CHƯỞNG KHỐNG TINH KHÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chưởng khống tinh không - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Đính Hôn

Trên không trung lúc này một lão già râu tóc bạc phơ không biết đã đứng đó từ lúc nào, nét mặt già nua trầm vào suy tư vuốt nhẹ chòm râu mỉm cười nói:

- Đúng quả thật là không tệ.

Là hắn đi theo sự hấp dẫn của thiên địa nguyên khí cuồng liệt dao động nơi này mà đến, vừa đến hắn đã chuyển ánh mắt hấp dẫn trên người Anh Vũ. Hắn có thể thấy được trên người Anh Vũ là có trận pháp, nhưng không thể biết được trận pháp ấy là gì, hắn cũng biết được trận pháp trên người Anh Vũ không phải là tiểu tử này tự khắc nếu không trên khuông mặt Anh Vũ sẽ không có sự ngạc nhiên đến vậy. Hắn đoán ra là Anh Vũ là bị một pháp trận sư cao minh nào đó ám toán, vì sao hắn có cảm nhận này? đó là vì những pháp trận sư sẽ dùng cách này để dày vò người khác đến chết, bỡi vì chưa có người nào có thể dung hợp trận pháp khắc trên thân. Hắn cũng rất là ngạc nhiên, Anh Vũ vậy mà lại có thể ngăn chặn sự cuồng bạo của trận pháp khắc chế trên thân, không những thể tiểu tử này lại có thể lợi dụng trận pháp để thăng cấp thực lực của mình. Hắn rất tò mò không biết tiểu tử này làm sao có thể làm được, hắn mỉm cười lẩm bẩm:

- Tuệ Nhi không ngờ lại có một nhi tử yêu nghiệt như thế này.

Nói xong hắn tiêu tán trong không gian biến mất.

- Vũ... ngươi có sao không.

Lúc này mọi người đã chạy tới, Thư Kỳ lo lắng cho hắn liền không kiềm được hỏi.

- Ta không sao.

Anh Vũ mỉm cười, thanh kiếm trên vai đã rút ra cầm ngang tay sau đó quăng xuống đất, trên người lại xuất ra một lọ thuốc cằm máu rắc lên, lại nuốc vào viên đan dược trị thương sau đó lại ngồi xuống ổn trọng tu vi.

Cử chỉ hắn rất thuần thục dường như là ngày nào cũng làm, một màng này khiến mọi người thu vào mắt, mặt dù tiếp xúc với Anh Vũ rất ít, nhưng lần nào cũng là thấy tiểu tử này rất là liều mạng nên cũng không thấy làm lạ.

- Đại ca! tiểu tử này đúng là một cái có tố chất một bậc đại tướng.

Lâm Kế Vinh Càng nhìn ánh mắt càng nóng rực lên, lúc đầu là hắn kịch liệt phản đối, thế nhưng càng nhìn tính khí Anh Vũ hắn lại càng yêu thích, không giả tạo, rất được lòng mọi người, lại là một cái liều mạng khí phách giống hăn, đây cũng là tố chất của một bậc tướng tài. Sinh ra trong một nhà mãnh tướng con mắt hắn liền rất biết đánh giá hàng tốt.

Đối với Lăng Minh Tuệ mà nói, mặt dù Anh Vũ là một viên ngọc thô rất có thể sau này sẽ được khai sáng, thế nhưng ngôi vị đế vương hắn đã có chủ ý giao lại cho con trưởng của hắn, một mặt hắn không có muốn hai đứa con của mình vì ngôi vị của mình mà tranh giành, mặt khác hắn đã hứa với nàng giúp cho con trai sống cả đời bình an nên cũng không muốn đẩy Anh Vũ vào chốn tranh giành quyền lực đầy thị phi. Hắn nghĩ có lẽ đẩy Anh Vũ vào gia tộc Lâm gia tránh xa khỏi chanh chấp là nơi an toàn nhất, mặt khác lại muốn Anh Vũ sau này sẽ là cánh tay đắc lực cho đại ca mình giữ thiên hạ.

- Ngươi thích liền tốt, chúng ta vẫn là nên về chuẩn bị một chút.

Biết được Anh Vũ không sao Minh Tuệ cùng Kế Vinh lúc này cũng yên tâm rời đi.

- Điện hạ!... ngươi liền không sao rồi tốt quá.

Một giờ sau, thấy Anh Vũ cơ thể đã ổn trọng đứng lên mọi người lúc này cũng là hết lo lăng, phó thống lĩnh Hà Chí lúc này cũng là lên tiếng.

- Ta không sao, Hà thống lĩnh, ta cần người sắp xếp tốt chỗ ở cho mọi người trong thành được không?

Anh Vũ mỉm cười nhìn Hà Chí nói.

- Điện hạ, thánh thượng đã nói qua, sau này ta liền là người của ngươi, mện lệnh của điện hạ ta tuyệt đối sẽ hoàng thành.

Hà Chí biết được vị điện hạ này là một cái người không đơn giản nên cũng không dám khinh thường như lúc trước liền lên tiếng đáp.

- Được rồi, mọi người hiện tại liền là không có chỗ ở vậy thì ở tạm chỗ ta vậy.

Anh Vũ cũng không muốn những người này lại đi lộn xộn, hắn biết lấy thực lực của mọi người lúc này mà đi lung tung chỉ có thể là bị người khác lợi dụng, không chỉ lạ khiến mạng bọn họ gặp nguy hiểm, nếu lại để đám người kia biết được điều gì thì cả hắn cũng gặp nguy hiểm.

- Đại ca, chúng ta liền muốn cùng ngươi một chỗ.

Đám người A Quang lúc này sảng khoái cười nói.

- Được rồi, đi thôi.

Anh Vũ cùng với mọi người về phủ, phủ hoàng tử của hắn rất rộng lớn nên cũng không khó sắp xếp chỗ ở mọi người.

- Điện hạ!.. Thánh thượng cho truyền ngài.

Sau khi đã sắp xếp mọi người xong thì một nô tỳ bước vào báo.

- Thánh thượng cho gọi ta?

Anh Vũ rất ngạc nhiên, không phải đã gặp nhau lúc sáng sớm rồi hay sao, chỉ mới buổi sáng thôi sao mới tới chiều thì lại truyền nữa hay là Tô Di Tỉnh lại rồi. Nếu như vậy thì hắn sẽ đối mặt với bà ra sao, hay là nói hắn không cố ý muốn chiếm hữu vị trí A Ngốc, nói thế liệu bà có tin tưởng hay không, nghĩ đến hắn lắc đầu cười khổ nói:

- Ta biết rồi.

Anh Vũ đây là lần đầu tiên bước vào thần điện trong lòng không khỏi nổi lên những trận sóng gió, liền như vậy to lớn, xung quanh sông núi hùng vĩ cũng có thể nói cái cung điện nhày to gấp hai lần viêm thành của hắn, hai bên xung quanh toàn là cường giả mà ngay cả hắn cũng không nhận ra tu vi, lúc này hắn mới biết cái nơi viêm thành nho nhỏ đúng là chỉ là một cái tiểu địa phương không đáng nhắc tới. Hắn âm thầm cảm thán:

- Cái gọi là hoàng cung tráng lệ là đây sao.Dẫn đường lúc này là một vị lão già râu tóc bạc phơ, là người thân cận bên thánh thượng Vũ Tước chưa bao giờ thấy hoàng thượng vui như ngày hôm nay, vì vậy hắn cảm thậy vị điện hạ này đây ngày càng hợp mắt. Vẫn thấy Anh Vũ còn đang ngơ ngác nhìn xung quanh hắn quay lại mỉm cười nói:

- Điện hạ... đã đến, thánh thượng đang ở bên trong.

- Cảm ơn.

Anh Vũ lúng túng gãi đầu cười xoay người lại nói.

Bên trong ngự hoa Viên lúc này hại vị trung niên đang ngồi nhàng nhã uống trà lại thấy Anh Vũ bước vào thì gật đầu mỉm cười lên tiếng nói:

- Hoàng nhi đã đến thì bước đến đi.

Rất rõ ràng hai người này là Lăng Minh Tuệ và Tướng quân Lâm Kế Vinh đang ngồi ở đó đợi hắn.

- Dạ...

Ngoại trừ Thánh thượng còn có một người đang chăm chú nhìn mình là ai hắn không biết, thế nhưng một thân người này toát lên khí phái hiên ngang của một vị đai tướng quân, lại nói người có thể thân thiết với hoàng thượng như vậy hắn cũng có thể đoán ra được cũng là một đại nhân vật không thể đắc tội, vậy nên hắn cũng hướng người đó hành lễ.

Minh Tuệ mỉm cười nói tiếp:

- Hoàng nhi... vị này là Lâm tướng quân.

- Hồng Vũ ra mắt Lâm tướng quân.

Anh Vũ cuối người nói.

- Haha.... tốt tốt.

Minh Tuệ mỉm cười nói tiếp:

- Lần này phụ hoàng kêu ngươi đến đây là có một việc muốn nói với ngươi... ta và Lâm tướng quân đã bàn bạc với nhau ba ngày nữa là ngày lành tháng tốt con và con gái của Lâm tướng quân tiến hành nghi lễ đại hôn.

- Đại hôn...?

Anh Vũ choáng váng á, cái gì đại hôn chứ, hắn đây là muốn trước tiên cứu người trong làng ra lại tìm ra hung thủ sát hại A Ngốc trình báo một lần rồi vụng trộm rời đi, mặt dù là vô tình lừa gạt thánh thượng nhưng cái tội này là tội khi quân không thoát khỏi cái chết. Nhưng hắn lại không nghĩ đến bản thân mình sao lại dính vào hôn nhân quyền lực này chứ, không muốn việc này tiến hành vì vậy hắn lên tiếng:

- Phụ hoàng, mẫu thân vẫn đang còn hôn mê, thứ cho lúc này nhi thần không thể tuân mệnh.
Nghe vậy mặt của hai người đều đờ ra, một lúc sau Minh Tuệ nghĩ lại cũng là có đạo lý, con trai của hắn là một tay nàng nuôi nấng bảo vệ đến hiện giờ cho nên việc chung thân đại sự của nó cũng cần có sự chấp nhận của nàng, vậy nên nhìn nhi tử mình hắn lại vừa hài lòng vừa chua sót đối với thế cục trong cung thế cục hoảng loạn, hắn không thể mỗi ngày cứ nhìn chằm chằm vào nhi tử mình bảo vệ, cách tốt nhất chính là chỉ có thể đưa hắn đến Lâm Phủ, với cái thế trung lập của Lâm phủ mới có thể bảo vệ được nhi tử của hắn.

Lâm Kế Vinh lúc này trên mặt tên này đang muốn phát hỏa á,, trong kinh thành này tất cả các thế gia vọng tộc muốn ôm chân Lâm phủ là không thiếu, con gái hắn mặt dù quanh năm bệnh tật, thế nhưng lại không ít công tử thế gia vọng tộc tranh nhau sức đầu mẽ tráng muốn cưới về đê có thể ôm được một tay vào cây cổ thụ này. Còn cái tên tiểu tử thối này thì tốt rồi lại còn muốn tìm cái cớ từ chối.

- Lời ta nói là thánh chỉ, thánh chỉ truyền ra không thể thu lại, người trái ý chém... kể cả là con trai ta.

Minh Tuệ thấy tên Kế Vinh Huynh đệ này dường như là muốn phát hỏa, sợ việc không thành, hắn chỉ còn cách lấy cứng ra ép buộc, lại giả vờ lạnh lùng với nhi tử nói tiếp:

- Còn không mau luôi xuống.

- Phụ hoàng... Lâm tướng quân, ta biết các người là yêu mến ta, thế nhưng các người cũng không phải là muốn đẩy ta vào thế bất hiếu đó chứ, giả sử nếu như ta là người bất hiếu vậy liệu các người có còn muốn chiếu cố ta không

Anh Vũ vốn nghĩ đây là một cái cớ tốt để thoái thác trách nhiệm nhưng lại không ngờ thánh thượng lại là kịch liệt quyết định như vậy, vậy nên hắn lại quật cường nói.

Nghe Anh Vũ nọi thì bọn họ cũng cảm thấy thẹn trong lòng, Kế Vinh trong đôi mắt bây giờ không còn giận giữ mà là thán phục tên tiểu tử trước mặt này, nhìn tiểu tử một thân cốt khí hắn càng nhìn càng yêu thích. Lại biết việc này là đại ca hắn đã sắp xếp huống chi hắn cũng đã gật đầu đồng ý, thế nên hắn lại liếc qua Minh Tuệ đang đứng kế bên đầy thâm ý.

Minh Tuệ mặt dù cũng biết việc này ép buộc hắn là sai, thế nhưng ngoài cách này ra hắc cũng không tìm cái biện pháp nào hợp lý hơn, hoàng cung thị phi luông đầy rẫy những nguy hiểm. Đang lại rơi vào trầm tư thì lúc này con trai hắn lại lên tiếng.

- Phụ Hoàng, hài nhi đã nghĩ ra một cách.

- Nói mau.

Hai người Minh Tuệ đôi mắt sáng ngời nhìn Anh Vũ.

Ngay từ lần đầu gặp tiểu tử này thì bọn họ luôn gặp từ bất ngờ này đến bất ngờ khác nên họ cũng không hồi nghi năng lực xử lý của Anh Vũ.

- Là như vậy, thay việc tiến hành hôn lễ thì đính hôn trước đi đợi mẹ ta tỉnh lại rồi nói tiếp đến việc thành hôn.

- Hay, tiểu tử ngươi rất khá.

Kế Vinh cười to khen ngợi.

- Đa tạ tướng quân khen tặng.

Minh Tuệ mỉm cười hài lòng nhìn hắn trách móc:

- Sao còn gọi là tướng quân, còn không gọi cha vợ đi.

- Vâng.

Anh Vũ lúng túng gật đầu.

- Được rồi, Hồng Vũ.... ta và cha ngươi đã có xem tình báo về người từ khi mẹ con ngươi chuyển đến làng lá sinh hoạt được biết là ngươi vẫn luôn ngốc nghếch không có tu luyện qua, ngươi giải thích thế nào.

Nghe Kế Vinh hỏi, Minh Tuệ cũng chăm chú nhìn con trai mình, hắn lúc đầu cũng không để ý nhưng vì Kế Vinh tò mò nên đã lục một ít tài liệu mà mật thám trước khi chết bên đó gửi về. Nếu nói con trai mình có người giả dạng thì hắn không tin vì tấm ngọc bội trên mình Anh Vũ đang đeo là của hắn tự tay nhờ thợ thủ công nổi tiếng nhất làm ra, vậy nếu như mọi tình báo đều chính xác vậy thì tại sao? Hắn bây giờ chỉ nghĩ ra một cái nguyên nhân, đó là nàng đã đem tình huốn nói cho con trai mình để hắn ẩn nhẫn tránh khỏi họa sát thân. Nhưng nghĩ là vậy hắn cũng muốn từ con trai mình xác nhận qua.

Anh Vũ cũng dật mình, nhưng nhìn Minh Tuệ cùng với Kế Vinh hai người không có vẽ mặt gì nghi hoặc mà là tò mò hỏi, thế nhưng hắn giải thích ấp úng sẽ là khác khiến đối phương ngờ vực, hắn cũng không muốn mạng nhỏ của mình sau khi quật cường sống đến bây giờ như vậy nên hắn không muốn bây giờ mạng nhỏ của mình lại bị uy hiếp lần nữa nên vẫn là thành thật nói:

- Xin cha nhìn.

Hắn bắt đầu cới áo của mình ra để trần, bắt đầu vận dụng nội kình trong cơ thể chạy toàn thân lúc này cổ trận mà kim long lưu lại nổi lên chằng chịt khắp người.

- Đây là... cổ trận.

Hai người ngây ngốc không biết nói gì, lúc trước Anh Vũ điên cuồng đột phá bọn hắn cũng có mặt cũng là phát hiện ra lớp minh văn mờ nhạt ẩn hiện dưới trang phục cũng là nghi ngờ thế nhưng lại không dám tin đó là cổ trận, cơ thể người thường không thể thừa nhận được cổ trận khắc trên người, nếu nói như vậy thì minh văn khắc trên người Anh Vũ là cái gì? Minh Tuệ chăm chú hỏi:

- Việc này là sao.

- Phụ hoàng, nếu như theo hồ sơ của người thì lúc trước ta chưa từng tu luyện qua thì việc này là chính xác, ta đây chỉ mới tu luyện một tháng qua.

Anh Vũ nét mặt nghiêm túc nói.

Chương 37: Tên trộm linh thạch

- Lời ngươi nói là thật...

Đầu óc hai người cảm thấy choáng váng á, chỉ là một tháng liền có thể mạnh như vậy nhưng nếu thật sự thì giải thích thế nào đây. Từ cuộc tranh chấp lần trước với công tử công bộ thị lang cũng là đã gặp qua Anh Vũ điên cuồng đột phá cũng đã biết Anh Vũ thể chất tiên thiên hiếm có, thế nhưng lúc ấy cũng không nghĩ là thể chất tiên thiên giúp Anh Vũ điên cuồng đột phá đến hai cấp bậc, điều này là công thể. Mặt dù trong hoàng tộc không ai nắm giữ tiên thiên thể nhưng đệ tử của dược sư Trần Tống thì có, người này xét về diện luyện dược sư kinh người, còn mang trong mình một thân tu vi trác tuyệt mười sáu tuổi lúc này cũng đã trúc cơ hậu kỳ, nhưng cũng là tu luyện từ nhỏ mà có được, có thể chắc chắng rằng tốc độ của nàng không bằng tên này trước mặt.

- Chuyện là như vậy...

Anh Vũ bắt đầu đem những biến gặp trong hang động một lần kể ra, về việc gặp cổ long thần bí, hoặc là làm sao trận pháp được khắc trên người, đương nhiên hắn sẽ không nói cơ thể hắn là được trọng tố từ trước mà là nhờ kế thừa huyết dịch cổ long nên cơ thể hắn mới cường đại như vậy có thể tiếp nhận cổ trận khắc trên người. Hắn cũng nói đây chính là nhờ hắn nhận nuôi cổ long con nên nó mới giúp hắn để tỏ lòng biết ơn nên khiến hai người cũng không có nghi ngờ thêm.

Hai người nghe lúc này nghe được những hung hiểm trong đó thì nhăng nhó không thể tin được, Minh Tuệ lại hỏi:

- Nếu nói như vậy thì tiểu kia ngươi luông mang trên mình là con của cổ long.

- Vâng.

Anh Vũ gật đầu.

- Quá thần kỳ rồi.

Hai người nghe được cũng không khỏi cảm thán một câu.

Kế Vinh Thì lúc này trong lòng cũng đầy vui mừng, con rễ của hắn khác người như vậy thì làm sao hắn không vui mừng cho được. Cuộc đời của hắn chỉ nhận định là có một người con gái chứ không có con trai, nắm giữ chức vị trưởng tộc quan trọng đã không ít trưởng lão khuyên bảo hắn là phải cưới thêm thị thiếp thế nhưng hắn lại không làm vậy, kể từ người vợ hắn bỏ đi mà không có nguyên nhân cụ thể nào thì hắn vẫn luôn chờ có một ngày mà nàng quay về. Nói về đứa rễ trước mặt này theo hắn quan sát thì muốn nghĩa khí có nghĩa khí, muốn hiếu đạo có hiếu đạo, lại theo quan sát của hắn tên này còn có cốt khí không cuối đâu dưới quyền lực, đây là phẩm chất của một vị đế quân, hắn dám khẳng định bằng kỳ tài của tiểu tử này cùng với sự dạy bảo hắn thì trong vòng hai mươi năm sẽ huấn luyện ra một vị chiến thần cho gia tộc.

- Được rồi con luôi xuống đi, nhớ kỹ việc này không để bất luận người nào biết.

- Hài nhi rõ ràng.

Anh Vũ hành lễ sau đó luôi ra.

Minh Tuệ quay lại nhìn vị huynh đệ mình lúc này không biết đang trầm tư việc gì vẫn đứng ngây ngô cười.

- Kế Vinh...

- Hả... hắn đâu rồi.

Nghe vị đại ca này gọi hắn dật mình lại nhìn xung quanh thì thấy Anh Vũ đã đi mất.

- Đi rồi.

Minh Tuệ suy tư lại âm trầm nói tiếp:

- Ngươi cảm thấy quyết định này của ta là sai lầm đúng không, so về thiên phú thì Minh Đức không bằng hắn nếu cho Vũ nhi năm năm thì với tốc độ tu luyện của nó sẽ vượt qua dược Đức nhi ngươi cũng có thể nhìn thấy, so về cách ứng nhân xử thế thì Đức nhi lại càng thua xa.

- Đại ca à... ngươi có phải đây là nuốc lời đây không, đứa con này ngươi cũng là đưa qua ta nó cũng gọi ta một tiếng cha rồi thì ngươi cũng là đừng hòng mà lấy về á.

- Cái tên này ta là đang nói nghiêm túc, ngươi cũng không suy nghĩ cho nước Yên quốc sao.

Minh Tuệ vừa bực mình vừa buồn cười, vị anh em kết nghĩa lúc trước không phải nhất thiết một hai không chiệu thu sao, bây giờ thì khác rồi, ra sức mà lôi kéo không nể nang ai cả.

- Ta mặt kệ, dù sao huynh cũng có hai đứa con trai rồi á, còn ta thì sao, không có lấy nổi một ngụm con trai, không được nói gì thì việc này huynh nên nhường ta.

Kế Vinh lại sợ vị đại ca của hắn đổi ý nên cố sức đứng dậy há mồm phun sương tùm lum.


Anh Vũ lúc này cũng ra khỏi thánh điện một đường quay về phủ mình cũng là trời tối ôm, được kẽ hầu người hạ dọn xong cơm hắn lại bước vào phòng muốn bắt đầu tĩnh tu. Nhớ đến điều gì đó hắn lại nhìn xung quanh căn phong, nhưng lại tìm không thấy tiểu long đâu, cái tên này cũng không biết chạy đi đâu.
- Hống... hống....

Nhìn ra cửa lúc này lại thấy nó một thân đen thui làm áp chế đi cái màu đỏ thẩm của nó, Anh Vũ cảm thấy ngạc nhiên tiểu tử này ruốc cuộc là đi đâu lại để cho mình mẩy đen thủi như vậy liền hướng nó mỉm cười hỏi:

- Tiểu tử, ngươi là đi đâu.

- Hống... hống....

Nó vẫn kêu không ngừng.

- Ngươi là muốn dẫn ta đi...

Anh Vũ khó hiểu hỏi.

- Hống... hống.

Nó tỏ vẻ hài lòng gật đầu.

- Haizz... được rồi.

Nghe Anh Vũ trả lời như vậy nó hài lòng phóng đi.

- Điện hạ, ngài đi đâu?

Hà Chí được thánh thượng giao trọng trách bảo vệ Anh Vũ lúc này liền thấy điện hạ ra khỏi phủ liền phóng người bay theo.

- Đuổi theo tiểu tử kia.

Anh Vũ quay người mỉm cười trả lời.
---------------------------------------------------------------------

Trong một phủ viện nhỏ đèn đuốc sáng trưng, bên ngoài đám quan binh lúc này đã vây chặc kín đến nổi ngay cả một con ruồi cũng khó mà bay ra ngoài, đám tư binh trong phủ hầu như chết đã hơn nữa người, còn sót lại một ít kẽ hầu người hạ thân hình rung rung nôm nóp lo sợ.

- Triệu công tử, ta là bị người ta vu oan.

Lúc này giữa sân viện chàng thanh niên thân mang khôi giáp vẫn cứ đang phía trước bảo hộ người nhà của mình mở miệng nói.

Hắn là Hà Quy Điền thống lĩnh giữ thành, mới ngày hôm nay mọi việc đối vắn cũng như thường ngày, nhưng ai ngờ trời mới vừa tối trong phủ hắn lại có đám quang binh được Lễ Bộ hình phái đến nói hắn là mật thám do Chu quốc cài vào mưu đồ tạo phản, không đợi hắn phản bác liền xông vào chém giết cuối cùng còn tầm mười người quay khốn sau lưng hắn.

- Hà Thống lĩnh, chứng cứ rành rành ngươi còn muốn chối, khôn hồn thì buông tay chịu trói tránh khỏi phải chiệu sự đau đớn xác thịt.

Cái tên gọi là triệu công tử này là con trai của lễ bộ thị lang Lễ bộ hình Triệu Không lúc này nét mặt vô sĩ bước ra cười nói.

- Ngươi cái tên vô sĩ này là ngươi hãm hại ca ca ta.

Một thiếu nữ một thân áo hồng tóc dài ngang vai có thể nói dưới cái bóng đêm mờ ảo lúc này khooang thể giấu đi vẽ đẹp của nàng, nàng là Hà Cơ Lệ em gái của Hà Quy Điền,

- Tiểu tiện nhân, ngươi có cái gì mà chảnh chứ, đêm nay ngươi sẽ là người của ta rồi... haha lúc đó ta còn muốn nghe tiếng rênh rĩ của ngươi.

Triệu Hằng một bụng dâm ta lúc này phát tiếc, hắn đã thích cô gái từ rất lâu rồi, nhưng nhiều lần theo đuổi đều vẫn không thành công, thậm chí còn nhiều lần bị nàng làm cho mất mặt. Hắn lúc này cười thầm lẩm bẩm:" Chỉ là em gái của một thống lĩnh giữ thành vậy mà cũng làm giá, tối nay ta xem ngươi chạy đâu cho thoát."

- Ngươi.... vô sỉ...

Nàng ánh mắt đỏ ngầu hét lớn.

- Hống... hống...

- Á............

Một con vật nhỏ toàn thân dơ bẩn đen thui lúc này lao vào hướng mặt tên Triệu Hằng cào tới làm hắn không kịp trở tay, liền cứ như vậy trên mặt hắn để lại một vết cào lớn làm hắn đau đớn gào lên.

- Tiểu mao mao, ngươi chạy về đây làm gì.

Tiểu chút chít này liền nhào về Hà Cơ Lệ không ngừng ngao ngao đầy đắc ý khua tay múa chân như khoe chiến công với nàng, càng nhìn càng cảm thấy buồn cười.

- Là tên trộm linh thạch, muội muội ngươi thu nuôi nó từ khi nào?

Hà Quy Công nhìn là biết tiểu tử này ngay, mấy đêm hôm trước trong phủ hắn lại bị mất cắp đi mấy viên linh thạch hạ phẩm làm tim hắn muốn nhỏ máu. Đêm hôm qua hắn quyết định sai người giám sát chặc chẽ thì mới trưa nay mưới bắt được tên tiểu tử này đang tha linh thạch ngang nghênh ra ngoài, khó khăn lắm hắn mới bắt được nó nhốt vào vừa định điều tra xem ai là người đứng sau vụ việc này. Nhưng thấy tiểu tử này lại thân với muội muội hắn như vậy thì hắn phần nào đoán ra là muội mình vụng trộm thả tiểu tử này ra.

Đương nhiên sẽ không có ai đứng sau việc này, long tộc trời sinh chỉ hấp thụ nguyên tố nên trời sinh chúng nó là một thân cường hãng không loài động vật nào sánh được. Tiểu chút chít này cũng là còn trẻ đang tuổi lớn mà thiên địa nguyên khí nơi đây liền rất mong manh nên nó chỉ biết gặm nhấm linh thạch, lại nói Anh Vũ hôn mê cả tháng trời nên nó rất đói, vì vậy đành lén lúc ra ngoài vụng trộm linh thạch của người khác. Sau mấy lần trộm cắp thành công ai ngờ lại bị người ta bắt được, bởi vì nó rất đáng yêu nên được Hà Cơ Lệ lén lúc anh trai mình thả ra chăm sóc, nó cảm thấy rất cảm động á, từ khi nó sinh ra thì người mà nó xem là người thân Anh Vũ gặp rất nhiều biến cố không thể chăm sóc nó tốt được, thấy Cơ Lệ đối tốt với nó liền quấn quýt không rời.

- Tiểu súc sinh ta giết chết ngươi.

Triệu Hằng khuông mặt máu me tay ôm lấy mặt hung dữ muốn giết người hét lên:

- Lên... mau bâm nát nó ra cho ta.

Chương 38: Ngươi rất đẹp?

- Tổ bà nó là tên nào mắt đuôi mù đâm vào thú cưng của ta.

Cửa vào lúc này lại chen vào chật chội đội quân thân mang khôi giáp, đi vào là Anh Vũ xông vào một chưởng vổ xuống rơi vào hai tên nhân nguyên cảnh đang định vồ lên người Cơ Lệ.

- Phanh... phanh...

Hai tên nhân nguyên cảnh bị trúng chiêu liền nằm sấp lên mặt đất liền nằm bất động.

- Khốn kiếp, tên con hoang nào ngăn cản chuyện tốt của ta.

Triệu Hằng thấy thế tức điên lên rống lên giận dữ.

Mọi người dường như bất ngờ trước sự xuất hiện của Anh Vũ, nhiều ánh mắt lúc này đang chăm nhìn Anh Vũ dường như đang chờ xem kịch hay.

- Phó thống lính ngươi cũng nghe thấy đó... tiểu tử này đanh nhục mạ hoàng thất còn không mau bắt người.

Anh Vũ lạnh lùng nhìn Hà Chí nói.

- Vâng.

Hà Chí nhận được lệnh liền kéo quân xông vào tự tay ghiềm chặt Triệu Hằng xuống mặt cho Triệu Hằng thống khổ kêu gào.

Một giây này khiến cho tất cả mọi người đều ngây người, người bị đè xuống là thiếu gia Triệu Hằng á trong kinh thành này ai mà không biết là nổi tiếng ăn chơi quang lại không ai dám đụng vào. Bởi vì hắn có một người cha tốt là nhận chức lễ bộ hình, còn một người tỷ tỷ tốt là con dâu của công bộ thị lang Tề Hùng.

Nhưng hôm nay là việc thế nào đây? là bị người ta chế ngự nằm dưới chân, ruốc cuộc là hắn động phải là người nào? mọi người ai cũng trong đầu đầy nghi vấn hướng Anh Vũ mà nhìn, dường như đáp án là nằm trên người Anh Vũ.

- Ngươi... ngươi là ai?

Triệu Hằng nghe được đối phương là người của hoàng thất liền khiếp sợ, hắn mặt dù hóng hách đến mức nào thì người của hoàng thất hắn vẫn là không dám động tới.

- Vị này là?

Thống lĩnh quân sĩ là một người trung niên đứng lên hướng Anh Vũ hỏi.

- To gan, thấy Nhị Hoàng tử mà sao không hành lễ.

Hà Chí lạnh lùng quát.

- Haha... ta nói là ai thì ra là một tên giả mạo hoàng thất... mau... mau... bâm thây hắn ra.

Triệu Hằng không tên trước mặt bước ra hò hét này là nhị hoàng tử, đùa sao từ lúc sinh ra tới giờ thì hắn chỉ biết viên triều đại Yên chỉ có một hoàng tử duy nhất, lúc nào thì thánh thượng lại có nhị hoàng tử chứ, cứ cho thánh thượng là khí lực dồi dào lại sinh ra một vị hoàng tử thì cũng không là mới sinh liền lớn như thế này.

Hai anh em Hà Quy Điền lúc này cũng ngơ ngác nhìn Anh Vũ á, bọn họ cũng thật sự không tin Anh Vũ là hoàng tử, thậm chí người anh còn cho rằng tên này giả mạo lừa người là hiển nhiên. Vì sao nói như vậy? Không phải là sủng vật của tên này đã lừa ăn lừa uống của muội muội hắn sao, một sủng vật lừa gạt thì chủ nhân cũng không tốt đẹp gì, đó là điều hắn nghĩ.

- Ngươi cái tên lừa gạt này còn không trốn đi.

Hà Cơ Lệ là người gần Anh Vũ nhất nên liền nhắc nhở.

Nhìn thấy tiểu mao mao này vì nàng phi thân ra nàng đúng là rất cảm động, vậy nên nàng không muốn vì chuyện gia đình này làm luyên lỵ nó, trong lúc tuyệt vọng không biết làm cách nào để cứu nó thì Anh Vũ lại lao ra. Nàng mừng vì tiểu mao mao đã có người chủ nhân này tới đưa đi nhưng lại rất thất vọng tiểu mao mao này sao lại có một người chủ nhân lừa gạt này chứ, nàng chỉ có thể giải thích là hai chủ tớ này rất khó khăn mới làm như vậy, đúng là nàng luôn thầm nhủ như thế.

Anh Vũ khuông mặt giật giật, đúng là hắn là một tên chân chân chính chính giả mạo nhưng đến cả thánh thượng hắn đã lừa qua được thì mấy tên này ý kiến cái mông à.

- To gan... lệnh bài chứng minh thân phận nhị hoàng tử ở đây nếu các ngươi còn nhục mạ ngài thì chết hết đi.

Hà Chí hét lớn.

Lúc này mười tên thị vệ cao thủ mà thánh thượng điều động đến phủ Anh Vũ lần lược xuất hiện bên cạnh Anh Vũ, ai nấy đều là ở đẳng cấp trúc cơ kỳ.

- Là lệnh bài thân phận á... ông trời ơi hắn thật sự là hoàng tử.
Có người khiếp sợ hét lớn.

Lệnh bài thân phận đây là hoàng thượng ngự ban để xác minh thân phận cho quang viên, con cháu hoàng thất đương nhiên cũng được hoàng thượng ngự bang cho tấm lệnh bài này.

- Không lẽ hắn là con riêng của hoàng thượng từ bên ngoài cung mới rước về.

- Chắc đúng là như vậy rồi.

- Tham... tham kiến điện hạ.

Sau những tiến bình luận liền đã có người quỳ xuống hành lễ, sau đó thì tất cả mọi người đều hướng Ảnh Vũ hành lễ.

Lần đầu tiên chính mình gặp được sự tiếp đón long trọng này lúc đầu thì ngây ngốc sau lại tủm tỉm cười thầm nghĩ: " làm lão đại đúng thật là rất tốt á", rồi lại nhìn mọi người nói:

- Đều đứng lên hết đi.

- Vâng.

Mặt dù mọi người cũng nhìn ra khuông mặt lúng túng của Anh Vũ lúc này, nhưng xung quanh Anh Vũ là đại nội cao thủ nên cũng không ai dám trêu chọc.

- Sao các ngươi còn chưa đứng lên.

Tất cả đám binh sĩ xung quanh đều đã đứng lên hết nhưng chỉ có đám người anh em Hà gia vẫn còn quỳ tại chỗ không đứng dậy.

- Điện hạ... xin người làm chủ cho chúng thần.

Hà Cơ Lệ lúc này mở miệng vang xin.

-Hả... đây rốt cuộc là việc gì?

Anh Vũ cũng là mới tới hắn cũng không biết việc gì đang xảy ra liền nghi hoặc hỏi.

- Điện Hạ là thế này, tên này là giang tế chu quốc.

Đã có lệnh bài thân phận chứng mình thì Triệu Hằng cũng không dám bất kính, lúc này hắn đứng dậy bây giờ cũng là dùng giọng điệu cung kính hướng Anh Vũ cười nói.- Có chứng cứ gì không.

Anh Vũ nghiêm nghị nói.

- Dạ có.

Triệu Hằng vẽ mặt đầy tự tin sau đó nhìn thuộc hạ ra lệnh:

- Giải người lên đây.

Một tên trung niên tay mang siềng sích được hai tên binh sĩ áp giải lên đặt quỳ dưới đất, liền Triệu Hằng hét lớn.

- Nói mau.

Tên kia thấy thế liền tỏ vẻ hợp tác nói:

- Vâng ta nói.... ta là người chu quốc chiệu trách nhiệm đưa tin dùm bệ hạ cùng với thống lĩnh Hà Quy Điền, xin các người đừng giết ta.

- Điện hạ việc là như vậy.

Triệu Hằng mỉm cười nhìn Anh Vũ nói, sau đó lại nhìn về phía Cơ Lệ cười dâm đãng.

Mọi chứng cứ đều đã đầy đủ, cho dù thánh thượng hắn cũng có cái cớ để giao phó đừng nói chi là một tên hoàng tử nhỏ bé này, hắn dâm đãng nhìn nàng đắc ý dường như muốn nói cho nàng biết là toàn cục đã định không ai có thể giúp được huynh muội nàng.

- Điện hạ, là chúng ta bị hắn tính kế hãm hại chúng ta

Nàng cắn môi mỏng nói.

- Ồ.... Vì sao hắn tính kế hãm hại các ngươi.

Anh Vũ làm bộ dáng tò mò hỏi nàng.

- Bởi vì hắn nhìn trúng ta nhan sắc nên mới hãm hại chúng ta... đúng là hắn nhìn thấy ta rất đẹp liền muốn ra tay hãm hại anh ta.

Cơ Lệ ngây thơ nói cũng không biết lời nói của mình lại có gì vấn đề.

Mọi người nghe nàng nói như vậy cũng là đờ người ra nhìn nàng, đúng là nàng rất đep thế nhưng tự tin đứng trước đám đông lại tự nhận là mình đẹp thì đây là trường hợp đầu tiên á, sau đó lại đem ánh mắt tiếu ý chuyển dời về Triệu Hằng với những cảm xúc phức tạp đang xen lẫn nhau, có người thì không nhịn được cười liền bật cười ha hả.

- Cái con đàn bà điên này, đây là ngươi ngậm máu phun người.

Thấy ánh mặt mọi người mang đầy tiếu ý nhìn mình, Triệu Hằng lúc này tức đến nghiến răng nghiến lợi gầm lên.

Thưc sự mà nói thì nàng nói về hắn rất đúng nhưng mà bị phanh phui trần trụi như vậy trước rất nhiều người thì đã làm cho hắn tức điên lên mang ánh mắt muốn giết người nhìn nàng

Hà Quy Công lúc này vẫn còn đang quỳ gối mặt cũng là bị muội muội của mình làm cho nóng rang lên thầm cười khổ không thôi, hắn biết thường ngày luôn bảo dưỡng tiểu muội muội mình nên làm cho nàng có những suy nghĩ ngây thơ trẻ con đến như vậy.

- Ồ... ngươi rất đẹp?

Anh Vũ sững sờ giây lác rồi lại nhìn nàng hỏi.

Đúng là vị cô nương này rất đẹp mắt, một thân nàng hồng y, tóc ngắn ngang vai, thân thể lòi lõm cân xứng.đôi mắt phượng long lanh lúc này đang nhìn hắn cũng là làm tim hắn nhộn nhạo, thế nhưng hắn là buồn cười, có vị cô nương nào như nàng không, lại đứng ra khen mình rất đẹp, đây là lần đầu hắn gặp trường hợp đặt biệt này. Điều này hắn chỉ có hai cách để lý giải, thứ nhất là nàng quán ngây thơ, thứ hai là xuất phát từ tự tin của nàng nhưng cái nào cũng được cũng không khỏi làm hắn tức cười. Hắn mỉm cười lại bước đến ngày một gần nàng hơn, chăm chú nhìn nàng mang vẻ mặt đầy trêu chọc.

Khoảng cách của nàng và hắn đã gần, hắn lại bước đến nhìn nàng như vậy không khỏi khiến nàng đỏ mặt tía tai thầm mắng một câu" háo sắc" thế nhưng lời đó cũng chỉ là để trong lòng chứ không dám nói ra, vì lúc này vị điện hạ " háo sắc này là cộng rơm cứu mạng duy nhất mà nàng cùng đại ca có thể nắm được.

Chương 39: Ta muốn ngươi

Tiểu tử, tên kia đang vận dụng nội kình, mau tranh xa hắn ra.

Ngọc ấn lúc này lên tiếng nhắc nhở.

- Ngươi chắc chứ?

Anh Vũ nghe ngọc ấn nhắc nhở hắn liền từng bước lui ra giữ một khoảng cách an toàn với hai huynh muội này.

Hắn cũng là bất ngờ khi thấy tên này vận khí, nếu một người không có tội thì tại sao phải sợ để thủ thế, thế nhưng nghĩ lại thì điều này là hiển nhiên, hắn cũng tin là hai huynh muội này vô tội. Vì sao hắn cho là như vậy, theo hắn quang sát tên bị còng quỳ gối dưới kia ngoại trừ tay chân mang gồng xiên thì không có vết thương nào, tâm trạng cũng rất là bình tĩnh thoải mái không có dấu hiệu nào bức cung, điều này cũng phù hợp những gì mà nàng nói. Thế nhưng mọi bằng chứng đều chỉ về đám huynh muội này, vị huynh trường hẳn là biết lần này thoát không khỏi hàm oan liền muốn cùng người nhà liều một phen, chó bức đến đầu tường liền cắn ngược đó là hiển nhiên.

Anh Vũ đối với việc này cho dù muốn giúp cũng vô lực, nói về tội khi quân chính hắn liền một tay che mắt thánh thượng, hiện giờ mà cứ loạn xạ thể hiện quyền uy của một tên giả mạo thì đây đúng là hắn muốn lấy mạng mình ra đùa dỡn, Anh Vũ và huynh muội người này đã là không thân không thích thì tại sao hắn phải muốn lấy mạng mình ra đánh cuộc được chứ, dù là tiểu mỹ nữ trước mặt này cũng đúng thật là không đáng, mạng nhỏ này của hắn còn dùng để gặp lại mẹ còn phải tìm về người cha, hoặc nếu như muốn chân chân chính bước lên con đường cường giả thì trừ khi gặp được quá bất đắc dĩ phải đánh liều thì hắn cùng cần có cái mạng này để thực hiện. Cho dù cứu được anh em nàng thì đã sao, liệu họ có vì sự việc này mà cảm kích hắn cũng là không chắc, đắng đo suy nghĩ một hồi cuối cùng là hắn vẫn thở dài buông tay.

- Tiểu tử, tên kia có khí tức huyết mạch của lôi tộc.

Anh Vũ vừa định buông tay rời đi thì ngọc ấn lúc này lại phát sáng.

- Huyết mạch lôi tộc?... điều này sao có thể.

Anh Vũ liền ngạc nhiên hỏi.

Không phải theo lời nói lúc trước của tên này từng nói người có huyết mạch lôi tộc, băng tộc, phong tộc vẫn là ở trong một kết giới không hỏi sự tình đó sao, làm sao lại là ở nơi này chứ.

- Ta cũng không biết tình huống như thế nào, cũng có thể là như vị kia trong động rồng lúc trước cũng là vì chán ghét cuộc sống tranh giành bên trong liền muốn ra ngoài tìm sự bình yên hoặc cũng là rất có thể là tội đồ của gia tộc bỏ trốn.

Ngọc ấn lại truyền âm.

- Vậy theo như ngươi nói... hắn là người của gia tộc cha ta.

Lôi tộc bây giờ đối với Anh Vũ vẫn còn nhiều dấu chấm hỏi, nếu như huynh muội này là người trong không gian đó thì rất có thể biết được một ít thông tin. Thế nhưng mà có cứu hay không đây? hắn tin vị muội trước mặt này là người lương thiện thật thà nhưng còn vị anh trai của nàng thì hắn không chắc chắc. Xét về phía cạnh lời nói của ngọc ấn mà nói, cũng có thể là tội đồ trong tộc chạy ra có thể hay không tâm cơ sâu xa, cứu hay không cứu đây vấn đề này cũng làm hắn đâu đầu.

- Điện hạ... mời người tránh ra cho.

Triệu Hằng đôi mắt đã mất kiên nhẫn nhưng cũng là mỉm cười nói với Anh Vũ.

- Điện hạ, mệnh này của thuộc hạ có thể giao ra xin ngài cứu em gái ta.

Hà Quy Điền ánh mắt đỏ ngầu vẫn quỳ ở đó mở miệng cầu xin.

- Không... điện hạ vang người hãy cứu anh trai ta, ngài muốn ta làm gì ta cũng chấp nhận.

Nàng thấy Anh Vũ đứng ở đó vẫn im lặng không lên tiếng đã làm cho nàng gấp đến sắp khóc, lại nghe tiếng anh trai cầu tình cho mình thì đã hiểu được vị này điện hạ không có ý muốn giúp huynh muội mình.

Anh Vũ một màng anh em tình thâm cũng khiến cho hắn có cái nhìn khác, mặt kệ là tốt hay xấu nhưng trong lòng tình thâm thì có thể chứng minh người này không có cực điểm máu lạnh có thể nói đạo lý được. Vậy nên Anh Vũ lai bước nhẹ lên hỏi:

- Ngươi tên gì?

- Điện hạ, ta tên là...

- Dừng.

Anh Vũ đau đầu á, hắn là đang đứng nhìn ca ca nàng mà hỏi á, vì cớ gì nàng lại cắt lời giành nói chứ, không phải xem mình như tiểu háo sắc thật rồi chứ, mặt dù hắn cũng là rất thưởng thức cái đẹp của nàng thế nhưng cũng không có tâm tư này, lại nói hắn cũng là không có cái thói quen lợi dụng người khác gặp nguy nang á. Bỗng nhiên hắn cảm thấy đứng trước vị cô nương này hắn trở thành một người vô sĩ đến cực điểm, hắn nhìn nàng lại nói:

- Dừng... ta biết tên ngươi....

Nàng nghe Anh Vũ nói như vậy liền bất ngờ nhưng rồi lại hiểu ra tên này đúng là ghê tởm còn hơn Triệu Hằng, nếu như hắn biết tên nàng vậy thì lần này là hắn cố ý mà tới, nhưng lời nói tiếp theo của hắn khiến nàng lại trợn mắt.

- Tên của ngươi là tiểu mỹ nữ được chưa.

Anh Vũ đau đầu nói.

- Ngươi.... ngươi...

Nàng giận đến mức mím môi, giờ mới hiểu được là tên này vì lời nói của nàng lúc trước mà bây giờ cố ý trêu chọc mình.

- Tiểu mỹ nữ à... ngươi có thể im lặng chút không, ta đây là hướng ca ca ngươi hỏi... ngươi hò hét làm gì.

Anh Vũ đau đầu hỏi.

- Hồi điện hạ, thuộc hạ là Hà Quy Điền.

Quy Điền cảm thấy nếu hắn không lên tiếng thì hai người này trước mặt sẽ còn đói chọi gay gắt hơn.

- Tốt... Hà Chí đại ca ta cần người giúp một số việc.

Anh Vũ lại quay người sang Hà Chí nói.

- Điện hạ xin cứ nói.
Hà Chí cung kính lại gần Anh Vũ.

Anh Vũ cùng Hà Chí nói nhỏ, sau đó khuông mặt Hà Chí liền đen lại nói:

- Điện hạ... việc này...

- Hà Chí đại ca cứ việc làm theo những lời ta nói... mọi việc lúc sau ta tự gánh vác lấy.

Anh Vũ mỉm cười tự tin nói.

- Thần không dám, tất cả đều nghe theo điện hạ.

Nói xong hắn phi thân rời đi.

- Điện hạ... có phải hay không người cũng nên rời đi.

Triệu Hằng thấy có người rời đi, nhưng cái tên quang trọng nhất lại đứng im không nhúc nhích liền bực mình hận không thể lên đánh tên tiểu tử này là đầu heo.

- Á... huynh đệ ta còn chưa biết tên ngươi?

Anh Vũ mỉm cười hướng Triệu Hằng hỏi.

- Tại Hạ tên Triệu Hằng.

Mặt dù khó chịu nhưng để làm thỏa mãn tên kỳ đà cản muổi này hắn vẫn ngoan ngoãn trả lời sau đó lại nói tiếp:

- Điện hạ, tại hạ đây là có công vụ trên mình mong ngài có thể nhanh chóng rời đi.

- Kìa... huynh đệ câu này là để ta nói mới đúng chứ.

Anh Vũ mỉm cười nói.

- Ngươi... ngươi đây là ý gì?

Triệu Hằng không thể nhẫn được nữa, cái gì là nhị Hoàng tử chứ, không phải là con hoan mà hoàn thượng từ bên ngoài vụng trộm mà sinh ra không phải kỹ nữ cũng là thứ dân, thứ huyết mạch thấp kém ấy lại muốn gây khó dễ cho hắn à, đó là không thể nào.

- Vụ án này kể từ bây giờ do bản hoàng tử đích thân xử lý ngươi có ý kiến.

Anh Vũ lạnh lùng nhìn Triệu Hằng nói.

- Haha... tốt... rất tốt, ta đây là muốn coi ngươi xử thế nào.

Triệu Hằng nghiến răng két két nói.

Anh Vũ cũng không thèm nếm xỉa cái tên này, quay mặt qua hai muội nói:
- Các người đứng lên hết đi.

- Nhưng mà....

Quy Điền lúng túng nói.

- Ca, người đứng lên đi.

Nàng đứng dậy nâng anh trai mình lên, sau đó cắn môi nhìn Anh Vũ nói:

- Việc hôm nay nếu ngươi có thể giúp đại ca ta thoát nạn thì bất cứ chuyện gì ngươi yêu cầu ta đều đáp ứng.

Nét mặt Anh Vũ giật giật, đúng là y như dự đoán của hắn, trong con mắt của vị tiểu mỹ nữ này thì hắn ngay cả cầm thú cũng không bằng, nhưng mà trong lúc chờ Hà Chí về hắn cũng có thê vui đùa với mọi người một chút, hắn cười thầm nói" hắc hắc, là vui đùa", liền quay đầu kề khuông mặt của hắn sát nàng cười tà dị nói:

- Hắc hăc... tiểu mỹ nữ à, yêu cầu gì cũng được?

Nàng cảm thấy khuông mặt hắn cách khuông mặt tròn trịa đáng yêu của nàng trong gan tất liền hai má nóng rang lên cắn môi nhìn hắn gật đầu đáp:

- Ukm.

- Bất cứ thứ gì?

Anh Vũ giả vờ bất ngờ lui lại tay ôm hai vai nói lớn muốn làm cho tất cả mọi người nghe rõ.

- Đúng.

Khuông mặt nàng lúc này đã nóng đến hai bên vành tai.

Triệu Hằng lúc này đã muốn tức điên lên nhưng vẫn là cố nhịn được, hắn tin chắc rằng một tên hoàng tử chưa có căn cơ vững chắc thì lại làm ra sóng gió gì, rồi lại nhìn Cơ Lệ cười lạnh: " con đàn bà thúi, để coi hôm nay ngươi như thế nào chạy thoát khỏi tay ta.

- Rất tối... rất sảng khoái ta rất thích.

Anh Vũ ha hả cười rồi hướng nàng nói tiếp:

- Ta muốn...

- Không được nói.

Dường như đoán được cái tên cầm thú trước mắt này đây là muốn cái gì liền hét lên không cho hắn nói tiếp.

- Nhưng mà ta rất muốn nói.... ta muốn ngươi... á ngươi rút đao ra làm gì á.

Anh Vũ lời nói vừa dức thì lúc này một đoản đao nhỏ được nàng đeo bên hông lúc này ngay lập tức rút ra, hắn không nghĩ đến là nàng sẽ phản ứng mảnh liệt như vậy liền ngay cả đao liền hướng hắn đâm tới.

- Ta giết ngươi.

Nàng lúc này dường như đã mất bình tĩnh cầm đoản đao đang định lao tới.

- Tiểu muội, không được vô lễ với điện hạ

Quy Điền thấy thế vội vàng cầm tay nàng lại nói, hắn cũng có thể thấy vị trong mắt vị điện hạ này không có một tia dâm tà, chỉ là ánh mắt mang đầy đùa dỡn với muội muội hắn.

- Nhưng mà ca ca... hắn... hắn...

Nàng quay mặt lại với đại ca uy khuất nói.

- Đúng... đúng tiểu mỹ nữ, ngươi đừng manh động... ta chỉ muốn ngươi đi rót một cốc nước thôi, ta rất là khác á.

Anh Vũ tỏ vẻ vô tội nói.

- Ngươi... ngươi không phải muốn ta... cái đó với ngươi sao.

Cơ Lệ lúc này giận tím mặt á, muốn uốn nước có cần phải nói mờ ám đến như vậy không, đây đúng là hắn đang cố ý chọc tức nàng mà.

- Hả... tiểu mỹ nữ à, không phải người đang mộng xuân đó chứ.

Anh Vũ mang vẻ mặt trêu tức nhìn nàng.

- Đáng ghét, có ngươi mới mộng xuân.

Lúc này, nhìn nét mặt đắt ý của hắn, nàng đã triệt để phát hỏa, hận không thể lao lên đánh tên này thành đầu heo

Chương 40: Bức cung vô sỉ

Em gái à, ngươi có thể luôi xuống được hay không.

Hà Quy Điền khuông mặt giật giật không đoán ra được em gái cùng với vị điện hà này như thế nào tình huống củng chỉ đành biết khuyên em mình luôi xuống.

- Thế nhưng mà ca... được rồi.

Nàng thấy nét mặt nghiêm túc của anh trai mình nên cũng chỉ đành biết vân lời, lại liếc nhìn Anh Vũ bực tức sau đó lui người xuống.

Anh Vũ mỉm cười nhưng cũng không nói gì, kể từ khi hắn rời gia tộc, không ít lần dằn co giữa sự sống và cái chết đã rất mệt mỏi, hôm nay là ngày hắn vui vẻ nhất mà mấy tháng nay chưa từng có, hắn cảm thấy chính lúc này đây mới là mình vẫn còn đang sống.

- Điện Hạ.

Hà Chí không biết từ khi nào đã phi thân quay về bên cạnh hắn.

- Hà Chí đại ca về rồi... người đã chuẩn bị xong hết rồi.

Anh Vũ mỉm cười nhìn Hà Chí nói.

- Đúng theo như những gì điện hạ phân phó.

- Vất vả rồi.

Anh Vũ lúc này đang rất nhàn hạ ngồi dựa lưng lên ghế giả vờ bất đắc dĩ nói:

- Haizz... ta đây cũng không muốn liên quang đến việc này, thế nhưng để giảm bớt lo âu cho phụ hoàng, ngăn chặn những tên cặn bã hãm hại quan trung bất đắt dĩ liền ra mặt.

- Ngươi nói ai là cặn bã.

Triệu Hằng nãy giờ đã mang một bụng hỏa khí, lại nghe tên này còn mắng mình là cặn bã liền tức điên lên hét lớn, hắn thừa nhận là hắn hãm hại anh em nhà Hà gia, thế nhưng việc tiểu tử này mắng hắn cặn bã hắn không thể chiệu được.

- Kìa kìa... ta có nói ngươi cặn bã hồi nào.

Anh Vũ làm ra bộ mặt vô tội nói

Cơ Lệ lúc này bụm miệng cười, cô cảm thấy tên đáng ghét này mắng người đúng là thật sự có bản lĩnh liền cặp mắt hướng về Anh Vũ với dáng vẻ táng dương.

- Ngươi... ngươi...

Triệu Hằng hận không thể lao lên chém tới nhưng lúc này một tên thuộc hạ hướng hắn ngăn lại khuyên cang.

- Thiếu gia bớt giận, ngài nên nghĩ cho đại cuộc.

- Đã tra ra chưa.

Triệu Hằng nghiến răng nghiến lợi hướng thuộc hạ mình hỏi.

Hắn vẫn còn không tin tưởng được tên hoàng tử này là hàng thật liền âm thầm kêu thuộc hạ mình đi xác minh thân phận, nếu là để hắn nắm thót được thì hắn dám cam đoan tiểu tử này trong tay hắn không thể nào chết dễ chịu.

- Vâng... thuộc hạ đã điều tra, tên này là Lăng Hồng Vũ là con của thánh thượng cùng Tô phi nương nương bỏ trốn năm xưa, cách một tháng trước thánh cho người rước mẹ con Tô phi về.

Tên thuộc hạ khom người hướng Triệu hằng nói nhỏ.

- Được rồi, nếu đã vậy thì cũng là nên xem tình hình mà hành động... ngươi lui xuống trước đi.

Triệu Hằng nhắm hờ hai con mắt trấn định lại tâm trạng nói.

- Mang lên đây.

Anh Vũ ngồi trên ghế thoải mái tựa lưng nói.

- Vâng.

Mang lên là một người thân hình gầy gò nét mặt tái mét rung rung quỳ gối.

- Ngươi nhận biết người này.

Anh Vũ chỉ tay về phía cái tên gọi là do thám chu quốc nói.

- Dạ biết, thảo dân có nhận thức hắn

Người về mới dẫn vào rung rung liếc mắt một cái nói

- Ồ... ngươi nói là tên này người của chu quốc có đúng hay không.

Anh Vũ âm trầm hỏi tiếp.

- Đại nhân, không thể nào tên này cùng thảo dân là hàng xóm lâu năm không lý nào lại là người chu quốc.

Tên này rung rung nói.

- Được rồi ngươi lui xuống đi.

Anh Vũ mỉm cười nhàn nhả nói.

- Vâng

Người này cản nhận được hắn đã hết bổn sự của mình liền vội vàng lui xuống.

Tên xiền xích lúc này đơ ra không hiểu chuyện gì xảy ra, tên kia nói nhận thức hắn? đùa sao hắn là một mực trong bóng tối làm gì giao du với người ngoài, còn nữa hắn là làm sao có hàng xóm người này chứ ruốc cuộc việc này là sao.- Ngươi còn gì muốn nói.

Anh Vũ lạnh lùng nói.

- Đại nhân... hắn...

- Bốp bốp...

Anh Vũ phóng người một chưởng vồ mặt hắn mà đánh mắng:

- Khốn kiệp, vu khống mệnh quang triều đình ngươi có biết tội hay không.

Tên này một trận oan ức trong lòng thầm nói đại nhân à ta là đang định nói là hắn vu khống ta, ngươi đây là có để ta nói không, thế nhưng mà hắn cắn răng lòm khòm bò dậy hướng Triệu Hằng nhìn tới.

Tất cả mọi người nơi này thấy Anh Vũ hành động như vậy liền há mồm.

Triệu Hằng thì đơ ra như ngỗng lại nhìn tên kia nhìn tới liền bước qua mở miệng nói:

- Điện hạ, ngươi đang làm cái gì.

- Haha... xin lỗi là ta quá xúc động.

Anh Vũ thu tay cười cười sau đó nói tiếp:

- Nói... ngươi là bị ai sai khiến.

Tên kia vừa lòm khòm bò dậy thấy Anh Vũ hướng mình hỏi liền muốn nói tiếp:

- Đại nhân là...

- Phanh... phanh...

Anh Vũ nào để tên này nói bậy chứ, hắn nóng giận dơ quyền hướng tên kia đánh tới không ngừng rống giận hét lớn:

- Khốn kiếp dám hãm hại mệnh quang triều đình... ta đánh... ta đánh...

- Trời... đây có phải là cách bức cung trong truyền thuyết chăng.

- Haha... lúc nào kinh đô lại có thêm một vị công tử bá khí như thế này.

- Haizz... Hằng thiếu đây ra đá trúng thiết côn rồi...

Một màng này khiến mọi người đều ngây dại, cái này là cho phạm nhân nói sao? cứ vừa lên tiếng là bị đánh, nhiều người còn bàn luận.

- Ngươi còn gì để nói.

Anh Vũ đánh một hồi liền thỏa mãng mỉm cười.

Tên này bị đánh triệt để không thể đứng lên nổi liền chật vật nói:

- Đại nhân là... không không đại nhân ta nhận tội... ta nhận tội.
Hắn một lần nữa đang tính phản bác, lại thấy Anh Vũ thủ thế tính lao tới liền lạnh người không còn cách nào khác liền nhận tội.

Anh Vũ lúc này mỉm cười gật đầu hài lòng nhưng cũng không quên hướng mọi người đang xem thở dài nói:

- Haizz, bổn điện hạ vẫn còn muốn lấy đức phục người á.

- Phốc... hahaa...

Cơ Lệ lúc này cũng là không nhịn được cười liền ha hả cười to, thầm mắng cái tên này đúng là xấu xa đến không thể nào tả nổi.

- Hà phó thống lĩnh, hắn cũng đã nhận tội, hãm hại mệnh quang triều đình là tội không thể tha thứ... còn không mau lôi ra chém.

Anh Vũ lạnh lùng nói.

- Đại nhân tha mạng á... Hằng công tử cứu ta.

Hắn không ngừng vang xin nói.

- Còn không mau lôi đi.

Mặt cho tiếng kêu gào thảm thiết liền bị người Anh Vũ cứ như vậy lôi ra ngoài, một hồi sau bên ngoài liền truyền ra tiếng hét thảm khiến cho mọi ngượi lạnh cả xương sống.

- Cứ như vậy xong rồi.

Có người thấy vậy liền ngơ ngác.

Anh em Hà gia cũng dật mình không ngờ việc này cứ như vậy rơi vào trong tay vị điện hạ lại dễ dàng nói chuyện như vậy.

- Khốn kiếp... đồ con hoang ngươi đây là cái gì xử án.

Triệu Hằng ngây ngốc một hồi sau đó liền hướng Anh Vũ chửi ầm lên, hắn đây là không ngờ kế hoạc của mình hoàng hảo như vậy lại bị phá bỡi tên trước mặt này.

- Ngươi đang mắng ta.

Anh Vũ cười tà dị nói.

- Mắng ngươi thì thề nào, đừng tưởng rằng được chút quyền uy liền ra đây hò hét, nói cho ngươi biết đắc tội ta ngươi thứ con hoang này cũng chỉ có con đường chết.

Triệu Hằng rống giận không ngừng hướng Anh Vũ mắng chửi.

- Các ngươi còn đứng ngây đó làm gì nữa, xúc phạm hoàng tộc còn không mau lôi hắn xuống chém cho ta.

Anh Vũ lạnh lùng nói.

- Nhưng mà điện hạ, người này không thể giết.

Hà Chí lúng túng cười nói.

- Haha... ngươi muốn giết ta... quả thật buồn cười.

Triệu Hằng trào phúng cười nói

Anh Vũ bất ngờ, nhưng nghĩ lại cũng đúng, nếu như tên Triệu Hằng này là người bình thường thì đã có thể giết, thế nhưng hắn là con của quang lại trong triều, xét về cái tội mà Anh Vũ cố tình gán cho cũng chưa có đáng chết, haizz ai bảo hắn có người cha tốt kia chứ. Nhưng cũng không phải không giết sao, Anh Vũ vẫn có tự tin làm cho tên trước này mặt mũi đều ném đi hết, hắn nhìn Triệu Hằng ý cười đã trên mặt lên ra lênh:

- Xúc phạm hoàng tộc tuy là không thể giết được, nhưng trừng phạt làm gương cho kẻ dưới vẫn là nên làm.

- Đồ con hoang, ngươi muốn làm gì.

Triệu Hằng gương mặt trào phúng lúc này đã cứng ngắt, liền sợ hãi lui ra vài bước nói.

- Ngươi đoán xem...yên tâm đi ta sẽ nhẹ nhàng á.

Anh Vũ nhìn Triệu Hằng châm biếm rồi nói tiếp:

- Đánh cho ta.

- Vâng.

- Bốp... bốp....

Mười tên cẩm y dẫn đầu Hà Chí lúc này lao lên đè Triệu Hằng ra mà đánh túi bụi.

- Á,... các ngươi mau cứu ta.

Triệu Hằng đau đớn hướng thuộc hạ mình cầu cứu.

- Kẻ nào can đảm bước lên ta phế kẻ đó.

Anh Vũ ánh mắt lạnh lùng quát sau đó.

Mấy tên thị vệ muốn bước lên nhưng thầm nghĩ vẫn lui lại thì hơn, đùa sao đám người Anh Vũ dẫn tới là cẩm y cao thủ là được đích thân thánh thượng ngự ban, bọn hắn cho dù tất cả cùng xông lên thì cũng có đường chết không nghi ngờ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau