CÔ VỢ DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ dễ thương - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Đàn ông quá đẹp trai cũng không phải là chuyện tốt

Chương trình học cũng gấp mấy lần bạn cùng lứa.

Ba cậu bé mời rất nhiều giáo viên chuyên nghiệp đến dạy hay là giáo viên giảng bài qua internet, nhưng bản thân ba cậu cũng đôi lúc thỉnh thoảng kiểm tra bài của cậu.

Gặp câu hỏi không biết, ba cậu cũng không nói cho cậu mà dùng một loại ánh mắt như liếc nhìn một tên ngốc để nhìn cậu, làm cho cậu rất không thích loại cảm giác này.

Tô Dương Dương tắm xong đi ra ngoài, nhìn thấy tiểu Bảo đang ngồi trên giường chuyên tâm nhìn máy tính bảng của cậu bé, lỗ tai vẫn còn đang mang tai nghe chuyên dụng cho trẻ em thì bước chân của cô cũng nhẹ lại.

Lúc đi đến cạnh giường, tò mò liếc mắt nhìn thì phát hiện cậu bé đang xem video đấu kiếm, phụ đề vẫn là chữ tiếng Anh.

Cô âm thầm tặc lưỡi, cũng không nói chuyện với cậu bé mà khập khiễng xuống lầu bưng sữa nóng lên.



Ngày hôm sau.

Tô Dương Dương theo thường lệ đi làm, vừa mới lái xe đi vào bãi đậu xe thì bị bảo vệ cản lại.

Tô Dương Dương không hiểu hạ kính xe xuống, hỏi: “Đội trưởng Lý, sao vậy?”

“Khoa huyết học xảy ra chút chuyện, có liên quan đến bác sĩ Tô cô, cần phải lý giải với cô một vài tình hình.”

“Khoa huyết học?”

“Đúng.”

“Cháu dừng xe trước rồi lát nữa sẽ vào.”

Đội trưởng Lý gật đầu, lùi về sau một bước.

Tô Dương Dương đem xe tiến vào vị trí đậu xe của mình, trong lòng vẫn như cũ có chút hoài nghi.

Các phòng ban ở chỗ cô là ngoại khoa, bình thường rất ít tiếp xúc với khoa huyết học, công việc lui tới cũng không nhiều.

Cô không hiểu, cô có liên quan gì với người của khoa huyết học chứ.

Tô Dương Dương nghĩ như vậy nhưng vẫn đi thang máy lên đến tầng lầu của khoa huyết học.

Lúc này, vẫn chưa tới thời gian làm việc mà khoa huyết học ngược lại đã đông đúc người rồi.

Trong đám đông còn có người đang khóc.

Tô Dương Dương nghe thấy âm thanh này thì nhíu mày lại.

Đây là âm thanh của Hoàng Mộc Khả.

Tô Dương Dương vốn chỉ muốn nghe ngóng một chút nhưng sau khi đội trưởng Lý nhìn thấy cô thì lớn tiếng gọi to: “bác sĩ Tô, mời cô qua bên này.”

Tất cả mọi người đều nhìn qua.

Tô Dương Dương lúc này mới được mọi người chú ý rồi đi qua.

Hoàng Mộc Khả ngã ở trước phòng làm việc của mình mà khóc đến nỗi hai mắt đỏ bừng, hung hăng nhìn về phía Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương bình tĩnh nhìn lại cô ta, trên gương mặt không có một chút biểu cảm gì.

Hoàng Mộc Khả nức nở nói: “bác sĩ Tô, tôi không thù không oán với cô, cô vì sao lại muốn hại tôi như vậy?”

“Tôi làm gì khiến cô hiểu lầm rồi?” Tô Dương Dương hỏi lại.

“Hôm qua tôi báo cáo lên việc giải phẫu của khoa ngoại thì bị người của khoa các người trả về, làm cho bệnh tình bệnh nhân của tôi chuyển biến xấu hơn, hôm nay đến tố cáo tôi. Đây không phải do cô làm à?”

“Hôm qua tôi không nhìn thấy bất kì văn kiện hay bảng báo cáo nào báo lên của khoa huyết học cả, cô xác định là cô sai người đưa cho tôi rồi?” “Cô còn ngụy biện, tôi rõ ràng tự tay mình đưa cho cô.”

Tô Dương Dương nhìn Hoàng Mộc Khả, thật sự có chút đau đầu.

Cô hiện giờ khẳng định Hoàng Mộc Khả thật sự đang tính kế cô: “Bác sĩ Hoangd đã cố ý nói như vậy, vậy tôi mời cô nói rõ thời gian cụ thể mà cô đưa bảng báo cáo cho tôi, rồi để cho đội trưởng Lý điều tra camera giám sát, xem xem tình huống có phải là thật hay không. Đối với ai cũng đều tốt.”

“Cô trả tài liệu vì sao lại không dám thừa nhận?”

“Nếu như tôi trả, tôi có lý do gì mà không thừa nhận?”

Hoàng Mộc Khả bị cô hỏi làm cho sửng sốt, ngập ngừng một hồi mới nói: “Cô muốn trả thù tôi.”

“Cô nghĩ nhiều rồi.”

Hoàng Mộc Khả lắc đầu: “Cô cho rằng hôm qua là do tôi xúi giục người nhà bệnh nhân đi gây gỗ nên mới tính kế tôi phải không?”

Tô Dương Dương kinh ngạc nhìn Hoàng Mộc Khả, hơi không hiểu cô ta đang nói cái gì.

Hôm qua việc người nhà bệnh nhân gây gỗ là do Hoàng Mộc Khả chỉ điểm?

Cô bình thường gần như không tiếp xúc gì với Hoàng Mộc Khả, vì sao cô ta lại chĩa mũi vào cô?

Biểu tình kinh ngạc và dáng vẻ trầm tư của Tô Dương Dương làm cho những người khác suy nghĩ sâu xa.

Hoàng Mộc Khả nhìn thấy phản ứng như vậy của cô thì trong lòng có chút vững dạ, cô ta kêu gào lên: “Đội trưởng Lý, anh đến phân tích đúng sai đi. Biểu tình vừa mới nãy của Tô Dương Dương có phải là đang chột dạ không? Nếu như cô ta không làm như vậy thì vì sao cô ta không ở đây mà phản bác lại?”

“Cô ấy vì sao lại phải phản bác?” Một giọng nói lạnh lùng bình tĩnh đột nhiên cất lên.

Tô Dương Dương nghe thấy giọng nói này thì trong lòng có chút ấm áp.

Đột nhiên cũng hiểu rõ vì sao Hoàng Mộc Khả chĩa mũi nhọn vào cô.

Đều liên quan đến người đàn ông này!

Chuyện Hoàng Mộc Khả mê đắm Hàn Khải Uy ở trong bệnh viện ai cũng đều biết, mà cô lại là vợ của Hàn Khải Uy.
Hàn Khải Uy chậm rãi đi đến bên cạnh Tô Dương Dương, nói: “Tôi ở đây có chứng cứ Hoàng Mộc Khả cấu kết với người nhà bệnh nhân để gây khó dễ cho vợ của tôi, còn có video Hoàng Mộc Khả nói láo có ý đồ muốn hãm hại vợ của tôi không làm tròn bổn phận cũng đều ở đây cả. Nếu như mọi người còn nghi ngờ gì thì tôi còn có thể cung cấp thêm chứng cứ khác.”

Tô Dương Dương nghe thấy thế, không để lại dấu vết mà kéo vạt áo của Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy nghiêng đầu nhìn cô.

Tô Dương Dương tiếp lấy lời của anh: “Tôi nghĩ bác sĩ Hoàng đã hiểu lầm gì rồi mới có thể nói tôi không nhận bảng báo cáo của khoa huyết học. Chuyện này còn phải làm phiền đội trưởng Lý điều tra rõ ràng. Hiện giờ đã đến giờ làm việc rồi, mọi người mau trở về làm việc đi, tôi tin rằng đội trưởng Lý nhất định sẽ cho mọi người một đáp án hợp lí.”



Hàn Khải Uy và Tô Dương Dương cùng nhau ra bãi đỗ xe.

Tô Dương Dương thở phào nhẹ nhõm: “Tổng giám đốc Hàn, cảm ơn anh đã làm anh hùng cứu mỹ nhân.”

Hàn Khải Uy hừ một tiếng, hiển nhiên bất mãn với cách xử lí của Tô Dương Dương: “Cô gái, sự dàn xếp ổn thỏa của cô không nhất định sẽ đổi lấy sự biết ơn báo đáp của người khác đâu.”

“Em biết rồi. Em không gạt anh, em cũng không biết chuyện này em làm có đúng không?”

“Hả?”

“Một mặt, em cảm thấy mọi người cũng không dễ dàng gì, dưới tình huống không thu dọn thì không được, nếu không sẽ làm cho mọi người cảm thấy khó chịu. Em và Hoàng Mộc Khả cũng không có thù oán gì cả, việc này không đủ để cho cô ta mất việc. Mặt khác, em cảm thấy cô ta vì muốn hãm hại em mà dám đừa giỡn người nhà bệnh nhân, một bác sĩ như vậy thật sự quá nguy hiểm, không nên ở lại trong đội ngũ y tá.”

“Nhưng em vẫn tha cho cô ta.”

“Thử xem đi. Cô ta nếu như không ý thức được tính nghiêm trọng của việc này thì sau này cũng sẽ bị ngã sấp mặt.”

Hàn Khải Uy lắc đầu: “Hành vi và cách nghĩ của em, anh không có gì để nói nữa, bản thân em phải chú ý nhiều hơn.”

“Được được.” Tô Dương Dương nịnh bợ mà giúp anh mở cửa xe: “Tống giám đốc Hàn, ngài khổ rồi, mời ngài vào trong.”

Hàn Khải Uy buồn cười nhìn cô, ngồi vào xe, lái xe rời đi.

Sau khi Tô Dương Dương nhìn chiếc xe mất hút của Hàn Khải Uy ở trong tầm mắt thì mới xoay người đi đến phòng làm việc.

Vừa đi vừa nghĩ, Hàn Khải Uy có được coi là hồng nhan họa thủy không?

Qủa nhiên đàn ông quá đẹp trai thì cũng không phải là chuyện tốt.



Chuyện của Hoàng Mộc Khả rất nhanh được truyền đi khắp bệnh viện, qua việc điều tra của bảo vệ thì cũng xác định được cô ta có liên quan đến chuyện người nhà bệnh nhân gây gỗ, mà tài liệu báo cáo của khoa huyết học cũng là do cô ta bịa đặt ra để cố hãm hại Tô Dương Dương.

Hai chuyện này được phơi bày ra, làm cho Hoàng Mộc Khả rất khó sống ở trong bệnh viện.

Ngược lại, những ý kiến của dư luận cũng sẽ không lưu lại nhiều trên người của Tô Dương Dương.

Bởi vì Hàn Khải Uy đã mấy lần ra mặt đều chứng minh được điểm này: Hàn Khải Uy là thật tâm đối với Tô Dương Dương.

Chuyện này làm cho thái độ của mọi người đối với Tô Dương Dương càng thêm nịnh nọt hơn.

Kỹ thuật, kinh nghiệm của Tô Dương Dương ở bệnh viện Nhã Đức chính là một người xuất sắc, tài hoa.

Hiện giờ lại có Hàn Khải Uy đủ làm cho mọi người càng thêm chú ý đến cô hơn.

Đương nhiên cũng sẽ có ảnh hưởng tiêu cực.

Chỉ là những tiêu cực này không có ai dám nói ở bệnh viện cả.

Chương 32: Tiểu tam trong truyền thuyết?

Tô Dương Dương đại khái có thể đoán được bọn họ sẽ nói thế nào sau lưng, phỏng chừng sẽ chanh chua nói cô gả cho một người đàn ông đã qua một đời vợ, vừa cưới đã là mẹ kế của đứa bé.

Cô không phải người rất để ý lời nói người khác, cô biết chân tướng sự thật thế nào là được, người khác nói gì là chuyện của họ, không cần thiết phải đi cãi lại làm gì.

Trong tiếng xì xào của mọi người, rất nhanh đã tới trước ngày Tô Dương Dương kết hôn một ngày, cô lái chiếc xe polo nhỏ của mình về nhà.

Liền thấy một mình mẹ cô đang tranh cãi kịch liệt với một đám bà thím.

Tô Dương Dương nhanh chóng đỗ xe chạy tới.

Còn chưa tới bên họ mà đã nghe thấy giọng Lưu Mộc Miên: “Nói con gái tôi dẫn theo con chồng trước, miệng lưỡi sạch sẽ chút đi! Các người ước ao ghen tị thì cứ nói ra, đừng có đố kỵ rồi nói những lời khó nghe! Lần sau tôi còn nghe được nữa thì đừng trách tôi không khách sáo. Các người muốn nói lý lẽ tôi sẽ nói lý lẽ với các người, muốn làm loạn thì tôi sẽ làm cho các người sau này thấy tôi phải đi đường vòng!”

Đám người thấy không lấy lòng được lại thấy Tô Dương Dương lại đây nên lần lượt tản đi.

Tô Dương Dương đi tới bên cạnh Lưu Mộc Miên đã bị tức đến đỏ mặt tía tai: “Mẹ, nghe lời con, đừng giận nữa, nóng giận không tốt cho sức khoẻ.”

Lưu Mộc Miên tức giận trừng mắt nhìn cô: “Ít ra ngoài chướng mắt, phiền chết con đấy.”

“Đừng mà, con sắp kết hôn rồi, mẹ nhẫn nhịn vài hôm nữa thôi.”

Lưu Mộc Miên bị lời của cô chọc cười cong khoé miệng lên nhưng lại mạnh mẽ không cười, hỏi: “Ở bệnh viện có ai nói dám nói gì con không?”

“Đồng nghiệp cần mặt mũi hơn mấy bà thím này, sẽ không nói trước mặt con đâu.”

Lưu Mộc Miên hài lòng gật đầu.

Hai người vừa rời đi liền nghe thấy một giọng nói chua ngoa vang lên: “Gả con gái cho một người đàn ông đã qua một đời vợ, người làm mẹ như bà còn biết xấu hổ hay không?!”

Bước chân Lưu Mộc Miên hơi dừng lại, hất tay Tô Dương Dương ra, ba bước thành hai đi về hướng ngược lại.

Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, bà đã tát người phụ nữ vừa nói kia một bạt tai.

Đám người bị cảnh tượng này làm cho sợ ngây người.

Lưu Mộc Miên còn chưa hết giận, xắn tay áo lên, chống nạnh, chỉ tay vào mũi người phụ nữ kia mắng: “Tôi đã nói các người đừng có khiêu chiến giới hạn của tôi rồi! Nhà người khác thế nào liên quan gì đến bà, bà quản được à? Con gái tôi gả cho người đàn ông đã có một đời vợ thì sao? Có bản lĩnh thì con gái bà cũng gả cho người đàn ông có một đời vợ như Hàn Khải Uy đi xem nào, xem xem có ai thèm không? Có thời gian đi tò mò bán tán chuyện người khác không bằng về nhà soi gương xem mình có đức hạnh gì đi nhá!”

“Bà…” Người phụ nữ đó bị Lưu Mộc Miên tát một cái liền trở nên mộng mị, nghẹn họng đứng nhìn hồi lâu mới ngồi xuống đất khóc lóc.

Lưu Mộc Miên lười phải nhìn bà ta, quét mắt nhìn mấy bà thím vây xem: “Lần sau còn để tôi nghe thấy những lời ong tiếng ve như vậy thì sẽ không còn là chuyện chỉ vài cái tát thôi đâu!”

Nói xong, Lưu Mộc Miên liền kéo Tô Dương Dương đi.

Tô Dương Dương bị người nhà bệnh nhân kia đẩy từ sau lưng một lần, bây giờ có chút ám ảnh, thi thoảng lại quay đầu nhìn phía sau.

Hành động này của bà khiến những bà thím kia bị doạ sợ, tản đi nhanh như một làn khói, chỉ còn lại một bà thím đang ngồi trên đất kia.

“Bà Lưu à, mẹ lại để lộ khí phách rồi. Lần sau chuyện như này mẹ chỉ cần đưa mắt ra hiệu, chuyện còn lại cứ để con.”

Lưu Mộc Miên vẫy vẫy cái tay vừa đánh người: “Mấy người này là quá rảnh rỗi ấy mà, chút chuyện xấu trong nhà mình còn không xử lý được, cả ngày đi chỉ chỉ trỏ trỏ chuyện nhà người khác. Lợi hại như vậy sao không đi làm tổng thống đi?! Lần này nếu như không khiến họ sợ, sau này lời khó nghe hơn nữa họ cũng dám nói cho coi.”

“Mẹ, con xin lỗi. Nếu như con…”

“Dừng! Chuyện này con có lỗi gì chứ?! Hàn Khải Uy tốt biết mấy, quan tâm người khác nói gì làm gì, con hạnh phúc là đủ rồi.”

“Vâng.”

Lưu Mộc Miên ‘hừ’ hai tiếng: “Ai gia đánh người đến đau cả tay, không muốn xuống bếp.”

“Để tiểu nhân.”

“Coi như nhà ngươi thức thời.”
“Bị dáng vẻ đánh người của mẹ làm cho kinh sợ rồi, ôm đùi lớn trước đã.” Tô Dương Dương cười hề hề nói.

“Ôm đi, dù sao con cũng chẳng ôm được mấy hôm nữa đâu.”

Tô Dương Dương giữ vai Lưu Mộc Miên, hai người cùng nhau lên lầu.

**

Buổi tối, sau khi cả nhà ăn cơm xong thì Tô Dương Dương về phòng mình.

Hai bộ váy cưới một Trung một Tây mấy ngày trước đã được gửi tới đây.

Tô Dương Dương đứng trước tủ quần áo nhìn hai bộ váy cưới, có cảm giác như đang nằm mơ.

Lúc này, điện thoại cô vang lên.

Là tin nhắn của Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy: Đang làm gì vậy?

Tô Dương Dương: Chuẩn bị đi ngủ, anh thì sao?

Hàn Khải Uy: Anh đang ở sân bay, có chuyện phải xử lý gấp.

Tô Dương Dương: Có kịp tới buổi hôn lễ không?

Hàn Khải Uy: Không sao đâu. Sợ em lo lắng nên anh nói trước với em một tiếng.

Tô Dương Dương nhìn hàng chữ này, cười trả lời: “Có lời giải thích của anh là đủ rồi.”

Hàn Khải Uy: Nghỉ ngơi đi, ngày mai anh tới đón em.

Tô Dương Dương: Ừm.

**

Sân bay. Hàn Khải Uy nhìn thông tin chuyến bay hạ cánh nào đó, cất điện thoại, mặt không cảm xúc nhìn màn hình led của sân bay.

Rất nhanh, ở lối vip có một nhóm người đi ra.

Trong đó có một chiếc giường đẩy ra.

Hàn Khải Uy nhanh chóng qua đó, nhìn người con gái sắc mặt tái nhợt trên giường, đôi mắt tối đi vài phần.

Anh lạnh giọng hỏi: “Tình hình bây giờ thế nào?”

“Sức khoẻ cô Ôn suy nhược, không thích hợp bay thời gian dài, cần lập tức nhập viện quan sát.”

“Tôi đưa cô ấy đi.”

“Làm phiền Ngài Hàn rồi.”

Đoàn người cẩn thận tỉ mỉ bế Ưu Hạnh Mai lên xe Hàn Khải Uy, sau đó ngồi lên một chiếc xe khác.

Sau khi xe của Hàn Khải Uy rời khỏi sân bay thì Ưu Hạnh Mai mới miễn cưỡng tỉnh táo một chút.

Hàn Khải Uy nhìn động tĩnh của cô ta qua gương chiếu hậu, đỗ xe lại, giọng nói lạnh nhạt: “Cô tỉnh rồi.”

Ưu Hạnh Mai mở đôi mắt sáng như sao ra, nở nụ cười yếu ớt: “Ước nguyện hôm qua của em đã thành hiện thực rồi.”

“Ước nguyện gì?”

“Em muốn khi em tỉnh lại, người đầu tiên nhìn thấy là anh. Không ngờ đã thật sự thành hiện thực rồi.”

“Chuyện nhỏ này không cần phải ước.”

“Chuyện nhỏ cũng phải ước. Điều em có thể ước không còn nhiều nữa rồi.” Ưu Hạnh Mai không biết nghĩ đến điều gì, đôi mắt sáng lấp lánh ảm đạm đi vài phần.

Khuôn mặt cô ta vốn dĩ có chút tái nhợt, chỉ có đôi mắt là sáng nhất.

Khi đôi mắt cô ta trở nên ảm đạm khiến người khác cảm thấy như một đoá hoa lụi tàn trong nháy mắt.

Hàn Khải Uy không nói lời an ủi, chỉ nói: “Tôi đưa cô đến bệnh viện, cô ngủ thêm lát nữa đi.”

“Sau đó anh về nhà, ngày mai làm chồng người phụ nữ khác, có phải không?”

“Cô không nên biết những chuyện này.”

Nước mắt Ưu Hạnh Mai lập tức tràn đầy hốc mắt: “Khải Uy, em, em vẫn không có cách nào không yêu anh, em ở nước ngoài ngây ngốc lâu như vậy, em vẫn không thể quên anh. Anh bảo em phải làm sao đây? Em không thể yêu người khác, lại không có tư cách yêu cầu anh cái gì. Em cảm thấy rất mệt, còn mệt hơn cả khi em khoẻ mạnh nữa.”

“Cô dưỡng bệnh cho tốt đi, đừng có suy nghĩ linh tinh nữa.”

“Em không.” Nước mắt Ưu Hạnh Mai lăn xuống, bàn tay gầy yếu run rẩy nắm lấy tay Hàn Khải Uy.

Tay Hàn Khải Uy cứng đờ nhưng không rút ra.

Ưu Hạnh Mai đưa tay Hàn Khải Uy đặt bên tai mình nhẹ nhàng vuốt ve, nức nở: “Em muốn gả cho anh, rất muốn rất muốn.”

“Ngày mai tôi kết hôn.”

Nước mắt Ưu Hạnh Mai trong nháy mắt tuôn xuống như mưa, giọng nói run run: “Khải Uy, có thể cho em một cơ hội không? Em sẽ dưỡng bệnh thật tốt, cũng sẽ chăm sóc tốt cho tiểu Bảo, coi thằng bé như con ruột của mình.”

Chương 33: Hôn lễ

“Dưỡng bệnh cho tốt trước đã, chuyện khác nói sau.”

Môi Ưu Hạnh Mai khẽ run vài cái, trong lòng loé lên một tia vui mừng.

Đây là lần đầu tiên Hàn Khải Uy không trực tiếp từ chối cô ta.

Cô ta vội vàng truy hỏi: “Khải Uy, anh đồng ý với em sao?”

“Nhiệm vụ cấp bách trước mắt của cô là dưỡng bệnh, đừng suy nghĩ linh tinh.”

“Có lời này của anh, em nhất định sẽ cố gắng dưỡng bệnh thật tốt.”

Trên mặt cô ta còn chưa khô nước mắt, cùng với nụ cười của cô ta rất giống đoá hoa mềm mại buổi sớm.

Trên bề mặt cánh hoa còn vương giọt sương, khiến người khác vô cùng thương yêu.

Hàn Khải Uy thu tay lại, xoay người khởi động xe.

**

Tô Dương Dương nằm mơ một giấc mơ rất mệt mỏi.

Cô mơ thấy mình thay váy cưới xong đợi ở nhà rất lâu, Hàn Khải Uy vẫn chưa tới cũng không gọi điện cho cô.

Người nhà họ Hàn cũng không tới.

Đợi được lại chính là những bà thím trong tiểu khu, mấy bà thím đó giống như cá ăn thịt người, miệng mở ra khép vào như muốn cắn chết cô.

Cô rất sợ, mặc váy cưới chạy ra ngoài nhưng lại thấy Hàn Khải Uy và một người phụ nữ khác đang cử hành hôn lễ.

Váy cưới của người phụ nữ đó giống y đúc bộ trên người cô.

Ngũ quan cô ta mơ hồ không rõ, thẹn thùng tựa vào vai Hàn Khải Uy, nở nụ cười nhìn cô, nói: “Tôi đã quay về, người thế thân là cô có thể đi được rồi.”



Tô Dương Dương mở to mắt, từ trên giường ngồi dậy mới phát hiện chỉ là một giấc mơ.

Cô sờ bộ quần áo ngủ đã bị ướt đẫm, lắc đầu bật cười.

Cô thế mà lại đổ mồ hôi lạnh trong ngày đông giá rét.

Vừa nghĩ đến giấc mơ đó, tâm trạng cô liền có chút đi xuống.

Cô không có cảm giác an toàn đến mức nào mới có thể mơ giấc mơ như thế?

Hy vọng mơ với hiện thực ngược nhau, nếu không cô thật sự không biết nên giải quyết vấn đề nan giải này thế nào.

Tô Dương Dương buộc tóc, dứt khoát dậy đánh răng rửa mặt.

Sau khi đánh răng rửa mặt xong thì thay quần áo xuống nhà.

Dưới nhà, thợ trang điểm và trợ lý cửa hàng váy cưới cử đến trang điểm cho cô đã tới.

Lưu Mộc Miên thấy cô mang theo cặp mắt gấu trúc xuống thì ‘hừ’ một tiếng: “Bảo bối, có thể thoát khỏi bàn tay mẹ liền kích động đến không ngủ được à?”

“Không phải con nghĩ đến phải rời xa mẹ, nhớ mẹ nên mới mất ngủ sao?” Tô Dương Dương cười hề hề ôm lấy cổ Lưu Mộc Miên, nhẹ nhàng lắc.

“Bớt nói nhảm, mau đi ăn sáng đi. Ăn xong thì đi trang điểm. Nhịn con 26 năm rồi, cuối cùng cũng có thể đuổi ra khỏi cửa, thật không dễ dàng gì. Khi con không có ai cưới, mẹ luôn lo lắng con sẽ ở trong vòng tay mẹ mãi, mẹ còn phải nhịn con thêm mấy chục năm nữa, nước mắt cũng sắp muốn rớt xuống rồi. Bây giờ cuối cùng cũng có thể giải phóng.”

Tô Dương Dương không nhịn được nữa hét lên: “Đồng chí Tô Thạch Diễn, hãy quản vợ mình đi này. Bà ấy ghét bỏ con gái ba quá mức rõ ràng, trái tim thuỷ tinh của con sắp vỡ vụn rồi.”

“Đồng chí Tô Thạch Diễn cũng nghĩ như vậy, chỉ là ông ấy không muốn hành hạ con thôi.” Lưu Mộc Miên nói.
“Được, con không vướng mắt hai người nữa, tuyệt giao nửa giờ.” Tô Dương Dương ‘hừ’ một tiếng.

Thợ trang điểm và trợ lý bị hai người chọc cười nghiêng ngả.

Sau khi Tô Dương Dương ăn sáng đơn giản xong thì ngồi xuống trước gương để thợ trang điểm trang điểm cho cô.

Sau khi thợ trang điểm tỉ mỉ trang điểm cho cô xong thì căn bản không nhìn ra quầng thâm mắt nổi bật đó nữa.

Tô Dương Dương chưa từng tỉ mỉ trang điểm bao giờ, khi nào sắc mặt kém cũng chỉ đơn giản đánh một lớp phấn để cho khuôn mặt có sức sống, rất ít khi cô tỉ mỉ trang điểm.

Bây giờ trang điểm thành một cô dâu mới giống như đã thành một người khác.

Khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ, cánh mũi cao thẳng, linh động, khuôn mặt sáng sủa dường như không tìm ra được chỗ thiếu sót nào, giống như một cô dâu hạnh phúc đang chờ gả đi.

Tô Dương Dương nhìn bản thân trong gương nở nụ cười xán lạn.

Lưu Mộc Miên và Tô Thạch Diễn cũng rất hài lòng với khuôn mặt đã trang điểm của cô.

Đúng mười giờ sáng Hàn Khải Uy có mặt.

Anh mặc một bộ âu phục đen tuyền phối với áo sơ mi trắng, toàn thân trên dưới ngoài bộ quần áo ra thì không có chỗ nào được chải chuốt nữa.

Nhưng khi xuất hiện vẫn thu hút toàn bộ ánh nhìn của mọi người.

Trên người anh có khí chất cao quý luôn ngồi trên cao, khí chất này hoàn toàn được mài giũa bởi chất lượng cuộc sống tinh xảo mà thành.

Khi nhìn thấy Hàn Khải Uy, Tô Dương Dương luôn cảm thấy trên người anh có gì đó khiến cô cảm thấy xa lạ.

Nhưng tỉ mỉ nghĩ lại, từ khi cô và Hàn Khải Uy quen nhau đến khi kết hôn cũng mới chỉ hơn một tháng, vẫn chưa nói gì đến quen thuộc.

Trợ lý Hàn Khải Uy phát lì xì cho những người có mặt ở đó.

Hàn Khải Uy cười dắt tay Tô Dương Dương, đi tới trước mặt Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên: “Ba mẹ, hôm nay con sẽ cưới Duyệt Duyệt, hai người không phải đã thiếu một cô con gái đâu, mà là có thêm một người con trai, mong hai người hãy yên tâm về chúng con.”

Một giây trước Lưu Mộc Miên vẫn còn cười híp mắt chào hỏi khách khứa trong nhà, nghe thấy Hàn Khải Uy nói vậy, nước mắt lập tức rơi xuống.

Vành mắt Tô Dương Dương cũng đỏ lên. Tô Thạch Diễn vỗ lưng Lưu Mộc Miên: “Em đó, buồn khóc, vui cũng khóc. Duyệt Duyệt gả đi là chuyện tốt, vui lên đi.”

Lưu Mộc Miên hít hít mũi: “Tần Dĩ Nguyệt, con gả đi rồi mà dám không về nhà mẹ đẻ, mẹ sẽ đánh gãy chân chó của con.”

Tô Dương Dương nghe vậy liền ném đi một ánh mắt xem thường: “Mẹ, mẹ như vậy sẽ mất đi bảo bối đó.”

Lời của cô khiến mọi người đều bỗng nhiên cười lớn.

Hàn Khải Uy cũng không nhịn được bật cười.

**

Tầng dưới.

Mấy chục xe hoa mới tinh đỗ lại, thu hút ánh nhìn tất cả mọi người trong tiểu khu.

Hàn Khải Uy bế Tô Dương Dương vào chiếc xe đầu tiên trong đoàn, lúc này Tô Dương Dương mới hỏi: “Tối qua anh ngủ không ngon à? Công ty xảy ra chuyện gì sao?”

“Không xảy ra chuyện gì cả, em đừng nghĩ nhiều.”

Nghe anh nói như vậy Tô Dương Dương cũng không hỏi gì nữa, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Người bên ngoài cửa sổ đều đứng im nhìn đoàn xe nối tiếp nhau, không ít cô gái trẻ trong mắt đều là sự ngưỡng mộ.

Tô Dương Dương thấy vẻ mặt họ, khoé miệng nở nụ cười nhẹ.

Đoàn xe đi hơn nửa tiếng thì dừng lại trước khách sạn Vương Quyền.

Khách sạn này đã được nhà họ Hàn bao trọn toàn bộ, chuyên môn phụ trách việc hôn lễ và khách khứa hai nhà ở lại.

Họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp, bạn bè làm ăn của nhà họ Hàn, nhà họ Tần có thể đến được đều đã đến.

Xe hoa dừng lại, Hàn Gia Mẫn và Lương Nhu đều đi tới tiếp đón.

Lương Nhu cười quan sát Tô Dương Dương: “Cô dâu hôm nay thật xinh đẹp.”

“Cảm ơn mẹ đã khen, hôm nay con nhất định có thể một giây giết hết mọi người.” Tô Dương Dương cũng thay đổi cách gọi sau đó nghịch ngợm nháy mắt.

“Đứa bé này.” Lương Nhu che miệng bật cười: “Để Khải Uy đưa con vào phòng nghỉ trước đi, hôm nay người đến quá nhiều, con không cần gặp từng người một đâu, sau này giao thiệp qua lại nhiều tự nhiên sẽ quen bọn họ thôi. Mẹ và ba con với Khải Uy tiếp đãi là được rồi.”

“Như vậy không hay lắm. Con lén lười biếng như vậy thích hợp sao?”

“Không sao, mau về phòng nghỉ đi.”

Tô Dương Dương cũng không kiên trì nữa, quả thật cô không hiểu lắm về chuyện hôn lễ, thấy ba mẹ cũng xuống xe, cô mới đi cùng một cô gái lễ tân vào phòng nghỉ.

Trong phòng nghỉ, Diệp Nhạc Vân và Tiểu Yên đã ngồi đó chờ trước.

Tiểu Yên vừa nhìn thấy Tô Dương Dương liền khoa trương đi tới ôm lấy cô: “Chị Tô, chị đẹp quá.”

“Dựa vào câu nói này của em, chị muốn tăng lương cho em.”

“Thật sao?” Tiểu Yên vui mừng.

“Tiền lương bệnh viện chúng ta do chị tính à?” Tô Dương Dương buồn cưỡi vỗ đầu cô bé.

Tiểu Yên lập tức xị mặt, không muốn để ý Tô Dương Dương.

Chương 34: Vết son môi trên cổ áo

Diệp Nhạc Vân bị hai người chọc cười, lấy một hộp quà ra đưa cho Tô Dương Dương: “Đây là quà của tớ, chúc cậu trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử vân vân mây mây, dù sao những lời may mắn cậu tự bổ sung nhé, tớ nói không hết.”

Tô Dương Dương nhận quà, cười hề hề nói: “Đến là được rồi còn quà cáp gì nữa. Lần sau tặng nhiều một chút được không?”

“Lần sau sẽ tặng thứ doạ chết cậu.” Diệp Nhạc Vân cũng cười.

“Chị Tô, đây là quà của em. Chị nhất định sẽ thích.” Tiểu Yên lấy trong túi ra một món quà, đặt lên trên món quà của Dương Nhã Vi.

“Nhìn giấy bọc quà liền cảm thấy quà cũng không ra sao rồi.”

“Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, em tốn rất nhiều sức mới tìm được đó.” Tiểu Yên bất mãn.

Tô Dương Dương đặt hai món quà xuống, mỗi tay ôm một người: “Cảm ơn hai cô gái xinh đẹp, để cho ta đùa giỡn một chút trước nào.”

“Bỏ đi, người ta là em bé có tiết tháo đấy nhé.”

“Tiết tháo là gì? Có ăn được không?”

Ba người cười vui vẻ một lúc.

Tiểu Yên đến lấy nước ở máy đun nước bên cạnh cửa sổ, tuỳ ý nhìn ra ngoài cửa sổ một cái: “Woa, cô gái đẹp quá.”

“Ở đâu?”

Tô Dương Dương và Diệp Nhạc Vân cũng tò mò đi tới.

Tiểu Yên chỉ ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt ngưỡng mộ nói: “Phía đài phun nước, cô gái kia thật đẹp. Cô ấy xem như là quý nữ danh môn đúng nghĩa luôn, khí chất thật sự xuất chúng.”

Tô Dương Dương nhìn theo hướng tay Tiểu Yên chỉ.

Đó là một cô gái mặc váy dài màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác màu hồng nhạt.

Mái tóc dài xoã ngang vai, đội chiếc mũ cùng màu với áo khoác.

Đứng bên cạnh đài phun nước thật khiến người khác cảm thấy cảnh đẹp ý vui.

Ngũ quan cô gái rất mềm mại, mang theo cảm giác ngây thơ vô tôi, là kiểu con gái mà cho dù là nam hay nữ vừa nhìn thấy đều rất muốn bảo vệ.

Trên mặt cô ấy còn mang theo thần sắc bị bệnh, càng làm nổi bật thêm cảm giác này.

Cô gái dường như cảm nhận được ánh nhìn của mấy người Tô Dương Dương liền xoay đầu vẫy tay với các cô, dùng khẩu hình miệng nói ‘chào mọi người’.

“A a a, thât muốn có dáng vẻ như cô ấy.”

Tô Dương Dương liếc mắt nhìn cô ấy: “Đi chỉnh dung đi.”

“Người ta không muốn.”

“Vậy thì nhịn.”

Ba người đang nhìn cô gái ngoài cửa sổ thì Lưu Mộc Miên đẩy cửa đi vào: “Duyệt Duyệt, khách khứa đều đã đến tương đối rồi, ra ngoài làm quen họ hàng bên thông gia đi.”

“Vâng.” Tô Dương Dương đáp.

Ba người lần lượt rời khỏi phòng nghỉ.

Cùng lúc đó bóng người Hàn Khải Uy xuất hiện bên đài phun nước.
**

Ưu Hạnh Mai thấy Hàn Khải Uy đi tới thì đứng dậy: “Khải Uy.”

“Sao cô lại tới đây?”

“Em muốn nhìn thấy anh.” Ưu Hạnh Mai nhẹ giọng nói.

“Hồ đồ!”

“Khải Uy, em biết hành vi của mình sẽ mang đến phiền phức lớn cho anh nhưng em thật sự không khống chế nổi bản thân. Sau khi ba mẹ em biết em trở về đã tức giận không muốn để ý đến em. Em không biết phải làm sao? Để em trong chớp mắt mất đi anh và người thân, em không chịu được.”

Hàn Khải Uy nghiêm túc nhìn Ưu Hạnh Mai, nối từng chữ một: “Vợ tôi là Tô Dương Dương.”

Ưu Hạnh Mai ngạc nhiên nhìn Hàn Khải Uy, trong lòng nhất thời có chút không kịp hồi thần: “Anh, anh từng nói, anh sẽ đợi em khoẻ lại mà. Nếu như không có anh, sao em có thể cố gắng chữa bệnh đây? Sao có thể mạo hiểm tính mạng chịu đựng bay mười mấy tiếng chứ?”

“Hạnh Mai …”

“Khải Uy, quyết định này của anh em không đồng ý. Vốn dĩ em không muốn miễn cưỡng anh, em cũng không muốn khiến anh có bất kỳ cảm giác cưỡng ép nào. Nhưng em không chịu được anh thừa nhận người con gái khác. Vì sao em lại trở nên suy yếu như này, vì sao tiểu Bảo lại trở thành như thế, anh cũng vẫn nhớ. Em vì cứu tiểu Bảo mới trở nên như vậy. Người nhà em cũng vì em có tình yêu thương của anh nên mới không oán giận cho em chữa bệnh. Từ khi có tin tức anh kết hôn, bọn họ liền mắng em không giữ được anh. Những điều này em đều có thể chịu đưng, vì em biết người anh để tâm là em, em còn có thể tranh giành, thuyết phục bọn họ. Kết quả anh xoay người liền thừa nhận người con gái khác. Anh có thể cưới cô ấy, có thể kết hôn với cô ấy, em cũng không so đo tính toán. Điều này có lợi cho bệnh tự kỷ của tiểu Bảo, em sẽ không bụng dạ hẹp hòi so đo. Nhưng, xin anh đừng tán thành cô ấy trước mặt em. Như vậy sẽ khiến em cảm thành mình đã trở thành người một chút giá trị cũng không có.”

Hàn Khải Uy nhìn nước mắt của Ưu Hạnh Mai.

Cô gái này bề ngoài là một người rất dễ khóc nhưng trên thực tế số lần cô ta khóc trước mặt anh có thể đếm trên đầu ngón tay.

Anh biết, cô ta đã vứt bỏ sự kiêu ngạo và tự tôn của mình để đến tìm anh.

Tim Hàn Khải Uy hơi giật giật, đưa tay vuốt tóc cô ta: “Anh bảo tài xế đưa em về bệnh viện. Hợp tác giữa nhà em và tập đoàn Hàn thị sẽ không vì anh kết hôn mà thay đổi, bảo bọn họ không cần lo lắng.”

“Vậy em thì sao?” Ưu Hạnh Mai lã chã chực khó nhìn Hàn Khải Uy: “Chúng ta ở bên nhau ba năm cũng không đủ để anh cầu hôn em, anh quen Tô Dương Dương mới bao lâu đã khiến anh và người nhà anh bằng lòng vui mừng đón cô ấy vào cửa?”

Ưu Hạnh Mai thật sự luống cuống.

Hàn Khải Uy không giống những công tử khác trong giới quyền quý, anh không giống những người đó thích tiếp xúc gần gũi với phụ nữ.
Đến những nhân viên công tác đi gần bên cạnh cũng đa phần là nam, nhân viên công tác là nữ giới rất ít.

Trong thời gian qua lại với cô ta, bọn họ cũng không có hành động gì quá thân mật, nhưng bên anh cũng chỉ có mình cô ta.

Khi Hàn Khải Uy đột nhiên lộ ra chuyện có con trai, cô ta và người nhà đều không thể tiếp nhận được.

Cô ta không để ý đến sự phản đối của Hàn Khải Uy mà chia tay anh.

Khi đó lại không ngờ tới, có một đứa bé nhưng cũng không hề ảnh hưởng tới mị lực của Hàn Khải Uy.

Sau đó anh vào tập đoàn Hàn thị, dùng thời gian năm năm để đưa tập đoàn Hàn thị lên tầm cao mới, khiến tiền vốn và sức ảnh hưởng của tập đoàn Hàn thị không thể nói như ngày thường được nữa.

Ưu Hạnh Mai cũng biết hành động khi đó của mình đã làm tổn thương Hàn Khải Uy đến nhường nào.

Khi đó Hàn Khải Uy vừa mất người thân, lại đối mặt với áp lực của tập đoàn Hàn thị, cô ta lại còn chia tay anh.

Những ngày tháng đó không thể nghi ngờ chính là thời gian anh đau khổ nhất.

Nếu như cô ta không liều mình cứu tiểu Bảo trong lúc cậu bé gặp nguy hiểm thì e rằng đến cả cơ hội đứng trước mặt Hàn Khải Uy lần nữa cũng không có.

“Tô Dương Dương là người thích hợp nhất.” Hàn Khải Uy lạnh nhạt nói: “Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, tôi gọi tài xế cho cô.”

Ưu Hạnh Mai trong lúc Hàn Khải Uy xoay người gọi điện thoại, đột nhiên ôm lấy eo Hàn Khải Uy, tiến lên muốn hôn anh.

Hàn Khải Uy quay đầu tránh đi nụ hôn của cô ta.

Nụ hôn của Ưu Hạnh Mai liền in lên chiếc áo sơ mi trắng của anh.

Hàn Khải Uy nhíu mày nhìn cô ta: “Cô tự gọi đi.”

Nói xong, anh không hề quay đầu rời đi.

Mà dáng vẻ hai người khi nãy vẫn bị máy ảnh trong bóng tối chụp được.

**

Tô Dương Dương và Tô Thạch Diễn đứng sau cửa lớn người chủ trì chỉ định, nghe âm thanh huyên náo bên trong.

Không lâu sau, khúc nhạc quân hành hôn lễ chậm rãi vang lên.

Cánh cửa đóng chặt trước mặt cô cũng chậm rãi mở ra hai bên, mọi người trong khán phòng đều quay đầu nhìn về phía cô.

Tô Dương Dương ngay ánh mắt đầu tiên đã nhìn thấy người đàn ông đứng đầu bên kia thảm đỏ.

Anh bình tĩnh đứng đó, giống như cây lao thẳng tắp khiến người khác không thể bỏ qua.

Tô Thạch Diễn đứng bên cạnh Tô Dương Dương cười nói: “Bảo bối, ba dẫn con qua đó.”

“Cảm ơn ba.” Tô Dương Dương khoác lấy cánh tay Tô Thạch Diễn.

“Vốn dĩ ba muốn nuôi con đến năm 35 tuổi rồi mới cho con kết hôn. Không ngờ con mới 26 tuổi đã gả đi rồi.”

“Sau này ba cũng có thể tiếp tục nuôi con.”

Chương 35: Anh đưa cho tôi cổ phiếu của tập đoàn hàn thị làm gì?

“Điều này là đương nhiên, ba với mẹ con chỉ có mỗi đứa con gái cưng là con, không nuôi con thì nuôi ai.” Tô Thạch Diễn vỗ vai Tô Dương Dương và nói tiếp: “Ba tin vào sự giáo dục của ba, ba biết con là người như thế nào. Cho dù con được gả cho một gia đình như nhà họ Hàn, cũng đừng cảm thấy tủi thân và sống theo tính khí trước đây của con. Ba và mẹ con đều muốn con sống tốt, nếu như sống một cuộc sống tồi tệ, con cũng không phải miễn cưỡng, hãy ném giấy ly hôn vào mặt Hàn Khải Uy và trở về nhà, con biết chưa?”

Nghe xong, khóe môi Tô Dương Dương khẽ nhếch lên, đôi mắt ướt đẫm, run rẩy nói: “Ba, con vừa mới kết hôn, ba đã nghĩ đến việc con ly hôn rồi.”

“Tối qua, mẹ con muốn nói những lời này với con, bà ấy đã rất kìm nén. Ba nói những lời này, không có ý gì khác, chỉ là để cho con hiểu rằng, con là con gái cưng của cha mẹ, cho dù con kết hôn thì điều đó vẫn không thay đổi. Cha mẹ cưng chiều con hai mươi mấy năm, không phải là để gả con cho người khác và chịu tủi thân.”

“Con hiểu, cảm ơn ba.”

Ba cô là một kỹ sư nghiêm khắc, bình thường ông cũng ít nói.

Trong nhà có cô và mẹ cô hay nói chêm chọc cười, nên chỗ để ba cô phát huy càng ít.

Nếu không phải để cô yên tâm, ba cô sẽ không nói ra những lời này.

Hàn Khải Uy nhìn người phụ nữ đang tiến lại gần, khóe môi khẽ nhếch lên, đưa tay về phía cô.

Tô Dương Dương đặt tay cô vào lòng bàn tay của Hàn Khải Uy, cô thở phào nhẹ nhõm.

Chưa kịp trấn an thì cô thoáng nhìn thấy vết son môi trên cổ áo sơ mi trắng của anh.

Cô nhìn chằm chằm một lúc, vừa mới kết hôn, chồng cô đã bắt đầu tìm tiểu tam rồi sao?

Tô Dương Dương không biết nên biểu cảm như thế nào.

Vì yêu nên cô muốn kết hôn với Hàn Khải Uy, cô có thể nhảy lên vạch trần anh ngay lúc này.

Nhưng khi cuộc hôn nhân của họ không phải vì tình yêu, cũng không môn đăng hộ đối, cô không thể vạch trần, ít nhất thì cô không dám vạch trần trước mặt.

Tô Dương Dương từ đầu đến cuối đều nở nụ cười tiếp đãi khách khứa, sau khi kính rượu cha mẹ hai bên, cô ngồi cùng Hàn Khải Uy trong xe cưới.

Tô Dương Dương xoa xoa khuôn mặt cười sắp cứng đơ của mình và nhắm mắt thư giãn.

“Mệt như vậy sao?” Hàn Khải Uy vừa hỏi, vừa rót cho cô một cốc nước.

“Không sao, cười đến nỗi mặt tôi hơi cứng.” Tô Dương Dương nhận lấy cốc nước và uống.

Hàn Khải Uy thấy gương mặt mệt mỏi của cô, anh nâng ngăn che giữa ghế trước và ghế sau lên, tránh người tài xế nhìn thấy phía sau.

“Nếu mệt thì cô nghỉ ngơi một chút đi, còn gần một tiếng đồng hồ nữa mới đến nơi.”

Tô Dương Dương gật đầu, liếc nhìn vào cổ áo đang dính son môi của anh và nói: “Lần sau, nếu anh muốn ở bên người phụ nữ mà anh muốn bảo vệ thì phiền anh đừng lưu lại bất kỳ dấu vết nào được không? Tôi sẽ rất xấu hổ với danh nghĩa là vợ của anh.”

Hàn Khải Uy đưa tay sờ vào cổ áo của mình theo ánh mắt cô.

Anh liền nghĩ đến người đã để lại vết son môi trên cổ áo anh, trong lòng không vui.

Mà điều khiến anh không vui là phản ứng của Tô Dương Dương.

“Cô không giận sao?”
“Tôi muốn giận, nhưng tôi thấy rằng lập trường của tôi là không đủ.” Tô Dương Dương thản nhiên nói: “Nếu như tôi tức giận, anh và bạn gái anh sẽ kết hợp lại tính toán với tôi, tôi không thể tiếp tục hồ đồ.”

Nghe vậy, Hàn Khải Uy không muốn nói gì với cô nữa, không hiểu tại sao mạch não của người phụ nữ này lại lạ lùng đến vậy.

Hai người họ đều không nói gì thêm.

Tô Dương Dương nhìn những con đường lập lòe ánh đèn ngoài cửa sổ, trong lòng không thể nào không khó chịu.

Trước đây cô vẫn rất mong đợi cuộc sống sau hôn nhân, kết quả là đám cưới đã hắt cho cô một chậu nước lạnh.

Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự sau một giờ chạy xe.

Tô Dương Dương kéo cửa và xuống xe, cô thấy rằng đó không phải căn biệt thự mà cô đến lần trước.

Xung quanh không có ánh đèn, rõ ràng đây không phải là biệt thự kiểu quần cư.

Tài xế rời đi ngay sau khi mang vali của hai người họ vào trong biệt thự.

Chỉ còn lại Hàn Khải Uy và Tô Dương Dương trong căn biệt thự lớn như vậy.

Tô Dương Dương không thể không có chút căng thẳng, cô di chuyển chiếc váy cưới rườm rà đang mặc trên người: “Tôi đi thay quần áo.”

Nói xong, cô xách vali của mình đi lên tầng mà không đợi Hàn Khải Uy trả lời.

Tô Dương Dương tùy ý đẩy cửa căn phòng gần cầu thang nhất, sau khi bật đèn lên thì cô mới biết đó là phòng cưới.

Rèm cửa và chăn trải giường màu đỏ, bên trên còn có một trái tim lớn được ghép từ những cánh hoa hồng.

Tô Dương Dương không còn tâm trạng để ngắm mấy thứ này, cô hối hận. Sau khi nhanh chóng thay một bộ quần áo rộng rãi mặc ở nhà, cô thả tóc ra, búi tóc lại và xuống tầng.

Dưới tầng, Hàn Khải Uy đã ngồi trên ghế sofa, trên bàn trước mặt anh có đặt vài chai rượu.

Tô Dương Dương bước đến và ngồi xuống đối diện anh.

Hàn Khải Uy rót cho cô một ly rượu sâm banh mà phụ nữ tương đối thích và đẩy ly rượu tới trước mặt cô.

Tô Dương Dương cũng không khách sáo uống một ngụm: “Chuyện chúng ta kết hôn, cả Thành phố Thương đều biết rồi, sau này tôi phải làm gì? Những chỗ cần chú ý anh cứ nói rõ ràng, để tránh tới lúc đó tôi làm không đúng.”

“Sự phản ứng của cô thật đặc biệt.”

“Dấu son trên cổ áo anh không phải lưu lại để tôi nhìn thấy sao? Một gợi ý rõ ràng như vậy, tôi lại không hiểu thì không hợp tình hợp lý rồi.”

Những ngón tay thon dài của Hàn Khải Uy cầm chiếc ly trong suốt như pha lê, sau đó từ phía sau lấy ra một bản hợp đồng: “Cô ký vào đây.”

“Đây là gì?”

“Chuyển nhượng cổ phần của tập đoàn Hàn thị.”

Tô Dương Dương ngạc nhiên nhìn anh: “Anh,...anh đưa cổ phần cho tôi làm gì?”

“Cô trở thành vợ của tôi một cách miễn cưỡng, chẳng lẽ tôi lại không có chút bồi thường về mặt tinh thần cho cô sao?” Hàn Khải Uy nói với vẻ thích thú.

Tô Dương Dương không thèm đọc, lật thẳng đến trang cuối cùng và ký tên mình.

Ký xong, cô tiện hỏi: “Hạ Đổng, anh cho tôi bao nhiêu tiền?”

“600 tỷ.”

“Sáu, 600 tỷ?!” Tô Dương Dương tròn mắt, nhìn vào bản hợp đồng đã ký tên cô: “Chữ ký này có thể vô hiệu không?”

“Không. Ngày mai tôi sẽ giao cho trợ lý đi xử lý và tiền sẽ được chuyển vào tài khoản của cô vào chiều mai.”

“Không, Hạ Đổng, không phải là tôi coi tiền như rác rưởi, nhưng anh không cần phải cho tôi nhiều tiền như vậy. Trong tay tôi có nhiều tiền như vậy cũng vô tác dụng, anh có thể đừng dọa người như vậy được không?”

“Đây là những gì cô xứng đáng có được.”

Tô Dương Dương gập bản hợp đồng lại và vỗ ngực: “Tôi không thể hiểu được suy nghĩ của những người giàu có như các anh. Vậy anh nói cho tôi nghe về những nghĩa vụ tôi nên làm, tôi cần phải làm gì? Có phải là tôi phải chăm sóc, trông nom Tiểu Bảo, nghĩ cách để triệu chứng tự kỷ của thằng bé có chuyển biến tốt hơn sao? Những việc này thôi có thể đồng ý với anh.”

“Em không có yêu cầu gì sao?” Hàn Khải Uy thấy cô không phản ứng quá nhiều về 600 tỷ đó, trong lòng có chút khen ngợi.

“Yêu cầu của tôi, trước đây tôi đã nói rồi. Sau này, chúng ta không còn ở bên nhau nữa, hy vọng anh đừng để cha mẹ tôi phải khó xử. Ngoài ra, tôi không muốn từ bỏ công việc của tôi. Trước đây tôi là bác sĩ nội trú, thời gian làm việc và nghỉ ngơi không được ổn định, bây giờ tôi là bác sĩ phụ trách, trong hầu hết các trường hợp, thời gian làm việc không khác so với các công việc khác và sẽ không ảnh hưởng đến việc chăm sóc Tiểu Bảo. Còn những việc khác tạm thời không có.” Sau khi Tô Dương Dương nói xong, cô lại uống một ngụm sâm banh: “Còn anh. Người lưu lại dấu son môi trên cổ áo anh có phải là người mà anh thực sự yêu không? Cô ấy là ai? Về sau, khi chạm mặt, tôi có phải né tránh hoặc diễn kịch cùng anh không?”

Tô Dương Dương tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng lại không được thoải mái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau