CÔ VỢ DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Cô vợ dễ thương - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Bệnh nhân nhỏ đặc biệt

Thành phố Thương, bệnh viện Nhiêu Điền.

Đêm khuya, lúc Tô Dương Dương vội vàng đến phòng làm việc ở tầng trệt của cô, liền bị chiến trường ở trước văn phòng mình dọa sợ.

Hành lang bệnh viện vốn rộng rãi, lúc này lại có gần mười người đàn ông thân hình cao lớn đang đứng.

Tất cả đều mặc đồ Tây màu đen, đeo kính râm, vẻ mặt căng thẳng, dáng vẻ như đối mặt với kẻ địch.

Y tá và bác sĩ trực ban thấy Tô Dương Dương đến liền nhẹ nhàng thở ra, suýt khóc: “bác sĩ Tô, cuối cùng cô cũng đến.”

Tô Dương Dương khẽ gật đầu với họ, nhìn đám người trên hành lang, nói: “Mời các vị tới khu chờ ở phía ngoài, khung cảnh quá ồn ào sẽ ảnh hưởng đến việc chăm sóc và khám chữa bệnh của nhân viên.”

Sau khi Tô Dương Dương nói xong, không nhìn bọn họ nữa, bước vào văn phòng.

Bước vào, liền nhìn thấy cả phòng bừa bộn.

Chậu hoa, sổ ghi bệnh, bút giấy, ly nước, tất cả đều rơi vãi tứ tung.

Trên mặt đất còn có mấy vũng trà, vũng cà phê bị đổ.

Chỉ có sofa nhỏ là xem như sạch sẽ.

Trên sofa nhỏ, một đứa nhỏ đang ngồi đưa lưng về phía cô.

Tô Dương Dương không cần nghĩ cũng biết căn phòng lộn xộn này là do đâu.

Trong lòng cô liền tức giận, rất muốn dạy dỗ đứa trẻ hư này một chút.

Nhưng nghĩ đến những người mang giày Tây ở bên ngoài, lập tức biết điều mà điều chỉnh vẻ mặt, hỏi han với giọng điệu nhỏ nhẹ: “Chào con, cho hỏi con tên là gì vậy? Cảm thấy khó chịu ở đâu?”

Đứa nhỏ nghe tiếng liền chậm rãi quay đầu lại.

Tô Dương Dương bị gương mặt nhỏ nhắn, mềm mại mà đẹp đẽ kia làm chấn động.

Một cảm giác thân thuộc khó hiểu bỗng dâng lên trong lòng, cuốn trôi cơn tức giận của cô.

Đứa nhỏ chỉ lẳng lặng nhìn cô, không nói gì.

Một đôi mắt đen sẫm mà lấp lánh như hai quả nho qua lê, tản ra hào quang chói mắt.

Tô Dương Dương thầm quan sát đứa nhỏ, phát hiện bàn tay nhỏ mũm mĩm của đứa nhỏ đang nắm chặt lại, đặt trên bụng.

Tô Dương Dương nở nụ cười dịu dàng: “Cục cưng, báo sĩ không phải là con sâu trong bụng con, không thể nào chỉ nhìn mặt con mà biết được con đang khó chịu ở đâu. Nếu con không muốn nói chuyện, vậy dùng tay chỉ vào chỗ mà con khó chịu được không?”

Tô Dương Dương nói xong, liền mỉm cười nhìn cậu bé.

Đứa nhỏ đối mặt với cô.

Trong văn phòng hoàn toàn im ắng.

Lúc Tô Dương Dương cho rằng nó sẽ không đáp lại lời cô, đứa nhỏ liền chậm rãi vươn bàn tay thịt núc ních, chỉ chỉ vào bụng mình.

Tô Dương Dương theo tay đứa nhỏ mà sờ lên bụng nó, cách quần áo nhẹ nhàng xoa hai cái: “Là bụng không thoải mái?”

Đứa nhỏ nhìn Tô Dương Dương, lại từ từ nhìn tay đang đặt cô đang đặt trên bụng nó, chậm rãi gật đầu.

Tô Dương Dương đứng lên, ngay lúc đứa nhỏ chưa kịp phản ứng, hai tay ôm lấy nó, đến giường bệnh trong văn phòng kiểm tra kỹ càng.

Đứa nhỏ thấy động tác đột ngột của cô, càng hoảng hốt, ngơ ngác để yên cho cô ôm.

Khuôn mặt non nớt, đẹp đẽ không có chút biểu cảm nào.

Quản gia đứng ngoài cửa văn phòng xem tình hình, lúc nhìn thấy cậu chủ nhỏ ngoan ngoãn nằm trong lòng Tô Dương Dương liền kinh ngạc không thôi.

Cậu chủ nhỏ nhà bọn họ ngoại trừ cậu chủ thì không hề thân thiết với bất kỳ ai khác.

Ngay cả ông đã chăm sóc cậu chủ nhỏ suốt năm năm cũng không có cơ hội thân thiết với cậu chủ nhỏ.

**
Một chiếc Maserati mới tinh dừng lại trong bãi đỗ xe trống trải của bệnh viện, quản gia lập tức bước nhanh chạy ra đón: “Cậu chủ.”

Không lâu sau, một người đàn ông có khuôn mặt thanh lịch, quần áo sang trọng bước xuống từ trên ghế lái.

Bờ môi với đường cong đẹp đẽ khẽ nhếch, cho thấy chủ nhân đang khó chịu.

Hàn Khải Uy lạnh giọng: “Tiểu Bảo đâu?”

“Cậu chủ nhỏ ngủ ở chỗ bác sĩ Tô rồi.”

“bác sĩ Tô?” Hàn Khải Uy nghi ngờ nói, dẫn đầu đi về phía trước.

“Là một nữ bác sĩ của bệnh viện. Lúc cô ấy ôm cậu chủ nhỏ, cậu chủ nhỏ cũng không phản kháng.” Quản gia nói với vẻ kích động.

Hàn Khải Uy khẽ nhíu mày, chân bước nhanh hơn.

Quản gia ở cạnh dẫn đường, đưa Hàn Khải Uy đến văn phòng làm việc của Tô Dương Dương.

Lúc đến văn phòng ở tầng trệt của Tô Dương Dương, Hàn Khải Uy dùng tay ra hiệu dừng lại.

Quản gia im lặng dừng bước.

Hàn Khải Uy bước đến mở rộng cửa văn phòng, nhìn rõ cảnh tượng bên trong.

Ánh mắt anh bỗng dừng lại.

Trong văn phòng, hai cái đầu một lớn một nhỏ đang tựa vào nhau mà ngủ.

Tiểu Bảo như một con búp bê vải tinh xảo ngoan ngoãn dựa trong ngực Tô Dương Dương, trên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại không có vẻ gì là bất an.

Lúc Hàn Khải Uy thấy rõ gương mặt Tô Dương Dương, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Tô Dương Dương luôn ngủ không sâu, cảm giác được có người đang nhìn cô, liền lập tức tỉnh dậy.

Sau khi thấy rõ người đàn ông trước mặt, cô ngẩn người.

Tô Dương Dương chớp mắt vài cái, phát hiện Hàn Khải Uy vẫn còn ở đó.

Tô Dương Dương nhận ra Hàn Khải Uy, cũng không phải vì cô thường xuyên chú ý tin tức tài chính và kinh tế.

Y tá và bác sĩ trong bệnh viện mỗi ngày đều nhắc đến ba chữ “Hàn Khải Uy ”, tất cả đều hận không thể tôn anh lên làm nam thần. Cô không muốn biết cũng không được.

Hàn Khải Uy, ba chữ này nói cách khác chính là đại diện cho tiền tài và địa vị hàng đầu ở Thành phố Thương, hơn nữa sức ảnh hưởng của nhà họ Hàn ở Thành phố Thương, chỉ cần người nhà họ Hàn dậm chân một cái, cả Thành phố Thương đều sẽ rung chuyển.

Tiểu Bảo dường như cũng cản nhận được suy nghĩ của Tô Dương Dương, chậm rãi tỉnh dậy, mơ hồ nhìn xung quanh.

Lúc nhìn thấy Hàn Khải Uy, bóng dáng nho nhỏ liền duỗi hai cánh tay nhỏ mập mạp về phía anh.

Hàn Khải Uy đưa tay qua ôm nó: “Bụng xong chưa?”

Tiểu Bảo im lặng gật đầu, đưa cái đầu nhỏ kề sát cổ Hàn Khải Uy.

Bàn tay lớn của Hàn Khải Uy khẽ vỗ cái lưng nhỏ của Tiểu Bảo.

Đôi mắt như viên đá quý đen dừng lại trên mặt Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương hốt hoảng lấy lại tinh thần, ho nhẹ một tiếng, dặn dò: “Bây giờ đã quá trễ, đồng nghiệp bán thuốc không có đi làm, tạm thời không thể kê đơn được. Đêm nay các anh cứ về xem xét tình hình trước, ngày mai nếu vẫn khó chịu, tôi sẽ kê thêm vài liều thuốc.”

Hàn Khải Uy thờ ơ gật đầu, xem như đáp lời.

Sau đó, rời đi không quay đầu lại.

Tô Dương Dương nhìn phòng làm việc trống rỗng, liếc mắt.

Có chút tiền thì có gì đặc biệt hơn người?

Chảnh cái gì chứ.

Tô Dương Dương nghĩ vậy, tắt đèn văn phòng, đi về nhà ngủ ngon.

**

Hôm sau.

Vào lúc xế chiều gần tan ca, điện thoại trên bàn làm việc của Tô Dương Dương vang lên.

Tô Dương Dương bắt máy.

“Chào ngài, tôi là Tô Dương Dương của bệnh viện Nhiêu Điền.”

Đầu bên kia điện thoại không có âm thanh nào.

Tô Dương Dương nhíu mày, cảm thấy khó hiểu, định cúp máy.

Ngay trước khi cúp máy, lại nghe được hai tiếng gõ rất nhỏ vang lên.

Tay đang định dập máy của Tô Dương Dương dừng lại, một lần nữa đưa ống nghe lên tai.

Lần này cô nghe được đầu dây bên kia có tiếng hít thở nhẹ nhàng, như là trẻ con.

Trong đầu Tô Dương Dương nhanh chóng hiện lên dáng vẻ của Tiểu Bảo, giọng không khỏi trở nên mềm mại: “Xin hỏi con là bệnh nhân nhỏ hôm qua đến khám bệnh đúng không?”

Trong điện thoại truyền đến một tiếng gõ nhẹ nhàng.

“Bụng vẫn còn khó chịu sao?”

Lần này là hai tiếng gõ.

Khóe miệng Tô Dương Dương hơi cong lên, nhưng sau khi nghĩ đến bố Tiểu Bảo là ai, tất cả dịu dàng suýt chút nữa biến mất.

“Không sao là tốt rồi. Tố chất cơ thể của con rất tốt, cứ tiếp tục giữ gìn, đừng thường xuyên đến bệnh viện.”

Trong điện thoại lại truyền đến một tiếng gõ.

Chương 2: Đứa nhỏ hư và Người bố đẹp trai

Tô Dương Dương cũng không biết nên tiếp tục trò chuyện với Tiểu Bảo như thế nào.

Tiểu An ôm một đống hồ sơ bệnh án bước vào: “Chị Tô, hồ sơ bệnh án mà chị cần.”

“Để đó trước đi.”

Tô Dương Dương đang định nói tạm biệt với Tiểu Bảo, lại phát hiện cuộc gọi đã kết thúc.

Tiểu An nhìn vẻ mặt hơi ngơ ngác của Tô Dương Dương: “Sao vậy?”

“Không sao, hồ sơ bệnh án cứ để đó trước đi. Chị muốn đến phòng bệnh xem xét, nếu en không bận việc gì thì cứ đi với chị.”

“Dạ vâng.”

Tô Dương Dương và Tiểu An cùng đến phòng bệnh mà cô phụ trách, cẩn thận hỏi thăm tình hình bệnh nhân.

Tiểu An cẩn thận quan sát cách Tô Dương Dương trao đổi với người bệnh.

Cô phát hiện Tô Dương Dương mang đến cho người khác một cảm giác rất đặc biệt.

Cô đứng ở đó, khiến người ta vô cùng tin tưởng, nhưng lại không khiến người ta có cảm giác xa cách.

Khí chất trầm tĩnh, bình ổn, chuyên nghiệp này của Tô Dương Dương khiến cho dù là bác sĩ vài chục năm kinh nghiệm cũng không thể không bội phục.

Tiểu An thầm suy nghĩ, không biết một ngày nào đó cô có thể có loại khí chất khiến bệnh nhân yên tâm này không.

Sau khi Tô Dương Dương bước ra khỏi phòng bệnh, tức giận dùng bút gõ đầu Tiểu An: “Mơ màng cái gì vậy?”

Tiểu An lập tức mặt dày ôm lấy eo Tô Dương Dương, kêu lớn: “Chị Tô, chị nhất định phải nhận em làm đệ tử nha.”

“Biến đi, có đệ tử ngốc nghếch như em, chị sẽ chết sớm mười năm.”

“Không biến, trừ khi bị bước qua xác em.”

“Vì sao lúc đầu chị lại nhận em vào nhỉ?”

“Nhất định là vì em đáng yêu.”

Tô Dương Dương bị da mặt dày của Tiểu An làm cho sửng sốt một hồi: “Chị còn đang làm việc đó, cứ ở cạnh em thế này, chị sẽ không nhịn được mà phạm tội mất.”

Tiểu An cười hì hì buông Tô Dương Dương ra.

Tuy Tô Dương Dương nhìn có vẻ rất lạnh lùng, nhưng Tiểu An chưa bao giờ sợ Tô Dương Dương, thường đùa giỡn với cô.

Mặt lạnh và tim lạnh mang đến cho người ta cảm giác hoàn toàn không giống nhau.

Mà Tô Dương Dương là mặt lạnh.

“Chị Tô, chị có muốn hẹn gặp bác sĩ Dương không? Khoa phụ sản của các chị ấy ngày hôm qua có người gây chuyện, hình như là người nhà bệnh nhân, hôm nay chắc hẳn cũng bị chủ nhiệm của các chị ấy mắng không ít.”

“Em ít nói lại đi, còn sắp xếp chuyện sau giờ làm của chị nữa.” Tô Dương Dương không quay đầu lại nói.

Tiểu An bị mắng lại rất vui vẻ, nhảy chân sáo đi sửa sang tài liệu.

**

Quán cà phê.

Tô Dương Dương cầm chiếc thìa nhỏ tinh xảo, thỉnh thoảng khuấy ly cà phê trước mặt, nghe Diệp Nhạc Vân lải nhải phàn nàn.

“Dĩ Duyệt, tớ rất hâm mộ cậu. Nếu tớ có được khí chất như cậu, rất nhiều chuyện sẽ không phiền phức như vậy. Tớ vừa nhìn thấy dáng vẻ kích động của người nhà bệnh nhân thì đầu óc liền bối rối. Có đôi khi tớ cảm thấy tớ không hợp làm bác sĩ, tớ không trấn an được bệnh nhân.” Diệp Nhạc Vân nói với vẻ mặt hâm mộ.

“Đừng tự hạ thấp mình như vậy, kỹ năng chuyên môn của cậu cũng không kém, tính tình ôn hòa lại cẩn thận, không cần vì chút khó khăn mà nản lòng.”

“Cậu thật sự cho rằng như vậy?” “Ừ, nếu trong bệnh viện đều là loại bác sĩ như tớ, bệnh nhân cũng không dám đến. Thời gian không còn sớm nữa, tớ đưa cậu vê, ngày mai cậu còn phải đi làm mà.”

“Còn cậu?”

“Mấy cuộc phẫu thuật của bệnh nhân tớ được sắp xếp vào tuần tới, nên cuối tuần này nghỉ ngơi một chút.”

“Hâm mộ cậu quá, bây giờ tớ không có cuối tuần nữa.”

“Lâu lâu tớ mới có một bữa cuối tuần đấy, bác sĩ trực nào cũng phải trải qua quá trình này mà.” Tô Dương Dương cười nói.

Diệp Nhạc Vân thấy trên mặt cô không có chút gì là không cam lòng hay oán hận, đột nhiên nói: “Dĩ Duyệt, mấy năm nay cậu có hối hận không?”

“Hối hận cái gì?”

“Hối hận năm đó nhường tấm vé đi du học nước ngoài cho Chu Tử Dương. Nếu xét kỹ thuật chuyên môn và trình độ thực tế của cậu, cậu đi du học, về nước sẽ liền trở thành bác sĩ Phó chủ nhiệm, không cần phải như bây giờ, làm một bác sĩ trực ban từng bước đi lên.”

Tay đang khuấy cà phê của Tô Dương Dương chợt ngừng lại: “Đi nước ngoài cũng không chắc có thể thăng tiến, không có thực lực thì làm sao mà thăng tiến được.”

“Người khác không có thực lực như thế, tớ tin. Nếu nói cậu không có, có đánh chết tớ tớ cũng không tin.”

“Cảm ơn em gái xinh đẹp đã xem trọng tớ như vậy, tớ sẽ tiếp tục cố gắng.” Tô Dương Dương cười híp mắt nói.

“Cậu thôi đi.”

“Tớ trời sinh đã hài hước vậy rồi.”

“Biến đi.”

“Haiz, tuy cậu đẹp, nhưng cũng đừng có thô lỗ như vậy được không?”

Diệp Nhạc Vân bất đắc dĩ liếc mắt, nói: “Không vòng vo với cậu nữa, Chu Tử Dương với Dạ Thiển cuối tuần này trở về, đám bạn học đều bàn tán rầm rộ, chuẩn bị tiệc chào mừng bọn họ. Cậu có đi hay không?”

“Cuối tuần ư? Cũng không chắc, nếu rảnh thì đi xem xem.”

“Hay là cậu đừng đi, rất người đang chờ để cười nhạo cậu đấy.”

Tô Dương Dương ngửa đầu uống cạn ly cà phê, cười với như không có gì: “Có thể cười nhạo thế nào chứ. Không phải là nhường tấm vé học bổng du học nước ngoài cho bạn trai, sau đó lại chi trả tiền sinh hoạt cho anh ta, cuối cùng bạn trai bị đất nước tư bản xã hội chủ nghĩa tẩy não trở thành một tên đàn ông phụ lòng, thẳng thừng đá bạn gái si tình là tôi đây thôi sao? Bao nhiêu chuyện, TV mỗi ngày đều chiếu.”
Diệp Nhạc Vân trừng to mắt nhìn Tô Dương Dương: “Cậu thật sự nghĩ vậy?”

“Nếu không thì nghĩ thế nào?” Tô Dương Dương kêu nhân viên phục vụ tính tiền, nhìn Diệp Nhạc Vân đang ngồi bất động, nói: “Đi thôi, bác sĩ Dương.”

Nói xong, Tô Dương Dương cầm túi đứng lên.

Còn chưa hoàn toàn đứng vững, chân cô liền bị người ôm lấy.

Tô Dương Dương sợ đến nhảy dựng, cúi đầu nhìn, phát hiện là Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo mặc một bộ đồ dài hình Cậu bé bọt biển, khuôn mặt nhỏ mềm đẹp đẽ đang ngẩng lên, vẻ mặt chờ mong mà nhìn Tô Dương Dương, trong đôi mắt đen sẫm lấp lánh tràn ngập vui mừng.

Loại vui mừng thuần khiết này rất dễ lây lan sang người khác.

Tô Dương Dương không tự chủ mà nở nụ cười thật tươi: “Cục cưng, chào buổi tối. Con đến cùng với người nhà à?”

Tiểu Bảo gật đầu.

Một đôi tay nhỏ ngắn ngủn ôm chặt chân Tô Dương Dương hơn, như thể sợ cô sẽ chạy trốn.

Diệp Nhạc Vân thấy Tiểu Bảo rất đáng yêu, cười nói: “Cục cưng nhỏ, chào con.”

Nói xong, Diệp Nhạc Vân vươn tay về phía Tiểu Bảo.

Nhưng mà Tiểu Bảo không thèm nhìn.

Tay Diệp Nhạc Vân dừng lại giữa không trung, hơi xấu hổ.

Tô Dương Dương giải thích: “Tình trạng của nó hơi đặc biệt.”

Sau đó, cô quay đầu hỏi Tiểu Bảo: “Con đi cùng quản gia hay là ba?”

Tiểu Bảo móc ra một tấm bảng nhỏ từ trong balô, viết lên một chữ.

Ba.

Trong đầu Tô Dương Dương lập tức hiện lên khuôn mặt lạnh lùng đến chết người của Hàn Khải Uy, niềm vui khi gặp Tiểu Bảo thoáng chốc mất sạch.

Tô Dương Dương suy nghĩ, nói: “Dì với bạn còn có chút chuyện, dì đưa con đến quầy phục vụ trước, con ở đó chờ ba con, được không?”

Tiểu Bảo nghe vậy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn liền hiện vẻ buồn bã.

Cái miệng nhỏ phớt hồng cũng nhếch lên.

Dáng vẻ nhỏ nhắn trông có vẻ vô cùng đáng thương.

Tô Dương Dương thấy vậy, trong lòng chợt dâng lên cảm giác tội lỗi.

Trong lúc Tô Dương Dương đang không biết phải giải quyết với nhóc con này thế nào, chợt nghe được tiếng bước chân trần ổn vang lên sau lưng.

Âm thanh nhã nhặn của Hàn Khải Uy vang lên: “Tiểu Bảo, đừng làm phiền bác sĩ Tô nói chuyện với bạn.”

Hàn Khải Uy xuất hiện, liền khiến cho mọi ánh mắt trong quán cà phê đều tập trung trên người anh.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía anh, muốn biết cô gái nào may mắn như vậy, có thể được người đàn ông xuất sắc như Hàn Khải Uy ưu ái.

Tiểu Bảo nhìn thấy Hàn Khải Uy tới, lập tức giống như vật trang sức mà dán chặt vào chân Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương lập tức trở nên vô cùng khó xử.

Chương 3: Nhặt được một đứa bé

Ba phút sau.

Tô Dương Dương nhìn đứa bé ngồi ngay ngắn trên chân mình, có chút không nhớ ra sao cô và Diệp Nhạc Vân lại ngồi trong chiếc Maserati của Hàn Khải Uy.

Mà Tiểu Bảo lại giống như dính vào trên người cô vậy, một khắc cũng không rời đi.

Tô Dương Dương nhận ra được ánh mắt nghi ngờ của Diệp Nhạc Vân, quả thực không muốn bàn luận vấn đề kì lạ với cô ấy lúc này.

Rất nhanh đã đến chỗ của Diệp Nhạc Vân, Tô Dương Dương đặt đứa nhỏ trên chân mình qua một bên, chuẩn bị đi theo Diệp Nhạc Vân cùng xuống xe.

Nhưng Diệp Nhạc Vân đóng cửa xe trước: “Nhà tớ lại không có phòng trống, cậu đi xuống theo tớ làm gì?”

Trong khoảnh khắc đó, Tô Dương Dương rất muốn bóp chết cái người ngu ngốc này.

IQ và EQ đều bị chó ăn rồi sao?

Cô theo bản năng nhìn về phía hướng Hàn Khải Uy, phát hiện Hàn Khải Uy cũng đang nhìn cô.

Trong ánh mắt kia mang theo một tia chế nhạo.

“Sợ tôi?” Hàn Khải Uy lạnh nhạt nói.

“Anh nghĩ nhiều rồi.”

“Địa chỉ nhà cô?”

Tô Dương Dương cũng lười phải ngượng ngùng, sau khi nói một chuỗi địa chỉ, liền quay đầu đi nhìn về phía cửa sổ.

Cái đầu nhỏ của Tiểu Bảo tựa vào trên đùi của cô, tiếp tục ngủ khò khò.

……

Tô Dương Dương sau khi về đến nhà, trong đầu giống như tự động chiếu lại ánh mắt chế nhạo của Hàn Khải Uy, tức giận, tim đập lại có chút không biết sao càng nhanh hơn.

Tối nay gặp Hàn Khải Uy và Tiểu Bảo, chỉ là trùng hợp thôi sao?

Mà sự thật chứng minh, không phải trùng hợp.

Cuối tuần, Tô Dương Dương khó khăn lắm ngủ được một giấc, lại bị một tràng tiếng gõ cửa không ngừng làm thức giấc.

Tô Dương Dương buộc tóc, phiền phức khi bị đánh thức.

Mở cửa ra, mới phát hiện người đứng ngoài cửa là dì Vu ở đối diện.

“Không phải tôi nói cô chứ, cô làm mẹ thế nào vậy? Trẻ con cho dù phạm lỗi, cũng không thể trời lạnh đuổi nó ra ngoài, nếu như xảy ra chuyện gì, cô hối hận đi nữa cũng đã muộn!” Dì Vu vừa thấy Tô Dương Dương liền không nhịn được mắng người.

Tô Dương Dương cả đầu toàn hắc tuyến: “Dì Vu, dì ngưng nói trước đã. Cái gì mà trẻ con, con từ đâu ra?”

Dì Vu ghét bỏ nhìn Tô Dương Dương một cái, dời bước qua bên cạnh, lộ ra đứa trẻ sau lưng bà ấy.

Đứa bé kia không ngờ là Tiểu Bảo.

Cả người thằng bé chỉ mặc bộ đồ phong phanh, trên chân đi một đôi dép trong nhà.

Hai má và cái mũi nhỏ bị lạnh cóng hơi hồng hòng, nhìn thấy vừa đáng yêu vừa đáng thương.

Tô Dương Dương thấy dì Vu lại muốn nói, vội vàng ôm Tiểu Bảo vào trong nhà: “Cám ơn dì Vu, cực khổ cho dì rồi.”

Nói xong, Tô Dương Dương nhanh tay đóng cửa lại.

Sau đó, hướng về phía cánh cửa đóng chặt, hít thở sâu mấy cái.

Cho đến khi trên mặt có thể lộ ra một nụ cười ấm áp, cô mới xoay người, giọng nói dịu dàng, hỏi: “Bảo bối, một mình con tới đây sao?”

Tiểu Bảo có chút cẩn trọng chà xát tay, cúi đầu, không có phản ứng.

Tô Dương Dương nhìn bộ dáng của thằng bé, đột nhiên nghĩ đến mình khi còn bé.

Cô cúi người ôm lấy cơ thể nhỏ bé mềm mại của nó, đặt trên ghế sofa, lấy tấm thảm bọc nó lại.

Đôi mắt bồ đào như thủy tinh của Tiểu Bảo nhìn Tô Dương Dương, giống như con búp bê để cô đùa giỡn. Cái bộ dáng đáng yêu đó, thật sự có thể hòa tan người khác.

Tô Dương Dương vốn là muốn hỏi sao thằng bé lại biết địa chỉ nhà cô, sao lại chạy tới đây.

Sờ sờ cái mặt nhỏ nhắn lạnh đến cóng, nhất thời không muốn hỏi cái gì cả.

Tô Dương Dương sau khi chắc chắn cánh tay, cái chân nhỏ của nó không lộ ra ngoài,, cười nói: “Đói không? Dì làm điểm tâm cho con nha, có được không?”

Tiểu Bảo gật đầu một cái.

“Muốn ăn gì nào?”

Cánh tay nhỏ của Tiểu Bảo ở trong chăn sờ soạng.

Tô Dương Dương biết thằng bé đang tìm cái gì, thế là từ trong ngăn kéo lấy ra xấp giấy note và cây bút, đặt vào trong tay nhỏ bé của Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo nghiêm túc ở phía trên viết viết vẽ vẽ, sau đó đưa cho Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương nhìn tờ giấy note đưa đến trước mặt mình.

Chữ phía trên rất đơn giản.

Cà chua xào trứng, cá hương thịt bằm.

Chữ nho nhỏ mặc dù non nớt, nhưng rất ngay ngắn.

Nhờ những chữ này có thể chắc chắn, đầu óc của Tiểu Bảo không có bất kỳ vấn đề nào, thậm chí là chỉ số thông minh của nó còn cao hơn những đứa trẻ cùng tuổi khác, trẻ trên năm tuổi đến những chữ này còn chưa chắc đều biết, càng đừng nhắc đến việc viết tay.

Vậy tại sao nó không nói chuyện?

Là không muốn nói, hay là không thể nói?

Tô Dương Dương thu lại suy nghĩ xa vời của mình, cười nói: “Dì không chắc tủ lạnh có những nguyên liệu này hay không, con chờ dì cái đã.”

Tiểu Bảo lại gật đầu một cái.

Tô Dương Dương lên lầu rửa mặt, thay bộ quần áo, sau đó xuống bếp.

Hai món mặn một món canh rất nhanh đã bày lên bàn, cô còn đặc biệt hâm nóng cho Tiểu Bảo một ly sữa bò.

Hai mắt Tiểu Bảo sáng lên nhìn những món ăn kia, không cần Tô Dương Dương kêu thằng bé. Thằng bé đã ngoan ngoãn ngồi vào bên cạnh bàn ăn, nhìn Tô Dương Dương đang bận bịu.

Tô Dương Dương thêm cho thằng bé một chén cơm nhỏ, lại múc một chén canh nhỏ cho thằng bé.

Tiểu Bảo cầm muỗng canh lặng lẽ ăn.

Tô Dương Dương nhìn dáng vẻ chuyên chú ăn cơm của thằng bé, trong lòng có chút phức tạp.

Cho đến khi Tiểu Bảo cơm nước xong xuôi, Tô Dương Dương mới lên tiếng: “Bảo bối, cho dì số điện thoại của ba con hoặc ông chú quản gia, được không?”

Vẻ mặt Tiểu Bảo vốn đang rất thả lỏng, nhất thời trở nên ảm đạm.

Trong đôi mắt đen láy, cũng trong nháy mắt đầy nước mắt.

……

Tô Dương Dương đứng trên ban công nhìn chiếc Maserati dưới lầu càng đi càng xa, trong lòng không có chút cảm giác thoải mái.

Vừa nghĩ tới biểu cảm mới vừa rồi của Tiểu Bảo, cô cho rằng mình đã làm ra chuyện tội ác tày trời không thể tha thứ, trong lòng thấy tội lỗi muốn vỡ tung.

Nhưng cô không cảm thấy hành động của mình có gì sai.

Cô thích mối quan hệ bác sĩ bệnh nhân đơn giản một chút.

Bệnh nhân tới bệnh viện, cô sẽ là một bác sĩ chuyên nghiệp, làm tròn nghĩa vụ; bệnh nhân ra khỏi bệnh viện, quan hệ của cô và bọn họ cũng kết thúc.

Trở thành bạn với bệnh nhân, cô không muốn.

Cô cũng không cho rằng trở thành bạn với bọn họ là cần thiết.

Nhưng nước mắt của Tiểu Bảo, lại khiến cô hết sức áy náy.

Lúc Tiểu Bảo nghe thấy cô muốn số điện thoại của Hàn Khải Uy, sau khi quăng cho cô một tờ giấy, liền chạy ra ngoài.

Cho đến khi nói chuyện điện thoại với Hàn Khải Uy xong, cô mới xuống lầu.

Lén trốn ở góc phòng, nhìn bóng lưng hiu quạnh của Tiểu Bảo.

Có mấy lần, cô muốn đi tới ôm lấy cơ thể nho bé của ông, nhưng cuối cùng cô vẫn không làm gì cả.

Cô không hy vọng Tiểu Bảo thường xuyên đột ngột xuất hiện trong cuộc sống của cô, cô không có nhiều cảm tình và kiên nhẫn như vậy, sau khi bận rộn công việc còn có thể đối xử dịu dàng với một đứa bé xa lạ.

Nhất là đối với đứa trẻ như tiểu Bảo rõ ràng phải tốn nhiều sức lực hơn.

Tô Dương Dương lắc đầu, trở lại phòng khách, cầm cuốn “Bệnh lý học” lên bắt đầu xem.

Qua một hồi lâu, điện thoại bên cạnh reo lên.

Tô Dương Dương cầm điện thoại lên, nhìn một cái, phát hiện Facebook có người muốn kết bạn với cô.

Lúc Tô Dương Dương liếc thấy ba chữ “Chung Tấn Duy ” kia, tay run rẩy, không muốn tiếp nhận.

Cô úp màn hình xuống ghế sofa, lần nữa đem sự chú ý đặt ở trên sách, nhưng làm thế nào cũng không xem nổi.

Chung Tấn Duy kết bạn với cô là muốn làm gì?

Học thành tài trở về nước gặp bạn học cũ, hay là muốn nhìn thấy cô thê thảm ra sao?

Trong chiếc xe Maserati.

Hai người đàn ông một lớn một nhỏ, người ngồi trước người ngồi sau.

Không khí trong xe bị hai người đè nén, không khí căng thẳng dường như một giây kế tiếp sẽ phát nổ.

Chương 4: Ai khiến con nói chuyện, ba lấy tiền đập chết kẻ đó

Tiểu Bảo từ sau khi lên xe liền duy trì tư thế cúi đầu, không có chút thay đổi nào.

Sắc mặt Hàn Khải Uy tái xanh đang lái xe, đương nhiên là đang tức giận.

Không biết tức giận là vì Tiểu Bảo tự tiện rời khỏi nhà, hay là tức giận người phụ nữ kia.

Xe dừng trước một ngôi biệt thự, khó khăn lắm mới dừng hẳn, cửa sau xe liền bị người ta đẩy ra.

Một thân hình nhỏ bé nhanh chóng trốn vào trong biệt thự, đập cửa vang lên một tiếng.

Hàn Khải Uy sầm mặt lại xuống xe.

Quản gia tiến lên đón: “Cậu chủ, cậu chủ nhỏ cậu ấy…”

“Chuyện hôm nay, không được xảy ra lần nữa!” Hàn Khải Uy lạnh lùng nói.

Người quản gia run rẩy: “Nhưng cậu chủ nhỏ rất thích bác sĩ Tô.”

“Cho nên, nó có thể quấy nhiễu cuộc sống người khác sao?” Hàn Khải Uy lạnh lùng hỏi ngược lại.

“Cậu chủ, lời tiếp theo của tôi đây, có thể ngài không thích nghe. Nhưng bác sĩ Tô là người đầu tiên trừ ngài ra mà cậu chủ nhỏ tự nguyện gần gũi sau khi xảy ra chuyện kia. Tôi cảm thấy đây là một hiện tượng tốt.”

“Nếu như ông cứ ôm ý nghĩ như vậy, thì về biệt thự nghỉ ngơi dưỡng sức đi, cậu chủ nhỏ bên này tôi sẽ để cho những người khác chăm sóc.”

Hàn Khải Uy lạnh nhạt nhìn quản gia, tiến lên phòng làm việc lầu hai.

Quản gia nhìn bóng lưng Hàn Khải Uy, bất đắc dĩ thở dài.

Hàn Khải Uy mới vừa ngồi vào phòng sách, liền nghe được một tiếng rồi lại một tiếng thét chót tai, mơ hồ còn có âm thanh đập đồ.

Hàn Khải Uy nhắm hai mắt, kéo cửa phòng làm việc ra.

Thời gian chỉ mấy phút, phòng khách sạch sẻ ngăn nắp đã biến thành một bãi rác to.

Tất cả những thứ có thể đập đều đập hư rồi.

Tiểu Bảo chân trần, đi đi lại lại trên thảm toàn mảnh kiếng bể.

Quản gia, bảo mẫu, người giúp việc đi theo sau lưng thằng bé, cũng không dám cản thằng bé.

Hàn Khải Uy lạnh mặt, đứng trên hành lang lầu hai, nhìn Tiểu Bảo ngang ngược.

Cho đến khi đôi chân trắng nõn của Tiểu Bảo bị một mảnh thủy tinh làm bị thương, anh mới mở miệng: “Hạ Duy Phi, còn gây rối nữa, đối với con không có lợi ích gì cả!”

Chỉ lúc Hàn Khải Uy đang tức giận, mới kêu cả tên họ của thằng bé.

Cơ thể nhỏ bé run rẩy, sau đó đẩy một bình hoa đồ cổ so với thằng bé còn cao hơn ngã xuống đất.

Đồ sứ mỏng mong và mặt đất cứng rắn phát ra tiếng vang lanh lãnh.

Bình hoa cổ hơn ba mươi tỷ trong nháy mắt đã bể rồi.

Tiểu Bảo đứng trong đống hỗn độn, khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt lại quật cường ngước lên, khiêu khích nhìn Hàn Khải Uy.

Chân mày Hàn Khải Uy bỗng dưng nhíu chặt, từng bước một xuống lầu.

Người Tiểu Bảo run lên, vẫn quật cường đứng ở đó, mặc cho máu trên chân ồ ồ chảy ra, cũng không lộ ra một chút vẻ mặt yếu ớt.

Hàn Khải Uy chậm rãi ngồi vào trên ghế sofa, hua tay với quản gia và bảo mẫu.
Phòng khách lớn như vậy, rất nhanh chỉ còn lại hai người.

Hàn Khải Uy cũng không nhìn bàn chân đang chảy máu của thằng bé: “Nói thử xem con muốn làm gì?”

Tiểu Bảo giận dữ bất bình lấy máy tính bảng mini ra, gõ một dòng chữ: “Cô ấy không cần con!”

“Cô ấy cũng không bị bệnh, cần một đứa phiền phức làm gì? Nếu con không phải con trai ba, ba cũng không cần con!”

Hàn Khải Uy vừa dứt lời, liền nghe thấy một tràng tiếng thét chói tai muốn thủng màng nhĩ.

Hàn Khải Uy mím môi một cái, đưa tay kéo Tiểu Bảo lên đầu gối.

Tiểu Bảo bộ dáng muốn phản kháng.

Hàn Khải Uy liếc thằng bé một cái, lạnh nhạt nói: “Thỏa hiệp với ba trước, trước tự xem xét giá trị của mình đã.”

Dứt lời, Tiểu Bảo giống như bị nhấn nút tắt máy, không một tiếng hừ để Hàn Khải Uy ôm.

Động tác Hàn Khải Uy một chút cũng không ôn nhu nâng cái chân nhỏ mập mạp của thằng bé lên, lúc thấy vết thương nhíu mày một cái, đưa tay rút miếng kiếng bể ở chân thằng bé ra.

Sau đó, lại lấy ra một hòm thuốc từ ngăn kéo nhỏ bên cạnh, xử lý vết thương cho thằng bé.

Sau khi xử lý xong, tức giận ném Tiểu Bảo vào ghế sofa bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực nhìn thằng bé.

Tiểu Bảo cũng trợn tròn cặp mắt, không nói một lời nhìn Hàn Khải Uy.

Hai người trừng nhau một hồi lâu.

Hàn Khải Uy tức giận liếc mắt: “Thiếu hiệp, con có thể thông cảm một chút cho người ba già khổ cực của con không? Cuộc họp xuyên quốc gia quan trọng của ba vừa bắt đầu, đã bị người ta gọi điện tới giải quyết chuyện của con. Sau chuyện này, con lại còn làm loạn. Con cảm thấy mục đích duy nhất trong cuộc đời của ba con chính là giúp con giải quyết phiền toái sao?”

Tiểu Bảo dương cái cổ nhỏ ra, không để ý tới Hàn Khải Uy, ngay cả ý muốn gõ chữ lên máy tính bảng cũng không có.

Hàn Khải Uy cũng biết sẽ là kết quả này: “Con có yêu cầu gì thì nói rõ ràng, chớ bỏ lỡ thời cơ tốt nhất này, con lại bắt đầu làm loạn, không có ai có nghĩa vụ cưng chìều con vô điều kiện. Yêu cầu của ba con cũng không cao, trước khi con nói yêu cầu với ba, chuẩn bị tốt để đáp ứng một yêu cầu của ba đã. Nếu như con không tỉnh ngộ, phiền con lên lầu tự kiểm điểm.”

Trên khuôn mặt nhỏ của Tiểu Bảo thoáng qua vẻ trầm tư. Hàn Khải Uy dựa vào ghế sofa, chờ phản ứng của thằng bé.

Ngón tay của Tiểu Bảo nhanh chóng chuyển động trên máy tính bảng, sau đó bò tới bên cạnh Hàn Khải Uy từ đầu kia của sofa, đem máy tính bảng mini đưa tới trước mặt Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy nhìn lướt qua màn ảnh, trên đó viết: Con muốn bác sĩ Tô chơi với con.

“Đáp ứng điều kiện của ba sao?”

Tiểu Bảo lộ ra vẻ mặt khó xử, cuối cùng vẫn cắn răng giậm chân một cái, ở phía trên đánh một hàng chữ: “Con đi học.”

Hàn Khải Uy yên lặng nhìn mấy chữ kia: “IQ này của con, đi nhà trẻ quá lãng phí thời gian. Còn nữa, con không muốn nói chuyện, đi nhà trẻ cũng vô ích.”

Tiểu Bảo nghe vậy đôi mắt đen láy lẳng lặng nhìn Hàn Khải Uy, chờ yêu cầu của Hàn Khải Uy.

“Mỗi ngày nói với ba ba câu, mỗi câu không ít hơn mười chữ.”

Tiểu Bảo cúi đầu xuống, cái tay nhỏ mập tay khó xử xoa xoa bộ đồ ngủ của mình.

Hàn Khải Uy nhìn cái đầu nhỏ như trái dưa của thằng bé, rên rỉ thở dài nói: “Kiếp trước là ba đào mộ tổ tiên nhà con hay là đốt nhà con, khiến con dày vò ba như vậy. Người ta nuôi con gấu, còn có thể nghe được một tiếng ba. Ba ngược lại thì hay rồi, có được một tiểu quỷ gây chuyện khó hiểu.”

Tiểu Bảo nhìn Hàn Khải Uy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vặn vẹo, vẫn như cũ không nói gì.

Hàn Khải Uy đưa tay sờ cái đầu xù của thằng bé: “Được rồi, ba cũng không miễn cưỡng con, con muốn làm gấu trúc thì cứ làm đi. Ba phải tranh thủ còn trẻ kiếm nhiều tiền chút, sau này để cho con chuyên tâm phá của. Ai khiến con nói chuyện, ba liền lấy tiền đập chết kẻ đó!”

Nói xong, Hàn Khải Uy vỗ đầu gối mình một cái, đứng dậy rời đi.

Tiểu Bảo buồn rầu ngồi trên ghế sofa, lời của ba nó một chút cũng không an ủi được.

Một tuần sau đó, Tô Dương Dương đều trong trạng thái bận rộn.

Mỗi ngày đều phải xử lý hai ca phẫu thuật trở lên, ngày ngày đều bận như chó.

Cô cho rằng một tuần rất khó chịu đựng, nhưng lại trôi qua thời kì bận rộn một cách kì lạ.

Thứ sáu hôm đó, lúc Tô Dương Dương ra khỏi phòng phẫu thuật, đã hơn chín giờ rồi.

Cho dù như vậy, cô vẫn lo lắng lấy điện thoại ra, mở Facebook ra.

Bên trong có mười mấy tin nhắn người khác gửi cho cô.

Trong đó Dương Nhược Hi là nhiều nhất.

Tô Dương Dương mở tin nhắn của Dương Nhược Hi ra.

“Dương Dương, cậu có tới không?”

“Tớ khuyên cậu hay là đừng tới, đôi cẩu nam nữ Chung Tấn Duy và Dạ Thiển kia quả thực quá phiền phức. Dạ Thiển ở trước mặt bọn tớ ân ái một cách trắng trợn, Chung Tấn Duy đoán chừng còn muốn chút mặt mũi, không phối hợp với cô ta.”

“Dạ Thiển còn nghĩ đủ mọi cách dò hỏi chuyện của cậu, tớ căn bản không để ý đến cô ta, không biết những bạn học khác có nói hay không.”

“Nghe nói bọn họ cùng vào khoa não của bệnh viện Đệ Nhất Thương Thành, vừa vào bệnh viện đã làm phó chủ nhiệm. Mẹ kiếp, hai tiện nhân không biết xấu hổ thiếu chút nữa tức chết tớ!”

“……”

Chương 5: Gả cho tôi

Tô Dương Dương không nhìn tin nhắn tiếp theo, trong ánh mắt kinh ngạc của Tiểu Yên và y tá bước nhanh về phòng làm việc.

Vừa vào phòng làm việc, cô cũng không nhịn được nữa, mệt mỏi ngã xuống ghế làm việc, cả người không có một chút sức.

Năm nay cô hai mươi sáu tuổi rồi, không bạn trai, trong công việc thì lí lịch không được đẹp.

Cô không biết, cô còn phải làm bác sĩ ở bệnh viện này bao lâu.

Bạn học có thành tích kém hơn cô đã sớm tốt nghiệp chính quy ra nước ngoài học thạc sĩ, sau khi về nước trực tiếp làm phó chủ nhiệm của bệnh viện nổi tiếng.

Cô ở trong nước học xong nghiên cứu sinh liền bắt đầu làm việc, thời gian rảnh rỗi cũng là học thêm.

Kinh nghiệm lâm sàng của cô so với bọn họ phong phú hơn, kỹ thuật chuyên môn cũng như nhau, nhưng chỉ là một bác sĩ bình thường ở bệnh viện không nổi danh, chỉ có thể từ từ đi lên.

Lúc đó, nếu như cô nắm lấy cơ hội ra nước ngoài trong tay mình, bây giờ sẽ như thế nào?

Tô Dương Dương nghĩ tới đây, nhắm mắt lại, không nghĩ sâu thêm nữa.

Bây giờ còn nghĩ tới những chuyện kia, đã không còn ý nghĩa gì cả

Lúc này, một loạt tiếng bước chân xuất hiện ở trong phòng làm việc.

Tô Dương Dương lười mở mắt ra, mỏi mệt nói: “Hồ sơ cứ đặt lên bàn tôi trước, lát nữa tôi kí.”

Hồi lâu, cô cũng không nghe thấy tiếng đặt đồ lên bàn.

Tô Dương Dương nghi ngờ mở mắt ra, thấy Hàn Khải Uy đứng trước mặt cô có chút sững sốt.

Hàn Khải Uy khoanh hai tay trước ngực, gương mặt hờ hững, từ trên cao xuống nhìn cô.

Thấy Tô Dương Dương tỉnh rồi, Hàn Khải Uy đi vòng ra sau bàn làm việc của cô, đóng máy tính cô lại, sau đó trực tiếp động thủ lột áo blouse trắng trên người cô xuống, mặt không biểu cảm ném lên trên ghế dựa.

Tô Dương Dương bị một loạt động tác của Hàn Khải Uy cho làm bối rối, lạnh lùng nói: “Ngài Hàn, ở đây là nơi công cộng, xin anh tự trọng.”

“Em mệt rồi, tôi dẫn em về nghỉ.” Hàn Khải Uy lạnh nhạt nói.

Tô Dương Dương càng ngớ ra, vừa giãy giụa vừa nói: “Chúng ta không quen, đừng làm hành động mập mờ kiểu này!”

“Mập mờ? Chỗ nào mập mờ?”

Tô Dương Dương bị câu hỏi của Hàn Khải Uy làm cho đứng hình.

Hàn Khải Uy thừa dịp lúc cô đang ngơ ngác, kéo tay cô qua, dẫn cô ra khỏi phòng làm việc.

“Buông tay!”

“Nếu tôi không buông thì sao?”

Trong lòng Tô Dương Dương đang phiền, bị hành động này của Hàn Khải Uy, làm cô có chút nổi giận, lạnh lùng nói: “Hàn Khải Uy, anh đừng coi sự khách khí của tôi là điều đương nhiên!”

“Vậy thì đừng khách khí.”

Tô Dương Dương: “…”

Tiểu Yên kinh ngạc nhìn Tô Dương Dương và Hàn Khải Uy: “Chị Tô...”

Cái miệng há to đó đường như có thể nhét được mấy quả trứng vịt.”

Tô Dương Dương rút tay ra, phát hiện Hàn Khải Uy căn bản không có ý buông ra, miễn cưỡng giải thích: “Con của Ngài Hàn ở bên đó có chút vấn đề, tôi qua đó xem một chút. Cô cứ đặt giấy tờ trên bàn tôi, ngày mai tôi tới kí.”

“À à.” Tiểu Yên gật đầu một cái, nhưng ánh mắt như cao su dính trên người Hàn Khải Uy.

Hàn Khải Uy không nhìn Tiểu Yên, trực tiếp kéo Tô Dương Dương vào trong thang máy.

Vừa tiến vào thang máy, Tô Dương Dương liền hất tay Hàn Khải Uy ra.

“Anh rốt cuộc muốn làm gì?”

Thân hình cao lớn của Hàn Khải Uy dựa vào bên trong thang máy, bộ âu phục cao cấp thủ công làm nổi bật thân hình hoàn mỹ và khí chất hơn người của anh.
Lúc này Hàn Khải Uy lại có loại lười biếng khác thường, vô cùng mê người.

Rũ mi mắt xuống, dưới ánh đèn chiếu xuống, giống như bức danh họa được miêu tả tỉ mỉ, không tìm thấy chút tỳ vết nào.

Ngay cả môi cũng so với người khác mềm mại hơn rất nhiều.

“Tô Dương Dương, gả cho tôi.”

Tô Dương Dương cho là cô quá mệt mỏi nên xuất hiện ảo giác.

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Hàn Khải Uy, thong dong nhìn cô.

Cô liền biết, lời mới vừa rồi cô nghe được, không phải ảo giác của cô.

Khóe miệng Tô Dương Dương co quắp một hồi lâu, đáp lại haha “Chúng ta từ lúc nào thân đến mức nói tới chuyện cưới xin rồi vậy?”

“Tôi nghiêm túc đó.”

“Hả? Đối với một người phụ nữ xa lạ chỉ mới gặp qua ba lần đã cầu hôn, anh còn thật đúng là nghiêm túc đó.” Giọng Tô Dương Dương mang ý châm chọc.

“Ai nói chỉ gặp ba lần thì không thể kết hôn? Đúng người, gặp một lần đã có thể lĩnh chứng; không đúng người, yêu đương mấy năm, cũng sẽ chia tay thôi.” Hàn Khải Uy nhàn nhã nói, nghiêng người tiến tới bên mặt của Tô Dương Dương, rất hài lòng da thịt nhẵn nhụi, trắng nõn của cô: “Tôi đã nhận định em có thể ở bên tôi cả đời, cho nên tôi muốn kết hôn với em.”

Hơi thở nóng rực kia nhẹ nhàng phất qua mặt Tô Dương Dương.

Cùng truyền tới, còn có mùi hương dễ ngửi đặc biệt của Hàn Khải Uy.

Tô Dương Dương không cần đưa tay sờ mặt mình, cũng biết mặt mình nóng đến dọa người.

Tô Dương Dương cưỡng bách mình phải tỉnh táo: “Những lời này anh nói với người khác đi, tôi tin rằng có rất nhiều phụ nữ hy vọng có thể nghe được.”

Cô vừa mới dứt lời, cửa thang máy cũng đúng lúc mở ra.

Trong con ngươi Hàn Khải Uy thoáng qua một tia xảo quyệt, duỗi tay giam cô ở trong ngực anh, nghiêng người cúi mặt xuống kề sát Tô Dương Dương.

Tô Dương Dương trợn to hai mắt, cho là Hàn Khải Uy muốn hôn cô, vội vàng đưa tay muốn ngăn cản, lại bị Hàn Khải Uy sớm đoán được.

Đôi tay to lớn của anh đè lên cái tay nhỏ bé của cô, dùng một loại sức lực không làm đau cô đè tay cô lại.

Mặt của hai người dính lấy nhau rất gần, có khả năng sẽ đụng vào nhau.

Chỉ cần trong hai người có người động một xíu, là có thể hôn đối phương. Tô Dương Dương khẩn trương đến không dám thở mạnh, kinh ngạc nhìn Hàn Khải Uy.

Con ngươi đen sâu như biển của Hàn Khải Uy cũng nhìn Tô Dương Dương.

Đôi mắt cô trong suốt, long lanh, mang cảm giác sạch sẽ lạ thường.

Ngũ quan tinh tế, da trắng như sữa, cũng lộ ra một loại cảm giác trong trẻo.

Toàn thân trên dưới của cô, dường như cũng chỉ có thể dùng từ sạch sẽ để hình dung.

Không có cảm giác do nhân tạo, không có dấu vết của đụng chạm doa kéo.

Chính là kiểu đẹp tự nhiên, khiến người khác căn bản không dời mắt được.

Hai người từ trong ánh mắt nhau nhìn thấy bóng dáng của mình.

Trong khoảnh khắc Tô Dương Dương nhìn thấy ánh mắt kia của Hàn Khải Uy, tim đập đột nhiên mất khống chế.

Từ trong mắt anh, lại không thấy được nửa điểm chế nhạo và hài hước.



Người ở bên ngoài thang máy không nghĩ tới bên trong là tình hình như vầy, rối rít kinh ngạc hô lên một tiếng.

Tô Dương Dương lấy lại tinh thần, nhất thời vừa xấu hổ vừa giận.

Hàn Khải Uy trước khi bị cô đẩy ra, đã buông cô ra trước, đứng thẳng người.

“Tiểu Duyệt?” Một giọng nam không chắc chắn vang lên từ bên ngoài thang máy.

Tô Dương Dương nghe được giọng nói kia, trái tim như rơi vào hố băng.

Ánh mắt Chung Tấn Duy nhìn theo Tô Dương Dương và Hàn Khải Uy.

Cuối cùng rơi xuống trên mặt Tô Dương Dương, muốn từ trên mặt cô nhìn ra chút khác thường.

Điều khiến anh ta thất vọng chính là, cái gì anh ta cũng không nhìn ra.

Thần sắc trên mặt Tô Dương Dương quá mức bình tĩnh, dương như không nhìn ra bất kỳ tâm tư gì.

Tô Dương Dương căn bản không nhìn Hàn Khải Uy và Chung Tấn Duy, đi nhanh ra thang máy, vòng qua đường ít người, đi tới bãi đậu xe của bệnh viện, khóa trái mình ở trong xe.

Chung Tấn Duy tại sao đột nhiên xuất hiện trong bệnh viện cô?

Anh ta muốn làm gì?

Tô Dương Dương đang suy nghĩ, cửa bên phía tài xế bị người ta kéo ra.

Bên ngoài xe, là Hàn Khải Uy.

Tô Dương Dương không hiểu nhìn anh, không hiểu anh chết không chịu đi là tại sao.

Hàn Khải Uy nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, mím môi một cái, giọng lạnh lùng nói: “Ngồi qua ghế phụ đi, tôi lái xe.”

Tô Dương Dương nhắm hai mắt, không có sức nói: “Hàn Khải Uy, anh muốn chơi trò chơi, thì đổi người khác đi, tôi không chơi nổi!”

Hàn Khải Uy cũng không nói nhảm với cô, trực tiếp cúi người ôm cô lên.

Đi tới phía bên kia xe, nhét cô vào ghế phụ.

Tô Dương Dương cũng không biết là bởi vì quá mệt mỏi, hay là quá mức khiếp sợ, cứ như vậy lẳng lặng mặc anh ôm lấy.

Hàn Khải Uy rất hài lòng với biểu hiện của Tô Dương Dương, lướt qua nửa thân xe, ngồi vào vị trí ghế lái, khởi động cho xe chạy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau