CHƯỞNG KHỐNG TINH KHÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chưởng khống tinh không - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Lăng Hinh Nhi

Phụ Hoàng, con muốn được gặp mẫu thân.

Anh Vũ từ lúc tiếng cung tới giờ vẫn là chưa gặp được Tô nghĩa mẫu, sẵn tiện hôm nay vào cung, hắn vẫn là muốn một lần đi gặp nàng, sợ là lần này là lần cuối cùng mà hắn tiến cung.

- Haizz... được rồi, con đi đi.

Đối với đứa con này, Minh Tuệ vẫn luôn áy náy không biết thế nào bù đắp, hắn thở dài phất tay đồng ý.

Anh Vũ liền cùng với một cung nữ rời đi.

- Minh Tuệ, ta có chuyện muốn nói với ngươi.

Vừa định xoay người rời đi, Minh Tuệ liền nghe được truyền âm thì sững sờ, tức thì đáp:

- Vâng.

Đối với người này hắn không có nữa điểm bất kính.

Lại nói lúc này, từ bên ngoài một tiểu cô nương một thân cung trang quý phái xông vào to nhỏ gọi:

- Phụ hoàng đâu, ta muốn gặp phụ hoàng.

- Công chúa vạn an, Thánh thượng vừa mới rời đi.

Vũ tước khom người hành lễ cung kính nói.

- Đi nơi nào? mau nói với người, ta là có chuyện gấp muốn báo.

Nghe vậy nàng không khỏi sốt ruột nói.

- Thánh thượng không có nói, nhị hoàng tử rời đi thăm vương phi thì thánh thượng cũng liền rời đi.

Hắn nhẹ nhàng đáp.

- Ngươi nói nhị hoàng tử đi thăm vương phi.

Nàng gấp gáp hỏi.

- Vâng.

- Nguy rồi, ta phải qua bên đó ngay, ngươi ở lại nơi đây đợi thánh thượng về báo là vương phi đã tỉnh.

Nàng gấp gáp liền chạy đi, cũng không quên dặn dò.

Nhìn ra được vị này công chúa hốt hoảng chạy đi hắn vẫn là không đoán được nàng là đang gấp nói cái gì? không phải là vương phi đã tỉnh hay sao, cái này là một việc tốt á, hắn liền nghĩ là nàng đây là vui mừng nên mới vậy hành động.

Vị công chúa này ngay từ lúc nhỏ đã mất đi mẹ, được vương phi liền được vương phi chăm sóc, nên đối với vương phi liền coi như người mẹ thứ hai của mình. Ngay từ lúc vương phi mang về trong tình trạng hôn mê, nàng vẫn là một mực ở bên chăm sóc không rời nữa bước, liền ngay hôm nay vương phi đã tỉnh, liền một cái vui mừng gấp gáp, hắn cảm thấy là hiển nhiên nên cũng không lấy làm lạ.

------------

Anh Vũ một đường được thị nữ dẫn dắt mà đến tẩm cung tô mẫu ở cũng đã đến, lúc này liền thị nữ cáo lui để hắn một thân một mình bước vào. Giang phòng rộng lớn nguy nga tráng lệ nhưng cũng không phải là tiếng cười nói vui vẻ, cũng không có mùi vì sống hưởng thụ mà là một phòng nồng nặc mùi thuốc. Bên cạnh giường lúc này, tô mẫu không biết lúc nào đã ngồi cạnh giường thút thít khóc.

Anh Vũ liền ngạc nhiên, hắn là nghe được Minh Tuệ có nói qua tô bá mẫu vẫn là một mực hôn mê chưa tỉnh lại, thế nhưng bây giờ thấy bà đã tỉnh hắn không biết nên vui hay là buồn cho bà đây. Con trai chết trước mặt, đó là ám ảnh lớn nhất trong lòng bà, không biết cái này liệu bà có thể vượt qua không.

Hắn từng bước lại gần bà, quan tâm hỏi:

- Bá mẫu, người không sao chứ.

Bà lau đi hàng lệ trên khóe mắt, hướng Anh Vũ nghi hoặc hỏi:
- Hài tử... sao ngươi lại ở đây.

Mặt dù tiếp xúc với vị này thanh niên không dài, thế nhưng lại để trong lòng bà một cảm giác gần gũi ấm áp.

- Tô bá mẫu, xin người trách phạt con đi.

Hắn luôn áy náy trong lòng về việc không chăm sóc tốt cho A Ngốc, lúc này đây lại là lợi dụng thân phận a ngốc để giữ mạng cho mình, vì vậy hắn liền hạ gối quỳ xuống nhận lỗi nói.

- Hài tử, ngươi đây là chuyện gì?

Bà đau buồn nhìn hắn hỏi.

- Bá mẫu, chuyện là như thế này...

Hắn cười khổ kể lại chuyện đã xảy lúc hắn hôn mê cho đến khi tỉnh lại, rồi lại như thế nào bị thánh thượng nhận lầm không có nữa điểm dấu diếm.

- Tại sao ngươi phải làm vậy.

Bà biết Anh Vũ là có thể giải thích, nhưng hắn lại khộng chọn như vậy, cái này không phải là muốn đoạt đi vị trí con của bà hay sao, bà nhìn Anh Vũ thất vọng nói.

- Bởi vì con muốn sống.

Hắn nhìn bà đau khổ nói, sau đó kể về những việc mà hắn đã trải qua trước lúc đến làng đá cho bà nghe, hắn kể về người mẹ đáng thương của mình, cũng kể sự tình mà hắn phải lưu lạc, rồi lại nhìn bà cười khổ sở nói:

- Con muốn sống... sống để lại một lần nữa tìm về mẹ, còn phải cùng người đi tìm cha.

- Hài tử, không ngờ còn cũng là một cái bất hạnh người.

Nàng có thể nghe được đứa trẻ này không có nói dối, qua mấy lần tiếp xúc nàng có thể khẳng định như vậy. Đứa nhỏ này ngay từ lần đầu gặp gở, đã cho bà cái cái giác thân quen. Giờ nghĩ lại cái này cảm giác không phải là vô duyên vô cớ mà có, cái này bi kịch cùng gia đình bà bi kịch là một cái giống nhau sự tình, đây cũng chỉ có người trong cuộc mới có thể tìm được sự cảm thông và gần gũi với nhau.

- Haizz... được rồi, ngươi vẫn là nên rời đi, chốn thâm cung không thích hợp cho ngươi ở lâu.

Bà thở dài nói.

- Bá mẫu... ta đã sắp xếp xong xuôi, đêm nay ta sẽ cùng mọi người trong làng rời đi.Ngày mai cũng đã là ngày đính ước, bây giờ không chạy thì sẽ không còn cơ hội, đây là hắn đã tính kỹ từ trước.

- Ukm, vậy thì tốt.

Mối thù giết con, bà dù có liều chết cũng phải để đối phương chôn cùng, cái này là bà đã đưa ra quyết định. Bà muốn khuyên hắn rời đi, hi vọng là hắn không dính liếu đến việc này.

Hắn rời đi một lúc, thì lúc này vị công chúa kia liền xông vào gọi to:

- Bá mẫu, tên kia đâu, người không sao chứ.

- Hinh Nhi, ngươi nãy giờ là chạy nơi nào.

Bà nhìn nàng nói.

Cô bé này là Lăng Hinh Nhi, từ nhỏ đã mất phụ mẫu được bà thương xót liền mang về nuôi dưỡng. Lúc bà mang A ngốc đi, thì cô bé này vẫn là một cái tiểu hài tử tám tuổi, hiện giờ cái cô bé này đã cũng trở thành một cái mỹ nhân xinh đẹp.

- Mẫu phi, ta liền nghe được tiểu đệ là chết rồi, liền cảm thấy cái tên giả mạo hoàng tử kia là có ác ý, sợ hắn muốn hại người, ta lập tức muốn bẩm báo với phụ hoàng.

Lăng Hinh Nhi, vẫn coi bà là mẹ ruột mình vậy nên suốt cả tháng qua vẫn một mự ở bên chăm sóc. Ngày hôm nay, người mẹ này liền đã tỉnh, lại khóc lóc nói với nàng, nói là cái mà nàng gọi là đệ đệ ngốc ngếch đã chết đi. Vì vậy liền cho rằng cái kia giả mạo là tâm địa rắn rếch mưu cầu quyền lực hãm hại, liền một mạch chạy đi tìm phụ hoàng muốn thưa rõ sự tình, nhưng lại không gặp được phụ hoàng, còn nghe ra cái tên ác nhân kia muốn qua gặp mẫu phi, nàng liền hoảng hốt chạy về. Nàng thấy mẫu phi lúc này là an toàn liền thở phào nhẹ nhỏm nói tiếp:

- Người không thật tốt rồi, chắc là tên ác nhân kia liền lạc đường nên không có tới.

- Ác nhân nào?

Bà nghi hoặc hỏi.

- Không phải là cái tên giả mạo nhị hoàng tử kia sao, mẫu phi à, có lẽ người còn chưa biết...

Nàng là muốn kể lại sự tình một lần cho bà nghe tiện đưa ra kế hoạch đối phó, nhưng vẫn là bị bà cắt ngang nói:

- Việc này ta đã biết.

- Người đã biết.. hắn đã đến tìm người.

Nàng hốt hoảng nói tiếp:

- Người có sao không?... hắn có uy hiếp người hay không?

- Hinh Nhi à, không cho phép ngươi nói vậy, hắn lúc trước là ân nhân của chúng ta... haizz được rồi, hắn sẽ rời đi nơi này, ngươi cũng không cần quang tâm đến hắn.

Bà thở dài nói.

- Hắn nói người là sẽ rời đi.... có quỷ mới tin.

Có ai lại không muốn được ngồi trên cao chứ, liền một cái nhị hoàng tử róc tâm giả mạo lại còn muốn rời đi, nàng không cho là như vậy, liền nghĩ tô bá mẫu là bị cái kia tâm địa rắn rếch lừa gạt.

- Được rồi, ta muốn nghỉ ngơi, con mau lui ra đi.

Bà mệch mỏi nằm xuống nói.

- Mẫu phi... dạ, con lui ra đây.

Nàng là còn nhiều việc muốn nói với bà, nhưng lại nghĩ bà mới vừa tỉnh lại cơ thể còn yếu nen cũng không miễn cưỡng liền nghe lời lui ra.

Chương 47: Thiên địa dị tượng

Cái này, người khẳng định.

Minh Tuệ lúc này đang bên trong một cái cung điện nhàn nhã uống trà cùng với vị lão nhân già râu tóc bạc phơ, hắn vừa vừa húp một ngụm trà liền phun ra.

- Liền gặp một tiểu bối, ngươi cứ vậy bất ngờ làm gì.

Lão nhân gia buồn bực nói.

- Không phải... không phải...

Đối với người thường thì Minh Tuệ làm gì như vậy bất ngờ, thế nhưng đây là một đại nhân vật á, ngay cả cữu ngủ chí tôn như hắn cũng phải khép nép. Không những thế, cái lão này còn một cái cổ quái hạng người, ngày thường cứ rú rú trong núi đâu có cái lòng muốn gặp người. Ngay cả một thánh thượng như hắn nghe lão này gọi liền là giật mình vui mừng. Hắn mỉm cười nói tiếp:

- Không biết người là nhìn trúng Minh nhi nhà ta cái gì?

- Minh cái đầu ngươi.

Hắn bực mình á, cái này Minh Nhi hắn mấy năm qua liền một mực đứng ngoài điện hắn hò hét ầm ỷ, nói cái gì mà tư chất ưu việc muốn một lòng bái sư, đáng ghét nhất là hứa cho hắn cái gì mà vinh hoa phú quý vô tận. Hắn là một cái trận pháp đại sư, thân phận là muốn cao bao nhiêu là bấy nhiêu, liền cái này lấy vinh hoa ra vũ nhục hắn. Không phải là vì hắn thiếu nợ Yên Quốc một cái ân tình liền cũng không ở nơi này chịu cực chịu khổ.

- Vậy nhi tử mà người nói là ai?

Lại thấy cái lão cổ quái này cứ như vậy mà nổi nóng liền khó hiểu, hắn thầm nghĩ không phải là nói Vũ nhi hắn chứ, thế nhưng Vũ nhi hắn là mới trở về liền hôn mê, chỉ mới có hai ngày nay mới xuất hiện. Cái lão già này không phải liền rú rú bên trong sao, sự tình Vũ nhi sao hắn lại biết chứ.

- Khốn kiếp, người mà ta nói đến là một cái con thứ của ngươi.

Nghe cái tên này nói một câu Minh nhi hai câu Minh nhi hắn là cảm thấy tức điên lên, cái danh tự này là hắn không muốn nghe nhất.

- Ngài là nói Vũ nhi.

Minh Tuệ cảm thấy cái này lão nhân gia người là một cái khó chiệu người tức thì liền nói.

- Biết rồi thì ngươi mau nói một ít sự tình về hắn cho ta nghe.

Lão nhân gia này hừ lạnh nói.

-------------------------

- Nhị điện hạ đã về.

- Ukm... mau chuẩn bị một căn phòng, ta muốn đột phá.

Anh Vũ về đến phủ thì cũng đã xế chiều, hắn cảm thấy bây giờ cơ thể rất là khó chịu, từ sự việc tối hôm qua thì nội kình trong cơ thể hắn đang ầm ầm khuếch đại đã muốn đột phá, nhưng vì là sắp xếp sự tình liền kéo đến bây giờ.

- Vâng.

Một tì nữ khôm lưng đáp ứng.

Liền không quá một nén nhang, căn phòng đã được chuẩn bị đâu vào đó, hắn liền nhảy vào nhắm mắt định thân.

Rất nhanh sau đó mộc hệ cùng kim hệ đã thức tỉnh, cái này là nhờ vào lúc trước hắn đã có cảm ngộ qua. Lúc này mộc hệ cùng kim hệ đang không ngừng vây quanh, ôn dưỡn thân thể hắn.

- Ta ngất... Cái này, điện hà không ngờ là điện hạ nhanh như vậy đã thức tỉnh thuộc tính.

- Liền nhanh như vậy sao.

Bên ngoài, một luồn khí tươi mát được mộc hệ thổi vào, làm mọi người bên ngoài không khỏi thầm tấm tắt, đám này người bên ngoài cũng là lần đầu tiên thấy có người lại lĩnh ngộ ra nguyên tố nhanh đến như vậy. Bọn họ là mất cả tháng trời mới có thể thức tỉnh được á, cái này tốc độ liền không phải dọa người sao.

- Nhìn kìa, lại là một cái hệ khác...

- Không sai, haha liền là song hệ á... cái này không phải là cùng vợi đại điện hạ là cùng một cấp bậc sao.

- Đúng rồi... chậc... chậc... ta liền cảm thấy nhị điện hạ là một cái không tầm thường mà.

- Cái này không phải nói chúng ta là theo vị này điện hạ lăn lộn không phải liền có tiền đồ rồi sao.

Mọi người liền nhớ đến hôm qua ngày, liền cùng với nhị điện hạ đánh một cái nhị thế tổ người, liền xoa xoa nắm tay hắc hắc cười nói.

Bọn họ đúng là thật là ghét cái đám nhị thế tổ người này, ỷ vào một chút gia cảnh liền ra ngoài ăn chơi lêu lổng, ức hiếp nhưng kẻ mà bọn hắn cho là ti tiện, kể cả cấm vệ, không ít người bị đám này khinh rẽ không những thế còn là đối xử với bọn hắn như là chó nhà mình vậy không ngừng sai bảo. Thế nhưng ai bảo bọn này có gia cảnh tốt chứ, vậy nên bọn hắn chỉ là hậm hực nuốt cục tức vào lòng.
-----------------

Bên trong tẩm cung Công chúa.

- Công chúa... công chúa... nguy rồi, Tô Phi nương nương có chuyệ rồi.

Lúc này, một cung nữ vội vàng chạy vào bên trong gấp gáp nói.

- Ngươi nói... là sự tình gì?

Bênh trong phòng, Hinh Nhi là đang ngồi tu luyện, nghe sự tình liên quang đến người mẹ nuôi này, liền nhanh chóng phi thân ra gấp gáp hỏi.

- Là như vậy, chiều hôm nay hoàng hậu có đến thăm, liền tô phi nương nương không kìm chế được nên cầm con dao hướng Hoàng hậu đâm tới, may mắn hoàng hậu là người tập võ, thân thủ nhanh liền hất ra con dao nhưng vì bất ngờ nên hoàng hậu cũng là chịu một vết xước ngay mặt.

Cung nữ giọng nói hoảng sợ nhìn nàng.

- Cái gì.... lại có chuyện như vậy... giờ mẹ ta nơi nào.

Vị cung nữ ấp úng lại nói tiếp:

- Hoàng hậu là vẫn biết, hoàng thượng ra ngoài vẫn còn chưa có trở lại, liền cùng với thừa tướng người áp giải tô phi nương nương về phía hình trường xử chém.

- Á... cái mụ đàn bà ác độc này, dám như vậy làm, không sợ phụ hoàng sao.

Hinh Nhi rất hoảng hốt, phụ hoàng là đã rời đi, không biết lúc này như thế nào cứu mẹ nàng ra đây.

- Công chúa, cái này tướng phủ quyền hành rất lớn... đám người này trước mặt thánh thượng vẫn là luôn vân vân dạ dạ, nhưng sau lưng đã không còn để ý đến uy quyền của người nữa rồi.

Cung nữ lúc này phân tích nói.

- Vậy ngươi có thể nói cho ta biết, chúng ta có thể làm sao bây giờ.

`Nàng đau khổ, đôi tay ngọc ngà không ngừng hướng tóc mình nắm kéo.

- Công chúa, vẫn là còn có người cứu được bà.

Cung nữ nhanh trí nói.

- Là ai, ngươi mau nói.Nàng vẫn là nghe được sự tình quang trọng liền đôi tay nắm lấy vai vị kia cung nữ hỏi.

- Là nhị hoàng tử.

Cung nữ vẫn là bình tỉnh nói ra.

- Ngươi là muốn hại chết mẫu phi ta à... chưa nói đến hắn không phải là...

Nói một nữa Hinh Nhi lại ngưng, nàng đã hứa với mẹ nuôi của mình là để tiểu tử kia bình an rời đi, nhưng việc này quang trọng nên nàng lại nhìn cung nữ nói tiếp:

- Hắn là một cái nhị hoàng tử mới xuất hiện, so về tu vi vẫn là yếu đến đáng thương, còn nói về quyền lực thì hắn là thứ gì quyền lực.

Hinh Nhi vẫn cho là, một cái này hoàng tử giả chỉ mới có xuất hiện qua thì làm gì có lực ảnh hưởng chứ.

- Công chúa, nàng có điều không biết, hôm qua chính là hắn cứu vị kia thống lĩnh giữ thành người, vì vậy cái này binh lính trấn giữ trong thành đều là nghe hắn hiệu triệu.

Vị này cung nữ kể lại, nàng liền biết mấy ngày nay là công chúa của nàng một mực chăm sóc người mẹ hôn mê, liền không có tâm tình để ý cái đệ đệ này.

- Lại có việc như vậy.

Nàng là thật không ngờ, cái này hoàng tử liền có đảm lượng như vậy.

- Không những thế, hắn cũng là con rể tương lai của lâm tướng phủ, liện sự việc hôm qua đám cẩu quan kia cũng là mắt nhắm mắt mở bỏ qua.

Vị cung nữ này nghiêm nghị nói tiếp.

- Vậy còn chờ gì nừa, chúng ta mau tìm hắn... nhanh lên chứ không kịp.

- ----------

Phủ Nhị Điện Hạ.

- Cái này sao điện hạ vẫn là còn chưa ra.

- Đã sắp hai canh giờ trôi qua rồi mà.

- Đúng vậy.... đáng lý mà nói thì nguyên tố đã thức tỉnh xong liền là hoàng việc tấn cấp nhân nguyên cảnh rồi chứ

- Không lẽ là nhị điện hạ lại là một cái người có ba hệ thuộc tính chứ.

Không ai dám tin tưởng qua điều này á, trên cái Yên quốc này bọn hắn là chưa từng có nghe qua người nào có thể thức tỉnh được ba hệ nguyên tố, nên bọn hắn cũng là không có ngốc nghếch mà tin cái này nhị điện hạ của bọn họ thật sự có thể làm được.

- Có hơi nóng.... đúng... là hơi nóng...

Có người đã hoản loạn run run lên lại nhìn về phía Hà Chí nói:

- Hà Chí thống lĩnh việc này......

Nhưng chưa kịp nói hết lời lại có người hoảng hốt la lên:

- Là... là... mặt đất đang rung chuyển.

- Cái gì mặt đất chứ, không đúng là hơi nước mới đúng.

- Á... mọi người mau nhìn kìa, là sấm chớp... trời quang mây tạnh sao lại có sấm chớp nổ vang chứ.

- Cái này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

- Mau... bày trận.... cái này mà để người ngoài biết được thì đối với nhị điện hạ là một hồi hạo kiếp.

Hà Chí cũng không là để ý đến mọi người, hắn nhìn là đã có thể thấy được sự việc quá ly kỳ, điều này cũng minh chứng cho việc nhị điện hạ của bọn hắn là thiên phú cỡ nào yêu nghiệt. Nhưng hắn cũng không quên chức trách mình là bảo vệ vị điện hạ trước mặt này, liền như vậy ra lệnh cho mọi người bày trận để che đi khí tức. Nếu như cái này mà truyền ra ngoài thì cái đám cẩu quan kia sẽ là không cho ngài ấy phát triễn, cứ như vậy đám kia liền muốn bóp chết từ trong trứng nước.

Chương 48: Trương Vũ Điệp

- Lực oanh bạo thật cường đại, cái này có đúng hay không là nhân nguyên Kỳ đây.

Cả đám cấm vệ đều là một cái trúc cơ kỳ, nhưng đứng trước sự oanh bạo của nguyên tố bên trong trận pháp thì cũng là miễn cưỡng chống đỡ, mọi người lúc này thầm than nhị hoàng tử đúng là một cái yêu nghiệt hàng thật giá thật.

- Công chúa, xin người dừng bước.

Bên ngoài lúc này Hinh Nhi đang không ngừng la hét:

- Các ngươi mau tránh ra cho ta.

Nàng lúc này rất bực tức cái đám hạ nhân trong phủ, không ngờ đám này lại không biết sống chết, dám ngăn cản nàng tiếng vào.

- Công chúa, nhị điện hạ đang đột phá... Hà Chí thống lĩnh đã ra cấm lệnh không cho phép bất cứ ai tiến vào.

Đám hạ nhân này cũng là phụng mệnh hành sự nên là bất đắt dĩ nhìn cái này công chúa cao cao tại thượng nói.

- Ta là có việc quan trọng muốn gặp cái này nhị điện hạ... mặt kệ các ngươi ngăn cản ta cũng muốn xông vào lôi hắn ra.

Việc đã là rất cấp bách, mặt kệ cái tên này phải hay không nhị hoàng tử liền đá cửa xông vào.

- Công chúa... cái này....

Vị cung nữ đi cùng với nàng cũng là một mực xông vào, vừa tiến vào bên trong đã thấy cả đám y vệ xung quanh bày trận pháp, không ngừng khống chế dao động nguyên tố. Điều làm nàng thất thố là, bên trong trận pháp là một ngũ sắc cầu vòng không ngừng xoay quanh căn phòng.

- Hả... hắn đang làm cái gì bên trong.

Nàng cũng là một đôi tay trắng tuyết không ngừng dụi dụi đôi mắt.

- Công Chúa, xin người rời đi cho, nhị điện hạ là muốn đột phá nhân nguyên cảnh.

Hà Chí thấy được là vị này công chúa bước vào không khỏi thầm mắng đám người kìa vô dụng không thể ngăn được nàng.

- Cái này là đột phá sao, tên này rốt cuộc là đã thức tỉnh bao nhiêu nguyên tố mà có thể làm ra được cái này động tỉnh lớn đến như vậy.

Nàng nghe được Hà Chí thống lĩnh xác định liền há hốc mồm, nàng có thể nghe được tiếng nổ trầm đ-c của lôi quang, cũng có thể thấy được màu của ngũ sắc nguyên tố, thế nhưng cái này nàng có thể thề với bản thân là nàng đây là lần đầu thấy được.

- Công chúa... có phải hay không chúng ta đã gặp được nắm giữ ngũ đại nguyên tố trong truyền thuyết.

Vị cung nữ lúc này cũng bất khả tự nghị nói.

Nàng cũng là nghe được cái nhị điện hạ này là người có bản lĩnh, nhưng thế này bản lĩnh thì nàng chưa hề nghe nói qua.

Hinh Nhi cũng là vậy một mực đứng ngây ngốc tại chỗ không nói lên lời, nàng cũng không nghĩ đến cái này nhị đệ giả của nàng là một cái chân chính yêu nghiệt.

- Haha, ta đã thành công rồi.

Anh Vũ cũng là nhờ vào kinh nghiệm của mình cùng với trí nhớ của chưởng khống giả lôi hoàng để lại giúp hắn có thể nhanh như vậy cảm ngộ, thành công đột phá nhân nguyên cảnh.

- Hộc... Hộc... rốt cuộc cũng đột phá xong.

Thấy được đại lượng nguyên tố đã tản đi, lại nghe được tiếng cười của Anh Vũ bọn họ liền từng cái từng cái ngồi bệch xuống đất.

- Cái tên giả mạo kia, mau ra đây cho ta.

Hinh Nhi đã gấp đến độ không thể gấp hơn nói.

Đám cấm y vệ vừa đặt mông ngồi liền nghe tiếng chửi ầm lên của vị công chúa này liền không khỏi nghi hoặc nhìn qua.

- Công chúa... sao người có thể gọi nhị điện hạ như vậy.

Vị này cung nữ nghe được vị này chủ tử vậy mà dám như vậy gọi liền nhắc nhở, sau đó hướng vòa bên trong phòng nói:

- Nhị điện hạ, người mau đi cứu Tô phi nương nương đi.

Anh Vũ nghe được có người đã nhận ra được thân phận hắn nên hắn cũng không có lên tiếng để tránh những phiền phức, lại nói sáng sớm ngày mai mình đã rời đi, liền việc này trước mặt hắn vẫn là nên nhịn xuống. Thế nhưng nghe được là Tô bá mẫu gặp chuyện, thì cái này hắn là không bỏ qua được. Hắn vẫn là áy náy sự tình mẹ con A ngốc, nghe vậy hắn liền nhanh chân phóng ra lên tiếng:

- Người mau nói... mẫu phi ta đã xảy ra chuyện gì.
- Kêu mẫu phi thật là êm tai nhỉ.

Hinh Nhi là thật sự muốn vạch trần tên giả mạo này, liền hừ lạnh nói.

- Công chúa à.

Vị tiểu cung nữ này là hết nói nổi với chủ tử này nữa rồi liền nhìn Anh Vũ gấp gáp kể lại đầu đuôi sự tình cho Anh Vũ nghe.

- Hình trường là ở nơi nào?

Hắn gấp gáp hỏi.

Anh Vũ cảm thấy rất có lỗi vì không bảo vệ được A ngốc, cái này liền tô bá mẫu xảy ra chuyện, hắn không thể nào khoanh tay đứng nhìn được.

--------------------------

Hình trường.

- Cái tiện nhân này, ngươi vậy mà dám ám toán ta... hôm nay ngươi liền phải chết.

Cái vị này hoàng hậu là Trương Vũ Điệp, bà ta lúc này khuông mặt bị một dao liền đau rát, không những là đau nỗi đau xác thịt mà còn đau từ sâu bên trong nội tâm. Là phụ nữ, ai mà không quý trọng khuôn mặt chứ, cứ như vậy liền bị người ta rạch một đường sao mà không đau lòng cho được. Bà liền căm phẩn nhình Tô Thanh hà không ngừng gào lên.

- Haha, ngươi cái này xấu đàn bà, ta có thành quỷ cũng muốn cùng với ngươi một chỗ.

Thanh Hà đứng trước cái chết vẫn là một mực không sợ, cái này thù giết con là không đội trời chung, liền trước khi chết cũng không muốn đối phương yên ổn mà sống.

- Sắp chết đến nơi ngươi còn mạnh miệng, mau đem bà ta ra lăng trì cho ta.

Vũ Điệp đã là nộ hỏa xung thiên liền ra lệnh nói.

- Anh, nhị hoàng tử sao còn vẫn chưa đến, liền để Tô Phi nương nương như vậy mà chết sao.

Bên dưới đám dân chúng đang xem là một vị tiểu cô nương ăn mặt hồng y ôm con thú cưng của mình trên tay hướng anh trai mình hỏi.

- Haizz... muội muội, ta đã nói qua hoàng tộc là một đám máu lạnh vô tình.

Hắn thở dài nhìn muội mình nói.

- Hắn sẽ không như vậy.Nàng kiên định phủ nhận ý kiến của cái này anh trai.

- Giết...

Tên quan trên đài cao lúc này lạnh lùng ra lệnh.

- Giết cái con mẹ ngươi.

- Phanh...

Anh Vũ lúc này cũng thở phào, cuối cùng cũng tới kịp lúc.

- Anh, ngươi xem, không phải hắn đã tới rồi sao.

Vị này cô nương nhìn anh trai mình vui vẻ nói.

- Haizzz... muội muội à, ngươi không phải thích tên tiểu tử này rồi đó chứ.

Vị này anh trai nhìn thấy em gái của mình cứ như vậy mà bênh vực người ngoài liền, cũng chỉ đành nhìn nàng thở dài nói.

- Đáng ghét, ai lại đi thích cái tên xấu xa này chứ.

Nàng liền đỏ mặt quay đi chỗ khác nói.

Lời nói và hành động của nàng đều được cái anh trai này thu vào trong mắt, cái này hành động liền có thể chứng minh được anh trai hắn là có cảm tình với tên nhị hoàng tử trước mặt này, hắn lúc này thầm ra quyết định phải dức khoác không để em gái mình cùng với tên nhị hoàng tử này dây dưa, vì đối với hăn cái này hoàng tộc là không phải thứ tốt làng gì.

Tên quan này liền ăn một chưởng ngã lăng xuống đài, lòm còm ngội dậy nhìn Anh Vũ nói:

- Ngươi là tên nào lại dám ám toán mệnh quan triều đình, người đâu, bắt hắn lại cho ta.

- Bắt ta? ngươi là thứ gì người.

Anh Vũ lạnh lùng nói, sau đó lại hướng Hà Chí ra lệnh:

- Hà Chí, mau thả mẫu phi ta ra.

- Vâng

Hà Chí đáp ứng liền phi thân lên dẫn người đi tới chế trụ đám này binh lính đem Tô phi nương nương thả ra.

Vị kia quan sai thấy được người này là dẫn cấm vệ bên người, vẫn là đoán được Anh Vũ cũng là một cái hoàng tộc người liền câm như hến hướng về phía Trương hoàng hậu đợi chỉ thị.

- Mẫu phi, ngươi không sao chứ.

Lúc này Hinh Nhi cũng là nhanh chân chạy theo dìu nàng bước xuống.

- Đồ con hoang, đây là ngươi đang hướng ta chống đối.

Vũ Điệp ngồi trên đài cao đã giận tím mặt, hướng Anh Vũ lạnh lùng nói.

- Mụ đàn bà thối kia, bà là mắng ai.

Anh Vũ lạnh lùng nói.

- Ngươi điếc à... ta mắng liền là...

- Phanh....

Chưa nói hết lời liền bên má trái của bà liền in lên năm ngón tay, lại nói bên má phải vẫn còn đau rát mà vết dao để lại có thể nói là ngay lúc này khuông mặt bà hai bên đã cân xứng.

Cái này lời nói đã chính xác động đến nghịch lân của hắn vì vậy cũng là mặt kệ bà ta cái gì hoàng hậu liền xông lên đánh. Hắn cũng biết cái này hoàng hậu cảnh giới không phải thấp, hắn là một cái khôn khéo người liền không để bà ta chuẩn bị liền chuẩn xác ra tay.

Chương 49: Đại chiến bắt đầu

Tên này là cái gì nhân vật, liền ngay cả hoàng hậu cũng dám ám toán.

- Ngu ngốc, ngươi không nghe hắn gói cái vị kia nương nương là mẫu phi sao.

- Vậy ra tiểu tử này là con rơi của thánh thượng sao.

- Chả trách vị này hoàng hậu lại như thế nổi giận.

- Chậc chậc... lần này có trò vui để xem rồi.

Đám này dân chúng lúc này vây quanh xem, không ngừng nghị luận to nhỏ. Cái này là hoàng cung tranh đấu với nhau nên bọn họ cũng lười đánh giá xem ai đúng ai sai, liền có trò hay xem hoàng cung nội đấu cũng là thú vui của đám người này.

- Đánh hay lắm.

Giọng này người lên tiếng là Cơ Lệ, nàng cũng không có hảo cảm với vị hoàng hậu trước mặt này. Bởi vì cái này hoàng hậu là Trương gia người, cùng triệu gia luôn đi lại gần gũi với nhau.

- Vũ, sao con lại đến đây, con không phải hiện giờ là chuẩn bị rời đi sao.

Thanh Hà một lần nữa nhìn đứa nhỏ này đến cứu mình thì cảm thấy áy náy trong lòng. Bà là không còn gì để mất nữa rồi, thế nhưng đứa nhỏ này thì sao? hắn còn có một người mẹ luôn thương yêu hắn, còn có một người cha đang chớ hắn tìm đến, vậy thì tại sao bà lại hết lần này đến lần khác kéo hắn vào nguy hiểm được chứ.

- Tên này lừa gạt, nếu hắn còn không đến ta liền nói với phụ hoàng sự tình.... để xem trên cái yến quốc này hắn còn có nơi nào để đi không.

Hinh Nhi hừ lạnh nói.

- Nha đầu này, là chúng ta đã liên lụy hắn... hắn chưa có hại qua chúng ta... người thế này là muồn ta tức chết có phải không.

Thanh Hà dường như muốn phát hỏa nói.

- Được rồi... là con sai, mẹ đừng có tức giận có được không.

Hinh Nhi đối với người mẹ luôn ân cần chăm sóc mình từ nhỏ này, nàng vẫn luôn giữ tròn hiếu đạo với bà. Vì không có bà lúc ấy cũng là không có nàng như bây giờ.

- Bá mẫu à, người cảm thấy ta cái loại người này làm sao, ta đối vơi A Ngốc là một thân huynh đệ, liền đối với người cũng như là mẹ ruột của mình.

Hắn thấy bà như vậy liền mỉm cười nói.

- Haizz... được rồi, ta có thể nghe được lời này của con cũng đã mãn nguyện rồi, các con hãy rời đi mau.

Nghe được danh tự a ngốc, bà liền cảm thấy con trai của mình đúng là số khổ mà.

- Bá mẫu là không đi cùng chúng ta sao?

Anh Vũ nghi hoặc hỏi.

- Con quá ngây thơ rồi, liền hình trường như thế này liền để cho chúng ta dễ dàng rời đi sao.

Thanh Hà cười khổ nói.

- Haha, bà ta là nói đúng, thế nhưng cái này tiết mục là mẹ con ngươi vai chính... liền hai cái các ngươi, không ai có thể rời đi được.

Trương Vũ Điệp lúc này oán độc cười nói tiếp:

- Đại ca, ngươi còn không mau đem một nhà này đánh chết cho ta.

- Haha... tiểu tử đây là ngươi tự mình chui vào không có trách được ta.

Lúc này, xung quanh đám binh sĩ hùng hổ tiến đến, Trương Thế Khải, cùng Triệu Hằng đám người lúc này nhao nhao tiến vào.

- Các người đối với một cái tiểu nhân vật như ta là làm cái này chào đón nồng nhiệt đến như vậy.... cái này không khỏi khiến lòng ta cảm thấy áy náy á.

Anh Vũ vẫn là một dạng tươi cười nói.

- Đến lúc này mà còn mạnh miệng.

Triệu Hằng ánh mắt oán độc nói:

- Nhị điện hạ biết pháp phạm pháp dám cướp pháp trường... tội này không thể tha thứ, mau giết cho ta.

Thế Khải đối với cái này cũng là hạ sách, tên tiểu tử này trước mặt lúc này đã là lôi kéo một cái Lâm phủ quyền lực rất lớn, nếu như là vẫn còn để tên này sống thì sợ là sẽ uy hiếp Minh nhi của hắn.- Tuân lệnh.

Nhận được chỉ thị, đám binh sĩ liền là đao quang léo sáng nhao nhao kéo lên đám người Anh Vũ.

- Nhị điện hạ, ngươi mang nương đi trước.

Hà Chí lo lắng nói.

- Cái đám này liền để cho chúng ta rời đi sao.

Anh Vũ cười khổ nói.

Hắn cũng là biết cái vị cha nuôi này của hắn đã ra ngoài, thế nhưng cái người cha vợ này sao vẫn còn chưa có tới, lúc đi hắn là có gặp qua Vũ Tước, tên này như vậy liền là đi qua bên Lâm tướng phủ gọi người. Nhưng là đứng trước cái này sống chết sao vẫn là còn chưa xuất hiện.

--------------

Lâm Phủ.

- Các người là thế nào cản ta, nhị điện hạ là xảy ra chuyện nếu còn cản ta thì ngươi có thể gánh nổi trách nhiệm được không.

Vũ Tước lúc này bị chặn bên ngoài liền tức đến điên lên, lỡ như mà vị nhị điện hạ có mệnh hệ gì xảy ra thì coi như hắn có mười cái mạng cũng không đền nổi.

Sự việc này xảy ra quá đột ngột, hoàng thượng lại không có mặt, cái đám cẩu quan hành động này là cố ý đẩy mẹ con Tô phi nương vào con đường chết. Cái này sự việc liền chỉ có Lâm tướng quân bây giờ mới đứng ra giải quyết được, hắn cũng là đành lỳ lỳ bên ngoài tướng phủ cầu kiến.

- Cái gì mà nhị với chả không điện hạ, Lâm phủ nhà chúng phủ chúng ta đã có cấm lệnh, việc triều chính không can thiệp vào.

Tên này Phùng quản gia tướng phủ khinh thường nói.

- Ngươi cái này lời nói chó mèo gì nói ra, nhị điện hạ là đích thân Lâm tướng quân nhìn trúng một cái con rễ, nếu điện hạ có sự tình gì xảy ra liền cái mạng nhỏ này của ngươi giữ nổi hay không.

Vũ Tước lạnh lùng nói.

- Ta phỉ nhổ vào một cái con rơi, vậy mà còn toét nói cái gì tướng gia ta nhìn trúng... dù là nhìn trúng một cái điện hạ, liền là cái Minh điện hạ người.

Lời nói này đã thể hiện được cái này quản gia đã bị Minh điện hạ mua chuột, nên liền đối với cái nhị điện hạ mới nhận về này khinh thường nói.

- Tức chết ta rồi, hôm nay ngươi không cho ta vào ta cũng liền xông vào.

Vũ Tước đã là một bụng hỏa khỉ, liền mạnh mẽ xông vào.- ---------------------------------

Hình trường.

- Haha, cái này điện hà liền cũng biết đùa vui.... liền một cái nhân nguyên sơ kỳ cũng là mạnh mẽ xông vào cứu người, đúng là không biết sống chết.

- Haha... tên này đúng là ngốc tử mà.

Không ít người thấy được khốn cảnh của Nhị điện hạ này là liền lên tiếng trêu chọc.

- Câm miệng cho ta... ngươi không thấy ngài ấy là đến cứu mẹ mình à, liền đám chó má các ngươi mốt cái hiệu đạo cũng không có còn lấy đó làm trò cười.

- Đúng vậy, đám người các ngươi đúng là ngay cả cầm thú cũng không bằng mà.

Chỉ là số ít đám người xem là trò cười, nhưng phần lớn là đối với vị nhị điện hạ này hành động thật đúng là làm người ta cảm động, nhưng cảm động thì vẫn là không thể giúp được gì, lại nói hai bên cũng không biết ai đúng ai sai nên cũng chỉ đứng bên ngoài nhìn vào. Nhưng lại nghe được có đám vô tâm hạng người cười nhạo, liền hướng đám này lên tiếng phản bác.

Cái đám cười nhạo lúc này cảm thấy lời nói của mình đúng là không thích hợp gây phản cảm với mọi người xung quanh nên cũng là im lặng không nói nữa.

- Giết....

Đám này quan binh lúc này hướng nhóm người Anh Vũ lao lên như bầy sói đói không ngừng gào thét vang trời.

Thống lình đám này quan binh là một cái đại hán để râu quai nón tên là Trần Cung một cái trúc cơ hậu kỳ, tên này cầm đao liền hướng Anh Vũ chém đến.

- Keng...

Tiếng đao kiếm lóe lên, lúc này một thân hình thanh niên đứng chắn trước Anh Vũ, người này không phải là Hà Chí, cũng không phải một trong số mười người cấm vệ, mà là Hà Quy Điền.

- Điền Thống lĩnh, ngươi đã tới.

Anh Vũ mỉm cười nói.

Mặt dù chỉ một cái thống lĩnh giữ thành, cái này có ơn tất báo Anh Vũ lúc này đã không có hối hận cứu người này rồi.

- Điện hạ, mạng này là người cứu về cho ta... ta đã có nói qua mạng này thuộc về ngươi.

Anh Vũ mỉm cười gật đầu hài lòng, nhưng là lời nói sau của cái tên này thống lĩnh liền hắn muốn điên lền

- Trừ cái muội muội ta ra.

- Ngưng cho ta.

Anh Vũ là muốn nổi nóng rồi, hắn thầm mắng:" cái gì mà trừ muội muội ngươi chứ, ngươi cảm thấy ta là cái hạng người này".

- Tên xấu xa, ta đến giúp ngươi.

Cơ Lệ hì hì cười ôm tiểu long nhảy đến bên cạnh hắn nói.

Cái này tiểu long đúng là cùng một cái tiểu cô nương này rất hợp ý nên liền bám riết không tha, ai bảo là cái cô nàng tiểu la lỵ này rất là rảnh rổi cùng nó vui đùa chứ, đâu như cái vị thân ca ca của nó, ngày thường luôn bỏ rơi nó một mình.

- Ngươi cách xa ta ra một chút.... nếu còn gần gũi không khéo đại ca ngươi một đao đem ta bổ sống á.

Anh Vũ đây là cố ý tránh xa cái này cô nương hà nhao nên liền nói.

- Điền thống lĩnh, ngươi đây là làm phản rồi sao.

Trần Lượng tức tối nói.

- Muốn đánh liền sông lên đi

Quy Điền tới là có dẫn theo toàn bộ quân số mà hắn có được, mặt dù là một cái thực lực non mỏng, nhưng cũng là đủ để sống mái một trận.

Chương 50: Tình thế nguy kịch

Đại ca, cái này sự tình phải nhanh chóng giải quyết.

Vũ Điệp nhận thấy tốp này thủ thành vậy mà xuất động, bà cảm thấy việc này còn kéo dài thì sẽ sinh biến, liền hướng Thế Khải nói.

- Yên tâm... đều một cái tạp nham người, lần này diệt được liền quyền lực chúng ta càng được củng cố.

Nhìn đám người Anh Vũ bên dưới, hắn lạnh lùng nói.

- Vậy thì chúng ta nhanh chóng giải quyết đi.

Vũ Điệp nhìn cái này mẹ con Thanh Hà càng nhìn càng chán ghét, liền nói.

- Giết cho ta.

Thế Khải lạnh nhạt nói.

- Tuân lệnh.

Đám này quân sĩ nhận lệnh liền hùng hổ hướng nhóm người Anh Vũ đi qua.

- Tô bá mẫu, người lui ra sau.

Anh Vũ là thấy đám này binh sĩ đã nhao nhao hướng lên liền hướng Thanh Hà nói.

- Được... hài tử, ngươi phải cẩn thận.

Bà nhìn Anh Vũ cười khổ gật đầu, cũng không nhắt nhở Anh Vũ.

- Con biết.

Anh Vũ nghiêm túc gật đầu

-------------------------------------

Bên này trận pháp sư, cuối cùng Minh Tuệ cũng là thở dài bước ra, cái này lão già cổ quái nói chuyện như là hắn đây cũng thấy áp lực.

- Thánh thượng....

Bên ngoài lúc này, vội vàng chạy tới là thống lỉnh cẩm y vệ Ngô Chấn.

- Việc gì.

Minh Tuệ nghiêm nghị nói:

- Nhị điện Hạ cùng vương phi có chuyện.

Hắn vội vàng đem tình huống mà Vũ Tước đưa cho hắn nói lại một lần.

- Khốn kiếp......

- Phanh...

Minh Tuệ nóng giận Vồ một chưởng, bên cạnh khối đá đã vỡ vụng thành bụi phấn rồi phẩn nộ nói tiếp:

- Hoàng hậu ngày càng coi trẫm không ra gì.... lần này nếu mà mẹ con nàng có mệnh hệ gì xảy ra, bất chấp hậu quả ta cũng quyết đem nàng chôn cùng.

- Ai... Là ai đập phá nhà ta...

Bên trong pháp trận sư cũng là đang trấn định nghiên cứu trận pháp, vậy mà bên ngoại lại không ngừng vang lên tiếng đất đá nổ tung làm mất đi sự tập trung của hắn, liền rống giận nói.

- Đại sư, cái này là ta có chút hồ đồ.

Minh Tuệ vẫn giữ đúng mực nói tiếp:

- Cái này là hài nhi ta sự tình...

- Oh... là cái thằng nhóc Hồng Vũ kia.

Vị này trận pháp sư nghi ngờ hỏi.

- Vâng là.

Minh Tuệ nôn nóng đáp.

- Được rồi, không cần khẩn trương, ta mang ngươi đi.

Vị trận pháp sư nhảy lên hóa thành đám sương trắng cuốn lấy Minh Tuệ rời đi.- --------------------

Bên hình trường lúc này.

- Điều này.... điều này sao có thể.

- Cái này nhị điện hạ, không khỏi quá biến thái.

-...........

Mặt dù đám người cẩm y vệ đã kéo đi không ít đám binh sĩ cường giả trúc cơ kỳ, thế nhưng bên kia nhị điện hạ vẫn là bị cả đám người nhân nguyên cảnh kỳ vây quanh, không ít binh sĩ còn là nhân nguyên trung kỳ thậm chí còn là đỉnh phong. Thế nhưng ngoại trừ một thân thương tổn, nhưng cái nhị điện hạ này vẫn là cứng đối cứng với đám này người, thậm chí trong hỗn chiến còn chém không ít người có tu vi nhân nguyên sơ kỳ. Mọi người lúc này là rất kinh ngạc trước chiến lực của cái nhị điện hạ này, liền xôn xao nghị luận to nhỏ.

- Điện Hạ... người vẫn nên dừng tay đi thôi...nếu còn tiếp tục nữa sợ rằng chúng ta sẽ hại đến ngài tánh mạng.

Một tên đội trưởng cầm đầu đám này nhân nguyên cảnh nói.

Hắn biết là cái nhị điện hà này hôm nay chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ, nhưng vẫn là đứng ra khuyên bảo. Cái này là vì bọn họ cũng là nguyên khí bên trong đã là khô cạn, nhưng vị này điện hạ, hắn cảm thấy nguyên khí vẫn còn rất sung túc. Việc này, hắn cho là không thể nào, hắn chỉ có thể lý giải vị này nhị điện hạ là cố ương ngạnh bày ra bộ dạng mà thôi, nhưng hắn cũng là không muốn thử, đùa sao sai lầm liền cái đội ngũ này của hắn không những tổn thất nghiêm trọng, mà ngay cả mạng của hắn cũng nguy hiểm.

- Ngươi nghĩ nhiều quá rồi.

Trên thân Anh Vũ lúc này màu da đã chuyển thành xanh biết, tức thì những vết trầy xước trên thân chẫm rãi khép lại.

- Cái này mộc hệ, lực hồi phục cũng quá kinh người rồi.

- Không ngờ vị này điện hạ cũng là một cái song hệ thuộc tính.

.....

Chiến đấu tới giờ, vị này nhị điện hạ chỉ sử dụng một cái kim hệ thuộc tính. Giờ lại ra một cái mộc hệ, mặt dù là thêm một cái hệ cũng không có sức chiến đấu gì, thế nhưng sức chịu đựng đúng là rất biến thái. Ví như là kim hệ có thể cường hóa cơ thể mặt dù lực sát thương đúng là so với hỏa hệ hay thủy hệ kể cả thổ hệ là không bằng, nhưng khả năng sống sót rất cao, hiện tại cái này điện hạ lại thêm một hệ mộc hệ khả năng hồi phục rất nhanh. Có thể nói vị này điện hạ liền nắm hai cái này thì cũng có thể trở thành tiểu cường được rồi.

Anh Vũ mặt dù là đã nắm giữ toàn hệ, mặt dù nói hỏa hệ hay là thủy hệ là có lực sát thương rất lớn, có thể giúp hắn lúc này giết được nhiều địch nhân hơn, thế nhưng hắn lúc này chỉ có thể vận dụng những cái công pháp của kim hệ và mộc hệ mà lúc trước khi còn ở Đỗ gia học được để áp dụng mà thôi.

Anh Vũ cười lạnh vẫn vung đao lên chém tới:

- Toái không đao pháp....

- Leng... keng... leng...keng... ầm... ầm....

Cái này hình trường vẫn là phát ra những âm thanh hỗn tạp.

Thanh Hải vẫn nhắm hề con mắt, hắn là không có ra tay, nếu mà nói lấy thực lực này của hắn cũng đủ sức giết cái đám này ô hợp. Thế nhưng trong kinh thành này, không phải chỉ có thể mình hắn là cái độc tôn mạnh nhất, nếu lần này hắn mà ra tay sẽ là kéo đến không ít phiền phức cho hắn, vậy nên hắn chỉ có thể dựa vào đám này binh sĩ.

- -----------------

Tướng phủ.- Lâm tướng quân... người mà không ra nữa lần này nhị điện hạ chết chắc đó.

Đám này bên ngoài ngăn cản Vũ tước đúng là càng lúc càng đông, làm hắn không thể mạnh mẻ xông vào, cũng chỉ đành ở bên ngoài gào thét.

- Bên ngoài việc gì ồn ào...

Kế Vinh là vừa ở bên biệt viện con gái mới chạy về, liền nghe bên ngoài to nhỏ gọi liền nghi hoặc hỏi.

- Gia chủ, chỉ là một cái người không biết điều mà thôi, ngài cũng đừng để ý.

Một bên Phùng quản gia lên tiếng đáp.

- Không đúng, cái này là giọng nói của Vũ Tước.

Hắn là nghe ra được giọng nói Vũ tước liền xông ra ngoài.

- Tướng quân... cuối cùng ngài cũng ra rồi... nhanh mau cứu nhị điện hạ.

Vũ Tước một bên đang hỗn chiến với đám này bảo vệ phủ liền thấy Lâm tướng quân cuối cùng cũng xuất hiện, vui mừng gọi.

- Vũ tước, ngươi đây là việc gì?

Lâm tướng thấy được cái này sự việc nghiêm trọng liền gấp gáp hỏi.

- Tướng quân...

Vũ tước đem toàn bộ sự việc nói một lượt lại.

- Phung quản gia... ngươi ra đây cho ta.

Kế Vinh nghe được sự tình liền tức giận rống to, cả đám này bảo vệ phủ đều run lên cầm cập.

- Tướng quân....

Phùng quản gia cả người run lên quỳ rạp xuống đất.

Hắn là trăm tính vạn tính cũng không có đoán ra được vị này tướng quân của hắn lại có thể để ý đến một cái nhị điện hạ không có danh phận, hắn còn cho ra cái kia đại điện hạ Minh Đức tuổi trẻ quyền cao chức trọng mới có thể xứng để lọt vào mắt xanh của vị tướng quân này trước mặt nữa chứ. Lại nói cái kia nhị điện hạ hắn là chưa hề để ý qua, còn về đại điện hạ thì đã không ít lần tiễn lễ vật đến hắn. Hắn lần này đã nghĩ qua, nếu là thành công thì cái kia đại điện hạ sẽ cho hắn quyền cao chức trọng, cũng chưa từng nghĩ đến vậy mà lại chọc giận đến chủ tử của mình.

- Nói... ngươi là người của ai?

Hắn quát lớn.

- Cái này....

Phùng quản gia thân thể già nua đều run cầm cập nói:

- Tướng quân... người không phải nói là việc đấu đá triều đình ngài không có quan tâm sao... ta liền... ta liền...

- Phanh...

Vị này quản gia úp úp mở mở chưa nói hết lời thì đã bị ma chưởn của Kế Vinh Vồ thành thịt vụn.

- Chó má, liền một cái quản gia cũng bị cái tên khốn kiếp Minh Đức cho mua chuột.

Hắn gầm lên nhìn đám người trong phủ giận giữ nói:

- Các người các ngươi nhớ rõ cho ta, các ngươi đều là Lâm phủ người... nếu còn là một cái tự mình quyết định liền chém.

- Dạ.

Cả đám người bên dưới liền lạnh cả người quỳ rạp xuống đất cung kính.

- Vũ tước, chúng ta đi.

Kế Vinh vội vàng hướng Vũ tước gọi.

- Vâng.

Tình hình quá cấp bách, Vũ Tước cũng không có lòng đứng kể khổ liền phóng nhanh ra ngoài dẫn đường rời đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau