CÔ VỢ DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ dễ thương - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Nguyên nhân tiểu bảo tự kỷ

Sau bữa cơm, Hàn Khải Uy và Tiểu Bảo tản bộ một chút trong vườn, rồi dẫn Tiểu Bảo lên lầu tắm rửa.

Tô Dương Dương lại cầm ipad ra phòng khách nghiêm cứu bệnh án.

Thật lâu sau, Hàn Khải Uy mới từ trên lầu xuống.

Tô Dương Dương cũng thu lại ipad: "Tiểu Bảo ngủ rồi?"

"Ừ."

"Lúc trạng thái của bé không tốt, anh thường ở cùng bé cả ngày?"

"Nó không chịu được người khác nhìn nó, nếu anh không ở cùng, nó có thể không ăn không uống cả ngày."

Tô Dương Dương gật gật đầu, nếu không phải Hàn Gia Minh và Lâm Nhị từng nói Tiểu Bảo là con của Hạ Khải Niên, với mức độ quan tâm của Hàn Khải Uy với Tiểu Bảo, mức độ giống nhau của hai người, căn bản sẽ cho rằng Tiểu Bảo là con trai ruột của anh.

Chuyện Hàn Khải Uy làm vì Tiểu Bảo, hoàn toàn vượt qua chuyện một người cha có thể làm cho con mình.

"Có thể nói tình trạng của bé cho tôi sao? Nếu không tôi có khả năng sẽ làm ra hành động không phù hợp giống tối qua."

"Chuyện tối qua em không cần để ý, lúc ba mẹ tôi gặp nó, tình huống của nó càng tồi tệ. Nếu là trước đây trạng thái của nó không tốt, ít nhất phải liên tục cả tuần, lần này có thể hồi phục trong một ngày đã rất tốt rồi. Đây là công lao của em."

Tô Dương Dương bĩu môi, cô phát hiện càng ở cùng với Hàn Khải Uy, cảm giác người đàn ông này đem lại cho cô càng không giống.

Trước đây nghe Tiểu Bảo nói chuyện của anh, cô chỉ cảm thấy anh là một giám đốc bá đạo lãnh đạm.

Lúc anh quấn lấy cô, để cô gả cho anh, anh lại có chút vô lại.

Lúc đối diện với bệnh tình của Tiểu Bảo, anh lại cực kỳ kiên nhẫn, sẽ không vì Tiểu Bảo và tùy tiện tức giận người khác.

"Thổ hào, anh như vậy thật sự làm tôi không biết nên tiếp lời thế nào."

Hàn Khải Uy nghe vậy cười trầm thấp vài tiếng: "Tôi đơn giản nói với em một chút tình huống của nó, tôi không có ở bên nó từ lúc đầu, lúc đó tôi ở nước ngoài bàn hợp đồng quan trọng. Lúc đó, chúng tôi cũng không ngờ tới một tai nạn sẽ gây ra ảnh hưởng lớn như vậy cho đứa bé ba tuổi."

"Lúc đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Tô Dương Dương có chút không hiểu.

Trước khi cô thi chứng nhận tư cách bác sĩ, đã được phân tới khoa nhi thực tập ba tháng.

Theo cô biết, trí nhớ của trẻ con ba tuổi không thể duy trì quá lâu.

Vì rất nhiều chuyện, chúng không rõ nghĩa là gì, não chúng còn không thể hiểu được thông tin nhìn thấy và nghe thấy, không thể sinh ra ký ức lâu dài.

Huống chi, não chúng còn chưa phát triển hoàn toàn, căn bản không thể nhớ những thông tin này.

"Hôm xảy ra chuyện, mẹ tôi và Ưu Hạnh Mai dẫn Tiểu Bảo đến bệnh viện nhi kiểm tra, trên đường gặp tai nạn, xe bị kẹt trên cầu cao tốc. Hai bên gặp tai nạn bắt đầu ẩu đả, từ từ biến thành những người vây xem cũng tranh thủ hỗn loạn mà đánh người, xe của Tiểu Bảo bị người ta đập nát, mẹ tôi và Ưu Hạnh Mai vì bảo vệ Tiểu Bảo mà bị thương, tình huống của Ưu Hạnh Mai khá nghiêm trọng."

Tô Dương Dương ngạc nhiên.

Cô không nghĩ tới sẽ nghe thấy chuyện như vậy.

Trong tình cảnh đặc thù, con người không có năng lực suy nghĩ, sẽ phẫn nộ theo sự phẫn nộ của người bên cạnh, không có lý trí làm ra rất nhiều chuyện ngày thường căn bản không thể làm. Mà tâm trạng của con người rất dễ bị người xung quanh truyền nhiễm.

Khi phần lớn mọi người đều điên cuồng đập phá cướp bóc, lý trí của những người khác cũng sẽ làm vậy.

Nếu không họ sẽ bị những người mất đi lý trí đánh đập.

"Sau đó cảnh sát xử lý thế nào?"

"Người đập xe toàn bộ đều bị phạt tù chung thân." Hàn Khải Uy lạnh giọng nói.

Giọng nói trầm thấp gợi cảm ngày thường, lúc này bao phủ một tầng băng lạnh.

Tô Dương Dương không chút hoài nghi, nếu có thể xử tử hình những người đó, Hàn Khải Uy tuyệt đối sẽ đẩy chuyện này đến mức độ tử hình.

"Giả thiết lúc đó là mẹ và Ưu Hạnh Mai bảo vệ Tiểu Bảo, Tiểu Bảo không thể sợ họ. Ngược lại, sẽ vì chuyện này và càng dựa dẫm vào họ."

"Suy nghĩ của em trước đây tôi cũng từng nghĩ. Nhưng sự thật chứng minh, Tiểu Bảo không chỉ không thân cận với họ, liên đới đó là không thể thân cận với tất cả mọi người."

Tô Dương Dương cảm thấy chuyện tình sẽ không đơn giản như vậy, hỏi: "Bác sĩ Lưu hai năm nay làm kiểm tra tâm lý cho Tiểu Bảo thế nào?"

"Từng làm. Đầu tiên là nhận định tổn thương tâm lý, thời gian hồi phục là nửa năm, nhưng sau nửa năm tình trạng của Tiểu Bảo vẫn không cải thiện gì, mới lần nữa kiểm định là chứng tự kỷ không điển hình." Hàn Khải Uy mệt mỏi xoa xoa giữa đầu lông mày: "Ban đầu, nó không bằng lòng giao lưu với bất kỳ ai, không giống hiện tại còn biết dùng ipad gõ chữ, lúc đó, nó ngay cả chữ cũng không biết, chỉ biết không vui thì la hét hoặc đập phá đồ đạc, căn bản không biết được tính tình của nó."

Tô Dương Dương có thể tưởng tượng Hàn Khải Uy lúc đó vất vả bao nhiêu, vừa bận chăm sóc Tiểu Bảo, vửa phải quản lý tập đoàn Hàn thị.

Tình huống sứt đầu mẻ trán đó không cần nghĩ cũng biết khoa trương thế nào.

"Nửa năm nay, sau khi nó biết nhiều chữ, mới bắt đầu bằng lòng dùng chữ để giao lưu. Sau khi biết em, nó thay đổi càng nhiều. Tôi nghĩ đây là hiện tượng tốt."

"Bé sẽ tốt lên." Tô Dương Dương nhìn đồng hồ trong phòng khách, nói: "Thời gian không còn sớm, anh đi nghỉ ngơi đi. Tối quan anh không nghỉ ngơi tốt." "Được."

***

Tô Dương Dương bận rộn công việc, cũng bắt đầu xem sách liên quan đến phương diện chứng tự kỷ của trẻ và sức khỏe tâm lý trẻ, muốn hiểu nhiều hơn một chút kiến thức lý luận."

Những tình huống vì cô là vợ Hàn Khải Uy và đến làm phẫu thuật, cũng có chút giảm bớt, làm lượng công việc của cô giảm đi không ít.

Tô Dương Dương cũng tạm thời thở phào, có thể dùng càng nhiều sức lực đặt trên công việc.

"Chị Tô, giáo sư Lý kêu chị đến văn phòng anh ta một chuyến."

"Giáo sư Lý về rồi?"

"Dạ. Vừa họp với lảnh đạo bệnh viện và chủ nhiệm, thì gọi chị đến văn phòng anh ta. Chị Tô, nói thử bí quyết chị làm người ta yêu thích như vậy đi."

"Ít vớ vẩn. Em làm xong tổng kết báo cáo cuối năm, trước khi tan làm buổi chiểu đặt trên bàn chị. Đừng làm đối phó, chị sẽ không cho em qua cửa, chị sẽ căn cứ báo cáo của em để làm đánh giá năm nay cho em."

Tiểu Yên lập tức so vai rụt cổ: "Em biết rồi."

Tô Dương Dương thu dọn vài phần văn kiện, thì đi đến văn phòng Lý Chiêu.

"Giáo sư Lý, chào anh."

"Bà Hàn, thật lâu không gặp." Lý Chiêu cười nói.

"Giáo sư Lý, anh có thể đừng bêu xấu tôi không?" Tô Dương Dương lắc đầu phì cười, ngồi trước bàn làm việc của Lý Chiêu.

"Tôi khen cô đâu."

"Thật sự không nhìn ra."

Lý Chiêu nhìn vài phần văn kiện trong tay Tô Dương Dương, nói: "Cô thật sự làm à."

"Thì ra anh tùy tiện nói một câu à."

"Đương nhiên không phải." Lý Chiêu nhận vài phần văn kiện, tán thưởng: "Cô làm còn chuyên nghiệp hơn tôi tưởng."

"Tôi cũng là cố chấp làm. Tôi biết quá ít về tim não huyết quản."

"Cô đừng khiêm tốn, lúc tôi trước đó đi đại học Nam Phong tuyển trợ lý nhìn qua cô, nền móng của cô không tệ. Lúc đó tôi còn nói với giáo viên hướng dẫn của cô để sau khi cô tốt nghiệp làm trợ lý của tôi, kết quả bị chủ nhiệm Hoàng nhanh chân cướp mất."

"Còn có chuyện này à."

"Ừ. Cô làm bác sĩ khoa ngoại cũng rất tốt, kỹ thuật chuyên môn của chủ nhiệm Hoàng quá cứng, y đức cũng tốt, làm cùng với bác sĩ có tư cách và kinh nghiệm như vậy, tốc độ phát triển của cô cũng nhanh."

Chương 47: Tô thạch diễn xảy ra chuyện rồi

"Bây giờ tôi có thể đi đến vị trí này, đa phần là nhờ đề cử của anh và thầy Hoàng." Tô Dương Dương nói xong, chớp chớp mắt: " Chúng ta muốn xa cách lấy lòng lẫn nhau như vậy sao? Nói thử thu hoạch của anh khi ra nước ngoài."

"Thu hoạch quả thực không ít, thảo luận với chuyên gia kỹ thuật hàng đầu hiệu quả tăng cao không ít. Cũng có suy nghĩ mới về việc ứng phó thế nào với người có chỉ số tỉnh táo quá thấp. Trước mắt đã bắt đầu thực nghiệm lâm sàng ở bệnh viện nhân dân số một ở thành phố Thương rồi."

Tô Dương Dương gật gật đầu, phạm vi chỉ số tỉnh táo của con người là 3~15.

Tình huống bình thường là 15, 3 nghĩ là người bệnh vĩnh viễn không thể tỉnh lại.

Giá trị này luôn là thứ rất nhiều bác sĩ và chuyên gia muốn đột phá.

Giới y học không chỉ một lần muốn nghiên cứu phương thức ứng phó trong mức độ giai đoạn nguy hiểm chỉ số thanh tỉnh là 3~5, nhưng luôn không có được giải pháp.

"Mức độ thực hiện lớn không?" Tô Dương Dương hỏi.

"Trước mắt mà nói xem như có thể, quy mô, thiết bị, tư chất bác sĩ của bệnh viện số một đều không tệ, kinh phí cũng đủ, có thể kiên trì ba đến năm năm hẳn không có vấn đề."

"Đã như vậy, giáo sư anh đến bệnh viện số một không phải càng tốt sao, người như anh đến đâu đều sẽ được trọng dụng, ở bệnh viện Nhã Đức thực sự có chút mai một tài năng của anh."

"Câu này nếu để lãnh đạo bệnh viện nghe thấy thì không cho cô một roi là không được." Lý Chiêu hừ nói, lấy trong túi công văn ra hai quyển sổ: "Đây là sổ tôi làm, cô cầm về xem xem."

"Cảm ơn anh." Tô Dương Dương nhận sổ, hỏi: "Anh cho rằng một người không chịu nói chuyện, tâm trạng lên xuống không ổn định, có liên quan đến não không?"

"Chuyện này phải phân tích cụ thể trong tình huống cụ thể, ví dụ anh ta từng gặp chuyện gì, tuổi tác của anh ta, năng lực thừa nhận tâm lý, mức độ trí lực và phát triển cơ thể như thế nào, hoàn cảnh gia đình thế nào, vân vân, một dãy nguyên tố đều phải suy xét."

"Là tôi quá hấp tấp rồi."

"Bình thường mà nói, có chướng ngại về năng lực ngôn ngữ, hơn nửa là nguyên nhân tâm lý, kiểu bệnh nhân này chỉ có thể gia tăng sự quan tâm, từ từ dẫn dắt, thêm thuốc trị liệu thích hợp. Một số người có thể khỏi, một số không thể, còn phải xem ý trời."

"Lời này của anh giống như không nói."

"Sự thực là như vậy, không có cách nào." Lý Chiêu nhún nhún vai: "Đi làm việc đi, đừng để chủ nhiệm Hoàng nguyền rủa tôi khắp nơi."

Tô Dương Dương cầm sổ ra ngoài.

Cô biết tình huống của Tiểu Bảo không dễ chuyển biến tốt như vậy, từ mức độ quan tâm của Hàn Khải Uy với Tiểu Bảo, anh có thể mời đến bác sĩ và chuyên gia đương nhiên là người xuất sắc trong ngành.

Những người chuyên môn nghiên cứu bệnh tình của Tiểu Bảo đều không có phương án chữa trị hiệu quả, một người ngoài ngành như cô dựa vào chút tâm lý ôm chân Phật lấy may lại muốn giải quyết vấn đề.

Cô ngây thơ bao nhiêu?

Tô Dương Dương có chút trào phúng nghĩ, cảm thấy vẫn là gọi điện thoại cho mẹ già của cô hỏi thì tốt hơn.

Có lúc, quá cẩn thận ngược lại sẽ gia tăng áp lực tâm lý cho trẻ, dứt khoát học mẹ già tùy tiện như vậy khá tốt.

Ít nhất mẹ già cô nuôi cô nhiều năm như vậy, tâm lý vẫn rất khỏe mạnh.

Điện thoại vừa reo một tiếng, Lưu Mộc Miên đã nhận: "Tô Dương Dương, lúc làm việc lười biếng thích hợp sao?"

"Mẹ già, giọng mẹ sao vậy?" Tô Dương Dương phát hiện giọng mẹ già cô âm mũi rất nặng.

"Cảm rồi, đau đầu muốn chết. Có chuyện nói nhanh, có rắm mau thả, không có chuyện đừng làm phiền mẹ!" Lưu Mộc Miên không vui nói.

"Được, con lời ít ý nhiều. Lúc con nhỏ, mẹ đối xử với con thế nào?" "Có con rẻ làm chỗ dựa rồi, muốn tính sổ với mẹ?"

Tô Dương Dương lườm nguýt: "Mẹ xem phim cung đấu quá nhiều đi. Con không phải muốn ở cùng Tiểu Bảo sao? Hỏi mẹ chút kinh nghiệm."

"Kinh nghiệm của mẹ cũng không có tác dụng. Lúc con nhỏ tình huống không giống Tiểu Bảo, ý kiến có thể cho con là trẻ con thông minh hơn con tưởng tượng, có thể cảm giác được ai yêu nó, ai chỉ đối phó với nó. Những chuyện khác con tự mày mò đi."

Lưu Mộc Miên nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Tô Dương Dương nghe tiếng máy bận đầu bên kia điện thoại, cạn lời.

Mẹ già thật là ngang ngược bá đạo như trước.

Xem ra tối nay phải về một chuyến.

***

Tan làm, Tô Dương Dương gửi tin nhắn cho Hàn Khải Uy, nói buổi tối cô về nhà ba mẹ ăn cơm xong thì sẽ trực tiếp lái xe về nhà.

Mua thức ăn ba mẹ thích nhất ở siêu thị gần đó, cô lên lầu.

Mở cửa, phát hiện bảy giờ tối, trong nhà lại không có chút ánh đèn.

Tô Dương Dương vừa thay giày ở sảnh, vừa gọi: "Ba già mẹ già, hai người có nhà không?"

Cả nửa ngày trôi qua, trên lầu mới truyền xuống giọng nói khàn khàn của Lưu Mộc Miên.

"Con ranh con này, về làm gì?"

"Còn không phải lo cho mẹ." Tô Dương Dương cầm hai túi đồ vào phòng bếp.

Lưu Mộc Miên từ từ xuống lầu. Tô Dương Dương xoay người, nhìn thấy vẻ hốc hác không giấu được trên mặt Lưu Mộc Miên: "Mẹ già, mẹ không phải cảm sao? Sắc mặt khó coi như vậy."

"Mày cảm rồi sắc mặt có thể tốt?"

"Cũng phải, không tranh với người bệnh. Mẹ muốn ăn gì, hôm nay đầu bếp Tô xuống bếp, tùy ý mẹ gọi món."

"Tùy tiện làm chút đi. Mẹ không có khẩu vị."

"Dạ. Vậy mẹ lên nằm một chút đi, con làm xong gọi mẹ."

Lưu Mộc Miên đáp một tiếng, lê dép, lẹt xẹt lên lầu.

Tô Dương Dương nhớ tới biểu hiện và phản ứng hôm nay của Lưu Mộc Miên, cảm giác mẹ già cô đẩy cô ra ngoài, giống như không quá thích cô lúc này về nhà.

Mẹ già trước đây bị cảm cũng giấu cô, nhưng không lần nào ghét bỏ thế này.

Tô Dương Dương rửa nồi vo gạo, sau khi bắc bếp thì tim hộp thuốc.

"Mẹ già, con đo nhiệt độ cho mẹ. Nếu sốt, chúng ta đi bệnh viện khám."

Lưu Mộc Miên không có tinh thần để Tô Dương Dương muốn làm gì thì làm.

Tô Dương Dương kẹp cặp nhiệt độ dưới nách Lưu Mộc Miên, sau đó xuống lầu xử lý thức ăn.

Cô nấu bốn món một canh, đều là những món dễ tiêu hóa.

Sau khi thức ăn lên bàn, cũng không thấy Tô Thạch Diễn về nhà.

Tô Dương Dương nhíu mày, nhìn Lưu Mộc Miên vẫn không có tinh thần gì: "Bà Lưu Mộc Miên, mau khai báo, trong nhà xảy ra chuyện gì."

"Không có gì."

"Không có gì cái rắm! Mẹ còn như vậy, con sẽ phê bình mẹ. Sinh con gái là để chơi sao? Có chuyện giấu con có phải cảm thấy đặc biệt nghiện không?"

"Ừ, rất nghiện." Lưu Mộc Miên nghiêng nhìn cô, bình thản nói.

"Cho mẹ mười giây nói sự thật, nếu không đừng trách con bức cung." Tô Dương Dương nói, giơ tay kéo thức ăn đến trước mặt cô, một chút cũng không cho Lưu Mộc Miên.

Lưu Mộc Miên đặt đũa xuống: "Được, nói thì nói."

Tô Dương Dương im lặng nghe.

"Tòa nhà năm ngoái ba con thiết kế nửa tháng trước bị phong tỏa, hôm phong tỏa tòa nhà bị sập một nửa, chết và bị thương mười mấy người. Bây giờ chủ nhà bên kia làm loạn, đẩy trách nhiệm lên người ba con."

"Ba con là nhà thiết kế, chuyện phương diện thi công sao có thể liên quan đến ông?"

"Chúng ta cũng từng hoài nghi, tư pháp cũng vào cuộc rồi. Quả thực vật liệu phía thi công dùng không có vấn đề, chuyên gia xem bản thiết kế, nói là bản thiết kế ba con có vấn đề, thiết kế tường chịu lực không hợp lý, Bây giờ chỗ sụp vừa khéo là chỗ xảy ra vấn đề trên bản vẽ.

Chương 48: Con ở lại với mẹ

Tô Dương Dương nghe thấy vậy, cơ thể lạnh ngắt: "Ba đã làm việc trong ngành này nhiều năm, vấn đề lồ lộ như vậy sao ba có thể không chú ý đến được kia chứ. Ba đã từng tự tay thiết kế cho nhiều hạng mục và kết cấu tổng thể của các tòa nhà, tuyệt đối không thể phạm sai lầm cấp thấp như thế này."

"Mẹ cũng không tin, nhưng bây giờ tất cả mọi chứng cứ đều nhắm đến ba con."

"Nếu nói vậy, hiện giờ ba con đã bị dẫn đi điều tra rồi ạ."

Lưu Mộc Miên yếu ớt gật đầu.

Tô Dương Dương im lặng một hồi lâu: "Mẹ ơi, sao hồi trước mẹ với ba không nói cho con nghe?"

Lưu Mộc Miên mấp máy môi, rồi nói: "Nếu nói cho con nghe, con lại nhờ con rể giúp đỡ. Các con chỉ vừa mới làm đám cưới, mẹ không hy vọng chồng con bị dính líu nhiều vào chuyện nhà mình, khiến cho thông gia hiểu nhầm nhà chúng ta phiền phức. Sau này con muốn sống trong nhà họ Hàn cũng khó.”

Tô Dương Dương vừa đau lòng vừa thấy ấm áp: "Nếu chúng ta không giải quyết nổi việc này thì chỉ có nước nhờ Khải Uy giúp đỡ thôi. Nếu để lớn chuyện rồi mới cho bọn họ biết, bọn họ sẽ nghĩ mình không coi bọn họ như người nhà."

Lưu Mộc Miên thở dài: "Con nói cũng đúng. Thôi thì tối nay con về nói cho con rể nghe đi vậy, xem nó phản ứng thế nào."

"Ba vắng nhà, đêm nay để con ở lại với mẹ."

"Chỉ bị cảm thôi, không yếu ớt vậy đâu, chỉ cần con đừng làm mẹ gai mắt thì mẹ còn có thể vui vẻ thêm vài chục năm nữa lận."

Tô Dương Dương hừ một tiếng, rồi lại bưng cơm nước lên bàn ăn.

Mặc dù Lưu Mộc Miên không cho Tô Dương Dương ở lại, nhưng cô vẫn ở nhà với bà đến hơn 10 giờ tối mới lái xe về biệt thự.

Lúc về đến nhà đã gần 11 giờ.

Hàn Khải Uy vẫn còn làm việc trong phòng khách.

Gương mặt đẹp tranh vẽ của anh đang hết sức tập trung nhìn vào màn hình laptop trên đùi, ngón tay thon thả lướt trên bàn phím.

Tô Dương Dương không nghĩ anh đang đợi cô, thấy anh đang làm việc bèn nhẹ nhàng đi vào.

Hàn Khải Uy gửi văn kiện vừa sửa xong cho trợ lý, rồi ngẩng đầu lên nhìn cô: "Mẹ sao rồi em?"

"Chỉ bị cảm bình thường thôi, mẹ kêu anh đừng lo."

"Không sao là được." Hàn Khải Uy chỉ ghế sô pha trước mặt anh: "Em ngồi đi."

Tô Dương Dương ngoan ngoãn nghe lời, trong lòng âm thầm suy nghĩ xem làm sao để nói chuyện của ba cho anh nghe.

Sau một hồi do dự, cô mới lên tiếng: "Đại gia này, có thể tôi cần anh giúp đỡ."

"Hử?" Hàn Khải Uy trả lời cô.

Giọng nói của anh có vẻ lười nhác, lại pha lẫn đôi nét quyến rũ.

"Ba của tôi gặp chút việc, tôi không giải quyết nổi." Tô Dương Dương kể từ đầu đến cuối mọi chuyện cho anh nghe.

Hàn Khải Uy im lặng một hồi, rồi đáp: "Tôi cũng tính nói cho em biết việc này, thời gian gần đây tôi vừa bận chăm sóc con vừa bận giải quyết việc trong công ty, đến nay mới biết. Tôi tin tưởng nhân cách ba em, tôi sẽ bảo nhân viên trong ngành thúc đẩy tiến trình điều tra, không để ba em gặp ảnh hưởng xấu gì."
Vành mắt Tô Dương Dương ửng đỏ, gần như muốn bật khóc đến nơi.

Hàn Khải Uy mới quen biết cô gần đây thôi, lúc gặp phải phiền phức vẫn lựa chọn tin tưởng, tin tưởng ba của cô.

"Đại gia, cảm ơn anh nhé." Tô Dương Dương hít mũi, nghẹn ngào nói.

"Em lên phòng nghỉ ngơi trước đi, đợi khi nào có tin tức thì sẽ báo ngay cho em, em cũng đừng để mẹ lo lắng."

"Vâng." Tô Dương Dương hơi ngại ngùng, cô vò vò đầu rồi đi lên lầu.

Hàn Khải Uy mỉm cười nhìn bóng dáng nhỏ nhắn, vẫn còn mang nét trẻ con của người phụ nữ ấy khuất trên tầng hai, rồi mới cầm điện thoại lên.

"Anh hai, có chuyện gì sao mà nửa đêm nửa hôm còn gọi cho em thế này?" Kỳ Thiên Tích uể oải nói, còn có tiếng reo hò của nam nữ vang dội trong điện thoại.

Hàn Khải Uy nhíu mày: "Kiếm nơi nào yên tĩnh một chút rồi nói chuyện."

"Anh đợi một lúc." Kỳ Thiên Tích đứng dậy, ra dấu tay với người phụ nữ đang lôi kéo anh rồi bước ra khỏi phòng: "Được rồi, anh hai nói đi."

"Cậu điều tra chuyện của Tô Thạch Diễn giúp anh. Anh không rành rẽ chuyện trong nghề của các cậu, lần này là ai muốn gây rắc rối cho Tô Thạch Diễn vậy?"

"Ồ, chuyện này đấy à. Trước giờ danh tiếng trong nghề của Tô Thạch Diễn rất tốt, lần này đột nhiên lại xảy ra chuyện, chắc là có người không ưa ông ấy, muốn ngáng chân ông ấy từ lâu rồi. Nhưng mà người kiếm chuyện sau lưng cũng xui thật, ai ngờ nổi Tô Thạch Diễn lại là ba vợ của anh."

"Nói thế nghĩa là cậu biết ai đứng sau lưng à?"

"Em vẫn điều tra xem cụ thể là ai, nghe nói là nhà họ Dạ."

"Nhà Dạ Vĩ à?" Giọng nói của Hàn Khải Uy trở nên lạnh lùng ngay tức khắc.

"Không phải, cho dù Dạ Vĩ chết rồi thì vẫn là chị dâu của anh, nhà họ Dạ vẫn muốn cậy nhờ nhà anh nên sẽ không mù quáng như vậy đâu. Nghe nói là họ hàng của họ Dạ đấy. Anh có còn nhớ cái lần mình tham gia buổi nghiên cứu và thảo luận về bệnh mạch não không? Bạn gái hiện tại của bạn trai cũ của chị dâu hai, Dạ Thiển, có thể có liên quan đến chuyện này." Ánh mắt Hàn Khải Uy lạnh đi, anh nói: "Anh sẽ điều tra người này, cậu thúc đẩy điều tra phía Tô Thạch Diễn, cố gắng giảm ảnh hưởng xấu đến mức thấp nhất, đừng để ngăn trở con đường phát triển sau này của ông ấy."

"Em biết rồi." Kỳ Thiên Tích ngờ vực hỏi: "Tiểu Bảo sao rồi? Hiện giờ hết sợ người lạ rồi à? Chịu tham gia buổi họp trụ sở chính của tập đoàn rồi."

"Thay đổi một ít."

"Vậy thì tốt." Dường như Kỳ Thiên Tích nhớ đến chuyện gì: "Phải rồi, mấy hôm trước Ưu Hạnh Mai gọi điện cho em, cô ấy muốn thăm dò quan hệ của anh với chị dâu, xem ra còn lưu luyến anh lắm."

"Vợ của anh là Tô Dương Dương, sau này gặp phải cô ấy, cậu cứ coi như không thấy là được rồi."

"Vâng, không thấy thì không thấy vậy. Tắt máy nhé, anh chăm sóc Tiểu Bảo đi."

Kỳ Thiên Tích tắt máy, vừa quay người lại đã nhìn thấy Ưu Hạnh Mai đứng sau lưng anh ta: "Ôi đệch, bà cô của tôi ơi, phiền cô đi đường phát ra tiếng động chút được không."

Sắc mặt Ưu Hạnh Mai trắng bệch: "Khải Uy nói gì với anh vậy?"

"Anh hai nhờ tôi điều tra chút việc đó mà." Kỳ Thiên Tích nói: "Cô vẫn còn chưa khỏe hẳn, chạy ra đây làm gì?"

"Tôi mà còn đực mặt ở nhà nữa sẽ bệnh mất, Thiên Tinh, anh nói xem, có phải tôi không còn một chút cơ hội nào nữa không?"

Kỳ Thiên Tích nghĩ đến những lời Hàn Khải Uy vừa nói, bèn khó xử: "Trên đời này có nhiều đàn ông như vậy, cô thích người khác cũng được mà."

Ưu Hạnh Mai cũng nhận ra anh đang ám chỉ: "Sao anh ấy không tha thứ cho tôi? Có lúc tôi lại cảm thấy anh ấy không hề yêu tôi chút nào. Nếu yêu tôi, sao anh ấy lại dứt bỏ tình cảm một cách triệt để như vậy chứ. Vì đứa trẻ ấy mà tôi mới thay đổi như vậy, anh ấy cũng không mềm lòng được tí nào."

Kỳ Thiên Tích cũng không biết làm sao để an ủi người khác, thực chất trước giờ anh ta đều không biết phải cư xử với Ưu Hạnh Mai thế nào.

Ưu Hạnh Mai cứ như được làm bằng nước, bất cứ lúc nào đều có thể bật khóc, cần có người chăm sóc từng li từng tí mới được.

Làm gì có ai ngày nào cũng rảnh rỗi thờ cô ta như thờ thần linh kia chứ.

Nhưng cũng không đến nỗi ghét bỏ Ưu Hạnh Mai.

Kỳ Thiên Tích vỗ vai cô: "Cô cứ làm vậy thì không tốt cho người nào hết, cô buồn bã anh hai cũng đâu có thấy, thôi cô mau nghỉ ngơi cho lại sức, lúc trẻ trung có ai mà chưa từng thất tình đâu."

Kỳ Thiên Tích nói rồi bèn nhanh chóng bỏ chạy về phòng, sợ Ưu Hạnh Mai quấn riết lấy mình.

Ưu Hạnh Mai nhìn hành lang vắng lặng không một bóng người, cơ thể run rẩy kịch liệt.

Tô Dương Dương thấp thỏm bất an, trằn trọc lăn qua lộn lại hết cả đêm, đến lúc tờ mờ sáng mới chợp mắt được một lúc.

Cô trèo xuống giường với vành mắt đen thui mới phát hiện hôm nay là cuối tuần, lại bò về giường lại.

Gần tám giờ mới nhàn nhã thức giấc.

Lúc xuống lầu, Hàn Khải Uy và Tiểu Bảo đã đi tập thể dục về.

Chương 49: Em ở cạnh anh ấy là được rồi

Tô Dương Dương phát hiện, Hàn Khải Uy là một đại gia sinh hoạt rất điều độ, vì Tiểu Bảo mà anh đã điều chỉnh công việc và những buổi xã giao thành thời gian bình thường để ba con ở bên cạnh nhau.

Đến người làm bác sĩ như cô còn không thực hiện được, bận rộn như Hàn Khải Uy lại có thể.

Ba người ngồi xuống bàn ăn, cùng nhau dùng bữa sáng.

Lúc gần ăn xong, Hàn Khải Uy mới nói: "Hôm nay tôi phải ra ngoài xử lý vài chuyện, em chăm sóc Tiểu Bảo nhé."

"Mai tôi phải về nhà, dắt Tiểu Bảo theo không sao chứ?"

"Không sao, em ở bên cạnh thằng bé là được."

"Vâng, vậy tôi không có vấn đề gì."

Hàn Khải Uy nói xong rồi bèn lên lầu thay quần áo.

Tô Dương Dương ăn sáng xong bèn theo Tiểu Bảo ra vườn tưới cây, rồi cô lái xe chở cậu bé về nhà mình.

Tiểu Bảo viết trên ipad: "Ba nói bà ngoại bị bệnh, đúng không ạ?"

"Bà ngoại cảm nhẹ thôi, có thể nhìn thấy con thì sẽ khỏe lại ngay."

Gương mặt Tiểu Bảo thoáng có vẻ gượng gạo, một lúc sau mới viết: "Con không phải bác sĩ."

"Nhưng bà ngoại quý con, bà nhìn thấy con sẽ vui lắm, nên bệnh mới nhanh khỏi."

Tiểu Bảo gật đầu, rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngay lúc ấy, có một chiếc xe buýt chở đầy ắp hành khách, người người chen lấn trong xe chạy ngang qua.

Vẻ mặt Tiểu Bảo hơi căng thẳng.

Tô Dương Dương phát hiện ra vẻ kỳ lạ của cậu bé, cô thầm ghi nhớ lại phản ứng này của Tiểu Bảo vào lòng.

Lúc Tô Dương Dương dắt tay Tiểu Bảo vào nhà, Lưu Mộc Miên đang bận rộn trong nhà bếp.

Tô Dương Dương thấy thế bèn bất mãn bảo: "Mẹ ơi, mẹ vẫn còn chưa khỏe mà sao cứ kiếm chuyện làm thế? Có gì cứ để đấy con về làm cho! Mẹ đừng coi con như không khí được chứ?"

"Biết con dắt cháu ngoại về nhà mà mẹ không chuẩn bị một ít bánh ngọt sở trường coi sao được?" Lưu Mộc Miên hừ lạnh.

Tô Dương Dương dặn Tiểu Bảo tự do chơi đùa, rồi mới đi vào nhà bếp, giơ tay sờ trán Lưu Mộc Miên: "May mà không sốt."

"Mẹ khỏe lắm." Lưu Mộc Miên cười híp mắt, bà bưng bánh ga tô vừa được phủ kem và trái cây ra ngoài: "Cục cưng, cháu ăn thử bánh kem bà ngoại làm đi."

Tiểu Bảo nhìn bánh kem với đôi mắt sáng bừng, cậu bé viết: "Mẹ đã từng làm rồi ạ."

"Chắc chắn nó làm không ngon như bà ngoại đâu."

Tô Dương Dương hừ khẽ: "Con còn đang ở đây đấy nhé, xin mẹ nói chuyện nể mặt một chút."

"Có cháu ngoại của mẹ ở đây thì con chỉ là không khí thôi."

Tô Dương Dương buồn bực nhún vai, thấy Tiểu Bảo không bài xích Lưu Mộc Miên mới để cậu bé ở lại với bà ngoại, còn cô đi lên thư phòng của hai ba con xem xem có thể tìm ra được manh mối gì hay không.

Tô Dương Dương lật những bản thiết kế của ba ra xem một chút, rồi mới ngồi vào bàn, kéo ngăn bàn bên phải ra. Mặc dù ba của cô lưu số điện thoại vào di động, nhưng ông vẫn chép chúng lại vào quyển sổ riêng, để cho dễ tìm và ghi chú.

Tô Dương Dương lật sổ điện thoại ra, tìm được số của đồng nghiệp thân thiết với ba mình rồi gọi cho người ấy một cuộc.

Người nọ nhanh chóng bắt máy.

Tô Dương Dương nói: "Chào chú Hà, cháu là Tô Dương Dương."

"Tiểu Dương à, chào cháu. Cháu gọi điện cho chú để tìm hiểu việc của cha cháu ư?"

"Dạ, đột nhiên ba cháu lại xảy ra chuuyện, tạm thời cháu với mẹ cũng chưa biết phải giải quyết thế nào? Không còn cách nào khác mới phải gọi cho chú để tìm hiểu thêm một ít, xem có cách nào giải quyết việc này không."

"Gần đây chú cũng đang theo dõi chuyện này, đám người đó cố ý hãm hại ba cháu đấy, chú đã xem mấy cái được gọi là chứng cứ của bọn họ rồi, người ngoài ngành không biết nặng nhẹ thế nào chứ người trong ngành chỉ cần tỉ mỉ quan sát là biết ngay."

Tô Dương Dương nghe vậy, cô không khỏi thấy sốt ruột: "Nếu chuyên gia mà tòa án tìm đến lại là người bị bọn họ mua chuộc thì có phải ba cháu sẽ gặp nguy hiểm không?"

"Đúng vậy, chú cũng đang lo lắng chuyện này đây. Nhưng mà, hôm nay chú nghe ngóng được vài chuyện, bây giờ yên tâm hơn nhiều rồi."

"Chuyện gì vậy ạ?"

"Nhà họ Kỳ nhúng tay vào việc này, nói là sẽ phái chuyên gia đi giám định."

"Nhà họ Kỳ?" Tô Dương Dương hơi bất ngờ, ba cô làm trong ngành kiến trúc, cô dần dần cũng quen thuộc với những chuyện trong ngành nghề này.

Địa vị của nhà họ Kỳ trong ngành kiến trúc tương đương với địa vị của Vạn Đạt trong lĩnh vực phim ảnh.

Vạn Đạt muốn chặn doanh thu phòng vé của bộ phim nào, thì chỉ cần giảm suất chiếu của bộ phim đó là xong.

Cũng như thế, nhà họ Kỳ không muốn cho kiến trúc sư nào làm ăn trong ngành nghề này, cũng chỉ cần nhích ngón tay mà thôi.

"Ừ, cho dù nhà họ Kỳ phái ai đi thì đều có lợi chứ không có hại gì cho ba cháu hết. Cháu nói mẹ đừng lo lắng quá, ba cháu sẽ được thả ra sớm thôi." "Cảm ơn chú Hà ạ."

"Chú có làm đươc cái gì đâu, không cần phải cảm ơn chú. Đợi đến khi có tiến triển mới thì chú sẽ gọi cho mẹ cháu hoặc gọi cho cháu, cháu nhớ nói mẹ đừng lo."

"Dạ."

Tô Dương Dương đợi người bên kia đầu dây tắt máy mới đặt điện thoại xuống.

Trong đầu cô nhanh chóng nghĩ đến chiều hướng chuyển biến của mọi chuyện.

Thực chất, đáp án có thể dễ dàng nhận thấy.

Hàn Khải Uy đứng sau thúc đẩy chuyện này!

Khiến cô càng thấy mờ mịt và lúngt úng.

Nếu nói vì cô đã mất đi sự trong trắng vì Hàn Khải Uy và Tiểu Bảo, thêm việc bị cưới về trong lúc còn chưa hay biết gì.

Xét trên hai việc này, đúng thật là Hàn Khải Uy nợ cô.

Nhưng 600 tỷ đó và đám cưới linh đình cũng được xem như quà bù đắp rồi.

Hiện giờ Hàn Khải Uy lại nhờ vả người khác vì cô.

Nếu nói Tô Dương Dương không cảm động thì quỷ cũng không tin nổi.

Hàn Khải Uy dừng xe trước cửa Tiêu Dao các, giao chìa khóa xe lại cho đứa bé giữ cửa, rồi đi thẳng vào phòng riêng trong Tiêu Dao các.

Người ngồi gần cửa đứng dậy, cười nói: "Anh hai, xem như anh đến rồi, bây giờ muốn gặp anh cứ khó như gặp tổng thống nước M đấy nhỉ."

"Cậu ra nước ngoài mười mấy năm liền không về. Khó khăn lắm mới về nước một lần, anh có thể không đến sao?" Hàn Khải Uy lườm Từ Mạc Á, rồi ngồi xuống cạnh anh ta: "Lần này tính ở lại đây bao lâu?"

"Làm xong việc thì em về bên ấy ngay."

"Cậu vẫn không tính về nước à?"

"Em ở nước ngoài lâu nên quen rồi." Từ Mạc Á nghịch cái ly chân cao trong tay mình, dưới ánh đèn lờ mờ, gương mặt anh ta có vẻ buồn bã."

"Nếu cậu thích thì anh cũng không có gì để nói, cho dù cậu không ở trong nước, nhưng nếu cần giúp cái gì thì cứ nói thẳng."

Từ Mạc Á mỉm cười: "Anh hai, anh khác với trước đây quá nhỉ."

"Có mấy ai trong số chúng ta giống lúc còn trẻ đây." Hàn Khải Uy uống một hớp rượu, nhìn Kỳ Thiên Tích phía đối diện và Ưu Cố đã lăn ra ngủ, hất cằm nói: "Ưu Cố sao đấy? Ban ngày ban mặt mà đã say rồi à."

Kỳ Thiên Tích bĩu môi: "Bạn gái cậu ta chạy theo người ta rồi."

"Lan Phi?"

"Không phải cô ấy thì còn ai vào đây." Kỳ Thiên Tích nói rồi buồn bực véo mặt Ưu Cố: "Anh nói xem có phải thằng nhóc này tự tìm đường chết không. Người con gái như Lan Phi mà cậu ta còn chê? Từ hồi đại học đến giờ đã bỏ mấy cái thai vì cậu ta rồi, cậu ta nuôi minh tinh bên ngoài, lại có quan hệ bất chính với những đứa con gái khác, người ta cầm hình nóng đến nhà họ Ưu quậy, Lan Phi cũng ra mặt giải quyết êm xuôi cả. Bây giờ thì hay rồi, con gái nhà người ta muốn cưới, cậu ta lại không chịu.

Chương 50: Người thiệt thòi nhất vẫn là cô ấy

Hàn Khải Uy trợn mắt: "Người trong giới đều biết Lan Phi là phụ nữ của Ưu Cố, còn ai dám cưới cô ấy?"

"Không phải người trong giới, viên chức bình thường thôi."

Hàn Khải Uy ngạc nhiên: "Cô ấy cố ý kích thích Ưu Cố à?"

"Khi nãy em mới gọi cho Lan Phi một cuộc để hỏi thăm tình hình, cô ấy nghiêm túc đó, đã chụp hình cưới với người đàn ông đó luôn rồi." Kỳ Thiên Tích đưa điện thoại cho Hàn Khải Uy: "Người này nè, không đẹp trai cũng không có tiền, cũng không biết muốn gì ở anh ta. Lan Phi với Ưu Cố quen nhau mười năm rồi, nếu cô ấy kiên trì thêm hai năm nữa, đợi đến lúc nhà họ Ưu hối Ưu Cố cưới vợ, không phải cô ấy là người đầu tiên được lựa chọn sao? Hiện giờ gả cho người ta, chẳng phải uổng phí hết những vất vả đã chịu đựng trong nhiều năm nay à? Não cô ấy úng nước mất rồi."

Hàn Kiều Uy lật xem tấm hình trong điện thoại, tấm hình cưới này trông rất bình thường, chỉ cần tìm vài tiệm chụp hình ngoài đường, bỏ ra vài trăm là được.

Người đàn ông ấy cũng rất bình thường, nhưng ánh mắt nhìn Lan Phi dịu dàng khôn xiết.

Hàn Khải Uy trả điện thoại lại cho Kỳ Thiên Tích: "Đợi khi khác anh đi tìm Lan Phi nói chuyện thử."

"Hôm nay anh rảnh thế hả? Không cần chăm sóc Tiểu Bảo sao?"

"Tiểu Bảo theo mẹ nó về nhà ngoại rồi."

Kỳ Thiên Tích và Từ Mạc Á đưa mắt nhìn nhau: "Tiểu Bảo gọi Tô Dương Dương là mẹ à?"

"Ừ, nó thích Tô Dương Dương lắm."

Ưu Cố vẫn đang say ngủ đột nhiên rống lên: "Trừ phi ông đây chết rồi, chứ bằng không em đừng hòng gả cho bất cứ thằng nào."

Ba người đưa mắt nhìn nhau, Hàn Khải Uy nói: "Bây giờ anh đi tìm Lan Phi, hai cậu để ý trông chừng nó. Mạc Á, trước khi cậu bay thì báo cho anh một tiếng, chúng ta lại tụ tập thêm một bữa."

"Chắc chắn rồi, anh giải quyết chuyện của cậu Ưu trước đi."

Ngoài ngoại thành.

Hàn Khải Uy dừng xe trước một tòa chung cư nom rất đỗi bình thường.

Tòa chung cư này hơi nhuốm màu năm tháng, trước chung cư có một vườn hoa nhỏ, hoa và chim chóc trong vườn cũng là những loại dễ dàng nhìn thấy trên thị trường.

Hàn Khải Uy đứng trước cánh cửa sắt loang lổ, anh không vươn tay đẩy.

Mà lấy điện thoại ra, gọi cho Lan Phi một cuộc.

Trong chốc lát, tiếng chuông quen thuộc vang lên bên trong nhà.

Giọng nói dịu dàng, êm tai của người con gái ấy cất lên: "Alo, anh Khải Uy."

"Tôi đang đứng ngoài cửa."

Lan Phi ngập ngừng: "Kỳ Thiên Tích đã nói với tôi rất nhiều, tôi đều đã giải thích cả rồi. Khải Uy, tôi không muốn gặp mặt người có liên quan đến anh ta cho lắm, đặc biệt là bạn bè của anh ta như các anh."
"Cô cảm thấy tôi đến đây rồi, nghe cô nói một hai câu là đi liền ư?"

Lan Phi khựng lại, rồi nói tiếp: "Anh đợi một lúc."

Hàn Khải Uy quay trở về xe, nhìn người con gái chầm chậm từ nhà bước ra.

Cô ấy không quá xinh đẹp, nhưng rất có duyên, trông rất trưởng thành và yên tĩnh.

Hàn Khải Uy đã gặp Lan Phi nhiều lần, trước đây Lan Phi hay mặc những bộ đồ hàng hiệu sang trọng.

Nhưng bây giờ cô lại mặc quần áo bình dân, gương mặt cũng không tô son điểm phấn, trông có vẻ nhẹ nhàng trong trẻo, xinh đẹp lạ lùng.

Lan Phi đến bên ghế lái, đưa tay gõ kính xe.

Hàn Khải Uy hạ cửa xe xuống: "Lên xe đi."

"Tôi đưa anh đi dạo quanh đây."

Hàn Khải Uy không nói gì, anh xuống xe theo sau Lan Phi.

Lan Phi dắt Hàn Khải Uy đi vào một con đường nhỏ, rồi ngồi đại dưới mái đình ven đường.

Hàn Khải Uy chỉ đứng im nhìn lan can trong mái đình.

Lan phi bật cười: "Khải Uy, anh cũng cảm thấy quyết định của tôi quá vội vàng sao?"

"Cô kết hôn gấp gáp như vậy, xác suất hạnh phúc không cao đâu." "Vậy anh thì sao? Chẳng phải anh cũng đột nhiên kết hôn với người phụ nữ vừa mới quen biết chưa được bao lâu đó sao?"

"Chúng ta không giống nhau."

"Đúng thật là không giống, phụ nữ lúc nào cũng thiệt thòi hơn đàn ông, nhất là đàn ông vừa có quyền vừa có thế như các anh. Ai mà thắng nổi các anh chứ?" Nụ cười của Lan Phi rất đỗi miễn cưỡng.

"Vì Ưu Cố không chịu cưới cô nên cô mới tìm người đàn ông khác đến kích thích cậu ta à?"

"Tôi không có rảnh rỗi đến vậy đâu. Đã đợi mười năm rồi thì còn sợ cái gì nữa chứ. Chỉ là tôi đột nhiên thấy chán ngán cuộc sống như vậy. Anh nói xem, Ưu Cố có yêu tôi không? Nếu anh ta yêu tôi, sao mỗi lần đều vứt tiền cho tôi, kêu tôi tự đi phá thai? Các anh có biết lúc tôi nhìn thấy ánh mắt ngờ vực của bác sĩ và y tá, trong lòng đã nghĩ thế nào không? Mỗi lần đám đàn bà anh ta chơi bời ra oai với tôi, tôi cảm thấy thế nào không? Các anh là bạn của anh ta nên đều nghĩ anh ta chỉ chơi thêm được vài năm nữa thôi, sẽ không có chuyện gì xảy ra. Đến lúc nhà họ Ưu ép anh ta cưới, tôi có thể gả cho anh ta ngay." Lan Phi lau nước mắt trên mặt, giọng nói run run: "Nhưng đấy cũng chỉ là một khả năng mà thôi. Mấy năm nay, nhà họ Ưu biết hết tôi đã hy sinh những gì cho anh ta, nhưng tại sao không có ai nhắc đến chuyện cưới hỏi của tôi với Ưu Cô. Tôi đã 29 tuổi rồi, năm sau sẽ 30."

Lan Phi hít sâu một hơi, tiếp tục nói: "Vì phá thai quá nhiều lần mà sức khỏe của tôi rất kém. Có thể sau này tôi sẽ không mang thai được nữa, nhà họ Ưu cần người con dâu này không? Tôi nghĩ bọn họ nào có cần tôi. Hơn nữa, sau khi cưới Ưu Cố, không cần nghĩ cũng biết cuộc sống sau này sẽ như thế nào, rồi vẫn như mười năm nay thôi. Tôi không hề hy vọng mình phải tiếp tục sống như vậy một chút này, hiện giờ tôi gặp được một người đàn ông, anh ấy nghèo hơn các anh nhiều, nhưng anh ấy sẽ chăm sóc tôi, sẽ quan tâm đến tôi, cho dù cuộc sống vật chất không đầy đủ đi chăng nữa cũng có làm sao đâu? Cũng không phải tôi với anh ấy không cố gắng, muốn sống cuộc sống bình thường thì hẳn không thành vấn đề."

"Cô cảm thấy anh ta sẽ không để ý quá khứ của cô à?"

"Tôi đã thú thật mọi chuyện với anh ấy rồi. Anh ấy nói anh ấy không để ý," Lan Phi nhìn Hàn Khải Uy: "Anh ngạc nhiên lắm đúng không? Nhưng tôi không nghĩ anh ấy nói dối lừa gạt tôi đâu."

"Tôi chỉ cảm thấy cô làm vậy quá mạo hiểm. Ưu Cố cũng không phải là người bạc tình, cô ở bên cậu ta mười năm, cậu ta sẽ không đối xử tệ với cô đâu."

"Nhưng cái tôi cần là tình yêu, không phải tiền bạc." Lan Phi quay mặt về về hướng núi rừng, ánh mắt trở nên xa xăm: "Anh về nói với anh ta, tôi không hận anh ta. Yêu nhau mười năm nhưng cuối cùng lại đi đến bước đường này, tôi cũng phải gánh phần trách nhiệm, không thể nói là ai có lỗi với ai. Sau này vợ của anh ta chắc chắn sẽ tốt hơn tôi, không cần phải buồn bã quá lâu vì tôi, anh ta muốn chơi thế nào thì chơi thế đó đi."

Lan Phi nói dứt lời bèn nhổm người dậy bỏ đi, không buồn liếc nhìn Hàn Khải Uy thêm chút nào nữa.

Hàn Khải Uy lặng lẽ đứng đấy, không đánh giá chuyện tình của Ưu Cố và Lan Phi.

Những chuyện Ưu Cố làm rất bình thường trong giới quyền quý, có không ít người sau khi cưới vẫn chơi bời như trước đó, chỉ cần bàn bạc ổn thỏa trước đám cưới, vợ chồng hai người cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt cho qua, hoặc là chơi bời các thể loại.

Nhưng không thể không thừa nhận, cách làm này rất đáng buồn.

Đàn ông ở giai cấp bọn họ có chơi đến năm 40 tuổi, muốn kết hôn thì vẫn sẽ có cả đám em gái mười mấy hai mươi tuổi vồ vập nhào đến.

Nhưng con gái thì khác.

Cho dù tiền có quyền có nhan sắc, qua 30 tuổi, đối tượng có thể kết hôn cũng ít đi.

Hàn Khải Uy không thể phủ định sự lựa chọn của Lan Phi được.

Cô ấy tặng thanh xuân và thời gian đẹp nhất trong đời người con gái cho Ưu Cố, nhưng lúc sắp bước qua tuổi 30, vẫn không có được đám cưới trong mong muốn.

Thậm chí cô ấy và Ưu Cố chia tay bằng cách này, đến phí chia tay cũng không có.

Nói cho cùng... người thiệt thòi vẫn là cô ấy mà thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau