CÔ VỢ DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ dễ thương - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Động phòng cùng con rể chưa?

Người đàn ông như Hàn Khải Uy thì người phụ nữ nào có thể thoát khỏi sức hấp dẫn của anh, đặc biệt là cô còn chung sống với anh, không thể không có chút rung động nào.

Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của họ chỉ là một hình thức, nếu như cô u mê không tỉnh ngộ thì bản thân cô sẽ không thể buông bỏ.

Trên thực tế, cô cũng nên cảm ơn Hàn Khải Uy ngày hôm nay đã thể hiện ra, để tránh cô cố gắng và quản lý cuộc hôn nhân của họ như một kẻ ngốc, điều này mới mất mặt.

Hàn Khải Uy không trả lời câu hỏi của Tô Dương Dương, anh hỏi lại: “Giả sử, khi em và bạn trai em đang yêu nhau, anh ta đột nhiên tiết lộ rằng anh ấy đã có một đứa con, em có còn ở bên anh ta nữa không?”

Tô Dương Dương lập tức trả lời Hàn Khải Uy: “Chuyện này không thể giả sử được, tính cách mỗi người là khác nhau và cách giải quyết vấn đề cũng khác. Nếu với tính cách của tôi, tôi sẽ trách móc một hồi rồi sẽ nói chuyện. Nếu như nói chuyện xong mà vẫn không tin anh ta, vậy thì chỉ có thể chia tay. Năm đó, người phụ nữ trong lòng anh chia tay với anh vì Tiểu Bảo sao?”

Hàn Khải Uy không nói gì.

“Anh có thể nói với tôi và ba mẹ tôi về thân thế của Tiểu Bảo, cũng có thể nói với cô ấy, có lẽ cô ấy có thể hiểu được sự lựa chọn của anh.”

Câu trả lời của Hàn Khải Uy là đứng dậy và đi lên tầng.

Tô Dương Dương nhìn vào ly rượu và phòng khách trống không trước mặt cô, cô nằm trên ghế sofa, ngẩng mặt nhìn lên chiếc đèn chùm lớn.

Cô đặt tay lên trái tim mình và thì thầm: “Tô Dương Dương, vì tiền, phải chịu đựng. sau này bị đá rồi thì cầm số tiền đó đi nuôi trai trẻ. Người đàn ông như Hàn Khải Uy, tốt hơn vẫn là để anh ta lại cho những người phụ nữ cùng đẳng cấp với anh ta.”

Tô Dương Dương vừa nghĩ vậy, cô đột nhiên hiểu ra nguyên nhân mà Hàn Khải Uy và người nhà họ Hàn nói cho cô và cha mẹ cô về thân thế của Tiểu Bảo.

Vì sự chênh lệch quá lớn về gia thế, họ căn bản không lo lắng rằng cô và cha mẹ cô sẽ nói ra ngoài4

Bởi vì họ hiểu rằng, chỉ cần đầu họ không có vấn đề, họ sẽ không làm những chuyện tốn công vô ích như vậy.

Nghĩ đến đó, trong lòng Tô Dương Dương chán nản.

Trước đây, cô chưa từng cảm thấy gia đình mình nghèo và khó khăn đến vậy. Từ nhỏ cô cũng không thiếu thốn tiền bạc, tiền lương cũng không thấp. Sau khi gặp Hàn Khải Uy, cô ngay lập tức rơi vào cảnh ngộ khó khăn.

Tô Dương Dương thở dài, vẻ mặt không lưu luyến ngồi dậy thu dọn chai rượu và ly rượu, sau đó lên tầng rửa mặt súc miệng đi ngủ.

Ngày hôm sau.

Tô Dương Dương thức dậy theo đồng hồ sinh học, cô nhìn căn phòng xa lạ một lúc rồi mới nhớ ra đây là đâu.

Cô nằm ngây người ra vài phút, sau đó xoa xoa mặt và đứng dậy rửa mặt súc miệng.

Cô nghĩ đêm qua cô sẽ mất ngủ, không ngờ rằng mình ngủ một mạch đến sáng.

Đầu cô như không có não vậy.

Sau khi Tô Dương Dương rửa mặt và súc miệng xong, cô thay quần áo và bước ra khỏi phòng.

Khi cô nghe thấy tiếng gì đó ở tầng một, cô liền đi về hướng của nguồn âm thanh phát ra.

Người phụ nữ trung niên trong bếp nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại, mỉm cười âu yếm với Tô Dương Dương và nói: “Mợ chủ dậy rồi sao. Đồ ăn sáng tôi đã hâm nóng cho mợ rồi, mợ chủ chỉ cần ngồi trong phòng ăn là được.”

“Làm phiền bà rồi.”

“Không có phiền. Vợ của ông chủ gọi tôi là Lưu Thẩm, sau này mợ chủ cứ gọi tôi là Lưu Thẩm.

“Được.” Tô Dương Dương bước vào phòng ăn và ngồi xuống.

Lưu Thẩm nhanh chóng bê đồ ăn lên, nhiều, phần nhỏ với đa dạng món ăn, như thể chỉ dành cho mình cô ăn.

“Dành cho một mình tôi ăn sao?”

“Cậu chủ với tiểu thiếu gia đã ăn sáng rồi, giờ họ đang chạy bộ bên hồ. Mợ chủ ăn sáng xong có thể tìm họ ở bên hồ.”

“Tôi biết rồi.” Tô Dương Dương ăn vài miếng, thấy Lưu Thẩm đứng im bên cạnh, nghi ngờ nói: “Còn chuyện gì sao?” “Không có gì, tôi đợi mợ chủ ăn xong.”

Tô Dương Dương ngượng nghịu: “Không cần làm phiền bà đến vậy đâu, tôi ăn xong sẽ tự dọn dẹp. Bà làm như này tôi không quen.”

“Vâng, vậy tôi lên tầng dọn dẹp một chút. Mợ chủ ăn xong cứ để đó, đợi một lát nữa tôi xuống dọn dẹp.”

Tô Dương Dương gật đầu.

Cho đến khi bóng dáng Lưu Thẩm khuất đi ở góc tầng hai, cô mới thấy thoải mái hơn một chút.

Cuộc sống của người có tiền, cô không quen cho lắm.

Sau khi Tô Dương Dương lau dọn sạch bàn ăn, cô cầm bát đĩa vào bếp rửa.

Không phải là cô cố tình thể hiện bản thân mình tốt nhường nào.

Rửa bát không quá vất vả, không nhất thiết cần người khác dọn dẹp hộ.

Tô Dương Dương ngồi trong phòng khách một lúc, thấy bên ngoài trời cũng đẹp, thức ăn cũng tiêu hóa gần hết rồi, cô lên tầng cầm điện thoại và đi ra ngoài.

Sau khi ra ngoài, Tô Dương Dương gọi điện ngay cho mẹ.

Ngay khi Lưu Mộc Miên nghe máy, bà liền hỏi: “Con gái cưng, đêm qua con và con rể có âu yếm nhau không?”

Tô Dương Dương tròn mắt: “Thưa bà Lưu Mộc Miên, mẹ hãy tinh tế hơn một chút đi.”

“Đêm qua đã động phòng rồi chứ?”

Tô Dương Dương: “...”

“Con là một người phụ nữ trưởng thành 26 tuổi rồi, còn xấu hổ gì nữa. Nói nhanh đi, mẹ còn truyền cho con chút kinh nghiệm.”

“Con cảm ơn mẹ, mẹ nên nói chuyện giường chiếu với đồng chí Tô Thạch Diễn thì hơn.”
“Nếu cha con mà biết thì chắc chắn ông ấy sẽ không để ý đến mẹ trong ba ngày.”

“Bây giờ con cũng không muốn để ý đến mẹ.”

“Chà chà chà, quả nhiên là con gái lấy chồng như bát nước đổ đi, vừa mới kết hôn đã không yêu thương mẹ nó nữa rồi.”

“Vâng, con không yêu thương mẹ nữa rồi.” Tô Dương Dương cười nói.

“Mẹ nhìn ra rồi.” Giọng nói của Lưu Mộc Miên cũng rất thoải mái: “Nói đi, gọi điện cho mẹ là muốn nói gì.”

“Con cũng không có chuyện gì nghiêm trọng. Không phải là trong đám cưới ngày hôm qua có không ít các quý ông quý bà bên đó sao? Con không tiếp đãi họ một cách chu đáo, hôm nay cha mẹ sắp xếp như thế nào? Có cần con qua giúp một tay không?”

“Con rể chưa nói với con sao?” Lưu Mộc Miên nghi ngờ nói.

“Nói với con chuyện gì?”

“Con rể và thông gia đã sắp xếp xe riêng của công ty đưa chúng ta đi du lịch, họ bao mọi chi phí, để chúng ta chơi cho đến khi kết thúc kỳ nghỉ năm mới.”

“Hả? Mọi người đều cùng đi sao?”

“Người nào có thể đi thì đều đi, rất ít khi hai nhà có cơ hội đi du lịch cùng nhau, cơ hội này rất hiếm. Thông gia bên đó cũng rất chu đáo, thậm chí lộ trình đi cũng được lên kế hoạch rồi.”

Tô Dương Dương có chút xúc động, nhưng cô không thể hiện ra, cô nói: “Ba mẹ đi chơi vui vẻ rồi chụp thật nhiều ảnh nhé.”

“Mẹ biết rồi, con và con rể cũng phải sống thật tốt, sớm có cháu ngoại để mẹ bế.”

“Mẹ nghĩ nhiều quá rồi.”

“Đó là điều đương nhiên.” Lưu Mộc Miên cười nói, còn nghe thấy tiếng nói chuyện của mấy người thông gia bên đó, dường như đều đang rất vui: “Được rồi, chúc con và con rể có tuần trăng mật vui vẻ, mẹ không làm phiền các con nữa.”

“Mẹ giữ gìn sức khỏe nhé.”

“Mẹ biết rồi, mẹ tắt máy đây.”

Tô Dương Dương cầm điện thoại nhìn thất thần về phía trước.

Hàn Khải Uy và người nhà họ Hàn suy nghĩ thật chu đáo.

Sau này khi họ ly hôn rồi, cô phải giải thích như thế nào với gia đình hai bên.

Tô Dương Dương lắc đầu và không muốn nghĩ đến vấn đề này nữa.

Không có ai vừa mới kết hôn mà đã nghĩ đến chuyện ly hôn cả.

Cô ra ngoài đi dạo.

Vừa đi được một lúc thì cô phát hiện ra rằng con đường này vốn dĩ thông tới đường bên hồ.

Hồ này không phải hồ nhân tạo, nó vốn dĩ nằm trên núi.

Hồ nước trong vắt, xung quanh điểm xuyết vài cây không có lá và mấy hòn đá, nhìn có vẻ vắng lặng.

Mặt hồ giống như một tấm gương cho ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống.

Những ngọn núi làm nền cho bầu trời xanh biếc, đẹp vô cùng!

Chương 37: Sáu trăm tỷ trong thẻ

Tô Dương Dương đi tới nơi có ánh mặt trời đứng tắm nắng.

Một lúc sau, bỗng thấy ở bờ hồ đối diện có hai bóng dáng một lớn một nhỏ chạy tới.

Chính xác mà nói thì Hàn Khải Uy đang đi, Tiểu Bảo đang chạy.

Hai người mặc áo quần thể thao như nhau, trông rất ấm áp.

Hai người cũng nhìn thấy cô, Tiểu Bảo giơ cánh tay nhỏ bé lên, dùng sức vẫy về phía cô.

Tô Dương Dương cong môi, cũng giơ tay lên vẫy vẫy với cậu.

Tiểu Bảo mồ hôi đầm đìa chạy tới trước mặt Tô Dương Dương.

Ngay lúc cậu sắp đến trước mặt Tô Dương Dương, cô liền ngồi chồm hổm xuống.

Tiểu Bảo không chút nghĩ ngợi mà nhào vào trong ngực Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương sờ đầu đầy mồ hôi của cậu: “Có mệt không nào?"

Tiểu Bảo lắc đầu một cái, muốn dùng gương mặt nhỏ của mình cà Tô Dương Dương.

Vừa chuẩn bị hành động, áo lót của cậu bị một bàn tay kéo lấy.

Hàn Khải Uy nắm cổ cậu, kéo cậu lùi về sau một bước: “Đi tắm trước, đừng làm cho áo quần mẹ bị bẩn."

Tiểu Bảo ai oán trợn mắt nhìn Hàn Khải Uy một cái, cũng không dám nhào vào người Tô Dương Dương nữa.

Tô Dương Dương bị cách xưng hô của Hàn Khải Uy làm cho giật mình.

Chỉ đơn giản và thô bạo như thế để cho Tiểu Bảo nhận cô làm mẹ, có thích hợp không?

Cô có chút không nhập vai được.

Sau khi Hàn Khải Uy nói xong, liền buông lỏng cổ áo của Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo nhanh chóng dùng sức hôn lên mặt Tô Dương Dương, sau đó chạy về phía biệt thự.

Hàn Khải Uy nhìn Tô Dương Dương: “Tối hôm qua ngủ ngon không?"

"Rất ngon. Trực tiếp để Tiểu Bảo gọi tôi là mẹ, có phải là nhanh quá rồi không?"

"Khả năng chấp nhận của nó không yếu như vậy." Hàn Khải Uy nói: “Trước mặt em, nó thật không giống như một đứa trẻ mắc chứng tự kỷ."

"Nếu như không thấy bộ dạng của nó ở chung cư, tôi cũng không tin." Tô Dương Dương vừa nói, điện thoại di động vang lên thông báo có tin nhắn.

Cô cầm lấy điện thoại ra xem một chút, phát hiện là tin nhắn báo biến động số dư của ngân hàng.

Cô nhìn một dãy số 0, đầu óc hơi mơ màng: “Thổ hào, anh làm thật à?"

"Hôm qua tôi giống như nói đùa lắm sao?"

"Tôi đây là bị tiền thu mua rồi sao?" Tô Dương Dương nhìn anh với gương mặt bối rối.

"Giá trị của em không chỉ có sáu trăm tỷ, đừng đánh giá thấp mình."

Tô Dương Dương trực tiếp cười ha ha, sau đó thì lớ ngớ nhìn dãy số đó, cảm giác một chút gì cũng không có bỗng nhiên giàu rồi.

Lúc trước cô còn thỉnh thoảng ảo tưởng mua vé số rồi trúng mấy mươi tỷ gì đó, cô sẽ lập tức từ chức, mua nhà mua xe, ngày nào cũng đi du lịch, mua cho ba mẹ những món đồ xa xỉ mà họ muốn nhưng không mua nổi.

Bây giờ trong tài khoản cô trực tiếp có thêm sáu trăm tỷ, cô thế mà lại chỉ cảm thấy trái tim đập rộn lên.
Xem ra cảm giác một khi người dân nghèo biến thành người giàu có, cũng không hề đẹp đẽ như trong tưởng tượng.

Hàn Khải Uy nhìn gương mặt đầy mờ mịt của cô, nói: “Trong đoạn hôn nhân này, vị trí của tôi và em là như nhau, tôi sẽ đối xử với ba mẹ em như một người chồng bình thường."

"Tôi cảm giác tôi kiếm lời quá rồi." Tô Dương Dương trả lời.

Có thể cô thật sự không dám làm như Hàn Khải Uy nói.

Hàn Khải Uy là một người đàn ông rất hấp dẫn, cô sợ thời gian chung sống lâu, cô sẽ không không chế được trái tim của mình mà yêu anh.

Mà cô tin chắc rằng, trong lòng Hàn Khải Uy cất chứa một người.

Tô Dương Dương không muốn cân nhắc vấn đề có không thế này, liền hỏi: “Dựa theo tình hình của Tiểu Bảo, anh có kế hoạch gì không? Trước mắt thì bác sĩ chuyên trách của nó nói thế nào? Cần người nhà chúng ta phối hợp những gì?"

"Sau khi Tiểu Bảo bị tự kỷ thì không thể chịu đựng ở nơi có nhiều người, chỉ cần nhiều người, nó sẽ trở nên cáu kỉnh. Trước đó bác sĩ đề nghị chữa trị bảo thủ, nhưng sau khi Tiểu Bảo gặp em, lại đề nghị tăng cường tương tác giữa ba mẹ và con cái. Nếu như tạm thời em không thích ứng được chuyện trong cuộc sống có thêm một đứa trẻ, em có thể ở bên này trước, tôi và Tiểu Bảo về biệt thự ban đầu ở."

Bây giờ Tô Dương Dương mới hiểu được nguyên nhân mà hôm qua không thấy Tiểu Bảo xuất hiện trong hôn lễ, trả lời: “Tôi không có vấn đề gì. Chỉ là tôi chưa từng chăm sóc trẻ con, lúc đầu có thể có chuyện, anh và mẹ anh có thể tiếp thu chứ?"

"Lần trước em đã làm rất tốt rồi. Nó cũng không giống như những đứa bé bình thường mà chuyện gì cũng cần giúp nó làm, đừng để nó đứng đợi một mình ở nơi xa lạ là được."

"Biết rồi."

"Chờ kì nghỉ kết thúc, bác sĩ chuyên trách của Tiểu Bảo sẽ tới, lúc đó em sẽ hiểu hơn về tình hình của thằng bé."

"Được."

Hai người trò chuyện tới đây, đề tài bỗng kì lạ là không thể tiếp tục thêm nữa.

Tô Dương Dương hơi lúng túng, may mắn lúc này Tiểu Bảo tắm xong rồi.

Cậu lật đật chạy tới, đặt bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của mình vào trong tay Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương nắm lấy bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của cậu, cười một tiếng với cậu.

Tiểu Bảo cũng nở một nụ cười xán lạn với cô, cầm máy tính bảng nhỏ của cậu ra, viết: “Mẹ, mẹ thích nơi này không?"

"Thích chứ. Con thì sao?" "Con cũng thích."

Tô Dương Dương cười sờ lên mái tóc mềm mại của cậu: “Chúng ta đi dạo quanh đây được không?"

"Được. Con dẫn mẹ đi." Tiểu Bảo phấn khởi viết.

"Ừ."

Hàn Khải Uy nhìn một lớn một nhỏ hào hứng tràn trề đi xa, phát hiện anh hoàn toàn bị hai người này quên mất.

Trong mắt Hàn Khải Uy thoáng hiện một tia thâm trầm.

Ban đầu kết hôn với Tô Dương Dương là vì sức hấp dẫn của cô đối với Tiểu Bảo, trước mặt cô Tiểu Bảo hoàn toàn giống như một đứa bé khôn khéo bình thường.

Đây là điều mà những người phụ nữ khác cũng không thay thế được.

Anh để người khác âm thầm làm giấy đăng kí kết hôn của anh và Tô Dương Dương, bất quá cũng chỉ vì chuyện này.

Lúc anh nói chuyện này với ba mẹ, vốn tưởng rằng sẽ bị hai người cực lực phản đối.

Không ngờ rằng, bọn họ chỉ nhìn lí lịch và gia đình của Tô Dương Dương rồi cũng đồng ý.

Lí do của họ rất đơn giản, Tô Dương Dương có một gia đình nguyên vẹn và hạnh phúc, đã cứu Tiểu Bảo, người như vậy có thể bước vào của nhà họ Hàn của họ.

Vì thế, hai người họ có một hồi hôn lễ long trọng.

Trước khi biết Tô Dương Dương, mẹ anh không ít lần xem xét những cô gái vừa tuổi cùng tầng lớp, nhưng đều bị ba anh bác bỏ.

Còn anh đối với người, đối với sự việc cũng rất lạnh nhạt, chẳng có gì gọi là nhiệt tình.

Để cho anh cảm thấy không giống, chỉ có anh cả của anh.

Anh cả của anh lớn hơn anh năm tuổi, từ nhỏ đến lớn chuyện gì cũng nhường anh, suốt quá trình trưởng thành đều là anh cả nhường cho anh.

Biết anh không có hứng thú gì với công ty, với sự nghiệp gia tộc, anh cả liền tiếp nhận tập đoàn Hàn thị, để cho anh sống cuộc sống như tính cách của mình, nhưng lại đặt 51% cổ phần của tập đoàn Hàn thị trên danh nghĩa của anh.

Cổ phần của ba người gồm anh cả và ba mẹ hợp lại thì chiếm 49% còn lại.

Bọn họ giải thích rất đơn giản, để cho anh sống cuộc sống mà anh muốn.

Anh thích thể thao mạo hiểm, cái gì nguy hiểm thì chơi cái đó.

Nhiều lần suýt nữa bỏ mạng, nhưng anh vẫn chơi không biết mệt.

Cho đến khi anh cả và chị dâu xảy ra tai nạn xe cộ, anh về nhà xử lí tang sự của họ, tiếp nhận công ty, phụ trách chăm sóc Tiểu Bảo, anh mới hiểu được rằng, trước kia anh có bao nhiêu tùy hứng làm bậy, tất cả đều là người nhà cưng chiều anh.

Những ngày đó đúng là khoảng thời gian u ám nhất trong sinh mạng của anh.

Ưu Hạnh Mai cũng chia tay anh ngay lúc đó.

Ngược lại thì anh cũng không yêu Ưu Hạnh Mai nhiều thế nào, chỉ là không chán ghét cô ta mà thôi.

Cái mà bọn họ gọi là qua lại ấy, cũng không tính là sự qua lại giữa bạn bè trai gái bình thường, chỉ là thỉnh thoảng gặp mặt, ăn cơm, xem phim, số lần tiếp xúc thân mật cũng ít, cơ bản cũng chỉ nắm tay rồi ôm một chút, hôn cũng rất ít.

Chủ yếu là anh cảm thấy hôn rất buồn nôn.

Chương 38: Chị tô, hình như chị bị người ta bêu xấu

Ưu Hạnh Mai đặc biệt ở trong lòng anh, không phải là vì cô ta chia tay anh trong khoảng thời gian đó, nên anh mới nhớ cô ta; nếu không theo tính cách của anh, không bao lâu sau, anh căn bản không nhớ được Ưu Hạnh Mai là ai.

Sau đó, Ưu Hạnh Mai vì cứu Tiểu Bảo mà suýt nữa bỏ mạng. chuyện này làm cho người nhà họ Hàn rất chấn động.

Nhưng cũng không có ý muốn cưới Ưu Hạnh Mai vào cửa nhà họ Hàn.

Nhà họ Hàn không thể nào chấp nhận một người phụ nữ, người khi gặp đại nạn lại bỏ họ mà đi.

Coi như sau chuyện đó Ưu Hạnh Mai đã làm rất nhiều chuyện, cũng không thể nào bù đắp nổi chuyện này.

Ai biết được trong lần gặp khó khăn sau này, Ưu Hạnh Mai có thể lại như vậy nữa hay không?

Vì thế, Hàn Khải Uy có thể làm chỉ là không để cho Ưu Hạnh Mai khó chịu, những chuyện khác anh không muốn phối hợp.

Nhưng Tô Dương Dương, hiển nhiên là một trường hợp đặc biệt.

Chuyện mà người phụ nữ này làm, có lúc trông ngu đến mức không biết nên nói gì cho phải.

Năm đó cô đối tốt với Chung Tấn Duy đến mức ngay cả tiền đồ cũng bỏ ra. Chung Tấn Duy chia tay với cô, cô trực tiếp ra nước ngoài xâu xé anh ta.

Sau khi trở lại, coi như không có chuyện này, cũng chưa bao giờ thấy cô nói gì không tốt về Chung Tấn Duy trước mặt người khác.

Hàn Khải Uy nghĩ tới đây, đột nhiên rất mong đợi tháng ngày chung sống của anh và Tô Dương Dương.

**

Tô Dương Dương và Tiểu Bảo cùng đi một vòng quanh biệt thự, Tô Dương Dương đi được một nửa thì để cho Tô Dương Dương cõng.

Tô Dương Dương không muốn nuông chiều mấy chuyện nhỏ của cậu, cùng cậu ngồi lên trên đá nghỉ ngơi.

Sau khi hai người đi dạo một vòng rồi trở lại biệt thự, đã đến thời gian có thể ăn cơm trưa.

Thím Lê bưng thức ăn lên bàn, rời đi.

Một biệt thự lớn như vậy chỉ còn lại ba người bọn họ.

Bầu không khí trên bàn ăn không tính là dở.

Tiểu Bảo vừa ăn cơm, vừa gắp cà rốt bỏ ra.

"Không được kén ăn!" Hàn Khải Uy cũng không ngẩng đầu lên mà nói.

Tiểu Bảo tức giận gõ hai chữ vào máy tính bảng: “Nó thối!"

"Con không ăn cũng được, nói chuyện."

Tiểu Bảo nghe vậy thì không chút do dự gắp cà rốt vừa bỏ ra lại, từng ngụm ăn xuống, dùng hành động thực tế mà khinh bỉ nhìn cha cậu.

Tô Dương Dương thấy vậy thì không nhịn được mà bật cười: “Hai người có thể không chọc cười tôi như thế được không?"

"Trong lúc này, em là gia trưởng, đáng ra em phải đứng cùng chiến tuyến với anh chứ?" Hàn Khải Uy tức giận liếc cô một cái.

"Chủ yếu thì tôi không thấy rằng tình cờ kén ăn là một căn bệnh nặng, chúng ta cũng không kén ăn hả? Tại sao phải con trẻ cái gì cũng ăn?"

Tiểu Bảo dùng sức ôm lấy tay Tô Dương Dương, nâng gương mặt nhỏ nhắn lên, mặt đầy khiêu khích nhìn Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy nhíu mày: “Em chắc chứ?:

"Con không ăn củ cà rốt, vậy ở những mặt khác bổ sung thêm chất dinh dưỡng có trong củ cà rốt là được." Tô Dương Dương nói xong, chuyển qua nhìn Tiểu Bảo: “Thím Lê phối hợp nguyên liệu nấu ăn rất khoa học, trong năm món ăn một món canh, mẹ và chỉ có thể chấp nhận con không ăn một món, như vậy thì không thành vấn đề chứ?" Tiểu Bảo gật đầu một cái.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Tiểu Bảo xem kênh giáo dục một lúc, rồi gối đầu lên chân Tô Dương Dương mà ngủ.

Tô Dương Dương cũng buồn ngủ đến mơ màng, liền tựa người vào sô pha ngủ.

Trong lúc mơ mơ màng màng, cô cảm giác được có thứ gì đó đắp lên người cô.

Cô khó khăn mở mắt ra, thấy Hàn Khải Uy cúi người xuống, đắp chăn cho cô.

Cô trừng mắt nhìn, lại tiếp tục ngủ.

Cho đến lúc Tiểu Bảo dậy rồi, cô cũng tỉnh theo.

Tiểu Bảo tự mình đi phòng vệ sinh rửa mặt, rồi theo Hàn Khải Uy vào thư phòng.

Hàn Khải Uy đi phòng bếp hâm nóng ba ly sữa bò, đưa cho Tô Dương Dương một ly, nói: “Tôi và Tiểu Bảo ở trong phòng làm việc đến bốn giờ rưỡi, nếu em cảm thấy chán thì đi ra ngoài một chút, nhưng đừng đi xa."

"Tiểu Bảo phải học sao?"

"Ừ."

"Hai người đi đi, tôi cũng phải nghiên cứu hồ sơ bệnh lý."

"Được. Căn phòng nào trong biệt thự em cũng có thể đi, tự em chọn căn phòng thoải mái đi."

Hàn Khải Uy nói xong, bưng sữa bò đi lên lầu.

Tô Dương Dương trở về phòng, lấy máy tính bảng ra xem ca bệnh.

Làm bác sĩ cũng không thể bệnh nào cũng gặp, nhưng nghiên cứu một vài ca bệnh kinh điển thì rất có ích với kĩ thuật của họ, nhất là ca bệnh của học giả tiếng tăm viết.

Trong lúc đánh giá chức danh, rất nhiều bác sĩ phải góp nhặt thật nhiều ca bệnh, để làm phong phú thêm nội dung công việc của họ. Nhưng phần lớn các bác sĩ cũng không viết cặn kẽ từng ca bệnh, phương án trị liệu cũng không nói rõ ràng tỉ mỉ, sợ kĩ thuật của mình bị người khác học được.

Thế nên, phần lớn ca bệnh xuất sắc sẽ không lưu truyền đến tay một bác sĩ chính mới nhậm chức là cô.

Cô chỉ có thể nhìn đi nhìn lại ca bệnh trước mắt cô có trong tay, cùng với việc cân nhắc ca bệnh cô từng phụ trách, từ đó tìm ra phương án trị liệu tốt hơn.

Đối với bệnh nhân uống acid tự sát, cô vẫn không có phương án xử lí tốt hơn trưởng khoa, cô vẫn gặp khó khăn khi nắm giữ hai lần phẫu thuật.

Vết thương ở miệng và cổ họng của bệnh nhận đều không thể chống lại.

Kĩ thuật y học hiện đại vẫn chưa sản xuất ra dụng cụ có thể thay thế hoàn toàn cổ họng của con người.

Chuyện này thì bệnh nhân và người nhà không hiểu được, hoặc là là bọn họ không muốn hiểu, thường xuyên lấy chuyện này ra đổ tội cho bệnh viện và bác sĩ vô năng.

Cô là bác sĩ, chỉ có thể làm là cố gắng nâng cao kĩ năng chuyên môn của mình, giảm bớt sai sót do bản thân tạo thành, từ đó sẽ gây ảnh hưởng đến mình và bệnh nhân.

**

Tô Dương Dương xem ca bệnh đến hơn bốn giờ, mới bị Tiểu Yên gọi điện thoại đến mà cắt đứt.

Tô Dương Dương nhận điện thoại: “A lô."

"Chị Tô, hình như chị bị người bêu xấu rồi."

"Hả? Chị lại trêu chọc ai đây?"

"Em vừa xem bài viết kết hôn của chị và Tổng Giám đốc Hàn ở trên mạng, mặc dù có rất nhiều người tỏ vẻ hâm mộ ghen tị, nhưng phần lớn vẫn là chúc phúc. Đúng lúc em định tắt trang đi, thì thấy một bài viết có mấy ngàn bình luận, còn mang theo cả bài viết chị uống thuốc tránh thai, một lòng muốn bêu xấu chị. Bài viết đó nói rất nhiều chuyện vặn vẹo khác hẳn sự thật, cũng không ít VIP trên Facebook, tài khoản nổi danh công chúng chuyển tiếp bài. Em cảm thấy chuyện này là có đoàn đội, có kế hoạch làm."

"Em gửi bài cho chị xem xem. Em đừng có nôn nóng, cũng đừng lấy tài khoản khác đi cào phím."

"Sao chị biết em định vào tài khoản khác cào phím?"

"Cái này còn cần nghĩ ư? Nếu như đối phương có kế hoạch, có đoàn đội đăng bài, một mình em cào phím không thắng nổi đâu, càng làm càng rước bực vô người thôi. Chị xem bài trước, sau đó nghĩ cách xử lí."

"Chị gửi bài cho tổng Giám đôc Hàn, anh ấy xử lí tương đối nhanh."

"Ừ ừ. Cảm ơn người đẹp Tiểu Yên quan tâm. Đừng lo cho chị, đây không phải là chuyện quá khó xử lí gì đâu."

"Chị nói vậy thì em yên tâm rồi."

"Em đi làm cho giỏi, lần sau lại để chị biết em lên mạng trong giờ làm, cẩn thận chị đuổi việc em đấy."

"Chị Tô, chị qua cầu rút ván!" Tiểu Yên không nhịn được mà kêu rên.

"Bây giờ mới phát hiện à, chậm rồi. Em đã vào danh sách đen."

"Hừ, em ghét chị!" Tiểu Yên không tình nguyện cúp điện thoại, sau đó gửi liên kết bài viết cho Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương mở bài ra xem.

Bài đó đúng là giống như Tiểu Yên nói, có người cố ý làm.

Người đăng bài đó dùng lối viết như viết tiểu thuyết để giảng giải câu chuyện tình cảm của cô ta và Hàn Khải Uy, hành văn tinh tế, tình cảm chân thành, làm cho Tô Dương Dương xem cũng âm thầm líu lưỡi.

Chương 39: Cuộc sống hạnh phúc của gia đình ba người

Người đăng bài nói được một nửa đã đem địa chỉ diễn đàn y dược lúc trước gửi lên.

Bài đăng khi trước phạm vi phát chỉ là những người làm việc khám chữa bệnh, đại chúng cũng không biết, thông qua tuyên truyền của người đăng bài, dân mạng cũng biết nhiều hơn.

Trừ những chữ viết người đăng bài đã tự mình đích thân trải qua ra, cũng có không ít hình.

Hình là tối ngày hôm trước và ngày hôm qua, mặt Hàn Khải Uy ở trong hình cũng không rõ lắm, nhưng người quen có thể nhìn một cái liền nhận ngay ra đó là anh.

Một tấm là anh đóng cửa xe cho một người phụ nữ, một tấm là anh ở trong hôn lễ hôm đó ôm người phụ nữ kia.

Tô Dương Dương nhìn trang phục người phụ nữ kia, nhớ tới người phụ nữ ở bên đài phun nước.

Cô ta chính là người để lại dấu son môi trên cổ áo Hàn Khải Uy sao?

Ý niệm này mới lướt qua trong đầu Tô Dương Dương, cô liền cảm giác được điện thoại trong tay bị người ta rút ra.

Tô Dương Dương ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện là Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy nhìn lướt qua màn hình điện thoại, nói: “Anh đã cho người xóa rồi, sẽ không để ảnh hưởng lớn.”

“Bạn gái cũ của anh đang khiêu khích tôi, tôi có cần phản ứng lại không?”

“Từ khi nào mà em nhàm chán như vậy rồi?” Hàn Khải Uy ném điện thoại cho cô.

“Không phải tôi nhàm chán, lúc tôi nhìn thấy bài đăng cảm thấy cô ta thật đáng thương. Bây giờ suy nghĩ lại, phát hiện cô ta là người đáng thương, nhất định có chỗ đáng hận.”

“Hả?”

“Nếu như cô ta hiểu anh, cô ta sẽ không ngay lúc anh vừa kết hôn liền hack tôi. Cô ta chờ thêm một thời gian nữa hãy hack, ngược lại sẽ hiệu quả hơn. Giả thiết như tôi là người thứ ba chen vào tình cảm hai ngươi, anh và ba mẹ anh mới vừa cử hành một hôn lễ toàn bộ Thương Thành đều biết, điều này ít nhất đã nói rõ, bọn họ thừa nhận hôn nhân này. Nếu như anh quan tâm cô ta, anh sẽ không cử hành hôn lễ đến mức người người đều biết, trên mạng cũng sẽ không xuất hiện nhiều video và hình kết hôn của chúng ta nhiều như vậy. Còn có một điểm là, cô ta ngay lúc này hack tôi, cho dù anh không thích tôi, vì nhà họ Hàn và tập đoàn Hàn thị anh cũng sẽ dẹp những lời bàn luận đồn nhảm này, sẽ không ngồi đợi tôi bị hack đến thương tích đầy mình.”

“Tiếp tục.” Hàn Khải Uy hứng thú nói.

“Cô ta còn ở trong bài đăng nói tôi chỉ là một người đàn bà gia cảnh bình thường, nếu cô ta che giấu điều này đi, dân mạng còn có thể xé tôi thảm hại hơn. Nhưng cô ta không làm, ngược lại lần nữa nhấn mạnh nhà tôi gia cảnh bình thường, ngoại hình cũng bình thường. Nhưng mà, cô ta quên rằng phần lớn dân mạng đều giống như tôi vậy, bị cô ta bêu rếu như vậy, dân mạng đa phần ngược lại sẽ đứng về phía tôi. Bọn họ sẽ nghĩ tôi chính là Hắc cô nương phiên bản đời thực, không cẩn thận đã biến thành phượng hoàng rồi, sẽ cảm thấy tôi nhất định là người có chỗ nào đặc biệt mới được anh xem trọng như vậy, bọn họ sẽ tự mình tự biên tự diễn ra một vở kịch yêu hận tình thù.”

“Em chắc chắn bọn họ sẽ không hack em sao?”

“Hack thì càng tốt, hơn nữa tôi cũng sẽ không cho bọn họ cơ hội này.” Tô Dương Dương sau khi nói xong lộ ra một nụ cười gian xảo: “Anh có đi nói cho cô ta biết, nói rằng cách này của cô ta rất ngu xuẩn, lần sau đổi cách khác tốt hơn để đối phó tôi.”

Hàn Khải Uy đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn đắc ý của cô: “Nếu phần lớn đàn bà đều có suy luận giống như em vậy, cũng sẽ không có nhiều chuyện ngu xuẩn như vậy rồi.”

“Cám ơn thổ hào khen ngợi. Sau này anh khen trên miệng là được, đừng bóp mặt tôi, dễ có nếp nhăn.”

Vừa nói, cô vừa đập tay Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy biết điều thu tay về, đầu ngón tay còn lưu lại cảm giác trơn bóng trên da cô, giống như trong tưởng tượng của anh.

“Nếu em nói như vậy, anh bảo người khôi phục cái bài đăng đã xóa đó được không?” Khóe miệng Tô Dương Dương giật một cái: “Đừng, anh xóa rồi thì thôi, ngàn vạn lần đừng khôi phục lại. Lời như vậy tôi mất mặt lắm, mới vừa gả vào, đã công bố sự thật với toàn thế giới ở nhà anh không được cưng chìều, tôi sẽ bị cho ăn dép đó.”

Hàn Khải Uy lười để ý lời cô: “Xuống lầu uống trà chiều, sắp nguội rồi.”

“Cũng sắp năm giờ rồi còn uống trà chiều? Buổi tối không cần ăn cơm sao?”

“Ăn xong rồi cùng nhau vận động, tránh cho em bị người khác đẩy một cái đã ngã.”

Tô Dương Dương: “…”

Cô có loại cảm giác bị Hàn Khải Uy khinh bỉ.

Sau khi thưởng thức trà chiều xong, Hàn Khải Uy và Tiểu Bảo lên lầu thay quần áo thể thao.

Hai người thay xong, thấy Tô Dương Dương còn mặc bộ đồ ở nhà nghỉ ngơi, một lớn một nhỏ liền hai tay khoanh ngực nhìn cô.

Tô Dương Dương lúc này mới hậu tri hậu giác kịp phản ứng: “Tôi cũng phải đi à?”

“Em nghĩ sao?” Hàn Khải Uy lạnh nhạt nói.

“Xin lỗi xin lỗi, vừa mới bắt đầu công việc còn chưa quen, xin thổ hào đừng ghét bỏ.” Tô Dương Dương mỉm cười, chạy lên lầu.

Sau khi vào phòng, liền nhìn thấy ở trên giường có một bộ quần áo thể thao giống với Hàn Khải Uy và Tiểu Bảo, cô vô lực trợn tròn mắt, động tác rất lưu loát ôm quần áo vào phòng thay đồ để thay.

Tiểu Bảo dường như rất thích người một nhà mặc quần áo giống nhau, cứ luôn cười híp mắt, vừa chạy bộ vừa chụp hình.
Bộ dạng vui vẻ đó khiến người khác rất xúc động.

Tô Dương Dương thỉnh thoảng cũng phối hợp với ống kính của thằng bé.

Mình cô phối hợp còn chưa đủ, còn kích động trực tiếp nằm bò trên người Hàn Khải Uy.

Sau khi nằm bò trên người Hàn Khải Uy, cô cảm thấy cái tư thế này có chút ngượng ngùng.

Tiểu Bảo thấy vậy cũng học dáng vẻ của cô nằm bò trên người cô, căn bản không cho người cô có cơ hội đứng thẳng.

Hàn Khải Uy không nói gì nhìn hai người trên lưng, đưa tay lấy gậy chụp hình của Tiểu Bảo, chụp liền mấy tấm với tư thế này.

Sau khi chụp xong, anh như tức giận nói: “Hai vị, nằm thoải mái quá nhỉ, hửm?”

Tô Dương Dương cười hắc hắc hai tiếng, đứng thẳng người: “Cảm giác cũng không tệ lắm.”

Cô nhận lấy gậy chụp hình, cầm điện thoại phía trên xuống: “Chụp hình với hai người đẹp trai, giá trị nhan sắc của tôi cũng tăng lên mấy bậc.”

Tiểu Bảo ở một bên trịnh trọng gật đầu, viết: “Mẹ, mẹ rất đẹp.”

“Cám ơn bảo bối khen ngợi, mẹ sẽ cố gắng để trở nên đẹp hơn.”

Ba người ở trên đường cứ đi rồi lại dừng, thấy phong cảnh đẹp liền chụp hình, nói vận động nhưng lại biến thành tản bộ.

Nhưng kiểu vận động này đối với Tô Dương Dương quanh năm suốt tháng ở phòng làm việc cũng có chỗ tốt, từ sau khi cô có xe, căn bản không vận động gì cả.

Trước kia còn có thể đi làm tới trạm xe buýt ngồi xe buýt, bây giờ vận động chỉ còn lại đoạn đường từ phòng làm việc đi tới bãi đậu xe kia.

Đi theo Hàn Khải Uy và Tiểu Bảo một vòng, tinh thần cô cũng thoải mái không ít.

Đi tới cuối cùng Tiểu Bảo từ từ lùi về phía sau.

Thằng bé tìm kiếm hình chụp hôm nay, chọn ba tấm thích nhất ra, sau đó đăng nhập vào Facebook tập đoàn Hàn thị, đăng tấm hình lên, còn viết thêm chữ: “Mình, ba, mẹ.”

Sau khi đăng xong, mặt thằng bé bình tĩnh đăng xuất ra.

Dám hack Tiểu Dương Dương nhà bọn họ, cũng không xem coi ai đứng sau lưng Tiểu Dương Dương nhà họ, thật đúng là chán sống rồi!

Sau khi Tô Dương Dương ngây người ở biệt thự một tuần lễ, Tô Dương Dương phát hiện muốn thích ứng cuộc sống như vậy cũng không khó.

Cuộc sống của Hàn Khải Uy và Tiểu Bảo đều rất có quy luật.

Sau khi ăn sáng sẽ đi tản bộ một tiếng, chín giờ rưỡi vào phòng sách học bài, làm việc; mười một giờ rưỡi đến mười hai giờ xuống lầu ăn cơm trưa, sau khi tiêu hóa xong nghỉ trưa một tiếng hoặc nửa tiếng; hai giờ rưỡi đến bốn giờ rưỡi học bài, làm việc, sau đó là uống trà chiều và vận động; buổi tối khoảng chín giờ Tiểu Bảo phải lên giường ngủ.

Chương 40: Về nhà ngoại tặng quà

Trong đó chuyện để cho Tô Dương Dương thấp thỏm nhất cũng không xảy ra, Hàn Khải Uy cũng không ngủ cùng một phòng với cô.

Điều này khiến cô thở phào nhẹ nhõm.

Buổi sáng ngày thứ ba, Tô Dương Dương xuống lầu giống như trước, nhưng nhìn thấy phòng khách bày một đống đồ.

Hàn Khải Uy và thím Lê ở bên cạnh nói gì đó, hình như là còn thiếu thứ gì.

Nghe thấy tiếng bước chân của Tôn Dương Dương, Hàn Khải Uy ngẩng đầu hướng về phía cô cười một tiếng: “Tỉnh rồi à.”

“Đây là muốn làm gì?”

“Chuẩn bị đồ về nhà em.”

“Cũng không cần nhiều đồ như vậy chứ?” Mặt Tô Dương Dương ngơ ngác nhìn anh.

“Vốn dĩ hôm đó trở về muốn đưa em về nhà mẹ, nhưng lúc đó ba mẹ và họ hàng đang du lịch ở ngoài, chỉ có thể đợi tới lúc bọn họ trở về. Những thứ này ngoại trừ cho ba mẹ ra, của họ hàng cũng không thể thiếu.”

Tô Dương Dương ngượng ngùng gãi đầu một cái, xấu hổ nói: “Xin lỗi, tôi không hiểu những lễ tiết này, để cho anh phí tâm rồi. Sau này phải làm gì, anh nhắc tôi một chút.”

“Những cái này đều là chuyện nhỏ, em cũng chỉ về quê một lần, không cần phải học. Em lên lầu thay quần áo đi, thuận tiện gọi Tiểu Bảo thức dậy luôn.”

“Ừ ừ, tuân lệnh, thổ hào.” Tô Dương Dương cười rồi chạy lên lầu.

Lúc đến góc cầu thang, cô không nhịn được quay đầu nhìn Hàn Khải Uy ở dưới lầu, trong lòng không kiềm được dâng lên cảm giác ấm áp.

Vì để chứa những thứ đó, Hàn Khải Uy lái chiếc SUV, phía sau còn đi theo chiếc xe hàng, mới chứa hết những thứ đó.

Lúc đến dưới nhà của Tô Dương Dương, Lưu Mộc Miên và Tô Thạch Diễn cùng họ hàng đều xuống cả, ngay cả người của tiểu khu cũng tới vây xem, mặt ai ai cũng hâm mộ nhìn bọn họ.

Hàn Khải Uy hạ cửa kính xe xuống, cười nói: “Ba mẹ, sao mọi người xuống đây?”

“Bọn ta cũng mới vừa đến nhà, đoán chừng các con cũng sắp đến rồi, liền xuống xem thử.” Lưu Mộc Miên nhìn hai chiếc xe dừng lại: “Sao mang tới nhiều đồ như vậy? Quá tốn kém rồi.”

“Đều là đồ trong nhà có sẫn, không cần để ý đâu ạ.” Hàn Khải Uy vừa nói vừa cùng Tô Dương Dương và Tiểu Bảo mở cửa xe.

Xe hàng phía sau tài xế bắt đầu tháo đồ, họ hàng nhà họ Tô, nhà họ Lưu cũng rối rít tới giúp đỡ.

Một đám người rất nhanh đã đem hết quà cáp ở hai xe lên lầu.

Nhà họ Tần là kiểu nhà lầu, trên dưới hai tầng xấp xỉ một trăm năm mươi mét vuông, bình thường ở ba người, rất rộng rãi.

Bây giờ đột nhiên có thêm một đám người, còn có một đống đồ, nhất thời có hơi chật chội.

Lưu Mộc Miên trước đó đã nhắc sơ về tình huống của Tiểu Bảo, vì vậy không có ai tiếp xúc gần với Tiểu Bảo, đều vây quanh Hàn Khải Uy nói chuyện phiếm.

Hàn Khải Uy vẫn luôn mỉm cười trò chuyện cùng bọn họ, không có chút nào là lên mặt.

Lưu Mộc Miên và thím, dì của Tô Dương Dương chia quà, thấy Tô Dương Dương dắt tay Tiểu Bảo đi tới, liền hỏi: “Những thứ này là con làm, hay là con rể sắp xếp?”

“Mẹ, mẹ cũng đề cao con quá rồi, con cũng không biết chuyện về nhà ngoại này, con cứ nghĩ rằng thời cổ đại mới có.” “Sao tôi lại sinh ra một đứa chỉ biết vung tay chỉ huy thế này chứ? Quá thất bại quá thất bại rồi. Con để cho con rể một mình thu xếp đồ như vậy có thấy hợp tình không?”

Tô Dương Dương cũng nuốt nước miếng một cái: “Vậy ý của lão phật gia là sao?”

“Thôi đi, nói với con con cũng không thông được. Con dẫn tiểu bảo bối lên lầu đi, đừng để cho Tiểu Bảo bối cảm thấy không được tự nhiên.”

“Vâng. Cực khổ cho thím và dì rồi.”

“Không cực khổ, mới vừa du lịch về, đúng lúc hoạt động gân cốt một chút.” Thím Hai cười nói.

Tô Dương Dương dắt tay nhỏ mập mạp của Tiểu Bảo lên lầu, chị họ Tô Phương và em họ Lưu Nghê Ni cũng đi theo lên lầu.

Tô Dương Dương bóp tay của Tiểu Bảo: “Cục cưng, tự con trở về phòng có được không?”

Tiểu Bảo gật đầu một cái, tiến vào phòng của Tô Dương Dương liền đóng cửa lại.

Chị họ Tô Phương cười nói: “Nhìn nụ cười trên mặt em cũng biết em sống rất tốt, đứa nhỏ của Hàn Khải Uy không có khó khăn gì chứ?”

“Tiểu Bảo rất ngoan, chính là sợ đông người, nhiều người nhìn tâm trạng thằng bé sẽ không ổn định.”

“Không ít trẻ đều như vậy, thằng bé có thể tiếp nhận em thì tốt. Mấy ngày trước chị còn có chút lo lắng em và cậu ấy sống chung không tốt, trong nhà em lại chỉ có một mình đứa con là em, con gái độc nhất đều sẽ có chút không biết chăm sóc người khác.”

“Chị Phương, có thể đừng chê bai em như vậy không?” Mặt Tô Dương Dương đầy ai oán nhìn Tô Phương, từ trong tủ chứa đồ ở lầu hai lấy ra đồ ăn vặt và sữa chua cho Tô Phương và Lưu Nghê Ni.

Chị ấy và mẹ đều thích ăn đồ ăn vặt và sữa chua, vì vậy không ít nơi trong nhà đều có.

“Nếu không em hỏi Nghê Ni đi, có phải em ấy cũng nghĩ như vậy không?” Tô Phương nhận lấy sữa chua bắt đầu uống.

“Chị họ, chị Phương nói rất có lý đó. Em và chị Phương đều có anh chị em, mà chị không có. Dì dượng bọn họ kiên quyết chỉ sinh một người, chị không hiểu được chỗ tốt khi có anh chị em đâu.” Tô Dương Dương không nói nổi: “Hai người là gì hả?”

“Chúng ta không giống nhau, chúng ta là họ hàng, có thân thiết cũng không thể giống như anh chị em ruột thịt. Chúng ta nói thế nào đi nữa cũng là người hai nhà, không giống anh chị em là người một nhà, cái gì cũng có thể nói.”

“Hai người hôm nay là tới khoe khoang với em sao?”

“Là tới hâm mộ em.” Tô Phương vỗ tay của cô: “Sau này có chỗ nào không hiểu thì gọi điện thoại cho chị, dù gì chị còn có một đứa con, so với em có kinh nghiệm hơn.”

“Cảm ơn chị Phương.”

Lưu Nghê Ni nhìn thấy bộ dạng nũng nịu của Tô Dương Dương, đột nhiên hỏi: “Chị họ, kỹ thuật trên giường của anh rể như thế nào? Có cảm giác ngây ngất muốn chết hay không?”

Tô Dương Dương nghe vậy thiếu chút nữa bị sữa chua làm sặc, bực bội ho khan mấy tiếng: “Bây giờ chị đã hiểu phong cách ngôn ngữ man rợ của phu nhân Lưu học từ đâu ra rồi, hai người có thể đừng tò mò chuyện riêng tư nhà người ta không?”

“Không thể! Em hiếu kỳ mà. Nếu ngay cả kĩ thuật trên giường của chồng chị họ cũng rất lợi hại, vậy thì quá hoàn mỹ rồi.”

“Sau này em kết hôn rồi tự mình trải nghiệm.”

“Tiết lộ một chút đi mà.”

“Cứ mơ đi!”

Ánh mắt Lưu Nghê Ni di chuyển, kéo cánh tay Tô Dương Dương: “Tô Dương Dương, bây giờ chị gả vào nhà giàu có rồi, nhớ xem xét nhũng người đàn ông có tiền cho em, biết không?”

“Em mới hai mươi bốn, không phải vội.”

“Yêu đương cũng phải một hai năm mới kết hôn, không còn sớm nữa.”

“Được.” Tô Dương Dương cười nói.

Lưu Nghê Ni lộ ra một nụ cười sáng lạng, từ chỗ ngồi của cô ta nhìn xuống, vừa hay có thể thấy Hàn Khải Uy ở dưới lầu đang bị người ta vây quanh.

Tướng mạo anh tuấn kia, dáng người cao ngất, khiến anh trong đám người rất dễ dàng lộ ra.

Hơn nữa anh có tài ăn nói, khí chất cao quý hiếm thấy làm tăng giá trị con người của anh, khiến anh trông có vẻ rất khó với tới.

Cô ta cũng từng len lén say mê Hàn Khải Uy, nhưng cô ta không ngờ tới người đàn ông cô ta đã từng YY ở trong đầu, có một ngày sẽ trở thành chồng của chị họ cô ta.

Nghĩ tới đây, Lưu Nghê Ni nhìn về hướng Tô Phương và Tô Dương Dương, trong lòng thoáng qua sự đố kỵ.

Từ nhỏ, cô ta đã bị lấy ra so sánh với Tô Dương Dương.

Hoàn cảnh gia đình Tô Dương Dương tốt hơn cô ta, Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên chỉ có một đứa con gái, tất cả sủng ái và tài sản của bọn họ đều cho Tô Dương Dương.

Không giống cô ta còn có một em trai, trong nhà có đồ gì tốt đều phải để lại cho em trai cô ta.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau