CHƯỞNG KHỐNG TINH KHÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chưởng khống tinh không - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Xưng lên tên ngươi chúng ta liền thành huynh đệ

- Oong... Oong....

Một mãnh hỗn chiến vẫn là đang diễn ra, bên phía Anh Vũ, mặt dù đội ngũ cẩm y vệ chiến lực không tồi thế nhưng đối phương lại đông đúc có thể nói là mài chết đám người cẩm y cũng là dư xài. Còn về bên phía Quy Điền thống lĩnh thì tình thế không được, hầu như đã chết hơn một nữa người, ai cũng có thể nhìn ra là trận chiến cũng đã cận kề với hồi kết.

- Haha... thống khói, các ngươi cùng lên đi nào.

Thiếu niên cẩm bào lúc này, quần áo đã tả tơi, các vết thương đã chằn chịt, dường như đã không còn lực hồi phục được nữa, nhưng vẫn là một người một đao xông vào.

- Haizz... không ngờ cái này vị hoàng tử vẫn là chịu đựng được.

- Đúng vậy, một thân đao pháp khô ráp, ngoại trừ thân thể cường hãng thì cũng là giỗng một mãnh phu mà thôi.

- Đúng vậy, nếu để vị này nhị hoàng tử có thể phát triễn thì có lẽ... haizz.

Người xem đã trở nên chằn chịt, ngày một đông, không ngừng to nhỏ nghị luận.

Họ cũng là nói rất đúng, so về vũ kỹ hay công pháp, Anh Vũ là một cái khô ráp không thể chịu đựng được, hắn có thể chống cự đến lúc này cũng chỉ là nhờ một thân cường hãn mà thôi.

- Phế vật... một lũ phế vật...

Thế Khải mặt đã đỏ cả mang tai vì nóng giận, hắn cảm thấy những cái này binh sĩ mà hắn nuôi toàn là một lũ phế vật, ngay cả một nhân nguyên sơ kỳ mà vẫn không thể giết được. Hắn tiếp tục rống lên:

- Được... ngươi muốn sản khoái, lão tử cũng không hẹp hòi... hôm nay lão tử không tin sẽ không chơi chết ngươi.

Hắn nhìn về phía chiến trường ra lệnh:

- Nghe lệnh, phàm là người nào lấy được đầu tiểu tử này, đặt quyền tài nguyên tu luyện ba năm không những thế còn được thăng ba cấp.

- Hô....

Toàn chiến trường thoát chốc yên tĩnh, cái này đãi ngộ cũng quá khoa trương đi chứ.

- Sát.

Ầm ầm... từ yên lặng đến điên cuồng, tất cả đám này binh sĩ đều nhìn Anh Vũ ánh mắt nóng rực, cái này cơ hội đủ để bọn họ một bước lên mây á.

- Mau, bảo vệ nhị hoàng tử.

Khác với đám này điên cuồng, bên nhóm người Anh Vũ đầy vẽ lo lắng, Hà Chí cùng đám cẩm y lúc này cũng đã không còn ham chiến đều lui về đứng bên cạnh Anh Vũ.

- Giết...

Kéo theo đám này cẩm y vệ, toàn bọ chiến trường đã điên cuồng hướng đám Anh Vũ lao đến như đợt sóng triều, đã không ít trúc cơ cũng đỏ mắt lao đến.

Nhờ vào trận pháp, mặt dù chịu vây công của bốn phương tám hướng, thế nhưng bên này cẩm y vẫn còn giữ được thế trận vững chắc không để đối phương lao vào.

- Giết...

Không như đám này lỗ mãng, thống lĩnh binh sĩ trần cung không có để ý qua bên này lao đến mà là cười đểu hướng về phía Tô phi nương nương mà đi.

- Không ổn rồi.

Hà Chí thấy được hành động này có bất thường liền hướng sau lưng nhìn lại, nhưng lúc này cũng đã quá muộn, liền hét lớn.

- Mau... hướng nhị điện hạ cứu trợ.

Hà Chí nhìn lại thì cũng đã muộn, Anh Vũ lúc này đạp không mà đi lao đến bên Tô Phi.

- Nhanh... nhanh... mau bảo vệ Tô Phi.

Lên Tiếng là Hinh Nhi, nàng là người gần bên Tô Phi nhất cảm thấy áp lực càng ngày càng nặng nề liền hét lớn.

- Haha... quá muộn.

Trần Cung cười lạnh, một chưởng vồ tới hét lớn:

- Chết cho ta.

- Mẫu Phi...Hinh Nhi lúc dường như tuyệt vọng lao đến ôm mẫu phi nàng, thay người hứng chịu một chưởng này.

- Oong... Ong... Bùm... Bùm...

Tiếng rít của không khí cuồng bạo, kéo lê hai người một đoạn dài chừng chục mét.

- Kỳ lạ... ta sao lại cảm thấy không đau.

Nàng xoay người để lộ ra bờ lưng trần, ôm tuyệt vọng chịu chết, thế nhưng lúc này cảm thấy toàn thân là không có đau đớn liền ngạc nhiên nhìn lại.

- Ngươi.. ngươi...

Anh Vũ chắn trước người nàng, toàn thân vết máu loan lỗ, không nhìn ra được bộ dạng anh tuấn tiêu sái như lúc trước.

Đôi mắt nàng lúc này đã đỏ ngầu, nàng không nghĩ đến một người chân chính chín giả mạo lại có thể làm được đến nước này, buồn cười nàng còn mắng hắn là người không biết liêm xỉ lợi dụng lòng tốt của mẫu phi nàng đến hưởng vinh hoa phú quý. Nhưng cái này vinh hoa phú quý là nàng cùng mẫu phi có thể cho hắn sao? ngoại trừ nghi hiểm sinh tử thì cái gì cũng đều chưa cho.

- Haha... tốt.. tốt... như ta dự đoán, mạng này là của ngươi là của ta rồi.

Hắn cười lạnh, bên hông xuất đao ra, hiên ngang lao đến bổ nhào tới.

- Tới tốt...

Anh Vũ lạnh nhạt nói, sau đó xoay người hét lớn:

- Hổ quyền... thức thứ ba mị ảnh....

- Oong... Oong...

Mặt dù là Anh Vũ có thể tránh né được điểm chí mạng, thế nhưng cũng là để một phần đao đặt ở trên người, mauys không ngừng tung tóe, hắn lại hét lớn:

- Hổ Quyền thức thứ hai... hư không bạo.

- Oong... Oong...

Một quyền này, hắn đã dùng hết sức lại vận dụng giác quang thứ sáu liền đối phương bị oanh tạc ra.

- Hô...

Đám người Hà Chí cùng Quy Điền lúc này cũng đã chạy đến nhìn một màng này cũng là thở ra một hơi nhẹ nhỏm.- Nhị điện hạ, người không sao chứ.

Đám người nhao nhao tới hỏi thăm.

- Không chết được.

Anh Vũ cố chống đỡ đứng lên nói.

- Haha... rất tốt... toàn quân nghe lệnh vây khốn giết.

Trần Cung lúc này đã điên cuồng, một cái nho nhỏ nhân nguyên sơ kỳ vậy mà có thể đẩy hắn bay ngược trở lại, khuông mặt hắn lúc này liền nóng mang tai. Hắn cũng biết, cái đám người này trước mặt dưới sự vây khốn thì sớm muộn gì không tránh khỏi cái chết, nhưng mạng cái tên nhị điện hạ này hắn là xác định sẽ chắc chắn thu. Mặt dù hắn đã trên người ta vô số cảnh giới nhưng lại hết lần này tới lần khác vẫn là không thu được, oán hận, nhục nhã, hắn thề nếu là tên này rơi vào tay hắn một lần nữa hắn sẽ phanh thây tên này ra cho bỏ tức.

- Quy Điền thống lĩnh... ngươi mau đưa mẹ ta đi.

Anh Vũ cũng nhìn ra được tình hình lúc này của hắn là lành ít dữ nhiều, hắn hi vọng là có thể lúc này đây thành công bảo vệ được mẹ a ngốc, cái này trách nhiệm mà hắn có thể thay a ngốc làm được lúc này.

- Hài tử... ta không muốn... ngươi mau đi đi...

Bà nhìn Anh Vũ gào khóc nói.

Bà lúc này đã không còn trách Anh Vũ về cái chết của a ngốc nữa mà thay vào đó là sự hối hận khi đã kéo Anh Vũ vào cuộc sống của bà. Nếu không có gia đình bà, Anh Vũ cũng không có bị uy hiếp đến mạng sống như lúc này.

Anh Vũ không nhìn bà, hắn lúc này cũng không có thời gian quay lại, hướng về trước mặt âm trầm nói:

- Các ngươi cũng rời đi.... bọn hắn là muốn mạng của ta sẽ không làm khó các ngươi...

- Điện hạ, chúng ta thề chết đi theo người.

Cả đám cẩm y cùng quy điền đã không để hắn nói nữa liền cả người quỳ xuống hiệu trung.

- Thề chết theo điện hạ.

Cả đám thủ vệ thành cũng nhận được dòng máu nóng sôi trào rống lên đồng loạt hô theo.

- Haha... được... ta Anh Vũ muốn cùng các ngươi kết thành huynh đệ... các huynh đệ mau báo tên, sau này chúng ta liền là huynh đệ.

Anh Vũ cười to ngạo tiếu đất trời nói.

Đám này nhóm người không phải là thân thích với hắn, nhưng lại muốn cùng mạng sống mình cộng sinh với nhau, hắn liền cảm thấy dòng máu mình sôi trào lên muốn cùng bọn họ kết bái đó cũng là lẽ thường tình.

- Haha... Thần Triệu Khôn cùng người kết bái.

- Thần... Quốc Cường cùng người kết bái.

- Hứa Hằng(La Vân) cùng người kết bái.

-........................

- Rầm... rầm..

Đám này thủ vệ, cùng cẩm y đã là bị địch nhân vây khốn bên trong nghe được lời này Anh Vũ liền rống to cười, sau đó không ngừng hướng Anh Vũ khom người, khí thế hùng hồn nói.

Ở trong này tòa thành liền quyền lực không nằm trong tay đám này dân chúng, mà chỉ là mạnh được yếu thua. Quan lại cả đời phong hầu, quyền cao chức trọng, đám này binh sĩ dân chúng chỉ là một công cụ để thể hiện quyền uy của đám cẩu quan mà thôi, nói cách khác là bọn họ chỉ được xem như một đám ti tiện mà thôi. Cái này vị nhị điện hạ vừa xuất hiện, mặt dù cũng không có tranh cho bọn họ cái gì, thế nhưng vị này điện hạ không có dùng quyền uy để đè người mà là dùng một thân cảm tình để tiếp đãi, bọn họ đi đâu có thể tìm được một vị minh chủ tốt đến như vậy, vậy nên liền quyết tâm cùng vị này điện hạ tử chiến đến cùng.

- Haha... tính thêm ta một người.

Bên trong đám thường dân vây xem lúc này, vị thiếu niên thân mặt hoa phục phi thân nhảy vào.

- Ngươi là ai?

Anh Vũ âm trầm hướng về phía đối phương khó hiểu hỏi.

Chương 52: Trần Đại sư sắc mặt

Ta Lê Huy Đào hôm nay cùng các ngươi thành huynh đệ...

Tên này vừa bước đám người Anh Vũ liền khí khái nói.

- Ngươi biết ta.

Anh Vũ đôi mắt giật giật nhìn tên này khó hiểu hỏi.

- Không biết... hôm nay mới gặp lần đầu.

Toàn trường yên tĩnh, cái này ngốc tử có phải hay không quá ngốc rồi.

Đại ca à người ta là đang chiến đấu sinh tử có được hay không, ngươi một cái không biết vậy mà dám nhảy vào á, chê mạng mình dài hay sao.

- Được... huynh đệ như ngươi ta nhận... ngươi mau đi đi.

Cái này vị thiếu niên mặt dù hắn cảm thấy là làm việc có hơi thiếu suy nghĩ, nhưng hắn lại thấy được đối phương là cùng mình thật lòng nói với mình, có được vị này huynh đệ thì còn gì bằng, vậy nên hắn liền gật đầu đáp ứng cũng mở lời đuổi tên này đi. Hắn không muốn vì mình mạng nhỏ lại hại thêm một người.

- Ta hướng mọi người xưng huynh gọi đệ liền cũng đã quyết định cùng mọi người chiến một trận thống khoái.

Hắn nét mặt kiên định nhìn Anh Vũ nói.

- Haha... tốt... cùng chiến một trận thống khoái

- Chiến một trận thống khoái... chiến một trận thống khoái...

Bọn người ha hả cười, chiến ý xung thiên nói.

Họ cảm thấy cái này tiểu tử ngốc nghếch thật đáng yêu nên cũng vui vẻ tiếp nhận vị này huynh đệ.

- Tốt... giỏi cho một đám không biết sống chết.

Trần Cung nhìn đám này cười lạnh nói.

Đám này người cho dù nghĩa bạt vân thiên thì thế nào, không phải hiện bây giờ bị hắn mài chết sao, hắn liền lười nhát để ý đám này người chết đứng trước mặt, liền lạnh lùng nói tiếp:

- Giết... một kẻ cũng không để sống.

- Giết...

Hai bên lúc này đều điên cuồng lao lên, tiếng gào thét vang vọng khắp chiến trường.

- Phanh... Oong... Oong...

Đám này liều mạng cũng không phải nhìn đám người Anh Vũ đỏ mắt, mà là đỏ mắt với Anh Vũ mạng nhỏ, ai mà không muốn phong quan phát tài chứ liền cơ hội này là bọn họ không thể bỏ qua nên liền điên cuồn hướng Anh Vũ lao đến.

- Haha... tới tốt....

- Đùng... Đùng...

Nắm tay đưa lên hứng chiệu từng chưởng cuồn bạo phá xuống, dưới mặt đất Anh Vũ đang đặt chân đã bị lõm thành một cái hố sâu to tướng, "răng...rắc" tiếng xương cốt vỡ vụn trên người vang lên, cuối cùng Anh Vũ cũng quỵ xuống một gối quỳ trên đất, chỉ là ánh mắt kiên cường vẫn y nguyên như cũ, đó là ánh mắt chấp niệm của Anh Vũ.

- Dừng tay cho ta...

Bất thình lình giữa trời đất lại xuất hiện âm vang uy nghiêm lạnh lẽo truyền đến, làm binh sĩ vây công cảm thấy lạnh lẽo, đám người không ngừng run rẫy quỳ rạp trên mặt đất hô lên:

- Thánh thượng vạn tuế.

Thanh âm đúng là Minh Tuệ đã đuổi đến, từ xa một màng nhìn tới thấy được tình cảnh lúc n

- Khốn kiếp... khốn kiếp... tên này nhất định phải chết.... phải chết...

Thanh âm điên cuồn không phải là từ thống lĩnh Trần Cung mà là Thế Khải, hắn bất chấp thân phận phi người nhảy lên một chưởng vồ tới Anh Vũ, với bản lĩnh của hắn thì một chiêu này cho dù Anh Vũ có nhục thể cứng cứng cỏi thì đã sao, cũng vô pháp vô thiên thoát được một kiếp này.

- Không...

Minh Tuệ tuyệt vọng hét lớn.

- Lão già chết tiệt này...Xa xa lão tướng quân Kế Vinh cũng đã lao đến, một màng này hắn cũng thầm ảo não cười khổ nói:

- Haizz... vẫn là đến chậm một bước

- Oong... Oong....

Tiếng cuồng bạo của không khí nổ tung làm cho tất cả mọi người đều khó thở, đám người cẩm y cũng tuyệt vọng nhìn qua.

- Xong.

Ai có thể ngờ được một đỉnh cấp cường giả Linh Hư cảnh lại ra tay với một tiểu bối ngay cả nhân nguyên trung kỳ cũng chưa đạt đến chứ, cái này là tên Thế Khải hành động này đã ném sạch mặt mũi.

- Rít.... rít... phốc...

Trong cơn lốc bụi mù mịt một thân người chật vật bắn ngược ra, điều làm mọi người bất ngờ là thân ảnh này không ai khác mà là tể tướng đại nhân Thế Khải.

- Điều này sao có thể...

Bụi bay mù mịt tần tần ngăn đi ánh mắt của mọi người, làm bọn họ cứ tưởng là Anh Vũ dùng thủ pháp gì mà có thể đẩy đối thủ bay ngược trở lại, nhưng mà một cái nhân nguyên cảnh thì làm sao có thể đẩy được linh hư cảnh bay ngược trở lại chứ, điều này ngay cả trong mơ bọn họ cũng không thể thừa nhận.

- Mau nhìn, có bóng người xuất hiện.

- Dáng người này... không phải nhị hoàng tử...

- Ngươi ngốc à, không phải nhị hoàng từ thì còn...

Nói chưa câu hắn nhìn lại đúng là không phải nhị hoàng tử, mắn người ta ngốc không phải tự tát vào mặt thì còn gì.

- Thật sự không phải nhị hoàng tử, vậy vị tiền bối này là ai?

Nơi Anh Vũ đang đứng từ khi nào thay thế một thân ảnh già nua râu tóc bạc phơ đang đứng, khiến không khỏi nhiều người đặt dấu chấm hỏi.

- Trần đại sư...ngài là.

Thế Khải chật vật đứng tại chỗ hỏi.

Vị này đại sư này thường có những cao tần mới biết được thân phận, kể từ thánh thượng Viễn Tông cũng là cha của Minh Tuệ băng hà thì vị trần đại sư là người duy nhất trong Yến quốc đạt được Đế vị, vậy nên quyền hạn tuyệt đối thậm chí lời nói còn cao hơn đạo thánh chỉ của thánh thượng.

- Ngươi cái này khốn kiếp... ngay cả đệ tử ta còn dám ra tay.
Vị này trần đại sư nóng giận gầm lên, theo từng tiếng gầm rơi vào không khí làm thiên địa trời đất rung chuyển, đế cấp nổi giận phong vân khởi lời này không phải là đồn đại.

Trần đại sư ngay từ lần đầu thấy Anh Vũ chiến đấu đã nhận định sẵn việc này, hôm nay lại nghe được những lời Minh Tuệ nói lại càng thêm khẳng định. Nhưng hôm nay, nếu là hắn tới chậm một bước có thể nói vị này đồ đệ mà hắn muốn sẽ mất đi sao hắn không tức giận cho được.

- Trần đại sư... có phải ngài nhận lầm.

Thế Khải mắng thầm một câu " Khốn Kiếp... từ khi nào mà tên con hoang này lại có một sư phụ cường đại như vậy. Nên biết là Anh Vũ mới tới thành không bao lâu nhưng sao lại được sự tán thưởng của vị này tôn quý chứ, Thế Khải lúc này còn ôm mộng tưởng vị này trần đại sư là đang nhận nhầm người.

- Khốn kiếp, lão phu làm việc đến lược ngươi chỉ bảo.

Dức lời Trần đại sư một chưởng lại vung ra hướng về phía Thế Khải đi tới " ầm", Thế Khải một lần nữa văng ra xa trăm mét loạng choạng rơi xuống đất.

- Hôm nay ta tạm tha cho các ngươi mạng... nếu tiểu tử này có mệnh hệ gì....

Trần đại sư khuông mặt âm lãnh sát khí phát ra khiến tất cả mọi người nơi đây cảm thấy lạnh người, sau đó hắn nói tiếp:

- Vậy thì gia tộc Trương gia không cần tồn tại nữa.

Trương Thế Khải cùng Trương Vũ Điệp Khuông mặt ngây ra ngoài khiếp sợ thì không biết gì cho phải.

Dức lời Trần Đại sư liền mang đi Anh Vũ đang nằm dười đất rồi biến mất trước sự khiếp sợ của mọi người.

- Hịc... không phải chứ... từ khi nào vị nhị hoàng tử này lại có một sư phụ cường đại đến như vậy.

- Nghe xưng hô là trần đại sư... các ngươi biết là vị nào trần đại sư không.

- Còn phải hỏi gì nữa, vị này đã là một đế cấp cường giả trong này yến quốc chỉ có một.

-Ý ngươi nói là vị này trần đại sư là Viện trưởng Hải Minh Học Viện.

-Ta ngất... từ khi nào vị này Nhị Hoàng tử vào được Hải Minh Học Viện, không nói đến mấy chục năm qua người vào được Hải Minh viện cũng chưa từng có ai lọt vào vị này đại sư.

Thanh Hà cả người run rẩy, nhìn lại không thấy thân ảnh Anh Vũ đâu liền hoảng sợ chạy đến:

- Vũ! con trai ta đâu.

Cái này người con là nàng đã nhận định, không biết đối phương có nhận người mẹ này hay không nhưng nàng biết đứa bé Vũ nhi này là một hài tử ngoan.

- Thanh Hà nàng yên tâm, hài tử chúng ta sẽ không có chuyện gì.

Minh Tuệ lúc này bước đến đỡ lấy nàng nhưng không ngờ rằng nàng lại dãy dụa thoát ra.

- Buôn ra, cuối cùng là ta đã nợ nhà các người thứ gì mà hết lần này đến lần khác muốn cướp đi người bên cạnh ta.

Dù là nghe được là hài tử không có việc gì nhưng lại nhận ân huệ của người mà lúc này nàng cho là xa lạ là điều không thể, mặt dù người ấy đã từng là người yêu, thế nhưng hài nhi ngoan ngoãn của nàng ra đi từ lúc đó tâm nàng đã chết đi. Lúc này ngoài bảo vệ cái này hài tử cũng không có gì hơn.

- Nàng!... haizz... người đâu, mau đưa nương nương về.

Minh Tuệ đau lòng nhìn nàng, nghĩ đến cú sốc nàng đã nhiều lần gặp phải hắn vẫn là không có lý do trách cứ nàng, thay vào đó là sự áy náy tự trách từ tận xâu đáy lòng.

- Buông ra, người mau nói cho ta biết con trai ta là sự việc gì xảy ra với hắn.

Nàng vẫn không an tâm về hài nhi của mình nên liền kiên định nán lại hỏi.

- Yên tâm... hài tử nàng cũng là hài tử ta... ta nói hắn không có việc gì liền không việc gì.

Là Trần Đại sư muốn thu con trai hắn làm đồ đệ liền biết là một thiên đại tạo hóa làm gì có thể xảy ra việc gì được chứ, trước mắt hắn là khẳng định như vậy.

Thanh Hà lúc này cơ thể vừa mới hồi phục lại chịu sự ngược đãi của đám người Trương gia đã suy nhược hết chỗ nói liền nghe vậy thoáng chốc yên tâm đôi mắt lúc này nhắm lại quỵ xuống.

- Mẹ....

Lăng Hinh Nhi thấy vây liền yếu ớt đỡ lấy nàng.

Chương 53: Sư phụ người lại ăn bậy

Hà nhi.

Minh Tuệ lúc này cũng chạy đến vội vàng bế nàng lên gấp gáp nói:

- Mau hồi cung.

Cứ như vậy đám người liền đã tản đi, Trương Vũ Điệp cắn răng cũng vội vàng đỡ lấy Trương Thế Khải rời đi.

- Chuyện này....

Kế Vinh ngây ngô chạy đến chuyện đã xong, hắn thấy đại ca hắn đã đưa đại tẩu đi rồi, lại thấy vị trần đại sư cũng đã đưa cái này con rễ quý hắn đi, hắn thầm nghĩ:" từ khi nào hắn thành người dưng rồi chứ".

- Không được... ta phải thương lượng với đại ca.

Nghĩ đến cái con rễ này không biết vận khí gì mà được vị này trần đại sư để ý, không nói đến vị này trần đại sư là một trận sư thiên tài mà còn là có tu vi sâu không dò được. Có thể nói vị này con rễ cho dù tương lai không có kế nghiệp hoàng đế nhưng với một thân bản lĩnh được trần đại sư truyền dạy có thể tung hoành thiên hạ á. Nhưng hôm nay đến cứu trợ hắn lại là đến chậm một bước, hắn thầm nghĩ không biết đứa con rễ này có ghi hận hay không.

- Cho dù phải khóc lóc cầu xin ta cũng muốn đứa nhỏ này nghĩa tế.

Hắn cười gian thầm nhủ.

Dược cốc.

- Tiền bối... ngài là...

Bên trong dược cốc một tiểu cô nương lưng mang giỏ tre một thân an diện bộ đồ xanh màu lá mộc mạc nhưng không thể che được đi ngũ quang tinh xảo xinh đẹp thoát tục, có lẽ là cả ngày hái thuốc vậy nên đồ đạc lem luốc đi rất nhiều, nàng hướng về vị tiền bối trước mặt đang mang theo một tiểu tử xung quanh toàn vết máu lem luốc khắp người. Vị này tiền bối nàng cũng có gặp qua, vẫn hay thường cùng với sư phụ giao du với nhau.

- Tiểu oa nhi, mau dẫn ta đi gặp người sư phụ.

Trần đại sư nôn nóng mở miệng nói.

- Được mời ngài theo ta.

Nàng gật đầu sau đó dẫn đường, vẫn thấy vị này tiền bối gấp gáp không yên lòng nàng liền nói:

- Vị này công tử mặt dù thương thế nghiêm trọng nhanh mạch đập đều đặn hẳn là không quá nghiêm trọng, xin tiền bối yên tâm.

Nàng vừa nhìn cũng cảm nhận được vị công tử cả người máu me này mặt dù vết thương dị biến khiếp sợ thế nhưng nàng cũng có thể dựa vào mạch đập của hắn cũng có thể nhìn ra được thương thế của hắn cũng không quá nghiêm trọng.

- Cảm ơn.

Nghe được ý tứ của nàng hắn cũng nhẹ nhỏm đi liền hướng nàng nói cảm ơn.

Nàng lắc đầu mỉm cười lại nói:

- Tiền bối! sư phụ đang ở bên trong.

- Được.

Hắn vội vàng đưa người bước vào kêu lớn:

- Lão đầu, mau cứu...

Lời nói còn dang dở thì nhìn lại bên trong căn phòng chế dược một lão ông đáng lý ra râu tóc bạc phơ nhưng là không phải, thay vào đó cả đầu tóc bị nhộm đỏ thất thần ngồi dưới đất ngu ngơ không biết là đang nghĩ cái gì.

- Lão đầu! ngươi bị sao vậy.

Trần đại sư há hốc mồm không nói nên lời thầm nghĩ:" có phải hắn chế thuốc đến tẩu hỏa nhập ma hay không... nguy, nếu thế thì tên đồ đệ này của ta ai trị cho hắn đây".

- Sư phụ... ngươi có phải lại ăn bậy bạ cái gì nữa hay không.

Nàng bước vào nhìn lại vị sư phụ của mình đang thất thần, nhìn bộ dáng này của sư phụ trước mặt người ngoài đúng thật là mất mặt lại vừa cảm thấy buồn cười. Thường ngày, cái lão sư phụ này của nàng không chế thuốc thì ngồi không lại đem thảo dược không rõ nguồn gốc ra nhấm nháp để thử dược lực của thảo dược. Hành động này đúng là rất nguy hiểm, nhiều lần nàng hết lời khuyên ngăn nhưng lão đầu cố chấp này cứ mỗi lần nàng khuyên thì lão già này lại ba hoa: "cơ thể già này còn tốt lắm", đến nổi nàng phải chịu thua. Bây giờ thì tốt rồi, thành cái này bộ dáng đúng là càng nhìn càng mắt cười.

- Lão đầu à... ngươi là đang tu luyện ma công à...

Trần đại sư mở miệng nói.

Lão đầu tử nghe xong khuông mặt giật giật, thế nhưng hắn lại không nghĩ tới lời này của cái này bạn thân còn nhẹ, tiếp lời của tên này không khỏi khiến hắn tức muốn học máu.

- Ma công là không thể luyện, nếu không bị người thiên hạ truy sát á.- Ma công cái em gái ngươi...

Lão đầu không thể nghe tiếp được tên này ba hoa châm biếm liền nóng giận chửi thề.

- Haha...

Nghe được hai người đối thoại, nàng ôm bụm cười lớn.

- Tiểu nha đầu, con im miệng... mau ra ngoài cho ta.

Vị này lão đâu cảm thấy khuông mặt già nua đỏ đến mang tai thẹn quá hóa giận hướng về vị đệ tử của mình lớn tiếng ra lệnh.

- Vâng! sư phụ.

Nàng lại sợ sư phụ cáu kỉnh liền nhịn cười vội vàng bước ra ngoài, nếu là còn ở trong này không tiếp tục nhịn được nữa á.

- Lão già... ngươi không phải đến hướng ta cứu người sao... còn nhiều lời nữa tiểu tử này sẽ chết đó.

Nhìn được trên người bạn già này là mang theo một thiếu niên bị thương đến biến dạng, hắn liền biết ý định của người bạn này nên vội vàng nói.

- À... đúng... ngươi làm ta quên mất... nếu là ngươi không nhắc chắc tên đồ đệ này chưa nhập ta môn hạ liền mạng nhỏ cũng treo.

Trần đại sư vội vàng đặt Anh Vũ lên giường bên trong phòng thuốc.

- Cái gì? ngươi là muốn thu đồ đệ.

Lão đầu khó tin hỏi.

- Sao.... không được?... ngươi cũng thu học trò lại không cho phép ta thu.

Trần đại sư bực mình nói.

- Không phải...

Vị này bạn thân của hắn thường ngày thích tiêu diêu tự tại không muốn chịu ước thúc vì vậy mặt dù là viện trưởng học viện Hải Minh nhưng cuồn tu biến làm, sao giờ lại học người ta thu đồ đệ rồi, lắc đầu lại nói tiếp:

- Được rồi... nếu là ngươi đồ đệ thì ta không thể qua loa được.

Lão đầu vội vàng bước đến bắt tay vào công việc của mình.
-----------------------

Thần điện.

- Đại ca! đại tẩu sao rồi.

Kế Vinh lúc này cũng đã đuổi đến, bước vào thần điện vội vàng lo lắng hướng đại ca mình hỏi thăm.

- Vẫn còn chưa có chết.

Minh Tuệ bất mãn nói.

Hắn rất bất mãn cái này huynh đệ, không phải thường ngày tên này hay khoe khoang Lâm tướng phủ hắn rất trâu sao, vậy mà đến việc quang trong như hôm nay lại lề mề xử lý, xém tí nữa đẩy hai mẹ con nàng vào tử cục.

- Vậy thì tốt, đại ca người cũng không cần lo cho Vũ nhi đâu, vị trần đại sư kia là bạn bè tri giao với dược cốc ta tin chắc Vũ Nhi sẽ không sao.... kìa sao huynh lại nhìn đệ như vậy.

Khổ thân cho Lâm tướng quân một thân thô lỗ không thể nhìn ra được lời nói của ca ca mình đang tức giận, nhìn lại thì thấy vị này đại cai đang trợn mắt bất mãn cực độ nhìn mình liền chột dạ vội vàng hỏi.

Minh Tuệ thấy tên này lúc này còn ngờ kệt ngu ngốc không khỏi tức giận quát:

- Ngươi cái tên chết tiệt này, trong thành này không phải lâm gia tướng rất trâu bò sao... vậy mà sự việc xảy ra thì không thấy một móng, cái này có phải hay không là chê bai ta con trai ngốc nghếch muốn hại chết hai mẹ con nàng đây.

Minh Tuệ vẫn hiểu được đám này binh tướng lâm gia vẫn luôn túc trực trong thành, muốn không biết chuyện này e là không thể.

- Đại ca, không phải...

- Không phải gì... hay là ngươi chê bai đại ca của ngươi ngốc nghếch đây.

Minh Tuệ bực mình không để ý đến Kế Vinh phản bác.

- Đại ca à ngươi nghe ta nói có được hay không.

Kế Vinh khổ não mặt kệ lời nói của Minh Tuệ đang tức giận vội vàng kể khổ:

- Trong này Lâm gia tướng phủ của ta vậy mà có người bị Trương gia mua chuột nên liền chậm trễ, nữa đường lại bị đám kia quan lại chó má ngăn cản, vậy nên sự việc mới thành như vậy.

Minh Tuệ cũng không có nhiều nữa, hắn cũng biết là tình huống này Trương gia hẳn đã chuẩn bị từ trước, hắn chỉ là muốn nghe vị huynh đệ này giải thích thỏa đán rồi cho qua.

- --------------

Dược cốc.

- Sao rồi...

Trần đại sư một bên đứng gặn hỏi.

- Yên tâm đi, mặt dù thương thế nghiêm trọng thế nhưng tiểu tử này là một quái nhân vết thương đã dần khép lại.

Lão đầu này cũng là cảm thấy kỳ quái, hành y nhiều năm như vậy rồi nhưng trường hợp như tiểu tử này hắn lần đầu tiên gặp được.

- Vậy được rồi.

Trần đại sư thở ra một hơi lại nói tiếp:

- Trận đồ của ta còn dang dở, ta phải về trước... khi nào hắn tỉnh, bảo hắn đến tìm ta.

- Ngươi là một cái nghiện trận đồ đến điên rồi... thôi được rồi, ngươi cứ về trước đi.

Lão đầu bực mình nói.

- Cũng không phải giống như ngươi sao.

"Cái lão đầu này cũng mê luyện dược đến phát điên rồi, vậy mà dám lấy thân thử dược, vậy mà còn không biết xấu hổ nói mình", Trần đại sư khinh bỉ thầm nghĩ.

Chương 54: Trong mộng đột phá

Sư phụ hắn tỉnh.

Trong lúc thi châm nàng liền phát hiện Anh Vũ có phản ứng liền hướng sư phụ mình nói.

Anh Vũ lúc này toàn thân vô lực lờ đờ mở mắt, trước mặt hắn lúc này là một lão đầu già nua toàn thân phủ kín lông tơ đỏ, hắn chợt lẩm bẩm:

- Là ta đã chết rồi sao... vị này chắc là dã quỷ trong truyền thuyết.

Hắn nhìn lão đầu một thân như vậy liền nghĩ đến con người sau khi chết sẽ bị dã quỷ đưa đi, vậy nên hắn liền nghĩ như vậy.

- Haha....

Nàng đứng cạnh liền cười to, thầm nghĩ vị tiểu đệ đệ này thật là vui tính.

Vị lão đầu khuông mặt giật giật, đỏ đến ngang tai, không biết từ lúc nào đã xuất ra cái lò mà hắn hay luyện đan vung lên.

- Sư phụ!... người bình tĩnh một chút.

Nàng giật mình liền vội vàng đứng ra ôm lấy cả người sư phụ ngăn cản sợ rằng sư phụ sẽ đặp chết người mất.

- Đừng cản... ta muốn đặp chết tên tiểu tử này.

Lão đầu máu thú nổi lên vẫn một mực lao đến, nhờ có nàng một mực ngăn cản nên hắn vẫn là không thành công lao đến.

- Được rồi ngài đánh chết hắn đi, đánh xong thì làm sao giao phó lại cho trần đại sư.

Nàng giả vờ sinh khí thả đi sư phụ nàng, khoanh tay nói.

- Hừ... ngươi chăm sóc hắn đi.

Lão đầu không có muốn đánh chết hắn đấy, chỉ là muốn gõ hắn một bài học, nhưng lại nghĩ tiểu tử này còn mang trong mình thương thế, lỡ như gõ chết đúng là sợ lão già kia lại tìm hắn liều mạng, hắn là đánh không lại người ta á, nghĩ vậy liền giao phó cho đồ nhi ngoan của hắn sau đó vội vã bước ra ngoài.

Anh Vũ mệt mỏi đờ đẫn với mọi việc xung quanh sau đó liền nhắm mắt hôn mê bất tỉnh.

- Lại sốt rồi.

Nàng lại gần liền cảm giác được, vậy nên vội vàng chuẩn bị nước ấm.


Viêm gia thành.

Màn đêm bao phủ trường thành, đáng lẽ ra lúc này mọi người phải đang sum họp cùng với gia đình, ấy vậy mà lúc này người người đang hối hả chạy loạn.

- Là thú triều, thú triều, thú triều đang đến.... mọi người mau chạy.

- Á... con trai ta... các người có thấy con trai ta đâu không.

- Mẫu thân... Phụ thân... người đang ở đâu...

- Chạy mau....

Huyết tinh bao phủ đầy trời, tiếng gầm rống của yêu thú khiến cho một mảnh thiên địa rung lên, đoàn người trong thành dẫm đạp nhau mà chạy tán loạn đang hi vọng tìm được một đường sinh cơ.

Bên trên tường thành, đám người viêm phủ đang canh gác bị tiếng thét chói tai ấy làm cho kinh sợ dại ra, đã có không ít người còn chưa có chiến mà hét thảm đột quỵ ngất đi.

- Trời muốn diệt Viêm gia sao...

Viêm Hằng đứng trên tường thành tuyệt vọng đôi mắt khép lại lẩm bẩm.

- Phụ thân! thú triều mạnh mẽ, nếu còn liều mạng chấn giữ cũng là lấy trứng chọi đá mà thôi, lúc này phụ thân nên bình tỉnh dẫn tộc nhân rời đi, núi xanh còn đó lo gì không có củi đốt.

Viêm Tế nghiêm trang nói.

- Đúng đó ông nội... chúng ta... chúng ta... mau đi thôi.

Viêm Nhạc bị sợ cho vỡ mật rồi liền rung rung đứng ra phù họa.

- Haizz... cũng chỉ còn cách này thôi, đáng tiếc thay cho ngàn năm cơ nghiệp của Viêm gia, cứ như vậy mà hủy trong tay ta.

Viềm Hằng phất tay biến mất rời đi chuẩn bị.

Viêm Tề nhìn bóng lưng phụ thân rời đi cũng thở dài không nói, lại nhìn bên người thống lĩnh hỏi:
- Bên kia Đỗ gia, ngươi mang nàng đến chưa.

Viêm Tống thống soái khuông mặt run run bởi vì nghe lời này mà dọa sợ liền quỳ xuống đáp:

- Thiếu chủ... người Đỗ gia... Đỗ gia...

- Nói Đỗ gia thế nào...

Nghe ra được lời nói này, Viêm Tề liền cũng nghĩ ra được Đỗ gia có biến cố liền mất đi bình tỉnh.

Viêm Tông nghe được nộ khí cũng liền khẩn trương vội vàng nói:

- Nghe nói Đỗ gia ba hôm trước đã bị Đại tộc mang đi.

- Tại sao bị mang đi, là đại gia tộc nào làm mà ngay cả Viêm gia tin tức cũng bị giấu đi.

Viêm Tề lời nói mang theo sát khí.

- Nghe nói Đỗ gia làm việc không cẩn thận đắt tội với người ta vì vậy cả tộc bị mang đi thẩm vấn, còn về việc đại gia tộc nào làm thì thuộc hạ không rõ... gia chủ cũng là có nghe được liền đi qua thế nhưng năng lực bọn họ cường đại đến cả gia chủ cũng khép nép cuối đầu...

Viêm Tống không có nữa điểm che giấu nói.

- Lại có việc này, sao ta lại không biết.

Hắn sầu não, mặt dù hắn yêu nàng nhưng giữa mạng nhỏ và nàng hắn chọn mình mạng nhỏ của mình, không có nàng mười mấy năm nay hắn vẫn cưới vợ sinh con hưởng thụ qua mỹ mãn cuộc sống, nói đúng ra là sắc đẹp của nàng đã làm hắn mê mụi mà thôi.

- Là gia chủ bảo chúng ta không để người biết.

Viêm Tống đáp.

- Được rồi, nếu đã như vậy ngươi luôi xuống đi.

Hắn thở dài phất tay bảo Viêm Tống rời đi.

----------------------------------------

Dược cốc.

- Cái tên này vẫn còn sốt cao đến như vậy... lão nương đã bị ngươi chiếm lợi quá nhiều rồi.

Nàng lúc này vẫn bận biệu thay khăn nóng cho hắn mệt nhọc liền chu mỏ lên oán trách.Trong cơn mơ màng Anh Vũ lúc này mơ thấy mẹ của mình toàn thân máu me phía sau nàng là bầy yêu thú không ngừng đuổi theo, lúc này nét mặt bà thống khổ gọi" Vũ nhi, con ở đâu... con ở đâu".

- Mẫu thân... mẫu thân... hài nhi ở đây... hài nhi ở đây... hài nhi sẽ đến cứu người.

Anh Vũ nét mặt thống khổ dơ tay vơ loạn bắt trúng đôi tay trắn noãn của nàng ôm vào lòng như là tìm được bảo bối lâu ngày đã thất lạc.

- Tiểu tử này vẫn là biết cách chiếm tiện nghi của lão nương.

Biết được tâm trí tên này bất ổn nàng cũng biết lúc này trách cứ là vô dụng, khuông mặt nàng lúc này ửng đỏ rút lại tay ngọc, nhưng người nào đó lại không để nàng toại nguyện, càng muốn rút về hắn càng ôm chặc hơn, dường như thấy nàng không có phản ứng liền mỉm cười thỏa mãn.

- Tiểu tử này là đang khiêu khích ta mà.

Nàng vừa thẹn lại vừa giận dường như đã có quyết định liền hiếp mắt nhìn hắn mỉm cười, sau đó lấy thế rút thật mạnh cánh tay về.

- Á.....

Ai ngờ mọi việc không như nàng nghĩ như vậy đơn giản, đôi tay rắn chắc của hắn sao có thể dễ dàng như vậy thoát khỏi, đoàn hiểm của nàng thế nhưng lại phản tác dụng liền bất ngờ ngã vào lòng hắn. Lần đầu tiên nàng tiếp xúc thân mật với một nam nhân không khỏi khiến tim nàng nhảy loạn, cơ thịt rắn chắc ôm lấy nàng bả vai, nàng chớp đôi mi phượng nhìn khuôn mặt tuấn lãng của hắn, nét mặt cương nghị cố chấp này không làm nàng cảm thấy chán ghét.

- Chuyện gì....

Lão đầu nghe được tiếng hét chói tai của đồ nhi liền giật mình xông vào nhìn một màng xuân ý không khỏi khiến hắn khuông mặt già nua lúc này cũng co giật, sau đó vội vang quay mặt đi, hắn lẩm bẩm nói:

- Haizz.... mùa xuân đến rồi á.

- Sư phụ... ngươi... ngươi... mau cứu con á.

Nhìn thấy sư phụ quay đi nàng lúc này trong mộng xuân tỉnh lại, chợt hướng sư phụ cầu cứu, nhưng cái lão đầu này lại không để ý cứ như vậy bước đi, không khỏi cảm thấy uất ức.

- Tiểu tử thúi... ta có phải hay không kiếp trước nợ ngươi.

Là luyện dược sư chính cống, nàng liền biết được cái này tiểu tử nhỏ hơn nàng mấy tuổi, liền cứ như vậy bị hắn chiếm tiện nghi nàng có chút không cam tâm oán trách.

-Mẫu thân, người xem hài nhi đã mạnh lên rất nhiều, hài nhi sẽ bảo vệ người.

Nghe được giọng nói ấm áp, nàng nhìn lại hắn đang ôm mình mỉm cười thỏa mãn.

- Đây là hắn chấp niệm hắn sao.

Nàng cảm động không khỏi đưa lên bàn tay còn lại hướng khuông mặt hắn rờ đi, nàng nhớ đến mình mẫu thân số khổ thầm nghĩ:" nếu mình cũng như người này nam nhân chắc mẫu thân mình cũng không cứ như vậy mất đi."

- Đây là...

Hoa văn trên cơ thể Anh Vũ lúc này nổi lên lốm đốm khiến cho nàng cũng cảm thấy giật mình, thiên địa linh khí xung quanh lấy Anh Vũ làm trung tâm không ngừng tụ tập.

- Ầm... ầm...

Anh Vũ lúc này từ nhân nguyên cảnh sơ kỳ nguyên khí sơ kỳ trong gan tất liền tiến cấp thành nhân nguyên cảnh sơ kỳ nguyên khí trung kỳ.

Khi võ giả bước lên nhân nguyên cảnh cấp độ sẽ không như ở luyện khí nữa mà từng bước muốn lên cao phải dựa vào nguyên khí mới được sinh ra bên trong người võ giả, thông thường nếu muốn đột phá cảnh giới cũng phải dựa vào sự bạo động của nguyên khí trong cơ thể. Giống như nhân nguyên cũng sẽ từ cảnh giới sơ kỳ, lên trung kỳ, rồi lên đỉnh phong sau đó tiếp tục đánh vào đại cảnh giới, thì đột phá nguyên khí được xem là tiểu cảnh giới mà võ giả muốn tăng tiến tu vi cần phải đạt được, cũng là được chia thành sơ kỳ, trung kỳ và đỉnh phong nguyên khí sau đó mơi đột phá cảnh giới.

-Hix... vậy mà lên cấp.

Nàng giất mình, hít một hơi lãnh khí.

Yến quốc theo như nàng biết mấy trăm năm nay cũng chỉ có nàng nắm giữ tiên thiên thể, thể chất đặt thù có thể thuận lợi hấp thu thiên địa linh khí, nhưng với tốc độ này nàng đúng là cam bái hạ phong.

- Tiểu tử này không phải nắm giữ thể chất đặt thù còn nằm trên tiên thiên thể đó chứ.

Nàng không ngừng lẩm bẩm.

- Mẫu thân người thấy không... Vũ nhi có lơi hại hay không.

Hắn mỉm cười thỏa mãn ôm nàng chìm vào mộng đẹp.

Chương 55: Vô lại con rể

- Đau nhức...

Huy động máu rồng mặt dù có thể như thế nhanh chóng đột phá nhưng cũng là đi ngược với thiên đạo không khỏi bị phản phệ, đối với gân cốt người thường mà nói đã nổ tung mà chết, may là cơ thể của hắn đã được trọng tố gân cốt cường hãn, thế nhưng không khỏi chịu đau đớn đến xé thịt xé da. Anh Vũ đôi mắt chớp động tỉnh dậy. Hắn cựa quậy định mở mắt thì bỗng dưng bên tai lời nói êm dịu của thiếu nữ truyền đến:

- Yên nào đừng cựa quậy.

Hắn mất hồn mở mắt nhìn xuống liền thấy một tiên tử cứ thế bị hắn ôm vào lòng đôi mắt lim dim ngủ môi đào vểnh lên như đang khiêu khích, hắn hận là mình lúc này không thể cuối xuống cắn một cái. Có lẽ từ khi lớn lên tới giờ đây là lần đầu tiên hắn có cái này khái niệm, chắc có lẽ là trước đây, mặt dù gặp không ít tiểu thư xinh đẹp, thế nhưng là đồng trang lứa nên không có kiều diễm phát dục như cô gái này trước mắt.

- May quá còn chưa có tỉnh giấc.

Hắn thở ra áp chế dục vọng thì thầm nói.

Ngước mắt nhìn xung quanh căn phòng hắn chỉ nghe được mùi thuốc hơi nồng, đoán là có người đã mang hắn đến nơi này chữa trị, thầm nghĩ: " là vị này tỷ tỷ này đưa mình đến sao". Lại nhìn bên giường là một chậu nước ấm chắc có lẽ là thời gian lâu một chút nên cũng đã ngụi đi, mặt dù là không chắc nàng đã đưa hắn cứu đi, thế nhưng cả đêm là nàng chăm sóc điều này hắn có thể khẳng định. Hắn mỉm cười ấm áp nhẹ nhàng cựa mình ngồi dậy thoát ly giường ấm, nhìn lại nàng vẫn còn đang mơ màng ngồi cạnh giường ngủ say hắn đúng là có chút không đành lòng liền bỏ qua lễ nghĩa bế nàng lên. Mùi hương nàng nhẹ nhàng lưu chuyển lên sóng mũi làm nhịp tim hắn mỗi lúc đập một nhanh, dường như muốn xé bỏ lòng ngực mà thoát ra ngoài. Hắn đứng khựng tại chỗ, bế cái này vưu vật làm hắn không nỡ thả xuống, một hồi đấu tranh dục hỏa nóng rực trên người hắn mới nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, kéo chăn phủ kín nàng vai liền hối hả chạy ra ngoài.

- Cám dỗ... thật mãnh liệt cám dỗ.

Thở dốc bước ra, hắn quay người nhìn lại cửa phòng lẩm bẩm nói.

Hắn là bị dục vọng làm mờ mắt liền không thấy được má nàng đã đã hồng từ rất lâu rồi, vì để tránh hai bên khó xử nàng mới là một mực nhắm mắt.

- Thối nam nhân...

Nàng cựa người xoay mình vào góc tường môi đổ nhếch lên oán trách.

-----------------------------------------------------------------------------------

Vĩnh Xuân Thành.

Mặt dù trời chưa sáng hẳn, một giang nhà trọ nằm bên một góc yên tĩnh cuả ngôi làng lúc này đèn đuốc sáng rực, từng nhóm người ánh mắt tỏa hòa quang, khuông mặt rạng rỡ cười bước ra nói đùa vui vẻ.

- Haha... một tháng qua... là một tháng quan á... cuối cùng chúng ta cũng thông qua kỳ sát hạch tiến vào minh phủ học viện.

- Đúng vậy... đúng là kỳ này khảo hạch so với lần trước còn khốc liệc hơn.

- Còn phải nói... tự dưng ra mười cái địa linh thể còn xuất hiện một cái yêu nghiệt thiên linh thể.

- Đúng vậy...cạnh tranh với đám này trâu bò, ta bây giờ còn cảm thấy may mắn được thông qua.

- Nhìn kìa là người nắm giữ tiên linh thể đang ở trước mặt đi ra.

Đám người xì xào bàn tán rôm rả, lúc này nhân vật chính bước ra, một nam một nữ bên cạnh đi đến, người con gái thân mặt lam y, khuông mặt hoạt bát thế nhưng là lúc này bị một cái thanh niên bám theo vẫn là chu môi chán ghét chậm rãi mà đi. Cái này bám đuôi là một thanh niên khuông mặt tuấn dật, mặt dù là nhìn ra chán ghét của đối phương thế nhưng vẫn tươi cười vui vẻ bước theo.

- Đúng là tiên đồng ngọc nữ trời tạo thành đôi.

Không ít người lấy ánh mắt hâm mộ mà nhìn.

- Thu Nhược... chúng ta cùng đi nhé.

Nam nhân tuấn dật mở miệng hường đối phương mỉm cười đề nghị.

- Công tử... ta và người bèo nước gặp nhau, ngươi cũng không cần hướng ta gọi như vậy.

Nàng chán ghét nói.

Nếu Anh Vũ có mặt nơi này cũng là nhận ra được nữ nhân này là người cùng hắn có hôn ước, dĩ nhiên là mẹ ruột của hắn cùng trưởng bối của nàng định ra rồi. Nàng đúng là Trần gia nhi nữ Trân Thu Nhược, mấy tháng trước nàng đã bước vào nhân nguyên cảnh, cũng là trùng hợp đúng năm này Hải Minh học viện sát hạch tuyển chọn học sinh nên trưởng bối liền bảo nàng lên kinh thử vận may, không ngờ thể chất nàng lại là một cái thiên linh thể, mặt dù thực chiến nàng không mạnh, thế nhưng với thể chất đặt thù vẫn là có thể dễ dàng thông qua.

- Thu Nhược... ngươi dũng ngữ khí này để nói với Thừa Chí công tử sao.

Tên này cũng là ngươi Anh Vũ quen, là thiếu gia nhà Viêm gia anh trai của Viêm Nhạc tên là Viêm Tiến, mười tám tuổi cũng đã đạt được nhân nguyên sơ kỳ nguyên khí đỉnh phong. Hắn ghen ghét nàng nắm giữ tiên thiên thể, hắn cũng đã có nghĩ qua sẽ lấy gia tộc làm hậu thuẫn ép nàng phải lấy hắn, với sắc đẹp cùng với thể chất tiên thiên thì việc làm đạo lữ với nàng đúng là nhiều người truy cầu. Nhưng mà với vị Thừa Chí này trước mặt thì thế lực hắn đúng là không đáng nhắc đến, thay vào đó hắn muốn lấy lòng vị công tử này hơn.

Nói đến thừa chí người này, mặt dù cũng không phải quan lại, thế nhưng cũng là quyền cao chức trọng không thua gì quan lại là bao, gia nghiệp nhà họ hồ hắn giàu đến nức vách, cường giả đông như mây. Trong gia tộc thừa chí cũng là thiên tài trong đám tiểu bối, được gia tộc bồi dưỡng, mười tám tuổi cũng đã là một nhân nguyên hậu kỳ nguyên khí sơ giai, mặt dù là thể chất không thể sánh bằng nàng nhưng cũng là địa linh thể.

- Câm miệng.Thừa Chí đối với Viêm Tiến băng lãnh nói.

Nàng không để ý đám này con cháu thế gia khoe của liền nhanh chóng bước đi.

- ------------------------------------------

Mặt trời đã leo lên đồi núi, bên trong dược cốc yên tĩnh, hắn đang tựa vào thềm đá bên cạnh cây đại thụ trong sân bắt đầu vận hành nguyên khí trong người khôi phục thương thế thừa dịp cũng cố vững chắc tu vi.

- Ngọc ấn... ngươi nói xem ta thế nào như vậy yếu... đến khi nào mới tìm đến phụ thân ta.

Nghĩ lại mẹ a ngốc, hắn là muốn cứu đi nhưng thật đúng là có lòng mà không làm được, không khỏi khiến hắn nhục chí về tương lai xa vời phía trước.

- Đúng là với niên kỷ của ngươi mà phải chịu áp lực lớn như vậy không khỏi khiến ngươi tư ti mặt cảm... thế nhưng ngươi không phải đã làm rất tốt rồi sao... ngươi đã nghịch được ý trời, có được một thân thể cường hãn....

Ngọc ấn trong người hắn lại sáng lên thâm ý nóin tiếp:

-Haizz...mặt dù là tiến cấp có chút khó khăn, nhưng là thực lực đồng cấp có thể vượt xa nhân loại tưởng tượng... cứ cái đà này phát triễn của ngươi ta có thể khẳng định được ngươi sẽ bước lên chưởng khống giả chư thần.

-Phải mất bao nhiêu năm đây...

Hắn lẩm bẩm không dám nghĩ nữa, hắn sợ nếu đúng là có ngày như vậy thì phải mất bao lâu đây, liệu người mà hắn muốn bảo vệ liệu có an an ổn mà sống đến lúc đó không, khép lại suy nghĩ lúc này hắn chỉ có thể làm là giữ vững đạo tâm kiên định thì việc đột phá bính cảnh mới nhanh hơn

- Ai...

Cảm nhận được nguyên khí dao động hắn băng lãnh gọi.

- Điện hạ! Là ta.

Hà Chí phi thân đứng ra đáp lời.

Không ngờ vị điện hạ này đối với cảm ứng lại nhảy cảm như thế, hắn đúng là khâm phục sát đất vị điện hạ này rồi.

- Hà Chí đại ca... nơi này là nơi nào, tại sao ta đến đây.

Anh Vũ thấy được Hà Chí đến liền hỏi nghi hoặc trong lòng.
- Điện hạ... là sư phụ ngài mang ngài đi.

Hà Chí kể lại mọi việc từ lúc hắn bất tỉnh đến giờ.

- Hà Chí đại ca, ngươi nói là ta có một sư phụ đế cấp trong truyền thuyết.

Là đế cấp á, mặt dù lúc trước ngọc ấn đã cho hắn biết trên thế gian này cường giả đế cấp cũng không là gì cả nhưng đối với hắn sống ở nơi này tần lớp thì đế cấp vẫn được coi là ngưỡng cửa truyền thuyết mà ít ai có thể đạt đến. Việc nhảy ra một sư phụ đế cấp đúng là có mơ hắn cũng không nghĩ đến.

- Điện hạ... người không biết vị trần đại sư kia.

Điện hạ sao ngay cả sư phụ mình không biết chứ, điều này chỉ có hai khả năng, thứ nhất là điện hạ bị đánh đến hỏng đầu rồi còn một nguyên nhân khác là vị trần đại sư là tự nhận. Nhưng vị trần đại sư kia không chỉ là một đế cấp cường giả mà còn là một trận pháp sư thiên tài, sao có thể hạ mình đi thu đồ đệ chứ, hắn đang nghi ngờ có phải hay không đầu óc hắn đúng là không đủ dùng.

- Lại có khách tới.

Anh Vũ mỉm cười nói.

- Haha.... con rễ à, thấy ngươi khỏe lại ta rất vui mừng.

Kế Vinh tướng quân cười nói bước tới.

- Tướng quân à... tiểu tử không dám trèo cao á.

Anh Vũ nhìn lão già này khinh bỉ nói.

Không phải nghe người ta thường nói, đám người lâm tướng phủ không phải rất ngưu bức hay sao, hắn không tin là đã náo ra động tĩnh lớn như vậy mà lâm gia tướng không có người biết.

- Ấy.... co rễ à ngươi còn giận sao, ngươi cũng biết là việc này là cái kia cẩu trương gia đã có chuẩn bị từ trước... lão già này hồ đồ cũng bị bọn họ che mắt.

Lâm tướng quân khổ não giải thích.

Anh Vũ nghĩ lại cũng đúng, việc không chắc ăn sao Trương gia có thể ra tay chư, nhưng mặt dù trên danh nghĩa con rễ Lâm gia nhưng là hắn cũng biết thân phận mình cũng chỉ là khách, mấy hôm nữa hắn cũng rời đi không chừng. Thế nhưng chút quyền lợi hắn cũng là muốn chiếm một ít, liền hướng lão già này nói:

- Thật sao?... ai cũng nói về lâm phủ có mảnh tướng... vậy từ lúc nào chịu sự áp chế của Trương gia... còn cái kia binh tướng thủ vệ thành yếu kém vậy mà có thể đứng ra địch ngàn quân Trương gia... tiểu tử cảm thấy làm con rể Lâm gia đúng là không bằng xưng huynh đệ với đám kia vệ thành.

- Được rồi... con rễ à, ta hiểu lời ngươi.

Hắn bất đắt dĩ thở dài, thế nhưng vì cái này quý con rể hắn dù đau lòng cũng là bỏ ra một ít lễ vật, hắn nói:

- Các tướng sĩ giữ thành có công cứu trợ từ nay về sau bỗng lộc được hưởng ngang với Lâm gia tướng, còn những binh lính tử trận sẽ được một nghìn huyền thiết.

- Cha vợ! người nói sai.... là một nghìn kim thiết.

Anh Vũ mỉm cười nói.

" Đúng là vô lại á" Kế Vinh thầm mắng, thế nhưng là nghe được một tiếng cha vợ đúng là không có sức cự tuyệt cũng đau đớn gật đầu.

- Đúng rồi Hà Chí đại ca, người bên thôn làng đá sao rồi.

Ước hẹn rời đi Anh Vũ là không quên, nhưng vì phải cứu Thanh Hà, hắn đã lỡ hẹn.

- Điện hạ! người yên tâm... thuộc hạ đã sắp xếp người đưa về làng rồi.

Hà Chí cuối đầu đáp.

- Đi rồi cũng tốt.

Hắn cảm thấy việc rời đi không dễ dàng như hắn nghĩ, đưa đám người đó đi cũng làm Anh Vũ đỡ lo hơn nhiều, với lại đám người đó là thanh niên trai tráng trong làng, nếu là bọn họ còn ở đây thì người nhà sẽ không an toàn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau