CHƯỞNG KHỐNG TINH KHÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chưởng khống tinh không - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Gặp Lại Cố Nhân(P1)

Hắn lại là hoàng tộc người....

Không biết từ khi nào nàng đã tỉnh dậy, đứng bên trong thềm cửa nhìn ra Anh Vũ cùng Lâm tướng quân nói chuyện.

- Không ngờ đám này nhị thế tổ vậy mà tìm được ta đến nơi này, vẫn là không từ bỏ ý định sao.

Nàng hít sâu một hơi nhẹ nhàng hướng về đám người Anh Vũ bước đến.

Nàng là Hạ Khả Linh, từ khi tiến vào minh phủ học viện khảo hạch liền biết được nàng là đế quốc đệ nhất thiên kiêu, nắm giữ tiên thiên thiên chi thể truyền thuyết cùng với ba loại thuộc tính mộc, thủy và hỏa. Cái này đúng là phúc khí của nàng, cũng là phúc khí của gia tộc, nhưng mà phúc khí cũng kèm theo tai họa. Nàng xinh đẹp thoát tục liền đã khiến cho đám thế gia vọng tộc thèm nhỏ giải, lại nghĩ đến nàng là thiên kiêu thì cái này lấy về làm vợ thì nhân sinh đúng là nhiều người ao ước. Gia tộc Hạ gia chỉ làm ăn sinh ý nhỏ sao đấu được đám này công tử thế gia vọng tộc, may mắn là nàng thiên phú luyện đan không tệ nên bái nhập độc

- Nàng đã tỉnh...

Anh Vũ mỉm cười hướng nàng nói.

Nàng lạnh lùng không để ý, chỉ là thi lễ với Lâm tướng quân.

- Lâm tướng quân.

"Ngươi cứ giả trang đi",nàng đưa mắt ngọc khinh thường nhìn Anh Vũ.

- Ukm... tiểu nha đầu, ngươi cũng ra mắt nhị hoàng tử đi.

Lâm tướng quân gật đầu giới thiệu.

- Hoàng tử... từ khi nào yến quốc thêm một cái hoàng tử.

Nàng nghi hoặc nhìn Anh Vũ.

Ai mà không biết Yến quốc có một cái hoàng tử Lăng Minh Đức chức, từ khi nào lại ra một cái hoàng tử, mà cũng không phải quá nhanh đi liền lớn như vậy.

- Cha vợ à... được rồi, nàng là ta ân nhân cứu mạng.

Anh Vũ nhìn nàng mỉm cười.

Thấy nàng đối với mình lạnh lùng, hắn thật không rõ nguyên nhân, thế nhưng nếu cứ thế để nàng hành lễ dù dù là chính xác hay là cái giả mạo hoàng tử như hắn cũng là không nên. Hắn mỉm cười nhìn nàng nói:

- Tại hạ Anh Vũ, cảm ơn cô nương cứu giúp.

Đối với cái này ân nhân cứu mạng, hắn muốn dùng tên thật đối đãi, mặt kệ là Anh Vũ hay Hồng Vũ miễn là không lấy họ ra để nói đúng là có thể che giấu được, dù gì Hồng Vũ hay Anh Vũ đều là cùng tên một chữ Vũ.

" Gì?... hắn gọi cái kia lâm tướng quân là cha vợ", nàng cũng là có chút không tin được, đối với vị này tướng quân khó tính thì chẳn ai lọt vào mắt xanh của ngài, đều giống như nàng một loại người đều căm ghét đám này hoa hoa công tử.

- Không có gì.

Nàng trề môi ý bảo không muốn cùng Anh Vũ nói tiếp.

Nàng cho rằng cái này làm chồng không phải cho một cái tiểu nha đầu bệnh tật sao, cái này là muốn dựa hơi phủ tướng quân, so với đám hoa hoa công tử chỉ khác ở chỗ hắn là tâm cơ cao hơn mà thôi, nàng thầm tự nhủ với lòng: " Khả Linh à, mày phải tỉnh táo, không bị tên này mắt lừa". Nàng vội vàng xoay người rời đi, hồn vía cũng là như người ở trên mây liền dậm phải vạt váy cả người ngả ra.

- Á....

Hét thảm một tiếng liền loạn choạn ngã ra, mắt hướng mặt đất mà hôn tới.

Anh Vũ đang đứng gần lúc này hướng eo nàng bắt tới xoay người đỡ lấy nàng, kịp thời bắt được nàng liền nằm trọn trong lòng hắn, hắn mỉm cười mở miệng nói:

- Tỷ tỷ, ngươi không sao chứ.

Dù gì nàng cũng là lớn tuổi hơn, xưng hô như vậy cũng là chuyện thường tình.

- Buôn ra...

Nàng muốn khóc rồi, tên này ở chung hắn là trên thân thể nàng chiếm tiện nghi, tức giận nàng nói ra tiếng lòng:

- Ngươi mau buôn ra... ngươi cùng đám kia công tử chỉ là muốn cùng ta một chỗ, nhưng ta là nên nhắc nhở... ngươi đã có hôn ước, ta cũng không muốn làm ngươi vợ nhỏ, vì vậy ngươi nên chết tâm đi.

Anh Vũ ngây ngốc, một bên Lâm tướng quân cũng là như vậy ngạc nhiên mở miệng hướng Anh Vũ hỏi:

- Ngươi đã chiếm tiện nghi nàng.

Hà Chí cũng cho là Anh Vũ hoa tâm, không nói đến cái kia xinh đẹp nhi nữ thôn dân, cùng một cái em gái gác cổng thành thống lĩnh, thì đúng là vị này cô nương so với hai cô gái trước kia trổ mã hơn nhiều, hắn thầm nhìn vị điện hạ này cười cười thầm nghĩ: " điện hạ của ta à, mặt dù biết ngươi là một cái tốt nam nhân muốn thu nuôi các nàng làm của riêng, thế nhưng là không thể trực tiếp trước mặt cha vợ mình được á... hắc hắc, nhưng mà quá trâu đi... ta thích".Nếu mà Anh Vũ biết được cái này thuộc hạ đầu óc đen tối, hắn thật sự muốn đem cái này đánh cho ba má nhận không ra.

- Tỷ tỷ, ta khi nào cố ý muốn cùng ngươi một chỗ...trọng thương tỉnh dậy mới ý thức được ta là ở nơi này được tỷ chăm sóc... mặt khác, đệ trước đây cùng tỷ cũng chưa từng gặp qua thì làm sao đánh chủ ý với tỷ được.

Hắn đau đầu nói.

Hắn thầm nghĩ có phải hay không vị này tỷ tỷ cùng với cái tiểu mỹ nữ kia là hai chị em hay sao, hai người này đều là cùng một cái chứng bệnh chung là tự cho là đúng.

- Đúng vậy, nha đầu, hắn là một cái nhị hoàng tử lưu lạc bên ngoài, mới xuất hiện trong thành này chưa đến mười ngày sao lại cùng ngươi nhận biết được chứ.

Lâm tướng quân cũng là nghĩ cái này con rễ đúng là không có khả năng biết qua danh tính nàng, sao lại muốn động tay động chân nàng đây.

Nàng nghe được trong lòng cũng có chút lộp bộp thầm nghĩ: " đúng vậy á, hắn là bị thương mới được mang vào đây, lại nói cái này tiểu tử được Trần đại sư để ý thiên phú so với người thường hơn chứ không kém... sao lại đánh chủ ý đến nàng được chứ", nàng đã xem qua thủ đoạn trên người Anh Vũ, cũng biết là không phải người thường so sánh được, lại từ miệng của lâm tướng quân xác định qua hắn chỉ mới tới Vĩnh Xuân thành mấy ngày đúng là thật sự không có nhận biết qua nàng.

" Ấy da... đúng là ngượng chết mà" nàng thầm mắng mình ngu xuẩn, thế nhưng cũng không trách nàng được, mặt dù trong cốc yên tĩnh thế nhưng cũng không ít tên vô lại dùng chiêu trò vào cốc lấy lòng, nhìn thấy Anh Vũ thân phận cao quý xuất hiện trong cốc này nên liền nghĩ vậy.

- Điện hạ... cái này là tiểu nữ đáng trách.

Nàng mắt cỡ đỏ mặt tính cuối người quỳ xuống liền bị Anh Vũ ngăn lại:

- Được rồi... tỷ cũng đã cứu mạng đệ... chuyện này coi như xong đi.

Anh Vũ lắc đầu cười khổ nói.

- Kế Vinh à! ngươi tới đây là việc gì?... chất nữ khỏe không?

Bên trong dược phòng bước ra một lão đầu râu tóc lúc nàu cũng đã hồi phục chuyển lại màu bạc đáng có của nó.

- Đa tạ đại sư vì chất nữ lo lắng, chất nữ hiện giờ vẫn tốt... ta là đến thăm cái này con rể bệnh tình.

Lâm Kế Vinh mỉm cười đáp, lại hành lễ nói tiếp:

- Sự vụ còn đợi ta xử lý... ta xin cáo lui trước.

Mục đích đã đạt được, hắn cuối người hành lễ với vị lão đầu trước mặt sau đó rời đi.

- Haizz... tiểu tử này một mình gánh vát cơ nghiệp gia tộc lại còn lo cho nhi tử bệnh nặng đúng là cực khổ.

Thấy được Lâm tướng quân rời đi, lão đầu thở dài thương cảm nói.- Tiểu tử... ngươi cảm thấy thế nào.

Lão đầu hướng Anh Vũ nói.

- Đây là sư phụ ta, là ngươi chính thức cứu ngươi.

Nàng mở miệng nói.

Anh Vũ được nàng giải thích liền hướng vị lão đầu này thi lễ:

- Đa tạ tiền bối cứu giúp.

Anh Vũ cảm thấy lão đầu này có chút giống với cái dã quỷ hắn từng gặp trong giấc mơ, chỉ khác là vị này lão đầu lúc này râu tóc cũng là một màu bạc trắng.

- Ukm... được rồi nếu như ngươi đã tỉnh thì hãy đến lão trần đi, tránh cho hắn sốt ruột.

Nhìn thấy Anh Vũ toàn thân khôi phục quả đúng là làm hắn bất ngờ, bao nhiêu năm hành y của hắn chưa từng thấy tốc độ hồi phục nghịch thiên như vậy.

- Vâng... thế nhưng ta đây cũng khống biết vị tiền bối kia cư ngụ ở nơi nào.

Cái này sư phụ là hắn chưa hề gặp qua sao lại biết lão nhân gia ngài ấy ở nơi nào được chứ, hắn lắc đầu cười khổ không thôi.

- Được rồi... Khả Linh, ngươi mang hắn đến Hải Minh học viện tìm lão già kia đi.

Lão đầu nhìn nàng nói.

- Nhưng mà...

Nàng ấp úng nói không nên lời.

- Không phải hôm qua vẫn tốt sao...còn ôm nhau ngủ, sao hôm nay lại ngại ngùng rồi.

Lão đầu nhìn nàng thâm ý cười nói.

- Á sư phụ, không cho nói tiếp...

Nàng mặt đỏ mang tai bất đắt dĩ gật đầu, thi lễ sư phụ xoay người cùng Anh Vũ rời đi.

Lão đầu nhìn theo Anh Vũ bóng lưng vui vẻ lẩm bẩm nói:

- Đồ đệ à, cái này không phải ta bán đứng ngươi... nhưng tiểu tử này đúng là rất được.

Thân phận hắn mặt dù đặt thù, thế nhưng cùng nàng không có huyết thống, cũng chỉ là danh sư đồ. Với thiên phú của nàng đúng thật là có thể phong quang vô hạn, nhưng phận là nữ nhi sao tránh khỏi thành gia lập thất, đối với đám tiểu tử con nhà thế gia quả đúng là không làm hắn yên tâm. Tiểu tử này mặt dù con nhà đế vương thế nhưng một cái không tệ nam nhân, dám liều mình xả thân cứu mẹ đó là chữ hiếu, cùng thuộc hạ mình xưng huynh gọi đệ đó là chữ đức, lại nói tiểu nha đầu hình như là không bài xích với hắn, còn một cái ý nghĩ xấu xa của hắn nữa là: " Hắc hắc... tiểu tử này còn trẻ tuổi.... đồ đệ à ngươi nên thỏa mãn rồi".

Đúng là nếu cái này ý nghĩ để nàng biết được thì nàng đúng là sẽ vì sư phụ mà xấu hổ chết mất.


Hải Minh học viện.

- Các ngươi năm nay là tinh Anh của Hải Minh Học Viện chúng ta.......

Trên khán đài, đám giáo viên lúc này đang đọc bài diễn thuyết giới thiệu cho trăm tên học viên mới biết sơ lược về trường.

- Tiếp theo, các ngươi hãy chọn chuyên ngành của mình mà bái nhập.

Hải Minh học viện, là một lò đào tạo nhân tài để phục vụ quốc gia, chuyên ngành học tập gồm có: võ sư, dược sư và trận pháp sư. Ở đây không cưỡng ép mọi người theo khuôn khổ, mặt cho thiên phú thế nào nếu đã là thông qua khảo hạch liền có thể tự mình lựa chọn bái nhập tông môn.

- Các ngươi xếp thành ba hàng, bắt đầu từ trái qua, ai muốn học võ sư có thể đứng ra xếp thành một hàng.

Từng người đứng ra xếp thành một hàng dài, võ sư là lựa chọn của rất nhiều người, võ sư đòi hỏi ít về thiên phú, chỉ cần một đường siên năng liền có thể đề cao thực lực, lại nói võ sư đối với một quốc gia hay thế lực cũng có ảnh hưởng không hề nhỏ.

Kế tiếp là dược sư, chỉ vẻn vẹn mười người bước ra, nghề này đúng là yêu cầu rất cao, người học dược sư không ai mà không phải thiên tài ít nhất khống chế qua ba loại thuộc tính cả, đó là: hỏa, mộc và nước. Vì vậy chức nghiệp dược sư vô cùng ít người, thế nhưng thân phận lại vô cùng cao quý được nhiều người mơ ước.

Sau cùng lại là trận pháp sư, chức nghiệp này có thể đứng ngang hàng với dược sư, mặt dù không đòi hỏi về thiên phú nắm giữ ba loại thuộc tính như là dược sư, thế nhưng cái này chức nghiệp trận pháp không chỉ yêu cầu thông minh lanh lợi mà còn phải lĩnh ngộ thiên địa trời đất, câu thông thiên địa, cho dù là bật kỳ tài ngút trời mà không có thiên phú lĩnh ngộ đúng là không làm được chức nghiệp này.

Chương 57: Gặp lại cố nhân(p2)

Thu Nhược rời chỗ tiến đến trận pháp sư xếp hàng, Viêm thành là nằm giữa núi rừng thường ngày phải hứng chiệu những đợt công kích yêu thú, nếu như là có một trận pháp sư trấn thủ thì đúng là Viêm thành có thể phát triễn dễ dàng, đây là điều nàng nghĩ đến.

Viêm Tiến cũng vậy, hắn nếu là trở thành một trận pháp sư thì có thể nói là địa vị thành chủ trong tương lai hắn có thể nắm chắc, vì vậy hắn cũng rời hàng.

- Thật tốt... ta cùng nàng đúng là tâm linh tương thông.

Thừa Chí mỉm cười bước đến xếp vào hàng Trận pháp sư.

- Cái này cũng thể được.

Nhìn hành động này của hắn, nhiều người trợn to mắt nhìn.

Tên này không phải là từ trong đội ngũ hỗn tạp bước đến mà là từ võ sư hàng ngũ đến, vậy mà còn nói với mỹ nhân là tâm ý tương thông, cái này thông không hiểu là thông chỗ nào đây, hành động này làm không ít người bật cười.

- Tốt, các ngươi nếu đã như vậy thì mọi người từng hàng theo mấy vị chấp sự rời đi.

- Chấp sự đại nhân, còn có người bước đến.

Nhìn thấy một bóng hồng từ từ bước đến, một người trong hàng rũ lòng tốt nhắc nhở.

- Hừ... lần đầu nhập học đến muộn thì cho dù gia cảnh tốt đến mấy cũng bị trục xuất... các người lấy đó làm bài học.

Vị chấp sự không để ý cái kia đến trể nói.

Vị này mỹ nhân bước đến đúng là cực phẩm, nàng ăn diện một bộ váy mộc mạc xanh biết, thân hình chỗ lồi chỗ lõm má hồng, môi đỏ trông thật mê người. Đám này thanh niên thấy được mỹ nữ, hai mắt tỏa sáng đều quay lại nhìn, ngay cả mắt đều không dám chớp.

- Vị này tiên tử sao trong kỳ sát hạch ta đều không thấy qua.

Thừa Chí nhìn thấy mỹ nữ đúng là thèm nhỏ giải, hắn có thể thề với trời xanh rằng đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy mỹ nữ đẹp như vậy. Mặt dù nói cái bên cạnh mình theo đuổi đúng là một cực phẩm mỹ nữ thế nhưng vẫn chưa có phát dục như vị tiên tử này trước mặt. Lại nói gia tộc Hồ gia của hắn tài sản kết xù, tài nguyên tu luyện đúng là không thiếu, vậy nên hắn đến đây cũng chỉ là ôm ấp hi vọng có thể cùng mỹ nữ bàn chuyện nhân sinh.

- Chấp sự đại nhân, tại hạ Hồ gia cũng muốn hướng nàng cầu tình mong các ngài bỏ qua.

Không thể bỏ cái này vưu vật, mặt dù hắn đối vơi Thu Nhược cũng là không thể bỏ qua, thế nhưng cái vưu vật này cứ cho thiên phú tệ đi thì thế nào, cùng nàng phát tiết đúng là không tệ.

- Đúng vậy chấp sự, tại hạ con trai ngự sử...

- Tại hạ gia tộc....

Nam nhân đám này dường như phát điên lên hướng vị giáo sư cầu tình.

Thu Nhược thầm khinh bỉ đám người này.

- Các ngươi... tất cả đều một đám không có tiền đồ.

Chấp sự thở dài nheo đôi mắt hướng vị nữ tử kia nhìn tới, liền ngẩn ngơ, hắn đúng là biết vị nữ tử trước mặt này, không chỉ có thế vị này nữ tử thân phận cao quý ngay cả bọn hắn mà cũng không dám trêu, liền một đám tiểu tử này cũng muốn nhúng chàm, mấy vị chấp sự đại nhân thầm khinh bỉ đám này vô tri.

- Haha... tỷ tỷ, vận đào hoa người đến rồi.

Anh Vũ bước lên nhìn vị tỷ tỷ Khả Linh này nói.

"Đối với Cơ Lệ tiểu mỹ nữ thì vốn luyến của vị tỷ tỷ Khả Linh này cũng đúng thật sự không nhỏ.... chậc chậc.... đúng là có thể tự cao" Anh Vũ nhìn nàng vài cái sau đó bỉ ổi thầm nghĩ.

Nàng không hiếu sao lời nói Anh Vũ lại làm cho nàng có cảm giác mất mát mà bấy lâu nay chưa từng có, vị vậy hừ lạnh nói:

- Đừng nhiều chuyện mau đi thôi.

Lúc này đám lão già chấp sự bước đến hướng Khả Linh hành lễ:

- Linh sư tỷ... buổi sáng tốt lành.

Mặt dù đám này lớn tuổi, nhưng theo bối phận bọn họ đều gọi nàng một tiếng sư tỷ, ai bảo sư phụ nàng là nhị đương gia ở đây chứ.

Sư phụ nàng là dược tông Hứa Bá Vi là phó viện trưởng danh tiếng lừng lẫy có ai mà không biết, không những thế nàng còn là một cái thiên kiêu mười tám tuổi đã là trúc cơ trung kỳ nắm giữ thiên linh thể.

- Vị này là...

Người đi cùng với nàng sao lại là một cái bình thường được chứ, vì vậy mấy tên chấp sự nhao nhao nhìn Anh Vũ hướng nàng hỏi.

- Đây là nhị hoàng tử, là đại tử chân truyền của viện trưởng.

- Hix...Cả đám đều hít một hơi khí lạnh, Trần đại sư viện trưởng thu đồ đệ bọn họ đều có nghe nói qua, đám này lão già không nhìn Anh Vũ tu vi thấp kém mà là nhìn thân phận của hắn, bọn họ là biết được Trần đại sư mấy mươi năm nay chưa hề có ý định thu đệ tử nếu đã là đệ tử chân truyền của viện trưởng thì người này rất bất phàm. Nếu như nói nàng là chân truyền của phó viện trưởng, thì vị thiếu niên này trước mặt còn thân phận cao quý hơn.

- Ra mắt sư huynh.

Đám lão già cung kính nói.

Đám học sinh bên dưới dường như muốn điên rồi, bọn họ không nghĩ đến đôi nam nữ đi đến nơi này có cái nào đối với bọn họ không cùng tuổi tác, thậm chí còn muốn tre hơn, vậy mà lại là sư huynh của đám người chấp sự, có phải hay không bọn họ vẫn là nên vấn an sư thúc đây.

Không chỉ đám này muốn điên, Anh Vũ cũng là muốn phát điên, không ngờ một cái sư phụ đều chưa có thấy mặt qua thì vai vế của hắn lại như vậy lớn hơn đám cường giả trước mặt này." Hắc hắc... vụ làm ăn này đúng là có lời", Anh Vũ bỉ ổi thầm nghĩ.

- Được rồi...

Anh Vũ mặt dù suy nghĩ đen tối nhưng chịu đám cường giả này hành lễ đúng là có chút ngượng ngùng không quen.

- Âm thanh này thật quen thuộc.

Thu Nhược ngẩn đầu lên nhìn đến đám người chấp sự rồi lại dừng trên người Anh Vũ, khuông mặt này cực kỳ quen thuộc đập vào mắt nàng. Nàng run rẩy bước đến, tay bụm chặt miệng, đôi mắt đã ẩm ước hơi nước, cái này nam nhân thật đùng là nàng quen biết, tuy rằng nam nhân này áo bào gọn gàng vàng óng cao quý nhưng đứng trước nàng cũng không hề cảm thấy xa lạ. Hắn là trượng phu nàng trong tương lai, người mà nàng nhung nhớ mấy tháng qua. Không để ý đến ánh mắt mọi người, nhanh như bay liền ôm chặt lấy hắn vừa cười vừa khóc nói:

- Vũ... ta nhớ ngươi.

Hành động này làm cho đám nam sinh đều muốn ngã lăn xuống đất, mặt dù cái này nữ nhân không bằng trước mặt vị trẻ trung nữ nhân sư thúc, thế nhưng là do nàng tuổi còn nhỏ chưa có phát dục đầy đủ. Nếu để nàng thêm một hay hai năm thời gian, thì tin chắc rằng so với vị mỹ nhân sư thúc thật đúng là ngang tài ngang sức, thậm chí còn hơn, thế nhưng cái này cảnh tượng đều làm bọn họ chết tâm bởi vì nam nhân mà nàng lựa chọn thật sự là thân phận cao quý.

- Ta muốn giết hắn.

Thừa Chí nghiến răng két két.

- Ngươi.... ngươi là đỗ gia người.

Viêm Tiến lúc này cũng để ý tới rung rung nói.

Là một thành viên của viêm thành Viêm Tiến cũng nhận ra Anh Vũ, nhưng hắn đã nghe gia tộc xác định được Anh Vũ không phải chết rồi sao.

Anh Vũ bất ngờ được mỹ nữ ôm, lại nhìn Viêm Tiến hỏi qua hắn đúng là có chút chột dạ, hắn lúc này mà lộ ra thân phận đúng là thật phiền phức, vì vậy hắn giả đò không hiểu Viêm Tiến nói gì rồi lại đưa Anh mắt nhìn vị mỹ nhân trong lòng mình. Hắn đúng là có chút ngạc nhiên rồi, vị này hôn thê của hắn mới mấy tháng không gặp lại đẹp lên không ít á, nhưng đây đúng là lúc không thể nhận người thân liền đẩy nàng ra cười giang nói:

- Tiểu mỹ nữ, ngươi là đang nhận nhầm.

- Vũ!... sao chàng lại như vậy... cho dù chàng có hóa thành tro ta cũng nhận ra.

Nàng khổ sở nói.

- Hắc hắc... mặt dù ta lớn lên có chút tiêu sái, thế nhưng mỹ nữ à, ngươi cũng đừng nên dùng chiêu này mà thân cận ta, ta ca ca cũng không phải người tùy tiện á.Mọi người nghe vậy cảm giác muốn ói liền xuất hiện, bọn họ thừa nhận tên này lớn lên tuấn mỹ, thế nhưng chưa từng có ai tự nhận mình như vậy. Nhưng nghe được tên này đúng là có tính người, ngay cả tiên nữ như vậy mà cũng có thể đẩy ra nên đã không ít người thầm khen hắn " đúng là một quân tử", nhưng mà lời sau của hắn nói lại khiến mọi người đúng thật là muốn mắn:" vô sỉ".

- Hắc hắc... mặt dù ta là người có tâm lương thiện, thế nhưng nếu nàng đã nhìn ta liền ưng ý như vậy thì ta liền miễn cưỡng thu nuôi nàng.

Hắn cười bỉ ổi nhìn nàng nói.

- Người này thật quá vô sĩ.

Đám này tân sinh khuông mặt giật to nhỏ mắng.

Nàng không để ý đến lời nói hưu nói vượn của hắn vẫn là nhìn hắn mỉm cười.

Viêm Tiền thấy được thanh niên vô sỉ trước mắt liền bỏ qua ý nghĩ vị thanh niên này là Anh Vũ, hắn có thể nhìn ra thanh niên giống Anh Vũ này là một cái người nhân nguyên sơ kỳ, thế nhưng hắn là biết rõ nhất, Anh Vũ bị nhà hắn hại qua, cho dù không chết tu vi cũng là bị phế đi, sao có thể tu luyện võ đạo. Còn một điều nữa là tên này cách ăn nói không giống với Anh Vũ trước kia.

- Ngươi... ngươi... vô sỉ.

Kha Linh giận tím mặt, sau đó hướng về chấp sự nói:

- Người ta đã mang tới, các ngươi liền muốn làm gì thì làm..... ta đi trước.

Nói xong nàng tức giận quay người rời đi.

- Vũ! ta nhớ chàng.

Nàng nói xong lại tiếp tục hướng hắn ôm tới, nàng sợ đây chỉ là giấc mơ nếu buôn hắn ra thì giấc mơ sẽ biến mất.

Mặt dù là gặp lại người quen hắn rất là cao hứng, thế nhưng không thể trước mặt mọi người tùy tiện nhận, hắn cười khổ lại đóng vai kẻ vô sỉ hướng về đám chấp sự nói:

- Hắc hắc... các vị chấp sự đại nhân, ta có được phép mang nàng theo ta được không.

- Cái này...

Bọn họ đúng thật sự là rất khó xử về vấn đề này, đây là một cái học sinh mới nếu để Anh Vũ mang đi sẽ thiếu một người, sao bọn họ có thể giao phó cho cấp trên. Chấp sự dược sư, cùng võ sư nháy mắt nhìn nhau đều cùng quang điểm đứng ra nói.

- Sư huynh, cái này chúng ta đúng thật là không có quyết định được... vị này học sinh mới đã chọn qua trân pháp sư vậy liền để Hà Liêu sư huynh quyết định đi.

- Cái này... cái này...

Hà Liêu chấp sự nghe vậy liền lộp bộp trong lòng thầm mắng hai lão kia cáo già, sau đó nói tiếp:

- Học sinh minh phủ học viện đã báo danh lên đã gửi lên bộ rồi... mặt khác nàng thể chất tiên thiên linh thể đặt thù sẽ là không ít vị sư huynh muốn thu nàng làm đệ tử...

Hắn cười khổ nói tiếp:

- Sư huynh à... mong người đừng làm khó sư đệ.

Anh Vũ không nghĩ tới nàng sẽ là một cái thể chất tiên tiên thiên á, nhưng hắn cũng không muốn làm việc này lớn chuyện, nếu làm như vậy sẽ là không ít gây người khác chú ý, thế nhưng đã gặp nàng thì không thể tùy tiện để nàng một mình, đối với cái này cô nương sẽ rất nguy hiểm.

- Thế này đi... nếu các ngươi đã gọi một tiếng sư huynh phải hay không thân phận ta so với đám kia sư huynh là ngang bằng.

Anh Vũ hỏi.

- Ngài thân phận cao quý so vơi ta cùng với các sư huynh cao hơn nhiều.

Hà Liêu mỉm cười lấy lòng.

- Vậy không dễ làm sao... ta muốn thu nàng làm môn hạ, các ngươi không ý kiến gì chứ.

Anh Vũ mỉm cười nói.

- Sư đệ không có ý kiến.

Thấy được vị nhị điện hạ bản tính háo sắc, so với lời đồn đúng thật là không giống, lúc này bọn họ thầm mắng viện trưởng không có mắt, thế nhưng cũng không biết làm gì hơn cũng chỉ là gật đầu đồng ý.

Chương 58: Hồi ức(p1)

Được rồi.... chấp sự đại nhân, mời ngài chỉ đừng ta muốn gặp sư phụ rồi.

Anh Vũ nói.

- Được.... mời sư huynh theo ta.

Hà Liêu phân phó người mang đi đám đệ tử mới sau đó liền cùng Anh Vũ rời đi.

Nhìn bóng lưng Anh Vũ cùng Thu Nhược rời đi, Thừa Chí là một cái hoa hoa công tử làm sao có thể chịu được loại này sỉ nhục, hắn hận ý muốn phát cuồn nói:

- Đê tiện kỹ nữ... ta muốn giết các ngươi.

--------------------------

Vĩnh Xuân thành.

Thành vệ vì cuộc đại chiến ngày ấy với quân triều đình đã giảm đi một nữa người, thế nhưng không vì thế mà lo sợ, bọn họ lúc này có thể cao ngạo. Theo sắt lệnh mà triều đình công bố, vệ thành thủ vệ được hưởng quyền lời của một binh lính chính quy, ví như là nguyên thạch mỗi tháng được tăng lên đáng kể, hay là được sự tôn trọng của đám quý tộc, việc này giúp cuộc sống của họ tốt lên rất nhiều. Quân đội thông thường mà nói thì làm việc phải chịu sự chi phối của các đám quý tộc, chịu đủ mọi khinh nhờn, nhưng là nếu đã là quân đội chính quy thì khác, bọn họ chỉ làm việc cho bề trên của mình mà không cần nhìn sắc mặt người khác.

- Nghe nói chưa... đám người thủ vệ thành đã được thăng lên chính quy binh lính.

- Không thể nào... không phải chính quy quân đội toàn là những kẽ có tu vi trúc cơ cảnh trở lên hay sao.

- Ngươi còn không có biết à... đám người này được thánh thượng ban cho nhị hoàng tử làm tư binh.

- Làm tư binh nhị hoàng tử... cái này không thể nào, ngay cả đại hoàng tử cũng không có tư binh riêng đấy.

- Ngươi đúng là lạc hậu... nhị hoàng tử bây giờ rất được thánh thượng sủng ái, ta còn nghe nói lần này nhị hoàng tử có được tư binh cũng là nhờ lâm tướng quân cho phép.

- Sao lại như vậy...

- Đúng là kém thông tìn mà... nhị hoàng tử lúc này là tướng quân con rể.

- Đúng... đúng... ta còn nghe nói nhị hoàng tử còn là Trần đại sư học trò nữa đấy.

- Trần đại sư?... có phải hay không vị kia thần bí đế giả viện trưởng Hải Minh học viện.

- Còn có thể là ai được.

- Ông trời ta ơi... cái này nhị hoàng tử chỉ vừa mới xuất hiện, không ngờ lại tạo ra lớn như vậy thanh âm.

Đám này người đi đường truyền miệng với nhau về cái nhị hoàng tử thần bí này, không những thế, từ quán trọ hay là những góc phố ít người cũng là nói với nhau về chuyện này

- Nghe nói trận chiến ngày đó, tất cả đám vệ binh thủ thành đều cùng nhị hoàng tử xưng huynh gọi đệ.

- Lại có chuyện đó... đúng là đám vệ binh thủ thành thật là có phúc khí.

Mọi người thầm cảm thấy hâm mộ đám vệ thành này.


Hải Minh học viện.

- Sư huynh... đã tới chân núi.... đoạn đường sau do ngài đi rồi.

Trên này đỉnh núi rất yên tĩnh, cái lão trần đại sư lại không thích ồn ào, vì vậy nghiêm các học sinh không phận sự miễn bước vào. Có lần một học sinh vô tình hay cố ý bước vào liền bị trận pháp bên trong cắn nuốt nữa sống nữa chết, kể từ ấy không dám đến gần, Hà Liêu cũng không dám liền hướng Anh Vũ cáo biệt rời đi.

- Đa tạ.

Thấy được vị kia rời đi Anh Vũ liền khôi phục khuông mặt cương nghị vốn có của mình hướng Thu Nhược nói

- Thả ra...

Anh Vũ đúng là chịu thua nàng, trên đường đi cứ thế mà ôm đi cánh tay Anh Vũ, mặt dù bây giờ hắn là đóng vai công tử ăn chơi thế nhưng cứ thế mà tiếp xúc gia thịt làm hắn toàn thân lúc này nóng lên, xuân tâm nhộn nhạo á.

- Không buôn...

Nàng cười lắc đầu nói.

- Không buôn đúng không... vậy liền ta bỏ nàng tại đây.Khó chịu á, cơ thể hắn rất khó chịu, liền buồn bực nói.

- Vũ! ngươi có thể hay không đừng đối với ta như vậy.

Nang rất sợ một lần nữa hắn biến mất vậy nên mới một mực không buôn hắn ra.

Anh Vũ rất là buồn bực, năm ấy lúc nàng mười tuổi nghe tin gia gia nhà mình muốn cùng hắn đính ước, nàng liền khóc chạy đến tìm hắn liều mạng. Nhắc đến năm đó hắn lại cảm thấy buồn cười, lại không ngờ tới cái này tiểu cô nương có ngày lại không sợ mình cơ đấy

Sáu năm trước tại Viêm thành.

- Bảo bối à... gia gia tìm về cho ngươi một vị hôn phu tốt.

Trần Quyền Chiến cùng cháu gái trong đình viện nói chuyện với nhau.

- Cái gì... gia gia, người sao lại đối xử với con như vậy.

Nàng trề môi như một tiểu hài hờn dỗi, cầm chồm râu lão già này kéo xuống.

- Ui da... cháu gái, đau á.

Hắn cầm đi đôi tay nhỏ nhắn của nàng tháo ra nói tiếp:

- Tiểu tử kia đúng là không tệ, mười tuối cũng đã là một luyện khí kỳ tần sáu.... là đệ nhất thiên kiêu của Viêm Thành á... hắc hắc, như vậy mà không muốn sao.

- Như vậy thì đã sao... không phải cháu gái của người cũng là luyện khí tầng năm sao... liền so với hắn chỉ là thua một cấp độ á.

Nàng trề môi khinh thường nói.

- Được rồi... ngươi cũng đúng thật sự là một cái thiên tài á... nhưng dù sao cũng kém hơn tiểu tử kia nhiều lắm.

Quyền Chiến thật lòng nói.

Mặt dù là cháu gái của hắn cũng là đệ nhất thiên kiêu ở cái nhỏ địa phương này, thế nhưng đem nàng so sánh với tiểu tử kia thật lòng mà nói thì cháu gái của hắn lại kém xa. Hắn đã gặp tên kia tiểu tử, không những thiên phú tu luyện không tồi mà giác ngộ càng là một cái tuyệt đối yêu nghiệt.

- Con không tin.
Nàng chu miệng nói xong vội vàng bước đi.

Từ nhỏ, Trần gia luôn xem nàng như bảo bối làm gì có ai đối với nàng gây khó dễ chứ, vì vậy đã tạo cho nàng tính tình điêu ngoa không chịu ăn thua thiệt. Một cái tiểu hài mười tuồi chưa xem trọng đính hôn là gì, thế nhưng hơn thua thì nàng rất giỏi làm sự tình.

- Ta mới không tin tên đó lợi hại đấy.

Nàng hất cằm khinh thường nói rồi chạy ra khỏi phủ.

Đỗ gia cửa phủ, một tiểu cô nương xinh xắn thân mặt hồng y sinh khí bừng bừng bước vào, ăn mặt toát lên vẻ quý phái sang trọng vậy nên đỗ gia người gác cổng cũng lười để ý tới, với lại một tiểu cô nương nho nhỏ có thể gây sóng gió gì chứ.

- Đỗ Anh Vũ ngươi ra đây cho ta.

Tiểu cô nương la hét một mạch chạy vào sân viện đỗ gia, đám gia đinh nhìn nàng vậy mà dễ thường tìm đến khúc khích cười không để ý, vì vậy một đường nàng thuận lợi đi khắp phủ mặt sức hò hét.

Bên trong một sân nhỏ Anh Vũ đang phát ra tùng quyền bạo phong, đây là chiêu thức hổ quyền mà gia gia ngày hôm qua đưa cho hắn, mặt dù thân thể nhỏ bé thế nhưng quyền lực phát ra có thể nghe được tiếng vang nhè nhẹ. Nếu như đám gia tộc ý thức được quyền pháp này là Anh Vũ mới luyện qua sáng nay thì bọn người đồng tộc không khiếp sợ mới lạ.

- Đây không phải là cái con hoang đó sao... haha... sinh ra không có cha liền cẩu cũng giống nhau, nghe đâu đã cùng đám anh em chúng ta cắn qua.

Đám này lên tiếng là con em thúc bá Anh Vũ, hai tháng bọn người đã từng cùng Anh Vũ đánh qua mà tháng ấy là Anh Vũ chỉ một thân luyện khí tầng năm mà thôi, mà đám này lớn hơn Anh Vũ năm tuổi đã luyện khí tầng sáu người, vì vậy hắn đã ăn thiệt thòi trên tay đám người này.

- Cút...

Anh Vũ lạnh lùng nói.

- Cái này chó hoang chắc đã quên đi chúng ta giáo huấn sao, liền như vậy ngưu bức.

Người này nói, người khác phù họa lên tiếng nói tiếp:

- Haha, vậy liền chúng ta nhắc lại cho cái cẩu này biết.

Tên này là kêu chúng ta mang ý nghĩ cùng Anh Vũ đánh hội đồng, cùng Anh Vũ đơn đấu thì đám này chỉ có ăn thua thiệt, mặt dù không muốn thừa nhận, thế nhưng cái này điên cuồng người đúng là thật có bản lĩnh có thể vượt cấp mà đánh bọn họ.

- Muốn đánh liền tiến lên đi.

Anh Vũ đã là một cái luyện khí tần sáu rồi, hắn bản tính liều mạng cũng không sợ đám này chó mèo.

- Haha... các huynh đệ lên cho ta.

Đám này người không biết Anh Vũ đã là luyện khí tầng sáu người nếu không bọn hắn cũng khống dám cùng người điên này liều mạng.

Anh Vũ một người đánh năm người anh em, con thúc bá trong tộc, đám này trẻ con đánh nhau mặt dù có sử dụng võ kỹ nhưng vẫn là non nớt kỹ năng liền đánh loạn xạ cả lên. Qua một giờ chơi đùa thì cuối cùng cũng kết thúc, mặt dù đám này anh trai lúc này cũng đã chạy khóc kêu cha gọi mẹ thế nhưng Anh Vũ cũng không khá là bao, Anh Vũ lúc này quần áo đã rách rách rưới, một thân nhộm máu khuông mặt dữ tợn, đau nhức định ngồi xuống thì lại thấy có người kêu tên mình liền quay lại nhìn.

- Đỗ Anh Vũ ngươi ra đây cho lão nương....

Thu Nhược lon ton chạy vào đắt ý kêu gào, nàng đã kêu lâu như vậy nhưng lại không thấy có người lên tiếng, liền nghĩ thầm là tên này tiểu tử sợ nàng mà không dám ra mặt. Nàng không biết từ khi nào đã vô tình bước vào cuộc chiến của đám trẻ con, thế nhưng trong mắt nàng thì cái tên rách rác trước mặt này nào giống trẻ con chứ, một thân hắn nhuộm đỏ máu nhìn nàng làm nàng cũng lạnh cả người, ngơ ngác như vậy mà nhìn sau đó liền không dám kêu loạn sợ kẻ này điên cuồng mang nàng ra phát tiết, mặt dù bản tính điêu ngoa nhưng cũng là một thân tiểu hài cũng biết sợ hãi.

- Ngươi tìm ta là muốn đánh nhau sao.

Đối phương là đang hô to gọi nhỏ tên hắn, nếu là không để ý thì không giống với tính cách điên cuồng của hắn cho lắm, liền nhìn nàng lạnh lùng nói.

- Ngươi... ngươi... là Đỗ Anh Vũ.

Nàng ngạc nhiên bịt đi đôi môi Anh Đào của mình sợ sệt lui vài bước.

" Thối ông ngoại, liền giao ta cho cái này cuồng nhân á... huhu... không phải là muốn hại cháu gái của người sao." nàng nghĩ đến đã khóc to rồi, làm gì muốn cùng hắn tranh cao thấp chứ, nàng oa oa khóc nói:

- Oa... oa... ta là Thu Nhược, là vị hôn thê của ngươi... oa oa... ngươi đừng có đánh ta có được hay không... ta sẽ ngoan á....

Hắn nhìn nàng cảm thấy cả người đơ ra như khúc gỗ, lại thấy bộ dáng ngồi xuống nũng nịu khóc của nàng làm hắn bất cười ha hả, đây là lần tiên mà hắn cảm thấy vui vẻ đến như vậy.

Chương 59: Hồi ức(p2)- truy sát gặp truy sát

- Anh Vũ!... chúng ta đi ra ngoài chơi đi.

Trong Đỗ gia chỉ có cái ca ca Đỗ Minh Ngọc cùng hắn chơi thân.

- Được.

Anh Vũ cũng muốn ra ngoài, đã hai tháng không có ra ngoài hắn đúng là cảm thấy trong phủ thật sự rất ngột ngạt liền muốn hướng ra ngoài đi dạo, nghe Minh Ngọc đề nghị hắn liền vui vẻ gật đầu.

Viêm thành, mặt dù là một thành trì diện tích không quá lớn, nhưng vì thành trì nằm một bên sâm lâm cánh rừng là thiên đường đám yêu thú, có thể nói là biên giới giữa yêu thú và loài người. Vì vậy nơi này thu hút rất nhiều võ giả tụ tập lại săn bắn cũng như trao đổi mua bán, tạo nên viêm thành đông đúc phồn hoa.

- Thu Nhược, ngươi có thể đi chậm một chút không.

Một cô bé thắc hai bím tóc môi đỏ má đào trông thật đáng yêu mồ hôi đầm đìa chạy theo Thu Nhược, nàng là Lý Tuyết Mai tiểu thư nhà Lý gia, vì nàng trời sinh đã không thể tu luyện thì làm sao chạy theo cái này Thu Nhược đã luyệ khí năm tầng cơ chứ.

- Tuyết Mai à, đã mấy ngày này rồi ta không có ra ngoài rồi nên hôm nay ta liền quyết tâm dạo khắp cái Viêm thành này.

Thu Nhược oanh khí bừng bừng hất cằm nói.

Nàng trời sinh là thích chạy khắp nơi nhưng là mấy ngày qua liền bị cấm túc làm nàng rất khó chịu.

- Ngươi bị cấm túc... không phải gia gia rất thương ngươi sao.

Tuyết Mai khó hiểu hỏi.

Gia gia của Thu Nhược là một cái thương yêu cháu gái đến nàng cũng cảm thấy ghen tị. Trong Lý gia phủ, bởi vì nàng không thể luyện võ liền bị đám người Lý phủ ghét bỏ, nàng luôn hâm mộ Thu Nhược người bạn này được nhiều người yêu thích.

- Không phải là tại cái tên Đỗ gia khốn kiếp kia sao.

Thu Nhược trề môi nói.

- Ý ngươi là Đỗ Anh Vũ... vị hôn phu của ngươi đó sao.

Tuyết Mai cuối cùng cũng đuổi kịp bước chân của cái này bạn thân.

- Còn không phải hắn sao... gia gia biết ta đi tìm hắn phiền phức liền cấm túc ta.

Thu Nhược căm tức hất cằm đáng yêu nói.

- Ngươi đi gặp người ta sao... vị hôn phu ngươi có tuấn tú không.

Tuyết Mai cười trêu nói.

Thu Nhược ngẫn người nhớ lại, cái kia thiếu niên kia đúng là rất tuấn tú, thế nhưng là một thân trường bào nhộm đỏ máu, ánh mắt lãnh đạm không khỏi khiến cho tiểu yêu ma như nàng bị chấn nhiếp.

- Dừng... đừng nhắc đến nữa.

Đúng là càng nhớ lại thì cảm thấy mặt mình nóng rang lên, sao lại trước mặt tên đó khóc lóc chứ, nàng chu miệng thầm mắng" đáng ghét", rồi cứ thế tiếp tục hướng về trước mà đi.

- Cái này tiểu thư sao lại hờn dỗi.

Nhìn khuông mặt đáng yêu này của nàng không khỏi khiến bạn thân bên cạnh cũng cảm thấy buồn cười.

------------

- Đại ca... người đi đâu rồi.

Anh Vũ một hồi dạo chơi liền lạc mất anh họ của mình, hắn thầm mắng mình ham chơi.

- Tên nhóc! đứng lại....

Anh Vũ theo phương hướng mà đại ca cùng hắn đi qua mà tìm, tại một cái trấn nhỏ nằm một bên góc thành sầm uất, nơi này thường được các tổ đội săn bắt yêu thú làm nơi tập hợp đội ngũ cuối cùng để tiến ra bên ngoài tường thành, thông thường nơi này Viêm gia sẽ không để ý tới, coi như là nơi riêng tư của đám võ giả, vậy nên an ninh nơi này rất kém. Hắn cũng là không biết cái này địa phương, đây là lần đầu tiên anh họ đưa hắn tới đây. Nghe được có người kêu to gọi nhỏ, hắn đứng lại lạnh lùng nhìn qua nói:

- Các người gọi ta.

Đám này một thân ăn mặt dân giả hùng hổ hướng Anh Vũ bước đến vui vẻ cười đùa với nhau rồi lại hướng Anh Vũ nói:

- Tiểu bi bi à... ngươi có phải hay không đi lạc... có cần đại ca giúp gì không.

Anh Vũ nhìn đám này người liền biết chắt rằng đám này không phải thứ tốt đẹp gì nên lạnh lùng nói:

- Không cần.

Anh Vũ quay người bước đi.

- Đứng lại....Anh Vũ bước tới đang tính vượt mặt đám này thì một tên thân mang đoản đao hướng về Anh Vũ đưa ra ngăn cản, cách ăn mặt hay là cử thì cũng có thể nhìn ra được trong đám người thì lời nói của tên này là có trọng lượng nhất.

- Nói... các ngươi muốn gì.

Mặt dù là nhỏ tuổi thế nhưng là bản tính liều mạng đối với bản thân hắn rất tự tin nên sẽ không vì đám người này mà sợ sệt.

- Haha... tiểu tử ngươi rất có khí phách, tiểu bá nói cho tiểu tử biết chúng ta là ai.

Đúng là biểu hiện của Anh Vũ làm cho tên cầm đầu cảm thấy bất ngờ, hắn nghĩ với độ tuổi của tiểu tử này nếu như gặp cái này tình huống mặt dù chưa đến nổi khóc lóc nhưng toàn thân run rẩy thì phải có. Thế nhưng cái này nhóc con bình tỉnh đến đáng sợ, thậm chí hắn có thể thấy được trên khuông mặt non nớt còn tản ra mùi vị sát khí chưa thuần thục làm hắn không khỏi hoảng sợ.

" Tiểu tử ngươi cứ đợi mà run rẩy" đại ca đám đàn em trước mặt này vui vẻ thầm nghĩ, hắn không tin Anh Vũ đứng trước bầy sói không thể không sợ hãi được, hắn tự nhủ với lòng mình là tiểu tử trước mặt này chỉ là cố tỏ vẻ tranh bức mà thôi, hắn dùng thứ này suy nghĩ để áp bức đi sự khiếp sợ trong lòng.

- Tiểu tử... hắc hắc... ngươi nghe rõ cho ta... nơi này là địa bàn đại chúng ta làm chủ bất kể là người nào đi ngang qua đây đều phải dân lên cho chúng ta một trăm vạn hạ phẩm huyền thiết.

Tiểu Bá là biệt danh của tên này tự đặt, thủ lĩnh đám người này là đại ca hắn biệt danh là đại Bá, anh em tên này cũng không phải tên Bá gì cả mà là cảm thấy biệt danh này rất là bá khí liền lấy đó làm biệt danh cho mình.

- Không cho.

Anh Vũ lạnh lùng nói.

Nói đùa sao, một trăm vạn hạ phẩm huyền thiết đây là khổng lồ con số, đừng nói là hắn mà ngay cả gia tộc cũng không xuất ra được, dùng mắt cá chân cũng thấy được đám này là muốn cùng hắn khó dễ. Lại nói đám này người cũng chỉ là luyện khí ba bốn tầng, tên kia thủ lĩnh cũng chỉ cùng Anh Vũ xếp ngang nhau luyện khí sáu tầng, mặt dù đám này người toàn thân đao kiếm thế nhưng hắn cũng không phải là dạng người nhát gan sợ chết.

- Hắc hắc... tiểu tử này rất khá... lột da làm banh đá đúng là có mùi vị.

Đám người này cười to trêu chọc.

- Này... này tên kia... chờ ta.

Hai cô bé đáng yêu một thân mồ hôi hướng bên này chạy tới kêu lớn.

Anh Vũ nhìn lại cũng là bất ngờ, cái này tiểu cô nương không phải lúc trước ở phủ cùng hắn gây khó dễ sao.

- Khoan đã... nàng là mang người tới giúp đỡ.

Hắn thấy được, theo sau nàng cũng là mang vũ trang chạy tới, nghĩ đến tiểu nha đầu này vậy mà mang người đến cứu không khỏi khiến hắn cảm thấy ấm áp.

- Tiểu tử... mau cứu chúng ta... lão nương cùng ngươi hôn thê á... không thể thấy chết mà không cứu được.

Nàng thấy hắn liền quên đi cái này ác ma liền hồng hộc thở dốc nói như là sợ rằng nếu không kịp nói ra đúng là nàng sẽ bị đám kia đại ca sau lưng chém đến á.

- Cái gì.

Choán á, Anh Vũ cảm thấy choán váng, liền nhận ra được sau lưng nàng đám người không phải cái gì thuộc hạ mà cũng đều là một đám phiền phức người. Hắn đúng là có tự tin về đánh đấm, thế nhưng là số lượng bù chất lượng á, nếu là số lượng lại đông thêm thì chất lượng càng mất giá trị.Đúng vậy, Thu Nhược cùng Tuyết Mai là cùng Anh Vũ trường hợp tương tự, thế nhưng cái này tiểu thư lấy đâu can đảm cùng đám người này ứng phó liền ba chân bốn cẳng mà chạy. Ngay tại tuyệt vọng liền gặp ngay cái này hôn phu tương lai, cũng không để ý tên này có hay không cùng nàng địch ý cũng đành hướng hắn cầu cứu.

- Các ngươi là ai.

Tên kia hắc bang đuổi theo các nàng hướng đám người Anh Vũ hỏi.

- Đại ca.

Cai kia tiểu đệ đầu óc không nhanh nhẹn cho lắm hướng về đại Bá hỏi.

Thế nhưng là tên Đại Bá đầu óc cũng có chút tiểu thông minh, nếu không sao có thể làm đại ca đám lâu la này được liền dơ tay hướng đám kia chào hỏi:

- Huynh đệ, người nhà cả... người nhà cả.

Tên kia đầu lĩnh thấy vậy cũng là có chút nghi ngờ, thế nhưng nhìn lại đám kia người cũng đám này người đúng là giống nhau đều là một đám đầu đường xó chợ không giống với đám vệ binh được đào tạo bài bản, rồi lại nhìn Anh Vũ bên cạnh liền hiểu ra ngay vậy nên vui vẻ cười nói:

- Hắc hắc... huynh đệ ý ngươi là tên kia da mặt trắng trẻo là con mồi của ngươi.

- Hắc hắc đúng vậy.

Hai bên một hồi hiểu nhau ha hả cười nói sau đó lại nhìn đám ba người Anh Vũ cùng một chỗ đứng cười to như bầy sói nhìn thấy dê lạc.

- Hôn thê, đám này... đám này...

Thu Nhược choán váng nhận ra lắp bắp kinh hải nói.

Cái này là tình huống gì đây, nàng thầm nghĩ cái cộng rơm này nắm đúng là có chút không tin cạnh được á.

- Đỗ công tử, chúng ta phải làm sao.

Tuyết Mai mặt dù có chút sợ sệch nhưng vẫn giữ bản thân trấn tỉnh, nàng so với Thu Nhược trẻ con thì tính cách của nàng chững chạt hơn nhiều.

- Còn làm gì nữa, đánh ra chứ làm sao.

Câu hỏi ngốc nghếch của nàng làm cho Anh Vũ có chút buồn bực thế nhưng là bên này hắn nghĩ so với bên kia địch cũng không có thấp kém chút nào. Hắn nghĩ cái này vị hôn thê cũng đã là luyện khí cấp sáu người, lại nói tiểu cô nương cùng nàng hắn vẫn là nhìn không ra tu vi hắn thầm nghĩ là cái này cảnh giới có thể là cao hơn hắn ít nhất ba bậc đi, làm sao hắn nghĩ như vậy? bởi vì gia gia có nói hắn qua người mà không nhìn ra tu vi chỉ có hai trường hợp, một là không có cái gì tu vi, hai là tu vi người ta so với hắn sâu hơn. Hắn là gạt đi nàng không có tu vi, bỡi vì hắn nghĩ người mà cùng với cái này tiểu thư Trần gia giao du tại sao lại là một cái bình thường được, liền hướng các nàng phân chia nhiệm vụ:

- Các ngươi cùng đám kia tiểu lâu la đánh đi, ta cùng đám luyện khí sáu tầng đánh.

Mẫu thân có nói qua, thân nam nhi không cùng nữ nhân so đo vì vậy nên quyết định giao các nàng nhiệm vụ nhẹ nhàng, còn hắn sẽ cùng đám thủ lĩnh đấm đá một phen.

- Nhưng mà... nhưng mà... ta sợ á.

Thu Nhược không có cùng Anh Vũ sĩ khí dân cao, nàng trước giờ chỉ cùng trong phủ lăng lộn qua, vì là đại tiểu thư Trần gia nên được đám kia người hảo ý nhường nhịn. Thế nhưng cùng đám này lâu la mặt dù bọn hắn là có tu vi kém xa nàng nhiều nhưng mà khuông mặt không có hiền hòa á mà còn như là muốn hướng về đám người nàng dữ tợn muốn ăn đi mất, nàng sợ á lại nhìn Anh Vũ tự tin có chút trách cứ.

- Ngươi cái này tiểu thư... haizz... được rồi vậy thì chăm sóc tốt bản thân mình là được.

Hắn có chút buồn bực nói.

- Công tử... ta... ta...

Đâu để Anh Vũ mơ đẹp chứ, Thu Nhược vừa êm xuôi thì cái tiểu thư Tuyết Mai Hướng Anh Vũ lắp bắp nói.

- Cô nương... nàng đừng nói ta là nàng là một cái không có tu vi.

Hắn đúng là sợ cái này lý giải nhất nên liền hướng nàng hỏi thăm.

- Công tử diệu đoán như thần... tiểu nữ lĩnh giáo qua.

Nàng cười khổ nói.

- Ta choáng.

Hắn kinh hải không khỏi to tiếng nói tiếp:

- Các ngươi hai cái vô dụng người không trong phủ chơi đi liền chạy ra muốn tranh bức làm gì.

Choáng á, cái này hai tiểu thư đều một cái so với một cái vô dụng hơn vậy mà ra vẻ mộng bức chạy loạn, chạy loạn cũng không nói lại tìm cho hắn thêm một đám địch nhân, hắn là cảm thấy cái này ác mộng không thể tỉnh rồi.

Chương 60: Ước hẹn mười năm

Các ngươi đi trước.

Anh Vũ cũng không vì sự vô dụng của các nàng mà một thân thoát đi được, gia gia đã từng nói vơi qua với hắn:" nếu con muốn trở thành một nam nhi đầu đội trời chân đạp đất thì bóng lưng của con cần phải đủ rộng để có thể bảo vệ tốt người mà con muốn bảo vệ". Hắn mặt dù đối với địch nhân lạnh nhạt, thế nhưng nếu là đã người hắn muốn bảo vệ thì hắn muốn dùng bờ lưng này thật có ích, làm cho người sau lưng có cảm giác tuyệt đối an toàn.

- Hổ quyền chiêu thức.

- Oong.. Oong... đùng đùng.

Cái này kình lực võ học thể gia rất lợi thế so với cái này chiêu thức thô sơ của đám gia hỏa, vậy nên quyền kình đánh ra liền cả hai ba người ngã xuống thế như chẻ tre.

- Mạnh quá... tiểu tử này so với đám kia con nít thật là quá khác biệt.

Có người thấy lực chiến của Anh Vũ thì hô lên.

- Cùng tiểu tử này đánh đúng là ăn thua thiệt... nhanh đánh đám kia tiểu cô nương, tên này liền để chúng ta đám này lão đại đối phó.

Đại Bá biết được đối với Anh Vũ đều không gây nổi sóng gió, với thân phận đầu lĩnh hắn hướng đám tiểu huynh đệ phân phó, đầu lĩnh bên kia cũng đã gậc đầu đồng ý.

- Vũ! mau... mau.. cứu chúng ta.

Đám người các nàng từ đầu đã không có ý chí chiến đấu làm sao có thể như thế ứng phó liền hướng Anh Vũ cầu cứu.

- Các ngươi cùng với đám đó nhảy nhót đi.... ta cần thời gian.

Gắp cái này tiểu bát nháo Anh Vũ đúng thật là đau đầu, hắn cũng không tự tin cùng đám này quần ẩu có thể lo tốt cho các nàng, vừa hay đám này thủ lĩnh muốn cùng hắn cứng chọi cứng, hắn vẫn là rất thích cách này. Nếu lần này thuận lợi hắn có thể đánh ngã được mấy tên này thì đám nhải nhép kia cũng hẳn là bị dọa sợ đi.

- Này... này...

Cái gì mà nhảy nhót chứ, hắn là muốn các nàng nhảy nhót trong đám này đại hán xấu xí không ai thèm để ý, đùa không vui tí nào. Nói không phải mê tín, với cái vẻ đáng yêu của các nàng thì nhiều đám ăn chơi công tử thế gia kia cũng không phải như vậy đối với các nàng mà là một mực lấy lòng á, không những thế mà còn là sống nữa chết mà liều mình, nàng oán hận nhìn tên trước mặt này thầm mắng một câu " đầu gỗ", sau đó lại vì mạng sống cũng liều mình phối hợp Thu nhược nắm tay bạn thân né tránh công kích.

- Tiểu tử... ngươi đi chết đi.

Đại Bá cười gian ác nói.

- Thật sao.

Anh Vũ nhìn ra sát khí của đám này người là biết việc này là cố ý đòi mạng hắn, hắn giám khẳng định là đám gia hỏa trong tộc làm, hắn lạnh lùng nói tiếp:

- Được... nếu vậy thì chết hết đi.

Hắn muốn cho đám gia hỏa kia biết động vào hắn như thế nào hậu quả.

- Hổ quyền thức thứ ba mị ảnh...

Một quyền dơ ra quỷ dị, trong thực có hư, trong hư có thực làm đối thủ không thể nào đoán được cách ra quyền Anh Vũ, từng quyền bạo tạc làm đối thủ oanh tạc ra xa nữa sống nữa chết ngã lanwng a mặt đất ngất đi, đây cũng là thành quả luyện tập một tháng của hắn.

- Đại ca( lão đại)...

Đám đàn em gào khóc lao đến đỡ lấy thân nhân mình lên, có tên còn hướng Anh Vũ dơ đao lên nói:

- Báo thù lão đại.

- Đúng đúng... báo thù... báo thù.

Đám đông hưởng ứng đúng thật là nhanh liền đao kiếm giao nhau leng keng muốn hướng Anh Vũ xông tới.

Anh Vũ lười nhác nhìn đám này diễn trò, kiêm dắt bên hông rút ra lạnh lùng nói:

- Lên hết đi, hôm nay các ngươi liền để ta giết thật thống khoái.

Cả đám tái xanh mặt mày, người kia nhìn người nọ rồi lại người nọ nhìn người kia, sau đó lại nhìn Anh Vũ giống như là gặp được thần chết.

- Cái này.

Không ai dám tin được một cái thiếu niên mới đến mười tuổi lại có cái khí phách lớn như vậy đúng là không hợp lẽ thường mà, có người cũng không tin là vậy, cho rằng cái thiếu nhi đồng này là đang cùng bọn họ tranh bức cũng không có bản lĩnh gì lớn giết cả đám bọn họ được, thế nhưng là bọn họ tình nguyện không kiểm nghiệm á. Đùa sao, cái này đại ca là có kiểm nghiệm qua, mặt dù là họ không chết thế nhưng là nữa sống nữa chết á, cái này còn đau khổ hơn giết chết bọn hắn.

- Á... được rồi chúng ta nhanh rút lui núi non còn lo gì không củi đốt.

- Đúng đúng....

Đám này đã xanh cả mặt làm gì có ý chí chiến đấu, nhưng không ít tên còn là mạnh miệng để lại một câu " tiểu tử chờ đó", thế nhưng là cũng quan tâm đến mạng mình liền chạy thật nhanh đi.

- Hix...

Hai nàng ngu ngơ nhìn nhau, Thu Nhược hoảng sợ là ô ô nói lớn:

- Thấy không... thấy không... hắn là ác ma.

Nào đâu nghe được cái này bạn thân không những là không ca cùng nàng một bài mà còn cùng nàng tâm ý đối nghịch đi rất nhiều.

- Phải không... ta cảm thấy hắn thật tuấn tú.

Tuyết Mai như chìm vào trong mộng, một cái đồng lứa lại có khí độ như vậy đúng là lần đầu tiên nàng gặp được, nàng rơi vào khuông mặt ấy thầm là đánh giá hắn, mắt phượng mày rồng nét đẹp lạnh lùng của hắn không khỏi nàng chết lặng tại chỗ. Cái này nếu là một thiếu nữ thuận thục thì nàng có thể nhận ra là nàng hướng về nam nhân này đang yêu, thế nhưng với tuổi của nàng hiện tại thì hắn đúng là nàng thần tượng.- Á... ngươi không phải đối với hắn yêu thích rồi đó chứ.

Thu Nhược trề môi chu miệng nói.

Nghe mẫu thân nói qua, nếu một cái tiểu hài nữ đối với một tiểu nam tử nảy sinh tình ý là muốn gả cho hắn á, nhận ra được có người cùng tên tiểu tử này ưa thích thì nàng rất khó chịu. Nhưng là nghĩ lại đối phương là bạn thân mình thì cảm thấy thoải mái hơn nhiều, với lại nàng lúc này nhìn hắn vẫn là còn sợ nhiều hơn là ưa thích á. Lúc này trong đầu nàng lại suy nghĩ ra một cái bác nháo sự việc, đó là nghĩ cách làm cho cái này bạn thân cùng hắn thành đôi.

" Hắc hắc... tiểu tử thối, ngươi chống mắt mà xem bổn tiểu thư như thế nào đuổi ngươi đi... muốn cùng ta một chỗ chơi thì còn lâu á.

Mấy ngày sau, nàng một mực dẫn theo bạn thân vào phủ Đỗ phủ cùng Anh Vũ nháo sự.

Đây cũng là kết thúc cho những ngày tháng yên tĩnh của Anh Vũ để đón chào những ngày tháng ồn ào náo nhiệt, hắn lúc đầu là có thể hăm dọa được tiểu nha đầu này, thế nhưng lâu dần thì nàng nhận ra được rằng cái này ác ma đứng trước mặt nàng không biết từ lúc nào trở thành cọp giấy, liền hi hỉ ha hả cùng hắn vui đùa.

- --------------

Hiện tại, Hải Minh Học phủ.

Nhớ lại cái này tiểu nha đầu cùng hắn đối chọi với nhau không biết từ khi nào biến thành một cái tiểu cô nương xinh đẹp làm hắn mỉm cười.

- Chàng là cười cái gì.

Nàng nhìn hắn nghi hoặc hỏi.

- Không có... ta chỉ là đang nghĩ sẽ cùng cái này tiểu cô nương xinh đẹo tại nơi này hẻo lánh là làm cái gì.

Hắn đúng là muốn cùng nàng trêu chọc qua nên nói.

Mặt dù là nàng cùng hắn nhận biết qua, thế nhưng là hắn một mực không nhận đấy thì nàng làm gì được.

- Chàng... chàng...

Nàng thấy được khuông mặt đang giả tạo bỉ ổi ấy không khỏi đỏ mặt lắp bắp nói.

Thu Nhược có thể khẳng định là mình nhận đúng người thế nhưng tên này lúc này ngụy trang một thân giả tạo không khỏi khiến nàng có chút không quen á, nàng liền nói tiếp:

- Chàng dù là có hóa thành tro ta cũng khẳng định được là chàng đấy, nói cho ta biết mấy tháng qua là chàng như thế nào lại thành bộ dạng hiện giờ.

Nghe được nàng nói như vậy hắn rất cảm động, liền cảm thấy giả trang đúng thật sự là không có ý nghĩa nữa rồi hắn thở dài kể lại.

Nàng thấy hắn đã ngoan ngoãn chịu thua liền mỉm cười, sau đó chăm chú nghe, đương nhiên là sẽ nghe không ra được những biến hóa trong thân thể của hắn. Đương nhiên là không phải là hắn không tin nàng nên không nói mà là sợ nàng gặp nguy hiểm nên hắn cũng hay vẫn là không đề cập đến là tốt nhất.

- Phải rồi, mẫu thân ta thế nào.

Đây là điều hắn muốn biết nhất, nếu không vì việc này hắn cũng không tình nguyện nói sớm cho nàng biết chân tướng.

- Bà không sao.

Nàng muốn nói cho hắn biết là mấy tháng qua bà vẫn một mực không tỉnh lại, nhưng là sợ hắn lo lắng, nàng thầm nghĩ là nếu hắn về bà có khả năng tỉnh lại rất cao nên việc này dấu hắn hiện tại cũng là tốt nhất.
- Vậy ta yên tâm rồi, phải rồi... nếu là nàng muốn học trận pháp ta sẽ tìm cách giúp nàng bái vị kia trần đại sư... sau này cũng không thể cùng ta chạy loạn sẽ rất nguy hiểm....

- Đừng...

Nàng dùng đôi tay trắng noãn che đi miệng hắn kiên định nói:

- Chúng ta là phu thê, chàng đi đâu ta theo đó.

Cái này là nàng đã lấy hết cang đảm ra nói, lại là đỏ mặt lảng tránh ánh mắt hắn nhìn mình.

- Phu thê... Nàng không phải cùng ta chán ghét sao.

Câu này của nàng Anh Vũ cũng bất ngờ á, không phải lúc nhỏ là nàng như thế nào ghét hắn sao, không nói đến cái này thì nàng lài muốn hắn cùng Lý tiểu thư kia mập mờ nữa là.

" Chẳng lẽ con người lúc trưởng thành sẽ thay đổi", Anh Vũ thầm nghĩ, nếu như là lúc trước là hắn vui mừng đón nhận, nhưng mà lúc này đây vạch xuất phát của hắn đã thay đổi, con đường của hắn chọn không phải rải đầy hoa hồng mà là gập ghềnh trong gai, bất cứ lúc nào có thể mất mạng. Hắn thừa nhận đối với cái tiểu nha đầu làm náo loạn cuộc sống của hắn theo năm tháng đã sinh ra tình cảm, cũng chính vì như vậy mà hắn muốn nàng sống một cuộc sống tốt đẹp đến hết đời.

- Vũ!... ta biết lúc trước ta cùng chàng không có cái gì thân mật qua, nhưng là người mà ta nhớ nhung cũng chỉ có mình chàng... chàng có biết không, lúc nàng trước mặt ta biến mất thì chàng có biết ta cỡ nào đau khổ, có lúc muốn cùng chàng một chỗ chết đi...

Nàng đã là rất quyết tâm nói lời này, lại thấy Anh Vũ không phản ứng nàng lại sợ là cái tình yêu này sẽ là từ một phía, nhưng mặt kệ là một phía thì sao chứ, nếu thiếu đi hắn thì có lẽ đời này nàng đến cỡ nào đau khổ, nàng lại kiên cường nói tiếp:

- Vậy nên Vũ!... chàng có thể nào cùng ta một chỗ chung sống được không.

Anh Vũ nói không động lòng trước lời nói của nàng thì đúng là ba hoa, hai người có tình với nhau thì làm sao có thể để đối phương chịu đau khổ vì mình. Hắn lúc này nội tâm đang đấu tranh, có hay không cùng nàng một chỗ, thế nhưng thân thế đã rõ, hắn muốn đi tìm cha của mình, muốn giải cứu ông ấy để mẫu thân không phải chịu đau khổ. Cứ cho là hắn từ bỏ ý nghĩ này thì sao, kẽ thu chắc chắn vẫn tìm đến cửa uy hiếp hắn cùng mẫu thân mạng sống. Đường nào cũng là thập tử nhất sinh thì làm sao có thể dẫn nàng theo được, hắn thở dài quyết định nói:

- Ta yêu nàng, không biết từ lúc nào ta bị cái sự đáng yêu của nàng làm cho chinh phục đi... nàng có biết là ta chờ câu nói này của nàng đã từ rất lâu rồi không, thế nhưng....

Lời nói này làm nàng trái tim cũng là có thể bất cứ lúc nào nhảy ra, đúng vậy hai người từ nhỏ đã cùng nhau đối chọi gắt, thế nhưng cũng có lẽ là mà cách mà đối phương thể hiện tình cảm với nhau.

- Thế nhưng sao...

Nàng cũng rất muốn nghe nguyên nhân của hắn, nhưng là lòng nàng đã khẳng định qua, bất kể là cái gì lý do nàng vẫn kiên trì cùng hắn ở một chỗ.

- Thế nhưng ta có kẻ thù cường đại đang đợi, không thể mang lại hạnh phúc được cho nằng...

Anh Vũ thẳng thắng nói.

- Ta không cần cái gì hạnh phúc, ta chỉ muốn cùng chàng một chỗ... mặt kệ sống chết.

Nàng kiên định nói tiếp:

- Đã là phu thê thì kẻ thù của chàng cũng là kẻ thù của ta... hai ta chỉ có thể cùng sống hoặc cùng chết.

Hắn nghe được nàng như thế chân thân không khỏi khiến nội tâm sinh ra cảm động, sợ là lời nói của nàng làm hắn giao động nên hắn áp chế lòng mình lại mỉm cười nói:

- Chúng ta vẫn chưa là phu thê á... nàng đây là muốn nhanh gả cho ta à.

Mặt kệ nàng là đang tại chỗ chết lặng xấu hổ hắn nói tiếp:

- Ta không muốn cùng nàng sống chết, ta chỉ hi vọng nàng có thể sống hạnh phúc... vậy nên chúng ta ước định đi.

- Ước định gì.

Nàng nghi ngờ nhìn hắn hỏi.

- Nếu như sau mười năm ta vẫn còn sống thì ta cùng nàng thành thân... nếu quá mười năm mà ta vẫn chết thì chứng tỏ rằng ta là một cái vô dụng người không cần nàng lưu luyến thì nàng hãy quên ta đi, sống cho tốt cuộc sống của mình thì ta có chết cũng thành ma hạnh phúc á... hắc hắc...

Hắn nói nghiêm túc, nhưng lại thấy nàng buồn khổ thì lại không nỡ vậy nên hắn pha một chút cười đùa vào.

Cái này ước định mười năm cũng là thời gian mà hắn cùng ngọc ấn hứa hẹn, hắn đúng là thật không có bao nhiêu nắm chắc có thể thực hiện được, nhưng vì mẫu thân cũng vì nàng hắn bắt buộc cưỡng ép mình phải thực hiện được.

- Nhưng mà ta...

Cái này nàng kiên quyết không đồng ý đấy, người mà nàng đã yêu rồi thì cho dù tất cả đám người trong thiên hạ cho hắn là có là kẻ ngu ngốc nhất thì trong mắt nàng hắn vẫn không thế được.

- Không nhưng nhị gì nữa... nàng hứa với ta đi... nếu không lúc này ta sẽ vĩnh viễn trước mặt nàng biến mất.

Hắn kiên định nói, đây cũng là ranh giới cho phép cuối cùng của hắn.

- Đừng... ta hứa.

Nàng sợ hãi vội vã nói.

Lời hứa này trong lòng nàng không có nữa cân trọng lượng, cho dù đi ngược lại ý trời thì đã sao, đã là nam nhân của nàng thì nàng tuyệt đối không để hắn một mình đối mặt hung hiểm.

" Tính tình nàng vẫn thế không thay đổi á... phải như thế uy hiếp nàng mới chiệu buôn bỏ tính cố chấp.",hắn thầm nghĩ sau đó mỉm cười gật đầu tỏ vẻ hài lòng, nhưng nếu là hắn biết suy nghĩ của nàng thì không biết hắn cảm thấy là mình cỡ nào thất bại đây.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau