CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra

Bắc Minh Hạo hỏi: "Chú, đã xảy ra chuyện gì?"

Tiêu Chính Thịnh hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh rồi nói: "Hạo, theo chú vào phòng nói chuyện!"

"Vâng." Bắc Minh Hạo cũng không hỏi nhiều, theo ông đi vào phòng.

Bên trong phòng họp, một vài người lớn tuổi của nhà họ Tiêu đã có mặt, thế nhưng đằng sau những người lớn tuổi đó còn có một người đang ngồi ở băng ghế phía sau.

Tiêu Chí Khiêm!

Tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây?

Tiêu Chí Khiêm ngồi ở phía sau, một tay nâng cằm, tầm mắt hướng ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tay, có vẻ như anh ta đang rất vội, ánh mắt còn có vài tia buồn bực, giống như chỉ ước có thể lập tức rời khỏi đây.

Tiêu Chính Thịnh trừng mắt nhìn con trai mình đầy giận dữ, đi về phía chỗ ngồi của mình, đồng thời nói với Bắc Minh Hạo: "Hạo, ngồi ở đây đi con!"

"Vâng." Bắc Minh Hạo đi lên, ngồi xuống bên phải Tiêu Chính Thịnh dưới cái nhìn chằm chằm của những người lớn tuổi trong nhà họ Tiêu.

Nhìn xung quanh một lượt, Tiêu Chính Thịnh kiên nhẫn hỏi: "Chắn hẳn mọi người đều biết chuyện hôm nay xảy ra ở công ty rồi đúng không?"

Có vị một lớn tuổi lên tiếng: "Đây là chuyện riêng của nhà họ Tiêu, vì sao lại để cho một người ngoài ngồi đây tham dự?"

Biết đối phương đang ám chỉ Bắc Minh Hạo, Tiêu Chính Thịnh có chút không hài lòng, dựa lưng vào ghế, bộ dạng ngạo mạn nói: "Hạo là con của tôi, vì sao không thể ngồi ở đây?"

Từ đầu đến cuối, Bắc Minh Hạo đều rất điềm tĩnh như không hề bị ảnh hưởng, nhưng ánh mắt của anh lại chỉ nhìn thẳng vào người đàn ông đang ngồi phía sau.

Tiêu Chí Khiêm không hề mở miệng, gương mặt đầy vẻ không kiên nhẫn, giống như đã đến giới hạn.

Thay vì ngồi đây lắng nghe cuộc tranh luận của mấy người ở đây, anh thà tình nguyện ngay lúc này quay lại chỗ Tuyết Chi còn hơn. Từ lúc anh đi đến giờ đã là hơn hai tiếng rồi, không biết cô bây giờ đang làm gì? Đã ăn chút gì chưa? Nghĩ đến những điều này, tâm trạng anh có chút tồi tệ.

"Con của cậu? Hừ, thế Tiêu Chí Khiêm thì sao?"

"Có phải con của tôi hay không? Vậy thì phải hỏi chính bản thân nó." Tuyết Chính Thịnh tức giận, trầm giọng nói: "Nếu nó là con trai tôi, vậy tại sao cứ hết lần này đến lần khác muốn đối đầu với tôi? Hôm nay nó đem đám bạn của nó đến đây không phải là để gây thêm áp lực cho tôi sao? Đây là việc mà một đứa con nên làm sao?"

Tiêu Chí Khiêm trong phút chốc liền đứng lên, tùy tiện cài lại một nút áo, hướng về phía những người lớn, cúi đầu nói: "Tôi còn có việc, chuyện ở đây giao cho mọi người, tôi chỉ muốn nghe kết quả." Nói xong cũng không hề quay đầu lại, đi thẳng ra ngoài.

Lời nói của người đàn ông này, anh quá lười để nghe. Tâm trí của anh lúc này đều toàn là hình bóng của Tuyết Chi, dường như chỉ cần 1 giây ngồi ở đây cũng đã là quá lãng phí.

"Đáng chết, ngươi quay lại cho ta!" Tuyết Chính Thịnh nổi giận. Hành vi của anh lúc này không khác gì đang khiêu khích với một người làm cha như ông. Ông chưa bao giờ nghĩ đến rằng sẽ có một ngày, đứa con trai từ bệnh viện tâm thần ra này sẽ đối đầu với mình.

Bắc Minh Hạo nghi ngờ nheo lại, đột nhiên đứng dậy, nói: "Tổng giám đốc Tiêu, để tôi đi xem anh ấy."

Anh rời khỏi phòng họp, bắt kịp bước chân của Tiêu Chí Khiêm, hai người dừng lại trước thang máy.

Ánh mắt sắc bén của Bắc Minh Hạo nhìn chằm chằm anh, lạnh giọng hỏi:"Rốt cuộc điều gì đã khiến anh thay đổi suy nghĩ?"

Sự rời đi của Tuyết Chi đã hoàn toàn đánh gục anh ta. Nhưng hôm nay anh ta đột nhiên xuất hiện trong công ty và mời những người lớn đến đây đã nói lên được anh ta nhất định sẽ có hành động lớn nào đó trong tương lai. Nhưng rốt cuộc là vì cái gì? Bắc Minh Hạo thực sự không nghĩ ra.

Tuyết Chi giống như là một điều cấm kỵ không chỉ đối với Tiêu Chí Khiêm, ngay cả Bắc Minh Hạo cũng nguyện ý không nói đến bất kì chuyện gì liên quan đến cô ấy. Chính là bởi vì anh hiểu được loại cảm xúc cực hạn này nên mới có thể chắc chắn rằng cô ấy đã làm chuyện gì đó kích thích đến Tiêu Chí Khiêm, mà chuyện này xảy ra cũng không phải một sớm một chiều.

Tiêu Chí Khiêm nghiêng đầu, ánh mắt lạnh như băng mang theo ý kiêu ngạo chậm rãi nhìn anh ta, không chút để ý. Cửa thang máy mở ra, anh đi vào, trên khuôn mặt đẹp trai hiện lên một tia khinh thường. Cho đến khi cửa thang máy đóng lại, anh vẫn không thèm trả lời một câu.

Bắc Minh Hạo siết chặt hai nắm đấm tay. Anh ta biết, nhất định đã có việc gì đó xảy ra, nếu không Tiêu Chí Khiêm tuyệt đối sẽ không xuất hiện.
Đi đến một góc, anh rút điện thoại ra: "Mãnh Hổ, là tôi."

"Đinh Khiêm, là chỗ này sao?" Tuyết Chi ngồi ở trong xe nhìn về phía tòa nhà cũ trước mắt. Từ ngoài nhìn vào, cô căn bản là không nhận ra chỗ này là bệnh viện.

"Đó là một phòng khám tư nhân." Đinh Khiêm nói: "Sau khi Đỗ Hân Dĩnh được Bắc Minh Hạo cứu ra, cô ta đã điều trị ở đây. Hừ, có thể tìm thấy một nơi kín đáo như vậy, tên đó cũng thật có tâm."

"Điều trị?" Tuyết Chi khó hiểu.

Đinh Khiêm cười cười giái thích: "Haha! Tôi cùng lắm chỉ là gậy ông đập lưng ông, đem theo tất cả thứ quý ở Hồng môn cho cô ấy dùng. Vậy mà người phụ nữ đó vẫn có thể chịu được." Anh ta nói không chút áy náy. Nhân từ đối với kẻ địch chính là tàn nhẫn đối với bản thân mình. Với người của Hồng môn, anh chỉ có thể đối xử tốt với anh trai mình.

Tuyết Chi biết được bọn họ hận cô ta bao nhiêu nên cũng có thể hình dung được Đỗ Hân Dĩnh được đối xử như thế nào. Đỗ Hân Dĩnh sở dĩ sống đến lúc này là bởi vì hiện tại Tiêu Chí Khiêm chỉ sống trong thế giới của bản thân anh, phớt lờ hoàn toàn thế giới bên ngoài, thậm chí là xem nhẹ sự tồn tại của cô ta, thế nên cô ta mới giữ lại được cho mình một máng sống.

Đối với người phụ nữ muốn hại chết mình, Tuyết Chi không có chút gì là thương xót. Cái loại tình cảm này, cô muốn giữ lại cho người xứng đáng. Nhưng mà bảo cô hãy chính tay đâm chết kẻ thù của mình, cô cũng sẽ không làm được. Cô muốn làm theo cách thông thường nhất, đưa cô ta đến nơi mà một người điên nên ở.

"Đinh Khiêm, đi vào với tôi."

"Được." Đinh Khiêm đỗ xe, cẩn thận đi theo sau Tuyết Chi.

Khi hai người đi vào, một người được giao trông chừng chỗ này tiến lên đưa bọn họ vào bên trong phòng bệnh.

Đinh Khiêm nói: "Nơi này đều là người của chúng ta, Bắc Minh Hạo từ khi đem người để ở chỗ này cũng chưa từng ghé qua đây."

Tuyết Chi gật đầu.

Không nói đến quan hệ phức tạp của anh ta với Tiêu Chí Khiêm thì sự oán hận của cô với Bắc Minh Hạo từ lâu đã lắng xuống. Tình cảm mà Bắc Minh Hạo dành cho cô, cô cũng không muốn tìm hiểu rõ. Anh ta bây giờ đối với Đỗ Hân Dĩnh như thế nào đi nữa cũng không thể làm cô thấy thoải mái từ sau cuộc trả thù đó, bởi vì cô càng quý trọng bản thân mình hơn, bọn họ so với điều này quá nhỏ bé, không đáng kể đến.

Người phụ nữ trong phòng bệnh ngồi trên giường, đôi mắt trống rỗng, cả người gầy gò chỉ còn da bọc xương, da sạm đi, sớm đã không còn vẻ dịu dàng như nước trước kia, thật giống như một cái giếng khô cạn nước.

Hai người bảo vệ ngoài cửa, đứng bên cạnh họ là một vị bác sĩ.

Tuyết Chi liếc mắt nhìn bên trong một cái: "Cô ấy sao rồi?"
Biết hai người trước mắt mình không thể tùy tiện đắc tội, bác sĩ vội nói:"Bệnh nhân thể chất quá yếu nhưng lại không hề muốn hợp tác điều trị với chúng tôi. Nếu cứ tiếp tục như vậy, tình trạng có vẻ là không tốt cho lắm."

Tuyết Chi nheo mắt đôi mắt phượng lại, thản nhiên nói: "Cô ta muốn chết sao?"

Bác sĩ nhẹ gật đầu: "Hiện tại có thể xem là như vậy."

Tuyết CHi đứng cách một cánh cửa kính nhìn cô ta, giọng nói lạnh lùng, không có chút hơi ấm nào: "Đã làm chuyện sai trái, sao có thể chọn kết quả mà mình muốn được chứ."

Sau đó cô liền đẩy cửa ra bước vào trong.

Một người vốn đang như người không hồn, mà khi nhìn thấy cô tiến vào, ánh mắt lập tức thay đổi trong nháy mắt, giọng hơi khàn, cười lạnh: "Cô là tới giết tôi sao?" Sau đó di chuyển ánh mắt rời đi, thờ ơ nói: "Muốn làm gì thì làm đi."

Đứa bé đã không còn, Hạo cũng đã rời xa cô, cứ như vậy mà sống thì có ý nghĩa gì chứ?

Đinh Khiêm kéo một chiếc ghế qua để Tuyết Chi ngồi xuống, anh đứng ở phía sau cô, nhìn người phụ nữ trên giường đầy khinh thường.

Tuyết Chi nhìn chằm chằm vào cô ta nói: "Đỗ Hân Dĩnh, cô biết không, quả thực lúc dầu cô và Bắc Minh Hạo có thể sẽ có một kết thúc đẹp. Ngay cả khi anh ta đã có thứ anh ta muốn nhưng người anh ta yêu cuối cùng cũng chỉ có cô, chưa từng thay đổi. Mà cô, giống như bản thân mình mong muốn, sẽ trở thành người phụ nữ duy nhất của anh ta."

Đỗ Hân Dĩnh chợt bật cười, trừng mắt nhìn về phía cô, ánh mắt đầy oán giận: "Cô bây giờ nói chuyện này thì có ích gì? Cô đến đây là để cười nhạo tôi sao?"

Bởi vì cô, kết cục này sao có thể xảy ra được chứ? Sao có thể?

Tuyết Chi mỉm cười: "Chỉ là đáng tiếc, kết quả như vậy chính là dựa theo những tổn thương mà tôi cũng những người tôi quan tâm đã phải chịu, cho nên, tôi tuyệt đối sẽ không để nó xảy ra lần nữa."

Không thèm để ý đến những ý nghĩ sâu sa trong lời nói của cô, Đỗ Hân Dĩnh hét lên: "Trương Tuyết Chi, hiện tại vừa lòng cô rồi chứ? Cô bây giờ đã có hết được tình cảm của mọi người, ngay cả tình yêu duy nhất của tôi cũng đã bị cô cướp đi!" Đỗ Hân Dĩnh tuy rằng bị thần kinh nhưng từ lúc cô ta được đưa đến đây cho tới bây giờ, đây là lần đầu tiên cô phát điên.

Không hài lòng với thái độ không biết sống chết này của cô ta đối với Tuyết Chi, Đinh Khiêm lạnh lùng mở miệng: "Chỉ mất vài phút là tôi có thể đem miệng cô khâu lại đấy."

Đỗ Hân Dĩnh trợn tròn mắt, ánh mắt nhìn anh vừa hận vừa sợ.

Người đàn ông với khuôn mặt đẹp như phụ nữ này mà lúc tra tấn lại vô cùng tàn nhẫn! Nghĩ lại khoảng thời gian một tháng kia ở trong tay người đàn ông này, thật sự là muốn sống cũng không được, muốn chết cũng không xong.

Anh ta là ma quỷ, thực sự chính là ma quỷ!

Tuyết Chi nhẹ giọng, ánh mắt chân thành nói: "Tin tôi đi, loại cảm giác này chính bản thân tôi đã từng trải qua. Nói cho cô nghe kinh nghiệm của tôi, chính là chấp nhận, chấp nhận sự thật mình đã bị vứt bỏ, chấp nhận sự thật là cô đã bị mất hết tất cả. Nếu cô có thể làm được như vậy thì có lẽ, cô vẫn có cơ hội sống sót."

Nếu không, cái giá cuối cùng cô ta phải trả chính là sinh mạng của chính.

"Trương Tuyết Chi, vì sao cô lại xuất hiện trong cuộc đời tôi? Nếu không có cô, Hạo sẽ là của tôi! Chúng tôi sẽ có một đứa con hoạt bát đáng yêu và một cuộc sống thật hạnh phúc. Đều là do cô, chính cô đã hủy đi tất cả! Tôi hận cô, tôi hận cô đến chết. Sao cô không chết đi?!" Đỗ Hân Dĩnh khóc nức nở, gân xanh trên cái cổ nhỏ dài của cô đều lộ hết ra.

Đinh Khiêm nghe không nổi những lời cô ta mắng, tiến lên vài bước, hung hăng tát cô ta hai cái: "Đánh loại phụ nữ như cô, đúng là làm bẩn tay tôi."

Đỗ Hân Dĩnh suýt nữa thì bị ngã khỏi giường, máu từ khóe miệng chảy ra, ngẩng đầu nhìn anh ta đầy oán hận, đôi mắt như muốn giết người nhìn thẳng vào Tuyết Chi, gằn từng tiếng: "Chừng nào tôi còn thở, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô."

Tuyết Chi mỉm cười: "Thật hi vọng cô có thể sống sót nhờ loại niềm tin này. Nếu cô chết quá sớm, tôi thực sự sẽ rất thất vọng." Cô nghiêng đầu, thấp giọng nói: "Cho bọn họ vào đi."

"Vâng." Đinh Khiêm đi ra ngoài truyền lời, chỉ lúc sau đã có vài vị cảnh sát đi vào: "Đỗ Hân Dĩnh, cô bị nghi ngờ là cố ý giết người, bây giờ chúng tôi chính thức bắt giữ cô, mời cô đi theo chúng tôi một chuyến."

Khi chiếc còng tay lạnh lẽo bị còng trên cổ tay gầy gò của Đỗ Hân Dĩnh, cô ta đột nhiên vùng vẫy điên cuồng: "Không, tôi không muốn vào tù, tôi không muốn. Ai đó đã hãm hại tôi, không phải tôi."

Chương 107: Cách giải quyết

Đỗ Hân Dĩnh bị hai người đàn ông mạnh mẽ kéo xuống giường, cả người ngã trên mặt đất. Cô ngẩng đầu, hai mắt đỏ rực, trợn mắt nhìn về phía người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi ở phía đối diện: "Trương Tuyết Chi, sao cô không trực tiếp giết chết tôi luôn đi?"

Tuyết Chi liếc nhẹ, đứng dậy nói: "Với tôi mà nói, điều đó quá dễ dàng đối với cô."

"Đi thôi." Cảnh sát áp giải Đỗ Hân Dĩnh ra ngoài, cô ta gần như là khó có thể đứng thẳng được, hoàn toàn là bị đẩy đi.

Ngoài hành lang thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng hét chói tai của cô ta: "Tôi không muốn ngồi tù! Không muốn! Hạo...cứu em! Hạo, mau cứu em!"

Tuyết Chi đi ra khỏi phòng khám tư liền nhìn thấy Đỗ Hân Dĩnh bị áp giải lên xe cảnh sát, bộ dạng vô cùng hoảng loạn và bất lực khiến người chứng kiến thật sự không đành lòng.

Thực ra, cô không quá hận người phụ nữ này, mặc dù cô đã từng nghĩ về cuộc sống của bản thân mình nhưng tất cả những gì cô ấy làm, toàn bộ là vì Mãnh Hổ. Nếu muốn hận, vậy thì phải hận tình yêu đã làm con người ta trở nên mù quáng.

Khi xe cảnh sát rời đi, Tuyết Chi cũng chậm rãi thu hồi ánh mắt.

"Bà chủ, điện thoại của ông chủ." Đinh Khiêm cầm điện thoại đưa cô.

Vừa nghe thấy là Tiêu Chí Khiêm gọi đến, gương mặt xinh đẹp của Tuyết Chi liền lập tức lấy lại tinh thần rồi mới tiếp nhận, vừa đi vừa nói: "Tiêu Chí Khiêm, công ty bên đó sao rồi?"

"Để cho bọn họ xử lí rồi." Anh trả lời bâng quơ.

"Nói như vậy, lúc này anh đang rất nhàn rỗi?"

"Anh nhớ em." Anh trả lời vô cùng hợp tình hợp lí, lấy một lí do cũng rất hoàn hảo.

Tuyết Chi mặc dù đang có ý định sẽ mắng anh một trận nhưng khi nghe được những lời nói đó, trái tim bỗng trở nên ngọt ngào như được quét mật lên trên.

Sau khi cúp điện thoại, anh nhanh chóng quay lại đường Hằng Nguyên.

Trước tòa nhà cao tầng là chiếc xe bọc thép của Tiêu Chí Khiêm. Anh đang đứng đó dựa vào chiếc xe. Nhìn từ xa, anh giống như một con quỷ vô cùng có sức hấp dẫn, cùng với chiếc xe màu đen phía sau tạo thành một sự tương phản bắt mắt.

Sau khi nhìn thấy cô, Tiêu Chí Khiêm liền sải bước tới mở cửa xe, giúp cô ra ngoài: "Không phải đã nói là không cho em đi ra ngoài rồi sao?" Anh có chút quở trách cũng có một chút lo lắng. Cơ thể cô vẫn chưa hoàn toàn bình phục nên dù chỉ là một chút nguy hiểm tiềm ẩn, anh cũng sẽ phải ngăn chặn nó.

"Không sao! Em chỉ là đi thăm một người bạn mà thôi." Tuyết Chi chớp chớp mắt nhìn anh, sau đó liền ngả nửa người về phía anh, đem toàn bộ sức nặng của cơ thể cho anh đỡ lấy. Cô nheo đôi mắt phượng đầy vẻ thoải mái, lôi kéo anh đi về phía trước.

Biết là cô đã đi gặp Đỗ Hân Dĩnh, cũng biết được cách cô xử lí mọi chuyện, thế nhưng Tiêu CHí Khiêm vẫn thản nhiên nói: "Để cô ta ở trong bệnh viện thì mới có thể dày vò cô ta mỗi ngày!"

Tuyết Chi nhìn anh, lắc đầu nói: "Tiêu Chí Khiêm, không cần đâu, vậy là đủ rồi." Nói xong, cô liền tựa vào trong lồng ngực anh nói: "Đỗ Hân Dĩnh tính cách rất cao ngạo, thế nên với cô ta, ngồi tù chính là sự trừng phạt lớn nhất."

Tiêu Chí Khiêm nhìn chằm chằm cô, không nói gì, chỉ ôm chặt cô đi vào thang máy.

Lúc bước vào liền nhìn thấy chị Điềm đeo kính râm, ngồi trên một chiếc ghế dài, tận hưởng cảm giác tắm nắng bên cửa sổ. Khi thấy mấy người bọn họ trở về, chị liền giơ tay ra chào: "Xin chào!"

Tiêu Chí Khiêm không có phản ứng, Tuyết Chi mỉm cười: "Chị Điềm, cẩn thận phơi nắng nhiều bị hỏng da đó."

“Haha, không sao, chỉ số bảo vệ da chống tia UV của chị hiện tại đã hơn 1000 rồi, cho dù bây giờ có ngồi ở Sudan phơi nắng cũng sẽ không làm hại đến da chị được."

Tuyết Chi kinh ngạc, đôi mắt phượng mở to. Theo như cô biết chỉ số chống nắng 50 đã có được những tác dụng nhất định trong việc chống nắng rồi vậy thì hơn 1000 quả thật là một con số khủng khiếp! Với làn đặc biệt như vậy, thật không có gì lạ khi nhìn cô ấy không hề giống với một người phụ nữ đã gần 40 tuổi. Tuyết Chi âm thầm lẩm bẩm, người ở Hải Thiên Đường không phải đều là quái vật đấy chứ?

Nhìn về phía Tiêu Chí Khiêm, vẻ mặt anh lúc này có chút thiếu kiên nhẫn. Ngoài trừ Tuyết Chi, anh đều không có đủ kiên nhẫn đề ứng phó với bất kì người ngoài nào. Tuyết Chi bật cười. Nếu nói về quái thai thì người đứng đầu của Hải Thiên Đường trước mặt cô lúc này mới chính là số 1. Sau khi kéo tay anh và chào chị Điềm, hai người liền trở về phòng.

Đinh Khiêm định lén lút trở về phòng nhưng lại bị chị Điềm lười biếng cất giọng gọi lại: “Đi đâu vậy?”
“Ách” Trên trán Đinh Khiêm liền chảy đầy mồ hôi, nhanh chóng nói: “Con đi lấy nước trái cây.”

Chị Điềm gật đầu cười: “Lấy nước táo là được.”

“Con sẽ đi ngay.” Đinh Khiêm ngoan ngoãn trở thành một người con hiếu thảo.

Tiêu Chí Khiêm cùng với Tuyết Chi trở lại phòng, anh liền giúp cô cởi bỏ áo khoác, hai tay giữ lấy cái eo nhỏ nhắn của cô, đôi môi bao phủ sau gáy, một nụ hôn rơi xuống cái cổ trắng mịn của cô.

Tuyết Chi cảm thấy hơi nhột, xoay người cười, hai tay đặt lên vai anh, ngẩng mặt lên nhìn, nói: “Hôm nay ở công ty như thế nào? Có gặp tổng giám đốc Tiêu không?”

“Có.” Anh đối với vấn đề này không muốn nói nhiều, thờ ơ trả lời: “Ông ấy không có quyền lựa chọn.”

Trong lòng Tuyết Chi hiểu ra, liền tránh nói đến chuyện hai cha con bọn họ, hỏi tiếp: “Còn em thì sao? Khi nào em có thể quay lại công ty với anh?”

Tiêu Chí Khiêm khẽ cong khóe môi, nở một nụ cười, vô cùng thân thiết dùng chóp mũi cọ trên mũi cô: “Vậy em phải cố gắng lấy lòng vị sếp này của em rồi.”

Tuyết Chi nhướn mày: “Phó chủ tịch, hành vi của anh có được coi là đang quấy rối tình dục đối với nhân viên cấp dưới không?”

Tiêu Chí Khiêm suy nghĩ thực nghiêm túc, gật đầu: “Có!”

Tuyết Chi mỉm cười một cách thoải mái, giả vờ có chút tức giận: “Vậy là mức độ nào?”

Anh nhìn cô chằm chằm, dưới đáy mắt như có một ngọn lửa bùng lên, hơi thở không ổn định, ngay cả ánh mắt anh lúc này cũng đã có chút điên cuồng, nhưng ngay sau đó, ngọn lửa đó đã nhanh chóng bị anh khống chế, không để nó lan rộng ra.

Anh mỉm cười đấy quyến rũ: “Cởi quần áo rồi ngoan ngoãn lên giường ngủ, vậy thì anh có thể cân nhắc chút.” Tiêu Chí Khiêm thúc giục cô. Trong suy nghĩ của anh, muốn vỗ béo một người, ngoại trừ bắt cô ăn thì còn phải bắt cô ngủ.

Tuyết Chi chép miệng: “Có thể đổi cách khác không? Em không muốn ngủ tiếp đâu.”

“Bây giờ đến lượt anh ngủ, em đến đây chăm sóc anh đi.” Tiêu Chí Khiêm không để cô có cơ hội từ chối lần nữa, tự mình đem áo toàn bộ áo khoác, áo sơ mi, quần dài đều cởi ra. Tuyết Chi ở phía sau nhìn chằm chằm anh, hai mắt phượng mở to hết cỡ. Cô như thế nào lại có cảm giác ngắm người đàn ông này cởi quần áo cũng được coi là một loại hưởng thụ vậy chứ?
Mặc dù Tiêu Chí Khiêm đã gầy đi rất nhiều nhưng như vậy lại làm cơ bắp của anh hiện lên càng rõ. Đặc biệt là nhìn từ sau lưng, sống lưng thẳng tắp, eo và hông săn chắc, đôi chân khỏe khoắn...

“Nếu em thích nhìn, anh có thể lên giường cho em nhìn chán thì thôi.” Mặc dù còn chưa có quay đầu nhưng trong giọng nói của anh mang chút ý cười.

Mặt Tuyết Chi đỏ ửng, không tự nhiên hắng giọng nói: “Ngủ một lát đi.”

Tiêu Chí Khiêm xoay người, Tuyết Chi liền nhìn thấy lồng ngực rộng lớn của anh, ngay lập tức cô liền thỏ dốc, đôi mắt lập tức tránh đi, trên mặt đỏ ửng ngày càng lan rộng. Tuy hai người đã là vợ chồng, cũng đã có tiếp xúc thân mật nhưng chính vì điều này mà những kí ức đêm đó hiện về càng thêm cám dỗ.

Tiêu Chí Khiêm thích nhìn cô đỏ mặt như thế này. Chỉ cần nhìn chăm chú như vậy, đôi môi cũng sẽ thật sung sướng mà cong lên, anh tiến lên giúp cô cởi áo sơ mi bên trong, vùng da rộng trước ngực bị lộ trong không khí, khiến cô nhẹ rùng mình vì lạnh. Đột nhiên, cơ thể nóng như lửa của anh sát lại gần khiến tim Tuyết Chi đập nhanh hơn, cánh tay đang ở bên cạnh anh cũng không biết phải đặt chỗ nào thì đúng.

Động tác của anh vẫn không dừng lại, chậm rãi cởi nút quần jean của cô. Bàn tay to xoa xoa thắt lưng của cô, nhẹ nhàng cởi quần. Quá trình này thật sự là tra tấn con người, cảm giác những nơi mà ngón tay anh xoẹt qua đều như bị đốt lửa, ngay cả làn da cô cũng bắt đầu nóng lên.

“Tiêu Chí Khiêm...” cô thì thầm bên tai anh, âm thanh giống như một con mèo nhỏ đang trêu chọc tâm trí anh.

“Ừ?” Anh vẫn còn đang tập trung hưởng thụ quá trình giúp cô cởi đồ.

“Anh... Anh lại trêu chọc em.”

“Ừ.” Trên mặt anh lúc này một chút thẹn thùng cũng không có, giống như chuyện này được coi là việc hiển nhiên.

Tuyết Chi cắn môi, bàn tay nhỏ bé khẽ trượt xuống...khi cô nghe thấy tiếng anh hít sâu, một ý cười xoẹt qua.

Cô kiễng mũi chân, nhẹ giọng nói: “Còn nhớ những gì em đã dạy anh chứ? Có đôi khi, cách giải quyết không chỉ có một.”

Tiêu Chí Khiêm nghiêng người, một tay đỡ lấy đầu, nhìn người đang ở trong tay mình, cánh môi cong lên một đường cong tuyệt đẹp. Cảm giác có cô bên cạnh, thế giới giống như thật yên bình. Những giờ phút yên bình này đối với anh mà nói thật vô cùng đáng quý.

Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô.

Đứng dậy, ăn mặc chỉnh tề rồi đẩy cửa đi ra. Trong phòng khách, đám người Thạch và Đinh Khiêm đã đợi sẵn ở đó.

Phòng khách này rất rộng, các cửa sổ lớn từ sàn nhà cho đến trần nhà đều đầy đủ ảnh sáng, chiếu sáng rất tốt. Giữa phòng khách là một tấm thảm lông dài cùng với một hàng ghế dài dù có mười mấy người ngồi cũng không thành vấn đề. Tiêu Chí Khiêm đi qua, ngồi ở vị trí còn lại duy nhất dành cho anh.

Thấy ông chủ đã ngồi xuống, Thạch trực tiếp nói: “Tin tức từ phía Thiên Ma truyền đến, anh ta đã mang theo người đến hơn mười căn cứ của Mãnh Hổ để truy tìm cả đêm nhưng đều không tìm được. Anh ta nghi ngờ rằng Mãnh Hổ không hề ở thành phố Y.”

Đinh Khiêm nói: “Có phải anh ta đã nhận được tin tức rồi bỏ trốn không?”

Thạch bên canh liền “ba” một tiếng, đánh vào gáy anh: “Sử dụng cái đầu trước khi nói đi, nếu anh ta sợ những trận chiến như thế này đã không được gọi là Mãnh Hổ rồi.”

Đinh Khiêm gãi đầu. Trước mặt mẹ anh, im lặng vẫn là tốt hơn.

Chị Điềm ngước đầu, thản nhiên nói: “Nguồn kinh tế của Mãnh Hổ chính là buôn bán thuốc phiện. Công việc này đã sớm trở thành một quy mô. Bây giờ, không ai ở trên con đường này là giàu hơn anh ta. Tôi nghe nói, ngay cả Đông Nam Á bây giờ cũng đã dùng hàng của Mãnh Hổ. Anh ta bây giờ giống như một con hổ muốn mở rộng lãnh thổ, muốn dùng việc buôn bán để chiếm lĩnh lãnh thổ mà thôi. Chỉ cần có tiền, sẽ tiếp tục tranh đấu giành thiên hạ, không có gì an toàn hơn phương pháp này. Cho dù chúng ta lúc này có đến địa bàn của anh ta, cũng không thể phá hủy hết sản nghiệp này. Nếu chúng ta gặp trở ngại, sợ rằng sẽ mang đến càng nhiều kẻ thù cho Hồng Môn. Phải biết rằng, sau lưng anh ta không hề đơn giản. Cho nên Mãnh Hổ không phải đang trốn mà anh ta chỉ là đang đi tấn công một ngọn núi khác mà thôi. Theo như thông tin tôi đã thu thập được thì tất cả đều hướng đến chỗ của chúng ta, thành phố L.”

Ngọc Diệp nằm ở một góc sô pha, không hề ngẩng đầu lên mà chỉ mở mắt nói: “Nếu anh ta không có ai giúp đỡ thì sẽ không thể đưa hàng hóa vào. Đây là địa bàn của chúng ta, ngay cả zf cũng không thể đứng ra mặt. Trước đây, thật ra đã có vài tên nhỏ bé đã giúp anh ta di chuyển hàng hóa, thế nhưng đều đã bị người của chúng ta giải quyết. Muốn chiếm lĩnh nơi này, sợ rằng con hổ núi như anh ta phải tốn cả đời cũng chỉ là tốn công."

Tiêu Chí Khiêm vẫn luôn im lặng nghe, vẻ mặt của anh cũng không thay đổi nhiều.

Nghe được nhiều chuyện từ những người lớn như vậy, Trương Thịnh Hải mở to hai mắt, cảm giác như nó còn sinh động hơn trong phim điện ảnh.

Chương 108: Đã sẵn sàng chưa?

Thạch nói: "Trước mắt để xem, Mãnh Hổ có khả năng rất lớn là đang ở thành phố Y."

Tiêu Chí Khiêm nhướn mày, ánh mắt âm trầm phát ra một loại ánh sáng nhạt, trên người phát ra điện, giống như một con sói đang ngủ say.

Nó đang đợi để thức tỉnh.

Nếu đã biết được anh ta tới Thành phố L, vậy thì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nhiều. Cho dù anh ta có bao nhiêu cách để chạy trốn đi nữa thì ở thành phố L này, anh cũng chỉ có một con đường dẫn xuống địa ngục, và ở đó anh đang đứng sẵn đợi anh ta.

"Muốn bắt được kẻ trộm trước hết phải bắt được kẻ cầm đầu. Màu tìm ra anh ta đi."

Một vài người lên tiếng trả lời. Lúc sau, lại nhìn về phía Đinh Khiêm: "Tra xem anh ta trước đó đã dùng di động và mạng Internet để liên lạc với những ai."

Muốn bắt được Mãnh Hổ ở Thành phố L, thì trước tiên phải tìm được người hợp tác với anh ta, anh ta nhất định sẽ tìm đến người kia.

Đinh Khiêm gật đầu: "OK!"

Thạch ngay lập tức liền nói một câu: "Buổi chiều Cường sẽ đến."

Đinh Khiêm không nhịn được cười, nói: "Chàng trai có cái mũi thính giống như một con chó, cho anh ta một con chim sẻ thì anh ta cũng có thể ngửi ra được nó là được hay cái, để anh ta đi tìm người chắc chắn có thể tìm thấy rồi!"

"Bốp."

Chị Điềm không chút khách khí nhấc chân đá một cước, nụ cười trở nên dịu dàng lạ thường, nói: “Đến khi nào con cũng có thể ngửi được như người ta thì mẹ lúc đấy cũng sẽ không cảm thấy hối hận khi sinh ra con."

Đinh Khiêm bật khóc: "Sớm biết rằng con sinh ra sẽ phải chịu ngược đãi như vậy, sao mẹ lúc đó không nhét con trở lại bụng đi!"

Chị Điềm lại tát anh một cái nữa: "Nếu có thể nhét con trở lại được thì con nghĩ mẹ sẽ không nhét lại sao!"

Đinh Khiêm quay đầu lại nhìn Thạch đứng ở đó, tìm kiếm sự an ủi: "ThạchThạch..."

Thạch chán ghét đẩy anh ra: "Cút sang một bên."

Đinh Khiêm nhìn xung quanh. Mẹ anh thật sự không thương anh, không ngừng khóc thút thít. Cuối cùng, anh chuyển hướng sang Tiêu Chí Khiêm, nghẹn ngào gọi: “Cậu chủ!”

Tiêu Chí Khiêm thậm chí còn không liếc nhìn anh một cái, nói xong việc chính liền đứng dậy, đi lên xem người phụ nữ nhỏ bé của mình.

Ngọc Diệp không có hứng thú với chuyện gia đình của người khác, liền kéo Trương Thịnh Hải trở về phòng của mình. Chị Điềm liếc mắt một cái, cười nói: “Các bạn nhỏ, đừng làm chuyện gì xấu nha. Nếu có làm chuyện xấu gì cũng phải nhớ dùng biện pháp an toàn đó.”

Trương Thịnh Hải bước chân liền có chút lảo đảo, khuôn mặt đẹp trai đỏ bừng.

Ngọc Diệp thì lại như không có gì xảy ra, kéo anh vào phòng.

“Hải, cởi quần áo ra.”

Trương Thịnh Hải lập tức trừng lớn hai mắt: “Đào, Đào Nhi, em..”

Một nam một nữ ở chung một phòng, cởi quần áo làm gì? Anh còn chưa kịp chuẩn bị chút tâm lí nào! Hơn nữa, anh đối với Đào Nhi đèu cảm giác cô là một cô gái luôn nháo lên vì đồ ăn vặt mà thôi. Tiến triển nhanh như vậy, anh vẫn phải cần thời gian để điều chỉnh tâm lí.

Hai mắt to tròn của Ngọc Diệp khẽ chớp chớp, chính mình tự cởi áo khoác, lộ ra chiếc áo ngực màu trắng. Hai bầu ngực trước ngực cô rất mềm mại. Tuy rằng nó không được đầy đặn nhưng vẫn rất mê người.

Trương Thịnh Hải trừng mắt, nuốt nước bọt.

Ngọc Diệp buộc mái tóc dài ngang vai của mình lên theo kiểu đuôi ngựa, rút ra cái khúc nhị côn ở bên hông mình, nhìn anh cười ngọt ngào: “Em chỉ muốn thử xem anh đã trưởng thành hay chưa.”

“Ách.” Trương Thịnh Hải phản ứng vô cùng chậm chạp, mặt nhất thời đỏ bừng, vội vàng gật đầu đồng ý.

Đáng chết, vậy mà anh lại tưởng rằng...

Đột nhiên, Ngọc Diệp tiến lên trước mặt anh, ánh mắt ngây thơ: “Hải, mặt của anh đỏ quá.” Nói xong, cô còn lấy tay chọc chọc mắt anh: “Anh đang nghĩ gì đó?’

“Không có!” Trương Thịnh Hải lập tức phủ định lắc đầu, vội nói: “Đến đây đi, anh sẽ cho em thấy anh đã tiến bộ như thế nào.”

“Được.” Ngọc Diệp cười.

Hai người đi đến chỗ trống của căn phòng. Nhìn thấy Trương Thịnh Hải đã chuẩn bị tư thế sẵn sàng, ánh mắt Ngọc Diệp khẽ thay đổi, nụ cười trên môi dần trở nên bình tĩnh hơn: “Đã sẵn sàng chưa?"

“Đến đây đi.” Trương Thịnh Hải hai mắt sáng như đuốc, tự tin 10 phần.Ngọc Diệp vung cây khúc nhị côn trong tay mình, không đợi anh tránh đi liền hung hăng đánh xuống vai anh.

Trương Thịnh Hải bị đau kêu lên một tiếng, ôm vai trái lui xuống phía sau vài bước.

“Hải, anh không sao chứ?” Ngọc Diệp liền chạy nhanh lên xem, nhìn thấy đầu vai sưng đỏ của anh, không khỏi tự trách mình, nói: “Em rõ ràng đã khống chế lực rồi mà, lần này em chỉ dùng có 3 phần lực, thế mà nó vẫn bị sưng lên.”

Ba, ba phần...

Cô sao có thể lần nữa đánh vào lòng tự trọng của anh như vậy chứ?

Trương Thịnh Hải chỉ biết cắn răng lắc đầu: “Không sao, anh vừa rồi chỉ là chưa có chuẩn bị tốt. Đến đây đi, lần này em cứ dùng đúng bản lĩnh thực sự của mình đi.”

“Thật chứ?” Ngọc Diệp sợ sẽ làm thương anh lần nữa nhưng Trương Thịnh Hải lại kiên định: “Anh nói không có việc gì là không có việc gì.”

Ngọc Diệp gật đầu: “Vậy được rồi.”

Tiếp theo, thỉnh thoảng lại có thể nghe được những tiếng la hét kêu la ở trong phòng truyền ra. Chị Điềm ngồi trên ghế sô pha xem tạp chí, Đinh Khiêm đang bóp chân cho chị, ngẩng đầu liếc mắt một cái về phía căn phòng, nhỏ giọng nói thầm một câu: “Phải kịch liệt đến như vậy sao?”

Tuyết Chi ngủ cho đến buổi chiều, khi cô tỉnh dậy, đường chân trời đã một màu đỏ rực.

Duỗi lưng một cách lười biếng, cô sờ sờ cái bụng đói của mình rồi xuống giường, đẩy cửa đi ra ngoài.

Trong phòng khách không có ai, cô đi vào phòng bếp vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Tiêu Chí Khiêm. Cổ tay áo được anh xắn lên, tay cắt đồ ăn, những nhát cắt rất ổn định và đều.

Một người đàn ông đã quen dùng súng, hiện tại lại cầm dao làm bếp, thật sự là tràn ngập cảm giác giác xa lạ.

Nhưng cô không thể không thừa nhận rằng, một người đàn ông đẹp trai như Tiêu Chí Khiêm thực khiến người khác tâm tình kích động. Bất kể anh có làm cái gì cũng đều sẽ tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp.

Nghe được tiếng bước chân, anh liền quay đầu lại, mỉm cười với người đứng ngoài cửa: “Đói bụng rồi sao?”

“Ừ.” Tuyết Chi thành thật gật đầu, đi qua đi lại. Cô đứng ở phía sau anh thăm dò: “Tối nay anh làm bữa tối sao?”

Thạch là đầu bếp của bọn họ. Đồ ăn luôn là do annh ấy làm, tay nghề cũng rất tốt. Chẳng qua dạo này cậu chủ này nhàn hạ, mà phó chủ của Hải Thiên Đường cũng bận rộn chạy đôn đáo khắp nơi. Hiện giờ, Thạch không có ở đây, thế nhưng cũng không nghĩ đến là Tiêu Chí Khiêm sẽ tự mình xuống bếp.

“Hôm nay ăn mì ống.” Anh nhẹ giọng nói xong liền mở nắp, cho một thìa cà phê muối vào nước sôi, sau đó thêm 1 thìa cà phê dầu ô liu.

Nhìn từng động tác nhỏ này của anh, Tuyết Chi có chút kinh ngạc.
Thêm muối sẽ làm mì dẻo hơn và có thêm chút vị, thêm dầu ô liu sẽ giúp mì dai hơn. Phàm là những người không thường vào bếp, căn bản sẽ không biết những kĩ xảo này.

Cô tò mò, Tiêu Chí Khiêm biết nấu ăn từ khi nào?

Anh lại cho mì vào nồi. Sau khi mì mềm, anh dùng đũa nhẹ nhàng đảo chúng lên lần nữa rồi đậy nắp vung khoảng 8 phút. Sau đó anh đi làm nước sốt.

Tuyết Chi đứng ở một bên nhìn. Từng hành động của anh đều rất có trình tự và bình tĩnh. Khi ánh mắt anh tập trung, lông mi anh còn dày và dài hơn cả phụ nữ, tạo ra một cái bóng nhỏ, khóe miệng giống như vô hình nhếch lên thành một đường cong. Đôi môi của anh rất đỏ, rất ít người đàn ông có thể có đôi môi hoàn mĩ giống anh. Một ý nghĩa kì quái xẹt qua, khiến cô không tự chủ mà nhớ tới cảm giác lúc hai người hôn môi.

Da mặt anh rất mỏng và nhẵn, thậm chí còn có thể nhìn thấy các mao mạch dưới da. Cô biết Tiêu Chí Khiêm căn bản là sẽ không bao giờ làm mấy chuyện như là chăm sóc da, nhưng làn da của anh thực sự rất tốt, khiến cho cô cảm thấy phụ nữ như cô thật khổ.

Lúc này, anh quay lại nhìn cô, ngón tay anh dính đầy nước sốt đỏ, để gần môi cô: “Nếm thử xem.”

“Ồ.” Tuyết Chi thu hồi lại suy nghĩ của bản thân, ngoan ngoãn đưa lưỡi nhẹ nhàng liếm xuống.

Nhìn thấy đầu lưỡi phiếm hồng của cô, mắt anh đỏ ngầu.

Khi đầu lưỡi cô liếm lên ngón tay anh, cơ thể anh khẽ run, rất nhanh liền hạ tầm mắt xuống, nhẹ giọng hỏi: “Hương vị như thế nào?”

“Ừ!” Tuyết Chi gật đầu, vô cùng ngạc nhiên: “Rất ngon, còn ngon hơn cả nhà hàng.”

Điểm này, cô không hề nói quá. Cô đã ăn ở rất nhiều những nhà hàng lớn nhỏ phương Tây ở thành phố A. Những lúc vội thì mỳ Ý chính là món ăn được ưa chuộng hơn cả, những gì Tiêu Chí Khiêm làm chắc chắn là cao hơn một bậc so với những người đầu bếp ở đó.

Sau khi cô nói, Tiêu Chí Khiêm cũng nở một nụ cười hài lòng: “Thật không? Để anh nếm thử xem.”

Anh đột nhiên cúi đầu, hôn lên môi cô. Trong khi cô còn đang sững sờ thì đầu lưỡi anh đã cậy mở hàm rang của cô, đảo qua lưỡi cô, đem một chút hương vị còn dính trên đầu lưỡi quét đi sạch sẽ.

Cuối cùng, khi rời khỏi môi cô, anh cười tươi như hoa: “Quả thực không tồi.”

Tuyết Chi đỏ mặt, gần như là quên mất chuyện mình vừa bị đánh lén.

8 phút sau, anh vớt mì ra để vào nước lạnh. Đợi cho đến khi ráo nước, anh trộn mì với nước sốt thịt cùng với hành và tỏi được băm nhỏ. Một lúc sau, mỳ ý được vớt ra khỏi nồi, rắc một chút cà chua đã được thái hạt lựu lên bề mặt, đầy đủ màu sắc.

Đặt hai phần mì lên bàn, kết hợp với ly rượu hảo hạng cùng với một mảng hồng ở bên ngoài cửa sổ, không khí lúc nào có chút lãng mạn.

Tuyết Chi ngồi đối diện với anh, mỉm cười nói: “Em còn không biết là anh biết nấu ăn đấy.”

Anh khẽ mỉm cười: “Vừa rồi có gọi điện hỏi qua dì Trương,”

“Chỉ cần hỏi qua điện thoại?” Tuyết Chi kinh ngạc, nhìn vào đĩa mì ý đầy đủ cả sắc lẫn vị.

“Ừ.” Anh gật đầu. “Nếu em thích, sau này anh sẽ làm cho em ăn.”

Tuyết Chi nở nụ cười: “Cũng không ổn, từ nay em sẽ phụ trách bữa tối nhưng chắc sẽ không ngon được bằng anh.”

“Chỉ cần là em làm, đều ăn rất ngon.” Nguyên tắc duy nhất của Tiêu Chí Khiêm chính là những gì liên quan đến Tuyết Chi đều rất tốt.

Bị ánh mắt anh nhìn có chút xấu hổ, Tuyết Chi bắt đầu hướng về phía chiếc đĩa mà tấn công. Bất kể là màu sắc hay mùi vị, tất cả đều rất tuyệt vời, sau khi ăn hết đĩa mì, cô liếm môi rồi nhấp một ngụm rượu vang, lúc này mới thỏa mãn nói: “Tiêu Chí Khiêm, nếu anh mở nhà hàng nhất định sẽ rất đông khách.”

Tiêu Chí Khiêm nhìn chằm chằm vào hai mắt đang phát sang của cô, ý cười trên môi càng sâu: “Khách hàng duy nhất của anh cũng chỉ có em.”

“Haha, mỗi ngày đều làm cho em ăn như thế này nhất định sẽ mệt chết.”

Anh lắc đầu: “Không sợ. chỉ cần làm cho vợ vui, anh cái gì cũng làm được.”

Tuyết Chi nheo đôi mắt phượng, một vài nét quyến rũ vô tình lộ lên. Có thể là do cô ấy đã uống chút rượu mà khiến khuôn mặt đỏ bừng lên, giọng nói cũng trở nên mềm mại: “Nuôi em nhất định sẽ mệt chết bởi vì em chính là kẻ phá nhà nha, không phải hàng hiệu hay bản giới hạn em đều không cần!"

Anh nở nụ cưới, yêu thương nhéo mũi cô: “Những thứ tốt nhất mới xứng với em.”

Tuyết Chi lại nhấp một ngụm rượu vang đỏ, khép hờ ánh mắt: “Tiêu Chí Khiêm, anh cứ chiều em như vậy, em sẽ càng ngày càng trở nên tham lam, cái gì cũng sẽ không hài lòng.."

“Anh thích em yêu cầu những thứ đó với anh.” Anh đứng dậy, đi đến phía sau cô, vòng tay ôm cô, áp người vào lung cô: “Nếu anh có thể cho em những thứ đó, chứng tỏ anh vẫn là còn giá trị để tồn tại.”

Chương 109: Thật muốn có em bé

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 110: Không nuông chiều cô thì nuông chiều ai?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau