CHƯỞNG KHỐNG TINH KHÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chưởng khống tinh không - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Lăng Minh Tuệ

- Ý con là việc này không liên quan đến họ... Hồng Vũ! con có thể nói cho phụ hoàng biết ruốc cuộc là chuyện gì hay không.

Vương Phi còn bất tỉnh, đứa con trai của hắn thì bị thương nặng sao Lăng Minh Tuệ không thể giận được chứ.

- Thánh thượng...

Anh Vũ chưa nói hết câu thì đã bị hắn ngăn lại nghiêm nghị nói nói:

- Phải gọi là phụ hoàng.

Anh Vũ thấy nét mặt nghiêm túc của hắn liền cười khổ lắc đầu gọi:

- Phụ hoàng.

- Haha... tốt tốt...

Hắn nét mặt nghiêm trang lúc này cười vui vẻ.

Nhìn thấy nét tươi cười trên người Minh Tuệ, Anh Vũ dường như có một cảm giác lạ truyền đến, một cảm giác ấm áp mà từ trước đến nay Anh Vũ thiếu hụt liền lẩm bẩm " chẳng lẽ đây là tình cha con sao", sau đó nhìn người lại nói tiếp:

- Phụ hoàng! là ta nghe được việc này hình như là có liên quang đến phi đao thành làm, mọi người trong thôn vì ta mà liên lụy, nên ta muốn xin người thả bọn họ ra.

- Phanh...

Minh Tuệ nóng giận bàn tay giơ chấn nát tản đá lớn trong biệt viện nói:

- Giỏi cho một cái nho nhỏ phi đao thành, con cứ yên tâm tỉnh dưỡng việc còn lại cứ để ta lo liệu.

Hắn rất tức giận nhưng phi đao thành này hắn chưa thể động được, vì đó là một trong những thế lực của hoàng hậu, hắn bây giờ vẫn chưa thể động được nếu không sẽ đánh rắn động cỏ. Hắn nhìn Anh Vũ lại nhớ đến một việc lại hỏi:

- Hài nhi.... con có thể tu luyện?

Khi Hồng Vũ còn rất nhỏ hắn đã có cho thái y khám qua, liền biết Hồng Vũ không thể tu luyện thế nhưng lúc này hắn lại cảm nhận được luồng nội kình đang chảy trong mình Anh Vũ nghi hoặc liền hỏi.

Anh Vũ nghe vậy nhất thời giật mình, đúng như vậy A Ngốc trước kia hắn cũng có xem qua, kinh mạch đức đoạn liền không thể tu luyện, nhưng trước mắt hắn là thế thân của Hồng Vũ, nếu mà giải thích không được thì chưa kịp rời đi thì mạng hắn cũng chẳn còn, nghĩ vậy hắn liền nói:

- Phụ hoàng! là như vậy, lúc trước tình cờ trong làng xuất hiện một vị cao nhân, hắn nói ta tính cách không tệ liền chữa khỏi kinh mạch cho ta.

Minh Tuệ nhìn cơ thể con trai mình dò xét thì quả đúng là kinh mạch lúc trước có dấu hiệu tổn thương nhưng lúc này đã không còn đáng ngại liền đạt được luyện khí tầng bảy. Cái này mặt dù trong mắt hắn liền rất thấp, thế nhưng thiên địa linh khí bên ngoài thánh địa rất mỏng manh hắn cũng có thể xem con trai mình là một cái thiên phú không tệ. Nghĩ vậy hắn liền vui mừng, đợi vài tháng nữa hắn sẽ đốc thúc Anh Vũ tu luyện vậy liền đến cái gì tu vi hắn rất mong chờ, nhớ đến điều gì đó lại hỏi:

- Hài nhi!.. tên nhân nguyên cảnh kia là do ngươi giết.

- Dạ... là nhi thần giết.

Anh Vũ nghiêm túc trả lời

Minh Tuệ nhớ tới cấm vệ quân mà hắn phái đi có báo lại, ở hiện trường lúc trước phát hiện chiến tích đánh nhau, trong đó có một nhân nguyên cường giả nội kình đỉnh phong vấn lạc, theo thẩm vấn của những người có mặt là do con trai hắn làm ra. Nhưng mà con trai hắn chỉ mới một cái luyện khí thất đoạn người thì làm sao hắn có thể đã thương cao thủ nhân nguyên cảnh đã có nguyên tố hộ thể được chứ, nghĩ vậy hắn liền hỏi:

- Hài nhi... ngươi làm sao mà giết được.

-Phụ hoàng! người không tin liền có thể thử.

Anh Vũ khó mà giải thích liền nói.

- Nhưng mà thương thế ngươi.

Minh Tuệ lo lắng nhìn Anh Vũ nói.

- Phụ hoàng! người yên tâm, thương thế con đã lành hẳn.

Anh Vũ nói.

- Nhanh như vậy.

Minh Tuệ lại khó có mà tin tưởng, một tháng trước, khi hắn đưa Anh Vũ về thì là một cái nữa sống nữa chết, dược sư các cũng đã nói qua phải cần một năm tĩnh dưỡng thì mới có thể hồi phục, thế nhưng chỉ vẻn vẹn một tháng liền có thể khỏi hẳn, đây là cái tốc độ gì á. Nhưng thấy trên người của Anh Vũ lúc này đúng là lành lặng, nội kình cũng trầm ổn,hắn cũng yên tâm hơn rất nhiều, liền ra lệnh:

- Ngươi cùng với tam hoảng tử so chiêu, nhớ kỹ phải đúng lúc liền dừng lại.

- Vâng.

Người mà Minh Tuệ chỉ định là một tên gia nô trong viện Anh Vũ, thế nhưng cũng là một nhân nguyên cảnh nội kình cấp trung, nếu Anh Vũ biết được tên gia nô này cũng chỉ là một cái tư chất tầm thường mà thôi.

- Điện hạ, thất lễ rồi.

Tên gia nô phóng mình lao tới cũng chỉ là muốn chụp được Anh Vũ mà thôi chứ không có cái gan một chưởng này là làm cái gì hại Anh Vũ, coi như là có khả năng đi thì hắn có mười cái mạng cũng chết.

- Tới tốt... Hổ quyền thức thứ ba hư ảnh.

Anh Vũ mỉm cười bước đến một quyền huyền ảo xuất hiện đánh tới điểm mù trên người tên gia nô kia.- Phành...

Tên gia đinh kia trúng quyền mặt dù có đại lượng ngyên tố thổ quyền bao phủ vậy mà cũng bị chấn bay ra xa.

- Đùa gì đây chứ, liền một cái nho nhỏ luyện khí tầng cũng vậy mà dễ dàng một chiêu như vậy mà đánh ngã nhân nguyên cảnh.

Tất cả mọi người đều há mốc mồm kinh ngạc, nhìn Anh Vũ với đôi mắt nóng rực không khỏi nhìn vị hoàng tử trước mặt này cảm thán. Mặt dù lúc này thực lực vị điện tử này còn rất thấp nhưng cũng là bởi vì thất lạt bên ngoài nên mới là như vậy, nếu cho vị điện hạ này thời gian phát triễn thì Yên quốc của bọn hắn cũng có thể tạo ra một chiến thần, trong lòng mọi người trong phủ lúc này liền cũng không dám khinh nhờn Anh Vũ, lấy cái thiên phú như vậy cùng với sự yêu chiều của thánh thượng thì mọi người có thể âm thầm đoán được, một ngày nào đó vị hoàng tử trước mặt này sẽ hóa rồng.

- Hài nhi ngươi làm sao có thể.

Minh Tuệ mặt dù biết con trai của mình đúng là tà môn thế nhưng đôi mắt nóng rực hiếu kỳ hỏi

- Phụ hoàng...

Anh Vũ nhìn Minh Tuệ, lại nhìn mọi người trong phủ lúng túng nói.

Minh Tuệ hiểu được liền nhìn mọi người ho khan nói:

- Các ngươi ra ngoài trước đi.

- Vâng

Mọi người nghe lệnh lập tức khom người bước ra

Anh Vũ sao không thể hiểu thắc mắt của Minh Tuệ được, nhưng cái này thì làm sao mà dấu được đây nên cũng chỉ đành cười khổ nói:

- Phụ hoàng! là như vậy, từ khi kinh mạch con được khôi phục con liền có thể cảm nhận được điểm dòng chảy của nguyên tố trên người mọi người.

- Dòng chảy nguyên tố?.. đó là cái gì?

Minh Tuệ khó hiểu hỏi

Anh Vũ lấy những lời giải thích lúc trươc của ngọc ấn giảng giải cho mình truyền đạt lại một lần cho Minh Tuệ nghe, chỉ là không có nhắc đến đó là truyền thừa của Chưởng khống giả mà hắn đã gặp trong không gian lôi quan pháp tắc, hắn lại nói thêm:

- Phụ Hoàng! Vị cao nhân kia gọi nó là giác quang thứ sáu.

- Haha, ta biết con của ta sẽ không phải một cái không bình thường mà... haha... tốt tốt...

Hắn nghe vậy tuy ra có cái hiểu cái không nhưng cũng biết đây là thiên phú của con mình á, liền vui vẻ cười.

- Phụ hoàng! nhi tử muốn đến thả mọi người trong làng ta ra, xin phụ hoàng ân điểm.

Anh Vũ lúc này tâm tình vẫn còn lo lắng cho mọi người trong thôn, mặt dù tiếp xúc rất ít với bọn họ nhưng Anh Vũ không muốn vì chuyện của mình mà liên lụy đến bọn họ được, lòng hắn sẽ không thoải mái.

- Được rồi, thị vệ đâu lấy ý chỉ của ta mang hoàng tử đi thả bọn họ ra.Minh Tuệ tâm tình lúc này đang rất vui vẻ liền chìu theo mọi yêu cầu Anh Vũ đưa ra.

-Dạ.

Một thanh niên cẩm bào xuất hiện nhận lệnh.

- Đa tạ thánh thượng.

Anh Vũ đạt được mục đích liền vui mừng cười đáp.

- Ngươi đứa nhỏ này... đã bảo là phải gọi là phụ hoàng.

Minh Tuệ yêu chiều sờ đầu hắn cười vui vẻ nói.

- Vâng... đa tạ phụ hoàng.

Hắn lúng túng cười nói.

Nhìn Anh Vũ rời đi Minh Tuệ mỉm cười lẩm bẩm " con trai ta thì ra cũng là một cái thiên tài, người yên tâm mà trưởng thành đi có phụ hoàng ở đây thì không ai có thể đụng được ngươi", hắn lại hướng thị vệ ra lệnh:

- Người đâu... mau truyền Hà tướng quân.

- Dạ...

Thị vệ nhận lệnh liền xoay người rời đi.

- ---------------------------------------------------------

Thanh Tú cung.

- Hoàng hậu nương nương, tam hoàng tử đã tỉnh lại.

Một nô tỳ tóc búi hai bên chạy vào báo tin.

- Thánh thượng đã biết.

Người phụ nữ ngồi trên ghế cao đúng là Trương Vũ Điệp, bà lúc này trên người mặt một bộ cung tra màu vàng, dung mạo tuyệt mỹ mắt phượng lạnh lùng nhìn xuống hỏi.

- Dạ... Thánh thượng đã qua đó từ rất sớm... nô tì còn nghe phủ hoàng tử còn nói...

Nàng ấp úng không dám nói tiếp.

- Nói gì?

Bà nét mặt lạnh lùng hỏi.

- Là hoàng tử có thể tu luyện.

- Phanh...

Nô tỳ vừa nói hết câu liền trên ghế cao đã nghe thấy tiếng vỡ của đồ vật.

- Hoàng hậu.

Nô tỳ này liền run sợ quỳ rạp xuống đất.

- Giỏi cho một Tô Thanh Hà... năm xưa là ngươi lừa tất cả chúng ta mang tiểu tạp chủng này rời đi.

Bà không thể nào tin được một cái phế đi kinh mạch liền có thể tu luyện được, chỉ còn có một cách lý giải là tên tiểu tử đó trước nay kinh mạch chưa hề bị hủy mà là Tô Thanh Hà lúc trước lừa bà.

- Mau đem tin túc này báo cho thừa tướng người biết.

Bà lạnh lùng ra lệnh.

- Vâng.

Nô tỳ cuối người hành lễ liền nhận lệnh lui ra.

- Nếu đã về thì đừng đi.

Bà ngồi trên cao lạnh lùng cười nói.

Chương 32: Gặp lại

Ngục tối thành Vĩnh Xuân.

- Mấy tên dân đen này là ai.

Những tên cai ngục lúc này không có chuyện làm liền tụ tập lại cằm bình rượu nhìn đám phạm nhân bên trong nói.

- Mấy tên này à... nghe đâu có liên quang gì đó đến vụ ám sát hoàng thất nên liền giữ lại điều tra.

Một tên đã ngà ngà say cười đùa giải thích.

- Đùa sao, những người này chỉ là người bình thường làm sao có thể đụng đến hoàng thất.

Tên trẻ tuổi giữ ngục mặt dù kiến thức hạn hẹp, thế nhưng cũng hiểu được sự cường đại của hoàng tộc, hắn liền không tin ái đám thấp kém này ngay cả thức tỉnh nguyên tố trên người cũng là chưa được sao mà có thể sát hại hoàng tộc cao quý, coi như là hắn một nhân nguyên cảnh đúng nghĩa cũng không thể làm được.

- Đây cũng là ý cấp trên ta chúng ta là cái thân phận gì mà để ý tới...

- Cũng có khả năng là đám này đắt tội với hoàng tộc nên mới bị như vậy.

Mấy tên cai ngục ngồi trên bàn nhậu lúc này cười đùa với nhau.

- Ta đoán mấy tên này chắc cũng không sống mấy ngày nữa.

- Mấy cô em này thật dễ thương như vậy chết thật đáng tiếc nếu như bắt đem bán cho kỹ viện cũng kiếm kha khá đây.

- Ngươi nhỏ tuổi như vậy trách không được sắc đảm đầy trời á.

- Haha...

Mọi người cứ như vậy cười to lên.

- Hoàng tử đến...

Ngay lúc này ngoài cửa đám binh lính liền ồn ào hô to gọi nhỏ.

Mấy tên ngà ngà say này lúc đầu thì hoảng hốt, sau thì lại người nào người nấy liền phá lên cười nói:

- Hoàng tử đấy, chúng ta uống say thì không nói, ngay cả những tên ngoài kia cũng say sao.

- Haha... đúng vậy, ai mà không biết vương triều đại yên chỉ có một hoàng tử, nhưng lúc này đây đã cùng mọi người trong học viện thi đấu từ ba tháng trước rồi.

- Haha... đúng á, sao hôm nay lại có thêm một hoàng tử mới lại xuất hiện, chẳng lẽ là thánh thượng chúng ta bên ngoài trăng hoa mà ra thêm một tiểu hoàng tử.

- To gan..

Bên ngoài lúc này một cẩm y vệ cùng Anh Vũ cũng bước vào liền nghe được, tên cẩm y vệ lúc này dường như nổi giận một kiếm vung lên chém cái bàn mọi người ra làm hai mảnh.

- Tên nào... lão tử...

Tất cả bọn hắn liền đứng dậy rút đao ra, nhưng lại thấy trước mặt là một người thân mặt cẩm bào của triều đình liền há hốc mồm kinh ngạc, sau đó run sợ quỳ rạp xuống đất:

- Đại nhân tha mạng.

- Điện hạ, những tên không biết sống chết này như thế nào xử lý.

Cẩm y đối với Anh Vũ khom người nói.

Tất cả mọi người lúc này đúng là há hốc mồm, vị thiếu niên trẻ tuổi như vậy liền là điện hạ, thầm nghĩ "chẵng lẽ đúng là con riêng hoàng thượng", nhưng bây giờ cái đó cũng không quang trọng, mà bây giờ quang trọng nhất chính là bọn họ làm sao giữ được cái mạng nhỏ của mình, nghĩ vậy bọn chúng liền đối với Anh Vũ cầu xin:

- Điện hạ, là chúng nô tài có mắt mà không biết thái sơn, mong điện hạ tha mạng.

- Mong điện hạ tha mạng.

Anh Vũ đối với chuyện này cũng không để trong lòng, hắn đúng là một cái hoàng tử giả đấy vậy thì việc gì phải chấp nhất với đám này, liền thở dài nói:

- Được rồi đứng lên hết đi.

- Tạ ơn điện hạ.

Mọi người vui mừng dường như muốn khóc á, không ngờ vị hoàng tuổi này lại thấu tình đạc lý đến như vậy.

- Dân làng mà các ngươi nhốt hiện giờ đang giam ở đâu.

Anh Vũ nhìn những tên này hỏi.

- Điện hạ, người là nói đám dân đen này.

Một tên trẻ tuổi đứng ra chỉ về phía ngục giam lớn nói.Anh Vũ nhìn theo phương hướng mà hắn chỉ liền nhận ra Thư Kỳ cùng A Quang đang ngồi trong đó.

- Đúng... mau thả người.

Bọn họ nghi hoặc nhìn Anh Vũ.

- Nhanh lên đi... đây là ý chỉ của thánh thượng.

- Vâng... vâng...

Nghe được là ý chỉ thánh thượng, bọn họ lập tức khom người đi ngay không dám chậm trễ.

Cánh cửa nhà lao được mở ra, Anh Vũ một thân cung trang cao quý liền bước vào, nhìn mọi người mệt nhọc trong đó Anh Vũ thở dài nói:

- Mọi người... cực khổ rồi.

- Vũ... thật sự là ngươi.

Thư Kỳ thấy Anh Vũ bước vào liền nhận ra lập tức đứng lên ôm chầm lấy hắn, vừa khóc vừa cười gọi.

Tất cả bọn cai ngục lúc này cũng há hốc mồm bụm miệng, thầm nghĩ:" thì ra đây là vị tình nhân của hoàng tử này", sau đó lại nhìn tên cai ngục trẻ tuổi kia oán hận, xém chút nữa là bọn họ ham lợi mà nghe chủ kiến xấu xa của hắn, nếu mà thật sự đem tình nhân của vị này bán đi thì cả nhà hắn liền không có mạng mà xài á.

Tên lao ngục trẻ tuổi lúc này cũng toát mồ hôi hột không dám ngước mặt lên nhìn.

- Điện hạ cao quý sao lại vào đây chứ, mời ngài ra cho.

Đoạn thúc lúc này nhìn hắn lạnh lùng nói, sau đó lại quay mặt với con gái của mình nói tiếp:

- Thư Kỳ, ngươi về đây cho ta.

- Cha... không muốn á.

Thư Kỳ lúc này nắm tay Anh Vũ cũng đã khóc.

-Ngươi... qua đây mau.

Đoạn thúc tức giận nghiến răng nghiến lợi nhìn con gái mình nói.

Hắn mặt dù đoán được Anh Vũ là một cái thân phận cao quý người nhưng chưa từng nghĩ hắn là một vị hoàng tử, nhưng thảm sát làng hắn lại là một tay vị hoàng tử này gây ra, hắn liền sẽ không chấp nhận con gái hắn có cái gì liên quang đến Anh Vũ.

Anh Vũ lúc này nhìn mọi người một lược đều là đôi mắt oán độc nhìn hắn, hận không thể lao lên xé xác hắn.

Đúng vậy, dân làng lúc này nhìn Anh Vũ rất căm ghét, lúc đầu thấy hắn xả thân muốn cứu bọn họ làm bọn họ cảm động. Thế nhưng cả tháng trong lao nghĩ lạ nghĩ cả làng thảm án đối với tên này trách không khỏi liên quang, cũng chính vì hắn một cái thân phận cao quý chỗ nào không tới liền tới làng bọn hắn dẫn dụ đám kia người tới, làm liên lụy đến cả làng.Anh Vũ hiểu được suy nghĩ của bọn họ cũng không khỏi thở dài, thế nhưng hắn cũng là cần mọi người giúp giữ kín bí mật để hai bên cùng có lợi thoát thân, liền nhìn đám này lao ngục cùng câm y vệ đuổi ra:

- Các người ra ngoài.

- Vâng.

Cha vợ cùng con rễ thành ý mọi người cũng không muốn nghe, huốn hồ đám dân này cũng không có thực lực để uy hiếp hoàng tử được, nghĩ vậy nên bọn họ cung kính nhận lệnh lui ra.

Anh Vũ thấy bọn người kia đã ra ngoài liền hướng mọi người kể lại đầu đuôi sự tình, sau đó nhìn mọi người cười khổ nói:

- Nghe vậy các người liền biết ta không phải là cái hoàng tử gì mà A ngốc đã chết mới là hoàng tử thật sự.

Nghe Anh Vũ kể lại mọi người nhớ lại lúc trước, đám quan binh kia là hướng mẹ con A Ngốc mà tìm, chứ không có tìm Vị thiếu niên trước mắt này.

- Vậy tại sao ngươi không nói rõ cho thánh thượng biết chứ.

Có người nghi hoặc đứng lên hỏi.

- Nói... ta là nên nói cái gì? nói Lăng Hồng Vũ là trong làng mà chết, tránh không khỏi liên lụy các ngươi, ta có thể chạy nhưng các ngươi làm sao mà chạy đây.

Anh Vũ cười khổ nói.

Nghe vậy mọi người suy nghĩ một chút liền cũng cảm thấy đúng, một cái hoàng tử đang yên đang lành cứ vậy mà chết trong làng của bọn họ, mặt dụ không phải bọn họ giết thế nhưng lời của bọn họ nói thì thánh thượng sẽ tin, đúng là sẽ không có khả năng này, bọn họ liền chết không thể nghi ngờ.

- Thế nhưng sao ngươi lại muốn cứu chúng ta.

Đây cũng là câu hỏi chung mà bọn họ muốn hỏi, bây giờ tự nhiên lại có người thay họ lên tiếng nên ánh mắt mọi người lúc này đều tập trung nhìn Anh Vũ.

- Bỡi vì các ngươi giống ta đều là bị người khác hại... Nếu mọi người tin tưởng ta thì ta có thể giúp mọi người thoát khỏi nơi này.

Anh Vũ nghiêm túc nói.

Mọi người nhìn nhau bàn luận liền nhóm A Quang đứng ra nói:

- Đại ca! chúng ta nhận ngươi làm huynh trưởng thì liền tin tưởng ngươi.

- Mạng này của chúng ta là do công tử nhiều lần cứu giúp. vì vậy chúng ta cũng nguyện theo công tử.

Tất cả mọi người cũng khom người đối với Anh Vũ hành lễ.

- ---------------------------------------------------------------------------------

- Huynh đệ à, ngươi vậy mà không giúp đại ca này à... coi như ta cầu xin ngươi.

- Đại ca, thứ cho đệ không giúp được

Trong thân điện lúc này đã không còn một bóng người, chỉ còn hai thân ảnh một thân hoàng bào cao quý xoăn tay áo lên mà tranh luận, lúc này người kia đã nói không lại nên giọng điệu đã trở nên cầu khẩn nhưng mà cái tên cứng đầu trước mặt nhất quyệt không chịu nghe theo.

Tên cẩm bào một thân áo là Lăng Minh Tuệ cữu ngũ chí tôn, nhưng đứng trước huynh đệ vào sinh ra tử với mình Lâm Kế Vinh cũng không cũng không dùng đạo nghĩa thần tử xưng hô mà là xưng Huynh gọi đệ đủ thấy được như thế nào là thân thiết.

- Haizz, nhi tử của ngươi ta liền biết như thế nào sự tình, ngươi không muốn nó thành gia lập thất sao?

Minh Tuệ biết, một tên tướng quân thô tục như hắn luôn có sự cố chấp nhưng cái này cố chấp hắn cũng lắc đầu chịu thua nên đành dùng lời ngon tiếng ngọt mà dụ dỗ.

- Đại ca à, không phải là ta không muốn giúp nhưng là trước khi đi ta đã có hứa qua với nàng, sẽ không để nhi tử dính liếu gì đến tranh đấu hoàng thất.

Lâm Kế Vinh lắc đầu bất đắc dĩ nói.

- Ngươi có nhi tử, lý nào ta không có nhi tử... ngươi có lời hứa với phu nhân ngươi, ta không có chắc.

Lúc này Minh Tuệ cũng nóng giận triệt để vỗ bàn nói tiếp:

- Ta cũng là muốn ngươi giúp nhi tử ta tránh xa hoàng thất, giúp hắn an an ổn ổn mà sống hết kiếp, như vậy liền không được...

- Thánh Thượng!... tam hoàng tử gặp chuyện.

Chưa nói hết câu thì một cẩm vệ đứng bên ngoài khẩn cấp truyền âm báo.

-Cái gì? mau đưa ta qua đó.

Chương 33: Tề Thanh Hạo

Anh Vũ vừa mới bước ra cánh cửa nhà nhà lao thì lúc này một đoàn vệ binh chạy đến bao vây quanh chúng người Anh Vũ, dẫn đầu là Tề Thanh Hạo con trai của lễ bộ thị lang Tề Hùng.

- Vì này là người nào.

Anh Vũ nghi hoặc hỏi.

Hắn cũng là muốn biết những tên muốn đối phó với hắn là ai, hắn có thể khẳng định rằng mình chưa từng đắc tội với bọn người này, vậy chính xác hơn là những người này có liên quang đến người đối phó với mẹ con A Ngốc, đã muốn điều tra người ra tay với A Ngốc vậy thì bắt đầu từ những người trước mặt này đi, đây là điều mà hắn nghĩ lúc này.

- Điện hạ, hắn là nhị công tử lễ bộ thị lang Tề Hùng tên là Tề Thanh Hạo

Cẩm y nói xong lại nhìn về phía Thanh Hạo lạnh lùng nói:

- Tề Công tử, ngươi đây là ý gì.

- Hà phó thống lĩnh, việc này không liên quang đến ngươi, ta đây là phụng mệnh thừa tướng đến bắt nghi phạm giả mạo hoàng tộc này về thẩm vấn.

Tề Thanh Hạo cười khinh nhìn vị cẩm y trào phúng gọi.

Vị cẩm y vệ mà Minh Tuệ giao cho Anh Vũ là Phó thống lĩnh Hà Chí cũng là người thân cận với hắn, vì vậy hắn mới phái người này bảo vệ Anh Vũ.

- To gan... điện hạ là Thánh thượng đích thân tự ban ngươi nói giả liền là giả.

Hà Chí tức giận nói.

- Là giả hay là thật phụng mệnh thừa tướng dẫn về điều tra mới biết được.

Tề Thanh Hạo mỉm cười nói.

- Từ lúc nào mà thánh chỉ của hoàng thượng lại thua chỉ thị của thừa tướng đại nhân vậy.

Hà Chí lạnh lùng nhìn nói.

- Thánh thượng là vì thương nhớ tiểu hoàng tử nên mới bị kẽ gian giở trò lừa gạt... thừa tướng đại nhân làm việc này cũng là muốn tốt cho Thánh thượng mà thôi... còn không mau lên bắt bọn chúng lại cho ta.

Lúc này hai thân ảnh Minh Tuệ cùng Kế Vinh cũng là đến kịp lúc, nhưng Kế Vinh lại không cho Minh Tuệ vào, hắn vẫn muốn là xem cái nghĩa tế này có nên nhận hay là không,

Chuyện mà lúc trước mà Minh Tuệ muốn nhờ hắn giúp đúng là thu cái này Anh Vũ làm con rễ, trong triều hiện giờ mặt dù Minh Tuệ có thể chèo chống, thế nhưng cũng là giữ thế cân bằng, có đôi khi thừa tướng quyền uy còn cao hơn cả Thánh thượng lúc bây giờ. Cái gọi là thế cân bằng cũng chỉ là còn chịu sự ràng buộc của cái chính nghĩa công thần mà thôi. Vì vậy, Minh Tuệ muốn con trai của hắn có thể sống sót chỉ còn cách cho hắn dựa vào một đại thế lực mà đối phướng khó có thể nhắm tới.

Lâm gia là gia tộc tướng sói đã tồn tại qua rất nhiều thế hệ, có căn cơ vững chắc ngay cả binh lực triều đình cũng khó mà lay chuyển, nhưng Lâm gia đối với hoàng tộc đời đời trung thành nên cũng không tổn hại gì đến Yên triều, mặt khác còn là cây đao sắt bén để uy hiếp những loạn thần có mưu đồ tạo phản.

Kế Vinh là người ngoài cứng trong mềm mặt khác cũng không phải một cái bạc tình bạc nghĩa, vì vậy cái tên tam hoàng tử này hắn cũng đã cười khổ gật đầu. Nhưng một cái không rõ tính cách, hắn liền muốn thử người trẻ tuổi này như thế nào bản lĩnh.

- Bắt ta... ngươi là thứ đồ chơi gì?

Anh Vũ lúc này cũng là trào phúng bước lên mở miệng nói.

- Hả...

Mọi người lúc này cũng nghe Anh Vũ nói liền giật mình, trong lòng thầm mắng Anh Vũ ngu xuẩn, tên này có cái gì mà cuồn chứ, Anh Vũ là thứ gì chứ, chỉ là cái luyện thể tầng bảy, sau lưng hắn cũng không phải là ngàn binh vạn nã mà là cái ô hợp dân người ngay cả nhân nguyên cảnh liền cũng chưa đạt đến, không phải là nể mặt phỏ thống lĩnh Hà Chí thì hắn đã chết nãy giờ rồi, tức thời các binh lính bao vây liền phá lên cười nói:

- Haha... tên này là cái ngốc tử à, trốn thì cứ trốn đi còn lò đầu ra, không biết chúng ta là cần cái mạng của hắn à.

- Đúng vậy... vậy mà Thánh thượng lại có cái ngốc tử con trai á...

Bên trong một góc khuất lúc này Lâm Kế Vinh lúc này mặt cũng xanh lại nhìn Minh Tuệ tức giận mắng:

- Ca à, mặt dù con ta cũng đã không phải là cái gì tốt, thế nhưng người cũng không thể lấy một kẻ ngốc nghếch này làm ta cái con rể á.

- Ngươi cái gì mà nhìn người đây, liền xem thường con trai ta, ngồi đó chống mắt mà xem tiếp đi liền sẽ thấy bất ngờ thôi.

Minh Tuệ cũng đỏ mặt nóng giận nói, mặt dù nói như vậy nhưng hắn cũng không giám tin là Vũ nhi của hắn có thể như thế nào lại tạo ra cái gì bất ngờ, nhưng cũng không thừa nhận con trai hắn là ngốc nghếch.

- Đại ca người là cái gì đạo lý... hả

Hắn chưa nói hết câu tức thì lúc này Anh Vũ cũng đã có hành động, dần đi tới trước mặt mọi người, nội kình trong cở thể đã bắt đầu cuồng bạo một quyền phát ra cả không gian oanh tạc:

- Hổ quyền, quyền thứ nhất, hư không bạo..

- Oành....
Cả không gian như bị oanh bạo đám binh lính lúc này vậy mà bị chấn lui vài bước.

- Hả... đây là luyện khí tầng à... sao mà nội kình cuồng bạo như vậy.

Tất cả mọi người đều há hốc mồm không thể tin nổi, liền như vậy một cái luyện thể tầng bảy người vây mà có thể đẩy đám bọn họ nhân nguyên tần, đây rốt cuộc là vấn đề gì phát sinh á.

Kế Vinh cũng rất ngạc nhiên, hắn có thể nhìn ra Anh Vũ là cái dạng gì luyện khí, thế nhưng luyện khí tầng bảy thì trong hiểu biết của hắn trước đây chưa từng có nội kình nào mà cuồng bạo đến như vậy. Lúc này đôi mắt hắn đã nóng rực, con rể khác người này hắn là muốn có rồi.

- Sao nào, ngươi còn nói là con trai ta là cái ngốc tử nữa không.

Minh Tuệ cũng là bất ngờ thế nhưng lúc này cười mắng thầm cái tên tiểu đệ này con mắt hạng hẹp.

- Mọi người đừng hoảng loạn, chỉ là nội kình tiểu tử này là hơi khác người mà thôi, cũng chả làm tổn thương chúng ta được.

Thanh Hạo nhìn mọi người như vậy mà ngạc nhiên sợ sệt liền trẩm ổn nói.

Đúng vậy, mặt dù Anh Vũ đối với nội kình có chút khác thường, thế nhưng bọn họ lại là nhân nguyên cảnh có nguyên tố bảo mệnh, lúc nãy là bọn họ không có phòng bị nên bị Anh Vũ oanh tạc mà chấn lui, nếu là bây giờ Anh Vũ cũng khó mà làm lại được.

Đối với Thanh Hạo, hắn là một cái nhân nguyên trung kỳ nội kình đã là đỉnh phong nếu cứ như vậy mà bị Anh Vũ dọa sợ hắn liền không biết để mặt mũi hắn đi đâu.

Anh Vũ thấy Thanh Hạo đối với mình đã có xác khí, liền biết chuyện hôm này cũng không dễ dàng như vậy mà bỏ qua, thế nhưng hắn cũng chưa bao giờ ăn chay. Nghĩ thế Anh Vũ bước nhẹ đi lên nhìn Thanh Hạo lạnh lùng nói:

- Ngươi muốn bắt ta?.. được rồi nếu có bản lĩnh như vậy thì bản hoàng tử cũng là cho ngươi cái cơ hội này, ngươi liền lên đi ta đan có việc không rảnh mà cùng ngươi đôi co.

Anh Vũ nói vừa dức lời thì cả đám đúng là chết lặng tại chỗ thầm nghĩ tên này ỷ vào một chút nội kình khác thường liền như vậy mà cuồng vọng, thế nhưng ai mà không biết một cái nhân nguyên cảnh đã thức tỉnh nguyên tố bảo mệnh với một cái là luyện khí tầng bảy thì làm thế nào mà thắng đây, nghĩ vậy mọi người thầm mắng Anh Vũ là một cái không có não.

- Vũ...

Thư Kỳ lúc này cũng là lao lên nắm tay Anh Vũ lo lắng gọi.

Mọi người trong làng lúc này mặt dù lo lắng cho Anh Vũ, nhưng Anh Vũ đã vậy tự tin mọi người cũng không biết thế nào mà ngăn cảng, cho dù bọn hắn có lao lên thì sao, lấy cái khí thế binh lính trước mặt này bọn họ lao lên cũng chỉ là một gánh nặng đối với Anh Vũ mà thôi.

Đối với Thư Kỳ, nàng luôn làm cho Anh Vũ cảm thấy ấm áp liền nhẹ nhàng buôn tay nàng ra mỉm cười nó:

- Yên tâm, ta có tin tưởng, ngươi lui lại đi.

- Ukm...

Nàng thấy vậy cũng là gật đầu lui ra.

- Tên tiểu tử này tuổi còn nhỏ, nhưng sao ta thấy phong thái trăng hoa còn hơn đại ca ngươi lúc trước.Kế Vinh nhìn đại ca cười trêu chọc.

- Ngươi là đang khen ta hay mắn ta... ngươi vẫn là ngứa da rồi hả.

Minh Tuệ nhìn khuông mặt bỉ ổi của tên này khinh bỉ nói.

- Đẹp quá.

Nhìn thấy Thư Kỳ bước ra không khỏi mọi người cũng thất thần.

Mặt dù Thư Kỳ cũng không phải là làng da trắng tuyết như những cô gái trong thành, làng da nàng vàng sẫm phù hợp với người con gái dân giã, thế nhưng lại sở hữu một khuông mặt xinh đẹp, dán người cân đối, màu da chỉ có thể làm toát lên sự mạnh mẽ của nàng, giúp nàng có thêm sự cuốn hút mà thôi.

Thanh Hạo trong lòng đầy ghen ghét một hồi, thế nhưng lại nghĩ nếu lần này là hắn diệt trừ được Anh Vũ, cô nương này không phải là nằm trong lòng bàn tay hắn sao, hắn liền hướng Thư Kỳ cười dâm đãng sau đó lại hướng Anh Vũ cười lạnh nói:

- Tốt, hôm nay mạng của người sẽ là bản công tử ta đích thân tới lấy.

Hắn một kiếm rút ra hướng Anh Vũ lao tới hét lớn:

- Hư linh kiếm chiêu thức.

- Điện hạ đón lấy.

Hà Chí hướng Anh Vũ đưa kiếm.

Hà Chí không phải là không lo lắng cho Anh Vũ, thế nhưng lại biết thánh thượng lúc này đang ở bên cũng đã truyền âm cho hắn là không được nhúng tay vào, hắn cũng không tin Anh Vũ sẽ thắng, thế nhưng Thánh thượng đã có lệnh là một thần tử hắn cũng không dám không nghe. Hắn cũng không biết thánh thượng vậy mà tin tưởng Anh Vũ đến vậy, liền cũng đứng một bên quang sát.

- Đại ca, ngươi không ngăn cảng à?

Kế Vinh cũng là không tin Anh Vũ thắng, cho dù tên tiểu tử này đúng là có chút bá khí thì làm sao, tiểu tử này là đối diện một nhân nguyên trung kỳ hàng thật giá thật á, có được nguyên tố hộ thể thì một cái luyện khí tầng bày thì làm sao có thể thắng nối

- Kế Vinh hay là chúng ta cược đi.

Minh Tuệ mỉm cười thần bí nói.

- Ý đại ca là muốn cược hắn thắng?.. đại ca liền tin tưởng con trai mình như vậy?

Kế Vinh muốn cười á, không ngờ đại ca của hắn mấy mươi năm anh minh sáng suốt thế nhưng vì con trai bảo bối của mình lại quên khái niệm sức mạnh của một nhân nguyên đối với một cái luyện thể tầng là cách biệt rất lớn.

- Ngươi có cược hay là không cược.

Nhìn nét mặt trào phúng của Kế Vinh hắn là không thể chịu được liền hỏi.

- Được rồi, đại ca là muốn cược cái gì?... nhưng mà tiều đệ này nói trước, dù thằng dù thua cũng không thể trở mặt với đệ được.

Kế Vinh không thể từ chối được liền thở dài nói.

- Ngươi coi ca ngươi là cái thứ người gì?

Minh Tuệ khinh bỉ rồi nói tiếp:

- Nếu lần này là nhi tử ta thắng quyết định liền ba ngày sau làm lễ thành hôn cho con gái ngươi cùng con trai ta, yên tâm còn nếu con trai ta thua thì việc này bàn lại sau.

Thời gian đối với Minh Tuệ lúc này là rất cần thiết, hắn phải chuẩn bị mọi thứ thật chu toàn nếu không nhiều thế lực nhúng tay vào lúc ấy khó càng thêm khó, nhưng hắn cũng không phải là tin tưởng tuyệt đối là con trai mình sẽ thắng nên cũng đã để lại đường lui, nếu thật sự không thắng hắn cũng sẽ tiếp tục hảo hảo mà nói chuyện với cái tên tiểu đệ này.

- Đại ca yên tâm, nếu tên này liền thắng, ta ngày mai liền mang con gái đến trước cửa con trai nhà ngươi.

Kế Vinh trào phúng nói.

- Tốt, một lời đã định.

Minh Tuệ cười vui vẻ, lại nhìn Anh Vũ thầm động viên:

- Nhi tử, cố lên!

Chương 34: Điên cuồng đột phá

- Linh Hư Kiếm thức

Một kiếm của Thanh Hạo bang bang đi ra hướng Anh Vũ mà đến, lúc này Anh Vũ cũng một kiếm vung lên đỡ lấy đường kiếm của Thanh Hạo trong gan tấc, kỳ lạ là Anh Vũ cũng là không có đánh trả lại lách mình ra tránh né. Thanh Hạo thấy thế thì mỉm cười tiếp tục thi triễn chiêu thức, nhưng Anh Vũ lúc này là vẫn cậc lực né tránh.

- Haha... ta liền biết cái tiểu tử này chỉ biết dọa người mà thôi, đáng tiếc hôm nay là gặp phải công tử nhà chúng ta thì đúng là chết chắc rồi.

- Đúng vậy, chỉ là nội kình hơi có khác ngươi thôi, thế nhưng thiên phú đối với công tử chúng ta thì chả đáng là cái thứ đồ gì dùng cả.

- Haha, ta đoán tiểu tử này liền không chịu nổi trong dòng mười chiêu tiếp theo

- chiêu tiếp theo.

- Thôi đi, chỉ trong dòng ba chiêu tiểu tử này chết không nghi ngờ

Đám lính lác sau lưng vui cười bình luận, dường như trận đấu Anh Vũ trước mặt đã có kết quả rõ ràng nhưng chỉ thời gian kết thúc trận đấu mà thôi.

Đám người dân làng lúc này thì thở dài, trận đấu nãy giờ thì tất cả mọi người đều cho rằng Anh Vũ là không phải là không muốn phản đoàn mà là không có khả năng phản đoàn đây cũng là bởi vì sự chênh lệch thực lực quá lớn.

- Toái hư kiếm...

Bên trong cuộc chiến lúc này Thanh Hạo cũng đang điên cuồng đuổi giết Anh Vũ, một kiếm này đưa ra đã là xẹt qua mặt Anh Vũ. để lại một đường kiếm nhỏ trên khuông mặt.

- Hả... tiểu tử này vậy mà có thể chống cự đến bây giờ.

Bên trong một góc khuất lúc này Kế Vinh rất là kinh ngạc, lấy một luyện thể tầng lại có thể chống cự nhanh như vậy đến nữa canh giờ đây đúng là coi như thiên phú không tệ, nhưng hắn cũng đã nhìn ra Anh Vũ là một cái đèn sắp cạn dầu trận chiến này đã đến lúc có hồi kết, đôi mắt hắn lúc này hướng về phía đại ca Minh Tuệ này nói:

- Đại ca, thôi đi tiểu tử này đúng là có thực lực, dù thắng hay bại ta cũng chấp nhận hắn làm rể ta, ngươi vẫn là lên ngăn cản đi.

Minh Tuệ đôi mắt cũng là đang nóng rực nhìn Anh Vũ, hắn cũng là đang lo lắng thế nhưng hắn lại cảm nhận được là cái gì đó không đúng:

- Kế Vinh à ngươi có cảm thấy luồng kình khí dao động trong người Vũ nhi có chút khác thường hay không?

- Đại ca, đúng là nội kình hắn có khác thường nhưng là...

Chưa nói hết câu thì bên trong trận chiến lúc này, thiên địa linh khí Anh Vũ đang ầm ầm vận chuyển, nguồn nội kình trong người đang ầm ầm khuếch đại, hắn thấy vậy liền há hốc mồm nói:

- Vậy mà muốn đột phá... cái này... thật là bất khả tự nghị...

Anh Vũ từ lúc bắt đầu trận chiến hắn cảm thấy nội kình trong cơ thể mình có chút không ổn định, hắn không thể phát khí vì vậy hắn vẫn là luôn tránh né đao quang của Thanh Hạo. Mãi đến một lúc sau hắn mới phát hiện ra cơ thể mình vậy mà có dấu hiệu muốn đột phá liền vui mừng không ngừng kiềm nén khí tức chuẩn bị cho việc đột phá.

- Hả, đến giờ phút này mà hắn vẫn là đang kiềm nén khí tức sao, vậy thì từ nãy giờ hắn là năng lực gì đánh.

Kế Vinh cũng đã nhận ra sự khác thường, nãy giờ Anh Vũ chính xác chưa từng ra chiêu thức thì ra là đang nén nội lực để đột phá, nhưng mà đối đầu với một cường giả nhân nguyên cảnh á hắn một cái luyện khí tầng bảy mà ngay cả nội kình còn không động thì làm sao có thể chống được phút này. Hắn lúc này lẩm bẩm khẳng định:

- Thể tiên thiên, không sai là thể tiên thiên... đại ca, ngươi cũng khéo sinh ba đứa con ngươi đều là tiên thiên thể, không những thế đứa trẻ này cũng rất bất phàm.

- Đương nhiên rồi.

Minh Tuệ cũng là lúc này mới nhìn ra Anh Vũ là tiên thiên thể, lại nghe đệ đệ hắn khen ngợi, hắn không khỏi đắc ý.

- Nhìn kìa... tên này vậy mà trong chiến đấu đột phá... có phải là ta hoa mắt hay không.

- Vậy là nãy giờ hắn đang dồn ép nội kình trong cơ thể à...

- Vô lý, hắn chỉ mới là một cái luyện khí tầng, không dùng nội kình thì nãy giờ đối chiêu là bằng cái gì.

- Hắn là một cái trâu bò á.

Anh Vũ lúc này cũng đã đột phá thành công, giờ phút này mọi người cũng có thể nhìn ra Anh Vũ nãy giờ là chưa phát động chân thật nội kình đều dại ra nghị luận.

- Ngươi nghĩ đột phá bây giờ liền có thể thắng được ta... đúng là ngu si vọng tưởng.

Thanh Hạo thấy Anh Vũ ngay lúc này đây khí tức không còn là một cái luyện khí tầng bảy mà đã là một cái luyện khí tầng tám liền thẹn quá hóa giận hét lên.

- Ngươi đề cao mình hơi quá.

Anh Vũ mỉm cười nói.
Nhưng lúc này đây cơ thể Anh Vũ cảm thấy cơ thể của mình trở nên nóng rang lên, trên người hắn những vệt đỏ trên người hắn ngày càng sinh sôi bao phủ lấy cơ thể của hắn. Thiên địa linh khí lúc này không ngừng chảy vào làm cơ thể ngày càng muốn nức ra, đau đớn hắn hét lên:

- A...

Mọi người thấy vậy cũng đều dại ra nghị luận:

- Cái gì đây... là phản phệ nguyên tố sao?

- Là đúng rồi... chắc chắn là hắn nôn nóng tiến cấp nên bị phản phệ.

- HaHa... tiểu tử này liền trả giá cho sự điên cuồng của mình.

Kế Vinh tràn cảnh như vậy cũng là ngạc nhiên không biết là chuyện gì đang diễn ra, nhưng cũng lo lắng không thôi, dù là tiểu tử đây lúc này đối với hắn là một cái xa lạ, thế nhưng dù gì cũng là con của đại ca hắn á, hắn liền quay lại nhìn đại ca mình lo lắng nói:

- Đại ca, hay là trận này đặt cược chúng ta vẫn nên hoảng lại, cứu người là quang trọng nhất.

- Làm sao mà cứu đây? có bắt hắn về chúng ta liền làm sao mà chữa trị.

Tình trạng này Minh Tuệ cũng là mới gặp lần đầu hắn cũng biết cơ thể là cái tình trạng gì hắn cũng là không dám manh động.

- Đại ca... nhưng mà...

Kế Vinh tiếp tục khuyên nhủ.

- Đợi xem tình hình trước mắt đã.

Minh Tuệ biết, trên người Anh Vũ là có rất nhiều bí ẩn, nhưng là nhi tử hắn không muốn nói nên hắn cũng không hỏi làm gì. Thế nên đối với đứa con này Anh Vũ là vẫn luông có lòng tin.

- Haha... ta liền biết ngươi là cái ngốc tử mà... trận đánh này liền không nhọc công ta rồi.

Thanh Hạo lúc đầu khi biết Anh Vũ vậy mà không vận dụng kình lực liền có thể kéo dài cho đến bây giờ trong lòng liền không khỏi tia ghen ghét, nhưng lúc này đây thấy Anh Vũ vậy mà đã nổ tung mà chết liền cười rất vui vẻ, không khỏi mắng Anh Vũ là một cái đại ngốc tử tự mình hại mình.

- Ngọc Ấn! ngươi nói là ruốc cuộc cơ thể ta mà chuyện gì xảy ra.

Anh Vũ mặt dù đau đớn nhưng lúc này đây hắn cũng đã quen với nó, lúc này so với lúc trước khi hắn dùng nguyên lôi bạo kích đến thúi da thúi thị thì bây giờ chả nhằm nhò gì với hắn, hắn liền điều tiếc sự bình tỉnh hướng ngọc ấn hỏi:

- Là trận pháp cổ long có vấn đề, ta nghĩ là do con kim long kia ý thức mơ hồ nên đã có sai sót.

- Vậy cơ thể ta như thế nào.Anh Vũ lo lắng hỏi.

- Nếu là người thường mà như thế này điên cuồng hút thiên địa linh khí thì không tránh khỏi bạo nổ mà chết, thế nhưng thể chất của ngươi so với người thường mạnh mẽ hơn nhiều cho nên ngươi có thể kéo dài đến hai canh giờ.

Ngọc Ấn giải thích.

- Hai canh giờ... ngươi nói là hai canh giờ sau ta liền nổ tung mà chết sao...

Anh Vũ nghe ngọc ấn nói cũng không có mất bình tĩnh, hắn cũng đã mấy lần đối mặt với sinh tử, liền lần này dày dạn hơn nhiều nên cũng không vì vậy mà mất bình tĩnh.

- Không có cách nào,trừ khi là ngươi có thể sửa được trận pháp trên cơ thể ngươi giúp nó trở nên hoàng chỉnh.

Ngọc Ấn nói.

- Nhưng mà ta không hiểu trận pháp thì làm sao mà sửa.

Anh Vũ lắc đầu cười khổ, hắn cho dù là có tâm muốn sửa nhưng hắn chả hiểu cái mô tơ gì cả thì làm sao mà sửa, nhưng hắn cũng quyết không từ bỏ ý chí muốn sống của hắn được, lúc này Anh Vũ ngồi xuống xếp bằng nhập định quang sát trận pháp trên người.

- Haizz.. lúc này liền xem vào tạo hóa của ngươi.

Ngọc Ấn về trận pháp hắn cũng không hiểu, chỉ có thể chúc Anh Vũ may mắn mà thôi.

Câm y lúc này cũng là lao lên chắn ngang Anh Vũ trước mặt.

Thư Kỳ cùng mọi người cũng lo lắng nhưng cũng chỉ biết đứng ngoài nhìn vô, sợ lại gần sẽ làm Anh Vũ phân tâm.

-Nguy.. tiểu tử này đã đột phá luyện thể tầng chín, nếu cứ tiếp tục như vậy mà đột phá đến nhân nguyên cảnh thì nguy.

Kế Vinh lúc này cũng dường như lo lắng, hắn là vẫn biết một người muốn đột phá nhân nguyên cảnh trước hết cần phải có cảm ngộ nguyên tố giúp thức tỉnh nguyên tố bổn nguyên trong cơ thể, ngược lại nếu là chưa được điều này mà đột phá thì sẽ cảnh giới sẽ là không có tiến bước được nữa.

Minh Tuệ sao lại không biết điều này nhưng bây giờ hắn làm sao mà ngăn đây, hắn đã thấy được Anh Vũ tình hình nếu mà cứ thế dừng việc thăng cấp thì con trai hắn sẽ nổ tung mà chết, nhưng cũng lại không biết con trai hắn lại là như thế nào, nguyên tố bạo loạn sao? hắn cũng là lần đầu tiên thấy nên cũng chỉ đánh đứng bên ngoài lo lắng mà thôi.

- Vậy mà tên này lại một lần đột phá... ruốc cuộc là chuyện gì xảy ra?

- Ngươi cái gì mà la hét, ta đoán là bị luồng nguyên tố bạo loạn gây ra... lên cấp thì đã sao, với nguyên khí cuồng bạo như vậy hắn chết không nghi ngờ.

- Đúng vậy, nếu không chết cũng chỉ là phế nhân.

- Ngươi là ý gì?

- Ngươi không biết?... với luồng nguyên khí cuồng bạo như hắn thì rất có khả năng tấn cấp nhân nguyên cảnh, nhưng nếu như không có cảm ngộ nguyên tố thì việc tấn chức nhân nguyên cảnh cũng đồng nghĩa với việc hắn về sau sẽ không bước được bước tiếp theo.

- Đúng là vậy...

Đám binh lính nhân nguyên xung quanh không ngừng nghị luận.

Anh Vũ lúc này dường như đã đột phá đến bính cảnh, hắn đã có kinh nghiệm giác ngộ nguyên tố, thế nhưng là hắn bây giờ dòng máu trên người Lưu gia cũng đã thức tỉnh, nếu cứ như vậy mà đột phá thì hắn cũng giống như trước kia chỉ là một cái song hệ nguyên tố, hắn không muốn như vậy nên lúc này liền điên cuồng kiềm chế.

- Đó là cái gì?

Bỗng nhiên Anh Vũ dường như bên trong cổ trận cơ thể hắn liền phát hiện được có cỗ khí tức cổ quái bị vết máu cổ long làm cho tắc nghẽn, nhưng hắn cũng không xác định được đúng chính xác hay không. Bây giờ nếu hắn sai sót thì hắn sẽ nỗ chết không nghi ngờ, nhưng là tình hình trước mặt hắn đành liều một phen.

Anh Vũ điên cuồng vận động nội kình chạy ngược lại hướng vết máu đó đến, lúc này từng chút từng chút một xóa đi vết máu ấy.

- Ầm... ầm...

Cơ thể hắn nguyên khí điên cuồng vận động mãi cho đến khi từ từ phai dần, Anh Vũ lúc này dường như đã lấy được bình tĩnh trở lại từ trong cơn đau nhức mở mắt từ từ đứng lên.

- Ruốc cuộc là chuyện gì xảy ra, vậy mà dừng lại được.

Mọi người lúc này dường như vỡ òa trong kinh ngạc.

Chương 35: Vũ nhục Thanh Hạo

- Cảm ơn ngươi cứ vậy mà đợi ta, chúng ta liền có thể chiến tiếp được rồi.

Anh Vũ cơ thể liên tục liền lên hai cấp bậc, có thể nói tinh thần của hắn rút này rất sảng khoái hơn bao giờ hết, lại nhìn tên trước mặt này vậy mà có thể kiên nhẫn chờ hắn á, Anh Vũ biết tên này không phải là đợi hắn đột phá mà là đợi hắn sớm chết đi, dù gì Anh Vũ cũng là người hoàng thất cứ như vậy mà chết tên này cũng đỡ phải phiền phức.

- Ngươi vậy mà không chết.

Thanh Hạo không thể tin nổi, với sự cuồng bạo của nguyên khí đó, hắn đứng nơi này cũng là cảm thấy áp lực nhưng không ngờ Anh Vũ là người hứng chiệu vậy mà liền có thể chịu nổi đến ba canh giờ, bây giờ hắn thậm chí còn nghi ngờ Anh Vũ có phải là người hay không. Nhưng cho dù hắn có thể chịu nổi, lại có thể đột phá đến hai cấp nhưng hắn vẫn là không tin Anh Vũ như thế nào một cái luyện khí người liền có thể làm gì được một nhân nguyên cảnh như hắn, vì vậy hắn cười lạnh nhìn Anh Vũ nói:

- Như vậy thì đã sao nào, kiến hôi cũng chỉ là kiến hôi.

- Đại ca, mặt dù Vũ nhi của huynh đã lên được luyện khí tầng cửu cấp thế nhưng dù sao đối thủ hắn vẫn là một cái nhân nguyên trung kỳ, đúng là không thể đối phó được... hay là tạm gác chuyện này lại chúng ta vẫn nên ra mặt.

Kế Vinh mặt dù cũng biết Ann Vũ có điểm lợi hại, là một cái thiên phú không tệ người, thế nhưng tiểu tử này mới một lần tiếng hai cấp nguyên khí có phần không thể tránh khỏi nội kình không ổn định, với lại đối thủ hắn là một nhân nguyên cảnh nắm giữ nguyên tố bảo mệnh thì làm sao có thể thắng được.

- Ngươi cứ xem đi rồi sẽ biết.

Minh Tuệ cũng nghĩ như Kế vinh, thế nhưng hắn lại nhớ đến một chuyện lúc sáng, Vũ nhi của hắn có thể dùng luyện khí tầng bảy đã có thể cùng một cái nhân nguyên sơ kỳ ương ngạnh đối kháng, lúc này Vũ nhi của hắn đã mạnh hơn lúc sáng, hắn liền có thể tin tưởng Vũ nhi của hắn có thể đối phỏ với Thanh Hạo, nếu không thì đã sao, hắn cũng đã ở đây nên cũng không sợ tiểu tử này có chuyện.

- Nhưng mà đại ca...

- Yên tâm đi, không phải có chúng ta ở đây sao.

Kế Vinh lại nhắc nhở nhưng bị MInh Tuệ cắt lời.

- Ngươi là cái thứ đàn bà sao, liền nói nhảm nhiều như vậy làm gì.

Anh Vũ cười lạnh nhìn Thanh Hạo nói.

Thanh Hạo nóng giận gầm lên:

- Tiểu tử cuồng vọng, chịu chết đi... kiếm vũ quyết....

- Chúc tài mọn.

Anh Vũ cười lạnh nói..

- Kiếm chiêu...

Thế nhưng chiêu thức kiếm pháp của Anh Vũ lại khá chậm cũng khá đơn giản, mặt dù tộc độ hắn nhanh nhưng công pháp lại thô thiển, đối với võ giả việc nắm giữ võ kỹ tốt cũng là yếu tố quyết định thắng bại, võ kỹ càng cao thì cần nhờ vào thiên phú lĩnh ngộ càng cao.Mặt dù gia tộc Đỗ gia vẫn xuất ra địa giai võ kỹ, thế nhưng Anh Vũ đang là ở tầng luyện khí người đương nhiên Anh Vũ vẫn chưa được gia tộc cấp cho võ kỹ địa giai được.

Võ kỹ cũng chia làm bốn cấp bậc thấp nhất là phàm giai, cấp bậc này chỉ để cho những người trong người còn ở thể nội kình có thể sử dụng, nếu như con người có thể đột phá lên nhân nguyên thì nội kình trong cơ thể sẽ dần dần chuyển hóa thành linh nguyên khí, đó là khí tức của nguyên tố, cho đến khi đạt đến cấp bậc đế cấp thì nội kình trong cơ thể mới triệt để chuyển hóa thành linh nguyên khí. Khi đó tốc độ sử dụng của võ kỹ địa cấp trở lên mới phát huy tuyệt đối. Trên địa cấp giai võ kỹ là thiên giai, võ kỹ này là những võ kỹ hộ sơn của gia tộc lớn, người thường muốn có không thể dễ dàng. Phía trên thiên giai là thần giai võ kỹ, nghe đâu chỉ có chưởng khống giả mới có thể lĩnh ngộ được.

- Haha, liền dùng cái công phu mèo vào để đối phó ta, đúng là người rừng kiến thức không có.

Thanh Hạo khinh thường cười, hắn lại một kiếm hướng Anh Vũ đi tới:

- Thu thủy kiếm ý.

Thanh Hạo là người thuộc hệ thủy liền một kiếm này nguyên tố nước lăng trên thân kiếm phi thân tới, Anh Vũ lúc này liền kê kiếm lên đỡ lấy nhưng thân kiếm như một dòng nước thẩu thấm qua kiếm Anh Vũ, cứ như thế lưỡn kiếm cấm lên trên vai Anh Vũ.

- Haha... mạng ngươi thuộc về ta.

- Vũ......Mọi người thấy Anh Vũ chịu một kiếm không ngừng lo lắng gọi.

- Ngươi vui mừng cũng hơi quá sớm.

Anh Vũ cười lạnh, trên nắm tay không ngừng vận động nội kình gầm lên:

- Thức thứ ba hổ quyền mị Ảnh...

- Phành...

Một quyền này Anh Vũ là đã dùng giác quang thứ sáu trên người cảm nhận điểm chết trên người Thanh Hạo mà đến, liền như vậy nguyên tố bảo mệnh trên người Thanh Hạo vì thế rạng nức, lại chịu sự cuồng bạo của nội kình mà Anh Vũ đánh trúng liền cứ thế văng ra đập vào cấy trụ ngay chính diện cửa vào.

Anh Vũ trong lúc dao chiến đã thấy được những võ kỹ mà hắn thi triễn lúc này trước mắt nhân nguyên cảnh chỉ là thứ rác rưởi, liền không thể dùng cái này để tiếp cận được đối thủ, mặt dù có thể cảm nhận được dòng chảy nguyên tố trên người đối thủ thì sao, không động được tới cũng chỉ lả vô dụng, hắn liền nghĩ ra cách đỡ một kiếm này để đối thủ chủ quang buông lỏng để hắn có cơ hội một quyền phản kích.

- Vậy mà có thể thắng, đây là làm sao mà thắng.

- Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai...

- Nhất định là tiểu tử này ăn giang...

- Đúng, nhất định là thế....

Tất cả thấy thế miệng đều há to, không thể tin tưởng được vậy mà Thanh Hạo một nhân nguyên cảnh trung kỳ hàng thật giá thật lại không chịu nổi một kích của Anh Vũ á, đây là cái gì định nghĩa? hay là vẫn nói Anh Vũ là một cái người sử dụng tà môn, thế nhưng điều này là không thể, mọi người ở đây đều từng cái là nhân nguyên cảnh kỳ, ngoại trừ dân làng ra thì đôi mắt quang sát của bọn họ rất tốt, thì làm sao Anh Vũ gian lận mà không biết. Lại nói tên này lại mới được phong cho cái danh nghĩa hoàng tử, ăn mặt lúc này cũng là rất nổi bình thường lấy đâu ra như vậy lợi hại tà môn.

- Đại ca, ngươi liền biết...

Kế Vinh lúc này cũng ngây ngốc, cái này là gì bản lĩnh liền có thể lấy nhân nguyên tần lại có thể dễ dàng như thế phá vỡ được nguyên tố hộ thể, cái này là trước giờ hắn chưa từng nghe qua. Hắn lúc này lại cho Anh Vũ là đang luyện thiên giai võ kỹ đi, liền có thể như vậy mà vượt cấp giết địch, thế nhưng lại lấy luyện khí tầng của tiểu tử này thì luyện võ kỹ địa giai còn là không thành đừng nói là cho tên tiểu tử này thiên giai võ kỹ thì hắn lấy cái gì mà luyện. Hắn nhìn lại đại ca mình thì thấy Minh Tuệ đang mỉm cười, liền biết vị đại ca này là biết được chuyện gì đó liền quay lại hỏi:

- Đại ca, người đã biết việc gì liền nói ta nghe.Minh Tuệ cười thần bí nói:

- Việc này đúng xác thật là ta biết chút ít, thế nhưng không phải là người một nhà ta liền sẽ không nói.

Kế Vinh làm sao không hiểu tâm kế của lão ta được chứ, nhưng đây là hắn rất tò mò, với lại lấy tiểu tử này là con rễ đích thực là rất đáng, liền nói:

- Đại ca!.. ngươi là đang xem thường ta, chuyện mà ta hứa nhất định là sẽ làm được.

Minh Tuệ dường như đã đạt được mục đích của mình nên cũng tươi cười nói lại những gì mà Anh Vũ lúc trước đã từng nói. Minh Tuệ biết cái tên đệ đệ kết nghĩa này của hăn là một cái người trọng chữ tín, mặt khác là một cái bao che khuyết điểm cho người nhà, nếu được hắn chấp thuận hôn sự này thì với tính cách của hắn sẽ không làm gì có hại đối với Anh Vũ, việc che dấu sẽ làm mối quang hệ thêm xa cách mà thôi.

Kế Vinh nghe xong thì há mồm không tin tưởng, trên thế gian này ngoại trừ có năm giác quang vậy mà lại còn có cái giác quang này tồn tại, lại còn cảm ứng được dòng chảy của nguyên tố trên người võ giả. Mặt dù hắn nghe có chỗ hiểu chỗ không, thế nhưng, việc xảy ra ngay trước mắt hắn cũng không có lời nào phủ nhận Anh Vũ là đang nói ngoa, liền lại biết cái giác quan này cỡ nào lợi hại.

- Đại ca! đứa con rể này ta muốn rồi.

Kế Vinh chỉ có một người con gái, lại là một cái chung thủy người nên từ khi vợ hắn bỏ đi hắn cũng là không có cưới thêm thê thiếp. Nếu như mà đại ca muốn đẩy Anh Vũ về nhà hắn nói không chừng mấy mươi năm sau lâm gia quân của hắn sẽ xuất hiện một chiến thần á.

Minh Tuệ cười gật đầu hài lòng.

Thanh Hạo lúc này toàn thân đau nhức được thủ hạ dìu dậy, hắn oán giận nhìn Vũ rặng từng chữ nói:

- Ngươi... ngươi... làm sao có thể làm được.

Anh Vũ một chiu này là muốn lấy mạng Thanh Hạo, người có sát ý với hắn không thể giữ được, nếu không sẽ là một tai họa ngầm, mặt dù là hắn không sợ tiểu tử này như thế nào đối phó hắn, nhưng lại sợ là làm liên lụy những người xung quanh mà hắn muốn bảo vệ nên Thanh Hạo là không giữ được. Anh Vũ lúc này tiếu ý cười nói:

- Đây là nhân nguyên cảnh đấy sao.... sao lại ngay cả một kích đều không chịu được... Thanh Hạo công tử xin lỗi á... ta là không nghĩ ngươi yếu như vậy.

- Phốc...

Đám người dân làng phía sau đều không thể nhịn được cười, chỉ có đám A Quang tuổi trẻ khí thịnh chả sợ gì cả mà bậc cười.

- Oa... haha... ta liền biết đại ca uy vũ...

Đám binh lính theo sau Thanh Hạo thì lúc này tức giận đỏ mặt tía tai, lại thầm mắng cái tên thiếu gia của bọn họ là một tên phế vật liền ngay cả một cái luyện khí người vậy mà đánh không lại.

- Phụt...

Thanh Hạo dưới sự chế nhạo của Anh Vũ, đứng trước những con mắt khinh thường của mọi người thì không khỏi tức giận phun ra một ngụm máu tươi sau đó liền bất tỉnh tại chỗ.

- Thiếu gia... ngươi làm sao... mau đưa thiếu gia về.

Nhìn Anh Vũ trào phúng, bọn họ mặt dù có chút không cam lòng, thế nhưng không cam lòng thì làm sao, nếu Thanh Hạo cứ thể chỗ này mà chết thì mạng của tất cả bọn họ đều phải chôn cùng, nên liền khiên Thanh Hạo rời đi.

- Haha, tên nhóc này đúng là thú vị... giống phong phạm ta năm xưa.

Kế Vinh nhìn một màng này lại không nhịn được liền phá lên cười.

Minh Tuệ cảm thấy Anh Vũ là một cái người có dũng có mưu, có dũng khí là dám cùng một người có tu vi cao hơn mình mà cứng đối cứng, hay là dàm từ trong cuộc chiến đột phá, lại còn một dám lấy thân mình đỡ một kiếm để bắt lấy kẻ địch. Còn mưu là có thể nghĩ ra được việc dùng thân đỡ kiếm rồi từ đó nắm lấy nhược điểm của kẽ địch mà thắng, lại còn có thể chọc cho đối phương tức giận thổ huyết đẩy lui được đám binh lính trước mặt, bao nhiêu đó cũng đã khiến hắn tự hạo mỉm cười vui vẻ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau