CÔ VỢ DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ dễ thương - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Người nhà bệnh nhân làm loạn

“Tôi nhổ vào! Một người phụ nữ nông thôn như tôi sao biết thu thập chứng cứ?! Còn không phải cô nói cái gì là cái đó sao? Sao các người không đi xem xem tình hình hiện nay của con trai tôi?! Vết thương thằng bé đã thành cái gì rồi? Nói không ra lời, ăn cũng không được, các người bảo nó sau này phải làm sao?!”

“Những triệu chứng này không thể tránh khỏi trong thời gian đầu trị liệu, cho dù chúng tôi đã xử lý ổn thỏa vết thương cho bệnh nhân. Nhưng sự đau đớn của bệnh nhân là hoàn toàn không thể tránh được, đây là chuyện bình thường.”

Người phụ nữ thấy Tô Dương Dương không dễ bắt nạt như những y tá vừa nãy, muốn ngồi xuống đất khóc lóc om sòm.

Tô Dương Dương nhìn ra ý đồ bà ta, nắm chặt tay bà ta không buông, cố ý lôi kéo bà ta.

Hai người đều cứng rắn lôi kéo nhau.

Tô Dương Dương không dấu vết ra hiệu bằng ánh mắt cho tiểu Yên, ý bảo tiểu Yên đi tìm nhân viên bảo vệ lên đây.

Tiểu Yên hiểu ý, lập tức rời đi.

Tô Dương Dương lại nhìn người phụ nữ đầu tóc, quần áo lộn xộn trước mắt: “Bà nói bệnh viện chúng tôi chữa trị không thành cho con trai bà, chúng tôi sẽ đợi sau khi bà bình tĩnh lại giải thích cặn kẽ cho bà. Trước đó, bà phải giải thích cho tôi trước, con trai bà nhập viện từ hôm qua đến nay, tiền thuốc, tiền viện phí vẫn chưa một nộp đồng! Về việc cấp cứu, nguyên tắc quán triệt của bệnh viện chúng tôi là cứu người trước rồi mới nộp tiền. Khi bệnh nhân được chuyển vào viện, chúng tôi sẽ cứu người đầu tiên, cung cấp điều kiện chữa bệnh có lợi nhất cho bệnh nhân, bảo đảm bệnh nhân an toàn khỏe mạnh, sẽ không vì vấn đề chi phí mà ảnh hưởng trị liệu. Bà người nhà bệnh nhân lại đang làm gì? Bà có hiểu tình trạng bệnh của con trai bà không?”

Người phụ nữ bị lời Tô Dương Dương làm cho sửng sốt một lát, sau đó hét lớn: “Nhìn thấy chưa? Mọi người nhìn thấy chưa?! Bệnh viện này đối xử với người nhà bệnh nhân như vậy đấy, con trai tôi bị thương thành ra như thế rồi, cô ta không những không hiểu cho tấm lòng người làm mẹ như tôi, còn thao thao bất tuyệt với tôi nữa. Cô ta chính là dọa tôi không có văn hóa, cố ý xem thường tôi! Khả năng chữa bệnh của bác sĩ mắt chó coi thường người khác này có thể tốt đến đâu chứ?”

Giọng nói tê tâm phế liệt của người phụ nữ đã khiến hàng loạt người nhà bệnh nhân và bệnh nhân vây xem, mọi người đều chỉ chỉ trỏ trỏ Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương nhìn khuôn mặt có chút đắc ý của người phụ nữ, trong lòng càng thêm bình tĩnh.

Đối xử với loại người không nói lý lẽ, không biết xấu hổ, cho bà ta mặt mũi đã là khách khí lắm rồi.

Nhưng cô không thể nói thẳng, cô cần chú ý đến hình tượng của bệnh viện và việc riêng tư của bệnh nhân.

Tô Dương Dương nghĩ đến đây, lạnh nhạt nói: “Người nhà bệnh nhân này có nghi ngờ về khả năng chữa bệnh của tôi, tôi không nói gì, nếu như bệnh viện khác có phương án chữa bệnh tốt hơn, chúng tôi không phản đối bà một lần nữa giúp con trai bà tìm bệnh viện tốt hơn. Nhưng trước đó phiền bà trả hết số nợ tiền thuốc thang, sau đó chúng ta lại bàn tiếp đến vấn đề khả năng chữa bệnh của tôi. Không thể tất cả tiện nghi đều do một mình bà chiếm hết được, nhân viên y sĩ chúng tôi cũng không thể sau khi cung cấp phục vụ trị liệu, thuốc men, ngoài ra còn phải phục vụ đánh chửi mà không thu một đồng nào được. Như vậy chúng tôi thiệt quá.”

“Cô lấy con trai tôi ra uy hiếp tôi sao?” Người phụ nữ tức đến toàn thân run rẩy.

Tô Dương Dương bình tĩnh nhìn bà ta, sức lực trên tay không hề có ý định nhẹ bớt.

Cánh môi người phụ nữ run rẩy, viền mắt ửng đỏ.

Tô Dương Dương biết bà ta muốn khóc liền quay đầu cao giọng nói với nhân viên vây xem: “Các vị, mọi người xem náo loạn cũng đủ rồi, quay video cũng quay rồi, muốn nói bệnh viện chúng tôi hay cá nhân tôi không có y đức, là một bệnh viện, một bác sĩ thâm hiểm độc ác thì xin hãy suy nghĩ rõ ràng, đừng không hiểu rõ sự thật mà đã phát biểu ý kiến thay tất cả mọi người. Hôm qua bệnh viện tiếp nhận một bệnh nhân cấp cứu, vừa vào bệnh viện đã làm phẫu thuật liền năm tiếng đồng hồ, tiền thuốc thang phẫu thuật là 19 triệu 600 nghìn, tiền viện phí là 600, tiền thuốc men từ hôm qua đến hôm nay là 9 triệu 600 nghìn, tổng cộng là 29 triệu 800. Nhân viên y sĩ chúng tôi nhiều lần yêu cầu người nhà bệnh nhân nộp tiền, người nhà bệnh nhân lại không hề có động tĩnh, chiều hôm qua liền mất tích. Trong thời gian này, chúng tôi vẫn chăm sóc và điều trị cho bệnh nhân như cũ. Hôm nay người nhà bệnh nhân vừa xuất hiện liền làm loạn trong bệnh viện, cho rằng phương thức trị liệu của chúng tôi không thỏa đáng, còn có ý đồ lôi kéo mọi người ảnh hưởng đến danh dự bệnh viện Nhã Đức chúng tôi.”

Tô Dương Dương dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Tôi muốn nói chính là những điều này, nếu như mọi người muốn tăng cảm giác tồn tại trên trang mạng xã hội của bản thân thì tôi cũng không phản đối, chuyện làm loạn đủ lớn rồi, bệnh viện chúng tôi cũng thanh giả tự thanh thôi, vẫn khẩn cầu mọi người đừng tạo thành quá nhiều ảnh hưởng khiến công việc chúng tôi thêm bận rộn nữa.”

Nói xong, Tô Dương Dương thả lỏng kìm hãm với người phụ nữ.

Người phụ nữ mất đi sự chống đỡ liền ngồi trên đất.

Lúc này, tiểu Yên cũng dẫn nhân viên bảo vệ của bệnh viện tới.

Người phụ nữ thấy vậy, nổi khùng lao về phía Tô Dương Dương.
Tô Dương Dương đang quay đầu nói tình hình lúc trước cho nhân viên bảo vệ, không nhìn thấy động tác của người phụ nữ.

“Chị Tô, cẩn thận!” Tiểu Yên kinh ngạc hô lên.

Tô Dương Dương chưa quay đầu lại, sau lưng đã bị một lực nặng va vào, cả người mất kiểm soát đổ về phía trước.

Mà chỗ cô đứng lại là vị trí lối an toàn.

Khi nãy cô đẩy cửa an toàn ra chưa đóng lại, bên dưới chính là cầu thang.

Tô Dương Dương theo bản năng muốn túm lấy tay vịn cầu thang bên cạnh nhưng lại quên mất người phụ nữ phía sau cũng theo quán tính mà ngã xuống.

Vị trí người phụ nữ ngã xuống vừa may lại là bên phía tay vịn cầu thang.

Bà ta dùng lực đạp vào tay Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương không có bất kỳ thứ gì chống đỡ nên cứ vậy ngã xuống.

Trong lúc ngã xuống, cô chỉ kịp dùng cánh tay bảo vệ đầu và mặt mình...

**

Trong phòng làm việc.

Tiểu Yên lo lắng nhìn Tô Dương Dương: “Chị Tô, chị có đau không?”

“Vẫn ổn.” Tô Dương Dương cử động cái chân bị trẹo một chút. Vừa cử động liền truyền đến một trận đau nhức.

Tô Dương Dương đau đến hít vào một hơi, hàm răng cũng hơi run rẩy.

Tiểu Yên lo lắng nhìn cô nói: “Chị Tô, hay là đến khoa xương xem thế nào đi?”

“Tan làm mà vẫn chưa ổn thì đi xem.” Tô Dương Dương lại thử cử động một cái, vẫn đau đến răng cô phát run.

Cô hít vào vài ngụm khí lạnh mới đè xuống được xúc động muốn hét lên vài tiếng từ cuống họng.

Tô Dương Dương đưa tay vào túi áo, muốn lấy điện thoại ra xem có tin nhắn của tiểu Bảo không, tránh cho cậu bé tỉnh dậy lại thấy mình ở trong căn phòng nhỏ xa lạ, cảm xúc sẽ bị mất khống chế.

Không ngờ, sờ mấy chiếc túi trên người đều không thấy điện thoại đâu.

“Chị Tô, chị tìm gì vậy?” Tiểu Yên không hiểu.

“Điện thoại chị không thấy đâu cả, em giúp chị ra cầu thang bộ xem xem có phải điện thoại chị rơi ở đó hay không.”

“Ồ ồ, em đi tìm cho. Chị Tô, chị đừng sốt ruột.”

“Mau đi đi.”

“Ừm ừm.” Tiểu Yên nói xong liền như một cơn gió lao ra khỏi phòng làm việc.

Một lúc lâu sau, cô ấy mới cầm điện thoại đã vỡ màn hình lại.

“Điện thoại rơi vào thùng rác và góc tường, chẳng trách mọi người đều không chú ý đến. Chị Tô, chị mở lên xem còn dùng được không?”

“Cảm ơn tiểu Yên.”

“Không cần cảm ơn, em đang ôm đùi trong mà, có thể lao động công ích.”

Tô Dương Dương buồn cười nhìn cô ấy một cái, nhận lấy điện thoại rồi ấn nút bật nguồn.

Điện thoại sau khi chấn động vài cái liền không có phản ứng gì khác.

Tô Dương Dương thử vài lần, vẫn là kết quả này.

Cô nghiêng đầu nhìn thời gian trên đồng hồ treo tường trong văn phòng, phát hiện đã hai rưỡi.

Tiểu Bảo ngủ gần hai tiếng rồi, có lẽ cũng đã dậy.

Chương 27: Anh cũng từng ghét một người phụ nữ

“Tiểu Yên, cho tôi mượn điện thoại dùng một lát.”

“Được.” Tiểu Yên lập tức đưa điện thoại tới: “Là gọi cho Tổng Giám đốc Tiểu Hạ sao ạ?”

Vẻ mặt vốn có chút lo lắng của Tô Dương Dương bị cách xưng hô của cô chọc cười: “Đúng.”

“Vậy chị gọi xong nhớ xóa nhật ký nhé, nếu không em sẽ không nhịn được gọi điện thoại quấy rầy đấy.”

Tô Dương Dương mỉm cười gọi vào số của Tiểu Bảo, chỉ nghe thấy một trận tiếng lộn xộn, liên tục gọi vài lần đều là như vậy.

Tô Dương Dương nhíu nhíu mày, trả điện thoại lại cho Tiểu Yên: “Đợi chủ nhiệm tìm tôi, em nói với ông ấy tôi đi ra ngoài một lát, trở về sẽ đi gặp ông ấy.”

“Chân của chị còn đang bị thương, muốn đi đâu chứ? Em đi giúp chị.”

“Không cần, đợi một lát em nói một tiếng với chủ nhiệm giúp tôi là được.”

Tô Dương Dương nói xong, khập khiễng đi ra ngoài.

Đi hơn mười mét, vết thương trên chân cô ngày cả rõ ràng, đau đớn cũng hơn lúc trước không ít.

Tô Dương Dương nghĩ đến Tiểu Bảo không gọi điện thoại được cho cô, lại ở trong một hoàn cảnh xa lạ, cô liền không nhịn được lo lắng.

Chỉ có thể một đường kéo cái chân bị thương đi đến dưới lầu khu nhà trọ công nhân viên chức.

Lúc đến dưới lầu, trong thời tiết đầu mùa đông cô lại đổ mồ hôi cả người.

Không ít bác sĩ vừa nghỉ trưa, nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Tô Dương Dương, nghi ngờ nói: “Bác sĩ Tô, cô làm sao vậy?”

“Không sao, tôi trở về nhà trọ xem thử.”

Khi hai người nói chuyện, có mấy bác sĩ đi xuống từ trên lầu.

“Không biết lầu bốn xảy ra chuyện gì, luôn nghe thấy tiếng thét chói tai của một đứa trẻ.”

“Tôi cũng có nghe thấy, hình như còn có tiếng đập vỡ đồ đạc, gõ cửa lại không có ai trả lời.”

Tô Dương Dương nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ, sắc mặt chợt thay đổi: “Bác sĩ Lý, tôi đi lên trước, chúng ta trò chuyện sau nhé.”

Tô Dương Dương nói xong, cũng không quay đầu lại chạy lên lầu, cố hết sức xem nhẹ vết thương trên chân mình.

Cách một cái hành lang, cô vẫn có thể nghe thé tiếng thét chói tai non nớt kia.

Tô Dương Dương run tay mở cửa.

Khi thấy tình cảnh trong nhà trọ, trong lòng đau như bị kim đâm.

Tiểu Bảo mặc quần áo mùa thu mỏng manh, chân nhỏ trần trụi trên sàn nhà tràn đầy mảnh vỡ.

Trên chân đã có vài nơi bị cắt, còn chảy máu.

Tiểu Bảo nghe thấy tiếng mở cửa ra, quay đầu lại.

Trên khuôn mặt trắng nõn, tinh xảo mọi khi lúc này xen lẫn vẻ hoảng sợ và uất ức, hoàn toàn không giống một đứa bé năm tuổi.

Tô Dương Dương giẫm lên những mảnh vỡ này, khập khiễng đi đến trước mặt Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo cảnh giác nhìn cô, sau đó lùi lại mấy bước.

Tô Dương Dương sợ chân nhỏ của cậu bé lại bị cắt, đưa tay dùng sức ôm lấy thân thể nhỏ của cậu bé, nhẹ giọng dỗ dành: “Cục cưng, xin lỗi. Điện thoại của dì bị người nhà bệnh nhân làm rơi vỡ, không thể nghe điện thoại của cháu. Cháu có sợ không?”

Động tác giãy dụa kịch liệt của Tiểu Bảo vì lời nói của cô mà dần dần dừng lại.
Tô Dương Dương ôm cậu bé lên trên giường, bắt đầu kiểm tra vết thương trên người cậu bé, phát hiện ngoài trên chân có vài miệng vết thương, trên tay trên lưng cũng có.

Cô lấy ra hòm thuốc loại nhỏ từ trong ngăn kéo đầu giường, nhanh chóng xử lý những miệng vết thương này cho cậu bé.

Tiểu Bảo nhìn động tác đi lại của Tô Dương Dương, đánh lên ipad mini một hàng chữ.

“Chân của dì làm sao vậy?”

Tô Dương Dương biết cậu bé thông minh, trưởng thành hơn so với những đứa trẻ cùng tuổi rất nhiều, cũng không định giấu diếm cậu bé.

“Giữa trưa có gia đình của bệnh nhân gây chuyện, trong lúc xử lý dì bị thương, nhưng mà không có gì đáng ngại, cháu không cần lo lắng.”

Tiểu Bảo nhìn khuôn mặt mỉm cười của cô, tiếp tục đánh một hàng chữ lên ipad.

“Vì sao không cho ba cháu đến xử lý?”

“Cho ba cháu đánh người nhà của bệnh nhân một trận sao? Chuyện này không đơn giản như vậy, nhưng cũng không phức tạp, xử lý thích hợp là được rồi.” Tô Dương Dương cười nói.

Cầm lấy áo khoác nhỏ của cậu bé, lần lượt khoác lên cho cậu bé.

“Lát nữa dì còn phải làm việc, dì điện thoại cho ba cháu đến đây đón cháu trước có được không?”

“Vì sao?” Tiểu Bảo có chút căng thẳng đánh ra một hàng chữ như thế.

“Chân của cháu bị thương, nếu ở bệnh viện dễ bị nhiễm trùng. Hơn nữa, hôm nay dì không bảo vệ tốt cho cháu, cần nói một tiếng với ba cháu, tránh để ba cháu lo lắng.”

Tiểu Bảo cúi đầu, ngón tay nhỏ bé trượt trên ipad mini, viết: “Như vậy ba của cháu sẽ ghét dì.”

“Dì và ba cháu là người trưởng thành, sẽ không vì chuyện như vậy đã ghét dì.”

“Trước kia, ba cũng từng ghét một người phụ nữ như vậy.” Sau khi Tiểu Bảo viết xong hàng chữ này thì nhanh chóng xóa đi.

Tô Dương Dương cũng đã nhìn thấy.

Cô cười nói: “Chuyện của người lớn cháu không cần lo lắng, bây giờ dì ôm cháu đi xuống được không?”

Tiểu Bảo rầu rĩ gật gật đầu, ngoan ngoãn để cho cô ôm mình. Tô Dương Dương ôm Tiểu Bảo đến văn phòng của mình, mới chợt nhớ ra vỗ vỗ trán mình.

Điện thoại của cô bị rơi vỡ rồi, cô trực tiếp dùng điện thoại của Tiểu Bảo gọi điện thoại cho Hàn Khải Uy là được, cần làm nhiều chuyện như thế sao?

Xem ra bị té hỏng không phải chân cô, mà là đầu.

Tô Dương Dương vừa đặt Tiểu Bảo lên giường khám bệnh, Tiểu Yên đã đi vào nói: “Chị Tô, chủ nhiệm gọi chị đi qua.”

Tô Dương Dương dặn dò Tiểu Bảo hai câu rồi rời đi.

Sau khi cô rời đi, Tiểu Bảo lấy ipad mini của mình ra, gửi cho Hàn Khải Uy một tin nhắn zalo.

Tiểu Bảo: Ba, hình như con không cẩn thận đào hố cho ba rồi.

Hàn Khải Uy: Thằng ranh con, con lại làm chuyện gì rồi?

Tiểu Bảo: Hôm nay, Tiểu Dương Dương bị người nhà của bệnh nhân bắt nạt, chân trẹo bị thương, điện thoại cũng bị người ta ném vỡ. Con không gọi điện thoại cho dì ấy được, còn làm ầm ĩ ở nhà trọ nhỏ trong bệnh viện của dì ấy một trận. Sau đó dì ấy bị thương còn chạy đến an ủi con, con đã tha thứ cho dì ấy rồi, sau đó không cẩn thận nói lúc trước ba cũng vì một người phụ nữ không chăm sóc tốt cho con mà ghét cô ta.

Sau một lúc lâu Hàn Khải Uy vẫn không có trả lời.

Tiểu Bảo lo lắng không yên nhìn ipad mini, ở trong lòng suy đoán lúc này ba đang trong tình trạng gì.

Vì thế, nhanh chóng đánh một hàng chữ lên ipad mini.

Tiểu Bảo: Nếu ba ghét dì ấy thì nói rõ với dì ấy. Đợi con trưởng thành rồi con sẽ cưới dì ấy!

Hàn Khải Uy: Cút đi! Tuổi còn nhỏ đã muốn đào góc tường của ba con!

Tiểu Bảo: Vậy ba định đối xử thế nào với dì ấy? Nếu ba dám bắt nạt dì ấy, không tốt với dì ấy, con sẽ ngày ngày chán ghét ba!

Hàn Khải Uy: Nói giống như bây giờ con không chán ghét ba vậy. Nhanh đi tìm nàng tiên Babala của con đi, đừng làm phiền ba!

Tiểu Bảo nhìn mấy chữ kia, cảm thấy IQ của mình bị sỉ nhục.

Nhanh chóng tắt ipad mini đi, chiến tranh lạnh với Hàn Khải Uy ở đầu bên kia.

Tô Dương Dương vốn cho rằng mình sẽ bị chủ nhiệm phun nước miếng đầy mặt, cộng thêm giáo dục tư tưởng một buổi chiều.

Không ngờ, sau khi chủ nhiệm hỏi đơn giản tình hình lúc giữa trưa một chút, chỉ bảo cô đi dưỡng thương.

Lúc Tô Dương Dương quay về phòng làm việc, phát hiện Hàn Khải Uy đã ở đó rồi.

Cô liếc mắt nhìn thoáng qua Tiểu Bảo, nghĩ hẳn là cậu nhóc này gửi tin nhắn cho Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy nhìn cô gái nhỏ đi khập khiễng, hỏi: “Chân có bị thương nặng không?”

“Vẫn ổn, đi đường không thành vẫn đề. Anh dẫn Tiểu Bảo về trước đi, đề kháng của trẻ con khá yếu, ở bệnh viện lâu sẽ dễ bị bệnh.”

“Tối anh đến đón em, em đừng lái xe.”

“Được.”

Hàn Khải Uy cũng không nói gì nữa, ôm Tiểu Bảo rời khỏi.

Đôi mắt Tiểu Yên tràn đầy ánh sao nhìn về phía Hàn Khải Uy và Tiểu Bảo rời khỏi: “Chị Tô, em thật ghen tị với chị!”

Chương 28: Em không tin anh thích em sao?

“Ghen tị tôi vừa bị trẹo chân à?” Tô Dương Dương cạn lời nói.

“Chị biết người ta đang nói cái gì mà!”

Tô Dương Dương từ từ di chuyển đến vị trí của mình ngồi xuống, nghĩ đến một hàng chữ Tiểu Bảo xóa đi, hỏi: “Tổng Giám đốc Hàn của em có tai tiếng bạn gái gì không?”

“Chị đây là bắt đầu tính rõ rồi sao? Có thể quá nhanh hay không? Vừa mới gả cho Tổng Giám đốc Hàn chưa được vài ngày đã muốn nhắc chuyện cũ rồi?” Tiểu Yên khoa trương kêu lên.

“Biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng,

“Nói cũng đúng nhỉ.” Tiểu Yên cúi đầu suy nghĩ rất lâu: “Chuyện về Tổng Giám đốc Hàn đều tập trung sau khi anh ấy quản lý tập đoàn Hàn thị, chuyện trước khi anh ấy quản lý tập đoàn Hàn thị gần như chưa từng lộ ra. Trước kia lúc Hàn Khải Niên còn sống, hoàn toàn không có tin tức của Tổng Giám đốc Hàn của em. Cho nên, bọn em đều nghi ngờ Tổng Giám đốc Hàn của em là con riêng của nhà họ Hàn, Hàn Khải Niên mất rồi, nhà họ Hàn mới muốn cho anh ấy nhận tổ quy tông. Nếu không vì sao trước đó hoàn toàn không có tin tức gì của anh ấy? Em thấy bọn em biết hết mấy phú nhị đại đẳng cấp thấp ở Thành phố Thương rồi, nhưng kiểu người đẹp trai đến phát khóc như Tổng Giám đốc Hàn của em lại không có một chút chuyện nào truyền ra?”

Tô Dương Dương dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Tiểu Yên, phát hiện vẻ mặt cô ấy rất nghiêm túc.

“Không phải là trình độ thu thập tin tức của em không được chứ?”

“Chị Tô, chị sỉ nhục năng lực làm việc của em cũng không sao, nhưng đừng sỉ nhục tình yêu của em với Tổng Giám đôc Hàn. Không chỉ một mình em không tìm thấy chuyện trước khi anh ấy tiếp nhận tập đoàn Hàn thị, ngay cả mấy người khác của hội hậu viện fan cũng không có tìm thấy. Cái này không khoa học cho lắm.”

“Hội hậu viện fan?” Đó là cái quỷ gì!

Tiểu Yên thấy Tô Dương Dương vẻ mặt ngơ ngác, nói: “Giống như nhóm fan của ngôi sao vậy, chỉ là người bọn em say mê không phải ngôi sao, mà là Tổng Giám đôc Hàn. Bọn em chia sẻ tài liệu và ảnh thu thập được cho nhau, lén lút làm fan của anh ấy. Đến bây giờ em vẫn không dám nói em từng thấy Tổng Giám đốc Hàn thật sự, còn làm việc cùng với người phụ nữ của Tổng Giám đôc Hàn, em sợ bị đám tình địch kia xé thành mảnh vụn.”

Tô Dương Dương chưa từng theo đuổi ngôi sao, không có cách nào hiểu được cảm giác như vậy.

**

Buổi chiều lúc tan tầm, Hàn Khải Uy xuất hiện đúng giờ trong văn phòng của Tô Dương Dương.

Sau khi Tô Dương Dương cởi áo dài trắng ra liền ôm ngang lấy eo cô, đi ra khỏi phòng làm việc.

Hành động này, thật sự khiến Tiểu Yên hâm mộ ghen tị muốn chết.

Nếu không phải cô ấy còn có chút lương tâm, cô ấy thật sự muốn hưng hăng chụp mấy tấm ảnh, ném vào trong nhóm của hội hậu viện khoe khoang, nhưng cô ấy không dám.

Tô Dương Dương thấy Hàn Khải Uy ôm cô muốn đi về phía thang máy, vội vàng nói: “Thả tôi xuống dưới đi, tôi chỉ bị trẹo một bên chân thôi, không khoa trương như vậy đâu.”

“Em đang thẹn thùng sao?”
“Anh cảm thấy thế nào?” Tô Dương Dương nét mặt u ám nhìn anh: “Để người ta nhìn thấy sẽ ảnh hưởng nhiều đến công việc, nếu đụng phải fan ruột của anh, tôi rất trở thành kẻ thù chung. Vì để tôi có thể sống lâu hơn mấy ngày, Chủ tịch Hàn, ngài giơ cao đánh khẽ nhé.”

Hàn Khải Uy cạn lời nhìn cô, xoay người xuống lầu từ đường qua lại an toàn.

Anh đặt Tô Dương Dương xuống ghế phó lái, sau đó cũng ngồi vào trong xe, hỏi: “Công việc của em thường xuyên gặp phải tình huống như hôm nay sao?”

“Thỉnh thoảng bệnh nhân và người nhà quá khích sẽ có vài phản ứng quá đáng, đa số người nhà và bệnh nhân đều rất dễ tiếp xúc. Mấy năm nay có không ít truyền thông vì lượt xem và đề tài, thường xuyên viết bệnh viện và bác sĩ rất tồi tệ, cố ý làm xấu đi quan hệ của bác sĩ và người bệnh. Thế cho nên, bệnh nhân và người nhà ở bệnh viện có chút không khỏe, sẽ mắng bệnh viện bác sĩ bất lương độc ác. Năm ngoái bệnh viện chúng tôi có có bác sĩ bị người nhà bệnh nhân cầm dao rượt chạy, lý do là bệnh nhân cảm thấy bác sĩ thu phí thủ tục của anh ta quá nhiều.”

“Nói như vậy, nghề nghiệp của các em cũng là nghề nghiệp rất nguy hiểm.”

“Không khoa trương như vậy đâu, mỗi một nghề đều có chỗ không tốt, không thể lấy mấy điều đặc biệt để suy xét.”

Hàn Khải Uy nghe vậy nở một nụ cười.

Anh rất tán thưởng tính cách như vậy của Tô Dương Dương.

Người phụ nữ này có tính tình của riêng mình, còn có kế hoạch của riêng mình, góc độ nhìn sự việc cũng không cố định và duy nhất, quan trọng là lúc gặp phải chuyện không tốt, không có oán giận và tiêu cực, vẫn sử dụng lý trí để xử lý vấn đề.

Người phụ nữ như vậy, rất khó không hấp dẫn người khác.

Tô Dương Dương thấy Hàn Khải Uy im lặng không nói gì, hỏi: “Tiểu Bảo sao rồi? Thằng bé vẫn ổn chứ?”
“Không có việc gì, bình thường nó cũng thường làm mình bị thương, trên người thường xuyên có thương tích.”

“Thằng bé vẫn luôn như thế cũng không được, bác sĩ gia đình nói thế nào?”

“Bác sĩ nói thằng bé không phải chứng tự kỷ điển hình, có bộ phận triệu chứng của chứng tự kỷ, lại khó giải quyết hơn chứng tự kỷ. Vài năm nay vẫn đang điều trị, nhưng hiệu quả không rõ ràng. Thay đổi lớn nhất mấy năm nay là chịu gần gũi với người khác ngoài anh, điểm này không thể không có công của em.”

“Nói thật ra, chuyện này nghe qua rất kỳ diệu. Lúc đó khi tôi đỡ đẻ cho Tiểu Bảo thằng bé chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, sao năm năm sau gặp được tôi thằng bé có thể gần gũi với tôi nhỉ? Loại chuyện này có chút ly kỳ?”

Hàn Khải Uy thấy Tô Dương Dương nghiêm chỉnh nhìn anh, giống như thật sự đang nghi ngờ, cười nói: “Chỉ có thể nói là duyên phận.”

“Tiểu Bảo gần gũi với tôi là vì tôi từng cứu thằng bé. Vậy còn anh? Anh là một người trưởng thành, còn là một người đàn ông có khuôn mặt, gia thế đều rất xuất sắc. Vì sao anh bằng lòng cưới tôi?”

Hàn Khải Uy gấp gáp dừng xe ở ven đường, đôi mắt sâu thẳm lẳng lặng nhìn Tô Dương Dương: “Em không tin anh thích em?”

Tô Dương Dương bị anh nhìn đến ngơ ngác, nhưng vẫn nói: “Tôi tin anh có chút hứng thú với tôi, nhưng chút hứng thú này không đủ để anh chỉ gặp tôi mấy lần đã cưới tôi, thậm chí còn lãnh giấy đăng ký kết hôn dưới tình huống tôi không biết.”

“Em rất lý trí.”

Tô Dương Dương gật gật đầu, tiếp tục nói: “Hàn Khải Uy, có thể đối với anh mà nói kết hôn không có gì ghê gớm, đó là vì anh có gia thế, có ngoại hình đủ thu hút tất cả phụ nữ, còn có năng lực hơn người. Cho dù sau này giữa chúng ta sẽ đi đến mức nào, anh cũng sẽ không chịu ảnh hưởng quá lớn. Nhưng tôi không giống thế, anh vừa xuất hiện đã đảo loạn cuộc sống và công việc của tôi, sau này có biến cố, chắc chắn năng lực ứng biến của tôi không bằng anh.”

“Em muốn nói cái gì?”

Đôi mắt trong suốt của Tô Dương Dương đối diện với đôi mắt đen như hắc diệu thạch của Hàn Khải Uy: “Tôi muốn nói, tôi sẽ đối xử tốt với Tiểu Bảo, chăm sóc thằng bé bằng tất cả năng lực của mình. Sau này, tôi nói sau này, anh có sự lựa chọn khác, nếu chúng ta không ở bên nhau nữa, xin anh nể tình tôi từng cứu Tiểu Bảo, cũng đối xử với Tiểu Bảo không tệ mà đừng làm khó tôi và ba mẹ tôi. Năng lực chấp nhận của nhà chúng tôi cũng không mạnh, không gánh vác nổi khó khăn quá lớn.”

Hàn Khải Uy nghe vậy đưa tay sờ khuôn mặt nhỏ nhắn trong nghiêm túc còn lộ ra vẻ ngang bướng của cô: “Gả cho anh, em không yên tâm, có đúng không?”

Tô Dương Dương nhẹ nhàng gật gật đầu.

“Đồ ngốc, nếu người phụ nữ khác gả cho anh, chỉ hận không thể cho người của cả thế giới đều biết, chỉ có em lo lắng.” Hàn Khải Uy nhìn ngũ quan xinh xắn của cô, có chút cảm giác không biết nên làm thế nào với cô gái này.

Cô gái này, vừa thông minh lại vừa ngu ngốc.

Cô ném thẳng nhược điểm của mình ra trước mặt anh như vậy, cô không sợ anh sẽ mượn việc này làm chuyện tổn thương cô sao?

Tô Dương Dương cảm thấy chỗ vừa bị Hàn Khải Uy đụng vào nóng như bị bỏng.

Chương 29: Ngoan ngoãn đợi làm cô dâu của anh

Cô nhìn ngũ quan tuấn tú phi thường của Hàn Khải Uy.

Người đàn ông này thật sự có thể thỏa mãn tất cả ảo tưởng của phụ nữ với đàn ông, cô cũng giống vậy.

Nhưng mà, một người đàn ông như thế cứ như vậy mà cưới cô, thậm chí còn yên tâm giao Tiểu Bảo cho cô, tuyên bố với bên ngoài thân phận của cô.

Cô thật sự không thể không nghi ngờ chuyện sau lưng.

Cùng lúc đó, cô lại nghĩ có lẽ cô gặp phải kỳ tích rồi.

Lòng hư vinh và sự chờ mong với tình yêu, lại khiến cô muốn đi tiếp với người này, giống như ba mẹ vậy, ân ái cả đời.

Hàn Khải Uy nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ của cô, nghiêng người đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên cái trán trơn bóng của cô, giọng nói chậm rãi: “Đừng lo lắng lung tung, ngoan ngoãn đợi làm cô dâu của anh.”

“Được.”

Hàn Khải Uy ngồi về chỗ một lần nữa, khởi động xe.

**

Xe đỗ dưới lầu nhà Tô Dương Dương, Hàn Khải Uy vẫn bế cô lên lầu như trước, vào cửa nhà.

Lưu Mộc Miên và Tiểu Bảo mỗi người ngồi một góc sô pha xem phim hoạt hình.

Thấy hai người đi vào, Lưu Mộc Miên giật mình nói: “Chân bị thương nặng như vậy sao?”

“Ngày mai là ổn thôi, mẹ, mẹ đừng có căng thẳng quá.”

“Tô Dương Dương, bớt tự cho mình giỏi đi, chân của con sắp sưng thành hai cái chân to rồi, con mạnh miệng cái gì.” Lưu Mộc Miên đau lòng mắng, ngón tay suýt chút đâm trúng mũi cô: “Mấy ngày nay ở yên một chỗ cho mẹ, còn đi lung tung mẹ đánh gãy cái chân chó của con.”

“Bà Lưu, xin chú ý nơi nói chuyện một chút, để lại cho con gái mẹ chút mặt mũi, có được không?”

“Mặt mũi? Con ngã thành cái dáng này có mặt mũi nữa, ngoan ngoãn ở đây xem phim hoạt hình với cháu trai nhỏ của mẹ cho mẹ.”

Tô Dương Dương im lặng khép miệng, ngồi xuống chỗ bên cạnh Tiểu Bảo.

Lưu Mộc Miên hỗn độn trong gió rống xong, mới phát hiện bà hoàn toàn xem nhẹ con rể nhà mình, vội vàng cười nói: “Khải Uy, ngại quá để con chê cười rồi. Đứa nhỏ Dương Dương này, cứ không khiến người khác bớt lo thế đó.”

“Cô ấy như vậy rất tốt.”

Lưu Mộc Miên gật gật đầu: “Bác đến phòng bếp nấu cơm trước, nếu đêm nay không chê thì ở lại với Tiểu Bảo cùng ăn cơm, nếm thử tay nghề của bác một chút.”

“Vậy con không khách sáo đâu. Cần con giúp bác không ạ?” Hàn Khải Uy vừa nói vừa cởi áo khoác âu phục, đi về phía phòng bếp.

“Không cần không cần, trước giờ con hàng Tô Dương Dương kia ở nhà chưa từng đi tới phòng bếp, cứ chờ ăn chờ uống thôi. Con xem TV cùng con hàng kia đi.”

“Bà Lưu, lúc nói xấu con phiền nhỏ giọng chút, cảm ơn.” Tô Dương Dương không nhịn được lên tiếng nói.

Hàn Khải Uy nghe vậy cười nhẹ hai tiếng, nói với Lưu Mộc Miên: “Bác gái, bác đừng khách sáo, ở nhà bọn con cơ bản đều là đàn ông xuống bếp.”

“Thật sao?”

“Đúng ạ, cho nên bác đừng khách sáo với con.”

Lưu Mộc Miên nghe xong liên tục gật đầu, đi theo phía sau Hàn Khải Uy vào phòng bếp, trước khi đi vào còn không quên quay đầu trừng mắt nhìn Tô Dương Dương một cái.

Tô Dương Dương nằm không cũng trúng đạn, giả vờ như không phát hiện, quay đầu tiếp tục xem phim hoạt hình.

Tiểu Bảo thấy trong phòng khách chỉ còn lại hai người bọn họ, bèn từ một chỗ khác của sô pha bò tới dè dặt ngồi lên trên đùi Tô Dương Dương, đưa ipad mini của cậu bé đến trước mặt Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương cúi đầu nhìn chữ bên trên.

“Chân của dì rất nghiêm trọng sao?” Tô Dương Dương nhìn đôi mắt nhỏ lo lắng của Tiểu Bảo, không nhịn được cúi đầu hôn hôn khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cậu bé: “Nhìn có chút dọa người, nhưng trên thực tế không có nghiêm trọng như vậy, cháu đừng lo lắng.”

Tay nhỏ bé của Tiểu Bảo sờ chỗ Tô Dương Dương vừa hôn lên, trên khuôn mặt nhỏ lóe lên chút ngượng ngùng.

Dáng vẻ kia muốn đáng yêu bao nhiêu thì đáng yêu bấy nhiêu.

Tô Dương Dương cười vùi mặt vào lồng ngực nhỏ gầy yếu của cậu bé cọ vài cái: “Cục cưng, cảm ơn sự quan tâm của cháu. Có cháu quan tâm dì như vậy, chân của dì nhất định sẽ khỏi rất nhanh.”

Tiểu Bảo bị cô cọ đến có chút ngứa, còn có một loại cảm giác kỳ lạ, khiến cậu bé cảm thấy rất ấm áp.

Cái miệng nhỏ của cậu bé hơi cong lên.

Hàn Khải Uy bưng trái cây đã cắt đi ra ngoài, nhìn thấy khóe miệng cong lên của Tiểu Bảo, trong mắt hiện lên ý cười.

Tiểu Bảo thì nhanh chóng làm bằng khóe miệng, vờ như vẻ mặt không chút thay đổi.

Hàn Khải Uy buồn cười đưa tay búng búng cái trán nhỏ của cậu bé: “Hai bệnh nhân hai người ăn chút trái cây trước, ăn xong rồi tùy ý hai người ầm ĩ.”

“Tuân lệnh, Chủ tịch Hàn.” Tô Dương Dương nghịch ngợm cười nói.

Hàn Khải Uy đưa tay xoa rối mái tóc cô rồi mới trở lại phòng bếp.

Tô Dương Dương cầm cây tăm ghim một miếng trái cây đã cắt, để vào bàn tay nhỏ bé của Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo nhận lấy trái cây, tự mình ăn một ngụm nhỏ, sau đó để ở bên miệng Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương không hề ghét bỏ trực tiếp há miệng ăn.

Hành động này khiến ánh mắt của Tiểu Bảo cười híp thành một đường.

**

Tô Thạch Diễn trở về lúc sắp ăn cơm, nhìn thấy Hàn Khải Uy mặc tạp dề đi qua đi lại giữa phòng bếp và phòng khách.

Con gái bảo bối của ông và Tiểu Bảo thì giống hai vị phật trấn giữ trên sô pha, không nhịn được có chút buồn cười.
“Ba, ba về rồi. Rửa tay đi ạ, sắp ăn cơm rồi.”

“Khải Uy mới vào nhà chưa bao lâu, mấy người đã bắt đầu sai bảo rồi.” Tô Thạch Diễn tức giận nói.

Tô Dương Dương cười hì hì không ngừng.

Sau khi bắt đầu ăn cơm, bầu không khí cũng rất tốt.

Hàn Khải Uy và Tô Thạch Diễn trò chuyện về mấy công trình gần đây, trò chuyện rất nghiêm túc.

Sau khi Tô Thạch Diễn nghe xong có được rất nhiều thu hoạch, tập đoàn Hàn thị cũng có hạng mục ở công ty bọn họ làm, hai người xem như một nửa người cùng nghề, không ít tin tức đều thông dụng.

Còn tán gẫu bánh ngọt và kỹ thuật nấu nướng với Lưu Mộc Miên.

Hai người ngoài ngành là Tô Dương Dương và Tiểu Bảo toàn bộ quá trình đều vùi đầu ăn đồ ăn, thỉnh thoảng nghe một chút, hoàn toàn không thể xen vào nói.

Sau khi ăn xong, Tô Thạch Diễn vô cùng hứng thú, cười nói: “Khải Uy, đánh cờ không? Chơi một ván thế nào?”

“Kỹ thuật đánh cờ của con không tốt lắm, sợ thua quá khó coi.”

“Bác cũng chỉ đánh nghiệp dư thôi, còn chưa chắc là ai thua đâu.”

“Xin bác trai chỉ bảo nhiều hơn.” Hàn Khải Uy cười nói.

Hai người bày bàn cờ trên bàn trà ở phòng khách, sau đó bắt đầu đánh.

Tô Dương Dương và Lưu Mộc Miên ngồi bên cạnh xem, Tiểu Bảo ngồi ở trên đùi Tô Dương Dương giống như phật Di Lặc nhỏ.

Tô Dương Dương nhìn Hàn Khải Uy gần trong gang tấc, nhìn sườn mặt đang suy nghĩ của anh, nhịp tim đột nhiên đập nhanh lên.

Người đàn ông này đang hòa hợp với nhà của cô.

Hành động, cấp bậc lễ nghĩa của anh đều rất hoàn mỹ, thậm chí ngay cả để Tiểu Bảo ở nhà cô, anh cũng chưa từng lo lắng quá nhiều.

Tô Dương Dương nhìn nụ cười phát ra từ nội tâm trên mặt Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên, trong lòng bình tĩnh lạ thường.

Giờ khắc này, cô mới sâu sắc nhận ra, cô đã gả cho Hàn Khải Uy, đã gả cho người đàn ông tất cả phụ nữ ở Thành phố Thương muốn gả nhất.

Tương lai sẽ như thế nào, cô không biết, nhưng cô biết Tô Dương Dương cô cũng không ngốc, chỉ số thông minh bình thường, chỉ số cảm xúc cũng không thấp, cô có năng lực làm mình sống hạnh phúc.

Cho dù lúc đầu, không phải kết hôn vì tình yêu thì sao chứ, sau này có thể từ từ nảy sinh.

Tô Dương Dương chưa bao giờ chắc chắn như vậy.

Hình như Hàn Khải Uy nhìn thấy ánh mắt của Tô Dương Dương, hơi nghiêng đầu nở một nụ cười dịu dàng, ấm áp với cô.

Tô Dương Dương không nhịn được cười cười với anh.

Lưu Mộc Miên và Tô Thạch Diễn thấy thế, trong lòng vô cùng hài lòng với đứa con rể thình lình xuất hiện này.

**

Hàn Khải Uy và Tô Thạch Diễn đánh cờ gần một tiếng, Tô Thạch Diễn mới chưa thấy thỏa mãn kết thúc ván cờ.

Ông thường xuyên chơi cờ, đương nhiên biết Hàn Khải Uy cố ý nhường ông.

Tô Thạch Diễn nhìn bàn cờ, cười híp mắt buông con cờ đen xuống: “Bác thua rồi.”

Chương 30: Phiền em suy nghĩ cho thân phận bệnh nhân của mình

Hàn Khải Uy cười nói: “Còn muốn thu cờ nữa, suy nghĩ của cháu không theo kịp rồi. Sắp đến thời gian nghỉ ngơi của tiểu Bảo rồi, phải đi tắm rửa cho nó. Mấy ngày nay cháu đang bận công việc, buổi tối không về nhà đúng giờ, có vết thương ở chân nên nó không thể tự mình tắm rửa, làm chuyện khác được, trước tiên sẽ ở đây mấy ngày, hai bác cảm thấy như thế nào?”

“Chuyện này không có vấn đề gì, tiểu Bảo tuy không chạm mặt với người khác nhưng cũng mong muốn được nói chuyện, hiểu chuyện hơn so với những đứa trẻ khác rất nhiều. Cháu yên tâm đi làm việc đi.” Lưu Mộc Miên nghĩ cũng không nghĩ mà trả lời.

“Cảm ơn bác trai bác gái.”

Hàn Khải Uy nói xong thì nhận tiểu Bảo từ trong tay của Tô Dương Dương, một tay đỡ Tô Dương Dương lên lầu.

Sau khi vào phòng, Tô Dương Dương muốn xoay người tìm quần áo thay cho tiểu Bảo.

Tay vẫn chưa chạm đến vali thì đã bị một bàn tay to lớn chặn lại.

Hàn Khải Uy cười nói: “Bác sĩ Tô, phiền em suy nghĩ cho thân phận bệnh nhân của mình.”

“Em bị thương ở chân, chứ không phải tay.”

Hàn Khải Uy liếc cô, nói: “Vậy cũng phải dừng lại cho tôi, trong nhà có một người phiền toái là đủ rồi, không cần thêm một người nữa. Em chỉ cần xinh đẹp như hoa, còn những chuyện khác cứ để tôi làm.”

Tô Dương Dương nghe thế thì nhịn không được mà cười: “Tổng giám đốc Hàn, câu này của anh quá ngầu luôn, các cô gái mê muội anh mà nghe thấy được nhất định sẽ vui vẻ muốn chết.”

“Tôi muốn em vui thôi là được rồi.” Một tay của Hàn Khải Uy thuần thục nâng tiểu Bảo lên, tay kia thì tìm quần áo trong vali.

Tìm được bộ quần áo nhỏ thì đặt trong tay của Tô Dương Dương, làm cho cô cảm thấy mình còn có chút hữu dụng, cũng không có vô dụng như vậy.

Sau khi Hàn Khải Uy tìm quần áo xong thì mang đồ và tiểu Bảo đi vào phòng tắm.

Tô Dương Dương nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm truyền ra, đột nhiên có loại cảm giác như một đôi vợ chồng già.

Tô Dương Dương dựa lưng trên giường không có chuyện gì làm, cô lấy điện thoại bị hỏng ra, đem thẻ sim bỏ vào trong điện thoại dự phòng.

Vừa mở ra thì tin nhắn trên facebook và zalo liên tục chạy không ngừng gần một phút, dọa Tô Dương Dương một phen.

Đợi sau khi tin nhắn hết rồi thì cô mới mở tin nhắn ra đọc.

Đa số là tin nhắn trong nhóm.

Tô Dương Dương nhìn tổng thể tin nhắn trong nhóm làm việc, cũng không thấy có gì quan trọng thì thoát ra.

Mở tin nhắn riêng của Diệp Nhạc Vân.

Diệp Nhạc Vân: Nghe nói cậu bị người ta đẩy ngã, vết thương có nặng không? Sau khi tan làm tớ đi đến phòng làm việc của cậu, tiểu An nói Hàn Khải Uy chở cậu về rồi. Không sao chứ?

Tô Dương Dương trả lời: “Tớ không sao, chỉ bị trật chân thôi, không phải vết thương nghiêm trọng, cậu đừng lo lắng. Cậu bình thường cũng nên chú ý một chút, tớ vẫn có thể ứng phó được với sự trách móc của bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, còn cậu thì ứng phó không được, nếu gặp phải thì để bác sĩ khác xử lí. Nếu thật sự tránh không được thì cậu cũng đừng can thiệp vào.”

Sau khi tin nhắn được gửi đi thì Diệp Nhạc Vân rất nhanh đã trả lời lại.

Diệp Nhạc Vân: Tớ cảm thấy việc người nhà bệnh nhân gây loạn thật sự quá trùng hợp rồi, có phải là do Dạ Thiển và Chung Tấn Duy làm không?

Tô Dương Dương: Hai người họ dù sao cũng là tiến sĩ mới trở về nước nên cũng không đến nỗi làm ra loại chuyện này.

Diệp Nhạc Vân: Cũng chưa chắc. Việc gì mà hai người họ không làm được chứ.

Tô Dương Dương bật cười, trả lời: “Cậu đừng nghĩ lung tung nữa, tớ sẽ xử lí.”

Diệp Nhạc Vân: Ừ. Dương này, tớ hình như quên nói câu này rồi. Tớ thật sự chúc phúc cho cậu có thể gả cho Hàn Khải Uy, tớ tin rằng cậu nhất định sẽ làm cho bản thân mình được hạnh phúc.

Tô Dương Dương: Cảm ơn bạn yêu, tớ nhất định sẽ như vậy, đợi làm phù dâu của tớ nha!

Diệp Nhạc Vân: Được thôi! Đã định ra ngày kết hôn chưa? Tô Dương Dương: Định rồi, ngày 29.

Diệp Nhạc Vân: Tuần này tớ sẽ không ăn cơm tối nữa, nhất định phải ốm lại để mặc váy phù dâu.

Tô Dương Dương: Được, được, tớ đã lựa giúp cậu váy phù dâu rất đẹp rồi, cậu mặc vào nhất định sẽ xinh đẹp hết phần người khác.

Diệp Nhạc Vân: Đẹp hơn cậu thì sao được chứ!

Tô Dương Dương: Vậy để cậu trở thành cô dâu.



Hai người hi hi ha ha nói chuyện với nhau, cho đến khi Hàn Khải Uy ôm tiểu Bảo vừa tắm xong ra ngoài, Tô Dương Dương mới vội vàng nói tạm biệt với Diệp Nhạc Vân.

Hàn Khải Uy ôm tiểu Bảo đặt bên cạnh Tô Dương Dương, nói: “Sấy tóc giúp nó với.”

Nói xong thì đem máy sấy tóc chuyên dụng cho trẻ em đặt vào trong tay của Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương nhận máy sấy tóc, nhìn vào logo và bánh răng phía trên, thử sấy tay mình một lúc.

Sau đó điều chỉnh lại bánh răng thích hợp rồi sấy tóc cho tiểu Bảo, tay thỉnh thoảng nghịch mấy sợi tóc đen mềm mại của cậu bé.

Hai cánh tay của Tiểu Bảo ôm lấy eo của Tô Dương Dương, ngoan ngoãn vùi ở trong lòng cô, giống như một búp bê vải.

Tô Dương Dương mặc cậu bé ôm mình, cho đến khi sấy khô tóc thì mới tắt máy sấy đi.

Hàn Khải Uy ở bên cạnh nhìn động tác của một lớn một nhỏ, nhận lấy máy sấy trong tay Tô Dương Dương đem cất vào trong vali, nói: “Em trước tiên thử chút đi, nếu như quá mệt không chăm sóc được thì cũng đừng gắng gượng.”

“Em biết rồi, thời gian không còn sớm nữa, anh trở về đi.”

“Ừ.” Hàn Khải Uy đứng dậy, động tác tự nhiên mà hôn lên trán của Tô Dương Dương, nói: “Dưỡng thương cho tốt, tranh thủ khỏe lại trước khi diễn ra hôn lễ của chúng ta, đừng để lại hối hận.”

“Em biết rồi, anh lái xe cẩn thận.” Hàn Khải Uy sờ cái đầu nhỏ của tiểu Bảo, cầm áo khoác đi xuống lầu.

Sau khi Hàn Khải Uy rời đi thì tiểu Bảo dùng lực mà hôn lên chỗ Hàn Khải Uy vừa mới hôn Tô Dương Dương mấy phát.

Tô Dương Dương đang nghe Hàn Khải Uy nói tạm biệt với ba mẹ mình, lúc nhận ra động tác của tiểu Bảo thì không khỏi bật cười.

“Con đây là muốn so đo với ba con sao?”

Tiểu Bảo không quan tâm cô.

Tô Dương Dương kiểm tra miệng vết thương trên móng chân nhỏ của nó thì thấy xung quanh miệng vết thương đã khô rồi, cũng không có nước vào, nhưng vẫn thay thuốc và thay băng gạt cho nó lần nữa.

Sau đó ôm thân thể tiểu Bảo đặt vào trong chăn mềm mại, rồi đứng dậy đi vào phòng tắm rửa mặt.

Lúc Tô Dương Dương đóng cửa phòng tắm lại thì dường như nghe thấy âm thanh tin nhắn của điện thoại.

Cô không để ý, đi vào tắm rửa.

Tiểu Bảo bò ra, không có một chút cảm giác áy náy nào khi nhìn lén điện thoại của người ta, bấm vào tin nhắn chưa đọc.

Tiểu yên: Chị Tô, em vừa mới cùng với trợ lí của chủ nhiệm đi xử lí bệnh nhân uống axit thì nhìn thấy Hoàng Mộc Khả cũng ở đó. Chuyện hôm nay rất có khả năng là do Hoàng Mộc Khả làm, chị quay lại nhớ cẩn thận một chút.

Tiểu Bảo nhìn tin nhắn đó, trên khuôn mặt thoáng qua một tia xảo quyệt.

Cầm máy tính bảng của mình nhập một hàng chữ.

Cậu bé vẫn chưa đánh xong tin nhắn thì nhận được tin nhắn của Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy: Thằng nhóc kia, lại chơi máy tính bảng, sau này để cho con mang giấy và bút ra ngoài!

Tiểu Bảo bất mãn hừ một tiếng, đánh xong hàng chữ rồi mới gửi qua.

Tiểu Bảo: Đều tại ba, để cho người phụ nữ của con bị người khác bắt nạt!

Hàn Khải Uy: Thiếu hiệp, bệnh tự kỉ còn chưa chữa khỏi, còn mắc thêm bệnh ảo tưởng.

Tiểu Bảo: Ai biểu ba từ ngày đến tối đi trêu hoa ghẹo nguyệt, hiện giờ tiểu Dương Dương bởi vì ba mà bị người ta bắt nạt.

Hàn Khải Uy: Nói rõ ra!

Tiểu Bảo: Ba đi điều tra xem hôm nay ở bệnh viện đã xảy ra chuyện gì. Nếu như tiểu Dương của con lại bị thương, ba sẽ không xong với con đâu!

Hàn Khải Uy: Đưa tin nhắn con biết nói với ba.

Tiểu Bảo: Hoàng Mộc Khả, bác sĩ bệnh viện Nhiêu Điền.

Hàn Khải Uy: Biết rồi. Mau đi ngủ đi!

Sau khi Tiểu Bảo thêm facebook và zalo của Tô Dương Dương xong thì mới ngoan ngoãn thoát ra, tìm chương trình dạy học hôm nay trên máy tính bảng mà xem.

Ba của cậu bé không ép buộc cậu bé đến trường học, nhưng không có nghĩa cậu bé không cần học hành.

Mà ngược lại, chương trình học của cậu bé so với những đứa trẻ khác thì càng chặt chẽ hơn, độ khó cũng lớn hơn rất nhiều.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau