CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Lẽ ra cô nên kìm nén lại

Ngược lại Trương Tuyết Chi lại không quan trọng vấn đề đó: “Nếu có bán thì đã bán từ lâu rồi, đâu đợi đến bây giờ.”

“Tiêu rồi, Trương Tuyết Chi chị học hư rồi, xem tối nay ba về ba xử chị thế nào!”

Tuyết Chi về phòng, tìm mặc chiếc áo sơ mi dáng rộng: “Không so thì sao biết tửu lượng của mình đến đâu? Không biết tửu lượng của mình thế nào thì sau này làm sao biết mà tự kìm chế? Không biết tự kìm chế thì lúc đó mới gọi là lớn chuyện chứ!”

Trương Thịnh Hải ngạc nhiên chớp chớp mắt: “Đột nhiên em cảm thấy chị nói nghe rất có lý, lâu lâu xuất ngôn thành văn, nhưng … nhưng uống rượu vẫn là không tốt mà.”

Cô trả lời qua loa: “Được rồi, sau này không uống nữa. Đi ra ngoài để chị thay đồ.”

“Hạo.” Trương Thịnh Hải ngoan ngoãn đi ra ngoài và đóng cửa lại, nhưng cậu vẫn đứng ở bên ngoài cửa phòng chứ chưa đi: “Chị, nghe Đông Tư nói sáng nay có một người đàn ông đến tìm chị.”

Tuyết Chi nhíu mày: không ngờ ngay cả đến bảo vệ trước cửa cũng nhiều chuyện đến vậy, đến chuyện này cũng nói cho em trai cô nghe. Cô vừa thay đồ vừa lên tiếng trả lời: “Hỏi đường thôi.”

Cô không muốn người nhà mình có liên quan gì đến Bắc Minh Hạo nữa, tốt nhất là không nên biết đến sự tồn tại của anh!

“Nhưng mà cũng không đúng, Đông Tư nói người đó đợi chị cả buổi, còn kể người đó còn đụng tay đụng chân với chị nữa. Đông Tư nói anh ta đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, chỉ cần chị lên tiếng là anh ta sẽ xông ra ngay!”

Trương Tuyết Chi vốn xinh đẹp, lại biết ăn mặc, nên những bảo vệ trẻ tuổi ở khu này đều coi cô như nữ thần, ai dám trêu chọc bắt nạt nữ thần của khu này thì chẳng khác nào khiêu khích với bảo vệ của toàn khu.

“Chị, có phải người đó là người theo đuổi chị, bám riết lấy chị không? Nếu đúng là vậy thì chị nói em biết, em sẽ dẫn người đi xử cái tên không biết điều đó!”

Tuyết Chi mở cửa phòng ra, cốc vào đầu em trai: “Có tên ngốc nào ngu đến mức theo đuổi đến tận đây không hả?”

Trương Thịnh Hải trề môi: “Ai bảo tại chị gái em có sức hấp dẫn, theo đến nhà cũng đâu có gì là lạ?”

Tuyết Chi nhéo má em trai: “Em hả, ngoan ngoãn hoàn thành chương trình đại học của em đi, những chuyện khác không cần em lo đâu.”

Đây là lần đầu tiên chị nói chuyện thân thiết với cậu như vậy, Trương Thịnh Hải liền quay đưa bên mặt còn lại của mình về phía Tuyết Chi: “Chúa Jesus nói nựng xong bên trái phải nựng luôn bên phải mới được.”

Tuyết Chi bị Thịnh Hải chọc không nhịn được bật cười thành tiếng, đây là lần đầu tiên hai chị em họ nói chuyện vui vẻ hòa đồng như vậy.

Nguyễn Thanh Mai từ bên ngoài trở về, vừa bước vào cửa đã nhìn thấy con trai mình và con gái riêng của chồng cười đùa ở phòng khách. Bà còn tưởng mình nhìn lầm, trong căn nhà này vốn mọi thứ đều thuận theo tính công chúa khó chiều của Trương Tuyết Chi, từ bao giờ cô đột nhiên lại thay đổi tính cách như vậy?Trương Tuyết Chi nhìn thấy bà mà làm như không thấy, Trương Thịnh Hải thì lên tiếng chào mẹ rồi lại tiếp tục nói chuyện với chị mình, cậu không khác gì con cún con đang vẫy đuôi muốn được chủ nhân vuốt ve.

Nhìn điệu bộ của con mình, Nguyễn Thanh Mai bỗng bực mình hơn. Cả nhà này vốn dĩ luôn nuông chiều con bé, đứa con trai duy nhất thì lại là của mẹ kế cho nên hai mẹ con bà căn bản là không được coi trọng! Nhưng nào ngờ lúc này con mình lại không hiểu ý bà, cứ mặt dày bám lấy Tuyết Chi! Thử hỏi như vậy thì sau này làm sao bà có thể trông cậy vào nó được?

Vì bực mình nên bà lại xách túi ra ngoài đánh bài tiếp. Cũng may là gần đây bà tìm được chỗ đánh bài mới, thêm nữa, thời gian này vận may đang mỉm cười với bà cho nên bà thắng được không ít tiền, coi như được an ủi phần nào.

Ngày hôm sau, Trương Tuyết Chi lại đến căn nhà ba tầng đó, vừa xuống xe cô đã nhìn thấy bên trong có mấy người đàn ông mặc đồ vest đang trao đổi gì đó trước cửa nhà.

Cô nghi ngờ đi đến gần hỏi: “Cho hỏi các anh là ai ạ?”

Một người quay đầu lại nhìn cô, có lẽ người đẹp luôn có khả năng khiến cho người khác phải chiêm ngưỡng, vẻ mặt nghiêm nghị của đối phương lập tức dịu đi, mỉm cười hỏi: “Chào cô, cô đến đây có việc gì vậy?”

“Tôi tìm người.”

“Người trong nhà này sao?”

“Đúng.”“Vậy cô đã trễ một bước rồi, bọn họ vừa dọn đi, căn nhà này đã bán cho chúng tôi rồi.”

Tuyết Chi bất ngờ trợn to mắt: “Cái gì? Dọn đi rồi? Dọn đi lúc nào?”

“Sáng sớm ngày hôm nay.” Có thể vì cô xinh đẹp cho nên người đó có vẻ nói nhiều hơn chút: “Có thể là có việc gấp chăng, bọn họ đi có vẻ hơi vội.”

Tuyết Chi đứng đó, hàng mi xinh đẹp khẽ rủ xuống: Chắc chắn là thím Trương sợ có chuyện cho nên đã thông báo cho nhà họ Tiêu, tức tốc dọn đi để tiếp tục che giấu Tiêu Chí Khiêm.

Cô mắng thầm rồi tự trách mình: Sao lại có thể nóng vội bất cẩn mà đến đây kia chứ?

Đối phương như còn muốn nói gì nữa nhưng cô đã lên tiếng cám ơn rồi men theo đường núi đi ngược xuống.

Nghĩ đến Tiêu Chí Khiêm có thể bị giam ở căn nhà cao sang hoa lệ nào đó, cô lại cảm thấy bất an, lo suy nghĩ nên cô cũng không để ý đến có chiếc Audi màu đen vừa vụt ngang qua cô rồi chầm chậm đang lui ngược về.

Kính xe được kéo xuống để lộ gương mặt điển trai của Bắc Minh Hạo, anh khá ngạc nhiên khi nhìn thấy cô: “Sao em lại ở đây?”

Ngược lại Trương Tuyết Chi lại không cảm thấy bất ngờ khi nhìn thấy anh xuất hiện ở đây nên lên tiếng trả lời: “Phong cảnh ở đây đẹp nên qua đây đi Dạo.”

Bắc Minh Hạo nhìn bộ váy cô đang mặc: “Em đúng là khác người, đi Dạo mà mặc thế này à?”

“Style của tôi không phải ai cũng có thể hiểu được?” Cô không muốn nói nhiều với anh, đối với Bắc Minh Hạo, cô chỉ có bực mình chứ không có đủ bình tĩnh.

Sắc mặt Bắc Minh Hạo có chút thay đổi, anh nhận ra sự mất kiên nhẫn của cô đối với mình, anh không hỏi thêm nhiều mà chỉ trầm giọng nói: “Lên xe đi, tôi đưa em xuống núi.”

“Tôi đang đi dạo”. Cô vừa nói vừa đi, nhưng nào ngờ vấp phải hòn đá trượt chân ngã xuống.

Tuyết Chi ngã khụy trên mặt đường, cô xoa xoa mắt cá chân mình, cú trượt chân làm cô đau đến toát mồ hôi.

Bắc Minh Hạo dừng xe mở cửa rồi bước xuống: “Để tôi xem xem.”

Chương 12: Tôi sẽ khiến cho em nhớ nhiều hơn

“Không cần!” Cô vừa định hất tay anh ra thì đã bị ánh mắt sắc lạnh của anh ngăn lại: “Em muốn tự hành hạ mình thì tôi cũng không ý kiến. Từ đây xuống chân núi còn cả cây số, em có thể nhảy lò cò một chân xuống không?”

Tuyết Chi vừa muốn cãi lại và từ chối, nhưng nhớ lại viễn cảnh ngày hôm qua tự cuốc bộ xuống núi, cô đành ngoan ngoãn im lặng. Cô thù người đàn ông trước mặt mình chứ không có nghĩa là cô phải tự hành hạ bản thân. Lúc nên suy xét thì đừng có cứng đầu mà chịu đựng, đây là điều anh từng dạy cô.

Thấy cô ngoan ngoãn hơn, ánh mắt của Bắc Minh Hạo cũng dịu dàng đi, anh cúi đầu đưa tay đụng nhẹ vào chân phải của cô. Vừa chạm nhẹ vào cô đã khẽ rên lên.

Giọng của cô trong trẻo và nhẹ nhàng, đặc biệt là tiếng rên lúc cô phát ra trong vô thức càng mang tính khêu gợi hơn.

Cổ họng Bắc Minh Hạo hơi nghèn nghẹn, anh tượng tượng giọng rên này của cô lúc làm tình thì sẽ khiến cho anh cảm thấy hồn phách trôi dạt lên đến tận mây xanh như thế nào.

Anh tháo chiếc giày trên chân cô ra, nhìn thấy bàn chân ngọc ngà trắng ngần của cô, bất chợt mắt anh tối sầm lại.

Anh áp lòng bàn tay vào cổ chân cô, nhiệt độ hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang vết thương. Bất chợt Tuyết Chi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, mặt cô bỗng chốc ửng đỏ rồi rất nhanh lan xuống cổ.

Cô nhớ đến đêm hôm đó.

Bàn tay to lớn của anh nắm trọn bộ ngực căng tròn của cô, khiến cho cô cảm thấy ham muốn kịch liệt như lửa đang dâng trào thiêu đốt cả linh hồn. Lúc anh dùng hết sức để xâm nhập vào cô, sức mạnh áp chế và chinh phục của anh càng khiến cho cô muốn hét lên từ tận sâu trong đáy lòng.

Bàn tay Bắc Minh Hạo từ từ di chuyển men theo cổ chân hướng ngược lên trên, sự tiếp xúc từ lòng bàn tay mang đến cho anh cảm giác nhộn nhạo. Anh một tay nắm cổ chân cô, tay còn lại giữ bàn chân cô, xoay nhẹ vài vòng. Tiếng rên đau phát ra từ người phụ nữ bên cạnh khiến cho phần thú tính trong anh trỗi dậy.

Bắc Minh Hạo tự cho rằng mình không thuộc dạng biến thái, cũng không có ham mê SM, chỉ là đôi lúc hơi điên cuồng, đơn thuần muốn làm gia tăng cảm giác hưng phấn thôi chứ không phải vì muốn thỏa mãn dục vọng của mình mà cố tình đi tra tấn người phụ nữ nào đó.

Nhưng âm thanh trong trẻo rên rỉ của cô lại khiến cho trong lòng anh cảm giác khó chịu, thậm chí còn khiến anh khó ngồi yên hơn là hình ảnh ngày hôm qua váy cô phấp phới trong gió.

Điều đáng nói là bản thân anh cũng cảm thấy ghê tởm với chính mình khi mong muốn được nghe tiếng rên đau đớn của cô nhiều hơn nữa!

Như cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh đang thiêu đốt da cô, gương mặt Trương Tuyết Chi tối sầm lại, cô cắn răng lạnh lùng nói: “Tôi không sao rồi.”
Bắc Minh Hạo không trả lời mà cúi người bế cô lên, sau đó bế cô vào trong xe.

Lúc này Trương Tuyết Chi có phần hơi hốt hoảng: “Chết tiệt! Bắc Minh Hạo, tôi đã nói tôi không sao, anh không nghe thấy à?!”

“Đã nhớ tên tôi rồi sao? Được đó.” Bắc Minh Hạo nhếch môi cười nham hiểm, ánh mắt anh từ từ lướt xuống và dừng lại ngay vị trí ngực cô, bộ ngực căng tròn như đang mời gọi anh: “Sau này tôi sẽ khiến cho em nhớ nhiều hơn nữa…”

Lời nói của anh chứa đầy cảm xúc yêu đương.

Trương Tuyết Chi theo ánh nhìn của anh, phát hiện khoảng hở ở ngực của chiếc váy đang mặc, cô liền lấy tay che lại, chắn tầm nhìn của anh!

Kiếp trước tuy đã từng có tiếp xúc thân mật với anh, nhưng ký ức lưu lại không phải là ký ức đẹp. Kiếp này cô tuyệt đối sẽ không ngu xuẩn mà hiến dâng thân mình, cô sẽ bảo vệ tấm thân sạch sẽ và con tim trong trắng này.

Sau khi đặt cô vào chỗ ngồi an toàn, anh vòng qua bên kia rồi lên xe đi.

Xe chạy một lúc lâu, cuối cùng cũng xuống đến chân núi. Không khí trong xe có phần hơi yên tĩnh, Trương Tuyết Chi nghiêng đầu khẽ nhíu mày, cô không nhìn người đàn ông bên cạnh, mà cũng không lên tiếng rên đau nữa.
Chỉ mới một đụng chạm nho nhỏ mà cô đã không thể nào bình tĩnh xử lý thì sau này cô sẽ phải đối mặt với anh như thế nào đây?

Hai tay cô nắm chặt lại, móng tay bấu vào lòng bàn tay khiến cho cô hơi đau. Cô nhắc mình không thể để trái tim rung động vì người đàn ông này lần nữa!

“Theo anh biết thì ở sườn núi này chỉ có một hộ gia đình, em đến đó làm gì? Em quen người trong nhà đó sao?” Bắc Minh Hạo vừa lái xe vừa liếc nhìn cô.

Trương Tuyết Chi có vẻ như không nghe được câu hỏi của anh, nhưng đột nhiên như sực nhớ điều gì đó.

Với mối quan hệ của Bắc Minh Hạo với nhà họ Tiêu thì cách tốt nhất muốn tìm Tiêu Chí Khiêm là thông qua anh ta!

Vừa nghĩ đến đây, cô liền xoay đầu lại lên tiếng hỏi: “Nhà đó họ Tiêu đúng không?”

Bắc Minh Hạo khẽ bất ngờ, anh xoay đầu qua nhìn thẳng cô, giọng nói cẩn trọng: “Sao em biết?”

“Bạn tôi làm phóng viên mảng thời sự, không có tin gì cô ấy không biết.” Vì muốn trả thù lần trước bị Vy Hiên bỏ lại, sẵn tiện cô lôi cô ấy ra. Nhưng sau khi tốt nghiệp Vy Hiên làm phóng viên về mảng thời sự là sự thật.

Ánh mắt của Bắc Minh Hạo khóa chặt cô: nếu như cô ấy có thể nói ra được họ Tiêu của nhà đó thì chắc cũng là người biết nội tình câu chuyện.

Anh từ từ thu lại tầm nhìn của mình, lơ đãng hỏi cô: “Em đến đó làm gì?”

Tuyết Chi nhìn anh, cô không trả lời mà hỏi ngược lại: “Còn anh, anh đến đó làm gì?”

Bắc Minh Hạo liếc nhìn cô, lúc sau anh lên tiếng thốt ra câu nói đầy ẩn ý: “Không ngờ cô Chương đây lại có quan hệ với nhà họ Tiêu nhỉ?”

Trương Tuyết Chi nhếch môi nhìn đi chỗ khác: “Đời người có quá nhiều điều không ngờ tới được.”

Chương 13: Nhịn một chút

Xe chầm chậm dừng lại bên đường, Bắc Minh Hạo tháo dây an toàn: “Ở đây đợi tôi.”

Tuyết Chi nghiêng đầu nhìn bóng lưng anh, cô bỗng nhớ đến Tiêu Chí Khiêm.

Lần đầu gặp anh ấy, là ở căn phòng vừa rồi, anh đứng trong sân nhà, ngẩng đầu nhìn bầu trời, áo quần trắng như tuyết…

Cô yên lặng quan sát người đàn ông đó, thời gian như ngừng trôi. Lúc ấy cô nghĩ, một người đàn ông điềm tĩnh như vậy, sao lại là cấm kỵ của nhà họ Tiêu chứ?

Mà chính tay cô đã phá vỡ cái cấm kỵ ấy…

Cô từ từ nhắm mắt lại, hồi tưởng, luôn có một cảm giác đau đớn vì biệt ly loang lổ trong lòng.

Bỗng chuông điện thoại reo.

Cô nghe máy, đầu bên kia là giọng nói mềm mại của Đỗ Hân Dĩnh: “Tuyết Chi à, mẹ tớ bảo tớ gọi hỏi cậu trưa có về ăn cơm không?”

Tuyết Chi cong đôi môi xinh đẹp, nở nụ cười lạnh, không đáp.

“Ha ha, cậu ăn cơm ở ngoài với bạn à?” Đỗ Hân Dĩnh thăm dò hỏi: “Là người bạn lần trước đấy à?”

Cô liếc Bắc Minh Hạo đang đi về hướng này, khóe môi hơi cong lên: “Tín hiệu ở đây không tốt, tôi không nghe rõ cô đang nói gì.”

Nói xong, cô im lặng, đặt chiếc điện thoại vẫn đang kết nối sang bên cạnh.

Cô cười như không cười mà nhìn Bắc Minh Hạo đang ngồi vào xe, lấy lọ thuốc vừa mua ra: “Nhấc chân lên.”

Đỗ Hân Dĩnh đầu bên kia điện thoại nghe thấy giọng anh, cô ta hơi bất ngờ, bàn tay cầm điện thoại bất giác siết chặt.

Anh Hạo và Trương Tuyết Chi ở cùng nhau?

Tại sao anh không nói với cô?

Cô nín thở, cẩn thận nghe từng âm thanh trong điện thoại.

Lần này, Tuyết Chi rất phối hợp, nhấc chân bị thương lên, Bắc Minh Hạo nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân cô, rồi bôi thuốc lên chỗ đỏ bị thương.

Đau quá…Tuyết Chi hít một hơi, Bắc Minh Hạo ngẩng đầu, nhìn sâu vào mắt cô, gương mặt dịu đi ít nhiều, giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng: “Nhịn chút, tôi sẽ nhẹ nhàng.”

“Ừm.” Tuyết Chi nhìn anh chăm chú, khẽ gật đầu.

Cô bỗng nhiên nghe lời khiến Bắc Minh Hạo hơi bất ngờ. Từ khi gặp nhau, cô luôn lúc nóng lúc lạnh, như một câu đố, lại càng giống như một yêu tinh lúc nào cũng quyến rũ anh, chỉ là không ngờ cô cũng có lúc điềm tĩnh dịu dàng như vậy.

Đầu kia điện thoại đã ngắt, Đỗ Hân Dĩnh lập tức kết thúc cuộc gọi.

Cô mặt mày trắng bệch đứng ở phòng khách, thím Đỗ gọi cô vài tiếng mà không nghe tiếng đáp nào.

Tâm trạng của Đỗ Hân Dĩnh lúc này mâu thuẫn đến nỗi khó mà kiềm chế được.

Chỉ trong vòng vài ngày, bọn họ đã tiến triển nhanh như vậy, Anh Hạo lại không nói gì… Cảm giác sợ hãi khủng khiếp như sắp nuốt chửng cô, trong đầu xuất hiện hàng loạt những suy nghĩ đáng sợ.

Nhỡ Hạo thật sự yêu Trương Tuyết Chi thì phải làm sao?

Trong xe, Bắc Minh Hạo bôi thuốc cho cô xong, liếc thấy cuộc gọi đã kết thúc, ánh mắt Tuyết Chi hơi lạnh, cười càng diễm lệ hơn.

Kiếp trước, cô là người chạy theo Bắc Minh Hạo, bị chán ghét, bị ruồng bỏ, không từ thủ đoạn nào chỉ để theo đuổi anh. Còn Đỗ Hân Dĩnh không biết đã tự đắc bao nhiêu lần. Kiếp này, cô phải xoay chuyển tình thế, cho dù không vì mình, cũng phải vì… Tiêu Chí Khiêm.
Buổi trưa, Bắc Minh Hạo mời Tuyết Chi ăn cơm, lúc hỏi cô thích ăn gì thì cô nói luôn tên nhà hàng.

Bắc Minh Hạo bất ngờ, không nói gì cả, quay đầu xe đến địa điểm.

Mai Hiên, là quán ăn Hồ Nam chính cống, đồ ăn lấy vị cay làm chủ đạo, ớt dùng hoàn toàn được lấy từ Hồ Nam. Vì vậy, món ăn ở đây đủ tiêu chuẩn như món ăn địa phương. Bắc Minh Hạo thích ăn cay, là khách quen của Mai Hiên.

Trương Tuyết Chi đã vì anh, mà từ một người không ăn được chút cay nào, trở thành một người có thể ăn nguyên một đĩa cá lát luộc cay Tứ Xuyên mà mặt không đổi sắc. Dần dà, cô cũng bắt đầu thích ăn cay.

Bắc Minh Hạo đỡ Tuyết Chi đi vào trong, buổi trưa ít người, hai người ngồi ở vị trí bên cửa sổ.

Nhân viên phục vụ đưa menu tới, Bắc Minh Hạo rất phong độ đưa cho Tuyết Chi: “Em thích ăn gì?”

Tuyết Chi không thèm nhìn menu, tiện miệng gọi vài món, ánh mắt Bắc Minh Hạo nhìn cô ngày càng nghi hoặc.

Những món mà cô gọi này đều là những món ăn hằng ngày anh thích.

“Nhìn tôi làm gì?” Tuyết Chi rót trà, chậm rãi uống, nhìn từ góc của anh, mi mắt cô hơi cúi, khóe mắt cong thành một đường, vừa tinh tế vừa điệu đà vô cùng. Ánh mắt chỉ hơi vô tình liếc qua đã như phát ra ngàn sao khiến người ta mê mẩn.

Cơ thể anh chầm chậm nghiêng về trước, ánh mắt nóng rực như lửa: “Em thường tới đây à?”

Cô đặt ly trà xuống, ung dung nói: “Bạn trai cũ của tôi thích chỗ này.”

Bạn trai cũ? Bắc Minh Hạo nhướn mày, bỗng thấy tò mò. Cô thích kiểu đàn ông thế nào? Ánh mắt anh nhìn cô càng chăm chú hơn: “Anh ta là người thế nào?”

Tuyết Chi mỉm cười: “Một tên khốn.”

“Ồ?” Bắc Minh Hạo ánh mắt tỏ tường hiểu rõ, như muốn nắm bắt điều gì đó: “Anh ta làm tổn thương em à?”

“Ha ha, cũng không trách anh ta được.” Tuyết Chi nâng mắt, ánh nhìn như ép bức anh: “Là vì tôi cho anh ta cơ hội mới có thể làm tổn thương tôi.”

Nếu không phải Đỗ Hân Dĩnh cố ý, để Tuyết Chi bắt gặp Bắc Minh Hạo và cô ta hôn nhau mãnh liệt, sợ rằng Tuyết Chi sẽ mãi nghĩ rằng, không phải vì Bắc Minh Hạo không yêu cô, mà là do cô chưa đủ cố gắng…

Cô hận Bắc Minh Hạo, hận Đỗ Hân Dĩnh, nhưng càng hận chính mình hơn.

Chương 14: Để anh theo đuổi em

Bắc Minh Hạo nắm bắt được vẻ đau khổ lướt qua trên mặt cô, muốn nhìn kĩ hơn, lại bị cô che giấu mất, nhưng anh cảm nhận được vết thương nhàn nhạt ấy, chắc chắn đã từng là nỗi đau tê tâm liệt phế.

Lúc này, nhân viên phục vụ đưa thức ăn lên.

Bắc Minh Hạo nhìn một bàn thức ăn đầy sắc đỏ trước mặt, sợ cô ăn không quen, đang định bảo phục vụ cho lên món gì thanh đạm chút, ai ngờ, Tuyết Chi đã cầm đũa, gắp thức ăn từng miếng từng miếng bỏ vào miệng.

Anh nheo mắt, nhìn cô, đột nhiên nói: “Chắc em yêu bạn trai cũ của em lắm nhỉ.”

Động tác của Tuyết Chi hơi khựng lại, làm như không nghe thấy gì, lại cúi đầu tiếp tục ăn.

Bắc Minh Hạo cũng cầm đũa lên, lúc ăn, ánh mắt anh từ đầu đến cuối cũng không rời khỏi người phụ nữ trước mặt. Nhìn đôi môi cô sưng đỏ lên vì cay mà vẫn không ngừng ăn, anh không nhịn được mà cong môi khẽ nở nụ cười.

Cô là người phụ nữ đầu tiên đưa anh đến đây ăn, bởi trong mắt những người khác, nơi này trông không phong cách, ăn không ngon. Nhất là Hân Dĩnh, không ăn được cay. Nhưng thấy Trương Tuyết Chi ăn ngon miệng như vậy, bụng anh cũng không nhịn được mà sôi lên.

Chuông điện thoại Bắc Minh Hạo bỗng vang lên, nhìn màn hình, ánh mắt anh hơi thay đổi, sau đó tự nhiên mà nghe: “A lô?”

“Anh Hạo.” Giọng nói mềm mại của Đỗ Hân Dĩnh truyền tới: “Anh đang làm gì vậy?”

Bắc Minh Hạo nâng mắt nhìn Tuyết Chi trước mặt, dùng giọng không thể bình thường hơn để nói: “Đang ăn cơm với bạn.”

Đỗ Hân Dĩnh giả vờ không quan tâm, tiện miệng hỏi: “Bạn nào vậy? Em có quen không?”

Tuyết Chi lấy giấy ăn, nho nhã lau miệng, lông mày cong cong hơi nhếch lên, đôi mắt phượng cứ nhìn anh, khóe môi mỉm cười, nhuốm vẻ say mê.

Cô biết là Đỗ Hân Dĩnh gọi tới, sự cố chấp của người phụ nữ đó với Bắc Minh Hạo chẳng kém gì cô.

Gặp phải ánh mắt trêu đùa của cô, Bắc Minh Hạo có ảo giác như mình đã bị nhìn thấu.

Anh nhíu mày, nhàn nhạt nói: “Em không quen.”

Có được câu trả lời của anh, bàn tay nắm điện thoại của Đỗ Hân Dĩnh run lên, cô miễn cưỡng nặn ra nụ cười, dịu dàng nói: “Không có gì cả, chỉ là em nhớ anh, muốn nghe giọng của anh thôi.”

Bắc Minh Hạo rũ mắt, ánh mắt tối đi, nhẹ giọng: “Anh cũng vậy.” Rồi cúp máy.

Trên gương mặt xinh đẹp của Tuyết Chi hiện lên ý cười nhàn nhạt: “Bạn gái kiểm tra à?”Bắc Minh Hạo nghiêng người về trước, không thừa nhận cũng không phản đối, mà lại khéo léo đặt trọng tâm lên cô: “Anh lại mong em có thể thay thế vị trí đó.”

Tuyết Chi không rõ cảm giác trong lòng mình là gì nữa, nghe được câu nói mình chờ mong đã lâu, nên xả hết nỗi oán hận trong lòng hay là nên tiếc thương cho hai năm ngu ngốc của mình đây! Nhưng những điều này đều không còn quan trọng nữa, bởi cô đã không còn hứng thú với việc mang họ của anh nữa rồi.

Cô nhìn anh, mở miệng: “Giúp tôi một việc được không?”

Bắc Minh Hạo nhướn mày hỏi: “Việc gì?”

“Anh vừa đến nhà họ Tiêu, chắc cũng quen người nhà họ đúng không?”

Bắc Minh Hạo nheo mắt, thần sắc khó đoán: “Vậy nên?”

“Bạn học tôi muốn phỏng vấn người con trai thần bí trong nhà họ Tiêu.”

Anh nhíu mày, ngón tay phải không tiết tấu mà gõ lên mặt bàn, nhướng mày, sắc bén nhìn thẳng vào cô: “Chỉ phỏng vấn thôi à?”

Tuyết Chi mím môi cười: “Không thì sao? Chúng tôi không có mối quan hệ với nhà họ Tiêu, thì làm thế nào được?”

Không thấy anh đáp, ý cười trên mặt cô càng nhạt đi: “Nếu không tiện thì cứ nói, tôi sẽ không cưỡng ép.”Bắc Minh Hạo nhìn cô hồi lâu, bỗng mở miệng: “Nếu tôi giúp em việc này, em sẽ cảm ơn tôi thế nào?”

Tuyết Chi hơi ngừng, mày vô thức nhíu lại: “Anh muốn thế nào?”

“Để anh theo đuổi em.”

Vì câu này của anh, biểu cảm của cô thay đổi hẳn. Đó là tâm trạng phức tạp mà anh không thể nào hiểu được, như lần đầu gặp anh vậy.

Đúng lúc anh đang định tiếp tục ngâm cứu thêm gì đó từ gương mặt xinh đẹp của cô, cô bỗng gật đầu: “Được!”

Bắc Minh Hạo mím môi mỏng, chậm rãi cong môi: “Nói lời giữ lời.”

Có thể có được tin tức của Tiêu Chí Khiêm khiến Tuyết Chi vô cùng kích động, đôi tay đặt dưới bàn không tự chủ được mà siết chặt lại, bao giờ có thể đi gặp anh đây?

Bắc Minh Hạo không trả lời mà hỏi lại: “Em có hứng thú với anh ta?”

Tuyết Chi rũ mắt: “Đứa con cưng, người thừa kế duy nhất của đại nghiệp nhà họ Tiêu, ai mà không có hứng thú chứ?”

Bắc Minh Hạo híp mắt, để lộ dã tâm: “Nếu kẻ có được mọi thứ ấy là anh, em có hứng thú với anh không?”

Dã tâm của anh với nhà họ Tiêu, bộc lộ hoàn toàn trước mắt cô không hề kiêng dè, Tuyết Chi chỉ cười nhạt: “Chúng ta hình như vẫn chưa thân lắm.”

Cô đứng dậy, khẽ cử động chân dài, còn hơi đau, nhưng vẫn đi được. Cô nâng mắt, nhìn khóe miệng Bắc Minh Hạo: “Cảm ơn vì bữa trưa, nếu có thông tin gì, hãy liên hệ với tôi.”

Cô vừa đi được một bước, lại dừng lại: “À đúng rồi, số điện thoại của tôi chắc anh không khó để biết đâu nhỉ?”

Cô đang ám chỉ đến thanh mai trúc mã của mình là Đỗ Hân Dĩnh, đồng thời, cũng để Bắc Minh Hạo biết, đừng coi cô như kẻ ngốc mà chơi đùa.

Đôi mắt phượng sắc sảo của cô hơi híp vào: “Tạm biệt.”

Nhìn cô đi ra khỏi nhà hàng, dù bước chân khập khiễng, dáng người yểu điệu, lại rất ung dung thản nhiên. Bắc Minh Hạo mím chặt môi, vô cùng hứng thú với người phụ nữ này, cô như một câu đố vậy…

Chương 15: Tin tức lớn

Tuyết Chi không về thẳng nhà, mà đi tìm Vy Hiên.

Hai người ngồi trong quán trà dưới tầng một công ty Vy Hiên, Tuyết Chi vào thẳng vấn đề: “Có muốn tin hot để viết bài không?”

“Tin gì cơ?”

“Liên quan đến nhà họ Tiêu.”

Vy Hiên ngẩn ra: “Nhà họ Tiêu nào?”

Tuyết Chi nhấn mạnh từng chữ: “Nhà họ Tiêu ở Tây Sơn.”

Vy Hiên hơi biến sắc, đôi mắt vốn không có cảm xúc bỗng nhiên trở nên hưng phấn.

Nhắc đến nhà họ Tiêu ở Tây Sơn, đừng nói là thành phố A, đến cả tỉnh L không ai không biết. 40 năm trước, nhà họ Tiêu chỉ mở một quán ăn nhỏ ở Tây Sơn, đến nay đã phát triển một chuỗi nhà hàng lớn trên toàn quốc. Vì nổi lên ở Tây Sơn thành phố A, nên người trong ngành gọi họ là nhà họ Tiêu Tây Sơn.

Công ty ẩm thực liên kết với Tiêu thị là công ty gia đình, chủ tịch hội đồng quản trị hiện tại là Tiêu Chính Thịnh, đó là nhân vật mà chỉ cần một cái vung tay cũng đủ khiến cả thành phố A rúng động. Có thể moi được tin tức của nhà họ Tiêu, Vy Hiên cầu mà không được đây!

Cô nhìn thẳng vào Tuyết Chi: “Tin gì?”

Tuyết Chi thong thả dựa người vào lưng ghế, nhướn mày: “Tớ còn nhớ, có người nhân lúc tớ say, vứt tớ cho kẻ không liên quan rồi chạy.”

Vy Hiên cũng dứt khoát: “Nói đi, muốn tớ đền thế nào?”

Đợi mãi câu này của cô ấy, Tuyết Chi nghiêng người về phía trước: “Lúc đi phỏng vấn nhà họ Tiêu, cậu phải đưa tớ theo cùng!”

Thấy Vy Hiên nhăn mày, gương mặt hồ nghi, cô lập tức nói: “Yên tâm đi, tớ không làm gì đâu, chắc chắn sẽ không ngáng đường cậu.”

Vy Hiên khoanh tay trước ngực: “Cửa nhà họ Tiêu không dễ bước vào đâu, càng huống hồ tớ chỉ là con chim non mới vào tòa soạn, nếu đắc tội bọn họ, có thể sẽ mất việc đó.”

“Những việc này cậu không cần lo, giao cho tớ là được.” Tuyết Chi chắc chắn nói.

Thấy cô thề non hẹn biển như vậy, Vy Hiên trầm tư giây lát: “Để nghe xem là tin tức thế nào, có đáng để mạo hiểm không?”

Tuyết Chi nhíu chặt mày: “Hai tháng sau, Tiêu Chính Thịnh sẽ thu mua công ty thực phẩm Kim Ngọc.”
“Sao có thể là nhà họ Tiêu mua được? Vy Hiên nghi ngờ nói: “Không phải nên là tập đoàn La Tống sao? Tớ có được tin tức, La Tống đang điều động rất nhiều vốn, hai công ty đã bàn chuyện hợp đồng rồi.”

Tuyết Chi cười: “La Tống chẳng qua chỉ là do Kim Ngọc kéo tới để tung hỏa mù mà thôi, họ làm vậy để kích những người mua vẫn đang do dự. Tiêu Chính Thịnh sao có thể không nhìn ra? Đồng chí Tiểu Bình vĩ đại của chúng ta từng nói: Thâm tàng bất lộ, không ra mặt, không cạnh tranh.

Hai tháng sau, vở kịch tự biên tự diễn này của Kim Ngọc sẽ hạ màn, Tiêu Chính Thịnh sẽ không từ bỏ cơ hội này đâu.”

Ánh mắt Vy Hiên nhìn Tuyết Chi vẻ bất ngờ: “Sao cậu biết?”

Tuyết Chi tất nhiên sẽ không nói cho cô ấy biết, rằng cô sống lại hai năm, chỉ nói đại lý do: “Tớ có thể vào được nhà họ Tiêu, tất nhiên có quan hệ để biết những chuyện này rồi.”

Vy Hiên cũng không phải người thích truy hỏi đến cùng, nếu đã có tin khủng, cô ấy chỉ muốn làm cho tốt mà thôi.

Tạm biệt Vy Hiên, Tuyết Chi ở về nhà họ Trương.

Bà Trương hôm nay vận may không tệ, lại thắng một ván nữa, ngâm nga bước vào nhà.

Tuyết Chi ngồi trong phòng khách nâng mắt nhìn mẹ kế: “Mẹ, có chuyện gì mà mẹ vui thế?”

Tuyết Chi rất ít khi nói chuyện với bà, Nguyễn Thanh Mai hơi ngẩn ra chút, rồi mặt mày tươi rói nói: “Hôm nay bên hội phụ nữ giải quyết thành công một vụ tranh chấp gia đình nữa, trong lòng mẹ rất vui.”

Tuyết Chi hàm ý sâu xa mà ồ một tiếng, lại chuyển ánh nhìn về màn hình máy tính.Chẳng qua bao lâu, mẹ kế sẽ nợ một khoản tiền lớn, ba sẽ vì sĩ diện mà cắn răng lấy số tiền tích góp được đem đi trả nợ, còn vì vậy mà để đối phương bắt được thóp. Đã vậy, lúc ba cần bà ta nhất, bà ta lại lòng lang dạ sói mà lấy nốt số tiền còn lại, đến con trai cũng không thèm quan tâm, cao chạy xa bay cùng tình nhân của mình…

Sống lại một lần, cô tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra một lần nữa! Ngày hôm sau, sau khi Nguyễn Thanh Mai vui vẻ rời đi, Tuyết Chi gọi điện cho giám đốc công an tỉnh: “Chào chú Vương, cháu là Tuyết Chi...”

Trương Hồng Khánh vừa họp xong, thư ký đã vội vã chạy vào phòng làm việc ông, cúi đầu nói vài câu, ông nghe xong, bỗng đứng ngay dậy: “Nói với ông Vương, tôi lập tức qua ngay.”

“Biết rồi ạ.”

Buổi tối, Tuyết Chi ngồi ở phòng khách, ung dung điều chỉnh máy tính. Thím Đỗ đang chuẩn bị bữa tối, Đỗ Hân Dĩnh ngồi một mình trong phòng.

Không lâu sau, Trương Hồng Khánh trở về, đi sau là Nguyễn Thanh Mai vẻ mặt áy náy.

Trương Hồng Khánh sắc mặt khó coi: “Tuyết Chi, con về phòng trước đi.”

“Vâng.” Tuyết Chi đứng dậy, Nguyễn Thanh Mai đi sau nghiến răng nghiến lợi lườm cô.

Tuyết Chi cười khẩy, trở về phòng, vừa đóng cửa lại thì nghe được tiếng dạy bảo của Trương Hồng Khánh: “Bà làm tôi mất hết mặt mũi rồi!”

“Hoài Khanh, ông nghe tôi giải thích, chơi bài cùng tôi đều là chị em với tôi, chúng tôi không chơi lớn vậy đâu...”

“Thu được mấy trăm triệu ngay tại hiện trường, bà còn dám nói không lớn à?!”

“Tôi...”

Tuyết Chi ngồi trước màn hình máy tính, đeo tai nghe, mở máy lên, tuỳ tiện mở một trang mạng bất kỳ, khoé môi cong lên.

Cãi nhau một lúc lâu, Trương Hồng Khánh đạp cửa ra ngoài, Nguyễn Thanh Mai tức giận xông vào phòng Tuyết Chi, đứng ở cửa, xả giận nói: “Mẹ đắc tội con chỗ nào, mà con lại bảo giám đốc công an, giám đốc Vương đi bắt người?! Nhìn mẹ không thuận mắt, thì cứ nói thẳng, sao phải làm vạy? Mẹ mất mặt, thì ba con được nể mặt à?”

Tuyết Chi bỏ tai nghe ra, xoay ghế, nâng mắt phượng: “Nguyễn Thanh Mai, bà nghe tôi nói đây.”

“Con! Con gọi mẹ là gì?!” Cô gọi thẳng tên khiến toàn thân Nguyễn Thanh Mai run rẩy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau