CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Bày mưu tính kế

"Không có." Bắc Minh Hạo gần như không hề nghĩ ngợi gì mà cứ thế phủ định theo bản năng, đôi mắt đảo quanh rồi kéo cô ngồi vào trong xe mình. Đỗ Hân Dĩnh giãy giụa, anh lại chăm chú nhìn cô, giọng nói thâm tình không gì sánh được: "Hân Dĩnh, cho anh cơ hội giải thích được không?"

Đỗ Hân Dĩnh nhìn anh, cúi đầu xem như là chấp nhận.

Bắc Minh Hạo nở nụ cười, lập tức lái xe đi.

Lúc đi đến một nơi khá xa, anh mới đỗ lại ở ven đường, quay đầu thì thấy Đỗ Hân Dĩnh đã khóc đến hai mắt đỏ hoe, lòng anh đau nhói, nâng gò má tái nhợt của cô lên, hôn sâu vào môi cô.

Đỗ Hân Dĩnh run rẩy muốn từ chối, nhưng cô lại khó lòng kìm được mà đáp lại nụ hôn của người kia.

Một lúc lâu, anh mới buông cô ra, dịu dàng lau nước mắt trên khuôn mặt cô, anh nói: "Cô bé ngốc, em biết anh không chịu nổi khi thấy em đau lòng mà."

Đỗ Hân Dĩnh cắn đôi môi bị anh hôn sưng đỏ, uất ức mở mắt ra: "Vừa nãy, anh với cô ta..."

"Suỵt..." Bắc Minh Hạo đưa ngón tay đặt lên trên môi cô: "Hân Dĩnh, đó chỉ là một phần kế hoạch. Anh nói rồi, anh sẽ không yêu bất kỳ người phụ nữ nào khác ngoài em."

Nhìn anh kiên định nói những lời thâm tình như vậy, Đỗ Hân Dĩnh cảm thấy, nghe được lời bảo đảm của anh thì cô có thể kiêu ngạo, cô nên tin tưởng anh mới phải, nhưng mà...

Bắc Minh Hạo đưa tay ôm cô vào lòng: "Không cho em suy nghĩ bậy bạ nữa, chỉ cần có thể khiến cô ta dụ được chủ tịch thành phố ký vào văn bản đó, anh không cần phải phí thêm thời gian với cô ta nữa."

Đỗ Hân Dĩnh ngẩng đầu lên: "Thật sao?"

Dáng vẻ sợ hãi đó khiến lòng Bắc Minh Hạo mềm nhũn, anh cong môi cười: "Ngốc, anh đã lừa em bao giờ chưa?"

Cô nhích sát vào lòng anh, nhẹ giọng đáp lời: "Anh Hạo, em yêu anh rất nhiều, em không thể không có anh."

Anh trầm giọng đáp: "Anh biết."

Trong thời kỳ tăm tối nhất của mình, chỉ có Hân Dĩnh ở bên cạnh anh, khi anh bị bạn học và bạn bè chế nhạo vì cha mình, người đã ở bên cạnh anh cũng chính là Hân Dĩnh.

Anh yêu người phụ nữ này, Bắc Minh Hạo tự nói với chính mình như vậy.

Đỗ Hân Dĩnh nhắm hai mắt lại, hưởng thụ sự bình yên ở trong lồng ngực anh. Cảm giác được anh ôm thật chặt, đáp lại cô như thế, cuối cùng cô mới lộ vẻ tươi cười.

Thấy cô nở nụ cười, Bắc Minh Hạo cũng thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng mới tốt hơn. Anh ghé sát tai cô, khàn giọng nói: "Hân Dĩnh, đã lâu rồi chúng ta không làm..."

Bắc Minh Hạo đưa Đỗ Hân Dĩnh rời đi, không phải là Tuyết Chi không biết, có lẽ trái tim này đã mất cảm giác từ lâu, cô cũng không còn cảm xúc gì nữa.

Chuyện tốt.

Lúc đi về nhà, nhìn thấy hai người đang kéo nhau trước khu chung cư nhà mình.

"Mẹ đừng đi, mau về nhà với con." Một cậu thanh niên trẻ đeo kính đang kéo lấy mẹ mình, đôi lông mày đen đậm nhíu chặt.

"Con đừng xía vào! Nhanh về đi."

Chàng trai cuống lên: "Mẹ! Năm đó ba đã làm ra chuyện như vậy, giờ mẹ quay lại xin người ta giúp đỡ, không sợ mất mặt sao?"

"Tu Kiệt, con tưởng mẹ không ngại à? Nhưng vì công việc của con, có mất mặt mẹ cũng chịu."

Trương Tuyết Chi từ từ đến gần, cô cũng nhận ra ngay.

Là anh ta, Dương Châu Kiệt - hai năm sau chính là nhà đầu tư cổ phiếu thành công nhất toàn quốc.

Năm đó, cũng bởi vì Bắc Minh Hạo muốn mời người này giúp mình, Tuyết Chi mới có xem tài liệu về anh ta. Không ngờ lại có thể gặp mặt ngay trước cửa nhà. So với thời điểm đã thành danh, bây giờ Dương Châu Kiệt vẫn còn mang dáng vẻ thư sinh, ăn mặc rất bình thường.

Nhận ra có người đang nhìn, Dương Châu Kiệt vừa quay đầu lại đã chạm vào ánh mắt nghi ngờ của Tuyết Chi, nhất thời, gò má trắng nõn cũng đỏ lên, đặc biệt khi đối phương là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, anh thấy xấu hổ chỉ muốn tìm lỗ chui xuống đất.

Anh vội cúi thấp đầu: "Mẹ! Chúng ta đi thôi!"

"Không được, hôm nay nói gì mẹ cũng phải gặp được chủ tịch thành phố Trương!" Mẹ Dương Châu Kiệt cũng nhìn thấy Tuyết Chi, bà đi qua cười hỏi: "Chào cháu gái, cháu có biết nhà của chủ tịch thành phố Trương ở tầng mấy không?"

Tuyết Chi nhìn Dương Châu Kiệt, mặt anh ta đỏ lừ lan xuống đến cổ. Anh cúi đầu chỉ hận không thể tìm chỗ trốn.

Cô khẽ mỉm cười: "Chào cô, hai người tìm chủ tịch thành phố Trương có việc gì sao?""À, chúng ta là gia đình bạn cũ của ông ấy, muốn tới chơi thăm thôi."

Vừa nói, bà còn vừa làm động tác giơ giỏ hoa quả trong tay lên. Nhưng mà đó chỉ là một số trái cây theo mùa, đựng trong túi nilong màu đỏ rất bình thường.

"Mẹ!" Dương Châu Kiệt vừa tức lại vừa cuống, mắt không dám nhìn về phía Tuyết Chi.

Tuyết Chi nở nụ cười: "Vậy ạ, vậy mời cô đi theo cháu."

"Ôi, cảm ơn cháu nhé."

Thấy mẹ đi theo Tuyết Chi vào bên trong, Dương Châu Kiệt cắn răng rồi cũng đi vào theo.

Mãi đến khi thấy cô lấy chìa khóa ra mở cửa nhà, mẹ con Dương Châu Kiệt mới bừng tỉnh, hóa ra cô chính là con gái của chủ tịch thành phố.

Hai mẹ con ngồi ở trong phòng khách, Tuyết Chi bảo thím Đỗ pha trà, lấy hoa quả và bánh ngọt ra mời họ.

Nhìn những thứ trên bàn rồi lại nhìn chỗ hoa quả rẻ tiền mà mình mang tới, mặt Dương Châu Kiệt nóng như sắp cháy, anh ngồi yên cả buổi không lên tiếng. Còn mẹ anh thì kéo tay Tuyết Chi hỏi han: "Ôi, hóa ra cháu là Tuyết Chi à, đã lớn như vậy rồi, cô nhớ lúc cô gặp cháu, cháu vẫn còn nằm trong lòng mẹ đấy."

Tuyết Chi híp mắt cười: "Cô biết mẹ cháu ạ?"

"Đương nhiên rồi! Ba cháu và mẹ cháu lấy nhau cũng là nhờ cô làm mai đấy. Khi đó hai chị em còn đùa nhau là, tương lai nếu cô sinh con trai thì sẽ cho hai đứa thông gia từ bé."

Mẹ Khang càng nói càng hứng khởi, bà kéo Dương Châu Kiệt rồi bảo: "Ồ đúng rồi, đây là con trai cô, chỉ nhỏ hơn cháu một tuổi thôi."

Dương Châu Kiệt tránh ánh mắt Tuyết Chi, hai tay mất tự nhiên xoắn lại với nhau, thấp giọng: "Mẹ, đừng nói nữa."

Nguyễn Thanh Mai về nhà thấy Trương Tuyết Chi mời hai người họ vào thì có vẻ không vui: "Tuyết Chi, hai người này là ai vậy?"

Tuyết Chi khẽ trả lời: "Là người nhà bạn cũ của ba."

Nguyễn Thanh Mai nhìn cũng biết họ đến nhà là có việc cần xin, ngoài mặt thì cười tươi nhưng trong lòng thì không. Sau khi chào hỏi xong, bà ngồi xuống rồi hỏi một cách kỳ quặc: "Gần đây ông Chương bận rộn lắm, ngày nào cũng phải làm đến muộn mới về nhà. Haha, mọi người cũng biết đấy, ông ấy là chủ tịch thành phố, trọng trách rất nhiều. Công việc không thì thôi đi, ngược lại, có rất nhiều người còn khăng khăng tìm mưu tính kế nhờ vả ông ấy, thật khiến người ta đau đầu."

Mẹ Khang nghe ra được ý trào phúng của bà ta, lúng túng cười theo: "Phải phải, chủ tịch thành phố Trương đúng là vất vả."

Dương Châu Kiệt trẻ tuổi nóng tính, anh không thể chịu được những lời này, anh đứng bật dậy, hít sâu một hơi, gật đầu với Nguyễn Thanh Mai: "Xin lỗi, quấy rầy rồi."
Nói xong, anh quay đầu đi thẳng ra ngoài.

Mẹ Khương vội vàng đứng dậy: "Tu Kiệt, con chờ một chút, Tu Kiệt."

Vẻ mặt Tuyết Chi lạnh đi mấy phần, cô liếc nhìn Nguyễn Thanh Mai rồi xoay người đuổi theo.

Chạy tới đầu cầu thang thì thấy Dương Châu Kiệt, mẹ Khang còn đang khuyên nhủ anh: "Con à, chúng ta nhờ vả người ta mà, phải nhịn."

"Mẹ, con không muốn vào cơ quan gì cả..." Thấy Tuyết Chi đến, anh ngừng nói.

Tuyết Chi tiến lên: "Cô Khang, cháu có thể nói chuyện riêng với cậu ấy được không?"

Mẹ Khang sững sờ, sau đó ánh mắt bà sáng rỡ, cứ tưởng Tuyết Chi vừa ý con trai mình, bà vừa mừng vừa sợ, nếu có một người con dâu như Tuyết Chi, còn sợ Tu Kiệt không tìm được việc sao? Có lẽ Tu Kiệt nhà họ ưu tú nên đến con gái chủ tịch thành phố cũng rung động.

Bà gật đầu lia lịa: "Được được được, các cháu trẻ tuổi trò chuyện nhiều một chút. Tu Kiệt à, mẹ ra trạm xe buýt chờ con... À, thôi, mẹ về trước, con cứ từ từ nói chuyện với Tuyết Chi, không vội không vội." Nói xong bà vui vẻ rời đi.

Suy nghĩ của mẹ mình rõ ràng như vậy, Dương Châu Kiệt thẹn đến mức chỉ muốn chui xuống đất, anh lảng tránh ánh mắt, từ đầu tới cuối đều không nhìn về phía Tuyết Chi, giọng nói vô cùng nghiêm túc: "Cô Chương, chuyện hôm nay tôi thay mặt mẹ mình xin lỗi, là chúng tôi đường đột. Tôi bảo đảm sau này sẽ không tới quấy rầy nữa.”

Thấy anh định đi, Tuyết Chi vội ngăn lại: "Chuyện công việc tôi có thể giúp gì được không?"

Dương Châu Kiệt vẫn không nhúc nhích, thậm chí cả đầu cũng không ngoảnh lại: "Cảm ơn lòng tốt của cô, không cần đâu."

"Haha." Tuyết Chi bật cười, cô không tức giận vì thái độ lạnh nhạt của anh mà vòng ra phía trước, đôi mắt phượng cong thành hình lưỡi liềm xinh đẹp, ánh mắt trong trẻo nhìn anh chăm chú: "Dương Châu Kiệt, tôi biết anh không thích vào cơ quan nhà nước."

Dương Châu Kiệt ngẩn ra: "Cô..."

Tuyết Chi vẫn mỉm cười như trước, nụ cười trong veo như giọt sương đọng trên cánh hoa. Cô chậm rãi đi về phía trước, Dương Châu Kiệt bất giác đuổi theo.

Cô nhẹ giọng nói: "Có một người, hiện tại anh ấy đang ở trong hoàn cảnh khó khăn, tôi muốn giúp anh ấy. Hơn nữa, bên cạnh anh ấy cũng không thiếu những người mới như anh.”

Cô dừng bước, ngoái đầu nhìn người kia: "Nói là giúp anh tìm việc làm, không bằng nói là giúp anh thực hiện giấc mơ. Bởi vì tôi tin anh có thể sẽ có thành tựu. Cho nên anh có thể giúp người đó được không?"

Dương Châu Kiệt nhìn cô chăm chú, tuy rằng đây là lần đầu tiên gặp mặt con gái của chủ tịch thành phố, nhưng cô gái này lại mang đến cho anh một cảm giác như đã quen biết từ lâu.

Có lẽ, sự chân thành của cô đã khiến anh xao động, cũng có thể cuộc sống bây giờ quá chán nản, không cho anh được phép kén cá chọn canh. Suy nghĩ chốc lát, Dương Châu Kiệt đồng ý. Thêm một sự lựa chọn, thêm một hy vọng cũng không phải là xấu.

Sau khi để lại phương thức liên lạc, anh mới tò mò hỏi: "Người đó là ai?"

Tuyết Chi đưa mắt nhìn ra xa, khóe miệng lặng lẽ cong lên dịu dàng: "Rất nhanh thôi, anh sẽ biết."

Đỗ Hân Dĩnh trở lại khá trễ, gò má phơn phớt hồng, tâm trạng cũng không tồi.

Thím Đỗ thò đầu ra từ phòng bếp, thấy con gái về muộn, bà nhíu mày: "Sao giờ mới về? Hân Dĩnh, chúng ta ở nhà chủ tịch thành phố không thể so với nhà mình được, có chừng mực thôi."

Đỗ Hân Dĩnh không để ý lắm: "Mẹ, đừng dài dòng nữa, con biết rồi."

Thím Đỗ nhìn con gái, muốn hỏi cái gì đó lại thôi, bà chỉ nhẹ giọng nói: "Mẹ để phần cơm tối cho con đấy."

"Con không ăn đâu, con ăn ở ngoài rồi." Cô ta đi về phía phòng ngủ: "Con đi tìm Tuyết Chi".

Đỗ Hân Dĩnh gõ cửa phòng Tuyết Chi, sau đó đẩy cửa đi vào: "Tuyết Chi?"

Tuyết Chi đóng tab tin tức trên máy tính, xoay người lại: "Có chuyện gì?"

Hai gò má của Đỗ Hân Dĩnh đỏ ửng, đôi mắt đầy ý xuân, có một phong thái quyến rũ khó mà nói được: "Tuyết Chi, lúc nãy... tớ và anh Hạo không đi cùng nhau, cậu đừng suy nghĩ nhiều."

Đôi môi đỏ tươi xinh xắn của Tuyết Chi từ từ cong lên, gương mặt tinh tế rạng rỡ như tỏa ra ánh hào quang trên người. Hàng mi dày hững hờ khẽ chớp, mỗi lần khép lại đều đậm chất phong tình.

Vốn Đỗ Hân Dĩnh đã chuẩn bị xong lời kịch, nhưng cứ thế thất bại trong sự trầm mặc của cô.

Chương 22: Ra mắt công chúng

“Cô nói với tôi chuyện cô và Bắc Minh Hạo làm gì?” Tuyết Chi hơi mỉm cười: “Cô đi cùng anh ta thì sao, cho dù… hai người lên giường với nhau, thì cũng liên quan gì tới tôi chứ?”

Lúc nói chuyện, ánh mắt sắc bén của cô nhìn lướt qua dấu hôn hồng nhạt trên xương quai xanh của Đỗ Hân Dĩnh, lời nói ra miệng lại càng thêm trào phúng.

Đỗ Hân Dĩnh, cô đang cảm thấy có nguy hiểm sao? Vậy nên mới chạy tới đây, dùng Bắc Minh Hạo để ra oai với tôi?

“Tuyết Chi, cậu đừng hiểu lầm.” Đỗ Hân Dĩnh vội vàng giải thích: “Quan hệ của tớ với anh Hạo chỉ là bạn bè thanh mai trúc mã mà thôi, không phải loại quan hệ mà cậu đang nghĩ đâu…”

Cô ta còn muốn nói thêm gì đó nhưng Tuyết Chi đã đưa tay ngăn lại: “Tôi không có hứng thú biết cô với anh ta có quan hệ thế nào?”

Cô đứng dậy, lấy áo ngủ rồi đi vào phòng tắm. Lúc đóng cửa, bên trong phòng truyền ra giọng nói lười biếng của cô: “À, phải rồi, làm phiền cô chuyển lời với Bắc Minh Hạo, bảo anh ta đừng nói mấy câu kiểu như tôi là duy nhất của anh ta gì gì đó, mấy câu đó sẽ khiến tôi thấy phiền lắm đấy.”

Đỗ Hân Dĩnh cắn môi đến trắng bệch, nhìn chằm chằm cánh cửa phòng tắm đầy ghen ghét.

Tin tức của Vy Hiên đưa ra thu hút rất nhiều sự chú ý.

Một người hành động không theo lẽ thường, tính tình thì quái gở sẽ trở thành người thừa kế của Tiêu Thị sao? Anh có năng lực đảm nhiệm vị trí đó không?

Người ngoài đưa ra đủ loại suy đoán, nhóm cổ đông cũ trong ban giám đốc của Tiêu Thị vốn không tán thành việc Tiêu Chí Khiêm đảm nhận vị trí kia bèn nhân cơ hội này bắt đầu phản đối công khai.

Trong phòng làm việc của tổng giám đốc ở trụ sở chính của Tiêu Thị, Tiêu Chính Thịnh nhìn ra ngoài cửa sổ, trên bàn làm việc phía sau có để mấy tờ báo mới trong ngày.

Một lúc sau, cửa bị đẩy ra, Bắc Minh Hạo từ ngoài đi vào, anh liếc nhìn tờ báo trên bàn một cái, sắc mặt không hề thay đổi: “Chú Tiêu tìm tôi sao?”

Tiêu Chính Thịnh không xoay người lại, giọng nói vang dội tràn ngập uy hiếp: “Thím Trương nói với tôi, cậu là người dẫn phóng viên vào.”

“Đúng thế.” Bắc Minh Hạo thẳng thắn thừa nhận.

“Tại sao?” Tiêu Chính Thịnh từ từ quay lại, khuôn mặt chữ điền góc cạnh, lông mày rậm, ánh mắt kiên nghị.

Bắc Minh Hạo khẽ mỉm cười, ngước mắt nhìn thẳng về phía người đằng trước: “Chú Tiêu, chú muốn giấu Tiêu Chí Khiêm đến bao giờ nữa?”

Tiêu Chính Thịnh cau mày, cầm tờ báo trên bàn lên: “Vì thế mà cậu để cho phóng viên nhìn thấy bộ dạng chết tiệt đấy của nó sao? Vứt mặt mũi của Tiêu Chính Thịnh tôi đi đâu rồi hả?!”

Trong văn phóng tổng giám đốc loáng thoáng tiếng cãi cọ, những người làm việc bên ngoài không khỏi rụt cổ lại, tất cả đều cắm cúi làm việc của mình, sợ phạm sai sẽ chọc sếp không hài lòng.

Không lâu sau, Bắc Minh Hạo đi ra ngoài, khuôn mặt anh tuấn mang theo nụ cười nhạt.

Điện thoại nội bộ trên bàn thư ký vang lên, giọng nói Tiêu Chính Thịnh truyền ra: “Gọi Hà Hạnh vào đây cho tôi.”

Hà Hạnh là quản lý mảng quan hệ xã hội của Tiêu Thị, mới ngoài ba mươi tuổi, xinh đẹp ưu nhã, khí chất lão luyện. Cô đẩy mở cửa vào văn phòng, gật đầu chào: “Tổng giám đốc Tiêu tìm tôi ạ?”

Tiêu Chính Thịnh quay lưng về phía cô, trầm giọng: “Thông báo với truyền thông, Tiêu Chí Khiêm sẽ tham gia lễ kỷ niệm ngày thành lập của Tiêu Thị.”

Hà Hạnh sững sờ: “Tổng giám đốc Tiêu…”

Tiêu Chính Thịnh biết cô ta muốn nói gì, giơ tay ngắt lời: “Cứ quyết như vậy, cô về chuẩn bị đi.”

Hà Hạnh hiểu rõ tổng giám đốc là người đã quyết thì sẽ không đổi ý, cũng không nói tiếp: “Vâng.”

Vy Hiên nhận được tin Tiêu Chí Khiêm sẽ tham dự lễ kỷ niệm thành lập của Tiêu Thị liền gọi điện liên lạc với Tuyết Chi. Bên kia, Tuyết Chi đang xem tạp chí, lúc nhận điện thoại của Vy Hiên thì oán giận nhất thời: “Vy Hiên, sao cậu có thể viết Tiêu Chí Khiêm thành như vậy hả? Đã bảo cậu phải mỹ hóa lên cơ mà?”

“Đại tiểu thư của tớ ơi, cậu muốn mỹ hóa thì cũng phải có cơ sở mà mỹ hóa chứ! Tớ không bảo anh ta dậy thì không thành công là tốt lắm rồi.”

Vy Hiên lười giải thích nhiều, nói thẳng vào chuyện chính: “Tin mới đây, ngày kia, Tiêu Chí Khiêm sẽ chính thức ra mắt vào lễ kỷ niệm thành lập của Tiêu Thị.”

Tuyết Chi lập tức thả tờ tạp chí xuống: “Sao nhanh vậy!”

Vy Hiên nhận ra sự lo lắng trong giọng nói của cô, cười như không cười, nói: “Con bé này, cho dù tớ không biết lý do nhưng cũng nhìn ra cậu có hứng thú với tên đó. Đừng trách tớ không nhắc nhở cậu trước, tiệc rượu của Tiêu Thị nhất định sẽ có quan chức chính phủ… Được rồi, thế nhé, tớ còn có việc, cúp đây.”

Tuyết Chi đặt điện thoại xuống, đôi mắt phượng nheo lại, phong thái yêu dã đầy công kích cũng thu liễm lại.

Bắc Minh Hạo đưa Vy Hiên tới phỏng vấn Tiêu Chí Khiêm chính là muốn tuyên bố cho cả thế giới biết, Tiêu Chí Khiêm là một người có khuynh hướng tự kỷ, một người như vậy không xứng làm chủ Tiêu Thị! Bây giờ, dư luận đang xôn xao, Tiêu Chính Thịnh không còn biện pháp nào để che giấu nữa, chỉ có thể để Tiêu Chí Khiêm ra mắt công chúng, có lẽ chỉ mất vài phút là có thể trấn an các nhà đầu tư của ông ta.
Nhưng như vậy còn có một cái biến số là Bắc Minh Hạo, bây giờ Tiêu Chí Khiêm chỉ cần bị thế giới bên ngoài kích thích một chút thôi sẽ bộc lộ bản tính ngay lập tức. Cuối cùng, chỉ sợ anh sẽ bị loại khỏi danh sách người thừa kế vĩnh viễn, thân phận con trai duy nhất của anh cũng không thể giúp gì được.

Bắc Minh Hạo, chiêu này của anh đủ độc.

Đôi môi đỏ đầy đặn của Tuyết Chi cong lên đầy lạnh lùng.

Đời này, có cô ở đây, mọi chuyện sẽ không dễ dàng như vậy đâu.

Tuyết Chi quấn quýt, nũng nịu ba mình mãi mới được đồng ý dẫn cô tham gia tiệc rượu kỷ niệm khánh thành của Tiêu Thị. Vì chuyện này mà Nguyễn Thanh Mai tức cực kỳ, cơ hội xuất hiện long trọng như vậy vốn thuộc về vị phu nhân chủ tịch thành phố là bà đây, vậy mà chồng bà lại dẫn con gái theo! Bảo bà giấu mặt mũi vào đâu đây?

Sau khi biết tin, Đỗ Hân Dĩnh cũng không báo cho Bắc Minh Hạo, cô ta cảm nhận được sự uy hiếp của Trương Tuyết Chi, tuyệt đối không thể để hai người họ có cơ hội gặp nhau!

Hôm kỷ niệm khánh thành của Tiêu Thị, Tuyết Chi theo ba mình tới khách sạn năm sao nơi tổ chức tiệc rượu.

Vừa mới bước chân vào đại sảnh, ánh mắt của tất cả nam giới trong sảnh đều tập trung lên người cô.

Hôm nay, Trương Tuyết Chi vô cùng xinh đẹp, lễ phục lộ vai màu đỏ sâm panh dài chấm đất, mái tóc buộc nửa, không đeo bất kì món trang sức nào, chỉ có một đóa hoa đào kiều diễm cài lên mái tóc.

Má thắm môi son tựa hoa đào.

Tiêu Chính Thịnh nhìn thấy Trương Hồng Khánh, tự mình ra nghênh đón: “Chủ tịch thành phố Trương, thật vô cùng cảm ơn ngài đã dành thời gian quý báu tới dự lễ kỷ niệm của Tiêu Thị.”

Trương Hồng Khánh cười nói: “Xí nghiệp Tiêu Thị đang là ngôi sao của thành phố chúng ta, tôi có bận mấy cũng nên tới.”

“Ha ha, Tiêu Thị có thể được như ngày hôm nay không thể không có sự ủng hộ của chính quyền mà.”

Trong lúc hai người đang trò chuyện, đôi mắt của Trương Tuyết Chi đã quét một vòng đại sảnh nhưng vẫn không nhìn thấy Tiêu Chí Khiêm.

Tiêu Chính Thịnh chú ý tới người đẹp bên cạnh chủ tịch thành phố Trương, hiếu kỳ hỏi: “Vị này là…”

“À, đây là con gái tôi, Tuyết Chi, cứ quấn lấy tôi nhất định muốn tới tham gia náo nhiệt. Tôi không có cách nào với con bé nên đành dẫn tới.” Trương Hồng Khánh quay đầu: “Tuyết Chi, con mau chào chú Tiêu đi.”

“Cháu chào chú Tiêu.” Trương Tuyết Chi rất lễ phép, mỗi một cử chỉ đều có phong thái của tiểu thư con nhà gia giáo. Tiêu Chính Thịnh không ngừng gật đầu khen ngợi: “Chú đã sớm nghe danh ái nữ nhà chủ tịch thành phố Trương, đúng là hổ phụ không sinh khuyển nữ.”

Tuyết Chi cười lễ phép, cô không có hứng thú với mấy chuyện xã giao như này, bèn kiếm cớ rời đi.

Vừa mới tới sảnh tự phục vụ, liền bị ai đó vỗ nhẹ vào vai một cái, cô quay đầu lại liền nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của Vy Hiên: “Vy Hiên?”Vy Hiên bỏ đi vẻ lôi thôi lếch thếch hằng ngày, mặc vào bộ lễ phục màu đen, mái tóc ngang lưng buộc đuôi ngựa gọn gàng, tay cô cầm một ly cocktail, nháy mắt với Tuyết Chi: “Tớ biết ngay là cậu nhất định sẽ tới mà.”

Tuyết Chi cười cười, nhìn xung quanh: “Tiêu Chí Khiêm đâu?”

Vy Hiên nhún vai: “Không biết. Nhưng hôm nay anh ta là nhân vật chính, tất cả truyền thông tới đây đều vì anh ta.”

Đôi mắt Tuyết Chi cúi xuống như đang suy nghĩ chuyện gì đó, nhất định là Tiêu Chính Thịnh đã chuẩn bị chu toàn, hôm nay… chắc là sẽ không xảy ra chuyện sơ suất gì đâu.

Lúc này, Vy Hiên đứng ngay sau lưng cô, khóe môi cong lên đầy thâm ý: “Tớ sang bên kia chào hỏi mấy người đồng nghiệp một chút đã.”

“Ừ.” Lúc Tuyết Chi ngẩng đầu liền nhìn thấy Bắc Minh Hạo đang đi về phía này, trong đôi mắt thâm thúy có chút kinh ngạc.

Tuyết Chi nghiêng đầu sang chỗ khác, kéo lấy Vy Hiên: “Tớ đi cùng cậu, không ngại chứ?”

Vy Hiên nhíu mày, không nói nhiều, dẫn cô đi về phía sảnh vắng bên kia chào hỏi mấy phóng viên đồng nghiệp. Lông mày Bắc Minh Hạo cau chặt, đứng sau lưng nhìn cô chằm chằm.

Sao cô lại xuất hiện ở đây, Hân Dĩnh chưa từng nói với anh mà?

Vy Hiên thấy Tuyết Chi thờ ơ, thì thầm bên tai cô: “Vị này là con riêng nhà họ Tiêu, hình như đang theo đuổi cậu.”

Tuyết Chi biết rất nhiều chuyện không thể lừa được cô ấy, cũng không phủ nhận: “Này, đừng có tưởng đào được tin tức gì từ chỗ tớ.”

Vy Hiên cười: “Đào được hay không thì phải xem bản lĩnh tớ thế nào.”

Đúng lúc này, ở cửa xuất hiện một trận rối loạn nhỏ, mọi người không hỏi nhìn sang.

Tuyết Chi nhìn thấy người đi từ cửa vào, chỉ cảm thấy đôi mắt mình bị khóa chặt lại, hình ảnh dừng lại ngay trong một giây đó.

“Là … cậu chủ nhà họ Tiêu sao?” Đám người bàn tán ầm ĩ.

Tiêu Chí Khiêm mặc một bộ vest đen gọn gàng, giày da sáng bóng, mái tóc rối bì được cắt sửa ngắn gọn, khuôn mặt tuấn mỹ sạch sẽ, giống như dưới cây hoa đào ngày hôm đó, khiến người ta kinh diễm, đôi môi gợi cảm nhếch lên một độ cong nhỏ, rực rỡ, vô song.

Nụ cười của anh rất tiêu chuẩn, không quá khoa trương cũng không hề nhạt nhẽo, có chút hờ hững, giống như anh đặt mình ở bên ngoài phồn hoa ồn ã, thiếu một chút xốc nổi lại thêm vài phần trong trẻo.

Dáng đi của anh rất ngay ngắn, lộ ra khí thế tự tin, mạnh mẽ, lại giống như thu liễm lại khí khái trong xương cốt, không quá mức cao thượng.

Từ lúc anh bắt đầu bước vào sảnh, đám người trong tiệc rượu đều nín thở dõi theo, khó có thể tin, khác hoàn toàn với tin tức lúc trước, không ngờ thiếu gia nhà họ Tiêu lại là người tài hoa nổi bật như vậy.

Tiêu Chí Khiêm đi về phía Tiêu Chính Thịnh.

Tiêu Chính Thịnh bắt đầu giới thiệu con trai duy nhất của mình với tất cả mọi người.

Ông ta nói những gì, Tuyết Chi không hề nghe thấy, trong mắt cô chỉ có Tiêu Chí Khiêm. Đôi mắt anh buông nửa, con ngươi màu lưu ly như gợn sóng, không nhìn ra vui buồn.

Từ đầu tới cuối, anh yên lặng đứng cạnh ba mình, làm Tiêu Chí Khiêm, con trai duy nhất của tống giám đốc Tiêu Thị, chính thức ra mắt công chúng.

Rất nhiều thiếu nữ đỏ mặt nhìn anh.

Bắc Minh Hạo đứng trong một góc nơi ánh đèn không chiếu tới, bưng chén rượu trong tay, nhìn cặp ba con kia đầy lạnh lùng. Anh biết, nhất định là Hà Hạnh mất rất nhiều công sức mới có thể khiến Tiêu Chí Khiêm xuất hiện một cách bình thường như vậy.

Khóe môi từ từ cong lên, Bắc Minh Hạo nâng chén bên môi, khẽ nhấp một ngụm.

Trái lại, mong là Tiêu Chí Khiêm vẫn luôn bình thường như vậy mới tốt.

Sau một tràng vỗ tay nhiệt liệt, chủ tịch thành phố Trương phát biểu đôi lời, tiệc rượu chính thức bắt đầu. Sau đó, một chiếc bánh kem đường kính một mét được đẩy lên, chính giữa cắm số “18”, ý nghĩ 18 năm thành lập của Tiêu Thị, xung quay bày một chuỗi ô mai mọng nước.

Ánh đèn trong sảnh lập tức tối xuống, tụ lại ở ngọn nến trên chiếc bánh, từ từ đưa đến trước mặt Tiêu Chính Thịnh.

Chương 23: Hương vị lần này tôi rất thích

Sự chú ý của tất cả mọi người đều bị hấp dẫn, không ai để ý tới, Tiêu Chí Khiêm trong bóng tối, khi nhìn thấy bánh gato được mang lên, con ngươi không ngừng khuếch tán, ánh mắt trở nên đờ đẫn, gắt gao nhìn chặt vào chiếc bánh.

Trong khoảnh khắc, hắn như nhìn thấy một chiếc bánh gato được cắm nến sáng đưa tới trước mặt, bên tai vang lên giọng nói ôn nhu nhẹ nhàng: “Tiêu Chí Khiêm, sinh nhật vui vẻ.”

“Tiêu Chí Khiêm… cùng mẹ rời khỏi thế giới dơ bẩn này đi, chúng ta sẽ không bao giờ cách xa… không ai có thể cướp con đi khỏi tay mẹ.”

“Tiêu Chí Khiêm… sao con không ăn? Đây là bánh gato dâu tây, là món bánh mà con rất thích ăn nên mẹ đã làm cho con đấy… Ngoan, đừng sợ, hai mẹ con mình cùng ăn nào.”

Ăn xong sẽ không còn đau khổ nữa…

Khi đó, người phụ nữ yếu ớt đó đã nói như vậy.

Tiêu Chính Thịnh trong tiếng vỗ tay của mọi người, mỉm cười gật đầu, đang định lấy dao cắt bánh, bỗng nhiên dao trong tay bị người khác đoạt mất. Ông giật mình, quay đầu nhìn về phía con trai, thấy nụ cười quỷ dị trên mặt anh, sắc mặt đại biến, quát lên: “Tiêu Chí Khiêm.”

Tiêu Chí Khiêm từng bước tiến lại gần chiếc bánh gato, giơ dao lên, chém mạnh xuống.

Lập tức, bơ bị văng ra bốn phía. Mọi người đều bị hành động của cậu chủ Tiêu dọa sợ, trên khuôn mặt tuấn mỹ của anh mang nụ cười quỷ dị, vung dao loạn xạ, ai cũng bị dọa lui về phía sau.

Tiêu Chính Thịnh đầu tiên là sững sờ sau đó phản ứng kịp vội gọi lớn: “Người đâu, mau đỡ nó.”

Hai nhân viên đi lên muốn ngăn cản anh, nhưng chỉ mới tiếp cận đến gần đã bị đẩy văng sang một bên. Hai mắt anh trợn to, vằn lên tia máu, chém nát bánh gato nhưng vẫn chưa chịu dừng tay.

Tất cả mọi người đều chấn kinh, mà một màn này vừa vặn bị phóng viên bắt gặp, âm thanh máy chụp liên tiếp vang lên.

Thấy rõ những tia máu đỏ quen thuộc trong mắt anh, Tuyết Chi không kịp nghĩ ngợi vội lao tới: “Tiêu Chí Khiêm. Đừng mà.” Cô từ phía sau ôm chặt lấy anh, muốn ngăn cản trước khi anh làm những việc hại tới bản thân.

Tình trạng đột ngột xảy ra trước mắt, lần nữa làm mọi người kinh ngạc.

Bắc Minh Hạo sắc mặt bỗng ngưng trệ, nụ cười đùa cợt trên môi bỗng chốc cứng đờ.

“Tuyết Chi…’’ Trương Hồng Khánh ngây ngẩn cả người, ngay cả Tiêu Chính Thịnh cũng không kịp phản ứng, không hiểu chuyện gì xảy ra.

Vinh Hy chậm rãi bỏ máy ảnh trong tay xuống, lông mày nhíu lại, nhìn chằm chằm vào hai người đang là tâm điểm kia.

Tuyết Chi không quan tâm tới ánh mắt người khác, cô chỉ biết là, không thể để Tiêu Chí Khiêm bị tổn thương nữa.

“Tiêu Chí Khiêm. Không sao. Tất cả đã qua rồi….” Cô ôm chặt eo anh, dán mặt vào lưng anh, giọng nói vừa ôn nhu vừa nghẹn ngào: “Không ai có thể tổn thương anh nữa, sẽ không có ai…”

Giọt nước mắt nóng hổi từ trên mặt cô thấm vào âu phục của hắn, đốt cháy làn da anh.

Vốn dĩ Tiêu Chí Khiêm còn đang điên cuồng chém bánh gato, bỗng dừng lại, chậm rãi xoay người, nghiêng đầu, ánh mắt hỗn loạn nhìn cô.

Tuyết Chi cố gắng cười thật ôn hòa với anh, nhẹ nhàng vươn tay: “Đưa dao cho em.”

Tiêu Chí Khiêm vẫn cầm dao không buông, nhìn chằm chằm vào cô không nhúc nhích.

Trương Hồng Khánh vô cùng lo lắng, người khác không rõ nội tình nhưng ông ta lại biết rõ. Tiêu Chí Khiêm này đã ở trong bệnh viện tâm thần mấy năm nay, là bệnh trầm cảm vô cùng nghiêm trọng, tính tình nóng nảy, tuyệt đối là kẻ nguy hiểm. Ông sợ con gái sẽ bị thương, vội chạy tới: “Tuyết Chi, mau qua đây… Nó sẽ làm con bị thương đấy.”

Tiêu Chính Thịnh nghe như vậy cũng rất mâu thuẫn, ông cũng hiểu rõ tình trạng hiện tại của con trai mình, lỡ như tổn thương đến ái nữ của chủ tịch thành phố, như vậy hậu quả thật khó lường. Ông đưa mắt ra hiệu cho hai vệ sỹ bên cạnh, hai người lặng lẽ đi tới gần.

Tuyết Chi nhìn thẳng vào mắt Tiêu Chí Khiêm, trên mặt không lộ ra chút sợ hãi nào, ánh mắt nhu hòa, giống như hôm đó lau bùn trên người cho anh, an bình, điềm tĩnh.

Tiêu Chí Khiêm vẫn nhìn cô chằm chằm, hai người cách nhau chỉ hơn mười centimet, gần đến nỗi anh thấy rõ cả sóng nước lấp lánh trong đôi mắt phượng của cô.
Vẻ đẹp khiến người khác cảm thấy an lòng, cũng khiến người ta mê muội.

Dần dần, bên khóe môi anh nở nụ cười, ngón tay vuốt lớp bơ trên dao đưa vào trong miệng, thỏa mãn thưởng thức, thần sắc trở nên vui vẻ. Tiếp theo, lại dùng ngón tay quệt bơ trên dao nhưng lần này đưa tới trước mắt Tuyết Chi, như một đứa trẻ bướng bỉnh, muốn nhận được sự tán thành, muốn được khoan dung.

Tuyết Chi cười một tiếng, không hề do dự, hé miệng ngậm miếng bơ được anh đút cho. Lúc chiếc lưỡi mềm mại của cô nhẹ nhàng đảo qua lòng bàn tay anh, cô cảm nhận rõ được thân thể anh chấn động.

Cô cúi mắt xuống, mỉm cười, có lẽ do vị ngọt ngào của bơ mà đáy lòng cũng bị xáo động thành từng cơn sóng lan tỏa toàn thân.

Tiêu Chí Khiêm kinh ngạc nhìn cô, ánh mắt chậm rãi rơi xuống ngón tay mình, nơi đó vẫn lưu lại xúc cảm khi cô ngậm mút nó.

Bốn mắt giao nhau, bầu không khí giữa hai người lập tức trở nên vi diệu, bốn phía xung quanh như dựng lên một kết giới, người ngoài không ai có thể bước vào.

Phóng viên làm sao có thể bỏ qua hình ảnh gây sốt đó, lập tức lại một màn flash điên cuồng trong đêm tối. Người chủ trì đi lên sân khấu, có ý muốn xoa dịu bầu không khí, nói rằng đây là tiết mục do chính cậu chủ Tiêu chuẩn bị, nhưng mọi người ở đây đều nhìn rõ được từng cử động của Tiêu Chí Khiêm, lý do chống chế như vậy khó mà chấp nhận được.

Vệ sỹ thừa dịp lúc này tiến lên: “Cậu chủ, xin theo chúng tôi đi xuống nghỉ ngơi.”

Tiêu Chí Khiêm nhếch môi, ánh mắt rũ xuống an tĩnh, thu hồi vẻ cuồng loạn lúc nãy, gần như là bị hai người kia lôi kéo đi.

Tuyết Chi nhìn theo bóng lưng của anh, thở dài một hơi. Vẫn may, còn chưa tạo nên cục diện không thể cứu chữa.

Lúc đi xuống sân khấu, Tiêu Chí Khiêm đột nhiên dừng lại, nhìn về phía chiếc xe đặt bánh gato, giống như lẩm bẩm mà nói: “Hương vị lần này tôi rất thích.”

“Tuyết Chi.” Trương Hồng Khánh vội vã chạy lên, kéo con gái xuống, trách móc: “Tuyết Chi, con làm sao vậy? Con không thấy trong tay anh ta có dao sao?”

Tuyết Chi cười cười: “Ba, không phải bây giờ con vẫn bình an sao.”

“Con đứa nhỏ này…’’ Ông còn muốn nói thêm Tuyết Chi đã ngắt lời: “Ba, con muốn vào nhà vệ sinh.”

Tuyết Chi nhấc váy lên, dưới ánh mắt tò mò của mọi người, đi ra khỏi hội trường. Ngay lúc định rẽ vào phòng trang điểm, đột nhiên bị người túm lấy, cô giật mình ngước mặt trợn mắt nhìn anh: “Bắc Minh Hạo, anh…”

Bắc Minh Hạo lạnh lùng không nói hai lời, kéo cô vào phòng trang điểm, khóa trái cửa. Quay người, một đôi mắt hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm vào cô: “Ban nãy, sao em lại làm như vậy?”
Tuyết Chi cười lạnh: “Tôi không hiểu anh đang nói gì?”

“Em hiểu.” Bắc Minh Hạo tiến gần về phía trước, gương mặt anh tuấn bị che phủ bởi tia tức giận, gằn từng chữ: “Em đang giúp nó.”

Đuôi lông mày Tuyết Chi nhếch lên: “Vậy thì đã sao?”

Bắc Minh Hạo một tay chống lên bức tường sau lưng cô, một tay nắm cằm ép cô ngẩng mặt lên đối diện với hắn.

“Anh không cho phép.” Giọng điệu của anh đầy phẫn nộ, thân thể tràn ngập áp bách ép sát cô, khí thế cường đại bao phủ quanh người cô, không để cô chạy thoát. Suy nghĩ muốn chiếm hữu cô cứ quanh quẩn trong lòng anh. Nhất là lúc nhìn thấy cô ôm chặt Tiêu Chí Khiêm, hắn hận không thể xông lên tách hai người ra.

Dục vọng một khi phát sinh sẽ biến thành chất xúc tác, chi phối mọi tâm tình của anh.

“Anh không cho phép? Ha ha ha.” Tuyết Chi cười nhẹ, hất tay anh ra, ánh mắt lạnh lùng loé lên những tia sáng: “Anh có tư cách gì mà nói không cho phép? Anh nghĩ anh là ai? Chỉ vì anh nói một câu muốn theo đuổi mà tôi phải đứng yên đợi chờ anh tới ban phát tình yêu sao?”

Không nhìn sắc mặt xanh mét của anh, Tuyết Chi cười yếu ớt lắc đầu: “Sẽ không, sẽ không còn như vậy đâu.”

Cô muốn đi, Bắc Minh Hạo túm chặt cánh tay cô: “Lời của em là có ý gì?”

Sẽ không còn như vậy? Anh đã phạm lỗi đánh mất thứ gì hay sao? Vì sao hết lần này đến lần khác, anh không có một chút ấn tượng nào. Bất luận là nguyên nhân nào, Bắc Minh Hạo cũng chắc chắn, cô tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cơ nói như vậy.

Lúc này, có người bên ngoài muốn đẩy cửa vào: “A, sao cửa lại bị khóa vậy?”

Tuyết Chi nhìn về hướng cửa, đôi môi xinh đẹp khẽ cong lên đầy mê hoặc: “ Tổng giám đốc Tiêu bây giờ hẳn rất phiền đây, làm con riêng của ông ta, không phải nên thay ông ta giải quyết những phiền toái khó khăn à?”

Bắc Minh Hạo chậm rãi híp mắt lại: “Có cái gì em không biết không?”

Tuyết Chi duỗi ngón tay ra, chỉ vào lồng ngực anh: “Nơi này màu gì, tôi không biết. Có thể vĩnh viễn ở bên một người không, tôi cũng không biết.” Ngước mắt, nhìn về phía anh: “Bắc Minh Hạo, khi anh còn chưa học được cách yêu thương một người thì đừng có chọc vào tôi, bất luận là vì mục đích gì.”

Một đời này, cô chỉ có thể kính trọng chứ không muốn lại gần.

Bắc Minh Hạo nhíu mày, lắc đầu bật cười, hai tay đặt trên vai cô, kéo lại gần: “Trương Tuyết Chi, em còn bao nhiêu điều kinh ngạc muốn cho anh xem nữa?”

Lễ kỉ niệm của Tiêu thị, hành động quái dị điên cuồng ngày hôm đó của Tiêu Chí Khiêm ngược lại không được mọi người chú ý. Mà biểu hiện mập mờ giữa anh với Trương Tuyết Chi mới trở thành tiêu điểm của truyền thông. Một bên là ái nữ của chủ tịch thành phố với danh hiệu đệ nhất mỹ nữ, một bên là con trai độc nhất thần bí của tổng giám đốc Tiêu thị. Nếu hai nhà kết thành thông gia, sợ sẽ thành chủ đề bàn tán không ngừng.

Trong quán cà phê, Tuyết Chi đeo kính râm, ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ, cầm tập báo trên tay, sau khi đoc xong nội dung, khóe miệng chậm rãi cong lên.

Trong lúc mấu chốt này, Tiêu thị lại không lên tiếng, đúng là muốn thật giả lẫn lộn. Chuyện của Tiêu Chí Khiêm với cô tuyệt đối không hề có hại, còn có thể tăng thêm địa vị của anh trong suy nghĩ của hội đồng quản trị, lại có thể che dấu đi hành động dị thường của anh đêm đó.

Đã như vậy, Tuyết Chi cũng giữ yên lặng. Chỉ cần có thể giúp đỡ Tiêu Chí Khiêm, cô đều không quan tâm tới thiệt hại… chỉ là bên phía ba cô có vẻ hơi khó đối phó.

“Cô Chương?”

Cô ngẩng đầu, nhìn cô gái xa lạ ở phía trước, một thân đồ công sở, rất xinh đẹp, khí chất xuất chúng, mỉm cười chào cô: “Cô Chương, xin chào, tối hôm qua chúng ta đã gặp nhau trong buổi tiệc của Tiêu thị.”

Nghĩ đối phương là phóng viên, Tuyết Chi không đáp chuyện, chỉnh chỉnh tập báo ý định rời đi.

“Cô Chương, xin cô đừng hiểu lầm, tôi là quản lý bên phòng truyền thông của Tiêu thị, tôi tên là Hà Hạnh.”

“Quản lý Tiêu thị?” Tuyết Chi tháo kính râm xuống, Hà Hạnh lại cười một tiếng: “Tôi có thể ngồi cùng không?”

Chương 24: Vụ tai tiếng

Tuyết Chi thu tầm mắt lại, gật đầu: "Mời ngồi."

Hà Hạnh nở nụ cười thân thiết, dễ dàng xóa tan cảm giác xa lạ, cô ta ngồi xuống cũng không khách khí, trực tiếp nói: "Cô Chương, chuyện của cậu Tiêu thật sự phải cảm ơn cô."

Cô ta thẳng thắn khiến Tuyết Chi thu lại mấy phần cảnh giác: "Không cần khách sáo như vậy, trong tình huống đó, giúp anh ấy là chuyện nên làm."

"Chuyện này mang lại một số rắc rối cho cô Chương, tổng giám đốc vô cùng xin lỗi về chuyện này." Hà Hạnh chân thành nói.

Lúc này, nhân viên phục vụ đưa cô ta phần bánh ngọt đã đóng gói tới: "Thưa cô, đây là bánh ngọt của cô."

"Ừm, cảm ơn." Hà Hạnh cười với Tuyết Chi: "Cậu Tiêu rất thích hương vị của quán này, tiện đường nên mua cho anh ấy."

Ánh mắt Tuyết Chi lóe lên, nheo lại.

"À đúng rồi, tôi phải đến gặp cậu Tiêu, nếu cô Chương rảnh rỗi thì cùng đi đi." Hà Hạnh hào phóng mời, có vẻ rất bình thường, không vì tin đồn của hai người mà tránh né.

Trong lòng Tuyết Chi khẽ băn khoăn: "Sẽ không quấy rầy anh ấy chứ?"

"Ha ha, sao lại như thế? Đi thôi, xe của tôi dừng trước cửa, nếu không lái đi sẽ bị ghi giấy phạt."

Đi theo sau lưng Hà Hạnh, mắt phượng của Tuyết Chi hơi nheo lại. giám đốc truyền thông của tập đoàn nhà họ Tiêu này thật là khéo léo, cho dù là lời nói hay cách làm việc đều không để người khác có áp lực. Nếu như sau này cô ấy có thể giúp đỡ Tiêu Chí Khiêm thì tốt…

"Cô Chương, lên xe đi."

Tuyết Chi ngồi lên, Hà Hạnh khởi động xe, hai người trò chuyện vài câu, rất nhanh đã đến Tây Sơn.

Hà Hạnh đi tới nhấn chuông, thím Trương mở cửa, rất nhiệt tình tiếp đón hai người, chỉ về phía phòng khách: "Cậu chủ đang xem ti vi."

Nghe được giai điệu quen thuộc của « Tom & Jerry », Tuyết Chi đi bước nhẹ vào phòng khách, nhưng không thấy ai.

Hà Hạnh quay đầu: "Thím Trương, cậu Tiêu đâu rồi?"

Thím Trương sững sờ: "Hả, vừa rồi còn ở đây mà."

Thím Trương hơi kinh ngạc, cậu chủ sẽ không chạy loạn khi xem phim hoạt hình. Bà đi khỏi phòng khách: "Tôi ra ngoài tìm xem."

Hà Hạnh để đồ xuống, vội nói: "Cô Chương, cô ngồi trước đi, tôi lên lầu tìm một lát."

"Ừm." Tuyết Chi ngồi trên ghế sô pha bằng gỗ lim, thấy tivi đang mở « Tom & Jerry », không khỏi bật cười một tiếng.

Trước kia cô cũng không thích xem mấy thứ này, sau đó, thời điểm cô đau khổ nhất lại xem suốt mấy tiếng, vô tình bị hai tên nhóc mãi không biết mệt này hấp dẫn. Khi đó mới biết được « Tom & Jerry » thật sự có thể chữa trị tâm hồn.

"Em... rất thích sao?" Một giọng nói không xác định đột ngột vang lên sau lưng.

Tuyết Chi khẽ giật mình, quay đầu lại, đối mặt với một đôi mắt sáng long lanh.

Tiêu Chí Khiêm…

Tiêu Chí Khiêm mặc áo ngủ màu đen, tóc rối bời, gương mặt tuấn tú hơi tái nhợt, màu môi hồng hào, tạo cho anh thêm nét mê hoặc người khác.

Đây là lần đầu tiên anh chủ động nói chuyện, Tuyết Chi cười vui vẻ, gật đầu: "Ừm, em rất thích."

Anh im lặng nhìn cô. Đột nhiên, anh vươn tay ra, lòng bàn tay nhẹ nhàng chạm vào môi cô, trong mắt chợt lóe lên, sau đó lại mở ra.

Tuyết Chi sững sờ, trên môi tê dại giống như bị điện giật, không hiểu nhìn thẳng vào mắt anh. Thấy anh lại đưa ngón tay vào miệng mình, đôi mắt lập tức trợn to.

Tiêu Chí Khiêm quay mặt ra chỗ khác, tóc trên trán lộn xộn, che đi tầm mắt, giọng điệu không khỏi thất vọng: "Không còn hương vị bánh ngọt."

Bánh ngọt?

Tuyết Chi bỗng nhớ tới tình cảnh hôm đó, khuôn mặt nhanh chóng nóng lên.

Lúc này, Hà Hạnh từ trên lầu đi xuống, liếc mắt thấy hai người trong phòng khách. Cảm giác không khí xung quanh không bình thường, trong đôi mắt xinh đẹp lóe lên, cô cố ý đi chậm lại.

"Ôi, cậu chủ, cậu đi đâu vậy? Làm cho tôi phải đi tìm!" Thím Trương từ phía sau đi tới, nhìn thấy cậu chủ không sao, cuối cùng cũng thở dài nhẹ nhõm.

Hà Hạnh cười một tiếng, cũng đi qua, đưa bánh ngọt mình mang tới cho anh: "Cậu Tiêu, đây là hương vị mà anh thích."

Ánh mắt của Tiêu Chí Khiêm vẫn nhìn chăm chú Tuyết Chi, đột nhiên hỏi: "Em có thích không?"

Đáy lòng Tuyết Chi run lên, trong ánh mắt của anh có sự cố chấp quen thuộc.

Bỏ qua ánh mắt như đang suy nghĩ của Hà Hạnh, cô cúi xuống, nụ cười trên môi, gật đầu nhẹ: "Ừm."Tiêu Chí Khiêm không nói gì, đưa hộp bánh cho cô, mà anh ngồi đối diện cô, một tay chống cằm, không chớp mắt nhìn cô.

Thím Trương giật mình không thôi, lại quan sát Tuyết Chi vài lần. Cậu chủ chưa bao giờ đối xử tốt với ai như vậy! Đừng nói là cô gái mới gặp hai lần này, ngay cả ông chủ cũng đừng mong anh hỏi thăm một câu!

Hà Hạnh cười một tiếng, giống như xóa đi sự xấu hổ của cô: "Cô Chương, cô đừng khách sáo."

Cảm nhận được ánh mắt anh vẫn giữ nguyên, Tuyết Chi mím môi, cuối cùng cầm lấy thìa, nhấm nháp nếm thử.

Rất ngọt.

Hà Hạnh nghe điện thoại, sau đó xấu hổ nói: "Cô Chương, công ty còn có việc, tôi phải lập tức đến đó. Cô ở đây nói chuyện với cậu Tiêu một lát đi, thím Trương sẽ sắp xếp tài xế đưa cô về."

Không đợi Tuyết Chi phản ứng, cô ta đã sắp xếp mọi thứ.

Thím Trương đưa cô ta ra cửa, Tuyết Chi và Tiêu Chí Khiêm vẫn ngồi trong phòng khách.

Chỉ ăn vài miếng, Tuyết Chi để thìa xuống, không quên khen ngợi: "Ăn rất ngon."

Đúng lúc này, Tiêu Chí Khiêm nghiêng người về phía trước, đưa tay lau chút bơ dính trên khóe miệng cô, lại đưa tay bỏ vào miệng mình, môi kéo ra một độ cong vui vẻ, đôi mắt trở nên có thần: "Tôi rất thích."

Cùng anh xem hết « Tom & Jerry », thím Trương lại mang thuốc tới: "Cậu chủ, tới giờ uống thuốc rồi."

Tiêu Chí Khiêm yên tĩnh ngồi trên ghế sô pha, cuộn người lại, vẫn nhìn ti vi.

Đúng lúc này điện thoại vang lên, mắt Tuyết Chi chớp chớp, xoay người cười nói: "Thím Trương, đưa tôi đi."

"Hả, vậy làm phiền cô Chương." Thím Trương để thuốc xuống đi nghe điện thoại.

Tuyết Chi không nói hai lời, bỏ thuốc vào trong túi xách.

Tiêu Chí Khiêm nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt khó đoán, có tầng sương mỏng, giống như mưa phùn mờ mịt. Tuyết Chi ngẩng đầu, làm mặt quỷ với anh, hạ giọng nói: "Sau này đừng uống thuốc này, không tốt đối với anh."

Môi Tiêu Chí Khiêm mơ hồ nhếch lên một độ cong.

Thím Trương nghe điện thoại xong, quay lại phòng khách: "Cô Chương, cậu chủ đã uống thuốc rồi sao?"

Mặt Tuyết Chi không thay đổi, cười ngọt ngào với thím Trương: "Đã uống xong rồi."

"Cảm ơn cô Chương."

"Không có gì."
Là khách nên Tuyết Chi không ở đây quá lâu, thím Trương lập tức sắp xếp tài xế đưa cô về.

Vẫn là chiếc xe Rolls-Royce biển số 99999.

Tuyết Chi chào thím Trương, vừa định đi thì góc áo bị ai đó tóm chặt.

Cô quay đầu lại, là Tiêu Chí Khiêm.

Anh vừa kéo cô, ánh mắt vừa cố chấp: "Em sẽ tới nữa đúng không?"

Tuyết Chi cười: "Ừm."

Xe đã lái đi, nhưng anh vẫn đứng ở cửa.

Đến khi không nhìn thấy anh, Tuyết Chi mới thu tầm mắt lại, cô biết mình lại có được niềm tin của anh. Đối với cô bây giờ mà nói là rất đáng quý.

Ngày hôm sau, ảnh chụp Trương Tuyết Chi ra vào nhà họ Tiêu được lên trang đầu các tờ báo lớn.

Trương Hồng Khánh tức giận không nhẹ, lại thêm Nguyễn Thanh Mai ở sau lưng nói lời ra tiếng vào không ít nên ra lệnh cấm túc. Ban ngày để Nguyễn Thanh Mai ở nhà trông coi, chỉ cần ra ngoài thì sẽ không nhận đứa con gái này!

Biết ba là người coi trọng mặt mũi, mấy ngày nay Tuyết Chi cũng rất ngoan ngoãn ở nhà. Phạm Vy Hiên có qua gặp cô một lần, mang theo một tin tức nội bộ. Sở dĩ lần này bị chụp ảnh, thật ra là người trong tập đoàn nhà họ Tiêu đã báo cho giới truyền thông, ý đồ gì không cần nói cũng biết.

Tuyết Chi nghe xong cũng không có phản ứng gì lớn, điều này khiến Vy Hiên rất buồn bực. Ở trường học, Trương Tuyết Chi nổi tiếng là kiêu căng gian xảo, lần này bị người ta lấy làm bia đỡ đạn lại không tức giận, xem ra cô đối với Tiêu Chí Khiêm không bình thường.

Bên ngoài trời vẫn mưa cả ngày, Tuyết Chi nhàm chán nằm sấp trên bàn, trước mắt đều là bộ dạng cố chấp của Tiêu Chí Khiêm. Trong lòng hơi lo lắng, sợ mình không ở bên cạnh, anh lại làm ra chuyện gì đó.

Đúng lúc này, thím Đỗ mua thức ăn về, vừa gập lại dù vừa nói: "Trước cửa có một chàng trai, từ lúc tôi đi đã đứng ở đó, cả người đều ướt đẫm, hỏi anh ta tìm ai thì lại không nói. Nhìn bộ dạng như vậy thật là tội nghiệp."

Nguyễn Thanh Mai cầm máy tính bảng nghiên cứu cổ phiếu, đầu không ngẩng lên nói một câu: "Mặc kệ nó, không chừng là thần kinh có vấn đề."

Tuyết Chi chấn động, mắt phượng nhìn ra ngoài cửa sổ, con ngươi xinh đẹp co lại.

Đột nhiên cô đứng lên, cầm một cây dù chạy vào trong mưa.

"Này! Tuyết Chi!" Sau lưng là tiếng của Nguyễn Thanh Mai, Tuyết Chi mặc kệ, một hơi chạy tới cửa chính.

Trong nháy mắt cô dừng lại, qua màn mưa, có một bóng dáng, đứng trong mưa…

Tiêu Chí Khiêm…

Tuyết Chi ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn cả người anh ướt đẫm, run rẩy đứng trước cửa chính, mưa rơi xuống đầu, xuyên qua tóc, chảy xuống khuôn mặt anh.

Anh tới... tìm cô sao?

Không biết là nước mưa hay là nước mắt, tầm mắt của cô trở nên mơ hồ. Cô bước chân qua đó, lấy dù che cho anh, Tiêu Chí Khiêm từ từ ngẩng đầu, lúc thấy được cô thì chậm rãi nở nụ cười.

Nụ cười của anh giống như được nước mưa tẩy rửa, rất sạch sẽ, trong suốt, khiến cô hơi nghẹn ngào.

"Tiêu Chí Khiêm, sao anh lại ở đây?"

"Em không đến." Anh nói khẽ, giọng điệu nhàn nhạt nhưng không có trách cứ, nhưng lại khiến Tuyết Chi càng khó chịu hơn, cô muốn giải thích: "Đó là bởi vì..."

"Em sẽ biến mất sao?"

Cô khẽ giật mình, nhìn đôi mắt mờ mịt của anh, đột nhiên hiểu được chuyện gì. Cô lắc đầu: "Không có."

"Vậy là tốt rồi." Mắt anh rũ xuống, cánh môi bị mưa làm cho ướt lạnh, nhẹ nhàng cong thành một đường, khóe miệng hơi vểnh lên.

Đừng biến mất như người phụ nữ kia là được…

Nhìn thấy bộ dáng bây giờ của anh, trong lòng cô không khỏi đau đớn, đau đến mức khiến người ta không thở được.

Cũng là một ngày mưa giống vậy, bởi vì cô thuận miệng đồng ý gặp nhau, vậy mà anh lại đứng trong mưa từ sáng đến tối. Còn cô đi theo Bắc Minh Hạo tham gia một buổi đấu giá không quan trọng, vui vẻ giống như đồ ngốc, đã sớm ném lời hứa với người này ra sau đầu.

Khi gặp lại Tiêu Chí Khiêm, anh không hề nhắc đến cuộc hẹn. Sau đó cô mới biết được, hôm đó sau khi được tài xế chở về nhà, anh đã sốt cao một ngày một đêm…

Tiêu Chí Khiêm, cô nợ anh nhiều như vậy, rốt cuộc phải làm thế nào mới trả được đây?

Chương 25: Em chắc chắn sẽ không thất hứa nữa

Cô nắm chặt bàn tay lạnh như băng của anh, cả người Tiêu Chí Khiêm cứng đờ, Tuyết Chi nhẹ giọng nói: "Em chắc chắn sau này sẽ không thất hứa nữa, sẽ không tùy tiện biến mất, không bỏ anh một mình."

Đôi mắt kia không để ai nhìn thấu, dần dần nổi lên tầng sương mù, nhìn cô chăm chú, giống như đang khắc ghi hình ảnh của cô.

Đúng lúc này, một chiếc taxi dừng trước cửa, Trương Thịnh Hải từ trên xe nhảy xuống, lấy sách che đầu, đang định chạy vào thì nhìn thấy hai người đứng ở cửa, đột nhiên hét lớn: "Trương Tuyết Chi! Chị bỏ trốn! Em muốn báo cáo với ngài chủ tịch thành phố!"

Nhìn thấy em trai, Tuyết Chi bỗng phản ứng lại, kéo Tiêu Chí Khiêm đi vào trong: "Anh ướt hết rồi, vào nhà em thay đồ trước đã."

Tiêu Chí Khiêm vẫn nhìn chằm chằm cô nắm tay mình, độ cong trên khóe miệng chưa mất đi.

"Này! Chị, chờ em với." Trương Thịnh Hải cùng đi, nhìn Tiêu Chí Khiêm: "Chị, anh ta là ai?"

"Bạn của chị."

Trương Thịnh Hải la lên một tiếng: "Chị, chị có bạn trai sao?!"

"Đừng nói nhảm, mau vào đi!" Tuyết Chi kéo Tiêu Chí Khiêm vội vàng chạy về nhà.

Đến cửa nhà, thím Đỗ ra đón: "Trời ơi, Tuyết Chi, mưa lớn như vậy mà cô còn ra ngoài làm gì, nhìn xem, cả người đều ướt hết rồi."

Nhìn thấy chàng trai xa lạ sau lưng cô, thím Đỗ nói nhỏ: "Ô, là chàng trai kia đây mà!"

Tiêu Chí Khiêm không nhìn bà, chẳng quan tâm lễ nghi cơ bản chỉ nhìn chằm chằm Tuyết Chi.

Tuyết Chi lau nước trên mặt, cười nói: "Anh ấy là bạn của tôi, tới tìm tôi. Đúng rồi, thím Đỗ, làm phiền thím nấu cho anh ấy một bát canh gừng uống cho đỡ lạnh."

"Được, tôi đi làm đây."

Trương Thịnh Hải chạy vào sau, không hài lòng nói: "Trương Tuyết Chi chị không có tình chị em! Em trai chị bị ướt như vậy mà chị không thèm quan tâm chút nào."

"Em ăn được ngủ được, quan tâm em có mập lên hay không à?"

Tuyết Chi không để ý đến cậu nữa, kéo Tiêu Chí Khiêm về phòng mình, chạy vào phòng tắm lấy khăn mặt: "Tiêu Chí Khiêm, mau lau tóc đi, coi chừng bị cảm lạnh."

Tiêu Chí Khiêm nhận lấy, nhìn những hình hoa cúc nhỏ dệt trên chiếc khăn, đột nhiên cảm thấy, hoa này…

Rất đẹp.

Sau này, khăn mặt, khăn tắm, thậm chí là áo choàng tắm của Tiêu Chí Khiêm, toàn bộ đều là các loại hoa cúc nhỏ, mặc kệ mọi người nói thế nào... Đương nhiên, đây là chuyện sau này.

Thấy anh vẫn nhìn chằm chằm khăn mặt, trên tóc còn nhễu nước xuống, Tuyết Chi để anh ngồi trên ghế, tự mình lau tóc cho anh.

Nguyễn Thanh Mai vừa nói chuyện điện thoại với chồng xong, nghe thấy động tĩnh bên ngoài, lập tức lặng lẽ đi đến phòng Tuyết Chi. Áp tai lên cửa nghe ngóng, sau đó đẩy cửa ra, nhìn thấy Tuyết Chi và một chàng trai xa lạ ở trong phòng, cô còn giúp đối phương lau tóc, dáng vẻ thân mật kia không chút cố kỵ.

Bà nghi ngờ quan sát Tiêu Chí Khiêm, trên mặt mỉm cười như mẹ hiền: "Tuyết Chi, sao lại không giới thiệu với mẹ vậy?"

Thấy con gái riêng không thèm trả lời, nụ cười trên mặt bà ta cứng đờ, thái độ lạnh xuống mấy phần, lập tức chuyển sang dáng vẻ người mẹ kiêu ngạo, trách mắng nói: "Tuyết Chi, không phải mẹ nói con, ba của con không cho con ra ngoài, con không nghe thì thôi, đã vậy còn không có chừng mực! Con còn chưa kết hôn đã bắt đầu dẫn đàn ông về nhà, con coi đây là nơi nào? Mẹ và ba con vẫn cần mặt mũi!"

"Bộp."

Tuyết Chi ném khăn mặt lên bàn, quay đầu lại, lạnh lùng nhìn bà: "Chúng tôi không hề cởi đồ cũng không lên giường, sao lại ảnh hưởng đến mặt mũi của bà chứ? Bản thân bà thích mất mặt mũi thì liên quan gì đến tôi?"

Nguyễn Thanh Mai vô cùng nổi giận, từ lần trước bị giám đốc công an bắt vụ đánh bài, bà cực kỳ oán hận con gái riêng này, không còn cố gắng giả làm mẹ hiền, lúc này chế giễu lại: "Hừ, cô làm chuyện xấu hổ còn ít sao? Ba ngày lên trang nhất báo, chẳng phải là vì tên thần kinh này sao? Dù gì ba cô cũng là chủ tịch thành phố, cô không biết xấu hổ thì thôi, còn muốn khiến ông ta cũng bị người ta nói này nói nọ à?"

Ánh mắt Tuyết Chi thay đổi, chợt cười tủm tỉm đến gần mẹ kế, vẻ mặt Nguyễn Thanh Mai cứng lại, không khỏi lùi về sau: "Cô...cô muốn làm gì? Tôi nói không đúng sao? Không phải cô là người tham tiền sao! Vì tiền, người đàn ông nào cũng không quan trọng, cô..."

Tuyết Chi vẫn cười, càng cười rạng rỡ hơn, ánh mắt lại sắc bén: "Nguyễn Thanh Mai, bà còn dám nói anh ấy một câu nữa, có tin là tôi sẽ giết chết bà không!"

Nguyễn Thanh Mai há miệng, khó tin trừng mắt với cô: "Cô, cô, cô..."

Sau lưng Tuyết Chi, Tiêu Chí Khiêm vốn không có phản ứng, từ từ ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng mảnh mai của cô, cánh môi lặng lẽ vẽ ra vẻ dịu dàng, vô cùng tuấn tú.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng tức giận của Trương Hồng Khánh: "Thím Đỗ, con bé Tuyết Chi đâu?"

"Cô Tuyết Chi ở trong phòng."
Thấy chồng trở về, Nguyễn Thanh Mai ra vẻ tủi thân khóc chạy ra ngoài: "Hoài Khanh, tôi không thể ở trong nhà này được..."

Tuyết Chi lười nghe, đóng "sầm" cửa lại, hít sâu một hơi, cố gắng đè tức giận trong lòng xuống, xác định mình không hù dọa Tiêu Chí Khiêm, mới mỉm cười xoay người lại...

Đột nhiên, cô giật mình.

Mắt phượng mở lớn, thấy người đàn ông không biết lúc nào đã đứng sau lưng.

Anh luồn ngón tay qua tóc cô, khẽ vuốt ve rồi cúi đầu xuống hôn lên tóc cô.

Một cảm giác như điện giật từ trên đầu truyền xuống toàn thân, khoảnh khắc này, trong mắt anh, cô nhìn thấy sự quý trọng.

Ngoài cửa, Trương Hồng Khánh nghe Nguyễn Thanh Mai thêm mắm dặm muối, khóc lóc kể lể, sắc mặt trầm xuống, đi đến phòng con gái, tức giận gõ cửa: "Tuyết Chi, ra ngoài nói chuyện với ba."

Tuyết Chi bỗng phản ứng lại, ra hiệu bằng ánh mắt cho Tiêu Chí Khiêm, lên tiếng đáp lại, nắm chốt cửa muốn mở ra. Một bàn tay đặt lên tay cô, Tuyết Chi sững sờ, quay đầu lại.

Cánh môi của Tiêu Chí Khiêm nở nụ cười mê hoặc: "Để tôi."

Anh mở cửa đi ra ngoài.

Thấy Tiêu Chí Khiêm, Trương Hồng Khánh vô cùng ngạc nhiên: "Tiêu Chí Khiêm?"

Nguyễn Thanh Mai ở bên cạnh sững sờ: "Cậu... Cậu là Tiêu Chí Khiêm?"

Trong nháy mắt, bà hối hận đến xanh ruột, tuy rằng truyền thông nói trạng thái tinh thần của Tiêu Khí Chí hơi khác người, nhưng người ta dù thế nào cũng là cậu chủ tập đoàn nhà họ Tiêu, bà không đắc tội nổi!

Tiêu Chí Khiêm đi ngang qua ông ta rồi quay người nói: "Chúng ta ra phòng khách nói chuyện."

Dù cả người có vẻ nhếch nhác, nhưng trên người anh tỏa ra khí chất đặc biệt, làm cho Trương Hồng Khánh chấn động. Không liên quan đến tuổi tác, tri thức, mà ngấm sâu trong xương tủy!

Rất khó tưởng tượng ở lễ kỷ niệm của tập đoàn nhà họ Tiêu, cậu chủ nhà họ Tiêu điên cuồng chém bánh ngọt lại có được khí thế áp đảo người khác như vậy.

Nguyễn Thanh Mai nhỏ giọng phàn nàn bên tai chồng: "Hoài Khanh, thái độ của cậu ta là sao vậy..."

"Bà im miệng." Ánh mắt Trương Hồng Khánh sa sầm, đi theo Tiêu Chí Khiêm đến phòng khách.

Nguyễn Thanh Mai tức giận giậm chân, quay về phòng.

Tuyết Chi đứng ở cửa phòng, đột nhiên bật cười.Tiêu Chí Khiêm, cần phải có dáng vẻ nịnh nọt chứ!

Trương Hồng Khánh và Tiêu Chí Khiêm ngồi ở phòng khách, thím Đỗ mang canh gừng đã nấu xong đi tới: "Đang còn nóng, cậu uống cho ấm người."

Tiêu Chí Khiêm không thèm nhìn, thím Đỗ hơi xấu hổ, lui ra.

Lúc này, Tuyết Chi đi tới, nhìn bát canh gừng kia, bưng lên đưa cho anh, cười nói: "Muốn uống không ~ "

Ánh mắt Tiêu Khí Chí mềm đi, không chút do dự, nhận lấy, một hơi uống cạn.

Cho dù anh rất ghét vị gừng.

Thấy Tiêu Chí Khiêm coi lời con gái mình như thánh chỉ, Trương Hồng Khánh thầm khiếp sợ. Ông biết tính cách của Tiêu Chí Khiêm, ngay cả ông cụ nhà mình cũng không coi ra gì! Sao trước mặt Tuyết Chi lại như biến thành cún con vậy?

Ông thu ánh mắt lại, trầm giọng nói: "Tuyết Chi, con về phòng trước đi."

Tuyết Chi không yên tâm với Tiêu Chí Khiêm: "Ba, hai người cứ nói chuyện của mình, con ngồi đây cũng không ảnh hưởng đến hai người nói chuyện."

Trương Hồng Khánh giận tái mặt: "Lời ba nói mà con không nghe sao?"

Tuyết Chi cắn môi, không tình nguyện đứng dậy rời đi, lúc đi qua ông ta, nhỏ giọng dặn dò: "Ba, ba không được bắt nạt anh ấy đó!"

Trương Hồng Khánh nhíu mày, sao con gái lại che chở anh như vậy, không phải là thật sự thích tên nhóc này chứ? Cho dù bỏ qua gia thế của Tiêu Chí Khiêm, ông cũng không muốn gả con gái cho người có tinh thần không ổn định!

Tuyết Chi về phòng, áp tai lên cửa muốn nghe hai người nói chuyện, nhưng cái phòng cũ này không có ưu điểm gì lại cách âm tốt như thế.

Bất đắc dĩ đành ngồi ngoan ngoãn trong phòng.

Phòng khách, bầu không khí ngột ngạt, tất cả đều từ Trương Hồng Khánh ngồi đối diện với chàng trai lạnh lùng.

"Ha ha." Trương Hồng Khánh cười khan một tiếng, muốn phá vỡ không khí áp bức: "Lần trước ở lễ kỷ niệm ngày thành lập của tập đoàn nhà họ Tiêu cũng chưa chính thức chào hỏi. Hơn nữa, tôi và ba của cậu là bạn cũ, cậu nên gọi tôi một tiếng chú Trương."

Tầm mắt Tiêu Chí Khiêm chậm rãi dừng trên người ông ta, ánh mắt trống rỗng giờ lộ ra sự sắc sảo.

Lúc chạm đến ánh mắt của anh, trong lòng Trương Hồng Khánh bỗng run lên, có cảm giác lạnh lẽo không nói nên lời, lặng lẽ sinh sôi.

"Tôi muốn con gái của ông."

Một câu ngắn ngủi từ đầu cuối, không quá sáu chữ, thậm chí ngay cả thái độ cũng không thay đổi, nhàn nhạt, giống như đang kể lại một chuyện rất bình thường.

Từ ngày anh tìm thấy Trương Tuyết Chi thì đã là của anh rồi.

Không còn thuộc về ba của cô hay bất kỳ ai, mà là của anh, chỉ một mình anh.

Trương Hồng Khánh giật mình, may là ông đã tham gia chính trị mấy chục năm, vui vẻ tức giận không thể hiện ra, bên ngoài luôn ôn tồn nhã nhặn. Nếu không thì sẽ giống như người ba bình thường khác hỏi tội tên nhóc này rồi.

Tức giận trong mắt lắng xuống mấy phần, ông cười nhẹ một tiếng, không nhanh không chậm mở miệng: "Tiêu Chí Khiêm, cậu biết mình đang nói gì không?"

Tiêu Chí Khiêm quay đi chỗ khác, giống như chỉ nói một câu, không quan tâm đến phản ứng của ông ta.

Hô hấp Trương Hồng Khánh nặng nề, rõ ràng là không vui: "Tiêu Chí Khiêm, cậu còn trẻ tuổi, không hiểu mình nói cái gì, coi như tôi chưa nghe thấy. Như vậy đi, chuyện này, tôi sẽ nói chuyện với ba của cậu."

Ông ta đứng dậy: "Tôi sẽ cho người đưa cậu về."

"Cô ấy là của tôi."

Cho dù Trương Hồng Khánh có tu dưỡng tốt cỡ nào cũng phải nổi giận, không phải anh đang khiêu chiến với một vị chủ tịch thành phố mà là quyền uy của một người cha!

"Tiêu Chí Khiêm, cậu đừng quá đáng! Tôi cảnh cáo cậu, cách xa con gái tôi ra!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau