CÔ VỢ DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ dễ thương - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Có phải chị chê em không?

Trong cuộc họp vào buổi sáng, Tô Dương Dương đã hắt xì liên tiếp không biết bao nhiêu lần, khiến cho các vị lãnh đạo và đồng nghiệp đều phải hướng mắt nhìn cô.

Cô sụt sịt mũi, cũng không biết là bị người ta mắng hay là bị cảm rồi nữa.

Chủ nhiệm nói: “Tiếp theo đây xin mời giáo sư Lý nói về kế hoạch từ đây cho tới đầu năm sau.”

Lý Chiêu gật đầu, sau đó tiếp lời Chủ nhiệm: “Phòng thí nghiệm bên tôi đã được chuẩn bị ổn thoả rồi, nhưng vẫn còn thiếu vài vị trí trợ lý, các bác sĩ hay trợ lý nào muốn chuyển cương vị hoặc điều chỉnh thì có thể đăng ký. Công việc phải đến sau kỳ nghỉ năm sau mới chính thức bắt đầu, cho nên mọi người có thể có đủ thời gian để suy nghĩ. Tôi chỉ muốn nói như vậy thôi.”

Chủ nhiệm đưa mắt nhìn Tô Dương Dương một cái.

Tô Dương Dương nói: “Kế hoạch làm việc của bên tôi đã được lập thành bảng kê và phân phát cho các đồng nghiệp trong khoa rồi, kế hoạch cụ thể thì không dễ làm nên chỉ có thể làm bản kế hoạch sơ bộ thôi. Tôi phải phối hợp làm phẫu thuật và thời gian của các phòng khoa khác bất cứ lúc nào nên trong lúc không có ca phẫu thuật hay công việc khác nào, tôi sẽ sắp xếp công việc mới kịp thời, xin mọi người yên tâm.”

“Cứ vậy đi, bác sĩ Tô ở lại, còn những người khác tan họp đi.”

Các thành viên cùng họp khác đều lần lượt rời khỏi, ngay lập tức phòng họp chỉ còn lại Tô Dương Dương, Lý Chiêu và Chủ nhiệm.

Chủ nhiệm nói: “Em cũng biết đó, bệnh viện chúng ta bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra sự cố, cho nên thỉnh thoảng chúng ta vẫn luôn đưa ra những kế hoạch mới mà các bệnh viện khác không có cho người mới rèn luyện, đặc biệt là đối với các bác sĩ bác sĩ phụ trách có trình độ nghiên cứu sinh trở lên. Kế hoạch năm nay là cho các bác sĩ phụ trách có trình độ nghiên cứu sinh trở lên có cơ hội được làm việc ở các khoa khác nhau, em có muốn tới khoa khác để rèn luyện thêm không?”

Tô Dương Dương yên lặng một lát rồi nói: “Trước đây em cũng có nghĩ tới vấn đề này, nhưng trước mắt thì em không muốn đi cho lắm.”

Lý Chiêu không hiểu: “Tại sao?”

Tô Dương Dương lập tức hiểu ra lý do mà Lý Chiêu ở lại đây rồi, thì ra là anh đã có ý muốn sắp xếp cô đi tham gia phòng thí nghiệm mạch máu não.

Phòng thí nghiệm là nơi nghiên cứu khoa học, chứ không giống cô bây giờ đang làm bác sĩ lâm sàng.

“Cảm ơn giáo sư Lý bình thường đã cho tôi rất nhiều cơ hội để tiếp xúc với mạch máu não, nhưng sau khi tiếp xúc với những thứ này, tôi lại thấy rằng nền tảng của tôi không được vững cho lắm, trình độ năng lực hiện tại của tôi có thể ứng phó với công việc thường ngày mà không có vấn đề gì, nhưng kỹ năng của tôi lại không được ổn định cho lắm, trong lúc phẫu thuật tôi cũng đã nhận thấy rất nhiều khuyết điểm của mình. Thế nên tôi không muốn trong lúc mình còn chưa thành thạo một kỹ năng mà lại đi tiếp thu thêm một cái mới. Ngoại trừ làm lãng phí thời gian và công sức của giáo sư Lý ra thì tôi cũng không thể nắm vững kỹ năng của khoa mạch máu não một cách nhanh chóng được đâu”

Giữa mi tâm Lý Chiêu chợt lộ ra một thần sắc tiếc nuối, nhưng anh vẫn mỉm cười nói: “Chủ nhiệm Hoàng, thầy nói không sai, bác sĩ Tô sẽ không do dự và chần chừ, em phục rồi, thôi em đi tìm bác sĩ khác vậy.”

Nói xong thì Lý Chiêu liền thu dọn đồ đạc rời khỏi.

Tô Dương Dương liếc nhìn người Chủ nhiệm đang cười như một con chồn hôi ở kia: “Chủ nhiệm, em trung thành như vậy, cho em chút khen thưởng đi chứ.”

“Xía, bản thân mình lười đổi khoa thì nói thẳng đi, còn dát vàng lên mặt mình nữa làm gì.”

“Sao vậy được? Còn không phải là do em sợ thầy sẽ mất mặt nếu em đi nương nhờ giáo sư Lý sao? Rồi sau này thầy rảnh rỗi lại làm khó em trước mặt viện trưởng nữa, em oan uổng lắm đó. Bởi vì tiền đồ, em vẫn phải cắn răng đứng ở bên cạnh thầy.”

“Tô Dương Dương, em gả cho một người đàn ông có tiền có thế là không coi thầy của mình ra gì nữa đúng không?” Chủ nhiệm đập tay lên bàn.

“Em đâu dám đâu. Bây giờ thầy kêu em đi về hướng đông, em nhất định không dám đi về hướng tây.”

“Cút ngay! Bớt lộn xộn trước mặt tôi đi, phiền chết đi được!”

“Cút ngay cút ngay.” Tô Dương Dương cầm lấy quyển sổ và bút lên rồi đi ra ngoài.

Trong căn phòng họp trống không, khoé môi Chủ nhiệm liền nở ra một nụ cười.

Quyết định của Tô Dương Dương càng khiến ông hài lòng về cô hơn.

Nhìn bề ngoài, chính sách mới của Bệnh viện Nhiêu Điền là cho các bác sĩ mới những cơ hội trải nghiệm, nhưng thực tế nó cũng là một cái hố ngầm.

Nếu bác sĩ phụ trách thay đổi cương vị, khoan hẵng nói đến các vấn đề kỹ năng của người đó sẽ bị gián đoạn.

Mà quan trọng hơn là các lãnh đạo của bác sĩ phụ trách đó sẽ không được vui, vì điều này chẳng khác nào là thuộc hạ đang tát vào mặt của họ.Hầu hết mọi người sẽ không nghĩ rằng các bác sĩ phụ trách muốn chuyển cương vị qua khoa khác là để tìm kiếm sự phát triển nghề nghiệp tốt hơn đâu, mà họ sẽ nghĩ là do mối quan hệ giữa cấp trên và cấp dưới không được xử lý tốt, cho nên cấp dưới mới không muốn ở lại nữa mà thôi.

Một khi tình huống như vậy xảy ra thì mối quan hệ giữa lãnh đạo trước và vị bác sĩ đó sẽ không còn gì nữa, và có khi họ cũng sẽ vì chuyện này mà không được ở lại bệnh viện nữa.

**

Tô Dương Dương trở lại văn phòng rồi nói với Tiểu Yên: “Đồng chí Tiểu Yên, em xem xem có có muốn chuyển cương vị hay gì không kìa, cơ hội học tập bên giáo sư Lý tốt hơn là làm trợ lý của chị rất nhiều đó, hơn nữa cũng được tiếp xúc với nhiều người nữa.”

Tiểu Yên ngừng làm việc, cô đập tay lên bàn rồi hét lên: “Có phải chị chê em rồi không, chê em không làm việc nghiêm túc đúng không?”

“Chị có nghĩ như vậy sao?”

“Chứ sao chị lại tích cực đuổi em đi như vậy làm gì?”

“Không phải là nghĩ cho tiền đồ của em sao?”

“Em không cần, chị đừng có mà mơ đuổi được em đi hay là đổi trợ lý khác, em không dọn đi đâu! Có chết cũng không?”

Tô Dương Dương bị cô hét ầm ĩ mà đau cả đầu: “Không dọn thì thôi, đừng hét nữa, bác sĩ phòng khoa khác mà nghe thấy chị lại mất mặt bây giờ.”

Tiểu Yên đưa ánh mắt đầy ai oán nhìn chằm chằm vào Tô Dương Dương: “Sau này mà chị còn có ý định này là em sẽ bỏ bã đậu vào cà phê của chị.”

“Từ nay về sau chị sẽ không uống cà phê nữa.”

Tiểu Yên: “…”

**

Công việc hôm nay tương đối nhẹ nhàng, ngoài việc nghiên cứu các bệnh án và phim với bác sĩ ở các khoa khác, thì hôm nay không cần phải phẫu thuật.

Có thể là do mùa xuân đang đến gần, nếu như lúc này mà làm phẫu thuật thì sẽ phải ăn Tết trong bệnh viện rồi.Cho nên đây là thời điểm mà Khoa ngoại khoa của họ tương đối nhàn rỗi nhất.

Vào buổi chiều tan làm, Tô Dương Dương thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về nhà giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa để ngày mai đón ba về.

Nhưng lúc cô vừa vào thang máy thì chuông điện thoại lại reo lên.

Là của Chủ nhiệm.

“Alo, Chủ nhiệm.”

“Mau đến đây, có một ca cấp cứu, em tới quan sát học hỏi đi.”

“Dạ được.” Tô Dương Dương vừa xuống đến một tầng dưới thì liền xông ra ngoài, sau đó nhanh chóng chạy lên lầu rồi mặc áo blouse vào.

Trong thời gian tan làm mà Chủ nhiệm lại muốn cô tới quan sát học hỏi quá trình phẫu thuật, thì chắc chắn lần phẫu thuật này không tầm thường.

Cô phải phấn chấn tinh thần lên mới được.

Tô Dương Dương nhanh chóng bước vào phòng phẫu thuật, điều khiến cô kinh ngạc chính là ngoại trừ Chủ nhiệm, ngay cả những vị lãnh đạo khác trong bệnh viện cũng đều có mặt.

Cô gật đầu với một số lãnh đạo trong lớp khẩu trang, rồi sau đó lui lại một vị trí phía sau để quan sát bàn phẫu thuật.

Lúc nhìn thấy gương mặt của người đang nằm trên bàn phẫu thuật, Tô Dương Dương bất giác sững sờ một lát.

Là Mạc Mộ Trầm.

Anh ta là một siêu sao có thực lực và hoàn hảo về mọi mặt, vừa vào giới giải trí là đã có thể ẵm hết tất cả những giải thưởng từ lớn đến nhỏ rồi.

Đến một phụ nữ trung niên không coi trọng nhan sắc như mẹ của mình mà cũng là fan trung thành của anh anh ta nữa, cuồng đến nỗi để cả Ipad lên bàn ăn để xem phim của người ra, ai làm phiền bà thưởng thức trai đẹp thì chỉ có con đường chết.

Lúc này, cả khuôn mặt và cả nửa thân bên trái của anh ta đều nhuốm đầy máu, trông thật khủng khiếp.

Lần này là do đích thân viện trưởng và Chủ nhiệm làm phẫu thuật.

Viện trưởng đã hơn 60 tuổi rồi, kỹ năng của ông ấy trong giới y học này vô cùng nổi tiếng, đặc biệt là kỹ năng tu sửa và chỉnh dung của ông được xếp hạng trên cả thế giới đến mấy lần.

Nhưng mấy năm nay ông ấy cơ bản đã không làm qua phẫu thuật rồi, lần này lại vì Mạc Mộ Trầm mà đích thân cầm dao kéo lần nữa, âu cũng là vì thế lực lớn mạnh sau lưng anh ra.

Cho đến khi viện trưởng cẩn thận lau vết máu trên mặt Mạc Mộ Trầm đi thì mọi người xung quanh mới biết anh ta bị thương nặng đến mức nào.

Vết thương trên mặt trái có thể nhìn thấy cả xương luôn rồi.

Nếu như gặp phải bác sĩ khác thì chắc chắn sẽ để lại sẹo cho xem.

Tô Dương Dương bất tri bất giác cảm thấy may mắn giùm cho Mạc Mộ Trầm.

Khuôn mặt này mà có sẹo thì sẽ đáng tiếc lắm đó.

….……

Chương 57: Oan gia ngõ hẹp

Cuộc phẫu thuật kéo dài hơn bốn giờ, Tô Dương Dương đã cố gắng chú ý quan sát trong bốn tiếng này.

Sau khi cuộc phẫu thuật kết thúc, cô và trợ lý của viện trưởng chịu trách nhiệm dọn dẹp và rửa sạch phòng mổ.

Lúc cô quay trở lại văn phòng và cầm điện thoại lên thì mới phát hiện có đến một đống cuộc gọi nhỡ.

Bây giờ Tô Dương Dương mới nhớ lúc nãy do cô vội quá nên đã quên gọi thông báo cho mẹ và Hàn Khải Uy mất rồi.

Cô gọi điện thoại cho mẹ trước rồi mới gọi cho Hàn Khải Uy.

“Thổ hào, lúc tôi tan ca có nhận được một cuộc gọi từ Chủ nhiệm, thầy bảo tôi đi quan sát học hỏi một ca phẫu thuật gấp, nên bây giờ mới được ra.”

“Chưa ăn cơm sao?”

“Ừm, mọi người đều chưa ăn. Tối nay tôi về nhà mẹ để giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa để mai đón ba về, cho nên sẽ không về nhà đâu.”

“Có cần tôi đón không?”

“Không cần đầu, tôi tự lái xe về được rồi.”

“Về tới thì nhắn tin cho tôi.”

“Ừm.” Tô Dương Dương vừa nói vừa mở khoá xe, rồi ngồi vào trong.

Lúc cô khởi động xe, có một chiếc xe đỗ trong góc của bãi đỗ xe cũng lẳng lặng khởi động rồi bám theo đằng sau của Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương quét mắt nhìn chiếc xe đó thông qua kính chiếu hậu một cái, nhưng không để ý tới.

Có lẽ là một bác sĩ nào đó cũng vừa mới tham gia ca phẫu thuật thôi.

**

Khi Tô Dương Dương về đến nhà, Lưu Mộc Miên đang đứng chống nạnh trong phòng khách: “Sớm biết là con không đáng tin rồi, nhưng không ngờ là lại không đáng tin đến như vậy! Nói là sẽ về nhà giúp mẹ dọn dẹp, nhưng cuối cùng cũng là một tay bà già này làm hết!”

“Lão phật gia, mẹ đừng giận nữa, con sắp đói chết rồi nè, có gì ăn không?”

“Không có!”

“Mẹ có phải mẹ ruột của con không vậy?!”

Lưu Mộc Miên hậm hực bưng một tô canh và thức ăn vừa mới hâm nóng từ nhà bếp lên, miệng bà thì không ngừng mắng: “Mấy người các con có thể chăm sóc sức khoẻ của bản thân mình cho tốt rồi mới tính đến chuyện đi cứu người khác không! Lỡ như đói chết trên bàn phẫu thuật rồi xảy ra sự cố điều trị thì làm sao đây?”

“Có người bệnh nào đợi mẹ ăn no rồi mới bệnh đâu, trường hợp đặc biệt mà.”

“Sau này nhớ bỏ vài gói đồ ăn vặt vào túi, có biết chưa?”

“Biết rồi, nhất định sẽ bỏ. Đúng rồi mẹ, con nói mẹ nghe chuyện này, nhưng mẹ đừng có đi loan tin ra ngoài đó.”

“Chuyện gì?”

“Thần tượng của mẹ hôm nay bị thương phải nhập viện rồi.”

“Hả? Có nghiêm trọng không?”

“Rất nghiêm trọng luôn, chắc phải tạm nghỉ hoạt động showbiz một thời gian rồi. Lần này còn bị thương trên mặt nữa, nếu không phải là nhờ viện trưởng ra tay phẫu thuật thì có thể bị huỷ dung rồi. Gần đây anh ta quay phim gì sao, sao lại bị thương nghiêm trọng như vậy?”

“Xem tin tức thì thấy nói là đang đóng phim cổ trang tiên hiệp gì đó, mấy loại phim đó không phải là suốt ngày phải nhảy lên nhảy xuống sao?” Vẻ mặt Lưu Mộc Miên mang đầy sự đau lòng: “Tô Dương Dương, hôm nay mẹ giao cho con một nhiệm vụ quan trọng.”

Trong lúc Lưu Mộc Miên còn chưa được mở miệng nói tiếp thì Tô Dương Dương liền nhanh nhảu nói: “Con không xin chữ ký, cũng không chụp ảnh cùng đâu.”

“Con có phải con ruột của mẹ không vậy?”

“Không phải. Hiện tại anh ta đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, những nhân viên hay bác sĩ tham gia lần phẫu thuật này như con đều phải ký hiệp nghị bảo mật, nói chuyện này với mẹ thì không vi phạm nội dung bảo mật, nhưng giúp mẹ xin chữ ký hay chụp ảnh lúc anh ta ra viện thì có đó.”

“Ngoan cố hệt như ba con.” Lưu Mộc Miên bất mãn nói.

Tô Dương Dương làm như không nghe thấy, cô chỉ yên lặng ăn cơm của mình, sau đó dọn dẹp chén bát rồi lên lầu tắm rửa nghỉ ngơi.

**Ngày hôm sau.

Vừa mới thức dậy thì Tô Dương Dương liền nghe thấy giọng nói của Tô Thạch Diễn ở dưới lầu, thế là cô vội vàng bò dậy, rửa mặt qua loa rồi đi xuống lầu ngay.

Tô Thạch Diễn đang ngồi trên ghế sofa, cả người ông trông tiều tuỵ đi không ít.

“Ba, ba về rồi.”

Tô Thạch Diễn đưa hai tay về phía Tô Dương Dương và Lưu Mộc Miên, sau đó hai người phụ nữ liền ngồi xuống hai bên của ông: “Để hai người lo lắng rồi.”

“Mẹ lo cho ba lắm đó, ngày nào cũng ăn không yên, ngủ không ngon.”

“Tô Dương Dương, con đang nói ai vậy?!” Lưu Mộc Miên hậm hực đầy bất mãn.

“Ai trả lời thì đang nói người đó.”

“Hừ!”

Tô Thạch Diễn mỉm cười vỗ vỗ mu bàn tay của họ: “Được rồi, hôm nay hai mẹ con ở nhà làm nữ hoàng đi, tôi sẽ xuống bếp, hai người muốn ăn gì nè?”

“Bà Lưu chọn món đi.”

“Cá mú kho tộ, cá rô phi hầm, đậu hủ Tứ Xuyên, thịt bò xào rau cần, bát trân đông lạnh, gà kho măng…”

Tô Dương Dương lặng lẽ rời đi, theo như cách chọn món của mẹ thì ở đây không còn việc gì của cô nữa rồi.

Tô Dương Dương về phòng tắm rửa xong xuống lầu thì ba mẹ đã không còn ở nhà nữa.

Có lẽ là ra ngoài mua đồ ăn rồi.

Tô Dương Dương thì đang định gọi cho Diệp Nhạc Vân, hẹn cô ấy ra ngoài dạo phố.

**

Bên trong siêu thị.

Tô Thạch Diễn đẩy xe đẩy đi theo sau Lưu Mộc Miên.

Lưu Mộc Miên vừa ném rau vào xe đẩy vừa luyên thuyên nói: “Cái này là để bổ khí sắc, ông nhìn mặt ông kìa, đen như cái đít nồi rồi, thật là làm tôi lo muốn chết.”Tô Thạch Diễn không nói gì, để bà mặc sức than vãn.

Lưu Mộc Miên đi được một đoạn thì lại quay đầu liếc nhìn Tô Thạch Diễn: “Có gì thì nói mau đi, để trong lòng bức bí chết ông bây giờ!”

Tô Thạch Diễn cũng không giấu bà: “Chuyện của tôi bà đừng kể hết cho Tiểu Dương nữa, đặc biệt là người hãm hại tôi là ai.”

“Hả? Không phải là cái công ty mà ông hợp tác sao?”

“Không phải, đằng sau vẫn còn có người khác, hơn nữa người đó là đang nhắm đến Tiểu Dương.”

“Cái gì, kẻ nào lại không có mắt dám ức hiếp con gái bảo bối của tôi vậy hả?!” Lưu Mộc Miên tức giận la hét.

“Dạ Thiển.”

“Dạ Thiển là con quỷ nào?!”

“Bạn gái hiện tại của Chung Tấn Duy.”

Lưu Mộc Miên khẽ khựng người, đầu óc bà nhanh chóng tổng hợp các tin tức, sắc mặt bà sau đó liền thay đổi dữ dội: “Ý ông là Dạ Thiển đã lên kế hoạch chuyện này từ mấy năm trước rồi? Là từ lúc ông nhận cái dự án đó?”

“Ừm. Thế lực của bọn họ ghê gớm đến thế nào chúng ta không biết, cũng không chọc nổi. Bây giờ tôi nói với bà là để trong lòng bà hiểu rõ, chuyện này không phải chỉ là trò đùa, chơi tý rồi qua đâu. Từ mấy năm trước bọn họ đã lên kế hoạch rồi, nhất định là vẫn còn nhiều chiêu khác. Lần này nếu như không có Hàn Khải Uy nhúng tay vào thì tôi có thể đã phải ngồi tù rồi.”

“Nếu đã có con rể thì chúng ta còn sợ bọn chúng làm gì? Phải dạy dỗ cho cái đám ô hợp này một bài học thì chúng mới ngừng lại được, chứ nếu không ngày nào cũng kiếm cách để hại bảo bối của tôi mất.”

“Chuyện này đã làm phiền nó nhiều lắm rồi, chuyện còn lại chúng ta cứ tự mình giải quyết đi.”

“Ông xã, hình như ông không thích Hàn Khải Uy lắm thì phải.”

“Không phải. Chúng nó mới kết hôn, chuyện nhà chúng ta cũng nên ít làm phiền đến nó thôi, đợi khi tình cảm của chúng nó trở nên tốt, chúng ta trở thành một gia đình thật sự rồi mới nói tiếp đi. Bây giờ mà cứ làm phiền hoài thì Tiểu Dương sẽ xấu hổ, còn nhà Hàn Khải Uy thì sẽ khinh thường con gái chúng ta mất.”

“Tôi hiểu rồi.”

**

Tô Dương Dương và Diệp Nhạc Vân hẹn nhau ở Vạn Đạt Plaza, mọi thứ đồ trong này đều có giá khá cao, chất lượng hàng hoá cũng không tồi.

Tâm tình của Diệp Nhạc Vân dường như đã tốt hơn nhiều rồi, không có u ám tỉu nghỉu như hai ngày trước nữa.

Tô Dương Dương nâng cằm chỉ vào khu mua sắm: “Muốn mua gì cứ nói, chị mua cho em.”

Diệp Nhạc Vân sáp tới bên cạnh Tô Dương Dương rồi hùa theo: “Tối nay em lấy thân báo đáp nha.”

Hai người cười hi hi ha ha đi dạo xung quanh.

Diệp Nhật Vân nhìn trúng một chiếc áo khoác lông cừu nên đã vào trong tiệm để thử.

Còn Tô Dương Dương thì ngồi trên ghế sofa trong tiệm xem tạp chí.

Đột nhiên quyển tạp chí trên tay cô bị một bóng ảnh che mất.

Tô Dương Dương ngẩng đầu lên thì nhìn thấy khuôn mặt của Dạ Thiển, còn có Chung Tấn Duy đang đứng cách đó vài bước.

Dạ Thiển khinh miệt đưa mắt đánh giá sự bài trí trong tiệm, rồi cất giọng mang đầy nhạo báng: “Xem ra ai kia sống ở nhà họ Hàn không được tốt lắm a, nên chỉ có thể tới mấy chỗ này để tiêu tiền thôi.”

“Không phải Dạ đại tiểu thư cũng chỉ có thể đến mấy nơi như thế này để tiêu tiền thôi sao?” Tô Dương Dương cười nhạt nói, sau đó cô gấp cuốn tạp chí trong tay rồi đứng dậy.

Dạ Thiển chỉ cao có một mét năm mươi tám, cho dù Tô Dương Dương có mang giày đế bệt thì cũng cao hơn cô ta vài centimet.

Tô Dương Dương vừa đứng dậy thì đã dùng chiều cao để chiếm ưu thế rồi.

….…….

Chương 58: Cô dựa vào đâu mà tranh với tôi

Đây cũng chính là điều mà Dạ Thiển ghét nhất.

Cô ta lùi lại hai bước để giữ khoảng cách rồi khoác tay lên tay của Chung Tấn Duy, sau đó bày ra khuôn mặt diễu võ giương uy nhìn Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương khoanh tay trước ngực nhìn bọn họ: “Dạ Thiển, đầu óc cô có phải bị lủng lỗ rồi không? Cô coi một tên đàn ông thấy lợi quên nghĩa, qua cầu rút ván như vậy như bảo bối của mình, còn lần lần lượt lượt khoe mẽ trước mặt tôi nữa chứ, cô thấy có vui không? Bảy năm trước tôi đã đá tên đàn ông này đi rồi, chỉ có cô mới thích hạng người xấu xa này mà thôi. Không biết cô có biết không, chứ tên đàn ông này mới vừa về nước ngày đầu tiên mà đã đến tìm tôi rồi đó, còn nói xấu cô đủ điều với tôi để cầu xin tôi tha thứ cho hắn nữa. Tôi vô cùng biết ơn cô vì năm đó đã cướp hắn khỏi tôi, chứ nếu không tôi lại phải chịu khổ thêm một thời gian dài nữa rồi!”

Lời này của Tô Dương Dương đã khiến cho sắc mặt của cả Dạ Thiển và Chung Tấn Duy đều thay đổi dữ dội.

Dạ Thiển tức giận đến toàn thân đều run rẩy: “Tô Dương Dương, cô đừng tưởng mình gả được cho Hàn Khải Uy là xong chuyện rồi nhé, cô sớm muộn gì cũng sẽ bị nhà họ Hàn đá ra khỏi cửa mà thôi, để xem lúc đó cô có còn đắc ý được nữa hay không?”

“Ai mà biết chuyện về sau như thế nào. Nhưng mà, tôi có thể chắc chắn tôi sẽ vẫn mạnh hơn cô, giống như là trước đây, lần nào lần nấy cô đều bại dưới tay của tôi! Chỉ cần có Tô Dương Dương tôi thì hào quang của cô vĩnh viễn đều bị tôi che đi hết!”

Dạ Thiển quả nhiên đã bị Tô Dương Dương làm cho tức điên đến mất hết lý trí rồi.

Cô ta hét lên rồi xông tới muốn cấu xé Tô Dương Dương.

Vì Tô Dương Dương mang giày bệt nên động tác nhanh nhẹn hơn Dạ Thiển rất nhiều.

Cô nghiêng người qua, rồi di chuyển đến kế bên phòng thử đồ.

Do tâm trạng quá kích động, nên Dạ Thiển vừa chạy được mấy bước thì liền bị trẹo chân, khiến cả người cô ta bổ nhào xuống đất.

Mấy người nhân viên trong tiệm không nhịn được mà cười rộ lên.

Chung Tấn Duy nhìn Tô Dương Dương với ánh mắt khó chịu rồi tiến lên trước đỡ Dạ Thiển dậy.

Nhưng Dạ Thiển lại hất tay của anh ta ra, sau đó vì tâm lý hỗn loạn nên cô ta đã lỡ tay tát thẳng vào khuôn mặt của Chung Tấn Duy.

Chung Tấn Duy vốn đã khó chịu vì bị nhưng lời vừa nãy của Tô Dương Dương khiêu khích, bây giờ lại bị Dạ Thiển giáng một bạt tay trước mặt bao nhiêu người.

Lửa giận của anh ta cũng lập tức xông lên, sau đó anh ta quay người rời đi mà không thèm ngoái lại.

Dạ Thiển nằm sấp dưới đất, đau đớn cả nửa ngày cũng không bò dậy được.

Thấy cô ta như vậy, Tô Dương Dương liền đưa ánh mắt ra hiệu với mấy cô nhân viên trong tiệm.

Mấy cô nhân viên lập tức tiến đến đỡ Dạ Thiển.

Dạ Thiển vặn chiếc chân bị trẹo lại rồi cà nhắc đứng dậy.

Trong đôi mắt tinh xảo đẹp đẽ kia lúc này đã ngập tràn thù hận: “Tô Dương Dương, chuyện hôm nay nhất định tôi sẽ không bỏ qua cho cô!”

“Có ngon thì đánh trước mặt này, đừng giở thủ đoạn sau lưng nữa! Kỹ năng thì không bằng tôi, mà thành tích cũng chả bằng, lúc nào cũng huyên náo như một thằng hề không mang não, cô dựa vào đâu mà tranh với tôi?!”

Dạ Thiển phẫn nộ nhìn cô, nếu có thể giết người, cô ta nhất định sẽ chém Tô Dương Dương ra thành trăm nghìn mảnh.

Cuối cùng, Dạ Thiển quay đầu lại rồi cà nhắc rời khỏi.

Tô Dương Dương lại ngồi xuống ghế sofa, cô nghĩ về những lời mình vừa nói.

Tuy cô không hối hận, nhưng cô vẫn không thích nói mấy lời như vậy.

Làm tổn thương người khác thì có ý nghĩa gì đâu chứ?

Tuy Chung Tấn Duy đã phản bội cô, nhưng cái cơ hội đi du học và số tiền đó đều là do cô tự nguyện đưa cho anh ta mà.
Những hồi ức đẹp đẽ mà họ từng có với nhau cũng là thật.

Không thể vì một kết quả không đẹp mà phủ nhận đi hết tất cả những gì đã xảy ra được.

Hơn nữa, cô còn giống như một con ngốc khi thốt ra câu ‘Kỹ năng thì không bằng tôi, mà thành tích cũng chả bằng’ nữa chứ, có người nào có năng lực thật sự lại đi nói mấy câu này đâu chứ, chỉ có mấy kẻ thiếu sót đủ điều mới đi làm mấy chuyện ngu ngốc này thôi.

Tô Dương Dương xoa xoa mặt, xấu hổ chết đi được.

Diệp Nhật Vân thấy bên ngoài không có động tĩnh nữa mới từ phòng thay đồ bước ra.

Tô Dương Dương chợt tỉnh thần lại, cô nhìn qua Diệp Nhạc Vân rồi cười nói: “Đại mỹ nữ, cậu đẹp quá.”

“Cậu không sao chứ?” Diệp Nhạc Vân bối rối hỏi.

“Tớ thì có chuyện gì được? Người bình thường muốn đấu với tớ đều bị tinh thần mặt dày này của tớ đánh bại thôi.” Tô Dương Dương đưa ánh mắt đánh giá nhìn cô: “Bộ này rất hợp với cậu, cậu thích không?”

“Thích thì thích, nhưng mắc quá.”

Nhân viên trong tiệm bước đến giới thiệu: “Bộ này 14 triệu 400 không đắt đâu ạ, lông cừu đều được tuyển chọn rất tỉ mỉ, không hoà lẫn với bất kì loại lông nào khác. Cho dù là bên ngoài hay là bên trong áo đều có chất lượng vô cùng tuyệt vời, hơn nữa bên em còn chịu trách nhiệm làm sạch miễn phí nữa. Một áo khoác tốt có thể mặc hơn mười năm lận, nếu chia ra thì không có mắc đâu.”

“Còn làm sạch miễn phí nữa sao?” Tô Dương Dương nghi hoặc nói.

Cô rất ít khi nghe nói mấy tiệm đồ độc quyền lại có dịch vụ này a.

“Dạ vâng, miễn phí làm sạch và không hạn chế số lần nữa. Đây là yêu cầu của nhà thiết kế, ông ấy lo lắng khách hàng giặt rửa không đúng cách sẽ làm hỏng quần áo, cho nên mới yêu cầu có thêm dịch vụ làm sạch miễn phí cho loại áo khoác lông cừu này.”

Diệp Nhật Vy nghe thấy thì có chút dao động, nhưng cô vẫn còn do dự về giá tiền.

Tô Dương Dương nói: “Gói lại giùm chị đi, bộ này được rồi.”

“Dạ được. Em sẽ lấy một bộ mới khác trong nhà kho.”
Diệp Nhật Vân thấy vậy liền kéo kéo bàn tay đang móc túi tiền ra của Tô Dương Dương: “Dương Dương, mắc quá rồi.”

“Không phải sinh nhật cậu sắp tới rồi sao? Mình vốn hẹn cậu ra đây là để mua quà sinh nhật cho cậu mà, chiếc áo khoác này rất hợp với cậu, đợi lát nữa mua thêm quần và giày là đủ bộ rồi.”

“Quà sinh nhật thì quà sinh nhật, nhưng không thể để cậu phí phạm vậy được.”

“Tốt xấu gì bây giờ tớ cũng là vợ của thổ hào, cho tớ thử cảm giác làm nhà giàu tý có được không? Hơn nữa tớ cũng đâu phải là ngày nào cũng tặng cậu mấy món đồ đắt tiền như vậy đâu, sau này cậu kết hôn tớ nhất định sẽ đi thẳng luôn một bao lì xì 600 ngàn, không tặng quà nữa.”

Thấy Tô Dương Dương nghiêm túc như vậy, Diệp Nhạc Vân cũng không từ chối nữa, sau đó cô còn kiên trì nói: “Lát nữa để tớ tự trả tiền mua quần, mua giày đó nha.”

“Đợi lát nữa cậu bao đồ uống đi, tốt xấu gì tớ cũng nên mua luôn cả bộ cho cậu a, mua mỗi cái áo thì nhằm nhò gì.”

**

Cả hai đã đi mua sắm cả một buổi sáng, ngoại trừ mua cả bộ quần áo cho Diệp Nhạc Vân, Tô Dương Dương còn mua cho mình, mua cho ba mẹ và Tiểu Bảo nữa.

Lúc đi ngang qua tiệm đồ nam, cô còn mua cho Hàn Khải Uy một chiếc cà vạt đắt tiền.

Một buổi sáng đi mua sắm cũng tiêu hết mấy chục triệu rồi.

Nhìn chữ số trong thẻ đã giảm đi không ít, nhưng Tô Dương Dương cũng không cảm thấy đau lòng gì nhiều.

Trong thẻ riêng của cô cũng có hơn bảy trăm mấy triệu, thỉnh thoảng mua sắm xa xỉ một chút cũng vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng của cô

Khi Tô Dương Dương về đến nhà thì Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên đã làm xong cơm rồi.

“Con về đúng lúc quá đi.” Tô Dương Dương vừa thay dép lê trong nhà vừa cười hi hi nói.

“Đó là…Con để đồ xuống rồi lên lầu kêu con rể và tiểu bảo bối xuống ăn cơm đi.”

“Hả? Con đâu thấy xe của Khải Uy ở dưới lầu đâu.”

“Chắc là đổi xe rồi.”

“Ò ò. Ba mẹ nè, còn có mua đồ cho hai người đó, lát ba mẹ tự mở nha.”Nói xong Tô Dương Dương liền vui vẻ đi lên lầu.

Hàn Khải Uy và Tiểu Bảo đang ngồi ở phòng khách nhỏ trên lầu hai, một người thì đang làm việc, một người thì đang học, bầu không khí vô cùng yên tĩnh và bình yên.

“Mau xuống ăn cơm thôi hai ông tướng ơi.”

“Mới đi đâu chơi về vậy?”

“Đi mua sắm với Nhạc Vân. Mau xuống dưới thôi, tôi có mua đồ cho hai ba con nè, cuối cùng cũng có cảm giác tặng được quà cho người ta rồi.”

Hàn Khải Uy cười cười, sau đó đóng Laptop lại.

Tiểu Bảo cố kìm nén sự kích động, bé xem hết phần video còn lại rồi mới vui vẻ nhảy nhót đi xuống lầu.

Quà của Tiểu Bảo và Hàn Khải Uy đã được Lưu Mộc Miên bỏ riêng qua một bên rồi. Thấy Tiểu Bảo xuống, bà liền chỉ tay vào cái hộp dài hơn một mét ở đằng kia: “Bảo bối, bà ngoại thật là tò mò không biết người mẹ không đáng tin của con có thể mua được quà gì cho con quá, mau qua đó mở ra xem nào.”

….……..

Chương 59: Sự khiêu khích của ưu hạnh mai

Khoé môi Tiểu Bảo có mang theo chút ý cười, bé cầm con dao nhỏ chầm chậm cắt băng dính hộp ra.

Đó là một sân banh cỡ nhỏ, trong đó còn có hai hàng cầu thủ mặc áo không giống nhau đang đứng nữa.

Mấy cầu thủ đó đều có thể chạy được luôn.

Tiểu Bảo nhìn đồ chơi với hai mắt sáng long lanh, khuôn mặt bé tràn đầy sự thích thú.

“Bảo bối, mấy cầu thủ này có thể thi đấu với nhau được luôn đó, sau này được rảnh ba với mẹ chơi với con có được không?”

Tiểu Bảo gật đầu thật mạnh.

Đáy lòng Tô Dương Dương thầm thở phào.

Món đồ mà cô mua cho Tiểu Bảo là món đắt nhất mà cô mua hôm nay, sau khi quẹt thẻ xong, đáy lòng cô có chút thấp thỏm vì cô sợ Tiểu Bảo sẽ không thích.

Có khi sau khi cùng nhau chơi trò chơi hoặc cùng làm chuyện gì đó thì Tiểu Bảo sẽ chịu nói vài câu thì sao.

Hàn Khải Uy mở túi giấy ra, nhìn thấy trong đó có một chiếc cà vạt, khoé môi người đàn ông lập tức cong lên.

**

Sau bữa ăn cơm và trò chuyện vui vẻ, Hàn Khải Uy liền đưa Tô Dương Dương và Tiểu Bảo về nhà lớn.

Mấy người họ còn mang theo chiếc sân đá banh của Tiểu Bảo bỏ vào cốp xe.

Sau khi ngồi lên chiếc Bentley Continental mà Hàn Khải Uy mới đổi, Tô Dương Dương mới nhận ra: “Thổ hào, thật ngại quá, hôm nay tôi quên mua quà cho ba mẹ rồi.”

“Sau cốp xe có chút đồ chua và bánh ngọt của mẹ vợ rồi, quà này còn có ý nghĩa hơn mấy món quà khác nữa.”

“Nhưng cũng đâu phải tôi làm đâu.”

“Sau này vẫn còn nhiều cơ hội tặng mà, đâu cần gấp gáp.”

Tô Dương Dương chỉ ừm một tiếng.

Sau khi chiếc xe chạy đi, Tiểu Bảo liền bò lên đùi của Tô Dương Dương rồi nép chiếc đầu nhỏ vào lòng cô.

**

Sau hơn một giờ, chiếc xe mới lái tới đỉnh núi Minh.

Lúc sắp đến nhà, Tô Dương Dương liếc mắt ra ngoài cửa sổ thì nhìn thấy bên đường có một bóng ảnh mặc áo khoác hồng và váy trắng.

Bộ dạng này trông rất quen, giống như là người phụ nữ mà cô đã nhìn thấy ở hôn lễ vậy.

Tô Dương Dương liền quay mắt nhìn Hàn Khải Uy.

Sắc mặt Hàn Khải Uy không có chút biểu tình nào, anh đạp chân ga rồi lướt như bay qua người Ưu Hạnh Mai.

Tô Dương Dương nhìn thấy bóng ảnh của Ưu Hạnh Mai khẽ khựng lại, sau đó cô quay đầu lại, không nhìn ra cửa sổ nữa.

Nhìn chiếc Bentley biến mất ngay trước mắt, hai bàn tay của Ưu Hạnh Mai chợt run rẩy siết lại thành quyền, sau đó cô ta lại tiếp tục tiến về nhà họ Hàn.

**Khi chiếc xe lái vào sân, Hàn Gia Mẫn và Lương Nhu đang đứng trong sân đợi họ như lần trước.

Hàn Khải Uy xuống xe rồi giúp Tô Dương Dương mở cửa, Hàn Gia Mẫn và Lương Nhu đều rất vui khi nhìn thấy Tiểu Bảo đang ngoan ngoãn ngồi trên đùi của Tô Dương Dương.

“Sức khoẻ của ông bà thông gia vẫn tốt chứ?”

“Cảm ơn ba mẹ đã quan tâm, ba mẹ con vẫn khoẻ.” Nói xong thì Tô Dương Dương lại bắt đầu trở nên ngượng ngịu: “Đáng ra lần này phải mang quà tới, nhưng con lại sơ ý quên mất rồi.”

“Các con về chơi là được rồi, bọn ta cũng đâu thiếu thứ gì.”

Tiểu Bảo lấy Ipad ra rồi viết lên trên: “Mami mua quà cho con lớn quá, nên mới không còn tay để mua thứ khác.”

Thấy Tiểu Bảo chủ động giải thích cho Tô Dương Dương, Hàn Gia Minh liền mỉm cười: “Ông bà nội không có ý trách mami của con, nhà chúng ta đâu có thiếu gì đâu, ba người các con thường xuyên về nhà chơi là ông bà đã mãn nguyện lắm rồi.”

Hàn Khải Uy mở cốp xe ra: “Ba mẹ, ba mẹ vợ đã chuẩn bị quà cho hai người nè, bánh này là do mẹ vợ hôm nay đặc biệt làm đó, còn nóng hổi luôn.”

Lương Nhu nghe vậy thì liền buông lời phàn nàn con trai: “Thằng nhóc này, bánh mà con để ở cốp xe, lỡ như dính mùi xăng thì sao đây?”

“Có hộp đựng mà, không sao đâu mẹ.” Hàn Khải Uy hờ hững nói, sau đó anh xách mấy chiếc thùng lớn còn lại xuống.

Tiểu Bảo chạy qua bên cạnh trấn giữ cái sân banh mini của bé.

Người làm của nhà họ Hàn tới bê đồ vào tới hai chuyến thì mới đem hết đồ vào trong.

Tô Dương Dương lên tiếng hỏi Lương Nhu: “Mẹ ơi, chuẩn bị nấu cơm tối chưa?”

“Chuyện cơm tối con đừng có lo, để Khải Uy và ba nó làm, phụ nữ chúng ta chỉ cần chơi với con nít và trò chuyện là được rồi.”

Tô Dương Dương mỉm cười nói: “Mẹ, mẹ làm sao mà thuần phục được họ vậy, mẹ nói cho con mở mang tầm mắt với.”

“Hai người bọn họ đều là những người quen xã giao bên ngoài, về nhà thì thích vào bếp, cho nên mẹ cũng được nhàn nhã, đây âu cũng là phúc khí của chúng ta, con đừng cảm thấy áy náy, cứ để dần quen là được rồi.”Tô Dương Dương gật đầu.

Lương Nhu nắm lấy tay Tô Dương Dương: “Hoa mai năm ngoái mẹ trồng đã nở rồi, mẹ đưa con đi xem.”

“Dạ được.” Tô Dương Dương quay người lại nói với Tiểu Bảo đang quấn quýt với sân banh mini ở kia: “Bảo bối, đi xem hoa mai với mami và bà nội không?”

Tiểu Bảo nghiêng đầu nghĩ ngợi rồi chạy tới bên cạnh Tô Dương Dương, bàn tay nhỏ nhỏ nhưng béo ụ nằm gọn trong lòng bàn tay của cô, bé đưa đôi mắt đen láy to tròn nhìn mẹ của mình.

Tô Dương Dương nhẹ nhàng nắm lấy tay của bé: “Mẹ, làm phiền mẹ dẫn đường.”

Nhìn sự quấn quýt của hai mẹ con, đáy lòng Lương Nhu thật sự rất vui.

Sự yêu thích mà Tiểu Bảo dành cho Tô Dương Dương đã hoàn toàn vượt qua cả sự mong đợi của bọn họ rồi.

Ba người đi ra khỏi nhà chính, trong lúc họ đang định đi ra sau vườn thì Ưu Hạnh Mai đã đến sân trước rồi.

Ưu Hạnh Mai lên tiếng: “Dì Lương.”

Cơ thể của Lương Nhu khẽ khựng lại, bà nhìn Tô Dương Dương với ánh mắt lúng túng một cái rồi mới xoay người nhìn Ưu Hạnh Mai: “Hạnh Mai, sao con lại đến rồi?”

Ưu Hạnh Mai không thèm liếc mắt nhìn Tô Dương Dương mà đi thẳng đến bên cạnh Lương Nhu: “Ba mẹ con có trồng một ít nấm nên bảo con mang qua cho chú và dì ăn thử.”

Lương Nhu không đưa tay ra nhận mà chỉ nói: “Dì với chú cũng có trồng mà nên sau này không cần phiền con mang đến nữa đâu, hơn nữa đi tới đi lui cũng không tốt cho sức khoẻ của con.”

Chiếc giỏ mà Ưu Hạnh Mai đưa qua khựng lại nơi không trung, đưa qua thì cũng không được, mà lấy về thì cũng không hay.

Bầu không khí lập tức trở nên cứng nhắc.

Nhìn những giọt nước mắt chực trào nơi khoé mắt của Ưu Hạnh Mai, Tô Dương Dương cảm thấy tính cách của Ưu Hạnh Mai thật sự có chút giống với Diệp Nhạc Vân, cô cũng không muốn làm cô ta khó xử nên đành đưa tay ra nhận lấy chiếc giỏ trong tay Ưu Hạnh Mai: “Cảm ơn cô đã cất công đem đến đây. Mẹ à, con với Tiểu Bảo ra sau vườn trước nha, mẹ cứ nói chuyện với cô đây đi.”

Nói xong, Tô Dương Dương liền đem chiếc túi đựng chỗ nấm tươi kia đến đại sảnh rồi mới ra sau vườn bằng cửa bên.

Lương Nhu chợt thở dài, bà bất lực nhìn Ưu Hạnh Mai: “Con bé này, Khải Uy đã quyết định rồi, con còn làm như vậy là có ý gì đây?”

“Dì Lương, con không muốn bỏ cuộc.”

“Dì không nói tới trước đây bọn con ai đúng ai sai, chuyện đã đi đến bước này rồi thì dì phải đứng về phía con trai mình, nó chọn ai thì dì sẽ thiên vị người đó.”

Sắc mặt của Ưu Hạnh Mai hết xanh rồi lại chuyển qua trắng bệch, bờ môi cô ta lúc này cũng không ngừng run rẩy dữ dội.

Cô ta khao khát được biến mất khỏi thế giới trong giây phút này biết bao.

Lương Nhu tiếp tục nói: “Con không cần lo, cho dù Khải Uy có kết hôn rồi đi nữa thì bọn ta cũng vẫn tiếp tục hợp tác với gia đình con mà. Con đã từng cứu dì và Tiểu Bảo nên chuyện công ty thì Khải Uy vẫn sẽ ưu tiên chọn nhà con.”

“Con không sợ cái này, con chỉ…”

Lương Nhu dịu dàng vỗ vỗ vai cô ta: “Dì Lương không có ý trách con, dì cũng rất thích con nữa, nhưng mà Khải Uy đã lựa chọn rồi, cho nên dì hy vọng con có thể sớm ngày buông mọi chuyện xuống. Con còn trẻ, ngày tháng sau này còn dài, đừng huỷ hoại những ngày tháng tốt đẹp của con nữa. Cả đời này của Khải Uy đã chắc chắn như vậy rồi, còn con thì vẫn còn nhiều lựa chọn, chỉ cần con có thể buông tay Khải Uy thì tất cả đều sẽ còn kịp.”

….……

Chương 60: Sự khiêu khích của ưu hạnh mai (2)

Ưu Hạnh Mai nhìn Lương Nhu với vẻ sững sờ, khoé mắt cô ta lúc này chợt tuôn ra từng hàng nước mắt lã chã: “Ngay cả dì mà cũng nói như vậy sao? Vậy việc con biến thành cái bộ dạng này là do lỗi của ai? Một tháng thì con có tới 15 ngày phải ở trong bệnh viện, là lỗi của ai?! Các người dựa vào đâu mà mới chớp mắt đã lật mặt không nhận người rồi vậy hả?!”

Lương Nhu bị những lời này của Ưu Hạnh Mai làm cho khó chịu trong lòng, đáy mắt bà lúc này liền trầm xuống, trong đó hiện lên vài phần uy nghiêm của một vị chủ mẫu của nhà họ Hàn: “Con là tiểu bối, nói lời không có chừng mực thì dì có thể hiểu, nhưng dì không muốn nghe thấy mấy lời này thêm một lần nào nữa. Cảm ơn con hôm hay đã đến đây đưa mấy thứ kia, về nói với ba mẹ con là sau này không cần phiền phức như thế nữa đâu.”

Lương Nhu nói xong thì liền sải bước đi vào đại sảnh, không nhìn Ưu Hạnh Mai nữa.

Ưu Hạnh Mai trước giờ chưa từng cảm thấy xấu hổ như vậy, mấy lời đó của Lương Nhu có khác nào đang hung hăng giáng mấy bạt tay lên mặt cô không chứ, lúc này đây cô ta chỉ muốn đào một cái lỗ chui xuống mà thôi.

Cho dù năm đó cô chia tay với Hàn Khải Uy trong thời điểm anh đang khó khăn nhất, người nhà họ Hàn cũng chưa từng nặng một lời như thế với cô.

Bây giờ bởi vì có thêm một Tô Dương Dương cho nên Lương Nhu mới thay đổi.

Tất cả những thứ này đều là do Tô Dương Dương gây ra.

Ánh mắt Ưu Hạnh Mai lúc này tràn ngập một sự thù hận.

**

Tô Dương Dương vốn không quen thuộc với nhà lớn họ Hàn cũng như là môi trường xung quanh nhà nên cô đành để cho Tiểu Bảo dẫn đường.

Một lớn một nhỏ bất tri bất giác đã đi ra khỏi vườn hoa nhà họ Hàn mà đi hướng lên núi.

Đường núi ở đây cũng được xây dựng rất tốt, dọc đường đi cứ cách mấy trăm mét là lại có một đình hóng gió hoặc là ghế dài, thuận tiện cho người đi đường nghỉ ngơi.

Thấy Tiểu Bảo vui vẻ phấn khởi nên Tô Dương Dương cũng đi theo bé từ từ leo núi.

Cô móc điện thoại ra rồi chụp thân ảnh nhỏ bé của Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo nghe thấy tiếng tách tách nên liền quay đầu lại.

Sau đó Tô Dương Dương giơ điện thoại ra trước mặt bé.

Tiểu Bảo thấy vậy liền chạy tới, tay chân bé men theo chân của Tô Dương Dương leo lên.

Tô Dương Dương một tay bế Tiểu Bảo, một tay căn chỉnh góc độ chụp.

Tiểu Bảo giương đôi mắt to tròn long lanh nhìn vào hai con người trong màn hình điện thoại, trên mặt bé vẫn không cười gì cả.

Tô Dương chụp vài tấm, Tiểu Bảo thỉnh thoảng có thay đổi tư thế nhưng biểu cảm của bé thì vẫn chỉ có một.

Còn cô thì cười ha ha, giống như một tên ngốc vậy.

Tô Dương Dương đưa tay véo véo khuôn mặt nhỏ của Tiểu Bảo: “Bảo bối, sao con không nói chuyện mà cũng chẳng cười vậy hả? Con dễ thương như vậy, nếu mà cười lên thì nhất định là rất rất đáng yêu đó. Mẹ năn nỉ con cười một cái có được không nè? Con mà cứ làm mặt ngầu như vậy thì mẹ áp lực lắm đó.

Tiểu Bảo cọ cọ đầu mình vào cổ cô, như không muốn tiếp tục nói đến vấn đề này nữa.

Thấy bé con không có ý muốn đi bộ nữa, Tô Dương Dương đành ôm bé chầm chậm bước đi: “Thật ra, con như vậy cũng không phải là không tốt, cho dù con có biến thành bộ dạng gì đi chăng nữa thì ba với mami cũng sẽ không ghét bỏ con đâu.”

Tiểu Bảo viết lên Ipad: “Ba có ghét!”

Tô Dương Dương cười ha ha nói: “Ba con chọc con thôi, trên thế giới này người không ghét bỏ con nhất chính là ba con đó, kêu ba làm gì cho con ba cũng sẽ làm hết.”

Ngay cả lấy một người phụ nữ không quen biết mà anh ấy cũng còn không do dự kia mà.

Có bao nhiêu người cha có thể làm được đến vậy cho con mình a.Tiểu Bảo gật gật đầu.

“Bây giờ con không muốn nói chuyện cũng không sao, có thể là do con vẫn chưa ý thức được việc không nói chuyện sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống của con như thế nào. Nhưng ba con luôn kiên trì muốn con nói chuyện là bởi vì nếu con không mở miệng nói trong một thời gian quá lâu thì sẽ từ từ mất đi chức năng nói chuyện luôn đó. Đến lúc đó, nếu con có muốn nói chuyện thì cũng không nói được nữa vì chức năng ngôn ngữ của con đã trở nên yếu rồi”

Tuy Tô Dương Dương không biết Tiểu Bảo nghe có hiểu không nhưng cô vẫn chậm rãi nói tiếp: “Nếu người lớn như ba mẹ không có dự định cho tương lai của con ngay từ khi con còn chưa thể chịu trách nhiệm cho hành vi của mình thì ba mẹ sẽ trở thành những kẻ không làm tròn bổn phận. Tài sản của ba con đã đạt được mức có thể cho con cả đời này không cần nhìn sắc mặt của người khác mà sống từ lâu rồi, nhưng ba mẹ vẫn không thể giúp con theo đuổi ước mơ của riêng mình được.”

Hai cánh tay nhỏ của Tiểu Bảo ôm chặt vào cổ của Tô Dương Dương, bé dụi khuôn mặt mình vào cổ cô, đôi mắt đen láy to tròn lúc này có chút mê man.

Tô Dương Dương đang định nói thêm gì đó thì đột nhiên một tiếng hét từ bên đường liền truyền đến.

Tô Dương Dương dừng bước chân, cô lắng tai nghe thì phát hiện đúng là có người đang kêu cứu.

Thế là cô đặt Tiểu Bảo xuống: “Mẹ xuống đó xem thử, con ở yên đây đừng chạy lung tung.”

Nhưng bé lại ôm lấy chân cô, không cho cô đi.

Tô Dương Dương vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé rồi đặt điện thoại vào tay bé: “Người đó có thể là bị thương rồi, mẹ là bác sĩ phải qua đó xem thử.”

Nói xong, Tô Dương Dương liền quay người rời đi.

Tiểu Bảo nhìn bóng ảnh của Tô Dương Dương biến mất trong rừng cây rồi liền dùng điện thoại cô để gọi cho Hàn Khải Uy.

**

Sau khi Tô Dương Dương chạy vào rừng cây thì cô mới phát hiện rừng cây này còn lớn hơn trong tưởng tượng của cô nữa.

Mùa đông trời trở tối rất sớm, vừa bước vào rừng thì đã cảm thấy trời tối om rồi.

Tô Dương Dương cố gắng căng mắt ra nhìn.

“Nè, người cầu cứu có nghe không vậy? Bị thương có nghiêm trọng không? Nghe thấy thì trả lời tôi đi!” Tô Dương Dương la lên hai lần liên tiếp rồi dừng lại lắng nghe động tĩnh xung quanh.Nghe cả một hồi lâu thì mới nghe thấy có tiếng ai đó đang di chuyển.

Tô Dương Dương đi theo âm thanh đó một lát rồi gạt lùm cây trong rừng ra.

Đột nhiên một bóng ảnh quen thuộc xuất hiện trước mắt cô.

Ưu Hạnh Mai nhàn nhã ngồi trên một phiến đá, ánh mắt cô ta khoá chặt vào người của Tô Dương Dương, trong ánh mắt đó loé lên một sự thù địch khiến người không rét mà run.

Bên người cô ta còn có hai người đàn ông đang đứng.

Đáy lòng Tô Dương Dương thầm thốt lên một câu nguy rồi, cô lập tức quay người lại chạy về hướng mà mình vừa đi tới.

Ưu Gia Hào thấy vậy thì liền nhanh chóng đuổi theo Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương vừa chạy vừa thầm mắng.

Đậu xanh, sinh ra thì trông thuần khiết như một đoá hoa sen trắng nhưng chả làm được một chuyện gì tốt lành cả.

Sao cô ta lúc nãy không ở trước mặt người khác bộc lộ vẻ như vậy đi.

Diễn mấy vở tuồng trẻ con này thật uổng phí kỹ năng diễn xuất của cô ta quá đi.

Tô Dương Dương cảm nhận được bước chân đằng sau đang càng ngày càng gần mình, cô vội vàng nghiêng người để né sự tập kích của kẻ đằng sau.

Mới vừa né được tay anh ta, Tô Dương Dương còn chưa kịp mừng thì bàn chân cô đã bị trơn trượt, cả người cô liền trượt thẳng xuống dốc núi.

“Á!”

Tô Dương Dương hét lên, cô vội vàng co rúc người lại, rồi dùng tay che mặt mình để tránh trong lúc trượt xuống bị cành cây quẹt cơ thể mình bị thương.

Thấy bóng ảnh của Tô Dương Dương biến mất trước mắt, Ưu Gia Hào liền hậm hực một tiếng rồi nói với Ưu Hạnh Mai và Ưu Gia Phong đang đi đến: “Bây giờ làm sao?”

“Em muốn cô ta chết!”

Ưu Hạnh Mai vừa dứt lời thì một thanh âm như vang lên từ địa ngục truyền đến từ cách đó không xa: “Cô muốn ai chết cơ?”

Cả người Hàn Khải Uy toát lên một sự lạnh lẽo đi tới, anh đưa ánh mắt sắt bén như dao lia qua người của ba anh em nhà họ Ưu.

Ưu Gia Phong tỉnh thần trước, rồi mỉm cười nói: “Khải Uy, sao cậu lại đến rồi? Bọn tôi chỉ mới vừa nhìn thấy một con gà rừng bị rơi xuống kia thôi.”

“Vậy sao?” Hàn Khải Uy nói với hai người đàn ông áo đen đằng sau: “Xuống dưới bế mợ chủ lên đây.”

“Vâng.”

Hai người đàn ông áo đen tuân lệnh rồi tìm đường vòng xuống dốc núi.

Hàn Khải Uy như chim ưng nhìn Ưu Hạnh Mai: “Sau này không cần đóng kịch trước mặt tôi, dù không có chuyện trước đây, tôi cũng chưa từng có suy nghĩ muốn cưới cô!”

“Hàn Khải Uy, anh đang nói gì vậy?!” Ưu Hạnh Mai khó tin nhìn Hàn Khải Uy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau