CÔ VỢ DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ dễ thương - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Bị kết hôn

“Em xem TV nhiều rồi.” Hàn Khải Uy lành lạnh trả lời.

Tô Dương Dương cũng bị suy đoán của mình làm quẫn bách: “Chẳng lẽ tôi phải tin anh yêu tôi? Đầu óc của tôi cũng không bị nước vào.”

Hàn Khải Uy không nhịn được nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Dương Dương: “Có phải phản ứng của em hơi bình tĩnh rồi không, người phụ nữ khác nghe thấy anh nói cưới cô ta, chỉ hận không thể lập tức nhào lên. Chỉ có người phụ nữ không có mắt nhìn là em sợ đến tránh không kịp.”

“Anh cảm thấy tôi sẽ tin người đàn ông có tiền nhất Thành phố Thương đột nhiên yêu tôi? Tiểu thuyết cũng không viết như vậy có được không?”

“Ý của em là muốn từ chối lời cầu hôn của anh?”

“Tôi có lý do đồng ý sao?”

Hàn Khải Uy mỉm cưới đến gần Tô Dương Dương: “Tôi lấy mất lần đầu tiên của em rồi, em cũng không có ý muốn gả cho anh sao?”

“Ha ha.” Tô Dương Dương cười lạnh một tiếng, dùng ánh mắt nhìn kẻ tâm thần nhìn Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy phát hiện anh thật sự không có chút sức hấp dẫn nào với người phụ nữ này: “Cô gái, sau khi gả cho anh, sự trong sạch, danh dự của em đều được cứu lại, em còn gì phải ghét bỏ chứ? Hơn nữa, sau khi gả cho anh, em còn có thể kích thích hai tiện nhân kia. Một mũi tên trúng ba con nhạn, đầu em bị nước vào rồi mới cứ mãi từ chối anh.”

“Anh điều tra tôi?!”

“Chút chuyện kia của em còn cần phải điều tra à?”

“Chuyện của tôi, tôi tự giải quyết.”

“Đó không chỉ là chuyện của em!”

Tô Dương Dương khó hiểu nhìn Hàn Khải Uy: “Trước kia sao anh lừa được truyền thông và fan não tàn của anh vậy, sao tôi cảm thấy anh và người được nói trên tạp chí tin tức là hai người?! Trên truyền thông nói anh im lặng ít lời, tránh phụ nữ như rắn rết, anh giải thích bây giờ anh là tình hình gì đi?”

“Đối với người phụ nữ anh yêu, anh phải im lặng sao?”

“Anh cút được rồi!” Tô Dương Dương trực tiếp liếc mắt xem thường.

Hàn Khải Uy cười nói: “Anh cút ai đi diễn kịch cho ba mẹ em xem cùng em đây? Em cảm thấy bọn họ sẽ không biết chuyện bài viết sao?”

Tô Dương Dương nghe vậy, sắc mặt xụ xuống, không nói gì.

Hàn Khải Uy nâng cằm Tô Dương Dương: “Đăng ký kết hôn với anh, chuyện này anh giải quyết giúp em.”

Tô Dương Dương tức giận đánh rớt tay Hàn Khải Uy: “Không thể nào!”

Hàn Khải Uy nghiêng mắt nhìn cô một cái, đột nhiên cười lộ ra hàm răng trắng: “Hỏi em, chỉ là tôn trọng em mà thôi. Em không đồng ý, giấy đăng ký kết hôn anh cũng đã lĩnh về rồi.”

Tô Dương Dương trợn to hai mắt: “Anh có ý gì?”

Chẳng lẽ con hàng này còn có thể một mình đi đăng ký kết hôn?

Ủy ban nhân dân cũng chấp nhận loại nghiệp vụ này sao?

Dưới ánh mắt ngạc nhiên của cô, Hàn Khải Uy lấy ra hai quyển sổ nhỏ màu đỏ thẫm từ trong túi áo khoác ngoài.

Tô Dương Dương lập tức chấn động đến hỗn độn trong gió.

Cô run tay nhận lấy một quyển sổ nhỏ trong đó, lúc nhìn thấy ảnh chụp và tên bên trong, lập tức hóa đá.

Một lát sau, tiếng hét giận dữ vang vọng khắp bờ biển.

“Hàn Khải Uy, sao anh không đi chết đi hả?!”

Hàn Khải Uy bình tĩnh nhìn cô gái nhỏ bị đả kích có chút lớn, nhưng lại cảm thấy vô cùng kinh diễm, vô cùng xinh đẹp.

Tô Dương Dương không ngờ tới, cô cứ như thế bị kết hôn.

Ủy ban nhân dân thế nhưng lại có thể đồng ý, có quá đáng sợ rồi đấy.
Sao cô không biết dưới tình hình bản thân người đăng ký kết hôn không có mặt ở hiện trường, cũng có thể làm thay vậy?

Hay là người có tiền thì có quyền?

Tô Dương Dương lật tới lật lui hai lần, cũng không cảm thấy giấy đăng ký kết hôn là giả.

Vì vậy, chuẩn bị xé đi.

Hàn Khải Uy ở bên cạnh lạnh lùng nhắc nhở: “Em xé hai bản này, anh vẫn có thể đóng dấu ra cái khác, đừng lãng phí sức lực.”

Tô Dương Dương muốn đập thẳng giấy kết hôn lên trên mặt Hàn Khải Uy, nhưng gan không đủ to, đổi thành đập lên ngực anh, nói: “Đại ca, Chủ tịch Hàn, cậu hai Hạ, cuối cùng anh thấy tôi vừa mắt chỗ nào, tôi sửa còn không được sao?! Trên thế giới nhiều phụ nữ như vậy, anh trêu chọc ai không được, vì sao muốn tới trêu chọc tôi chứ?!”

“Ai bảo lúc trước em cứu con tôi, nếu em không cứu, tôi cũng không quấn quýt lấy em.”

“Vì thế, tôi sai rồi?”

Hàn Khải Uy rất tán thành gật gật đầu.

Trong nháy mắt, ngay cả lòng muốn bóp chết Hàn Khải Uy Tô Dương Dương cũng có rồi.

Hàn Khải Uy an ủi vỗ vỗ lưng cô, ngoài miệng lại tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: “Đừng nóng giận, chúng ta đã kết hôn rồi, sau này còn có lúc càng giận hơn, đừng sớm tức giận hỏng người. Vậy chẳng phải số được chẳng bù số mất sao!”

Tô Dương Dương đáp lại là dùng giày cao gót đạp mạnh Hàn Khải Uy một cái, sau đó bước nhanh lên xe, lái xe đi mất.

Hàn Khải Uy giũ giũ cát trên giày da, nhìn Maserati của anh dứt khoát rời đi.

**

Tô Dương Dương ném xe của Hàn Khải Uy trên một con đường quốc lộ ở trung tâm thành phố, sau đó bắt xe về nhà.

Cô cũng không tin, không thể làm ra chút tiếng xấu cho Hàn Khải Uy.

Khi về đến nhà, Lưu Mộc Miên đang nấu cơm trưa.

Nghe thấy tiếng mở cửa thì nhô đầu ra, thấy là Tô Dương Dương, nghi ngờ nói: “Sao lại về sớm như vậy?”

“Hôm nay đình công.” “Vì sao?”

Tô Dương Dương đá đá giày, vô cùng chán nản nằm trên sô pha giả chết.

Lưu Mộc Miên cầm xẻng nấu ăn đi ra: “Cục cưng, trạng thái của con gần đây không đúng, có phải xảy ra chuyện gì hay không?”

“Không.”

Lưu Mộc Miên không tin, ngồi xuống trên sô pha, dịu dàng sờ trán Tô Dương Dương: “Có phải có liên quan với Hàn Khải Uy không?”

Tô Dương Dương im lặng quay đầu nhìn về phía mẹ mình.

Cô cảm thấy IQ của mẹ mình bỗng chốc cao lên mấy bậc thang.

Lưu Mộc Miên thấy phản ứng của Tô Dương Dương, biết là đoán trúng rồi, nói: “Mấy ngày nay mẹ mua rất nhiều tạp chí về Hàn Khải Uy và tập đoàn Hàn thị trở về, xem mấy bản, phát hiện cậu ta là một người rất có sức quyến rũ, con thích cậu ta cũng không sai. Mẹ chỉ lo lắng con sẽ chịu uất ức. Con tìm một gia đình môn đăng hộ đối, sau này vợ chồng nhỏ hai đứa cãi nhau, con chịu uất ức, mẹ và ba con cũng có thể cầm dao phay đến cửa chém người. Nếu con gả vào loại gia đình như nhà họ Hàn, con bị uất ức, ba mẹ ra mặt cho con thế nào đây.

Tô Dương Dương nghe vậy trong lòng rất ấm áp.

Cô ôm lấy Lưu Mộc Miên, nói: “Mẹ, mẹ đừng lo lắng lung tung. Con gái mẹ cũng không phải đèn cạn dầu, người khác cũng không bắt nạt đến trên đầu con được.”

“Bỏ đi. Con người con ấy nhìn bề ngoài thì thấy thông minh, trên thực tế ngốc đến chẳng ra cái gì. Con như vậy chính là kiểu người bị tên lừa gạt lừa mấy lần, cũng vẫn có thể bị lừa tiếp.”

“Bà Lưu, chừa cho con chút mặt mũi có được không?”

“Không được!” Lưu Mộc Miên còn muốn nói gì đó, ở phòng bếp vang lên tiếng ùng ục: “Ôi, canh của mẹ.”

Nói xong, cầm xẻng lên vọt nhanh vào phòng bếp.

Tô Dương Dương nằm trên sô pha, nhìn chằm chằm trần nhà ngẩn người.

Lúc này, điện thoại cô reo lên.

Cô lấy điện thoại ra xem thử, phát hiện là một người lạ kết bạn zalo với cô.

Tô Dương Dương nhìn lướt qua ghi chú, suýt chút ném điện thoại đi mất.

Trên ghi chú dửng dưng viết: “Anh là Hàn Khải Uy, không kết bạn với anh, anh sẽ còn một vạn cách khiến em tự nguyện kết bạn.”

Tô Dương Dương im lặng vài giây, cuối cùng ấn “chấp nhận”.

Hàn Khải Uy lập tức gửi một tin nhắn tới.

Hàn Khải Uy: Buổi chiều ba mẹ anh sẽ đến nhà em, em chuẩn bị tâm lý cho tốt nhé.

Tô Dương Dương xù lông, vội vàng đánh một câu.

Tô Dương Dương: Anh lại muốn làm gì?

Hàn Khải Uy: Bọn họ đến nhà em cầu hôn.

Tô Dương Dương: Cút đi!

Hàn Khải Uy: Anh cút rồi, em sẽ thành phụ nữ đã ly hôn.

Tô Dương Dương tức giận bất bình gửi qua một icon đẫm máu.

Hàn Khải Uy không thèm quan tâm.

Chương 17: Vừa mắt khuôn mặt của cậu ta hay là tiền

Hàn Khải Uy: Vợ, người sánh đôi với em trên giấy đăng ký kết hôn là anh, với cánh tay nhỏ, đôi chân nhỏ của em, trong thời gian ngắn sẽ không thể thay đổi tình trạng hiện tại. Ngoan ngoãn làm theo sự sắp xếp của anh đi, để người lớn bọn họ bàn bạc hôn sự của chúng ta một chút.

Ánh mắt của Tô Dương Dương không biết dừng ở câu “vợ” lâu một chút, hay là dừng ở đoạn nói chuyện này lâu một chút.

Hàn Khải Uy gửi đoạn tin nhắn dài kia xong cũng không gửi thêm gì nữa.

Tô Dương Dương gọi điện thoại mấy lần, cuối cùng đều ngắt máy.

Cô từng nghĩ rất nhiều cách kết hôn, nhưng chưa từng nghĩ sẽ kết hôn bằng cách như vậy.

Cô không phải một người tự ti, cô biết điều kiện ngoại hình của mình cũng không tính là tệ, tuổi không tính là lớn, tiền đồ công việc cũng rất tốt, trong nhà cũng có một chút tích góp.

Với điều kiện của cô, cô có thể tìm một người không tệ để kết hôn.

Mục đích cô kết hôn chỉ có thể là vì tình yêu, chứ không phải xảy ra bất ngờ như bây giờ đã kết hôn rồi.

Đến nỗi chính cô cũng không biết mình kết hôn lúc nào.

Cách này chẳng những ba mẹ cô không chấp nhận được, ngay cả cô cũng khó mà tiêu hóa.

Dưới tình huống cô không biết, cô đã là mẹ kế của một thằng nhóc năm tuổi rồi.

Vì sao cô phải chấp nhận sự sắp xếp như trêu đùa của Hàn Khải Uy chứ?!

Lưu Mộc Miên bưng đồ ăn ra ngoài thì nhìn thấy Tô Dương Dương cầm điện thoại ngẩn người.

“Này, hồi hồn, ăn cơm thôi.”

Tô Dương Dương vội vàng buông điện thoại, thấy trên bàn chỉ có hai mặn một canh đơn giản: “Ba đâu? Ba không về ăn cơm sao ạ?”

“Thân thể của ông nội con không thoải mái, ba trở về chăm sóc ông nội con rồi.”

“Ông nội bị bệnh.” Tay đang cầm đũa của Tô Dương Dương khựng lại.

“Vẫn là bệnh cũ, bệnh gút.”

“Buổi chiều chúng ta cũng đi qua xem thử đi.”

Lưu Mộc Miên liếc mắt nhìn cô một cái: “Không phải con không thích về nhà cũ sao? Lần này chủ động tự giác như vậy? Có phải có chuyện gì lừa mẹ không?”

“Con là bác sĩ, ông nội bị bệnh, còn không đi xem thử cũng không đúng mà.”

“Con nói cũng đúng, vậy ăn cơm nhanh nhanh, ăn xong còn phải đóng gói áo bông quần bông mẹ mới mua cho ông nội con.”

“Vâng vâng.” Tần Tử Duyệt mơ hồ lên tiếng, bắt đầu càn quét đồ ăn trên bàn.

**

Sau khi cơm nước xong, Tô Dương Dương lập tức chuẩn bị đồ đạc cần mang về nhà cũ, sau đó thúc giục Lưu Mộc Miên đi nhanh chút.

“Tô Dương Dương, con là bị đuổi giết à, hay là bị người ta đòi nợ?”

“Đều có, vì con gái mẹ không bị người ta đâm thành thịt vụn, mẹ nhanh nhanh đi.”

Lưu Mộc Miên khinh thường liếc cô một cái, nhưng vẫn đi theo Tô Dương Dương xuống lầu.

Khi xe của Tô Dương Dương chạy ra tiểu khu, thoáng nhìn thấy chiếc Maserati quen thuộc.

Chân run lên, trực tiếp đạp chân ga như chân phanh.

Xe lập tức vọt đi rất xa, suýt chút tạo thành tai nạn giao thông.

Tô Dương Dương cũng bất chấp không xuống xe giải thích, nhanh chóng lái xe đi.

Lưu Mộc Miên nghiêng mắt nhìn Tô Dương Dương, nghiến răng nghiến lợi: “Nói thật đi, con lại làm chuyện gì rồi? Nói ra, mẹ đảm bảo không đánh chết con.” “Thật sự không có chuyện gì.”

Lưu Mộc Miên nổi giận: “Con cho là mẹ mù, hay là ngốc? Tô Dương Dương, mẹ nói cho con biết, con không nói thật ra, chỗ ba con mẹ sẽ không nói giúp con dù là một câu!”

“Hoàng ngạch nương* tha mạng......”

*Hoàng ngạch nương: Cách con của Hoàng đế gọi Hoàng hậu.

“Gọi lão Phật gia cũng vô dùng. Có phải có liên quan tới Hàn Khải Uy không?”

“Sao mẹ biết được?”

“Con cho rằng mẹ mua mấy cuốn tạp chí kia để trang trí à? Chiếc Maserati ở đối diện đường cái có phải của Hàn Khải Uy không?”

“Mẹ, mẹ không làm trinh thám thật sự là đáng tiếc.”

“Ít đánh trống lảng cho mẹ. Con nói xem cuối cùng con và Hàn Khải Uy xảy ra chuyện gì đi!”

“Anh ta cầu hôn con rồi.”

Lưu Mộc Miên im lặng vài giây, chợt phản ứng lại Tô Dương Dương vừa nói gì, sau đó hỏi: “Con đồng ý rồi?”

“Vẫn chưa.” Tô Dương Dương kiên trì nói.

“Từ chối!” Lưu Mộc Miên vẻ mặt quả quyết nói.

“Vì sao?”

“Thương nhân xảo quyệt, gian trá, chơi đùa con chơi không lại bọn họ. Huống chi còn là loại cấp bậc như Hàn Khải Uy, sau này con sẽ khóc đến chết luôn.”

Tô Dương Dương im lặng.

Lưu Mộc Miên nhìn vẻ mặt của cô: “Con muốn đồng ý?”

“Con cảm thấy anh ta rất tốt.”

“Con nhìn trúng mặt hay là tiền của cậu ta?”
“Mẹ cảm thấy thế nào?”

Lưu Mộc Miên nói: “Con vừa mắt cậu ta, mẹ không bất ngờ, nhưng con có thể chắc chắn cậu ta coi trọng con sao? So với phụ nữ bên cạnh cậu ta, con xinh đẹp, vóc dáng tốt, thông minh hay là thủ đoạn cao siêu hơn? Vì sao cậu ta sẽ thích con?”

“Mẹ, đừng đâm vào miệng vết thương của con có được không?”

“Mẹ là nói sự thật, nói đạo lý, trước giờ mẹ không quan tâm chuyện của con, vì sao con vui thì cứ thế, nhưng trước kia chuyện Chung Tấn Duy, con xử lý không đúng. Mẹ không tin tưởng cách con xử lý vấn đề tình cảm cho lắm.

Tô Dương Dương gãi gãi đầu, nghĩ làm sao nói đến chuyện cô và Hàn Khải Uy kết hôn.

Suy nghĩ một lúc, mới khó khăn nói: “Nhưng mà, mẹ, hình như con có chút thích Hàn Khải Uy. Mẹ có thể nói với ba giúp con không?”

“Chuyện hẹn hò, mẹ và ba con không phản đối, thích cứ hẹn hò.”

Tô Dương Dương một tay lái xe, tay kia lấy ra một quyển sổ nhỏ từ trong túi.

Lưu Mộc Miên nhìn thấy quyển sổ nhỏ kia, sắc mặt thay đổi.

“Tô Dương Dương, con giỏi nhỉ!”

**

Hàn Khải Uy ngồi trong xe, nhìn chiếc Tiểu POLO kia biến mất trong phạm vi tầm mắt, khóe miệng cong lên một nụ cười nghiền ngẫm.

Gọi điện thoại cho ông già bà già đang giết tới bên này: “Hai người có thể dẹp đường hồi Phủ, con dâu vừa dẫn mẹ vợ chạy mất rồi.”

“Thằng ranh con nhà mi, có phải trêu chọc ba và mẹ con không!” Hàn Gia Mẫn rống giận một tiếng.

“Bản thiếu gia cũng không rảnh chơi đùa với hai người. Giấy kết hôn đã lãnh rồi, thông gia gặp mặt chính là chuyện phải làm. Nhìn ra bây giờ vợ của con rất không muốn gặp con, hai người suy nghĩ cho kỹ đến lúc đó nên giải quyết vấn đề này thế nào đi.”

“Ngay cả vợ mình cũng không trị được, con kiếm nhiều tiền như vậy có tác dụng gì?!” Hàn Gia Mẫn lại giận dữ gầm lên.

Hàn Khải Uy đưa điện thoại ra xa một đoạn, mãi đến khi bên kia yên lặng rồi, anh mới nói: “Không phải để cho ba và vợ ba giải quyết sao?”

“Nhảm nhí, có ai nói mẹ con như con sao?”

“Con có nói gì sao?”

Hàn Gia Mẫn bị lời của Hàn Khải Uy làm nghẹn họng, thở hổn hển cúp điện thoại.

Hàn Khải Uy đặt điện thoại xuống, mới nhận ra giọng điệu mình nói chuyện với Hàn Gia Mẫn giống như trở về năm năm trước.

Hàn Khải Uy nhấp nhấp môi.

Ảnh hưởng của cô gái kia với anh thế nhưng lại lớn như vậy.

**

Tô Dương Dương lo lắng không yên ngây người ở nhà ông nội hai ngày, còn cố ý tránh né tầm mắt của ba mẹ.

Cô biết tránh được mùng một, không tránh được mười lăm.

Nhưng ít ra phải cho ba mẹ thời gian hai ngày chấp nhận sự thật cô đã kết hôn, lúc về sẽ cô sẽ bị phê bình ít một chút.

Trên đường cả nhà ba người trở về Thành phố Thương, một đường yên tĩnh.

Tô Dương Dương cố gắng tìm đề tài mấy lần, đều không có người cổ vũ.

Khó khăn lắm mới chịu đựng về đến nhà, lại đụng phải một đôi nam nữ trung niên có cách ăn mặc, khí chất không giống người bình thường.

Chương 18: Ba mẹ của hàn khải uy đến cửa cầu hôn

Người đàn ông trung niên cười đi tới: “Xin hỏi hai vị là ông Tần và bà Lưu sao?”

Tô Thạch Diễn lễ phép hỏi: “Là chúng tôi, hai vị là?”

“Tôi là ba của Hàn Khải Uy – Hàn Gia Mẫn, vị này chính là vợ của tôi – Lương Nhu. Vô cùng xin lỗi, không có thông báo trước đã mạo muội tới chơi.”

Tuy sắc mặt Tô Thạch Diễn không thay đổi, nhưng giọng điệu trở nên có chút lạnh lùng: “Sao hai người biết chúng tôi trở về lúc này?”

“Chúng tôi cũng không biết. Bắt đầu từ hôm kia, từ buổi sáng tôi và vợ tôi đã đến đây, mãi đến chạng vạng tối bảy giờ mới rời đi.”

Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên nhìn thoáng qua nhau, Tô Thạch Diễn mở cửa lớn ra: “Mời hai vị vào trong.”

Sau khi bốn người ba mẹ ngồi xuống, Tô Dương Dương lần lượt châm trà cho bốn người.

Lễ nghi, thái độ của Hàn Gia Mẫn và Lương Nhu đều rất tốt, vừa nhìn đã biết được bồi dưỡng ra trong hoàn cảnh mưa dầm thấm lâu một thời gian dài.

Lương Nhu nhã nhặn cười nói: “Chắc chắn hai vị cũng biết tin Khải Uy và Tiểu Duyệt đăng ký kết hôn. Chúng tôi cảm thấy hôn nhân đại sự qua loa như vậy cực kỳ không ổn. Vì vậy, đã không xin phép trước mà tự đến đây, hy vọng hai vị thông gia đừng chê cười.”

Lưu Mộc Miên nói thẳng: “Chúng tôi không đồng ý.”

“Thông gia nói nặng rồi.” Lương Nhu vẫn nhẹ nhàng dịu dàng như trước nói: “Tôi biết nguyên nhân hai anh chị không đồng ý, là sợ sau khi kết hôn nhà họ Hàn chúng tôi bắt nạt Tiểu Duyệt, có đúng không?”

Lưu Mộc Miên nhún nhún vai, không tỏ rõ ý kiến.

“Tiểu Duyệt có ơn với nhà họ Hàn, sao chúng ta có thể nỡ khiến Tiểu Duyệt bị uất ức được.”

“Có ơn?” Lưu Mộc Miên nghi ngờ khó hiểu.

Trong mắt Tô Thạch Diễn cũng hiện lên vẻ nghi ngờ.

Hàn Gia Mẫn tiếp lời nói: “Đúng, vốn chuyện này là chuyện riêng của nhà họ Hàn, không thể tuyên dương khắp nơi, nhưng hai nhà chúng ta đã là người một nhà, cũng sẽ không có quá nhiều kiêng dè. Có lẽ năm năm trước hai người cũng từng nghe nói tới tin tức con trai lớn và con dâu của tôi xảy ra tai nạn giao thông qua đời.”

Lưu Mộc Miên và Tô Thạch Diễn cùng gật gật đầu.

“Khi đó, con dâu sắp sinh. Lúc xảy ra tai nạn giao thông, con trai tôi Kiều Niên vì bảo vệ con dâu và đứa con trong bụng nó, khi xảy ra tai nạn giao thông đã đảo tay lái, khiến cho nó tử vong tại chỗ, con dâu cũng bị thương nặng, vô cùng nguy kịch. Lúc đó, Tiểu Duyệt đúng lúc đi ngang qua, đỡ đẻ cho con dâu tôi, mới bảo vệ được mạng của đứa nhỏ.”

Lưu Mộc Miên và Tô Thạch Diễn không ngờ sẽ nghe thấy tin tức thế này.

Đôi mắt Lương Nhu rưng rưng, nhưng vẫn cười nói: “Vì bảo vệ đứa nhỏ, cho đứa nhỏ có thể khỏe mạnh không lo mà trưởng thành, đứa nhỏ đã gửi nuôi trên danh nghĩa của Khải Uy. Cho nên, người bên ngoài đều cho rằng Tiểu Bảo là con của Khải Uy. Tôi hiểu sự lo lắng của hai anh chị, trên thực tế Khải Uy và Tiểu Duyệt đều là kết hôn lần đầu như nhau, trước đây thằng bé chưa từng kết hôn. Nhưng vì Tiểu Bảo, trong khoảng thời gian rất dài chúng tôi vẫn sẽ không làm sáng tỏ với bên ngoài thân phận của Tiểu Bảo, sẽ cho thằng bé sống dưới danh nghĩa con của Khải Uy. Mặc khác, hai anh chị cũng không cần lo lắng Tiểu Bảo sẽ không tốt với Tiểu Duyệt. Lúc trước Tiểu Bảo từng xảy ra một chuyện, có khuynh hướng của chứng tự kỷ, không cho bất kỳ ai ngoài Khải Uy đến gần, ngay cả tôi và chồng tôi cũng không thể chạm vào thằng bé. Mà Tiểu Bảo đã chấp nhận Tiểu Duyệt rồi, tôi cho rằng đây là một hiện tượng rất tốt.

Tô Dương Dương nhìn Hàn Gia Mẫn và Lương Nhu, thầm nghĩ: Hai người có giáo dưỡng như vậy, vì sao lại nuôi ra một đứa con gấu như Hàn Khải Uy nhỉ.

Sau khi Tô Thạch Diễn nghe xong, nói: “Thành ý và mục đích hai anh chị đến đây, chúng tôi cũng hiểu rõ. Nếu hai đứa nhỏ đã chọn kết hôn, người làm cha mẹ cũng không có ý muốn ép buộc cản trở. Chuyện này toàn bộ mà nói đều quá vội vàng.”

“Đăng ký kết hôn thật sự vội vàng, nhưng chuyện lễ cưới phải là người hai nhà ngồi xuống cẩn thận bàn bạc, chắc chắn nhà họ Hàn chúng tôi sẽ không để Tiểu Duyệt uất ức, xin thông gia yên tâm.” Hàn Gia Mẫn cười nói.

Bốn người lại nói chuyện một lúc lâu, Hàn Gia Mẫn và Lương Nhu mới rời đi.

Tô Dương Dương vừa đưa hai người ra cửa, đã muốn chuồn êm ra ngoài cùng luôn, bị Lưu Mộc Miên liếc mắt xem thường mới dừng bước. Tô Thạch Diễn nhìn con gái ngồi xuống trước mặt ông lần nữa: “Chuyện ba nghe mẹ con nói rồi, cũng nghe ba mẹ của Hàn Khải Uy nói rồi. Bây giờ ba muốn nghe thử ý kiến của con.”

Tô Dương Dương nghiêm túc nhìn Tô Thạch Diễn: “Ba mẹ, con kết hôn với Hàn Khải Uy.”

“Được. Con đã nói vậy, ba và mẹ con cũng không nói gì nữa, con đường sau này ba mẹ có thể giúp con đến mức nào thì đến mức đó, con vui vẻ cứ kiên trì, không vui thì trở về.”

Tô Dương Dương nghe vậy hốc mắt nóng lên, nghiêng người ôm lấy Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên nức nở nói: “Xin lỗi, con khiến ba mẹ lo lắng rồi.”

Tô Thạch Diễn vỗ vỗ lưng cô: “Dưới bất cứ tình huống nào, ba tin con vẫn có năng lực làm mình hạnh phúc.”

“Con sẽ không khiến mình buồn đâu.”

“Được.”

**

Tô Dương Dương ôm Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên khóc một lúc, tâm trạng chất chứa mấy ngày nay tan đi không ít, sau đó đỏ bừng mắt trở về phòng rửa mặt.

Sau khi nằm trên giường, mới phát hiện điện thoại có tin nhắn chưa đọc.

Là của Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy: Chuyện bài viết anh đã xử lý rồi, yên tâm làm cô dâu của anh.

Tô Dương Dương cầm điện thoại ngẩn người một lúc lâu, mới đánh một hàng chữ: “Chúng ta sẽ sống thế nào đây?”

Tô Dương Dương vừa gửi tin nhắn đi, Hàn Khải Uy đã gọi điện thoại tới. Tô Dương Dương nghe máy, không nghe thấy giọng nói của Hàn Khải Uy, ngược lại nghe thấy một trận tiếng bước chân vững vàng và một vài tiếng nhỏ nhặt.

Tô Dương Dương nín thở chờ đợi.

Mãi đến khi đầu bên kia điện thoại trở nên im lặng, mới truyền đến giọng nói từ tính lười nhác của Hàn Khải Uy: “Có thể sống bất cứ cuộc sống gì em muốn.”

“Phải không?” Tô Dương Dương không chắc chắn hỏi.

“Đương nhiên. Nếu em lo lắng sau này sẽ ly hôn, anh có thể chắc chắn nói với em. Ở bên anh, tỉ lệ em ly hôn sẽ thấp hơn người đàn ông bình thường rất nhiều, ít nhất bây giờ đàn ông nhà họ Hàn anh chưa từng ly hôn lần nào. Tạm thời anh cũng không định phá vỡ truyền thống tốt đẹp này.”

“Anh là đang trá hình nói với tôi, anh muốn sống cùng tôi cả đời?”

Hàn Khải Uy cười khẽ mấy tiếng: “Không được sao?”

Tô Dương Dương nghe tiếng cười dễ nghe của Hàn Khải Uy, khóe miệng cũng cong nhẹ lên theo.

“Ngủ đi.” Hàn Khải Uy nói.

“Ừm.” Tô Dương Dương nhỏ giọng trả lời.

Nhưng hai người lại không ai cúp điện thoại, cứ như vậy im lặng nghe tiếng hít thở của nhau.

Tô Dương Dương nuốt nuốt nước miếng: “Anh đang làm gì vậy?”

“Làm việc.” Hàn Khải Uy hơi dừng lại, lại bổ sung: “Thuận tiện giải quyết mấy người phụ nữ muốn làm tiểu tam trong cuộc sống sau hôn nhân của em.”

Tô Dương Dương im lặng một lát: “Anh là đang khoe khoang với tôi sao?”

“Cái này có gì hay để khoe chứ? Một người đàn ông thành công không phải anh ta từng ngủ với bao nhiêu phụ nữ, mà là có thể khiến một người phụ nữ bằng lòng cho anh ta ngủ cả đời.”

Câu trả lời của Tô Dương Dương là trực tiếp cúp điện thoại, lười quan tâm tên thần kinh không biết ăn nói này.

**

Mấy hôm trước Tô Dương Dương giống như đà điểu trốn tránh tin đồn mấy ngày, không đi làm.

Sau khi Hàn Gia Mẫn và Lương Nhu đến nhà thăm hỏi, cuối cùng dây cung nơi đáy lòng kia cũng buông lỏng.

Cô không phải loại người sợ đối mặt với khó khăn và tin đồn, nhưng chuyện này đã vượt ngoài phạm vi bản thân cô có thể xử lý, người gây ra những chuyện này cũng không phải bản thân cô.

Từ bản chất mà nói, trên chuyện này, cô bị nằm ở vị trí quá bị động.

Bây giờ biết ba mẹ, người của nhà họ Hàn bên kia đều chấp nhận quan hệ của cô và Hàn Khải Uy rồi, Hàn Khải Uy cũng đã thể hiện thái độ của anh.

Chương 19: Chủ tịch hàn, anh thật là có tiền

Trong lòng cô cũng không có gì lo lắng hay sợ hãi nữa.

Tin đồn, bài viết tính là gì, không nhìn là được, mấy người kia còn ngày ngày nói trước mặt cô hay sao?

Dọc đường Tô Dương Dương đi từ bãi đỗ xe vào phòng làm việc, vẫn nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ như trước, cô cũng không để ý tới, trực tiếp ngồi xuống sau bàn làm việc lật xem bệnh án.

Tiểu Yên đã rất tự giác mang tách cà phê của cô đi pha cà phê.

“Chị Tô, chị tới đi làm rồi.”

“Mấy ngày nay tôi không ở đây có xảy ra chuyện gì không?”

“Không có, đều rất bình thường ạ.”

“Vậy thì tốt. Để cà phê trên bàn đi, tình trạng của bệnh nhân giường số 22 bây giờ thế nào? Đã phẫu thuật một tuần rồi, có thể nói chuyện rồi chứ?”

“Hai ngày nay bắt đầu nói chuyện, phát âm vẫn chưa rõ ràng.”

“Em chú ý tình trạng của anh ta nhiều một chút.”

“Vâng.” Tiểu Yên gật gật đầu, hai mắt tỏa sáng nhìn Tô Dương Dương: “Chị Tô, chị thật sự kết hôn với Tổng Giám đốc Hàn của em sao?”

“Thời gian làm việc, xin đừng nhiều chuyện.”

“Tổng Giám đốc Hàn của em cũng tiết lộ rồi, chị còn có gì để giấu diếm chứ?”

“Anh ta cũng tiết lộ rồi, em còn có gì để hỏi chứ.”

Tiểu Yên vẻ mặt cầu xin: “Chị ngủ với nam thần của em rồi, còn gả cho anh ấy, em cũng không thể hỏi một chút sao.”

Tô Dương Dương không có sức lực nói: “Tôi kết hôn với anh ta rồi, em có thể hết hy vọng đi.”

“Em muốn nghỉ việc!” Tiểu Yên đau thương nói.

“Viết thư xin phép nhanh nhé, giao cho tôi trước khi tan tầm.”

“Người ta đã thất tình rồi, chị cũng không an ủi người ta một chút.” Tiểu Yên nằm bò trên lưng Tô Dương Dương gào thét.

“Được rồi, đừng rên nữa. Có cơ hội để Tổng Giám đốc Hàn nhà cô mời cô ăn cơm.”

“Thật ạ?”

“Nếu em còn không bắt đầu làm việc, chính là giả đấy.”

“Em đi ngay đi ngay, nhất định phải cho em ăn bữa cơm với nam thần của em nhé.” Tiểu Yên gào thét, sau đó hưng phấn chạy đi.

Tô Dương Dương xoa xoa huyệt thái dương, đầu cũng bị trợ lý nhỏ của cô hét đến choáng váng.

**

Hai ngày sau Tô Dương Dương đều bị vây trong trạng thái nhìn lén kỳ lạ của đồng nghiệp nữ và bệnh nhân nữ trong bệnh viện, mà Hàn Khải Uy đến đây đã nâng bầu không khí kỳ lạ này lên điểm cao nhất.

Tô Dương Dương bị nhìn đến có chút suy nhược thần kinh, vừa đến thời gian tan tầm đã tắt máy tính chạy lấy người.

Kết quả lại gặp phải Hàn Khải Uy trên hành lang.

Hàn Khải Uy nắm lấy tay cô trước mắt bao người, còn cố ý xuống lầu từ thang máy công cộng.

Dọc theo đường đi hưởng thụ sự chú ý nóng bỏng của một đám người, nhìn đến Tô Dương Dương rất muốn hất tay chạy lấy người.

Mãi đến khi ngồi vào chiếc Maserati chói mắt kia, Tô Dương Dương mới mạnh mẽ thở phào một hơi.

Hàn Khải Uy thắt dây an toàn cho cô, sau đó ngồi vào trong xe, nói: “Em phải học quen những ánh mắt đó.”

Tô Dương Dương miễn cưỡng gật gật đầu.

Tuy cô không thích những ánh mắt chú ý này, nhưng sự xuất hiện của Hàn Khải Uy thật sự giải quyết hai vấn đề cô gặp phải lúc trước.

Một cái là chuyện bài viết, một cái là chuyện của Dạ Thiển và Chung Tấn Duy. Vì hai chuyện này dẫn đến chuyện đánh giá chức vụ cũng được giải quyết dễ dàng.

Mặc dù cô và Hàn Khải Uy ở bên nhau sẽ xảy ra càng nhiều vấn đề hơn, nhưng đó cũng là chuyện sau này.

Chỉ cần chuyện liên quan đến bản thân cô, cô vẫn có năng lực giải quyết.

Nếu liên lụy đến ba mẹ, cô lại trở nên bó tay bó chân.

Sau khi xe chạy ra một được một đoạn, Tô Dương Dương phát hiện không phải đường về nhà cô: “Đi đâu vậy?”

“Mua sắm.”

“Anh muốn mua quần áo?”

“Là em muốn mua.”

“Tôi không thiếu quần áo.”

“Bây giờ người của cả Thành phố Thương đều biết em là vợ của anh, con dâu của nhà họ Hàn, hình tượng của em sẽ không còn là chuyện của một mình em nữa.”

“Người có tiền các anh thật phiền phức.” Tô Dương Dương giận dữ nói.

“Không phải người có tiền bọn anh phiền phức, mà toàn bộ xã hội đều yêu cầu bọn anh như vậy. Nếu em là cổ đông của tập đoàn Hàn thị, em nhìn thấy con dâu của nhà họ Hàn suốt ngày mặc đồ vỉa hè hay là đồ bình thường, em sẽ đầu tư tiền vào cổ phiếu của tập đoàn Hàn thị sao? Ngoài cổ đông, còn có truyền thông, truyền thông sẽ luôn luôn chú ý đến hướng đi của nhà họ Hàn, lúc nào cũng tuyên truyền trên các loại truyền thông. Nói một cách khác, em bây giờ là người của nhà họ Hàn và tập đoàn Hàn thị.”

“Anh trực tiếp tìm một người ở tầng lớp của anh không phải là được rồi sao? Cô ấy sẽ quen thuộc nghiệp vụ quy tắc hơn.”

Hàn Khải Uy trợn mắt liếc cô một cái: “Ai cho em nói chuyện xui xẻo vậy.”

Tô Dương Dương lập tức quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, không muốn tiếp tục đề tài này nữa.

**

Tô Dương Dương và Hàn Khải Uy ăn cơm tối trong một nhà hàng sa hoa, sau đó đến trung tâm thương mại tập trung đều là thương hiệu xa xỉ bắt đầu mua sắm.

Thành phố Thương tổng cộng có bốn khu thương mại khá nổi tiếng.

Khu thương mại Mặc Ngữ bọn họ đến hôm nay không thể nghi ngờ là nổi tiếng nhất.

Nó ngoài là khu thương mại xa xỉ nhất ở đây, còn là nơi tập trung hàng xa xỉ nổi tiếng trên thế giới.
Có không ít hàng xa xỉ tuyên bố sẽ phát hành ở đây, các ngôi sao, người mẫu, danh nhân cũng sẽ chọn đến đây mua sắm.

Tô Dương Dương đi theo bên cạnh Hàn Khải Uy, đi tới con đường rộng rãi dành riêng cho người đi bộ.

Hai bên đều là các cửa hàng xa xỉ nổi tiếng.

Lúc trước Tô Dương Dương đã đến cùng Diệp Nhạc Vân mấy lần.

Thỉnh thoảng cô sẽ mua các loại vật nhỏ như khăn quàng cổ, nước hoa, ví tiền, những thứ đồ khác có hơi cao hơn thu nhập của cô, cô không thể mua được.

Mà nhân viên bán hàng ở đây quanh năm tiếp đón khách hàng có tiền, đều đã luyện ra hỏa nhãn kim tinh, biết người nào mua được đồ của bọn họ, người nào mua không nổi.

Vì vậy, lúc ấy cô và Diệp Nhạc Vân vào tiệm đi dạo, gần như không có bao nhiêu nhân viên bán hàng đi tới chào hỏi.

Lần này thì không giống vậy.

Tô Dương Dương và Hàn Khải Uy vừa đi vào khu quần áo nữa, mấy nhân viên bán hàng trong tiệm đã đi tới nghênh đón.

“Chào ngài, chào cô, xin hỏi có gì có thể phục vụ cho hai người ạ?”

“Chọn mấy bộ quần áo cho vợ tôi.” Hàn Khải Uy vòng qua eo Tô Dương Dương nói.

Mấy nhân viên bán hàng ngạc nhiên nhìn Tô Dương Dương: “Xin chờ một chút.”

Nói xong, một nhân viên bán hàng trong đó bèn dẫn Hàn Khải Uy và Tô Dương Dương đến khu nghỉ ngơi trong tiệm, ở đây còn cung cấp mấy loại bánh ngọt và đồ uống tinh xảo.

Tô Dương Dương thầm lắc lắc đầu.

Cửa hàng thương hiệu xa xỉ không phải không tiếp đón khách khứa, là bản thân bạn không đủ đẳng cấp đó, người ta chẳng thèm tiếp đón bạn mà thôi.

Trà bánh chẳng mấy chốc đã được bưng lên, gần như không tiếng động đặt xuống trước mặt Hàn Khải Uy và Tô Dương Dương.

Một nhân viên bán hàng khác thì cầm tạp chí quần áo trong mấy cửa hàng đến đây: “Chào cô, mời cô xem thử tạp chí trong cửa hàng chúng tôi, quần áo trong tạp chí trong cửa hàng đều có. Cô cũng có thể trực tiếp nói với chúng tôi công việc bình thường của cô, nơi thường xuyên ra vào, chúng tôi sẽ phối hợp cho cô dựa theo yêu cầu của cô.

“Tôi xem thử trước.”

“Được.”

Tô Dương Dương lật vài trang, rồi nhìn Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy vốn đang rũ mắt uống cà phê, cảm nhận được ánh mắt của cô, buồn cười nói: “Nhìn anh có thể nhìn ra quần áo sao?”

“Cho ý kiến đi?”

“Em có phải phụ nữ không vậy?!”

“Không phải anh biết sao?”

Hàn Khải Uy buông cà phê xuống, nhận lấy tạp chí trên tay Tô Dương Dương, trực tiếp khép lại, nói: “Năm bộ quần áo đi làm, sáu bộ quần áo thoải mái.”

“Được.” Nhân viên bán hàng lên tiếng trả lời rồi đi mất.

Tô Dương Dương dựng thẳng ngón tay cái với Hàn Khải Uy: “Chủ tịch Hàn, anh thật là có tiền.”

“Vậy ôm đùi của cường hào cho chắc nhé.”

“Được thôi.” Tô Dương Dương cười híp mắt đáp lời.

Dáng vẻ thoải mái nói chuyện với nhau của hai người, khiến một đám nhân viên bán hàng xinh tươi như hoa ghen tị muốn chết.

Bọn họ từng thấy rất nhiều nam nữ còn tiền cùng nhau đến đây mua quần áo, tuổi gần giống, khí chất hợp nhau rất ít.

Càng đừng nói đến chuyện ngay từ đầu Hàn Khải Uy đã giới thiệu, Tô Dương Dương là vợ anh.

Chương 20: Tới làm khách nhà họ hàn

Đi dạo phố cùng với Hàn Khải Uy một lần thôi mà Tô Dương Dương đã có chút tự ti rồi.

Một chiến tích tuyệt đối vô cùng nổi bật.

Ngoại trừ quần áo, giày dép và khăn quàng ra, túi sách cũng phải mua đến vài cái, nước hoa, đồ trang điểm, đồ dưỡg da cũng mua một đống.

Lúc đầu Tô Dương Dương còn tính được tổng số tiền, về sau lúc lên tới tận bảy chữ số, cô mới thức thời không tính nữa.

Một buổi tối mua đồ mà tiêu luôn cả tiền thu nhập mấy năm của cô, lại còn đang ở trong tình trạng không ăn không uống.

Lúc ấy cô mới hoàn toàn cảm nhận được khoảng cách giữa hai người.

Hàn Khải Uy dừng xe ở trước lầu nhà Tô Dương Dương, cởi dây an toàn cho cô rồi xuống xe mở cửa.

Tô Dương Dương có chút không tự nhiên nói: “Những việc như cởi dây an toàn, mở cửa xe em hoàn toàn có thể tự mình làm, được chứ?”

Mặc dù cô cảm thấy rất thoải mái nhưng cũng ngại ngùng quá đi.

“Làm quen dần là được. Đàn ông mà để phụ nữ tự mình cởi dây an toàn, tự mình mở cửa xe thì loại đàn ông này đa phần là kẻ thất bại.”

Tô Dương Dương: “……”

Hai người xách túi lớn túi bé về nhà Tô Dương Dương.

Hàn Khải Uy tự mình xách những túi to, nặng còn trên tay Tô Dương Dương chỉ có một vài túi nhỏ nhỏ.

Một người được bà Lưu Mộc Miên nuôi dưỡg thành “nữ hán tử” như Tô Dương Dương bỗng có chút cự nự.

Tô Thạch Diễn nhìn thấy hai người một trước một sau bước vào nhà, lại thấy những túi đồ trong tay bọn họ, trong lòng cảm thấy vừa ý vô cùng, ông hỏi: “Ăn cơm chưa?”

“Bọn con ăn rồi ạ.”

Lưu Mộc Miên đi tới cầm lấy hai túi nhìn trông có vẻ giản dị, không màu sắc loè loẹt, từ chất liệu có thể biết giá trị không hề nhỏ.

“Bác trai, bác gái, lần trước cháu và bố mẹ đã mạo muội đến nhà, cũng không chuẩn bị cho hai bác quà gặp mặt gì cả. Hai món quà nhỏ này là chút thành ý của cháu, hy vọng hai người sẽ không chê cười.”

Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên cũng không từ chối, tự nhiên nhận lấy món quà.

Tô Thạch Diễn nhìn túi trước mặt mình, biết bên trong chính là lá trà.

Đồng thời cũng biết được Hàn Khải Uy đã rất thành tâm chuẩn bị món quà này.

“Hai đứa khách khí quá rồi.”

“Đây là lễ nghĩa nên có thôi ạ.” Hàn Khải Uy trầm tĩnh nở nụ cười, bộ dạng tinh anh như đang ở trên thương trường: “Lúc trước gấp gáp đăng kí kết hôn là do cháu không suy nghĩ không chu toàn, khiến Dương và hai người phải lo lắng rồi. Bố mẹ cháu cũng rất không đồng ý, bọn họ hiện đang chuẩn bị đám cưới rồi ạ, tuần tới hai người lúc nào có thời gian thì bố mẹ cháu sẽ tới nhà mình để hỏi ý kiến về việc tổ chức đám cưới ạ.”

“Cuối tuần cũng được.”

“Vâng. Tạm thời quyết định buổi gặp mặt vào ngày chủ nhật, thứ bảy cháu sẽ đưa Tiểu Dương đi gặp bố mẹ cháu, hai người thấy thế nào ạ?” Hàn Khải Uy hỏi.

Lời nói, hành động của Hàn Khải Uy vô cùng chặt chẽ, cũng vô cùng tôn trọng.

Cho dù Tô Dương Dương đã từng chứng kiến dáng vẻ riêng tư khác của anh cũng phải cảm động.

Bất luận là Hàn Gia Mẫn, Lương Nhu đích thân đến nhà hay là những lời này của Hàn Khải Uy đều thể hiện rằng người nhà Hàn bọn họ rất xem trọng hôn sự này, bọn họ đã dùng hành động thực tế khiến cho người nhà Tô yên tâm.

**

Sau khi tiễn Hàn Khải Uy về, Tô Dương Dương tắm rửa rồi nằm trên giường nhìn mười mấy chiếc túi chưa gỡ ra. Lúc mua cô không hề có cảm giác những thứ này thuộc về cô.

Còn bây giờ cảm giác ấy cũng vơi đi nhiều rồi.

Là con gái không ai cưỡng lại được trước những món đồ tinh xảo này.

Cô cũng sẽ không phủ nhận việc mình thích chúng.

Những lời Hàn Khải Uy nói trước mặt bố mẹ cô đã làm xua tan đi nỗi bất an của cô.

Cô đã từng nghe không ít đồng nghiệp ở bệnh viện bàn về việc kết hôn, nào là lúc hai người sắp xếp tổ chức hôn lễ sẽ cãi nhau, giận dỗi vì những chuyện lặt vặt.

Người đàn ông vì muốn tiết kiệm tiền hay không muốn phiền hà, rắc rối mà xem nhẹ cảm nhận của người phụ nữ.

Mà việc kết hôn đối với người phụ nữ, nói trắng ra là vì tình yêu mà rời khỏi bố mẹ đã nuôi dưỡng mình hai mươi mấy năm, rồi cùng sinh sống với người đàn ông mới chỉ quen vài tháng, vài năm, gọi người chưa từng nuôi mình là bố, là mẹ, sau này cũng phải chăm lo cho họ, vì gia đình ấy mà hy sinh cả thanh xuân, vất vả.

Nhưng người đàn ông đến cả những lễ nghĩa cơ bản, đến cả một hôn lễ vừa ý cũng không muốn vì người phụ nữ ấy mà phải sắp xếp.

Chứng kiến rất nhiều đồng nghiệp nữ vì chuyện kết hôn mà suýt chia tay, rồi lại nhìn cách Hàn Khải Uy xử lý, trong lòng Tô Dương Dương không có chút suy nghĩ nào tiêu cực cả.

Có lẽ việc cô cùng Hàn Khải Uy kết hôn không phải là một quyết định sai.

Tô Dương Dương suy nghĩ như vậy rồi dần dần chìm vào giấc ngủ say.

**

Hàn Khải Uy ngày nào cũng đích thân đưa đón Tô Dương Dương đi làm, lại còn đưa ra thông báo kết hôn ở tập đoàn Hạ thị.

Người ở bệnh viện Nha Đức cũng thay đổi hẳn cách nhìn về Tô Dương Dương, những ánh mắt ngưỡng mộ, đố kị của đồng nghiệp nữ và bệnh nhân nữ ngàng càng rõ rệt.

Tô Dương Dương nghĩ việc đi làm không còn màu “hồng” như trước.

Mãi mới tới thứ bảy. Chiều thứ bảy, cô chọn một bộ quần áo Hàn Khải Uy mua cho mình phối hợp với chiếc khăn quàng màu tím, bên ngoài khoác thêm chiếc áo màu nhạt, vừa giữ ấm mà lại vừa không mất vẻ nhẹ nhàng.

Lưu Mộc Miên nhìn con gái mình ăn mặc thế này cười nói: “Aiyo, con gái mình trang điểm lên xinh quá đi.”

“Bà Lưu, mẹ nói thật không đấy?”

“Đương nhiên là thật rồi.”

Tô Dương Dương nhìn bà với ánh mắt không tin tưởng, sau đó cô búi tóc lên soi gương một hồi.

“Mẹ ơi, mẹ thấy con cắt tóc ngắn thế nào?”

“Con đừng có mà cắt linh tinh, tóc dài đẹp bao nhiêu.”

“Công việc của con để tóc ngắn thì phù hợp hơn.”

“Y tá nữ ở bệnh viện con cũng có ai cắt tóc ngắn đâu, chả liên quan quái gì đến công việc cả.”

“Có liên quan mà.”

Lưu Mộc Miên nhìn Tô Dương Dương hỏi: “Bảo bối, có phải con thấy khẩn trương không?”

“Không khẩn trương sao được ạ? Gặp bố mẹ chồng mà, haizz.”

“Bọn họ trông có vẻ là người nói lĩ lẽ, cũng không giống như diễn ở trên ti vi, đừng có lo lắng vớ vẩn.”

“Bà Lưu à, lúc trước mẹ gặp ông bà nội có căng thẳng không?

“Chuyện mất mặt hồi ấy không phải con nghe mấy lần rồi à? Mẹ và bố khác với con và Hàn Khải Uy chứ, mẹ lớn hơn bố con một tuổi mà. Hồi ấy á, tình yêu chị em không có phổ biến như bây giờ, gặp biết bao định kiến. Con bây giờ thật tốt, có công việc của riêng mình, gia cảnh cũng tương đối, bản thân lại có năng lực, người như con mà gả vào nhà danh giá cũng là chuyện thường.”

“Mẹ đúng là hết lòng khen con gái mà.”

“Mẹ nói thật đấy. Đi đi, mẹ thấy con rể tới rồi đấy.”

“Con chào mẹ.”

**

Hàn Khải Uy vừa dừng xe liền nhìn thấy cổng nhà mở ra.

Mắt thấy Tô Dương Dương bước ra, anh cười cười: “Em đúng là ít khi hẹn hò mà, đúng giờ thế này.”

“Làm bác sĩ mà không có khái niệm thời gian sẽ hại chết biết bao bệnh nhân chứ.” Tô Dương Dương không đợi Hàn Khải Uy xuống xe đã tự mở cửa xe bước lên.

Hàn Khải Uy nhìn cô cười, lại thấy trên tay cô một túi đồ: “Quà cho bố mẹ anh à?”

“Vâng. Nếu quà không phải là đồ đắt tiền, bọn họ liệu có chê cười không nhỉ?” Tô Dương Dương có chút lo lắng bất an mà hỏi anh.

“Quà cáp quan trọng là ở tấm lòng chứ không phải ở giá trị.”

“Ngài hàn, anh càng ngày càng biết cách nói chuyện đấy.”

“Anh biết mà.” Hàn Khải Uy vừa cười vừa đánh xe đi: “Người làm ăn như anh chính là kiếm miếng ăn nhờ miệng, không biết cách ăn nói thì sớm đã chết đói rồi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau