CÔ VỢ DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ dễ thương - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Thổ hào, anh sắc dụ tôi

Người trong nhà còn thỉnh thoảng cầm thành tích của Tô Dương Dương so với cô ta, mà Tô Dương Dương là một học bá, trong lúc ở trường cơ bản đều xếp top năm toàn khối.

Trên cơ bản, cuộc sống hai mươi năm trước của Tô Dương Dương chính là hình mẫu cho người thắng trong cuộc đời.

Cho đến lúc cô vì Chung Tấn Duy mà từ bỏ vị trí cử đi nước ngoài, hình tượng của cô mới sụp đổ.

Ba mẹ cô thường lén nói Tô Dương Dương ngốc, nói cô học đến ngu đầu.

Nhưng Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên trước nay chưa từng nói gì về chuyện Tô Dương Dương từ bỏ cơ hội xuất ngoại, người thân hỏi thì đơn giản nói một câu cho qua, không có chút ý tứ trách móc Tô Dương Dương.

Mà Tô Dương Dương bây giờ gả cho Hàn Khải Uy, Hàn Khải Uy lại đối xử với Tô gia, Lưu gia tốt như vậy, làm người ta đành phải hâm mộ ghen tỵ hận với vận may của Tô Dương Dương.

Dựa vào cái gì mà Tô Dương Dương có thể đem tất cả chuyện tốt kéo lên người cô.

Cô ta trông không tệ hơn Tô Dương Dương, dáng vóc cũng tốt hơn Tô Dương Dương.

Tại sao Hàn Khải Uy lại lấy một người phụ nữ như Tô Dương Dương?

Lưu Nghê Ni nhìn khuôn mặt Hàn Khải Uy, nghĩ nếu Hàn Khải Uy biết chuyện của Tô Dương Dương và Chung Tấn Duy, sẽ còn muốn Tô Dương Dương không?

Lúc suy nghĩ này lóe lên trong đầu cô ta, Lưu Nghê Ni sững sờ.

Cô ta không nghĩ tới cô ta lại có suy nghĩ như vậy.

Tô Dương Dương thấy Lưu Nghê Ni không nói chuyện, bèn đẩy đẩy cô ta: "Sao lại ngây ngốc rồi? Mệt rồi?"

"Hơi mệt."

"Vậy em đi phòng cho khách nghỉ ngơi một chút, đợi lát nữa ăn cơm chị gọi em."

"Vậy mọi người nói chuyện a."

Nói xong, Lưu Nghê Ni đứng dậy đi về phía phòng khách.

Phòng khách ở trong cùng, lúc Lưu Nghê Ni đi qua phòng của Tô Dương Dương, bước chân khựng lại một chút.

Cô ta ở trước cửa do dự một lát, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Tô Dương Dương, nhẹ tay nhẹ chân đi vào.

Trong phòng, Tiểu Bảo đang nằm trên giường ngủ.

Nghe thấy tiếng động nhẹ nhàng đó, thân thể nho nhỏ của cậu cử động một chút, cảnh giác mở mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn rất nghiêm túc.

Lưu Nghê Ni không nghĩ tới cô đẩy cửa đi vào sẽ nhìn thấy cảnh tượng như vậy, cô cho rằng Tiểu Bảo đã ngủ rồi.

Đôi mắt đen láy của Tiểu Bảo híp lại nhìn cô, ánh mắt hoàn toàn không giống như một đứa trẻ năm tuổi nên có.

Dự tính trong lòng Lưu Nghê Ni ngay lập tức vỡ vụn.

Tiểu Bảo nhìn sự kinh hoảng lóe lên trên khuôn mặt Lưu Nghê Ni, lộ ra nụ cười trào phút không có phút phù hợp nào với độ tuổi thực tế của cậu.

Lưu Nghê Ni bị dọa nhảy dựng, run giọng nói: "Dì đi sai phòng rồi."

Nói xong, cô ta chạy ra ngoài.

Tiểu Bảo nhảy xuống giường, đóng cửa lại.

Chút gan này còn muốn tìm cảm giác tồn tại trước mặt cậu, thật sự là ngu đến một chút hàm lượng kỹ thuật cũng không có.

Nghĩ tới Tiểu Dương Dương nhà cậu và người phụ nữ này là bà con, cậu cảm thấy Tiểu Dương Dương nhà cậu thật lợi hại, ở cùng một người ngốc lâu như vậy, không bị lây, thực sự là kỳ tích.

***
Vì người thân hai nhà Tô Lưu và Tô Dương Dương, Hàn Khải Uy sắp bốn mươi người rồi, nên không ăn cơm ở nhà.

Lần này do Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên làm chủ đến khách sạn năm sao gần đó dùng cơm trưa, trong đó Hàn Khải Uy vẫn là tiêu điểm.

Tiểu Bảo dính lấy Tô Dương Dương không buông, thường gắp thức ăn cho Tô Dương Dương gắp, đút Tô Dương Dương ăn.

Bộ dạng nhỏ ân cần nhiệt tình kia, làm người không biết còn cho rằng Tiểu Bảo là Tô Dương Dương tự mình sinh.

Tô Dương Dương ăn vài miếng thức ăn Tiểu Bảo gắp cho cô, thì không để cậu tiếp tục bận rộn nữa.

Cậu còn là một đứa bé, cầm đũa không thành thạo, gắp thức ăn khá tốn sức.

Cô cảm thấy được sự chăm sóc của cậu là được rồi.

Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên nhìn thấy động tác giữa Tô Dương Dương và Tiểu Bảo, trong lòng rất hài lòng.

Vốn sau khi họ nghe thấy thân thế của Tiểu Bảo thì rất thương tiếc cậu, thấy một đứa bé nhỏ như vậy là hiểu chuyện như thế, sự hài lòng với Tiểu Bảo trực tiếp viết lên trên mặt.

Nếu không phải Tiểu Bảo không thân cận với ai ngoài Hàn Khải Uy và Tô Dương Dương, Lưu Mộc Miên thật sự muốn xông tới ôm cậu cắn vài miếng.

Đứa nhỏ đáng yêu lại hiểu chuyện như vậy, ai không thích.

Một bữa trưa ăn tới hơn ba giờ chiều mới xong, những người đàn ông đều uống không ít rượu.

Hàn Khải Uy là trung tâm của mọi người, lại là lần đầu tiên chính thức gặp người của hai nhà Tô Lưu, đương nhiên trở thành đối tượng kính rượu của mọi người.

Nhưng từ trên mặt anh lại không nhìn ra dấu vết say rượu.

Cho đến lúc tiễn tất cả mọi người ra khỏi phòng bao, Hàn Khải Uy mới dựa vào vai Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương ngửi thấy mùi rượu trên người anh: "Anh có muốn đặt phòng ở đây nghỉ ngơi không?"

"Để tôi dựa một lát là được, về nhà rồi ngủ."

"Thổ hào, các người bình thường nói chuyện làm ăn đều như vậy sao?"

"Đau lòng rồi?" "Hình như có một chút." Tô Dương Dương nói xong có chút ngại ngùng, bổ sung: "Thổ hào, anh nhất định phải giữ gìn sức khỏe, như vậy tôi mới có tiền không đến hết để tiêu."

Hàn Khải Uy nghe vậy cười nhẹ vài tiếng: "Tôi là cấp độ đặc biệt, lúc bàn chuyện làm ăn rất ít khi bị chuốc rượu, mời rượu bình thường đa phần có thể uống cũng có thể không uống."

"Vậy anh vất vả rồi."

"Tôi đã cưới em rồi, thỉnh thoảng ứng phó một chút họ hàng nhà em thì có bao nhiêu vất vả."

Tô Dương Dương nghe lời của Hàn Khải Uy thì cười khúc khích vài tiếng, cảm thấy Hàn Khải Uy nói rất có đạo lý.

Xem ra cô cũng phải học lễ nghi thương nghiệp và văn hoa bàn ăn, không thể sau này khi cùng Hàn Khải Uy đi gặp họ hàng bên nhà anh thì biểu hiện quá giống đầu gỗ.

Hai lớn một nhỏ ngồi một lát, Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên đã tiễn xong người khách cuối cùng.

Hàn Khải Uy ngồi thẳng người, cười nói: "Khách đều về rồi ạ?"

"Đều về rồi. Khải Uy, con có tốt chứ? Nếu không kêu khách sạn làm chén canh giải rượu?" Lưu Mộc Miên quan tâm nói.

"Không đâu đâu ạ, đi một lúc là tỉnh rượu rồi."

"Vậy chúng ta từ từ đi về. Người hai nhà quá cao hứng rồi, mới từng người cố sức mời rượu. Nếu cảm thấy phiền, mẹ nhắc nhở họ một tiếng."

"Họ cũng là vì vui mừng cho con và Dương Dương kết hôn, không nghiêm trọng như vậy."

Một hàng người chậm rãi từ khách sạn đi về nhà.

Về tới nhà, Hàn Khải Uy lên lầu đến phòng Tô Dương Dương tắm rửa.

Lưu Mộc Miên đến nhà bếp đun hai phần canh giải rượu.

Một phần cho Tô Thạch Diễn, một phần cho Tô Dương Dương bưng lên lầu cho Hàn Khải Uy.

Lúc Tô Dương Dương đẩy cửa vào phòng, Hàn Khải Uy đang ra khỏi phòng tắm, cả người trên dưới chỉ quấn khăn tắm.

Mặt Tô Dương Dương lập tức nóng lên, cô ho nhẹ một tiếng: "Thổ hào, anh đây là muốn sắc dụ tôi sao?"

"Chứ không lẽ.”

"Đợi chúng ta thân thuộc một chút, anh làm vậy tôi nhất định sẽ xông lên." Tô Dương Dương cười đê tiện nói, đặt canh giải rượu lên tủ đầu giường: "Mẹ già nấu cho anh, anh uống xong thì ngủ đi. Ăn cơm tối thì tôi đến kêu anh."

"Tiểu Bảo đâu?" Hàn Khải Uy nhận bát canh từ từ uống.

"Nó chơi ở trong phòng khách nhỏ tầng hai."

"Ừ, năng lực thích ứng của nó còn tốt hơn trong tưởng tượng của tôi."

"Đó tất nhiên là tôi quá có sức tương tác rồi." Tô Dương Dương đắc ý nói.

"Em nói vậy tôi cũng ngại phản bác, em nói sao thì là vậy đi." Hàn Khải Uy nói xong thì uống canh giải rượu.

Tô Dương Dương thu bát canh Hàn Khải Uy uống xong: "Anh nghỉ ngơi đi."

Nói xong, cô bưng chén không ra ngoài.

Hàn Khải Uy thay quần áo ngủ, vén chăn nằm vào.

Chương 42: Đã nói làm thiên sứ hai bên đâu

Mùi chăn ga và mùi nước hoa tươi mát, còn có mùi hương trên người Tô Dương Dương đều rất thơm.

Hàn Khải Uy lướt mắt nhìn căn phòng.

Trang trí trong phòng không tính quá tốt, phong cách trang trí cũng là kiểu dáng thịnh hành mười năm trước, nhưng có thể nhìn thấy nó được giữ gìn rất tốt.

Cảm giác cả nhà Tô gia cho người ta đều là không nhiễm bụi trần, mỗi một đồ vật đều là được giữ gìn rất cẩn thận, có hương vị cuộc sống, còn có dấu vết giữ gìn chúng.

Phòng của Tô Dương Dương không có nhiều hơi thở của thiếu nữ, kệ sách, đồ thủ công, bàn học, tủ quần áo, bàn trang điểm, vân vân, kiểu dáng đều đơn giản thanh lịch, không có đồ dùng quá nữ tính.

Đây có thể là có liên quan đến nghề nghiệp của cô.

Hàn Khải Uy nghĩ, nắm mắt ngủ.

***

Lúc Tô Dương Dương xuống lầu rửa bát, thì bị Lưu Mộc Miên kéo tới một bên.

"Mẹ bà ba con chọn một ít đồ cho Tiểu Bảo và thông gia, con xem xem có thích hợp không."

"Trong nhà Hàn Khải Uy không thiếu gì cả, con nghĩ tâm ý là được rồi, họ đều rất thích."

"Mẹ cũng nghĩ vật, nên chọn những đồ thực dùng mà không đắt."

"Mẹ già, mẹ thật thông minh."

"Cái này còn cần con nói." Lưu Mộc Miên liếc cô: "Quà cho Tiểu Bảo mẹ chuẩn bị vài bộ quần áo, đồ chơi linh tinh, mẹ chưa từng thấy bé từng chơi, nên không mua, mua không phù hợp thì sẽ lãng phí."

"Bé quả thực không chơi những đồ những bé bình bình thường chơi." Tô Dương Dương giữ vai Lưu Mộc Miên: "Mẹ già, mẹ đừng nghĩ nhiều như vậy, có lễ tiết là được rồi, đừng băn khoăn, trước đây mẹ không phải như vậy."

"Còn không phải con gả cho người quá tốt sao, mẹ có thể không băn khoăn sao? Gả không tốt, mẹ sầu, gả quá tốt, mẹ cũng sầu, làm mẹ thật sự không dễ dàng."

Tô Dương Dương hôm lên mặt Lưu Mộc Miên: "Vậy mẹ sầu đi, còn đi đây."

"Tô Dương Dương, đã nói làm thiên sứ hai bên đâu? Con cứ như vậy đối xử với mẹ đã ngậm cay nuốt đắng nuôi con lớn lên?!"

Tô Dương Dương làm bộ không nghe thấy, lắc lư lên lầu.

Cô biết bà Lưu Mộc Miên chính là cảm thán một chút, quay đầu nên làm gì vẫn làm gì, cô cũng không đi phá hư.

***

Sau kỳ nghỉ tết nguyên đán, Tô Dương Dương quay lại bệnh viện làm việc, đem bánh kẹo cưới cho đồng nghiệp và cấp trên trong bệnh viện.

Tiểu Yên ăn đến cười như nở hoa: "Đây là kẹo cưới ngon nhất em từng ăn."

"Bạn học Tiểu Yên, nịnh nọt cũng không cần nịnh hết sức như vậy."

"Không phải nịnh. Trước đây, khi tham dự hôn lễ, sau khi đưa hồng bao thì được phát cho một túi kẹo cưới và bánh quy nho nhỏ, mùi vị đều không ngon bằng mình đi mua ở siêu thị, nào so được với kẹo cưới của giám đốc Hàn tôi." Tô Dương Dương lười nghe cô ấy tiếp tục khen, hỏi: "Giáo sư Lý đi đâu rồi? Chị vừa mới đến phòng làm việc của ông, trong làm việc chưa mở cửa."

"Em cũng không rõ, hình như đi tham dự hội nghị diễn đàn tim não huyết quản rồi."

"Chị không nghe nói gần đây có hội nghị chuyên ngành a."

"Em cũng không nghe nói, cũng có thể là triển lãm chuyên ngành. Chúng ta không phải khoa tim não huyết quản, không quá hiểu đi." Tiểu Yên nói.

Tô Dương Dương gật gật đầu, bắt đầu công việc buổi sáng.

Sau khi cô trở thành bác sĩ chữa trị chính, nội dung công việc cũng không khác mấy với trước đây, chỉ là thời gian làm việc quy luật hơn hơn bác sĩ nội trú, giống với thời gian làm việc của các quản lý thông thường.

Trừ khi có tình huống đặc biệt cần tăng ca, lúc khác đều là sáu giờ tan làm.

Cô làm bác sĩ nội trú một năm, cơ bản không có khái niệm nghỉ ngơi gì, giống như mỗi ngày đều xoay quanh bệnh viện, còn phải gọi lúc nào là tới lúc ấy.

Bây giờ đột nhiên trở nên quy luật, cô thật sự có chút không thích ứng.

Tô Dương Dương bận rộn một ngày, phân phó hai câu với Tiểu Yên thì tan làm.

Hôm nay Hàn Khải Uy hẹn bác sĩ gia đình của Tiểu Bảo ăn cơm, cô gần đầu tiên gặp đối phương nên không thể trễ.

Cho nên, cả đường lái xe như điện về biệt thự.

Sau khi vào biệt thự, cô nhìn thấy một người đàn ông trí thức đeo cặp kính gọng vàng ngồi trên sofa ở phòng khách.

Người đàn ông đứng dậy, vươn tay về phía cô, cười nói: "Xin chào bà Hàn, tôi là Lưu Tử Xuyên, bác sĩ gia đình của Tiểu Bảo." "Xin chào, rất vui được gặp anh." Tô Dương Dương vươn tay bắt tay anh ta.

"Nghe ông Hàn nói cô là bác sĩ bệnh viện Nhã Đức, bệnh viện Nhã Đức là bệnh viện rất tốt."

"Chúng ta mặc dù làm cùng ngành, nhưng thực lực và kỹ thuật khác biệt quá lớn, còn mong bác sĩ Lưu chỉ dạy nhiều hơn." Tô Dương Dương nói rất thành khẩn.

"Bà Hàn quá khiêm tốn rồi. Bệnh viện Nhã Đức hiện tại mặc dù không phải bệnh viện số một số hai của thành phố Thương, nhưng điều kiện máy móc và bác sĩ của nó đều không tệ, rất nhiều bác sĩ nổi tiếng bây giờ là chuyên gia đều xuất thân từ bệnh viện Nhã Đức, nói không chừng bác sĩ nổi tiếng kế tiếp chính là bà Hàn."

"Tôi bây giờ phải nói khiêm tốn hay là nói anh nói đúng a?"

Lưu Tử Xuyên bị phản ứng thẳng thắn của cô chọc cười.

Hàn Khải Uy và Tiểu Bảo lúc này tập thể dục về, Tiểu Bảo chạy tới bên cạnh Tô Dương Dương hôn cô một cái, rồi lại chạy chậm lên lầu.

Lưu Tử Xuyên luôn để ý đến động tác của Tiểu Bảo, cho tới lúc bóng dáng Tiểu Bảo biến mất, anh mới quay sang Hàn Khải Uy và Tô Dương Dương: "Tình huống của Tiểu Bảo tốt hơn trong dự tính của tôi."

Hàn Khải Uy ngồi bên cạnh Tô Dương Dương: "Khác biệt bây giờ và trước đây của bé là tiếp nhận thêm một người, biểu hiện ở các mặt khác không thay đổi quá nhiều."

"Chuyện này cần một quá trình, đối với chúng ta mà nói Tiểu Bảo chỉ là tiếp nhận một người, nhưng đối với bản thân bé mà nói, bé tiếp nhận một người trước nay chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của bé, độ tiếp nhận còn rất mạnh, không xuất hiện tình huống bài xích, chuyện này cực kỳ hiếm gặp trong số các bệnh nhân mắc chứng tự kỷ. Tôi và chuyên gia tâm lý trẻ khác định vị tình trạng bệnh của Tiểu Bảo không phải chứng tự kỷ điển hình, bé có một số tình trạng của chứng tự kỷ, lại không hoàn toàn khớp với đặc trưng của chứng tự kỷ. Tiểu Bảo trước đây không bằng lòng giao lưu, ngay cả giao lưu với ông Hàn cũng cần giúp đỡ mới có thể tiến hành giao lưu cần thiết, cả người bé ở trạng thái căng cứng, lúc nãy nhìn thấy bé, bé không có biểu hiện như vậy, động tác cơ thể và biểu cảm của bé đều thoải mái. Đây là tiến bộ quan trọng nhất mấy năm nay.

Hàn Khải Uy nói: "Thay đổi của bé không nhỏ, chỉ là bé vẫn không nói chuyện. Nếu lâu dài không nói chuyện, năng lực ngôn ngữ của bé từ từ thoái hóa. Thời gian bé học nói không dài, hệ thống phát âm ngôn ngữ vẫn chưa hoàn toàn mở ra, đã bước vào trạng trái tự kỷ."

Lưu Tử Xuyên cũng sắc mặt nghiêm túc gật đầu: "Đây cũng chính là công việc tiếp theo chúng tôi cần làm, tôi cần sự giúp đỡ của hai người để kiểm tra toàn thân và tâm lý cho Tiểu Bảo, sau đó xác định quá trình chữa trị."

Tô Dương Dương nghe nửa ngày, vẫn không có khái niệm trực quan với bệnh tình của Tiểu Bảo.

Nhưng nghe thấy năng lực ngôn ngữ của Tiểu Bảo bị thoái hóa, cô cũng biết tính nghiêm trọng của sự việc.

Một người lớn không nói chuyện hai tháng, mở miệng cũng tốn sức.

Một đứa bé vừa học nói không lâu, im lặng hai năm, vậy hậu quả nghĩ là biết.

Tô Dương Dương hỏi: "Vậy nhiệm vụ cấp bách là làm Tiểu Bảo nói chuyện sao?"

"Đúng. Nhưng cũng không thể làm quá gấp, phải tiến hành tuần tự, tránh làm bé sinh ra tâm lý phản nghịch."

Tô Dương Dương nhìn Hàn Khải Uy, Hàn Khải Uy cũng đang nhìn cô.

Tô Dương Dương nói: "Chúng tôi bắt đầu gia tăng ở chung với Tiểu Bảo trước, anh cảm thấy thế nào?"

Hàn Khải Uy gật đầu.

Thím Lê từ phòng ăn đi ra: "Cậu chủ, mợ chủ, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi."

Chương 43: Tiểu bảo mất không chế

Mọi người ăn cơm tối xong, Tô Dương Dương lên lầu giúp Tiểu Bảo tắm rửa.

Nhìn cơ thể bé bỏng trắng trắng mềm mềm của cậu đang ngồi trong bồn tắm thiết kế dành riêng cho trẻ con, trong lòng cô không nhịn được căng thẳng.

Cô không hiểu rốt cuộc gặp phải chuyện gì, làm một đứa bé lúc đó chỉ ba tuổi không muốn mở miệng nói chuyện nữa.

Tiểu Bảo thấy Tô Dương Dương không nói chuyện, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn cô.

Tô Dương Dương cầm khăn tắm to, bao cậu nhóc ướt đẫm lại, ôm lên đầu gối.

Sau đó dùng khăn lông khác giúp cậu lau tóc.

Lúc sau lau khô, Tô Dương Dương dùng tay thọt lét cậu.

Thân thể Tiểu Bảo run rẩy, bắt đầu văn vẹo.

Tô Dương Dương một tay giữ vững người cậu, một tay nhẹ nhàng đặt dưới nách cậu, chọc trên chân nhỏ.

Tiểu Bảo vặn vẹo vài cái, sau đó cơ thể cậu đột nhiên không cử động nữa, khuôn mặt kinh hoảng nhìn Tô Dương Dương, lộ ra biểu cảm sợ hãi.

Tô Dương Dương phát hiện trạng thái bất thường của cậu, dừng động tác trên tay.

Vừa định an ủi, thì nghe thấy tiếng hét chói tai của Tiểu Bảo.

Hàn Khải Uy và Lưu Tử Xuyên dưới lầu đang thảo luận việc kiểm tra.

Công việc tiến hành thế nào, thì nghe thấy tiếng kêu bén nhọn của Tiểu Bảo.

Hàn Khải Uy nhanh chóng xông lên lầu.

Tiểu Bảo khuôn mặt nhỏ tím lại hét, bộ dạng rất đau khổ.

"Em làm gì nó?" Hàn Khải Uy lạnh giọng nói, ôm Tiểu Bảo từ trong tay Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương bị giọng điệu lạnh lùng của anh đâm đau lòng, nhưng thấy bộ dạng của Tiểu Bảo, lại rất lo lắng: "Em cũng không biết xảy ra chuyện gì, bé đột nhiên như vậy."

Hàn Khải Uy lướt mắt nhìn cô, ôm Tiểu Bảo về phòng.

"Không sao rồi, ba ở đây, ngoan, không ai có thể tổn thương con, biết không?" Hàn Khải Uy vừa ôm cơ thể nhỏ bé của cậu, vừa nhẹ giọng dỗ.

Giọng nói lười biếng hấp dẫn ngày thường, lúc này càng trầm thấp, có sự ấm áp nồng đậm.

Tô Dương Dương nhìn bóng lưng Hàn Khải Uy, nuốt sự đau đớn trong lòng xuống, nhanh chóng thu dọn đồ đạc phòng tắm.

Tiểu Bảo được Hàn Khải Uy an ủi, tiếng kêu sắc bén từ từ yếu đi, khuôn mặt nhỏ cũng từ từ từ tím chuyển sang trắng, cơ thể cũng không run rẩy nữa, ngoan ngoãn để Hàn Khải Uy ôm.

Để Tiểu Bảo úp vào hõm vai Hàn Khải Uy, đôi tay nhỏ mủm mĩm ôm chặt cổ Hàn Khải Uy.

Bàn tay to của Hàn Khải Uy nhẹ vỗ lưng non nớt yếu ớt của cậu: "Ngoan, đừng sợ. Ba sẽ luôn ở bên con, sẽ không để con một mình nữa."

Hàn Khải Uy thấp giọng như vậy nói với Tiểu Bảo gần một tiếng, Tiểu Bảo mới ngủ.

Hàn Khải Uy lúc này mới nhẹ nhàng thay đồ ngủ cho cậu, đặt cậu lên giường nhỏ.

Lưu Tử Xuyên tranh thủ lúc này làm kiểm tra toàn thân cho Tiểu Bảo: "Kiểm tra tâm lý đợi lúc tâm trạng Tiểu Bảo ổn định rồi làm, đợi có kết quả báo cáo, tôi sẽ lại đến một chuyến."

"Vất vả rồi."

"Ông Hàn quá khách sao rồi, thời gian không sớm nữa, không làm phiền hai người nghỉ ngơi, tạm biệt."

Quản gia tiễn Lưu Tử Xuyên rời đi.

Tô Dương Dương nhìn Tiểu Bảo đang ngủ và Hàn Khải Uy ngồi bên giường ánh mắt không rời Tiểu Bảo giây nào, nói: "Xin lỗi, em không biết sẽ trở nên như vậy."

Tay Hàn Khải Uy nhẹ nhàng xoa bàn tay mủm mĩm của Tiểu Bảo: "Lời lúc nãy của tôi làm em khó chịu sao?" Tô Dương Dương không nghĩ tới anh sẽ hỏi chuyện này, nhẹ giọng nói: "Không có."

"Sau khi nó gặp em thì rất ít khi xuất hiện tình trạng đột ngột la hét, tôi cho rằng nó đã có thể hoàn toàn tiếp nhận em, không nghĩ tới, vẫn không được."

"Có phải vì lúc nãy em làm một số động tác không nên làm với bé, mới làm bé nhớ tới cái gì?"

"Em làm gì?" Sắc mặt Hàn Khải Uy trở nên nghiêm túc.

"Em lúc nãy thọt lét bé một chút, vừa bắt đầu bé trốn. Sau khi trốn một lát, bé bắt đầu la hét. Đây là bé nhớ tới chuyện trước đây, hay là bé không có cách nào tiếp nhận tình huống bé không thể kháng cự, chỉ có thể dùng tiếng hét để thể hiện?" Tô Dương Dương nghiêm túc nói.

"Lúc nó xảy ra chuyện, chúng ta đều không ở bên cạnh, sau khi anh chạy tới bệnh viện, nó ôm anh khóc. Từ lúc đó, nó không thể tiếp nhận sự tiếp xúc của người khác, cũng không mở miệng nói chuyện nữa."

"Bé rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Tô Dương Dương có chút tò mò.

Cô nghĩ, có lẽ làm rõ quá trình Tiểu Bảo xảy ra chuyện, sẽ biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

"Hôm nay quá trễ rồi, em nghỉ ngơi trước, sau này anh sẽ nói cho em biết." Hàn Khải Uy nhàn nhạt nói.

Tô Dương Dương thấy Hàn Khải Uy không có ý tiếp tục nói, bèn nói: "Vậy em đi ngủ đây, có chuyện cần giúp đỡ thì gọi em."

"Ừ."

Tô Dương Dương đóng cửa đi ra, nhớ tới bộ dạng lúc nãy của Tiểu Bảo, trong lòng vẫn có chút sợ hãi.

***

Ngày hôm sau.

Tô Dương Dương thức dậy sớm, Thím Lê đã làm bữa sáng ở phòng bếp.

Tô Dương Dương gõ cửa phòng Tiểu Bảo.

Sau đó có chút lo lắng bất an đứng ở cửa đợi.

Một lát sau bên trong truyền tới tiếng bước chân, cửa phòng đóng chặt được mở ra, lộ ra khuôn mặt Hàn Khải Uy có chút mệt mỏi.
Rõ ràng tối qua không nghỉ ngơi tốt.

"Tối qua anh không ngủ?"

"Có ngủ một lát."

"Tiểu Bảo vẫn ổn chứ?"

"Tâm trạng trước mắt còn chưa ổn định, em ăn sáng trước, không cần đợi chúng tôi."

"Không cần đi bệnh viện xem sao?"

"Đi lúc này chỉ sẽ làm tâm trạng nó sụp đổ lần nữa, đợi tâm trạng ổn định rồi mới có thể làm kiểm tra tâm lý."

Tô Dương Dương gật gật đầu, xuống lầu ăn sáng.

***

Hàn Khải Uy đi về bên giường Tiểu Bảo, Tiểu Bảo mê mang tỉnh lại.

Hai giây sau thì ngồi bật dậy, cái đầu nhỏ nhìn bốn phía, cho tới lúc nhìn thấy Hàn Khải Uy, sự căng thẳng trên khuôn mặt nhỏ mới thả lỏng.

Hàn Khải Uy ngồi bên người cậu, giọng ấm áp nói: "Còn khó chịu sao?"

Tiểu Bảo không trả lời. bò vào trong lòng Hàn Khải Uy, ôm chặt anh.

Hàn Khải Uy sờ sờ mái tóc mềm mại của cậu, không đẩy cậu ra.

Đứa nhỏ này bị dọa thì cực kỳ dán anh, căn bản không thể rời anh nửa bước.

Hàn Khải Uy an ủi Tiểu Bảo nửa ngày mới nói: "Hôm nay tổng công ty tổ chức họp tổng kết năm, ba không thể vắng mặt, con có muốn đi theo ba không?"

Thân thể Tiểu Bảo run rẩy, do dự gật gật đầu.

"Vậy dậy đánh răng rửa mặt, ăn xong bữa sáng thì đi. Mami còn ở dưới lầu đợi."

Tiểu Bảo nghe vậy ôm Hàn Khải Uy, dụi dụi anh, không biết muốn biểu đạt điều gì.

...

Tô Dương Dương đang thương lượng có nên mang bữa sáng lên lầu không với Thím Lê, thì nhìn thấy Hàn Khải Uy ôm Tiểu Bảo mặc áo len con vịt vàng xuống lầu.

Tô Dương Dương vội giúp Hàn Khải Uy kéo ghế, hỏi: "Anh và Tiểu Bảo muốn ăn gì?"

"Anh húp cháo, cho Tiểu Bảo sữa chua."

Tô Dương Dương đứng dậy đến phòng bếp lấy một phần sữa chua Thím Lê vừa hâm xong.

Hàn Khải Uy cầm muỗng đặt trong tay Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo tư từ ăn, lại từ đầu tới cuối không có ý xuống khỏi người Hàn Khải Uy, tự mình ngồi.

Tô Dương Dương nhìn đồng hồ, phát hiện sắp tới thời gian cô đi làm rồi: "Nếu không hôm nay em xin nghỉ một ngày? Tối qua anh không nghỉ ngơi tốt."

"Em đi làm đi. Tiểu Bảo bây giờ chỉ bám anh, em ở nhà hiệu quả cũng không lớn."

Tô Dương Dương nghĩ nghĩ cũng phải, nói: "Vậy có chuyện gì thì gọi điện thoại cho em."

Nói xong, Tô Dương Dương cầm túi rời đi.

Chương 44: Giám đốc hàn và tiểu giám đốc hàn

Tiểu Bảo ăn xong chén sữa chua nhỏ, Hàn Khải Uy lại đút cậu ăn nửa chén cháo nhỏ.

Hàn Khải Uy lên lầu thay quần áo ra ngoài, cho Tiểu Bảo mang giày xong thì ra ngoài.

Tài xe thấy anh ôm Tiểu Bảo, sững sờ một chút.

Thế giới bên ngoài mặc dù đều biết Hàn Khải Uy có con, nhưng trừ người thân cận với Hàn Khải Uy từng thấy Tiểu Bảo, người khác đều chưa từng nhìn thấy.

Bây giờ nhìn thấy Hàn Khải Uy ôm Tiểu Bảo đến công ty không nhịn được có chút ngạc nhiên.

Tâm tình của tài xe chỉ là chợt lóe lên, lập tức đi lên phía trước mở của xe cho Hàn Khải Uy: "Đổng sự Hàn, mời lên xe."

***

Xe thương vụ sáng bóng như mới dừng trước tòa nhà tập đoàn Hàn thị, Hàn Khải Uy ôm Tiểu Bảo xuống xe.

Hôm nay là ngày các công ty con dưới trướng tập đoàn Hàn thị về tổng công ty họp, tòa nhà tập đoàn Hàn thị đầy người chen chúc.

Tất cả mọi người đều trừng to mắt nhìn cậu nhóc trên cánh tay Hàn Khải Uy.

Đôi mắt đó, chiếc mũi đó, đôi môi đó, dường như là bản thu nhỏ của Hàn Khải Uy.

Tiểu Bảo cũng mở đôi mắt đen nhánh nhìn họ, sau đó cánh tay nhỏ ôm cổ Hàn Khải Uy, khuôn mặt nhỏ vùi vào trong, chỉ để lại cho người người tò mò đó cái mông nhỏ.

"Chào buổi sáng đổng sự Hàn."

"Chào buổi sáng đổng sự Hàn."

...

Hàn Khải Uy đi vào thang máy chuyên dùng trong tiếng chào hỏi vang dội.

Trong quá trình anh đi, không ít nhân viên nữ không nhịn được lấy điện thoại ra giả bộ tự sướng, chụp không ít hình Hàn Khải Uy và Tiểu Bảo.

Hàn Khải Uy tới tầng phòng làm việc của anh, trợ lý của anh đã đợi ở cửa thang máy.

Cửa thang máy vừa mở ra, anh ta cung kính nói: "Chào buổi sáng đổng sự Hàn."

"Giúp tôi đặt phần cơm cho trẻ con." Hàn Khải Uy vừa vào văn phòng vừa nói.

"Dạ."

"Thông báo tất cả mọi người, hai mươi phút sau họp."

"Đầu tiên họp hội nghị tổng thể, hay là hội nghị công ty con ạ?"

"Tổng thể."

"Dạ."

Trợ lý nghiêm chỉnh rời đi.

*** Tô Dương Dương bận cả buổi sáng, hôm nay bệnh nhân rất đông, cả buổi sáng khám cho ba mươi mấy bệnh nhân, cho đến trưa mới có thời gian thở, cả cơm trưa cũng là Tiểu Yên đến nhà ăn đặt về cho cô.

Hai người đến nhà ăn nhỏ cùng tầng ăn cơm.

Tiểu Yên giống như dâng bảo vật lấy ra điện thoại cho Tô Dương Dương xem: "Chị Tô, xem xem giám đốc Hàn và tiểu giám đốc Hàn."

"Họ thế nào?"

"Chị cũng quá không quan tâm chồng và con trai rồi." Ngón tay Tiểu Yên lướt vài cái trên màn hình, sau đó đưa điện thoại đến trước mặt Tô Dương Dương: "Chị xem xem, giám đốc Hàn dẫn tiểu giám đốc Hàn đến tập đoàn Hàn thị, nghe nói hôm này là hội nghị năm của tập đoàn Hàn thị, Tiểu giám đốc Hàn còn không xuất hiện ở hôn lễ lúc hai người kết hôn, sau lại đột nhiên xuất hiện ở hội nghị năm của tập Hàn thị."

Tô Dương Dương nhìn bức hình trên điện thoại.

Tiểu Bảo giống như phật Di Lặc nhỏ ngồi trên chân Hàn Khải Uy, cùng Hàn Khải Uy nghe báo cáo của cấp dưới.

Bộ dạng nho nhỏ đó cũng không giống dáng vẻ hoảng loạn luống cuống tối qua.

"Tiểu Bảo có lẽ tạm thời không thể rời người." Tô Dương Dương nhìn địa chỉ bức hình: "Đây là facebook của tập đoàn Hàn thị đăng sao?"

"Đúng vậy. Đây là lần đầu tiên sau khi giám đốc Hàn tiếp nhận tập đoàn Hàn thị đăng hình tiểu giám đốc Hàn. Không đúng, là lần thứ hai. Mấy ngày trước cũng từng đăng, còn có chị Tô nữa." Tiểu Yên nói, hưng phấn tìm trên facebook của tập đoàn Hàn thị, mở tấm hình mấy ngày trước Tiểu Bảo đăng: "Chính là tấm này. Chị Tô, chị nói thật, tiểu giám đốc Hàn có phải chị lén sinh không?"

"Ít nói bậy." Tô Dương Dương liếc cô ấy một cái, ánh mắt lại không dời khỏi tấm hình.

Biểu cảm của ba người trên tấm hình rất thoải mái, cô và Tiểu Bảo cười đến không thấy mắt đâu, Hàn Khải Uy mặc dù không cười ngốc nghếch như cô và Tiểu Bảo, nhưng khóe môi anh lại hơi cong lên, tinh thần rất thoải mái.

Lại thêm bộ quần áo thể thao giống nhau trên người ba người họ, xem ra thật sự rất giống người một nhà.

Tiểu Yên chớp mắt, nói: "Chị Tô, người có tiền có phải khá thích phụ nữ giống chị không?"

"Đừng hỏi chị, chị không biết, chị cũng chỉ quen biết một người có tiền."

"Vậy em có cần thay đổi tính cách giống chị không?" "Vậy em trước hết tăng gấp đôi IQ và EQ, nếu không không có cửa."

"Đừng đả kích người ta mà!"

"Ít phí lời, nhanh ăn cơm, bệnh nhân buổi chiều nói không chừng còn đông hơn."

Tiểu Yên phất tay ăn vài muỗng cơm to, mới hàm hồ nói: "Bệnh nhân khoa chúng ta sao đột nhiên đông như vậy, chúng ta là ngoại khoa, lại không có theo mùa. Sao lại đông như vậy?"

"Không ít bệnh nhân là khoa khác chuyển tới, đều là mấy ngày này phải làm phẫu thuật. Qua đoạn thời gian này thì tốt rồi." Tô Dương Dương an ủi.

Trên thực tế, cô cũng cảm thấy kỳ quái.

Sáng hôm nay cô xem ít nhất có một nửa số bệnh nhân có thể không cần đến chỗ cô, không ít tình trạng uống thuốc là có thể xử lý, không nhất định phải làm phẫu thuật.

Cô tin y đức của bác sĩ bệnh viện họ đều không có vấn đề, lúc bác sĩ thứ nhất, thứ hai đến khám, tình trạng bệnh có thể uống thuốc giải quyết, tuyệt đối sẽ không trực tiếp kiến nghị làm phẫu thuật.

Là bệnh nhân kiên quyết muốn làm phẫu thuật, hay là bác sĩ trước đó không làm tốt công việc?

***

Sau giờ nghỉ trưa ngắn ngủi, Tô Dương Dương trước khi làm việc đã đi đến khoa nội.

Bác sĩ Trương của khoa nội đang nghỉ ngơi, thấy Tô Dương Dương vào, cười nói: "Tôi biết cô sẽ tới."

"Anh Trương, anh liệu sự như thần." Tô Dương Dương ngồi trước bàn làm việc của anh ta: "Vậy anh nhất định biết nguyên nhân tại sao tôi đến đi?"

"Vì bệnh nhân buổi sáng."

"Đây rốt cuộc là chuyện gì? Bệnh nhân hôm nay có ít nhất một nửa là có thể không cần phẫu thuật, tình trạng của họ sẽ không ảnh hưởng đến sức khỏe, chỉ cần duy trì kiểm tra nửa năm một lần là được, không cần tốn tiền làm phẫu thuật a."

"Tôi cũng nói vậy, người ta kiên quyết muốn phẫu thuật."

"Tại sao? Bảo hiểm y tế hiện tại chi ta toàn bộ rồi?" Tô Dương Dương không hiểu nói.

"Còn không phải vì người đàn ông của cô, không ít bạn trên mạng xem cô là môi giới, biết cô làm bác sĩ khoa ngoại ở bệnh viện chúng ta, đều tranh nhau muốn đến trước mặt cô tìm cảm giác tồn tại."

"Đây là có bệnh đi. Nếu tôi làm việc ở nhà tang lễ, họ còn muốn chết?"

Bác sĩ Trương bị lời nói của cô chọc cười: "Vậy có lẽ không, cũng không rõ họ đang nghĩ gì. Nếu gặp cô có tác dụng, chúng tôi sẽ ngày nào cũng xếp hàng đến trước mặt cô tìm cảm giác tồn tại."

Tô Dương Dương cho anh ta một cái ót hoàn mỹ: "Phẫu thuật khoa các anh tôi tạm thời dời đến tuần sau, anh thấy thế nào? Tuần này sắp xếp tình trạng bệnh nặng trước, phối hợp với thời gian chủ nhiệm một chút."

"Không vấn đề, nếu cảm thấy sắp xếp quá sát thì đuổi về vài người, đặc biệt là bệnh nhân cường giáp. Lúc tôi xem hình từng khuyên tạm thời đừng làm phẫu thuật, có ít chỗ phù không nhìn rõ, bây giờ làm phẫu thuật cũng không hoàn toàn cắt hết, sau này còn phải làm phẫu thuật lần hai lần ba, nhưng bệnh nhân người ta nói anh ta lạc quan, cô có cách gì, có thể đá anh ta đi sao? Tất nhiên không thể."

Tô Dương Dương phì cười: "Biết anh vất vả rồi, tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp."

"Được."

Chương 45: Xin đừng đã kích trái tim mong manh dễ vỡ của tôi

Tô Dương Dương bận cả ngày, tan làm trên đường về nhà nhìn thấy cửa hàng đồ thủ công cô thường ghé, bèn dừng xe ở cửa tiệm.

Chủ tiệm là một ông lão hơn bảy mươi tuổi, thích làm đồ thủ công, hàng hóa đều rất đặc biệt.

Cô mua không ít.

"Chào mừng quý khách." Giọng nói già nua vang lên sau kệ trưng bày.

"Ông Mạc, con chào ông."

"Cô Tô, chào cô, một thời gian không gặp cô." Ông Mặc đứng dậy từ kệ trưng bày, cười híp mắt nhìn cô.

"Gần đây không thấy ông mở cửa."

"Bận chuyện xuất ngoại, con rể và con gái tôi kêu tôi và vợ sang Mỹ dưỡng già. Máy bay ngày kia, hôm này là ngày cuối cùng tôi mở tiệm, tôi xem thích gì, xem như quà tôi tặng cô."

"Con nhận tâm ý của ông, không phải chọn cho con, là cho con trai con."

"Thì ra là vậy, cô tùy ý xem." Ông Mạc nói xong, lại quay về sau kệ trung bày bận rộn.

Tô Dương Dương đi một vòng trong tiệm, mua một biệt thự nhỏ và một mô hình người làm bằng gỗ.

Người học y và pháp y thường sẽ dùng mô hình này, nhưng mô hình người tinh tế như vậy được bán trong cửa hàng thủ công lại làm cô rất ngoài ý muốn.

Tô Dương Dương cầm đồ đến quầy thanh toán, ông Mạc thấy vậy cười: "Cô thật sự là người có duyên, nhiều đồ như vật lại chọn mô hình người."

"A, có chuyện gì ạ."

"Chủ nhân cũ của mô hình người này là một pháp y, lúc đó cô ấy kết hôn xong thì tặng cho em trai bị thọt, em trai cô ấy vì mô hình người này mà tìm được sở thích và phương hướng tương lai. Bây giờ em trai cô ấy đã trưởng thành, em trai cô ấy tặng mô hình này cho tôi, như lời cảm ơn tôi năm đó tặng ngọc cho chị gái cậu ấy. Tôi cảm thấy mô hình này rất có ý nghĩa, liền trưng bày trên kệ. Vừa khéo gần đây cô cũng kết hôn, hy vọng mô hình này cũng có thể đem lại chuyện vui cho cô."

Tô Dương Dương không biết còn có chuyện như vậy: "Tâm ý của ông con nhận, đồ con không thể nhận không."

Cô không thích thiếu nợ người ta, cho dù là quà thế này của ông Mạc, cô cũng không muốn nhận.

Nếu ông Mạc còn ở đây, phần tình cảm này ngày sau cô còn có cơ hội trả lại.

Cô biết rõ không trả được tình cảm, cô còn nhận, thì có chút ý muốn chiếm lợi ích của người ta.

Ông Mạc cũng không kiên trì nữa, nói một con số cho Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương đưa tiền cho ông, trước khi ra cửa cười nói: "Ông Mạc, hẹn gặp lại, chúc ông thuận buồm xuôi gió."

"Cảm ơn, hẹn gặp lại."

Tô Dương Dương ra khỏi cửa hàng thủ công, thì lên xe về nhà.

Lúc về tới biệt thự, Hàn Khải Uy và Tiểu Bảo đã ở nhà rồi.

Tinh thần Tiểu Bảo tốt hơn buổi sáng không ít, đôi mắt tròn vo nhìn cô, còn phất phất tay nhỏ với cô.

Tô Dương Dương thay dép đi trong nhà, ngồi bên cạnh Tiểu Bảo, đặt túi qua bên cạnh Tiểu Bảo: "Đây là mami mua cho con, con xem có thích không."

Mắt Tiểu Bảo sáng lên, hai tay mủm mĩm duỗi về phía túi, lấy hết biệt thự nhỏ mà mô hình người ra.

Mặt cậu nghi hoặc nhìn bộ xương người đó, đôi mắt long lanh tròn như quả nho lóe lên ánh sáng. "Bộ xương người này có thể tự do tháo ra. Chủ nhân cũ của nó là một pháp y, cô ấy có em trai bị thiếu hụt bẩm sinh, ở trường thường bị bạn bè bắt nạt, cô ấy không thể lúc nào cũng ở bên em trai bảo vệ cậu, nên tặng cho em trai cô ấy bộ xương người cô ấy dùng trước đó, để em trai có thể tự mình bảo vệ chính mình. Em trai cô ấy bây giờ đã là người lớn rồi, anh ta tặng bộ xương người này cho cửa tiệm đồ thủ công mẹ hay đến. Hiện tại mẹ tặng nó cho con, có được không?" Tô Dương Dương mềm giọng nói.

Cô không xem Tiểu Bảo là trẻ con, mà đối xử với cậu như một người lớn.

Cô tin Hàn Khải Uy phần lớn thời gian cũng làm như vậy, mới dưỡng thành Tiểu Bảo còn nhỏ như vậy đã tính cách độc lập tự chủ.

Tiểu Bảo rõ ràng rất hài lòng với giải thích chi tiết của cô, cầm ipad gõ vài chữ: "Cảm ơn mami."

"Con thích là quan trọng nhất."

Bàn tay mập mạp của Tiểu Bảo nhẹ nhàng sờ bộ xương cốt không xem là lớn đó, còn lắc lắc đầu với Hàn Khải Uy trên lầu đi xuống.

Hàn Khải Uy hỏi: "Nhận quà của mami, nói cảm ơn chưa?"

Tiểu Bảo gật gật đầu.

Tô Dương Dương cười: "Tôi đi phòng bếp xem có cơm chưa."

"Thím Lê hôm nay về nhà lớn rồi." Hàn Khải Uy nói.

"A? Vậy ba chúng ta cùng xuống bếp được không? Bảo bối, con muốn cùng làm bánh kem không? Mẹ sẽ làm một cái bánh kem con vịt nhỏ."

Mắt Tiểu Bảo lóe lên nhìn Tô Dương Dương.

Hàn Khải Uy thấy hai người đều bộ dạng muốn thử, không nhịn được cong cong khóe môi, nói: "Vậy thì động tay đi."

Tô Dương Dương ôm Tiểu Bảo lên chạy về phía phòng bếp, Hàn Khải Uy đi phía sau hai người, tìm trong kệ để đồ hai tạp dề chưa xé bao.

Tô Dương Dương trực tiếp ôm Tiểu Bảo tới kệ bếp to, nhận tạp dề Hàn Khải Uy đưa, mặc lên người.

Sau đó, bắt đầu tìm nguyên liệu làm bánh bông lan. Cô vừa tìm vừa nói: "Nếu tôi ở nhà làm những chuyện này, cảm thấy mẹ tôi đuổi ra khỏi bếp, bà cảm thấy tôi việc gì cũng không làm tốt. Bà cũng không nghĩ con gái bà thông minh như vậy, xem bà làm bánh gato hai mươi mấy năm, còn học không được mới kỳ quái. Nhưng lúc tôi vừa làm, quả thực khó ăn muốn chết."

Hàn Khải Uy ở cạnh cô xử lý nguyên liệu, nghe Tô Dương Dương nói linh tinh, lại không thấy phiền chút nào.

Tô Dương Dương đặt bột mì trước mặt Tiểu Bảo: "Bảo bối, con làm đi."

Tiểu Bảo lập tức xắn tay áo làm.

Tô Dương Dương cười nhìn cậu, nghiêng đầu nhìn Hàn Khải Uy.

Thủ pháp Hàn Khải Uy xử lý nguyên liệu cực kỳ thành thạo, không có chút chướng ngại nào.

"Thổ hào, anh trừ không thể sinh con, còn có gì không biết làm không?"

"Tôi không biết làm cơm em mới cảm thấy bình thường?" Hàn Khải Uy cười nhìn người phụ nữ nhỏ hai mắt long lanh, khuôn mặt sùng bái.

"Anh biết nấu cơm? Anh làm còn tốt hơn người nghèo là tôi." Tô Dương Dương không nhịn được uể oải: "Trước đây không biết anh, tôi cảm thấy tôi rất ưu tú. Sau khi biết anh, tôi cảm thấy tôi không có chỗ nào tốt, cái gì cũng không thể so với anh, quá đả kích tôi rồi."

"Em bây giờ mới biết, quá muộn rồi."

"Xin đừng đả kích trái tim mỏng manh dễ vỡ của tôi."

Hai người câu được câu không tán gẫu.

Tô Dương Dương thường sắp xếp cho Tiểu Bảo chút việc nhỏ làm, tên nhóc rất phối hợp, quần áo trên người dính đầy bột mì, ngay cả khuôn mặt nhỏ và tóc cũng không may mắn tránh khỏi.

Ba người làm việc của mình, bầu không khí rất hòa hợp.

Một tiếng sau, một bữa tối phong phú, thịnh soạn cũng lên bàn.

Tô Dương Dương cũng bôi xong kem và socola lên bánh kem nhỏ, còn cho Tiểu Bảo vẽ lên trên.

Một cái bánh kem không lớn xem cũng rất ra dáng.

Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Bảo có chút ý cười, giống như con chó nhỏ theo sát phía sau Tô Dương Dương chạy về phía phòng ăn.

Tô Dương Dương đặt bánh kem lên vị trước của cậu: "Bảo bối, ước đi, sau đỏ cắt bánh kem."

Tiểu Bảo ra sức gật đầu, chắp tay, nhắm mắt.

Một lúc sau, cậu mới mở mắt.

"Con ước cái gì?"

Tiểu Bảo xua xua tay, biểu thị không chịu nói.

Tô Dương Dương và Hàn Khải Uy liếc nhau một cái, cười nói: "Cắt bánh kem đi."

Tiểu Bảo cầm dao dưới sự giúp đỡ của Hàn Khải Uy, cắt bánh kem thành ba phần, tâm trạng vụi vẻ ăn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau