CHƯỞNG KHỐNG TINH KHÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chưởng khống tinh không - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Trái tim đế giả

Ánh Nguyệt nhìn con trai mình đầy chua sót dường như nghĩ điều gì đó liền hai đầu gối quỳ xuống dập đầu xuống mang vẻ cầu xin nói:

- Ánh Nguyệt dập đầu xin Viêm gia các ngươi thả con trai ta ra

- Vậy là ý gì... nói vậy là ngươi không đồng ý.

Viêm Hằng lúc này nhíu mày, hắn không nghĩ rằng nghị lực nàng lại mạnh như vậy thà hạ mình chứ không muốn làm dâu nhà họ Viêm. Nhớ năm xưa Gia tộc hắn đã lấy ra thành ý rất lớn ngay cả thành chủ đại nhân như hắn cũng phải mặt dày mày dạng bái phỏng, thế nhưng nàng thì sao? sau nghe tin lại bỏ nhà trốn mất biệt năm đó đây là sự sỉ nhục đến cỡ nào. Trong lòng hắn cảm thấy rất uất ức, Viêm gia cứ như vậy bị nàng khước từ từng lần này đến lần khác. Lúc này nàng chỉ một chưởng muốn bổ chết nàng cho hả giận.

- Haha... nàng không muốn lấy ta... nàng còn có cơ hội từ chối.

Viêm Tề cũng cảm thấy rất nhục nhã, hắn là ai chớ, đường đường là con trai của thành chủ đại nhân muốn tướng mạo có tướng mạo, còn muốn quyền lực thì không thể bàn cải là nhà hắn có quyền lực lớn nhất Viêm thành này, có thể nói là trong thành này nếu hắn nói một tiếng thì không ai mà không nguyện ý cùng hắn chàng chàng thiếp thiếp. Hắn cười to tay cằm đao quang đặt ngang cổ Anh Vũ lại nói:

- Nàng còn ngoan cố từ chối một đao này ta bổ sống hắn...

- Ta là người đã có chồng ngươi còn muốn lấy sao.

Nàng đã không còn nhẫn nhịn được từ tận đáy lòng nàng đã chôn giấu câu này từ rất lâu rồi, mấy lần nàng đã muốn hét lên một câu rằng nàng đã có chồng, nàng không phải là người phụ nữ như mọi người nói. Thế nhưng vì thân phận của con trai mình, vì sự an toàn của hắn nàng phải cắn răng chịu đựng tiếng phỉ nhổ của người trong thiên hạ.Một câu này của nàng làm cho tất cả mọi người đều bất ngờ sửng sốt không nói lên lời.

Ai trong thành này không biết con gái gia chủ đỗ gia chửa hoan chứ ngày ngày lấy việc này ra chửi rủa đức hạnh của nàng nay lại chính nàng thừa nhận đây không phải nói là nàng không phải là có trượng phu mà là nàng không nói mà thôi.

- Trượng phu là trời... nói ta phản bội chồng ta điều này là không thể...

Nàng ánh mắt đã đỏ ngầu che đi những giọt lệ nóng rang xâu trong đôi mắt mù mịt. Nàng không thể phản bội hắn là chính hắn đã cho nàng biết cuộc sống là muôn màu, cho nàng một hài tử đáng yêu vân lời, lại bằng lòng lấy mạng mình để đổi lấy mạng nàng, nói một câu phản bội là không thể đối với nàng. Nếu cho nàng cơ hội lựa chọn lần nữa nàng vẫn tình nguyện làm như vậy.

- Nàng lại trọng tình như vậy...

- Ánh Nguyệt tiểu thư thật đáng thương...

Mọi người đều ngậm ngùi thương cảm, người con gái tốt như vậy mà bấy lâu nay lại chiệu bị người đời phỉ nhổ. Trong thâm tâm mọi người lúc này đầy sự hổ thẹn với người con gái trước mặt này. Đã không ít người cũng không kìm được nước mắt mà rơi lệ.

- Tổ bà nó... kể từ bây giờ là ai nói nàng dung hạnh bất chính ta liền bổ sống hắn...

- Đúng... đúng...

Mọi người lên tiếng chửi rủa người đưa ra những tin tức này nhưng đa số là nhìn người Viêm phủ oán hận.

Ánh Nguyệt nghẹn ngào nhìn về phía con trai mình mỉm cười sau đó từ trong mình lại rút ra một thanh đoản đao nói:

- Thành chủ, một mạng này của ta... đổi lấy mạng hài nhi kính xin thành chủ...

- Mẹ...mẹ... mẹ... mẹ...

Ánh Nguyệt chưa nói hết thì lúc này Anh Vũ tại chỗ đã không nhịn được nữa, mặt cho vết thương đau nhức hắn không ngừng gào thết rống lên từng tiếng ngâm vang chấn động cả một khoảng thiên địa. Đã không ít người nhịn không được khí thế này đều ngẫn ngơ bất tri bất giáp gục xuống. Trên một mảnh trời mây đen đã bắt đầu phủ kín, từng đợt sấm chớp đem một mảnh thiên địa oanh động.

- Thiên địa dị tượng... trái tim đế dương... lại sâu như vậy...

- Không ngờ một Viêm thành nho nhỏ lại xuất hiện một nhân vật thiên tài bậc này
Trong số các tán tu quay quanh xem có người nhận ra tặc lưỡi nói.

-Trái tim đế giả là gì.

Cô gái nét mặt xinh xắn dịu dàng bây giờ đã không giữ được nét xinh đẹp ấy mà bây giờ nước mắt đã lưng tròng hỏi. Chứng kiến người mình thích đau đớn nàng đã không kìm nén được mấy lần muốn chạy ra nhưng lại bị gia gia mình ngăn lại.

- Truyền thuyết kể rằng người có được trái tim đế cấp được thiên địa chiếu cố việc thành đế là chuyện sớm muộn mà thôi...

- Hắn lợi hại như vậy...

Nàng đôi mắt đẫm lệ mỉm cười, nàng biết nam nhân của nàng rất lợi hại.

- Lợi hại thì lợi hại... nhưng phải qua hết một tai kiếp này... haizz

Hắn thở dài không thể nhìn được nữa, còn nhìn nữa là cháu gái sẽ oán chết hắn, thầm nhủ "haizz để cháu gái mà mình thương yêu nhất ghét bỏ thì đúng là không nên á".

- Mau... giết hắn...

Viêm Hằng gia chủ đã không còn giữ kiên nhẫn được nữa hắn biết giữ Anh Vũ ngày nào thì lòng hắn càng không yên vì vậy bằng bất cứ giá nào phải nhanh chóng giết tên tiểu tử này thì lòng hắn mới yên tâm.

- Con trai ta...

Hành động của Viêm Hằng rất nhanh khiến tất cả mọi người đều không ngoài ý muốn bởi vì một thiên tài như thế một là nên ủng hộ nuôi dưỡng sau này rất có thể sẽ có hiệu dụng to lớn hai là trực tiếp giết chết. Mà Viêm gia đây chính là triệt để kết thù rồi hắn chỉ có thể lựa chọn triệt để giết chết nếu để cho thiên tài này có cơ hội phát triễn lớn mạnh rất có thể ngày Viêm gia diệt vong sẽ không còn xa.

- Hài nhi... ta đồng ý với các ngươi... đừng giết con trai ta...

Nàng nghe được tiếng hét lớn của Viêm Hằng nên đã điên cuồng gào thét không còn để ý đến chuyện khác, ngay bây giờ việc cứu con trai nàng là quang trọng hơn bất cứ việc gì. Nàng không thể thất tiết nhưng cũng không thể nhìn hài nhi mình chết như vậy được.
Vệ binh đè Anh Vũ xuống nghe thành chủ hét lớn như vậy lúc đầu sững người ngơ ngác nhưng một hồi sau lại rất là vui mừng. Vui vì hắn là người đã chế định Anh Vũ đây là cơ hội lập công trước mặt thành chủ. Vì vậy đoản đao rút ra dơ cao hơn trời.

- Mau dừng tay cho ta... ta lấy tư cách gia chủ Trần gia ra lệnh cho các ngươi mau dừng tay...

Người lên tiếng là Trần Thế Kiệt gia chủ trần gia còn người thiếu nữ trẻ tuổi bên cạnh là cháu gái của hắn là Trần Thu Nhược. Hắn cũng biết là Viên Hằng sẽ không buông tha cho Anh Vũ thế nhưng lại nhanh đến như vậy ngay tất thì liền hạ lệnh giết chết làm hắn rấ là bất ngờ. Bất ngờ là thành chủ ngày thường làm việc rất chừng mực nhưng bây giờ lại thiếu kiên nhẫn đến như vậy. Trần lão gia thở dài thầm thán" hay là ta còn coi thường lực ảnh hưởng của người mang trái tim đế giả".

Vệ binh kia nhất thời hoãn loạn đôi mắt nghi hoặc lại nhìn về phía thành chủ.

Tên này cũng là thông minh, hắn biết trong Viêm thành này ngoại trừ Viêm gia ra thì ba vị gia chủ trong thành cũng thân phận không coi là nhỏ được. Bây giờ đã trực tiếp đắc tội với Đỗ gia cũng sẽ làm tổn hại Viêm gia không nhỏ, nếu trực tiếp đắc tội với Trần gia nữa mặt dù Viêm gia không sợ nhưng việc tổn thất nghiêm trọng là điều không thể tránh khỏi. Một bước sai lầm của hắn sẽ không phải lập công mà là chịu tội đem mạng mình ra đánh đổi, hắn còn yêu mạng mình lắm nên không thể làm vậy được.

- Ngươi là cái ngu xuẩn... mau giết hắn...

Viêm Hằng tính đã nóng nãy rồi không phải ngại trước mặt hắn còn có Ánh Nguyệt một đao này hắn nhất định là chính tay hắn muốn giết tên tiểu tử này. Từ lúc tiểu tử này sinh ra cho đến bây giờ trong lòng hắn đầy đau đầu. Việc chính tay giết kẽ mà hắn căm ghét nhất có lẽ là một khoái cảm.

- Ầm... Ầm....

Lúc này mây đen đã đen khịt cả bầu trờn, từng tiếng chớp nhoáng vang dội của ánh chớp khiến nhiều người sợ hãi, nhìu người đã chạy tán loạn.

Anh Vũ bây giờ cũng không ngừng la hét máu đỏ ngầu nhìn lên thân ảnh xinh đẹp là mẹ mình mỉm cười tuyệt vọng, bây giờ hắn cũng đã đưa ra quyết định cuối cùng. Anh Vũ không thể nào nhìn mẫu thân mình cứ như vậy được nữa, chút linh lực cuối cùng của hắn đang không ngừng bạo phát bên trong cơ thể.

- Vũ Nhi không nên...

- Vũ tiểu tử không nên á...

- Vũ không nên...

- Vũ ca ca.....

Một màng này không thể thoát được ánh mắt của người làm mẹ được nàng nhất thời hoảng sợ hét lớn, mọi người đang giao tranh nghe vậy nhìn lại cũng nhìn ra dị trạng nhất thời ngây người lo lắng nhìn Anh Vũ nhắt nhở.

Anh Vũ thân thể không nghừng biến hóa lúc thì trắng xanh lúc thì vàng óng có lúc lại xanh lá không ngừng bạo thể quanh thân, từng tiếng trầm đục từ trong cơ thể thoát ra hắn nhịn cơn thống khổ nhìn mẹ rồi mỉm cười tại chỗ rồi biến mất tại chỗ.

Ánh Nguyệt thấy con trai mình cười với mình liền không nhịn được nữa mặt cho một chưởng của Viêm Hằng nàng liều mạng chật vật lao đến nhưng đến chỉ nữa đoạn đường thì không thấy hắn đâu dường như hắn đã tiêu tán vào không trung vô tận. Nhất thời tâm mê khí loạn nàng gầm thét nội lực vàng bạc từ trong người tuông ra từ nguyên anh sơ kỳ nội kình đỉnh phong đã bộc phá tiến đến nguyên anh trung kỳ không dừng lại ở đó lại liên tục đột phá.

- Á... chết... tất cả các ngươi đều phải chết...

Nàng điên cuồng gào thét mái tóc đen nhánh đã chuyển thành màu bạc, lại nhìn tất cả những người Viêm gia rống giận trong đôi mắt gờ chỉ còn sát khí. Nàng tung một chưởng theo tiếng rít gió hướng về Viêm Hằng lao đến.

Viêm Hằng thấy thế chưởng ấn ngưng kết đưa tay ra hứng trọn cả chưởng ấn của nàng nhưng đối với hắn dường như quá sức bị bắn ngược ra rơi xuống mặt đất miệng không ngừng thổ huyết.

- Phụt... rút lui...

Hắn không ngờ kế hoạch lần này hắn lại tay trắng mà về đã vậy lại còn bị trọng thương, với thương tích của hắn thì việc tiếng thêm một bước là điều không thể. Có lẽ là hắn còn coi thường ý chí quật cường của mẹ con Ánh Nguyệt nên dẫn đến kết quả như hôm nay, lắc đầu nhìn nàng cười khổ sau đó quay lại nhìn cảnh hổn chiến trước ra lệnh luôi binh. Đối với hắn phải đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu không thể nào cá chết lưới rách được.

Chương 7: Tin tức Anh Vũ

Trần gia biệt viện.

-Gia chủ!...Thiếu chủ!... tiểu thư đã hai ngày không ăn không uống rồi.

Đây là tỳ nữ thân cận của Thu Nhược, Thu Nhược hai ngày trước trở về liền ở lỳ trong nhà không ra lúc thì ngồi khóc lúc thì ngẩn ngơ một mình.

- Vô pháp vô thiên, đúng là vô pháp vô thiên mà.

Cha nàng Trần Quyền chiến lúc này cùng cha hắn đến thăm lúc này cũng đã phẫn nộ.

- Haizz... con gái lớn rồi liền không giữ được á...

Lão gia chủ Trần Thế Kiệt cũng ngậm ngùi thở dài, nhìn thấy cháu gái mình ánh mắt lạnh nhật có một tia oáng hận thì đã cảm thấy làm ông như hắn cũng cảm thấy thất bại. Hắn đứng ngoài mở miệng nói:

- Thư Kỳ gia gia đến thăm ngươi.

-Gia gia ngươi tới đây làm gì... ngươi mau đi đi...

Nàng tức giận á, nhiều lần nàng đã thúc dục gia gia đích thân ra trận vậy mà hắn cứ đứng tại chỗ lại nói cái gì là xem tình hình. Giờ thì tốt rồi, tình nhân như ý của nàng chết thảm mà ngay cả thi thể cũng không còn.

- Hỗn xược.... ngươi đây là ăn nói với gia gia kiểu gì.... nghịch tử còn không mau ra đây.

Cha nàng cũng không thể chịu được cách ăn nói ngỗ nghịch của con gái mình nữa, hắn thừa nhận thường ngày mọi người thường hay chìu chuộn cái tên tiểu quỷ nhỏ này nhưng lúc này hắn mới cảm thấy sai lầm lớn là đã chìu hư nó rồi. Nhưng mà lời vừa ra cửa miệng thì cha hắn đã chặn lại á.

- Ngươi im miệng lui ra cho ta...

Cha hắn mở miệng quát.

Hắn uất ức thầm than" lão ba à là ta đang giúp ngươi á, sao lại không phân biệt địch ta như vậy được", hắn lúc này cũng đã xác định thì ra đầu nuông chìu tiểu nha đầu đầu sỏ không ai khác là chính là lão ba của hắn.

- Cháu gái à... ngươi nghe ta nói một câu có được hay không...

Hắn gương mặt già nua thở dài nói.

- Gia gia ngươi đi đi... ta không muốn nghe.

Lúc này trong phòng lại truyề ra tiếng loãng choảng, là tiếng đồ đạc vỡ truyền ra.

Quyền Chiến đắc ý muốn cười lão ba của mình vô năng á nhưng sợ cười lên mỏ lại sưng phù vì quyền cước.

Lão gia chủ khuông mặt nhăn nhó, trên đời này hắn trời không sợ đất không sợ chỉ duy nhất sợ rằng đứa cháu gái bảo bối không nhận hắn á, lão lại lên tiếng nói:

- Ngươi nghe ta nói... Anh Vũ có thể hắn còn chưa chết.

- Ta không muốn nghe...

Nàng dừa nói nữa vời lại nghe ra trọng điểm tin tức liền giật mình nào ra đứng trước mặt gia gia mình hốt hoảng hỏi lại:

- Gia gia ngươi nói là thật... người đây là không gạt ta chứ... nếu người gạt ta thì ta không muốn nhìn thấy người nữa.

- Thứ hỗn trưởng này ngươi ăn nói với gia gia như vậy.

Quyền Chiến nghe vậy bất bình lại lên tiếng.

-Ngươi im miệng cho ta.
Lão cha hắn không ngờ lại lên tiếng mắng hắn á, Quyền Chiến cảm thấy đứng trước con gái của mình thì quyền lực lại không bằng á.

-Cháu gái ngoan của ta... gia gia có bao giờ lừa ngươi... ngươi cảm thấy người nào bạo thể mà ngay cả rắm phóng cũng không nghe tiếng, ngươi không cảm thấy kỳ lạ.

- Gia gia ngươi biết điều gì cứ nói ngươi đừng có úp úp mở mở được không.

Nàng nghe được hắn còn có điểm sinh cơ liền không nhịn được hỏi thẳng vào vấn đề.

Thế Kiệt thấy sự gấp gáp của cháu gái mình liền như được trút đi gánh nặng nói tiếp

- Được rồi... lúc ta giao chiến ta liền thấy một vệt chớp vàng cuốn lấy hắn biến mất tại ta cảnh giới không đủ cũng không xác định được đó là thứ gì nhưng suy đi ngẩm lại ta liền suy nghĩ chỉ có một khả năng là trên người hắn đã có một vật bảo mệnh từ trước.

- Gia gia là thật..

Nàng vui mừng hỏi.

- Đương nhiên là thật.

Lão gia chủ mỉm cười nói.

- Tốt quá rồi hắn còn chưa chết... gia gia cảm ơn ngươi.

Nàng vui mừng nhảy cẩn ôm cha mình sau đó lại ôm gia gia cho hắn một cái thơm trên má.

- Đừng vui mừng quá sớm... ta cũng đoán ra hắn còn chưa chết thì Viêm gia cũng đoán được là như vậy... tin tức này tuyệt đối phải giữ bí mật tránh truyền ra ngoài nếu không sẽ khiến cho Viêm gia khẳng định hắn còn chưa chết lúc đó thì đối với hắn chỉ trăm lợi một hại.

Dường như đạt được mục đích của mình hắn mỉm cười cũng không quên nhắc nhở đứa cháu gái.

- Gia gia ta đã biết.

Nàng gật đầu lia lịa, đối với nàng việc biết được hắn còn sống là một niềm hạnh phúc lớn, đến bây giờ nàng mới xác định được mình lại yêu hắn đến cỡ nào...
....

Phủ Viêm gia

- Thành chủ xin tha mạng.

Cái tên này là tên bắt giữ lấy Anh Vũ lúc trước, hắn đã từng nghĩ mình phúc khí lớn vì đã nắm tron tay sinh mạng Anh Vũ thế nhưng hiện tại lại trái ngược với hắn nghĩ. Khi thấy Anh Vũ tự bạo tu vi hắn liền sợ đến tè ra quần nhanh chóng thả Anh Vũ bay đi. Cũng vì thế mà tạo cho Anh Vũ cơ hội biến mất trong gan tất.

Đúng như gia chủ Trần gia dự liệu lúc này Viêm gia cũng là một mớ hỗn loạn, gia chủ Viêm gia Viêm Hải lúc này tức sôi máu lên một chưởng đánh ra tên vệ binh trước mặt quỳ này thế mà vỡ vụn thành một vũn máu lớn. Hắn la lên:

- Khốn kiếp... Viêm gia ta không nhận phế vật.

Tất cả mọi người đều run sơn trước sự giận dữ của vị thành chủ đại nhân này, chỉ có con trai hắn mới có đảm lượng này đứng ra nói:

- Cha... Nghiệt chủng này nếu để hắn sống là mối họa lớn đối Viêm gia chúng ta.

Viêm Hằng nghe Viêm Tề nói vậy tức giận đùng đùng nhìn con trai mình nói:

- Ta cần ngươi dạy sao... truyền lệnh xuống phong tỏa tin tức Anh Vũ còn sống.

- Vâng, thưa cha...

Viêm Tề nghe lệnh ra ngoài

Viêm Hằng quay đầu nhìn đứa cháu mình lại nói:

- Viêm Nhạc, ngươi liên lạc với tên kia nói rằng ta có thể giúp hắn ngồi lên vị trí gia chủ Đỗ gia còn có thể leo cao hơn... nhưng cũng cho hắn cảnh cáo nên biết rõ hắn là con chó do ai nuôi... phản lại Viêm gia ta chỉ có chữ chết mà thôi

Viêm Nhạc nghe gia gia mình lãnh khốc nói cũng không nhịn được run rẫy liền dạ dạ vân vân rồi cũng luôi ra ngoài.

Viêm Hằng ngồi tựa ghệ miểm cười lẩm bẩm:

- Đã đến lúc nên ghặp lão bằng hữu rồi.

.....

Bên trong một tòa tháp tâm tối, rất nhiều tiếng hét thảm thiết cứ thế truyền ra làm những bầy yêu thú xung quanh đó cũng hoản sợ không dám đến gần. Trong một buồng giam nhỏ người trung niên toàn thân gông xiền đang bị tra tấn thảm khốc nhưng lại không hé môi nữa lời.

Tên vệ binh thân mang ngân giáp chấp chưởng tra tấn thường ngày dường như cảm thấy đã nhàm chán liền mở miệng nói:

- Lão thiếu gia của ta à... chức gia chủ ngươi đã không còn thì tội tình gì phải chịu khổ... chỉ cần ngươi giao thiên ấn chắp tay xưng thần thì niệm tình máu mủ gia chủ chắc chắn sẽ không giết ngươi... nghe ta ngoan ngõa giao ra đi.

Vị trung niên bị xiềng xích dường như cũng không có phản ứng gì khiến hắn bực bội hầm hầm 1 cước đá cửa lao đi ra ngoài.

Vị trung niên toàn thân xiềng xích thấy xung quanh đã không còn người nào lúc này ngẩn mặt lên nhìn về nơi xa xăm lại chua xót nói:

- Hài nhi... là phụ thân có lỗi với hai mẹ con người.

Dường như cảm thấy một tia hồn niệm trên cơ thể con trai mình đã biến mất thì hắn đã biết con trai của mình gặp rắt rối, nhưng hồn niệm hắn lại có một nếu đã tiêu tán thì mạng Anh Vũ sẽ không còn may mắn như lúc này nữa. Hắn đau khổ lại thì thào trong lòng:

- Hi vọng mẹ con hai người có thể bình an sống hết kiếp này.

Chương 8: Thánh vật

Trời tờ mờ sáng, đám sương che phủ đi cánh rừng già xanh biết, ven bên bờ suối lúc này Anh Vũ vì cơn rét nên cũng đã bò dậy, gắn gượng từng chút một dựa lưng trên phiến đá.

Hồi tưởng lại những gì đã qua, hắn cảm thấy ác mộng sẽ trở thành sự thật khi thực lực không bằng người ta, hắn hối hận mình lúc trước thật quá liều lĩnh. Nếu hắn đủ minh mẫn hơn trong sự việc lần này thì hắn cũng không bị người ta hại rơi vào hoàn cảnh này. Hắn thở dài thầm nghĩ:" có đôi lúc nên dùng đầu óc trước khi hành động."

Lần này thì tốt rồi, người ta mời mọc hắn đưa hắn vào tròng dùng hắn để uy hiếp mẹ khiến hắn không thể thầm mắng mình một câu ngu xuẩn.

Thật ra cũng không thể trách Anh Vũ được, mặt dù được gia tộc huấn luyện cách dùng người từ nhỏ thế nhưng kinh nghiệm sống còn quá ít đối mặt với thực tại thì việc ăn thua thiệt là điều khó tránh khỏi.

Anh Vũ cảm thấy lo lắng, lo cho gia tộc có vì hắn mà gặp phải biến cố gì hay không. Mặt dù từ nhỏ hắn vẫn cảm thấy gia tộc luôn rất chán ghét mình, nhưng dần lớn lên thì tình cảm lại càng xoa diệu đi, gia tộc vì hắn mà không tiếc hi sinh hết thẩy đây cũng là một đoạn nhân tình quý giá bậc nào mới được.

Nhưng lo lắng nhất chính là người mẹ của mình, hắn không lo mẹ mình sẽ gặp bất trắc, vì lấy thân phận của bà điều đó là không thể xảy ra. Vì bà là người của Thanh Vân tông cũng còn là gia chủ gia tộc thì vương gia mặt dù muốn động vào thì cũng phải trả một cái giá rất lớn.

Vì chính điều này hắn nghĩ đến con đường bạo thể, nếu hắn chết đi thì bà sẽ không bị người khác lấy mình ra để mà uy hiếp bà. Nhưng hắn lo lắng là liệu hắn biến mất như vậy bà có đau lòng mà suy nghĩ hành động thiếu chu toàn hay không.

Nhắc đến việc này hắn lại không hiểu, mặt dù lúc ấy vết thương hắn có nặng đến đâu nhưng việc thất thoát tu vi là điều không thể. Nghĩ lại hắn không khỏi cự lại cơn đau ngồi xếp bằng lại cảm nhận nội kình trong cơ thể, quả nhiên hắn đã không thể cảm nhận được nội kình trong người. Hắn lại nén đau vận dụng công pháp lại một lần nữa cảm nhận thiên địa linh khí nhưng đúng như điều hắn lo sợ hắn đã mất đi cái cảm giác cảm nhận. Điều này có nghĩa gì, có nghĩa là hắn không có khả năng khôi phục lại một thân tu vi sẽ trở thành một người thường chân chính.

- Ta không tin... tuyệt đối không tin.

Hắn cắn răng hét lớn rồi lại điên cuồng cảm nhận.

Đối với việc trở thành một phế nhân thì hắn không cam tâm. Hắn cần sức mạnh, một sức mạnh chân chính có thể bảo vệ gia tộc, bảo vệ người nhà, bảo vệ mẹ hắn cùng với những người xung quanh hắn.

Một giờ, hai giờ trôi qua trong cơn đau nhức toàn thân hắn cứ ngồi lỳ ở đó tiếp tục cảm nhận. Nhưng cũng là uổng phí mà thôi. hắn không có cảm nhận ra bất cứ thứ gì.

- Haha... đúng là buồn cười... buồn cười chết ta mà... bản thân ngay cả mạng còn khó giữ ngươi lấy cái gì mà cuồng tu luyện đến như vậy.

Lúc này một tiếng cười to cùng tiếng trêu chọc phát ra nhất thời làm hắn giật mình.

Hắn cắn răng hỏi:

- Là ai đang nói... có bản lỉnh thì đứng ra đây, dấu đầu lòi đuôi không phải là hảo hán.

- Là ta... ta cũng không phải hán tử gì cả ngươi cũng không cần nói ngoa đến như vây.

Hắn giật mình, thì ra âm thanh này phát ra từ trên người của hắn. Vội vàng mò mẫn khắp người trống trơn chỉ thấy ngọc ấn lúc này không ngừng phát sáng như là ý nói là nó đang nói chuyện với mình.

Anh Vũ lấy ngọc ấn đặt lên tay ánh mắt không ngừng truy xét rồi lại hỏi:

- Ngươi là cái thứ đồ gì sao lại biết nói chuyện.

- Ngươi mới chính là cái thứ đồ, cả nhà ngươi là cái thứ đồ, gia gia ta sống qua mấy vạn năm chưa hề có ai gọi ta như vậy, đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh.

Ngọc Ấn lại sáng lên truyền ra âm thanh giận giữ nói.

- Ngươi nói ngươi là cái gì... không nói ta liền ném ngươi...

Anh Vũ vừa giận vừa bùn cười, không ngờ một đồ vật lại cứ như vậy mà mắng người, không những thế còn lấy đạo lý ra để mắng.

- Á... tức chết ta... Lưu gia sao lại sinh ra tiểu tử khốn kiếp như ngươi.

- Ngươi câm mồm... ta không phải người Lưu gia, ngươi không nói thì ta ném ngươi đi vậy.

Lưu gia bỏ rơi mẹ con hắn thì hắn cần gì phải nhận bà con chứ.- Được... ngươi được.

Nó rất sợ mất mặt á, một vật bất phàm như nó mà bị ném như đồ bỏ đi cái cảm giác này thì lần đầu tiên gặp nó cũng không dám thử chỉ nén một bụng oan ức đành nói:

- Ngươi biết cái gì gọi là thánh vật chứ.

- không biết...

Anh Vũ không cần nghĩ ngợi trả lời.

- Vậy ngươi biết linh vật.

Nó lại nói.

- Không biết.

- Thế ngươi biết cái gì... ngươi là người rừng à.

Nó dường như không được kiên nhẫn nũa, tên nhóc này cái gì cũng không biết hắn không phải người rừng xuống chứ. Nhưng nó cũng không biết là ở nơi như này thiên địa linh khí thưa thớt tu luyện hẳng là rất khó đạt đến ngưỡng cửa kia đừng nói là xem qua đồ vật như hắn.

- Ngươi còn không nói ta liền ném.

Anh Vũ làm bộ cầm ngọc ấn quơ lên trời như sắp sửa ném đi.

- Đừng ta chịu thua ngươi... ta nói là được

Hắn dường như sợ bị ném đi liền nói:

- Trước sự sống hình thành thì trên đại lục đã xuất hiện các nguyên tố kim, mộc, hỏa, thủy thổ, các nguyên tố này do thuốc tính khác biệt nên xung đột gay gắt với nhau tạo làm trời đất rung chuyển. Lúc này sự sống xuất hiện, nhưng vô ý hay hữu ý sự sống này khi sinh ra lại mang các nguyên tố giúp dung hòa tự nhiên. Sau đó, những cá thể có thiên phú giác ngộ cao đã hiểu và lợi dụng chúng để hấp thu linh khí trong trời đất để bộc phá những tìm ẩn trong cơ thể. Dần dần trời đất rơi vào trạng thái ổn định không còn địa chấn, núi lửa hay những cơn đại hồng thủy nên sự sống bắt đầu sinh sôi nảy nở một cách nhanh chóng. Nhưng một số chiến tích vẫn còn, linh vật là thai nghén của trời sinh ra, chúng nó là vật chứa của những nguyên tố mới được sinh ra sau khi đại chiến các nguyên tố chấm dứt.- Các nguyên tố mơi... chẳng lẽ còn có các nguyên tố mới ngoài năm loại nguyên tố kim mộc hỏa thủy thổ...

Anh Vũ dường như biết kiến thức mà mình biết mấy năm qua chỉ là đồ bỏ đi á, những thứ ngay trước mắt dường như đang hấp dẫn hắn, chăm chú càng nghe lại càng thấy một chân trời mới.

- Ta nói ngươi là người rừng thì chính là người rừng mà.

Nó nói xong liền cảm giác mình nóng quá mất khôn, sợ tên này lại đem nó ném đi liền vội vàng nói tiếp:

- Đúng vậy, linh vật nắm giữ các nguyên tố mới này, điều kì diệu hơn nũa là vì trong các nguyên tố này lại chứa ngũ đại nguyên tố nên không những không tuân theo quy luật của ngũ đại nguyên tố mà còn mang thuộc thính chấn uy chúng.

- Lợi hại như vậy... vậy các nguyên tố mới đó là gì?

Anh Vũ ánh mắt nóng bỏng nhìn nó.

- Trời đất liên sinh ra ba linh vật nắm giữ ba thuộc tính khác nhau mà theo các chưởng khống giả lúc ấy đặt tên theo thứ tự là băng, phong và lôi. Các chưởng khống giả lúc ấy sau mấy vạn năm mày mò nghiên cứu ruốt cuộc cũng tìm ra giải pháp tốt nhất để tạo ra cái mà họ gọi là thánh vật như ta bây giờ để họ có thể mượn trợ lực của chúng ta một cách tốt nhất. Biết được sự tồn tại của thánh vật lúc ấy đã khiến cho các đại chưởng khống gia nổi lòng ham muốn dẫn đến cuộc đại chiến lớn khiến cho trời đất rung chuyển. Trận chiến kết thúc khi cuối cùng ba đại thánh vật đã rơi vào ba đại gia tộc lớn đó là Lưu gia, Hà gia và Đăng gia.

- Lưu gia, Hà gia và Đăng gia... Là ba gia tộc lánh đời cai quản một cỏi không gia thiên địa trong truyền thuyết đó sao.

Hắn thương nghe gia gia kể về chuyền xưa nên cũng biết chút ít, nhưng nghe gia gia nói nó cũng chỉ là một truyền thuyết nên cũng không coi quá tin là thật.

- Sao giờ người còn có muốn ném ta đi.

Ngọc ấn đắt ý phát sáng truyền âm cho Anh Vũ.

Anh Vũ lúc này chăm chú nhìn Viên ngọc ấn này một hồi nghĩ gì đó rồi lại hỏi:

- Tại sao hắn lại đưa cho ta.

- Ngươi nói đó là cha ngươi.

Nó phát sáng dường như rất hiểu ý của Anh Vũ.

-Ukm

Hắn gật đầu đáp.

- Thánh vật là vật hộ sơn cho gia tộc, vì vậy chỉ có gia chủ các đời của gia tộc mới có thể nắm giữ. Tên kia vì tin lời kẻ giang hãm hại đã bị đảo chính sau đó bị người ta truy sát rồi mới gặp mẹ ngươi. Nếu như ta được cha ngươi giao lại cho ngươi thì ngươi chính là gia chủ đời tiếp theo của Lưu gia.

- Lời ngươi nói là thật.

Anh Vũ dường như không tin vào tai mình, điều này giống như là mơ, bỗng dưng lại trở thành gia chủ của một trong ba đại gia tộc lánh đời.

- Đương nhiên là thật nhưng trước hết ngươi đây là đang cần có thực lực để đánh về cái đã rồi nói tiếp... giờ ngươi mà xuất hiện thì không khỏi dẫn dê vào miệng cọp.

Anh Vũ càng nghe thì càng say mê, được ngọc ấn cho biết thì ba đại gia tộc lánh đời tất cả bọn họ đều nắm giữ ngũ đại thuộc tính, đó là điều không hề lạ lẫm gì, bỡi vì bọn họ là những gia tộc của những chưởng khống giả. Lại nghe ngọc ấn nói, những người này là những người đi đầu trong việc lĩnh ngộ thiên địa, có thiên phú giác ngộ cao. Họ đã không hề có tuổi thọ, nhưng sống lâu lại sinh buồn chán, những người này trong một lần dò xét thiên địa chí nguyên đã tìm ra lỗ hỗng không gian. Trong lỗ hỗng không gian ấy có thiên địa chí nguyên dao động, trong đó còn có khí tức của sự sống, liền xé rách không gian mà tiến vào.

Anh Vũ dường như cảm thấy một dòng máu nóng dân trào trong cơ thể, đôi mắt hắn đỏ ngầu dường như hắn đã có ước mơ. Từ nhỏ sức mạnh mà hắn khao khác chỉ là có thể là mạnh hơn tên thành chủ Viêm gia kia để hắn có thể bảo vệ gia tộc, thế nhưng ngay hôm nay hắn cảm thấy cái thứ sức mạnh ấy nhỏ bé đến đáng thương. Hắn bây giờ đã biết một chân trời mới, nên việc do dự để sải đôi cánh bay cao bay xa là điều không có khả năng đối với hắn. Điều quang trọng hơn nữa là hắn muốn điều tra sự tình cha hắn năm ấy, nhưng muốn tra phải đủ thực lực để có thể đánh về.

Chương 9: Luyện người

- Ngươi nói là người trong ba đại gia tộc đều có thể cảm nhận được ngũ đại nguyên tố điều này là thật?... Vậy tại sao ta chỉ có thể cảm nhận được hai nguyên tố mà thôi, điều này chẳng lẽ nói thiên phú ta quá kém cỏi sao.

Anh Vũ nghe được ba đại gia tộc đều có thể nắm giữ được ngũ đại nguyên tố, thế nhưng từ trước đến giờ hắn chỉ có thể cảm nhận được hai nguyên tố đó là mộc hệ và kim hệ mà thôi, chẳng lẽ thiên phú hắn lại kém đến như vậy. Điều này cũng là một đã kích hắn rất lớn, nếu nói là từ trước đến gì thiên phú hắn chỉ là phế vật vậy thì từ mấy năm nay hắn là tự đại hay là cái thành nhỏ như Viêm thành thật sự chỉ toàn là phế vật.

- Ngươi thiên đúng là hơi kém so với người trong ba đại gia tộc kia vì ngươi huyết mạch không tinh khiết nên việc cảm nhận được hết tất cả ngũ đại nguyên tố là điều không thể, thế nhưng cơ hội vẫn còn, nếu như ngươi chịu cố gắn chỉ cần có thể thức tỉnh được huyết mạch của Lưu gia thì ngươi cũng thể cảm nhận được ngũ đại nguyên tố.

Ngọc ấn lại nghiêm nghị truyền âm, mặt dù nó chưa từng thấy qua trường hợp như Anh Vũ lúc bấy giờ thế nhưng hắn vẫn hi vọng tên tiểu tử trước mặt này nên cố gắn cũng là vì bản thân hắn sau này. Nó cũng tin tưởng tên này có thể dùng ý chí của hắn có thể khiến cho thiên địa dị tượng cũng không phải là người bình thường.

- Ngươi nói là thật.

Là sức mạnh á, nếu như người có thể cảm nhận được hai nguyên tố thì là thiên tài, vậy thì cảm nhận được ngũ đại nguyên tố thì là cái gì, việc này coi như là hắn chưa biết còn nếu như là biết rồi thì trừn khi không thể nhưng nếu là có hi vọng thì tại sao lại không thử, hắn âm thầm tự nhủ với bản thân " Không, là nhất định phải được.

- Haizz... chỉ đáng tiếc, trên người ngươi lại mang độc không còn sống được mấy ngày.

Nó tỏa sáng truyền âm lại, đây là điều nó cảm thấy rất tiết cho một nhân tài cứ thế mà chết đi. Nó cảm thấy tiếc nhiều hơn là không bao lâu nữa hắn sẽ lưu lạc nơi này chính thức trở thành phế phẩm trong mắt người ta. Mặt dù biết nếu như có người biết được quyền uy của hắn sẽ đỏ mắt, thế nhưng là một thánh vật như hắn cũng không muốn cầu xin người khác thu hắn làm chủ. Một điều nữa là trên người hắn lại có ấn ký của tên nhóc này do cha hắn phát họa, nếu như tên nhóc này không tình nguyện truyền lại cho người khác thì nếu như tên tiểu tử này chết thì hắn cũng sẽ không có khả năng lại nhận chủ một lần nữa. Điều này có nghĩa gì. nghĩa là nó sẽm chìm vào giấc ngủ, chờ một vị chưởng khống giả nào đó thức tỉnh nó nói cách khác là nếu như không có vị chưởng khống giả nào gặp được thì trước mắt người đời nó trực tiếp trở thành một phế phẩm.

- Ngươi nói ta trúng độc?

Anh Vũ một hồi nghe chuyện xưa thì nghe ra được chuyện liên quang đến mình, ngọc ấn nói cho hắn biết là bản thân đã trúng độc khiến hắn cơ thể suy nhược không thể cảm nhận được linh khí. Điều này hắn cũng đã nghi ngờ từ lâu nhưng hắn cũng không dám tin nhưng lại được ngọc ấn xác nhận thì không tin hắn cũng phải tin.

- Đúng vậy, độc dược ngươi trúng không tầm thường, ta có thể cảm thấy nó đã lan truyền tới tận xương tủy ngươi...

- Ngươi cái đồ chết tiệt nhà ngươi, nếu ngươi đã cảm nhận được độc dược của ta thì ngươi sẽ biết ta là trúng độc thế nào, thế sao ngươi không ngăn ta lại.

Anh Vũ cảm thấy rất bực bội, cái tên này có thể theo hắn mới đêm trước khi hắn trúng độc, nói chính xác hơn là lúc Anh Vũ trúng độc thì nó đã tồn tại trên người. Bằng vào khả năng nhận biết được độc tố thì nếu nói nó không biết Anh Vũ ăn cái gì mà phát độc là điều không thể.

- Ngươi hô hét cái gì... ta bị cha ngươi phong lên người một đạo tàn hồn ấn ký của hắn, trừ khi tàn hồn đó biến mất thì lúc đó ta mới tỉnh lại.

Nó dường như bực bội nói.

- Vậy sao ngươi bây giờ lại tỉnh lại.

Anh Vũ không chịu thua lại hỏi.

- Ngươi cho rằng cái gì, nếu không phải vì ngươi gặp nguy hiểm à, không phải nhờ đạo tàn hồn ấy kéo ngươi đi thì bây giờ ngươi còn không giữ được nắm sương đừng nói chi là mạng.

Ngọc ấn khinh thường truyền âm cho Anh Vũ.

- Vậy nếu như ngươi nói như vậy thì mười mấy năm qua tàn hồn kia vẫn ở bên cạnh mẹ ta với ta thế nhưng tên này tại sao lại không xuất hiện.

Anh Vũ rất ấm ức, càng nghe càng cảm thấy cái tên cha này thật đáng hận, mười mấy năm nay mẹ hắn đã chịu khổ như vậy là vì cái gì, ngày ngày bên cạnh vậy mà vẫn thờ ơ không xuất hiện, hắn nghi ngờ cái tình cảm thiên liên mà mẹ hắn kể á.

- Ngươi tưởng hắn không muốn xuất hiện à, trên người hắn mang là tội đồ của gia tộc, bị gia tộc truy sát người thân nhất của hắn đã gắn lên ấn ký truy tung nếu nơi nào có linh lực của hắn phóng ra thì tên kia tất sẽ cảm nhận ra được... Nếu như là hắn phát hiện được mẹ con các ngươi thì liệu hai người sẽ không giữ được mạng.

Ngọc ấn truyền âm nói.

- Thế thì tại sao hắn lại phong ấn ngươi.

Anh Vũ dường như tò mò lại hỏi, nếu lão cha này thật sự còn quang tâm hắn thì sao không để tên trước mặt này hiện thân, mặt dù hắn không biết thánh vật này có cái gì là đại thần thông nhưng với kiến thức của nó cũng có thể giúp hắn rất nhiều.
- Ngươi là ngốc tử à, thứ hắn đang tìm cũng không thể chính xác nói là mẹ con ngươi mà là ta, có được ta thì hắn có thể danh chính ngôn thuận ngồi lên vị trí gia chủ. Nếu ta thức tỉnh thì hắn sẽ có cánh cảm ứng được ta, đối với mẹ con người đường sống cũng không có.

- Thế nhưng bây giờ ngươi lại thức tỉnh, thế không phải là mẹ ta gặp nguy hiểm sao.

Hắn không lại cho ngọc ấn nói tiếp lại giành nói, điều hắn quang tâm là an nguy của mẹ, hắn có thể gặp nguy hiểm nhưng hắn muốn mẹ hắn sống cho thật tốt.

- Điều này ngươi không cần phải lo, mặt dù đạo tàn hồn mà cha ngươi để lại, vì cứu ngươi mà tiêu tán, thế nhưng hắn cũng chuẩn bị kỹ càng, lúc mà hồn niệm tiêu tán thì một đạo ấn ký khác sẽ được hình thành trên người ta, giúp ta có thể ngụy trang thành ngũ đại nguyên tố trong thiên địa, thế nhưng thời nó cũng có giới hạn thời gian

- Là bao nhiêu lâu.

Nghe được có giới hạn thời gian Anh Vũ dường như lo lắng không nhịn được nữa lại cướp lời hỏi.

- Ngươi sốt ruộc cái gì... binh đến thì tướng đỡ thôi.

Ngọc ấn lại nói tiếp:

- Là mười năm, ta giúp ngươi tu luyện mười năm nếu đến lúc ấy ngươi không đủ thực lực để chống đỡ thì hãy ném ta đi, sau đó đưa mẫu thân đến băng giới, năm xưa phụ thân ngươi có ơn với Hà gia, ngươi đến đó cũng là nước cờ cuối cùng của hắn để mẹ con có thể sống yên ổn hết kiếp.

Anh Vũ dường như thán phục vừa cảm động trước suy tính của cha mình, biết được cha hắn vẫn mặt dù thân bị giam cầm thế nhưng vẫn suy nghĩ cho hai người bọn họ,bây giờ hắn không còn ác cảm với cha mình nữa nên liền hỏi

- Vậy cha ta bây giờ thế nào.

- Còn thế nào, đương nhiên nếu ta vẫn còn ở trong tay ngươi thì hắn ắc hẳn còn sống, thế nhưng nếu một ngày nào đó ta được tìm ra thì giá trị sống của hắn không còn thì với tính cánh của người kia thì hắn tất nhiên sẽ chết.

- Cha... người yên tâm, ta sẽ cứu người.

Từ cha mặt dù còn lạ lẫm đối với hắn thế nhưng mười mấy năm nay mặt dù miệng thì nói hận cha mình thế nhưng trong thâm tâm của hắn vẫn khao khác có một người cha, luôn yêu thương, che chở cho hắn như bao người.

- Lời nói mạnh miệng thì không cần... mạng sắp đi tong rồi múa mép cái gì.Ngọc Ấn khinh bỉ nói.

- Cha ta nói ngươi phục tùng ta mười năm đương nhiên tất sẽ có đạo lý, nếu ông ấy tin tưởng ngươi ta liền cũng tin tưởng ngươi, ta tin chắc ngươi sẽ có cánh giải trừ độc tố.

Anh Vũ nén đau cười cười nói.

- Khua môi múa mép giống cha ngươi như đúc... haizz tại sao số ta lại khổ như vậy, liền cứ như vậy rơi vào trong tay hai cha con ngươi.

Nó lại nói tiếp:

- Việc giải độc trên cơ thể ngươi ta hoàng toàn không có, bởi vì độc tố này không thể giải, cái ngươi ăn vào là nhuyễn cốt đang, đang dược này thì nếu chữa trị kịp thời thì có thể... Thế nhưng tên hạ dược ngươi lại lòng dạ nham hiểm, không biết dùng cách thức gì lại khiến cho dược liệu thấm nhanh đến tận xương tuy. Bây giờ ba động linh lực ngươi đã biến mất, không quá năm ngày toàn thân ngươi sẽ thúi rữa đau đớn mà chết.

- Thật sự là không còn cách nào sao.

Anh Vũ thật sự còn rất nhiều chuyện phải làm, hắn cần phải sống để bảo vệ mẹ hắn và còn tìm cha hắn vì vậy hắn không thể chấp nhận việc buông xuôi.

- Cách thì có, nhưng phải dựa vào nghị lực, lại còn quang trọng nhất là xem ở tạo hóa của ngươi.

Ngọc Ấn phát sáng nói.

- Ngươi nói, chỉ cần là một tia hi vọng ta liền không thể tư bỏ.

Anh Vũ đôi mắt sáng ngời lại chờ đợi ngọc ấn nói cho mình biết cách để cứu mạng nhỏ của mình.

- Chất độc ngươi mặt dù đã không có đang dược nào có thể trị khỏi, thế nhưng ta lại nghĩ ra một cách hẳn là có hiệu quả...

- Nói trọng điểm đi

Anh Vũ đang rất đau đớn á, bây giờ từng phút từng giây của hắn là rất trân quý nhưng tên này sao lại cứ lề mề không nói, làm hắn buồn bực.

- Gấp cái gì, dục tốc bất đạt ngươi chưa từng nghe sao.

Nó khinh thường trả lại một câu, rồi lại giải thích tiếp:

- Trong cơ thể ta tồn tại không gian pháp tắc chí lôi, nếu ngươi nguyện ý ta liền đem ngươi vào, mượn vào linh lực lôi quang của ta trọng tố lại huyền kinh bác mạch của ngươi... đây cũng là cách ta nghĩ ra chiếu theo sách y thì nó cũng giống với luyện đan nhưng khác ở chổ là luyện người... đan dược nếu không luyện thành thì nguyên liệu sẽ bị tiêu tán mất. Con người cũng vậy, nếu luyện không ra thì thần hồn câu diệt... Như ta đã nói, chưa từng có ai dám thủ qua cả ngay cả các đại la tôn giả cũng không dám đem mạng mình ra cược cả huống chi ngươi giờ chỉ là người bình thường.

- Cuối cùng cũng là một chữ chết vậy thì liền thử.

Anh Vũ không còn lựa chọn nào khác, không thử cũng chết mà thử cũng chết vậy thì liền liều một phen.

- Ngươi nói đúng, bây giờ ngươi đã không còn cơ hội lựa chọn vậy thì liền thử một lần, nhớ kỹ lôi lực oanh tạc người thường không thể nào chiệu nỗi, nhưng ý chí con người là một điều vi diệu, hãy nghĩ đến người mà ngươi muốn bảo vệ, họ đang chờ ngươi nên ngươi không thể chết.

Nó thở dài rồi lại nói tiếp:

- Haizz... lời thừa thải thì không cần phải nói, ngươi ngồi xuống hít thở thật sâu ổn định tinh thần ta sẽ đưa ngươi tiến vào.

Chương 10: Chưởng khống giả lôi hoàng

- Đã một ngày rồi vậy mà còn chưa trùng tố được, hay ta đã quá coi thường pháp tắc trong trời đất này.

Trọng tố thất kinh bác mạch chẳng khác gì từ bỏ cơ thể cũ cải tạo lại cái mới, nói cách khác có thể nói là kim thuyền thoát xác, chẳng khác gì đi ngược lại với quy luật tự nhiên, khó muôn ngàn khó.

- Đáng chết sao vẫn không được.

Anh Vũ lúc này răng cắn lên môi muôn vạn khó khăn giữ lại tia ý thức nhỏ nhoi, sức chịu đựng của hắn đã đến giới hạn, mặt dù ý chí của hắn mạnh nhưng vẫn là con người bằng xương bằng thịt thì lại sao có thể chịu được cơn cuồng bạo của lôi quang chứ.

Cơ thể đã chằn chịt những vết thương, nỗi đau càng lúc lại càng tăng, hắn dần mất đi ý thức, chỉ có những tia ý thức cuối cùng vẫn mạnh mẽ lưu lại trong tâm trí hắn không hề biến mất. Vì cái gì mà hắn phải liều mạng tu luyện đến như vậy, chính là vì bảo vệ người nhà, bảo vệ mẹ và những người xung quanh, dần dần những ý thức trách nhiệm ấy đã trở thành sự cố chấp trong tâm trí hắn khiến hắn không thể nào buông tay.

- Tên tiểu tử này vậy mà đã chiệu được đến hai ngày rồi vậy mà việc trọng tố kinh mạch vẫn chưa xong... khí tức vẫn còn, tiểu tử này có thể chiệu đựng đến bây giờ cũng đã coi như một kỳ tích.

Ngọc ấn lúc này cũng sốt ruột, nó có thể cảm thấy những gì xảy ra trong nó, mặt dù khí tức Anh Vũ vẫn còn nhưng cũng đã ngày càng yếu dần đi. Điều mà hắn khâm phục nhất là tiểu tử này vậy mà đã chịu đựng được đến hai ngày, vượt qua sự dự liệu của hắn.

- Hay là ta đã sai, việc trọng tố đối với con người là điều không thể.

Nó thầm nghĩ, thế nhưng cung đã lên dây thì cũng không thể thu hồi được nữa, chỉ còn cách tiếp tục yên lặng mà quang sát.

Một ngày lại một ngày nữa trôi qua, đã qua mười ngày Anh Vũ vẫn ngồi đó vẫn không hề có tiến triễn gì trong cơ thể, ý thức hắn mười ngày trôi qua vẫn đấu tranh giữa sự sống và cái chết.

- Vẫn là không được... haizzz, quả nhiên là không thề.... ồ là cái gì đó đang ở bên trong cơ thể ta.

Lôi ấn lúc này bỗng dưng xuất hiện một vòng lôi quang vàng nhạc lúc ẩn lúc hiện.

- Thì ra là ấn ký ngươi vẫn còn lưu lại trên thân thể ta, nếu như đạo tàn hồn của ngươi có thể xuất hiện thì chắc đạo thân của ngươi lúc này cũng rơi vào khốn cảnh. Haizz tiểu tử này là phúc hay họa phải tạo vào cơ duyên của ngươi.

Thông thường thì chưởng khống giả lúc trước tiếp xúc với nó đã lưu lại một tia ấn ký, nhưng một thời gian lâu dần cách xa nhau thì tia ấn ký kia ngày càng mờ nhạc dần đi. Lúc này vì một nguyên nhân nào đó ấn ký này lại xuất hiện, nhưng ấn ký lại ngưng tụ lại đạo tàn hồn thì điều này lại đại biểu cho đao thân chân chính đang gặp nguy hiểm liên quang đến sinh tử. Nhưng sự xuất hiện của đạo tàn hồn này cũng lại là một tạo hóa của Anh Vũ, ngọc ấn biết mặt dù là kiến thức của hắn là có thế nhưng giữa kiến thức và thực tế cũng có sự chênh lệch. Vậy nên nếu như đạo tàng hồn này có thể giúp Anh Vũ khắc phục thực tế thì cái này quả đúng là thiên đại cơ duyên.

- Tiền bối là ai.

Trong ngọc ấn lúc này, trước mắt Anh Vũ một lão nhân gia thân hình gầy gò râu tóc bạc phơ lại lơ lững giữa không trung xuất hiện trước mặt hắn, nén đau hắn cắn răng hướng vị kia hỏi.

- Người trẻ tuổi ý quả nhiên có ý chí, nhưng điều ngươi cần không phải là ý chí không mà cần phải có kiến thức cùng mưu lược.

Lão già mỉm cười sau đó lại nói tiếp:

- Ta đoán không lầm là chỉ có nó mới cho ngươi cái ý kiến này, cái ý kiến này đúng là không tệ thế nhưng chưa từng có ai thử qua, có thể nói là nghị lực của ngươi ta phải nhìn bằng một con mắt khác... Gặp nhau là có duyên nếu đã vậy thì ta giúp ngươi một tay.

Vị lão già này đúng là vì ý chí kiên cường của Anh Vũ ngay trước mặt mà đạo ấn ký mờ nhạc cũng vì vậy lại sản sinh ra sinh cơ thúc dục một đạo tàn hồn hiện thân, đây đối với hai bên cũng là một đại cơ duyên. Vậy nên hắn mới bằng lòng giúp Anh Vũ. Hắn mở miệng lại nói:

- Như ta đã nói, mặt dù có ý chí nhưng kiến thức ngươi lại thiếu hụt rất nghiêm trọng, ngươi không hiểu gì về lôi điện vậy tại sao có thể dùng nguyên tố này để trọng tố cơ thể chứ.

- Đúng á... tại sao ta không nghĩ ra điều này chứ.

Ngọc Ấn lúc này cũng bừng tỉnh lúng túng tự trách.Còn Anh Vũ lúc này thì nội tâm chửi ầm lên trách ngọc ấn kiến thức hạn hẹp vậy mà cứ tưởng việc gì cũng biết. Anh Vũ lại nói:

- Tiền bối xin lĩnh giáo.

- Năm xưa, các nguyên tố trong thiên địa vì cắn nuốt nhau mới tạo ra ba đại nguyên tố mơi, thế nhưng không chịu chưởng khống của thiên địa nên vị vậy chúng nó không được nhắc tới trong tự nhiên. Mãi đến khi trong lần cơ duyên xảo hợp tại ba địa phương có khí hậu kỳ lạ chúng ta lần lược phát hiện ba vật thể mà chúng ta gọi là linh vất có chứa ba nguyên tố kỳ lạ ấy, phải mất mấy vạn năm nghiên cứu cuối cùng cũng đã hiểu hơn ba nguyên tố ấy. Nhưng điều đó cũng đã xảy ra trận đại chiến ấy, cuối cùng chúng ta quyết định dùng thiên phú để quyết định hết thảy.

- Dùng thiên phú để quyết định.

Anh Vũ tò mò lẩm bẩm.

- Đúng vậy, dùng thiên phú để quyết định, nếu ai có thể lĩnh ngộ ra một trong ba nguyên tố mới sớm nhất thì có thể toàn quyền chưởng khống thánh vật cùng một vùng đất thiên địa nguyên khí của nó. Về sau người đời gọi những nơi đó là linh vực, thiện địa nơi đó mặt dù rất khắc nghiệt thế nhưng nguyên khí nồng đậm rất thích hợp với người tu luyện. Cuối cùng sau mấy trăm năm lĩnh ngộ cuối cùng cũng đã xuất hiện ba người chưởng khống thuộc tính mới, cũng là tổ tiên của ba gia tộc lớn chưởng khống một không gian lúc bấy giờ.

- Không ngờ việc là như vậy.

Anh Vũ cũng không khỏi cảm khái.

- Đương nhiên nếu ngươi đã chọn lôi quang trùng kích kinh mạch cũng không phải là điều không thể, nhưng điều trước tiên là ngươi cần phải hiểu về nó, nắm được nguyên tố lôi quang. Lại nói muốn nắm giữ nguyên tố lôi quang điều quang trọng là ngươi cần phải nắm giữ được hết thảy tất cả các nguyên tố khác.

- Tiền bối nói vậy là vãn bối lại vô duyên với nó rồi, vãn bối chỉ có thể nắm giữ được nắm giữ hai loại thuộc tính trong thiên địa.

Anh Vũ cảm thấy cảm khái không thôi.

- Tiểu tử ngươi trên người mang trên người dòng máu gia tộc lưu gia ta, vậy thì việc nắm giữ năm loại nguyên tố đối với ngươi là có thể. Mặt dù việc đấu đã trong gia tộc ta đã vô pháp vô thiên nhúng ta vào nhưng ngươi đã nắm giữ ngọc ấn, lại nói nói ý chí kiên định cùng với sự quyết đoán của ngươi thì thành tựu sau này sẽ không tầm thường thế thì ngươi là gia chủ đời tiếp theo của lưu gia ta cũng là việc tốt. Vậy thì lão tổ tông như ta cũng không keo kiệt, ta csex giúp ngươi thức tỉnh dòng máu lưu gia chảy trên người ngươi. Mặt dù thế nhưng ngươi cũng phải ở lại đây chịu oanh tạc của lôi quang thêm vài ngày, nếu chịu đựng được đây cũng là thiên đại cơ duyên, nhưng ngươi đã không còn lựa chọn thứ hai rồi, nội trong vài ngày tiếp theo nếu ngươi thất bại thì ngươi sẽ than thành mây khói.

- Tiền bối, vãn bối tận lực.
Anh Vũ nghĩ về mẹ kiên định gật đầu.

- Ta cũng không biết ngươi vì cái gì lại cố gắn đến như vậy, thế nhưng vẫn là câu đó có giữ cho tinh thần kiên định.

Lão già nhìn Anh Vũ trên người đã loan lỗ những vết máu khắp mình, da thịt lẫn lộn đã không còn hình người rồi mà chính là một cái quái nhân, thế nhưng hắn vẫn kiên trì ngồi tại chỗ ấy vẫn giữ được tia ý thức đây không phải là một người thường có thể làm.

Lão giả khuyên nhủ xong lại thoát ấn thoát hiện tan thành một lớp màng lôi điện mỏng màu vàng cuốn lấy Anh Vũ quanh thân.

Anh Vũ mặt cho cơn đau nhức, cũng đã tiếp nhận được luồng điện nóng đang hòa tan vào dòng máu mình không ngừng dân trào tan chảy trong thất kinh bát mạch của mình. Bên ngoài, ngũ đại nguyên tố lúc này không ngừng dao động quanh thân thể hắn. Trải qua thêm hai ngày đau nhức, dần dần cơ thể của hắn ngày càng thỏa mái hơn nhiều so với trước kia. Hắn lúc này đã cảm nhận được lại thiên địa nguyên khí. mừng như điên trong lòng lại gào thét:

- Là mộc hệ, kim hệ các ngươi đã về lại với ta.... sao ta cảm thấy một luồng khí nóng đang chảy trong cơ thể, lại cảm nhận được tiếng nước chảy, lại còn nghe được những dòng địa chấn của mặt đất...

Một màng dị trạng trong cơ thể khiến hắn lại không dám tin, chợt hắn bừng tỉnh đại ngộ.

- Không đúng... đây là nguyên tố... haha... đúng như vị tiền bối ngài nói ta bây giờ có thể cảm nhận được ngũ đại nguyên tố rồi.. haha... quá tốt...

Hắn điên cuồng gào thét, bỗng nhiên nhìn lại thì đã không thấy vị tiền bối đã đi đâu, hắn nghi hoặc hỏi:

- Tiền bối, ngài đang ở đâu.

- Thời gian của ta đã không còn lâu nữa, trước khi biến mất thì lượng trí nhớ hay nói cách khác truyền thừa của ta sẽ chuyển lên cơ thể của ngươi coi như là món quà chia tay của ta.

Trong tâm trí hắn lúc này vang lên đạo âm thanh quyen thuộc mà lão tiền bối đã để lại cho hắn.

- Tiền bối, nếu là truyền thừa ngươi ta đã giữ thì ngài cũng xem như là sư phụ ta, đã là thầy thì là đồ đệ ta cũng phải nên biết tôn tánh đại danh của ngài để trọn với hiếu đạo ở đời.

Anh Vũ lúc này cũng mạo muội nhìn qua lại trong không gian rồi nói.

- Tiểu tử, đạo hồn của hắn đã biến mất, ngươi muốn biết ta cũng có thể nói cho ngươi biết, hắn chính là chưởng khống giả lôi đế.

Ngọc Ấn lúc này lại truyền âm cho Anh Vũ.

- Chưởng khống giả lôi đế...

Anh Vũ thì thầm như khắc sâu người thầy đầu tiên của mình vào nội tâm.

- Ngươi còn cái gì chần chừ chứ... mau mượn cơ hội này cảm nhận lôi lực mượn cơ hội trọng tố kinh mạch... cơ thể ngươi đã sắp chiụ không nỗi lôi chấn nữa rồi.

Nó gấp gáp nói.

Anh Vũ lúc này cũng bừng tỉnh lúc này tâm tính kiên định trở lại bắt đầu mượn trong trí nhớ lôi đế giúp việc cảm nhận thiên địa lôi quang ngày càng dễ dàng hơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau