CÔ VỢ DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cô vợ dễ thương - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Yêu tôi rồi, hả?

Tô Dương Dương nhìn thấy hình ảnh như vậy, mắt không nhịn được dán lên khuôn mặt không tìm thấy chút khuyết điểm của Hàn Khải Uy.

Một dòng nước ấm từ đáy lòng nhanh chóng lan tràn đến tứ chi xương cốt, để cô đắm chìm trong bầu không khí ấm áp hòa thuận.

Hàn Khải Uy liếc mắt chú ý tới bóng dáng của Tô Dương Dương, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hiện lên vẻ mờ mịt, cười nói: “Yêu tôi rồi, hả?”

Âm cuối của từ “hả” kia nhẹ nhàng nâng lên, vừa từ tính vừa lười nhác, có vẻ cực kỳ mê người.

Tô Dương Dương phục hồi lại tinh thần: “Đo nhiệt độ cơ thể rồi chứ?”

Hàn Khải Uy động tác nhẹ nhàng kéo áo ngủ nhỏ của Tiểu Bảo, lấy nhiệt kế đặt dưới nách ra.

Tô Dương Dương nhận lấy nhiệt kế, đi đến nơi có ánh sáng tốt hơn xem thử.

“39.2 độ, cần tiêm hạ sốt và truyền dịch. Cậu bé có dị ứng thuốc không?”

“Không có.”

Tô Dương Dương gật gật đầu, bắt đầu pha thuốc.

Lúc tiêm, Tô Dương Dương có chút do dự, ghim đầu kim lên mu bàn chân của Tiểu Bảo.

Trẻ con thường thích lộn xộn, dễ dàng làm lệch đầu kim làm mình bị thương.

Khoảnh khắc khi đầu kim đâm vào da thịt mềm mại của Tiểu Bảo, thân thể của cậu bé run lên một chút, muốn giãy dụa.

Bàn tay to của Hàn Khải Uy nâng chân nhỏ của cậu bé, đồng thời cũng phủ lên tay Tô Dương Dương, nhẹ giọng nói: “Ngoan, đừng động đậy.

Tiểu Bảo thật sự không động đậy nữa, ngoan ngoãn mặc cho Tô Dương Dương cố định kim tiêm.

Hàn Khải Uy vẫn ôm Tiểu Bảo đến sau khi bình dịch đầu tiên được truyền xong, anh mới đặt Tiểu Bảo lên trên giường.

Mới nằm xuống giường, Tiểu Bảo đã bắt đầu giãy dụa.

Hàn Khải Uy lại ôm lấy cậu bé lần nữa, bàn tay to vỗ nhẹ mông nhỏ của cậu bé.

Tô Dương Dương thấy Hàn Khải Uy đã giữ tư thế này sắp một giờ rồi, nói: “Nếu không để tôi thử xem.”

Nói xong, Tô Dương Dương lập tức hối hận.

Cô như vậy có cảm giác như lôi kéo làm quen.

Vào lúc cô do dự có cần giải thích gì đó hay không, trên tay đã bị đặt vào một vật nhỏ vô cùng mềm mại.

Chính là cậu nhóc Tiểu Bảo.

Hàn Khải Uy nói: “Tôi đã nói chuyện với lãnh đạo bệnh viện giúp em rồi, hôm nay em cứ ở lại chỗ tôi. Mười giờ tôi có một cuộc họp quan trọng, sớm nhất cũng phải đến sáu giờ chiều mới có thể trở về. Trong lúc này, em chăm sóc Tiểu Bảo giúp tôi.

“Tôi không biết chăm sóc bạn nhỏ cho lắm.”

“Có quản gia và bảo mẫu, bọn họ sẽ nói với em làm thế nào. Tiểu Bảo chỉ cho tôi và em chạm vào, bọn họ không có cách.”

“Được rồi.”

Hàn Khải Uy sờ sờ tóc Tô Dương Dương: “Cảm ơn em.”

Nói xong, Hàm Khải Uy liền bước nhanh ra ngoài.

Trong căn phòng to như vậy, trong chốc lát chỉ còn lại Tô Dương Dương và Tiểu Bảo.

Tô Dương Dương cúi đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn bị sốt của Tiểu Bảo, trong lòng lại trở nên bình tĩnh lạ thường.

**

Tiểu Bảo bớt phiền hơn những đứa trẻ bị bệnh khác nhiều, đa số lúc đều đang ngủ.

Chỉ cần để cậu bé tựa vào lòng, cậu bé có thể rất yên tĩnh.

Sau khi Tô Dương Dương truyền ba bình dịch xong, lập tức rút kim tiêm ra. Quản gia thấy thế, dẫn theo người giúp việc bưng cơm trưa đi vào: “Cô Tô, nên ăn cơm trưa rồi.”

“Ăn ở đây sao?”

“Không sao ạ.”

Tô Dương Dương cũng không định kiên trì ở mặt này, nói: “Có cháo không, cho Tiểu Bảo ăn chút cháo, không ăn gì, bệnh sẽ lâu khỏi.”

“Đã chuẩn bị xong rồi, phiền Cô Tô cho cậu chủ nhỏ ăn.”

“Được.”

Sau khi quản gia cho người giúp việc đặt cơm trưa lên trên ngăn tủ đầu giường xong thì đi tìm một bộ đồ ở nhà mới cho Tiểu Bảo.

Tô Dương Dương sờ sờ cái trán nhỏ của Tiểu Bảo, phát hiện nhiệt độ không cao như trước.

Tiểu Bảo bị động tác rất nhẹ của cô làm tỉnh, mở to mắt.

Đôi mắt đen nhánh giống như bị một tầng hơi nước bao trùm, lộ ra ánh sáng của sương mù.

Sau đó, dường như cậu bé nhìn thấy rõ người ôm mình, đôi mắt sáng rực lên.

Một giây sau, lại uất ức bĩu cái môi nhỏ đỏ phơn phớt, vùi đầu nhỏ đầy mồ hôi vào trong lòng Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương bị phản ứng của cậu bé làm trong lòng mềm thành một đoàn, nghĩ đến lúc trước mình đối xử với cậu bé như vậy, cậu bé lại ỷ lại cô như thế, lập tức rất muốn xách đao đâm mình.

Giọng nói của Tô Dương Dương vô thức trở nên mềm mại: “Cục cưng, con tỉnh rồi sao. Ăn chút cháo được không?”

Tiểu Bảo nhẹ nhàng lắc lắc đầu, cánh tay nhỏ mập mạp không có sức phủ lên cánh tay của Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương vẫn là vừa ăn cơm, vừa dụ Tiểu Bảo ăn một chút.

**

Hàn Khải Uy không ngờ mình về nhà sẽ nhìn thấy hình ảnh như vậy.

Trên giường trẻ em rộng rãi, hai khuôn mặt nhỏ mềm mại, tinh xảo không chút đề phòng nằm trên gối đầu.

Tiểu Bảo ngoan ngoãn gối đầu trên cánh tay của Tô Dương Dương, ngủ đến giống như con heo nhỏ. Tô Dương Dương thì quay mặt về phía Tiểu Bảo, tay còn lại khoác nhẹ lên bụng Tiểu Bảo, khuôn mặt khi ngủ yên tĩnh, lạnh nhạt.

Hàn Khải Uy đi đến bên giường, kéo chăn qua đắp cho hai người.

Tô Dương Dương bị động tác của anh làm tỉnh giấc, chẳng mấy đã phục hồi lại tinh thần từ trong sương mù: “Bây giờ mấy giờ rồi?”

“Sáu giờ rưỡi.”

“Muộn thế rồi sao?! Tôi phải về nhà.”

“Tiểu Bảo tỉnh lại không nhìn thấy em, chắc chắn nó sẽ đau lòng.”

Động tác rời giường của Tô Dương Dương hơi dừng lại, nhớ đến sự ỷ lại của Tiểu Bảo với cô lúc ban ngày, nói: “Ngày mai tôi lại đến thăm thằng bé.”

Hàn Khải Uy cũng không ép cô: “Tôi đưa em về.”

“Không cần.”

“Em giúp tôi chăm sóc Tiểu Bảo cả ngày, nếu tôi không đưa em về nhà, về tình về lý đều không thể nói nổi. Hơn nữa, ở đây hoàn toàn không có xe khác đi ngang qua.

Tô Dương Dương nghĩ tới hoàn cảnh địa lý bên này, không phản đối nữa.

**

Hàn Khải Uy vẫn thắt dây an toàn cho Tô Dương Dương như lúc sáng, khiến Tô Dương Dương rất không được tự nhiên, nhưng cũng không nói gì.

Trong xe rơi vào một mảnh im lặng.

Lúc đầu Tô Dương Dương có chút không được tự nhiên, sau đó dứt khoát không để ý tới.

Mãi đến khi xe dừng dưới lầu nhà Tô Dương Dương, hai người cũng chưa từng nói một câu.

Tô Dương Dương ở lại trong xe một lát, rồi kéo cửa xe ra xuống xe, sau khi đơn giản nói tạm biệt thì cũng không quay đầu đi vào trong tòa nhà.

Hàn Khải Uy nhìn bóng dáng của Tô Dương Dương biến mất, khóe miệng khẽ cong, khởi động xe rời khỏi.

**

Tô Dương Dương vừa vào cửa, đã bị mùi đồ ăn trong nhà hấp dẫn.

Cô vừa cởi giày vừa hét: “Mẹ, con yêu mẹ! Với tay nghề này của mẹ, còn có thể yêu mẹ thêm năm trăm năm nữa!”

“Bớt nịnh hót đi, nhanh đi rửa tay ăn cơm.”

“Vâng ạ.” Tô Dương Dương tung ta tung tăng chạy vào phòng bếp rửa tay, sau đó ngồi xuống bên bàn ăn.

Lưu Mộc Miên múc một bát canh cho cô: “Hàn Khải Uy đưa con về à?”

“Gì cơ?” Tô Dương Dương suýt chút bị lời nói của Lưu Mộc Miên làm sặc.

“Người đưa con về khi nãy, có phải Hàn Khải Uy không?”

“Vâng.”

“Con thật sự có quan hệ với cậu ta hả?” Lưu Mộc Miên hỏi.

Tô Dương Dương quay đầu nói với Tô Thạch Diễn: “Ba, quản lý vợ ba chút đi.”

Tô Thạch Diễn vỗ vỗ tay cô: “Ba mẹ thật sự muốn biết quan hệ thật sự của con và Hàn Khải Uy, lần trước nhìn thấy cậu ta, ba mẹ không có hỏi, là ba và mẹ con cho rằng có lẽ cậu ta đưa con về là trùng hợp thôi, cũng không muốn can thiệp nhiều đến sinh hoạt cá nhân của con. Nhưng trong một tuần, cậu ta đưa con về hai lần, ba mẹ cho rằng không bình thường.”

Tô Dương Dương thấy Tô Thạch Diễn nói như vậy, cũng trở nên nghiêm túc: “Hôm nay con của anh ta bị bệnh, con đi chăm sóc giúp anh ta.”

Chương 12: Đừng show ân ái trước mặt chó độc thân

“Loại gia đình như nhà họ Hàn có bác sĩ gia đình, cho dù bác sĩ gia đình không xử lý được, cũng sẽ tìm bác sĩ khoa nhi chuyên nghiệp. Vì sao cậu ta tìm con?”

Tô Dương Dương há há miệng, phát hiện cô không lời để phản bác.

Cỗ cảm giác quen thuộc của cô với Tiểu Bảo, sự ỷ lại của Tiểu Bảo với cô kia đều quá mức mờ ảo hư vô.

Hàn Khải Uy nói Tiểu Bảo chỉ cho anh và cô đụng vào, nhưng cô cũng không chính mắt nhìn thấy, hoàn toàn không biết lời của anh là thật hay giả.

Hàn Khải Uy chủ động thân thiết nhiều lần như vậy, chính cô cũng không hiểu nổi, càng đừng nói đến giải thích với ba mẹ.

Tô Thạch Diễn và Lưu Mộc Miên đưa mắt nhìn nhau, Lưu Mộc Miên nhẹ nhàng nói: “Cục cưng, không phải ba mẹ trách con, chỉ là muốn con hiểu được trước khi con và Hàn Khải Uy vẫn chưa quá thân thiết, nhà họ Hàn quá chênh lệch với chúng ta, con nảy sinh cảm tình với Hàn Khải Uy sẽ dễ bị uất ức. Đến lúc đó, mẹ và ba không có cách nào giúp được, con chỉ có thể chịu đựng một mình, ba mẹ không muốn con gặp phải tình huống như vậy.”

Tô Dương Dương ra vẻ thoải mái cười nói: “Ba mẹ, hai người nghĩ đi đâu vậy? Con và Hàn Khải Uy cũng không gặp nhau được mấy lần, cũng không thân thiết lắm. Cho dù con muốn hẹn hò, kết hôn, cũng không thể tìm một người đàn ông có con được, cho dù có đẹp trai có nhiều tiền cũng không được.”

“Con nghĩ như vậy thì mẹ yên tâm rồi.” Lưu Mộc Miên thở phào nhẹ nhõm: “Tuy nhà chúng ta không có bao nhiêu tiền, nhưng điều kiện cũng không tệ, hoàn toàn có khả năng để con gái bảo bối của mẹ cơm áo không lo, con chỉ cần tìm một người con muốn gả rồi kết hôn là được.”

“Bà Lưu, cách nói chuyện này của mẹ thật đáng ghét, bị mẹ nói đến nổi da gà rồi nè.”

Lưu Mộc Miên vẻ mặt uất ức dựa lên bả vai Tô Thạch Diễn, làm nũng nói: “Chồng ơi, có người ghét bỏ em.”

Tô Dương Dương liếc mắt xem thường: “Hai vị, xin yêu quý động vật, đừng show ân ái trước mặt chó độc thân.”

“Cứ show đấy.”

Tô Dương Dương: “......”

Cả nhà vui vẻ hòa thuận ăn xong cơm tối, Tô Dương Dương ở lầu một hàn huyên với ba mẹ một lát, sau đó lên lầu trở về phòng của mình, tìm quần áo để thay rồi đi rửa mặt.

Đi ra từ nhà vệ sinh, Tô Dương Dương đèn thông báo của điện thoại đặt trên giường đang lóe lên.

Tô Dương Dương nằm lên giường, mở điện thoại lên.

Messenger bị tin nhắn riêng của Diệp Nhạc Vân và Tiểu Yên chiếm đầy màn hình.

Tô Dương Dương nhìn dấu chấm than đầy màn hình của Tiểu Yên, tự động xem nhẹ, ấn mở tin nhắn riêng của Diệp Nhạc Vân.

“Dương Dương, cậu và Hàn Khải Uy là tình hình gì vậy? Sẽ không thật sự bị hai tiểu nhân Chung Tấn Duy và Dạ Thiển kia kích thích chứ. Lý trí một chút, Hàn Khải Uy là người có con, nói không chừng còn chưa ly hôn nữa.”

Tô Dương Dương nhìn hàng chữ kia, trả lời nói: “Trước kia cậu cũng đâu có nói như vậy.”

Nhược Vi: Trước kia là nhìn ở góc độ thưởng thức, chỉ nhìn mặt, nhìn gia thế, nhìn tiền. Cậu muốn có quan hệ gì với anh ta thì không giống nữa rồi.

Dương Dương: Tớ và anh ta không có gì, cậu đừng suy nghĩ lung tung, cũng đừng nhiều chuyện với những người khác trong bệnh viện.

Nhược Vi: Bây giờ bệnh viện đều là tin đồn của cậu và Hàn Khải Uy. Chuyện cậu tham gia diễn thuyết với giáo sư Lý lúc trước cũng bị truyền về bệnh viện rồi, còn nói Hàn Khải Uy nói cậu là vợ chưa cưới của anh ta trước mặt nhiều người, cuối cùng có chuyện này không vậy? Bạn nhỏ Tiểu Duyệt Duyệt, tớ cảm thấy Hàn Khải Uy là đang chống lưng cho cậu đấy.

Tô Dương Dương nhìn đoạn tin nhắn của Diệp Nhạc Vân, ngón tay tạm dừng lại, trả lời: “Đừng tin lời đồn.”

Nhược Vi: Được, tớ sẽ tin cậu.

Tô Dương Dương mệt mỏi trả lời một câu: “Tớ nghỉ ngơi.”, đặt điện thoại xuống.

Nghĩ đến tình huống ngày mai đi làm sẽ gặp phải, cô lập tức cảm thấy một trận đau đầu. Cô và Hàn Khải Uy, là hai người kéo thế nào cũng không đến cùng nhau được, vẫn dừng ở một chỗ.

Nếu cứ giày vò mãi, cuộc sống và công việc của cô đều sẽ bị ảnh hưởng.

**

Ngày hôm sau, Tô Dương Dương đến bệnh viện, lập tức cảm thấy ánh mắt của mọi người đều dán trên người mình.

Chỗ cô đã đi qua, chỉ chốc lát sẽ có một trận thì thầm nho nhỏ.

Cái loại tiếng thảo luận cố ý đè nén này khiến cô rất không thoải mái, nhưng cô cũng không thể làm gì được, chỉ có thể mang vẻ mặt không chút thay đổi đi vào phòng làm việc của mình.

Phòng làm việc của cô ngoài Tiểu Yên, còn có hai người phụ nữ khác.

Là người của khoa khác trong bệnh viện.

Một người trong đó là hoa khôi của bệnh viện, Hoàng Mộc Khả

Hồ Mộng Kì đỏ vành mắt, cả người run rẩy chỉ trích nói: “Tô Dương Dương, cô lại dám giành người đàn ông của tôi!”

Tô Dương Dương cạn lời, không có thành ý trấn an nói: “Bác sĩ Hồ, cô lý trí một chút. Tôi và Hàn Khải Uy thật sự không có gì, cô đừng kích động, anh ta vẫn là của cô mà!”

Hồ Mộng Kì chẳng những không bị lời nói của Tô Dương Dương xoa dịu, ngược lại càng kích động hơn: “Cô khỏi nói nhiều! Cô chính là đối đầu với tôi! Toàn bộ người trong bệnh viện đều biết tôi thích Hàn Khải Uy, cô dựa vào cái gì mà tiếp xúc gần gũi với anh ấy chứ.”

“Vậy lần sau tôi bảo anh ta đi tìm cô?"

Hoàng Mộc Khả bị mấy câu nói nhẹ nhàng của Tô Dương Dương chọc giận đến thiếu chút nữa hộc máu: “Tô Dương Dương, cô, cô giỏi lắm!”

Nói xong, cô ta xoay người chạy đi. Tô Dương Dương bị cảnh này làm cho hỗn loạn trong gió, không rõ đây là chuyện gì xảy ra.

Nhìn lướt qua Tiểu Yên: “Em làm trợ lý của tôi như vậy đó hả?”

Tiểu Yên cười tươi rói nói: “Em cũng tò mò mà.”

“Lần sau còn tò mò nữa, cuốn gói đi cho tôi.”

Tiểu Yên lập tức kêu rên.

Tô Dương Dương không quan tâm cô ấy, mặc áo dài trắng vào đi kiểm tra phòng.

**

Mấy ngày tiếp theo, Tô Dương Dương đều sống dưới cái nhìn chằm chằm đầy ai oán của toàn bộ đồng bào nữ và bệnh nhân nữ trong bệnh viện, khiến cô không còn muốn ra ngoài đi làm nữa.

Vốn ánh mắt của những người đó đã dần dần không như sói như hổ nữa, kết quả sự xuất hiện của một người, khiến ánh mắt của tất cả mọi người càng trắng trợn hơn, chỉ hận không thể dùng ánh mắt bóp chết cô.

Đó là quản gia của Hàn Khải Uy.

Quản gia là kiểu người thân sĩ nước Anh tiêu chuẩn, quần áo khéo léo, cử chỉ tao nhã.

Vừa xuất hiện trong bệnh viện, đã dẫn đến tỉ lệ quay đầu vô cùng cao, mọi người đều đi theo phía sau anh ta, đi đến phòng làm việc của Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương đang hội chẩn với người bệnh, nhìn thấy trận thế này, há há miệng, trong lòng hiện lên một chút không vui, nhưng trên mặt không có biểu hiện ra một chút không kiên nhẫn nào, giọng nói ấm áp nói chuyện với người bệnh đang hỏi tình trạng bệnh: “Người lớn tuổi rồi, dạ dày không có năng lực chữa trị giống như khi còn trẻ, khá dễ bị tổn thương, cái này là tình trạng rất bình thường, không cần lo lắng quá. Tôi kê cho bác ba ngày thuốc xem thử tình hình, nếu không có chuyển biến tốt, lại làm kiểm tra thêm bước nữa.”

“Được được được, cảm ơn bác sĩ Tô.”

Tô Dương Dương đang viết tên thuốc lên giấy khám bệnh, sau đó đưa giấy khám bệnh cho người bệnh: “Tiểu Yên, em dẫn người bệnh đi nộp phí, lấy thuốc.”

“Vâng.” Tiểu Yên không vui vẻ lắm, cảm thấy sẽ bỏ lỡ náo nhiệt, nhưng vẫn ngoan ngoãn dẫn người bệnh rời khỏi phòng làm việc của Tô Dương Dương.

Sau khi người bệnh rời đi, quản gia nói: “Cô Tô, cậu chủ nhỏ nhà tôi có lời mời.”

“Xin lỗi, tôi còn đang làm việc.”

“Năm phút trước đã đến thời gian tan tầm rồi.”

Tô Dương Dương ngẩng đầu, có chút không vui nhìn quản gia.

Quản gia vẫn cười híp mắt nhìn Tô Dương Dương như trước, không có ý muốn thỏa hiệp nhượng bộ chút nào.

Tô Dương Dương quét mắt nhìn đám quần chúng hóng chuyện tò mò ngoài cửa phòng làm việc: “Đi thôi.”

“Cô Tô, mời.”

Tô Dương Dương vẻ mặt không chút thay đổi bước nhanh rời đi.

Chương 13: Gả cho tôi, có khó như vậy sao?

Ở cửa lớn của bệnh viện có một chiếc xe dã ngoại xa xỉ sáng loáng như mới đang đỗ ở đó, cũng thu hút sự chú ý của rất nhiều quần chúng vây xem.

Tô Dương Dương ngay cả xem thường cũng lười, sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu một chút, chuẩn bị nói rõ ràng với Tiểu Bảo.

Quản gia kéo cửa xe ra cho Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương bước vào trong xe ấm áp, nhìn thấy Tiểu Bảo ngồi trên sô pha nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, tinh thần tốt hơn trước đây không ít.

Trên người mặc âu phục nhỏ chính thức, giày da nhỏ không dính chút bụi, đầu tóc mềm mại cũng dùng keo xịt tóc cố định, làm cho cậu nhóc nhìn qua tinh xảo giống như búp bê vải trong tủ kính.

Tiểu Bảo vừa nhìn thấy Tô Dương Dương, đôi mắt như quả nho thủy tinh lập tức sáng như sao, còn ỷ lại duỗi duỗi cánh tay nhỏ núc ních thịt về phía cô.

Những suy nghĩ trong đầu Tô Dương Dương suýt chút sụp đổ vì động tác này của Tiểu Bảo.

Tô Dương Dương cầm cánh tay béo vừa ấm vừa mềm của cậu bé: “Cháu khỏi bệnh chưa?”

Tiểu Bảo gật gật đầu, tự động bò lên trên đùi Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương lại ngại đẩy cậu bé ra, chỉ có thể mặc cho cậu bé ngồi.

Tiểu Bối viết lên ipad mini: “Dì lừa cháu!”

“Bệnh viện bận.”

“Không phải vì dì không thích cháu sao?”

“Không phải.”

Vẻ mặt của Tiểu Bảo như trút được gánh nặng nhìn Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là nói: “Cục cưng, bình thường dì phải làm việc, cháu lái xe dã ngoại quá rêu rao, sau này đừng tới bệnh viện nữa, được không?”

Một giây trước Tiểu Bảo còn nở nụ cười xán lạn như ánh sáng mặt trời, bây giờ đã thu lại sạch sẽ, vô cùng uất ức nhìn Tô Dương Dương.

Trong lòng Tô Dương Dương rất khó chịu, miễn cưỡng bổ sung: “Sau nay cháu muốn gặp dì, có thể gọi điện thoại cho dì. Sau khi dì tan tầm sẽ đi gặp cháu.”

Tiểu Bảo nghe vậy, sắc mặt mới miễn cưỡng tốt hơn một chút, viết: “Thật sao ạ?”

“Đương nhiên.”

Tiểu Bảo: “Ba nói, phải biết ơn báo đáp. Lúc cháu bị bệnh dì chăm sóc cháu, cháu có thể đồng ý một yêu cầu của dì.”

Tô Dương Dương nhìn hàng chữ kia vài lần, mới nói: “Không cần.”

“Nhất định phải có.”

“Dì không thiếu gì cả.”

“Vậy dì làm mẹ cháu được không? Cháu có ba, nhưng lại không có mẹ.”

“Dì chỉ là một bác sĩ nhỏ bình thường, không thể làm mẹ của cháu.” Tô Dương Dương bình tĩnh nói.

Tiểu Bảo hơi sững lại, viết: “Vậy tạm thời không làm mẹ nữa. Dì ăn cơm với cháu, có được không?”

Tô Dương Dương nhìn vẻ mặt khao khát của cậu bé, cũng không nỡ từ chối nữa: “Được. Sau khi ăn cơm xong, cháu về nhà với quản gia.”

Tiểu Bảo ngoan ngoãn gật gật đầu, ngồi ở trên đùi Tô Dương Dương, để cho cô ôm.

......

Xe đỗ trước một nhà hàng cao cấp, quản gia kéo cửa xe cho hai người.

Tiểu Bảo thẳng lưng nhỏ, đi về phía trước.

Tô Dương Dương thấy dáng vẻ này của cậu bé, trong lòng hiện lên một trận cảm giác vô lực.

Ăn một bữa cơm ở trong này, một tháng tiền lương của cô cũng chưa chắc đủ.

Sau khi ngồi vào chỗ, quản gia gọi món cho hai người rồi rời khỏi.

Trong phòng bao rộng như vậy, cũng chỉ còn lại Tiểu Bảo và Tô Dương Dương.

Tiểu bảo nâng sữa ấm trong tay lên, Tô Dương Dương hiểu ý cậu bé, cầm cái ly trong trong tay, cụng ly với cậu bé.
Tiểu Bảo nghe thấy âm thanh lanh lảnh kia, không nhịn được lộ ra một nụ cười trẻ con.

Tô Dương Dương cũng híp mắt cười, uống cạn thức uống trong ly.

Tiểu Bảo thấy cô uống cạn đồ uống, trong mắt hiện lên một tia sáng.

Tô Dương Dương nhìn thấy ánh mắt nhỏ của cậu bé, nghi ngờ nói: “Sao vậy?”

Tiểu Bảo lắc lắc đầu.

Tô Dương Dương ăn mấy miếng đồ ăn, đột nhiên cảm thấy có chút choáng, nhìn cậu nhóc ở đối diện cũng có mấy cái bóng chồng lên.

Cô lắc lắc đầu, ép mình tập trung tinh thần, nhưng cảm giác choáng váng ngày càng nặng hơn.

Tiểu Bảo khoanh cánh tay nhỏ ở trước ngực, vẻ mặt bình tĩnh nhìn Tô Dương Dương từ từ ngã lên trên bàn.

Sau đó, lộ ra một nụ cười gian trá.

Lấy ipad mang theo bên người ra, viết: “Ba, ba đang ở đâu?”

Hàn Khải Uy: Kiếm tiền!

Tiểu Bảo: Kiếm tiền ở đâu?

Hàn Khải Uy: Con nói xem.

Tiểu Bảo gửi tới một icon uất ức.

Hàn Khải Uy không để ý đến cậu bé.

Tiểu Bảo lại viết: “Ba, con tặng ba một món quà.”

Hàn Khải Uy: Đồ ranh con, bệnh vẫn chưa khỏi chạy lung tung cái gì.

Tiểu Bảo: Ba có muốn không?

Hàn Khải Uy: Không có hứng thú, đừng làm phiền ba kiếm tiền.

Tiểu Bảo: Con đưa đến công ty của ba nhé!

Hàn Khải Uy: Không cần!

Tiểu Bảo: Không cần con sẽ bỏ nhà ra đi!
Han Khải Uy:...... Ném vào phòng ba, buổi tối sẽ ra xem!

Tiểu Bảo: Được thôi!

**

Tô Dương Dương đầu óc choáng váng, một giấc này cảm thấy vô cùng mệt.

Ngực giống như bị người ta đè nặng, hoàn toàn không thở nổi.

Tô Dương Dương cắn răng, mở to mắt ra, bị căn phòng bài trí xa lạ dọa sợ, cả người liền tỉnh táo.

Tất cả cảm giác của cơ thể đều rối rít trở về, cả người giống như bị rã rời, đau đến mức cả sức nâng tay lên mà cô cũng không có.

Nhưng trên lưng còn có một cánh tay ấm áp.

Trong lòng Tô Dương Dương hoảng sợ, môi run run quay đầu.

Khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc của Hàn Khải Uy lập tức đập vào mắt.

Con ngươi của Tô Dương Dương trợn to lên, không dám tin nhìn người đàn ông vẫn đang trong giấc ngủ say, đầu óc lập tức rối loạn như hồ dán.

Tô Dương Dương im lặng vài giây, dời cánh tay đang giam cầm eo cô ra, xoay người xuống giường.

Chân của cô vừa mới chạm đến thảm đã bị một cánh tay mạnh mẽ có lực kéo về, bị khóa lại giữa giường nệm mềm mại và Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy từ từ mở to mắt, lúc nhìn thấy Tô Dương Dương, đáy mắt hiện lên một tia chán ghét.

Nhưng tia chán ghét này chẳng mấy chốc đã biến mất, đổi thành trêu tức.

Anh khàn khàn nói: “Tối hôm qua đối xử với tôi như vậy, trời vừa sáng đã không muốn nhận nợ rồi, hả?”

Hơi thở ấm áp của anh phả hết lên da thịt mềm mại của Tô Dương Dương, khiến cho Tô Dương Dương run rẩy một trận.

Tô Dương Dương thoáng liếc thấy dấu răng trên vai Hàn Khải Uy, mặt không nhịn được đỏ lên.

Nhưng nghĩ đến chuyện ngày hôm qua, trong lòng liền cháy lên lửa giận, lạnh lùng nói: “Buông ra!”

Hàn Khải Uy nâng cái cằm xinh xắn của cô lên: “Em không vui?”

“Tôi có lý do vui vẻ sao?” Tô Dương Dương dùng sức đẩy Hàn Khải Uy, nhưng không đẩy được dù là một chút.

Nơi bàn tay mơn trớn tới đều giống như có dòng điện chạy qua, không ngừng tê dại.

“Gả cho tôi không tốt sao? Tôi thích em, Tiểu Bảo cũng rất thích em, em không có ba chồng mẹ chồng đáng ghét, còn có tiền tiêu không hết. Tất cả phụ nữ nằm mơ cũng muốn gả cho tôi, em lại tránh tôi như rắn rết.” Hàn Khải Uy chớp đôi mắt đen nhìn chằm chằm Tô Dương Dương: “Cô gái, em là đang cố ý tăng cảm giác tồn tại sao?”

Ánh mắt của Tô Dương Dương chỉ hận không thể phun ra lửa, cô tức giận nhìn Hàn Khải Uy, đưa tay nhanh chóng ấn vào một huyệt vị trên lưng Hàn Khải Uy.

Thừa dịp Hàn Khải Uy không thể động đậy, đẩy anh ra, xoay người xuống giường.

Cô nhặt quần áo rải rác trên đất lên, nhanh chóng đi vào toilet mặc.

Sau khi đi ra, Hàn Khải Uy cũng đã ăn mặc ngay ngắn. Đang tựa lên trên tường đối diện toilet.

Ở chỗ áo không che đi được còn có dấu hôn rõ ràng.

Tô Dương Dương nhìn thấy thì xấu hổ một trận.

Tối qua cô có cầm thú như vậy sao?

Hàn Khải Uy nâng mắt nhìn cô: “Tôi xin lỗi vì lời nói của mình khi nãy. Tôi nói muốn cưới em, là nghiêm túc.

Tô Dương Dương không để ý đến anh, lướt qua anh, muốn đi ra ngoài.

Hàn Khải Uy nắm cổ tay cô: “Gả cho tôi, có khó như vậy sao?”

“Tôi sẽ không gả cho một người sử dụng thủ đoạn với tôi.” Tô Dương Dương lạnh lùng nói: “Tôi thừa nhận, lúc anh cầu hôn tôi, lòng hư vinh của tôi thật sự có được sự thỏa mãn ngắn ngủi, nhưng cũng chỉ thế mà thôi. Tôi không có bao nhiêu tiền, nhưng cũng không thiếu tiền. Tôi sẽ không vì anh......”

Chương 14: Anh xem tôi thành loại người gì vậy

Lúc này, cửa phòng bị người dùng sức gõ.

Hàn Khải Uy nhìn Tô Dương Dương: “Người gây chuyện đến rồi.”

Đương nhiên Tô Dương Dương biết chuyện này không thể thiếu Tiểu Bảo tham gia.

Tô Dương Dương không nhìn Hàn Khải Uy nữa, đi tới kéo cửa ra, cũng không thèm nhìn tới cậu nhóc béo đứng ngoài cửa.

Tiểu Bảo vô tội chớp chớp mắt, chuẩn bị đi lên ôm lấy chân của Tô Dương Dương.

Lúc này Tô Dương Dương chỉ hận không thể ra tay đánh lên cái mông nhỏ của thằng nhóc này một cái, nghiêng người tránh khỏi sự đụng chạm của cậu bé, cũng không quay đầu lại xuống lầu.

Tiểu Bảo thấy thế, lập tức hung dữ nhìn Hàn Khải Uy.

Ánh mắt kia rõ ràng đang nói, nhìn xem chuyện tốt ba làm đi.

Hàn Khải Uy đưa tay xách Tiểu Bảo lên: “Có phải bình thường ba đối xử quá tốt với con không? Dám tính kế đến trên đầu ba?”

Tiểu Bảo hừ một tiếng từ cái mũi nhỏ, xem như trả lời.

Hàn Khải Uy lười phí lời với cậu bé, trực tiếp tát hai cái lên cái mông nhỏ vểnh lên của cậu bé.

Sau đó, coi cậu bé như rác rưởi ném lên trên giường rồi bước nhanh xuống lầu.

**

Tô Dương Dương kéo thân thể sắp rã rời bước nhanh lên con đường núi, mỗi một bước đi đều truyền đến đau đớn xấu hổ.

Gió lạnh thổi tới, tâm trạng nổi nóng bình tĩnh hơn không ít.

Mẹ nó, một người trưởng thành như cô thế nhưng lại bị một thằng nhóc năm tuổi tính kế, còn mất đi sự trong sạch nữa.

Cô đi đâu nói lí lẽ đây?

Phía sau truyền đến màu trận tiếng vang bánh xe cán qua mặt đường, Tô Dương Dương bước nhanh hơn.

Nhưng hai chân sau có thể đấu lại được bốn bánh xe ô tô chứ.

Hàn Khải Uy lái xe đến phía trước cách Tô Dương Dương không xa, sau đó dừng lại.

Bước chân của Tô Dương Dương tạm dừng lại, đi về phía trước cũng không được, lùi về sau cũng không phải.

Hàn Khải Uy kéo cửa xe ra, đi nhanh về phía Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương lùi về phía sau mấy bước theo bản năng.

Hàn Khải Uy không khỏi phân minh kéo cô vào trong lòng, choàng áo khoác ngoài lên người cô.

Mãi đến khi ấm áp trên áo khoác ngoài truyền tới trên người Tô Dương Dương, Tô Dương Dương mới phát hiện cô hoàn toàn không mặc áo khóac.

Hàn Khải Uy sờ khuôn mặt nhỏ nhắn bị lạnh đến trắng bệch của cô, nói: “Đừng ầm ĩ, được không?”

“Buông tôi ra, tôi muốn về nhà!”

“Tôi đưa em về nhà, tình huống của em bây giờ tôi sẽ không để em ở một mình.”

“Hàn Khải Uy, anh xem tôi thành loại người gì chứ?” Vành mắt của Tô Dương Dương đỏ ửng nhìn Hàn Khải Uy: “Vì anh và con anh nhất thời nổi hứng, hai người có quyền biến cuộc sống và công việc của tôi thành một đám lộn xộn; vì tôi khuôn muốn suy nghĩ tiến thêm một bước với các người, các người đã bỏ thuốc tôi? Từ đầu tới cuối các người có từng nghĩ đến cảm nhận của tôi không?”

Tô Dương Dương nói xong, cởi áo khoác ngoài giá trị xa xỉ trên người ra ném xuống đất, tâm trạng kích động nói: “Tôi không muốn có bất cứ dính dáng gì với các người, cũng không cảm thấy hứng thú với nhà họ Hàn các người. Các người cách xa tôi một chút!”

Nói xong, Tô Dương Dương không chút lưu luyến đẩy Hàn Khải Uy, lại làm cách nào cũng không đẩy ra được.

Hàn Khải Uy nhìn khuôn mặt linh động, tức giận của cô, hoàn toàn không giống dáng vẻ của cô mọi khi, dáng vẻ hoàn toàn bị tức điên rồi.

Cánh tay dài duỗi ra, ôm chặt cô vào lòng một lần nữa, hung hăng nói: “Ai nói tôi là nhất thời nổi hứng? Em cảm thấy tôi là loại người nhìn thấy một người phụ nữ sẽ kéo cô ta lên giường sao? Em từng thấy tôi tiếp xúc thân mật với người phụ nữ nào chưa, còn khi nào từng tuyên bố trước mặt mọi người tôi có vợ chưa cưới? Tôi chỉ từng làm như vậy với một mình em thôi.”

Động tác giãy dụa dữ dội của Tô Dương Dương từ từ dừng lại, không dám tin nhìn Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy nhìn dáng vẻ có chút ngẩn ngơ của cô: “Không tin?” Tô Dương Dương thản nhiên gật gật đầu.

Hàn Khải Uy không biết nên nói cô gái này thành thật, hay là phải nghi ngờ sức quyến rũ của mình bị giảm bớt nữa: “Chúng ta nói chuyện cho rõ ràng.”

“Tôi muốn yên tĩnh một mình.” Tô Dương Dương dừng một chút, nói: “Cho tôi mượn xe của anh trước.”

Hàn Khải Uy từ chối cho ý kiến.

Tô Dương Dương không nói gì, lướt qua Hàn Khải Uy, ngồi vào trong Maserati, khởi động xe rời đi.

Hàn Khải Uy nhìn chiếc xe dứt khoát rời đi, nhíu nhíu mày.

Không yêu tiền sao?

Anh cũng không nhìn ra được.

**

Tô Dương Dương đỗ xe trước một tiệm thuốc, mua thuốc tránh thai và một chai nước từ trong tiệm thuốc, ngồi xổm ven đường nuốt thuốc vào trong.

Sau đó rót vào mấy ngụm nước lạnh.

Nước lạnh từ cổ họng một đường lạnh lẽo đến dạ dày, lạnh đến mức cô trực tiếp run lên.

Tô Dương Dương xoay người ho khan vài tiếng bên cạnh thùng rác, mới run rẩy ném hộp thuốc và nước vào trong thùng rác.

Cũng không thèm nhìn tới chiếc Maserati kia, bắt một chiếc taxi rời đi.

Tô Dương Dương về đến nhà, Lưu Mộc Miên đang bận rộn trong phòng bếp.

Nghe thấy tiếng mở cửa, nhô đầu ra: “Tối qua chạy đi đâu đó?”

“Bà Lưu, con gái của mẹ nhìn giống thiếu nữ vị thành niên không? Cần chuyện gì cũng phái báo cáo với mẹ sao?”

Lưu Mộc Miên nhìn vẻ mặt khó coi của cô: “Đây là sao vậy?”

“Không có việc gì, cùng xử lí sự cố phẫu thuật suốt đêm, mệt chết rồi. Mẹ, con đi ngủ bù đây.”

“Ăn một chút rồi ngủ tiếp.” “Con ăn bên ngoài rồi. Đừng làm ồn con.” Tô Dương Dương dặn dò xong, lên lầu đi vào phòng của mình.

Cầm quần áo cần thay, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Nhìn thấy mấy dấu vết mờ ám trên người kia, Tô Dương Dương vừa tức giận vừa xấu hổ.

Ngoài hai loại cảm xúc này, còn là một trận rung động thầm kín.

Tô Dương Dương lắc đầu, lấy một đống sữa tắm bôi lên trên người mình.

**

Tô Dương Dương ở nhà nghỉ ngơi cả ngày, ngày hôm sau thức dậy lúc sáng sớm, phát hiện Tiểu POLO của mình vẫn còn ở bệnh viện.

Vì thế đành chen chúc trên xe buýt đi làm.

Đến bệnh viện, như cũ là ánh nhìn chăm chú và tiếng thì thầm khe khẽ của mọi người, Tô Dương Dương phiền không chịu được.

Đi vào phòng làm việc, Tô Dương Dương xoa xoa trán: “Tiểu Yên, pha cho tôi tách cà phê.”

“Hả? Dạ dạ.” Tiểu Yên hoảng hốt lúng túng buông điện thoại xuống, nhảy lên đi pha cà phê cho Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương lạnh mặt nhìn cô ấy, ánh mắt rơi xuống điện thoại của Tiểu Yên.

Tiểu Yên thấy thế, đi tới cầm điện thoại.

Tô Dương Dương nói: “Bên trong có thứ tôi không thể xem à?”

“Không, không có.”

“Vậy thái độ của em là thế nào?”

“Chị Tô......” Tiểu Yên vẻ mặt cầu xin.

“Đưa điện thoại cho tôi.”

“Chị không được tức giận nhé.”

“Cầm tới đây.”

Tiểu Yên cắn chặt răng, đưa điện thoại cho Tô Dương Dương, sau đó cầm tách cà phê chạy đi giống như chạy trốn.

Tô Dương Dương cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, trên mặt lập tức không còn chút máu.

Đó là diễn đàn bản địa mà nhân viên chăm sóc và chữa bệnh ở Thành phố Thương thường lui tới, bình thường sẽ tán gẫu một vài tin đồn nhỏ như giải trí.

Lúc này, mấy tấm ảnh bị dán ở đầu diễn đàn kia rõ ràng là ảnh chụp ngày hôm qua cô ngồi xổm bên đường lớn uống thuốc.

Ngón tay Tô Dương Dương run rẩy ấn mở bài viết kia.

Trong bài viết còn có rất nhiều ảnh chụp, chính là một loạt ảnh chụp từ khi cô xuống xe đi vào tiệm thuốc, cầm hộp thuốc ngẩn người, uống thuốc, ném thuốc đều bị chụp lại không sót thứ gì, thậm chí còn phóng to hộp thuốc lên.

Ánh mắt Tô Dương Dương nhìn chăm chú mấy tấm ảnh kia, hoàn toàn không nhìn rõ những chữ này nữa.

Sau đó, cô hít sâu một hơi, đặt điện thoại lên trên bàn của Tiểu Yên, vẻ mặt thẫn thờ quay lại chỗ ngồi của mình, đầu óc kêu lên ong ong.

Tiểu Yên bưng tác cà phê trở về, nhìn sắc mặt của Tô Dương Dương, nói: “Chị Tô, em không tin chị là người như vậy. Chắc chắn chị và Tổng Giám đốc Hàn của chúng ta hoàn toàn không phải như bọn họ nói, bọn họ hoàn toàn không hiểu chị.”

Tô Dương Dương cười khổ một tiếng, không nói gì cả.

Lúc này, điện thoại trên bàn làm việc của Tô Dương Dương vang lên.

Chương 15: Còn động đậy nữa, tôi sẽ hôn em ở đây đấy

Tô Dương Dương cầm lấy ống nghe: “Xin chào, tôi là Tô Dương Dương của bệnh viện Nhã Đức.

“Đến phòng làm việc của tôi một chuyến.” Giọng nói của chủ nhiệm vang lên ở đầu bên kia điện thoại.

“Được.”

Tiểu Yên lo lắng nhìn Tô Dương Dương: “Sao thế ạ?”

“Đợi tôi về rồi tiếp bệnh nhận, giữ gìn trật tự một lát trước.

“Dạ dạ.”

Tô Dương Dương điều chỉnh biểu cảm trên mặt, bước nhanh về phía phòng làm việc của chủ nhiệm.

Cửa phòng làm việc của chủ nhiệm không đóng, Tô Dương Dương lễ phép gõ hai cái lên ván cửa: “Chủ nhiệm, thầy tìm em?”

Chủ nhiệm ngẩng đầu liếc mắt nhìn cô một cái, chỉ vào sô pha trong phòng làm việc: “Ngồi.”

Tô Dương Dương đi đến sô pha ngồi xuống.

Chủ nhiệm uống một ly nước, mới ngồi xuống đối diện cô: “Sinh hoạt cá nhân của em, tôi vốn không định quản lý. Nhưng em là do một tay tôi dẫn dắt, có vài lời tôi vẫn phải nói, em cũng đừng phiền ông già tôi nói nhiều.”

Tô Dương Dương biết chủ nhiệm muốn nói gì, nhưng vẫn nói: “Mời ngài nói.”

“Thành tích cuộc thi bác sĩ điều trị chính đã có rồi, thành tích của em rất xuất sắc. Bệnh viện cũng có danh ngạch bác sĩ điều trị thăng lên bác sĩ điều trị chính, tôi đã báo với em rồi. Gần đây em và Hàn Khải Uy qua lại quá thân thiết, đã dẫn đến sự chú ý của lãnh đạo bệnh viện, bây giờ còn khiến bệnh viện rơi vào trong lời đồn không tốt, em cảm thấy những gì mình làm thích hợp sao?”

Tô Dương Dương nghe vậy sửa lời nói: “Thầy Hoàng, xin lỗi.”

“Em đừng xin lỗi tôi, người em phải xin lỗi là bản thân mình. Em là hạt giống tốt như vậy, ở cơ sở quá lâu sẽ mài mòn sự thông minh và tích cực của em, tôi không nỡ khiến em dừng lại như vậy, cho nên tích cực thúc đẩy chuyện này. Nhưng em không thể khiến mấy lời tôi khen cô với lãnh đạo bệnh viện chưa động đến chân, em đã lập tức vả mặt rồi! Vốn lãnh đạo bệnh viện đã do dự, bây giờ lại nhiều hơn một lý do không đồng ý rồi.

Tô Dương Dương cúi đầu, nói: “Thầy, em biết thầy bỏ ra rất nhiều cố gắng vì chuyện của em, là em không xứng với sự đề bạt của thầy.”

Chủ nhiệm khoát khoát tay: “Em là đồ đệ của tôi, tôi đối xử tốt với em là tôi tình nguyện, đừng nói mấy lời khách sáo này. Tối qua tôi từng hỏi Tiểu Yên, Tiểu Yên nói Hàn Khải Uy từng công khai với công chúng nói em là vợ chưa cưới của cậu ta. Trong bài viết cũng xuất hiện xe của cậu ta, nếu có thể chắc chắn em và Hàn Khải Uy có quan hệ vợ chồng chưa cưới, vậy chuyện trên bài viết kia sẽ không thành lập. Em trở về bàn bạc với cậu ta một chút, lợi dụng khi sức ảnh hưởng của bài viết vẫn chưa lan rộng làm sáng tỏ trước đi, cũng cho lãnh đạo bệnh viện yên tâm.”

**

Tô Dương Dương đi ra từ phòng làm việc của chủ nhiệm, đứng trong hành lang nhìn cây ngoài cửa sổ đã rụng gần hết lá, ngây người trong chốc lát, sau đó bước nhanh trở về phòng làm việc của mình.

Quan hệ của cô và Hàn Khải Uy đã dừng ở đây rồi.

Cho dù năm nay cô không thể làm bác sĩ điều trị chính thì sao.

Lần này tìm tới Hàn Khải Uy, ai biết sẽ trả giá lớn thế nào chứ.

Cô chỉ là một dân thành thị nhỏ bình thường, không dây dưa nổi với người ở tầng lớp như Hàn Khải Uy, cô cũng không có hứng thú dây dưa.

**

Hàn Khải Uy họp liên tục một ngày một đêm, về đến nhà, tắm rửa một cái rồi xoay người lên giường.

Sau khi nhắm mắt lại, liền nghĩ tới chuyện trên giường này ngày hôm qua. Nhớ tới sự tức giận của Tô Dương Dương lúc đó, có chút bực bội gãi gãi tóc.

Vén chăn lên, cầm lấy điện thoại ném trên bàn trà nhỏ.

Trên màn hình điện thoại rất sạch sẽ, không có tin nhắn của nhóc mập kia, rõ ràng nhóc mập kia đã chạy về nhà lớn trốn rồi, tránh bị anh xử lý.

Hàn Khải Uy ném điện thoại lên bàn trà lần nữa, đi trở lại giường.

Đột nhiên thoáng liếc thấy hình như trên chăn có dính thứ gì đó.

Hàn Khải Uy nghi ngờ nhìn nhiều thêm hai lần, phát hiện đó là vết máu đọng lại, sắc mặt không khỏi âm u hơn.

Nghĩ đến phản ứng của người phụ nữ sáng hôm qua và cô tùy ý ném xe anh ở ven đường, hoàn toàn không có ý muốn lợi dụng mình, trong lòng anh chợt thắt lại.

Ánh mắt Hàn Khải Uy âm u nhìn chằm chằm vết máu lớn khoảng một đồng tiền kia.

Trái lại anh cũng không quan tâm có phải xử nữ hay không, nhưng vừa nghĩ đến tối hôm qua sự trong sạch của Tô Dương Dương bị anh cướp mất dưới tình huống không tình nguyện, anh lập tức có chút đau lòng.

Nếu đổi vị trí suy nghĩ, nếu anh là Tô Dương Dương, sẽ không giết chết anh thì thôi.

**

Tô Dương Dương cầm sữa đi ra cổng lớn tòa nhà, liền bị người đàn ông ngoài cửa làm chấn động.

Hàn Khải Uy vừa thấy cô đi ra đã bước tới, ôm ngang lấy eo Tô Dương Dương.

Cơn tức Tô Dương Dương đè nén cả đêm lập tức bùng lớn lên: “Hàn Khải Uy, anh buông tay!”

Cô không dám lớn tiếng, sợ những người đi làm khác chú ý tới. Hàn Khải Uy chặn lại tay chân động đậy lung tung của cô, nhét cô vào trong xe.

Khi Hàn Khải Uy đóng cửa xe, Tô Dương Dương lách qua ghế lái, kéo cửa xe ra.

Hàn Khải Uy bị hành động của người phụ nữ này giày vò đến cạn lời, nhốt cô giữa mình và cửa xe.

“Động đậy nữa, tôi sẽ hôn em ngay tại đây đấy.”

Tô Dương Dương lạnh lùng nhìn anh, nói: “Đừng khiêu chiến lòng kiên nhẫn của tôi, nếu ép tôi nóng nảy, đừng trách tôi không khách sáo.

Hàn Khải Uy bị cô gái miễn cưỡng đứng đến xương quai xanh của mình uy hiếp đến có chút dở khóc dở cười: “Cô gái, em giành lời thoại của tôi rồi.”

“Hàn Khải Uy, sáng hôm qua tôi chưa nói rõ ràng, hay là cách hiểu của anh có sai lầm? Tôi không muốn dính dáng gì tới anh nữa, xin anh tránh ra khỏi cuộc sống của tôi!”

“Cho dù em bị tôi hủy đi trong sạch, em cũng không muốn tôi chịu trách nhiệm?”

Tô Dương Dương cố ép mình mặt không cảm xúc nhìn anh: “Vậy thì sao chứ? Anh có thể quay ngược thời gian, hay là muốn bồi thường?”

“Tôi muốn cưới em!”

“Ha, tôi dựa vào cái gì gả cho anh? Anh từng qua nhiều người, thì dựa vào cái gì muốn cưới tôi? Trong đám phụ nữ anh từng ngủ, không chỉ có một mình tôi là xử nữ đúng không? Chẳng lẽ từng người anh đều muốn cưới về nhà?”

Hàn Khải Uy bị lời của cô làm tức giận đến bật cười: “Trong nhiều người như vậy, tôi chỉ vừa ý một mình em.”

“Là vì Tiểu Bảo thân thiết với tôi, cho nên anh vì thằng bé cưới người phụ nữ mình không yêu? Anh chịu cưới tôi, nhưng vì sao tôi phải hy sinh vì Tiểu Bảo? Thằng bé nhiều nhất chỉ là một trong rất nhiều người bệnh của tôi thôi, vì sao tôi phải vì một người bệnh không thân kéo việc hôn nhân của mình vào?” Tô Dương Dương bị gió lạnh thổi trúng có chút run rẩy, giọng nói cũng trở nên run rẩy: “Tôi nói rõ ràng, tôi sẽ không lấy hôn nhân của mình ra đùa giỡn. Nếu không phải vì tình yêu, tôi sẽ không kết hôn.”

Hàn Khải Uy nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn lửa giận hỗn loạn gần trong gang tấc, cực kỳ sinh động, không nhịn được cúi đầu chặn môi cô gái nhỏ.

Nụ hôn này không tính là tốt đẹp, nhưng miễn cưỡng được tính là dịu dàng.

Tô Dương Dương ngẩn người trong chốc lát, lập tức muốn đẩy người đàn ông ra, từ chối hơi thở ấm áp của người đàn ông này đến gần.

Hai tay của Hàn Khải Uy lại giống như gọng sắt, ôm chặt cô vào khuỷu tay của mình, mặc cho cô giãy dụa thế nào, cũng không giãy ra được sự trói cuộc của anh.

Sức lực của Trần Dương Dương trôi đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã mất đi sức từ chối.

Hàn Khải Uy biết đây là tiểu khu của nhà Tô Dương Dương, cũng không giữ nụ hôn này quá lâu đã lợi dụng lúc trái tim của cô gái nhỏ đang đập vừa mạnh vừa loạn xạ, ôm cô vào trong xe, thắt dây an toàn lên.

**

Bờ biển.

Tô Dương Dương nhìn biển rộng mênh mông bát ngát, có chút khó tiêu hóa lời nói của Hàn Khải Uy.

Sau khi im lặng một lúc lâu, mới mở miệng nói: “Tôi cứu Tiểu Bảo, cho nên anh muốn lấy hôn nhân của anh ra báo đáp ơn cứu mạng của tôi hả?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau