CHƯỞNG KHỐNG TINH KHÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chưởng khống tinh không - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Đánh mất nụ hôn đầu

Điện hạ... điện hạ... mau dừng lại đi.

Hà Chí cảm thấy tình hình lúc này hơi quá liền kéo Anh Vũ ra nói.

- Nhưng ta... haizz... ukm được rồi.

Anh Vũ đánh chưa đã ghiền nhưng nhìn nét mặt lo âu của Hà Chí thì nghĩ đúng là mình nên dừng lại thầm nghĩ nếu là còn đánh nữa thì tên Triệu Hằng đúng là sẽ bị hắn đánh chết.

- Điện hạ, mau bảo bọn họ cũng dừng lại đi.

Hà Chí lại nói tiếp.

Anh Vũ nhìn lại thì không khỏi há hốc mồm,mặt dù trước đó là Anh Vũ ra lệnh nhưng không nghĩ tới đám người này lại hăn hái đến như vậy, không những thế còn có một vài người còn đsng sắn tay áo lên mà nện nữa cơ đấy, đây rốt cuộc là đám người này đã có thù hận gì với Triệu Hằng.

- Được rồi, tất cả mọi người dừng lại đi.

- Vâng.

Nghe điện hạ của mình phân phó như thế, tất cả mọi người đều đáp lại thế nhưng vẫn còn luyến tiếc, có một số ít người lại không ngại đá thêm mấy cái rồi mới lui ra.

- Còn không mau đưa công tử các ngươi về.

Anh Vũ lạnh lùng nhìn đám binh sĩ mà Triệu Hằng mang tới nói.

- Vâng... mang đi ngay... đi ngay.

Bọn người này dường như nhận được đại xá thì nhanh chóng dìu Triệu Hằng nhanh chân bốn cẳng chạy đi.

- Các ngươi đánh rất hăn say á.

Sau đó Anh Vũ lại nhìn đám cẩm y mình cười nói.

- Điện hạ, người là không biết, các công tử thế gia này phách lối quen rồi chúng ta nhìn bọn hắn không thuận mắt đã lâu.

Mọi người lúng túng gãi đầu cười ha hả nói.

- Haha, rất tốt ta thích các ngươi rồi, yên tâm đi sau này theo ta lăng lộn còn có thể đem bọn họ đánh tiếp.

Anh Vũ cười ha hả hài lòng nói.

- Điện hạ...

Hà Chí khuông mặt đen lại, hắn là phó thống lĩnh nên vẫn lun biết giữ chừng mực nên cũng không có tham gia đám nháo sự này, nhưng không ngờ điện hạ của mình lại còn muốn náo loạn nữa, hắn cười khổ không thôi.

Anh em Hà gia nhìn thấy đám chủ tử người này thích bạo lực như thế cũng là mất hồn, không phải đám người này đã cứu bọn hắn thì có thể nói là nên tránh đám người này càng xa càng tốt.

- Điền thống lĩnh chún ta cần nói chuyện.

Anh Vũ làm gì muốn quảng hai người này đang nghĩ cái gì về hắn chứ liền mở miệng nói.

- Vâng, mời điện hạ đi theo thần.

Quy Điền thấy nét mặt nghiêm túc của Anh Vũ liền cảm thấy rét lạnh tức thì mở miệng nói.

Hắn không biết việc vị điện hạ này giúp hắn là phúc hay là họa, thế nhưng là phúc hay là họa đã không quang trọng nữa rồi còn sống mới là quang trọng nhất, không phải vị điện hạ trước mặt này đã giúp anh em hắn thoát khỏi một kiếp đó sao.

- Người xấu xa ngươi muốn làm gì, chính ta đã hứa với ngươi sẽ đáp ứng yêu cầu của ngươi, ngươi đừng liên lụy anh trai ta được không,

Cơ Lệ mang vẻ đầy trách nhiệm nói.

- Cái đầu ngươi là đang nghĩ cái gì? đừng nháo nữa ta muốn cùng ca ca ngươi nói chuyện, ngươi đừng có xen vào.

Anh Vũ thấy cái cô gái luôn cho là đúng này liền đau đầu nên trực tiếp hạ giọng cố ý đuổi khách.

- Không được, ta không tin tưởng ngươi, ta cùng với các ngươi đi.

Nàng kiên quyết lắc đầu từ chối Anh Vũ lời nói.

- Tiểu muội muội đừng làm loạn.

Quy điền ngửi thấy mùi thuốc súng của hai người này liền đứng ra quát mắng tiểu muội muội của mình.

- Nhưng mà ca ca...

Nàng tỏ vẻ không phục muốn phản bác nhưng nhìn thấy nét mặt ca ca mình là muốn phát hỏa nên liền im lại.

- Được rồi nếu nàng muốn theo thì để nàng theo.

Anh Vũ cũng là sợ nàng rồi nên liền nói.

Vào trong đại sảnh phủ, đám người hầu xót lại lúc này cũng là cảm kích Anh Vũ liền hướng hắn pha tra rót nước chu đáo.

- Được rồi, các ngươi lui xuống hết đi.

Anh Vũ khoác tay ý bảo đám người này lui xuống, mọi người hành lễ xong cũng lui ra ngoài, thấy vậy Anh Vũ liền nói tiếp:- Điền thống lĩnh ngươi nhận biết được lôi tộc.

Anh Vũ cũng không muốn lòng vòng liền trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

- Điện hạ, sao người hỏi về việc này.

Quy Điền nghi hoặc hỏi.

- Nói thật với Điền thống lĩnh là ta đang muốn tìm người rất quang trọng.

Anh Vũ thẳng thắng nói tiếp.

- Thì ra là như vậy, thứ cho thuộc hạ nói thẳng ta cũng không biết về tộc người này.

Quy điền trầm tư nói.

- Ngươi không biết thật?

Anh Vũ có thể nhìn ra được tên này còn có điều gì đó muốn che dấu hắn.

- Haizz, được rồi thuộc hạ có thể nói với người.

Quy Điền bất đắc dĩ thở dài nói.

- Ca, nhưng mà người đã có hứa với mẹ qua,

Nghe được vậy Cơ Lệ liền đứng ra ngăn cản.

- Muội muội à, là chính điện hạ đã nhặt cái mạng này lại cho chúng ta, nếu đã là người quang trọng của ngài thì chúng ta biết được việc gì thì tuyệt đối không thể dấu người dược.

Hắn xoay người lại nhìn Anh Vũ nói tiếp:

- Đúng thật sự là hai huynh muội ta không biết gì về lôi tộc, thế nhưng nghe mẹ ta nói chúng ta thật sự là người tộc này.

- Rốt cuộc chuyệ này là sao.

Anh Vũ không ngờ hai người họ lại có thể trực tiếp thừa nhận như vậy.

- Điện hạ, việc là như thế này....

Quy Điền bắt đầu kể lại chuyện xưa, hai người họ đúng là ở nơi này lớn lên,lúc hắn lên sáu tuổi cha hắn nói là muốn rời đi cứu vị huynh đệ kết nghĩa của mình, mặt cho sự phản ứng quyết liệt của mẫu thân hắn. Sau khi sinh hạ tiểu muội muội được ba tuổi liền để lại một ít đồ cho bọn họ cũng rời đi, trước khi bỏ đi nói cho họ biết là chính mình là người của lôi tộc, lại còn dặn dò không nói cho bất cứ ai, nếu việc này mà lộ ra ngoài sẽ nguy hiểm đến tính mạng của hai anh em, vì vậy việc này bọn họ vẫn luôn giữ kín trong lòng.

- Tiểu tử, ngươi mau hỏi xem có phải cha họ tên là Hà Bá Vi hay không?

Ngọc Ấn lúc này truyền âm với Anh Vũ.

- Bá phụ có phải hay không tên Hà Bá Vi?

Anh Vũ nghe vậy liền lập tức hỏi.- Sao ngươi biết tên của cha ta.

Nàng nghi ngờ hướng Anh Vũ hỏi.

Lúc này Quy Điền cũng nhìn Anh Vũ dường như cũng muốn biết đáp án.

- Quả là như vậy,

Ngọc ấn truyền âm nói.

- Ngươi biết người này?

Anh Vũ nghi hoặc hỏi.

- Haizz... ngươi đúng là cứu đúng người rồi, cha ngươi và cha bọn họ đã từng kết nghĩa anh em.

Nghe được ngọc ấn nói điều này Anh Vũ liền kinh ngạc nhìn anh em điền gia, nhưng cũng không biết chính mình bây giờ trả lời như thế nào cho phải, chẳng lẽ là nói với bọn họ là cha hắn là vị huynh đệ mà cha bọn họ muốn tìm, thì chẳng khác nào thừa nhận hắn hiện giờ là đang giả mạo hoàng tử. Hắn tin chắc là khi biết được việt này bọn họ sẽ không thể nào hại hắn, thế nhưng tai vách mạc rừng việc này vẫn nên càng ít người biết càng tốt nên cũng chỉ có thể nói:

- Điền thống lĩnh, nhờ việc điều tra lôi tộc mà ta vô tình biết được tên của bá phụ.

- Nói như vậy là ngươi biết tung tích cha ta, ngươi mau nói ông ấy bây giờ thế nào.

Cơ Lệ nghe vậy liền phóng tới bên cạnh hỏi.

Giống như Anh Vũ, nàng từ nhỏ đã không có nhìn thấy qua gương mặt của cha mình, nhìn thấy nhà người ta có ba có mẹ nàng cảm thấy chính mình cùng anh trai thật tuổi thân, giờ lại nghe Anh Vũ nói biết tung tích của người cha này liền không kiềm được đôi mắt đã âm ướt hướng Anh Vũ hỏi, nàng rất muốn tìm kiếm người cha này rồi lại rất muốn hỏi vì cái gì lại bỏ rơi huynh muội hai người.

- Ta cũng chỉ là nghe loáng thoáng qua.

Anh Vũ cười khổ nói.

- A.... Vậy à, được rồi.

Nàng thất vọng khổ sở lắc đầu quay đi từng giọt nước mắt đã lăng dài trên đôi má.

- Yên tâm đi, ta cũng đang muốn tìm người quang trọng của ta, mà muốn tìm người này phải đến lôi tộc mới tìm được, lúc đó ta sẽ mang ngươi cùng đi tìm cha mình.

Anh Vũ thở dài nói.

Nếu như là thật sự cha nàng và cha hắn là huynh đệ kết nghĩa, thì theo như lời kể của vị Điền thống lĩnh thì cha nàng có lẽ là đang tìm tung tích của cha hắn, hắn cảm thấy chính cha hắn đã nợ người ta một đại ân tình, vậy nên cũng không đành lòng thấy nàng như vậy, còn nữa hắn cũng muốn tìm ra cha nàng để biết tung tích của cha hắn bây giờ thế nào.

- Tên xấu xa, lời ngươi nói là thật.

Nàng bất ngờ quay lại nhìn Anh Vũ nói.

- Là thật.

Anh Vũ khẳng định một câu.

- Tốt quá rồi người xấu, cảm ơn ngươi!

Nàng vưa khóc vừa cười vui sướng không còn chú ý đến hình tượng lúc này nhảy cẩn lên hướng hắn ôm một cái, rồi lại bất ngờ hướng môi hắn công kích:" Chụt", một màng này làm hắn không kiệp chuẩn bị tâm lý liền cứ như vậy ngây ra.

- Muội muội... ngươi đang làm cái gì.

Quy Điền thấy vậy liền đầu óc choán váng, không lại nghĩ đến muội của hắn lại cứ như vậy trước mặt hắn thể hiện sự thân mật với người ngoài, chính bấy giờ cảm thấy làm anh như hắn đối với việc quản giáo người ngoài đúng là thất bại á.

- Ta.... ta...

Nàng nghe anh trai mình hét lớn lúc này thì bừng tỉnh, liền nhanh chóng buông Anh Vũ lui ra đỏ mặt cuối đầu lắp bắp nói, lại nhìn Anh Vũ cứ như vậy ngây ngốc cũng không còn xấu hổ nữa mà là mang vẻ mặt đắt ý cười thầm nghĩ:" tên xấu xa, cuối cùng cũng bị ta khi dễ qua rồi".

Nếu biết muội mình lại có ý nghĩ như thế này chắc hắn đúng là té ngửa ra mất, hắn nhìn muội muội mình lại quát.

- Còn không mau luôi xuống.

- Được rồi.

Thấy ca ca mình hôm nay lại cáu kỉnh như vậy nàng cũng chỉ biết gật đầu lui xuống.

Nhìn muội muội hắn uy khuất lui ra hắn lại thở dài, sau đó lại hướng vị điện hạ trước mặt này còn đang ngây ngô đứng tại chỗ liền mở miệng hỏi:

- Điện hạ, người có sao không.

- Nụ hôn đầu của ta á.

Anh Vũ cảm thấy bị mất đi cái gì quang trọng liền ngây ngô nói.

Quy Điền nhìn Anh Vũ khuông mặt giật giật không biết nên nói cái gì với cái tên này nữa

Chương 42: Sóng gió nổi lên

Khụ khụ... chúng ta vẫn nên bàn đến chính sự.

Anh Vũ liền ho khan một tiếp nói tiếp:

- Hà Chí đại cai, mang người vào đi.

Hà Chí từ bên ngoài nghe vậy liền mang người bước vào.

- Làm sao có thể, không phải đả giết rồi sao.

Quy Điền thấy người được mang vào liền bất ngờ nguy hoặc, người mang vào không ai khác là chu quốc mật thám, hắn đã nghe rõ ràng là biết được lúc trước điện hạ ra lệnh lôi xuống chém, cũng là đã nghe được tiếng hét thảm của tên này. Nếu đúng là như vậy thì tại sao người này còn đứng trước mặt mình, một bụng nghi hoặc cũng chỉ đành biết đưa con mắt hướng về điện hạ mà nhìn.

- Điền đại ca...

- Ngừng... ngừng... điện hạ vẫn là nên dùng thần tử xưng hô mới đúng đạo quân thần.

Không để Anh Vũ lại tiếp tục kêu loạn hắn liền cắt ngang, cái gì là Điền đại ca chứ không phải là cùng muội muội hắn thân mật liền cứ như vậy muốn cùng người một nhà rồi chứ, người ta nói, mọi người đều nói người trong hoàng thất người nào cũng như vậy đều là cái hoa tâm hạng người, vì vậy hắn không cho phép muội muội và tên tiểu tử trước mặt này không có bất kỳ tình cảm nào nảy sinh đó là điều mà lúc này hắn nghĩ.

- Haizz... được rồi điền thống lĩnh.

Anh Vũ chỉ biết thở dài, xét về sự tình cha hắn cùng với vị Điền thống lĩnh này hắn đúng là vẫn nên kêu vị này là Điền đại ca, hắn thề ngoài cái này ra hắn không có cái nghĩ nào khác, nhưng người ta vẫn là từ chối xưng hô này, vậy nên để tránh khỏi hiểu lầm không đáng có thì hắn cũng chỉ đành lắc đầu lài dùng thân phận thần tử để xưng hô, lại nói tiếp:

- Nếu Triệu Hằng tên kia đã tặng lễ vật thì chúng ta vẫn là nên thu.

- Ý ngươi là tên này đúng thật sự là người chu quốc cài vào.

Quy Điền không phải kẻ ngốc liền đoán được, lại nói người này là do Triệu gia dẫn đến, nếu người này thật sự là người của chu quốc không phải nói Triệu gia thông địch bán nước sao, hắn hiện giờ rất bội phục vị điện hạ này tâm cơ xâu xa.

- Haha... điều này cũng là suy đoán của ta, tra rồi mới biết.

Anh Vũ ngượng ngùng cười nói.

- Điện hạ... ta vẫn luôn thắt mắt một chuyện... tại sao ngươi lại tin tưởng ta.

Quy Điền lúc này có thể đoán ra là vị này điện hạ lúc trước là cố ý đưa người kia vào lấy bằng chứng giả dối để chứng minh hắn vô tội, hắn không thể lý giải được tại sao vị điện hà này có thể mạo hiểm làm như vậy, hắn nhớ là chưa gặp vị điện hạ này lần nào trước đó vậy thì sao hắn mạo hiểm vì mình chứ, điều này làm hắn rất tò mò.

Anh Vũ nhìn Quy Điền lại nói tiếp:

- Ta có thể nhìn ra, tên này là người của Trần hiếu... ngươi xem, người này mặt dù tay chân mang gông xiền nhưng chẳng có tí vết thương chứng tỏ đã dụng hình trước đó tí nào, điều này chứng tỏ hắn ở phủ Triệu gia sống rất tốt, còn về phần ta cứu ngươi về sau ngươi sẽ hiểu.

- Thì ra là vậy... thế nhưng ta kiên quyết không muốn bán muội muội mình cho ngài.

Cái gì về sau sẽ hiểu chứ, không phải cũng giống như Triệu Hằng tiểu tử kia sao đều nhìn trúng muội muội mình đây là điều mà hắn nghĩ ra lúc này.

Anh Vũ nhìn ra được tên này đối với muội muội mình là cỡ nào tự hào, hắn cảm thấy anh em nhà này đều có chung một chứng bệnh: " tự cho là đúng".

- Điện hạ... ngài đã có hôn ước á.

Hà Chí nhìn Anh Vũ cười châm chọc.

- Các ngươi đều có bệnh à.

Anh Vũ giận đến đỏ mặt mắng, sau đó lại nói tiếp:

-Không còn sớm nữa, các ngươi làm ơn để tâm tình vào chính sự.

- Được rồi, điện hạ nên giải quyết người này thế nào?

Hai người thấy Anh Vũ muốn phát hỏa liền cũng không có như vậy nói về đề tài này nữa.

- Ngươi thấy ta là xử lý ngươi như thế nào.

Anh Vũ mỉm cười hướng tên đang bò dưới đất nói.

- Đại... đại nhân ta xai rồi, ngươi có thể bỏ qua cho ta được hay không.

Hắn thấy Anh Vũ nhìn mình lại nhớ Anh Vũ lúc trước như thế nào thích bạo lực liền rung lên cầm cập cầu xin tha thứ.

- Dễ dàng như vậy sao?
An Vũ hướng hắn mỉm cười hỏi.

- Đại nhân, ngài muốn thế nào.

Hắn nhìn thấy Anh Vũ mỉm cười với mình liền như thấy vị ác ma truyền thuyết mà người đời hay kể đều là cái máu lạnh biết cách ăn thịt người.

- Nói hết tất cả những gì ngươi biết đi.

Anh Vũ bước lại gần nói.

- Ta... ta là một cái tiểu nhân thì làm sao biết cái gì được.

Hắn nhìn Anh Vũ run sợ nói.

- Lôi hắn ra rút gân cho ta.

Đúng là ác ma Anh Vũ làm việc liền không có sự tình thương lượng á, cái này làm hắn muốn cứ như vậy liền bị Anh Vũ dọa cho đái ra quần.

- Còn không mau lui xuống.

- Được.

Hà Chí thở dài, nhìn tên dưới đất lúc này khuông măt tái mét, hắn giết người vô số nhưng hành hạ kiểu này cũng là lần đầu tiên hắn thấy, hắn lúc này hi vọng tiểu tử này vẫn là nên thành thật nói ra, nếu mà làm như vậy thật mặt dù là không có chết ngay nhưng nổi thống khổ.

- Đại nhân... đại nhân... không không tổ tông của ta... ta nói... ta nói....

Cảm thấy lúc này không ai có thể cứu được liền tên này bắt đầu vang khóc cầu xin hi vọng sẽ được khoang hồng từ đại ác ma trước mặt này.
Trời tờ mờ sáng, lúc này trong thánh điện đã một mảnh gà bay chó chạy.

- Thánh thượng xin người làm chủ cho nhi thần.

Triệu Khôn mang theo một đám người hầu khiên Triệu Hằng vào thánh điện khóc lóc uynh ổi, không nhừng thế còn gõ trống khua chiên khắp nơi kêu gọi quang lại trong triều đến muốn cho hắn tìm về một công đạo.

- Triệu khôn, chuyện này là sao?

Minh Tệu nheo đôi mắt nhìn hắn hỏi.

- Hôm qua Lễ bộ hình của thần cùng với các bộ khác đã kết án thống lĩnh giữ thành Hà Quy Điền tội nối giáo cho giặc trời đất không tha, ai ngời nhị hoàng tử lại ra mặt đổi trắng thay đen, không những thế lại đánh con trai thần như thế này thương tích.

Hắn đem một màng sự tình hôm qua khóc lóc kể lại.- Nhị hoàng tử đúng là quá quách mà.

- Đúng đúng, chẳng đem dương pháp để vào mắt

- Thánh thượng, người cần phải trừng trị tên này để làm gương cho kẻ dưới.

- Xin thánh thượng trừng phạt nhị hoàng tử.

Lúc này tất cả một người cùng đồng lòng cùng hát một bài.

- Vũ tước, cho truyền nhị hoàng tử.

Thánh thượng bắt đầu hướng vũ tước hạ lệnh, lại không ngừng nháy mí mắt.

- Vâng.

Là người thân cận thánh thượng lâu năm hắn liền hiểu ra, đây là ý bảo hắn cũng thông tri cho tướng phủ một tiếng.

Minh Tuệ cũng là đau đầu, không ngờ chỉ một ngày tỉnh dậy hắn liền nháo lớn đến như vậy, cái này là muốn chọc đến bao nhiêu tai họa đây, hắn càng nghĩ càng sợ liền quyết định sự việc ngày hôm nay qua đi liền đẩy hắn đến phủ tướng phủ quách cho xong, việc sau này có phủ tướng phủ chống lưng hắn cũng có cái cớ mắt nhắm mắt mở cho qua. Lại nói cái tên Kế Vinh là người giỏi bao che khuyết điểm sẽ không để tiểu tử kia gặp bất cứ việc gì phiền toái. Nhưng hắn lúc này vẫn là nghĩ nát óc không ra, tại sao tiểu tử kia lại bao che cho tội thần, chỉ cũng còn có cách chờ tiểu tử kia đến mới biết được

--- -----

- Nhị Hoàng tử, đâu rồi.

Vũ tước lúc này cũng đã tới cửa phủ nhị hoàng tử liền thấy Hà Chí đang đứng bên ngoài liền vội vàng lên tiếng hỏi.

- Vũ tước đại nhân, nhị hoàng tử ngài đang tu luyện bên trong.

Hà Chí cung kính đáp.

- Các ngươi tối hôm qua cũng giỏi nhỉ, lại cùng hoàng tử nháo lớn đến như vậy.

Vũ tước lạnh lùng nói.

- Vũ tước đại nhân, là chúng ta sai rồi.

Nhìn thấy Vũ tước nộ hỏa bốc lên liền tất cả đám cẩm y đang đứng ngoài cửa nét mặt tái đi khúm núm nói.

- Các ngươi mau thông tri với nhị hoàng tử, thánh thượng triệu gấp người.

Vũ tước phất tay tỏ vẽ còn đang giận, nói xong liền quay người rời đi.

- Vũ tước đại nhân người không đi cùng sao?

Hà Chí vội vàng lên tiếng.

- Ta còn phải đi tướng Phủ một chuyến, đích thân mang ngài đi đi.

Vũ Tước đi xa truyền âm.

Hà Chí nghe vậy cũng không dám chậm trễ liền tiến vào bên trong tìm Anh Vũ.

- Được rồi, chúng ta đi thôi.

Lúc này Anh Vũ bước ra mỉm cười nói.

- Vâng.

Hà Chí rất bất ngờ, nhưng nghĩ lại với tâm cơ của vị điện hạ này đoán không ra mới là lạ, nên liền đáp lời rời phủ, hai người hướng thánh điện mà đi.

Dựa vào hứa hẹn của tối hôm qua Triệu Hằng hứa hẹn, Anh Vũ có thể đoán ra được cái tên đó sau khi ăn quả đắng không thể bỏ qua được, hắn biết các công tử thế gia người nào cũng hẹp hòi như vậy liền đêm hôm qua đã làm tốt công tác chuẩn bị.

Chương 43: Đấu trí

Thánh thượng cái này là tội rõ như ban ngày rồi, ngài còn có gì cần muốn đối chấp nữa.

- Đúng đó, ta nghĩ nên phế đi hắn để làm gương.

- Thánh thượng...

Các đại thần chẳng ai rảnh đâu để ý đến thánh thượng của mình là đang nghĩ cái gì, liền dùng số đông để nghiền ép, cái này là trắng trợn ra sức ép và đây là điều mà Minh Tuệ bất lực nhất, cái quyền lực này đã không còn nằm trong tay của hắn mà là nằm trong đám cẩu quang này. Hắn bật tức, nhưng cũng chỉ là bất lực hắn, nếu như người huynh đệ hắn không nắm giữ trọng binh thì cái ngôi hoàng đế này có thể hay không mất đi.

- Thánh thượng, điện hạ tới.

Lúc này bên ngoài có người lên tiếng.

- Cho truyền vào.

Minh Tuệ lắc đầu cười khổ, hi vọng Kế Vinh vẫn là đến kiệp lúc.

- Thần bái kiến phụ hoàng,

Anh Vũ từng bước từng bước vững chải tiếng vào, mặt cho đám cẩu quang này vẫn đang chằm chằm nhìn hắn.

- Đứng lên đi.

Minh Tuệ vừa nói hết câu thì lúc này, một cái bóng lưng to lớn vững chải từ đầu đến cuối vẫn nhắm hề con mắt bỗng lên tiếng quát.

- Không được đứng.

Người này là tể tướng đương triều Trương Thế Khải, hắn vẫn luôn giữ trầm lặng vì nhân vật chính là Anh Vũ vẫn chưa đến, liền tranh luận cũng không có ý nghĩa.

Anh Vũ thờ ơ vẫn đứng lên lạnh lùng nói nói:

- Vị này ngươi hay vẫn là hiểu lầm ta, ta là hướng phụ hoàng cuối đầu chứ không phải hướng đến ngươi.

- To gan, dám nói với thừa tướng như vậy, còn không mau hướng thừa tướng nhận lỗi.

- Đúng... còn không mau quỳ xuống.

Một đám quang lại hướng thừa tướng tranh uy tỏ ra vẻ mình là rất hữu dụng liền tranh nhau nói.

- Thừa tướng?

Anh Vũ dường như bất ngờ, triều đừng quyền lực tất cả đều tập trung về tay thánh thượng, thế nhưng thực chất người cai quảng mọi việc là vị trước mặt này, nếu như gọi Thánh thượng là lão đại, vị này liền xếp hàng nhị lão á.

- Sao nào.. sợ rồi phải không, còn không mau quỳ.

Thấy được vị này điện hạ há mồm liền cho là nhị điện hạ này có tiếng mà không có miếng, vì vậy có người liền cười cợt lên tiếng.

- Các ngươi một đám điếc mù à, không nghe là phụ hoàng bảo ta đứng lên sao, chẳng lẽ thánh chỉ phụ hoàng liền có thể không bằng cái dạng này người.

Anh Vũ không e ngại chỉ thẳng mặt những tên này dõng dạt nói tiếp:

- Nên nhớ, tất cả các ngươi là thần tử... nếu đã là thần tử thì nên tôn trọng đạo quân thần.

- Ngươi... ngươi...

Lời nói của Anh Vũ liền trúng tim đen của đám người này liền á khẩu tức đến xanh mặt nói không nói được lời nào.

- Miệng lữ trơn tru, ngươi chẳng lẽ là còn chưa biết tội.

Thế Khải cũng là tức điên lên, mặt dù hắn đã không để vị điện hạ này vào mắt, thế nhưng bị một tiểu bối chỉ trích làm hắn không thể chịu được.

- Há... xin hỏi thừa tướng đại nhân ta là phạm tội gì.

Anh Vũ cười cợt đây là hắn cố ý trêu tức đám người này, để đám người này loài ra đuôi cáo già của bọn họ, hắn biết trong đám người này hơn một nữa đã là cùng người Triệu gia có quang hệ, còn cái tiểu số nhỏ nhoi vẫn là vì giữ mình nên đứng về phía trung lập. Hắn rất ngạc nhiên là ngay cả tể tướng đương triều vẫn là thuộc loại phe phái phản loạn, tên này đã là quyền lực cao như vậy thì còn muốn gì nữa đây chứ hắn vẫn là không dám nghĩ tiếp.

- Ngu si cố chấp... nếu đã như vậy ta liền nói ngươi biết.Thế Khải lạnh lùng nói.

- Há... xin rửa tai lắng nghe.

Anh Vũ mỉm cười nhìn hắn.

Nhìn thái độ bất cần của Anh Vũ trong mắt đám cẩu quang trước mặt này muốn phun ra lửa, nhưng cũng vì đại cuộc cố nhịn xuống.

Thế Khải lạnh lùng nói tiếp:

- Tội thứ nhất, lạm dụng quyền lực gây rối phá án... tội thứ hai, đánh người thi hành công vụ, một trong hai tội này cũng đủ để làm ngươi chết ba bốn lần.

Anh Vũ không ngờ rằng cái tên này vẫn là muốn bức tử mình, lúc nhỏ từng được ông nội kể qua cung đấu rất là ác liệc, ai lại ngờ mình lúc này như thế nào lại dính vào cuộc phân tranh quyền lực bất đắc dĩ này chứ, hắn cười khổ không thôi.

- Haizz... nhị điện hạ, chúng ta biết ngươi là tuổi trẻ bồng bột cũng không có làm khó dễ qua người

- Đúng, người mau hướng thừa tướng đại nhân nhận tội đi, có lẽ thừa tướng đại nhân sẽ thả ngươi còn đường sống.

- Đúng đấy, ngài mau nhận tội đi.

Đám cẩu quang miệng thì đang nói vậy nhưng trong lòng vẫn đang hả hê rất muốn xem Anh Vũ là như thế nào chết.

- Ta nhổ vào.

Anh Vũ thầm mắng một câu đám người này vô sỉ, có phải hay không nếu hắn hướng vì đám này nhận liền sẽ được khoang hồng? Hắn không có ngốc đến như vậy.

Minh Tuệ vẫn luôn giữ trầm lặng nhưng lúc này lên tiếng lại nói:

- Vũ nhi! con có lời nào thì cứ nói, ta liền vì ngươi làm chủ.

Cái gì là làm chủ, theo Minh Tuệ lời nói có thể nghe ra được, chỉ cần Anh Vũ nói ra bất cứ lý do nào hắn đều chấp nhận đứng về phía Anh Vũ, lời này của Minh Tuệ là hướng đám cẩu quang thị uy một mực bao che Anh Vũ, người cha này đã làm hắn cảm động, hắn cảm thấy chua xót vì lời nói này vẫn là không dành cho hắn mà là vị con Lăng Hồng Vũ quá cố kia.

- Phụ thân người yên tâm.

Hắn tỉnh táo lại hướng Minh Tuệ cười một tiếng, sau đó quay lại nhìn Thế Khải cười nói:

- Phụ hoàng, ta cũng muốn tố cáo thừa tướng người này.
- Oh... ngươi nói.

Từ lúc Anh Vũ bước vào thánh điện, tất cả mọi hành động của tiểu tử này đều được Minh Tuệ thu vào mắt, hắn cảm thấy tiểu tử này xét về mưu trí đúng là cũng một cái không tồi, liền tò mò lắng nghe xem Anh Vũ muốn nói gì.

Anh Vũ cười lạnh nói:

- Tộ thứ nhất tham quang vô lại, tội thứ hai đốt nhà cướp của, tội thứ ba hãm hiếp gái nhà lành,....

Anh Vũ cố ý nói lớn để tất cả mọi người trong điện đều có thể nghe rõ.

Trong thánh điện lúc này lạnh ngắt như tờ, không ai dám lên tiếng, đã hơn mười cái tội đã được liệt kê ra rồi á, tội nào cũng đều làm cho người ta khó nghe đến cực điểm.

- Ngươi muốn chết.

Thế Khải đã không giữ được bình tĩnh nữa rồi, chưa bao giờ hắn bị sỉ nhục lớn như vậy, nộ khí đã lên tận trời liền không nở nang gì cả, quyền kình lúc này đã bạo phát hướng Anh Vũ chụp tới muốn vồ chết tiểu tử đáng ghét này.

- Khốn kiếp mau dừng tay cho ta.

Minh Tuệ đã không ngồi vững được nữa rồi liền phóng người bay theo.

- Thế Khải... ngươi là tên khốn kiếp, dám động tới hắn ta liền diệt cả nhà ngươi.

Lời nói bá khí làm cho thánh điện trở nên lạnh ngắt như tờ, lại thấy trước Anh Vụ ngay tức khắc lại xuất hiện thêm một người một thân khôi giáp vàng nhạc chụp lấy tay Thế Khải lúc này chỉ còn cách Anh Vũ một cánh tay liễn xoay người hất ra xa.

- Lâm tướng quân, ngươi đây là có ý gì.

Thế Khải chật vật lui vài bước hướng Thế Khải lạnh lùng nói.

- Khốn kiếp ta là hỏi ngươi mới đúng, ngươi vì sao lại hướng hắn động sát tâm.

Kế Vinh cũng là người không vừa, liền quát lớn.

- Cha vợ à, hắn là thẹn quá nên giận hướng ta diệt khẩu á.

Anh Vũ cười tủm tỉm nói.

Mặt dù không thể cảm nhận khí tức của Kế Vinh, thế nhưng Anh Vũ cũng vô tình nhìn được có người đang lấp ló ngoài cửa, có một người cha đang bên trong này ngoài lại thêm một người cha vợ bên ngoài thì hắn có cái gì sợ nữa chứ, liền như vậy muốn đùa chết mấy tên cẩu quang này là dư sức.

- Tiểu tử này còn mạnh mồm được, ngươi biết không, nếu như mà Kế Vinh chậm một bước thì mạng ngươi liền treo.

Minh Tuệ thấy Anh Vũ đã thoát khỏi ma chưởng của tên kia liền thở ra một hơi, lại nghe tiểu tử này còn mạnh miệng như vậy thì vừa bực mình vừa buồn cười mắng.

- Xin lỗi đã làm phụ hoàng lo lắng.

Anh Vũ lúng túng cười nói.

- Haha... không sao, cái con rễ này ta càng ngày càng thích rồi.

Kế Vinh vừa nhận được tin liền phóng người rời đi, tốc độ của hắn vẫn là rất nhanh đã đuổi kịp bước chân Anh Vũ, vừa đến liền bên ngoài nghe được cái tên này bên trong làm một bộ dáng quân tử mắng người, càng nghe hắn càng cảm thấy thú vị liện như vậy náng ở bên ngoài cửa

- Này... này là việc như thế nào, tướng phủ lúc nào lại xuất hiện ra cái này con rễ.

- Đúng á, ta nghe nói là ngay cả đích thân đại hoàng tử đến cầu thân vẫn là bị lâm tướng quân đuổi về... liền một cái hoàng tử chưa rõ lai lịch này vậy mà được.

- Chết tiệc... hèn gì tên này liền hóng hách như thế.

...........

Đám cẩu quang gây khó dễ Anh Vũ nãy giờ như đang gặp mộng, vị tướng quân trước mặt này có thể nói là nắm hơn một nữa binh lực thiên hạ, liền ngay cả thừa tướng của bọn hắn cũng phải khom người, có được chỗ dựa này thì có thể nói muốn gió được gió muốn mưa được mưa. Đại hoàng tử thấy được điều này cũng đã bỏ ra không biết bao công sức thế nhưng cũng là trắng tay, không ngờ lại bị một cái hoàng tử không rõ lai lịch này có được, đúng là việc đời khó đoán mà.

Chương 44: Đấu trí(p2)

Lâm tướng quân, Minh Đức cùng nữ nhi người là thanh mai trúc mã từ nhỏ, ngươi nỡ chia rẽ uyên ương, không sợ con gái ngươi sau này hận ngươi cả đời sao.

Thế Khải nhìn Kế Vinh lạnh lùng nói.

- Uyên ương chó má gì chứ, việc nhà ta ngươi quảng nổi sao,

Kế Vinh giận tím mặt nói.

Hắn biết con gái mình là một lòng một dạ với cái tên chết tiệc Minh Đức kia, thế nhưng tên kia thì sao đê tiện vô sỉ, bề ngoài thì lun tỏ vẽ yêu thích nhưng bên trong thì chán ghét khinh nhờn con gái mình, nếu không phải có con gái nuôi mình nói rõ thì e rằng hắn còn thật lòng muốn đem con gái mình đưa cho tên vô sỉ kia chơi đùa, nói trắng ra Minh Đức cái tên kia chỉ muốn lợi dụng con gái mình làm bàng đạp để bước lên chỗ cao mà thôi.

- Ta mặt kệ các ngươi có cái gì quang hệ, tiểu tử này phỉ bám ta nếu hôm nay không cho ta cái một cái công đạo, thì việc này ta tuyệt đối không bỏ qua.

Thế Khải nổi gân xanh lên nói.

- Lão cha à, ngươi thấy đấy là hắn bị ta nói trúng liền muốn tìm ta diệt khẩu.

Anh Vũ nhìn Minh Tuệ cười một tiếng nói.

- Cái tên tiểu tử này... haizz...

Minh Tuệ cảm thấy đàu mình muốn đau nhức rồi.

- Liền đúng là như vậy... haha, cái tên Thế Khải nhà ngươi ta nhìn liền biết là không phải hạng tốt lành gì... hôm nay lại bị tiểu bối vạch trần... nói cho ngươi biết, có ta ở đây ngươi không có cơ hội cậy già lên mặt đâu.

Kế Vinh có thể cảm nhận được bá khí của Anh Vũ, liền thấy được mình lúc xưa cùng là một hạng người không biết trời cao đất rộng, liền ha hả cười phối hợp cùng Anh Vũ.

- Chó má cái gì tội trạng, giỏi thì lấy ra chứng cứ, nếu không thì hôm nay ta thà cá chết lưới rách, quyết không chịu nhục.

Thế Khải cơn giận đã không giữ được nữa rồi liền nộ hỏa nói.

- Nhị điện hạ ăn có thể ăn bậy, nói không thể nói bậy được, ngài vẫn là đưa ra chứng cứ đi.

- Đúng... đúng...

...........

Đám cẩu quang này liền phụ họa đồng lòng nói.

- Các vẫn biết định tội người khác liền phải xuất ra chứng cứ, vậy thì đám cẩu quang các người tại sao lại cũng gán ta vài cái tội liền ép ta nhận chứ.

Anh Vũ lúc này lạnh lùng nhìn xung quanh nói.

Cả đám cẩu quang liền á khầu nói không ra lời.

- Haha... chửi rất hay.

Kế Vinh nghe Anh Vũ cứ thế mà mắng đám này đê tiện thì vỗ đầu Anh Vũ tán dương.

Thế Khải cười lạnh sau đó hướng thuộc hạ mình hỏi:

- Triệu Khôn đâu rồi.

- Đại nhân, Triệu Khôn vừa nãy đã mang Triệu Hằng đến dược sư các chữa trị rồi.

Tên bộc nhân, nhìn chủ tử minh là muốn phát hỏa liền rung rung nói.

- Chó má, mau lôi hắn qua đây cho ta.

Thế Khải đã là tức đên xanh mặt liền hướng thuộc hạ mình hét.

- --------------------------------

Tốc độ tên bộc này rất nhanh liền trong vòng mười phút đồng hồ đã đưa được người đến.

Dưới ánh mắt của nhiều người lúc này Triệu Khôn bước vào, theo sau là đám bộc nhân khiên theo Triệu Hằng tới, Triệu Hằng tới bây giờ vẫn còn chật vật đau nhức, nhưng cái này cũng không lảm cho đám người xung quanh quang tâm mà là nhìn về Anh Vũ hã hê cười, bọn hắn đây là hướng Anh Vũ nói rõ ra đây là chứng cứ xác thực, tiểu tử ngươi chối không nổi nữa rồi.

- Chậc chậc... tiểu tử ngươi phải hay không là hơi quá mạnh tay.

Kế Vinh nhìn con rễ đắc ý của mình cười trêu ghẹo.

Anh Vũ thấy vậy liền lúng túng gãi đầu cười cười.

- Triệu Hằng, ngươi mau nói tình huống đêm hôm qua cho tất cả mọi người biết.
Thế Khải lạnh lùng nói.

- Vâng.

Triệu Hằng từ lúc được khiên vào vẫn luôn chằm chằm nhìn Anh Vũ hân không thể đến tự tay giết chết hắn, lại nghe Thế Khải bảo hắn liền gật đầu đáp, sau đó hắn kể lại hôm qua mình là như thế nào lĩnh mệnh hình bộ mang người vây bắt trọng phạm, còn có chút thêm mắm thêm muối như anh dũng giết địch, đứng trước vị điện hạ quyền thế vẫn là không cúi đầu sau đó như thế nào bị điện hạ ám toán, đám cẩu quang nghe vậy liền gật đầu lia lịa, thậm chí có người còn nhìn hắn tán dương rồi lại quay về phía Anh Vũ la mắng:

- Nhị điện hạ ngươi còn gì để nói, đúng là quá quách mà.

- Đúng... đúng... án đã kết xuống ngươi vậy mà càn rỡ như vậy.

- Thật không coi dương pháp ra gì, thánh thượng nếu ngài không xữ lý thỏa đán nhị hoàng tử để làm gương thì người căm phẩn.

- Thánh thượng... xin người làm chủ cho con trai thần.

Cả đám quang lại cùng Triệu Khôn bắt đầu lấy ra cái mà bọn họ cho là chính nghĩa giả tạo để mắng chửi Anh Vũ.

Triệu Hằng mặt cho cơn đau nhức vẫn hã hê cười thầm nghĩ:" để xem ngươi lúc này thế nào mà thoát."

- Vũ nhi.... con...

Minh Tuệ lo lắng nhìn Anh Vũ nhưng vẫn là không biết nói gì cho phải liền ngay lúc đó lại nghe thấy Anh Vũ cười to.

- Haha, đúng là đám chó má, ta nói thừa tướng đại nhân phóng hỏa cướp của, cưởng hiếp dân nữ, các ngươi liền không tin, giờ lại dùng lời nói phiến diện của một người liền chỉ trích ta.

Anh Vũ cười to ngông cuồng mắng to.

- Ngươi... ngươi...

Cả đám đều khuông mặt tái xanh lên không biết dùng lời gì để nói.

- Rất tốt... ngươi có lời gì để nói liền nhanh lên.

Thế Khải cười lạnh nói.

Anh Vũ cười cười hướng ngoài cửa Hà Chí đang đứng nói:

- Người đã bắt được chưa.

- Đều đã bắt được.

Hà Chí đáp lễ nói.

- Mau dẫn vào đây.
Anh Vũ ra lệnh liền ba vị cẩm y áp giải năm người cùng bước vào.

- Chúng thần bái kiến hoàng thượng.

Cả đám mới vào liền quỳ rạp xuống đất hành lễ.

- Đều đứng lên đi.

Minh Tuệ gật đầu lại nhìn Anh Vũ mang đầy nghi hoặc thầm nghĩ không biết tiểu tử này là định làm gì.

- Nếu như là lời thuộc hạ ta nói thì đúng là làm cho đám cẩu quang các ngươi không phục, vậy thì hãy để lời nói của những tên binh sĩ hình bộ này nói đi.

Anh Vũ lạnh lùng hướng năm tên binh sĩ quát:

- Nói, hôm qua có phải hay không là cái tên được cho là thám tử chu quốc đã thừa nhận hắn là giả mạo muốn hãm hại Đại thống lĩnh Hà Quy Điền.

- Tâu thánh thượng đúng thật sự là có việc này.

Cả năm người rung rung đều đồng thanh nói.

- Cái này không thể.... là ngươi mua chuộc bọn họ, đúng là như vậy.

Triệu Hằng lúng túng nói.

Lúc này Thế Khải cũng tức điên lên, hắn không ngờ trong đám người của bộ hình không ngờ lại đứng ra làm chứng liền lạnh lùng nhìn đám kia uy hiếp nói:

- Nói đúng sự thật, không thì các ngươi sẽ chết không tốt đẹp.

Bọn họ thấy Thế Khải cứ như vậy uy hiếp, nhưng cũng không thể trách bọn họ được, thủ đoạn của vị điện hạ kia đúng là dọa người, liền không thể nào không nói đúng sự thật á, giờ lại kẹt giữa cái này thừa tướng, bọn họ bây giờ cảm thấy có khổ cũng không dám nói.

- Khốn kiếp, trước mặt ta lại giở trò uy hiếp... Thế Khải, tên chó má nhà ngươi có để ta vào trong mắt, các ngươi không còn sợ nữa rồi sau này mện các ngươi tướng phủ ta thu.

Kế Vinh muốn nộ hỏa liền nói.

- Đa tạ, tướng gia.

Nhìn một thân khôi giáp của vị này tướng quân là muốn thu bọn họ, khiến cho bọn hắn vui mừng không thôi. Trong triều đình này mặt dù thừa tướng nắm giữ uy quyền nhưng đứng trước vị tướng quân này cũng là có tiếng mà không có miếng, liền như vậy hôm nay bọn họ đã đấu nhập vào tướng phủ liền cảm giác tiền đồ sáng lạng, bây giờ không có ai còn trách móc vị điện hạ này nữa rồi, có người còn hướng nhị điện hạ này quăng đôi mắt cảm kích.

- Cha vợ à, với hạn người vô sỉ cực điểm này ta còn đối phó dư sức.

Anh Vũ cười lạnh nói tiếp:

- Hôm qua liền rất nhiều người vây xem, ta đại khái bắt một ít tới nói cũng là trùng khớp với bọn họ.

Thế Khải muốn tức điên lại cãi gắn nói:

- Cho dù ngươi là có chứng chứ chứng minh Thống lĩnh kia vô tội thì thế nào, hình bộ đã kết án xuống thì muốn thẩm án lại cũng làm theo thứ tự, nhưng ngươi thì sao, liền giết đi tên kia mà ngươi cho là giả mạo thám tử chu quốc... há không phải giết người diệt khẩu.

Cuộc tranh cãi ngày càng trở nên gay gắt hơn, đám cẩu quang ỷ mình nắm giữ số đông liền cũng không ngại mặt mo mình xuất trận cùng Anh Vũ đói chọi gay găt.

Anh Vũ cười lạnh nói:

- Phụ Hoàng, cha vợ, thần cảm thấy mấy tên này thụi không chịu được. Thống lĩnh Hà Quy Điền nắm giữ trọng binh cấm vệ, nếu là phản quốc liệu đám chó má này có thể an an ổn ổn sống đến bây giờ không, liền vài câu nói liền kết tội quang trung, đám này đúng là thúi không chịu được.

Bọn họ nghe vậy liền ngẩn người, có người đỏ mặt đến ngang tai không thể phản bác được điều gì.

- Thần nhi, không được vô lễ.

Mặt dù Minh Tuệ là nói như vậy, nhưng hắn cũng là đồng tình với Anh Vũ trong lòng đều là hả hê cười, hắn cảm thấy thần nhì lúc này làm mình mở mày mở mặt.

- Haha... hay cho câu thúi không chịu được... Đại ca, ta cảm thấy tiểu tử này nói rất đúng, mấy năm nay quang trung lương liền bị đám rắm thúi này dùng nước miếng nhấn chìm hết rồi, ta cảm thấy việc này tiểu tử lần này làm rất đúng.

Kế Vinh nói xong không ngừng xoa đầu Anh Vũ khen nói tiếp:

- Nếu ngươi đã xem ta là cha vợ liền yên tâm, ta chống lưng giúp ngươi.

Kế Vinh cảm thấy tên tiểu tử này lời nói thô tục, hành sự bá đạo không giống như Đại Hoàng tử kia liền một cái lễ phép, ăn nói lấy lòng, thế nhưng người này trước mặt vẫn là rất được lòng hắn, đâu như đại hoàng tử kia bề ngoài lễ phép thế nhưng một bụng toan tính, có thể nói là cùng một ruột với đám đại thần này.

Chương 45: Tương kế tựu kế

Thấy tình hình đã đổi chiều lại thấy Anh Vũ đang đứng hả hê cười, hai cha con Triệu Khôn là người không cam tâm nhất, con trai hắn chính là bị đánh cho muốn phế đi vậy mà ngoài việc đứng nhìn ra hắn đúng là không biết làm gì, thế nhưng nếu như việc này cứ thế bỏ qua thì không phải mặt mũi Triệu gia đều ném đi hết sao, dù gì Triệu gia của hắn trong triều đình cũng là có bối phận vậy nên hắn không cam tâm làm trò cười cho người khác, lúc này liền bất chập mặt già quỳ xuống than khóc:

- Thánh thượng, tuy là nhị điện hạ lời nói đầy lý lẽ, thế nhưng giám hỏi nhị điện hạ Hằng nhi cũng là theo chấp pháp hành sự, người sao lại như thế nhẫn tâm đánh con trai ta như thế này thương thế... hạ thần mười mấy năm nay tuy không có công lao cũng có khổ lao, thánh thượng xin ngài nói một cái công bằng.

- Vũ nhi, rốt cuộc việc này là sao?

Nghe Triệu Khôn kể lể như vậy Minh Tuệ đúng thật sự đau đầu, nếu việc này mà hắn xử lý không chu toàn thì liệu ai còn tin tưởn làm việc cho hắn nữa chứ, nhân tài không phải lại một lần nữa đều chạy hết qua bên thừa tướng người này sao. Nhưng hắn tin Vũ nhi của hắn không phải là sinh sự không có nói đạo lý, nếu người ta không có gây hắn hắn trước thì hắn cũng sẽ không làm như vậy sự tình.

- Mắng ta con hoang, không giết coi như mạng người dài rồi.

Anh Vũ lạnh lùng nói rất hiển nhiên.

- Ngươi... ngươi...

Triệu Khôn giận đến tím mặt, nhưng hắn nào biết vị thánh thượng bên kia cũng đang giận đến tái xanh muốn nộ khí.

- Khốn kiếp, con trai ngươi là thứ chó má mắng ai là con hoang thế, người đâu lôi ra chém cho ta.

Bất cứ điều gì hắn cũng có thể nhịn, nhưng cái này là làm hắn không nhịn được, là hắn có lỗi với nàng, có lỗi với Vũ nhi con trai mình, giờ lại nghe được lại có người nói nhi tử mình là con hoang, lại thấy trong mắt nhi tử đầy thất lạc không khỏi khiến hắn tự trách, đầy tiếc hận nhìn Triệu Hằng.

Mọi người thấy nộ khí của Minh Tuệ liền ngạc nhiên, cả một buổi sáng Minh Tuệ vẫn là giữ im lặng, nhưng ngay lúc này lại vì cha con Triệu gia mà phẫn nộ đến như vậy, liền biết được nhị điện hạ là một nghịch lân của thánh thượng, lại biết được nhị điện hạ ngày hôm nay cho dù có phạm phải tội lớn tầy trời thì thánh thượng cũng một mực che chở.

Anh Vũ cũng là một trận ngạc nhiên, nhưng rồi hắn cảm thấy ấm áp, mười mấy năm nay, hắn đánh những ai gọi hắn là con hoang, mặt cho mẫu thân phản đối một mình đối diện với chiến trường ấy. Lúc này, hắn nhận ra đã không còn như lúc trước nữa rồi, cái người cha trên danh nghĩa này đã đứng cùng với chí tuyến của hắn, không phải là hắn trách cứ mẫu thân mình, bà ấy cũng là muốn tốt cho hắn, bà ấy là phụ nữ mà luôn đứng trên lập trường dĩ hòa di quý miễn là con mình có thể an an ổn ổn sống tốt là được. Bây giờ đứng trước mà người hắn gọi là cha này, bá đạo ngang ngược liền cùng hắn đứng chung một chí tuyến.

- Cái này...

Triệu Khôn vốn là muốn dùng sức ảnh hưởng của hắn để gây sức ép, thế nhưng trăm đoán vạn đoán cũng không đoán ra được Thánh thượng lại vì một nhị hoàng tử vừa mới xuất hiện nối trận lôi đình như vậy, lại nghe được thánh thượng là động sát khí với con trai của hắn liền rung người quỳ xuống cầu xin:

- Thán thượng, là do thần quảng giáo không nghiêm, xin ngài bề trên thương cho con trẻ ngây thơ liền bỏ qua cho hắn một mạng á.

Đứng trong thánh điện này vị này trước mặt là người có tiếng nói nhất, liền đúng là chỉ bằng một lời nói đúng là có thể đầu của nhi tử sẽ rơi xuống, giờ còn quảng cái tên tiểu tử kia là đắc ý hay không cũng không quang trọng mà là làm sao để giữ mạng cho con trai hắn.

- Cút... cút xa cho ta.

Minh Tuệ biết cái này tội danh cũng chưa thể định tội chết được cho đám người Triệu Khôn này trước mặt, vậy nên hắn lúc này đúng là còn giữ được một tia lý trí liền nói.

- Vâng... vâng... thần cáo luôi.

Rồi sau đó hướng về nhi tử hắn đang nằm trên cáng khuông mặt tái xanh lại hướng đám người khiên quát:

- Còn không mau đi.

Triệu Hằng lúc này đúng là sắp tè ra quần, hắn không nghĩ là một vị nhị hoàng tử như là Anh Vũ đây lại có sức ảnh hưởng như vậy mạnh, không những có một vị phụ hoàng thương yêu hắn hết mình như vậy, mà còn có một vị cha vợ tướng quân quyền cao chức trọng. Hắn lúc này đúng là hối hận lại cùng Anh Vũ dây dưa, nhưng thù này cũng đúng thật sự là phải báo, nhưng có câu quân tử báo thù mười năm chưa muộn nên lúc này hắn là đúng nghĩ đến chính mình cần có thời cơ.

- Các ngươi còn không mau luôi hết ra đi.

Kế Vinh lúc này cũng là dùng quyền uy lên tiếng làm cả đám này cẩu quang liền co đầu rút cổ mà chạy.

- Các ngươi liền đợi đó cho ta.

Thế Khải đúng là không cam tâm, nhưng không cam tâm liền có thể làm được gì, đám người của hắn là một cái nhác gan sợ sệt tướng phủ, nêu chưa có thực lực tuyệt đối thì hắn cũng chỉ biết nhẫn nhịn chiệu đựng mà thôi.

- Vũ nhi, ngươi là bị làm sao.

Một đám quang lại đúng là chạy nhanh hơn thỏ, liền trong vòng vài phút ngắn ngủi liền biến mất không còn một móng như trước đây chưa từng xuất hiện vậy, lại thấy Vũ nhi của hắn lại còn ngơ ngác đứng khiến cho Minh Tuệ không an tâm hỏi.

- Phụ hoàng, người có thể như vậy làm người cha suốt đời này của ta được không.

Anh Vũ không phải vì lời nói của Minh Tuệ mà ngay người, hắn đây là muốn cùng người cha giả này thật sự nhất lên quang hệ cha con cũng phải là cha ruột mà là một người cha nuôi, đây là điều mà hắn thầm ao ước lúc này.

- Hài tử... haizz... ta vẫn luôn là cha ngươi mà.

Minh Tuệ liền không biết Anh Vũ như vậy mà muốn hắn làm cha nuôi, lúc này hắn cũng không biết Vũ nhi của mình là bị chính hoàng hậu mà hắn gọi là vợ danh chính của mình tính kế giết chết, vì vậy hắn thật sự coi Anh Vũ trước mắt là nhi tử thật sự của hắn. Vì vậy, nhìn thấy khuông mặt chua xót của Anh Vũ hắn càng cảm thấy làm cha như hắn vẫn là thất bại, vậy nên lúc này hắn muốn làm tất cả để bù đắp lại lỗi lầm của hắn

- Được rồi... nếu các ngươi cứ như vậy, ta cũng liền muốn về gặp nhi tử mình rồi.

Kế Vinh cũng cảm thấy hắn cũng không khác gì tình cảnh của đại ca mình liền cũng là một loại người, hắn cũng là không có tìm được cách cứu chữa cho con gái, lại càng không có tìm được mẹ cho nàng theo như đã hứa, giờ lại là muốn ép con gái lấy một người không biết, mặt dù là vẫn biết tên tiểu tử trước mặt này là một cái có trách nhiệm, hắn tin chắc là về sau sẽ mang lại hạnh phúc cho con gái mình, thế nhưng lúc này nhi tử không hận hắn mới là lạ, đúng là đại ca mình giống nhau đều là một cái làm cha bất lực

- Được rồi, Vũ nhi... ta cảm thấy con còn có chuyện muốn nói với ta phải không.

Minh Tuệ hướng vấn đề khác nà nói,- Phụ hoàng, người nhìn xem cái này.

Anh Vũ lúc này cũng là tỉnh táo lại, hướng trong người lấy ra một cái bộc nhỏ bên trong là một ít sổ sách đưa lên tay Minh Tuệ.

Minh Tuệ nhìn Anh Vũ nghi hoặc không biết là viết thứ gì liền mở ra xem, hắn lúc đầu liền bất ngờ sau đó lại chăm chú đọc không ngừng đoán chừng khoãng nữa tiếng đồng hồ liền úp lại nhìn Anh Vũ nghi ngờ nói.

- Cái này là con từ đâu mà có.

Kế Vinh cũng là bất ngờ trước sự phản ứng của đại ca mình liền cầm lên xem thử, tốc độ xem của hắn cũng liền rất nhanh bởi vì hắn chỉ muốn biết mấy cuốn này là ghi gì bên trong chứ cũng không chăm chú mà đọc. Hắn cũng là bất ngờ vì trong đây là những tình báo mà chu quốc gửi qua, hắn cũng liền nghi hoặc nhìn Anh Vũ.

- Phụ hoàng, cái này không phải là người của Triệu Hằng tặng cho... người còn nhớ cái tên tự cho mình là mật thám của chu quốc không?

Anh Vũ cười thần bí nói.

- Là tên đó sao.... không phải con nói là phát hiện tên kia là giả mạo liền giết chết rồi sao... chẳng lẽ hắn lại là thật.

Minh Tuệ liền hiểu ra đước vấn đề nói.

- Không sai, hắn thật sự là người chu quốc cài vào, còn có cái tin tức hắn đã chết trên tay con cũng là một vở kịch được dựng lên để che mắt người Triệu gia mà thôi.

Anh Vũ cười giải thích nói.

- Hay... hay... tiểu tử, ngươi không tệ.

Kế Vinh là rất yêu thích vả bả vai Anh Vũ tán dương, liền lần này cũng không bỏ qua cơ hội.

- Thì ra là vậy, nhưng ta vẫn là có một cái thắc mắt, vì sao con lại biết tên kia cùng Triệu gia lại có vấn đề.

Minh Tuệ đã là nhìn Anh Vũ với con mắt tán thưởng, thế nhưng mà hắn lại không hiểu tại sao nhi tử mình lại nghĩ ra việc này liền tò mò hỏi.

- Cái này chỉ là con tình cờ.

Anh Vũ cười xấu hổ gãi đầu, nói tiếp:

- Con chỉ là tình cờ biết được một ít sự tình huynh muội Hà gia...

Hắn bắt đầu kể lại một ít sự tình tối hôm qua, kể về tên Triệu Hằng tiểu tử kia là vì nhìn trúng nhan sắc Hà Cơ Lệ em gái của Hà thống lĩnh nên bày kế hãm hại hai huynh muội họ, đương nhiên hắn sẽ không nói là Anh em Hà gia cùng hắn có quang hệ nên bất đắc dĩ hắn mới lao ra ứng cứu, điều này sẽ làm cho thánh thượng sẽ trở nên nghi ngờ thân phận của hắn mà là xuốt phát từ chính nghĩa.

- Phụ hoàng, người có thấy qua có phạm nhân nào ngoại trừ tay chân xiềng xích thì vẫn là được nuôi mập mạc trắng trỏe chưa qua dụng hình bao giờ chưa, vì vậy con liền nghi tên này cùng Triệu gia ắc hẳng có liên quang.

Anh Vũ cuối cùng cũng nói trọng tâm liền giải đáp được thắc mắt trong lòng Minh Tuệ.- Tốt, ngươi làm rất tốt.

Minh Tuệ nhìn Anh Vũ mang đầy tán dương, sau đó giọng nói băng lãnh tiếp tục nói:

- Triệu gia, cái tên khốn các ngươi muốn phản ta liền hãy để ta diệt các ngươi trước.

- Phụ hoàng cái này thì người đừng vội.

Anh Vũ mỉm cười thần bí nói.

- Oh... con còn có diệu kế.

Minh Tuệ liền mỉm cười nhìn con trai của mình, mặt dù chứng cứ đã đủ nhưng hắn cũng không muốn cứ vậy hành động, hắn tin chắc rằng trong này còn có dính liếu đến không ít người, liền không thể tiêu diệt tận gốc thì không thể đánh rắng động cỏ, nhưng lại nghe được con trai mình như vậy lời nói liền tán thưởng.

- Muốn câu được cá lớn thì cần phải thả dây dài, con cảm thấy nên là lợi dụng việc này liền trong tối chờ đợi cá cắn câu.

Anh Vũ nói.

- Tiểu tử, con rất khá.

Minh Tuệ liền dơ ngón tay cái lên, rồi lại nói tiếp:

- Thế nhưng ta còn việc rất đau đầu, theo trong tình báo này có ghi lại, đám này cẩu quang liền cấu kết với chu quốc, không những thế lại còn mượn một ít tài nguyên để nuôi binh, nếu việc này còn kéo dài ta lo sợ cái này đội binh liền lớn mạnh, e là về sau sẽ khó đối phó.

- Cái gì... khốn kiếp, đám cẩu này lại muốn đào một góc tường của nhà mình, đám này đúng là thật không bằng súc sinh mà, đại ca người yên tâm đi, chỉ là một đám ô hợp mà thôi ta nhất định sẽ tận diệt nó

Kế Vinh chỉ là xem lước qua cũng không có kĩ càng, nên liền không biết đến việc này, giờ lại như vậy nghe Minh Tuệ nói, hắn tức thì tức điên lên hứa hẹn nói.

- Phụ hoàng, cha vợ à, cái này chúng ta liền cảm ơn bọn hắn, liền giúp chúng ta đào một ít tài nguyên nuôi binh từ chu quốc đến.

Anh Vũ lại cười bí hiểm nói.

Minh Tuệ nhìn Anh Vũ ngạc nhiên lúc này là không biết con trai đang có mưu tính gì, nhưng hắn biết đứa con này là có tài liền tin tưởng lời nói trong này ắc có đạo lý.

- Tiểu tử, có cái gì thì mau nói ra đi, up up mởi mở, lão tử chịu không được.

Hắn là quân binh liền ưa thích dùng hành động để chứng minh, lại nghe Anh Vũ cứ như vậy lời nói hắn liền khó chịu.

- Hắc hắc... đám này binh lính không phải nằm trong địa phận chúng ta sao, liền bảo bọn người này nằm thì bọn họ không dám đứng á.

Anh Vũ cũng không để ý đến uy hiếp cái người cha vợ này nóng tính cũng chậm rãi nói.

- Ý con là.

Minh Tuệ dường như hiểu ra được vấn đề thì lập tức mỉm cười.

- Đúng... chúng ta hiện giờ là đang từ ngoài sáng liền chuyển vào trong tối hành động, lúc này cha vợ liền cài một ít người vào bên trong nắm giữ các chức vị quang trọng trong đó.

Anh Vũ hiếp mắt cười với kế vinh rồi lại nói tiếp:

- Hắc hắc... không phải cha vợ ngài liền thu được một nhánh quân đội mà không tốn tài nguyên bồi dưỡng hay sao.

- Haha.... tiểu tử chiêu này của ngươi rất khá á, ta liền quay về lập tức làm ngay.

Kế Vinh lúc này vui đến muốn điên rồi, liền cứ như vậy thu được một nhánh quân đội mà không có tốn qua lương thực tài nguyên, lại nói mấy năm nay vì chữa bệnh cho con gái hắn liền tiền tài trong nhà đã giảm mạnh, khó mà nuôi binh, liền cái này kế hoạc thật sự đã giải quyết được, hắn cảm thấy có con rễ này đúng là phúc tinh của hắn á, chào tạm biệt xong với đại ca hắn liền vội vã rời đi.

Anh Vũ thấy vậy thì ngây ra lẩm bẩm:

- Phụ hoàng à... ta còn chưa nói với hắn làm sao để cài người mà.

- Haha... ta nghĩ cái tên này vui quá nên muốn điên rồi.

Minh Tuệ cười to nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau