CHƯỞNG KHỐNG TINH KHÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Chưởng khống tinh không - Chương 61 - Chương 63

Chương 61: Đảo Thiên Đường

Ta nói cái này đám tiểu bối có cần sến vậy không, lại dám mượn đào nguyên của ta tâm tình thổ lộ... gì mà tình chàng ý thiếp.

Tại tòa biệt viện bên trên ngọn núi, vị này trần đại sư dùng thần thức cũng có thể nhìn ra cái tên đồ đệ chưa qua cửa kia lại dám mượn nơi của mình nói chuyện yêu đương. Vị này Trần đại sư không phải là không có ý nghĩ thu đồ đệ qua, nhưng đám nay học sinh không có ai lọt vào tầm mắt hắn, hay là hắn có chút nghĩ qua thế nhưng đám này không ai vượt qua khảm nghiệm. Cái này khảo nghiệm cũng là đơn giản, chỉ cần đám này tiểu bối cố thể vượt qua pháp trận mà hắn bố trí là được. Nói thế nhưng cũng không phải dễ dàng gì cả, đã nhiều tên ước mơ hi vọng có thể gặp hắn một lần, thế nhưng là pháp trận không có vượt qua đấy, lại còn xém chút mạng sống bị treo. Choán á, cái này tiểu đồ đệ của hắn lại có thể trong pháp trận cùng nữ nhân nói chuyện yêu đương được, mặt dù là hắn cũng đã qua một thơi tuổi xuân phơi phới, thế nhưng là hắn giờ là cũng đã xác nhập trường phái người lấy tu vi làm đạo sống của mình.

- Á... cái này có phải ta sống cổ hủ quá hay không.

Hắn thấy đám này giới trẻ mà thèm, nói hắn từ bỏ hết dục vọng đúng là vô lý, lấy hắn thực lực bây giờ thì tại cái này địa phương cũng có thể ưỡn ngực mà đi, không sợ cái gì chó má người, thế nhưng hắn cũng là con người mà thất tình lục dục vẫn là không thể buôn bỏ. Lại nói, nếu là nói hắn tuổi già không thể dẻo dai cường tráng như đám này thanh niên cũng là không phải, tu vi tinh tiến càng cao thì tuổi đời lại càng dài, sức dẻo dai càng không phải bàn nữa, "hắc hắc, vậy nên người ta mới nói rừng càng già càng cay mà", hắn bỉ ổi thầm nghĩ.

-Đây là trận pháp...

Thu Nhược cùng Anh Vũ một hồi ngang dọc đi qua cuối cùng nàng cũng là nhận ra bọn họ đây là rơi vào trận pháp.

- Trận pháp?... là trận pháp gì.

Anh Vũ cũng không có kinh ngạc gì, từ ngay bên ngoài hoa viên hắn vẫn là không có thấy qua cánh rừng rậm rạp già này mà là từ khi bước vào thì cảm thấy cánh rừng này có gì đó không đúng, đi ngang đi dọc vậy mà vẫn không qua được.

- Nếu là trận pháp vây khốn bình thường thì có lẽ thiếp cũng không nhận ra, thế nhưng theo trận đồ này có thiên địa, có linh khí thì hẳn là pháp trận pháp không gian.

Nàng theo hiểu biết của mình về trận pháp nói.

- Trận pháp không gian?

Anh Vũ là cái mù tịt trận pháp thì làm sao hiểu được cái này trận pháp chứ.

- Chàng là một cái đệ tử trận pháp sư thiên tài làm sao cái gì cũng không biết chứ... hì hì..

Nàng nhìn Anh Vũ trêu ghẹo cười nói.

- Cái này...

Hắn gãi đầu cười cười nói:

- Thật ra là cái lão kia sư phụ là ta chưa hề gặp qua.

- Thật sự là chưa gặp qua à... vậy là chắc là chàng có cái gì thiên phú về trận pháp mà trần đại sư xem trọng rồi... tướng công của thiếp thiên phú không phải người thường á... hì hì...

Nàng vui vẻ nhìn Anh Vũ cười nói.

Cái gì mà thiên phú trận pháp, hắn thầm nghĩ là có cái này từ bao giờ nhỉ, hắn thề là từ trước tới giờ hắn không nghiên cứu qua có được hay không, hắn nhúng vai bất đắt dĩ nhìn nàng hỏi:

- Vậy có cách nào phá giải hay không.

- Thiếp cũng không biết, chỉ nghe được là trận pháp này được vị này trần đại sư nghiên cứu ra mà thôi, nghe nói trong cái này trận pháp trận không gian này không có gì khác so với bên ngoài.

Nàng giải thích.

- Không khác gì bên ngoài không gian?

Anh Vũ mặt dù đối với pháp trận một chữ bẻ đôi không biết, thế nhưng là hắn cũng biết được trận pháp cho dù khốn trận hay là sát trận thì đối với tự nhiên vẫn có khác đấy, ví như là không gian bên trong sẽ là một mảnh sương mù che lấp, hoặc là biến hóa mờ ảo theo từng đợt thi triễn của trận pháp sư, và điều chắc chắn là không có thiên địa linh khí trong trận pháp. Cái này trận pháp của vị trần đại sư đúng là đã vượt xa tầm hiểu biết của hắn.

Tại một biệt viện nhỏ bên trong Trần đại sư cũng là đang ngồi quang sát, hắn nhìn ra được cái tên đồ đệ mà hắn muốn thu đúng là làm cho hắn mất mặt á, về pháp trận tên tiểu đồ đệ này của hắn đúng là một cái ngu si dốt nát đần độn không giống như cái kia tiểu nha đầu thông minh lanh lợi thì thua xa một trời một vực á. Hắn là đang nghĩ liệu mình có đúng không khi thu tiểu tử này làm đồ, thế nhưng là lời đã rút ra thì làm sao rút lại đây, hắn lắc đầu cười khổ nói:

- Thôi kệ... miễn là hắn không có trong trận pháp mà bị phế đi thì ta cũng có thể dạy cho hắn một ít hiểu biết trận đồ... haizz... không làm ta mất mặt là được rồi.
Trần đại sư lại mỉm cười nhìn cái tiểu nha đầu kia lại có chút chờ mong á, hắn thấy được tiểu nha đầu này lại là cái song hệ thuộc tính, lại còn nắm giữ thể tiên thiên á, nếu như là trận pháp có thiên phú qua đúng là một hòn ngọc sáng á.

- Tiểu tử, trận pháp này có nguồn gốc từ đảo thiên đường, ta cảm thấy người này lai lịch cũng là nơi đó.

Ngọc Ân truyền âm cho Anh Vũ.

- Đảo thiên đường... đó là nơi nào...

Anh Vũ đúng là cảm thấy là mình hiểu biết về thế giới rất ít.

- Đảo thiên đường nơi này thế lực so với ba đại gia tộc lớn kia có thể nói là hơn chứ không kém, sở dĩ gọi là thiên đường đảo là bởi vì nơi này tập hợp rất nhiều vị trận pháp thiên tài. Các vị trận pháp này tạo ra một không gian riêng thuộc về họ rồi dùng trận pháp để khống chế, ta nghe nói là nơi này họ tạo ra rất nhiều không gian điều kiện thiên nhiên rất là đa dạng, nguyên khí dồi dào bởi vậy liền con người nơi đấy cũng sinh ra không ít các vị cường giả trẻ tuổi phong vân một phương.

Ngọc Ấn giải thích nói.

- Lại lợi hại như vậy, nếu vậy ngươi có thể như thế nào biết làm sao có thể phá giải trận pháp này hay không.

Anh Vũ đúng là rất hiếu kỳ về lai lịch của vị trần đại sư này.

- Trận pháp này không thể phá.

Ngọc Ân nói.

- Không thể phá, vậy như thế nào vượt qua đây.

Anh Vũ rất kinh ngạc, trên đời này lại có trận pháp không bị phá sao.

- Đúng vậy, pháp trận không gian này là dựa theo sự vận động của ngũ đại nguyên tố có âm có dương, giữa ngũ hành có mối quan hệ nuôi dưỡng, giúp đỡ, thúc đẩy nhau để vận động không ngừng, đó là mối quan hệ tương sinh. Con người quy ước mối quan hệ tương sinh như là: mộc sinh hỏa, hỏa sinh thổ, thổ sinh kim, kim sinh thủy, thủy sinh mộc, cũng có thể hiểu là mối quan hệ mẫu tử: cái- sinh- nó, và cái- nó- sinh.

Ngọc Ấn dừng lại một chút suy nghĩ lại nói tiếp:

- Nhưng cái này cũng không phải là nguy hiểm của pháp trận, nó chỉ là yếu tố quang trọng để hoàng thành trận pháp không gian, thứ nguy hiểm nhất trong pháp trận chính là mối quan hệ tương khắc với nhau như là kim khắc mộc, mộc khắc thổ, thổ khắc thủy, hỏa khắc kim. Nếu nói tương sinh là sự phát triễn của vạn vật vậy thì ngược lại tương khắc cũng có thể hủy diệt vạn vật. Vì vậy nếu là ngươi muốn huy động nguyên khí cùng trận đồ này đối kháng không khác nào phá đi sự bất ổn của trận pháp, điều này sẽ làm cho ngũ đại nguyên tố cùng nguyên khí ngươi có bài xích muốn diệt trừ, nhẹ nhất là tàn phế, còn nếu như nặng thì mạng cũng không còn.
- Khoan đã, ý ngươi nói là cái này sư phụ là rất lợi hại.

Anh Vũ có nghị lực, có can đảm thế nhưng vốn luyến duy nhất mà hắn thiếu đó là một cái sư phụ giỏi á, mặt dù là có một cái ngọc ấn tồn tại có thể nói là ngang trời đất thế nhưng là chỉ là kiến thức xuông mà thôi, không có cái gì gọi là tâm đắt cả.

- Có thể nói như vậy... bởi vì người có thê mở ra được ngũ hành không gian trận pháp thì phải là thức tỉnh được ngũ đại nguyên tố....thế nhưng là cũng có thể là một mầm tai họa...

Ngọc Ấn nói:

- Tại sao là một mầm tai họa?

Được một cái sư phụ giỏi sao có thể là một mầm tai họa đây, Anh Vũ cảm thấy khó hiểu nên hỏi.

- Ngươi cũng biết nơi kia đảo thiên đường đối với ba nhà kia cũng là một cái ngang hàng thế lực, chấp pháp nghiêm thì làm sao có thể để người trong đảo rời khỏi được chứ, ta nghĩ người này giống như ngươi đều là một cái trốn chạy. Tính cả anh em Ha gia kia là hết thẩy là bốn người, nếu nói anh em nhà họ hà kia hiện giờ cũng chưa đến mức nguy hiểm, thế nhưng một cái thiên tài trận pháp sư nắm giữ pháp trận không gian là vật chí bảo của đảo thiên đường thì nguy cơ bại lộ sẽ là rất cao.... lại nói thân phận của ngươi rất là mẫn cảm vậy nên không phải tai họa mà là gì.

- Là vật chí bảo sao?.......

Vật chí bảo có thể nói quang trọng đến tôn nghiêm của một thế lực không thể cứ như vậy mà lộ ra ngoài để người khác học được á, cũng giống như phụ thân của hắn vậy, ôm cái này ngọc ấn chạy vòng vòng cuối cùng cũng là bị bắt về trong tộc sao, hắn càng nghĩ càng cảm thấy đau đầu.

- Vậy tại sao lão đầu này lại bố trận trận pháp này tại nơi đây mặt sức người ra vào, không phải muốn bị bắt đi chứ.

Anh Vũ có chút không hiểu á, cái lão sư phụ mà hắn chưa từng gặp qua này đúng là ở nơi này sống ẩn dật, thế nhưng sao hắn lại có thể dùng cái này pháp trận bố trí ở nơi này chứ, không phải là sợ đám kia người đảo thiên đường không tìm thấy nên muốn phô trương thanh thế đó chứ, thế nhưng là một người trốn chạy tại sao lại muốn người ta tìm thấy mình đây, hắn càng nghĩ lạ càng hồ đồ cảm thấy đầu óc mình phải hay không là không đủ đủ dùng đây.

- Hắn nghĩ gì làm sao ta biết, thế nhưng là hẳn là có liên quan đến một việc.

Ngọc Ấn truyền âm nói.

- Là nguyên nhân gì?

Ngọc Ấn khơi dậy lòng hiếu kỳ của Anh Vũ.

- Theo như ta biết, đám kia đảo thiên đường không phải là không có liên lạc qua thế giới bên ngoài, thường cứ cách mười năm là một lần tuyển đi thiên tài trận pháp trận pháp trên khắp đại lục.

- Điều này có cái gì liên quang sao.

Anh Vũ tò mò hỏi.

- Ngươi đúng là kiến thức hạn hẹp, cái gì cũng không biết qua.

Ngọc Ấn hừ lạnh bất mãn nói.

- Ngươi cái vật trang trí, biết một chút kiến thức lại cùng ta lên mặt, mau nói cho ta.

Anh Vũ mặt dù cũng cảm nhận được đối với thế giới bên ngoài hắn đúng là không biết qua, nhưng bị một cái đồ vật bới móc hắn đúng là có chút nổi lên nóng nảy á.

- Hừ... không biết thì không biết, chỉ nói mấy câu với ngươi thôi cũng sỉ diện cái mông à... được rồi nói thì nói.

Ngọc Ấn là một cái tồn tại lâu năm đồ vật, hắn cũng không muốn cùng tiểu hài tranh chấp liền nói tiếp:

- Đúng là đảo thiên đường không có lộ ra ý muốn chiêu sinh của bọn họ, mà là cách mười năm sẽ tổ chức đại hội trận pháp sư, mà những người được tham gia cũng là trẻ tuổi thanh niên có bẩm sinh về trận pháp.

Chương 62: Xông trận- Mượn trận đột phá(P1)

- Vậy như thế nào thông qua khảo nghiệm đây.

Anh Vũ không quen cách nói chuyện của cái này đồ vật á, vẫn luôn dài dòng làm cho người ta bực mình.

- Là xông trận chứ còn gì, mà trận pháp cũng là một không gian pháp trận.

Ngọc ấn làm sao không biết tiểu tử này là đang tức giận, không phải cái tên này kiến thức thiếu hụt sao, đã kiến thức ngắn lại còn lười nghe người ta giải thích, ngọc ấn đúng là lười để ý đến suy nghĩ của hắn, hơn nữa là hắn rất thích thú cùng Anh Vũ khoe khoan kiến thức á, " hắc hắc... rất có thành tựu..." hắn bỉ ổi thầm nghĩ.

- Xông trận?... trận pháp không thể phá thì làm thế nào để xông trận.

Anh Vũ lại hỏi.

- Trên đời này không có trận pháp nào là không thể phá cả, ngươi có thể tìm ra các mắt trận pháp rồi từ điểm đó mà công kích thì có thể dễ dàng phá giải... trận pháp này kết hợp với ngũ hành nguyên tố mà tạo thành, vì vậy muốn phá trận cần phải tìm và giải quyết năm con mắt đó, thế nhưng là khác với trận đồ khác, người lập trận này không hề dùng đồ vật trợ giúp để hình thành nên pháp trận mà là dùng thời gian để cảm ngộ dòng chảy của thiên địa linh khí để rồi từ đó tìm phương thức hoạt động cũng như xung khắc của nguyên tố để tạo ra mắt trận, đối với mắt người thường thì thấy được dòng chảy nguyên tố là điều không khả thi vậy nên cũng chỉ người lập trận mới có thể nhìn ra mắt trận mà thôi... thế nhưng là trận pháp này không cần phá còn có một cách đơn giản khác thông qua đó là nhờ thiên phú cảm ứng với tự nhiên của con người.... ngươi nhìn nàng

Ngọc ấn nói xong lại hướng ánh mắt Anh Vũ về phía Thu Nhược.

Anh Vũ nhìn lại thì thấy được, Thu Nhược lúc này dường như toàn thân đã nhập định, đôi mắt ngọc khép hờ cứ thế bước đi về phía trước.

- Nàng là đang nhập định, dùng nguyên tố sẵn có trong cơ thể cùng trận pháp câu thông, muốn cùng trận pháp dung hòa là một.

- Câu thông trận pháp?... thế nào là câu thông trận pháp.

Anh Vũ hỏi.

- Trận pháp này đối với tự nhiên không có bài xích, tương tự như tự nhiên cũng không có bài xích với cơ thể con người, nguyên nhân mà chúng ta còn bị khốn là do nguyên tố trong người chúng ta không cùng với nguyên tố bên ngoài dung hòa nên mới tạo thành bài xích với nhau... Nếu như là có thể cùng thể dung hòa vào trận pháp thì việc ra vào mắt trận là dễ dàng.

Ngọc ấn giải thích.

- Ngươi mau xem, nàng đang biến mất.

Anh Vũ nhìn lại thì thấy được Thu Nhược thân ảnh đang mờ dần như đám sương trắng rồi tại chỗ biến mất, hắn lo lắng nhìn ngọc ấn hỏi.

- Không cần lo lắng, nàng đã cùng không gian trận pháp dung hòa nên đã là ra khỏi trận... chậc chậc, thiên phú cảm ứng thiên địa của nàng đúng là một cái không tầm thường người á, trên con đường trận pháp sư chắc chắn sẽ đạt được thành tựu không hề nhỏ.

Ngọc Ấn nói.

- Vũ... ngươi đi đâu rồi.

Nàng lúc này này nhìn lại cứ tưởng Anh Vũ là cùng mình bước ra trận pháp, thế nhưng nàng là vẫn không nhận ra hắn là cùng nàng phớt lờ đi cùng ngọc ấn hí hửng bàng chuyện nhân sinh.

- Haha... tốt phi thường tốt... tiểu nha đầu ngươi rất tốt.

Bên ngoài pháp trận là một tòa biệt viện nhỏ, lúc này vị trần đại sư cũng là vui vẻ cười nói bước ra.

- Người là ai.

Nàng nhìn cái lão già khọm này nghi vấn hỏi.

- Ta.... ngươi không phải tới bái sư à... sao lại hỏi ta là ai.

Trần đại sư lại hi hửng cười nói tiếp:

- Nha đầu, ngươi rất được, có muốn cùng ta...
- Tiền bối, xin lỗi á... ta là người đã có hôn ước.

Khuông mặt bỉ ổi của lão nhìn nàng cười không khỏi khiến nàng có chút hoảng sợ á, vậy nên nàng làm sao có thể để nói tiếp được chứ.

Thu Nhược là thầm nghĩ cái lão già có hay không là không biết xấu hổ muốn cùng nàng phát triễn cái gì tình cảm gì chứ, như là một cái lão ông biến thái cùng với một tiểu hài nữ trong sáng trộm tình đó chứ, cứ cho là trước mặt nàng cái lão này đã già vẫn còn cốt khí của một bậc cường giả ngời ngời thì đã sao, nàng cũng không phải thuộc trường phái người ham hư vinh mà bỏ đi tuổi thanh xuân đáng quý của mình á. Lại nói, gia gia nàng đã có dặn dò qua á, ra ngoài phải nên cẩn thận với người lạ á, đặt biệt là những vị cường giả lớn tuổi á, bọn họ tâm cơ rất sâu, là hổ hay cáo vẫn là chưa biết được đấy.

Nếu là gia gia của nàng lại biết là lời nói của mình hại đi đầu óc cháu gái mình lúc này có hay không bật khóc chào thua á: “ cháu gái à, người ta có cùng người động tay, động chân không á... có mập mờ cũng là đầu óc người không trong sáng mà thôi”.

Trần đại sư cả người cứng đơ ra, cái này tại sao hay là từ lúc nào hắn lại biến thành cái bộ dạng trâu già thích gặm cỏ non đây. Hắn đúng là mới đây thôi có từng nghĩ qua chuyện nam nữ tình trường, thế nhưng là hắn có thể thề với trời xanh là đối tượng maf hắn muốn nhắm tới là một cái người cùng lứa tuổi, chứ không phải là một tiểu nha đầu có được hay không.

Vị Trần đại sư này đúng là cùng với Anh Vũ có một đoạn giai thoại giống nhau, là cùng tiểu hài nữ tự cho là đúng này làm cho nhức đầu á.

-Nha đầu.. đầu óc của người có phải hay không là có vấn đề rồi... ta là muốn cùng ngươi kết duyên sư đồ.

“ Cùng một cái tiểu bối chấp nhất... người ta nói mình lòng dạ hẹp hòi... phải nhịn á”, khuông mặt già nua đỏ bừng thầm nghĩ.

-Tiền bối, người là muốn cùng ta kết thành sư đồ...

Thu Nhược cảm thấy vẫn là nên giữ khoảng cách với lão này là tốt nhất, liền đứng một bên nói chuyện qua.

-Đúng vậy...

Trần đại sư bộ dạng trấn tỉnh trả lời.

-Ta... ta là trần đại sư, viện trưởng học viện Hải Minh.

-Ngài là trần đại sư....

Nàng bất ngờ á, đây không phải là trần đại sư trong truyền thuyết của yến quốc đó chứ, sư phụ của Vũ nhà nàng. Nếu là như vậy thì phải hay không là nàng nghĩ hơi quá rồi, nhưng là không có sao á, lấy lòng người già là bản lĩnh của nàng mà, không phải minh chứng rõ nhất là một cái gia gia vẫn yêu thương mình đó sao, nàng khánh khách cười tươi nói.

-Hì hì... chấc nữ là Thu Nhược xin ra mắt tiền bối.
-Ukm... cũng tạm được.

Hắn mỉm cười gật đầu nói tiếp:

-Nếu là người có thể thông qua trận pháp gặp ta thì có nguyện ý hay không bái ta làm sư.

- Bái người làm sư?.... tốt quá rồi.

Được một cái truyền thuyết yến quốc người nhận mình làm đệ tử nàng là không dám nghĩ đến đấy, thế nhưng là niềm vui đến với con người ta thật sự bất ngờ á. Nhưng đây cũng chỉ là một trong số nguyên nhân nàng vui sướng, việc làm nàng vui sướng nhất là được gặp lại Anh Vũ, không những thế lại còn có thể cùng Anh Vũ một chỗ tu luyện.

-Đại sư, có phải hay không ngài cũng là gọi Vũ ra đi, hắn là cái đồ đệ của ngài rồi không cần khảo nghiệm.

Từ lời nói của Anh Vũ nàng là vẫn hiểu hắn không có hiểu biết qua trận pháp, nếu vẫn còn ở trong đó đi lòng vòng liệu có phải hay không hắn sẽ gặp nguy hiểm.

- Haizz.. cái này... được rồi.

Trần Đại sư vẫn còn là tò mò về khả năng đặt biệt của cái đồ đệ kia á làm sao nguyện ý bằng lòng chứ, thế nhưng là hắn vẫn hiểu được cái đệ tử kia của hắn không phải như cái tiểu nha đầu này đều là một cái am hiểu trận pháp, mà là ngược lại dốt đặc cán mai thì làm sao lại có thể như lần trước may mắn phá được.

Mặt dù trận pháp này cũng chỉ là cái vô dụng trận pháp, vị trần đại sư dùng đến nó cũng chỉ để tuyển một cái đắt ý đệ tử mà thôi, bây giờ thì tốt rồi cái đồ đệ đắt ý mà hắn muốn tìm cũng tìm ra được. Mặt kệ là Anh Vũ là thật hay giả thiên tài thế nhưng là cũng cần phải được đào tạo mới biết được á. Nếu cứ thế mà để Anh Vũ bên trong xông trận pháp hắn đúng là cảm thấy rất mất thời gian.

- Xong... xong.. hắn tiến vào mắt trận.

Trần đại sư bất ngờ hoản lên nói.

- Mắt trận... đại sư ngươi mau cứu hắn.

Nàng hoảng lên nói.

Sao nàng lại không biết độ nguy hiểm của mắt trận được chứ, mắt trận hay còn gọi là tâm trận là cấu thành của trận pháp, mọi cá thể trong tự nhiên đều lấy tâm làm gốc rễ để phát triễn, ví như là nguyên khí lấy thiên địa làm tâm để vận động cùng tồn tại, con người bên trong có linh mà tồn tại vậy. Cho nên là mọi sự vật trên đời nếu đụng phải gốc rễ chúng thì chúng sẽ không ngừng phản ứng kịch liệt.

- Oong... Oong... ầm... ầm...

Bên trong pháp trận lúc này đang không ngừng rung rẩy dường như là cả không gian bên trong muốn hủy thiên diệt địa.

- Trần đại sư... mau mau đưa chàng ra ngoài đi.

Nếu một lần nữa hắn biến mất trước mặt nàng thì nàng làm sao có thể sống nổi đây, một lần trơ mắt nhìn hắn biến mất nàng đã đủ tâm ngụi ý lạnh rồi, nàng kéo trần đại sư gào thét nói.

- Không sao, hắn vẫn còn ý thức... có thể còn cứu được.

Trần đại sư trầm tư như là muốn tìm cách cứu đi cái kia đại tử ngu dốt kia, hắn là thầm kêu khổ á cái kia vậy mà dám bên trong trận pháp hắn bố trí làm loạn á không phải đây là tìm đường chết còn gì. Đúng là tên kia đệ tử chưa quả cửa của hắn có chết đi thì cũng chỉ có chút tội nghiệp, nhưng cái kia đệ tử mình đã cùng người ngoài thừa nhận qua, nếu đúng là tên kia chết đi trong cái pháp trận không có lực sát thương này thì có phải hay không đám người kia vì hắn mà cười mẻ răng không.

- Cái gì mà cứu được... người phải nói là nhất định phải cứu được

Nàng lúc này cũng không để ý đến cái này cường giả đại sư mà là liều mạng nắm lấy cổ áo của lão đầu kéo đi.

- Được... được... có thể cứu...

Lão khóc không ra nước mắt á, liệu có phải hay không cái này tiểu hài vì tình nhân bỏ mạng mà tự sát đây, nhìn bộ mặt của tiểu nha đầu này lão vẫn là cảm thấy chín chín phần trăm là cái hạng người yêu điên cuồng rồi. Không phải mới sáng đây là rất tốt sao, có thể thu một tặng một cái chân chính thiên tài trận pháp, sao giờ lại là như thế này tình cảnh á, mất đi một là cái tiểu nha đầu này là cùng hắn thù sâu như biển á, bởi vì là hắn gián tiếp giết đi cái trượng phu của nàng. Từ một cái đồ đệ đắt ý bỗng chốc trở thành một cái cừu nhà á, cái này không khỏi biến hóa thật sự quá lớn đi.

Chương 63: Xông trận- mượn trận đột phá(p2)

Theo lời ngọc ấn nói thì Anh Vũ vẫn là biết đượcnếu muốn thoát khỏi cái này pháp trận thì có phá hay không trận pháp thì cũng phải cảm ứng được thiên địa linh khí. Có thể xem Thu Nhược là một ví dụ cụ thể.

Anh Vũ bắt đầu nhắm mắt lại định tâm, một giờ, lại hai giờ trôi qua Anh Vũ đúng là không thể nào cảm ứng ra cái móng lợn gì cả á. Hắn bực mình nhìn ngọc ấn to nhỏ nói:

- Phải làm thế nào để cảm ứng đây.

Ngọc ấn thở dài á, cái này thiếu niên lớn lên đúng thật sự là có chút anh tuấn, thế nhưng là độ kiên nhẫn nhẫn nại thì một chút cũng không có, hắn cùng Anh Vũ truyền âm nói:

- Muốn cảm nhận được đâu có dễ như vậy, nếu là dễ dàng thì trận pháp sư không phải sẽ biến thành củ cải trắng rồi sao.

- Nhưng mà...

- Nhưng mà cái gì, ngươi đúng là tật xấu không thể bỏ mà, vẫn luôn nôn nóng như vậy đối với tâm cảnh của ngươi sẽ không tốt.

Ngọc ấn tốt bụng nói, nhưng vẫn là thấy được vẻ mặt không thỏa mãn của Anh Vũ mặt dù là bất mãn thế nhưng là hắn vẫn thở dài nói tiếp:

- Haizz... một cái tiểu tử tâm tính xấu á, được rồi để ta dạy ngươi cách tĩnh tâm.

Anh Vũ cũng không biết làm thế nào cho tốt á đành làm theo lời ngọc ấn nói ngồi xuống đã tọa.

- Vức bỏ đi cái vô dục vô cầu ngươi có thể tiến được vào trạng thái vô ngã.

Nhìn được Anh Vũ là cùng mình hợp tác, ngọc ấn nhẹ nhàng hạ đi âm thanh nói:

- Lắng nghe ta... lắng nghe ta... trời đất rộng lớn, nhưng cũng bắt nguồn từ hư vô mà thành, sau đó mới sinh ra vạn vật... Vạn vật sinh ra có hữu hình có vô hình, trong hữu có vô- trong vô có hữu, con người chỉ nhìn thấy được hữu hình mà không thấy được vô hình, vì vậy muốn thấy được cái vô hình trong tự nhiên đầu tiên là phải cảm nhận được sự tồn tại của cái vô trong cái hữu, rồi từ đó dùng cái hư vô ấy cảm nhận cái hư bên ngoài, như trăm sông chảy về một nguồn.

Ngọc ấn nói những lời này là tích góp được từ một cái chủ nhân người đời trước là một pháp trận sư, và cũng là cả đời cảm ngộ mới ra. Hắn đúng là không biết Anh Vũ cố thể tiến bước đến đâu nhưng là hiện bây giờ là giúp ích được.

Thế nhưng là không ngờ cái này đối với Anh Vũ rất là có ích, không phải là đơn giản như vậy một cái có thể từ thiên địa ra chân ý tầm thường mà là tâm cảnh ngời ngời ý sâu tuyệt luân á, đối với Ngọc ấn đúng là có chút tác dụng thế nhưng là đối với ý cảnh thì đã vượt xa nhân loại có thể hạn định. Đương nhiên Anh Vũ cũng không phải là một cái hạn người ngu muội nên được cái này tâm sâu ý sâu liền như phượng thêm mao, như rồng thêm thêm cánh liền như vậy mà rơi vào trạng thái vô ngã cùng thiên địa hòa nhập là một vậy, dường như nó chính là bản thể của mình.

- Thiên địa hợp nhất... cái này... cái này thật đúng là bất khả tự nghị á.

Ngọc ấn không dám tin về những điều mình biết nữa rồi, đối với một cái vật thể như nó thì vô tạp vô niệm là đương nhiên vì vậy nó có thể dễ dàng tiến vào thiên địa hợp nhất, cùng thiên địa câu thông với nhau dễ dàng. Thế nhưng mà một cái thân thể con người, không có trăm phần trăm độ tương thích với thiên địa mà còn kể đến hạn định của con người lun chiệu nhiều chi phối về vật chất, tinh thần, cũng như những ước định của tạo hóa như là ham si mê luyến thì làm sao có thể bước vào cái này trạng thái được chứ, đúng là rất khó tiếp thu á. Nó cũng có thể giải thích được là Anh Vũ ngộ tĩnh cũng cực cao đồng thời cơ thể cũng không thể lý giải được thể chất.

- Ngươi đang làm cái gì...

Anh Vũ đôi mắt sáng nhè nhẹ mở đứng lên bước về phía trước làm ngọc ấn bất ngờ hỏi.

Hắn đứng dậy từng bước, lại từng bước mà đi trong cái này trận pháp thoát ận thoát hiện như sương trắng. Những bước đi của hắn có thể nói cùng với thiên địa nhẹ nhàng không có bài xích qua, trong cảm nhận của ngọc ấn xung quanh thân Anh Vũ là những đóm sáng bảy màu óng ánh tinh quang của thiên địa linh khí tự nhiên, đương nhiên là mắt thường con người không cảm nhận được cái này trạng thái rồi.

- Đây là mắt trận đó sao...

Anh Vũ đôi mắt có thể nhìn thấy dòng chảy nguyên tố mà mắt thường không nhìn ra được, hắn càng tiến sâu hơn vào trong trận pháp thì càng nhìn rõ được những vết chấm nhỏ bên trong trận pháp.

- Đúng vậy, đó là những tâm trận.

Ngọc ấn nói.

- Tâm trận... có bao nhiêu tâm trận...

Anh Vũ tiếp tục gặn hỏi.- Kỳ lạ, không phải là không gian pháp trận sao tại sao chỉ có ba mắt trận nhỉ.

Pháp trận không gian lời nó đã giải thích đối với Anh Vũ là phải tập hợp đủ ngũ hành nguyên tố mới đúng, nhưng bên trong này mắt trận chỉ có ba phải hay không là có mắt trận khác đang ở một hướng khác. Thế nhưng điều này là không thể á, một cái trận pháp không gian nhỏ thì không nằm ở đây thì chẳng lẽ là nằm ngoài pháp trận à.

- Ngươi lại đi đâu đó.

Ngọc ấn vẫn là đang nghĩ thì lại thấy Anh Vũ bước vào tâm trận, liền vội vàng ngăn lại:

- Ngươi đừng có làm bậy, mặt dù là ngươi có thể thấy mắt trận thế nhưng ngươi trận pháp cái gì cũng không biết, đừng nên tiến lại gần nó sẽ bị phản phệ á.

Đi với cái này liều lĩnh người ngọc ấn có chút thầm kêu khổ.

- Ta cảm thấy là có cái gì đó đang hấp dẫn thân thể ta, có thể đối với ta là một thứ rất hữu dụng.

Anh Vũ cảm thấy có cái gì bên trong đang hấp dẫn hắn làm hắn không tự chủ được mà bước qua.

- Ngươi cái này tiểu tử ta mặt kệ ngươi... mạng sống của ngươi không phải của ta.

Ngọc ấn biết được là hắn sẽ không thể ngăn được Anh Vũ liền bực mình nói.

Càng gần tâm trận thì không gian càng ngày càng rung lên đến khi rung rẩy kích liệt như muốn hủy đi mảnh này thiên địa.

- Xong rồi... xong rồi... tiểu tử ngươi chết chắc.

Ngọc ấn bên trong lòng ngự Anh Vũ cũng đã cảm nhận được cơ thể hắn đang không ngừng rung rẩy liền thấy không ổn cảm thán nói.

Nó biết trước á, thế nhưng nó là đi theo cái cứng đầu người có khi nào chuyện của tiểu tử này quyết định làm nó khuyên ngăn được đâu.

- Thu trận...Bên ngoài trận pháp lúc này, trần đại sư đôi mắt nhắm hờ đứng giữa không trung trận pháp đang làm những động tác quái lạ.

- Kỳ lạ... sao trận phạp không thể thu.

Hắn đã thử mấy lần qua, thế nhưng trận pháp vẫn một mực không có thu đi, nói trước là trận pháp này là hắn lập có được hay không á. Một vị trận pháp sư mà nói thì việc mất kiểm soát trận pháp do chính tay mình lập ra là cỡ nào thất bại á. Lại nói, lại là mất kiểm soát cho một cái tiểu tử mù tịt trận pháp không phải chứng minh là tạo nghệ hắn kém cỏi sao.

- Đại sư... ngài sao rồi.

Thu Nhược sốt ruột hướng hắn bên trên không trung hỏi.

- Tình hình rất xấu... thế nhưng ngươi yên tâm đi

Trần đại sư mặt dù lúc này bó tay toàn tập rồi, thế nhưng là cũng không chịu hạ cái tôi của mình xuống nên vờ kệt như vậy nói.

- Được rồi... ngài mau nhanh lên.

Nếu là Thu Nhược biết được cái này lão già là cứng miệng không biết thế nào cảm xúc phải hay không liều mạng đây.

Nhưng là đúng theo như tình huống xấu mà trần đại sư không dám nghĩ đến, khí tức của cái đồ đệ chưa qua cửa của hắn biến mất. Đối với cái này đệ tử thì hắn chỉ là hiếu kỳ mà thôi, nhưng là không ngờ tên này lại là một kẽ ngu si á, hắn hận cái kia Lăng tiểu tử chết tiệt đã nói với hắn cái gì mà khả năng đặt biệt của con trai là sao tốt. Bây giờ thì tốt rồi, dù là đã tìm được một cái tư chất trận pháp siêu cường, thế nhưng là lại cùng tên này thề sinh thề diệt, cái này không phải là đối với hắn rất khó xử sao. Nhưng là hối hận cũng đã muộn á, cách duy nhất là thế nào dỗ giành cái đệ tử đáng yêu trước mặt này, hắn đang nghĩ là có phải hay không là nên tìm cho nha đầu này một cái tốt hơn tiểu tử.

Nếu là Thu Nhược biết được cái này lão đầu này ý nghĩ chắc chắn là sẽ cùng lão liều mạng, thế nhưng là nàng là đang chăm chăm nhìn vào trận đồ bên trong, một màng sương trắng phủ nhẹ đang mờ mờ xuất hiện giữa trước mắt làm nàng đột nhiên nhảy lên mừng rỡ nói:

- Là Vũ kìa... ngài mau đưa hắn ra.

Nàng có thể thấy được bên trong Anh Vũ nét mặt đang thống khổ, đau lòng liền hướng cái kia trần đại sư vô sỉ gọi.

- Điều này....

Lão đầu là muốn nói thêm là" sao có thể", thế nhưng là nếu như vậy không phải chứng minh hắn cùng tiểu nha đầu nãy giờ đang tranh bức đó sao, nhưng là việc này cũng không nghiêm trọng, việc mà làm hắn bất ngờ nhất là tại sao á, tại sao một cái tiểu tử tu vi thấp kém hắn lại không thể cảm nhận được khí tức, thế nhưng là mắt thường cũng có thể thấy được tiểu tử này còn đang sống, hắn lẩm bẩm" không phải tiểu tử này đã là một cái hồn Anh rồi đó chứ.... nhưng mà cũng không thể nào á". Hắn mặt dù đã già rồi thế nhưng là cũng biết được con người chỉ khi đạt đến đế cấp sau khi chết mới có thể xuất hiện hồn Anh mà thôi, tiểu tử này nhất định là không phải, trong đầu hắn càng nghĩ lại sinh ra nhiều câu hỏi mà đến ngay cả hắn cũng không thể trả lời.

- Cái kia... phải hay không là Vũ đang đột phá.

Thu Nhược vẫn hướng thân ảnh Anh Vũ mà nhìn, lúc này pháp trận đã bị hư đi một nữa rồi nên thân ảnh của hắn trong mắt nàng ngày càng rõ ràng.

Lời nói của Thu Nhược phá đi những suy nghĩ của lão, lão lúc này nhìn lại có chút muốn ngất đi, không kìm nén được nói:

- Không thể nào...

Trần đại sư thầm nghĩ, cái tiểu tử này rơi vào pháp trận không gian bị mất khống chế, cho dù là hắn cũng chưa chắc gì là toàn mạng mà ra đừng nói đến là tên tiểu tử này chỉ là mô người thường á. Thế nhưng là tên này hiển nhiên vẫn sống, không những thế còn sống rất tốt mà còn đột phá, bên trong ngoại trừ sát trận ra thì còn cái gì chỗ tốt làm tiểu tử này đột phá đâu chứ, lão vẫn là cảm thấy mấy trăm năm nay ngây ngốc sống có chút uổng phí rồi.

- Tiểu tử này....

Đừng nói là một cái trần đại sư sống đã quá trăm năm, mà ngay cả một cái đồ vật như hắn cả vạn năm tuổi tác nếu không cùng Anh Vũ cùng một chỗ đồng hành thì cũng không thể nào lý giải được. Cái này là khác xa với nhân loại nhận thức qua, sao lại nói như vậy? là bởi vì đối với thể chất yếu ớt của nhân loại thì chỉ có thể hập thụ thiên địa linh khí ở trạng thái nhu hòa nhất, không ai cùng một cái tàn bạo linh khí hấp thu qua, đừng nói là muốn cùng nó hấp thu mà cùng một chỗ với nó ương ngạnh cũng không thể, ví như là con người không thể cùng những cơn bão mà nguyên tố gây nên đi qua. Anh Vũ trọng tố nó đã đánh giá rất cao rồi thế nhưng là như thế này cao nó lại chưa nghĩ đến.

Anh Vũ không phải là không có đau nhức qua, cái này linh lực cuồng bạo không phải đối với Anh Vũ tiến vào cơ thể là không nguy hại nhưng sau lại cảm thấy cơ thể sảng khoái hơn nhiều, cứ thế lập lại Anh Vũ đã từ nhân nguyên sơ kỳ nguyên khí sơ kỳ đã tấn chức thành nhân nguyên trung kỳ nguyên khí trung kỳ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước