CHƯỞNG KHỐNG TINH KHÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chưởng khống tinh không - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Cứu người

- Nội Kình trong cơ thể ngươi sao lại còn mạnh hơn ta... ngươi... ngươi...

Giọng nói của Đoạn thúc trở nên rung rung rồi nói tiếp:

- Đã là luyện khí tầng sáu tầng.

Mọi người nghe vậy đều đoi mắt tròn xoe ngạc nhiên.

Mới ngày trước Thư Kỳ mới chỉ có luyện khí tầng hai tầng liền hai ngày không thấy đã là một cường giả luyện khí tầng sáu tầng, đây đúng là điều mọi người không thể tin nổi, nếu mọi người không phải là người tu luyện liền đã cho rằng luyện khí tầng đều dễ như vậy mà luyện. Thế nhưng không phải, A Quang đã mất mười mấy năm cũng chỉ có thể vẻn vẹn luyện khí tầng hai, Đoạn thúc cũng như vậy, hơn bốn mươ năm tu luyện hắn mới lên luyện khí năm tầng như bấy giờ.

- Cha... là Anh Vũ đưa ta cái này.

Nàng lấy lọ nội kình đan mà nàng đã nhận được từ Anh Vũ đưa cho cha mình xem.

- Cái này...

Đoạn thúc cầm lọ đan dược lên trên đó có ghi:" Hạ phẩm nội kình đan", liền bất khả tự nghị, cả vạn huyền thiết mới được một lọ á, vậy mà tiểu này cái gì mà ngưu bức lại đưa cho con gái mình á, hắn tiến cấp chậm chạp một phần là linh khí ở đây cơ hồ rất mỏng, thứ hai nữa là thôn dân như hắn không có đan dược phụ trợ. Hắn bây giờ liền nghĩ con gái hắn vậy mà có phúc á, làm chê như hắn cũng dậy lên lòng nghi kỵ.

- Đoạn thúc là thứ gì đan dược liền lợi hại như vậy.

A Quang, A Tú cũng tò mò nhìn Đoạn thúc hỏi.

- Là nội kình đan á.

Đoạn thúc cười khổ trả lời.

A Quang cùng A Tú đều há hốc mồm á, liền một lọ cũng là một vạn hạ phẩm huyền thiết, đúng là người so với người tôn quý liền tức chết người á.

A Quang nhìn Anh Vũ không khỏi đầy ái mộ nói:

- Tiểu huynh đệ à, ngươi là cái gì thân phận á... đan dược này ngươi còn hay không liền để vị đại ca này xem chơi.

- Muốn liền cầm lấy.

Anh Vũ mỉm cười đáp, sau đó liền ném lọ nội kình đan lên người hắn.

Hắn cảm thấy A Quang này là cái làm người không tệ á, liền một lọ hạ phẩm nội kình đan đưa hắn đều không đáng nói, huống hồ trên người hắn kim tệ cũng không thiếu liền ra ngoài mua thêm một ít là được, lại nói trong tay hắn cũng không thiếu linh thạch, liền tìm đến một ít đan dược trung phẩm thậm chí là thượng phẩm liền không thành vấn đề.

- Á.. ngươi... ngươi vậy liền cho ta.

A Quang cằm lọ đan dược nâng niu ngây ngô cười.

- Sao... không muốn?... Vậy thì đưa lại đây.

Anh Vũ tâm tình vui vẽ liền trêu đùa.

- Không... không... ngươi là cái đại nhân vật chẳng lẽ một đại nhân vật như ngươi liền chấp nhất một tiểu nhân vật như ta.

Miệng nói tay liền cầm lọ đan dược nhét vào trong túi áo.

Đoạn thúc mặt dù vui vẻ nhưng cũng rõ một sự tình, đối với linh khí mỏng manh nơi này liền có đan dươc phụ trợ cũng không thể nào tiếng giai nhanh như vậy, thế nhưng đây là kỳ ngộ của bọn họ, hắn cũng không muốn hỏi nhiều, chỉ cần con gái hắn tốt liền được.

- A Vũ hay quá, ngươi về rồi... A Ngốc lại đói rồi.

Tên tiểu tử này đúng giờ ăn lại mò ra, không có chuyện gì thì lăng ra ngủ, đúng là ngốc ngếch cũng có cái lợi của nó, nhàn nhã không có ưu tư, Anh Vũ cười cười sờ đầu hắn nhìn mọi người lại hỏi:

- Mọi người... lương khô ta đưa cho các ngươi còn không.

- Sáng hôm nay liền đã dùng hết.

A Tú ngượng ngùng đáp.

Anh Vũ nghe vậy từ trong tay lại lấy ra một ít đưa cho mọi người.

- ---------

- Nhìn kìa, là sói... sói đó... mọi người mau chay

- Đúng là lũ dân đen, như thế đã dọa sợ được các ngươi, tất cả đứng lại cho ta.

Tên tiểu đội trưởng dẫn dắt đám thanh niên trai tráng trong làng lúc này cười lạnh, sau đó lại nhìn đám người mình ra lệnh:

- Các người liền lên giệt sát bọn chúng.

- Nhận lệnh.

Bọn chúng là tổ hợp năm người luyện khí tầng năm há lại sợ đám sói hoang chưa thức tỉnh thú hồn được chứ, liền lao điên cuồng giết, thế nhưng bọn hắn càng giết mùi máu càng nồng đậm dẫn dắt càng nhiều yêu sói, ngay cả sói vương cùng lần mò đến

- Đội... đội trưởng, ngài mau nhìn.

Lúc này một tên giáp vệ phát hiện phía trước nguyên tố ba động liền hướng nơi đó nhìn tới, lại thấy một cặp mắt dã thú đỏ ngầu gắt gao nhìn bọn hắn, trên người tỏa ra ánh sâng kim quang chói lóa.- Là.. là yêu sói đã thức tỉnh thú hồn sao, trong cánh rừng linh khí mỏng manh làm sao có thể.

Tên tiểu đội trưởng toàn thân run rẩy liền nói.

Hắn không thể tin được một cái nơi khỉ ho cò gáy này thiên địa linh khí mong manh lại sinh ra yêu thú thức tỉnh thú hồn cường đại, hắn dù có hung hăng càng quấy nhưng cũng chỉ áp dụng cho kẻ yếu, còn cái thứ sinh vật cường đại trước mắt thì liền rung rẩy. Hắn liền hét lớn:

- Bỏ cái bọn dân đen này lại đi... mau... mau chúng ta liền trốn.

Tất cả lúc này hoảng hốt, ba chân bốn cẳng chạy tán loạn.

------------------------

- Là tiếng gì

Trong hang động lúc này, mọi người đang gặm từng mảnh lương khô cuối cùng mà Anh Vũ mang theo, hắn dự định ăn xong bữa cơm này liền xuống núi tránh để cho Tô mẫu phải lo lắng.

Nhưng mọi người lại nghe tiếng thất thanh la hét bên ngoài liền không kìm nổi đứng lên, A Quang tỉnh táo nói:

- Là tiếng dân làng... chắc có người bị yêu thú tấn công.

Đoạn thúc cũng gật đầu, muốn đi ra cứu người nhưng hắn lại cười khổ vì bất lực, ngay cả bọn hắn cũng đã trốn hai ngày bây giờ như thế mà ra liền không phải chiệu chết sao, mặt dù hắn có tinh thần trượng nghĩa đấy thế nhưng cũng không thể kéo mọi người vào chỗ chết được, nghĩ vậy hắn liền ngồi xuống tiếp tục ăn.

- Đi, chúng ta ngoài đó xem sao.

Anh Vũ đứng lên nói.

Hắn cũng không phải là lòng tốt gì, hắn vẫn chưa có thể xác định được mình lại có thể đối đầu trực diện được sói vương kia hay không, thế nhưng động tỉnh lớn như vậy hắn nghĩ trong làng ắc hẳng xảy ra chuyện nên đám dân làng mới kéo lên núi, hắn muốn tìm bọn họ để xác định rõ tình hình.

- Vị thiếu niên này ngươi xác định.

Mọi người đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên hỏi.

- Đúng! ta xác định

Anh Vũ kiên định gật đầu.

- Haha... ta biết ngươi liền nghĩa khí, đại ca liền liều cái mạng này theo ngươi... chúng ta đi.

A Quang sản khoái cười to.

- Không phải tất cả chúng ta, A Tú ở lại chăm sóc cho A Ngốc còn ngươi, Đoạn thúc cùng Thư Kỳ cùng một chỗ cứu người.

Anh Vũ phân công nhiệm vụ từng người.

- Còn ngươi thì sao.
Thư Kỳ biết tên này rất liều mạng sẽ không ngồi yên một chỗ liền quang tâm lo lắng hỏi.

- Ta?... ta đi chém tên sói vương kia.

Anh Vũ mỉm cười nói.

- Chỉ mình ngươi?... có quá nguy hiểm hay không?

Mọi người đôi mắt tròn xoe quang tâm lo lắng nhìn hắn hỏi.

- Yên tâm đi, lúc trước ta đã chém được nó bị thương, lần này ta đã là luyện khí tầng bảy, thù hận hôm đó liền hôm nay kết thúc.

Anh Vũ vừa nói cũng không quên phóng nội kình trong cơ thể ra, để mọi người an tâm.

Tất cả mọi người dường như hóa đá tại chỗ liền nghĩ Thư Kỳ tiến giai cũng không thoát được hắn liên quang, A Quang không nhịn được liền hỏi:

- Đây không phải song tu đạo lữ trong truyền thuyết đó chứ.

- A... ngươi nói cái gì.

Thư Kỳ nghe vậy liền đỏ mặt quát với A Quang.

- A Quang... cái tên chết bầm này, tiểu cô nương nhà người ta vẫn còn một tiểu hài ngươi liền nói bậy bạ gì đó.

A Tú liền hướng hắn ngéo lên hông hắn một phát áo trách, A Quang liền im lặng.

Anh Vũ tuy là người dày dặn nhưng bị tên A Quang này chọc cho mặt nóng rang một hồi, sau đó lấy thanh kiếm ra đưa nàng nói:

- Ngươi là vẫn nên cầm nó về.

- Không, ngươi giữ lấy mà dùng đi.

Nàng xua tay không nhận, Anh Vũ là đi đối đầu với sói vương còn nàng chỉ là đi đối đối kháng với lũ tạp mao lại nói nàng đã là luyện khí tầng sáu, đối với nàng cường đại hơn lúc trước rất nhiều liền giết không được cũng có thể dẫn mọi người thoát thân cũng có thể.

- Không được... ngươi cầm lấy để hộ thân, ta dùng quyền pháp liền cũng đã đủ.

Anh Vũ kiên định lắc đầu, không để nàng lại có cơ hội từ chối liền quay đầu phóng đi chỉ để lại cho mọi người một câu:

- Mọi người hành động.

- Ta nói cặp vợ chồng son nhà các ngươi như thế nào âu yếm làm ta đây cũng ghen ghét chết mất.

A Quang nói xong liền chạy đi, sợ còn lưu lại liền sẽ bị lão bà mình ngõe chết mất.

- Cái tên này... miệng chó không mọc được ngà voi, Thư Kỳ à, ngươi cũng đừng để ý đến hắn.

Nhìn thấy vị tiểu cô nương này sao lại mặt mỏng như thế dễ dàng liền đỏ mặt nàng cũng thấy bùn cười nhưng cũng không dám cười liền hướng Thư Kỳ khuyên.

----------------------------------------------

- Á... cứu ta.

Trong rừng không ngừng vang lên tiếng cầu cứu ta.

- A Quang ta tới đây, mọi người cằm binh khí lên cùng ta giết ra.

- Là A Quang, tiểu tử

A Quang là cái người sống lương thiện lun nhiệt tình giúp đỡ người khác, lúc này hắn mọi người liền hoang hô lấy lại tinh thần nhiệt tình hưởng ứng.

Đoạn thúc cùng Thư Kỳ giết ra, lúc này mọi người sĩ khí liền tăng mạnh không còn lộn xộn như trước nữa, Anh Vũ cũng gật đầu hướng nơi khác bay đi.

- Là Thư Kỳ đó sao... nàng liền lợi hại như vậy.

Mọi người nhìn thấy Thư Kỳ một người một kiếm xông vào bầy sói, bầy sói thấy nàng giờ không còn là sói nữa lại là như cừu bầy cừu lạc vào hang sói một kiếm đưa ra thì không chỉ một ngay cả hai ba con cũng có thể giết, mọi người thấy vậy dường như hóa đá ú ớ không nói lên lời.

- Huynh đệ à.. nàng bầy giờ là một cao thủ á... các ngươi cũng không cần ngạc nhiên đến như vậy.

Miệng thì nói như vậy nhưng A Quang cũng âm thầm cảm thán, cũng chỉ có trách ai bảo nàng bây giờ đã được người ta bao dưỡng rồi, với tiềm lực và tài sản của tên kia thì nàng rất nhanh chóng sẽ vượt xa bọn hắn

Lúc này Anh Vũ một thân một mình đang đối diện với con đầu đàn, hắn mỉm cười nhìn nó nói:

- Sói vương đại ca à, chúng ta lạ gặp mặt.

Chương 27: Tái chiến sói vương

Trong làng đá lúc này, sỏi đá mù mịt khắp nơi, tên thống lĩnh nhàn nhã bên trong tửu điếm nhỏ giữa ngồi làng tìm vài cô em hưởng thụ xuân quang.Những cô gái mà hắn tìm về trong lúc buồn chán là con gái của những nông phu trong làng, hắn liền bản tính hám gái sao có thể buông tha cho các nàng được. Không những thế, không ít thiếu phụ trẻ đẹp đều bị hắn nhắm tới. Có rất nhiều người bị hắn chơi chán liền bị vức đi cho đám đàn em bên dưới.

- Cẩu quang... ngươi chết không yên lành.

- Haha... ngươi cứ tiếp tục mắng á... nhìn người quằng quại bổn gia lại rất thưởng thức

Trong tửu điếm, nhiều tiếng khóc lóc chửi bới lại vang lên, nhưng cũng chỉ khiến đám súc sinh này càng nổi thêm thú tính cứ thế mà mạnh tay chà đạp.

Lại có rất nhiều người không chịu nổi sự nhục nhã liền cắn lưỡi tự sát, một màng thảm kịch này khiến không ít con trẻ phải mất mẹ, rất nhiều người già oán hận đôi mắt đỏ ngầu oán hận nhìn đám binh lính không bằng cầm thú này lao đến nhưng một người một người lao đến đều nằm xuống, vì thế họ chỉ đành nghiến răng nghiến lợi đứng một bên bảo vệ con trẻ.

- Tô Phi nương nương, hạ tướng thất lễ rồi.

Tô Thanh Hà bị tên thống lĩnh độc ác này kéo lê tới để xem kịch hay của hắn làm, một màng thảm cảnh này liền được nàng thu vào trong mắt.

Vì mẹ con nàng mà thôn quê của nàng phải tai bay vạ gió, bây giờ trong lòng nàng phải chịu biết bao nhiêu khổ sở của lương tâm giầy vò, nàng lạnh lùng nhìn hắn nói:

- Súc sinh cũng chỉ là súc sinh.

- Ba...

Tên thống lĩnh nghe nàng mắng như vậy cũng nhịn không được cứ như vậy cho nàng một cái tát, nhìn nàng mắng:

- Ngươi có cái gì liền cao quý, bổn tướng hôm nay liền chơi chết ngươi.

Sau đó hắn lại cầm tay nàng văng cả người nàng mạnh xuống đất.

- Tướng quân, đội thiết lang đã về.

Tức thì tên thuộc hạ thân mang khôi giạp vội vàng chạy vào báo cáo.

- Lão bà nương, ngươi cứ chờ đó.

Hắn tức giận bỏ ra ngoài.

- Hi vọng rằng con trai ta có thể thoát được tai kiếp này.

Nàng xác định được cho đến bây giờ A Ngốc không có ở trong làng, cũng không bị đám quang binh kia bắt được rất có thể là được vị thiếu niên kia đưa đi, nàng bây giờ cầu mong là vị thiếu niên có thể đưa A Ngốc bình an rời khỏi nơi này, thì nàng có chết cũng sẽ mỉm cười.

- Xảy ra chuyện gì?

Tên thống lĩnh ra ngoài nhìn thấy tiểu đội mà hắn phái đi áp giải đám dân đen toàn thân máu me mà về thì rống giận hét.

Nghe tướng quân mình rống giận hổi, thì bọn chúng không ngừng khóc lóc kể lại mọi chuyện, tên tiểu đội trưởng đứng ra lại nói:

- Tướng quân!.. là yêu sói đã thức tỉnh thú hồn tấn công chúng ta.

- Tướng quân bây giờ liền phải làm sao?... hay là chúng ta liền lên đó xem sao

Một tên thuộc hạ khác lại hướng hắn hỏi.

- Ngươi là cái ngốc tử à, là yêu thú thức tỉnh thú hồn đó, liền có thể so với thú bình thường sao... ta cũng không có muốn như vậy lên tìm chết... ta còn muốn hưởng thụ.

Hắn rống giận nói.

Mặt dù nhiệm vụ lần này rất trọng yếu, lại tưởng nghĩ đối phó với mấy tên dân đen nơi này liền đơn giản ai ngờ lại xuất hiện cớ sự bày. Bây giờ cũng không xác định được tên ngốc tử kia là sống hay chết liền làm sao ăn nói với cấp trên, lại nói hắn còn rất yêu mạng sống của mình á không muốn cứ thế mà đi tìm chết. Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể còn một biện pháp, hắn hướng đám thuộc hạ ra lệnh.

- Truyền lệnh xuống, nếu sáng ngày mai lại không có tin tức đám dân đen kia thì giết sạch đám dân làng còn lưu lại.

- Vâng.

Đám thuộc hạ nhận lệnh liền lui ra.


- Hống... ca... sát...

Giữa cánh rừng, một người một thú đang không ngừng vật lộn với nhau, Anh Vũ lúc này đã là cái luyện khí tầng bảy người cũng không còn yếu thế như trước, không những thế mấy lần giao tranh hắn cũng đã nắm thế chủ động cho riêng mình.

Từng tiếng nổ vang khắp khu rừng, cuộc chiến đã kéo dài hai tiếng đồng hồ, cây cối xung quanh hơn một nữa liền bị quyền kình cùng những móng vuốt sắc nhọn đốn ngã.Anh Vũ một quyền bạo ra liền làm cho yêu sói thân mang kim giáp cũng phải chiệu thua thiệt, nhưng cũng bởi vì nó khinh địch nên hắn có thể đảnh trúng dòng chảy nguyên tố cháy trên người nó. Nhưng tốc độ là sức mạnh của loài sói nên Anh Vũ cũng chịu thua thiệt không ít. Vì vậy cả hai thân ảnh lúc này đã không ít vết thương, máu đã loang lỗ khắp người.

- Sói đại ca à... ta lại lên đây, ngài lại tiếp ta một quyền.

Anh Vũ mặt dù bị thương khắp mình nhưng lại mỉm cười phóng lên, một quyền lại một quyền trùng trùng điệp điệp đánh tới hét lớn:

- Hổ quyền thứ thứ nhất không gian bạo.

- Oành... oành...

Một quyền nữa lại hướng sói vương đại ca đánh tới, lúc này vị sói vương đại ca này vết thương đã đầy người nhưng không như Anh Vũ, những vết thương này chính lạ bị Anh Vũ mỗi một quyền lại một quyền khắc sâu vào tận xương máu của nó, một quyền này lại bạo phát nó liền lui lại vài bước gầm lên dữ dội.

- Hống...

- Haha, tốt... soái đại ca ta tới tiếp.

Anh Vũ nắm đấm sắt thép lại hướng nó lao tới.

Con sói vương lúc nay không ngừng lui lại tránh né, nếu có người biết suy nghĩ gì thì có lẽ sẽ đoán ra rằng nó đang nghĩ tên trước mặt này đúng là một kẻ điên loạn đúng chất á, không những thế thú tính sao so với sói vương như nó còn cao hơn nhiều, bị thương khắp người như vậy lại còn có thể lao lên.

Con sói vương này sao lại biết những vết thương mà nó gây cho Anh Vũ chỉ là trầy xước ngoài da kia chứ, Anh Vũ lúc này cơ thịt cùng sương khớp rất rắn chắc rất cương khí nội kình đã gia tăng bảo vệ vì vậy so với lúc trước thì lúc này đại ca sói vương muốn tổn thương Anh Vũ là điều không dễ làm.Sói Vương lúc này cảm thấy không thể nhục nhã hơn liền gầm lên từng cơn giận dữ, vì ở nơi này nó là vương của các muôn thú liền kéo theo sự ba động của cả cánh rừng.

- Hú... hú...

Bầy sói đang đối kháng với đám người A Quang cùng đoạn thúc lúc này cũng gầm hú theo, sau đó quay đầu bỏ đi.

- Chúng nó đã bỏ đi... đi rồi á... Hoang hô.

Từng tiếng reo hò vui mừng của mọi người la lên, nhưng A Quang lại không nghĩ đơn giản như vậy, đã hai tiếng đồng hồ trôi qua đã có quá nhiều người đã bỏ mình nếu tiếp tục kéo dài thì trừ khi yêu sói bị giết sạch, nếu không bọn chúng sẽ có nhiều thương vong hơn. Nhưng ngay lúc này chúng nó liền bỏ đi, bỗng nhiên hắn nhớ đến gì đó liền nói:

- Nguy... Anh Vũ gặp nguy hiềm.

Hắn liền nhìn lại xung quanh thì phát hiện Thư Kỳ đã hướng theo bầy sói rời đi mà đuổi theo, A Quang lắc đầu cười khổ chính mình suy nghĩ chậm chạp cũng liền phóng đi.

- A Quang ngươi đi đâu.

Mọi người thấy hành động bất thường của hắn cũng vội vàng đuổi theo.

Đuổi theo một hồi khung cảnh trước mắt lại khiến mọi người trợn mắt há mồm, cây cối xung quanh đều bị đốn ngã, một mảnh rừng già sầm uất lúc trước lúc này liền biến thành bình địa, thấp thoáng trong đó một bóng người thân hình máu me cùng đám yêu sói, đang đùa dỡn. Không sai bọn họ nghĩ là đùa dỡn, vì bóng người trong đó thân ảnh dường như nhảy múa, một quyền phong bạo thì một con rồi một con lại nằm xuống.

- Hắn là ai... liền như vậy mà lợi hại.

- Đúng là rất bá khí.

- A Quang! ngươi liền biết hắn lài ai không?

Mọi người nghi hoặc nhìn A Quang hỏi.

- Hắn à... liền các ngươi cũng biết, là kẻ hôm qua giết Chu Tề.

A Quang mỉm cười nói.

- Là hắn... Không ngờ hắn lại mạnh như vậy.

Mọi người ngỡ ngàng nhìn.

Bọn họ đêm hôm trước cũng góp vui xem náo nhiệt liền biết cái tên này, thế nhưng cũng chỉ là nhìn qua đánh đấm vài đường mà thôi, hôm nay lại thấy đối diện với bầy sói cái tên này liền chân chính thể hiện thực lực, mọi người liên tưởng đến một màng đêm đó liền cũng xem là đùa nghịch của tên tiểu tử này mà thôi.

- Sao đến cả Thư Kỳ cũng lợi hại như vậy.

Nghe vậy, mọi người đều nhìn lại, Thư Kỳ lúc này cũng đã tham chiến chuôi kiếm tung bay cùng một bên chém giết.

- Đấy là được tên kia bao dưỡng.

A Quang cười thần bí lại nói tiếp:

- Ngươi không biết đâu, tên kia trong người toàn là bảo vật... liền lấy một thứ ra nhất định sẽ dọa chết các ngươi.

- Lợi hại như vậy.Mọi người đều ồ lên.

- Đương nhiên.

A Quang cười thần bí trên gười liền mốc ra lọ nội kình đan mà Anh Vũ cho khoe khoang nói:

- Đây là một lọ nội kình đan, giúp việc đột phá bính cảnh trở nên dễ dàng.

- Quả nhiên là nội kình đan, ta nghe nói một lọ như vậy liền đáng giá cả vạng kim tệ á.

Mọi người ánh mắt nóng rực nhìn lọ đan dược không khỏi khiến cho A Quang đôi mắt dật dật cằm lọ đan dược vội vàng thu vào nói:

- Các ngươi ánh mắt này là cái gì ý tứ... đây là hắn cho ta.

- Liền hắn cho ngươi?... không có khả năng... ta hoài nghi ngươi là trộm lấy đấy... hay là ngươi nói ngươi là người cũng được hắn bao dưỡng.

- Sao không thể chứ... A Quang nhà ta cũng là sắc nước hương trời đấy.

- Haha...

Mọi người đều òa lên nhìn A Quang cười to.

A Quang nghe bọn họ trêu ghẹo liền giận tím mặt nói:

- Ta không có biến thái như các ngươi... ta và hắn là đồng sinh cộng tử thân như huynh đệ... hắn liền cho ta cái này.

- Là như vậy.

- A... ta cũng muốn thành cường giả á... ta quyết định rồi, sau này ta sẽ cũng hắn lăng lộn.

- Ta cũng vậy.

- Ta cũng vậy nữa.

Mọi người gật đầu đôi mắt nóng rực nhìn Anh Vũ như là thấy một đại mỹ nhân xinh đẹp, khiến Anh Vũ lúc này đang chiến đấu cũng có cảm giác lạnh cả người

-Ngươi sau này liền thành đại ca của ta.

Một tên đứng ra lời nói vừa dứt liền hướng phương hướng Anh Vũ bay tới.

- Đại ca, chúng ta cũng đến đây.

Mọi người lúc này cũng phát cuồng rồi liền nhảy ra hét lớn.

-A... Các ngươi, đây là ý gì á... thôi thôi vậy... đại ca ta cũng đến đây

A Quang lúc này liền sợ những tên tiểu tử này dực đi miếng cơm của hắn, liền ngay cả thân phận cũng không cần hét lớn lao theo.

Anh Vũ liền thấy một đám nhố nháo lao ra thì ngạc nhiên, mới trước đây thôi liền nhác gan sợ chết hô hét khắp cánh rừng, không ngờ chỉ mấy giờ đồng hồ không gặp lại dũng mãnh như vậy mà lao tới.

Thư Kỳ cũng cảm thấy khó hỉu liền hỏi

- Các ngươi chạy ra làm gì?

- Đại ca! Đại Tẩu!... chúng ta đến giúp các ngươi.

Bọn họ đều nhất trí đồng lòng nói.

- Đại ca?... Đại...tẩu?

Nàng khó hiểu lẩm bẩm nhưng lại nhìn chiến trường từ nãy giờ chỉ có nàng và Anh Vũ chiến đấu liền nghĩ ngay ra được bọn hắn đây là ám chỉ người nào á, liền đỏ mặt quay đi lại hậm hực nhìn cái tên A Quang chết bầm này, nàng nghĩ chuyện này không thoát khỏi hắn liê quang.

- Mọi người đừng làm rộn... đã đến lúc kết thúc cuộc chiến này... Thư Kỳ cho ta mượn kiếm.

Anh Vũ đang chiến đấu cũng không để ý mấy lời nói của bọn hắn liền sẽ nghe được chữ được chữ mất,hắn nãy giờ vốn dĩ kéo dài là thử xem thực lực của nàng là thế nào lợi hại, nhưng giờ đám A Quang lại bước ra kéo dài thời gian liền cũng không còn ý nghĩa nữa.

- Đoán lấy.

Thư Kỳ ném kiếm đến trước mặt Anh Vũ nói.

Anh Vũ tung người đón lấy chuôi kiếm sau đó hướng con sói đầu đàn hét lớn:

- Toái vũ sơn hà.

Một kiếm bổ nhào đến con sói vương cứ thế bị xuyên thủng máu me tung tóe khắp trời, Anh Vũ thu thú hồn đan đã kết tinh trong nó bỏ vào người liền xoay người hướng mọ người đi tới.

Sói vương đã chết, bầy sói thấy Anh Vũ liền hoảng sợ ba chân bốn cẳn đều chạy mất dạng.

Chương 28: Trúng Kế

- Đại ca uy vũ.

Từng tiếng reo hò vui mừng vang lên, bọn hó biết con sói vương này như thế nào lợi hại liền dọa chạy mấy tên quang binh kia vậy mà Anh Vũ liền một kiếm có thể giải quyết gọn gàn như vậy. Lúc đầu lao ra bọn họ cũng là có chút run rẩy, thế nhưng hiện giờ bọn họ liền cảm thấy may mắn vì lựa chọn của chính mình.

- Các ngươi đây là nói ta?

Anh Vũ cảm thấy khó hiểu mấy tên này là lao ra gọi ai, liệu có phải là nhận lầm người hay không, hắn xin thề với trời xanh từ nhỏ đến lớn hắn chưa bao giờ nhận tiểu đệ mà, liền mấy người này ra gọi làm hắn cũng rất có nhiều dấu chấm hỏi trên đầu.

- Đại ca thu dưỡng em đi.

Không dừng lại ở đó, bọn họ lúc này quỳ xuống nói làm Anh Vũ há hốc mồm tại chỗ, không chỉ có hắn mà Thư Kỳ cũng há hốc mồm khó hiểu, những tên này đây liền là cái chủ ý gì á.

- A Quang ngươi cũng tham gia, đây là cái chủ ý của ngươi sao?

Thư Kỳ thấy A Quang cũng là quỳ xuống liền nghĩ tới mọi vấn đề là tên này cầm đầu

- Thư kỳ... không đại tẩu, đại ca uy vũ như vậy là chúng ta nguyện ý cùng đại ca vào sinh ra tử kiếm cơm á.

Thư Kỳ nghe vậy liền đỏ mặt bất khả tự nghị rồi.

Anh Vũ thì cảm thấy buồn cười, đây là cái gì chủ ý, liền muốn cùng hắn kiếm cơm, hắn lại nghĩ đến các tay diễn võ kiếm cơm ngoài đường, đây không phải là muốn để hắn dẫn bọn họ mãi võ kiếm cơm đó chứ. Hắn nhìn mọi người lài nói:

- Các người cũng đừng gọi ta là đại ca, tuổi ta còn nhỏ hơn các ngươi, gọi vậy ta liền cảm thấy mất tự nhiên.

Bọn họ dường như rất cố chấp nói tiếp:

- Đại ca, ở cái thế giới này võ giã quy tôn, ngươi mặt dù tuổi nhỏ nhưng lại một thân tuyệt kỹ chúng ta liền nói ngươi đại ca ngươi liền thành đại ca của chúng ta.

- Đúng, đúng...

Anh Vũ dường như á khẩu á, nhìn những tên này cứ thế kiên định như vậy cũng chỉ có thể lắc đầu cười khổ, sau đó lại quay mặt về phía Thư Kỳ hỏi:

- Thư Kỳ! Đoạn thúc đâu.

- Ngươi không cần lo lắng, cha ta đưa những người bị thương về hang động tĩnh dưỡng rồi.

Nàng mỉm cười nói.

- Vậy thì tốt... đi chúng ta cũng tập hợp với mọi người thôi.

Anh Vũ gật đầu liền đề nghị.

- Vâng! Đại ca nói chí phải.

Bọn họ gật đầu liền đáp.

Anh Vũ thấy bọn họ như vậy thì rất đau đầu không biết xử lý thế nào cho phải.

- Tốt quá rồi, mọi người đều bình an mà về.

Đoạn thúc lúc này trong hang động thấy Anh Vũ cùng đám A Quang đã trở về đều tỏ vẻ vui mừng.

- Đoạn thúc! những người bị thương đều tốt chứ?

Anh Vũ quang tâm hỏi.

- Nhờ có thiếu hiệp ra tay tương trợ mà mọi người đều tốt.

Đoạn thúc nhìn Anh Vũ cười nói.

Hắn từ lúc gặp Anh Vũ tới giờ liền biết Anh Vũ là người sống không tệ, nói về nghĩa khí hắn cũng không kém, lại nói về thực lực liền là cái cường đại người. Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối cho con gái mình có duyên mà không phận, mặt dù con gái hắn được trời ưu ái sinh ra đã có sắc đẹp hơn người thế nhưng ở chung với Anh Vũ lại một việc vô cùng khó khăn, liền cái Anh Vũ là người có thân phận sao có thể lấy một cái thôn quê về làm vợ được chứ,

- A Ngốc, ngươi cũng ở đây à.

A Ngốc thấy Anh Vũ về thì vui mừng lẽo đẽo theo hắn, nhóm A Quang nhìn thấy thì ngạc nhiên lúc này có người mở miệng hỏi,

- Ta là cùng Anh Vũ một chỗ đến đấy.

A Quang nhìn mọi người cứ như vậy mà nổi nóng với mình nên hắn rất hoảng sợ liền núp sau lưng A Ngốc thò đầu ra nói.

A Quang thường ngày ngốc nghệch thường ngày bị bọn họ trêu đùa là điều không tránh khỏi, vì vậy hắn vẫn thấy cùng Anh Vũ một chỗ là tốt nhất.

- Vì ngươi mà tất cả dân làng bị bắt hết, vậy mà ngươi bây giờ vẫn còn ngây ngốc ở đây.

Đã có người không kìm được giận giữ rống giận nói.

A Ngốc càng ngày càng vùi đầu sau vào sâu vào sau lưng Anh Vũ.

- Đây ruốc cuộc là chuyện gì.

Mọi người nhìn Anh Vũ thở dài nói:

- Đại ca, chuyện là như thế này....Thì ra sau khi Anh Vũ dẫn A Ngốc đi, thì chiều hôm đó có một tóp quân lính tới bao vây ngôi làng nói là bắt phản tặc, nhưng điều kỳ lạ là bắt hết tất cả mọi người lại giải tới cổng làng sau đó là tìm mẹ con A Ngốc, thế nhưng chỉ có mình Tô di nương là bi lôi đi, tên thống lĩnh kia liền bực mình tra xét kỹ càng mọi người, sau đó lại phái trưởng làng cùng đám thanh niên trai tráng đi tìm cũng không thấy A Ngốc đâu. Về sau, tên trưởng làng kia sợ chết mà bỏ trốn khiến tên thống lĩnh kìa càng tức giận, liền giao cho bọn hắn ba ngày, nếu ba ngày sau không tìm được A Ngốc trở về thì cả làng đều bị giết.

- Người yêu cùng cả nhà ta đều bị bắt.

- Ta cũng như vậy, ba mẹ ta đã già liền cứ thế bị bọn hắn lôi đi sống chết không rõ.

- Lần này chúng ta bất đắc dĩ liền phải đưa A Ngốc quay về rồi,xin đại ca lượng thứ.

Bọn họ biết Anh Vũ cùng a ngốc rất thân thiết lại đánh không lại Anh Vũ, huống chi Anh Vũ là người cứu mạng bọ hắn, bọn hắn cũng không thể lấy oán báo ân được.

Anh Vũ đã từng nghĩ mẹ con A Ngốc có thù oán với ai đó, nhưng cũng chưa từng nghĩ lại dính liếu đến quang binh, nhưng A Ngốc nói gì hay chăng nữa thì cũng đã từng cứu hắn, cứ như vậy mà giao ra Anh Vũ quả quyết là mình không làm được. Nghe kể, hắn cũng tin chắc rằng đối phương cũng không phải hạng tốt lành gì nên nếu giao A Ngốc ra chưa chắc gì bọn chúng lại tha cho dân làng. Hắn nhìn mọi người liền nói:

- Đây không phải là vấn đề nhỏ, lại nói A Ngốc một thân ngốc nghếch cũng không phải là phản tặc gì.

Anh Vũ giả bộ suy tư lại nói tiếp:

- Ta đoán là đối phương nhìn làng các ngươi không vừa mắt nên mới tìm ra một cái cớ, dù có tìm được A Ngốc hay không thì mạng của các ngươi hay là người nhà của các ngươi đều là nằm trong tay bọn hắn.

Anh Vũ nói vậy đúng là nữa thật nữa giả, giả là dân làng không có thù oán gì với người ta chỉ có mẹ con a ngốc mới là trọng yếu, còn thật là mạng của cả dân làng đúng là nằm trong tay bọn chúng, nếu bọn chúng không có ý định giết sạch dân làng cũng không thể nào giam lỏng bọn họ.

- Vậy phải làm sao bây giờ.

Đoạn thúc cũng nhìn ra được vấn đề nên lo lắng hỏi.

- Các ngươi có tin tưởng ta không.

Anh Vũ nhìn mọi người nói.

Mọi người nhìn Anh Vũ do dự, chỉ có đám người A Quang nghe vậy liền kiên định nói.

- Đại ca, chúng ta liền gọi ngươi một tiếng đại ca liền nghe lời ngươi.

Anh Vũ gật đầu hài lòng nói tiếp:

- Tốt... nếu các ngươi liền tin tưởng ta, đêm nay liền tiến hành theo kế hoạch mà ta đề ra.

- Tốt, chúng ta đều theo ngươi.

Đã không còn lựa chọn nào khác, mọi người đều đồng thanh hô lên.

Lấy thuyết giáo của Anh Vũ, bọn họ nghe cũng đã hiểu vấn đề, lại nói Anh Vũ là cái người lợi hại nên bây giờ chỉ có Anh Vũ mới là người đủ bản lĩnh để dẫn dắt bọn họ cứu người.


- Đã sắp tới chưa.

Lúc này đoàn người thân mang khôi giáp cưỡi trên người là tê giác một sừng thú hồn cấp ba, có thể nói là tốc độ của bọn họ rất nhanh một đường hướng Làng đá phi như bay.

- Đại nhân sắp tới rồi

Người dẫn đường liền lên tiếng nói.
- Sắp tới là khi nào...

Tên cẩm bào buồn bực lại nói tiếp:

- Nếu lần này mà không tới kịp, Tô phi nương nương cùng nhị hoàng tử mà có mệnh hệ gì thì mạng chúng ta cứ như vậy mà khó bảo toàn.

Mọi người nghe vậy đều không khỏi rùng mình, đây là tử lệnh của thánh thượng cũng không thể đùa dỡn được liền cúng nghiêm túc hướng phía trước thúc ngựa.

---------------------------------------------------------

- Đại nhân, ngôi làng bốc cháy rồi.

Tên thống lĩnh lúc này vừa dùng bữa xong vốn dĩ tính đêm nay chơi bời cho đã để mai hắn rời đi, thế nhưng lúc này một tên thuộc hạ chạy vào báo cáo làm hắn điên tiết lên chạy ra nhìn sau đó mắng:

- Là tên chó hoang nào làm... khốn kiếp... mau mau đi dập lửa.

Hắn liền vào mặt cung trang cũng xông ra ngoài.

Lúc này trong một góc tối Anh Vũ cùng mọi người trốn ở đó liền thấy quang binh cứ như vậy mà chú ý đến đám cháy, Anh Vũ vội vàng nói:

- Cơ hội, mau xông vào cứu người.

Mọi người lúc này nhẹ nhàng theo Anh Vũ mệnh lệnh bắt đầu tiến vào nơi giam giữ mọi người.

- Bọn chúng còn mười tên đang canh giữ, tí nữa lại theo mệnh lệnh ta mà hành động.

Núp gần đó Anh Vũ nhìn vào liền có thể thấy được đám binh này cũng không phải gì cái thực lực quá mạnh cao lắm cũng chỉ là võ giả luyện thể tầng sáu người, thế nhưng đối với đám thanh niên dân làng trước mắt đúng là quá sức đối với bọn họ, hắn nghĩ lại ra lệnh tiếp:

- Thư Kỳ và đoạn thúc cùng ta xông trận trược, mọi ngươi hợp sức lại đánh lên năm người cùng hợp một tổ vây một kéo dài thời gian.

- Được.

Mọi người nghe vậy cũng nhất trí đồng thanh hô lên.

- Có người tập kích.

Anh Vũ lao lên liền cứ theess một tên ngã xuống, nhưng cũng làm đối phương phát hiện, lúc này Thư Kỳ cùng mọi người cũng lao lên theo.

Chứng kiến sự cường đại của Anh Vũ các tên vệ binh lúc này cũng không phản ứng kiệp, liền cứ thế đã chết sáu bảy tên, các tên còn lại đang cùng đám thanh niên trong làng quần ẩu cũng không có ham chiến liền hoảng sợ bỏ chạy. Anh Vũ sao có thể để những tên này bỏ chạy được chứ, nội kình điền cuồng phát ra hổ quyền hư không bạo cứ thế mà đi chấn ba tên đó rơi xuống miệng lại không ngừng thổ huyết.

- Cha... mẹ... ta đến cứu các ngươi.

- Con trai ta.

Cảnh đoàn viên tràn đầy nước mắt cứ thế diễn ra.

- Mẹ... vợ con đâu.

Lúc này nhiều thanh niên trai tráng lúc này thấy quần áo trên người của các thiếu nữ thiếu phụ trong thôn quần áo không chỉnh tề cũng bước ra khóc lóc kể lại tất cả những chuyện xảy ra với bọn họ.

Nghe một màng trước mắt thì nộ hỏa của bọn hắn đã dân cao đến tận mây xanh, có người lại mất đi người yêu, người mất đi vợ cũng là không kiềm nỗi được giận dữ, vũ khí trên người có đao dùng đao có kiếm dùng kiếm, rựa dùng rựa, không có gì thì dùng đá hướng đến ba tên lính còn lại mà nện, rống giận hét:

- Súc sinh... đền mạng đi.

- Đừng giết ta... á...

Ba tên lính kia thấy sự điên cuồng của mọi người đều hoảng sợ, có tên đã trúng một rựa đau nhức la hét thảm thiết, người dân lại túm lại không ngừng đánh một tên đã không chiệu nổi nữa liền chết, tên thứ hai thứ ba cũng không chống cự được bao lâu.

- Tô di... ngươi không sao chứ.

Tại một căn phòng giam bên cạnh Anh Vũ đã tìm thấy Tô Thanh Hà liền kéo nàng ra quang tâm hỏi.

- Sao ngươi lại ở đây... A Ngốc đâu.

Nàng thấy hắn liền bất ngờ, lại nhớ đến con trai nàng liền quang tâm hỏi.

- Tô di! người yên tâm, A Ngốc bây giờ đang ở ngoài, hắn rất an toàn, ta đưa người đi gặp hắn.

Anh Vũ mỉm cười nói.

- Sao ngươi lại đưa hắn về... Vũ! đừng lo cho ta... ngươi mau mang hắn chạy đi, chạy càng xa càng tốt.

Nàng lo sợ nói, thế nhưng mọi chuyện cũng đã quá muộn, lúc này một giọng cười lạnh thất thanh vang lên:

- Muốn chạy?... e là đã quá muộn.

Chương 29: Hóa điên

-Muốn chạy?... đã quá muộn... mau bao vây bọn chúng lại cho ta.

Tên thống lĩnh cười lạnh dẫn người áp sát người của Anh Vũ cười lạnh nói.

-Anh Vũ... Mẹ... cứu A Ngốc.

A Ngốc lúc này cũng được giải tới.

- A Ngốc... con trai ta...

Anh Vũ thấy Tô di nương cứ thế la hét vội vàng kéo nàng lại nói nhỏ:

- Tô a di người yên tâm... ta sẽ cứu hắn.

Nhìn Anh Vũ kiên định nói nàng bây giờ chỉ còn cách tin tưởng hắn liền buồn bã gật đầu.

- Hứa Tài... ngươi là kẻ phản bội.

A Quang lúc này thấy Hứa Tài, cái tên này vậy mà đứng chung hàng ngũ với địch liền biết tên này là cái tên phản bội bán đứng bọn hắn, nếu không thì bọn hắn cũng không có rơi vào hoàng cảnh như bây giờ, A Ngốc cũng không bị bắt liền rống giận mắng ầm lên.

- Ta là người phản bội... haha...

Hứa Tài cười lạnh nói:

- Từ trước đến giờ ta là người của phủ tướng gia lấy đâu ra phản bội.ư

- Thì ra, tên này là mật thám do phi đao thành cài vào.

Anh Vũ lắc đầu cười khổ.

Hắn trăm tính vạn tính cũng là không ngờ được trong hoàng cảnh này mà Phi đao thành đối phó với cái làng nho nhỏ nghèo nàng này vẫn còn giữ ám chiêu.

- Đừng phí lời... giết tất cả cho ta.

Người cũng đã nằm trong tay hắn, tên thống lĩnh lạnh lùng ra lệnh.

- Giết...

Đám giáp vệ tay căm thanh đao hướng người dân lao đến.

Anh Vũ thấy đám này lao lên cũng liền phi thân như bay lách người qua khỏi đám binh lính, trong vòng mấy giây ngắn ngủi liền áp sát tên thống lĩnh mập mạp kia quyền kình gặp nhau, chỉ trong vòng ba chiêu liền bắt được tên thống lĩnh này.

Không phải là tên thống lĩnh này yếu kém, thế nhưng đối với đồng cấp luyện khí tầng bảy thì hắn cũng chẳng là gì đối với Anh Vũ.

- Tất cả đều dừng tay cho ta.

Anh Vũ một tay chơ trụ tên thống lĩnh lại lạnh lùng nhìn nói:

- Đều dừng... dừng tay cho ta.

Tên thống lĩnh mập mạp cả người run rẩy nói, hắn đúng thật là vẫn còn yêu cái mạng nhỏ của mình không thể vị nhiệm vụ này mà bỏ mình được.

- Đại nhân.

Đám binh lính thấy vậy liền lùi lại bao vây Anh Vũ.

- Còn không mau thả người.

Anh Vũ lạnh lùng nhìn về phía bên A Ngốc nói.

- Thả người... thả người...

Mập mạp thân hình run run nói.

- Vâng...

Hứa Tài do dự một chút cũng lắc đầu thả A Ngốc ra.

- Mẹ...

A Ngốc khóc lóc chạy hướng mẹ hắn chạy lại.

- Con trai ta...

Bà vui mừng mỉm cười nhìn con tai chạy lại bên cạnh mình.

- Không hay, có cường giả nhân nguyên cảnh tới.

Ngọc Ấn lúc này truyền âm cho Anh Vũ nói.

Anh Vũ nhìn lên không trung thì nhận ra một bóng người toàn thân đỏ rực lao tới, chợt nhận ra có điều không ổn liền hét lớn:

- Không....

Chưởng ấn đỏ rực phát ra hướng A Ngốc lao tới làm Anh Vũ cũng không kịp đề phòng cứ như vậy trơ mắt nhìn nó lao tới bên a ngốc.- Mẹ...

A ngốc cũng không có phát hiện cứ thế chạy về phía mẹ mình, nhưng vừa tới gần toàn thân A ngốc cảm thấy nóng rực sau đó từ từ bùng phát cứ như vậy tiêu tán.

- Không.. con trai ta...

Tô Thanh Hà hét thảm ngất đi.

Một màng trước mắt khiến mọi người giật mình hoảng sợ, một sinh mạng đang sống sờ sờ vậy mà cứ như thế mất đi ngay cả thi thể cũng không còn,lúc này mọi người dường như cảm thấy cái thế giới nời quả thực quá tàn khốc.

Anh Vũ lúc này nhớ lại những ngày tháng trước kia cùng A Ngốc chơi đùa, mặt dù tên này rất ngốc thế nhưng đối xử với hắn là thật tình thật ý, nhớ đến Anh Vũ cười nói với hắn, lại nhớ đến Anh Vũ lời nói cuối cùng: " Anh Vũ cứu ta." Anh Vũ đôi mắt hắn trở nên đỏ ngầu nhìn người mặt áo đỏ đứng đó.

- Các ngươi đúng là đồ vô dụng cũng phải để ta ra tay, còn không mau giết hết đám dân đen này.

Tên áo đỏ nhìn đám lính lác trước mặt nói.

- Nhưng mà đại nhân... thống lĩnh ngài ấy...

Một tên tiểu đội trường đoàn năm người đứng ra hỏi.

- Ta với hắn ai là người quyết định đây... thứ vô dụng giữ lại cũng không có gì hữu dụng... các ngươi không ra tay hay là để ta ra tay.

Hắn rống giận nhìn đám thuộc hạ không ra gì nói.

Tên mập mạp ở trong tay Anh Vũ nghe vậy khóc lóc nhìn tên áo đỏ trước mặt cầu xin nói:

- Đại nhân cứu ta... xin hãy cứu ta á...

Anh lúc này dường như đã phát điên nội kình vận động lên lòng bàn tay rắc một cái, đầu tên kia đã văng xuống đất máu tung tóe khắp người,hắn lại phóng người nhảy qua đám quang binh lại từng quyền từng quyền một mà đánh chết.

- Đại ca...

Đám người A Quang thấy thế đều đồng thanh hô muốn lên trợ giúp lại thấy đôi mắt Anh Vũ đã đỏ ngầu toàn thân phóng ra đầy sát khí khiến cho mọi người không rét mà rung sợ.

- Giết... giết...

Anh Vũ la hét khí thế ngập trời bọn họ lúc này nhìn thấy Anh Vũ như không phải là người nữa mà là cái ma quỷ lao lên đòi mạng làm gì còn sĩ khí chiến đấu liền chạy tán loạn.

- Vũ....

Đoạn Thư lúc này nhìn hắn mà đau lòng.

Ngọc ấn trong người Anh Vũ không ngừng chửi ầm lên:

- Ngươi đây là điên rồi... điên thật rồi.. nội kình trong cơ thể ngươi đang tán loạn nếu còn kéo dài ngươi sẽ bạo loạn nổ tung á... mau mau ngừng lại.

Anh Vũ làm gì còn nghe được người khác kêu to gọi nhỏ chứ, hắn như một huyết sát tu la nhảy vào đám binh lính gặp người liền giết, đến khi giữa biệt viện lúc này chỉ còn lại một tên trên người mặt đồ đỏ, hắn nhẹ nhàng đi tới nơi mà A Ngốc nằm xuống, cuối người nhặc miếng ngọc bội còn xót lại trên đó có ghi hai chữ" Hồng Vũ" cầm lên đeo lên cổ mình rồi lại quay đầu nhìn lại tên còn lại.

- Đều là lũ vô dụng... tất cả đều là lũ vô dụng.Thấy Anh Vũ cứ như vậy lạnh lùng nhìn mình, toàn thân hắn cũng phát lạnh, thế nhưng nhiệm vụ được dao lại chưa hoàng thành, hắn cần phải giết sạch đám dân làng này, tránh để thánh thượng điều tra ra. Lại nói hắn là nhân nguyên cảnh sơ kỳ nội kình đỉnh phong sao có thể vì một cái luyện khí tần dọa cho chạy mất, mặt mũi hắn liền ném đi đâu? Vì vậy hắn phóng người bay lên nói:

- Tiểu tử đừng cuồn vọng... chịu chết đi.

Hắn ngưng kết chưởng ấn hỏa diểm lúc này đã bao phủ trong lòng bàn tay hướng Anh Vũ đánh tới.

Anh Vũ đứng đó không nhúc nhích đôi mắt trợn tròng nhìn đối phương cứ như vậy đánh tới, liền một chưởng của tên kia Anh Vũ hứng trọn ở lòng ngực. hắn thổ huyết phun ra một ngụm máu tươi.

- Đai ca(Vũ)....

Mọi người nhìn hắn như vậy không ngừng lo lắng hét lên.

Tên áo đỏ cũng bất ngờ, không ngờ hắn lại dễ dàng đánh trúng Anh Vũ như vậy, liền cho là lúc nãy là mình quá coi trọng tên tiểu tử trước mặt này nên nhìn Anh Vũ cười lạnh nói:

- Liền chỉ như vậy thôi, chết đi

- Phụt... haha... Hỏa quyền thức thứ hai oanh tạc..

Hắn lại phụt ra một ngụm máu tươi, sau đó theo cảm ứng của giác quang thứ sáu, nắm tay hắn đã kết quyền ấn hướng dòng chảy nguyên tố trên người tên này đánh tới.

- Oành...

Tên toàn thân đỏ chói lúc này ngã quỵ xuống đất phun ra một ngụm máu tươi run rẩy không tin nổi nói:

- Không thể nào... ngươi chỉ là luyện khí tầng bảy thôi sao?

Hắn ngạc nhiên, một luyện khí tầng bảy người liền đánh cho cái nhân nguyên cảnh nội kình đỉnh phong có nguyên tố bảo hộ vậy mà liền bị thương, đúng là hắn mới gặp lần đầu mà sự lần đầu lại rơi trên người hắn mới cỡ nào bất hạnh, nhưng hắn lại nghĩ tên tiểu tử này cứ như vậy liền may mắn nên cũng là thở nhẹ là. Lại thấy Anh Vũ hướng hắn lao lên hắn cũng đứng dậy hét lớn:

- Hỏa diễm công.

- Hư không bạo.

-Oành... oành...

Anh Vũ lấy quyền đối chưởng, nhưng quyền pháp hắn quá nổi bình thường chỉ làm yếu đi khí thế của ngọn lửa chứ không thể làm nó tan biến mất, nên một lần nữa bị ngọn lữa làm cho oanh bào cơ thể. Nhưng hắn cũng không có lùi bươc, tay trái tiếp chưởng tay phải lại dơ lên một chiêu oanh tạc một lần nữa làm cho tên kia văng ra.

Trúng liên tục hai lần, hắn cảm thấy lúc này nguyên lực thất thoát trầm trọng, cũng không có xem Anh Vũ là may mắn đánh trúng hắn nữa, một lần có thể may mắn hai lần liền cũng như vậy, hắn cảm thấy Anh Vũ đúng là có chút tà môn. Nhưng lại nghĩ không ra tên này chỉ mới nội kình đỉnh phong, ăn hai chưởng của hắn như vậy liền cũng không chết được. Lại thấy Anh Vũ toàn thân đầy máu như huyết tu la lao lên hắn liền hoảng sợ nói:

- Tên này là một tên điên á.

Một giờ trôi qua cứ Anh Vũ trúng một quyền thì địch cũng ăn một quyền, lúc này hắn toàn thân máu me khiến cho dân làng cũng hoản sợ.

- Ngươi điên rồi hay sao... ngươi nếu muốn chết thì chết một mình đi.

Tên mặt trang phục đỏ chói mắt trong đêm tối lúc này cũng hoàn toàn rách nát, lộ ra vết thương cũng không khác gì Anh Vũ, trông thật là đáng sợ, lại thấy Anh Vũ lao lên hắn dường như cũng muốn điên theo liền quay người bỏ chạy.

- Hổ quyền thức thứ ba mị ảnh.

Anh Vũ làm sao có thể để cho hắn chạy được chứ quyền kình xuất ra liền biến mất giữa không trung, rồi lại xuất hiện trước mặt tên đang định đào tẩu chụp chụp xuống.

- Phanh...

Không gian vặn vẹo tên kia cứ thế bị đánh một quyền rớt xuống chấn nức mặt đất mau me dàn dụa khắp người nhìn Anh Vũ cầu xin nói:

- Đừng... đừng giết ta.

Anh Vũ lạnh lùng như không nghe thấy đáp xuống nắm tay nắm chặc, một quyền lại một quyền đánh xuống khiến máu văng tung tóe, một hồi lâu hắn mới ngừng lại ngửa mặt lên trời hét lớn:

- Vì sao... vì sao... lvì sao lại đối xử với ta như vậy.

Nhớ đến gia tộc, nhớ đến mẫu thân, lúc này lại a ngốc, từng cái từng cái hắn bất lực bảo vệ khiến hắn cảm thấy rất đau, vết đau trong lòng này vẫn đang quằng quại trong lòng hắn còn khó chiệu hơn nỗi đau xác thịt mà hắn từng trải.

- Đại ca(Vũ)...

Mọi người đứng ở xa lúc này nhìn thấy biểu hiện của Anh Vũ đôi mắt đều ngấn lệ quang, mặt dù cũng không biết Anh Vũ là cái gì thân phận, cũng không biết hắn cùng mẹ con A Ngốc kia cái gì quang hệ, nhưng bọn họ vẫn xác định được Anh Vũ chỉ đến được cái làng này trong vòng bảy tám ngày, vậy mà vì bọn họ mà hắn có thể liều mạng như vậy mà đánh.

- Vũ....

Thư Kỳ cũng chậm rãi đi qua, lại vẫn còn nghe hắn đang lẩm bẩm bên tai nàng liền khóc nức nở ôm hắn vào lòng.

- Bùm... bùm.. á...á..

Vì nóng giận mà nội kình trong cơ thể chạy loạn xạ vì vậy làm kinh mạch sinh khí nên lúc này từng tiếng vang kinh mạch nổ tung, Anh Vũ đau đớn la lên rồi chìm vào hôn mê.

Một màng như vậy nàng liền hoảng sợ vội vàng la lên:

- Vũ... ngươi... ngươi... bị làm sao... mọi người mau cứu hắn.

Chương 30: Lăng Hồng Vũ

- Đại ca( thiế hiệp)

Mọi người quang tâm chạy lại gọi.

- Hống... Hống... rầm... rầm...

Lúc này từ đâu đến nguyên đàn tê giác một sừng gần cả trăm con trên lưng mang theo người toàn thân cẩm bào xanh lục dần dần hướng mọi người trong làng bao vây lại.

- Trời... hết đuổi đám quan binh này thì quan binh khác lại kéo tới... làng ta đã đắc tội với đại nhân vật nào đây.

Đám quan binh này khí thế có thể nói hơn gấp trăm lần đám kia, mọi người thấy tràng cảnh này liền rơi vào tuyệt vọng.

- Ruốc cuộc là xảy ra chuyện gì.

Tên đại thống lỉnh dẫn đầu thân mang cẩm bào bước xuống nhìn ngôi làng lúc này xác người ngỗ ngang, máu me tung tóe khắp nơi nếu hoàng tử có trong đống này thi thể thì cái mạng bọn hắn cũng bồi táng cùng á làm sao hắn không giận cho được.

Nghe khí thế rống giận của hắn mọi người toàn thân rung rẩy không tự chủ mà quỳ xuống cuối đầu không dám ngước lên.

Thư Kỳ làm gì để ý đến mọi người xung quanh, nàng lúc này vẫn điên cuồng gào thét:

- Vũ... ngươi không được chết... không được chết... hu hu...

- La hét cái gì la hét ta đang hỏi...

Tên này nghe Thư Kỳ la hét trước mặt hắn không kiềm nỗi giận dữ lại định vung kiếm lên chém bay đầu nàng, thế nhưng lại nghe được nàng là đang gọi" Vũ" chợt khựng lại liền nhớ đến tam hoàng tử tên cũng có một chữ "Vũ" liền điên cuồng chạy lại hất nàng ra nói:

- Tránh ra.

Sau đó lại đỡ Anh Vũ lên ánh mắt không ngừng dò xét, lại thấy trên người Anh Vũ lại đeo lên một miếng phượng ngọc trên đó có khắc hai chữ" Hồng Vũ", hắn liền mừng như điên hét lên:

- Haha... hoàng tử... cuối cùng chúng thần cũng tìm được người rồi.

Đám cẩm y vệ nghe được tiếng xác nhận của thống lĩnh liền thở phào nhẹ nhỏm.

Lần này đi mà bọn họ mang tử lệnh mà đi, liền nếu hoàng tử gặp điều gì bất trắc thì bọn hắn cũng không thể sống mà quay về.

- Cái gì?... Vũ công tử vậy mà là hoàng tử.

Mọi người trong làng há hốc mồm không thể tin nổi, mặt dù biết Vũ công tử này thân phận đặc thù cao quý thế nhưng cao như vậy mà bọn hắn chưa hề dám nghĩ tới.

Đừng nói là bọn họ, nếu là Anh Vũ vẫn còn tĩnh táo hắn cũng không biết cái thân phận của mình lúc này là làm sao mà có, nhưng cũng chỉ là lúc hắn tỉnh lại mới có thể điều tra việc này được còn bây giờ hắn kinh mạch tổn thương nghiêm trọng không thể nào mà quật dậy được, nếu là người thường chịu thương tổn như hắn thì đã chết không thể bàn cãi, thế nhưng sau khi trọng tố kinh mạch, thi kinh mạch của hắn lúc này rắng chắc hơn nhiều, vì vậy liền giữ được cái mạng nhỏ của hắn.

- Đại nhân..... đã tìm thấy vương phi.

Trong lúc mọi người không chú ý đám cẩm y vệ cuối cùng cũng đã tìm được Tô Thanh Hà mang đi.

- Tốt.

Hắn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhỏm, mặt dù đã tìm thấy hoàng tử nhưng nếu không tể tìm tấy vương phi hắn không giám khắn định mạng hắn còn giữ được, liền giờ thuộc hạ lại báo đã tìm được vương phi cũng đã tháo được đi gánh nặng mấy ngày nay trong lòng hắn.

- Mang tất cả bọn họ về tra xét... ta nhất định phải tìm ra kẽ nào gang lớn như vậy ngay cả hoàng tộc cũng hạ thủ.

Hắn rống giận hét lên.

Mặt dù hoàng tử cùng vương phi đã tìm được nhưng người thì ngất xỉu, người thì thương tích đầy người không biết sống chết ra sao, quay về hắn cũng sẽ chịu một hồi trách phạt, vig vậy hắn muốn tìm cái tên chết bầm nào không có mắt lại gián tiếp chơi hắn một vố đau như vậy


Một tháng sau.

- Đây là đâu.

Anh Vũ lúc này đã mơ màng tỉnh dậy sau một giấc mộng dài, khung cảnh xung quanh lúc này đã không còn túp lều tranh như ở làng đá nữa mà thay vào đó là một căn phong nguy nga tráng lệ, hắn vội vàng mò vào bên người thì thấy ngọc ấn vẫn còn.

- Tiểu tử... ngươi đã tỉnh.

Ngọc ấn thấy Anh Vũ mò đến mình liền biết tiểu tử này đã tỉnh lại liền hỏi.

-Ukm.

Anh Vũ gật đầu đáp.

Ngọc Ấn thấy vậy liền nhảy ra chửi ầm lên:

- Ngươi liền biết nội kình chạy ngược là như thế nào hại không... ngươi liền cái gì mà liều như vậy... chỉ còn xém xíu nữa thôi mạng ngươi coi như vong...

- Được rồi...

Anh Vũ lúc này cũng tỉnh táo lại, mặt dù còn thống khổ nhưng cũng đã nghĩ thông suốt liền cắt ngang lời ngọc ấn nói tiếp:

- Tiểu long đâu.

- Nó à... nó hiện giờ đang rất nhàn nhã nằm bên kia ngủ rồi.

Ngọc Ấn nói.

Anh Vũ cựa mình đứng dậy, lúc này vết thương cũng đã khỏi tám chín phần, hắn lại nhẹ nhàng bước qua một góc nhỏ bên căn phòng thì thấy tiểu long đan cuộn mình trong đống linh thạch, hắn liền ngạc nhiên lẩm bẩm:

- Cái này là hắn từ đâu lôi ra.

- Ngươi nói là linh thạch à...

Ngọc ấn nghe vậy thì giải thích tiếp:

- Cái tên này từ khi tới đây thì ra sức cướp bóc, đống linh thạch này là hắn trộm bên trong cái địa phương này.

- Ngươi nói là hắn trộm?
Anh Vũ dường như không tin hỏi lại:

- Ngươi yên tâm đi... so về tốc độ nó nhanh hơn so với trong tưởng tượng người nhiều.

Ngọc Ấn nói vậy rồi giải thích với Anh Vũ giúp hắn hiểu hơn về tiểu long, so với người, thì có một số yêu thú giác quan cảm nhận linh khí rất tốt mà đặt biệt nhất là loài rồng, chính nhờ vậy tiểu long có thể cảm nhận được linh thạch ở gần phạm vi trăm dặm.Không những thế, trời sinh loài rồng có linh trí tốt nhất trong các yêu thú, cùng với sự nhanh nhẹn khéo léo và nhanh nhẹn của chúng đã giúp chúng trở thành chúa tể của muôn thú.

Nghe được Ngọc Ấn giải thích lại nhìn tiểu long, hắ cảm thấy thật buồn cười, không ngờ cái tên nhóc con này lại dùng thiên phú của mình đi trộm cướp linh thạch của người khác

Không thể trách tiểu long được, trong cả tháng nay không được Anh Vũ chăm sóc nó liền rất đói, lại cảm giác ra được nơi này có linh thạch liền chạy đông chạy tây tìm kiếm mang về, nếu như mà nó biết được Anh Vũ là đang cười nó, không biết nó có tức giận lao ra cắn chết Anh Vũ hay không.

Tiểu long đánh hơi được Anh Vũ lại gần liền mở mắt ngao lên một tiếng, liền gặm một khối linh thạch đến cạnh Anh Vũ ngao lên một tiếng:

- Ngao...

- Ngươi là đang cho ta.

Anh Vũ mỉm cười hỏi.

Tiểu long hình như là hiểu được Anh Vũ nói thì gật đầu lia lịa.

Anh Vũ cảm thấy một cái tiểu đệ đệ đúng là đối với mình không tệ liền mỉm cười xoa lên đầu hắn, bỗng dưng hắn chợt nhớ tới điều gì đó liền nghi hoặc lẩm bẩm:

- Nơi này là nơi nào... liền nhiều linh thạch như vậy để hắn trộm cắp.

Thông thường linh thạch đều rất quý giá, những người có nó luôn mang trong nhẫn không gian của mình, hắn biết, dù cho tiểu long có thần thông cỡ nào cũng không thể nào trộm trên người người khác được vậy nên hắn liền đoán ra được đây không phải là một địa phương bình thường.

Hắn vội vàng bước nhanh ra ngoài xem, liền đặp vào mắt hắn là cả một biệt viện nguy nga tráng lệ làm hắn muốn hoa cả mắt.

Đám hạ nhân, cùng lính gác thấy Anh Vũ bước ra liền khom người quỳ gối hành lễ:

- Hoàng tử ngài khỏe.

- Đây là...

Anh Vũ lúc này dường như đã choán, mồm há to không tin nổi, lại thấy mọi người cứ vậy mà quỳ không có đứng lên hắn hoảng hốt nói:

-Các người làm gì vậy... mau... mau đứng lên đi.

- Vâng.

Mọi người nghe vậy liền đứng lên.

- Mau báo với thánh thượng hoàng tử đã tỉnh.

Một tên thị vệ lúc này cả người mặt lam y ra lệnh cho nha hoàng sau đó lại gần Anh Vũ cung kính nói:

- Tam Hoàng tử người cảm thấy thế nào.

- Các ngươi đây có phải nhận nhầm người hay không.

Anh Vũ miệng vẫn còn há to, sau đó lại quay người hỏi.

Tên lam y lúc này mỉm cười sau đó cùng Anh Vũ giải thích, thì ra sau khi hắn hôn mê thì cấm vệ quân được hoàng thượng phái đi đoán hoàng tử cùng vương phi đến. Tiếp tục nghe tiếp không ngờ rằng Tô nghĩa mẫu lại là vương phi nương nương của triều đình yên quốc, nói như vậy A Ngốc là hoàng tử rồi. Thế nhưng sao bọn hắn lại nhận lầm hắn là hoàng tử? Anh Vũ cảm thấy kỳ lạ liền hỏi:

- Sao các ngươi lại biết ta là hoàng tử?Lam y nhân mỉm cười lại nói:

- Hoàng tử! miếng ngọc trên cổ ngài có khắc là chữ" Hồng Vũ" là cái tên mà hoàng thượng đích thân ban cho ngài.

- Ngươi nói là miếng ngọc này.

Anh Vũ cằm miếng ngọc trên cổ nói.

- Đúng vậy.

Lam y nhân khom người gật đầu.

Anh Vũ lắc đầu cười khổ, không ngờ tấm ngọc mà hắn vô tình lấy được từ những gì xót lại trên người A Ngốc lại làm cho hiểu lầm lớn như vậy.

- Tô nghĩa mẫu... bà ấy đâu.

Anh Vũ lúc này lại hỏi.

- Tô nghĩa mẫu?...

Lam y nhân cảm thấy khó hiểu về cách xưng hô, hắn nghĩ một hồi thì suy đoán chắc đây là vì muốn hoàng tử che giấu thân phận nên không nói hắn biết, nghĩ như vậy nên hắn cũng mỉm cười trả lời.

- Tô vương phi bây giờ còn hôn mê chưa có tỉnh... thái y đã bắt mạch cho vương phi nương nương rồi, mạch tượng ổn định, vì lúc trước phải chiệu đã kích không nhỏ nên vẫn còn hôn mê.

Con trai của mình lại trước mặt mình chết sao lại không đau lòng cho được, Anh Vũ đang nghĩ cần phải giải thích rõ ràng với hoàng thượng mới được để tìm ra hung thủ báo thù cho A ngốc, hắn cũng có thể tiện đường rời đi.

- Còn những người trong thôn thế nào.

Anh Vũ lại nhớ đến những người trong thôn liền quang tâm hỏi.

- Cái này?.. hoàng tử vẫn nên chờ thánh thượng đến rồi hỏi.

Lam y nhân lắc đầu nói.

- Thánh thượng tới.

Ngoài cửa lúc này có người báo tin.

Đi vào cửa là vị trung niên vẽ mặt băng lãnh uy nghiêm vừa nhìn vào hắn cũng có vài phần kính sợ, theo sau những người hầu cận lúc này đang đứng ngoài cửa vào.

- Hài nhi! tốt quá ngươi liền tỉnh.

Hắn vui mừng nhìn Anh Vũ mỉm cười.

- Tâu thánh thượng, thần không sao.

Nhìn thấy tay hắn chụp tới, Anh Vũ liền né tránh quỳ xuống nói.

- Ngươi...

Hắn nghi hoặc nhìn Anh Vũ, nhưng nghĩ rồi lại cảm thấy điều này cũng đúng, từ nhỏ đứa nhỏ này đã sống xa hắn, tránh không khỏi hai cha con liền có khoảng cách, hắn cười khổ vung tay nói:

- Đứng dậy đi.

- Hoàng thượng! thần có điều muốn hỏi.

Anh Vũ nghiêm túc nói.

- Haizz... được rồi đứng lên rồi nói.

Trăm sai ngàn sai đều là hắn vì vậy hắn liền thở dài nói.

- Hoàng thượng! Mọi người trong làng ta thế nào.

Anh Vũ hỏi.

- Đám người kia à?.. đã bị giam vào nhà lao, chờ điều tra làm rõ...

Hắn lại nhìn Anh Vũ nghiêm túc nói:

- Hoàng nhi! người yên tâm... nếu để ta điều tra ra là bọn họ làm mẹ con các ngươi bị thương, ta nhất định liền giết sạch.

- Hoàng thượng! không nên....

Anh Vũ nhất thời hoảng hốt nói.

- Ý ngươi là sao?

Hắn nét mặt uy nghiêm nhìn Anh Vũ nghi ngờ hỏi.

- Hoàng thượng... bọn họ không có hại ta.

Anh Vũ nhìn thánh thượng lúc này trong đầu liền suy nghĩ nếu như hắn lại nói mình không phải là con thánh thượng thì không chỉ tính mạng mọi người mà ngay cả mạng hắn cũng khó giữ, nhưng nếu nói kẻ giết con trai ngài ấy liền bị hắn giết chết ngài có tin hay không? Nghĩ đi nghĩ lại hắn cũng không thể lấy mạng ra đánh cuộc được, hắn nhất định phải sống, sống để bảo vệ mẹ, cùng mẹ mình đi tìm cha vậy nên hắn không thể chết ngay lúc này được. Nghĩ vậy hắn chỉ có thế lấy cái tên Lăng Hồng Vũ, mượn thân phận A Ngốc mà sống tiếp mà thôi. Giờ phút này hắn cảm thấy thật có lỗi với A Ngốc trong lòng liền thề:

- A Ngốc! ngươi yên tâm, ta nhất định bảo vệ tốt cho mẹ của ngươi... cũng nhất định tìm ra hung thủ hại ngươi, trả thù cho ngươi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau