CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Anh ấy không phải đồ Thần kinh

Tiêu Chí Khiêm cúi đầu hôn lên tay cô, Tuyết Chi rụt tay lại như bị điện giật, anh lại lập tức nắm chặt tay cô, không cho cô tránh thoát, tiếp đó anh vươn đầu lưỡi, khẽ liếm lên làn da mịn như nhung của cô...

Tuyết Chi dở khóc dở cười, cố gắng đè nén những rung động dưới đáy lòng vừa bị lời lẽ của anh khơi dậy: "Tiêu Chí Khiêm, anh không thể... không thể cứ như vậy được!"

Anh không thể bất ngờ ôm cô, không thể bất ngờ hôn cô, không thể thân mật liếm cô giống như chú chó nhỏ đáng yêu...

Anh làm như vậy sẽ khiến cô... trở nên rất kỳ quái, không thể kiểm soát được bản thân. Rồi thân bất do kỷ lại lần nữa theo sự chuyển dịch thời gian, từng bước lạc trong hồng hoang của vận mệnh.

Đó không phải là điều mà cô muốn.

"Tuyết Chi, Tuyết Chi, Tuyết Chi..." Đột nhiên anh nghiêm túc gọi tên cô mấy câu mà không thấy chán.

Tuyết Chi hoàn hồn, ánh mắt nghi hoặc nhìn anh.

Anh gọi được cô thì nở nụ cười, ôm cô vào lòng: "Không ai được cướp đoạt Tuyết Chi, em là của anh, của một mình anh."

Tuyết Chi bị hành động trẻ con của anh chọc cười, định đẩy anh ra nhưng sức lực của anh lớn đến kinh người, ôm chặt cô như đang ôm báu vật. Cô đành mặc kệ để cho anh ôm.

Xe chậm rãi dừng lại, vệ sĩ áo đen đi xuống mở cửa xe.

Tuyết Chi vẫn còn đang bị Tiêu Chí Khiêm ôm chặt trong lòng, đột nhiên bị người ngoài nhìn thấy thì mặt không khỏi đỏ bừng, đẩy Tiêu Chí Khiêm ra nhưng anh không muốn buông tay. Anh nhíu mày nói: "Anh không muốn em về nhà."

Vệ sĩ bên ngoài xe dường như rất kiên nhẫn, chỉ lẳng lặng đứng đó.

Hai má Tuyết Chi càng nóng hơn, dùng cả hai tay đẩy anh: "Tiêu Chí Khiêm, anh có nhớ đã đồng ý chuyện gì với em không?"

Hàng chân mày đẹp đẽ của Tiêu Chí Khiêm lại càng nhíu chặt hơn, mặc dù không muốn nhưng anh vẫn buông cô ra.

Tuyết Chi nhanh chóng xuống xe, cô không muốn chiếc xe bắt mắt này bị những người khác trong khu chung cư nhìn thấy.

Tiêu Chí Khiêm nhìn theo đến tận khi cô an toàn đi vào trong tòa nhà mới khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng như thể chưa từng thay đổi, quay sang dặn dò lái xe: "Đi đến quán bar đó."

Tuyết Chi về nhà chưa lâu thì Trương Thịnh Hải cũng về.

"Chị đã ngủ chưa?" Trương Thịnh Hải lặng lẽ đẩy cửa đi vào.

Tuyết Chi ngồi trên ghế, khoanh hai tay, bộ dạng đang chờ cậu tự chui đầu vào lưới. Trương Thịnh Hải vội vàng đóng cửa, cười cười đi tới: "Chị, hôm nay chị đúng là trượng nghĩa!"

Tuyết Chi không để ý đến vẻ mặt của cậu, mặt lạnh: "Qua đây, nói thử xem, 1,5 tỷ mất như thế nào?"

Trương Thịnh Hải khựng lại, gãi đầu, ậm ừ một lúc mới nói: "Anh của Đào Nhi ở trong tù, không có ai chăm sóc cô ấy, thỉnh thoảng khi không có tiết học thì em sẽ đi thăm cô ấy. Nhưng mấy ngày trước, bỗng nhiên cô ấy mất tích! Em đã tìm rất lâu mới biết cô ấy bị bọn buôn người lừa gạt đến quán bar làm gái tiếp rượu!"

Cậu nói tới đây thì siết chặt nắm tay, hận đến nghiến răng nghiến lợi: "Đám người kia đúng là lũ cặn bã, ngay cả một cô gái bị thiểu năng mà cũng không buông tha! Lúc em chạy đến đó còn thấy có một tên khốn kiếp đang sờ đùi cô ấy..."

Cậu không nói tiếp được nữa, nghĩ đến cảnh Đào Nhi lúc đó chỉ lo ăn, bị bắt nạt cũng không biết, còn ngốc nghếch cười với tên kia thì cậu lại thấy tức giận đến mức muốn hộc máu!

Tuyết Chi từ từ nheo mắt, bỗng nhiên hỏi: "Tiểu Hải, em thích Đào Nhi?"

"Không có!" Trương Thịnh Hải kịch liệt phủ nhận: "Cô ấy là bạn của em gái em, sao em có thể thích cô ấy chứ? Chị đừng nói lung tung! Bạn của em gái, không thể bắt nạt được!"

"OK, chị hiểu rồi. Vậy nói tới chuyện làm sao mà em nợ 1,5 tỷ đi?"

Trương Thịnh Hải lập tức ngồi xổm xuống bên chân Tuyết Chi như chú cún nhỏ: "Chị, khoản tiền đó... Em sẽ tìm cách trả lại."

Tuyết Chi nhíu mày: "Em định trả thế nào? Bán thận à?"

Cô nhún vai làm vẻ như không có chuyện gì: "À, có khi phải bán cả hai quả thận thì may ra mới đủ để trả."

Trương Thịnh Hải càng cúi đầu thấp hơn, hai tay vò kéo thảm trải sàn trong vô thức, tiếng nói càng lúc càng nhỏ: "... Em đi tìm người kia thương lượng một chút, em sẽ trả anh ta theo kỳ. Dù sao thì họa là do em gây ra, em không thể để chị phải chịu oan ức thay em."

"Cốc."

Tuyết Chi tức giận vỗ vào đầu cậu: "Ngu ngốc, nhớ cho kỹ, chị gái là để lừa gạt!"

Trương Thịnh Hải ngây ngốc nhìn cô, vành mắt dần đỏ lên: "Chị... Đó là 1.5 tỷ đấy...""Chị biết đếm."

"Nhưng, nhưng chị lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"

"Chuyện này em đừng quan tâm." Tuyết Chi đứng dậy, ngáp một cái, bị giày vò đến tận nửa đêm, quá mệt rồi: "Chị muốn đi ngủ."

Trương Thịnh Hải bất ngờ ôm chân cô, giọng nói hơi nghẹn ngào: "Chị, chị thật tốt..."

"Bớt buồn nôn đi! Mau cút về phòng đi!" Tuyết Chi ngoài miệng nói vẻ chán ghét nhưng ánh mắt nhìn em trai lại rất dịu dàng.

Hôm sau, Tuyết Chi dậy thật sớm, muốn tới sàn giao dịch, bán chỗ cổ phiếu vừa mua vào. Cho dù không đủ 1.5 tỷ thì tạm thời có một ít để đưa cho Bắc Minh Hạo cũng được.

Cô không muốn thiếu nợ anh ta.

Tuyết Chi vừa mới ra ngoài thì bất ngờ nhận được điện thoại của Bắc Minh Hạo: "Ra ngoài đi ăn sáng với anh."

Anh nói thẳng, không có chỗ để thương lượng.

"Xin lỗi, tôi không rảnh." Cô không thích giọng điệu ra lệnh này của anh ta, kiếp trước cô đã nghe quá nhiều rồi.

Nhưng cô định cúp điện thoại thì lại nghe thấy tiếng cười nhẹ ở đầu bên kia: "Thân là chủ nợ, anh cũng chỉ có chút yêu cầu này mà thôi, coi như là để bàn bạc một chút xem nên giải quyết khoản nợ này như thế nào, khó khăn lắm sao?"

Tuyết Chi nhíu mày: "Ở đâu?"

Sau khi nói địa chỉ, Bắc Minh Hạo thêm một câu "Chờ em" rồi cúp điện thoại.

Tuyết Chi tới quán trà, đi thẳng lên lầu hai, bên trong không có nhiều người lắm. Bắc Minh Hạo đang ngồi ở cạnh cửa sổ, trên bàn bày các món ăn kiểu miền Nam. Anh nhìn Tuyết Chi, cười khẽ, hất đầu về chỗ trống phía đối diện nói: "Em ngồi đi."

Anh đẩy một lồng bánh bao nhỏ qua: "Nếm thử đi, bánh bao ở đây ngon lắm."

Tuyết Chi không hề để ý đến, đi thẳng vào vấn đề: "Khoản nợ kia tôi sẽ trả lại anh theo từng kỳ, tôi trả anh 300 triệu trước, chỗ còn lại anh có thể tính lãi."

Bắc Minh Hạo đặt đũa xuống, khoanh hai tay, liếc nhìn cô: "Tôi đang suy nghĩ, rốt cuộc Tiêu Chí Khiêm thích em đến mức nào, lại có thể không nói tiếng nào đã cho người đưa chi phiếu 1,5 tỷ cho tôi."

Tuyết Chi kinh hãi: "Tiêu Chí Khiêm?"

Sao anh ấy lại biết?
"Đúng, chính là cậu Tiêu của em. Ha ha, rốt cuộc tên kia ẩn giấu những gì, tôi cũng không biết nữa?" Bắc Minh Hạo nghiền ngẫm, tựa như đang thưởng thức bộ dạng giật mình của cô, khóe môi mang nụ cười lửng, lại tựa như gió, khó có thể nắm bắt được: "Em cũng đừng vội mừng, tấm chi phiếu đó tôi đã trả lại rồi. Tiền, tôi không để bụng, điều tôi quan tâm hơn là ai nợ tiền."

Tuyết Chi lại nhíu mày, trong mắt tràn đầy oán hận, cho dù hai năm trước hay là bây giờ thì anh ta đều có thể dễ dàng chọc giận cô!

Cô bình tĩnh lại, trên má hiện lên lúm đồng tiền tao nhã: "Vậy thì cứ theo cách của tôi đi, trả trước 300 triệu, chỗ còn lại sẽ trả theo kỳ, lãi suất cố định."

Bắc Minh Hạo chăm chú nhìn khuôn mặt tròn xinh đẹp của cô, nở nụ cười, nghiêng người về phía trước, mười ngón tay đan vào nhau, đôi mắt âm u rét lạnh như hồ băng khóa chặt cô: "Cho em một đề nghị, có thể dễ dàng xóa hết nợ, có muốn nghe không?"

Tuyết Chi thấy sóng gió cũng không loạn, mắt phượng khẽ nâng lên.

Cô hiểu Bắc Minh Hạo, sao anh ta có thể bỏ qua cơ hội này để bắt bí cô cơ chứ?

Bắc Minh Hạo không để ý đến ánh mắt giễu cợt của cô, ngừng lại một lát rồi mới từ từ rời ánh mắt liếc ra ngoài cửa sổ: "Ở bên anh một ngày."

Tuyết Chi còn tưởng là mình nghe nhầm, sững sờ nhìn anh: "Anh nói gì cơ?"

Anh hơi cau mày, giọng điệu hơi thiếu tự nhiên: "Em nghe thấy rồi đấy."

"Ha ha." Tuyết Chi phá lên cười: "Ở bên anh một ngày có thể xóa món nợ 1.5 tỷ sao?"

Cô nheo đôi mắt hẹp dài, trong mắt khẽ gợn làn sóng xuân: "Bắc Minh Hạo, như thế không hợp với bản tính lợi ích là trên hết của anh chút nào."

"Đúng, đó vốn không phải là chủ ý lúc đầu của anh!" Bắc Minh Hạo quay đầu lại, ánh mắt âm hiểm, sáng quắc bức người, cười âm trầm: "Anh nắm được điểm yếu của em và em trai, đáng lẽ phải lợi dụng cơ hội này để đi theo ngài chủ tịch thành phố bàn chuyện hợp tác với chính phủ mới đúng! Đáng lẽ lúc nhận được chi phiếu Tiêu Chí Khiêm gửi tới, anh nên chuẩn bị một bản kế hoạch hợp tác! Anh càng nên cách xa phụ nữ giống yêu tinh như em hơn để tránh ngày nào đó bị em ‘ăn sạch’ không sót lại chút nào!"

Từng câu từng chữ của anh, cùng đôi mắt lạnh lẽo như sắp phun lửa ghim chặt vào cô.

Anh cũng không hiểu nổi, rốt cuộc mình bị làm sao! Lúc vừa gặp cô, khi ánh mắt cô va phải ánh mắt anh, nó như miếng cao dán, dính chặt trong tâm trí anh, khiến anh dù có muốn cũng không thể nào quên đi được!

Chết tiệt, anh nhất định đã trúng lời nguyền của người phụ nữ này rồi! Để bản thân bình thường trở lại, anh tự nhủ, một ngày, chỉ cần một ngày thôi! Anh ngược lại muốn xem thử, rốt cuộc cô đã làm phép như thế nào, Bắc Minh Hạo anh sẽ không bị người khác chi phối!

Tuyết Chi nhìn anh, chớp mắt, cầm túi xách đứng dậy: "Tôi không có hứng thú."

Bắc Minh Hạo chửi thầm, đi theo cô ra khỏi quán: "Tại sao em lại không đồng ý? Chỉ một ngày mà thôi, cũng không còn mắc món nợ 1 tỷ rưỡi nữa, đối với em thì căn bản không mất cái gì cả!"

Tuyết Chi mím chặt môi, không để ý đến anh ta.

Bắc Minh Hạo chăm chú nhìn cô, chớp mắt như thể đã biết lý do: "Trương Tuyết Chi, có phải em đang sợ không? Em dùng trăm phương ngàn kế để trốn tránh anh, vì không muốn cậu Tiêu hiểu lầm hay là vì...sợ bản thân sẽ yêu anh?"

Cô nhìn vào mắt anh, mặc dù lãnh đạm cứng nhắc nhưng lại khó nén được sự đau nhức trong lòng. Chỉ khi đã từng yêu thì mới để lại sẹo, nhưng anh làm sao cũng không nhớ được, bản thân và người phụ nữ này đã từng gặp nhau lúc nào?

Bắc Minh Hạo không thích mọi chuyện thoát khỏi tầm kiểm soát của mình, kể cả tâm trạng. Tuy nghe hơi nực cười, nhưng anh muốn biết rốt cục giữa bọn họ đã từng xảy ra chuyện gì!

Bỗng nhiên Trương Tuyết Chi dừng lại.

Bắc Minh Hạo đi tới cạnh cô, ánh mắt như chim ưng, nhìn cô chăm chú như con mồi chuẩn bị bắt lấy.

"Yêu anh? Bắc Minh Hạo, đừng tự luyến như thế, tôi chắc chắn sẽ không thích loại đàn ông như anh!" Tuyết Chi nói chắc như đinh đóng cột, không có đường nào để xoay chuyển.

"Ha ha." Bắc Minh Hạo cười lớn, đi đến trước mặt cô, chợt nắm vai cô, ánh mắt sắc bén: "Chẳng lẽ yêu Tiêu Chí Khiêm? Em sẽ yêu người bị bệnh thần kinh như cậu ta sao?"

Cơn phẫn nộ ùa tới, Tuyết Chi dùng hết sức lực đẩy anh ta ra: "Không được gọi anh ấy là đồ thần kinh! Anh ấy không phải đồ thần kinh, anh nghe rõ chưa hả?"

Bởi vì đột ngột dùng lực quá mạnh nên cô bị ngã xuống đường, lảo đảo lùi lại đến chỗ làn đường xe chạy, một chiếc xe đang lao nhanh tới...

"Chết tiệt!" Bắc Minh Hạo không hề suy nghĩ, lập tức tiến lên kéo cô lại, kéo thẳng vào lòng mình! Chiếc xe lướt sát qua hai người, cô có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng chửi khẽ của tài xế.

Bắc Minh Hạo buông cô ra, gào lên: "Em không muốn sống nữa à? Có biết vừa rồi nguy hiểm đến mức nào không! Em..."

Nhìn cô, anh giật mình.

Chương 32: Bức ảnh

Người phụ nữ trong lòng anh, sắc mặt trắng bệch dọa người, trong ánh mắt là sự bất an, hoảng loạn. Cơ thể mỏng manh run lên, dáng vẻ yếu đuối khiến người khác thương.

Còn rất nhiều lời trách móc anh vẫn chưa nói ra, nhưng nhìn thấy vậy thì lại không nỡ. Hai nắm đấm siết chặt giờ lại dần dần buông ra, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Đằng sau là con đường lớn với rất nhiều xe cộ qua lại, bỗng có một chiếc xe phóng vụt qua làm mái tóc đen của cô tung bay. Bỗng khoảnh khắc ấy, trong mắt cô lại thấp thoáng khung cảnh của vụ tai nạn…

Cô bị văng bay cao lên trời rồi rơi xuống, một tiếng hét thất thanh vang lên rồi máu lênh láng khắp mặt đường.

Bỗng nhiên, Bắc Minh Hạo chau mày, ngạc nhiên khi nhìn thấy những giọt nước mắt rơi lã chã trên mặt cô: “Em…”

Anh không ngờ rằng một Trương Tuyết Chi vốn kiêu ngạo, luôn tỏ ra thờ ơ với mọi thứ giờ đây lại trở nên yếu đuối như vậy. Trông cô giống hệt như một con búp bê thủy tinh sẽ vỡ tan khi chạm vào.

Những giọt nước mắt ấy trong vắt hệt như những viên pha lê, nó cứ lăn dài trên khuôn mặt trắng bệch của Trương Tuyết Chi, và cũng vô tình chạm vào khoảng trống trong lòng Bắc Minh Hạo.

Rồi đột nhiên anh hành động khiến chính cả bản thân anh cũng không thể tin được. Anh đi về trước rồi ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, ghé sát vào tai cô thì thầm an ủi: “Được rồi, không có chuyện gì nữa, không sao nữa rồi…”

Trương Tuyết Chi lúc ấy đã gạt bỏ hết đi những kiêu ngạo, cao quý trước đây. Lúc này cô chỉ muốn được ở trong vòng tay của Bắc Minh Hạo để có được cảm giác an toàn.

Bỏ mặc tất cả những ánh mắt tò mò đang nhìn chằm chằm mình, Bắc Minh Hạo vẫn ở bên cạnh Trương Tuyết Chi hệt như một vị thần. Lúc ấy, Tuyết Chi thực sự đã lãng quên thời gian, cô không còn rõ bản thân đang ở đâu, tâm trí cô hỗn loạn. Những chấm nhỏ của những kí ức cứ dần dần hiện lên trong đầu cô.

Chính cái ôm ấy, sự vỗ về an ủi ấy đã khiến cô lãng quên đi tất cả…

Lúc đó, Đỗ Hân Dĩnh đang ngồi trên một chiếc taxi cách đó không xa. Khung cảnh Bắc Minh Hạo và Trương Tuyết Chi ôm nhau giống như một chiếc nanh thú khiến cô nghẹn thở.

Anh nói, anh không có cảm giác gì với cô ta, anh chỉ đang lợi dụng Trương Tuyết Chi. Anh còn nói rằng anh chỉ yêu cô, nói rằng Đỗ Hân Dĩnh là người con gái duy nhất mà anh yêu suốt đời. Và anh cũng nói, anh sẽ cưới cô…

Nói dối, tất cả chỉ là ngụy biện, và cô đã dễ dàng tin những lời dối trá xảo quyệt đó. Nếu không phải chính mắt nhìn thấy cảnh tượng này thì có lẽ Đỗ Hân Dĩnh cũng không thể tin rằng anh đã thay đổi. Hai người họ đã ở bên cạnh nhau lâu như vậy, Đỗ Hân Dĩnh không tin Bắc Minh Hạo đã thay lòng. Tất cả những chuyện này chắc chắn là do Trương Tuyết Chi bày mưu, cô ta muốn có được danh vọng và địa vị. Đỗ Hân Dĩnh cho rằng loại phụ nữ như Trương Tuyết Chi chính là như vậy.

Lấy đinh đóng chặt vào lòng bàn tay, có lẽ nỗi đau ấy cũng chẳng thể nào sánh với cảm giác khi nhìn thấy khung cảnh trước mặt này. Trong đôi mắt của Đỗ Hân Dĩnh dường như có một ngọn lửa đang rừng rực cháy, ngọn lửa ấy như muốn thiêu rụi Trương Tuyết Chi.

Lúc này, tài xế sốt ruột hỏi: “Thưa cô, còn phải đợi bao lâu nữa? Chỗ này không thể đỗ quá lâu được.”

Đỗ Hân Dĩnh nghiến răng đáp: “Đi đi.”

Phải mất một lúc lâu sau Trương Tuyết Chi mới bình tĩnh lại, cô chợt nhận ra bản thân đang dựa vào người Bắc Minh Hạo, cô liền vội vàng đẩy anh ra. Bắc Minh Hạo đã chuẩn bị tâm lí từ trước, anh nắm chặt lấy tay cô rồi hỏi: “Sao, lợi dụng xong rồi thì vứt sang một bên hả?”

Anh nhếch mép cười: “Trương Tuyết Chi, em đúng là sống quá thực tế rồi.”

Trương Tuyết Chi nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc của bản thân, cô cúi đầu đi lên cầu thang mà không hề liếc nhìn Bắc Minh Hạo dù chỉ một lần. Cô tự trách bản thân mình, làm sao có thể quên hết đi những chuyện trước đây để sà vào lòng anh ta như vậy chứ?

Trương Tuyết Chi, lẽ nào mày vẫn chưa học cách ngoan? Vẫn chưa biết từ “chết” viết như thế nào sao?!

Trương Tuyết Chi hờn dỗi đi trước, còn Bắc Minh Hạo thì đi theo sau cô như một cái bóng. Lúc này đây Bắc Minh Hạo vẫn cảm nhận được mùi hương của Trương Tuyết Chi lưu lại trên áo anh.

Sau khi đi hết hai con phố, Tuyết Chi mới dần dần bình tĩnh lại, cô thở phào nhẹ nhõm. Bởi mang giày cao gót đi bộ suốt một quãng đường dài nên chân cô sưng tấy lên. Khi ngồi ghế ở trạm xe buýt, cô không màng đến việc giữ hình ảnh mà tháo giày ra rồi duỗi chân dài về phía trước.

Ghế trống ở bên cạnh đã có người ngồi.

“Này.” Bắc Minh Hạo đưa qua một cốc cà phê đá.

Trương Tuyết Chi nhìn rồi cầm lấy, cô ngửi một hơi thật sâu hương cà phê phảng phất. Cô nheo đôi mắt phượng của mình quan sát một cách tỉ mỉ, trông cô giống hệt như một bông hoa râm bụt khiến bầu không khí trở nên đầy bí ẩn.

Bắc Minh Hạo liếc nhìn Tuyết Chi rồi nói: “Đề nghị lúc nãy cũng có thể sửa đổi một chút.”

Trương Tuyết Chi quay đầu lại chau mày nhìn Bắc Minh Hạo.

Anh đi đến và nhìn khuôn mặt nhợt nhạt sau khi khóc của Trương Tuyết Chi: “Ở với anh một ngày.”

Rồi anh đột nhiên tiến lại gần khiến Tuyết Chi giật mình, cô lùi ra xa: “Tôi không đồng ý.”

“Ha ha, em sẽ sớm đồng ý thôi. Bởi Trương Tuyết Chi là một người phụ nữ thông minh, tuyệt đối sẽ không để bản thân phải gánh một khoản nợ lớn như vậy. Chưa kể nếu món nợ này trong một ngày không thể trả hết, thì em phải ở với anh thêm mấy ngày nữa.”

Tuyết Chi uống xong cà phê rồi vứt vỏ lon vào thùng rác, cô quay lại nhìn Bắc Minh Hạo mỉm cười: “Tôi cần luật sư đến làm công chứng.”

Bắc Minh Hạo mỉm cười rồi nắm chặt lấy tay cô dẫn đi.

“Đợi một lát!” Tuyết Chi nói lớn, cô rút tay ra rồi nói: “Đi với anh một ngày nhưng không bao gồm cái này.”

Bắc Minh Hạo quay người lại nói: “Yên tâm, anh không nghĩ đến việc sẽ đưa em lên giường đâu.”

Những gì anh nói thật mơ hồ và khó hiểu. Trương Tuyết Chi không ngừng nhắc nhở bản thân rằng người đàn ông này chính là một con quỷ, anh sẽ đưa cô trở lại địa ngục, bởi vậy cô không thể lơ là.

Chỉ cần đi cùng anh một ngày thôi, anh muốn nắm thì cứ để anh nắm.Trương Tuyết Chi bỗng trở nên ngoan ngoãn nghe lời khiến Bắc Minh Hạo rất đỗi ngạc nhiên. Nhưng một lát sau thì anh lại mỉm cười khó hiểu rồi nắm tay cô đi trên con đường đông nghịt người qua lại.

Bắc Minh Hạo đã quen với việc quyết định địa điểm, kể cả là khi đi với phụ nữ. Anh đưa cô đến nhà hàng nổi tiếng nhất của thành phố A, chọn món ăn đắt nhất. Trương Tuyết Chi từ sáng đã không có gì bỏ bụng nên đến lúc này đã rất đói. Nếu như anh đã mời thì cô sẽ ăn một cách thoải mái mà không ngại giá cả!

Bắc Minh Hạo cũng không động đến dao đĩa trước mặt mà chỉ im lặng ngồi nhìn Trương Tuyết Chi.

Trước đây khi còn ở cạnh Bắc Minh Hạo, Trương Tuyết Chi luôn chú ý giữ hình tượng trước mặt anh, cô lúc nào cũng ăn rất ít. Nhưng giờ đây cô không hề quan tâm đến những thứ đó, cô ăn thoải mái, tự nhiên đến mức sau khi ăn xong còn khẽ ợ hơi như thể hiện sự thỏa mãn.

Bắc Minh Hạo từ đầu đến cuối đều mỉm cười nhìn Trương Tuyết Chi, sau lần trước đi cùng cô thì anh đã biết sức ăn của người phụ nữ này không phải là ít, sau hôm nay thì điều này càng trở nên rõ ràng. Anh hiếu kì đưa mắt nhìn xuống bụng Trương Tuyết Chi, anh tự hỏi những thức ăn mà cô ăn giờ ở đâu rồi?

*

Ở Tiêu gia, Tây Sơn.

Thím Trương cầm vào một tập tài liệu được chuyển phát nhanh, tên người nhận là Tiêu Chí Khiêm nhưng trên bao bì lại không ghi tên người gửi.

“Thím Trương, đó là gì vậy?” Kiều Nhã đi từ trên lầu xuống, mặc dù đã hơn bốn mươi tuổi nhưng trông vẫn rất đẹp. Bà ta cao ráo, thanh lịch, luôn mỉm cười, trông có vẻ dễ gần.

“Là gửi cho cậu chủ.”

“Tiêu Chí Khiêm?” Kiều Nhã cầm qua xem thì là một tập tài liệu. Bà chau mày nhìn rồi lại mỉm cười: “Có lẽ là tài liệu làm quảng cáo tuyên truyền. Thím Trương, mau đưa lên tầng cho Chí Khiêm.”

Thím Trương liền cầm lên lầu.

Nụ cười trên miệng Kiều Nhã dần dần biến mất, bà ta như đang suy nghĩ điều gì đó.

Thím Trương gõ cửa: “Cậu chủ?”

Bên trong không có tiếng đáp lại, thím Trương cũng đã quen với việc này, bà nói “Tôi vào đây” rồi mở cửa đi thẳng vào.

Lúc vào, thím Trương thấy Tiêu Chí Khiêm đang ngồi trên đất, trước mặt là một cái điện thoại màu đen.

Thím Trương liếc nhìn chiếc điện thoại, bà cho rằng đó chỉ là món đồ chơi của cậu chủ nên cũng không để ý lắm, bà đến đưa tập tài liệu rồi nói: “Cậu chủ, cái này được gửi cho cậu.”

Tệp tài liệu che khuất tầm mắt, Tiêu Chí Khiêm cau mày rồi nhướn đầu qua tiếp tục nhìn vào điện thoại. Đã mấy tiếng đồng hồ trôi qua rồi, tại sao điện thoại vẫn chưa kêu.

Thím Trương bật cười: “Cậu chủ, tôi để ở đây nhé. À phải rồi, cậu nhớ uống thuốc đặt ở trên bàn nhé.”

Tiêu Chí Khiêm tỏ ra như không nghe thấy gì, ngồi im đó không động đậy. Chỉ đến khi thím Trương đã ra khỏi phòng anh mới đưa mắt nhìn sang tập tài liệu. Anh giơ tay cầm lấy tập tài liệu rồi mở ra, bên trong rơi ra vài bức ảnh.

Anh chau mày nhìn, rồi nhặt ảnh lên…
Sau khi ăn bữa trưa, Bắc Minh Hạo lại đưa Trương Tuyết Chi đi mua sắm, anh không bỏ qua bất cứ một gian hàng, cửa hàng, nhãn hiệu nào mà phụ nữ yêu thích nào.

Trương Tuyết Chi thì cứ nhìn chằm chằm Bắc Minh Hạo, cô không thể đoán nổi rốt cuộc người đàn ông này đang muốn giở trò gì. Hình thức hẹn hò này có vẻ như không phù hợp với hai người họ.

“Anh có thích chiếc nào không ạ?” Nhân viên phục vụ hỏi.

Bắc Minh Hạo chủ động chọn cho Trương Tuyết Chi một bộ quần áo theo thiết kế mới. Ngoại hình điển trai cùng với sự chu đáo của anh đã nhanh chóng giành được cảm tình của nhiều người phụ nữ trong cửa hàng, các cô gái đó đều ghen tỵ với Tuyết Chi vì có một người bạn trai như vậy.

Tuyết Chi ngồi trên ghế sô pha, cô tỏ ra không quan tâm mà chỉ cúi đầu xem tạp chí: “Anh quyết định đi.”

Bắc Minh Hạo không hề để bụng sự lạnh nhạt của cô, anh chọn một vài bộ rồi yêu cầu nhân viên phục vụ gói lại.

Để túi lớn túi nhỏ quần áo vào xe, anh lại đưa Tuyết Chi đi mua giày, cuối cùng, khi Tuyết Chi không thể chịu được nữa liền lên tiếng: “Bắc Minh Hạo, rốt cuộc anh muốn làm gì? Nếu như trí nhớ của anh không tốt, vậy thì để tôi nhắc nhở anh một câu! Người nợ tiền là tôi, không phải anh.”

“Anh là người làm ăn, anh biết cách tính toán hơn em.” Bắc Minh Hạo đáp.

“Vậy anh làm vậy là có ý gì? Muốn tăng thêm khoản nợ của tôi sao? Vậy thì xin lỗi, tôi sẽ không nhận khoản nợ này!”

Câu nói này của Trương Tuyết Chi quả thực đã làm Bắc Minh Hạo nổi giận. Anh vốn dành cho cô, mua cho cô tất cả những thứ gì mà tất cả phụ nữ đều muốn. Anh muốn cô hiểu rằng cô cũng giống như tất cả những người phụ nữ khác, không có gì đặc biệt cả!

Thế nhưng, cô lại từ chối! Cô làm cho Bắc Minh Hạo cảm thấy anh giống hệt như một tên ngốc!

Bắc Minh Hạo hạ giọng: “Những thứ anh tặng thực sự làm em khó xử như vậy sao? Hay là em chỉ nhận tâm ý của Tiêu Chí Khiêm? Bởi vì anh ta là người thừa kế của tập đoàn Tiêu Thị? Bởi vì anh ta sẽ có tiền tài hơn anh?”

Trương Tuyết Chi nhếch mép cười: “Bắc Minh Hạo, anh tự ti sao?”

“Tự ti?” Bắc Minh Hạo bỗng nhiên cười lớn, đắc ý nói: “Nếu như em biết bộ dạng thực sự của Tiêu Chí Khiêm, em nhất định sẽ không nói như vậy.”

Trương Tuyết Chi cắn chặt môi rồi tiến về phía trước, cô nhìn thẳng Bắc Minh Hạo nói: “E rằng những gì tôi biết sẽ còn nhiều hơn anh nghĩ.”

Một Tiêu Chí Khiêm kiêu ngạo, một Tiêu Chí Khiêm cô đơn, một Tiêu Chí Khiêm hào nhoáng, không ai có thể thấy rõ điều đó hơn Trương Tuyết Chi.

“Vậy sao?” Bắc Minh Hạo chau mày, rồi anh tiến gần đến ghé sát vào tai cô nói: “Anh lại càng lúc càng thấy hứng khởi, muốn xem khi em nhìn rõ bản chất của cậu ta rồi, lúc đó em có còn thản nhiên như bây giờ không?”

Trương Tuyết Chi ngẫm nghĩ, so với những gì cô biết về Tiêu Chí Khiêm, thì cô còn hiểu người đàn ông đang đứng trước mặt cô lúc này hơn. Rốt cuộc anh còn biết được điều gì về Tiêu Chí Khiêm mà cô chưa rõ?

Bắc Minh Hạo mỉm cười rồi nắm tay cô: “Nếu như em không thích đi mua sắm, vậy thì chỉ cần làm theo những gì anh thích là được rồi.”

“Anh…” Trương Tuyết Chi bị động bị anh dẫn đi, cuối cùng bị lôi lên xe.

Bắc Minh Hạo lái xe đi với tốc độ rất nhanh, anh lái xe ra khỏi thành phố và đi thẳng về phía biển.

Có một bãi biển ở thành phố A, vào cuối thu thì chỗ này không đông người mà chỉ có một vài cặp đôi đi dạo trên cát.

Bắc Minh Hạo đút hai tay vào túi áo, anh đứng hướng mặt về phía biển lớn rồi nhắm mắt lại mặc cho những cơn gió biển thổi làm tóc anh rối tung.

Trương Tuyết Chi im lặng ngồi bên cạnh, hai người không ai nói gì mà chỉ nghe thấy tiếng gió biển thổi từ ngoài xa vào đất liền.

Những lúc như thế này không có nhiều, yên lặng, bình yên, không có lợi dụng hay không có tâm kế gì. Tuyết Chi cũng tự nhiên thả lỏng người mình. Cô quay người lại liếc nhìn Bắc Minh Hạo, anh cũng vậy, cũng đang rất thư giãn.

Bỗng nhận ra ánh mắt của mình đang hướng đến Bắc Minh Hạo, Trương Tuyết Chi liền lập tức nhắc nhở bản thân không được tiếp tục nhìn nữa.

Màn đêm dần dần buông xuống, người đi lại trên bãi biển cũng ít dần, gió của buổi đêm cũng mang hơi biển nên có chút lạnh.

Thấy một ngày bình yên trôi qua, Tuyết Chi cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, người đàn ông bên cạnh bỗng lên tiếng: “Khi còn nhỏ, ba lúc nào cũng đưa anh đến biển… Những lúc buồn bực anh cũng thường đến đây, nghe gió thổi làm tan biến đi mọi phiền não.”

Đây là lần đầu tiên Tuyết Chi nghe thấy Bắc Minh Hạo nhắc đến cha của anh ta.

Bỗng anh mỉm cười quay lại nhìn cô: “Nếu thời gian có thể quay trở lại thì tốt biết mấy.”

Trương Tuyết Chi mỉm cười, cô hướng tầm mắt ra xa rồi nói: “Nếu như cái giá phải đánh đổi là mạng sống thì sao?”

Bắc Minh Hạo quay ra nhìn cô chằm chằm, trông nụ cười của cô thật trống rỗng và khó đoán. Anh quả thực đã sai, một ngày là không đủ để cho anh có thể hiểu về người phụ nữ này. Bí ẩn về con người cô cứ như được bao bọc trong một cái kén, anh càng muốn đến gần để tìm hiểu thì lại càng bị ngăn lại.

“Em đúng là một nàng tiên…” Bắc Minh Hạo than vãn, rồi anh kéo cô lại phía mình giữ khuôn mặt Trương Tuyết Chi bằng cả hai tay rồi nhẹ nhàng hôn lên môi cô mà không báo trước.

Chương 33: Anh chờ suốt một ngày một đêm

Bắc Minh Hạo hôn mãnh liệt cô gái chẳng khác nào yêu tinh này như muốn dốc hết ruột gan để trừng phạt cô, hai tay giữ chặt lấy hai vai cô, mười ngón tay như thể sắp găm sâu vào đầu vai cô đến nơi.

Trong chốc lát, đầu lưỡi nếm được vị máu tươi.

Anh chợt nhíu mày nhưng vẫn không buông ra mà còn hôn sâu hơn, ôm chặt cô vào lòng không cho cô thoát được.

Giờ này phút này, suy nghĩ muốn có được người con gái này dâng lên mãnh liệt trong đầu anh, có lẽ anh đã quên mình là ai, có lẽ cũng quên cô là ai, chỉ cần lột trần cô để cô biết rằng mình chẳng khác gì những người phụ nữ khác!

Dục vọng của anh chỉ đến đó mà thôi.

Tuyết Chi cắn lấy môi anh, cắn nát cả đôi môi mà vẫn không chịu hé hàm răng ra, cô trừng lớn đôi mắt xinh đẹp của mình, trong ánh nhìn giận dữ còn chất chứa cả sự oán hận.

Cô hận người đàn ông này! Trước kia từng hận, bây giờ vẫn hận!

Anh có thể thấy được ngọn lửa oán hận đang hừng hực trong đôi mắt đang nhìn anh của cô, nó cuồn cuộn như nham thạch nóng chảy, hận không thể ăn tươi nuốt sống anh.

Bắc Minh Hạo giật mình.

Vì sao lại hận anh cũng chẳng buồn đoán, không những không buông cô ra mà trái lại càng ôm cô chặt hơn, hôn dữ dội hơn…

Tuyết Chi liều mạng giãy dụa, đập vào lưng anh thùm thụp, hai chân đá lung tung, nhưng tất cả đều chẳng làm được gì và người đàn ông trước mặt cô vẫn vững như bàn thạch, lặng lẽ lấn lướt cô.

Nụ hôn của anh vẫn ngang ngược như những gì cô còn nhớ, mạnh mẽ nhưng lạnh lùng như đang hôn lên một tảng băng. Thế nhưng, hết lần này tới lần khác chính nụ hôn ấy đã khiến cho trái tim cô run rẩy, lòng cô đau xót.

Cô cố gắng nhường vậy chỉ đên quên đi nhưng tại sao… lại không quên được?

Bắc Minh Hạo, anh có biết anh đã từng làm tổn thương tôi sâu sắc đến mức nào không?

Môi lưỡi đang quấn vào nhau thì chợt cảm thấy mằn mặn khiến Bắc Minh Hạo ngẩn ra, anh liếc nhìn cô thì thấy cô đang nhạt nhòa nước mắt, anh không khỏi lo lắng, chầm chậm buông cô ra.

Tuyết Chi lảo đảo lui về phía sau rồi đột nhiên giơ tay lên: “Bốp” một tiếng tát mạnh vào mặt anh.

Gương mặt tuấn tú của Bắc Minh Hạo lệch sang một bên, lồng ngực càng phập phồng, hai tay phút chốc xiết chặt, kêu răng rắc, toàn thân toát ra cảm giác tàn bạo, dáng vẻ kiêu căng của anh lúc này như thể muốn dẫm nát mọi thứ dưới chân mình.

Anh chậm rãi quay lại, ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn nhìn chằm chằm vào cô gái đối diện, khóe miệng bị cô cắn tóe máu, máu loang ra bên ngoài lại càng bắt mắt và ngầu hơn.

"Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?!" Tuyết Chi vẫn không để ý đến sự lạnh lùng cũng như cơn tức giận đang bị kiềm nén của anh, cô cơ hồ đã dốc hết sức bình sinh hét vào mặt anh: "Tôi trốn khỏi anh, tránh mặt anh, anh còn muốn như thế nào nữa?! Buông tha tôi không được sao?"

Bắc Minh Hạo nheo mắt, nhìn cô đang oán hận đến cực điểm, anh nắm chặt nắm đấm rồi lại từ từ buông lỏng tay ra.

Tuyết Chi đột nhiên tiến lên, hai tay nện vào ngực anh: “Đồ khốn, tôi hận anh, tôi hận anh, tôi hận anh!!"

Nước mắt lã chã rơi, thấm ướt cả gương mặt xinh như hoa như ngọc của cô, nước mắt chảy qua cánh môi dính máu của anh. Cô điên cuồng xả hết những ấm ức trong suốt hai năm qua của mình mà không cần biết, lúc này Bắc Minh Hạo chỉ là người vô tội.

Bắc Minh Hạo nhíu mày thật chặt, chỉ trong phút chốc anh liền nắm lấy tay cô, nhấn mạnh từng câu từng chữ: "Nói cho anh biết, rốt cuộc giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì?"

"Khốn nạn! Anh là đồ khốn nạn!" Tuyết Chi vẫn còn giãy dụa, khóc sưng cả mắt: "Tôi hận anh, Bắc Minh Hạo, tôi hận anh!"

Bắc Minh Hạo bị cơn giận khó hiểu của cô làm cho nổi đóa, khiến anh siết chặt lấy tay cô, hai mắt vằn đỏ: “Chết tiệt! Nói anh biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!"

Có hận đi chăng nữa thì cũng phải cho anh biết lý do! Anh, Bắc Minh Hạo, chưa từng tự xưng mình là người tử tế, lại càng không để tâm đến những chuyện vụn vặt nhưng tuyệt đối không bao giờ có chuyện để cho mình bị chụp lên đầu cái mũ "Đồ khốn nạn”!

Nhất là khi người hận anh lại chính là cô, điều đó lại càng khó chấp nhận.

"Anh không xứng biết nguyên nhân!" Tuyết Chi muốn vùng ra, nước mắt lại càng rơi dữ hơn, giằng co mãi không phải là không đau nhưng cô không cho phép mình bị tổn thương lần nữa. Ghê tởm ở chỗ, anh không thể an phận sống vui vẻ bên cạnh Đỗ Hân Dĩnh sao? Tại sao lại muốn tiếp tục bức bách, châm chọc cô như vậy chứ?

Bắc Minh Hạo thật sự cho rằng trái tim cô làm bằng sắt sao?
"SHIT!" Bắc Minh Hạo điên cuồng chửi thề một tiếng rồi mạnh mẽ kéo cô đang khóc nức nở vào lòng: “Trương Tuyết Chi, em dám khóc thêm một tiếng nữa xem!"

Tuyết Chi chẳng thèm để ý đến sự uy hiếp của anh, cô chỉ muốn khóc một trận thoải mái.

Bắc Minh Hạo trừng mắt với cô, gương mặt anh tuấn khẽ giật giật: “Em…” Cuối cùng anh đành rầu rĩ giữ cô lại, bàn tay to lớn vỗ về lưng cô, một cách gượng gạo, ngoài miệng thì đùa cợt: "Em khóc như thể anh đã ép buộc em làm chuyện ấy vậy! Sớm biết như thế thì ngay từ đầu anh đã đẫn em đi mướn phòng rồi!”

Tuyết Chi kìm nén một lúc lâu mới tự ngăn những giọt nước mắt thi nhau rơi xuống, thay vào đó là từng giọt từng giọt nước mắt chầm chậm rơi, mệt mỏi vì khóc, cô nấc lên từng tiếng, và quyết định không giãy dụa nữa, bị ôm chặt vào lòng, áp mặt vào lồng ngực ấm nóng và khóc ướt cả vạt áo sơ mi của anh.

Mặc dù đôi môi đau buốt nhưng mùi hương của cô vẫn còn quấn quít trong từng hơi thở, và hơi thở ấy khiến anh bấn loạn. Nhìn cô, anh đột nhiên thở dài một tiếng, trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc, em từ đâu đến?"

Tuyết Chi dần dần bình tĩnh trở lại và vẫn nằm yên trong lồng ngực anh, cô ngửi thấy mùi hương quen thuộc của anh cùng với sự dịu dàng mà cô chưa từng cảm nhận được. Cô tự nhủ, chỉ cần một chút nữa thôi, chỉ chút xíu nữa thôi, để cho cô quên đi cả quá khứ lẫn hiện tại, chỉ còn nhớ người đàn ông này chính là Bắc Minh Hạo là đủ rồi.

Sự nhún nhường của cô khiến Bắc Minh Hạo lo lắng cau mày, khẽ nhướn mày quan sát sắc mặt tái nhợt của cô.

Cô gái này đúng là to gan, ngay cả anh mà cũng dám đánh nhưng anh chẳng còn lòng dạ nào mà truy cứu!

... Anh ta có xu hướng thích bị ngược đãi ư?

Gió biển lồng lộng, sóng biển ầm ầm, dưới màn đêm biển cả thở ra làn hơi lạnh lẽo khiến răng môi va vào nhau lập cập.

Tuyết Chi đột nhiên hắt hơi một cái khiến Bắc Minh Hạo cau mày, siết chặt bờ vai của cô để cô nép vào ngực anh rồi quả quyết: "Chúng ta quay về thôi."

Có lẽ đã xả hết ấm ức, tức giận bấy lâu nên Tuyết Chi chẳng buồn nói câu nào nữa, anh giữ chặt lấy cô nên cô chẳng cách nào vùng ra được mà cô cũng lười lãng phí sức lực, thay vào đó cô thầm nghĩ phải nhanh chóng quay về nhà, sà xuống giường ngủ một giấc thật say. Qua ngày mai, cái gì cần hận thì hận, cái gì cần quên sẽ quên, còn hôm nay… chỉ xem như một giấc mộng.

Cô xoay người, ngẩng đầu, bỗng nhiên cô cứng đờ, đôi mắt xinh đẹp của cô ánh lên sự ngạc nhiên khi trông thấy một người đàn ông đứng cách đó không xa.

Bắc Minh Hạo cũng trông theo hướng nhìn của cô nhưng chỉ trong giây lát anh lại có cảm giác nhẹ nhõm, khoái trá, khóe miệng không khỏi giương lên tạo thành nụ cười ngạo ngễ mang theo sự cao ngạo của anh.

"Tiêu Chí Khiêm..." Tuyết Chi bừng tỉnh muốn bước sang đó nhưng Bắc Minh Hạo giữ cô lại, nụ cười vẫn còn đọng trên môi, anh ghé vào tai cô nói nhỏ: “Có lẽ anh ta đã ở đó lâu rồi, những chuyện không nên thấy cũng đã thấy, em còn trông chờ vào việc anh ta sẽ nghe những lời giải thích của em sao? Cục cưng ơi, đừng ngây thơ như vậy."

Tuyết Chi kinh hãi nhìn người đàn ông trước mặt, cô há miệng nhưng không nói được tiếng nào như thể có thứ gì đó chèn cổ họng cô lại.

Gió biển bất chợt thổi mạnh lật tung vạt áo sơ mi mỏng manh của anh, mái tóc trước trán đã che đi đôi mắt, chắn ngang tầm nhìn. Tấm ảnh chụp trong tay đột nhiên bị thả ra rồi cuốn theo gió biển, anh mơ hồ nhìn thấy hình ảnh hai người đứng ôm nhau chợt nhảy nhót cuồng nhiệt rồi chìm dần xuống đáy biển sâu.
"Anh... Đợi hết một ngày một đêm..." Anh giơ tay lên, trong lòng bàn tay là chiếc di động màu đen, anh nhìn nó đầy nghi hoặc rồi khẽ thầm thì: "Nhưng nó vẫn không rung lấy một lần..."

"Tiêu Chí Khiêm..." Tuyết Chi muốn giải thích, nhưng không biết nên giải thích thế nào.

"Nó hư rồi, đúng không?" Tiêu Chí Khiêm đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt sáng vẫn dịu dàng nhìn: “Nó hư rồi nên mới không rung."

Như thể đã tìm được câu trả lời, anh không chút do dự quăng chiếc điện thoại vào lòng biển mênh mông.

"Không!" Tuyết Chi chạy tới, nhưng chỉ có thể ngơ ngác nhìn chiếc điện thoại "bình thường" chìm xuống biển sâu.

Cô vẫn còn nhớ sự hưng phấn của anh khi chính tay anh tặng cho cô chiếc điện thoại đó.

Còn nhớ rõ sự trịnh trọng của anh khi nói cho cô biết số điện thoại.

Còn nhớ rõ sự chờ mong khi anh dặn cô phải gọi điện thoại cho anh…

Cô lại một lần nữa hủy đi hy vọng của anh sao?

Đôi mắt của Bắc Minh Hạo trở nên trầm lạnh hơn khi liếc nhìn ánh mắt hẫng hụt và tự trách của cô. Nếu là trước kia thì có lẽ anh đang mong chờ xem trò vui của hai người này, xem cuối cùng bọn họ sẽ làm nhau tổn thương như thế nào, lũ nhà giàu sẽ suy tàn ra làm sao!

Nhưng lúc này, anh không muốn thấy cô nhìn người đàn ông khác bằng ánh mắt thương cảm, không muốn thấy tâm trạng của cô có liên quan đến anh ta, lại càng không muốn trong tim cô lưu lại hình bóng của anh ta!

Anh không thích.

Hai con mắt của Bắc Minh Hạo nheo lại toát ra sự nguy hiểm, anh tiến tới đè mạnh hai tay lên vai cô, kéo cô sát vào mình rồi giữ chặt, sau đó quay đầu lạnh lùng nhìn lướt qua Tiêu Chí Khiêm, chậm rãi nói: "Tiêu Chí Khiêm, anh thật sự cho rằng mọi thứ đều là của anh sao? Ha ha.”

Anh cười mỉa mai: “Đừng có nằm mơ, ngoại trừ danh xưng cậu chủ nhà họ Tiêu ra thì anh chẳng có cái quái gì cả, bao gồm cả cô gái này!"

Anh lôi Tuyết Chi tới trước, ánh nhìn sắc bén dị thường: “Từ trước đến nay, cô ấy chưa bao giờ là của anh, cô ấy chẳng qua chỉ thương hại anh mà thôi, thương hại anh hai bàn tay trắng, thương hại anh ngay cả cái tên cũng bị nguyền rủa!"

Chẳng qua chỉ thương hại anh…

Tiêu Chí Khiêm ngây người ngẩng đầu, bối rối, nghi ngờ, muôn vàn cảm xúc cực đoan đan xen thành những tia máu đỏ ngập tràn trong mắt anh.

"Đủ rồi!" Tuyết Chi hất mạnh tay anh ra, thân hình cô khẽ run, gằn từng câu từng chữ: “Bắc Minh Hạo, tôi không cho phép anh sỉ nhục anh ấy nữa dù chỉ là một câu!"

Ánh mắt lạnh lùng khiến Bắc Minh Hạo nhíu chặt chân mày.

Cô thực sự đã phạm vào sai lầm không thể nào cứu vãn, lẽ nào chỉ vì khoảnh khắc dịu dàng ấy mà quên đi điều mấu chốt sao? Cô có thể nào quên được sự tàn nhẫn, ích kỷ của anh, quên đi việc anh vì Hạo được mục đích mà không từ thủ đoạn!

Không thèm liếc anh lấy một cái, không sợ sa vào chỉ sợ càng hận hơn. Cô xoay người chạy về phía Tiêu Chí Khiêm, hai tay giữ anh lại: “Tiêu Chí Khiêm, anh đừng nghe anh ta nói bậy!"

Tiêu Chí Khiêm đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt anh nhìn Tuyết Chi có chút cuồng loạn, trong con ngươi chỉ toàn là tơ máu, đan vào như như mạng nhện: “Em chỉ… thương hại anh?"

"Tiêu Chí Khiêm! Anh nhìn em này, hãy nhìn em này!"

Tuyết Chi cố sức lay cơ thể anh nhưng đôi mắt đang mở to của Tiêu Chí Khiêm đột nhiên bị bao phủ bởi tầng tầng lớp lớp sương mù dày đặc, tiếp theo đó là bóng hình xinh đẹp của cô dần nhòe đi: “Tuyết Chi từ trước đến nay chưa từng thuộc về anh... Chỉ là thương hại..."

Anh rụt người thật mạnh và lùi về sau hai bước, hai tay ôm chặt đầu, lắc mạnh hai cái, liền sau đó gầm lên như một con dã thú rồi quay người điên cuồng lao đi.

"Tiêu Chí Khiêm!!" Tuyết Chi hô to, không cần suy nghĩ liền muốn đuổi theo nhưng Bắc Minh Hạo đột nhiên giữ cô lại, ánh mắt hung dữ khóa chặt lấy cô: “Trương Tuyết Chi, bây giờ tôi sẽ cho em một cơ hội, nếu em ở lại tôi sẽ cho phép em được ở bên cạnh tôi!”

"Buông ra!" Tuyết Chi vùng ra khỏi cánh tay của anh, đôi mắt căm phẫn lộ vẻ phức tạp khôn kể: “Bắc Minh Hạo, anh không hiểu gì hết! Người trắng tay thật sự chính là anh!"

Chương 34: Vì anh là tiêu chí khiêm

Tuyết Chi không còn lưu luyến nữa, cho dù là giờ phút này.

Cô vừa đuổi theo vừa cởi giày cao gót, chạy chân trần trên cát.

Thấy cô không thèm quay đầu lại dù chỉ một lần, Bắc Minh Hạo siết chặt nắm tay, trán nổi gân xanh, ánh mắt lạnh lùng tàn khốc như phun lửa, hừng hực thiêu đốt.

"Tiêu Chí Khiêm!" Tuyết Chi chạy dọc theo bãi cát, vẫn chạy mãi đến một khu vắng vẻ, ngay cả bóng dáng anh cũng không thấy.

Phía trước có một tấm biển “Nguy hiểm” được cắm xuống nhưng cô hoàn toàn không để ý, tiếp tục bước trên bãi sình.

Đá dăm dưới chân ngày càng nhiều, cắm vào chân làm chân cô đau rát nhưng Tuyết Chi vẫn cắn chặt răng, cố nhịn đau tiếp tục tiến về phía trước: “Tiêu Chí Khiêm? Tiêu Chí Khiêm?"

Bốn phía tối thui, sóng biển cuồn cuộn át hết tiếng gọi của cô.

Bỗng dưng cô trượt chân, cả người ngã oạch xuống bùn, riêng chân trái thì bị kẹt vào kẽ hở bên dưới hòn đá, khiến cô điếng người khẽ kêu: “A!”

Tuyết Chi chịu đau, vùng vẫy muốn rút chân ra nhưng chân bị kẹt cứng nên vừa động đậy đã đau muốn điếng người.

Có lẽ sự đau đớn này khiến cô mềm yếu, cũng có lẽ là vì không tìm được Tiêu Chí Khiêm nên khiến cho cô bị khủng hoảng, cô co người lại, thanh âm kêu to của cô bắt đầu run rẩy: “Tiêu Chí Khiêm... Tiêu Chí Khiêm! Anh đâu rồi… Anh đang ở đâu…”

Cô rùng mình vì lạnh, trái tim cũng bắt đầu mất đi sự ấm áp, trong trí nhớ của cô lúc này chỉ còn lại hình ảnh dứt khoát lao đi và nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt cô…

Cô không muốn làm tổn thương anh, không muốn. Hết lần này tới lần khác, người có thể khiến anh tổn thương chỉ có cô mà thôi. Đôi mắt bi thương của anh, anh cúi đầu gào thét, mỗi một động tác run rẩy của anh đều khiến cô không cách nào tự kiềm chế được.

Anh sẽ trở về chứ?

Có không?

Cô cúi đầu, nước mắt lại rơi.

"Tiêu Chí Khiêm, anh ở đâu..." Cô nghẹn ngào, vùi đầu vào giữa hai đầu gối lạnh như băng, toàn thân cô bị bao trùm giữa bốn bề hiu quạnh.

Chỉ một mình cô đối mặt với bóng tối vô tận.

Đột nhiên, bàn chân bị kẹt vào tảng đá của cô được một bàn tay cầm vào khẽ nhấc lên như thể sợ cô bị đau.

Tuyết Chi giật mình, ngẩng phắt đầu lên.

Gương mặt đẹp trai vô cùng của Tiêu Chí Khiêm chợt xuất hiện trước mắt cô, mắt hơi rũ, nhìn chằm chằm vào bàn chân cô, đôi tay trắng như ngọc thọc vào trong sình lầy, đào đống bùn lên.

Mắt cô tràn lệ khi nhìn anh, tim cô như thể bị điện giật, đau như thể bị kim châm vào.

Tiêu Chí Khiêm cúi đầu, tóc anh bị gió biển thổi tung, che đi đôi mắt nên chẳng thể nhìn rõ được cảm xúc của anh lúc này. Anh cầm bắp chân của cô, sau đó nhẹ nhàng rút chân cô ra khỏi khe đá rồi lập tức lau khô chân cho cô và kiểm tra một lượt xem có bị thương không, mãi đến khi chắc chắn cô không bị trầy xước chút nào, đôi môi luôn mím chặt lúc này mới thả lỏng hơn một chút.

"Nếu nó dám làm em bị thương anh sẽ san bằng nơi này." Câu nói bá đạo này của anh như một người điên dịu dàng mà ngang ngược.

Nhưng cô không ghét điều đó.

Không ghét một Tiêu Chí Khiêm cưng chiều cô, dính lấy cô như sam và xem cô như bảo bối tâm can của mình!

Trong phút chốc, cô liền ôm lấy anh, hai bàn tay dính đầy bùn túm chặt lấy áo sơ mi trắng tinh của anh, lặp lại bằng giọng nói khàn khàn: “Không phải thương hại... Hoàn toàn không phải là thương hại… Mà vì anh chính là Tiêu Chí Khiêm..."

Cô cũng chẳng phải là thánh nên sẽ không thương cảm một người đến mức đặt hết tâm tư vào người đó! Bất kể cô đã nói gì hay làm gì thì tất cả chỉ vì người đó là Tiêu Chí Khiêm đã từng yêu cô đậm sâu, thương cô vô cùng.

Lòng bàn tay ấm áp của anh chầm chậm xoa lên lưng cô, nhẹ nhàng, cẩn thận từng ly từng tý, lộ rõ không tin tưởng khiến người ta đau lòng. Gương mặt lạnh như băng chầm chậm vùi vào gáy cô, hơi thở run rẩy, vòng tay siết chặt, càng lúc càng chặt hơn, như sợ vụt mất...

Rời khỏi khu vực không người, rời luôn bãi biển và ra đến đường cái rồi mà Tiêu Chí Khiêm vẫn còn cõng Tuyết Chi.

Ghé vào trên lưng của anh, Tuyết Chi có chút ngượng ngùng nói: "Tiêu Chí Khiêm, anh thả em xuống được rồi, chân của em không sao hết, em có thể đi được."

"Không được." Anh chỉ dùng hai chữ cụt lủn để phản bác lại thỉnh cầu của cô.

Tuyết Chi quýnh lên: “Nhưng… Em nặng lắm!"
Anh mỉm cười: “Không nặng, lưng của anh khỏe lắm.”

Tuyết Chi bất đắc dĩ chớp mắt một cái, cãi nhau với anh chẳng khác nào ông nói gà bà nói vịt nên cô dứt khoát gục đầu lên vai anh, khép hờ đôi mắt, nhìn vào màn đêm xa thẳm, thảnh thơi đung đưa hai chân.

Gió đêm thổi qua rất mát, mang theo mùi hương của cô bay vào mũi anh, anh khẽ mím môi cười, hai chân bước chậm lại, chỉ hận là con đường này không thể kéo dài mãi mãi.

Chỉ có anh và cô.

Phía trước là một chiếc sedan màu đen đậu ven đường, có một người đàn ông mặc áo khoác màu đen đang đứng đó chờ.

Thấy Tiêu Chí Khiêm đi tới, liền mở cửa xe ra.

Tuyết Chi đang nằm trên lưng Tiêu Chí Khiêm, thò đầu ra, lúng túng chào anh ta: “Chào anh, Phi Phong."

Khóe miệng Khắc Phong khẽ giật giật rồi máy móc chào hỏi coi như đáp lại, anh để ý thấy Tiêu Chí Khiêm bị dính bùn từ trên xuống dưới liền cau mày: “Cậu chủ Tiêu, đã xảy ra chuyện gì rồi sao?”

Tuyết Chi nhìn ra được, anh ta rất tôn sùng Tiêu Chí Khiêm chứ không chỉ đơn giản là vệ sĩ nên lại càng thêm tò mò về thân phận của anh ta.

Tiêu Chí Khiêm nhẹ nhàng thả Tuyết Chi vào ghế sau rồi thản nhiên nói: "Không có gì." Sau đó cũng lập tức ngồi vào: “Đi thôi."

Khắc Phong thật ra cũng chẳng phải là người nhiều lời nên cũng ngồi vào ghế tài xế và khởi động xe.

Tuyết Chi đi chân trần nên mặc dù dưới chân có trải thảm thoái mái nhưng Tiêu Chí Khiêm lại nâng hai chân cô lên, trực tiếp gác lên đùi mình chứ không cho cô dẫm lên đất. Tuyết Chi tựa lưng vào cửa xe, gương mặt có chút ửng hồng, ngại ngùng nhìn sang hướng khác, nói khẽ: "Dưới sàn không lạnh."

Tiêu Chí Khiêm mắt điếc tai ngơ, hai tay ra vẻ vô ý đặt trên bắp chân của cô, nhiệt độ lòng bàn tay sưởi ấm là da. Ngón tay lại càng vô tư vuốt ve một cách khẽ khàng, cảm xúc nhẵn nhụi trơn bóng khiến người ta yêu thích không nỡ rời tay.

Sắc mặt của Tuyết Chi lại càng đỏ hơn, đỏ đến tận cổ, cô cố gắng giữ cho hơi thở đều đặn, hai chân mất tự nhiên động đậy hai cái, bất ngờ chạm vào bắp đùi của anh rồi lập tức chạm phải nơi nào đó…

Có cảm giác như nơi đó cứng lên khiến Tuyết Chi đột nhiên cứng đờ, không dám cử động nữa, ngại đến mức chỉ hận không thể chui xuống gầm xe.

Cô lập tức nghiêng đầu qua chỗ khác, làm bộ thưởng thức cảnh sắc bên ngoài, đôi hàng mi thanh tú cong vút, gương mặt đỏ như máu, hai tay nắm chặt thành quyền. Chết tiệt, tại sao cô lại sơ ý như vậy chứ? Tiêu Chí Khiêm chẳng lẽ cho rằng cô… cô cố ý sao?

Có nên giải thích không?

Thế nhưng, biết nói thế nào đây? Cũng không thể nói với người ta rằng, xin lỗi, em vô tình đụng trúng “thằng nhỏ” của anh…

Trời ơi là trời, xấu hổ chết mất!Những hành động nhỏ nhặt của cô đều không qua được mắt anh, Tiêu Chí Khiêm nở nụ cười giễu cợt rồi bất chợt sáp lại gần cô. Tuyết Chi lại càng hoảng sợ, quay đầu lại, suýt chút nữa là đạp vào mũi anh, cô vội vàng lui ra phía sau, lưng dựa hẳn vào cửa xe, thấy anh đột nhiên sáp lại gần, cô hoảng đến mức tim đập mạnh: “Anh..."

Anh nhìn đôi gò má sắc sảo của cô, trong ánh mắt anh chậm rãi lộ rõ nét cười, đôi môi hồng nhuận, giọng nói quyến rũ lại càng khiến người ta mê mẩn: “Nhớ kỹ, anh cũng là của em, tất cả mọi thứ của anh đều là của em. Bao gồm cả… cơ thể của anh.”

"Ực."

Tuyết Chi thình lình nuốt một ngụm nước bọt, cô bị giật mình vì ánh mắt như thiêu như đốt của anh. Tiêu Chí Khiêm của bây giờ chẳng khác nào yêu nghiệt, mời mọc cám dỗ người ta một cách trần tục như vậy ai mà kháng cự lại nổi.

Cô vội vàng đổi chủ đề: “Anh đến đây chỉ để tìm em thôi sao?"

Đề cập đến chuyện này, Tiêu Chí Khiêm liền lùi lại, dựa vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, một lúc lâu, mới trầm giọng nói: “Anh ta vừa mới hôn em."

Đôi mắt đẹp của Tuyết Chi cụp xuống, hờ hững nói: "Nụ hôn ấy cũng như kẻ đó chẳng có ý nghĩ gì cả."

Tiêu Chí Khiêm trong phút chốc liền ngoảnh đầu sang, nhìn thẳng cô, mép khẽ nhếch lên sau đó chỉ lên môi mình, cố chấp nhìn cô, nói rành rọt từng từ: “Anh cũng muốn."

Tuyết Chi ngơ ngác rồi lập tức lắc đầu lia lịa: “Không được."

Tiêu Chí Khiêm cắn bờ môi hồng nhuận, hai tay giống như vô tình lại tiếp tục vuốt ve bắp chân cô: “Anh ta được còn anh thì không được, anh ta có thể ôm có thể hôn còn anh thì không được ôm cũng không được hôn..."

Lòng bàn tay của anh mang theo hơi ấm trêu ngươi, ngọn lửa lan tràn, Tuyết Chi giật mình vội rút chân về, toàn thân nép vào một góc, cố gắng nói rõ: “Tiêu Chí Khiêm, mọi chuyện không như anh nghĩ đâu..."

Tiêu Chí Khiêm mở to đôi mắt sáng, ánh mắt sáng quắc nhìn cô chằm chằm: “Tuyết Chi, em… thích anh ta?"

Tuyết Chi giật mình, khựng lại nhìn anh rồi chẫm rãi nhưng dứt khoát lắc đầu.

Tiêu Chí Khiêm cuối cùng cũng mỉm cười, nhoài người về phía trước, hít hà hương thơm trên người cô, sảng khoái nheo mắt lại: “Vậy thì được.”

Khắc Phong nhướng mày nhìn qua kính chiếu hậu, chỉ có anh ta mới nghe ra hàm ý của câu này.

Xe lái đến trung tâm thành phố, đèn đuốc sáng choang, vẫn phồn hoa như ngày nào.

Tiêu Chí Khiêm kêu Khắc Phong dừng lại, anh bế Tuyết Chi xuống xe, rồi đi thẳng vào một cửa hàng giày. Tuyết Chi mắc cỡ cúi đầu khi cảm nhận được ánh mắt của mọi người đang nhìn mình, cô thỏ thẻ kháng nghị: “Tiêu Chí Khiêm, đang ở giữa đường! Em xin anh thả em xuống được không? Anh làm vậy… kỳ lắm!"

Tiêu Chí Khiêm chẳng thèm để ý đến những người xung quanh, họ thích xem thì liên quan gì đến anh chứ? Bế Tuyết Chi vào tiệm giày, anh nhìn chung quanh một vòng rồi chọn cho cô một đôi giày thể thao màu trắng, không những đẹp mà còn mang rất thoải mái.

Nhân viên cửa hàng nhiệt tình tiếp đón, anh liền nói kích cỡ giày cô mang, Tuyết Chi giật mình: “Sao anh biết?”

Anh vừa nhìn đôi giày đó vừa nói: "Vừa rồi có sờ qua.”

Nhân viên cửa hàng tủm tỉm rời đi.

Tuyết Chi lúc này rất xấu hổ nhưng cũng đành bất lực, cô đã biết ở cùng Tiêu Chí Khiêm thì phải vứt đi hai chữ rụt rè.

Vừa xỏ vào đôi giày mà anh chọn liền có cảm giác vô cùng thoải mái, cô đi tới đi lui rồi hài lòng cười: “Rất đẹp."

Tiêu Chí Khiêm quẹt thẻ xong quay lại, cô liền kéo anh ra bước nhanh ra ngoài: “Món quà này em đã nhận.”

Cô quay sang cười với anh: “Có điều em cũng muốn tặng anh một thứ."

Anh nhướng mày, không hỏi mà cứ để mặc cô lôi đi.

Khắc Phong thấy cậu chủ Tiêu đi ra liền chậm rãi lái xe theo.

Tuyết Chi kéo Tiêu Chí Khiêm vào một cửa hàng điện thoại, cúi người, đôi mắt xinh đẹp và quyến rũ chớp chớp rồi chỉ tay vào chiếc di động màu đen chính giữa: “Tôi muốn cái này."

Cô khăng khăng tự trả tiền, lại còn cố ý chọn một số điện thoại đẹp, rồi xoay sang nhét điện thoại vào tay Tiêu Chí Khiêm, Tuyết Chi cười: “Đây là em tặng cho anh đấy, nhận rồi thì không được quăng đi đâu đó! Nhớ chưa?"

Chương 35: Là phúc hay họa

Tiêu Chí Khiêm cúi đầu nhìn đồ vật trong tay, gương mặt đẹp như tranh vẽ, trên môi lộ ra nụ cười mê hoặc lòng người, sau đó cất kỹ vào giống như bảo vật. Anh ngẩng đầu nhìn cô, đột nhiên giơ tay xoa gò má cô, tiến lại gần cốc đầu cô một cái: "Nhớ kỹ rồi."

Khuôn mặt Tuyết Chi nóng lên, đôi mắt lúng túng dời đi chỗ khác. Cô cảm thấy hơi phiền muộn lại có phần bất đắc dĩ đối với sự thân mật đột ngột của Tiêu Chí Khiêm. Cô nắm tay anh, trốn tránh mấy mấy tầm mắt đang nhìn chằm chằm anh trong cửa hàng điện thoại, nhanh chóng đi ra ngoài: "Chúng ta nên về rồi."

Sau khi lên xe, Tiêu Chí Khiêm một tay nắm tay cô, một tay ôm điện thoại di động, con ngươi trong suốt đến độ khiến người ta phải sợ hãi: "Tuyết Chi, đêm nay em đừng về nhà được không?"

Đuôi mày của Tuyết Chi hơi giật giật. Nếu đổi lại là người khác không hiểu gì về Tiêu Chí Khiêm chắc chắn sẽ cảm thấy câu nói này của anh đúng là… đậm màu sắc dục.

Cô mỉm cười cứng ngắc, thử nói đạo lý với anh, nửa đùa nửa thật nói: "Nếu tối nay em không về nhà, ba em sẽ thực sự đánh đòn em đó!"

"Ông ấy không dám đâu." Anh chắc chắn. Dáng vẻ ung dung kia giống như Tuyết Chi thực sự là vật sở hữu của anh, những người khác đừng mơ tưởng đụng tới cô.

Tuyết Chi dở khóc dở cười: "Cậu Tiêu, anh có thể nể mặt ba em được không?"

Anh suy nghĩ một hồi, miễn cưỡng gật đầu.

Tuyết Chi khách sáo nói với người mặc áo khoác màu đen: "Anh mặc áo khoác đen à, phiền anh đưa tôi về nhà."

Im lặng một lát, người mặc áo khoác đen nói: "Thạch."

"Hả?"Tuyết Chi ngẩn ra.

"Tên của tôi là Thạch."

Trong lòng Thạch rõ ràng, nếu chờ Tiêu Chí Khiêm giới thiệu tên anh ta là chuyện không thể nào xảy ra. Tuy nói anh ta cũng không để ý đến cái tên lắm, chẳng qua nó chỉ là để goi mà thôi.

Nhưng như vậy cũng không có nghĩa là anh sẽ bằng lòng để người khác gọi mình là... anh mặc áo khoác đen.

Thạch lái xe đến trước tòa nhà cho gia đình quan chức ở trong thành phố, Tuyết Chi đẩy cửa bước xuống xe, vẫy tay với Tiêu Chí Khiêm: "Anh phải về nhà ngay đấy."

Sau đó cô quay sang dặn dò Thạch một lần nữa: "Anh Thạch à, anh đừng để anh ấy chạy lung tung nữa đấy."

Thạch gật đầu.

Tiêu Chí Khiêm ấn cửa sổ xe xuống nhoài người lên trên, nghiêng đầu nhìn chằm chằm bóng dáng đã đi xa của cô.

Một lát sau anh hoang mang mở miệng: " Thạch, có cần giết chết anh ta không?"

Thạch ngẩng đầu nhìn trong gương phản chiếu nửa người trên của Tiêu Chí Khiêm giọng điệu rất bình tĩnh nói: "Nếu cậu Tiêu cảm thấy cần thiết."

Tiêu Chí Khiêm hơi khép đôi mi dày rợp lại, mãi đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng của cô nữa thì mới thu hồi tầm mắt, trên môi lộ ra nụ cười hờ hững mất mát: "Cô ấy sẽ không thích đâu nhỉ?"

Thạch không trả lời.

"Đi thôi! " Tiêu Chí Khiêm dựa đầu vào ghế xe, ánh mắt nhìn lên điện thoại di động mà cô tặng anh.

Anh cầm lên mở hộp, lấy điện thoại di động ra. Lúc này ánh mắt lại hiện ra mấy phần ôn hòa: "Thạch, đây là điện thoại di động."

"..." Thạch yên lặng một giây: "Cậu Tiêu, tôi biết đó là điện thoại di động."

Tiêu Chí Khiêm không để ý đến câu trả lời của anh ta, lại tiếp tục nhìn chăm chú điện thoại trong tay, sau đó nói khẽ: "Là cô ấy tặng cho tôi."

Thấy được trong mắt anh hiện lên sự chân thành hiếm thấy, Thạch chau mày. Anh đúng là không biết đối với cậu Tiêu mà nói người phụ nữ này rốt cuộc là cứu rỗi hay kiếp nạn đây?

Tuyết Chi về đến nhà đã là rạng sáng. Cô mở cửa ra, bên trong phòng khách đèn đuốc sáng choang, Trương Hồng Khánh và Nguyễn Thanh Mai ngồi trên sô pha. Trương Thịnh Hải ngồi đối diện, đầu cúi gằm xuống, nhìn thấy chị về giống như thấy được cứu tinh, đôi mắt to trong veo sáng lấp lánh.

"Tuyết Chi à, muộn vậy rồi mới về. Con cũng không biết gọi điện cho người nhà nói một tiếng. Dì và ba con lo muốn chết."

Vẻ mặt Nguyễn Thanh Mai tỏ ra quan tâm, nhưng từng câu từng chữ đều đang nói móc cô: "Là con gái phải biết chú ý một chút, miễn cho người ta lời ra tiếng vào ảnh hưởng không tốt."

Thấy được trên người Tuyết Chi dính ít bùn, rất bẩn, bà ta che mũi nói: "Tuyết Chi à, không phải con đánh lộn với người khác đấy chứ?"

Trương Hồng Khánh vẫn luôn im lặng, nhìn con gái không nói lời nào.

Tuyết Chi mặc kệ bà ta, đi tới trước mặt em trai hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

Trương Thịnh Hải sắp khóc tới nơi, cậu vô cùng đáng thương kéo góc áo của chị: "Chị à... Chị phải giúp em..."
Trương Hồng Khánh trừng mắt: "Bản thân đã làm ra chuyện như vậy, bây giờ con có cầu cứu ai cũng vô dụng thôi!"

Trương Thịnh Hải sợ đến rụt cổ lại, Nguyễn Thanh Mai vừa thấy con trai bị dạy dỗ đã vội vàng nói đỡ cho cậu ta: "Ai ôi, Hoài Khanh à, con trai còn nhỏ khó tránh sẽ làm sai chuyện. Có chuyện gì ông cứ từ từ nói, con trai sẽ nghe mà."

"Vì con gái mà đến quán bar đánh nhau. Đây chính là đứa con trai ngoan do một tay bà dạy dỗ đấy!" Trương Hồng Khánh giận đến độ nổi gân xanh trên trán.

Tuyết Chi đã hiểu, em trai nhìn cô bất đắc dĩ lắc đầu. Cậu cũng không biết rõ tại sao ba cậu lại biết chuyện này.

Nguyễn Thanh Mai vội nói: "Hoài Khanh, ông cũng biết con trai mình từ nhỏ đã là một đứa bé ngoan, theo tôi thấy chuyện này nhất định là do con tiểu yêu tinh đó dụ dỗ con trai mình rồi!"

Trương Thịnh Hải bỗng ngẩng đầu lên cãi lại: "Mẹ à! Chuyện này không liên quan gì đến Đào Nhi!"

Nguyễn Thanh Mai tức giận trừng mắt, Trương Hồng Khánh thì càng giận dữ hơn: "Con lặp lại lần nữa!"

Tuyết Chi thấy thế, đi tới bên cạnh ba mình, ngoan ngoãn bóp vai cho ông: "Ba à, em Huy đã là người lớn, bất kể làm sai chuyện gì, ba cũng nên nghe em ấy giải thích chứ. Ít nhất cũng nên cho em ấy biết em ấy sai ở đâu."

Lực tay của cô rất vừa phải, nói chuyện cũng nhẹ nhàng, êm tai. Thêm vào đó từ trước tới giờ Trương Hồng Khánh lại trọng nữ khinh nam, đừng nói là Trương Hồng Khánh, ngay cả hai cụ già nhà họ Trương cũng đều xem Tuyết Chi như là báu vật.

Tuyết Chi vừa dỗ như thế, tâm trạng căng thẳng trước đó của Trương Hồng Khánh cũng từ từ dịu lại.

Nguyễn Thanh Mai thấy trong mắt, hận trong lòng. Bản thân bà ta khuyên lâu như vậy cũng vô dụng. Cho dù bà ta có nói nhiều bao nhiêu cũng không bằng một câu của con nhóc này. Bà ta đã cực khổ bao năm qua, nhưng càng ngày càng không có địa vị trong nhà này nữa rồi.

Tuyết Chi vội nháy mắt với em trai, Trương Thịnh Hải nuốt một ngụm nước bọt, sợ hãi nhìn ba, cuối cùng cũng lấy hết can đảm nói: "Ba..."

Cậu bắt đầu kể đại khái sự thật cho mọi người nghe một lần nữa. Dưới sự ra hiệu bằng mắt của Tuyết Chi, chuyện đưa 1.5 tỷ kia cũng đã bị lược bớt.

Nghe xong lời của con trai, Trương Hồng Khánh chau mày, đứng lên đi tới đi lui trong phòng khách mấy vòng, bầu không khí trở nên căng thẳng.

Im lặng một lát, ông dừng lại quay đầu nhìn chằm chằm con trai: "Bây giờ con định làm thế nào?"

Biết ý của ba là đang nói tới Đào Nhi, Trương Thịnh Hải không rụt rè nữa, trịnh trọng nói: "Ba, con muốn chăm sóc cô ấy."

"Con trai à, con điên rồi!" Nguyễn Thanh Mai kêu lên: "Nó là một đứa ngốc!"

Trương Thịnh Hải bỗng đứng lên, hai tay nắm thành quyền, lớn giọng nói: "Mẹ à! Đào Nhi không phải là kẻ ngốc! Cô ấy chỉ là không bằng người bình thường mà thôi, nhưng vậy thì đã sao? Dù sao cô ấy cũng không phải là kẻ ngốc!"

"Không sánh được với người bình thường thì là người không bình thường!" Nguyễn Thanh Mai tức giận đến độ không còn sức lực tựa đầu vào ghế nói: "Con đúng là muốn chọc mẹ tức chết mà..."

Trương Hồng Khánh từ đầu đến cuối đều chau mày, nhìn con trai thật lâu: "Con biết bản thân đang nói gì không?""Ba à, con biết!" Ánh mắt Trương Thịnh Hải trở nên sâu hoắm: "Con đã suy nghĩ kỹ từ lâu rồi."

Trương Hồng Khánh cụp mắt xuống: "Nếu con đã quyết định thì ba sẽ tôn trọng ý kiến của con."

"Hoài Khanh!" Nguyễn Thanh Mai quả thực không thể tin vào tai mình.

"Có điều, con đừng hy vọng trong nhà sẽ giúp gì cho con, có bản lĩnh gây chuyện thị phi thì phải có bản lĩnh dẹp yên chuyện này!" Trương Hồng Khánh rất kiên quyết, không chừa chỗ thương lượng.

Trương Thịnh Hải hít sâu một hơi, trên khuôn mặt trẻ trung anh tuấn, tất cả đều hiện lện vẻ mặt dám đảm đương tất cả: "Ba à, con đã hiểu!"

"Con hiểu cái con khỉ!" Nguyễn Thanh Mai tức điên.

Bà ta cũng chẳng thèm quan tâm đến hình tượng, mở miệng chửi tục, ngón tay run run chỉ vào cậu, giận dữ nói: "Con trói một kẻ ngốc bên người thì có lợi ích gì? Con có thể nuôi sống bản thân con hay là nuôi sống cô ta không? Nếu để cho người bên ngoài biết được, con trai của mẹ nhìn trúng một kẻ ngốc, thì mẹ còn mặt mũi nào nữa chứ?"

Nghe bà ta một câu "Kẻ ngốc" hai câu "Kẻ ngu" không chỉ có Trương Thịnh Hải mà ngay kẻ Trương Tuyết Chi cũng chau mày, nghĩ tới lúc đầu thái độ của cô nhắm vào Tiêu Chí Khiêm cũng như vậy.

"Mẹ!" Trương Thịnh Hải cũng tức giận, kích động nói: "Con chỉ là muốn giúp Đào Nhi thì có gì sai? Lẽ nào nhìn cô ấy một thân một mình bị mấy kẻ đó bắt nạt sao?" Nói xong cậu nghiêng đầu qua một bên: "Con làm không được!"

Trương Hồng Khánh nhìn con trai, trong mắt toát lên vẻ kinh ngạc, nhưng nhiều hơn là vui mừng.

"Thằng nhóc thối. Con theo mẹ vào đây!" Nguyễn Thanh Mai đi tới, xách lỗ tai cậu kéo vào phòng.

Trong phòng khách chỉ còn hai ba con Tuyết Chi, Trương Hồng Khánh quay đầu lại nhìn con gái: "Tuyết Chi à, con và Tiêu Chí Khiêm..."

Nói tới đây ông liền dừng lại, lắc đầu: "Thôi vậy."

Tuyết Chi thân mật kéo tay ba cô làm nũng: "Ba à, ba đừng lo lắng cho con, con biết mình đang làm gì mà."

"Nếu con thực sự biết được thì tốt rồi." Trương Hồng Khánh cưng chiều gõ lên mũi cô: "Được rồi, xem con bẩn như con mèo kìa, đi tắm rửa nhanh lên."

"Tuân mệnh!" Tuyết Chi xoay người vào phòng, Trương Hồng Khánh bỗng gọi cô lại, suy nghĩ một hồi nói: "Ba sắp được bổ nhiệm làm bí thư thành ủy rồi."

"Thật sao ba?"Tuyết Chi mừng rỡ: "Quá tốt rồi! Con biết ba con là giỏi nhất mà!"

Trương Hồng Khánh bật cười, phất tay nói: "Được rồi, mau vào phòng đi."

Tuyết Chi trở về phòng, Trương Hồng Khánh đăm chiêu thu tay lại, đứng yên trong phòng khách đôi mắt sâu thẳm hơi nheo lại.

Ngay cả ông cũng không ngờ chỉ một câu nói nhẹ tênh của Tiêu Chí Khiêm lại có thể trở thành hiện thực...

Để con gái ở bên cạnh một gã không rõ lai lịch rốt cuộc là phúc hay là họa đây?

*

Nhìn Bắc Minh Hạo rót hết ly rượu này tới ly rượu khác, Đỗ Hân Dĩnh không nén được sự chua xót trong lòng. Cô bước tới đoạt lấy ly rượu trong tay anh ta nói: "Anh Hạo, anh đã uống nhiều lắm rồi!"

Ánh mắt lạnh lùng của Bắc Minh Hạo nhìn cô ta chằm chằm nói: "Đưa đây!"

"Anh Hạo..." Cô còn muốn nói gì nữa nhưng Bắc Minh Hạo đã đoạt lại cái ly trong tay cô, sau đó lại rót nửa ly, một hơi uống cạn.

Đỗ Hân Dĩnh cũng không nhịn được nữa, kích động đến độ hất toàn bộ rượu trên bàn xuống đất: "Vì cô ta mà anh chuốc say bản thân thành bộ dạng này, anh còn nói anh không động lòng với cô ta sao? Còn nói không thích cô ta sao?"

Bắc Minh Hạo lắc đầu, híp đôi mắt dọa người lại: "Đừng nhắc đến tên người phụ nữ đó!"

Anh càng như vậy, Đỗ Hân Dĩnh càng hận: "Tại sao không thể nhắc? Anh để ý cô ta sao?"

"Đáng chết, tôi đã nói đừng nhắc đến cô ta nữa mà!" Bắc Minh Hạo ném mạnh cái ly trong tay xuống đất, mấy mảnh thủy tinh sắc bén văng đến chân của Đỗ Hân Dĩnh, trong chớp mắt cắt thành một vết máu trên mu bàn chân trắng nõn, nhìn vô cùng chói mắt.

Thấy chân cô chảy máu, Bắc Minh Hạo tỉnh rượu hơn nửa, ảo não tự trách, mắng thầm một câu sau đó đi tìm hòm thuốc.

Đỡ Đỗ Hân Dĩnh ngồi trên sô pha xong. Anh ngồi xổm trên mặt đất, cẩn thận nhấc chân cô lên, đặt trên đùi, sau đó lấy bông băng khử trùng ra nhẹ nhàng lau vết thương cho cô.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau