CÔ VỢ DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ dễ thương - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Biệt thự nhà họ hàn

Tô Dương Dương gật gật đầu nhận ra Hàn Khải Uy nói không hề sai, trái tim vừa treo lên lại được hạ xuống.

Cô cầm túi quà đặt lên đùi rồi đem tầm mắt hướng qua ngoài cửa xe.

Hàn Khải Uy chú ý tới hành động của cô bèn nói: “Đừng sợ, trong nhà ngoài bố mẹ anh thì còn mỗi bé mập thôi. Ba người bọn họ em đều gặp rồi, hơn nữa đều rất thích em.”

Tô Dương Dương cũng không muốn bản thân biểu hiện quá căng thẳng liền đổi chủ đề: “Tiểu Bảo sao lại biến thành thế này rồi, lúc em gặp anh thấy đầu óc, hành động của bé vẫn bình thường, sao lại không nói chuyện nữa chứ?”

Tay Hàn Khải Uy vô thức nắm chặt vô lăng, mu bàn tay nổi lên gân xanh.

Tô Dương Dương có chút kinh ngạc nhìn cử chỉ của Hàn Khải Uy, buồn bực bản thân tự dưng muốn nghe ngóng bí mật người họ Hạ.

Hành động ấy rơi vào tầm mắt của Hàn Khải Uy, cô đây là muốn lấy lòng, muốn nhanh chóng trở thành người một nhà với họ sao?

Ngay lúc Tô Dương Dương đang rối bời, thanh âm Hàn Khải Uy nói chuyện như thường: “Về sau em sẽ biết thôi.”

Tô Dương Dương nhìn anh một cách nghi ngờ rồi cũng không nói nữa.

**

Biệt thự nhà họ Hàn nằm ở trên định núi cách xa thành phố.

Cả biệt thử có diện tích rất lớn, nhưng diện tích chỗ ở thì không to lắm, có một khu vườn rộng lớn và công trình công cộng, đây là một nơi ở vô cùng tốt.

Hàn Khải Uy đánh xe vào trong vườn rồi dừng xe.

Trong vườn rồng rất nhiều hoa cỏ.

Thoạt nhìn rực rỡ muôn màu.

Lúc đầu những tưởng những khóm hoa ấy mọc lên tự nhiên, nhưng nếu quan sát kĩ càng sẽ nhận ra bọn họ bố trí vô cùng hợp lí, hơn nữa còn rất quy củ.

Hàn Gia Mẫn và Lương Nhu nghe thấy tiếng xe trong vườn xong liền đi từ trong nhà ra đứng ở một bên chào đón bọn họ.

Hàn Khải Uy xuống xe vòng sang bên còn lại mở cửa cho Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương xuống xe, đem món quà trong tay tặng cho Lương Nhu, cười nói: “Bác trai, bác gái, đây là quà bố mẹ cháu đã chuẩn bị cho hai người, mong hai người đừng chê cười.”

“Thông gia khách khí quá rồi.” Lương Nhu nhận lấy món quà tự nhiên mở ra xem, là dưa chua và các món chua khác mà Lưu Mộc Miên tự tay ướp, so với những món quà mua ở ngoài tình cảm hơn nhiều: “Thông gia có lòng quá, bác lại không có tài nghệ này, ướp đồ ăn cũng không được ngon thế này. Bao giờ gặp mẹ con, bác nhất định sẽ thỉnh giáo bà ấy.”

“Mẹ cháu rất có hứng thú với việc nấu nướng, nhất định sẽ rất thích nói chuyện về chủ đề này ạ.”

Lương Nhu kéo tay Tô Dương Dương rồi cùng đi vào trong: “Con đi tới đây cũng mệt rồi, nghỉ ngơi một lát rồi cùng ăn cơm.”

Tô Dương Dương rất lắng nghe những sắp xếp của người nhà Hạ.

Bước vào phòng khách điều làm Tô Dương Dương cảm thấy ngạc nhiên là nhà họ Hàn không hề có trang trí lộng lẫy.

Những nơi nhìn thấy được đều rất đơn giản, lịch sự mà tao nhã.

Bàn ghế, bức hoạ trên tường, trà cụ trông rất bình thường nhưng lại tạo cảm giác được bố trí một cách tinh tế, tạo cho người khác cảm giác vừa gần gũi lại không cách điệu, không có khoảng cách.

Tô Dương Dương nghĩ những nhà giàu có phú quý thật sự sẽ sắp xếp, bố trí như thế này.

Không hề khoa trương nhưng khiến người khác không tài nào xem nhẹ được. **

Sau bữa cơm trưa thịnh soạn, Lương Nhu liền để Hàn Khải Uy dẫn Tô Dương Dương tham quan biệt thự nhà họ Hàn。

Tô Dương Dương mới đầu còn tưởng Hàn Khải Uy chỉ đưa cô đi dạo loanh quanh là được.

Không ngờ Hàn Khải Uy thế mà trực tiếp đưa cô tới phòng của anh.

Nơi được gọi là phòng của anh thực chất là cả một toà nhà nhỏ, độc lập khác.

Bên trong bày biện rất nhiều đồ của Hàn Khải Uy, hầu như tất cả những đồ vật cá nhân đều ở đây.

Hàn Khải Uy cười: “Em có thể ở đây xem qua, muốn hiểu rõ về anh thì tới đây là cách tốt nhất.”

Tô Dương Dương bị hành động của Hàn Khải Uy và người nhà họ Hàn làm cho có chút lờ mờ, ngơ ngác.

Cô không hiểu được, những nhà quyền quý như nhà họ Hàn lại sắp xếp hôn sự như thế này.

Hàn Khải Uy nhìn gương mặt cô trầm tư liền không làm phiền cô nữa.

Quay người đi vào phòng bếp đem cho cô một cốc sữa và vài món bánh ngọt.

Tô Dương Dương đứng ở phòng khách một hồi sau lại nghĩ rằng nếu Hàn Khải Uy và người nhà Hạ không coi cô là người ngoài thì cô cũng không cần thiết phải e dè, cẩn trọng.

Nghĩ tới đây, Tô Dương Dương đi tới trước bức tường nơi treo ảnh.

Trên tường treo phải tầm 1000 bức ảnh, mỗi tấm đều được đóng khung.

Hầu như đều là ảnh của Hàn Khải Uy từ nhỏ đến lớn cùng với ảnh của anh và Tiểu Bảo.

Tô Dương Dương đứng trước tường ngắm nhìn, cô phát hiện bộ dạng của Hàn Khải Uy khiến cô cảm thấy khác lạ. Nói đúng hơn là hình tượng Hàn Khải Uy ở trong lòng cô không hề cố định mà rất đa dạng, hầu như không nhìn thấy anh nhất thành bất biến.

Lúc cô nghĩ anh lạnh nhạt thì cách anh đối xử, che chở cho cô và Tiểu Bảo lại chân thành vô cùng.

Lúc cô nghĩ anh là một người bố đơn thân rất giỏi, cô lại không thấy được sự chăm sóc Tiểu Bảo tỉ mỉ, thậm chí anh so với nhữg người bố bình thường khác còn đơn giản hơn, thô hơn, hoàn toàn không nhìn ra được sự đau lòng, chu đáo của anh đối với một Tiểu Bảo mắc chứng tự kỷ。

Lúc cô nghĩ anh không quan tâm Tiểu Bảo lại trông thấy Tiểu Bảo vô cùng yêu thương, bám dính lấy anh.

Cách nhìn người của trẻ con so với người trưởng thành đơn giản hơn, nếu Hàn Khải Uy không yêu thương Tiểu Bảo, Tiểu Bảo sẽ không bám lấy anh.

Tô Dương Dương nghĩ Hàn Khải Uy chắc chắn là một người mâu thuẫn.

“Những bức ảnh này đều rất đẹp sao?” Thanh âm Hàn Khải Uy bỗng vang lên.

“Khiến em rất bất ngờ.” Tô Dương Dương vừa trả lời vừa quay đầu lại nhìn cốc sữa và bánh trên tay anh, cười nói: “Cảm ơn.”

Hàn Khải Uy để sữa và bánh lên mặt bàn nhỏ rồi cùng Tô Dương Dương ngắm ảnh: “Lúc trước cười thật ngốc, như mấy đứa ‘ngu’ vậy.”

Tô Dương Dương không ngờ anh sẽ nói như vậy, hớp sữa vừa uống vào suýt chút nữa là phun ra.

Hàn Khải Uy ung dung nhìn cô ho một hồi, đợi tới lúc cô thấy thoải mái hơn chút mới nói tiếp: “Những ngày tháng tiếp theo của chúng ta sẽ trải qua như thế nào anh sẽ không nói nữa. Chúng ta bây giờ đã là vợ chồng, sau này cũng vậy. Em không cần phải căng thẳng, gấp gáp miễn cưỡg mình thích ứng cuộc sống của anh, em chỉ cần làm chính em là được. Còn về việc kết hôn thì để bố mẹ chúng ta sắp xếp. Nếu em muốn tự mình sắp xếp hôn lễ cũng có thể nói ra, không cần vì chuyện này mà cảm thấy uỷ khuất.”

Tô Dương Dương nghi ngờ nhìn anh, không ngờ anh lại nói những lời này.

Hàn Khải Uy nhếch mày, tuỳ ý để cô nhìn.

Tô Dương Dương bỗng nhiên nói: “Những lời này của anh khiến em rất ngạc nhiên đấy, cảm ơn anh.”

“Em chắc chắn anh không phải vì giải quyết tên nhóc phiền phức Tiểu Bảo mới nói như thế?”

“Anh nghĩ là lúc em học môn Tâm lý học toàn được điểm kém à?” Tô Dương Dương cạn lời phản kích lại anh.

“Được rồi được rồi, là anh đánh giá thấp bác sĩ Tô nhà mình rồi.”

Tô Dương Dương cười hừ hừ rồi hỏi anh: “Tiểu Bảo đâu? Cậu bé không ở biệt thự sao?”

“Nó mấy ngày nay vẫn không dám gặp anh.” Hàn Khải Uy chê.

Tô Dương Dương nghe xong cạn lời hẳn.

Hàn Khải Uy nhìn thấy cô uống cốc sữa cũng tương đối rồi nói: “Đi ra hậu viện xem đi, ở đấy có ruộng bố mẹ chồng em cấy.”

“Bọn họ còn cấy ruộng?” Tô Dương Dương bất ngờ hỏi.

“Theo lời bọn họ nói thì là để tu thân dưỡng tính, còn theo anh thì họ rảnh rỗi không có gì làm ấy mà.”

Hàn Khải Uy vừa nói vừa đi ra ngoài trước.

Gương mặt Tô Dương Dương xuất hiện vài vạch đen, đi theo sau anh ra ngoài.

Chương 22: Lại gặp chung tấn duy

Sân sau quả thật đã có không ít đất được xử lý sạch sẽ, trồng rất nhiều rau xanh và đậu đũa tươi mới.

Không biết vì sao, Tô Dương Dương nhìn thấy những cây thực vật nhỏ bình thường này trong lòng lại đột nhiên trở nên an tâm.

Cửa nhà họ Hàn có lẽ cũng không khó vào như trong tưởng tượng của cô và ba mẹ.

Ngay từ đầu nhà họ đã không lấy thái độ từ trên cao nhìn xuống để nhìn cô và người nhà cô, họ vẫn luôn dùng góc độ bình đẳng để chung sống với nhau.

Thời khắc này cô đã tin rồi.

**

Buổi tối, Tô Dương Dương về nhà nói tất cả những gì mình biết về nhà họ Hàn cho Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên.

Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên rất lâu không lên tiếng, cuối cùng Tô Thạch Diễn nói: “Người nhà như vậy không có vấn đề.”

Tô Dương Dương cười.

Lưu Mộc Miên nói: “Sau đó chính là hôn lễ của các con rồi. Bảo bối à, con muốn hôn lễ thế nào? Nói cho mẹ, mẹ sẽ giúp con chuẩn bị thật tốt, váy cưới cũng phải đặt trước.”

“Hàn Khải Uy nói đã cho người đặt may váy cưới rồi mẹ.”

“Ồ ồ, vậy các thủ tục khác trong hôn lễ thì sao? Thiệp mời các thứ con có ý kiến gì không?”

“Con không có ý kiến gì. Trước đây con muốn khi kết hôn sẽ đơn giản một chút, chỉ cần người nhà hai bên cùng nhau ăn cơm, mời một vài người bạn đặc biệt tới ăn cùng. Những cái khác, thật sự là con không nghĩ gì cả.”

Tô Dương Dương nói đều là lời thật lòng.

Mấy năm nay cô nhận được không ít thiệp mời đi dự đám cưới.

Trong đó không thiếu những bạn học nhiều năm không liên lạc, đến khi kết hôn mới gián tiếp thêm cô rồi gửi thiệp mời cho cô.

Ban đầu, cô không đi tham dự nhưng sẽ cho người đưa phòng bì tới, cũng gọi điện thoại chúc mừng.

Nhưng cô và họ cũng không có giao thiệp gì mấy nên sau đó cũng không còn liên lạc.

Có vài người sau đó còn gọi đến tham dự lễ đầy tháng của con hoặc buổi tiệc trăm ngày.

Dù sao nhận phong bì rồi sẽ liên lạc một chút, không nhận sẽ không liên lạc.

Thời gian lâu dần, cô không những không chờ mong những thiệp mời này mà ngược lại còn có chút phiền chán.

Vì cô biết, khi kết hôn cô sẽ không mặt dày gửi thiệp cho những người thường ngày không liên lạc cũng như người không thân.

Điều này có ý nghĩa là, những phong bì cô ném ra đều đổ xuống sông xuống biển.

Lưu Mộc Miên nghe vậy thì oán giận: “Con bé này, về nhân tình thì vẫn phải đi chứ. Kết hôn đâu phải chuyện của hai người, đó cũng là một màn so đấu nhân tình đấy.”

“Lão Phật gia à, mẹ nói đúng lắm. Vấn đề này mẹ hãy bàn bạc với ba mẹ Hàn Khải Uy, mọi người sắp xếp là được rồi. Nếu như quyết định phải mời bạn bè và đồng nghiệp, đến khi đó con sẽ liệt kê danh sách.”

“Cũng được.”

“Vậy con đi đánh răng rửa mặt rồi ngủ đây.”

“Đi đi.”

**

Thứ hai, sau khi Tô Dương Dương thay áo khoác trắng thì đi tìm phòng. Vừa về đến phòng làm việc liền thấy tiểu Yên vội vội vàng vàng chạy vào: “Chị Tô, không ổn rồi không ổn rồi.”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Bên phía phòng cấp cứu vừa tiếp nhận một bệnh nhân tự sát, chủ nhiệm bảo chị qua đó giúp một tay.”

“Chị qua đó ngay.”

Tô Dương Dương nghe vậy lập tức đi về phía phòng phẫu thuật.

Bên phía phòng phẫu thuật đã chuẩn bị xong.

Trên ghế dài ngoài phòng phẫu thuật có hai người là người nhà bệnh nhân khuôn mặt tiều tụy ngồi đó, Tô Dương Dương nhìn thấy liền mau chóng đi qua, cô sợ phải nhìn vẻ mặt bi thương của họ.

Sau khi Tô Dương Dương đi vào phòng phẫu thuật, phát hiện người mổ chính lại là chủ nhiệm, nghi hoặc: “Chủ nhiệm, ngài đích thân xử lý ạ?”

“Cơ hội không nhiều, nhìn cho kỹ nhé.”

“Vâng.”

Tô Dương Dương và y tá cùng nhau chuẩn bị những công việc trước khi làm phẫu thuật.

Trong quá trình chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật và thuốc, Tô Dương Dương từ đồng nghiệp bên phòng cấp cứu biết được bệnh nhân tự sát do uống a-xít sun-phu-rit, được người nhà kịp thời phát hiện đưa đến bệnh viện.

Khi đi tới bàn phẫu thuật, Tô Dương Dương lướt mắt nhìn qua bệnh nhân đang chìm vào hôn mê.

Người đó còn đang mặc đồng phục trường Nhất Trung, hiển nhiên là một học sinh.

Khuôn mặt thằng bé vẫn còn mang nét trẻ con nhưng giờ đây đã không còn sức sống nằm trên bàn phẫu thuật, không rõ sống chết.

Tô Dương Dương cũng chỉ cảm khái lúc đó, rất nhanh đã quay lại tập trung vào công việc.

Tô Dương Dương ở bên cạnh giúp chủ nhiệm làm phẫu thuật, cũng không ngừng quan sát phương án giải quyết của chủ nhiệm trong lúc phẫu thuật. Trước khi phẫu thuật bọn họ sẽ có phương án điều trị, không ít phương án đến lúc thật sự phẫu thuật đều có sự thay đổi.

Phương án thay đổi có hợp lý không thì phải xem kinh nghiệm của bác sĩ mổ chính.

Tình hình hiện nay của bệnh nhân là, a-xít sun-phu-rit đã ăn mòn một khoảng lớn trong khoang miệng và cổ họng, từ ngoài mặt có thể thấy ở vị trí hai má và cổ họng đã xuất hiện hiện tượng bị đen với mức độ khác nhau.

Tình hình này còn nghiêm trọng hơn so với dự đoán của họ trước đó, ngoài việc rửa dạ dày còn phải thay yết hầu nhân tạo cho bệnh nhân, vết thương ở khoang miệng cũng phải xử lý ổn thỏa.

Như vậy cần làm phẫu thuật hai lần, mà lần phẫu thuật đầu tiên làm đến mức độ nào, cô không có khái niệm cụ thể, tất cả đều dựa vào chủ nhiệm phán đoán.

**

Sau một hồi bận rộn giải phẫu, Tô Dương Dương thấy các y tá đã đẩy giường ra khỏi phòng mổ.

Chủ nhiệm mồ hôi đầm đìa đứng bên cạnh bàn phẫu thuật đã trống rỗng, quay đầu nhìn Tô Dương Dương: “Học được cái gì?”

Tô Dương Dương suy nghĩ một lát, không trả lời.

Sau khi chủ nhiệm nhìn cô một hồi lâu mới nói: “Cô rất thông minh, thứ có tính kỹ thuật sau này cô sẽ hiểu, tôi cũng không vội đưa những thứ đó cho cô.”

“Chủ nhiệm...”

“Làm một bác sĩ, tôi rất tán thưởng khả năng đồng tình của cô với bệnh nhân, cũng rất hài lòng cô trong công việc hàng ngày, không hề mất đi lòng yêu thương và trách nhiệm của một người làm y sĩ. Nhưng tôi luôn phản đối việc đặt quá nhiều tình cảm vào bệnh nhân, như vậy với người làm y sĩ mà nói không phải một chuyện tốt, hy vọng cô có thể hiểu.”

Tô Dương Dương tỉ mỉ suy nghĩ rất lâu: “Cảm ơn chủ nhiệm.”

“Tôi đã nói nhiều như vậy rồi, nói nữa lại thành nói nhảm, cô cũng không nghe vào.” Chủ nhiệm nói xong thì xoay người đi vào phía phòng thay đồ trong phòng phẫu thuật để thay quần áo.

Tô Dương Dương vẫn ngồi chỗ đó, một lần nữa đưa mắt nhìn về phía trên bàn phẫu thuật trống không rồi cũng xoay người ra ngoài.

**

Buổi chiều tan làm, Tô Dương Dương đi xuống bãi đỗ xe bệnh viện.

Khi sắp đi tới chỗ cô đỗ xe, bước chân cô hơi dừng lại, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn Chung Tấn Duy đang đứng bên cạnh xe cô.

Chung Tấn Duy nghe thấy tiếng bước chân thì ngẩng đầu nhìn Tô Dương Dương: “Tiểu Duyệt.”

Tô Dương Dương nhàn nhạt nói: “Anh đến đây làm gì?”

“Anh muốn nói chuyện với em.” Chung Tấn Duy nói xong muống đưa tay cầm lấy tay Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương lùi về sau vài bước, tránh khỏi sự đụng chạm của anh ta: “Thái độ của tôi vào bảy năm trước đã biểu hiện rõ ràng rồi.”

“Khi đó anh không còn cách nào khác, em không thể trong lúc anh bó tay đành chịu mà phán cho anh án tử hình như vậy được.”

“Không còn cách nào?” Tô Dương Dương cười lạnh: “Vì không còn cách nào nên anh mới để tôi chuyển tiêu chuẩn ra nước ngoài cho anh; vì không còn cách nào nên sau khi anh thành công đi du học đã lập tức một cước đá văng tôi đi, lựa chọn Dạ Thiển cùng đi du học với anh? Giờ đây anh lại muốn đá Dạ Thiển đi, bắt đầu tìm tới tôi? Bây giờ tôi còn giá trị gì để anh coi trọng tôi nữa?”

Trên mặt Chung Tấn Duy hiện lên vẻ lúng túng: “Người anh yêu từ trước đến nay vẫn luôn là em, Dạ Thiển cô ta chỉ là...”

Tô Dương Dương nhắm mắt lại, ngắt lời Chung Tấn Duy: “Nếu như tôi không có quan hệ gì với Hàn Khải Uy, chỉ là một bác sĩ điều trị bình thường, anh có như bây giờ không?”

“Không liên quan gì đến Hàn Khải Uy, mấy năm nay anh đã hối hận rồi, em cho anh một cơ hội, anh sẽ bù đắp cho em. Anh có thể giúp em giành lấy một chức vị trong bệnh viện chúng ta, em là trợ lý cho anh cũng tốt hơn làm một bác sĩ điều trị ở bệnh viện nhỏ. Tiểu Duyệt, anh đang nghiêm túc suy nghĩ về cuộc sống sau này của hai ta đấy.”

Chương 23: Người không biết xấu hổ, vô địch thiên hạ

“Dạ Thiển thì sao? Theo như tôi biết, cô ta vừa lợi dụng mối quan hệ của ba cô ta để điều cả anh đến bệnh viện số một, xong việc anh liền đá cô ta đi. Chung Tấn Duy, anh đúng là không hể thay đổi gì so với trước đây.” Trong lòng Tô Dương Dương càng lúc càng thấy chán ghét, cô không muốn nói với người đàn ông này dù chỉ là nửa câu nữa.

Nghĩ như vậy, Tô Dương Dương liền đẩy Chung Tấn Duy ra, kéo cửa xe rồi nhanh chóng lái xe ra khỏi bãi đỗ, không hề muốn nhìn thấy khuôn mặt Chung Tấn Duy.

Như vậy sẽ chỉ khiến cô cảm thấy ghê tởm, khiến cô muốn trở về quá khứ đánh cho mình mấy cái.

Khi đó, mắt cô mù đến mức nào mới vì Chung Tấn Duy mà làm ra chuyện như vậy chứ?

Những gì cô bỏ ra và hy sinh cho tình yêu, sự thật chứng minh cô đã gặp một tên chả ra gì, lại còn vì anh ta mà làm lỡ dở tiền đồ.

Chung Tấn Duy đứng ở bãi đỗ xe, nhìn xe Tô Dương Dương biến mất trong tầm mắt, đáy mắt hiện lên một tia lo lắng.

Anh ta cho rằng Tô Dương Dương sẽ mềm lòng, nghe anh ta nói hết.

Không ngờ rằng sau khi Tô Dương Dương bám được vào Hàn Khải Uy lại lạnh nhạt với anh ta như thế.

Mấy ngày nay, trong bệnh viện có rất nhiều người lan truyền chuyện trước đây của anh ta, lãnh đạo và đồng nghiệp đều không còn tin tưởng khiến công việc anh ta không phát triển được, Dạ Thiển cũng vì thế mà thường xuyên phải xem sắc mặt anh ta.

Anh ta nghĩ rất lâu mới nhớ đến lời Hàn Khải Uy nói khi ở hội trường.

Hàn Khải Uy muốn đối phó với anh ta!

Nếu như Tô Dương Dương không lộ diện nói đỡ cho anh ta vài câu thì anh ta sẽ rất khó có chỗ đứng trong bệnh viện.

Nghĩ đến đây, con ngươi Chung Tấn Duy trầm xuống.

**

Tô Dương Dương đang tức giận bất bình lái xe, điện thoại vứt bên ghế phụ vang lên.

Tô Dương Dương quét mắt qua màn hình điện thoại, đỗ xe bên đường rồi nghe máy: “Alo.”

“Ai chọc giận em rồi? Giọng nói lười biếng của Hàn Khải Uy từ đầu bên kia vọng lại.

“Bạn trai cũ!” Tô Dương Dương nghĩ cũng không muốn nghĩ trả lời.

“Anh ta vẫn còn mặt mũi xuất hiện trước mặt em sao?”

“Tổng Giám đốc Hàn, nghe ý tứ trong câu nói của anh nghĩa là anh đã nhúng tay vào việc này rồi?”

“Chuyện gì có thể khiến vợ anh hả giận thì anh sẽ làm hết mức có thể.”

Tô Dương Dương không biết vì sao, cảm giác đè nén trong lòng đã vơi đi không ít: “Anh đã làm gì rồi?”

“Không nói cho em.”

Tô Dương Dương: “...”

Hàn Khải Uy từ sau bàn làm việc đứng lên, đi tới trước cửa sổ sát đất, nói: “Đối phó với người mình không muốn tiếp, cách ít phiền phức nhất chính là lấy đi thứ mà anh ta để tâm nhất. Nói như vậy đã hiểu ra chưa?”

“Vậy hôm nay anh ta tới tìm tôi không những không được như suy nghĩ ban đầu của mình mà ngược lại còn chọc giận tôi. Chung Tấn Duy có lẽ không ngốc như vậy chứ?”

“Anh ta đã làm mất em, còn không tính là ngốc sao? Có điều chuyện anh ta làm tốt nhất đời này cũng chính là đã từ bỏ em. Nếu không sao anh có cơ hội nhặt được bảo bối đây.”

“Tổng Giám đốc Hàn, anh khen tôi xinh đẹp là được rồi, những thứ khác không cần phải khen. Tôi biết tôi người gặp người thích, hoa gặp hoa nở rồi.” Tô Dương Dương không nhịn được cười.

Hàn Khải Uy nghe thấy cô cười, khóe miệng cũng hơi cong lên: “Đợi đi thử váy cưới nhé.”

“Đã chuẩn bị xong rồi sao?” “Ừm.”

Tô Dương Dương nghiêng đầu suy nghĩ rồi nói: “Vậy tôi mời anh ăn cơm.”

“Được.”

**

Tô Dương Dương chọn một nhà hàng ăn chay cao cấp sau đó gửi địa chỉ cho Hàn Khải Uy.

Trong lúc chờ đợi Hàn Khải Uy, Tô Dương Dương vừa thưởng thức phong cảnh đường phố xung quanh vừa nghĩ chuyện công việc.

Những đạo lý hôm nay chủ niệm nói với cô lúc ở phòng phẫu thuật, cô đều hiểu.

Một bác sĩ khi còn trẻ đặt quá nhiều tâm tư tình cảm lên bệnh nhân, điều này hàm ý rằng con đường cô đi sẽ không dài, trong nghề này cô cũng không thể lên được vị trí quá cao.

Bản thân muốn đi được càng xa càng tốt trong nghề bác sĩ này, cô phải học được cách quản lý tốt cảm xúc của mình.

Điều này trước đây cô đã xử lý rất tốt.

Ngược lại sau khi gặp được tiểu Bảo lại có chút mất khống chế.

Sau này tiểu Bảo sẽ là người nhà của cô.

Cô không ngờ rằng còn có duyên phận như vậy.

Năm đó cô làm một chuyện nhỏ nhưng lại có được cả hôn nhân của cô.

“Đang nghĩ gì vậy?” Giọng nói dịu dàng của Hàn Khải Uy từ trên đỉnh đầu truyền tới.

Tô Dương Dương hồi thần, cười nói: “Đang nghĩ bao giờ tiểu Bảo mới đến gặp tôi.”

“Thằng bé đang ở biệt thự.” “Thằng bé không còn trốn tránh anh nữa rồi à?”

“Nếu như thằng bé có thể tự lo liệu cuộc sống của mình có lẽ sẽ còn tiếp tục trốn nhưng nó không tự lo được, lại không thể tiếp nhận sự động chạm của người khác nên chỉ còn cách ảo não chạy về.”

“Hai người sống chung thật kỳ lạ.”

“Ừm.” Hàn Khải Uy ngồi xuống vị trí đối diện cô: “Đã gọi đồ chưa?”

“Gọi rồi, thực đơn bên tay trái anh, anh xem xem có hợp khẩu vị không? Nếu không hợp có thể gọi thêm món khác.”

“Anh không kén ăn.”

Hai người nói đến đây không biết thế nào lại kỳ lạ không tiếp tục được nữa.

Tô Dương Dương nghĩ ngợi rồi nói: “Hôm nay tôi gặp một học sinh uống axit sunfuric tự sát, thằng bé lại còn uống loại axit sunfuric đặc nữa. Khoang miệng và cổ họng đều bị ăn mòn khá nghiêm trọng, sau này ăn cơm, nói chuyện là cả một vấn đề.”

Tay đang lật thực đơn của Hàn Khải Uy dừng lại một chút, ánh mắt sáng như đá vỏ chai nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Dương Dương, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang đặt trên bàn của cô, hỏi: “Em có thích công việc của mình không?”

“Thích.”

“Vậy thì tốt.” Hàn Khải Uy cười: “Nghề nghiệp của em phải đối diện trực tiếp với sinh lão bệnh tử, áp lực tinh thần và áp lực công việc phải gánh vác vốn cũng nhiều hơn những ngành nghề khác nên em thích là điều quan trọng hơn hết. Nhưng những chuyện này về sau không cần để trong lòng, em là một bác sĩ, cống hiến kỹ thuật và thời gian cho họ là đủ rồi, tình cảm và cảm xúc giữ lại cho người thân của em sẽ tốt hơn.”

“Chủ nhiệm cũng nói với tôi những lời như vậy.”

“Vậy ông ấy là thật lòng yêu thương và bảo vệ em.” Hàn Khải Uy vuốt ve bàn tay mềm mại không xương của cô: “Ai cũng có chuyện cũ, tốt xấu đều có, những điều đó là do mỗi người tự lựa chọn, em nhìn thấy chỉ là một trong số đó thôi. Những trường hợp khác đều là do não em tự bổ sung vào, không có bất kỳ ý nghĩa nào. Thay vì lãng phí thời gian vào việc này chi bằng hãy để thời gian cho kỹ thuật chuyên môn của em hoặc là để lên người anh.”

Tô Dương Dương không ngờ đến cô chỉ thuận miệng nhắc tới công việc thôi mà Hàn Khải Uy lại nghiêm túc trả lời cô như vậy: “Tổng Giám đốc Hàn, da mặt anh dày quá mức rồi đó.”

“Ở trước mặt vợ thể hiện cảm giác tồn tại nhiều một chút là sai sao?” Hàn Khải Uy hừ một tiếng.

Tô Dương Dương nhìn khuôn mặt cao quý thanh nhã mà hoàn mỹ của Hàn Khải Uy.

Cô gái nào cũng mong chờ một tình yêu đẹp, cô cũng không ngoại lệ.

Người như Hàn Khải Uy là bạn trai lý tưởng trong lòng rất nhiều cô gái.

Cho dù người ngoài giới đều cho rằng anh dẫn theo một đứa con nhưng cũng không ảnh hưởng đến hình tượng của anh trong lòng các cô gái.

Mà cô biết anh chưa hề kết hôn, anh đồng ý vì tiểu Bảo mà để những người ngoài giới hiểu lầm mình.

Mấy cô gái tiểu Yên không chỉ một lần suy đoán mẹ ruột tiểu Bảo là ai, nhưng không ai đoán được tiểu Bảo lại không phải con anh.

Hàn Khải Uy thấy Tô Dương Dương ngây ngốc, huơ tay trước mặt cô: “Yêu anh rồi à?”

“Anh nói xem?”

“Vậy tức là yêu anh rồi.”

Tô Dương Dương: “...”

Sau khi hai người đơn giản ăn xong bữa tối, Hàn Khải Uy bảo tài xế lái xe của anh đến cửa hàng thử váy cưới.

Còn anh tự mình lái xe của Tô Dương Dương đến đó.

Chương 24: Thử váy cưới

Cửa hàng đặt may váy cưới đã đóng cửa để chờ họ tới.

Tô Dương Dương và Hàn Khải Uy vừa đi vào cửa hàng váy cưới đã hẹn trước liền bị bóng người nhỏ bé trên ghế sô pha thu hút ánh nhìn.

Tiểu Bảo trừng đôi mắt đen bóng lấp lánh, tức giận nhìn chằm chằm Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy nhíu mày, từ trên cao nhìn xuống cậu nhóc muốn ăn đòn chủ động chạy tới trước mặt mình.

Tô Dương Dương thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu Bảo dường như đã nhỏ hơn trước một chút.

Tiểu Bảo nhảy xuống khỏi sô pha, đi tới bên cạnh Tô Dương Dương, duỗi cánh tay nhỏ ra ôm lấy chân cô.

Khuôn mặt tròn nhỏ nhắn còn nhẹ nhàng cọ vài cái trên quần cô.

Nhà thiết kế dẫn theo vài trợ lý đi tới nghênh đón: “Tổng Giám đốc Hàn, cô Tô, mời ngồi, lễ phục đã chuẩn bị xong, bây giờ có thử luôn không?”

Hàn Khải Uy nhàn nhạt gật đầu.

Bốn người trợ lý sau khi đi vào phía sau phòng thiết kế, không lâu sau liền đẩy một tủ trưng bày cỡ lớn ra.

Tủ trưng bày thủy tinh trong suốt có hai bộ lễ phục.

Phía trước là một bộ màu trắng, được làm từ vải lụa băng, dưới ánh đèn chiếu rọi trông như một dòng nước trong, cắt may vô cùng tỉ mỉ, vô cùng đẹp.

Phía sau là một bộ đồ theo phong cách Trung Quốc có mũ phượng đỏ được may rất tinh tế, đến từng chiếc lông vũ phượng hoàng phía trên đều tùy ý, trông rất sống động.

Tô Dương Dương kinh ngạc nhìn Hàn Khải Uy: “Tổng Giám đốc Hàn, hiệu suất của anh cũng quá cao đi.”

“Nhiều tiền quá cũng là một điều không tốt.” Hàn Khải Uy bày ra vẻ mặt hết cách, dáng vẻ đó thu hút người khác hơn bất cứ lúc nào.

Tô Dương Dương không tự giác nhìn đến ngây ngốc.

Hàn Khải Uy buồn cười vỗ vỗ má cô: “Đi thử xem có vừa người không, không vừa thì sửa lại.”

“Được.”

Tô Dương Dương dưới sự trợ giúp của hai người trợ lý liền đi thử váy cưới trước.

Chất liệu váy cưới vô cùng thoải mái, là kiểu bó rất sát vào người.

Khoảnh khắc Tô Dương Dương bước ra khỏi phòng thay đồ, đột nhiên cảm thấy có chút ngại ngùng.

Hàn Khải Uy và tiểu Bảo mỗi người ngồi một góc sô pha, thấy cảnh cửa phòng thay đồ mở ra đều đồng loạt nhìn qua đó.

Khuôn mặt một lớn một nhỏ nhất thời sáng lên.

Tiểu Bảo đứng lên chạy về phía Tô Dương Dương, trong đôi mắt đen lánh sáng rực đều là sự vui vẻ, mừng rỡ.

Mặc dù thằng bé không nói gì, trên mặt cũng rất ít có biểu cảm nhưng diện mạo lại vô cùng đẹp, ăn mặc cũng không hề tầm thường khiến người khác rất có hảo cảm, đặc biệt là khi thằng bé để lộ ra vẻ trẻ con khiến tim người khác cũng không nhịn được mà mềm nhũn.

Hàn Khải Uy nhìn vẻ mặt đó của tiểu Bảo, biểu cảm cũng ôn hòa hơn một chút.

**

Vốn dĩ cho rằng thử váy cưới tương đối đơn giản nhưng thử hai bộ quần áo và đồ trang sức cũng mất gần ba tiếng.

Tiểu Bảo đã sớm nhàm chán mà ngủ gật trên sô pha.

Thay lại bộ quần áo ban đầu, Tô Dương Dương nhớ đến Hàn Khải Uy phải lái xe nên đi đến trước sô pha bế tiểu Bảo lên.

Tiểu Bảo trong lúc bị quấy rầy chỉ miễn cưỡng mở mắt ra, sau khi nhìn thấy là Tô Dương Dương lại ngoan ngoãn nhắm mắt, tiếp tục ngủ ngon lành.

Hàn Khải Uy cầm túi xách của Tô Dương Dương đi sau hai người, sau đó giúp họ mở cửa xe.

Tô Dương Dương ngồi vào trong xe, nhớ đến dáng vẻ không ưa nhau của Hàn Khải Uy và tiểu Bảo khi nãy, nói: “Bên phía biệt thự hơi xa, hay là đêm nay để tiểu Bảo ngủ lại nhà tôi một đêm, xem xem thằng bé có thích nghi được không?” Trong mắt Hàn Khải Uy lóe lên một vệt sáng, nhẹ giọng nói: “Được.”

“Quần áo thằng bé thì sao?”

“Anh gọi cho quản gia bảo ông ấy gửi hai bộ tới.”

Tô Dương Dương gật đầu, nói: “Có phải anh cảm thấy tôi quá mức không đợi được nữa muốn lấy lòng anh và tiểu Bảo rồi không?”

“Không thể chờ đợi được nữa?” Hàn Khải Uy buồn cười hỏi ngược lại: “Em đã là vợ anh rồi, anh rất vui khi em tiếp xúc nhiều với tiểu Bảo, hơn nữa thằng bé cũng rất thích em.”

“Hàn Khải Uy, tôi phát hiện tâm tư của tôi dường như dao động không đúng lắm. Rõ ràng là được cưới nhưng đến giờ tôi vẫn có cảm giác tôi không cẩn thận đã ôm đùi anh. Là do sự chênh lệch giàu nghèo quá lớn giữa chúng ta tạo thành sao?”

“Vậy ngày mai anh sẽ cho người chuyển hết tiền của anh sang tên em, như vậy em sẽ không còn cảm thấy chênh lệch nữa.”

“Tôi nghiêm túc đấy.”

“Anh cũng vậy.”

Tô Dương Dương trừng mắt nhìn sau gáy anh một hồi, lười tiếp tục thảo luận với anh vấn đề này.

**

Lái xe tới dưới lầu nhà Tô Dương Dương, quản gia cũng đã đến rồi.

Thấy Hàn Khải Uy và Tô Dương Dương từ trên xe xuống, ông ta liền lấy hai vali hành lý trẻ em từ cốp xe ra.

“Cậu chủ, mợ chủ, quần áo của cậu chủ nhỏ đều ở trong này.”

Tô Dương Dương bị cách gọi của quản gia làm cho sững sờ một chút, có hơi ngại ngùng cười: “Làm phiền ông rồi.”

“Đây là việc của tôi mà.”

Hàn Khải Uy đi tới xách hai vali nhỏ lên lầu, Tô Dương Dương cũng bế tiểu Bảo đi lên.

Lưu Mộc Miên mở cửa, nhìn thấy tiểu Bảo trong lòng Tô Dương Dương thì ngạc nhiên một chút nhưng rất nhanh đã phản ứng lại: “Đây là tiểu Bảo?”
“Vâng. Trong lúc chờ thử váy cưới thằng bé đã ngủ mất, hôm nay thằng bé sẽ ngủ ở đây trước, hy vọng không mang lại phiền phức cho bác trai bác gái ạ.” Hàn Khải Uy nói.

“Không đâu không đâu. Đừng đứng ngoài cửa nữa, mau vào đi.” Lưu Mộc Miên hạ thấp giọng, sợ đánh thức tiểu Bảo.

“Ba mẹ, hai người nói chuyện với Khải Uy trước đi, con bế tiểu Bảo vào giường đã.”

“Ừ ừ.”

Tô Dương Dương bế tiểu Bảo vào phòng cô, tiểu Bảo chỉ hơi cựa quậy một chút rồi lại nghiêng đầu ngủ tiếp.

Tô Dương Dương ngồi bên giường nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu Bảo, khóe miệng bất giác cong lên một nụ cười.

Trong phòng khách.

Hàn Khải Uy lấy trong túi ra một quyển sổ nhỏ màu đỏ trông tương tự thiếp mời, thái độ cung kính đưa cho Lưu Mộc Miên và Tô Thạch Diễn.

“Bác trai bác gái, đây là một vài ngày thích hợp tổ chức hôn lễ ba mẹ con đã mời người xem cho, hai bác xem xem ạ.”

Tô Thạch Diễn nhận lấy quyển sổ nhỏ, sau khi nhìn qua thì đưa cho Lưu Mộc Miên, hỏi: “Bên phía thông gia có vừa ý ngày nào chưa?”

“Ba mẹ con mời hai người quyết định ạ, chúng con đã cưới con gái bảo bối của hai người, ngày kết hôn ắt do hai người quyết định.”

Tô Thạch Diễn cũng không từ chối nữa: “Vậy quyết định ngày 29 đi, kết hôn xong chính là Nguyên Đán, như vậy nghỉ kết hôn và Nguyên Đán gộp lại sẽ lâu hơn một chút.”

“Vâng ạ.”

Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên nhìn quyển sổ nhỏ kia, trong lòng ngược lại không còn lo lắng nhiều nữa.

Kết hôn chớp nhoáng cũng không sao cả.

Chỉ cần gặp được gia đình và người tốt thì thời gian liền không quá quan trọng.

Từ trước đến nay, biểu hiện của Hàn Khải Uy và người nhà họ Hàn quả thực không có gì phải bắt bẻ.

Đến tiểu Bảo cũng đã có thể tiếp nhận Tô Dương Dương.

Người lớn có thể diễn kịch nhưng trẻ con thì không.

Tô Dương Dương nghe hết câu chuyện của ba người, trong lòng cũng không có gì dao động nhiều.

**

Sáng sớm hôm sau.

Tô Dương Dương tỉnh lại sau một giấc ngủ dài, cảm thấy trong ngực có một cái đầu nhỏ nhô lên.

Cô mở mắt phát hiện là tiểu Bảo, mới nhớ ra tối qua cô đã đưa tiểu Bảo về nhà.

“Bảo bối, chào buổi sáng.”

Tiểu Bảo cười híp mắt nhìn cô, cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn lên mặt Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương một tay nâng mông nhỏ của tiểu Bảo, một tay vỗ sau lưng gầy yếu và mềm mại thằng bé.

Cô phát hiện, cô không phải vô cùng thích trẻ con nhưng lại chưa từng thấy phiền chán tiểu Bảo.

“Đã đói chưa?”

Tiểu Bảo dừng động tác cọ vào cổ Tô Dương Dương, nhẹ nhàng gật đầu.

Chương 25: Dẫn em bé đi làm

“Vậy chúng ta mau dậy thôi. Mẹ dì nhất định đã làm rất nhiều món ngon rồi, lát nữa nguội sẽ không ngon nữa.”

Tô Dương Dương nói xong bế tiểu Bảo ngồi dậy, nhảy về phía nhà vệ sinh.

Vì động tác đột ngột của cô mà đôi tay nhỏ của tiểu Bảo dùng lực ôm lấy cổ cô.

Tối qua Tô Dương Dương đã đặt tất cả đồ dùng vệ sinh cá nhân của tiểu Bảo lên kệ nhà tắm.

Cô lấy chiếc cốc nhỏ, bàn chải nhỏ và kem đánh răng trẻ em đặt vào tay tiểu Bảo.

Sau đó xoay người lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân của mình.

Từ những hành động thường ngày của tiểu Bảo có thể thấy, thằng bé trưởng thành hơn so với những đứa trẻ cùng tuổi.

Đặc điểm lớn nhất của cậu nhóc này là không thích người lớn coi mình là một đứa trẻ.

Tô Dương Dương cũng không định thể hiện cảm giác tồn tại quá mức, cái gì cũng giúp bé.

Quả nhiên, sau khi tiểu Bảo nhận chiếc cốc nhỏ, rất tự nhiên lấy kem rồi đánh răng.

Sau khi một lớn một nhỏ đánh răng rửa mặt xong, Tô Dương Dương bế tiểu Bảo về giường, hỏi: “Con sẽ tự mặc quần áo chú?”

Tiểu Bảo gật đầu.

Tô Dương Dương hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, sau đó kéo hai chiếc vali nhỏ của bé lại.

Khuôn mặt nhỏ bé của tiểu Bảo đỏ bừng, có chút không tự nhiên.

Tô Dương Dương lục một hồi, nhìn thấy bộ đồ gấu Poor, lấy ra nói: “Thời tiết hôm nay không tệ, mặc bộ đồ này thế nào?”

Tiểu Bảo nhìn bộ đồ trẻ con ngốc ngếch ngây thơ đó, gắng gượng gật đầu sau đó ra sức tự thay.

Khi hai người xuống nhà, Lưu Mộc Miên đang bận rộn trong bếp, Tô Thạch Diễn đang tưới hoa ngoài ban công.

“Ba mẹ, chào buổi sáng.”

“Dậy hết rồi à?” Lưu Mộc Miên cười, đặt đồ ăn sáng lên bàn.

Tiểu Bảo đưa chiếc ipadmini tới trước mặt Lưu Mộc Miên, trên đó viết: “Chào buổi sáng ông bà ngoại.”

Lưu Mộc Miên nhìn mấy chữ này lại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của tiểu Bảo, nghĩ đến thân thế thằng bé, vành mắt không khỏi đỏ lên: “Chào buổi sáng tiểu bảo bối, mau ngồi xuống ăn sáng đi. Đồng chí Tô Thạch Diễn, cháu ngoại chào ông này, ông mau lăn vào bếp đi, đừng để cháu ngoại tôi đợi lâu.”

“Đến đây.” Tô Thạch Diễn nói xong đi vào bàn ăn, cười haha nhìn tiểu Bảo: “Ngủ có quen không cháu?”

Tiểu Bảo viết chữ lên bảng: “Ngủ rất ngon ạ.”

“Vậy là tốt rồi. Sau này nếu muốn đến đây ở, hoan nghênh cháu bất cứ lúc nào, không cần khách sáo nhé.”

“Cảm ơn ông ngoại.”

Bốn người cùng nhau ăn sáng trong bầu không khí hòa hợp, ăn xong Tô Dương Dương phải đi làm.

Tiểu Bảo thấy cô phải đi làm cũng theo cô đến bệnh viện.

Tô Dương Dương thấy cậu bé kiên định như vậy cũng không từ chối.

Nhưng sợ hệ miễn dịch của cậu bé thấp, vào viện dễ bị lây bệnh, vì thế liền nhắn tin hỏi Hàn Khải Uy. Tô Dương Dương: Tổng Giám đốc Hàn, tiểu Bảo muốn theo tôi đi làm, anh có ý kiến gì không?

Một lát sau Hàn Khải Uy mới trả lời: “Để thằng bé đi cùng đi.”

Tô Dương Dương nhìn thấy câu nói không trách nhiệm này, sau đó âm thầm ném cho anh ánh mắt coi thường trong lòng liền khởi động xe đến bệnh viện.

**

Vừa đến phòng làm việc, tiểu Yên liền hai mắt phát sáng nhìn tiểu Bảo.

Tô Dương Dương đặt tiểu Bảo ngồi vào vị trí của mình: “Tiểu Yên, hôm nay em chăm sóc tiểu Bảo nhiều chút nhé.”

“Được ạ. chị Tô, nhiệm vụ này chị cứ yên tâm giao cho em đi.”

Tô Dương Dương bất đắc dĩ nhìn trợ lý nhỏ mấy cái, nhỏ giọng dặn dò: “Tình hình thằng bé có chút đặc biệt, em đừng động vào bé, biết chưa?”

Tiểu Yên có chút khó hiểu nhìn Tô Dương Dương, sững sờ gật đầu.

Tô Dương Dương thấy thế, xem ra hôm nay cô không cần làm việc rồi.

Buổi sáng, Tô Dương Dương vẫn đi khám bệnh cho bệnh nhân bình thường, tiểu Bảo cũng không quấy rầy quá nhiều đến công việc của cô, phần lớn thời gian đều yên tĩnh ngồi bên giường chẩn bệnh nhỏ nhìn chiếc ipadmini của bé.

Thỉnh thoảng sẽ nói muốn uống nước hay đi vệ sinh, những lúc khác liền giống như người vô hình, ngoan ngoãn đến mức không thể tin được.

Buổi trưa, sau khi ăn trưa xong, Tô Dương Dương đưa tiểu Bảo đến ký túc xá của nhân viên trong bệnh viện.

Với lý lịch của mình, cô không thể phân đến phòng trọ nhỏ riêng, nhưng bác sĩ nghiên cứu sinh của bệnh viện Nhã Đức ít, vì thế phúc lợi của bác sĩ nghiên cứu sinh cũng tốt hơn những bệnh viện tương đương khác.

Tô Dương Dương dắt bàn tay nhỏ bé mềm mại của tiểu Bảo vào phòng cô rồi nói: “Chiều nay dì còn phải đi làm, cần nghỉ trưa ở đây, có được không?”

Tiểu Bảo nhìn đồ dùng đơn giản trong căn phòng nhỏ, gật đầu.

Sau đó có chút mệt mỏi ngáp một cái, cởi giày rồi lên giường. Tô Dương Dương sờ chăn thấy chăn có chút lạnh liền mở thảm điện.

Đến khi cả cái chăn đều ấm rồi cô mới tắt thảm điện đi, lên giường nghỉ ngơi.

**

Trong lúc mơ màng, Tô Dương Dương bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Cô mau chóng ngồi dậy nghe máy: “Alo.”

“Chị Tô, người nhà bệnh nhân cấp cứu hôm qua đến đây làm loạn.” Giọng tiểu Yên còn mang theo tiếng khóc nức nở, hiển nhiên không phải chuyện nhỏ.

“Em đừng vội, từ từ nói.” Tô Dương Dương vừa nói vừa một tay mặc quần áo.

“Họ nói phương án chữa bệnh của chúng ta sai lầm, ác ý kéo dài điều trị cho bệnh nhân, tạo thành chấn thương không thể chữa trị. Bây giờ chủ nhiệm lại không có ở viện, chuyện liền đẩy đến chỗ chúng ta.”

“Em đừng hoảng, chị qua đó ngay đây.” Tô Dương Dương cúp điện thoại, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn còn đang ngủ say của tiểu Bảo, cầm ipadmini của bé rồi viết lên đó một hàng chữ, bảo bé khi nào ngủ dậy thì gọi cho cô, sau đó lại chuyển màn hình thành chế độ không tắt mới nhanh chân rời đi.

**

Tô Dương Dương chạy tới tầng nằm viện, phát hiện thang máy đều đã bị chiếm dụng liền trực tiếp đi tới lối an toàn rồi từ lối đó chạy bộ lên.

Còn chưa tới tầng có văn phòng mình, cô đã nghe thấy tiếng cãi nhau ầm ĩ.

Chỉ nghe âm thanh cũng biết hiện trường đang loạn thế nào.

“Mấy người lang băm các người đã chữa cho con trai tôi thành cái gì hả? Trong mắt các người chỉ có tiền thôi đúng không? Lương tâm các người bị chó gặm hết rồi à? Các người bảo một đứa bé mới 15 tuổi làm sao sống tiếp được? Bảo gia đình chúng tôi sống thế nào đây?” Một giọng nữ tê tâm phế liệt từ hành lang truyền tới.

Cùng với giọng nói này truyền tới còn có tiếng lôi kéo.

Tô Dương Dương hít sâu một hơi, đẩy cửa thông lối an toàn ra, lạnh giọng nói: “Các người đang làm gì vậy? Có chuyện gì thì nói, đừng làm ảnh hưởng tới các bệnh nhân khác nghỉ ngơi!”

Tiểu Yên nghe thấy giọng Tô Dương Dương liền thở phào một hơi.

Sự xuất hiện của Tô Dương Dương đã khiến cả hành lang huyên náo yên lặng được một lát.

Động tác lôi kéo mấy y tá của người phụ nữ trung niên dừng lại một chút, xoay người nhào về phía Tô Dương Dương.

“Chính là cô, cô là một bác sĩ không có y đức, là cô đã chữa trị không thành cho con trai tôi! Tôi không để yên cho cô đâu!”

Tô Dương Dương lãnh đạm nhìn người phụ nữ xông tới mỗi lúc một gần.

Trong tiếng kinh hô của mọi người, vững vàng bắt được bàn tay đang muốn túm lấy quần áo cô của người phụ nữ.

Hai tay người phụ nữ bị Tô Dương Dương nắm chặt, không thể động đậy.

Khuôn mặt bà ta vặn vẹo, trong mắt tràn ngập hận ý nhìn Tô Dương Dương, không ngờ tới bà ta lại nhổ nước bọt vào cô.

Tô Dương Dương nghiêng đầu đi nhưng vẫn bị dính trên tóc.

Tô Dương Dương lạnh giọng nói: “Nếu như bà cảm thấy chúng tôi chữa trị không thành cho con trai bà, xin hãy lấy sự thật để nói chứ đừng làm ra những hành động vô dụng như này. Nhân viên y sĩ chúng tôi cũng không để mặc bà phun như vậy đâu.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau