CÔ VỢ DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ dễ thương - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Không phải chúng ta đã làm rồi à?

Tô Dương Dương thay đồ ngủ cho cậu bé, rồi ôm Tiểu Bảo lên giường.

Tiểu Bảo vẫn ráng nhìn cô, một hồi sau đó mới ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Tô Dương Dương không cầm lòng nổi mà hôn lên gương mặt bé bỏng của Tiểu Bảo.

Cô cất bước xuống lầu.

Lưu Mộc Miên nghe tiếng bước chân của cô, không quay đầu lại mà hỏi: "Tiểu Bảo ngủ rồi à?"

"Dạ." Tô Dương Dương ngồi xuống cạnh Lưu Mộc Miên, cùng xem phim luân lý gia đình với bà: "Chuyện của ba đã có chuyển biến tốt rồi, mẹ đừng lo lắng nữa."

"Mẹ không lo lắng cho ba con, mà lo lắng cho con nhiều hơn."

"Sao lại lo cho con?" Gương mặt Tô Dương Dương bộc lộ vẻ ngờ vực.

"Con và Hàn Khải Uy vừa mới làm đám cưới, cứ làm phiền cậu ấy hoài cũng không tốt. Ngoài ra, bọn con kết hôn lâu như vậy rồi, con sang nhà cậu ta được mấy lần? Con phải nắm rõ trách nhiệm của một người con dâu. Ôi, trước đây mẹ chiều chuộng con quá, không cho con học mấy chuyện vặt vãnh này. Giờ thì hay rồi, sau khi kết hôn với trước khi kết hôn cũng không khác gì nhau."

Tô Dương Dương thấy đau đầu: "Khải Uy không nhắc đến chuyện đó, con cũng ngại nói chứ bộ. Lẽ nào con phải hỏi anh ấy "Này, khi nào bọn mình về nhà anh ăn cơm à?" Sẽ bị đánh chết đó, mẹ biết không?"

"Vậy để mẹ đánh chết con!" Lưu Mộc Miên bực bội liếc mắt nhìn cô: "Ngoại trừ việc phải tạo mối liên hệ tốt đẹp với nhà họ Hàn, còn có chuyện sinh con đẻ cái nữa. Với tình hình của Tiểu Bảo, ít nhất trong vòng hai ba năm không thể sinh con được, mà có thể còn phải đợi lâu hơn. Đến lúc đó, con là sản phụ lớn tuổi rồi."

"Mẹ ơi, con xin mẹ đó. Mẹ đừng có lo đông lo tây nữa được không mà? Con vừa mới cưới đây thôi, có thể đừng nhắc đến chuyện con cái nữa được hay không?"

"Nếu con biết nghĩ thì mẹ lười không lo lắng giùm con đâu."

"Mẹ vẫn giống y như hồi trước vậy, không có việc gì mà vẫn nhặng xị lên với ba."

"Bớt lảm nhảm đi, con tự cân nhắc đi, lỡ hôm nào bất cẩn bị đá ra ngoài thì cũng đừng trách mẹ không nhắc nhở con trước."

"Con biết rồi mà. Nếu con bị bọn họ đá thì sẽ dắt mẹ ra đường xin cơm."

Lưu Mộc Miên làm biếng không muốn để ý đến cô nữa, bèn đi lên lầu nghỉ ngơi.

Tô Dương Dương nhàm chán không có việc gì làm, bèn ngồi xuống xem tivi một lát. Bỗng dưng cô phát hiện ra, đúng là gần đây cuộc sống của cô trở nên khép kín thật.

Từ sau khi kết hôn, không ở bệnh viện cũng chỉ ở nhà, còn chưa ra đường dạo phố lần nào.

Quả thật cuộc sống như vậy rất vặn vẹo.

Tô Dương Dương lấy điện thoại ra, muốn gọi cho Diệp Nhạc Vân một cuộc, nhưng lại nhìn thấy tin nhắn của Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy: "Tiểu Bảo vẫn ổn chứ?

Tô Dương Dương nhìn thời gian nhắn, là mười phút trước.

Thế là cô bèn đáp: "Vẫn ổn, hiện giờ thằng bé đang ngủ trưa/

Tô Dương Dương vừa mới gửi tin nhắn lại cho anh, Hàn Khải Uy đã nhanh chóng gọi điện đến.

Tô Dương Dương vội vàng bắt máy: "Alo."

"Em có muốn xuống không? Anh đang ở dưới lầu."

"Sao anh không lên đây? Tiểu Bảo thức giấc không thấy người đâu có giận không?"

"Nó không yếu đuối như vậy đâu, xuống đi."

"Dạ."

Tô Dương Dương lấy áo khoác trên mắc áo ở huyền quan mặc lên người, rồi đi xuống lầu.

Vừa mới đến nơi đã nhìn thấy Hàn Khải Uy dựa vào cửa xe, không biết anh đang nhìn thứ gì.
Những ông, bà lớn tuổi hoặc là những cô gái trẻ trung cuối tuần không đi làm đều đang ngắm nghía anh.

Lúc Hàn Khải Uy nhìn thấy Tô Dương Dương bước ra khỏi cửa, bèn mở cửa xe bên ghế phụ cho cô.

Tô Dương Dương lên xe dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người.

Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh ra khỏi tiểu khu, chạy đến công viên ngay tim đường gần nhà Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương không biết Hàn Khải Uy muốn làm gì, cô nhìn anh với ánh mắt ngờ vực.

Hàn Khải Uy đặt tay trên vô lăng, cũng không nói năng gì.

Tô Dương Dương đợi thêm một lúc, cô cảm thấy mình không chịu đựng giỏi như Hàn Khải Uy.

Bèn quyết đoán hỏi trước: "Đại gia, anh sao thế? Bạn gái cũ của anh tìm đến tận nhà, anh muốn ly hôn với tôi hả? Ly hôn cũng được nhưng tôi không trả 600 tỷ lại đâu nha."

Hàn Khải Uy cạn lời: "Trong mắt em, tôi không quan trọng bằng 600 tỷ à? Có tôi, em sẽ càng có được nhiều tiền hơn nữa."

"Đó không phải là mức giới hạn rồi à? Không có anh, tôi có 600 tỷ cũng vui lắm rồi."

Hàn Khải Uy hừ một tiếng, lười biếng không thèm quan tâm cô nữa.

Tô Dương Dương nghe mẹ hừ đã thành quen, cũng không để ý, chỉ nhìn ngắm cái hồ bên ngoài cửa sổ.

Tuyết vẫn còn đọng lại cạnh bên hồ, những chiếc lá vàng úa xác xơ trôi lững lờ trên mặt nước, trong những ngày mùa đông, cảnh tượng này mới thật ảm đạm làm sao.

Tô Dương Dương nhìn thấy mình ngắm nhìn một cái hồ không có gì đặc biệt mà vẫn có thể si mê đến thế, sực cảm thấy cuộc sống của mình thê lương vô cùng.

Cô đã chán nản đến mức nào cơ chứ.

Hàn Khải Uy ngắm nhìn Tô Dương Dương, mới phát hiện ra sườn mặt của cô rất tinh xảo.

Đặc biệt là cặp mắt ấy.

Cặp mắt trong veo, sinh động, trắng đen rõ ràng, vẫn còn vương lại vẻ ngây thơ như những đứa trẻ.

Tô Dương Dương cảm thấy anh đang nhìn mình, bèn liếc anh. "Nhìn một lần đóng 300 tỷ nhé, ha ha."

"Em hài hước như vậy, nhà em có biết không?"

"Biết chứ, tôi học hư theo bọn họ đó, ha ha" Gương mặt Tô Dương Dương trở nên nghiêm túc: "Vậy, đại gia này, cảm ơn anh đã nhờ người giải quyết giúp phiền phức ba tôi gặp phải."

"Em đã là vợ của tôi rồi, để người khác ức hiếp ba vợ mình thì tôi vứt mặt mũi đi đâu?"

"Tôi cũng nghĩ thế, nên chỉ xin lỗi trót lưỡi đầu môi thôi."

Hàn Khải Uy: "..."

Tô Dương Dương nhìn vẻ mặt cạn lời của anh, không khỏi bật cười ha hả: "Đi thôi, tối nay tôi xuống bếp, thiết đãi công thần một bữa ra trò, mấy năm nay đến mẹ cũng chưa được ăn món tôi nấu đâu đấy."

"Thế, tôi phải cảm thấy cảm động à."

"Hoàn toàn có thể."

Hàn Khải Uy giơ tay vò đầu cô, không muốn nói chuyện với cô gái này nữa.

Tô Dương Dương lại ngạc nhiên hỏi: "Đại gia, mau nói xem hôm nay anh đang ấp ủ mục đích gì đấy, không phải đột nhiên cảm thấy tôi vừa đẹp vừa đang yêu nên mới quyết định phim giả làm thật với tôi chứ."

"Không phải chúng ta đã làm rồi à." Hàn Khải Uy chậm rãi đáp.

Tô Dương Dương nuốt cái ực, muốn cắt đứt đầu lưỡi của mình.

"Thế anh đến đây làm gì?"

"Xem coi em có dắt con của tôi bỏ chạy không."

"Anh lo xa quá rồi, tôi không to gan đến mức đó đâu."

Hàn Khải Uy nhìn đồng hồ: "Đi mua đồ ăn thôi."

"Không đi!"

"Mấy phút trước em nói gì?"

Tô Dương Dương nghiêm túc đáp: "Đi siêu thị với anh sẽ bị người ta vây lại ngắm nghía như ngắm khỉ."

"Nói cứ như em có quyền từ chối vậy đấy." Hàn Khải Uy khởi động máy xe, dừng ở bãi đậu trong siêu thị lớn gần đấy.

Tô Dương Dương tuyệt vọng nói với anh: "Đại gia, anh đợi tôi ở trong xe đi. Mua thức ăn chỉ là chuyện vặt vãnh, không cần kỹ thuật gì đâu, để cho tay sai như tôi đi làm là được rồi."

Câu trả lời của Hàn Khải Uy là xuống xe, vòng qua cánh cửa bên ghế phụ, mở ra cho cô.

Tô Dương Dương ngoan ngoãn gắng gượng xuống xe.

Đúng như những gì Tô Dương Dương đã dự đoán.

Cô và Hàn Khải Uy vừa vào trong siêu thị, đã thu hút hết ánh mắt của tất cả mọi người.

Tất nhiên, những ánh mắt đó chỉ nhìn Hàn Khải Uy mà thôi.

Thỉnh thoảng cũng có người trông sang cô, nhưng chưa đến một giây đã quay đi nơi khác.

Chắc hẳn mấy cô gái trẻ tuổi ấy sẽ thầm nghĩ trong lòng: "Đẹp trai như anh ấy mà lại đi yêu một cô gái vứt vào biển người không ai nhận ra, lãng phí tài nguyên quá mà. Nếu người bên cạnh anh ấy là bản thân mình thì tốt rồi."

Chương 52: Ba hàn, ba mau quản lý vợ đi

Tô Dương Dương tự tưởng tượng trong lòng.

Da mặt cô cũng dày, những người đó ngắm nhìn lâu rồi, cũng không còn hứng thú nữa.

Cần đến khu vực xếp xe đẩy để lấy một chiếc.

Hàn Khải Uy lại đi trước cô một bước, đẩy chiếc xe qua rồi nói: "Bắt đầu mua từ đâu?"

"Đồ tươi sống ở trong cùng, bắt đầu từ đó đi."

"Ừ."

Hai người chậm rãi đi đến quầy đồ tươi sống, Tô Dương Dương lựa vài miếng thịt, rồi lại chọn thêm vài loại rau củ ăn kèm và trái cây tươi.

Lúc đi ngang qua quầy sữa bò, sữa chua, chân giò hun khói, bọn họ cũng bỏ vào xe không ít.

Chỉ mới có nhiêu đây thôi đã chiếm hết nửa giỏ xe.

Hàn Khải Uy phì cười: "Em bao nhiêu tuổi rồi mà còn ăn mấy cái này."

"Tôi với mẹ đều thích ăn mấy cái này đấy. Phải rồi, Tiểu Bảo thích đồ ăn vặt gì, mua cho thằng bé một ít luôn. Là một người mẹ kế không chuyên nghiệp, tôi vẫn còn chưa mua được cho thằng bé món quà nào cho ra dáng, thế coi sao được chứ."

"Đừng nhắc đến từ này trước mặt nó." Hàn Khải Uy nghiêm túc nhắc nhở.

"Ừm." Tô Dương Dương gật đầu: "Vậy mua gì cho nó bây giờ."

"Em thích gì thì mua đó đi."

"Là một người ba ruột, anh qua loa như vậy thì có được không hả?"

"Rất được."

Tô Dương Dương:...

Cuối cùng, Tô Dương Dương đành mua hoodie hình tiều phu Vick và gấu anh, gấu em cùng giày cho cậu bé.

Lúc đến quầy thu ngân, Hàn Khải Uy đẩy xe, nói: "Em ra ngoài đợi đi."

"Ừm."

Tô Dương Dương ra chiếc ghế dài bên ngoài ngồi, nhìn thấy Hàn Khải Uy vẫn nổi bần bật giữa đám người như hạc giữa bầy gà.

Trong kinh nghiệm yêu đương cằn cỗi của cô, số lần được đối xử như vậy thật sự rất ít.

Trước mặt những người bạn đồng giới, đồng nghiệp và mẹ, cô luôn có cảm giác mình là người con gái mạnh mẽ, có thể tự xử lý được rất nhiều việc, cũng thường xuyên chủ động chăm sóc người bên cạnh.

Lúc quen Chung Tấn Duy, để giữ thể diện cho anh ta, cô rất ít khi đi dạo phố hay đi siêu thị mua đồ với anh ta.

Không thể không nói rằng, trên rất nhiều phương diện, Hàn Khải Uy đều mang lại cảm giác rất mới mẻ cho cô.

Anh ấy đối xử với cô nhưng một người phụ nữ.

Tô Dương Dương miên man suy nghĩ, nhìn Hàn Khải Uy xách hai bịch lớn đựng đồ đi về phía cô.

Tô Dương Dương chớp mắt, phủi những cảm xúc hỗn loạn ra khỏi đầu mình rồi vươn tay, cầm lấy một trong hai bịch ấy.

Hàn Khải Uy lườm Tô Dương Dương, đặt chìa khóa xe vào trong tay cô.

Tô Dương Dương vuốt mũi: "Đại gia, anh làm thế làm tôi áy náy quá."

"Bởi vậy?"

"Sau này anh cứ tiếp tục thế nhé." Đến sức để lườm cô Hàn Khải Uy còn tiết kiệm, anh chỉ hất cằm, tỏ ý kêu cô đi ra ngoài.

Lúc hai người về đến nhà, Tiểu Bảo đã ngủ trưa dậy, cậu bé ngái ngủ ngồi trên sô pha, khi nhìn thấy Hàn Kiều Uy và Tô Dương Dương vào nhà, sắc mặt mới trở nên vui vẻ hơn.

Tô Dương Dương móc ngón tay: "Cục cưng, qua đây."

Tiểu Bảo miễn cưỡng nhảy xuống ghế, nhấc đôi chân ngắn cỡn đi đến bên Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương lấy hoodie in hình tiều phu Vick trong bịch ra, để trước mặt Tiểu Bảo, gươmg mặt cô trông có vẻ như dâng hiến bảo vật vậy: "Món quà đầu tiên mẹ tặng con này, thích chứ?"

Tiểu Bảo thẫn thờ nhìn tiều phu Vick tràn trề sức sống trên chiếc áo một hồi lâu rồi mới chìa tay nhận lấy.

Tô Dương Dương bị sắc mặt cậu bé đả kích nặng nề, cô ôm bịch thức ăn chạy vào ngồi chồm hổm trong xó bếp.

Tiểu Bảo thấy Tô Dương Dương đã đi mất, mới viết lên ipad: "Ba Hàn, ba không chịu quản lý vợ của mình à? Cái áo ấu trĩ thế này mà hợp với con sao?"

"Không thích nói cho cô ấy."

Tiểu Bảo nghẹn lời một hồi, mới giận dỗi viết vào ipad: "Chắc chắn là ba cố ý."

"Ba cố ý đấy, con muốn thế nào?"

"Ba ngược đãi con nít."

Đến mí mắt Hàn Khải Uy cũng lười nhấc lên, anh đáp: "Hình như con chưa dày vò ba bao giờ đâu ha, yêu nhau lắm cắn nhau đau mới đúng đắn, phải không?"

Tiểu Bảo bực bội trừng mắt nhìn Hàn Khải Uy, rồi quay người chạy lên lầu.

Lúc chạy đi, cũng quên mang chiếc áo sinh động ấy lên.

Hàn Khải Uy cong cong khóe môi, ung dung đi xuống nhà bếp.

Tần Dương Dương đang xử lý đồ ăn, nghe tiếng bước chân vững vàng của anh, cô không buồn quay đầu lại mà hỏi ngay: "Anh ức hiếp con tôi như vậy, tôi đã cho phép chưa hả?"

"Em muốn ức hiếp thế nào?"
"Sao tôi cứ cảm thấy Tiểu Bảo bị người ba không đáng tin cậy như anh thành vò thành bệnh chứ?"

"Em đoán đúng rồi."

Tô Dương Dương cười tủm tỉm, tiếp tục xử lý đồ ăn trong tay, bỗng dưng cô lên tiếng: "Đại gia này, có phải thỉnh thoảng chúng ta nên về nhà ăn cơm với ba mẹ không ha, tôi là con dâu mà suốt ngày không gặp mặt ba mẹ chồng thì cũng kỳ lắm."

"Sao đột nhiên lại muốn gặp họ?" Hàn Khải Uy nhíu mày.

Tô Dương Dương đáp ngay mà không cần suy nghĩ: "Còn không phải vì bị mẹ tôi, mẹ vợ anh chửi cho đấy à? Nói tôi không biết điều, kết hôn mà cứ như còn độc thân, không biết lo nghĩ gì hết. Tôi nghe mẹ nói thế cũng nghĩ mình không biết điều thật. Sau này tôi có chỗ nào không đúng thì anh cứ nhắc nhở tôi một tiếng. Nói gì thì nói tôi cũng cầm cả đống tiền trong tay rồi, không làm việc chính thì không được."

"Em làm việc này vì tiền à?"

"Nếu tôi nói không phải, chắc chắn anh cũng không tin đâu."

Hàn Khải Uy không biết bản thân mình nên bóp chết người phụ nữ không hiểu ý mình này, hay nghi ngờ sức quyến rũ của bản thân.

Dường như anh chưa từng thể hiện sự quyến rũ của mình trước mặt cô.

Ngay từ lúc ban đầu, cô vẫn luôn chạy trốn, anh chạy đuổi theo sau.

Sao anh lại sống sai trái thế.

Khó khăn lắm mới tìm được một người phụ nữ mà bản thân mình không ghét, mà thằng lỏi con ấy lại thích, kết quả người phụ nữ lại là cây cọc gỗ eq thấp.

Hàn Khải Uy hừ một tiếng, quay đầu đi thẳng ra khỏi nhà bếp.

Tô Dương Dương ngờ vực nhìn bóng lưng của anh, không hiểu đại gia này bị cái gì.

Hai ngày cuối tuần, Tô Dương Dương hầu như ở nhà cả ngày.

Ngoại trừ thời gian học tập đã được xếp trước, lúc nào Tiểu Bảo cũng quấn quít bên cạnh cô.

Lúc cô nghiên cứu các căn bệnh và đọc sách chuyên ngành, Tiểu Bảo cũng mở ipad đọc giáo trình của thằng bé.

Thiết bị thường dùng của cậu bé là hai chiếc ipad và một máy laptop.

Một chiếc ipad mini, tiện cho cậu bé mang theo lúc đi ra đi vafo, một chiếc ipad 13 inch, màn hình to gần bằng laptop, tiện cho cậu bé xem đồ họa và video.

Còn laptop là để làm bài tập.

Ban đầu Tô Dương Dương lo lắng cậu bé xem thiết bị điện tử trong thời gian dài sẽ làm mắt yếu đi, nhưng cậu bé sinh hoạt rất điều độ.

Ngoại trừ thời gian học tập và sử dụng ipad để gõ chữ, suốt quãng thời gian còn lại cậu vẫn sẽ sử dụng giấy bút.

Không thể không nói, Tiểu Bảo là đứa trẻ ít gây phiền toái nhất mà cô từng gặp, nhưng đồng thời cũng là đứa trẻ đáng yêu nhất.

Cũng không ai biết, cậu bé đã nghĩ gì lúc khép kín lòng mình lại.

Từ sâu thẳm trong nội tâm bé bỏng ấy chất chứa nỗi sợ như thế nào.

Thứ hai, Tô Dương Dương vừa đến tầng lầu của văn phòng làm việc mình, Tiểu Yên đã chạy nhào đến bên cô như nhìn thấy đấng cứu thế.

"Chị Tô, khoa phụ sản kêu chị qua đó một chuyến." Tiểu Yên sốt ruột nói.

"Chuyện gì thế?"

"Hôm qua khoa phụ sản mới nhận một bệnh nhân nhí, cô bé không chịu phối hợp với bác sĩ, không đồng ý làm phẫu thuật, người nhà bất mãn dữ lắm.”

Chương 53: Dân chuyên tranh cãi

Tô Dương Dương nhíu mày, cô nhanh chóng biết rõ chuyện gì đã xảy ra.

Đại khái là có trẻ vị thành niên mang thai, người nhà muốn ép con mình làm phẫu thuật.

Nhưng cô bé không đồng ý.

"Trưởng khoa và các bác sĩ khác đâu?"

"Bọn họ vẫn còn chưa đến, chỉ có bác sĩ Diệp đang lo xoay sở thôi. Hiện giờ bác sĩ Diệp cũng bó tay, tôi vừa nhìn thấy đã đi tìm cô ngay."

Tô Dương Dương mau chân rảo bước vào văn phòng, đặt túi xách xuống, vội vã mặc áo blu lên: "Đi thôi, vừa đi vừa nói tình hình cụ thể."

"Ừm."

Hai người họ xuống lầu bằng con đường an toàn, còn chưa đặt chân đến tầng của khoa phụ sản đã nghe thấy tiếng cãi vã ác liệt và tiếng chửi rủa không ngừng.

Tiểu Yên nuốt miếng miếng, rụt rè nhìn Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương bước ra khỏi con đường toàn, gương mặt hoàn toàn không bộc lộ chút cảm xúc nào cả, cô phớt lờ cả hành lang hỗn loạn, lạnh lùng nói: "Làm gì vậy? Muốn đánh nhau thì phiền tìm nơi khác giùm, đừng ảnh hưởng đến các bệnh nhân khác."

Diệp Nhạc Vân nhìn thấy Tô Dương Dương mới thở phào, dịu dàng khuyên bảo người bệnh: "Xin mọi người bình tĩnh, đừng nên nóng nội, mời mọi người về giường của mình đi."

Những bệnh nhân tụ năm tụm ba trên hành lang lần lượt được y tá đỡ về phòng bệnh của chính mình.

Tô Dương Dương đến trước mặt đôi vợ chồng trung niên đỏ mặt tía tai: "Xin hai cô chú vào văn phòng nói chuyện, đừng đứng trên hành lang làm phiền hà đến người khác."

"Ngoại trừ biết cách dỗ ngọt thì bệnh viện của các cô còn làm được gì nữa?" Bà ta bất mãn hét lên.

"Còn có thể làm được nhiều việc nữa. Nhưng mà, bây giờ thân phận của hai bác là người nhà bệnh tôi, chúng tôi là bác sĩ, vậy thì đừng thảo luận những chuyện không liên quan đến thân phận của chúng ta, giải quyết việc gấp trước đã."

Hai vợ chồng nọ thấy Tô Dương Dương tỏ ra bình tĩnh, không hề e ngại gì cả mới chậm rãi gật đầu, đi theo cô và Diệp Nhạc Vân vào văn phòng.

Tô Dương Dương thản nhiên ngồi vào bàn làm việc của Diệp Nhạc Vân: "Khi nãy tôi có nghe trợ lý kể tình hình đại khái rồi, bây giờ muốn nghe nguyên do của mọi chuyện và nguyện vọng của hai bác, để chúng ta cùng nhau thảo luận cách xử lý có hiệu quả."

Người đàn ông phun nước miêng: "Mẹ kiếp! Tao không tin tụi bây!"

"Không tin cũng không sao, nếu quả thực không tin tưởng thì bác có thể làm thủ tục xuất viện, rồi tìm đến bệnh viện nào đáng tin hơn, cách này cũng được đấy. Đây không phải là nơi cho hai bác làm ầm ĩ, việc này không cần tôi phải nói rõ chứ?"

Ông ta bị lời nói của Tô Dương Dương chặn kín miệng.

Bà ta thấy Tô Dương Dương không yếu đuối, dễ bị bắt nạt như Diệp Nhạc Vân mới hạ giọng xuống trong vô thức, bà ta nhìn bảng tên trước ngực Tô Dương Dương: "Bác sĩ Tô, chúng tôi không có ý muốn chuyển viện, chúng tôi vẫn rất tin tưởng vào bệnh viện Nhiêu Điền. Tôi và chồng sốt ruột vì con mình, con chúng tôi mới 14 tuổi, học lớp chọn trong trường chuyên, nhưng bây giờ con bé đột nhiên lại mang bầu, việc này làm chúng tôi thảng thốt. Bệnh viện lại rề rà không đưa ra phương án giải quyết, chúng tôi sốt ruột quá nên không cầm lòng được, tuyệt đối không có ý muốn làm khó mọi người đâu.""Tôi hiểu tâm trạng hai bác, bệnh viện cũng có quy tắc riêng của mình, tuyệt đối không có chuyện cố ý kéo dài thời gian. Tôi không phải người nắm quyền trong khoa sản, nhưng tôi có thể nói quy trình hoạt động một cách đơn giản cho hai bác nghe. Nếu muốn làm phẫu thuật phá thai cho trẻ vị thành niên, chúng tôi phải rất cẩn thận, để ý đến ba phương diện: Một là thai ngoài tử cung, hai là băng huyết và ba là tình hình sức khỏe bình thường của bệnh nhân."

Tô Dương Dương thấy hai vợ chồng nghiêm túc lắng nghe bèn nói tiếp: "Hai bác cảm thấy chúng tôi cố ý kéo dài thời gian phẫu thuật, muốn để mọi người phải nằm viện thêm vài bữa, suy nghĩ này là sai. Những bước kiểm tra trong chiều nay đều được làm theo thông lệ, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để ngăn chặn xác suất xảy ra tình huống bất ngờ trong lúc làm phẫu thuật. Nếu như hai bác có thể cung cấp báo cáo kiểm tra sức khỏe mọi khi của con gái hai bác cho bệnh viện, thì chúng tôi có thể xem xét tình hình cụ thể rồi bớt đi bước thứ ba. Cố gắng hết sức để tiến hành phẫu thuật cho cô bé vào sáng mai. Tôi giải thích như vậy, hai bác có thể hiểu cho chúng tôi không?"

"Hiểu rồi hiểu rồi, cảm ơn bác sĩ."

"Tiếp theo bác sĩ Diệp sẽ trao đổi một vài chuyện cần chuẩn bị trước khi phẫu thuật với hai bác."

"Được được."

Tô Dương Dương nhìn Diệp Nhạc Vân, Diệp Nhạc Vân khẽ gật đầu.

Tô Dương Dương bèn dẫn Tiểu Yên rời khỏi phòng.

Tiểu Yên chớp chớp mắt: "Chị Tô, chị không bị đôi vợ chồng đó đánh hả?"

"Bọn họ đánh chị thì chị cũng có thể đánh trả, sợ cái gì?"

"Nói cũng đúng."

Tô Dương Dương khựng lại, nói: "Lúc công việc của chúng ta không hề có bất kỳ sơ xót nào, chúng ta phải chiếm thế chủ động trong mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân. Việc này đòi hỏi tố chất nghề nghiệp ưu tú và kỹ thuật chuyên ngành, em phải nhớ kỹ chuyện này."
"Nhớ rõ rồi ạ."

"Bình thường phải cảnh giác một chút, bây giờ báo chí thích đuổi hình bắt bóng lắm. Vì bị bệnh mà bệnh nhân và người nhà đánh mất năng lực phán đoán và lý trí, bất kỳ hành động quá khích nào cũng có thể làm ra được. Đến lúc đó, nếu bọn họ bị thương nặng hoặc tử vong vì hành vi quá khích của chính mình thì người xui xẻo là chúng ta đấy. Em nên sửa cái tính lơ mơ này đi."

Tiểu Yên gật đầu.

Tô Dương Dương rất ít nghiêm túc nói chuyện gì đó với cô, nhưng một khi cô ấy trở nên đứng đắn và nghiêm túc thì đúng là đang khuyên răn cô.

Cô không giỏi giang, thái độ cũng không cứng rắn được như Tô Dương Dương, nếu gặp phải bệnh nhân hoặc người nhà bệnh nhân muốn đánh mình, chắc chắn không thể thu xếp ổn thỏa.

Một buổi sáng bận rộn đã trôi qua, lúc tan ca tạm thời, Tô Dương Dương gọi điện cho Diệp Nhạc Vân, hẹn cô ấy xuống nhà ăn bệnh viện dùng cơm.

Lúc bọn họ xuống nhà ăn, Tiểu Yên đã giúp bọn họ gọi món.

Vành mắt Diệp Nhạc Vân ửng đỏ, rõ ràng cô ấy vừa mới khóc.

Nhận lấy khay cơm, nhưng không nuốt trôi.

Tiểu Yên nhìn thấy thế, bèn bưng khay cơm của mình lên đi ngồi ké bàn của y tá khác.

Tô Dương Dương ăn được hai muỗng cơm, không kìm lòng nổi mà nói: "Cậu đấy, lúc nào trên mặt cũng treo dòng chữ "Tôi rất lương thiện, mau đến ăn hiếp tôi đi!" hết, hèn chi ngày nào cũng bị ăn hiếp."

Diệp Nhạc Vân nghe cô nói vậy, khóe miệng cong lên: "Thật không đấy?"

"Nửa thật nửa giả, tớ không hiểu cậu lí giải nghề bác sĩ như thế nào, tớ thì nghĩ rằng bản thân mình phải làm tốt những chuyện trong phạm vi chức trách, khiến người khác không soi ra được chút sai phạm nào. Ngoài chuyện tay nghề ra, ai dám ăn hiếp tớ, tớ sẽ vung tay đánh lại! Đặc biệt là lúc đối diện với bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, thái độ phải cứng rắn."

Diệp Nhạc Vân gật đầu, nhưng trông cô ấy vẫn có vẻ uể oải: "Dương Dương, tớ không bằng cậu được. Cậu có tư cách để cứng rắn, cho dù cậu bị bệnh viện đuổi việc thì ba cậu vẫn nuôi cậu được, Hàn Khải Uy cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Tớ thì khác, nhà tớ không sống ở thành phố Thương, tớ muốn đặt vững gót chân ở nơi này cũng rất khó. Nếu tớ thất nghiệp thì người nhà mình sẽ nhảy ra mắng tớ một chặp đấy."

Tô Dương Dương nuốt câu "Cho dù cậu bị đuổi việc thì tớ cũng có thể giúp cậu." vào bụng.

Muốn khuyên nhủ một người thì rất dễ dàng, tính cách với hoàn cảnh gia đình của cô và Diệp Nhạc Vân không giống nhau, góc nhìn mọi chuyện cũng khác.

Nhưng mà, cô thật sự cảm thấy chuyện ứng phó bệnh nhân và người nhà bệnh nhân không có gì là khó, Diệp Nhạc Vân thực sự đã dè dặt quá mức.

Mà với người và sự việc, kỳ quái lại là ở đây.

Người ta càng dè dặt, càng không hy vọng chuyện gì xảy ra, vậy thì chuyện đó càng có thể sẽ xảy ra.

Chương 54: Chung chăn chung gối

Trong khoa phụ sản, trình độ của Diệp Nhạc Vân cũng không thấp, làm việc cũng rất nghiêm túc, nhưng lần nào cô ấy cũng không giải quyết ổn thỏa được mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân.

Nếu cứ tiếp tục thế này, gần như rất khó để thăng chức.

Cho dù khoa phụ sản chọn người để thăng chức, cũng không đến lượt cô ấy.

Bởi vì cô lương thiện, dễ bị bắt nạt, đến bệnh nhân chỉ nằm viện vài ngày còn nhận ra thì làm sao lãnh đạo và đồng nghiệp, những người làm việc với cô trong nhiều năm, lại không biết được kia chứ.

Tô Dương Dương từng phân tích cho Diệp Nhạc Vân, nhưng cô ấy không nghe.

Cô cũng không tiện nói gì thêm.

Dù sao Diệp Nhạc Vân có suy nghĩ riêng của cô ấy, cô không thể ép Diệp Nhạc Vân làm theo ý mình được.

Chiều ngày hôm đó, Tô Dương Dương trở về biệt thự.

Từ đằng xa đã nhìn thấy một nhúm lông trắng, Samoyed to oạch đang chạy nhảy, cào bới lớp tuyết đọng trên sân, làm tuyết văng tung tóe.

Tiểu Bảo trùm kín như cái bánh chưng, nằm dài trên người Samoyed, một cánh tay ôm vòng quanh cổ chó cưng, gương mặt nhỏ nhắn lộ ra nụ cười vui vẻ như trẻ con.

Thấy Tô Dương Dương lái xe về, một người một chó nhanh chóng chạy ra đón.

Tô Dương Dương chậm rãi đậu xe trong sân, vừa xuống xe đã bị chú chó bổ nhào đến liếm.

Tô Dương Dương xoa đầu một người một chó: "Cục cưng, chó này ở đâu ra đấy? Con mới mua à?"

Tiểu Bảo vùi đầu vào lông chó, không rảnh tay để viết chữ.

Quản gia đứng kế bên híp mắt cười nói: "Đây là chó mà cậu chủ và cậu chủ nhỏ nuôi lúc còn sống bên nước ngoài, tên là Xa Luân, cậu chủ nhỏ thích nó lắm. Trước đây chú chó này từng bị thương, phải ở lại nước ngoài điều trị, bây giờ khỏe rồi nên chở nó về bằng đường hàng không."

"Ồ, hóa ra là thế, có Xa Luân chơi cùng thì Tiểu Bảo sẽ thấy vui hơn một chút."

"Đúng vậy ạ."

Tô Dương Dương lên lầu thay bộ đồ mặc nhà, lúc bước ra mới nhìn thấy Hàn Khải Uy ngồi trên giường của cô, tùy tiện lật bừa cuốn sách y khoa cô đặt trên đầu giường.

"Anh về rồi à?"

"Ừm." Hàn Khải Uy đặt sách về chỗ cũ: "Kể từ hôm nay, tôi sẽ dọn qua đây ngủ."

"Hả? Sao anh nghĩ quẩn thế?" Tô Dương Dương vừa nói xong đã muốn cắt đứt đầu lưỡi mình.

"Bác sĩ Tô, chúng ta là vợ chồng mà cứ ngủ khác phòng, em cảm thấy có thích hợp không?"

"Tôi thấy thích hợp lắm."

"Cứ tiếp tục thế này thì em sẽ dễ bị quét ra khỏi nhà lắm đấy."

Tô Dương Dương tức giận nhìn Hàn Khải Uy: "Đại gia, anh cân nhắc thêm đi."

Kêu cô cùng chung chăn gối với Hàn Khải Uy, cô chịu không nổi.

Phải nhìn anh cả ngày đã là cực hạn của cô rồi.

Đến buổi tối đi ngủ còn có Hàn Khải Uy nằm bên cạnh, cô không kìm chế nổi tâm trạng chộn rộn của xử nữ già được.

Việc này đem lại thử thách quá lớn cho cô.

"Tôi đến để thông báo cho em biết, chứ không hỏi hỏi ý kiến của em. Tối nay chuẩn bị chu đáo để thị tẩm đi."

"Không muốn!"

"Nói cứ như em có quyền phản đối vậy, phản đối không có hiệu quả gì đâu." Hàn Khải Uy nói rồi bèn sải chân bước ra khỏi phòng.

Tô Dương Dương tức giận chà mặt rồi ngã vật xuống gối.

Sau này sao mà sống nổi đây.Cô mới vừa tiếp nhận cuộc sống của người mẹ có đứa con trai nhỏ, hiện giờ còn phải tiếp nhận một người đàn ông nằm ngủ bên cạnh mình, cô không nghĩ tưởng tượng ra nối đây sẽ là hình ảnh như thế nào.

Cô đã quen với việc tha hồ lăn lộn lúc ngủ rồi.

Sau này ngủ cũng phải gò bó.

Tô Dương Dương buồn bực nghĩ ngợi một lúc, rồi lại lười không muốn nghĩ tiếp nữa.

Nghĩ nhiều cũng không có lợi ích gì, bây giờ cô vẫn còn chưa có khả năng làm suy xuyển quyết định của Hàn Khải Uy.

Sau khi ăn xong bữa cơm tối, Tiểu Bảo gối đầu lên lưng Xa Luân học tập, Tô Dương Dương cũng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, ôm bệnh án xuống lầu, ngồi đọc bên cạnh Xa Luân và Tiểu Bảo.

Cho đến tận mười giờ tối.

Sau khi Tiểu Bảo và Xa Luân diễn xong vở kịch đại chiến giữa người và chó, cô mới lẳng lặng lên lầu nhìn thử.

Quản gia và Thím Lê dọn dẹp sạch sẽ căn phòng và nhà tắm bị chủ với chó bày bừa, Hàn Khải Uy cũng ném Tiểu Bảo vào chiếc mền bông rồi mới nghênh ngang bỏ đi.

Lúc Hàn Khải Uy ra khỏi phòng vừa khéo nhìn thấy Tô Dương Dương đi lên lầu.

Hai người đưa mắt nhìn nhau giữa khoảng cách hơn nửa cái hành lang.

Đầu óc Tô Dương chợt trở nên trống rỗng.

Hàn Khải Uy buồn cười ngoắc ngón tay, khẽ nói: "Qua đây."

"Không qua."

"Em đang vào thời kỳ phản nghịch à? Tôi nói gì em cũng phản đối hết."

Anh mới bước vào thời kỳ phản nghịch đấy, cả nhà anh đều vào thời kỳ phản nghịch.

Tô Dương Dương trừng mắt nhìn Hàn Khải Uy, rảo bước đi lên cầu thang, cầm bộ đồ rồi chui tọt vào nhà tắm.

Chậm rãi tắm táp, đợi thời gian trôi qua.

Lúc cô tắm xong mới dần cảm thấy eo mình đau âm ỉ.
Tô Dương Dương ngẫm nghĩ một lúc, mới phát hiện kỳ sinh lý của mình là hai ngày nay.

Kỳ sinh lý của cô rất đều đặn, sẽ đến vào đúng ngày đúng tháng, không tùy tiện thay đổi chu kỳ.

Tô Dương Dương đi xem lại cái quần lót vừa mới thay ra, mới thấy đúng là có dính một ít máu.

Nhưng cô đem theo băng vệ sinh.

Tô Dương Dương muốn phát điên, cô cầm quần lót trong tay, khóc không ra nước mắt.

Chơi cô thế mà được à?

Đúng vào lúc này, tiếng gõ cửa nhà tắm vang lên.

Tô Dương Dương miễn cưỡn giữ bình tĩnh: "Tâm trạng không vui, xin đừng kích thích."

"Em còn chưa chịu ra nữa à, mai không muốn đi làm sao."

"Tôi ngủ trong nhà tắm."

Hàn Khải Uy nghe vậy mới bật cười: "Em cảm thấy em làm vậy thì tôi sẽ đổi phòng khác ư?"

Tô Dương Dương buồn bực nói: "Sao anh lại nghĩ quẩn như vậy, muốn ngủ chung với tôi thế à?"

"Ra đây rồi tôi nói lý do cho em nghe."

Tô Dương Dương trợn mắt, càng lúc càng cảm thấy vùng eo mình đau nhiều hơn, cô hít một hơi, nói: "Vậy anh có thể ra ngoài một lúc không?"

Hàn Khải Uy cảm thấy giọng nói của cô là lạ: "Em sao thế?"

Tô Dương Dương cắn răng, cảm thấy hôm nay thể diện của cô đã mất sạch rồi.

Nhưng quả thật cô không nhịn đau nổi nữa.

"Rụng dâu, anh ra ngoài trước đi, tôi đi kiếm băng vệ sinh."

"Em đợi một lát, tôi đi lấy cho em."

Tô Dương Dương còn chưa kịp từ chối đã nghe thấy tiếng bước chân rời đi của anh.

Cô run rẩy ngồi sụp xuống bồn tắm, lắng nghe tiếng lục lọi ngoài kia.

Còn có cả tiếng gọi của Hàn Khải Uy.

"Em muốn dùng loại hai cánh, hay cái hình elip."

Tô Dương Dương suýt bị câu nói này của anh kích thích đến ngất xỉu trong bồn.

Hàn Khải Uy lại hỏi thêm một lần, không nghe thấy cô trả lời.

Bèn dứt khoát nhét các loại băng vệ sinh khác nhau vào cái bịch nhỏ.

Anh bước đến trước nhà vệ sinh một lần nữa, móc bịch vào tay nắm cửa: "Tôi treo đồ ngoài cửa đấy, bây giờ sẽ xuống lầu pha sữa nóng cho em, em mau đi ra đi."

Tô Dương Dương ừ một tiếng, lúc nghe tiếng cửa phòng đóng lại, mới run rẩy trèo ra khỏi bồn tắm.

Cô lấp ló thò đầu ra như kẻ trộm, nhanh tay vớ lấy cái bịch móc trên tay nắm cửa.

Cô nhìn các loại băng vệ sinh và băng vệ sinh hằng ngày trong bịch, vô cùng hy vọng ông trời giáng sấm sét, đánh cho cô mất trí nhớ luôn cho rồi.

Mới chung chăn chung gối ngày đầu tiên mà đã kích thích như vậy, trái tim bé bỏng của cô không chịu nỗi nữa.

Chương 55: Hàn khải uy, anh dám cười tôi à?!

Hàn Khải Uy bưng một ly sữa bò và một dĩa táo tàu chưng lên lầu, nhìn thấy người phụ nữ nào đó trùm mền kín mít từ đầu đến chân.

Anh buồn cười bước đến cạnh giường: "Nếu em chết ngạt thì tôi có tính là mưu sát không?"

"Tính." Vài tiếng nói mơ hồ vang lên từ dưới tấm mền.

"Chỉ mới nhìn thấy băng vệ sinh của em thôi mà? Chuyện nhỏ nhặt như vậy, em nghĩ thoáng ra xem có được không?"

"Không được!" Tô Dương Dương ngập ngừng, rồi rống lên: "Hàn Khải Uy, anh dám cười tôi."

Hàn Khải Uy nhịn cười: "Không cười nữa, bác sĩ Tô, với tuổi tâm hồn của em bây giờ mà có thể trị hết bệnh đó hả?"

Tô Dương Dương kéo bung mền ra, giận dữ trừng mắt nhìn Hàn Khải Uy, hận không thể vồ lên tóm cổ anh quay vòng vòng, quay đến khi anh mất trí nhớ là tốt nhất.

Hàn Khải Uy không kìm lòng nổi mà giơ tay véo má cô: "Sao càng lúc tôi lại càng thấy em giống một đứa trẻ thế này?"

Tô Dương Dương ngồi xếp bằng trên giường, ăn táo tàu trong dĩa, không buồn để ý đến anh nữa.

"Nhưng mà, em như vậy đáng yêu lắm."

"Đừng nói chuyện với tôi, bây giờ tôi không muốn để ý đến anh đâu."

"Tôi để ý đến em là được."

"Nhân viên của anh có biết da mặt anh dày đến mức này không?"

"Nói chuyện với vợ, da mặt dày một tí có đáng là gì." Hàn Khải Uy thờ ơ trả lời.

Tô Dương Dương nghe thấy thế, suýt nữa đã cắn đứt ngón tay mình, cô thét lên một tiếng rồi vội vàng rút ngón tay ra.

May mà còn chưa chảy máu.

Hàn Khải Uy im lặng vuốt tóc cô, anh nhíu mày: "Tóc em còn chưa khô đây này, sấy khô đi rồi hẵng đi ngủ."

"Đêm nay tôi bị kích thích nặng nề, không có tâm trạng sấy tóc."

"Ý là muốn tôi giúp em à."

"Anh muốn sấy giúp, tôi cũng ngại không nỡ từ chối." Tô Dương Dương cười híp mắt nói.

Hàn Khải Uy quay người đi vào nhà bếp, cầm máy sấy tóc ra.

Tô Dương Dương thấy anh thật sự làm vậy, mới lập tức thấy sợ hãi, vội vàng nói: "Tôi chỉ nói đùa thôi."

"Em rảnh thật."

"Tôi ăn xong sẽ tự sấy, tôi vừa ăn táo, tóc vừa dính chút gàu, hình ảnh này đẹp quá, tôi không chịu nổi nữa."

Hàn Khải Uy không nói gì nữa, cầm quần áo đi vào nhà tắm.

Tô Dương Dương ngồi ăn táo, nhưng lại len lén đưa mắt dõi theo Hàn Khải Uy.

Câu nói cô giống con nít của Hàn Khải Uy vang lên trong lòng cô.

Trước giờ cô chưa từng cám thấy mình giống con nít.

Cô chững chạc hơn những người cùng tuổi, mẹ cô còn có vẻ trẻ con hơn cả cô nữa,

Cô đã từng hâm mộ tính cách của mẹ và Tiểu Yên, hâm mộ sự ngây thơ và hoạt bát nhưng không làm người khác ghét bỏ ấy.

Nhưng không ngờ lại có ngày, có một người đàn ông nói cô giống con nít.

Tô Dương Dương chợt có cảm giác không nói nổi nên lời.

Tô Dương Dương nhân lúc Hàn Khải Uy chưa tắm xong xử lý sạch sẽ ly sữa và táo tàu, rồi nhanh chóng sấy khô tóc, tựa vào lưng giường đọc bệnh án, để một hồi nữa khỏi phải lúng túng, trừng mắt nhìn nhau.

Hàn Khải Uy lau khô tóc rồi bước ra ngoài.

Thấy cô đã uống sữa và ăn táo xong, mới thu dọn ly đĩa, bưng xuống lầu.

Tô Dương Dương lúng túng.Cô quên mất chuyện này.

Chưa đến hai phút sau, Hàn Khải Uy đã quay trở lại, anh lôi bộ mền gối trong tủ ra.

Mở ra rồi phủ lên giường.

Tần Dương Dương lặng lẽ nhìn động tác của anh, cô không còn tập trung vào cuốn sách đang cầm trên tay nữa.

Hàn Khải Uy ngồi dựa lưng vào thành giường, nói: "Tầm hai bữa nữa ba sẽ được thả ra ngoài, em về nói với mẹ một tiếng, kêu mẹ đừng lo."

Tô Dương Dương quay đầu nhìn anh: "Chuyện này có ảnh hưởng gì đến công việc sau này của ba em không."

"Tất cả chứng cứ đều không thành lập, tất nhiên sẽ không ảnh hưởng đến ba rồi."

Tô Dương Dương thở phào: "Đại gia, cảm ơn anh, tôi mới phát hiện ra rằng gả cho anh là kiếm được món hời to."

Hàn Khải Uy bật cười: "Còn có thể hời hơn nữa đấy, em muốn thử không?"

"Không cần đâu, nếu còn kiếm lời nữa thì tôi sẽ bị sét đánh mất, thế này là được rồi."

"Ngủ đi, thứ bảy tôi với em về nhà chúc mừng ba được thả, tối thứ bảy về nhà tôi, sáng thứ hai trở lại đây."

"Ừm."

Hàn Khải Uy thấy cô đặt sách xuống bèn tắt đèn, chỉ chừa lại đèn ngủ tỏa ra ánh sáng cam.

Căn phòng mờ mờ ảo ảo, tâm trạng của Tô Dương Dương cũng dần dần trở nên căng thẳng.

Lúc cô định quay người, chợt nghe thấy tiếng điện thoại báo có tin nhắn đến.

Không phải là điện thoại của Tô Dương Dương, nhưng điện thoại của Hàn Khải Uy được đặt trên chiếc tủ bên phía cô.

Tô Dương Dương vươn tay cầm điện thoại lên, mặc dù cô không có ý muốn do thám việc riêng tư của anh, nhưng vẫn lướt mắt đọc cái tên trên màn hình.

Ưu Hạnh Mai!

Tay Tô Dương Dương run run, suýt nữa đã làm điện thoại rớt xuống mặt.

Hàn Khải Uy nhanh nhẹn cầm lấy điện thoại, đọc tin nhắn rồi đặt trên đầu tủ bên phía anh.

Tô Dương Dương chớp mắt, không thèm nghĩ đến cô gái tên Ưu Hạnh Mai này nữa.Lúc cô cảm thấy mình có thể vui vẻ gả cho Hàn Khải Uy thì Ưu Hạnh Mai lại xuất hiện: Đây là lần đầu tiên cô với Hàn Khải Uy chính thức chung giường chung gối, Ưu Hạnh Mai xuất hiện đúng lúc thật.

Làm gì có ai tính thời gian chuẩn như cô ta.

Mà năm lần bảy lượt tính chuẩn như vậy, chỉ là trùng hợp mà thôi hay Hàn Khải Uy đã nói cho cô ta biết.

Vừa nghĩ đến khả năng thứ hai, Tô Dương Dương đã cảm thấy buồn bực.

Tô Dương Dương cứ ngỡ bản thân mình sẽ mất ngủ, hay nằm mơ gặp ác mộng.

Nhưng không ngờ lại ngủ ngon đến tận lúc trời sáng choang.

Lúc cô đi xuống lầu, Tiểu Bảo và Xa Luân đang nhảy nhót chơi bời trong sân.

Hàn Khải Uy đang ăn sáng trên bàn.

Tô Dương Dương vò đầu: "Đại gia, chào buổi sáng, sao anh dậy mà không kêu tôi một tiếng.

"Ngủ say như heo, ai mà kêu cô dậy cho nổi."

Tô Dương Dương bình tĩnh, tự nhiên ngồi vào bàn: "Sau này có muốn nói những lời lẽ ác nghiệt như vậy thì xin anh nhớ rằng tôi là phụ nữ."

"Không nhìn ra."

"Mới sáng sớm anh đã kích thích tôi như thế, có thích hợp không?" Tô Dương Dương cắn một miếng sandwich lớn, cố ý nhai thật thô lỗ, trừng mắt nhìn Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy quay mặt đi: "Không kích thích cô thì kích thích ai?"

"Hừ!"

"Hừ cái gì, tôi kêu em hừ à?"

"Đến quyền hừ tôi cũng không có à?"

"Không có!"

Tô Dương Dương tức giận nhét trứng gà vào miệng, nhai nát nó trước mặt Hàn Khải Uy.

Tối qua người đàn ông này đọc tin nhắn của bạn gái cũ trước mặt cô, hiện giờ lại kích thích cô.

Sau khi Hàn Khải Uy ăn hết thức ăn trong dĩa của mình bèn đi ra ngoài, mà không nhìn Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương lặng lẽ ăn hết thức ăn trên bản rồi đi làm.

Con đường thênh thang, không có bóng xe nào.

Hàn Khải Uy tăng tốc độ xe lên cao nhất, lao vút qua con đường núi ban vào buổi sớm mai. Chiếc cằm xinh đẹp cứng đờ, chứng tỏ rằng vào lúc này, tâm trạng của chủ nhân nó rất tệ hại.

Rất muốn mở đầu cô ấy ra, xem rốt cuộc trong đó chứa những gì.

Rõ ràng cô ấy đã nhìn thấy tên Ưu Hạnh Mai, nhưng vẫn không hỏi anh cái gì.

Hóa ra cô ấy chưa từng quan tâm đến anh.

IQ và EQ của cô gái này đều đút cho chó ăn rồi à?

Trong khi những người con gái khác hận không thể vồ vập đến thì cô ấy vẫn loay hoay với 600 tỷ, ngày nào cũng chỉ biết cười đùa cợt nhả với anh mà không chịu động não, nghĩ cách quyến rũ anh.

Hàn Khải Uy nghĩ đến đây, chợt có cảm giác mình là đồ ngu.

Cô gái này biết cách quyến rũ người khác?

Mặt trời ló dạng từ đằng Tây.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau