CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Trong lòng anh chỉ có em

Ánh mắt lạnh lùng của Tuyết Chi nhìn chằm chằm bà ta, gằn từng chữ nói: “Lần này, tôi chỉ thông báo cho chú Vương, với giao tình của chú ấy và nhà họ Trương, sẽ không đến nỗi để bà quá thảm! Nhưng, nếu còn có lần sau, tôi không ngại để ba tôi đổi người vợ khác đâu!”

“Mày…” Nguyễn Thanh Mai đã tức đến nỗi không nói được câu nào.

Tuyết Chi bật cười, xinh đẹp tuyệt vời, nói những lời đanh thép làm người ta sợ hãi: “Cái chức phu nhân chủ tịch thành phố chắc là có người muốn ngồi vào đây. Bà tốt nhất mở to mắt ra mà nhìn, đừng làm những việc tổn hại đến nhà họ Trương nữa! Nếu không, đừng trách tôi bất hiếu.”

Nguyễn Thanh Mai tức đến nỗi òa khóc chạy về phòng, cứ nói mình số khổ mới làm mẹ kế nhà người ta, đối xử hết lòng chưa nói, mà người ta còn không thèm nhận!

Đỗ Hân Dĩnh nằm bò bên cửa, nghe thấy động tĩnh bên ngoài, móc điện thoại ra: “A lô, Anh Hạo…”

Biết tin Trương Tuyết Chi dám gọi điện cho cảnh sát tố cáo mẹ kế mình, Bắc Minh Hạo lại không hề tức giận vì bị cô phá hỏng kế hoạch, mà lại thấy càng thú vị hơn.

“Xem ra, Nguyễn Thanh Mai bị dọa vỡ mật rồi. Anh Hạo, chúng ta có nên…”

“Tạm thời đừng làm gì cả.” Bắc Minh Hạo không nhanh không chậm ngắt lời cô ta.

Đỗ Hân Dĩnh ngẩn người: “Tại sao?”

“Giám đốc công an đã biết vợ ông ta đánh bạc bên ngoài, sẽ dễ dàng bỏ qua thế sao?”

Đỗ Hân Dĩnh phải thừa nhận anh nói đúng, nhưng vẫn lo lắng hỏi: “Hạo, anh thật sự là vì điều này, chứ không phải vì…Trương Tuyết Chi?”

“Hân Dĩnh, em hỏi vậy là có ý gì?” Bắc Minh Hạo hình như hơi không vui, anh không thích người ta nghi ngờ phán đoán mình.

“Em không có ý gì khác đâu.” Đỗ Hân Dĩnh vội vàng giải thích: “Em chỉ là sợ…sợ anh động lòng với cô ấy. Dù gì, cô ấy cũng rất đẹp.”

Cô thấp giọng nói, không khó để nghe ra chút ghen tuông trong đó.

Bắc Minh Hạo khẽ thở dài, giọng dịu đi, trầm thấp mà ấm áp: “Hân Dĩnh, trong lòng anh chỉ có em. Anh biết rõ, trên thế giới này, ai là người yêu anh thật lòng.”“Hạo…” Đỗ Hân Dĩnh nắm chặt điện thoại, chỉ vì câu nói này của anh, lòng cô ấm áp hẳn lên, không còn nghi ngờ động cơ của anh nữa. Thậm chí, lần trước chuyện anh gặp riêng Tuyết Chi, cô cũng coi như chưa từng xảy ra.

*

Một ngày sau, Tuyết Chi cuối cùng cũng đợi được cuộc gọi của Bắc Minh Hạo.

“Chuyện đó đã đàm phán xong xuôi rồi, một giờ chiều anh sẽ cử người đi đón bạn em.”

Đôi mắt Tuyết Chi sáng lên, cố gắng đè xuống niềm vui trong lòng, giữ tâm trạng bình ổn: “Cảm ơn.”

Bên kia, Bắc Minh Hạo ung dung nói: “Đừng vội cảm ơn anh, chuyện chúng ta đã hứa thì sao?”

Biết anh đang nói đến chuyện gì, Tuyết Chi xoa xoa mày: “Tôi sẽ không nuốt lời, theo đuổi hay không là quyền của anh, có chấp nhận hay không là lựa chọn của tôi.”

Cúp máy, cô tự giễu mà cong môi cười nhạt.
Khi cô dùng trăm kế ngàn kế để có được tình yêu của anh, anh lại chẳng hề quan tâm; lúc này cô đã hoàn toàn tỉnh ngộ, không muốn dây dưa với anh nữa, anh lại cố chấp không chịu buông tay. Nhưng đáng tiếc, cho dù có làm nhiều hơn nữa, anh cũng chỉ vì muốn lợi dụng cô thôi!

Người anh yêu nhất, chỉ có Đỗ Hân Dĩnh!

Buổi chiều, Bắc Minh Hạo lái xe đến tòa soạn đúng giờ, lúc nhìn thấy Tuyết Chi, anh nhíu mày, nhưng lại không nói gì.

Vy Hiên giới thiệu ngắn gọn với anh: “Xin chào, tôi là Vy Hiên, phụ trách mảng tài chính.” Liếc sang Tuyết Chi bên cạnh: “Cô ấy là trợ lý của tôi, tôi nghĩ cũng không cần giới thiệu đâu.”

Bắc Minh Hạo liếc mắt nhìn bảng đeo tên trước ngực cô, chức vụ là phóng viên thực tập, nhàn nhạt nói: “Lên xe đi.”

Hai người lên xe, Tuyết Chi nhìn Vy Hiên, nở nụ cười xinh đẹp: “Chị Thương, xin hãy chỉ bảo nhiều hơn!”

Phạm Vy Hiên giật mày vài cái: “Dùng mỹ nhân kế với tớ cũng vô dụng, lát nữa Tiêu Chí Khiêm kia mới lợi hại kìa. Nói không chừng, cậu có thể bước vào gia tộc nhà họ Tiêu đấy!”

Một câu bông đùa không đâu vào đâu lại làm biểu cảm Tuyết Chi hơi thay đổi, cô nhanh chóng che đậy lại, rời tầm mắt ra ngoài cửa sổ.

Bắc Minh Hạo nhìn qua gương chiếu hậu, thu hết biểu cảm phức tạp của cô vào mắt, ánh mắt anh càng ngày càng nghi hoặc.

Khu Tây Sơn thành phố A là nơi tập trung những người giàu có. Từ khi nhà họ Tiêu phát triển, nơi đây trở thành nơi có phong thủy tốt, khu nhà giàu nổi danh.

Bắc Minh Hạo lái xe men theo con đường lên núi, hai bên đều là biệt thự cao tầng có sân vườn riêng, trước nhà là vườn hoa được cắt tỉa gọn gàng sạch đẹp, máy tưới nước tự động xoay vòng, nở ra những đóa hoa nước trắng.

Tuyết Chi dựa gần cửa sổ xe, nhìn ngắm cảnh vật quen thuộc bên ngoài.

Cô từng ngồi chiếc xe biển số 99999 của nhà họ Tiêu, ra vào đây không biết bao nhiêu lần…

Đến nơi. Bắc Minh Hạo dừng xe tại một biệt thự bình thường, ngoài chiếm diện tích lớn ra, cũng không có gì đặc biệt, thậm chí kiến trúc còn không bằng những nhà dưới núi.

Chương 17: Nhà họ tiêu

Trương Tuyết Chi mở cửa xe bước ra, ngẩng đầu nhìn nơi này một chút, đôi môi đỏ hồng xinh đẹp nở một nụ cười yếu ớt. Vy Hiên vác camera trên vai, sau đó cũng đi xuống.

Bắc Minh Hạo đứng trước xe dặn dò: “Không được chụp ảnh.”

Vy Hiên nhướng mày rồi lập tức nhún vai: “OK” rồi thong thả mang máy ảnh đặt lại vào trong xe.

Bắc Minh Hạo đi phía trước, men theo con đường lát đá ở giữa bãi cỏ, đi thẳng tới chỗ có căn nhà ba tầng. Tuyết Chi căng thẳng đi theo anh, tới cánh cửa đang đóng chặt của căn nhà, nhìn Bắc Minh Hạo nhấn chuông cửa, cô lặng lẽ hít sâu một hơi.

Mở cửa là một người phụ nữ trung niên hơi đậm người, nhìn thấy Bắc Minh Hạo thì trên mặt tràn đầy ý cười: “Cậu Hạo.”

“Thím Trương.” Bắc Minh Hạo khách khí chào hỏi bà ta.

Thím Trương cũng không nhiều lời, nghiêng người để bọn họ vào, nhưng khi nhìn thấy Trương Tuyết Chi thì sửng sốt một chút, ngay sau đó lông mày nhíu lại đầy nghi hoặc.

Đây chẳng phải là cô gái lúc trước chạy tới tìm cậu chủ sao?

Tuyết Chi chỉ cười cười, không giải thích, đi ngang qua thím Trương bước vào nhà.

Bên trong trang trí theo phong cách Trung Quốc, cửa sổ bằng gỗ điêu khắc hoa văn, sàn nhà lát đá cẩm thạch, đơn giản mà trang nhã, khắp nơi đều tỏa ra mùi hương cổ kính.

Khác với các gia đình bình thường thích đặt một gốc hoa hay một bức bình phong bằng gỗ trong phòng khách, nhà họ Tiêu lại bày một bức tượng một người phụ nữ cao hơn một mét, chạm trổ tinh tế, rất sống động. Trên bàn bày tượng Phật Di Lặc bằng gốm sứ, vui vẻ hòa ái, làm tăng thêm mấy phần ôn hòa. Còn có bộ bàn ghế tràng kỷ bằng gỗ lim chạm hoa.

Vy Hiên dò xét một vòng, trong ánh mắt lộ vẻ tán thưởng.

Nhà của kẻ có tiền cô vào nhiều rồi, hoặc là quá xa xỉ, hoặc là quá keo kiệt sĩ diện, không giống như nhà họ Tiêu, quý giá nhưng không làm mất đi phẩm vị, thật đúng là hiếm thấy.

Thím Trương bưng trà lên phòng khách, Bắc Minh Hạo đứng dậy hỏi: "Tiêu Chí Khiêm đâu rồi?"

"Cậu ấy ở trong phòng, để tôi đi lên gọi." Thím Trương nói xong liền lên lầu.

Trái tim Trương Tuyết Chi đột nhiên đập thình thịch.

Tiêu Chí Khiêm, cuối cùng cô có thể nhìn thấy anh rồi! Cô có rất nhiều điều muốn nói với anh, rất muốn nói xin lỗi, rất muốn đền bù những sai lầm đã phạm phải.

Bắc Minh Hạo uống trà, ngước mắt qua tách trà chăm chú nhìn cô, cũng tiện thể nhìn thấy vẻ thấp thỏm không kịp che giấu trên gương mặt Trương Tuyết Chi.

Đặt chén trà xuống, một bên gò má nhếch lên lộ vẻ khinh giễu.
Chuyến này tới đây gặp Tiêu Chí Khiêm, sợ là không đơn giản như lời cô nói. Chắc hẳn lại là một người phụ nữ ôm mộng được gả vào nhà giàu thôi.

Trong lòng không hiểu sao có chút tức giận.

Không lâu sau, thím Trương đi từ trên lầu đi xuống: "Cậu chủ không ở trong phòng, chắc là đang ở sân sau rồi."

Bắc Minh Hạo đứng dậy: "Để tôi đi tìm."

Tuyết Chi nhanh chóng lên tiếng: "Tôi cũng đi."

Vy Hiên cau mày nhìn Tuyết Chi, cô gái này sao còn hăng hái hơn so cả mình?

Bắc Minh Hạo liếc cô một cái, không nói gì, xoay người đi ra khỏi phòng khách. Tuyết Chi cố nén lại trái tim đang đập loạn, đi theo sau lưng anh. Ra khỏi phòng khách liền thấy một cửa gỗ chạm trổ hoa văn rộng ba mét. Đẩy cửa ra, một vườn hoa đào đập vào mắt.

Vườn sau của nhà học Tiêu trồng khoảng mười mấy gốc đào, mỗi gốc phải đến vài chục năm tuổi thọ trở lên, cành lá um tùm, màu hoa hồng phấn kiều diễm. Rõ ràng đang là tháng Mười, mặc dù khí hậu ấm áp, nhưng không có chút khí lạnh dẫn dụ mà hoa vẫn nở thật là hiếm thấy.

Bắc Minh Hạo đứng ở cửa, có hoa đào cản trở tầm nhìn, anh đảo mắt một lượt cũng không tìm được Tiêu Chí Khiêm, liền đi qua bên đó xem một chút.

Kiềm chế tâm trạng kích động, Tuyết Chi đi theo anh xuyên qua vườn đào. Có lẽ là bởi vì cô quá đỗi phấn khích nên không để ý đường đi dưới chân, bị vấp phải rễ cây mọc nổi lên trên đất.

Bắc Minh Hạo kịp thời đỡ lấy cô: "Cẩn thận một chút."
"Vâng." Cô đứng vững lại, nhìn tới tay anh đang đặt bên hông mình: "Anh có thể..."

Đúng lúc này, một cục đá từ đâu ném tới, mắt Bắc Minh Hạo lóe lên, đem ôm Trương Tuyết Chi vào trong lòng, xoay người dùng lưng đỡ.

Bốp.

Cục đá ném trúng người anh, làm bẩn bộ âu phục đắt tiền.

Tuyết Chi giật mình, từ trong ngực Bắc Minh Hạo chậm rãi ngẩng đầu, nhìn vào ánh mắt vừa thâm sâu xen lẫn dịu dàng của anh.

Anh cười nhẹ hỏi: "Không sao chứ?"

Tuyết Chi lắc đầu, nhanh chóng rời mắt đi, nhìn về phía sau lưng anh.

Một người đàn ông đứng dưới cây hoa đào cách họ không xa.

Áo sơ mi trắng gọn gàng sạch sẽ, quần dài màu đen, hai sắc màu kết hợp với cánh hoa đào hồng phấn tạo nên một khung cảnh cực kì hài hòa.

Người đó dựa vào thân cây, cô không nhìn rõ bộ dạng, chỉ lờ mờ nhìn thấy khóe miệng người đó nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

Trong tay không hề che giấu đang mân mê một viên đá khác.

Tiêu Chí Khiêm...

Nhìn thấy đôi chân dài thẳng tắp của anh nghiêm chỉnh đứng dưới gốc cây đào, hai mắt của Tuyết Chi bỗng ươn ướt.

Tốt rồi, rốt cuộc thì cô có thể nhìn thấy bộ dạng đứng lên được của anh.

"Sao vậy?" Giọng nói lo lắng của Bắc Minh Hạo vang lên trên đỉnh đầu. Không quan tâm chút nào tới trò đùa ác của người kia, hoặc là trong mắt anh dù có là người của nhà họ Tiêu, trước giờ chưa từng để ý tới sự tồn tại của tên điên đó.

Nhìn thấy Bắc Minh Hạo cùng Tuyết Chi thân mật ôm nhau, sự chế giễu hiện lên trên môi người kia càng thêm rõ ràng.

"Không có gì." Tuyết Chi cúi đầu xuống, che giấu sự bối rối, giãy ra khỏi ngực anh, hít một hơi sâu, sau đó mới có dũng khí ngẩng đầu, nhìn thẳng vào người đàn ông đối diện: "Người kia là..."

Bắc Minh Hạo chậm rãi quay người lại, nhìn về phía ánh mắt của cô đang hướng tới, bình thản, lạnh lùng trả lời: "Cậu chủ nhà họ Tiêu, Tiêu Chí Khiêm."

Chương 18: Vì sao lại không yêu anh?

Tuyết Chi nắm chặt hai tay, trái tim giống như có dòng điện chạy qua, tê dại lại có chút đau...

Lần đầu gặp nhau là hai năm trước, cũng là bộ dạng gọn gàng sạch sẽ như vậy, cũng là trò đùa trẻ con như vậy. Chỉ khác là, khi đó mấy cậu nhóc nghịch ngợm nhà họ Tiêu ném bùn vào người Tiêu Chí Khiêm, nhưng anh lại đứng im ngẩng đầu nhìn lên bầu trời tối tăm mù mịt. Sau đó, là cô không nhịn được, đi qua đuổi mấy tên nhóc đó đi, cẩn thận giúp anh lau sạch quần áo.

Chậm rãi thu lại ánh nhìn lên trời, từ giây phút đó, đôi mắt thần bí của anh chỉ chuyên tâm vào cô...

Thấy Tuyết Chi đứng im không nhúc nhích, Bắc Minh Hạo nhíu lông mày, tiến đến cầm tay cô, đưa cô đến trước mặt Tiêu Chí Khiêm.

Mắt Tuyết Chi tràn ngập một màn sương mù, nhìn chăm chú vào người đối diện, xuyên qua thời gian trở về ngày trước.

Dần dần, ánh mắt cô dừng lại trên mặt Tiêu Chí Khiêm.

Một gương mặt hoàn mỹ, đôi mắt hờ hững sâu thẳm khiến người ta dù có cố gắng đến đâu cũng không cách nào nhìn thấu nội tâm. Có thể là sóng thần, có thể là núi lửa, cũng có thể chỉ là... một tòa thành trống.

Cô trong lúc vô tình đã xâm nhập qua một lần, chỉ một lần duy nhất.

Đêm đó, anh vừa khóc lại vừa cười, ôm cô, trói cô trên giường, nhưng không làm gì cả, chỉ liên tục hỏi: "Tại sao lại không yêu anh? Vì cái gì mà không yêu anh..."

Khi đó cô mới biết được, nơi đó thực ra không có gì cả.

Môi của anh rất đẹp, ngay cả màu sắc của cánh môi cũng rất diễm lệ, quyến rũ. Thật bất ngờ khi một người đàn ông có đôi môi như vậy lại không khiến người ta cảm thấy nữ tính.

Anh hơi gầy, qua cúc cổ áo để mở có thể thấy được xương quai xanh.

Rất gợi cảm.

Tiêu Chí Khiêm thờ ơ nhìn cô, rồi quay người rời đi.

Khoảnh khắc anh lướt qua, cô mở miệng tính nói gì đó, lại chỉ có thể bắt kịp bóng dáng anh.

Ngơ ngẩn nhìn theo, đôi mắt tinh tế chậm rãi cong cong.

Không thể phủ nhận là trong lòng cô có chút chờ mong, cho dù cuộc gặp gỡ ở kiếp này trái ngược với kiếp trước, nhưng cô vẫn cảm ơn ông trời đã cho cô cơ hội được gặp lại anh lần nữa.Một Tiêu Chí Khiêm mạnh khỏe.

Bắc Minh Hạo sớm đã quen với thái độ của Tiêu Chí Khiêm. Ở nhà họ Tiêu, anh đích thực là một người ngoài, nhưng điều này cũng không ngăn cản được anh dành được tất cả những thứ anh muốn.

"Đi thôi." Cầm tay cô định kéo đi thì bàn tay nhỏ mềm mại liền rút về: "Vừa rồi, cảm ơn."

Sau khi khách khí nói với anh câu cảm ơn, Tuyết Chi đi trước, một mình xuyên qua rừng đào.

Bắc Minh Hạo nhướn mày, luôn cảm thấy cô đối với mình quá mức mâu thuẫn. Là bởi vì cô biết được điều gì rồi sao?

Không, sẽ không.

Anh phủ nhận ý nghĩ này sau đó cũng đi theo vào phòng khách.

"Cậu chủ, hai người này là bạn của cậu Hạo." Thím Trương giới thiệu.

Tiêu Chí Khiêm cũng không nhìn mà trực tiếp ngồi lên ghế sô pha, hai chân lười biếng gác lên bàn trà gỗ lim."Thím Trương, mở TV đi."

Giọng nói của anh uể oải, từ đầu đến cuối tựa như vẫn chưa tỉnh ngủ.

"À, vâng." Thím Trương nhanh chóng tìm điều khiển, mở ti vi, trên màn hình đột nhiên hiện lên một bộ phim hoạt hình.

Nghe được âm thanh quen thuộc, Tiêu Chí Khiêm cười, đôi môi xinh đẹp giãn ra thành một đường thẳng.

Vy Hiên ngẩn người, chuyện gì vậy? Cậu cả nhà họ Tiêu lại thích xem "Tom and Jerry"? Đây liệu có thể coi là tin tức để bán không nhỉ?

Tuyết Chi nhìn ánh mắt của anh, vừa thấu hiểu vừa xót xa.

Mấy năm anh và mẹ bị nhốt ở bệnh viện tâm thần, trong phòng mỗi ngày đều chiếu hoạt hình "Tom and Jerry". Anh nhỏ bé ngồi trên ghế đẩu, không để ý mẹ mình đang khóc khàn cả giọng phía sau lưng, yên tình ngồi xem, yên tĩnh ngồi cười.

Sau khi mẹ qua đời, anh được đưa về nhà họ Tiêu. Nhiều năm trôi qua, vẫn không có ngày nào là không xem bộ phim hoạt hình này. Đối với anh, đó không phải là hoài niệm, mà là tưởng niệm.

Tiêu Chí Khiêm xem rất bình thản, cả gian phòng đều tràn ngập âm thanh của những tình tiết hài hước. Vy Hiên nhìn Tuyết Chi một lúc, phát hiện ra khóe môi cô lại đang nhếch lên, bên trong đôi mắt lộ ra ý cười nhàn nhạt. Trực giác nhạy bén của một nhà báo đã giúp Vy Hiên hiểu ra điều gì đó.

Bắc Minh Hạo liếc nhìn Tiêu Chí Khiêm rồi ngồi xuống đối diện với anh: "Tiêu Chí Khiêm, hai người họ muốn viết một bài báo về cậu. Có một số vấn đề muốn hỏi."

Tiêu Chí Khiêm vẫn nhắm mắt làm ngơ, vẫn đắm chìm trong thế giới "Tom and Jerry", biểu hiện an nhàn giống như một đứa trẻ nhỏ đang tận hưởng thế giới của riêng mình.

Không ai có thể quấy rầy.

Bắc Minh Hạo cũng không thèm để ý, ra hiệu cho Vy Hiên: "Muốn hỏi cái gì thì cứ hỏi đi."

Đôi mày thanh tú của Tuyết Chi khẽ nhíu lại, cô không thích cách Bắc Minh Hạo nói chuyện với Tiêu Chí Khiêm, giống như đối xử với phạm nhân vậy.

Vy Hiên mang bút ghi âm ra, ngồi xuống trước mặt Tiêu Chí Khiêm, trên mặt lộ ra nụ cười chuyên nghiệp, lựa chọn một câu hỏi nhỏ để bắt đầu, nói: "Cậu Tiêu, cậu rất thích xem hoạt hình phải không?"

Chương 19: Không cho phép người khác làm hại anh ấy

Tiêu Chí Khiêm ánh mắt như cũ, coi Vy Hiên như không khí.

Vy Hiên cũng không nổi giận, cười hỏi tiếp: "Cậu Tiêu, thân là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tiêu, chắc hẳn áp lực rất lớn?"

Tiêu Chí Khiêm đổi một tư thế khác thoải mái hơn. Thím Trương lập tức mang tới một cái đệm dựa lưng, kê vào sau lưng anh. Tiêu Chí Khiêm dựa vào, hơi híp mắt lại nhìn chăm chú vào màn hình ti vi.

Vy Hiên lần đầu gặp kiểu người này, cô ngẩng đầu nhìn Bắc Minh Hạo với Trương Tuyết Chi rồi ra ý cuộc phỏng vấn này không thể nào tiếp tục được nữa.

Đúng lúc này, Bắc Minh Hạo lên tiếng: "Xem mấy thứ này là cách để cậu Tiêu giải tỏa áp lực."

Vy Hiên lập tức đặt câu hỏi: "Cậu Tiêu một mực ở nhà không ra ngoài, không đến công ty, cũng không tham gia bất kì hoạt động này của tập đoàn nhà họ Tiêu. Xin hỏi, liệu có phải là chủ tịch Tiêu cố ý muốn bảo vệ cậu không?"

Bắc Minh Hạo hơi cong khóe môi: "Tập đoàn nhà họ Tiêu là một công ty lớn, rất chú ý thể diện."

Tuyết Chi ở bên cạnh sắc mặt lập tức lạnh đi, ý của Bắc Minh Hạo rõ ràng nói Tiêu Chí Khiêm là nỗi ô nhục của nhà họ Tiêu. Ánh mắt giận dữ liếc nhìn Bắc Minh Hạo, cô thực sự không thích thái độ của anh lúc nói về Tiêu Chí Khiêm.

Vy Hiên cũng hiểu được ý tứ câu nói ấy, lại nhìn Tiêu Chí Khiêm. Anh vẫn hoàn toàn không quan tâm, giống như người mà bọn họ đang nói không phải là anh vậy. Đối với anh, không gì có thu hút hơn bộ phim "Tom and Jerry" trên màn hình ti vi. Người thừa kế của một tập đoàn thì đáng nhẽ không nên có bộ dạng như vậy.

Vy Hiên mặc dù không rõ thân phận cụ thể của Bắc Minh Hạo lắm, nhưng anh có thể đưa bọn họ ra vào nơi đây như nhà mình, còn có thể thay Tiêu Chí Khiêm trả lời thì hẳn là cũng có quan hệ không nhỏ với nhà họ Tiêu.

Vy Hiên quyết định không bỏ qua cơ hội lần này, lập tức đưa ra câu hỏi chính: "Có nguồn tin nói, không lâu nữa tập đoàn nhà họ Tiêu theo thông lệ sẽ tổ chức cuộc họp hội đồng quản trị. Hội nghị lần này có khả năng sẽ quyết định người tiếp quản tập đoàn tương lai."

Cô ngừng một chút, rồi hỏi: "Vậy cậu Tiêu là người thừa kế duy nhất sao?"

Vy Hiên nghe ngóng được, nhà họ Tiêu ngoài mặt thì nhìn khá hài hòa, nhưng thực ra nội bộ mâu thuẫn rất nghiêm trọng, bắt đầu từ thời kì bậc cha chú Tiêu Chính Thịnh, các nhà đối với vị trí này đều đỏ mắt nhìn.

Mắt thấy Tiêu Chí Khiêm vô năng, cho dù Tiêu Chính Thịnh có bồi dưỡng lại, những người còn lại trong nhà họ Tiêu đang nắm giữ cổ phần mà hợp lực lại phản đối thì ông ta cũng không làm được gì.
Bắc Minh Hạo nghiền ngẫm câu hỏi của cô, duy nhất...

Cười một tiếng, nâng lên con ngươi sâu thẳm không thấy đáy: "Có phải duy nhất hay không, còn phải phụ thuộc vào quyết định của chú Tiêu."

Trương Tuyết Chi liếc nhìn ánh mắt của anh, thật lạnh nhạt khó dò.

Bắc Minh Hạo là con trai riêng của Tiêu Chính Thịnh, thân phận của anh ở tập đoàn A chưa được công khai. Nhưng mà, Tiêu Chính Thịnh lại rất thích anh.

Trái ngược với con trai ruột của ông ta, Tiêu Chí Khiêm.

Cô nghiêng đầu, mắt nhìn về phía Tiêu Chí Khiêm, đôi môi xinh đẹp của anh đang cong lên cười rất vui vẻ. Hai chân gác trên bàn trà thu lại, bó trước ngực, thân thể cao to co lại chăm chú xem ti vi.

Anh trước giờ đều như vậy, không có hứng thú thì sẽ không lãng phí thời gian để tâm tới, dù cho đối phương có muốn hãm hại, có muốn tổn thương anh! Còn chỉ cần là chuyện anh để ý thì sẽ coi nó quan trọng như mạng sống của mình, anh cũng sẽ tự tay khoét lồng ngực lấy ra trái tim còn đập của mình...

Tiêu Chí Khiêm chính là thế.
Tình yêu của anh cố chấp, điên cuồng, để người không yêu anh ngạt thở, để người yêu anh… đau lòng.

Cô đột nhiên không thể tha cho bất cứ ai muốn tổn thương anh, ai cũng không được!

Trương Tuyết Chi quay lại nhìn Bắc Minh Hạo, khuôn mặt lạnh lùng, lộ ra khí thế bức người: "Đúng vậy, có phải duy nhất hay không là do chủ tịch Tiêu quyết định. Người ngoài không có tư cách nhúng tay vào."

Cô cố ý nhấn mạnh chữ người ngoài, đến tai của Bắc Minh Hạo tràn đầy sự mỉa mai.

Anh nheo con mắt đen lại, nhìn cô: "Hả? Ý của cô Chương đây là, chú Tiêu tình nguyện mạo hiểm chống lại tất cả các cổ đông để giao lại tập đoàn cho một người không biết gì về kinh doanh sao?"

Anh hoàn toàn không để ý tới Tiêu Chí Khiêm vẫn còn đang ngồi đó, ý bên trong lời nói làm Vy Hiên nhíu chặt hai hàng lông mày.

Bắc Minh Hạo này cùng nhà họ Tiêu rốt cuộc là có quan hệ gì? Giọng điệu này, cũng ngông cuồng quá đi? Vy Hiên tự nhủ về nhà nhất định phải điều tra kĩ người này.

"Ha ha, vậy thì sao? Sự nghiệp của nhà họ Tiêu sụp đổ, cũng là chuyện của nhà họ Tiêu."

Tuyết Chi cười, giống như đóa mẫu đơn nở rộ đầu tháng tư, kiêu ngạo, tự tin: "Giao cho con trai mình vẫn tốt hơn đưa cho người ngoài. Càng là những người giỏi về kinh doanh, sẽ càng dễ có suy nghĩ lệch lạc. Không chừng, chẳng được bao lâu tập đoàn nhà họ Tiêu sẽ nhanh chóng đổi tên."

Nụ cười của cô càng thêm đẹp đẽ: "Ví dụ như, tập đoàn nhà họ Trương, họ Quan, hoặc là... tập đoàn Bắc Minh."

Nghe được mấy chữ cuối, ánh mắt Bắc Minh Hạo lập tức trở nên khác thường, rất nhanh rất nhẹ, tựa như một cơn gió. Anh lạnh lùng nói: "Trò đùa này thật nhạt nhẽo."

Cảm giác bầu không khí dần trở nên căng thẳng, Vy Hiên liền lên tiếng hòa giải: "Tuyết Chi am hiểu nhất chính là mấy trò đùa nhạt, mặc dù không buồn cười nhưng cô ấy lúc nào cũng thích làm."

Ngay sau đó, một tiếng cười vừa trầm thấp vừa nữ tính vang lên.

Chương 20: Nợ kiếp trước, trả kiếp này

Ba người đồng thời quay đầu lại, nhìn về phía Tiêu Chí Khiêm. Anh đang ôm gối dựa, nghiêng người tựa lưng vào trên ghế sô pha, đôi mắt bỗng chốc trở nên sáng bừng hơn, anh nhìn TV chăm chú, khóe môi cong lên mấy phần.

Tiếng cười đó phát ra từ chỗ anh, không biết là đang cười Tom và Jerrry, hay là cười cái câu chuyện nhạt không mấy vui vẻ gì.

Bắc Minh Hạo cụp mắt: “Thím Trương, nên đưa cậu chủ đi uống thuốc rồi.”

Thím Trương vội vàng gật đầu: “Vâng.”

Bà đi tới nhẹ nhàng nói với Tiêu Chí Khiêm: "Cậu chủ, đến giờ uống thuốc rồi, chúng ta lên lầu thôi."

Tiêu Chí Khiêm ngáp một cái, từ từ xoay người đứng dậy chẳng buồn để ý đến hình tượng. Lúc quay lại, ánh mắt anh như có như không nhẹ nhàng lướt qua Tuyết Chi. Người phía sau đang nhíu mày như suy nghĩ gì đó, anh chỉ liếc nhìn rồi lướt qua bọn họ đi lên lầu.

Tuyết Chi nghe thím Trương nói phải uống thuốc, đột nhiên cô nghĩ tới, họ cho Tiêu Chí Khiêm uống thuốc chống trầm cảm loại mới trong một thời gian dài sẽ gây ra những tổn thương nghiêm trọng đến não của anh! Trên thực tế, IQ của Tiêu Chí Khiêm vượt quá 200 mà.

Mặc dù lần phỏng vấn này không có được nội dung nào chân thực, nhưng đối với vị công tử nhà họ Tiêu và Bắc Minh Hạo, Vy Hiên lại có hứng thú vô cùng. Trực giác nói cho cô ấy biết, nhất định hai người này sẽ nổi tiếng lắm đây!

Bắc Minh Hạo lái xe đưa các cô quay về, Tuyết Chi ngồi ở ghế sau xe, ánh mắt kiên định, ngẩng đầu nhìn lên lầu.

Cô quyết định, mình phải giúp Tiêu Chí Khiêm. Ân tình đời trước, đời này cô sẽ trả.

Bắc Minh Hạo đưa cô quay về nhà họ Trương, lúc xuống xe, cô đi thẳng vào trong mà không quay đầu lại, đột nhiên anh kéo cô lại, giam cô trước thân xe và lồng ngực của mình, hai tay để hai bên người cô.

Trương Tuyết Chi nhíu mày, đây là ý gì?

Nhìn đôi mắt phượng lạnh lùng của Tuyết Chi, anh nở nụ cười, gương mặt anh tuấn phảng phất mị lực của một người đàn ông trưởng thành khiến người người say mê, anh cúi đầu thấp xuống, nói: “Anh giúp em một chuyện lớn như vậy, muốn được báo đáp cũng không quá đáng nhỉ?”

Môi của cô gần trong gang tấc, đôi môi căng mọng dụ dỗ tầm mắt anh. Anh nheo mắt, trong đồng tử toát lên sắc xuân cuộn trào.

Anh muốn hôn cô.Tuyết Chi thấy rõ dục vọng trong mắt anh, khóe môi nở nụ cười trào phúng. Cũng có lúc, trong mắt Bắc Minh Hạo có bóng dáng của mình sao?

Buồn cười.

Sóng mắt đảo quanh, đúng lúc nhìn thấy có người phía sau lưng anh.

Tuyết Chi nở nụ cười, xinh đẹp như hoa, cô không chống cự nữa mà từ từ đưa một chân lên, cọ vào trong bắp đùi của anh ta, anh muốn báo đáp cái gì?

Yết hầu của Bắc Minh Hạo trượt lên trượt xuống, anh nhìn vào mắt của cô, đôi mắt đỏ vằn. Một tay anh giữ lấy eo, kéo cô sát vào người mình, giọng nói ám muội và trầm thấp, hơi thở nóng bỏng phả bên tai: “Yêu tinh, em châm lửa trên người anh rồi.”

Tuyết Chi cười khanh khách, đôi mắt phượng hút hồn híp lại, cô hé mở đôi môi đỏ mọng: “Lửa gì cơ?”

Hoàn toàn không bị khống chế, ánh mắt của Bắc Minh Hạo trầm xuống, anh muốn mạnh mẽ trừng phạt yêu tinh làm anh bị mất khống chế này. Ngay khi anh cúi đầu xuống muốn hôn lên môi cô, bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng bịch.

Chuyện tốt bị người khác cắt ngang, Bắc Minh Hạo không vui nhíu mày, lúc anh xoay người nhìn về phía sau thì sững lại, Hân Dĩnh...Đỗ Hân Dĩnh đang đứng trước cửa lớn, gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc nào, trứng gà mà cô mới đi chợ mua về đều rơi xuống đất vỡ nát, lòng trứng chảy đầy trên mặt đất.

Dù tâm lý có vững vàng thế nào, tận mắt nhìn thấy cảnh tượng hai người trêu đùa như vậy cũng vượt quá sức chịu đựng của cô.

Nhưng mà hai, ba giây sau, cô bỗng phản ứng lại, vội vàng ngồi xổm xuống, luống cuống thu dọn. Hai tay cô còn đang run rẩy. Bắc Minh Hạo cảm thấy hơi đau lòng, nhíu mày rất chặt, sau đó, anh chậm rãi rời khỏi người Tuyết Chi.

Trên khuôn mặt anh có chút ảo não thoáng qua, rất nhanh lại bị sự hoàn mỹ của bản thân che đậy, anh quay lại nói với Tuyết Chi: "Vào đi."

Hàng mi dài mảnh của Tuyết Chi khẽ chớp, cô đưa tay vuốt ve gương mặt tuấn tú của anh, mập mờ tựa vào ngực người nọ: “Sao thế, không cần báo đáp nữa à?”

Cơ thể Đỗ Hân Dĩnh cứng đờ.

Bắc Minh Hạo mím môi, hai mắt hơi nheo, khóe mắt lướt qua Đỗ Hân Dĩnh, hàng lông mày cau chặt. Anh quay sang nhìn Tuyết Chi và nở nụ cười, ghé vào tai cô, dùng giọng chỉ có hai người nghe được: “Với những thứ sớm muộn gì cũng là của anh, anh có lòng kiên trì.”

Tuyết Chi cụp mắt: “Nhưng mà, với những thứ dính mùi của người khác, tôi lại không hứng thú.”

Cô nở một nụ cười tươi rói, liếc nhìn Đỗ Hân Dĩnh ở phía sau anh rồi xoay người đi thẳng.

Bắc Minh Hạo bị cô gái này mê đắm, khiến anh buồn bực mất tập trung, cô đang đùa với anh sao?

Nhìn thấy ánh mắt Bắc Minh Hạo dán chặt vào bóng dáng cô gái đang di chuyển, Đỗ Di Hân cũng thấy không chịu nổi, cô cúi đầu đi lướt qua anh.

“Hân Dĩnh!” Bắc Minh Hạo kéo cô lại: “Nghe anh giải thích.”

“Em không nghe!” Đỗ Hân Dĩnh hất tay của anh ra, đôi mắt to ngập nước: “Hạo, anh thích cô ấy có phải không?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau