CÔ VỢ TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cô vợ trọng sinh - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Một đêm đó không hề tốt đẹp

Cơ thể đau đớn giống như bị xé rách ra vậy.

Hơi thở ấm áp của người đàn ông phả trên cổ Trương Tuyết Chi. Cô đau đến mức mỗi lỗ chân lông như nở rộng ra, mồ hôi lạnh chảy nhỏ giọt trên má.

Khi anh tấn công mạnh mẽ vào tuyến phòng thủ cuối cùng của cô, cô bỗng dưng muốn bật khóc.

Cô mong chờ lâu như vậy, cuối cùng…

Động tác của người đàn ông càng ngày càng mạnh mẽ, giống như đang vô cùng bất mãn, hận không thể nghiền nát cô.

Hai tay cô túm chặt vào ga giường, đón lấy động tác của anh, cơ thể giống như đã vỡ ra một nửa, nhưng vẫn ngoan cố nghiến chặt răng, không phát ra tiếng nào.

Giống như một con dã thú đã bị bỏ đói lâu ngày, người đàn ông vô cùng hung hăng, không hề để ý đến cảm nhận của cô.

Cuối cùng, anh thấp giọng gầm một tiếng, kết thúc.

Người đàn ông nằm trên người cô, phòng ngủ yên ắng không một tiếng động, từ đầu đến cuối, cô không nói một câu gì.

Trương Tuyết Chi mở mắt, ánh mắt thâm tình nhìn góc nghiêng anh tuấn của anh, vừa định mở miệng, người đàn ông đã ngồi dậy, rút một tờ giấy, tùy ý lau đi vết dính trên người.

Nhìn thấy vết máu màu đỏ trên miếng giấy, đôi lông mày đẹp đẽ của anh nhíu lại tỏ vẻ chán ghét, vứt giấy đi, không hề nhìn đến người phụ nữ đang nằm trên giường, quay người nhấc đôi chân thon dài bước vào phòng tắm.

Trương Tuyết Chi cố ý lơ đi sự chán ghét trong ánh mắt anh, tay chống giường ngồi dậy, toàn thân mỏi nhừ, eo như sắp gãy làm đôi, nơi nào đó lại càng cảm thấy bỏng rát.Cô đau đớn mím chặt môi, không ngờ cho dù là ở trên giường, Bắc Minh Hạo cũng lạnh nhạt với cô như vậy, đến một chút dịu dàng cũng keo kiệt không cho cô.

Phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy.

Cô có thể tưởng tượng ra, người đàn ông cách cô một bức tường kia, đang nóng lòng muốn xóa sạch hương vị của cô trên người anh, cô cảm thấy chua xót trong lòng.

Lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa dè dặt.

Trương Tuyết Chi vội vã vơ tạm lấy chiếc áo sơ mi trắng của anh mặc vào, độ dài của áo vừa đủ che phủ bờ mông căng tròn của cô, để lộ một đôi chân dài đẹp đẽ. Mái tóc dài đen nhánh tùy ý thả xõa trước ngực, hai màu trắng đen tạo một cảm giác kích thích thị giác mạnh mẽ, tràn đầy khiêu gợi.

Nhìn thấy người đang đứng ngoài cửa, Trương Tuyết Chi theo thói quen trở về dáng vẻ mạnh mẽ hàng ngày, đôi mắt phượng mê người của cô híp lại, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ lười biếng dựa vào tường: “Cô tìm Anh Hạo? Anh ấy đang tắm.”
Đỗ Hân Dĩnh nhìn thấy dáng vẻ này của cô, không cần nghĩ cũng biết được ban nãy đã xảy ra chuyện gì, sắc mặt tái đi: “Hai người… không, không thể… không thể nào…”

“Haha.” Trương Tuyết Chi cười, tay khoanh trước ngực, dáng vẻ quyến rũ, nhíu mày hỏi ngược lại: “Tại sao lại không thể?”

“Không! Không!” Đỗ Hân Dĩnh hiển nhiên đã chịu phải kích thích, hai tay bịt chặt tai lại: “Tôi không tin, tôi không tin!”

“Đỗ Hân Dĩnh, cô nghe rõ cho tôi, tôi ngủ với Anh Hạo rồi! Mới đây thôi, chúng tôi đã ngủ với nhau rồi!”

Đỗ Hân Dĩnh sụp đổ hét lớn: “Đừng, đừng nói nữa! Anh Hạo đã đồng ý với tôi, sẽ không phát sinh quan hệ với cô…”

“Lời đảm bảo như vậy, cô cũng tin?” Trương Tuyết Chi tiến về phía trước một bước, ghé sát vào tai Đỗ Hân Dĩnh: “Anh ấy nói, biểu hiện trên giường của tôi tốt hơn cô một trăm lần!”

“Trương Tuyết Chi, cô là đồ tiện nhân!!”

“Haha…” Trương Tuyết Chi vui vẻ cười lớn, cô thật sự rất muốn để Bắc Minh Hạo thấy được dáng vẻ lúc này của Đỗ Hân Dĩnh, vẻ mặt ác độc đầy thù hận, giống một ả đàn bà điêu ngoa, đâu còn dáng vẻ dịu dàng thường ngày nữa, so sánh với Trương Tuyết Chi cô trong mắt anh, cũng không cao thượng thuần khiết hơn bao nhiêu!

“Tôi là tiện nhân, nhưng cũng có giá trị của một tiện nhân!” Trương Tuyết Chi thu lại nụ cười, tiến đến gần Đỗ Hân Dĩnh, ngũ quan đẹp đẽ khẽ nhăn lại: “Tôi vì người đàn ông này mà hủy hoại cả cuộc sống của mình, dâng lên tất cả những gì tôi có! Ba tôi bị ép tiếp nhận điều tra, em trai lại phải vào tù! Cô thì sao, cô đã làm được gì cho anh ấy? Cô chẳng qua chỉ là con gái của bà quản gia nhà chúng tôi, cô ăn của nhà tôi, mặc nhà của tôi, đến cả học phí cũng là ba tôi đóng cho cô, cô có tư cách gì để giành đàn ông với tôi? Cô…”

Không đợi cô nói xong, một cánh tay mạnh mẽ nắm lấy vai cô, ngay sau đó, cả người cô bị ép quay lại, rồi cô bị tát một cái thật mạnh.

Anh Hạo… Đỗ Hân Dĩnh oan ức bổ nhào vào lòng Bắc Minh Hạo, giọng yếu ớt lên tiếng tố cáo khiến người khác đau lòng: “Anh Hạo, anh đã đồng ý với em rồi, anh đồng ý với em rồi… Sao anh lại cùng với cô ấy…”

Chương 2: Xách dép cho cô ấy cũng không xứng

Gương mặt anh tuấn của Bắc Minh Hạo hiện lên cảm giác tội lỗi, nhưng càng nhiều hơn lại là sự chán ghét và căm thù đối với Trương Tuyết Chi. Cho dù đã lên giường với cô, anh cũng xem như lần này là cô hạ tiện quyến rũ anh!

Anh ôm lấy Đỗ Hân Dĩnh, ánh mắt u ám nhìn Trương Tuyết Chi: “Bây giờ tôi sẽ nói cho cô biết, Hân Dĩnh là gì đối với tôi! Cô ấy là người phụ nữ tôi yêu, còn cô, đến cả xách dép cho cô ấy cũng không xứng!”

Đỗ Hân Dĩnh cảm thấy ngạc nhiên, nghe anh nói như vậy, sự oan ức ban nãy không tính là gì cả.

“Còn về chuyện vừa xảy ra khi nãy, cô cũng đừng hiểu lầm. Cô đã giúp tôi không ít việc, coi như đó là món quà dành cho cô, tôi cũng nên thỏa mãn cô một lần.” Lời nói tuyệt tình của anh giống như một roi mạnh mẽ quất vào tim Trương Tuyết Chi.

Trương Tuyết Chi ngơ ngác nhìn anh, mặt trắng bệch. Cô biết rõ là mình đã thua rồi, thua đến triệt để, không còn đường quay về nữa.

Đúng vào lúc này, điện thoại của cô reo lên, cô máy móc nghe máy, nghe lời nói bên kia truyền đến, cả người cô chấn động, liên tục lắc đầu vẻ không dám tin, không thể nào, ba cô không thể nào lại tự sát được, sao có thể chứ?!

Cô mặc bừa một bộ quần áo nào đó vào, cuống cuồng đến mức quên cả đi giày, chân trần chạy ra ngoài.

Két.

Một chiếc xe lao nhanh đến đụng mạnh vào Trương Tuyết Chi, trong đầu cô lúc này hiện lên rất nhiều hình ảnh giống như một thước phim cũ, từng cảnh từng cảnh lướt qua.

Trong cuộc đời của cô, chuyện bi thương nhất chính là yêu một người đàn ông tên là Bắc Minh Hạo.

Cô nịnh ba, dùng tiền của chính phủ, ủng hộ công ty của Bắc Minh Hạo.

Khi Bắc Minh Hạo gặp khó khan về vốn, cô cậy là thiên kim của chủ tịch thành phố, nhận hối lộ của văn phòng bất động sản…

Kết quả, ba cô bị công an điều tra, mẹ kế lại cuỗm đi hết tiền gửi trong ngân hàng, em trai cùng cha khác mẹ vì muốn trút giận cho cô, bị phán tội cố ý đả thương người khác, bị phạt tù ba năm. Còn cô, vẫn không chịu tỉnh ngộ, hoang tưởng dùng cơ thể này để đổi lấy sự thương hại của Bắc Minh Hạo.

Cô vĩnh viễn cũng không thể quên được, lúc anh ‘yêu’ cô, trong mắt anh toàn là chán ghét. Anh nhìn cô giống như nhìn phân chuột.

Bịch.Cô ngã xuống giữa đại lộ, máu từ cơ thể dần dần lan rộng ra, cô khẽ co giật một lúc, sau đó liền bất động.

“Có người bị xe đâm rồi, mau gọi 120!”

Đám người từ bốn phía vây lại: “Nhìn dáng vẻ này chắc là không ổn rồi… ai, một cô gái xinh đẹp là thế!”

“Đúng vậy, vẫn còn trẻ như vậy, thật đáng tiếc.”

Trương Tuyết Chi mờ mịt mở to mắt, nằm giữa đống máu nhưng cô lại không cảm thấy đau đớn mà lại cảm thấy, đây là một sự giải thoát.

Vì một người đàn ông mà hại cả nhà mình, chết đi cũng tốt.

Ý thức dần dần mất đi, mí mắt trở nên nặng nề…

Vào giây phút cuối cùng của sự sống, thứ hiển hiện trong đầu cô, không phải là Bắc Minh Hạo khiến cô vừa yêu vừa ghét mà là một bóng người cao ngạo ngồi trên xe lăn, anh nhìn chằm chằm vào cô: “Đừng nói xin lỗi với tôi! Chỉ cần em không yêu tôi, thì em sẽ mãi không có tư cách để tôi tha thứ cho em!”Tiêu Chí Khiêm… người đàn ông mà cô làm tổn thương sâu sắc nhất trong cuộc đời này! Cho dù có vì cô mà mất đi đôi chân, anh cũng không nỡ trách cô một câu!

Nước mắt lăn dài theo gò má chảy xuống. Nếu như có thể sống lại, cô tình nguyện trở thành đôi chân của anh, bù đắp cho mọi lỗi lầm của cô. Nếu như có kiếp sau, cô thà rằng mình chưa từng yêu Bắc Minh Hạo…

Uỳnh.

Một tia sét chớp ngang trên bầu trời, đột nhiên trời đổ mưa lớn, đám đông vây quanh cũng tản đi, chỉ còn lại một mình cô gái bé nhỏ nằm giữa đường.

Máu hòa lẫn với nước mưa, lan rộng ra tứ phía.

“Chị? Chị?”

Bên tai ù ù vang lên giọng nói, giống như có gì đó trong đầu cô vừa nổ lớn một tiếng, khiến đầu cô đau như muốn nứt toác ra, muốn mở mắt, nhưng làm cách nào cũng không thể nhấc mí mắt lên nổi.

Cô… chẳng phải đã chết rồi sao?

Phòng bệnh sạch sẽ ngăn nắp, một người đàn ông đẹp trai đang ngồi canh bên cạnh, nhìn chằm chằm vào người đang nằm trên giường, lo lắng hỏi: “Mẹ, chị đã hôn mê nửa ngày rồi, sao vẫn chưa tỉnh dậy? Không phải là ảnh hưởng đến não rồi chứ? Ai da, nếu như mà trở thành ngốc thì làm thế nào?”

Trên sofa, một người người đàn bà trung niên ăn mặc thời thượng ngồi đó, tay cầm quyển tạp chí, vẻ lười biếng trả lời: “Bác sĩ đã nói là không sao rồi, con còn ầm ĩ gì chứ?”

“Vậy sao chị vẫn chưa tỉnh?”

Người phụ nữ đó không kiên nhẫn lườm cậu một cái: “Sao mẹ biết được?”

Trương Thịnh Hải khẽ nhíu mày, anh sợ nếu như chị mình cứ ngủ như thế này sẽ để lại di chứng gì đó.

Chương 3: Tái sinh

“Chị, mau tỉnh dậy! Chị…” Trương Thịnh Hải lay mạnh người đang nằm giường.

Bà Trương vội vàng ngăn cậu lại: “Tiểu tổ tông ơi, con đừng có lắc nữa, nếu như con nhóc này xảy ra chuyện gì, ba con sẽ không tha cho con đâu!”

Trương Thịnh Hải không nghe lời bà nói, vẫn tiếp tục lay cô: “Chị, mau mở mắt nhìn thằng em đẹp trai này của chị đi!”

“Mẹ bảo con đừng có lay như thế nữa!” Bà Trương đang định ngăn con trai lại thì người nằm trên giường bỗng nhiên mở mắt, bà lập tức vui vẻ tươi cười: “Ôi, Tuyết Chi à, cuối cùng con cũng tỉnh rồi, làm mẹ lo gần chết.”

Trương Thịnh Hải vui mừng ôm lấy Trương Tuyết Chi: “Tốt quá rồi, haha, em biết ngay là chiêu này có tác dụng mà!”

“Khụ khụ…” Trương Tuyết Chi bị cậu ôm quá chặt, không thể thở nổi.

Bà Trương vội ngăn cản con trai: “Thằng nhóc này, mau buông chị con ra!”

“Hi hi, con vui quá thôi mà!”

Bà Trương rót một cốc nước, thân thiết đưa cho cô: “Tuyết Chi, uống cốc nước đi con.”

Trương Tuyết Chi lắc đầu, cô ngửi thấy mùi thuốc khử trùng trong phòng, cảm nhận được sự lạnh buốt của ống tiêm truyền dịch vào trong cơ thể, lại nhìn thấy mẹ kế và em trai đứng bên cạnh… Mọi thứ, thật sự khiến cô muốn khóc.

Đầu óc nhanh chóng vận hành, cô đột nhiên nhớ lại, hai năm trước, cô trượt chân ngã cầu thang, từng vào viện một lần, cũng bị tên nhóc lỗ mãng Trương Thịnh Hải này lắc cho tỉnh dậy, lúc đó, cô còn mắng cậu một trận nữa.

Mọi chuyện giống như mới xảy ra ngày hôm qua, lần lượt hiện lên trước mắt. Nhưng lúc này mọi cảnh tượng lại tái hiện lại, vậy là cô… sống lại? Tái sinh? Hay chỉ là một giấc mơ?

“Chị, không phải chị bị ngã ngốc đi rồi đấy chứ?” Trương Thịnh Hải nhìn vẻ ngơ ngác của cô, đưa tay lên trước mặt cô huơ huơ: “Đây là mấy?”

Trương Tuyết Chi cúi đầu xuống, kích động đến mức hai bả vai cô cũng run rẩy.

Là thật đó! Là thật! Cô vẫn chưa chết, cô sống lại rồi, hơn nữa còn trở về hai năm trước, lúc em trai vẫn chưa phải vào tù, ba cô vẫn chưa tự sát, cô vẫn chưa hề gặp Bắc Minh Hạo!!

“Tiêu rồi! Mẹ, mau đi gọi bác sĩ! Chị thật sự bị ngốc rồi!”

“À, ờ, ờ…” Bà Trương cũng bị dọa một trận, vội vã đi tìm bác sĩ.
Trương Tuyết Chi là công chúa của nhà họ Trương, là hòn ngọc được nâng niu trong lòng của ba mẹ chồng bà ta, nếu như cô có tổn thất gì, bà ta không gánh nổi trách nhiệm!

Trương Thịnh Hải giữ chặt hai vai Trương Tuyết Chi, kích động nói: “Chị, chị phải gắng lên! Chị không thể ngốc được!”

Đột nhiên, Trương Tuyết Chi ôm chầm lấy cậu.

Trương Thịnh Hải ngơ ra: “Chị…”

Lúc này, cậu có thể chắc chắn một trăm phần trăm, chị cậu thực sự bị ngốc rồi! Bởi vì từ bé chị đã rất ghét cậu, còn chưa từng cười với cậu lần nào chứ đừng nói là ôm cậu như thế này.

Cô kích động lau nước mắt trên chiếc áo phông hàng hiệu của em trai, thật tốt, cô vẫn còn được nghe tiếng em trai.

Cô mãi mãi cũng không quên được ngày em trai bị cảnh sát còng tay đưa đi. Cô đã chạy đuổi theo cả một quãng đường, cứ khóc mãi. Còn cậu thì bám vào song sắt cửa sổ, mỉm cười hét lớn nói với cô: “Chị, em sẽ không để người khác ăn hiếp chị, ai cũng không được!”

Em trai của cô lúc đó, ngốc đến mức khiến cô đau lòng.

Cô khẽ khịt mũi, ngẩng đầu cho nở nụ cười, nói với cậu: “Hải à!”

A! Trương Thịnh Hải cảm thấy mình cũng bị ngốc theo rồi, chị gọi tên cậu kìa!!
Trương Tuyết Chi nắm chặt lấy tay của anh, nghiêm túc nói: “Tiểu Hải, sau này để chị bảo vệ em, chị sẽ không để người khác ăn hiếp em, ai cũng không được.”

Trương Thịnh Hải ngơ ngác nhìn cô, đột nhiên, cậu quay mặt đi, đưa tay lau lau khóe mắt: “Chị, không phải chị bị ngã đến hỏng não rồi đấy chứ…”

Trương Tuyết Chi vẫn chỉ cười, một người em trai ngây thơ đáng yêu như vậy, tại sao trước kia cô lại ghét cậu chứ? Chỉ bởi vì trong người cậu có chảy nửa dòng máu không giống cô sao?

Cô nghĩ đến bản thân mình ngày xưa, thật sự vô cùng ấu trĩ.

Bác sĩ bà Trương gọi đến lập tức làm kiểm tra cho cô. Trương Tuyết Chi rất phối hợp, đây là sinh mạng thứ hai ông trời dành cho cô, cô nhất định phải trân trọng.

Kết quả kiểm tra cô không có vấn đề gì, ngày mai là có thể xuất viện, bà Trương thở phào một hơi.

Thấy chị gái sau chuyện ngoài ý muốn lần này, lại thay đổi 180 độ với mình, Trương Thịnh Hải cảm thấy vô cùng vui mừng, cả buổi sáng cứ quấn lấy cô.

Trương Tuyết Chi ăn táo mẹ kế gọt cho, hưởng thụ sự chăm sóc của bà.

Trải qua bài học thất bại thảm hại của kiếp trước, cô đã hiểu ra được rất nhiều chuyện. Có chí thì nên, có khi phải thất bại nhiều lần mới có được thành công.

Tôi vui vẻ hòa hoãn với anh, sao anh lại một lòng muốn hại tôi? Đời người chính là một màn đánh cược, mỗi một người đều đóng vai là kẻ cược.

Thứ cô cược chính là khoản nợ kiếp trước.

Lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa, Trương Thịnh Hải đi mở cửa: “Đỗ Hân Dĩnh, chị đến rồi.”

Một cô gái tóc dài thướt tha, dáng người mảnh khảnh bước vào, gương mặt trang điểm tinh tế, chỉ mặc một chiếc váy trắng giản dị, chiếc váy đó là Trương Tuyết Chi tặng cô. Cô bước vào, tuy gương mặt không đẹp bằng Trương Tuyết Chi, nhưng cũng được coi là thanh tú, xinh xắn khiến người ta yêu thích.

Đỗ Hân Dĩnh khẽ cười, nhẹ nhàng nói: “Mẹ bảo tớ mang canh đến cho cậu.”

Trương Tuyết Chi không nói gì, chỉ nhìn cô ta bằng ánh mắt mê người.

Cô nhớ đến dáng vẻ lúc cô ta mắng cô là tiện nhân.

Chương 4: Hồ Ly tinh chết tiệt

“Có Hân Dĩnh ở đây là mẹ yên tâm rồi.” Bà Trương nhìn đồng hồ nói: “Tuyết Chi à, hội phụ nữ có cuộc họp, mẹ phải đến tham gia, lát nữa mẹ quay lại.”

Trương Tuyết Chi không nói gì, bà Trương cũng đã sớm quen với sự lạnh nhạt này của cô rồi, cũng không để ý, nhéo đứa con trai giống như chú chó Pug cứ vây xung quanh Trương Tuyết Chi: “Chiều nay đến trường học!”

Trương Thịnh Hải mới là sinh viên năm nhất, trường của cậu cũng ở thành phố này, có thời gian rảnh là chạy về nhà.

“Con muốn ở cùng chị…”

“Mẹ nói với ba con nhé?”

Trương Thịnh Hải ngay lập tức thấy sợ, ngoan ngoãn rời đi cùng mẹ.

“Tuyết Chi, cậu khỏe hơn chút nào chưa?” Đỗ Hân Dĩnh giống như bình thường, thân thiết ngồi xuống bên cạnh Trương Tuyết Chi.

Trương Tuyết Chi không có nhiều bạn bè, trước giờ chỉ có một người bạn cùng phòng kí túc xá thời đại học. Từ sau khi gặp Bắc Minh Hạo, thế giới của cô chỉ còn lại người đàn ông này, còn Đỗ Hân Dĩnh ở nhà họ Trương tự nhiên lại trở thành cố vấn tình yêu của cô, tích cực hiến kế cho cô.

Bảo cô nhận hối lộ mấy tỷ của bên công ty bất động sản rồi chuyển cho Bắc Minh Hạo để khiến anh yêu thích mình chính là chủ ý của Đỗ Hân Dĩnh!

“Tuyết Chi, cậu sao vậy?” Thấy cô không nói gì, Đỗ Hân Dĩnh đưa tay ra định sờ lên trán cô: “Cậu có chỗ nào không khỏe sao?”

Trương Tuyết Chi ngồi dậy, vờ như vô ý mà tránh cánh tay của cô ta.

Đỗ Hân Dĩnh cũng không nghĩ nhiều, đứng dậy múc một bát canh mang đến: “Tuyết Chi, cậu uống canh đi.”

“Không cần, tôi chưa muốn ăn.”

Trương Tuyết Chi bỏ chăn ra bước xuống giường, đi đến bên cửa sổ, kéo rèm ra, nhắm mắt lại hưởng thụ bầu không khí tươi mới, dáng vẻ vô cùng thoải mái.Đỗ Hân Đi đứng ở phía sau cô, nhìn theo cô, dè dặt lên tiếng: “Tuyết Chi, ngày kia có buổi họp lớp, cậu có muốn đi cùng không?”

Trương Tuyết Chi khẽ run lên, cô và Bắc Minh Hạo chính là gặp nhau tại buổi họp lớp của Đỗ Hân Dĩnh. Bây giờ xem ra đó chẳng qua là một cuộc gặp gỡ đã được sắp xếp trước.

“Tuyết Chi?”

“Ngày kia tôi có hẹn với bạn rồi.” Trương Tuyết Chi quay đầu lại, từ tốn nói.

Đỗ Hân Dĩnh cười: “Không sao cả, cậu gặp bạn xong rồi đến cũng được, tớ có thể chờ.”

Trương Tuyết Chi cười khẩy trong lòng. Đỗ Hân Dĩnh cố hết sức đẩy người mình yêu về phía người khác, là do cô ta quá tự tin vào bản thân hay là không có tính toán gì với anh ta?

Người không từng chết một lần thì quả thật không biết bản thân đã sai ở đâu, đã sai còn không biết hối cải, đó là ngu ngốc. Nếu như ông trời đã cho cô cơ hội sống thêm một lần nữa, cô nhất định sẽ thay đổi cuộc đời mình, tuyệt đối không để hai người bọn họ dắt mũi!

“Không cần đâu, tôi về muộn.” Trương Tuyết Chi nhàn nhạt từ chối, lười biếng duỗi eo, không cho cô ta cơ hội nói tiếp: “Hình như lại buồn ngủ rồi.”Đỗ Hân Dĩnh khẽ ngơ ra một chút, ngay sau đó liền nở nụ cười dịu dàng: “Vậy cậu nghỉ ngơi trước đi, tớ về đây. À đúng rồi, nhớ phải uống hết canh nhé.”

Đỗ Hân Dĩnh rời đi rồi, Trương Tuyết Chi cong môi nở nụ cười khó đoán…

Buổi tối, Trương Hồng Khánh vội vã đến bệnh viện.

“Ba!” Trương Tuyết Chi bật dậy bổ nhào vào lòng ông, hốc mắt chốc lát đã ướt nhòe: “Ba, con xin lỗi…”

Trương Hồng Khánh yêu thương xoa đầu con gái, vui vẻ cười: “Đã lớn như thế này rồi còn làm nũng với ba nữa, không sợ người ta cười à.”

Bà Trương đứng ở phía sau, nhìn với ánh mắt đố kỵ. Ông chồng của bà ta luôn trưng ra vẻ mặt nghiêm túc, chỉ khi gặp Trương Tuyết Chi mới lộ ra nụ cười! Bà giống như đồ trang trí trong cái nhà này vậy, không những phải nhìn sắc mặt của ba mẹ chồng, sắc mặt của chồng, mà còn phải cẩn thận với cả con riêng chồng là Trương Tuyết Chi nữa!

Bà ta đè xuống sự bất mãn trong lòng, bước về phía trước, cười nói: “Tuyết Chi à, thu dọn đồ đạc đi, chúng ta đến đón con về.”

Trương Tuyết Chi không thèm ngước đầu lên nhìn, vẫn lười biếng nằm trong lòng ba mình giống như một đứa trẻ không bao giờ lớn: “Ba, con muốn về nhà ngay bây giờ.”

“Được, bây giờ sẽ đưa con gái bảo bối của ba về nhà.” Trương Hồng Khánh cười, khẽ véo nhẹ mũi cô, nói với vợ mình: “Thanh Mai, bà đi thu dọn đồ của Tuyết Chi giúp con bé, tôi với Tuyết Chi lên xe trước đợi.”

“… Haha, được.” Nguyễn Thanh Mai cười khan vài tiếng, trong lòng sớm đã mắng chửi Trương Tuyết Chi mấy trăm lần.

Đợi đến lúc Nguyễn Thanh Mai ôm bao lớn bao nhỏ đi xuống, xe đã đi từ lâu. Bà ta vội vàng gọi điện cho chồng mình, Trương Hồng Khánh nói: “Tuyết Chi đau đầu, muốn mau chóng về nhà nghỉ ngơi, bà tự gọi taxi về đi nhé.”

Nguyễn Thanh Mai tức giận ném điện thoại xuống đất, phẫn nộ mắng chửi, con hồ ly tinh chết tiệt kia!

Chương 5: Cùng dưới một mái nhà

Trương Tuyết Chi ở khu chung cư nằm trong trung tâm thành phố, là khu có từ lâu rồi, môi trường xung quanh khá tốt, hàng xóm đều là những người quen biết, chứng kiến quá trình trưởng thành của Trương Tuyết Chi.

Lúc xe đang tiến vào tiểu khu, Trương Tuyết Chi ngó ra ngoài cửa, nhìn khung cảnh quen thuộc. Trước kia, cô cho rằng đây là một nơi cũ kĩ, nhưng bây giờ, ngửi được mùi hương hoa hòe trong không khí, nhìn thấy những người già đang tản bộ trong công viên, cô lại có cảm giác thân thiết đã lâu không thấy.

Trương Hồng Khánh và con gái xuống xe, liền có người đến hỏi: “Tuyết Chi sao rồi?”

“Nghe nói con nhóc này phải vào viện, sức khỏe thế nào rồi? Không xảy ra chuyện gì chứ?”

Mọi người thay phiên nhau hỏi, không đợi Trương Hồng Khánh nói, Trương Tuyết Chi đã cười đáp: “Cháu không sao, bác sĩ nói cháu khỏe như trâu nữa kìa!”

Dáng vẻ tinh nghịch của cô chọc cười mọi người, Trương Hồng Khánh nhìn con gái, vừa nghi hoặc lại vừa vui vẻ.

Trương Tuyết Chi rất ít khi nói chuyện cùng hàng xóm như vậy, không biết tại sao, Trương Hồng Khánh cảm thấy từ sau khi cô trở về từ bệnh viện có gì đó khác đi, ngoan ngoãn hơn, hiểu chuyện hơn. Ông nghĩ, có lẽ lần này con gái ông đã thật sự trưởng thành rồi.

Ở trong nhà hai ngày, Trương Tuyết Chi trước giờ chưa bao giờ cảm thấy thoải mái dễ chịu như lúc này.

Buổi sáng, lúc Trương Tuyết Chi dậy, mọi người đã sớm có mặt ở bàn ăn rồi. Đỗ Hân Dĩnh cũng ở đó. Cô ta mặc một chiếc váy liền màu xanh dương, tôn lên làn da trắng trẻo của mình, đầu tóc chải gọn gàng, để xõa trên vai.

Mẹ của Đỗ Hân Dĩnh, thím Trương là một người phụ nữ xuất thân từ nông thôn, chân chất thật thà. Hai mẹ con họ đã ở nhà họ Trương gần hai mươi năm rồi, Trương Hồng Khánh cũng không xem hai người là người ngoài.

Đặc biệt là Đỗ Hân Dĩnh, tính cách tốt mà học cũng giỏi, Trương Hồng Khánh rất quý cô ta, ông trả hết phí học đại học cho cô ta. Trương Tuyết Chi có gì, cô ta cũng sẽ có thứ đó.

Thấy Trương Tuyết Chi đến, Đỗ Hân Dĩnh lấy giúp cô một cốc sữa bò: “Tuyết Chi, lát nữa tớ đi họp lớp, cậu có muốn đi cùng không?”

Trương Tuyết Chi nhìn cô ta, biểu cảm của cô ta rất thành thật, cũng rất lương thiện.

Trương Hồng Khánh vừa nghe thấy vậy, đặt báo xuống: “Tuyết Chi, con đi cùng Hân Dĩnh đi.”
“Không ạ, hôm nay con có hẹn với bạn rồi.” Trương Tuyết Chi ngồi xuống, ăn trứng ốp, cũng không động đến cốc sữa bò trên bàn.

“Bạn?” Trương Hồng Khánh nhướn mày: “Con gái cũng nên làm quen nhiều bạn càng tốt, đi đi, tối nhớ về sớm là được.”

Trương Tuyết Chi cười ngoan với ba mình: “Vâng ạ.”

Bên cạnh, Đỗ Hân Dĩnh nhìn cô, dường như đang suy nghĩ gì đó, lại cúi đầu, yên lặng ăn sáng.

Lúc nhận được điện thoại của Trương Tuyết Chi, Phạm Vy Hiên còn tưởng là mình nghe nhầm.

Hai người hẹn nhau ở quán café trong khu trung tâm thương mại, vừa gặp mặt, Trương Tuyết Chi đã ôm chầm lấy cô ấy: “Đã lâu không gặp.”

Trên gương mặt thanh tú của Phạm Vy Hiên lộ ra một nụ cười: “Mới có mấy ngày thôi mà.”

Hai người bọn họ đã là bạn bè lâu năm rồi, em họ của Trương Tuyết Chi là Trương Thanh Đình còn thích Vy Hiên nữa. Có điều Trương Tuyết Chi biết Vy Hiên sẽ không chấp nhận Trương Thanh Đình, bởi vì cô ấy đang cố chấp quen với một người đàn ông khác.
Phạm Vy Hiên uống café, cũng không hỏi vì sao Trương Tuyết Chi đột nhiên gọi cô đến, nhiều lúc, chỉ yên lặng nghe Trương Tuyết Chi nói chuyện.

“Vy Hiên, chúng ta đi dạo phố đi!” Trương Tuyết Chi muốn bù đắp lại khoảng thời gian hai năm tốt đẹp cho người bạn thân cô đã từng mất đi!

“Được thôi.”

“Haha, đi thôi!” Trương Tuyết Chi vui vẻ khoác tay cô ấy ra khỏi quán café.

Cứ như vậy, hai người dạo phố cả một ngày. Buổi tối, mời Vy Hiên ăn cơm xong, hai người lại đi hát karaoke.

Phạm Vy Hiên khoanh tay trước ngực, nhìn cô vẻ nghi ngờ: “Nói đi, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

Ở cùng kí túc xá ba, bốn năm, cô rất hiểu tính cách của Trương Tuyết Chi, rằng cô ấy tuyệt đối không vô duyên vô cớ mời cô đi ăn.

Trương Tuyết Chi ngước đầu, đôi mắt quyến rũ híp lại: “Không có gì, chỉ là muốn gặp cậu, thư giãn chút thôi.”

Vy Hiên nhìn cô chằm chằm, mãi lâu sau mới đứng dậy, nói: “Vậy thì còn đợi gì nữa?”

Trương Tuyết Chi bật cười, tính cách này của Vy Hiên đúng là rất hợp với cô.

Hai người vừa đến trước cửa quán karaoke, liền nghe thấy có người gọi đằng sau: “Tuyết Chi?”

Trương Tuyết Chi quay đầu lại, nhìn thấy Đỗ Hân Dĩnh, ánh mắt cô khẽ tối lại.

Đỗ Hân Dĩnh ở đây, vậy có phải Bắc Minh Hạo cũng…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau