CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Là trách nhiệm hay là thích

"Xin lỗi, Hân Dĩnh, xin lỗi..." Bắc Minh Hạo liên tục tự trách.

Hai vành mắt của Đỗ Hân Dĩnh đỏ lên, cô gục đầu khóc nức nở: “Anh Hạo, đừng thích cô ta được không? Đừng thích cô ta... Em không thể sống thiếu anh được, em sẽ chết nếu phải rời xa anh…”

Giờ phút này, cô yếu đuối như một đóa hoa bất cứ lúc nào cũng có thể chết yểu, chỉ cần không cho nó tiếp xúc với ánh mặt trời thì nó sẽ héo rũ và chết đi.

Bắc Minh Hạo nhướn mày, không nói gì mà chỉ tiếp tục khử trùng vết thương cho cô.

"Hạo... Cô ta là con gái của kẻ thù anh?" Đỗ Hân Dĩnh than thở khóc lóc, đau khổ cầu xin: “Hạo, anh đã quên chú chết thế nào sao? Anh quên rằng anh phải báo thù sao? Tại sao anh có thể... Tại sao có thể khiến chú thất vọng… khiến em thất vọng chứ?"

Động tác của Bắc Minh Hạo khựng lại, anh cắn chặt răng, ánh mắt phóng ra một tia sắc bén đáng sợ, ngay lập tức nó bị thay thế bởi những khúc mắc phức tạp.

Đỗ Hân Dĩnh nhẹ nhàng dựa vào lồng ngực anh: “Hạo, anh không thật lòng yêu em sao?"

Nhìn cô gái yếu đuối dựa vào lòng mình, không rạng rỡ, mạnh mẽ như Tuyết Chi mà lại giống như mưa phùn gió xuân, lúc nào cũng tưới mát cho tâm hồn dường như đã khô cằn của anh. Một Đỗ Hân Dĩnh như vậy, có lý nào anh lại không yêu.

Có lý nào chứ?

Anh hơi cụp mắt, nhẹ nhàng ôm lấy cô, kê cằm lên đỉnh đầu cô: “Hân Dĩnh, xin lỗi em vì đã để cho em lo lắng."

Sự phức tạp trong ánh mắt của Bắc Minh Hạo đã biến mất, thay vào đó là cái mím môi.

Không có được câu trả lời của anh, trái tim của Đỗ Hân Dĩnh đau như cắt, cô ngẩng đầu bất ngờ hôn vào môi anh, tha thiết cuồng nhiệt như thể muốn chứng minh điều gì đó.

"Hạo, hôn em đi... Hãy hôn em đi..."

Đôi mắt của Bắc Minh Hạo mơ màng tuy rơi vào thế bị động bởi nụ hôn của cô nhưng trước mắt anh vẫn hiện lên hình ảnh bên bờ biển.

Nước mắt của cô, môi của cô, không thứ nào là không giống hoa anh túc, độc nhưng đẹp, nở rộ đầy quyến rũ khiến trái tim anh bị đầu độc…

Không muốn bị hình ảnh của cô gái ấy tiếp tục quấy rầy, Bắc Minh Hạo đột ngột hạ thấp người, nằm đè lên Đỗ Hân Dĩnh và hôn cô một cách điên cuồng, bàn tay to bè vội vàng sờ nắn khắp người cô. Anh không còn từ tốn, dịu dàng như ngày xưa, lúc này anh đã hóa thân thành dã thú, chỉ muốn phát tiết trên thân thể cô!

Đỗ Hân Dĩnh bị sự cuồng dã của anh làm cho hưng phấn, cô lập tức hưởng ứng một cách cuồng nhiệt, cô muốn dùng thân thể của chính mình triệt để thu phục người đàn ông này, để Tuyết Chi cút khỏi thế giới của anh.

Trong khoảnh khắc anh tiến vào bên trong cô, Đỗ Hân Dĩnh cao giọng rên lên một tiếng rồi chủ động phối hợp với động tác của anh, để anh có thể vào sâu hơn, mạnh hơn, chiếm lấy cô nhanh hơn! Cô đặt hai tay lên vai anh, ôm anh, khẽ rên: “Hạo, yêu em đi... Yêu em thêm nữa đi... Yêu em mạnh hơn nữa đi..."

Bắc Minh Hạo khẽ gầm lên một tiếng như dã thú rồi vùi mình vào cơ thể cô, vọng tưởng có thể dùng giây phút thăng hoa này làm dịu đi sự bực dọc khó hiểu của mình.

Phút cuối, anh phóng hết ra.

Toàn thân Đỗ Hân Dĩnh căng cứng, lên đỉnh xong thì nằm xụi lơ, cô dán mặt vào lồng ngực mướt mồ hôi của anh, dịu dàng nói: "Hạo, em yêu anh..."

Bắc Minh Hạo nhắm mắt lại, bàn tay to úp lên làn da trơn bóng nhễ nhại của cô, một lúc lâu mới thấp giọng nói: “Anh cũng yêu em."

Đỗ Hân Dĩnh cười: “Sau này đừng làm em thất vọng nữa nhé."

"Ừ." Anh lên tiếng rồi chậm rãi mở hai mắt ra, tình cảm, dục vọng đều biến mất, trong đáy mắt chỉ còn lại một khoảng trống rỗng.

*

Tuyết Chi nằm trên giường, trong đầu phảng phất xuất hiện những hình ảnh ngắt quãng của chuyện đã xảy ra hôm qua.

Từ Bắc Minh Hạo đến Tiêu Chí Khiêm, kiếp trước đến kiếp này...

Cô trở mình, nhìn chiếc điện thoại di dộng màu trắng để trên đầu giường, bên tai đột nhiên vang lên tiếng nói xa xăm của anh, anh nói: anh đã đợi một ngày một đêm…

Cô bối rối cầm lấy di động rồi không hề nghĩ ngợi liền gửi tin nhắn: "Anh đang làm gì thế?"

Không hiểu sao khi nhấn vào nút gửi đi, cô đột nhiên giật mình, lo lắng. Đã trễ thế này còn nhắn tin cho anh liệu có thích hợp không?

Tuyết Chi lập tức hối hận, không nên quấy rầy người ta khi chưa suy nghĩ kỹ càng!

Đúng lúc này, điện thoại di động vang lên hai tiếng “ting ting”, cô ngẩn ra, rồi vội chộp lấy điện thoại, tin nhắn của Tiêu Chí Khiêm được gửi lại nhanh chóng, tốc độ nhanh như thể điện thoại luôn ở bên cạnh anh, một tấc cũng không rời.

Màn hình hiển thị mấy chữ ngắn ngủi: “Nghĩ về em."
Mặt lại đỏ lên, mặc dù cách một cái màn hình điện thoại nhưng hình như cô vẫn có thể thấy được dáng vẻ nghiêm túc của anh, chỉ cần là chuyện có liên quan đến cô anh luôn nghiêm túc và cứng nhắc như vậy.

Miệng cô trở nên khô khốc, không biết là do hồi hộp hay do trời nóng, ngực như bị thứ gì đó chẹn lại. Cô cầm điện thoại di động, không biết nên trả lời làm sao, nhưng người ở đầu bên kia vẫn rất kiên nhẫn và luôn lặng lẽ chờ đợi.

Một lúc lâu sau cô mới trả lời: "Ngủ sớm nha anh."

Sau khi gửi đi, cô liền kéo chăn trùm kín đầu, xung quanh chìm vào bóng tối.

Một ngày hỗn loạn, một ngày lạc lối nhưng lại khiến cho cô hoàn toàn tỉnh táo, từ quá khứ đến hiện tại, những gì nên từ bỏ thì sẽ không còn vương vấn nữa.

Nghe thấy điện thoại kêu “ting ting”, cô liền chui ra khỏi chăn, cầm lên xem thử, lại là mấy chữ ngắn gọn: “Nghe lời em đấy."

Tính tình trẻ con lại còn hồn nhiên như con nít khiến cô bất giác mỉm cười.

Tâm trạng rối bời của cô đã quay trở lại bình thường, cô chậm rãi nhắm mắt lại, hai lúm đồng tiền vẫn còn in trên má...

Sáng sớm, Tuyết Chi đi vào bếp thì thấy thím Đỗ thở dài bất lực nhìn nồi sữa đang sôi. Cô vội đi tới tắt lửa khiến thím Đỗ sực tỉnh: “Ôi", bà vỗ trán: “Xem đầu óc của tôi này!" Thấy là Tuyết Chi, bà liền hỏi: “Tuyết Chi, đói bụng rồi sao, tôi đang hâm sữa cho cô đây.”

Tuyết Chi kéo bà, thấy sắc mặt của bà rầu rĩ, cô quan tâm hỏi han: “Thím Đỗ, đã xảy ra chuyện gì sao?"

Thím Đỗ muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn chỉ thở dài: “Tuyết Chi, cô đối với tôi tốt như vậy, tôi cũng không giấu cô nữa, tôi đang lo cho con bé.”

Tuyết Chi nhướng mày: “Cô ấy sao ạ?"

"Đã hai ngày nay nó không về nhà rồi, tôi hỏi nó đi đâu thì nó nói đang ở nhà bạn... Tôi nghi… không biết có phải nó có bạn trai rồi không?" Thím Đỗ nói đến đây, sắc mặt trông có vẻ cô đơn, nhưng vẫn gượng cười nói: "Hân Dĩnh luôn cảm thấy tôi khiến nó mất mặt khi làm người giúp việc, cho nên nếu nó có bạn trai thì không nói với tôi cũng là chuyện bình thường."

Nói xong, bà nhìn Tuyết Chi: “Tuyết Chi, nếu cô biết được chuyện gì thì nhất định phải nói cho tôi biết đấy, con bé đó bề ngoài thì hiền ngoan nhưng thật ra rất bướng, tôi sợ nó bị người ta lừa."

"Thím Đỗ, thím yên tâm đi, nếu tôi biết chuyện gì thì nhất định sẽ nói với thím!" Tuyết Chi cười trấn an, nghe cô nói vậy, thím Đỗ cũng yên tâm hơn một chút rồi vội vàng chuẩn bị đồ ăn sáng.

Thím Đỗ sống ở nhà họ Trương được vài chục năm rồi, Tuyết Chi xem bà như người thân, Đỗ Hân Dĩnh là Đỗ Hân Dĩnh, những tội lỗi của cô ta chẳng liên quan gì đến thím Đỗ hết. Chỉ hy vọng cô ta đừng chọc vào cô là được.

"Chị!" Tối hôm qua, Trương Thịnh Hải bị Nguyễn Thanh Mai càu nhàu đến hơn nửa đêm, chỉ vào quầng thâm mắt rồi vội vàng chào hỏi, sau đó ra ngoài.

Tuyết Chi gọi cậu ta lại: “Đi đâu mà vội thế?"

Trương Thịnh Hải vừa mang giày vừa nói: "Đào Nhi ăn phải đồ thiu nên em phải đưa cô ấy đến bệnh viện."

Tuyết Chi cau mày, suy nghĩ một chút rồi cầm ví tiền tới, kín đáo đưa toàn bộ tiền trong ví cho cậu: “Cầm đi.""Chị..." Trương Thịnh Hải đỏ mặt, ngượng ngùng cúi đầu: “Cái này… coi là số tiền này là em vay chị, em sẽ đi tìm việc, đợi kiếm được tiền rồi em sẽ trả chị.”

Tuyết Chi cười: “Chị sẽ ghi sổ."

"Vâng!" Trương Thịnh Hải gật đầu lia lịa: “Chị, em đi đây!"

Cậu vẫy vẫy tay chào rồi chạy nhanh ra khỏi nhà.

Huy có thể học được cách chịu trách nhiệm khiến Tuyết Chi rất vui, tối qua ba không nói rõ chẳng qua chỉ là muốn tên nhóc này trưởng thành một chút, về phần Đào Nhi, có lẽ sau này thằng bé sẽ nhận ra, thích và trách nhiệm hoàn toàn khác nhau.

Nghĩ đến đó Tuyết Chi đột nhiên giật mình.

Cô đối với Tiêu Chí Khiêm thì sao?

Là trách nhiệm? Hay… Thích?

Không hiểu rõ cảm xúc của mình nhưng Tuyết Chi không tiếp tục lãng phí thời gian để suy xét nữa, vì vẫn còn rất nhiều việc đợi cô làm!

Ăn sáng xong, cô gọi điện thoại cho Dương Châu Kiệt, hẹn gặp anh ta ở Tây Sơn, đã đến lúc giới thiệu anh ta với Tiêu Chí Khiêm rồi, cô tin một nhân tài như anh ta tương lai nhất định sẽ là trợ lý đắc lực cho Tiêu Chí Khiêm.

Gặp Dương Châu Kiệt thì thấy anh vẫn ăn mặc giản dị như ngày nào, một chiếc áo vest đã bạc màu nhưng vóc người rất đẹp, ăn nói có học thức nên quần áo ngược lại không còn quan trọng nữa.

"Tuyết Chi, cô tìm tôi có chuyện gì vậy?" Dương Châu Kiệt đẩy gọng kính trên sống mũi, sau một hai lần tiếp xúc cô cũng coi như người quen nên không câu nệ nữa.

Tuyết Chi tản bộ dọc theo sườn núi Tây Sơn, đi về phía trước: “Dẫn anh đi gặp một người."

Dương Châu Kiệt đuổi theo, tò mò hỏi: “Ai vậy?"

"Ha ha, một người có thể thực hiện được mục đích của anh." Tuyết Chi cố ý úp úp mở mở.

Dương Châu Kiệt hồi hộp, từ sau khi nói chuyện với Tuyết Chi, anh vẫn luôn bị mẹ mình gây áp lực, lần lữa mãi để chờ thời cơ. Mặc dù, đôi khi anh cảm thấy mình đúng là buồn cười. Nhưng không biết tại sao, anh vẫn tin vào người con gái xinh đẹp, quyến rũ này!

Vừa tới nhà họ Tiêu thì thấy vệ sĩ trước cổng đã đi đâu mất, khoảng sân rộng rãi bên trong được phủ bởi một trảng cỏ ngăn nắp, sạch sẽ, Tuyết Chi tiến tới gõ cửa.

Mở cửa là một người phụ nữ trung niên với thần thái đoan trang, quý phái, bà quan sát hai người một lượt rồi quay sang lịch sự cười với Tuyết Chi: “Cô đây muốn tìm ai?"

Dù chưa chính thức gặp mặt, nhưng Tuyết Chi biết, bà là Kiều Nhã, phu nhân mới vào nhà của Tiêu Chính Thịnh, mẹ của Bắc Minh Hạo.

Tuyết Chi bình tĩnh, lịch sự hỏi lại: “Có Tiêu Chí Khiêm ở nhà không ạ? Tôi là bạn của anh ấy."

Vừa nghe là tìm Tiêu Chí Khiêm, Kiều Nhã lộ rõ vẻ ngỡ ngàng, cô chưa từng nghe thấy Tiêu Chí Khiêm có bạn bè!

Đúng lúc này, thím Vương đi ra, vừa nhìn thấy Tuyết Chi, lập tức nhiệt tình chào hỏi: “Ôi chao, là cô Chương, mau vào nhà đi."

Rồi quay sang giới thiệu với Kiều Nhã: "Phu nhân, cô ấy là ái nữ của chủ tịch thành phố Trương, cũng là bạn của cậu chủ."

Thím Vương vui vẻ ra mặt khi nhắc đến chữ bạn bè. Kiều Nhã là người thông minh, làm sao không hiểu trong đó còn có ngụ ý khác chứ?

Bà ta gượng cười: “Thì ra là như vậy, cô Chương, hân hạnh, tôi là mẹ kế của Tiêu Chí Khiêm."

Tuyết Chi cười nói: “Chào bà Tiêu."

"Ha ha, không cần phải gọi là bà đâu, cứ gọi dì là được rồi."

Tuyết Chi chỉ cười cười rồi dẫn Dương Châu Kiệt đi vào phòng khách: “Thím Vương ơi, Tiêu Chí Khiêm đâu ạ?"

"Cậu chủ ở vườn sau, để tôi đi gọi cậu ấy."

Thím Vương mời hai người vào rồi đi ra sau vườn.

Chương 37: Như vậy có được coi là câu hỏi không

Dương Châu Kiệt ngồi xuống theo Tuyết Chi và nhỏ tiếng hỏi: “Tiêu Chí Khiêm? Có phải là công tử nhà họ Tiêu kia không?”

Tuyết Chi cười gật đầu, Dương Châu Kiệt giật mình, tuy sớm đã nghe đồn qua những tin tức về cô và công tử nhà họ Tiêu, nhưng trực giác nói cho anh biết Trương Tuyết Chi không phải loại người thấy sang bắt quàng làm họ, cho nên anh không tin vào những tin đồn đó. Nhưng giờ tận mắt chứng kiến anh mới tin mối quan hệ của hai người này không phải dạng quen biết bình thường!

Lúc này, Kiều Nhã ngồi đối diện hai người, thuận miệng hỏi: “Cô Chương và Tiêu Chí Khiêm quen thân với nhau sao?”

“Dạ, cũng bình thường.”

Đối mặt với Kiều Nhã, Tuyết Chi không dám tỏ vẻ quá.

Có thể vì cảm nhận được sự xa cách của Tuyết Chi đối với mình, Kiều Nhã mỉm cười: “Tiêu Chí Khiêm quen được bạn là chuyện hiếm có, cũng tốt, ba của cậu ấy mà biết được sẽ vui lắm đây.”

“Bạn của Tiêu Chí Khiêm rất nhiều, chú Tiêu có thể yên tâm.”

Tuyết Chi vô tư nói, nụ cười tươi rói xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp của cô, không hề kém cạnh so với nét đẹp tôn quý cao nhã của Kiều Nhã.

Kiều Nhã nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, nụ cười của bà ta ẩn chứa ý gì đó không rõ ràng: “Vậy là tốt rồi.”

Dương Châu Kiệt nhìn hai người, anh cảm nhận được điều gì đó bất thường nên biết điều ngồi im bên cạnh, tự coi mình là người vô hình.

“Tuyết Chi!” Tiếng gọi vang lên từ phía sau lưng cô.

Tuyết Chi quay đầu lại nhìn thấy Tiêu Chí Khiêm mặc chiếc áo thun mỏng màu đen cổ chữ V, quần dài kiều dáng thoải mái đang đi về phía cô. Nhìn thân hình của anh có vẻ gầy yếu, nhưng quần áo bất kể trắng hay đen diện lên người anh đều rất bắt mắt.

Bước vài bước anh đã đến trước mặt Tuyết Chi, anh cũng không quan tâm đến sự có mặt của những người khác, nở nụ cười tươi như hoa xuân chào cô, bờ môi như hoa hồng của anh nhẹ nhàng đặt lên má cô nụ hôn nhẹ.

Trước khi rời khỏi, anh còn cố tình để môi mình lướt hờ qua bờ môi của cô, rất nhanh, nhanh đến mức người khác sẽ nghĩ đó chỉ là vô tình. Nhưng duy chỉ có Tuyết Chi biết…

Anh chàng này là cố ý đây!

Viễn cảnh này làm những người có mặt khẽ giật mình.

Kiều Nhã giật mình nhìn Tiêu Chí Khiêm rồi lại xoay qua nhìn Tuyết Chi. Bà thắc mắc không hiểu cô gái này đã làm gì mà có thể khiến cho đứa con riêng của Tiêu Chính Thịnh vốn dĩ chỉ biết có Tom và Jerry này lại có hành động như vậy!

Trực giác của phụ nữ vốn rất nhạy, bà thậm chí có thể cảm nhận được Tiêu Chí Khiêm hết lòng hết dạ vì cô gái này, giống như cả con tim anh đều chỉ có mỗi mình cô gái trước mặt này thôi!

Dương Châu Kiệt cũng bất ngờ với cảnh tượng trước mặt, tin đồn công tử nhà họ Tiêu trạng thái tinh thần không tốt, nhưng với những gì anh vừa nhìn thấy thì anh ta rất bình thường, vậy thì rốt cuộc độ chính xác của tin đồn là bao nhiêu phần trăm?

Thím Vương nhìn có vẻ vui vẻ, từ lúc cậu chủ quen biết cô Chương đây thì có vẻ như càng ngày càng trở nên bình thường hơn.

Tiêu Chí Khiêm nhìn gương mặt ửng đỏ của Tuyết Chi mà không giấu được nụ cười, anh kéo tay cô ngồi xuống, trong mắt anh chỉ nhìn thấy cô.

“Em ăn sáng chưa?” Anh lên tiếng hỏi.

“Em ăn rồi.”

Tuyết Chi ngại ngùng gật đầu, cô đang cố gắng làm quen với sự coi trọng của anh dành cho mình, nhưng vì anh quá coi trọng và tập trung sự chú ý vào cô nhiều quá khiến cho cô có chút không thích ứng kịp.

Những người khác trong phòng khách như trở thành vật trang trí. Toàn bộ những việc vừa xảy ra Kiều Nhã đều không bỏ sót, bà lên tiếng nói với thím Vương: “Chị Vương, Tiêu Chí Khiêm đến giờ uống thuốc rồi phải ko?”

Thím Vương liền vội nói: “Ôi, suýt chút quên mất, để tôi đi lấy thuốc cho cậu chủ.”

Tuyết Chi khẽ chớp mắt, ánh mắt cô khẽ sắc lại. Tiêu Chí Khiêm nhìn cô, nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của cô, anh nhíu mày đưa tay nhéo nhẹ vào má cô.

Tuyết Chi giật mình xoay nhìn anh, ánh mắt của anh dịu dàng nhìn cô, rồi kề sát tai cô nói nhỏ: “Anh thích em vô tư vô lo, những chuyện phiền não em đừng bận tâm tới.”

Nghe xong Tuyết Chi lại giật mình lần nữa, cô trợn tròn mắt nhìn anh: rốt cục anh nhìn hiểu được những điều gì? Hay hiểu toàn bộ? Nụ cười bình thản và dáng vẻ điềm tĩnh của anh lại khiến cho cô cảm thấy yên tâm hơn.

Cô cười cười gật đầu.

Tiêu Chí Khiêm chắc đã nhận ra từ sớm rồi.

Nhìn hai người nhỏ to nói chuyện với nhau như chốn không người, Kiều Nhã cảm thấy bực tức trong lòng, nhưng bà không thể để lộ cảm xúc để phá vỡ đi hình ảnh khí chất độ lượng của mình.

Dương Châu Kiệt ở bên cạnh cũng có vẻ không được tự nhiên, tuy rằng anh chỉ là người vô danh tiểu tốt, nhưng mà bị coi như vô hình như vậy thì ít nhiều lòng tự trọng của anh cũng cảm thấy bị tổn thương!Cũng may Tuyết Chi kịp thời nhận ra, cô xoay người rồi giới thiệu anh với Tiêu Chí Khiêm: “Tiêu Chí Khiêm, đây là Dương Châu Kiệt.”

Lúc này ánh mắt của Tiêu Chí Khiêm mới từ từ dịch chuyển sang nhìn Dương Châu Kiệt, bất ngờ được giới thiệu với cậu chủ nhà họ Tiêu, Dương Châu Kiệt bất chợt giật mình và có chút kích động, lồng ngực anh đập mạnh, hồi hộp tự giới thiệu mình: “Chào cậu Tiêu, tôi là Dương Châu Kiệt …”

Không đợi anh nói hết câu, Tiêu Chí Khiêm đã thu lại tầm nhìn, lại lần nữa ánh mắt của anh khóa chặt Tuyết Chi, đồng thời lên tiếng: “Tôi nhớ rồi.”

Điều kỳ lạ là tuy bị cắt ngang, nhưng Dương Châu Kiệt không hề cảm thấy tức giận, không hề có cảm giác bị coi thường, mà ngược lại anh cảm thấy hưng phấn hơn. Cái cảm giác rất kỳ lạ, rõ ràng chỉ mới gặp Tiêu Chí Khiêm, nhưng giống như anh bị khí chất khác người của đối phương chinh phục. Chỉ với câu ‘tôi nhớ rồi’ của cậu Tiêu thôi mà anh có cảm giác hưng phấn hơn cả việc được tuyển dụng.

Kiều Nhã lạnh lùng nhìn, bà không biết Tuyết Chi giới thiệu chàng trai này cho Tiêu Chí Khiêm có mục đích gì. Nhưng trong tích tắc, bà thay đổi biểu cảm trên gương mặt, bà cười hỏi: “Không biết anh Khang đây làm việc ở đâu?”

“À…” Dương Châu Kiệt ngại ngùng đáp lại: “Hiện đang trong giai đoạn học tập.” Điều này cũng có nghĩa là hiện anh chưa có công việc ổn định!

“À, thì ra là như vậy.” Kiều Nhã gật gật đầu, rồi lại quan sát anh từ trên xuống dưới, trong lòng bà thở phà nhẹ nhõm, có vẻ như Trương Tuyết Chi muốn lợi dụng Tiêu Chí Khiêm, nhờ anh giới thiệu công việc cho bạn mình thôi.

Lúc này thím Vương đã đem thuốc và ly nước lọc ra đặt trên bàn: “Cậu chủ, đến giờ uống thuốc rồi.”

Kiều Nhã bắt chéo hai chân nhìn thẳng Tiêu Chí Khiêm đang ngồi đối diện, bà chậm rãi nói: “Tiêu Chí Khiêm, uống thuốc trước đi rồi nói sau.”

Tiêu Chí Khiêm từ từ quay đầu lại nhìn những viên thuốc lớn nhỏ trên bàn, ánh mắt anh khẽ thay đổi, anh đưa tay cầm lấy những viên thuốc đó lên, nhưng anh không cho vào miệng mà dùng tay nghiền nát, phút chốc những viên thuốc bị vụn thành bột và rơi vãi trên bàn.

Lúc này ánh mắt của Tuyết Chi sáng lên, cô cảm thấy vui cho anh khi thấy anh ý thức được hành động của bản thân mình.

Từ trước đến giờ Tiêu Chí Khiêm không phải không biết những chuyện này, nhưng anh không phản ứng là vì anh không quan tâm đến bản thân mình, mặc cho những người bên cạnh muốn làm gì anh cũng không quan tâm.

Nhưng giờ đã khác, cô đã xuất hiện và cô không cho phép anh tiếp tục bỏ mặc bản thân mình như vậy!

Trước khi muốn học cách yêu người khác và muốn được người khác yêu, thì anh nên học cách tự yêu bản thân mình trước đã.

“Con…” Mặt Kiều Nhã biến sắc, nhưng rất nhanh bà ý thức được mình phản ứng thái quá nên liền lập tức trấn tĩnh lại hình ảnh điềm đạm ban đầu, miệng bà lại nở nụ cười dịu dàng: “Tiêu Chí Khiêm, những viên thuốc này đều giúp ích cho bệnh tình của con, con không được ương ngạnh mà phải uống thuốc chứ! Ba con biết sẽ giận đó!”

Sau khi mang Tiêu Chính Thịnh ra hâm dọa, bà nói với thím Vương: “Chị Vương, chị đi lấy phần thuốc khác đi!”

Bà nói với giọng điệu nhấn mạnh và kiên quyết như không cho phép đối phương được hỏi lại, thần thái không khác gì nữ chủ nhân trong nhà.

Tiêu Chí Khiêm nhìn có vẻ mông lung, mắt anh sâu thẳm nhìn không thấy đáy, anh từ từ xoay qua nhìn Kiều Nhã.

Bắt gặp ánh mắt của Tiêu Chí Khiêm nhìn mình, bất chợt Kiều Nhã giật mình, toàn thân bà cảm giác như bị đóng băng, lạnh từ trên đầu lan tỏa xuống chân.
Đây là lần đầu tiên Tiêu Chí Khiêm nhìn thẳng bà như vậy.

“À, vâng, tôi biết rồi.” Thím Vương vừa chuẩn bị rời đi vào trong lấy phần thuốc khác thì bất chợt người vốn im lặng trước giờ đột nhiên lên tiếng nói.

“Dẹp cái trò cũ rích đó đi, đừng đem ra trước mặt tôi nữa.” Anh lạnh lùng thốt ra câu nói, giống như chính thức tuyên bố ai đó bị phán cho lệnh tử hình, cứng rắn đến mức không có chỗ cho thương lượng.

Gương mặt của Kiều Nhã trở nên khó coi hơn, bà muốn nói lại gì đó, nhưng có người ngoài nên bà đành kiềm nén lại, bà cười nhạt nói: “Tiêu Chí Khiêm, con đang nói gì mà dì nghe không hiểu gì hết vậy?”

Sau đó bà đứng dậy khách sáo nói với Trương Tuyết Chi: “Cô Chương, tôi còn có việc, xin phép đi trước.”

Nói xong bà xoay người đi lên lầu.

Thím Vương đứng trơ người có chút không hiểu: “Cậu chủ, vậy thuốc này…”

“Bỏ hết đi.” Tiêu Chí Khiêm không nhìn mà lạnh lùng quyết đoán lên tiếng trả lời.

Kiều Nhã đang bước lên lầu nghe được cũng bất ngờ khựng lại, bà nghiêng đầu liếc nhìn Tiêu Chí Khiêm rồi nhíu mày, không quay đầu tiếp tục đi lên.

Đến khi phòng khách chỉ còn lại ba người bọn họ, Tuyết Chi mới kéo Tiêu Chí Khiêm nghiêm túc nói: “Tiêu Chí Khiêm, em muốn để Tu Kiệt qua đây giúp anh.”

Dương Châu Kiệt nghe vậy tỏ vẻ cảm kích nhìn cô, hai người họ chẳng qua chỉ vô tình gặp và quen nhau, anh không ngờ mình lại phúc đức được cô tin tưởng như vậy, và còn tiến cử cho cậu chủ tập đoàn Tiêu Thị! Anh sẽ biến lòng cảm kích vô biên thành động lực để không phụ lòng tin tưởng của cô, anh tự hứa với mình sẽ làm hết sức mình để hoàn thành nhiệm vụ.

Trong lòng nghĩ vậy, Dương Châu Kiệt cũng trịnh trọng nói: “Cậu Tiêu, tôi không biết tôi có giúp được gì không, nhưng mà tôi sẽ làm hết sức mình, hy vọng anh cho tôi một cơ hội!”

Tiêu Chí Khiêm nhìn qua anh rồi lên tiếng hỏi: “Anh thích cô ấy không?”

Dương Châu Kiệt ngây người ra, đây… có thể được coi là câu hỏi sao?

Tuyết Chi đưa tay sờ trán mình, cô hít thở sâu rồi ngoái đầu cười rất tươi, sau đó nghiến răng nói: “Chuyện đó quan trọng lắm sao?!”

Không ngờ đáp lại câu hỏi của cô là cái gật đầu rất nghiêm túc của Tiêu Chí Khiêm.

Đối với anh thì điều này rất quan trọng.

Dương Châu Kiệt đành chấp nhận mà nghiêm túc trả lời: “Nếu như cậu Tiêu đã hỏi thì tôi cũng xin thành thật trả lời.”

Tuyết Chi như không còn biết phải làm gì, khúc dạo đầu của câu chuyện hình như … có cái gì đó không ổn cho lắm?

Cô lại xoay đầu qua nhìn Tiêu Chí Khiêm, quả nhiên sắc mặt của anh cũng đang rất nghiêm túc đến có phần hơi khó coi, cảm giác như báo hiệu chuẩn bị có trận bão táp sắp ập đến.

Cô hốt hoảng liền ra dấu hiệu bằng mắt cho Dương Châu Kiệt, nhưng không ngờ anh lại không hiểu ý cô, anh cúi đầu tỏ vẻ áy náy nói: “Tôi buộc phải thừa nhận là Tuyết Chi rất đẹp, cô ấy là người phụ nữ đẹp nhất mà tôi từng gặp.”

Tuyết Chi bắt đầu cảm thấy đau đầu, cô nhìn chằm chằm Tiêu Chí Khiêm, dáng vẻ của anh bắt đầu có phần đáng sợ hơn, vẻ mặt của anh khiến cho người khác nhìn vào có cảm giác anh đang chuẩn bị muốn bùng nổ.

“Hơn nữa điều càng đáng trân trọng hơn là Tuyết Chi không chỉ đẹp người mà tâm tính lại tốt! Tôi nghĩ là đàn ông thì không mấy ai không thích cô ấy được!”

Nói đến đây, Dương Châu Kiệt ngừng chút rồi lấy hết can đảm ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Tuyết Chi.

Tuyết Chi bất lực đưa tay đỡ trán mình, trong lòng cô khẽ rên: làm ơn đi, anh có biết nói chuyện không vậy?

“Nhưng mà Tuyết Chi, rất xin lỗi, tôi không thích tuýp người như cô.”

Vừa nghe đến đây, Tuyết Chi sửng sốt mở mắt nhìn anh: “Anh như vậy là đang đả kích tôi sao?”

Dương Châu Kiệt tỏ vẻ ngại ngùng nói: “Thật ra… thật ra tôi thích tuýp phụ nữ ôn hòa và thanh tú hơn, đại loại giống như là không cần đẹp quá, có thể yên tâm để ở nhà đó.”

Hay nói cách khác thì vì Tuyết Chi quá đẹp nên rất dễ gây chú ý, anh không có bản lĩnh có thể nắm giữ được người như cô bên cạnh mình, tìm vợ thì nên tìm người bình thường thôi vẫn yên tâm hơn.

Vừa nghe anh nói như vậy, gương mặt của Tiêu Chí Khiêm liền giãn ra hẳn, nét khó chịu vừa rồi cũng biến mất không còn thấy trên mặt anh.

Chương 38: Một cái tát

Tuyết Chi thật sự không biết nên tức hay nên cười. Trước kia, nếu như bị tên nào đó lên lớp với vẻ mặt như vậy, chắc chắn là cô sẽ không nuốt trôi cơn tức này rồi. Nhưng mà bây giờ, thì cô lại chỉ trừng mắt lên liếc nhìn anh rồi khẽ nói: "Không thích thì cứ nói là không thích, nói quanh co lòng vòng nhiều như vậy làm gì?"

Dương Châu Kiệt ngại ngùng gãi gãi đầu: "Tôi sợ lòng tự trọng của cô bị tổn thương còn gì?"

Tuyết Chi tức điên lên: “Lòng tự ái phái nữ của tôi chắc chắn đến mức không tưởng đấy, anh không cần phải phí lòng.”

Lúc này, Tiêu Chí Khiêm nói: “Ngày mai sẽ có người đến tìm anh.”

Dương Châu Kiệt nhanh chóng gật đầu: “Tôi biết rồi!”

Sau đó anh liền đứng dậy: “Vậy tôi đi đây, cậu Tiêu.”

Tiêu Chí Khiêm còn chưa đáp lời thì Tuyết Chi đã nói: “Vội như vậy làm gì chứ, ở lại cùng nhau đi.”

Dương Châu Kiệt xua tay liên tục: “Không được, không được, nhà tôi còn có việc, tôi về trước đây.”

Ngoài miệng nói là có việc gấp, nhưng trong lòng thì nghĩ, người đàn ông ngồi đối diện kia có lòng chiếm hữu mạnh như vậy, anh cũng chẳng muốn chọc đến anh ta. Hơn nữa, ý muốn đuổi khách của người ta đã rõ ràng như vậy rồi, sao anh lại nghe không hiểu chứ? Đã được nhét vào dưới quyền cậu Tiêu rồi, giờ có ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì, chẳng bằng biết điều một chút.

Dương Châu Kiệt vừa nói như vậy, thì Tiêu Chí Khiêm không khỏi nhìn sang anh ta vài lần với vẻ khích lệ.

Ánh mắt Dương Châu Kiệt sáng lên, quả nhiên, nếu muốn có tương lai xán lạn thì sau này cách xa Tuyết Chi ra là được.

Đợi đến khi anh ta đi rồi, trong phòng khách chỉ còn lại hai người, Tiêu Chí Khiêm dính lấy Tuyết Chi, đôi mắt với đồng tử xanh biếc như ngọc lưu ly lộ rõ vẻ tôn quý: “Đây là sự giúp đỡ mà em tìm đến cho anh à?”

Tuyết Chi hưng phấn gật đầu: “Tin em đi, sau này Tu Kiệt sẽ phát huy được tài năng, nhận cậu ta anh sẽ không lỗ đâu.”

Đôi môi đỏ thẫm của anh nhếch lên: “Nghe em.”

Câu nói này hàm chứa vẻ yêu chiều và dung túng khó nói thành lời, dù cô có làm gì thì anh cũng đều nghe theo. Điều này lại khiến cho Tuyết Chi có ảo giác là những hành động ngang ngược của cô đều vì anh mà ra, mà anh thì lại vì cô.

Bên ngoài có tiếng xe dừng lại, không bao lâu sau liền vang lên tiếng chuông cửa như sắp cháy nhà, thím Vương đi ra mở cửa: “Cậu Hạo về rồi!”

Nghe nói đó là Bắc Minh Hạo, sắc mặt Tuyết Chi thoáng thay đổi, nhưng rồi ngay sau đó lại bình tĩnh như thường. Nếu đã muốn quên đi một người, thì cảnh giới cao nhất đó là không hận, cứ thế bỏ qua cho người đó.

Dù cô đã kiểm soát biểu cảm rất kỹ, nhưng vẫn không thể tránh được ánh mắt của Tiêu Chí Khiêm.

Đôi lông mày đẹp đẽ của anh nhíu chặt lại, anh lẳng lặng nắm chặt lấy tay cô trong lòng bàn tay mình. Tuyết Chi cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào bàn tay to lớn của anh, bên môi hiện ra một nụ cười thư thái.

Bắc Minh Hạo đi đến, khi thấy Tuyết Chi sắc mặt anh tối sầm lại, Đỗ Hân Dĩnh cũng đi theo anh cùng vào nhà: “Tuyết Chi?”

Cô ta ra vẻ ngạc nhiên lắm: “Tuyết Chi, Cậu cũng ở đây à? Trùng hợp thật đấy!”

Tuyết Chi bình tĩnh đáp: “Tôi đến gặp Tiêu Chí Khiêm.”

Nghe xong, ánh mắt Bắc Minh Hạo hơi trầm xuống, anh ta quay đầu lại hỏi thím Vương: “Mẹ tôi đâu?”

“Bà chủ ở trên lầu.”

“Ừ.” Anh đi qua hai người, lên thẳng lầu.

Đỗ Hân Dĩnh thì ngoan ngoãn ngồi dưới lầu chờ.

Sau khi ngồi xuống, cô ta đảo mắt về phía Tuyết Chi và Tiêu Chí Khiêm, sau đó lại nhìn vào hai bàn tay đang đan vào nhau của hai người, khuôn mặt xinh đẹp liền lộ ra vẻ hiền lành vui vẻ: “Tuyết Chi, cậu Tiêu đối xử với cậu tốt thật đấy.”

Tuyết Chi cười như không: “Bắc Minh Hạo cũng đối xử với cô tốt như vậy mà.”

“Chuyện đó… cũng đúng.” Mặt Đỗ Hân Dĩnh đỏ bừng lên, cô ta dùng đầu ngón tay mảnh khảnh quấn lấy vạt áo, nói khẽ: “Anh ấy đối xử với tớ rất tốt, đúng rồi, anh ấy còn cầu hôn tớ nữa.”

Vẻ mặt cô ta lộ rõ vẻ hạnh phúc.

Tuyết Chi chỉ nghe vậy thôi.Tiêu Chí Khiêm nhìn cô, ánh mắt anh như có thêm vài gợn sóng xanh lan ra.

“Tôi đi vệ sinh đây.”

Tuyết Chi không muốn nhìn cô ta giả vờ nữa, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Thấy cô rời đi rồi, Đỗ Hân Dĩnh nhìn sang Tiêu Chí Khiêm, cẩn thận hỏi: “ Cậu Tiêu, anh và Tuyết Chi tiến triển nhanh thật đấy.”

Tiêu Chí Khiêm coi như cô ta không hề tồn tại, chỉ nhìn chằm chằm vào hướng mà Tuyết Chi vừa khuất bóng, lúc nào cũng chào đón sự xuất hiện của cô.

Đỗ Hân Dĩnh chưa từ bỏ ý định, lại hỏi tiếp: “Cậu Tiêu, anh… đã thấy mấy tấm ảnh chụp kia chưa?”

Ánh mắt lạnh lùng của anh hơi thay đổi, quay đầu lại, nhìn thẳng về phía cô ta với ánh mắt sắc như dao: “Là cô gửi đấy à?”

Đỗ Hân Dĩnh lại càng hoảng sợ hơn, vội vàng giải thích: “Cậu Tiêu đừng hiểu nhầm, tôi chỉ tình cờ chụp lại mà thôi. Cùng là người bị hại, tôi không muốn anh cứ mơ hồ không biết gì. Thật ra lúc đó tôi cũng rất tức giận, nhưng rồi sau đó nghe anh Hạo giải thích mọi chuyện thì tôi mới biết là… là…”

Cô ta do dự rồi nói nhỏ: “Là Tuyết Chi đã chủ động… Nghe xong, tôi thật sự rất thất vọng! Tuyết Chi biết rõ anh Hạo là bạn trai tôi mà vẫn làm ra loại chuyện đó… Cậu ấy làm thế là phản bội tôi, mà cũng là phản bội cậu Tiêu đây! Tôi tức quá nên muốn nói cho anh biết sự thật.” Đỗ Hân Dĩnh kích động, nói với vẻ mặt oán giận như thể đang cảm thấy bất bình thay cho Tiêu Chí Khiêm vậy.

Vừa nãy thấy hai người bên nhau, cô ta liền cảm thấy nghi ngờ, liệu Tiêu Chí Khiêm đã nhìn thấy mấy tấm ảnh đó chưa? Nếu không thì sao lại ra vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra? Theo những gì cô ta biết thì Tiêu Chí Khiêm cũng chỉ là một cậu chủ nhà giàu tính tình thất thường, mà những người càng như vậy thì càng không dễ dàng tha thứ cho việc phản bội.

Cho nên cô muốn nắm lấy cơ hội này, cô tuyệt đối không thể để cho Trương Tuyết Chi được như ý, đó chính là cái giá phải trả cho việc giành đàn ông của cô.

Nhưng khi cô nhìn thấy ánh mắt của Tiêu Chí Khiêm, tim cô run lên, ánh mắt sắc bén tựa dao găm ấy, khiến người ta không thể che dấu được bất kỳ điều gì. Cô mấp máy môi một lúc, những lời vừa định nói ra đều trôi tuột xuống cổ mất rồi.

Tiêu Chí Khiêm ngẩng đầu lên, khi thấy người đang đi đến, sự lạnh lùng của anh liền giảm xuống, thay vào đó là sự chăm sóc dịu dàng của anh đối với một người duy nhất hiện ra. Sự thay đổi nhanh chóng này khiến Đỗ Hân Dĩnh cảm thấy không kịp trở tay, cô vô thức quay đầu lại, thấy Tuyết Chi đang đi đến.

Cô hoảng hốt, vội vàng thu vẻ bối rối của mình lại, cười với Tuyết Chi rồi thoải mái nói chuyện: “Tuyết Chi, tớ và cậu Tiêu đang nói chuyện về cậu đấy.”

Tuyết Chi vốn đang cười với Tiêu Chí Khiêm, nhưng khi đến trước mặt Đỗ Hân Dĩnh, cô lại bất ngờ tát mạnh cô ta một cái, cái tát này nhanh đến mức cô ta còn chẳng kịp chuẩn bị gì.

Tiêu Chí Khiêm nhướn mày, nhưng không nói gì, chỉ tiếp tục nhìn cô với ánh mắt yêu chiều.

Đỗ Hân Dĩnh lập tức phản ứng lại, đưa tay che mặt rồi trừng mắt nhìn Tuyết Chi với vẻ không thể tin nổi: “Tuyết Chi, cậu…”
Tuyết Chi tiến lên, nụ cười trên môi cô vẫn không hề thay đổi, vẻ diễm lệ không giảm đi chút nào, cô túm lấy vạt áo cô ta, nhấc cô ta ra khỏi ghế sofa rồi mỉm cười nói: “Đỗ Hân Dĩnh, tôi có thể dễ dàng tha thứ cho những việc mà cô làm sau lưng tôi, dù lớn hay nhỏ thì chỉ cần nó vẫn trong phạm vi tha thứ của tôi thì tôi sẽ chỉ coi cô là con muỗi mà không so đo nữa.”

Tuyết Chi bây giờ như iến thành người khác, Đỗ Hân Dĩnh vừa ngạc nhiên vừa tức giận, cô ta há hốc miệng ra một lúc lâu mà vẫn không nói ra được câu nào.

“Nhưng mà điều cô không nên làm nhất đó là có ý đồ bất chính với anh ấy.” Tuyết Chi nghiêng người về phía trước, đẩy cô ta về ghế sofa, ánh mắt u ám của cô rất đáng sợ: “Cũng may là anh ấy không sao, nếu không thì mọi chuyện không đơn giản chỉ là cái tát như vậy đâu.”

Nụ cười nhẹ của Tiêu Chí Khiêm cũng chỉ vì cô mà xuất hiện.

Trên lầu, Bắc Minh Hạo gõ cửa phòng của mẹ mình rồi mở cửa đi vào, thấy Kiều Nhã đang đứng trước cửa sổ, hẳn là bà đã thấy hai người đến rồi.

“Mẹ.”

Kiều Nhã quay đầu lại nhìn con trai, lông mày nhíu chặt: “Hạo, mẹ không quan tâm là con và Hân Dĩnh lén lút với nhau thế nào, nhưng con không được dẫn cô ta đến đây.”

Bắc Minh Hạo nhíu mày lại, anh không thích thái độ của mẹ đối với Hân Dĩnh cho lắm, đi đến rồi nói với vẻ không quan tâm lắm: “Liên quan gì chứ?”

“Liên quan gì chứ?” Kiều Nhã cười lạnh một tiếng: “Với thân phận của con bây giờ, cô ta là người xứng đôi chắc? Hạo, mặc dù mẹ không muốn nói mấy câu này, nhưng con cũng tự hiểu trong lòng, chú Tiêu của con kỳ vọng vào con rất nhiều, sau này con cưới ai thì cũng phải được sự đồng ý của chú ấy. Cho nên, đây không phải là chỗ mà Hân Dĩnh nên đến!”

Kiều Nhã không hề chừa chút tình cảm nào mà nói trúng vào tim đen anh.

Bắc Minh Hạo đứng cạnh mẹ mình, đút tay vào túi áo, nói khẽ: “Mẹ, dù sao thì Hân Dĩnh cũng là người mà mẹ chứng kiến trưởng thành từ bé đến lớn, mẹ cũng biết là con thích cô ấy, sao phải cay nghiệt như vậy chứ?”

“Chính vì vậy nên mẹ mới càng chắc chắn rằng con bé không hợp với con. Thích thì cứ thích, con muốn chơi thế nào mẹ không quan tâm, nhưng không thể cưới con bé!” Kiều Nhã buông tay xuống, tỏ vẻ không muốn tranh luận thêm: “Người tên Trương Tuyết Chi ở dưới nhà kia, con hiểu được bao nhiêu?”

Nhắc đến cô, ánh mắt Bắc Minh Hạo liền lóe lên một tia bất thường, bàn tay trong túi quần anh chầm chậm nắm chặt lại, nhưng giọng điệu vẫn không hề thay đổi: “Cô ấy là người mà Tiêu Chí Khiêm thích.”

Kiều Nhã trầm ngâm một lát rồi nói: “Cô gái đó không đơn giản, có ảnh hưởng rất nhiều đến Tiêu Chí Khiêm, chúng ta không thể lơ là được.”

Bắc Minh Hạo khẽ nhếch mép: “Con cũng thấy sự thay đổi của anh ta khiến người khác bất ngờ thật đấy.”

Kiều Nhã nheo đôi mắt xinh đẹp của mình lại, nhìn con trai mình: “Mẹ không muốn một đứa dở hơi làm ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng ta.”

Bắc Minh Hạo chớp mắt với mẹ, an ủi bà: “Con sẽ không mắc những lỗi sai đơn giản như vậy đâu.”

Kiều Nhã gật đầu: “Vậy là được rồi.”

Hai mẹ con nói thêm vài câu rồi mới cùng nhau xuống lầu, nào ngờ vừa đi xuống đã thấy Đỗ Hân Dĩnh bị Tuyết Chi đặt xuống ghế sofa. Bắc Minh Hạo nhíu chặt mày lại, vội vàng đi đến: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Vừa nghe thấy giọng anh ta, Đỗ Hân Dĩnh liền bật khóc: “Hạo… Tuyết Chi, cậu ấy… cậu ấy….”

Đây là nhà họ Tiêu, đã dạy được một bài học rồi nên Tuyết Chi cũng chẳng muốn làm lớn chuyện. Cô vừa thả tay ra, Đỗ Hân Dĩnh liền vừa khóc vừa chạy về phía Bắc Minh Hạo, nhào vào lòng anh ta: “Hạo…”

Bắc Minh Hạo xoa xoa cô ta, khi thấy trên mặt cô ta có dấu bàn tay, mắt anh liền trợn ngược lên, tràn ngập vẻ lo lắng, anh tức giận trừng mắt với Tuyết Chi: “Cô đánh cô ấy sao?”

Câu chất vấn này, lại khiến Tuyết Chi nhớ đến ngày mà anh đã vì Đỗ Hân Dĩnh mà tát cô một cái. Nhưng mà thời thế thay đổi, vật đổi sao dời, hôm nay anh lại tức giận vì người con gái trong lòng mình bị đánh.

Tuyết Chi bật cười: “Đúng vậy.”

Đỗ Hân Dĩnh khóc đến mức đau lòng: “Em… em chẳng làm gì cả… Tuyết Chi đã…”

Tuyết Chi từ lâu đã biết là cô ả này hát giỏi, diễn hay, nhưng cô thật sự chẳng muốn vạch trần. Bắc Minh Hạo có mắt không tròng, bị trêu đùa như vậy cũng đáng, sao cô lại phải làm người tốt chứ?

Cô gái trong lòng khóc đến mức đau xé lòng, nhưng lại chẳng khiến người ta phẫn nộ bằng nụ cười bình tĩnh tự tin như gió xuân trên mặt Trương Tuyết Chi, ai cũng chỉ hận không thể lao đến xé rách lớp ngụy trang trên mặt cô.

Bắc Minh Hạo để Đỗ Hân Dĩnh đứng yên sang một bên, giận dữ đi nhanh về phía Tuyết Chi, toàn thân toả ra khí thế tàn bạo.

Chương 39: Người phụ nữ này đúng là ác độc

Nhìn Bắc Minh Hạo đang đi tới chỗ cô, Tuyết Chi vẫn đứng yên như cũ, không di chuyển, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn anh, trong đôi mắt lộ rõ sự xem thường, như cây gai quấn quanh người khiến anh không thoải mái!

Ngay khi sắp tới gần, đột nhiên phía trước có một người ngăn cản. Bắc Minh Hạo dừng lại, lạnh lùng đảo mắt nhìn người kia: "Tiêu Chí Khiêm, chuyện này không liên quan đến cậu, tốt nhất là cậu tránh ra đi."

Tiêu Chí Khiêm cong môi, anh hơi ngước mắt, vẻ mờ mịt trong đôi mắt dần dần tản đi, thay vào đó là ánh sáng khiếp người: "Người của tôi, chỉ cần cô ấy thích, muốn đánh ai tôi sẽ đánh người đó."

Đôi đồng tử đen bóng của Bắc Minh Hạo như có sóng to gió lớn cuộn trào, anh ta nở nụ cười âm trầm, áp sát vào người kia: "Không phải cậu muốn bảo vệ ai là sẽ có thể bảo vệ được."

Khuôn mặt hào hoa phong nhã của Tiêu Chí Khiêm yêu nghiệt là thế, nhưng không thể che đi được tư thái ngông cuồng: "Vậy thì cứ thử xem."

Chiều cao của hai người không chênh lệch là bao, mức hung hăng cũng không kém đối phương, vào lúc này đây, nó giống như sao Hỏa va vào Trái Đất, bắn ra vô số đốm lửa. Đó chỉ là khí thế của những kẻ mạnh thực sự mới có thể phát ra, như nước với lửa, trời sinh địch thủ, chỉ trong chốc lát đã có thể hủy thiên diệt địa.

Tuyết Chi an tâm ở bên cạnh Tiêu Chí Khiêm, nhìn người đàn ông này trở nên mạnh mẽ như thế, cô vô cùng khuây khỏa. Mà Đỗ Hân Dĩnh thì lại lo lắng nắm hai tay, chăm chú nhìn Bắc Minh Hạo.

Đúng lúc này, Kiều Nhã cũng đi tới, lúc lướt ngang qua người Đỗ Hân Dĩnh, bà lạnh lùng trừng mắt, bà thừa biết, người phụ nữ này chẳng được tích sự gì. Đỗ Hân Dĩnh co rúm lại, vội vã cúi đầu không dám hé răng.

"Được rồi, đều là người lớn cả, sao còn giống như trẻ con thế chứ, không sợ khiến cô Chương chê cười à." Kiều Nhã đứng ra hòa giải, lúc kéo con trai mình, bà kéo mạnh hơn, ra hiệu cho nó nên có chừng có mực.

Bắc Minh Hạo nhíu mày rất chặt, cơ bắp trên người như căng lên, bất cứ lúc nào cũng có thể động vào là phát nổ. Cơn giận của anh ta không phải chỉ là vì Hân Dĩnh, vì Tuyết Chi ngang ngược, mà còn bởi vì Tiêu Chí Khiêm ngang nhiên đứng ra bảo vệ!

Anh lấy lập trường gì để che chở cho cô gái này đây? Dựa vào cái gì mà có thể bảo vệ được cô ấy?

Chỉ nghĩ vậy thôi mà Bắc Minh Hạo đã cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung rồi, lửa giận cháy lên hừng hực.

Tiêu Chí Khiêm vẫn luôn giữ nụ cười mỉm, vừa là châm chọc lại có vẻ lạnh lùng, anh không lên tiếng không có nghĩa là anh không làm được. Rồng có vảy ngược, chạm vào nó cũng điên. Trương Tuyết Chi chính là vảy ngược không ai được đụng vào của anh!

Thấy hai người không ai có ý định nhượng bộ, Kiều Nhã cũng hơi nóng nảy, thấy Tuyết Chi còn thoải mái như chẳng có chuyện gì, bà vội vàng nói với cô: "Cô Chương à, tôi thấy nhất định chuyện này chỉ là hiểu lầm thôi. Có lẽ Hân Dĩnh đang không khỏe, nên mới nói mê sảng, cô Chương được dạy dỗ đàng hoàng, sao có thể ra tay đánh người chứ?"

Vừa nói, bà quay đầu liếc nhìn Đỗ Hân Dĩnh, ý cảnh cáo rõ ràng: "Tôi nói không sai chứ, Hân Dĩnh?"

Đỗ Hân Dĩnh cắn răng, hai tay nắm chặt, cô ta không cam lòng, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Nhưng mà, dù có không cam lòng, uất ức nhiều hơn nữa, trước mặt Kiều Nhã, cô cũng không dám lỗ mãng hơn, cô im lặng khôn khéo cúi đầu: "Dì Kiều nói không sai, con... con bị hồ đồ rồi."

"Sau này nói chuyện thì phải nghĩ rồi hẵng nói." Kiều Nhã lạnh lùng nói thêm, sau đó bà cười nói với Tuyết Chi: "Nếu đã là hiểu lầm thì chúng ta nên bảo hai anh em nó ngồi xuống làm hòa đi."

Kiều Nhã thân là bà Tiêu, đã mở lời, ít nhất Tuyết Chi vẫn phải nể mặt bà. Cô đi tới bên cạnh Tiêu Chí Khiêm, nhẹ nhàng giật tay áo của anh: "Tiêu Chí Khiêm, em hơi đói rồi."

Tiêu Chí Khiêm bỗng quay đầu lại, vẻ ngông cuồng lúc nãy không còn nữa, đôi mắt nhìn cô chăm chú: "Đợi anh."

Nói xong, anh xoay người đi thẳng vào phòng bếp.

Tuyết Chi cười híp mắt ngồi xuống, tựa lưng vào ghế sofa, mắt đầy tình ý nhìn bóng dáng người đàn ông rời đi. Hoá ra bầu không khí ngập mùi thuốc súng lại dễ dàng hoá giải chỉ bởi một câu kêu đói bụng của cô, Kiều Nhã thấy vậy lấy làm kinh ngạc, khiến bà cũng phải đánh giá lại Tuyết Chi thêm mấy lần.

Đỗ Hân Dĩnh căm hận cắn môi, Trương Tuyết Chi là một người phụ nữ thay đổi thất thường, tại sao lại có một người đàn ông đối xử tốt với cô ta như vậy?

Mà Bắc Minh Hạo đột nhiên bị Tiêu Chí Khiêm bỏ lại, ánh mắt anh hung ác đến cực điểm. Không gì có thể khiến người ta phẫn nộ hơn cái sự coi thường của tên đó.

Kiều Nhã hồi tinh thần, bà khẽ cười một tiếng: "Cô Chương, phiền rồi."

Tuyết Chi hờ hững nhíu mày: "Tôi đói bụng thật."

Bắc Minh Hạo đột nhiên xoay người, đi tới trước mặt cô, hai tay để lên trên tay vịn ghế sô pha, anh cúi người, mập mờ nghiêng người về phía trước, sát cạnh tai cô: "1.5 tỷ kia thì có thể bỏ qua nhưng món nợ của Hân Dĩnh lần này tôi sẽ nhớ kỹ để đòi cho cô ấy."

Ánh mắt của Tuyết Chi đảo qua, yêu kiều cười khẽ: "Lãi thì tôi không gửi nhé."

Giữa hai người dường như không có gì khác thường. Kiều Nhã chú ý tới, ánh mắt lóe lên vẻ nghi ngờ, nhưng lúc này đây bà ta thông minh tỏ ra như không nhìn thấy gì cả.

Bắc Minh Hạo cười gằn, anh đứng dậy đi tới chỗ Hân Dĩnh, tay đưa lên xoa nửa bên mặt bị đánh sưng đỏ của cô ta, có thể thấy cái tát của Tuyết Chi mạnh đến mức nào.Người phụ nữ này đúng là ác độc.

Anh nhíu mày, giọng nói lại rất dịu dàng: "Để anh đi lấy túi chườm đá."

Đỗ Hân Dĩnh ngoan ngoãn gật đầu, trông uất ức vô cùng, Kiều Nhã nhìn mà thấy phiền lòng nên xoay người lên lầu.

Bắc Minh Hạo mang túi chườm đá tới, lấy khăn mặt bọc lại rồi nhẹ nhàng đặt lên mặt cô ta. Đỗ Hân Dĩnh nép vào trong lòng anh, như rất sợ Tuyết Chi: "Hạo, em muốn đi..."

Bắc Minh Hạo gật đầu, chào hỏi Kiều Nhã một tiếng rồi đưa Đỗ Hân Dĩnh rời đi.

Từ đầu đến cuối chẳng buồn nhìn Tuyết Chi một chút nào.

Bên ngoài vang lên tiếng động cơ ô tô, gầm rú giận dữ, khóe môi Tuyết Chi khẽ cong lên, ý cười như có như không.

Dù là lúc nào đi nữa, sự tức giận của Bắc Minh Hạo cũng chỉ bởi vì Đỗ Hân Dĩnh. Xem ra đàn ông đều thích cái kiểu phụ nữ ngu ngốc ngây thơ. Nhưng mà... cũng có ngoại lệ.

Tiêu Chí Khiêm kéo thím Vương vội vàng vào nhà bếp rồi nhẹ giọng nói: "Cô ấy đói." Sau đó anh cứ đứng bên cạnh, lẳng lặng đợi chờ.

Từ sau khi Tiêu Chí Khiêm trở lại nhà họ Tiêu, thím Vương vẫn đi theo chăm sóc anh, mặc dù bình thường anh chỉ nói mấy lời, nhưng bà vẫn nhanh chóng hiểu được.

Bà cười haha: "Được được được, tôi đi chuẩn bị đồ ăn cho cô Chương."

Tiêu Chí Khiêm bất động, đứng đó chờ, thím Vương cũng được chiều mà sợ, đã nhiều năm như vậy, chưa bao giờ thấy cậu chủ coi trọng đến như thế. Động tác của bà cũng nhanh hơn, không lâu sau, bà bày lên một phần điểm tâm ngọt, pha trà nhài, vừa định bưng ra thì Tiêu Chí Khiêm đã dành lấy: "Để tôi."

Thím Vương ngẩn ngơ tại chỗ, bà vui vẻ cảm thán, bây giờ cậu chủ càng ngày càng bình thường rồi.

Khi Tiêu Chí Khiêm quay trở lại phòng khách thì chỉ còn mỗi mình Trương Tuyết Chi ngoan ngoãn ngồi ở đó, anh không buồn hỏi đến mấy người kia, giống như thể họ chưa từng xuất hiện ở đây vậy, sau khi bày đồ ăn lên trên bàn, anh ngồi xuống cạnh cô.

Tuyết Chi nhẹ nhàng cười với anh: "Cảm ơn."

Cầm một miếng bánh gato cắn thử, bên môi dính chút bơ, cô vô thức vươn lưỡi ra liếm liếm. Tiêu Chí Khiêm nhìn cô chằm chằm, cổ họng bỗng dưng căng chặt, ánh mắt càng trở nên nóng bỏng.

Ăn một mình thì ngại quá, Tuyết Chi mới hỏi anh: "Anh không ăn à?"Ánh mắt tối sầm u ám, anh nhích lại gần, cầm lại nửa miếng bánh còn dư trong tay cô cho vào miệng, lúc cô vẫn còn đang sững sờ, lưỡi anh còn nhẹ nhàng liếm hết chỗ bơ dính trên đầu ngón tay cô. Giống như bị lông chim phớt nhẹ qua, lại không khác gì vừa bị điện giật, Tuyết Chi bỗng định thần, nhịp tim đột ngột tăng nhanh, gò má cũng vô thức bừng bừng.

Tiêu Chí Khiêm còn chưa hết thòm thèm, giọng nói dịu dàng đến mức khiến người khác nhũn ra: "Ngon lắm."

Tuyết Chi bối rối cầm thêm một miếng nữa, ăn bừa. Đáng chết, bây giờ đối mặt với Tiêu Chí Khiêm, sao càng ngày cô càng không thể thích làm gì thì làm? Cô sẽ căng thẳng, sẽ bàng hoàng, sẽ mất tự chủ, ngay cả tâm trạng cũng dễ dàng bị anh dẫn dắt.

Cái này không hay.

Hai ngày sau, chủ tịch thành phố Trương Hồng Khánh của thành phố A được chính thức bổ nhiệm làm bí thư thành ủy, cửa lớn nhà họ Trương bị họ hàng thân thích và bạn bè như sắp đạp san bằng. Từ phu nhân chủ tịch thành phố cho đến phu nhân bí thư thành ủy, Nguyễn Thanh Mai cũng thấy hồi hộp, hai vị trưởng lão nhà họ Trương cũng mừng cho con trai của mình, chỉ có Trương Hồng Khánh tự biết, tại sao mình có thể lên được chức bí thư thành ủy, với chuyện con gái mình đang qua lại cùng Tiêu Chí Khiêm, không biết từ lúc nào ông cũng thoải mái hơn.

Dù bất đắc dĩ nhưng biết làm sao được, dù sao người ta cũng thực hiện lời hứa hẹn của mình.

Tuyết Chi không biết rõ nội tình, cô cũng thấy vui mừng thật lòng cho cha. Từ sau khi sống lại, mọi chuyện đang trở nên thay đổi, hơn nữa tất cả lại đột nhiên đến thế.

Sau đó, Tiêu Chính Thịnh chính thức cho hai mẹ con Kiều Nhã thân phận mới, Bắc Minh Hạo cũng được giới thiệu với công chúng. Ngoại hình anh tuấn và ngập tràn khí khái đàn ông, tác phong làm việc giỏi giang và quả quyết, các thành tích khi quản lý chi nhánh công ty dần dần có lãi cũng khiến cho những việc anh ta làm phủ khắp trên các trang báo lớn về tài chính kinh tế. Anh trở thành trợ tá đắc lực của Tiêu Chính Thịnh, bởi vì anh mà tương lai của Tiêu thị cũng trở thành bí ẩn.

Dù Tiêu Chính Thịnh xuất hiện trong những trường hợp quan trọng nào đi nữa cũng dẫn anh và Kiều Nhã cùng đi, xuất hiện với hình tượng một nhà ba người vô cùng ấm áp. Mà Tiêu Chí Khiêm thì lại bị công chúng lãng quên.

Khí trời chuyển lạnh, hoa đào ở sau vườn nhà họ Tiêu từ từ héo úa, ngẩng đầu nhìn hoa rụng lả tả cũng không địch lại thời tiết tang thương.

Lúc Tuyết Chi đi tới, cô ngước mắt thấy Tiêu Chí Khiêm, anh vẫn mặc mỏng manh như trước, đứng dưới cây hoa đào, cánh hoa như mưa bay lất phất, có mấy cánh hoa rơi trên đầu vai anh, quyến rũ đượm tình, phong thái đẹp xinh.

Tiêu Chí Khiêm vẫn quen một mình đờ đẫn, bốn phía là những bức tường cao như kéo dài vô tận.

Mỗi đóa hoa là một thế giới, một ngọn cỏ là một thiên đường, đó là sự im lặng mà người ngoài khó lòng chạm được.

Tuyết Chi nhẹ nhàng đi tới, nghe thấy tiếng bước chân của cô, anh xoay người, đôi mắt trong suốt như dòng suối nhỏ róc rách dịu dàng chảy trôi, làm say đắm lòng người.

"Lại đây." Anh nhẹ giọng nói, bông hoa đào còn nguyên vẹn duy nhất được anh cầm trong tay, cài vào tóc mai của cô.

Hoa đẹp, người xinh, lại càng thêm ba phần tư sắc.

Anh yêu thương đưa tay vuốt ve, bên môi nở nụ cười như có như không, vẫn cái vẻ mị hoặc đến nỗi khiến người ta nín thở.

"Rất đẹp."

Tuyết Chi bật cười một tiếng: "Hoa đẹp? Hay em đẹp?"

Anh không hề do dự, thật lòng đáp: "Em đẹp."

Con gái thích chưng diện, tai cũng kén thứ nghe, Tuyết Chi không phải là ngoại lệ, có người khen mình cô cũng thấy lâng lâng, cô cười đùa: "Tiêu thiếu gia, anh tinh mắt thật."

Cô kéo anh ngồi dưới tàng cây, ngẩng đầu nhìn mưa hoa đào giữa trời.

Tuyết Chi đột nhiên mở miệng: "Tiêu Chí Khiêm, nếu như anh không thích tranh, không thích để ý đến những người kia, vậy chúng ta không cần quan tâm tới."

Tiêu Chí Khiêm nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng hơn, mơn trớn trên từng tấc da thịt trên mặt cô: "Tranh, còn phải xem là vì ai."

Tuyết Chi quay đầu, đón nhận ánh mắt của anh: "Anh là... " Vì em?

Câu nói kế tiếp cô vẫn không thể thốt thành lời.

Chương 40: Anh không đùa với em

"Chỉ cần một lý do thôi." Tiêu Chí Khiêm nhìn cô chăm chú, thấp giọng nỉ non, ánh mắt hơi nóng rực, anh nâng gò má của cô lên, yêu thích không muốn buông tay, trong lòng lại nghĩ, cúi đầu muốn hôn cô.

Tuyết Chi đã phòng bị từ sớm, cô đưa tay giữ lấy gương mặt tuấn tú của người kia, tiếp tục đề tài vừa rồi, kiên nhẫn giải thích: "Tiêu Chí Khiêm, em không muốn áp đặt suy nghĩ của em cho anh. Thật ra chỉ cần anh cảm thấy thoải mái vui vẻ là được rồi. Tài sản Tiêu thị gì đó, người nào muốn cướp thì cứ cướp đi."

Những ngày qua, người ta đưa tin làm cho Tuyết Chi rất buồn rầu, từ lớn đến nhỏ đều là Bắc Minh Hạo, ngay cả Vy Hiên cũng gọi điện thoại tới, nói mình muốn phỏng vấn Bắc Minh Hạo. Cô ấy nói, giờ Bắc Minh Hạo đang là người nổi tiếng, được ưu ái.

Tuyết Chi lười giải thích, nghĩ đến Tiêu Chí Khiêm bị vứt ở một bên, trong lòng cô lại như có mèo cào, ngứa ngáy không thoải mái. Nhưng mà cô không phục, trong lòng cô biết rõ, để được ngày hôm nay, Tiêu Chí Khiêm làm tất cả cũng chỉ là vì cô.

"Có em là đủ rồi." Giọng nói của anh càng trầm thấp, không hôn được cô, anh lại tiến đến gần cổ của cô, mũi hấp háy, ngửi hương thơm mê người của cô.

Hơi thở ấm áp của anh phảng qua, làn da nhạy cảm bỗng phủ lên màu đỏ, Tuyết Chi lùi về sau, nhẹ giọng nói: "Tiêu Chí Khiêm, có thể bàn bạc chuyện này không?"

"Chuyện gì?" Anh hỏi, cô lùi anh tiến, có vẻ như người phụ nữ này không hề biết mệt mỏi.

"Duy trì một khoảng cách nhất định." Tuyết Chi đưa tay ra đẩy đầu anh đi, lúc này cô mới hài lòng: "Khoảng cách này là được."

Tiêu Chí Khiêm cúi đầu liếc mắt nhưng cũng không phản đối, cũng không kháng nghị, anh chỉ khẽ mỉm cười nắm chặt lấy tay cô, tiếp tục thưởng thức ngón tay nhỏ bé của cô. Chỉ cần là thứ thuộc về cô, anh đều có hứng thú. Anh thích đùa nghịch bên cạnh cô, thích hít thở bầu không khí có cô ở đó, thích tất cả những gì có dấu ấn của cô.

Trán Tuyết Chi lấm tấm mồ hôi, cô lập tức thu tay lại, bất đắc dĩ nói: "Được rồi, tùy anh."

Giờ quy định đối với Tiêu Chí Khiêm đều không hiệu quả, cô đã sớm biết về chuyện đó, vì thế, coi như là... nuôi một sủng vật nhỏ bên người vậy.

Cô vừa ra chỉ thị, chỉ trong nháy mắt Tiêu Chí Khiêm đã ôm cô vào lòng, gương mặt nở nụ cười sáng lạn như trời quang trăng sáng, vui vẻ nói: "Vậy chúng ta lên giường đi."

Tuyết Chi đột nhiên trợn mắt lên, không thể tin được, sao câu nói này lại có thể phát ra từ miệng anh, sao nó có thể đơn giản tự nhiên giống như cùng đắp chăn xem phim hoạt hình như vậy chứ? Thậm chí, còn khiến cho người ta nghi ngờ là, anh có biết hàm nghĩa trong đó không?

Mặt Tuyết Chi đen sì, nở nụ cười cứng nhắc: "Tiêu Chí Khiêm, anh có biết là mình đang nói cái gì không?"

Tiêu Chí Khiêm mỉm cười, nhéo nhéo cái cằm nhọn của cô: "Cái nên biết anh đều hiểu cả."

"..."

Tuyết Chi đờ đẫn, cô phát hiện, cô đã mất hoàn toàn tính chủ động ở trong chuyện này rồi, từng bước từng bước, phía trước như có một cái hố to đã được đào sẵn chờ cô nhảy xuống!

Đề tài này khiến cho bầu không khí cũng trở nên hừng hực, mưa anh đào lả tả trên đầu cũng không thể dập tắt được luồng nhiệt đó.

"Tiêu Chí Khiêm, em đói." Đột nhiên cô trịnh trọng nói.

Tiêu Chí Khiêm vừa nghe đã lập tức đứng dậy: "Chờ anh."

Anh nhanh chân bước đi, vào thẳng nhà bếp.

Tuyết Chi thở phào nhẹ nhõm, chiêu này có dùng mười lần vẫn như một.

Tiêu Chí Khiêm quay về rất nhanh như đã chuẩn bị từ trước đó, anh bưng một phần điểm tâm nhỏ đẹp mắt, món nào cũng là đồ cô thích.

Khả năng chữa lành của những món đồ xinh đẹp rất diệu kỳ, Tuyết Chi thoải mái nheo mắt lại, thấy đôi mắt mông lung chớp chớp của Tiêu Chí Khiêm lại gần, đột nhiên như nhớ ra gì đó, cô vội vàng nhét nửa miếng còn lại trong tay vào miệng mình, ăn sạch sẽ rồi mới đắc ý nở nụ cười trẻ con: "Em ăn xong rồi."

Ánh mắt Tiêu Chí Khiêm toát lên vẻ cưng chiều, bàn tay xoa nhẹ mái tóc dài của cô: "Anh ăn ở đây."

Vừa dứt lời, Tuyết Chi đã cảm thấy gương mặt tuấn tú đột nhiên phóng to ngay trước mặt, lưỡi anh nhẹ nhàng lướt qua khóe môi còn dính bơ của cô, cảm giác ướt át khiến cả người Tuyết Chi chấn động, cô tránh né trong vô thức.

Không còn thân cây để dựa vào phía sau, cả người cứ thế ngã xuống đất, một giây sau, cái người khiến cô đỏ mặt tim run cũng đường hoàng ép lại gần, đè lên trên người cô, đôi mắt trêu đùa nhìn thẳng vào người cô. Ngón tay chạm vào khuôn mặt hồng hồng, kiên trì không bỏ qua cho cô, anh cười nhẹ: "Em đỏ mặt."

Tuyết Chi vừa khẩn trương vừa tức: "Tiêu Chí Khiêm, anh mau đứng lên đi."

"Không muốn." Anh đùa cô đến nghiện, ngón tay lướt nhẹ dưới môi cô: "Trừ khi em nói cho anh biết, sao lại đỏ mặt."

Tuyết Chi giận, xưa nay đều là cô chiếm được ưu thế hơn đàn ông, không ngờ hôm nay lại bị anh đùa giỡn! Chưa qua đại não xử lý, cô đã bật thốt lên: "Em nóng."

"À, cởi quần áo đi." Tiêu Chí Khiêm nghiêm túc đưa tay cởi áo khoác của cô ra, ngón tay hữu ý vô tình lướt qua trước nơi đầy đặn.Trên mặt Tuyết Chi như bốc lửa, cô vùng vẫy dưới người anh: "Tiêu Chí Khiêm, đừng có đùa, anh mau đứng lên đi."

Anh ngẩng đầu từ trước ngực cô, khép đôi mi dài và rậm, nhẹ giọng nói: "Anh không đùa với em."

Chốt lát sau, anh nở nụ cười với lúm đồng tiền như hoa: "Anh nói lên giường, là thật."

Tuyết Chi: "..."

"Ôi!" Trên đỉnh đầu vang lên tiếng kinh ngạc vui mừng.

Hai người ngẩng đầu nhìn lên thì thấy là thím Vương, bà đang nghiêng đầu sang một bên: "Ngại quá, tôi đến không đúng lúc."

Tuyết Chi mắc cỡ chỉ hận không thể chui vào trong hốc cây. Cô đẩy Tiêu Chí Khiêm để anh nhanh đứng dậy. Tiêu Chí Khiêm không tình nguyện nghiêng người sang, còn chưa chịu dậy mà ngồi thẳng dưới đất, lạnh lùng nhìn thím Vương.

Sinh ra oán niệm.

Thím Vương là một người từng trải, thấy đôi tình nhân nhỏ thân thiết với nhau cũng vui mừng thay cho cậu chủ. Bà biết Tuyết Chi là một cô gái tốt, cuối cùng cũng có một người phụ nữ hiểu được cậu chủ rồi.

Tuyết Chi đứng lên, vội vàng sửa sang lại quần áo, khuôn mặt đỏ đến mức khiến người khác yêu thương, cô ngượng ngùng hỏi: "Thím Vương, có chuyện gì à?"

"À ông chủ gọi điện tới, bảo đưa cậu chủ nghe máy."

Tiêu Chí Khiêm cứ như không nghe thấy, cúi đầu tỉ mỉ buộc chặt dây giày cho Tuyết Chi.

Mặt Tuyết Chi lúc tím lúc đỏ, cô lặng lẽ chọc anh: "Tiêu Chí Khiêm, đi nghe điện thoại."

Tiêu Chí Khiêm làm như không nghe được, cứ như người gọi điện thoại tới không có liên quan gì với anh. Người không liên quan thì quan tâm làm gì?

Thím Vương thở dài một tiếng, bà nài nỉ: "Cậu chủ à, hiếm khi ông chủ gọi điện đến một lần, đặc biệt là sau chuyện lần đó... Ôi cậu không thể cứ thế được."

Dù Tiêu Chính Thịnh có không phải thế nào thì đó cũng là cha của anh, Tuyết Chi không mong quan hệ giữa họ trở nên bế tắc. Đặc biệt là còn hai mẹ con Bắc Minh Hạo vẫn đứng nhìn săm soi bên cạnh.

Tiêu Chí Khiêm vẫn không nói gì, có thể thấy được anh mâu thuẫn với Tiêu Chính Thịnh như thế nào?

Tuyết Chi không cho anh trốn tránh, cô nâng gương mặt anh tuấn đến tận cùng của anh lên, chăm chú nhìn anh: "Tiêu Chí Khiêm, em mong anh sẽ làm như thế."Anh khẽ mím đôi môi tươi tắn tuyệt trần, một lát sau, anh đứng dậy đi vào phòng khách.

Cuối cùng thím Vương cũng thở phào nhẹ nhõm, cảm kích gật đầu với Tuyết Chi: "Cảm ơn cô, cô Chương."

"Không có gì." Tuyết Chi cùng đi vào với thím Vương.

Tiêu Chí Khiêm cầm điện thoại lên, thấp giọng: "Có chuyện gì ạ?"

Bên kia Tiêu Chính Thịnh đã đợi rất lâu rồi, ông ta không nhịn được: "Sao lâu thế?" Như không đợi người kia trả lời, Tiêu Chính Thịnh lập tức nói tiếp: "Đêm nay có liên hoan, đều là người ở trong nhà mình cả, con chuẩn bị một chút, bảy giờ ba sẽ cho người qua đón."

Vẻ mặt Tiêu Chí Khiêm vẫn không hề thay đổi, đến đáp lại anh cũng không thèm. Anh chỉ phụ trách việc nhận máy, chứ không để ý đến việc ông ta nói cái gì.

Không nghe anh đáp lại, Tiêu Chính Thịnh tức giận bừng bừng: "Rốt cuộc con có nghe không đấy?"

Ngay lập tức, ông ảo não nói: "Thôi, nói với con cũng vô ích! Đưa điện thoại cho thím Vương."

Tiêu Chí Khiêm quả quyết đưa điện thoại cho thím Vương bên cạnh rồi quay về ghế sofa.

Thím Vương nghe Tiêu Chính Thịnh đầu dây bên kia dặn dò, bà gật đầu liên tục: "Tôi biết rồi, ông chủ, ông yên tâm đi, tôi sẽ khuyên cậu chủ."

Sau khi cúp điện thoại, bà u sầu nhìn cậu chủ rồi lại nhìn Trương Tuyết Chi, cuối cùng bà quyết định nhờ cô giúp đỡ.

Thím Vương kéo Tuyết Chi qua một bên, nhỏ giọng nói: "Cô Chương à, đêm nay ông chủ muốn cậu chủ và người trong nhà ăn một bữa cơm, cô xem... có thể khuyên cậu chủ giúp tôi không?"

"Người trong nhà?" Tuyết Chi lập tức nghĩ đến Bắc Minh Hạo và Kiều Nhã, nếu như gọi họ là người nhà thì với Tiêu Chí Khiêm mà nói, bữa cơm này chỉ là vẻ bề ngoài họ giả vờ xây dựng mà thôi.

Ai ngờ, thím Vương lại nói: "Ngoài ông chủ, phu nhân và cậu chủ Hạo, còn có những trưởng bối nhà họ Tiêu, ông chủ muốn giới thiệu chính thức mẹ con phu nhân cho người nhà họ Tiêu, vào lúc này, nếu cậu chủ không ở đó, chỉ e là không tốt."

Tuyết Chi nhướng mày: "Là toàn bộ người nhà họ Tiêu sao?"

"Vâng, có những trưởng bối chức cao vọng trọng của nhà họ."

Tuyết Chi bật cười: "Thím Vương, tôi sẽ khuyên Tiêu Chí Khiêm."

"Thật sao? Vậy thì tốt quá." Thím Vương mừng rỡ, vội vàng nói: "Vậy tôi đi chuẩn bị quần áo cho cậu chủ!"

Sau khi thím Vương rời đi, Tuyết Chi đã đến bên cạnh Tiêu Chí Khiêm, cô không hề nhắc tới câu nào về chuyện tối nay đi ăn cơm mà chỉ cùng anh xem một bộ phim hoạt hình, nhìn thấy cảnh nào thú vị còn bật cười khanh khách.

Trong phòng dịu dàng, yên bình trôi qua.

Một lúc sau, Tiêu Chí Khiêm ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt khóa chặt vào cô, hờ hững lên tiếng: "Nếu như em đi theo anh thì anh sẽ đến."

Tuyết Chi sững sờ chớp đôi mắt phượng đầy quyến rũ. Không cần cô mở miệng, anh đã biết là cô muốn cái gì, nhưng mà cùng anh đi đến tham gia buổi tụ hội của nhà họ Tiêu....

Trùng hợp là, thím Vương từ trên lầu đi xuống, sau khi nghe thấy vậy, bà vội vàng nói: "Đúng đúng đúng, cô Chương đi cùng cậu chủ đi."

Ý của thím Vương rất đơn giản, nhỡ cậu chủ lại đột nhiên mất khống chế như lần trước, có cô Chương ở đó cũng không đến nỗi không thể kiểm soát được.

Tuyết Chi còn do dự, nếu thẳng thắn mà nói, để Tiêu Chí Khiêm một mình đối mặt với những người kia, cô cũng không thấy yên tâm lắm, đặc biệt là có Kiều Nhã và Bắc Minh Hạo, ai mà biết họ lại giở thủ đoạn gì nữa đây!

Thím Vương ở bên cạnh tiếp tục khuyên nhủ, rốt cuộc, Tuyết Chi cũng gật đầu. Thấy cô đồng ý, khóe môi Tiêu Chí Khiêm hơi cong, dáng vẻ tùy ý, ánh nhìn kinh ngạc.

Bằng một cách hết sức thần thông, thím Vương lấy cho Tuyết Chi một bộ lễ phục, sau đó thay đồ cho cô, bà càng nhìn càng thấy thỏa mãn, bà nói dáng người đẹp mặc cái gì cũng đẹp.

Quay đầu nhìn lại, Tiêu Chí Khiêm được khuyên can đủ đường mới miễn cưỡng thay một bộ âu phục chỉnh tề. Hai người đứng cạnh nhau, thím Vương nhìn mà cười đến mức híp cả mắt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau