CÔ VỢ DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ dễ thương - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Cậu ta ly hôn chưa

Trên đường cái không nhiều xe cộ có một chiếc xe Polo nhỏ đang chạy như tên bắn.

Tô Dương Dương nhìn cảnh sắc trên đường không ngừng lùi về sau, mí mắt buồn ngủ cũng dần dần cụp xuống.

Lý trí của cô nói với cô rằng, không thể ngủ trước mặt một người đàn ông xa lạ được, như vậy quá nguy hiểm.

Nhưng tinh thần và thân thể của cô sớm đã mệt mỏi cực hạn rồi.

Sự xuất hiện của Chung Tấn Duy ngày hôm nay đã rút sạch hết một tia tinh lực cuối cùng của cô rồi.

Từ nãy giờ, Hàn Khải Uy đều dựa vào dư quang của mình mà quan sát người phụ nữ bên cạnh, đương nhiên cũng nhìn thấy được bộ dạng tinh thần đấu tranh mạnh mẽ của cô.

Cho đến khi Tô Dương Dương đi vào giấc ngủ, anh mới dừng xe lại bên đường.

Mượn ánh sáng bên đường và ánh đèn mờ ảo trong xe, anh quan sát cô.

Tô Dương Dương không thể nghi ngờ gì là một cô gái rất xinh đẹp, ngũ quan của cô rất xinh xắn, nước da tinh xảo như đồ sứ.

Trên người lúc nào cũng mang theo phong thái ung dung, tự tin, làm cho người khác rất khó dời mắt.

Người phụ nữ như vậy tuy rất thu hút đàn ông, nhưng lại không có mấy người dám theo đuổi, sợ bị cô bỏ lại phía sau.

Dù sao cũng không có nhiều người đàn ông thích bạn gái hay vợ mình mà có khí chất ung dung, bình tĩnh hơn mình.

Hàn Khải Uy chưa từng nghĩ đến sẽ lấy cách này để gặp gỡ Tô Dương Dương.

Năm năm trước, anh trai anh chở chị dâu đi đến bệnh viện để sinh con thì trên đường lại gặp tai nạn.

Anh trai anh vì cứu chị dâu và đứa nhỏ mà trong lúc nguy hiểm đã bẻ tay lái, dẫn đến bản thân anh ấy tử vong tại chỗ, chị dâu của anh chỉ có thể dựa vào ý chí để chống đỡ.

Nếu không phải có Tô Dương Dương vừa vặn qua đường, rồi chui vào chiếc xe đã bị biến dạng mà đỡ đẻ cho chị dâu thì cũng không có Tiểu Bảo rồi.

Mà người phụ nữ này sau khi đem tiểu Bảo đến trạm ý tế gần nhất thì cũng biến mất.

Trong năm năm qua, nhà họ Hàn bọn họ không ngừng âm thầm tìm kiếm cô, nhưng từ đầu đến cuối cũng tìm không ra.

Nếu như không phải có máy quay quay lại tất cả hình ảnh Tô Dương Dương đỡ đẻ cho chị dâu anh thì có lẽ anh cũng nhận không ra cô rồi.

Đối với người phụ nữ này, anh không có ý định buông tha.



Hàn Khải Uy lái xe đến dưới nhà của Tô Dương Dương, mà Tô Dương Dương vẫn chưa tỉnh lại.

Hàn Khải Uy chống nửa cằm, tiếp tục ung dung thưởng thức nhan sắc khi ngủ của người phụ nữ này.

Bộ dạng khi cô ngủ, cùng với bộ dạng khi tỉnh lại của cô có cách biệt rất lớn.

Lúc tỉnh lại, lý trí, chuyên nghiệp, cả người đều mang theo sự bình tĩnh, kiên định vốn có một bác sĩ, sau khi ngủ thì ngược lại ngây thơ mang theo một chút tính khí trẻ con.

Hai loại khí chất bất đồng này cùng xuất hiện trên người cô thế mà lại không hề cảm thấy mâu thuẫn chút nào.

Không biết trải qua bao lâu thì Tô Dương Dương bị một tiếng gõ cửa làm cho tỉnh lại.

Lúc Tô Dương Dương mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt của mẹ cô đã biến mất được nửa năm đang đứng ở bên khung cửa sổ cạnh ghế lái thì cơn buồn ngủ bị dọa sợ không còn dấu vết.

“Mẹ, mẹ sao lại trở về?”

“Quấy rầy con hẹn hò với đàn ông à?” Tầm mắt của Lưu Mộc Miên dừng lại trên người của Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy sau khi nghe một tiếng “mẹ” của Tô Dương Dương thì mở cửa xuống xe.

“Chào bác gái.”

Lưu Mộc Miên bị vẻ bề ngoài của Hàn Khải Uy dọa sợ, ánh mắt trực tiếp quan sát Hàn Khải Uy: “Chào cháu, Dương nhà bác không gây phiền phức cho cháu chứ?”

“Cô ấy rất tốt ạ.”

“Vậy được rồi, về điểm này rất giống bác.” Lưu Mộc Miên cười nói.

Hàn Khải Uy cũng không lạnh nhạt như bình thường, mỉm cười gật đầu, mang bộ dạng ôn hòa, lễ độ. Anh nhìn đằng sau của Lưu Mộc Miên có một chiếc xe đang đỗ cách đó không xa, cạnh xe còn có một người đàn ông trung niên.

Có lẽ là ba của Tô Dương Dương.

Người đàn ông đang khiêng đồ từ trên xe xuống.

“Cần cháu giúp không ạ?”

“Không cần đâu.”

“Được.”

Tô Dương Dương và Lưu Mộc Miên cùng nhau nói.

Hàn Khải Uy khẽ cười, vòng qua Lưu Mộc Miên đi đến bên cạnh Tô Thạch Diễn: “Bác trai, để cháu giúp.”

“Làm phiền cậu rồi.” Tô Thạch Diễn cười nói, đứng sang một bên.

Thế là, Tô Dương Dương nhăn mặt nhìn Hàn Khải Uy và ba mình cùng khiêng hành lí lên lầu, một ngụm máu như mắc kẹt trong cổ họng, phun không được mà nuốt cũng không xong.

Sau khi Lưu Mộc Miên nhìn thấy Hàn Khải Uy lên lầu thì véo cánh tay của cô nói: “Tô Dương Dương, con được lắm. Mẹ và ba con mới rời nhà được nửa năm thì con đã yêu đương rồi, còn có gan lớn đến nỗi không trả lời tin nhắn của mẹ nữa.”

“Lười trả lời mẹ.”

“Thái độ của con là gì đó hả?” Lưu Mộc Miên lúc này rất bất mãn.

“Đang giận mẹ đó.” Tô Dương Dương quay người khóa xe của mình lại.

Lưu Mộc Miên chậc chậc mấy tiếng: “Mẹ mới vừa bấm tay tính thì con năm nay cũng đã 26 tuổi rồi, đây là lúc nhu cầu sinh lý dồi dào nhất. Có phải tên nhóc lúc nãy chưa thỏa mãn con nên giờ con vẫn chưa thỏa mãn dục vọng phải không?”

“F**k.” Tô Dương Dương nhịn không được mà mắng câu thô tục: “Bà Lưu Mộc Miên à, cách nói chuyện này của bà mà để ông Tô Thạch Diễn nghe thấy thì không đánh mới lạ.”

“Ba con mới không nỡ đánh mẹ.”

“Thôi bỏ đi, không nói nữa.”

Đối với đôi vợ chồng không có tiết tháo này, không có việc gì thì lại ngược đãi một người độc thân như cô.

Cô sớm đã quen rồi.

Lưu Mộc Miên ôm cánh tay của Tô Dương Dương, lười biếng dựa lên vai cô. Tô Dương Dương cao 1m69, cao hơn so với những cô gái bình thường.

Lưu Mộc Miên lại là một người thấp bé, chiều cao không tới 1m55.

Mà dựa vào người của Tô Dương Dương như vậy, lộ ra vẻ xinh xắn đáng yêu.

Tô Dương Dương nếu không phải vừa mới ngủ một giấc, hồi phục lại tinh thần thì đã sớm bị mẹ của cô đè rồi.

“Mẹ nói này, tên nhóc đó không tệ, nếu như con vẫn chưa có đối tượng thì suy xét nó thử đi.”

“Mẹ biết anh ta là ai không?”

“Là ai?”

“Hàn Khải Uy.”

“Hàn Khải Uy, thành viên hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc của tập đoàn Hàn thị?!”

“Vâng.”

Trên mặt của Lưu Mộc Miên thoáng qua một tia khó xử.

Tô Dương Dương nói xong câu đó thì nhắm mắt lại, dự định làm cho mẹ mình biết khó mà lui.

Ai ngờ…

“Người đàn ông như vậy mới xứng với con gái của mẹ.”

Tô Dương Dương nhịn không được mà chửi tục lần thứ hai: “F**k, bà Lạc à, đầu của bà có phải là có lỗ hổng không?”

“Tô Dương Dương, không phải mẹ nói với con là một đứa con gái mà cả ngày chửi f**k f**k thì có gì tốt hả?”

“Không phải bị mẹ dồn ép hay sao?”

“Mẹ dồn ép con? Con gái mẹ hoàn mỹ như vậy, rất hợp với người đàn ông có khí chất ưu tú như Hàn Khải Uy.”

Tô Dương Dương cạn lời mà trừng mắt: “Bà Lưu, bà có phải là thấy chuyện thú vị nhưng chỉ mới nhìn được một nửa không?”

“Ý gì?”

“Mẹ không biết Hàn Khải Uy có con rồi à?”

“Hả?” Lưu Mộc Miên trong nháy mắt giống như bị sét đánh: “Tô Dương Dương, con nói lại lần nữa xem.”

“Anh ta có con rồi.”

Lưu Mộc Miên nuốt một ngụm nước bọt, biểu tình trên khuôn mặt vặn vẹo một hồi, nói: “Vậy cậu ta ly hôn chưa?”

Tô Dương Dương: “…”

Cô chắc chắn không nói chuyện với loại sinh vật mà suy nghĩ toàn là lỗ hổng này nữa.

Lúc Tô Dương Dương kéo Lưu Mộc Miên vào nhà thì Hàn Khải Uy và Tô Thạch Diễn đã khiêng hết đồ trong xe lên lầu rồi.

Tô Thạch Diễn rót cho Hàn Khải Uy một ly nước ấm: “Tối nay thật sự là cảm ơn cậu, trong nhà quá loạn, chiêu đãi không chu đáo.”

“Bác trai quá khách sáo rồi.”

Tô Thạch Diễn không chút dấu vết mà đánh giá Hàn Khải Uy, phát hiện cách ăn nói, cử chỉ đều không phải một gia đình bình thường có thể nuôi dưỡng ra như vậy được.

Một thân đồ vest, giày da, không cần nhìn kĩ thì cũng biết giá trị xa xỉ rồi.

Hàn Khải Uy giống như không biết Tô Thạch Diễn đang đánh giá anh mà tự nhiên uống nước.

Chương 7: Ngoài tôi ra còn có ai dám lấy em

Sau khi ba người trò chuyện được vài câu thì Hàn Khải Uy đặt ly nước xuống, nói: “Bác trai, bác gái, cũng không còn sớm nữa, không quấy rầy hai bác nghỉ ngơi, cháu xin về trước.”

Lưu Mộc Miên lập tức cười híp mắt, nói: “Để Dương nó ra tiễn cháu, khu chung cư chỗ bác buổi tối dễ bị lạc đường.”

“Vậy cháu không khách sáo nữa.”

Tô Dương Dương âm thầm véo Lưu Mộc Miên một cái, nghiến răng nghiến lợi cầm thẻ phòng đi ra ngoài.

Con đường chỗ khu chung cư của bọn họ so với ban ngày mà nói thì có chút phức tạp, người không quen thuộc quả thật đi dễ bị lạc đường.

Tô Dương Dương đi đằng sau cách Hàn Khải Uy ba bước chân, thỉnh thoảng mượn ánh đèn đường mà quan sát bóng lưng của Hàn Khải Uy.
Cũng không biết ông trời có phải quá ưu ái Hàn Khải Uy hay không mà thậm chí bóng lưng hay cái ót của Hàn Khải Uy nhìn cũng đẹp hơn người khác.

Hàn Khải Uy đi đằng trước đột nhiên dừng bước, đôi mắt thâm thúy nhìn về phía Tô Dương Dương.

Thân ảnh ngọc thụ lâm phong đứng dưới đèn đường, trong nháy mắt đẹp giống như một bức tranh.
Tô Dương Dương nhìn thấy vậy, không tự giác được mà ngừng bước chân.

Hàn Khải Uy nhíu mày, nói: “Cô gái, đừng từ chối nữa, gả cho tôi tốt hơn nhiều.”

“Lý do?” Tô Dương Dương vừa mới được mẹ mình nói trước đó, giờ lại nghe Hàn Khải Uy nói như vậy, trên gương mặt ngược lại không có quá nhiều biểu cảm kinh ngạc.

“Trừ tôi ra, còn có ai dám lấy em!”

“Anh cút đi được rồi đấy.”

Hàn Khải Uy ngược lại không cút đi mà đi đến bên cạnh Tô Dương Dương.

Chương 8: Dám to gan bắt nạt vợ của anh

“Giáo sư thường xuyên nhớ đến tôi, tôi vô cùng cảm kích. Thường xuyên tham gia mấy buổi nghiên cứu kia cùng giáo sư có khi lại không phải ở lại bệnh viện, bị mấy ông bác sĩ xịt tứ tung.”

Lý Chiêu bật cười: “Được thôi, tôi sẽ giữ bí mật. Cô cứ đi làm việc của mình trước đi, có gì không hiểu cứ đến hỏi tôi.”

“Vâng.”

Tô Dương Dương quay lại văn phòng, đặt quyển tạp chí chưa mở lần nào kia lên trên mặt bàn.

Chung Tấn Duy và Dạ Thiển đều là những người có vai vế trong lĩnh vực này, hội nghị lần này nhất định sẽ mọi họ tới.

Nhưng như vậy thì có sao chứ.

Cô muốn phát triển từ lĩnh vực này đi lên, vì vậy không được chỉ vì sợ sệt bọn họ mà đánh mất cơ hội tham gia buổi hội nghị nghiên cứu này.

Chẳng mấy chốc đã đến thứ tư.

Mới sáng sớm đã Tô Dương Dương lái đến bệnh viện để tra cứu cùng Lý Chiêu. Muốn thẩm tra diễn thuyết ở buổi hội nghị nghiên cứu cũng cần chuẩn bị rất nhiều dữ liệu, văn kiện, DV liên quan mới được.

Tô Dương Dương đang lái xe, nhưng xe lại là của Lý Chiêu.

Chiếc xe POLO của cô hơi rẻ tiền, không thích hợp để diện đến bãi xe rộng, toàn xe sang mấy tỷ như hôm nay được.

Bình thường lượn quanh bằng con xe POLO tàng tàng đi đâu cũng được, nhưng đối với những buổi như thế này thì cô cũng nên chú ý chút xíu.

Đến ngoại ô thành phố, Tô Dương Dương chở Lý Chiêu đến khách sạn hạng sang để nghỉ ngơi, còn mình thì lao đầu đi tứ phía để chuẩn bị công việc, đàm phán với chủ tịch hội nghị về các quy trình của hôm đó.

Trước đây đương nhiên đã từng bàn bạc qua, nhưng từ trước đến nay các buổi hội nghị như thế này đột nhiên thay đổi gì đó trước ngày diễn ra là chuyện bình thường.

Nhân viên của buổi hội nghị nhìn thấy Tô Dương Dương bước đến, nói: “Bác sĩ Tô, cô đến đúng lúc lắm, chúng tôi đang muốn tìm cô để bàn bạc vài việc.”

“Vậy à, mời nói.”

“Trước đây chúng ta có thống nhất, giáo sư Lý diễn thuyết hai tiếng đồng hồ thì có thể đi nghỉ ngơi một lát, nhưng hiện tại có một chút thay đổi, chương trình tăng thêm một mục, cô thấy như thế có được không?”

“Cụ thể đó là mục gì? Lịch trình của giáo sư Lý khá kín, buổi diễn thuyết hội nghị lần này đều dùng tiếng Anh để giao tiếp, hai tiếng như vậy là quá mệt mỏi cả về sức lực lẫn tinh thần. Tôi nghĩ giáo sư Lý muốn nghỉ ngơi cho đàng hoàng sau đó.”

“Chúng tôi biết là như vậy.” Nhân viên tỏ ra bối rối: “Vừa rồi chúng tôi vừa nhận được thông báo, buổi hội nghị sẽ có vị khách quan trọng ghé qua, kết thúc sẽ buổi toạ đàm nhỏ. Giáo sư Lý là nhân vật quan trọng của buổi hội nghị, nếu như ông ấy không có mặt, chúng tôi cũng khó lòng giải thích, hi vọng cô có thể giúp đỡ chúng tôi.”

Nhân viên của buổi hội nghị làm việc với Tô Dương Dương mấy lần cho nên cũng rất hiểu nguyên tắc làm việc của cô.

Cô ấy có thể dựa theo các mức độ khác nhau mà đưa ra quyết định, lời nói của cô có sức nặng hơn mấy bác sĩ hoặc trợ lý bên cạnh giáo sư khác nhiều.

“Tôi phải bàn bạc lại với giáo sư Lâm, trước buổi diễn thuyết nửa tiếng tôi sẽ báo lại cho các cậu.”

“Được.” Nhân viên đó thấy cô nói như vậy, nhẹ nhõm nói: “Vậy tôi sẽ đi thông báo cho mấy người khác nữa.”

“Được.”

Tô Dương Dương ngồi trên chiếc sofa trong hội trường, cầm tờ timeline và sơ đồ xem sét tỉ mỉ, tạo ra một hệ thống sơ đồ trong đầu mình, những câu hỏi sẽ xuất hiện trên màn hình trong mỗi mục.

Đột nhiên có tiếng phụ nữ truyền tới: “Ây da, đây chẳng phải là Dương Dương sao?” Ánh mắt của Tô Dương Dương khẽ lay động, quay đầu nhìn về hướng của Dạ Thiển và Chung Tấn Duy.

Dạ Thiển mặc một bộ váy dài màu đỏ, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác lông chồn.

Vừa toả ra nét duyên dáng, lại vừa toả ra nét quý phái cao sang.

Chung Tấn Duy bên cạnh lại mặc một bộ Tây phục màu đen, một tay khoác lấy tay của Dạ Thiển, một tay cầm chiếc ví nhỏ của phụ nữ. Nhìn vào đúng như một hình mẫu của người bạn trai đi cùng bạn gái.

“Dư Tình, Chung Tấn Duy, chào!” Tô Dương Dương khẽ nhíu mày, nhưng cảm xúc ấy nhanh chóng biến mất, cô lại tỏ ra vui vẻ, cởi mở chào hỏi bọn họ.

Dạ Thiển ngồi cạnh Tô Dương Dương, nhìn thấy tài liệu trên tay của Dương Dương, cô ta cười châm biếm: “Sao không để trợ lý của mình làm? Bệnh viện của cô không nghèo nàn tới mức như vậy sao? Cô đến tham gia hội nghị, ngay cả một trợ lý đi kèm họ cũng không cấp cho cô à?”

“Tôi là bác sĩ hỗ trợ, cùng đồng nghiệp tới đây. Những công việc này đương nhiên nằm trong nghĩa vụ của tôi.” Tô Dương Dương không thèm chú ý tới lời mỉa mai của Dạ Thiển, không tự ti, không kiêu ngạo nói.

Dạ Thiển cho rằng Tô Dương Dương sẽ vì chuyện này mà xấu hổ, nhưng không ngờ đến ngay cả một phản ứng nhẹ cô ấy cũng không có: “Nghe nói cô không học lên tiến sĩ, vậy có lẽ cô đã đi làm được mấy năm rồi, sao họ lại để cô làm những việc mà những sinh viên còn đang học cũng có thể làm được?”

“Tôi tất nhiên không so sánh được với hai vị tiến sĩ như cô và anh ta.” Tô Dương Dương nói rồi, nhìn xuống tờ timeline, không muốn bản thân tiếp tục lãng phí thời gian cùng Dạ Thiển, Chung Tấn Duy nữa, cô nói: “Thời gian không còn sớm nữa, tôi phải đi thông báo một vài việc liên quan đến buổi hội nghị cho giáo sư của bệnh viện chúng tôi, gặp lại sau.”

Nói xong, Tô Dương Dương quay đầu rời đi.

Tới một nơi không có ai, Tô Dương Dương mới mất kiềm chế, toàn thân cô bất giác run lên.

Cô vẫn còn đánh giá thấp sức ảnh hưởng của Dạ Thiển và Chung Tấn Duy đối với mình.

Dạ Thiển thấy Tô Dương Dương rời đi, trong mắt cô ta ánh lên vẻ bất mãn, hận thù.

Sau khi cô ta biết Tô Dương Dương cũng tham gia buổi hội nghị này, cô ta muốn gây áp lực trực tiếp lên Tô Dương Dương ngay trước mặt cô.

Ngày trước, lúc còn ở học viện, Tô Dương Dương lúc nào cũng hơn cô ta. Người khác có nhắc đến Đại học Nam Phong, thì người đầu tiên được nhắc tới là Tô Dương Dương, người xếp sau vẫn là cô ta.

Bây giờ, cô về nước chính là một phó trưởng khoa của một bệnh viện nổi tiếng.

Tô Dương Dương chỉ là một bác sĩ quèn ở một bệnh viện bé nhỏ nào đó, muốn leo lên chức phó trưởng khoa, ít nhất cũng phải tốn năm năm nữa.

Nhưng Tô Dương Dương lại không cảm thấy đáng xấu hổ chút nào.

Ngay cả cô ta cố tình dẫn Chung Tấn Duy tới, Tô Dương Dương cũng không thèm nhìn người đàn ông bên cạnh ả.

Điều này làm Dạ Thiển vô cùng bất mãn, trên khuôn mặt đẹp đẽ hiện lên vài nét nhăn nhó, khó chịu.

Ánh mắt Chung Tấn Duy trước sau nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Tô Dương Dương, phát hiện ánh mắt của cô từ lúc anh ta xuất hiện đến lúc cô rời đi cũng không thèm nhìn anh ta đến một cái, trong lòng không khỏi thất vọng.

Màn vừa rồi đều lọt vào trong tầm mắt của Hàn Khải Uy đang đứng bên cửa sổ trên tầng ba.

Kỳ Thiên Tích đứng cạnh bên Hàn Khải Uy cười nói: “Ai làm anh không vui đó?”

“Nếu như có người đến bắt nạt vợ của anh, anh sẽ làm như thế nào?” Hàn Khải Uy chậm rãi nói.

“Tôi không có vợ, sao mà biết được?”

Hàn Khải Uy không thèm đáp lại anh ta nữa.

Kỳ Thiên Tích thấy Hàn Khải Uy nghiêm túc như vậy mới nói: “Nếu như có người bắt nạt vợ của tôi, tôi sẽ hành hạ kẻ đó đến chết.”

“Tôi cũng nghĩ như anh vậy.”

Kỳ Thiên Tích đột nhiên nhận ra gì đó: “Nhị ca, anh có vợ từ khi nào thế? Sao tôi không được nhận thiếp mời vậy?

“Tương lai.” Hàn Khải Uy nói xong liền rời đi.

Phần diễn thuyết của Lý Chiêu thực ra không có gì khó khăn, nhưng lại rất bổ ích.

Sau khi diễn thuyết xong, bên hội nghị có tổ chức một buổi tiệc trà.

Cùng hội viên trong hội trường sang phòng bên cạnh thưởng trà, hoặc xuống vườn hoa ở tầng dưới đi dạo vài vòng.

Trong lúc đó, Tô Dương Dương xắp xếp lại đống tài liệu mà Lý Chiêu vừa dùng để diễn thuyết, tất cả nội dung mà Lý Chiêu nói, đều được cô dùng máy ảnh, máy quay ghi lại.

Nơi diễn ra buổi diễn thuyết là một hội trường cỡ trung bình, xung quanh tường là những chiếc cửa sổ lớn, kéo dài xuống tận mặt đất, lúc nào cũng được mở ra nên ánh sáng bên trong rất nhiều.

Không biết ai mở những chiếc cửa sổ này ra.

Một cơn gió thổi tới, làm giấy tờ bay toán loạn.

Chương 9: Bố đẹp lão và bạn trai cũ

Tô Dương Dương ho nhẹ, sau đó liền đứng dậy nhặt những tờ giấy bị gió thổi bay.

Chung Tấn Duy thấy vậy liền chạy ra giúp đỡ.

“Tiểu Duyệt, để tôi giúp em.”

“Không cần, tôi có thể tự làm được.” Tô Dương Dương nhàn nhạt nói.

“Em định tránh mặt tôi như vậy sao?”

Tô Dương Dương vẫn tiếp tục nhặt giấy tờ, nhàn nhạt nói: “Nếu vậy thì sao?”

Chung Tấn Duy bị cô hỏi ngược lại, ngập ngừng không biết đáp lại như thế nào.

“Chuyện lúc đó thực không giống như em nghĩ, lời tiểu Thanh nói không phải là sự thật.”

“Chúng ta đã chia tay rồi, anh và Dạ Thiển có quan hệ tình cảm là sự thật. Anh không cần phải nhắc lại chuyện trước đây để tìm chuyện phiền não, đau đầu.”

“Tiểu Duyệt, em không dùng thái độ như thế này để nói chuyện với anh thì không được sao? Ngày trước em như vậy, giờ em cũng như vậy.”

Tô Dương Dương đang định mở miệng, định nói gì đó.

Chưa kịp nói, bỗng nhiên có một giọng nói chói lên truyền tới: “Tô Dương Dương, cô còn biết xấu hổ hay không đây? Trước bao nhiêu người như vậy mà còn dám dụ dỗ bạn trai của tôi?”

Lúc đó, thời gian uống trà đã sớm kết thúc rồi.

Có không ít người đang lục tục quay lại, tất cả đều bị câu nói chói tai của Dạ Thiển làm cho chú ý, mọi người lúc này đều nhìn Tô Dương Dương như thấy được chuyện gì thú vị.

Tô Dương Dương cảm nhận được những ánh mắt kfi quặc quanh mình, đương nhiên cô không muốn rơi vào tình huống “giết dịch một ngàn nhưng tổn thương tám trăm" này.

Nhưng có vẻ Dạ Thiển khó khăn lắm mới tìm ra được cơ hội để làm khó với cô, làm sao có thể để cô dễ dàng chạy mất đây.

“Bề ngoài có vẻ đường đường chính chính, không ngờ cô còn dám làm ra mấy chuyện mất mặt như vậy. Cô đừng coi người khác là kẻ mù chứ.”

Tô Dương Dương bặm môi, đứng dậy, chuẩn bị phản kích nhưng có người nào đó, còn nhanh hơn cô một bước.

“Mắt nhìn người của vị hôn thê của tôi không biết từ khi nào lại thấp đến như vậy, nhìn trúng một thứ như vậy?” Giọng của Hàn Khải Uy lạnh lùng, vọng từ ngoài cửa vào.

Mọi người đều bị giọng nói ấy làm giật mình, quay đầu lại nhìn.

Tô Dương Dương cũng không ngoại lệ, cô kinh ngạc quay đầu nhìn về hướng của giọng nói đó.

Chỉ nhìn thấy Hàn Khải Uy đang từ trong đám đông bước tới.

Mắt của Hàn Khải Uy khẽ híp lại, ánh dương cuối thu rọi trên mặt anh, trên người anh ta như toả ra ánh sáng, khiến mọi người không khỏi chói mắt, toàn bộ ánh sáng như tập trung hết trên người anh.

Đôi mắt sáng như vì tinh tú trên bầu trời chỉ hướng về phía Tô Dương Dương, những người khác không đáng để ánh mắt ấy rọi đến.

Lúc đến bên Tô Dương Dương, anh vươn tay giúp cô đứng dậy.

Sau đó kéo cô nép về phía sau mình một cách rất tự nhiên.

Đôi mắt anh lạnh lẽo như lưỡi dao, nhìn về phía Dạ Thiển: “Cô vừa mới nói gì cơ, phiền cô nhắc lại giùm.”

Dạ Thiển nhìn thấy Hàn Khải Uy, gượng gạo nuốt một ngụm khí, cả người bất giác run lên.

Chung Tấn Duy nhìn thấy Hàn Khải Uy, nhận ra anh ta chính là người đàn ông đã ép Tô Dương Dương vào thang máy ở bệnh viện, trong lòng không khỏi tức giận mới hỏi: “Vừa nãy anh nói tiểu Duyệt là gì của anh?”

Hàn Khải Uy liếc anh ta: “Tuổi còn trẻ mà đã không minh mẫn, vừa nãy tôi nói chưa đủ rõ à?”

Chung Tấn Duy không ngờ rằng Hàn Khải Uy sẽ nói như vậy, khựng lại một hồi mới phản ứng lại: “Tiểu Duyệt không thể nào thích loại người như anh được.”

Hàn Khải Uy từ đầu tới cuối không lúc nào không nắm chặt tay của Tô Dương Dương. Nghe vậy, anh nở nụ cười nho nhã: “Tôi là loại người gì cơ? Anh hiểu tôi lắm à? Ngược lại, anh có bạn gái xinh đẹp như thế kia, không lo mà kè kè bảo vệ, chạy đến chỗ vị hôn thê của tôi làm gì? Hơn nữa, cô gái trẻ này, sau này trước khi mở miệng ra nói thì tự rửa miệng sạch sẽ đã. Lần sau còn nói những lời vô lễ với vị hôn thê của tôi, tôi sẽ rất khó chịu đấy.”

Nói xong, Hàn Khải Uy kéo Tô Dương Dương rời đi.

Tô Dương Dương bị Hàn Khải Uy kéo vào trong thang máy.

Hàn Khải Uy ấn vào một số chỉ số tầng.

Tô Dương Dương giật tay mình ra: “Công việc của tôi còn chưa xong.”

“Em muốn nói đến mấy cái giấy tờ đó? Để tôi cho người đi làm nốt.” Hàn Khải Uy bổ sung thêm: “Hai người kia, tôi cũng sẽ cho người đi ‘xử lí’ bọn họ.”

Tô Dương Dương nhìn Hàn Khải Uy với ánh mắt khó hiểu, không hiểu ý anh ta nói ‘xử lí" đó là xử lí như thế nào.

Vừa nói xong, thang máy cũng dừng lại ở một tầng lầu.

Hàn Khải Uy kéo Tô Dương Dương vào một căn phòng, cho cô ngồi lên chiếc sofa: “Em ngồi đây nghỉ ngơi cho khoẻ, tôi đi tham gia bữa tiệc rồi sẽ quay trở lại đây ngay.”

Hàn Khải Uy nói rồi lập tức đứng dậy rời đi.

Sắp bước ra khỏi phòng, anh quay đầu lại.

Lấy chiếc điện thoại từ trong túi ra, đặt vào tay của Tô Dương Dương: “Chán quá thì xem tiểu Bảo khó chịu kia, trong này có rất nhiều ảnh về quá khứ đen tối của nó.”

Nói xong Hàn Khải Uy liền rời đi.

Bầu không khí trong phòng chợt yên ắng hẳn.

Tô Dương Dương chậm rãi cúi đầu, đánh giá chiếc điện thoại còn đang có hơi ấm trong tay mình.

Nó như có ý thức vậy, màn hình dần dần mở ra.

Trên màn hình lập tức xuất hiện khuôn mặt phúng phính, đáng yêu của tiểu Bảo, đang cười híp mắt nhìn vào gương.

Đôi mắt đen láy của tiểu Bảo rất giống đôi mắt của Hàn Khải Uy.
Tô Dương Dương lấy tay xoa xoa khuôn mặt của tiểu Bảo trên màn hình.

Nghĩ đến việc lần trước cô và tiểu Bảo chia tay không mấy là vui vẻ, đầu ngón tay của cô bỗng co lại, như chạm vào vật gì đó thật nóng.

Lúc cô thu tay lại, chẳng may động vào màn hình, điện thoại lại mở sang một bức ảnh khác.

Đây là bức ảnh chụp chung cả tiểu Bảo và Hàn Khải Uy.

Tiểu Bảo giống như Đức Phật Di Lặc phiên bản tí hon, ngồi trên đầu gối của Hàn Khải Uy, cổ cố gắng vươn cao, nhìn chằm chằm vào Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy cũng cúi đầu nhìn tiểu Bảo.

Trong bức ảnh có một loại tình cảm ấm áp đến lạ thường.

Trước mặt Hàn Khải Uy, tiểu Bảo tỏ ra như bao đứa trẻ bình thường khác, luôn muốn dựa dẫm vào Hàn Khải Uy.

Ánh mắt của Tô Dương Dương dừng lại trên khuôn mặt của Hàn Khải Uy, trong tim không khỏi rung nhẹ một cái.

Cái cảm giác anh kéo tay cô, cô còn nhớ rất rõ.

Tô Dương Dương bất giác sờ lên cánh tay của chính mình.

Cái cảm giác được người khác bảo vệ mới lạ lẫm làm sao, làm cô cảm động biết bao.

Hồi nhỏ, cha của cô thường xuyên công tác bên ngoài, đã đi là đi một khoảng thời gian rất lâu.

Trong nhà thường xuyên chỉ có cô và mẹ.

Mẹ lại là một người phụ nữ dễ phụ thuộc vào người khác, về cơ bản, cô chính là người chăm sóc cho hai mẹ con.

Mẹ cô phụ trách bếp núc, còn cô thì phụ trách tất cả các công việc còn lại.

Vì vậy, cô đã quen với việc tự giải quyết rất nhiều vấn đề một mình.

Lúc đầu, Chung Tấn Duy còn ở nước ngoài, anh ta đề nghị chia tay với cô, cô một mình mua vé máy bay ra nước ngoài để tìm anh ta nói lý.

Một cô gái 19 tuổi, chưa từng ra khỏi nước bao giờ mà dám dũng cảm đến chỗ anh ta, đòi công bằng.

Mọi sự đau thương, sợ hãi, hoang mang khi ở nước ngoài mà không có chút trợ giúp gì, đến nay cô đều nhớ rõ cả.

Từ nhiều góc độ ý nghĩa mà nói, Hàn Khải Uy là người duy nhất kéo cô về phía sau, bảo vệ cô trong lúc cô gặp phải khó khăn.

Nhưng kiểu người như Hàn Khải Uy tại sao lại phải đối xử tốt với cô, một bác sĩ ở một bệnh viện quèn như vậy.

Anh ta rốt cuộc muốn làm gì đây?

Cô thật không nghĩ ra nổi nguyên nhân vì sao, nhưng cô có thể biết chắc rằng cô không có nghĩa vụ phải hùa theo trò náo loạn của Hàn Khải Uy.

Kiểu người như anh ta liệu có mẫu hình phụ nữ lý tưởng không? Hay anh ta đối với cô chỉ là để tìm cảm giác mới?

Cô tuyệt đối không vì hành động đối xử đặc biệt của Hàn Khải Uy mà nhìn lầm vị trí của mình trong lòng anh ta.

Nghĩ như vậy, cô bỏ điện thoại trong tay ra, nhìn thời gian mới phát hiện buổi toạ đàm sắp kết thúc rồi, cô nhanh tay chỉnh lại quần áo của mình rồi ra khỏi căn phòng.

Trong thang máy, cô nhắn tin trên messenger cho Lý Chiêu.

Nói với ông, cô sẽ đợi ông trong xe.

Chương 10: Tiểu bảo bị bệnh

Sau khi Hàn Khải Uy mở hội nghị nghiên cứu và thảo luận xong, trở lại phòng nghỉ của mình trước.

Trong phòng, lại không có một bóng người.

Hàn Khải Uy nhìn điện thoại trên bàn trà, lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ.

Cô gái nhỏ này cứ thế chạy mất à?

Mang danh hiệu vợ chưa cưới của Hàn Khải Uy anh, lại chạy trốn nhanh như vậy.

Hàn Khải Uy cầm lấy điện thoại, đặt trong tay ngắm nghía một chút.

Bấm mở màn hình, màn hình còn dừng lại trên tấm ảnh Tô Dương Dương nhìn thấy.

Hàn Khải Uy nhìn tấm ảnh chụp kia, ánh mắt trở nên mềm mại, lộ ra một nụ cười thắng lợi đã nắm chắc trong tay.

**

Tô Dương Dương đợi được Lý Chiêu ở chỗ cửa lớn hội trường, cười nói: “Giáo sư Lâm, chúng ta trực tiếp trở về bệnh viện, hay là đi ăn cơm trưa trước?”

“Trở về bệnh viện đi.” Lý Chiêu nhìn Tô Dương Dương vài lần, nói: “Cô và Hàn Khải Uy xảy ra chuyện gì vậy?”

“Anh nhiều chuyện như vậy từ khi nào thế?”

“Tò mò thôi.”

“Đừng nghe Hàn Khải Uy nói bậy, tôi và anh ta chỉ có duyên gặp mặt mấy lần mà thôi.”

Lý Chiêu thấy dáng vẻ cô lạnh nhạt, cũng không tiện hỏi nhiều: “Đối với lần giảng dạy này, cô có quan điểm gì không? Cảm thấy còn cần cải thiện ở mặt nào?”

“Bình thường tôi không nghe loại chương trình học này nhiều, hoàn toàn là một người ngoài ngành.”

“Đó là cô quá khiêm tốn, kỹ thuật chuyên nghiệp và lý luận tri thức của cô không hề kém hơn những người khác đến tham dự hội nghị hôm nay.”

“Giáo sư, anh thế này là muốn ôm đùi tôi hả?” Tô Dương Dương gian trá chớp chớp mắt.

“Đúng vậy. Đợi cô và Hàn Khải Uy chính thức kết hôn, không phải tôi sẽ có thể ôm đùi sao? Sau này kinh phí về chữa bệnh nghiên cứu khoa học cũng không cần tìm những người khác xin nữa.”

“Phì, giáo sư, sao trước kia tôi không biết anh có khiếu hài hước như vậy nhỉ.”

“Trước kia tôi không có cơ hội biểu hiện mà.” Lý Chiêu cười nói.

Tô Dương Dương cũng cười ha ha: “Tôi đã xem sắp xếp công việc của tôi rồi, ngày mai chỉnh sửa lại ảnh giảng dạy, video và vấn đề trao đổi cho anh, anh thấy được không?”

“Cái kia không gấp, cô sửa xong trước tuần sau là được.”

“Vâng.”

**

Tuy Lý Chiêu nói trước tuần sau chỉnh sửa xong tài liệu thực tế giảng dạy là được, nhưng Tô Dương Dương vẫn ghi chú các loại tài liệu xong ngay đêm hôm đó, ngày hôm sau vừa đi làm đã đưa cho Lý Chiêu.

Lúc đi về phòng làm việc, bị tình hình bên ngoài phòng làm việc của mình dọa sợ.

Một đám người chen ở hành lang và cửa phòng làm việc.

Bao gồm y tá, bác sĩ, ngay cả người bệnh cũng chen lấn rất náo nhiệt.

Tô Dương Dương ho nhẹ một tiếng: “Các cô gái, bây giờ là giờ làm việc, có thể có chút tố chất nghề nghiệp không?”

Người chen lấn thành một đống lập tức tách ra, Tiểu Yên chen ra từ trong đám người: “Chị Tô, có người tìm chị.”

“Ai vậy? Cần mọi người hoan nghênh dữ dội như vậy sao?”

“Chị xem thử là biết.”

“Trong lòng Tô Dương Dương hiện lên nghi ngờ, đẩy đám người ra đi vào phòng làm việc.
Bên cửa sổ phòng làm việc, một người đàn ông đắm chìm trong ánh mặt trời sáng sớm đang đứng đưa lưng về phía cô.

Tô Dương Dương không cần nhìn kỹ cũng biết người nọ là ai.

Ngón tay thon dài của Hàn Khải Uy thỉnh thoảng gõ lên lá cây trong chậu hoa nhỏ bên cạnh anh, rất là ung dung thong thả.

Nghe thấy tiếng bước chân ở phía sau, Hàn Khải Uy quay đầu, lộ ra nụ cười thanh nhã: “Tôi cần em giúp.”

“Ở đây là bệnh viện, trừ khi anh bị bệnh. Nếu không, tôi không nghĩ ra chúng ta cần thiết phải đồng thời xuất hiện.” Tô Dương Dương bình tĩnh nói.

“Tình trạng của Tiểu Bảo có chút đặc biệt, cần em đi theo tôi một chuyến.”

Tô Dương Dương sửng sốt, trong đầu nhanh chóng hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Bảo, lo lắng nói: “Cậu bé làm sao vậy?”

Hàn Khải Uy rất hài lòng vẻ mặt của cô, đi lên kéo tay cô: “Trên đường nói.”

**

Tô Dương Dương chống lại ánh mắt của một đám sinh vật giống cái trong bệnh viện, cứng rắn ngồi vào trong xe Hàn Khải Uy.

Sau khi Hàn Khải Uy thắt dây an toàn cho cô xong thì khởi động xe rời đi.

Mãi đến khi xe lái khỏi bệnh viện, anh mới nói: “Tối hôm qua Tiểu Bảo đột nhiên bị sốt, nhưng từ chối người khác ngoài tôi đụng vào nó, bác sĩ gia đình không có cách khám bệnh cho nó.”

Tô Dương Dương nghĩ đến tình huống gặp Tiểu Bảo lần trước, có chút lo lắng không yên nói: “Có thể cậu bé cũng không muốn cho tôi chạm vào.”

“Chưa chắc, nó rất thích em.”

Tô Dương Dương nghe vậy nhìn về phía Hàn Khải Uy, phát hiện Hàn Khải Uy thấp thoáng có chút vội vàng.

Tuy từ trên mặt anh không nhìn ra, nhưng Tô Dương Dương vẫn cảm nhận được.

Trái tim của Tô Dương Dương chợt run rẩy: “Tiểu Bảo thằng bé, có tình huống gì?”

“Mấy ngày hôm trước chân bị thương, mấy ngày nay nhiệt độ không khí giảm xuống, miệng vết thương lâu lành, lại không cho người đến gần, buổi tối mở điều hòa quá thấp, còn đá chăn làm mình bị cảm lạnh.

Tô Dương Dương không nói gì gật gật đầu.

Sau khi xe chạy ra khỏi quốc lộ, liền rẽ sang cao tốc. Tô Dương Dương từng ra ngoài cấp cứu với bệnh viện không ít lần, coi như hiểu biết tình hình giao thông ở Thành phố Thương, biết có mấy tiểu khu sa hoa của người giàu ở gần cao tốc.

Nhưng lúc đến nơi, Tô Dương Dương vẫn không nhịn được sửng sốt một chút.

Có không ít biệt thự thấp thoáng trong rừng núi sum xuê, thỉnh thoảng lộ ra một góc của căn nhà.

Mặc dù bây giờ là cuối mùa thu, cây cối trên núi vẫn xanh um tươi tốt như trước, nổi bật lên trong những ngọn núi khác có cây cối nhuốm vàng hoặc rụng sạch ở xung quanh, lộ rõ sức sống vô cùng dồi dào.

Xe vòng qua đường núi, một đường ngoằn ngoèo đi lên, cuối cùng dừng ở trước một căn biệt thự.

Tô Dương Dương nhìn thoáng qua biệt thự, đáy mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Hàn Khải Uy xuống xe mở cửa xe cho cô, nhíu mày nhìn cô: “Sao thế?”

“Không có gì, Tiểu Bảo ở đâu?”

“Trên lầu.”

Tô Dương Dương gật gật đầu, đi theo phía sau Hàn Khải Uy lên lầu.

Hàn Khải Uy mở một căn phòng bệnh nào đó ở lầu hai, bảo Tô Dương Dương đi vào.

Đó là một căn phòng trẻ em rất lớn, nhìn ra từ các trang trí và thiết kế, đó là một căn phòng rất đẹp, rất tinh tế.

Chỉ là đồ chơi, chăn mền, sách vở đều lộn xộn khắp phòng, ít nhiều có vẻ lung tung cả lên.

Tô Dương Dương tìm thấy Tiểu Bảo trên giường hoạt hình lớn đến có chút quá đáng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc đỏ bừng, nằm chỏng vó trên chăn, bụng nhỏ cũng lộ ra ngoài.

Từ chân mày nhỏ đang nhíu chặt của cậu bé, có thể nhìn ra bây giờ cậu bé cũng không thoải mái.

Tô Dương Dương hỏi: “Đo nhiệt độ cơ thể rồi chứ?”

“Lúc tôi đi tìm em mới vừa đo, 39 độ.”

Tô Dương Dương nghe vậy thầm hoảng sợ, trẻ con sốt tới 39 độ vô cùng nguy hiểm.

“Trong nhà có thuốc không?”

“Bác sĩ gia đình đã chuẩn bị rồi, nhưng Tiểu Bảo không cho người đụng vào.”

Tô Dương Dương muốn nói, Tiểu Bảo không cho người khác đụng vào, anh chích giúp cậu bé cũng được mà.

Nhưng lời tới cổ họng lại nuốt ngược trở về.

Đối với nhân viên chuyên nghiệp, tiêm thuốc cho trẻ con còn là một chuyện không dễ dàng, càng không nói đến tình trạng khá đặc biệt như Tiểu Bảo.

“Anh đo nhiệt độ cơ thể giúp cậu bé lần nữa, tôi đi xem thử thuốc kia.”

“Được. Thuốc ở phòng bên cạnh, quản gia sẽ dẫn em đi xem.”

Tô Dương Dương gật gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

Cô kiểm tra thuốc trong hòm thuốc ở phòng bên cạnh, phát hiện bác sĩ gia đình chuẩn bị thuốc cực kỳ đầy đủ, cầm hòm thuốc trở lại phòng của Tiểu Bảo một lần nữa.

Trong phòng, Hàn Khải Uy ngồi tựa ở đầu giường, ôm thân thể nho nhỏ của Tiểu Bảo vào trong lòng, nhẹ giọng dỗ dành, bàn tay to thỉnh thoảng lại sờ chân nhỏ lộ ngoài không khí của cậu bé.

Lúc này Hàn Khải Uy đã cởi áo ngoài, chỉ mặc một cái áo sơ mi trắng,

Tay áo sơ mi xắn tới chỗ khuỷu tay, vững vàng ôm lấy thân thể nhỏ bé của Tiểu Bảo, tràn đầy sức mạnh an toàn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau