CHƯỞNG KHỐNG TINH KHÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chưởng khống tinh không - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Thức tỉnh giác quan thứ sáu

- Gầm...... hống...

Thanh đao chạm vào người sói vương cứ thế lại bị oanh tạc làm thanh đao vỡ vụng ra, Anh Vũ đạp người lui ra sau khoảng năm mét mặt đối mặt với tiếng gầm gừ giận dữ của bầy sói

- Quả nhiên đã đột phá thành công thú hồn cấp một, liền cứ như vậy điều động được kim hệ thuộc tính.

Anh Vũ thấy lúc này con sói vương lớp lông đã phủ kín thứ kim loại màu bạc cứng rắng đao kiếm bấc nhập, đây cũng là nguyên nhân vì sao những đội đi săn yêu thú đã thức tỉnh thú hồn phải cần nhân nguyên cảnh đã thức tỉnh nguyên tố mới có thể ngạnh sinh đối kháng được với chúng.

- Hú... Hú...

Bầy thuộc hạ sói vương lại rống vang lên từng đợt lại công kích mảnh liệt về phía Anh Vũ.

- Mọi người mau, liên thủ trợ giúp vị tiểu huynh đệ này một tay.

Đoạn thúc lúc này lại vương cung bắn tới hét lớn.

- Bảo vệ A Ngốc, mình ta có thể lo liệu.

Mấy con tiểu đệ sói vương này trước mắt Anh Vũ liền không đáng nhắt tới, hắn một kiếm lại một kiếm chém tới không con nào có thể ngăn cảng, thế nhưng bọn họ liền lại không có kinh nghiệm chiến đấu như Anh Vũ vết thương lại đầy trên mình liền nói A Ngốc lại ở bên, nếu lao lên thì chỉ làm hắn thêm phân tâm, vì vậy hắn liền mở miệng khuyên nhũ.

Sói vương lại gầm rú lao lên, một lần lại một lần hướng Anh Vũ công kích điên cuồng, Với công kích của hắn không là tổn thương được nó, hắn liền không ngừng xoay mình né tránh. Với lớp lông cứng cáp ấy mà chỉ dùng cương khí nội kình ngạnh đối ngạnh thì chỉ có thể phí sức, nếu hắn cũng có thể điều động nguyên tố thì việc đã dễ dàng, thế nhưng hắn bây giờ lại chỉ là luyện khí tầng 4 thì không thể, chưa đạt được nguyên anh cảnh thì chưa thể điều động động được nguyên tố.

Hắn cảm thấy bấc lực dự định lại tiêu diệt thêm một ít binh tướng kéo dài thời gian liền để mọi người bỏ trốn liền quay đầu lại nói:

Lại thấy Anh Vũ xoay người chiến đấu Thư Kỳ cảm thấy lo sợ liền hỏi:

- Công tử, còn ngươi thì sao.

- Đi mau, ta sẽ theo sau.

Anh Vũ nói.

- Thư Kỳ! vị thiếu niên này nói đúng đó chúng ta hay là vẫn nên đi trước, lưu lại chỉ có thể làm gánh nặng mà thôi.

Đoạn thúc mở miệng khuyên nhủ con gái mình sau đó quay lại nói với Anh Vũ:

- Chàng trai trẻ, chúng ta liền chơ ngươi cái hang động trước mặt, ngươi liền không cần kéo dài quá nhiều thời gian liền đến đó tụ hợp.

Hắn biết Anh Vũ rất cường nhưng yêu thú đã thức tỉnh thú hồn liền không thể xem thường, không thể ương ngạnh chống cự đến bọn hắn rời đi khỏi khu rừng, lỡ hắn lại gặp điều gì bất trắc thì đứng trước tình cảm của con gái mình thì nàng sẽ ray rứt suốt đời. Vậy nên mặt dù khuyên nhủ mọi người rời đi nhưng cũng chỉ là tìm một địa phương an toàn gần đó, tránh cho Anh Vũ lại cố quá mức.

- Được rồi, ta sẽ tụ hợp với mọi người sau.

Nhìn thấy mọi người rời đi hắn cũng đã an tâm phần nào, thanh kiếm trong tay hắn lúc này lại không ngừng rung rung hướng yết hầu của bầy yêu sói mà chém, tiếng gầm rú của bầy sói càng ngày lại càng giảm dần về số lượng.

Sói vương nhìn đám thuộc hạ của mình liên tục nằm xuống khiến đôi mắt nó đỏ ngầu điên cuồng truy sát Anh Vũ.

- Liền liều một lần.

Anh Vũ phi thân lại gần sói vương một đao liền chém xuống, bất ngờ nơi đó không ngờ lại tạo ra vết xước nhỏ.

- Ngươi có thể cảm thấy nó... tiểu tử! ngươi liền có được truyền thừa chưởng khống giả lôi hoàng.

Ngọc Ẫn bất ngờ liền hỏi.

- Cảm nhận được cái gì?

Anh Vũ nghi ngờ hỏi.

- Dòng chảy nguyên tố, ngươi không biết?

Ngọc Ấn hỏi.

- Ngươi là cái ngu ngốc à, nếu ta biết tại sao lại hỏi ngươi.

Anh Vũ trên thân đã không ít vết xước, mặt dù không nặng lắm nhưng cũng có cảm giác đau, vậy mà tên này cứ thế mà vẽ vời thêm chuyện.

- Ngươi mới là cái ngu ngốc.

Ngọc Ấn chửi ầm lên lại giải thích:

- Mọi người sinh ra đều mang trên người thuộc tính của các nguyên tố, thế nhưng bọn chúng cũng không thoát khỏi sự ước thúc của thiên địa, vì vậy cần có sự câu thông với thiên địa, vậy nên trên thân thể của sự vật đều sẽ có dòng chảy của riêng nó, cũng là minh chứng cho sự công của nguyên tố với thiên địa. Thông thường con người hay là yêu thú cũng không thể nào biết về nó. Trừ khi đạt đến sự cường đại như chưởng khống giả mở ra được giác quang mới, hay còn gọi là giác quang thứ sáu có thể cảm nhận được bao quát thiên địa trời đất mới có thể cảm nhận được nó.

- Theo như ngươi nói vậy thì làm sao ta có thể cảm nhận được dòng chảy của nguyên tố chứ...

Anh Vũ bực mình, hắn bây giờ nguyên anh cao thủ còn chưa đạt tới nữa là tại sao có thể cảm nhận được chứ, hắn cảm thấy dường như đang chọc cười hắn á nhưng mà có đại ca sói trước mặt này thì đúng là chả vui tí nào.

- Ngươi mặt dù không phải là chưởng khống giả nhưng lại nhận được truyền thừa của chưởng khống lôi hoàng, có được kiến thức tu luyện mấy trăm vạn năm của hắn. Vì vậy theo ta nghĩ cũng chính bởi vì nguyên nhân đó làm ngươi thức tỉnh giác quang mới, giác quan thứ sáu hay còn gọi là giác quang chưởng khống giả.Nhìn Anh Vũ há hốc mồm ngọc ấn lại cười thần bí nói:

- Xem ngươi kìa, bộ dạng hiện giờ của ngươi liền cái tiền đồ gì, ngươi yên tâm truyền thừa của chưởng khống không phải dừng lại ở đó, về sau ngươi sẽ biết.

- Là như vậy, vậy tại sao ngươi biết ta thức tỉnh được giác quan chưởng khống? và còn nữa làm sao để phát động nó?

Anh Vũ khó hiểu, tại sao nằm trong chính cơ thể mình làm sao lại không biết, lại nói cái này có cái gì để trợ giúp cho cuộc chiến trước mặt.

- Ngươi không phải vừa đã dùng đấy thôi

Ngọc ấn khinh thường nói.

- Ta đã dùng?

Anh Vũ ngơ ngác hỏi.

- Đúng vậy, một chiêu vừa rồi của ngươi không phải liền đã làm bị thương nó, dòng chảy nguyên tố giúp nguyên tố trong cơ thể câu thông với tự nhiên nhưng đây cũng là điểm chết của chúng, nếu ngươi lại chém vào chúng thì sẽ làm cho mối liên kết của thể rạng nức... ngươi có phải hay không liền cảm giác được từng đường tơ chỉ nhỏ xung quanh trên thân người nó?

Ngọc Ấn nhìn Anh Vũ lại hỏi.

- Đúng liền như vậy, ta cảm thấy có cái gì đó đang nhắc nhở ta phải chém đến chúng... vậy nên ta liền chém đến... không ngờ quả đúng là như vậy,ta liền có thể chém bị thương nó.

Anh Vũ liền cười khổ nói.

- Đấy là kinh nghiệm chiến đấu của chưởng khống giả liền nằm trên người ngươi, vì vậy ngươi có cảm giác đó thì không có cái gì là lạ.

Ngọc Ấn nói.

- Vậy giờ ta phải làm sao?

Anh Vủ lại hỏi.

- Đương nhiên là cứ thế mà công kích những điểm chết đó, hoặc là chạy.

Ngọc Ấn khinh thường nói.

- Được, liền liều một phen.

Anh Vũ nói xong chuôi kiếm nắm chặc lại một lần nữa cảm nhận dòng chảy nguyên tố trên thân sói vương cứ thế nhắm đến mà công kích.

- Rống....

Lúc đầu tấn công dường như sói vương có ý khinh địch liền bị Anh Vũ lại chém trúng, trên thân nó đã không ít vết xước, cứ như vậy nó liền rống giận bắt đầu phản công mảnh liệt, cứ như thế Anh Vũ liền bị chấn bay ra đụng phải cây đại thụ lớn liền phung ra một ngụm máu tươi.- Cứ như vậy thì dù có một thân sắt thép cũng liền nát vụng, vẫn là nên bỏ chạy đi.

Với thực lực chênh lệch một trời một vực thì lưu lại phần thắng liền rất thấp, Ngọc Ấn liền như vậy khuyên nhủ Anh Vũ rời đi.

- Được.

Anh Vũ mặt dù cảm nhận được dòng chảy nguyên tố nhưng lực chấn nát vẫn chưa đủ dùng, lưu lại liền chỉ ăn thua thiệt, nghe vậy Anh Vũ liền gật đầu đồng ý, phóng người bay lên cao một kiếm dơ lên mũi kiếm từ không trung hướng bên dướng chém xuống, mặt dù độ ảnh hưởng đối với vị sói đại ca này không có thế nhưng lực chấn nhiếp cũng đã đũ làm cả một khoảng không gian bụi khói bay mịt mù.

- Hống... hống...

Tiếng gầm thét điên cuồng của bầy sói vang vọng khắp khu rừng làm cho chúng yêu thú rung như cây sậy trốn tận sâu không giám ló mặt ra.

- Không biết vị thiếu niên này có việc gì không... haizz.

Đoạn thúc ngồi trong một cái hang động nhỏ, lúc này hắn cũng lo lắng liệu Anh Vũ có thoát được hay không, lại nói liệu có tìm được cái hang nhỏ này hay không cũng chưa biết, nhưng mọi người cũng không còn cách nào khác ngoài chờ đợi, bởi vì bầy sói còn đang ở ngoài đó, bọn hắn thì thương tích đầy người chẳng khác gì một thương binh nếu ló ra chỉ có một chữ chết. Nên đành phải vậy mà ngồi chờ.

- Đều cũng tại bọn ta mà mọi người rơi vào hoàng cảnh này.

A Quang cùng A tú cảm thấy rất áy náy tròng lòng nói.

- Tất cả cũng không trách các ngươi được.

- Đúng thế A Tú à.

Đoạn thúc cùng Thư Kỳ lên tiếng khuyên nhủ.

- A Ngốc à... ngươi có biết A Vũ là từ nơi nào mà tới không.

Đoạn thúc rất hiếu kỳ về thân thế của Anh Vũ liền hỏi.

Cũng không chỉ Đoạn thúc hiếu kỳ mà tất cả mọi người nơi này cũng vậy, đôi mắt chăm chú liền nhìn A Ngốc.

A Ngốc thấy mọi người nhìn mình lại hỏi đến Anh Vũ, lại nói Anh Vũ là niềm tự hào của hắn nghe vậy hắn liền cười ngây ngốc khoe với mọi người là hắn cứu Anh Vũ như thế nào, sau đó Anh Vũ thấy hắn liền thích hắn nói muốn kết bạn với hắn, không chỉ dừng lại ở đó hắn lại còn nhấn mạnh một câu với mọi người:

- Ta với A Vũ là bạn rất thân.

- Ngươi nói A Vũ bị thương nằm bên bờ suối... là ngươi nhặt về... vậy là bị truy sát... hắn có thân phận gì lại bị người ta truy sát.

Đoạn thúc nhìn là biết Anh Vũ là người không bình thường, tuổi chỉ đồng lứa với con gái của mình vậy mà đã luyện khí tầng bốn, lại còn vượt cấp giết địch, lại nói với chiến lực như thế ngay cả hắn cũng chào thua á. Hắn chắc chắn một điều rằng Anh Vũ là người đi ra từ gia tộc lớn.

Hắn mà biết Anh Vũ mười lăm tuổi lại là nữa bước nhân nguyên cảnh không biết là như thế nào phản ứng.

- Cha, hắn là người tốt... người không biết chuyện hôm qua là như thế nào đâu.

Nàng liền đem việc ngày hôm qua từ lúc mẹ bắt mình gặp mặt Chu Lợi rồi Anh Vũ làm sao cứu thoát nàng tính ngang ngược bá đạo của Chu Lợi, rồi lại nói đến A Ngốc bị trưởng làng hay còn là cậu ruộc của hắn cùng với Tô Minh hãm hại ra sao, hắc hủi mẹ con A Ngốc ra sao. Lại nói Anh Vũ cứ thế can thiệp, dùng lời lẽ đanh thép khiến mọi người á khẩu cúi đầu nhận sai ra sao. Sau đó lại nói Chu Tề dùng thủ đoạn vô sỉ như thế nào làm Anh Vũ bị thương có mưu đồ giết Anh Vũ, nhưng lại bị Anh Vũ giết ngược.

A Quang, cùng A Tú cũng chỉ có thể gật đầu xác minh lời nàng nói là đúng sự thật.

- Haizz... mẹ con là người tham hư vinh ta liền biết, mặt dù đã nói với bà ta không ít lần rồi nhưng vẫn tính nào tật ấy... liền cực khổ cho con rồi

Đoạn thúc sao không biết tính tình của bà vợ mình chứ, là một người chồng hắn vẫn luôn nhẫn nhịn để có thể im xuôi, thế nhưng bây giờ đứng trước con gái mình hắn lại cảm thấy nếu để cho bà ta như vậy thì liền có lỗi với đứa con gái bảo bối của hắn, vậy nên lần này hắn mà về đến nhà cần phải nói đúng sai với bà vợ mình mới được, hi vọng bà ấy sẽ hiểu.

Nhưng cũng lại nghe ra được Tố Minh cứ như vậy mà độc ác, ngay cả đệ đệ của mình vậy mà cũng hạ thủ được. Hắn lại nghĩ mà sợ, xém tí nữa là hắn lại đẩy con gái mình vô hố lửa, hắn thở dài thầm nghĩ:" Có lẽ hôn nhân con trẻ, hẳn nên là không nên đụng đến, mọi việc cứ để nó quyết định". Hắn nhìn con gái mình lại nói:

- Nếu cứ như con nãy giờ đã kể thì ta nghĩ A Vũ là một người có chuyện xưa.

- Chuyện xưa.

Thư Kỳ mờ mịt thắc mắt.

- Đúng, không những thế mà còn là chuyện rất thương tâm, vì vậy tạo nên tính cách của hắn rất quật cường như hiện tại.

Đoạn thúc mở miệng lại phân tích.

- A....a....

Mọi người nói chuyên say sưa thì A Ngốc dường như cảm thấy có thứ gì từ bên ngoài bay vô đụng trúng vào hắn, trong lúc nhất thời liền hoảng hốt la lên.

Chương 22: Hang động kỳ lạ

- A Ngốc là ta.

Bóng người nghe A Ngốc cứ thế hốt hoảng la lên liền lấy tay che miệng hắn lại sợ nếu la nữa sẽ làm kinh động bầy sói thì cả đám chết chắc.

- Công tử! ngươi bị thương.

Thư Kỳ liền nhận ra hắn, lại thấy trên người hắn lại loan lố những vết thương lớn nhỏ, quang tâm lo lắng liền đến bên cạnh hắn hỏi.

- Ta không sao, nghỉ ngơi một chút liền khỏi.

Anh Vũ mỉm cười, sau đó liền ngất đi.

- Công tử... công tử...

Nàng thấy thế liền lo lắng hỏi

Mọi cũng liền quang tâm chạy lại xem.

- Vết thương cũng không có sâu, hẳn là do nguyên khí trong người tiêu hao quá độ dẫn đến hôn mê.

Đoạn thúc xem xét Anh Vũ một hồi liền nói.

- Như vậy là tốt.

Mọi người thở dài an tâm, là Anh Vũ xả thân cứu bọn hắn ra khỏi khốn cảnh cứ như vậy mạng lại không con, không khỏi khiến lương tâm bọn hắn cảm thấy khó chiệu, vì vậy hắn không sao liền sẽ rất tốt.

Ba canh giờ trôi qua, bầy sói vẫn điên cuồng tìm kiếm, chúng nó dường như phát điên vì vậy không muốn bỏ qua cho bọn họ, đây cũng đúng với tính điên cuồng của chúng nó thôi, vì một đại lượng lớn tộc sói của chúng nó bị Anh Vũ giết trải rộng trên khắp cánh rừng, mà cũng nhờ có mùi máu tươi này làm cho thính giác của chúng không thể hoạt động tốt được nên việc tìm được mọi người bọn họ là một khó khăn.

Anh Vũ lúc này đôi mắt đã dần hé mở, nhìn một lược mọi người đều kiệt sức liền hỏi:

- Ta đã ngủ được bao lâu rồi.

Mọi người thấy Anh Vũ tỉnh dậy đa phần đều ngạc nhiên, vì cơ thể hắn lúc trước khắp nơi đều là vết thương, lại nói nguyên lực tiêu hao trầm trọng liền cứ như vậy trong ba canh giờ liền tỉnh, nếu lúc trước họ mà không chứng kiến Anh Vũ suy yếu thì lúc này còn tưởng Anh Vũ đây là đang ngủ trưa cơ đấy. Nhưng ngạc nhiên thì ngạc nhiên, thế nhưng thấy hắn tỉnh lại thì an tâm không ít.

- Ngươi đã hôn mê được ba canh giờ rồi.

Đoạn thúc đứng ra nói.

- Ukm.

Nhưng hắn lại cảm thấy không đúng, dưới chân mình dường như lại có cái gì đang ước ước chảy ra, liền nhìn lại thì một gương mặt thanh tú đang gối đầu trên đầu gối mình mà ngủ ngon lành.

- Nó vì ngươi mà lo lắng liền một mực trên người ngươi, giúp ngươi bôi thuốc.

Đoạn thúc thở dài nhìn Anh Vũ có chút ganh tị, ngay chính bản thân mình bị thương liền cũng không được con gái chăm sóc đặt biệt như thế á, hắn thầm than con gái lớn rồi liền không giữ được á.

Anh Vũ cũng chỉ biết cười trừ chứ không biết nói cái gì, với cái tuổi mười lăm hắn bấy giờ mặt dù thân thể là người luyện võ từ nhỏ nên đã phát triễn không khác gì một vị thanh niên khỏe mạnh, thế nhưng về mặt tình cảm hắn rất mù tịt không biết gì.

Hắn đứng dậy liền nhẹ nhàng cởi đi cái áo khoác ngoài của mình trải ra đất, liền nhẹ nhàng bế toàn thân nàng đặt xuống đó.

Một cảnh này liền bị mọi người thu vào mắt, lại nói bọn họ từng người lại có những cảm giác khác nhau, ví như là A Tú thì nhìn A Quang cười tủm tỉm làm tên A Quang ngốc nghếch này cũng ngờ nghệch ra nhìn Anh Vũ đầy hâm mộ, hay ví như là Đoạn thúc lại tươi cưởi vui vẻ như được chàng rễ tốt, nhưng bọn họ cũng có một quang điểm chung là hai người trước mắt lại giống như một đôi phu thê trẻ.

Thư Kỳ được nhẹ nhàng đặt xuống nàng liền xoay người vào vách đá khuông mặt lúc này đã ửng đỏ mỉm cười.

Anh Vũ lại thấy mọi người lấy đôi mắt lửa nóng nhìn mình liền có chút không tự nhiên khuông mặt cũng loáng thoáng mây đỏ xoay người lại nhìn A Ngốc đang ngồi một góc ngủ, lại nghĩ tới Tô bá mẫu có thể hay không lo lắng, hắn liền thở dài định thần liền ngồi xếp bằng dưới đất hấp thu thiên địa nguyên khí tu bổ nguyên lực thất thoát.

Lại thêm một canh giờ trôi qua, trời liền đã tối, nhưng lại không ai dám đốt lửa lại sợ bầy sói phát hiện liền cứ thế mà nhắm mắt tính ngủ qua một đêm. Nhưng cái tên A Ngốc thì lại khác, cái tên tiểu tử này rất luông hồn nhiên liền thức dậy gọi:

- A Vũ, sao lại tối thế này, A Vũ à ta đói quá.

Biết tính ngốc ngếch của A Ngốc liền không ai trách được, chỉ đành lắc đầu cười khổ.

Anh Vũ đang hấp thu thiên địa nguyên khí liền nghe tiếng kêu Anh Vũ liền trấn định mở mắt, nhìn A Ngốc áy này, hối hận lại đưa tiểu tử này vào hoàng cảnh này. Trong người hắn lại có túi trữ vật sao lại không dự trữ được lương khô được chứ, nhưng trời rất tối thì làm sao mọi người có thể ăn, chợt nhớ ra ngọc ấn vừa có thể phát sáng lại vừa có thể lơ lửng được trên không trung, hắn liền hướng nó truyền âm:

- Ngọc Ấn à, ngươi liền giúp ta thắp sáng cái hang động này có được hay không.

Ngọc Ân nghe vậy liền ngẩn ngơ á, một thánh vật như nó liền bị Anh Vũ coi là đèn cầy hén liền giận đen lại chửi ầm lên:

- Tiểu tử thúi, ngươi vậy mà liền coi ta như đèn cầy, thật đáng hận mà.

- Không phải như vậy ngươi còn có ích hơn cứ nằm trong mình ta mà không giúp gì được hay sao... hay ngươi không muốn giúp.

Anh Vũ cũng bực mình, hắn nghe chán cái tên này suốt ngày cứ nói mình thánh vật cỡ nào liền lợi hại, thế nhưng lúc đối chiến với bầy sói Anh Vũ lại thấy tên này là cỡ nào vô dụng không giúp ích gì được cho hắn, giờ lại nhờ một việc nhỏ như vậy cũng không có cái gì hại liền cứ cho mình là thanh cao không muốn làm, Anh Vũ bực mình lại nói:

- Nếu ngươi đã vô dụng như vậy ta liền ném ngươi đi.

- Tiểu tử, xem như ngươi lợi hại.

Nó liền bực bội phóng thân bay lên lơ lửng giữa động đá với cường độ sáng vừa và đủ.

- Đây là thứ gì?

Mọi người nhìn vật sáng cứ thế mà từ người Anh Vũ bay ra nghi ngờ liền hỏi:

- Mọi người cũng đừng nên lấy làm lạ, cứ coi nó là cây đèn cầy khác có điểm khác thường một chút là được.

Anh Vũ cũng không biết giải thích thế nào cho mọi người hiểu liền nói đại khái như vậy.

Mọi người thấy Anh Vũ cũng không muốn nói liền cũng không có hỏi tiếp, nhưng rồi lại thấy Anh Vũ cứ như vậy từ trên lòng bàn tay xuất ra một ít lương khô hướng A Ngốc cùng mọi người đưa tới, lại khiến bọn họ hóa đá. liền lại tò mò Anh Vũ ruốc cuộc là cái gì thân phận hết lần này đến lần khác lại xuất ra không ít bảo vật.

- A Vũ ngươi đối với A Ngốc thật tốt.

A Ngốc cằm một mẫu bánh há mồm gậm cười ngây ngô hướng Anh Vũ nói.

- Là nhẫn không gian trữ vật á, vật trân quý như thế này chỉ có bậc quyền quý mới có thể đeo nó.Đoạn thúc sống lâu sao lại không biết nhìn hàng được chứ, liền đoán ra được thân phận Anh Vũ không phải chỉ dừng lại ở không tầm thường liền có thể còn cao hơn, lúc này hắn cảm thấy đôi mắt con gái của mình đúng là rất tốt, liền cứ như vậy nữa đời sau của hắn liền sẽ không cực khổ. Nhưng giật mình lại lẩm bẩm:" sao ta có thể suy nghĩ giống như cái lão bà kia được chứ... haizz, liền không nghĩ nữa, miễn là con gái thích là được".

- Vị thiếu niên này chúng ta liền đa ta ngươi đã ra tay cứu giúp.

A Quang cùng A Tú ngồi ăn thì cũng hướng Anh Vũ nói cảm ơn không ngớt.

- Không cần thiết, lại nói tiểu đệ đúng diệp đi ngang qua, cũng bị bầy sói vây hãm giúp mọi người cũng là giúp mình.

Anh Vũ cũng không phải nói dối, hắn đi ngang qua liền gặp bầy sói này tấn công gặp mọi người hắn liền chạy qua.

A Quang nghe hắn tuy là nói vậy, thế nhưng với thân thủ của hắn thì dư sức bỏ đi đừng nói là quay lại tương trợ bọn hắn, hắn nhìn Anh Vũ cảm kích lại nói:

- Lời cảm tạ cũng không nói nhiều, nếu ngày sau huynh đệ có việc gì cần ta giúp thì cứ gọi, A Quang này mặt dù một thân vũ phu nhưng cũng hiểu đạo lý có ơn tất báo.

Anh Vũ liền không nói gì liền cười cho qua chuyện.

----------------

Trong khu làng đá lúc này đèn đuốc đã chiếu sáng một cách dị thường, tất cả mọi người cũng không như thường ngày ăn nói vui vẻ mà bị dồn trên một mảnh đất rộng giữa khu chợ làng, xung quanh là đám vệ binh mặt khôi giáp bao vây.

Tên cầm đầu thân mặt cẩm bào ngội tựa trên một cái ghế da lông nhìn xuống rất ngạo nghễ lạnh lùng nhìn Tô Thanh Hải nói:

- Đã tìm thấy được người.

Thanh Hải Khuông mặt già nua rung rung lên tiếng:

- Đại nhân, vẫn chưa.

- Phanh...

Lời chưa dức thì cái bàn nhỏ trước mặt bị tên cẩm bào vì nóng giận mà chấn nát, khiến Tô Thanh Hải cứ như vậy liền cuối gầm mặt xuống đất không dám hó hé nữa lời dư thừa.

Tên cẩm bào đứng dậy rống giận:

- Bất kể là giá nào ngươi cũng phải đưa tên đó về, nếu không tất cả mọi người trong trong làng kể cả ngươi ta đều giết.

- Vâng, tiểu nhân sẽ đi làm ngay... tiểu nhân sẽ đi làm ngay.

Hắn khom người hứa hẹn vội vàng một mạch liền chạy đi.

-------------/

Anh Vũ cùng mọi người đang ngồi ổn định tinh thần lúc này thì ngọc Ấn lại truyền âm cho Anh Vũ:

- Không sai, chính là chỗ này.

- Ý ngươi là....

Anh Vũ nghi ngờ truyền âm lại.

- Nguyên khí nơi này dao động rất kỳ lạ, ta luôn cảm thấy thiên địa nguyên khí bị hút vào chỗ này.

Ngọc Ấn nói.

- Bị hút vào chỗ này? thế nhưng ta cảm thấy thiên địa nguyên khí tại chính nơi đây cũng rất là bình thường mà.Anh Vũ cảm thấy nguyên khí mà mình nhận được tại nơi này cũng không có gì khác biệt, nguy hoặc ngọc ấn có hay không cảm giác sai lầm.

- Ta đối với thiên địa nguyên khí cảm ứng tuyệt đối hữu dụng, nhưng ngươi cũng nói là rất đúng.

Ngọc Ấn truyền âm lại nói.

- Vậy nói chính xác việc này là sao?

Anh Vũ lại hỏi.

- Nói đúng hơn là tại nơi này liền biến mất... lúc đầu ta cũng cảm thấy kỳ lạ nhưng lúc sau ta lại nghĩ đến một nguyên nhân.

- Là nguyên nhân gì?

Anh Vũ đôi mắt sáng ngời hỏi.

- Không phải nằm ở trên mà là nằm ở dưới.

Ngọc Ấn chậm rải nói.

- Ý ngươi nói là ở dưới nơi chúng ta đứng có mật động.

Anh Vũ dường như hiểu được vấn đề.

- Không sai, hẳn là bên dưới

Ngọc Ấn xác định nói.

Nghe được ngọc ấn xác định Anh Vũ liền bắt đầu dỡ đi những tản đá to dưới chân.

- Ngươi làm gì, không lẽ ngươi đây là tính đào xuống đó chứ?

Ngọc ấn khinh thường hỏi.

-Không đào thì làm gì?

Anh Vũ nghi hoặc hỏi.

- Ngươi không biết tìm lối mà vào à.

Ngọc Ấn trào phúng lại nói.

- Ngươi biết lối vào?

Anh Vũ lại hỏi.

- Ta không biết.

Ngọc Ấn trả lời.

- Ngươi cũng không biết thì tìm đến khi nào?... lại nói chưa chắc gì có lối vào, còn có yêu sói còn đang bên ngoài thì tìm bằng cách gì đây?... vậy thay vì ngồi một chỗ không bằng vận động tay chân.

Anh Vũ cảm thấy bực mình, cái tên này không biết thời gian là như thế nào quý giá sao?

Sau khi dọn sạch lớp đất đá, Anh Vũ lại tìm trên mình một thanh sắt nhỏ liền cứ thế mà đào bới.

- Công tử ngươi đây là.

Thư Kỳ đôi mắt luôn dõi theo bóng hắn, thấy hành động kỳ lạ của hắn liền nghi hoặc sợ mọi người tỉnh giấc liền nhỏ giọng hỏi.

- Ta cảm thấy dưới này có mật động nhỏ liền đào xuống xem sao.

Anh Vũ liền nhỏ giọng trả lời.

- Vậy liền để ta giúp công tử.

Nàng mỉm cười nói.

Hai người dùng thời gian hai canh giờ đào ra được một cái hố sâu ước chừng 5 mét, cũng không nhìn thấy cái gì kỳ lạ. Anh Vũ bây giờ đang nghi hoặc là cái tên ngọc Ấn đó có phải chăng là sai lầm? Đây cũng chỉ là nghĩ thôi, nếu để mà ngọc ấn biết được hắn vậy mà nói vậy chắc chắn chửi ầm lên:" Đó là ngươi muốn đào, còn trách được ai".

- A.. đau

Thư Kỳ vận động lâu ltác động lên vết thương bên cánh tay phải không kiềm chế được liền kêu lên.

- Để ta xem.

Nhờ Ánh sáng của ngọc ấn Anh Vũ liền có thể thấy được trên bả vai nàng dường như đang rướm máu liền bắt lấy tay nàng quang tâm hỏi.

Chợt thấy Anh Vũ vậy mà cứ thế lại cầm lấy tay nàng quang tâm lo lắng trong lòng lại vui vẻ.

Bỗng nhiên chỗ mà hai người đang đứng đất đá dần lún xuống sau đó hoàng toàn đổ sập rơi xuống, Anh Vũ hét lên:

- Coi chừng.

Liền ôm lấy nàng, cứ như vậy mà rơi tự do xuống tận sâu bên dưới.

Chương 23: Long tộc

Thành Vĩnh Xuân kinh đô Đại Yên.

- Thánh thượng, đại nội mật thám chúng ta cài ở Phi Đao Thành cùng với xung quanh làng đá tất cả đều biến mất.

Vĩ lão già râu tóc bạc phơ một bên cung kính nói.

- Ngươi nói cái gì?

Vị thánh thượng ngồi trên cao nét mặt lạnh lùng quét ngang, làm cho bầu không khí xung quanh tràn đầy sát khí, khiến cả đám thị vệ không rét mà rung liền quỳ rạp xuống đất, sau đó thanh âm lạnh lùng của hắn lại truyền ra:

- Hoàng hậu, ngươi đây là ép người quá đáng.. Hữu Tước, truyền lệnh của trẩm phái đại nội thị vệ tốc hành xuất phát đi Làng Đá mang Hoàng tử cùng Tô ái phi hồi cung, nếu thất trách liền sách đầu đến gặp trẫm.

- Thánh thượng, nhưng mà về phía Hoàng hậu cùng thừa tướng thì giải quyết như thế nào?

Hữu Tước đứng bên cạnh lo lắng nói.

- Việc này liền để ta lo liệu.

Hắn nét mặt âm trầm nghiêm nghị nói.

- Thần đi làm ngay.

Hữu tước khom người nói.

Hắn lại bước ra ngồi cung điện nguy ngang tráng lệ, thân ảnh một mình cô đơn ngắm bầu trời đêm liền nhớ lại thân ảnh xinh đẹp gầy gò từng một bên cầu hắn rằng:" Mong hoàng thượng thành toàn để mẹ con thiếp rời đi." Hắn đã hứa sẽ để cho mẹ con nàng một đời bình an, nếu đã không cho nàng hạnh phúc thì lời hứa nhỏ đó hắn vẫn sẽ lun giữ gìn liền lẩm bẩm nói:

- Nếu mẹ con nàng nguy hiểm thì trẩm sẽ đem nàng về bảo vệ, cho hai mẹ con nàng an an ổn ổn mà sống tới già.

--------------/

- Ôm chặt ta.

Anh Vũ cùng Thư Kỳ vẫn đang rơi xuống, để trấn an tinh thần nàng hắn lên tiếng nói.

Ngọc Ấn thấy thế cũng vội vàng bay theo hắn truyền âm:

- Dậm lên ta.

Ngọc Ấn phát sáng rõ rệt ra liền hạ xuống thấp hơn Anh Vũ, để Anh Vũ có thể dậm lên nó tạo đà mà nhẹ nhàng rơi xuống.

Anh Vũ dậm lên những vệt sáng trong tối mà Ngọc Ấn phát ra liền an toàn rơi xuống h hang động khoảng năm mươi mét thì buông nàng ra hỏi thăm:

- Không sao chứ.

- Ta không sao.

Bất ngờ rơi xuống nàng có chút sợ hãi, nhưng được Anh Vũ ôm vào trong ngực thì nổi sợ hãi đó dường như biến mất, vì ở bên cạnh hắn nàng luôn có cảm giác an toàn. Nhưng bỗng dưng nàng nhớ phụ thân đã có nói qua điều gì đó liền hướng hắn nói:

- Ta nghe cha ta nói nơi này từ rất lâu trước là quặng tinh thạch nhưng sau đó không biết vì nguyên nhân gì tinh thạch nơi đây biến mất, chắc tại là khai thác cạn kiệt, vì thế nơi này liền bỏ không, ta nghĩ chúng ta liền là rớt xuống hầm mỏ này rồi.

Anh Vũ nghe được gật đầu nhưng ngay sâu đó ngọc ấn lại truyền âm cho hắn nói:

- Quặng tinh thạch là nơi hội tụ linh khí trời đất cũng là thánh địa nó không thể cứ thế cạn kiệt, mặt dù cũng có trường hợp này xảy ra nhưng trừ khi con người khai thác quá mức, thế nhưng một thời gian sau nơi ấy cũng tiếp tục sản sinh ra được linh thạch, ta lnghĩ có nguyên nhân đằng sau.

Anh Vũ mặt dù cũng là không tiếp xúc nhiều lắm với linh thạch liền cũng không biết quặng linh thạch là thế nào khai thác, nhưng đối với lý giải của ngọc ấn hắn liền tin tưởng, lên tiếng nói:

- Đi, chúng ta vào bên trong xem sao.

Hắn cúng Thư Kỳ dựa theo ánh sáng dẫn đường của ngọc ấn liền tiếng sâu vào hang động, càng vào sâu bên trong Anh Vũ cùng Thư Kỳ càng cảm thấy cơ thể càng thoải mái bay bổng, Anh Vũ liền vui mừng nói:

- Không sai, nơi này thiên địa linh khí đúng là nồng đậm... Thư Kỳ! cô nương liền ngồi xuống mà tu luyện.

Thư Kỳ nghe hắn nói vậy cũng gật đầu ngồi xuống bắt đầu tu luyện, nhưng phát hiện cơ thể nàng lại không thể hấp thu được hết với đại lượng linh khí dồi dào này liền khó chiệu phun ra một ngum máu tươi.

- Cô nương là bị nội thương.

Anh Vũ đang định thần thấy vậy liền đứng lên quang tâm lo lắng hỏi.

- Không phải, cơ thể ta có lẽ là rất yếu, liền không thể hấp thu với đại lượng nguyên khí bạo phát này, ta nghe cha ta nói, cơ thể còn người đúng là có thể tiếp nhận được thiên địa nguyên khí, lấy nó để bộc phát tìm ẩn con người, thế nhưng quá trình này lại chậm rãi, ví dụ như là người ở tu vi luyện khí, không thể nào mà hấp thu được linh thạch, vì linh thạch mặt dù thiên địa linh khí nồng đậm nhưng cường độ bạo loạn rất cao sẽ làm cơ thể không chịu nổi, có thể làm con người nổ tung mà chết. Có thể hấp thu được linh thạch chỉ có thể đạt đến nhân nguyên cảnh, vì lúc đó cơ thể của con người đã hoàng thiện, chính xác hơn là trở thành vật chứa tốt nhất để hấp thu thiên địa linh khí, tới chừng đó con người có thể hấp thu tùy ý linh khí.

Nàng dừng lại rồi cười khổ nói tiếp:

- Ta thấy nơi này thiên địa linh khí nồng đậm chắc cũng không thua kém gì linh thạch, cơ thể ta hẳng là không thể chịu địu đựng được sự cuồng bạo của nó.

Anh Vũ nghe nàng nói như vậy liền nhìn ngọc ấn truyền âm để xác minh:

- Cái này sao ngươi lại không biết.Ngọc Ấn thấy thế cũng cười khổ nói:

- Mấy trăm vạn năm qua ta chỉ tiếp xúc với những người có tu vi bậc đế giả trở lên, giờ đặt vào cái luyện khí của các ngươi ta còn là lần đầu tiên nghe thì làm sao biết được.

- Vậy tại sao lúc trước linh thạch mà ta hấp thu đối với cơ thể ta không xảy ra dị trạng?

Anh Vũ nhớ đến lúc trước ngay sau khi trọng tố cơ thể bắt đầu tu luyện lại hắn liền dùng linh thạch để tấn cấp luyện khí tầng.

- Có lẽ cơ thể ngươi đã đủ cường nên nguyên tắc ấy cũng không thể áp dụng lên cơ thể của ngươi.

Ngọc Ấn nghiêm nghị trả lời.

Anh Vũ cũng thấy cách giải thích này là đúng liền cũng không hỏi nhiều, lại nhìn nàng đang đứng bên người mình nói:

- Đi, chúng ta liền ra bên ngoài.

Hắn cầm lấy tay nàng dắc đi ra, tìm chỗ thiên địa nguyên khí dịu đi mà để nàng ngồi xuống, lúc này việc hấp thu của nàng cũng để dễ dàng hắn liền mỉm cười xuất ra một lọ đang dược nhỏ nói:

- Đây là nội kình đan, nàng hãy dùng cái này, nên nhớ kỹ... nếu cảm thấy cơ thể muốn đột phá thì phục dụng một viên vào, nó sẽ tăng cơ hội đột phá của nàng lên, còn nếu như cảm thấy cơ thể cảm thấy mệt mỏi thì ngưng phục dụng, đợi nữa canh giờ sau rồi hãy tiếp tục.

- Nội kình đan? cái này rất quý giá sao có thể đưa ta phục dụng được, công tử cứ giữ bên người mà phục dụng.

Ở cái thế giới này đồng tiền dùng để giao dịch là những vật hữu ích cho việc tu luyện, ví như là huyền thiết là đơn vị thấp nhất, nhưng đối với cường giả nó cũng là nguyên liệu để luyện ra những binh khí, thứ hai là nội kình đan giúp võ giả có tỉ lệ đột phá bính cảnh cao hơn và cuối cùng là linh thạch chứa đại lượng thiên địa linh khí dồi dào. Một viên hạ phẩm nội kình đan mặt dù cũng không trân quý gì, thế nhưng với nàng cũng đáng giá một ngàn huyền thiết hạ phẩm, bằng cả gia đình nàng kiếm trong một năm.

- Cô nương cứ giữ lấy, ở đây ta còn.

Thấy nàng lại đẩy về hắn liền xua tay nói, mặt dù mới gặp mấy lần nhưng nhớ đến ngày trước nàng liền cứ như vậy mà xả thân che chắn hắn một đao làm hắn cảm thấy rất ấm áp.

- Vậy được rồi, đa tạ công tử.

Nàng cười khổ tiếp nhận lại ngồi định tâm.

- Ngươi có thể giúp ta để lại chùm sáng cho nàng được không.

Hắn muốn tiếp tục lại đi vào, thế nhưng để nàng ở nơi tối tăm hắn lại không yên tâm liền hướng ngọc ấn hỏi.

- Được rồi, ta có thể để lại cho nàng một tia lôi quang.

Nói xong trong nguyên ấn lúc này lại chui ra chùm lôi quang vàng óng tỏa sáng một bên nàng.

Mọi việc ổn thỏa Anh Vũ lại tiếp tục đi sâu vào hang động, càng váo sâu vào bên trong Anh Vũ lại bất ngờ, hang động này lại không tối như vẻ bề ngoài, những đóm sáng lúc này đang hiện ra ngày càng rõ rệt, hắn liền thắc mắt hỏi:

- Đó là cái g?- Đó là những hạt linh thê, khi linh khí tụ hợp dày đặt những phần tử nhỏ bé liền bám vào nhau lúc này mới sinh ra cảnh tượng bấy giờ.

Ngọc Ấn dừng lại suy nghĩ rồi nói tiếp:

- Thông thường những phần tử này kết tinh liền bị lực hấp dẫn của lòng đất nên sẽ vùi xuống sâu trong đất, thời gian dài liền tạo ra linh thạch, thế nhưng những hạt linh thể này cứ như vậy mà hướng bên trong bay vào... Ta đoán đây hẳn là có tác động của ngoại lực, mà ngoại lực này rất cường đại... haizz, vẫn là nên vào trong xem sao, là họa là phúc phải nhờ vào tạo hóa.

- -----------

Vĩnh xuân thành Kinh Đô đại Yên.

Trong tẩm cung ngọc nguy nga tráng lệ, người phụ nữ khoác trên người một bộ đồ vàng óng, mũ phượng mày ngà đang ngồi thưởn gió xuân ở ngự hoa viên liền bên ngoài lại nghe thấy tiếng bước chân chạy vào liền hỏi:

- Có việc gì?

Tên đưa tin này toàn thân hắc y quỳ gối xuống nói:

- Hoàng hậu, cấm vệ quân đã xuất phát hướng phi đao thành mà đi.

Chén trà ngọc trên tay nàng bỗng nhiên bị bóp nát phẩn nộ nói:

- Đếu là lũ vô dụng... đã nói là bí mật hành động liền vậy mà để lộ.

Bà nhắm mắt định thần rồi lại nói tiếp:

- Truyền thừa tướng vào thương nghị.

- Vâng.

Hắc y nhân nghe vậy liền biến mất tại chỗ.

Tại chỗ bà âm trầm phát ra những âm thanh lạnh lùng nói:

- Cưới ta đã bao nhiêu năm, vậy mà liền không quên con tiện nhân đó, ta Trương Vũ Điệp thề với trời sẽ banh thây con tiện nhân đó ra trăm ngàn mảnh.

Bà đã từng yêu vị thánh thượng đức cao vọng trọng, người sẽ cho nàng cái quyền lực chí cao vô thượng, thế nhưng trái tim ấy lại không thuộc về nàng mà là một người khác, một người phụ nữ dân giã xuất thân bần hàng sao nàng lại không tức giận cho được, tình yêu của nàng lúc này trao cho hắn liền biến thành lòng thù hận.

- -----------------------------

- Là rồng sao.

Anh Vũ lúc này dường như không tin vào mắt mình, bên trong là một con rồng to lớn đang cuộn mình nằm đó, nó khoác lên tấm vảy rồng vàng óng quanh thân, đầu rồng trang điểm lên một cặp sừng uy nghiêm tô lên vẻ dữ tợn của nó.

- Không ngờ nơi này lại gặp cố nhân.

Ngọc Ấn âm trầm nói.

- Ngươi biết nó.

Anh Vũ ngạc nhiên hỏi.

Đối với Anh Vũ, rồng cũng được xem như là truyền thuyết thế nhưng chưa có người nào dám định qua là thật sự có thật mà chỉ biết qua những bức họa từ trong sách cổ mà thôi, được chứng kiến nhìn thấy chân thân Anh Vũ lúc này dường như nghĩ mình đang nằm mộng.

- Ta tuy không biết nó thế nhưng cũng được coi là người đồng hương.

Nó dừng lại rồi nói tiếp:

- Cũng đã qua mấy trăm vạn năm rồi.

Anh Vũ lúc này lại vảnh tai lên nghe Ngọc ấn kể chuyện xưa

Lúc xưa khi con người vẫn không biết sự hiện diện của chúng ta thì loài rồng là loài sinh ra để cai quản vùng đất thiên mà chúng ta đang sống, chúng nó ngay từ khi sinh ra liền có một cơ thể rắn chắc hơn các loài động vật sống rất nhiều. Không những sở hữu cơ thể cường đại, liền tu vi cũng rất cường đại, có thể nói là vua muôn loài... Thế nhưng, ngay sau khi con người xuất hiện các chưởng khống giả, liền những thánh địa ấy được họ tìm ra, bọn người này liền cảm thấy thiên địa nguyên khí nơi này xung túc liền muốn đưa tộc nhân của họ lên sinh sống. Ngay từ lúc đó liền giữa loài rồng và loài người xảy ra cuộc đại chiến kéo dài cả ngàn năm. Với thực lực lúc đầu của con người liền không thể thắng nổi sự cường đại của thân thể loài rồng. Thế nhưng con người lại được trời ưu đãi có đầu óc lại ưu việt hơn, vì vậy loài người thắng hiểm, liền đẩy loài rồng vào một góc trong thánh địa sinh sống. Loài người có được ưu thế trong thánh địa liền biết được sự hiện diện của nguyên tố mới, cùng với linh vật, vì vậy liền mượn trợ lực linh vật suy diễn ra thuộc tính mới mà lúc trước chỉ có loài rồng mới có, cùng với đó cũng cải biến linh vật thành thánh vật, chính vì vậy ưu thế của con người ngày càng tăng mạnh liền chân chính nắm giữ được vùng đất thánh này.

- Theo như màu vàng óng trên vảy nó ta đoán liền tộc long thuộc lôi long tộc, nắm giữ thuộc tính lôi điện... chính vì đó mà ta với hắn cũng coi như đồng hương

Ngọc Ấn phát sáng lại nói

- Nhân loại bỉ ổi còn không mau cút... nếu không ta liền nuốt sống ngươi.

Con rồng dường như cảm ứng được sự hiện diện của Anh Vũ mở mắt liền rống lên những tiếng long ngâm hướng Anh Vũ mà truyền, cứ như vậy Anh Vũ liền bị chấn bay thân lưng đặp vào vách đá taị chỗ liền nhổ ra một ngụm máu tươi.

Chương 24: Thân phận A Ngốc

Uy áp long ngâm thật mạnh mẽ, Anh Vũ toàn thân đau nhức gian nang đứng lên truyền âm cho ngọc ấn:

- Giờ phải làm sao.

- Ngươi cũng chớ có hoảng loạn, một chiêu này của nó đã dốc toàn lực.

Ngọc Ấn truyền âm nói.

- Ý ngươi là?

Từ khi trọng tố cơ thể mới mặt dù sức chiến đấu tăng mạnh thế nhưng đại lượng linh khí hấp thụ để đột phá theo cấp độ ngày càng tăng, vì vậy đối với hắn mấy ngày nay việc hấp thu thiên địa linh khí cũng là như muối bỏ biển đừng nói chi tới việc tăng cấp, nhưng đồi với thiên địa nguyên khí nồng động nơi đây liền có thể giúp hắn đột phá lên mấy tần luyện khí, thậm chí còn có thể khôi phục tu vi nhân nguyên cảnh, Anh Vũ quả thật không muốn rời đi chút nào, vậy nên nghe ngọc ấn nói hắn liền hỏi.

- Ngươi có thể dùng giác quang chưởng khống giả cũng có thể cảm nhận được sinh cơ của nó đã không còn... Nó có thể sống sót đến lúc này cũng là vì chấp niệm mạnh mẽ.

Ngọc Ấn truyền âm nói.

Anh Vũ ngạc nhiên lập tức dùng giác quang thứ sáu mình để cảm nhận, liền cảm nhận được dòng chảy nguyên tố trên cơ thể rất mờ nhạc, thậm chí rất khó cảm nhận được, rất có thể là biến mất. Dòng chảy nguyên tố không chỉ là đại diện cho sự trao đổi nguyên tố trong cơ thể, mà đó cũng là đường sinh mệnh của sự sống.

- Linh vật khốn kiếp, chúng ta đã mấy trăm vạn năm thờ phụng ngươi, ngươi liền cứ thế phản bội bọn ta... khiến cho long tộc bọn ta rơi vào hoàng cảnh vạn kiếp bấc phục như hiện giờ.

Con rồng này hiện giờ thấy ngọc ấn cùng với Anh Vũ đứng cùng một chỗ liền hận không thể lao lên đập nát.

- Điều này ngươi có thể trách ta, năm xưa là các ngươi rời bỏ ta, khiến ta rơi vào trong tay loài người, liền bị Chưởng khống giả loài người áp đặt pháp tắc lên người ta, kề từ đó liền nếu trăm năm không nhận chủ sẽ thành phàm vật... nhớ năm ấy ta thế nào tiêu dao liền chính do các ngươi không bảo vệ được ta cho nên mấy trăm vạn năm cho đến nay liền bị loài người trói buộc... đây là ta oán các ngươi mới đúng, các ngươi vậy mà liền oán ta đúng là quá buồn cười

Ngọc Ấn nộ khí xung thiên không ngừng hò hét.

Con rồng này thấy vậy cũng không biết thế nào phản bác liền hừ nhẹ một tiếng yếu ớt như là những hơi thở cuối cùng.

Ngọc Ấn vốn cũng không phải là người thù dai, dù sao long tộc cũng đã từng thờ phụng nó liền nhìn con rồng trước mặt lại nói:

- Ngươi bị thương rất nặng, ta liền đón được ngươi đã không gắn gượng được bao lâu nữa, nếu ngươi cứ thế mà vong liền quả trứng đó cũng vậy mà vong theo.

- Ngươi đây là ý gì?

Con rồng gắn gượng từ câu chậm rãi nói.

- Ngươi vậy mà không hiểu? Có phải hay không ngươi liền thấy con của ngươi vậy mà nằm lỳ trong trứng không chiệu nở?

Nó thấy con rồng này ánh mắt lo lắng nhìn, nó lại nói tiếp:

- Vì ngươi biết thời gian của ngươi hẳn là còn rất ít liền điên cuồng hút đi thiên địa nguyên khí xung quanh giúp trứng nhanh chóng phát triễn, ngươi đúng là suy nghĩ không tệ, thế nhưng cách này lại có một nhược điểm.

- Là nhược điểm gì?

Nếu quả trứng liền cứ vậy không nở, con rồng này biết lúc nó tan biến mất thì quả trứng của nó không còn hấp thu được thiên địa nguyên khí làm dưỡng chất điều tất yếu con trai của nó chưa được nở ra cứ thế mà chết trong trứng, vì vậy nó liền nhìn chằm chằm ngọc ấn hỏi.

- Thông thườn loài rồng các ngươi ấp trứng cần có thời gian trăm năm thì mới nở ra, nhưng ngươi lại điên cuồng rút ngắn chỉ còn khoảng mười mấy năm thì trứng của ngươi đang ấp đã rất cứng cáp có thể nở, là nhờ ngươi dùng máu của mình lại điên cuồng hấp thu thiên địa linh khí xung quanh giúp trứng phát triễn nhanh chóng... Nhưng ngươi lại quên một điều, thời gian một trăm năm ấp trứng của các ngươi là chỉ giúp rồng con trong trứng phát triễn nhanh hơn lớp vỏ cứng cáp của trứng nhưng nếu ngươi gấp gáp giúp nó phát triễn thì những dưỡng chất dư thừa mà ngươi truyền cho nó sẽ giúp trứng phát triễn liền rồng con trong trứng không có cách nào phá kén chui ra... đương nhiên ngươi không thế phá lớp vỏ trừng này giúp nó vì nếu sai lầm một chút thì con ngươi cũng sẽ mất mạng.

- Liền hiểu được chuyện này vầy là ngươi có biện pháp.

Con rồng này dùng ánh mắt nóng rực nhìn ngọc ấn hỏi.

- Ta đương nhiên là có biện pháp, thế nhưng cần phải có sự trợ giúp của hắn.

Ngọc Ấn hướng về Anh Vũ nói.

- Ta?... làm sao có thể.

Anh Vũ nãy giờ nghe cũng ra được nguyên nhân, thế nhưng nói hắn giúp được thì hắn sao mà tin nổi, chính ngay cả đại long lãi nãi này cũng không giúp được kia mà.

- Ngươi có giác quang của chưởng khống giả, liền có thể nhìn thấy dòng chảy của nguyên tố trên quả trứng, chỉ cần ngươi chém vào nó thì vỏ trứng tuyện đối sẽ bị hủy liền cũng không làm tổn hại đến rồng con bên trong.Ngọc Ấn nhìn con rồng trước mặt hỏi

- Ngươi liền sẽ đồng ý cho hắn giúp?

Thù hận giữa người và rồng đã là mấy trăm vạn năm, việc này đối với con rồng trước mặt này là một sự lựa chọn khó khăn đến chừng nào.

- Ngươi vì chấp niệm con của mình mà có thể gắn gượng đến bây giờ, ta có thể nhìn thấy thân ảnh người mẹ của ta trên người của ngươi... Vì vậy ta vẫn muốn khuyên ngươi để ta thử một phen.

Anh Vũ cũng không có gì thù hận với loài rồng, lại nói sự cố chấp của nó lại làm cho Anh Vũ cảm động lại nhớ đến thân ảnh của người mẹ mình trên người của nó liền mở miệng khuyên nhủ.

Con rồng lại nhìn hắn một lần, lại nhìn được trên khuông mặt của thanh niên này có nét kiên nghị, không có sự giả tạo, lại nói nó đã không còn nhiều thời gian để suy nghĩ vậy thì cứ tin tưởng một lần nên mở miệng nói:

- Được rồi... ta liền giao con ta cho ngươi thế nhưng nếu con gặp điều gì bất trắc thì cho dù ta còn có chút hơi tàn này cũng quyết không để ngươi sống sót rời đi.

Nói xong nó liền lui lại dần dần một quả trứng vàng óng lộ ra trước mắt Anh Vũ, hắn liền dùng giác quang thứ sáu mình chìm trong cảm nhận dòng chảy nguyên tố trên quả trứng, nhất thời một kiếm xuất ra hướng quả trứng chém tới thế nhưng hắn lại chưa đụng được vỏ trứng liền bị bạo động nguyên lực xung quanh nó đẩy ra, Anh Vũ cứ thế lui lại vài bước nghiêm nghị nói,

- Nội kình cuồng bạo của ta còn chưa đủ, thứ lổi cho ta không thể giúp được.

Anh Vũ đúng là rất ngạc nhiên về sức mạnh của long tộc, chỉ là một cái trứng thôi vậy mà hắn vẫn là không đụng vào được.

- Haizz... Với tu vi này của ngươi đúng là làm khó cho ngươi rồi.

Ngọc Ấn phát sáng nói.

- Đúng là cùng các ngươi nói nhảm là vô ích.

Con rồng lúc này nó đúng là biết thời gian ở lại với cái thế giới này không còn nhiều liền hống vang lại bay giữa không trung, dòng máu nóng rực của nó không ngừng bay xung quanh Anh Vũ từng giọt lại từng giọt rơi xuống trên thân hắn, tạo thành những hoa văn cổ đại thoáng ẩn thoáng hiện trên người hắn.

-Là thượng cổ trận đồ của long tộc... trận đồ này cũng là trên quả trứng đó khắc ra, giúp đẩy nhanh việc hấp thu thiên địa nguyên khí... tiểu tử còn không mau ngồi xuống tu luyện.

Ngọc Ấn là cái nhìn được mặt hàng liền thúc dục Anh Vũ.

Anh Vũ lúc này dường như chìm trong thiên địa nguyên khí điên cuồng quánh thân, không có sự cuống bạo liền là nhẹ nhàng ấm áp, hắn liền lẩm bẩm " thì ra đây là cách mà nó ấm trứng đó sao, luôn dịu dàng đầy tình thương". Lại nghe Ngọc ấn thúc dục hắn liện định tâm chìm trong cảm ngộ.

- --------------------------------Làng Đá.

- Đại nhân, trưởng làng cùng con trai đã chạy.

Lúc này là nữa đêm, tên cầm đầu kỵ binh liền ôm mỹ nhân mà ngủ liền nghe thấy tiếng hộ vệ từ bên ngoài báo cáo, bực mình đồ đạc không có chỉnh tề đấy liền phi thân ra ngoài nổi gân xanh lên nói:

- Đồ chó hoang, vậy mà lại chạy... nếu để ta tìm được ngươi liền phanh thây ngươi ra trăm đoạn.

Rồi lại hướng thuộc hạ mình ra lệnh:

- Truyền lệnh, sáng sớm ngày mai tập hợp đám dân đen này lại.

Sau đó lại liền quay mặt đi vào trong nói:

- Mỹ nữ, lão gia ta quay lại... đêm nay liền chơi chết ngươi.

- Tuân lệnh.

Tên thuộc hạ này thầm mặng tên trước mặt này đúng là chuyện như vậy chỉ nóng giận một hồi lại không quên được mỹ nhân á, hắn có chán ghét cùng đố kỵ thế nhưng cũng chính vì có một đại thống lĩnh như vậy bọn thuộc hạ như hắn lại nhàn nhã vui chơi.

Tô Thanh Hà lúc này vậy mà bị giam lỏng bên trong một căn nhà, nàng ngồi thất thần không ngủ được oán hận trong lòng mỗi lúc một tăng, nàng gào thét:

- Trương Vũ Điệp ta đã từ bỏ tất cả... từ bỏ người mà ta yêu vậy mà ngươi vẫn không tha... tại sao.. tại sao vậy.

Nàng nhớ lại chuyện năm ấy, khi mà hai nước Đại Chu và Đại Yên giao tranh nàng vô tình cứu được thống sói đại Yên là Lăng Minh Tuệ thánh thượng lúc này, hai người ở chung với nhau một khoảng thời gian dài liền sinh tình. Trận đại chiến được một năm quân Chu thua thảm hại liền ký hiệp định ngưng chiến, cuộc chiến kết thúc, hắn nói là muốn dẫn nàng hồi kinh, cho nàng một danh phận cùng nàng sống hạnh phúc tới già. Nàng nghe hắn nói liền không kiềm nén được hạnh phúc gật đầu đồng ý. Thế nhưng hồi kinh đô nàng liền phát hiện hắn là tam hoàng tử đại yên khiến nàng cũng bất ngờ, đã nhiều lần nàng cảm thấy là không sứng với hắn nhưng hắn lại nói chỉ cần hai người yêu nhau thì những cái đó không quang trọng. Hắn đã đem cho nàng hết cảm động này đến cảm động khác, lúc đó nàng cảm thấy mình là người con gái hạnh phúc nhất thế gian.

Lại một năm trôi qua, tam hoàng tử thiên phú trác tuyệt chiến công hiểm hách liền được hoàng thượng sắc phong làm thái tử ba tháng sau tiến hành lễ lên ngôi. Chính vào cái giây phút đó, cuộc sống hạnh phúc của nàng bắt đầu bất hạnh. Thế tử mới vừa sắc phong căn cơ còn non trẻ hoàng thượng liền ban hôn con gái của thừa tướng đương triều cho hắn. Hắn cùng nàng kiên quyết phản đối, thế nhưng lệnh vua lại khó cải, nàng vì tương lai của hắn mắt nhắm mắt mở cũng khuyên hắn. Hắn gật đầu đồng ý hứa sẽ yêu thương, bảo vệ n àng suốt đời, có câu nói đó của hắn nàng rất hạnh phúc mà chấp nhận.

Con gái vị thừa tướng kia, Trương Vũ Điệp được sắc phong làm hoàng hậu, nàng mặt dù là qua cửa trước nhưng cũng chỉ ngậm bùi hòn làm phi. Cũng không dừng lại ở đó, hoàng hậu vì ganh ghét tranh sủng với nàng đã không ngừng chèn ép hãm hại nàng, vì thế lực hoàng hậu trong triều quá lớn, cũng là vì hắn nàng liện ngậm đắng nuốt cay sống cho qua ngày.

Nhưng đối phương nào bỏ qua cho nàng, kể từ khi nàng mang thai thì không ít lần nảy sinh ra những chuyện kỳ quái, thậm chí có lần nàng ăn độc dược xém chút nữa bị sẩy thai. Mặt dù thai trẻ giữ được thế nhưng đứa con ngay khi sinh ra trở nên ngố ngáo, kinh mạch tàn phế không thể nào trở thành võ giả được. Mật dù chịu nhiều sự chế giểu của người khác nàng vẫn nuôi nấng nó lớn lên khỏe mạnh chính là A Ngốc bây giờ

Năm ấy, khi A Ngốc vừa trong 3 tuổi liền bị những đứa trẻ khác dẫn đi chơi rồi bị đẩy xuống hồ, may mắn có một cung nữ vừa đi ngang qua vô tình cứu được, nàng lúc này liền cảm thấy hoàng cung thật đáng sợ, ôm con quyết tâm rời đi. Mặt dù được hắn mấy lần ngăn cảng nhưng vì con trẻ nàng cương quyết không nghe, khóc lóc năng nỷ hắn mấy ngày liền. Hắn thấy vậy mà đau lòng liền để nàng rời đi.

Nhưng nàng không ngờ đến là, nàng đã rời khỏi chốn thị phi vậy mà đối phương vẫn không buông tha cho nàng, hận ý mấy chục năm qua trong lòng nàng liền tuông ra ánh mắt đầy băng lãnh nói:

- Trương Vũ Điệp... nếu con trai ta có mệnh hệ gì làm ma ta cũng không buông tha ngươi.

Trời sáng, dân chúng bị đám quân binh nhốt lại liền bị kéo ra, được lệnh đám thanh niên trai tráng tách ra, người già, phụ nữ và trẻ em cũng tách ra một bên.

Tên cẩm bào thống lĩnh dường như hài lòng nói:

- Trưởng làng của các ngươi đã bỏ các ngươi mà chạy đi... theo như giao ước giữa ta và hắn các ngươi liền phải chết không nghi ngờ.

Mọi người nghe thấy liền hoảng sợ rơi vào tuyệt vọng, đã có tiếng khóc thất thanh đa số là được phát ra từ phụ nữ và trẻ em.

- Im lặng... ta còn chưa nói hết.

Hắn bực mình quát lớn rồi nói tiếp:

- Ông trời còn có đức hiếu sinh, vì vậy ta liền cho lũ dân đen các ngươi cơ hội.

Hắn lại nhìn thanh niên trai tráng trong làng nói tiếp:

- Các ngươi liền cùng đám binh sĩ của ta vào rừng kiếm tên ngốc ngếch kia ra đây cho ta... ta cho các người thời gian trong ba ngày, nếu ba ngày sau liền tìm không được ta liền giết sạch cả cái làng này.

Chương 25: Tiểu Long

- Ong... Ong...

Một lần lại một lần trùng kích luyện khí tầng, cơ thể Anh Vũ lúc này không ngưng vang lên những tiếng kêu trầm đục do sự tàng bạo của nguyên tố không ngừng khiến cơ thể Anh Vũ trở nên đau nhức, chính nhờ sự cường đại cơ thể của hắn mà hắn có thể chống cự đến bây giờ.

Đã sắp một ngày trôi qua Anh Vũ một đường tăng lên ba tầng luyện khí, đã là luyện khí thất trọng đang chuẩn bị bạo kích lên bát trọng, thế nhưng tức thì long ngâm dần dần yếu đi.

- Ầm...

Con rồng cuộng mình rơi xuống làm cả hang động phát ra cơn địa chấn, Anh Vũ mở mắt thoát khỏi trạng thái định tâm liền đứng lên, quang tâm hỏi:

- Ngươi có sao không.

Nó gắn gượng mở mắt nói:

- Không ngờ cơ thể ngươi lại cường đại như vậy, tiên huyết ta không ngừng bị ngươi hút khô cũng chỉ cố thể giúp ngươi lên ba cấp độ.

Nó phun ra một ngụm máu tươi sau đó lại nói tiếp:

- Ta đã không còn nhiều thời gian nữa, ngươi có thể giúp ta thực hiện một nguyện vọng được hay không.

- Được, ngươi nói đi.

Anh Vũ nhìn nó nói.

- Trên người ngươi bây giờ cũng liền chảy dòng máu của ta, liệu ngươi có thể giúp ta chiếu cố hắn được hay không.

Nó giọng điệu cầu xin nói.

- Trên người của ta đúng là bây giờ đã có một tia huyết mạch của ngươi, vì vậy ngươi cũng coi như là một trưởng bối của ta, vì vậy nó sẽ là với ta anh em, ta sẽ dùng chính tính mạng của ta để bảo vệ nó

Anh Vũ gật đầu kiên định nói.

- Tốt, đây là không gian trữ giới của ta, ngươi giúp ta giao lại cho nó.

Lúc này trên tay Anh Vũ xuất hiện một sợi dây chuyền hồng ngọc trông rất tinh xảo.

- Ngươi hay là vẫn đích thân giao lại cho nó là tốt hơn.

Anh Vũ lắc đầu sau đó liền phóng người bay lên lại cảm giác dòng chảy nguyên tố trên quả trứng, kiếm này chém tới hắn đã dốc toàn lực, nhưng vẫn chưa đủ để chạm vào hắn liền liều mạng không để cho thân thể văn ra ghì chặt vào nó tự nhủ với lòng: " Anh Vũ ngươi nhất định không được bỏ cuộc". Hắn muốn nó được nhìn thấy vỗ về con mình, không để nó cứ như vậy mà mang tiếc nuối đi. Trời không phụ lòng người, lớp phòng ngự cuối cùng cũng được Anh Vũ phá,"roẹt" một tiếng,ánh kiếm đã đụng tới vỏ trừng, từng tiếng nức cỏ giòn tang bên trong liền là một bé ròng kim lân vàng óng chui ra.

Chú rồng này đôi mắt láo liên nhìn xung quanh, nhận ra mùi quen thuộc của đồng loại liền bốn chân bước những bước khập khiễn đến bên mẹ của nó. Dường như tìm được nơi an toàn nó dựa vào lòng mẹ ngủ thiếp đi.

Con rồng vàng này mỉm cười gật đầu thỏa mãn nhìn Anh Vũ nói:

- Cảm ơn ngươi, tính cách của ngươi không giống với những loài người mà ta gặp, luôn mạnh mẽ và ấm áp, giao nó cho ngươi ta rất an tâm.

Thân thể to lớn của nó dần dần tiêu tán vào hư vô chỉ xót lại một viên yêu đan vàng óng, Anh Vũ đem viên yêu đan vàng óng ấy nhặt lên thở dài nhét vào người.

- Lại là một hang động.

Anh Vũ ngạc nhiên, phía sau không ngờ lại có một hang động nhỏ, hắn lại từng bước bước vào, bên trong chỉ là một không gian nhỏ hẹp cùng với một bộ hài cốt, nhìn bộ trang phục trên người hắn có thể đoán ra được là một người phụ nữ. trên tay bà cầm một tấm di thư trên đó viết: " gửi cho người có duyên". Với tình cảnh hiện tại đương nhiên hắn chính là người có duyên rồi, hắn liền xé ra xem, trên đó có viết: "Ta biết, thời gian ta đã không còn nhiều, liền viết phong thư để lại tìm người có duyên, trong nhẫn không gian ta là ít linh thạch cùng dược thảo, hi vọng có ích cho ngươi tu luyện, còn công pháp chỉ có băng tộc có thể tu luyện được. Cằm những thứ này đi hi vọng ngươi có thể giúp ta hoàng thành một nguyện vọng nhỏ, cũng có thể nói là cầu xin ngươi giúp đỡ. Là người của băng tộc, từ nhỏ ta đã chán ghét việt tranh đấu trong tộc, ở cái tuổi hai mươi của ta liền trốn nhà ra ngoài du ngoạn. Ở thời điểm đó ta liền đem lòng yêu một tướng quân ở đại yên quốc, cùng chàng sống một cuộc sống hạnh phúc. Thế nhưng con gái ta sinh ra lại giống ta mang trên người băng thể không những thế còn là băng linh thể, đáng lẽ là phúc nhưng ở nơi này lại không có công pháp tu luyện thích hợp liền quanh năm băng khí quấn quanh khắp người, dẫn đến bệnh tật. Chúng ta liền mời không ít luyện dược sư, thế nhưng lại không tìm được biện pháp cứu chữa, nó liền có thể sống được hai mươi năm. Nhưng là một người chạy trốn khỏi băng tộc liền xem như là tội nhân của tộc ta, ta không thể đem con gái của mình về, mặt dù tư chất của nó rất tốt thế nhưng việc đấu đá trong băng tộc đã ngày càng trở nên quyết liệt, nếu như biết con gái ta là băng linh thể thì việc quay về gia tộc chỉ là một công cụ để bọn chúng lợi dụng mà thôi. Nhưng ta cũng không muốn con gái ta quanh năm bệnh tật đến chết, liền trốn hắn đi về băng tộc tìm công pháp băng linh thể mang về. Ta đã thành công nắm trong tay băng linh thể công pháp, thế nhưng giữa đường lại bị long tộc truy sát, ta liền bị thương nặng không thể tiếp tục kiên trì về đến. Ngươi cầm công pháp tìm đến Lâm Phủ tướng quân tìm cách giao lại cho con gái ta, dặn dò nó khi chưa có thực lực cường đại đừng dùng đến băng hệ thuộc tính tránh bị băng tộc phát hiện và cũng đừng để phụ tử hai người biết ta đã vấn lạc đây cũng là điều cuối cùng mà ta cầu xin ngươi... Hà Cơ Lệ tái bút".

Anh Vũ đọc lá thư này đúng là hơi có chút bất ngờ, hắn có thể đoán được vị thiếu phụ này là người làm cho con rồng kia mà hắn gặp bị thương nặng đến như vậy, không biết là lúc còn sống là có bao nhiêu cường đại. Hắn liền lắc đầu cười khổ thu hài cốt cùng với di vật, hắn đây là muốn đem bà ra bên ngoài an tán thể hiện rõ lòng kính trọng của mình.

Ra ngoài lúc này linh khí cũng bắt đầu tiêu tán dần, lúc này tiểu long đã tỉnh giấc nó điên cuồng đào bới mọi thứ xung quanh.

Anh Vũ dường như đang rất thắc mắt là nó đang đào cái gì vật. Thế nhưng một hồi lâu thì lại há hốc mồm không thể tin được lẩm bẩm:

- Là linh thạch.

Lúc này tiểu long đã ôm trong mình một viên linh thạch bé nhỏ không ngừng gậm nhạp thỏa mãn, hắn nhớ tới lời của Thư Kỳ nói lúc trước, nơi này đúng là quặng tinh thạch lúc trước không phải cạn kiệt liền bị con rồng kia hút thiên địa linh khí ấp trứng, linh khí bên đó không thể cô đọng liền xuống dưới này mà cô đọng ra linh thạch.

Tiểu long thân hình đô đô như chú mèo nhỏ gặm trên người viên linh thạch nhỏ hướng Anh Vũ đi đến cạ cạ vào hắn, dường như muốn lấy lòng.

- Đây là cái gì hành động.

Anh Vũ ngạc nhiên lẩm bẩm.

- Trên người ngươi bây giờ cùng nó chảy một tia huyết mạch, đương nhiên sẽ đối với ngươi thân thiết như người thân.Ngọc Ấn nói.

- Là như vậy.

Anh Vũ gật đầu mỉm cười liền cuối xuống sờ đầu nó nói:

- Tiểu long, sau này ta liền là ngươi thân anh em... đi chúng ta cùng phát tài nào.

Một người một thú liền xoắn tay áo lên ra trận không ngừng đào bới khắp nơi, nơi này dù sao cũng là quặn linh thạch, lại được bồi dưỡng bỡi thiên địa linh khí nồng đậm cả mười mấy năm, liền linh thạch nơi nay nhiều vô số kể, lấy tay không cũng có thể đào ra được.

Sau một canh giờ, dường như mọi thứ nơi đây cũng đã moi móc hết, Anh Vũ lại nhìn qua vô số linh thạch trong trữ giới liền mỉm cười hài lòng, hướng tiểu long nói:

- Đi nào, ca đưa ngươi ra ngoài chơi.

Tiểu long thấy hắn vẩy vẩy, liền vui vẻ hướng hắn bước qua chui vào trong ống tay áo của hắn ngáp một hơi liền lăng ra ngủ.

- Tiểu cô nương này đúng là thiên phú không tồi, vậy mà nàng cũng có thể đột phá đến ngũ trọng.

Nhớ năm xưa, khi còn ở Đỗ gia, hắn cũng phải mất liền hai năm trời mới có thể đột phá được ba tầng luyện khí, còn bây giờ nàng chỉ mất có hai ngày liền đột phá ba tầng luyện khí làm hắn cảm thán không thôi.

Đây cũng không phải vì thiên phú hắn không bằng nàng mà là vì lúc này thiên địa linh khí trong hang rất nồng đậm, mặt khác nàng bây giờ còn có sự cố chấp của nàng, đó là cùng hắn đứng một chỗ, vì vậy nàng cần phải nổ lực hết mình.

- Lại muốn đột phá.

Anh Vũ há hốc mồm dường như không dám tin vào mắt mình.

- Là tiên thiên thể, không ngờ nàng lại là tiên thiên thể.

Ngọc Ấn nói.

- Ngươi xác nhận.

Anh Vũ cảm thấy bất ngờ.

Thiên phú của con người quyết định bởi hai yếu tố, đó là thể chất hấp thu thiên địa linh khí và lượng nguyên tố và con người nắm giữ nhưng quang trọng nhất vẫn là thể chất con người. Thể chất được chia làm ba loại, đó là phàm thể hầu như ai cũng có, tiếp đến là địa linh thể, người nắm giữ địa linh thể tốc độ hấp thu thiên địa linh khí nhan gấp hai lần so với người thường. Kế tiếp đó là tiên thiên thể, có thể nói thể chất này rất yêu nghiệt, tốc độ hấp thu thiên địa linh khí có thể vượt xa con người có thể hạn định. Đương nhiên lượng nắm giữ nguyên tố cũng rất quang trọng, thế nhưng cho dù nắm giữ cả năm đại lượng nguyên tố trong trời đất thì làm sao, tốc độ tiến giai chậm chạp thì cũng không bằng nổi người chỉ nắm giữ một nguyên tố nắm giữ tiên thiên thể.

Hắn lúc trước cho dù cũng là kỳ tài của viêm thành, nhưng cũng chỉ là nắm giữ địa linh thể, nhưng bây giờ đứng trước một tiên thiên thể làm sao hắn không ngạc nhiên cho được. Mặt dù sau khi trùng kích cơ thể hắn đã là tiên thiên thể, thậm chí có thể hơn cả thể chất tiên thiên thể mà con người quy định, nhưng việc tiến giai của hắn là rất khó khăn, vì nội kình linh hồn trong cơ thể hắn đã cường đại hơn so với cơ thể người thường.

Sau một canh giờ, nàng liền đã đột phá thành công liền vui vẻ mở mắt ra, nhưng lại thấy hắn cứ như vậy mà nhìn nàng liền đỏ mặt mà nhắm lại, thầm nghĩ.
- Hắn là lúc nào ra á, chán ghét, vậy mà bất động không lên tiếng.

- Liền đã đột phá xong.

Anh Vũ liền cảm thấy không khí ngượng ngùng mất tự nhiên liền ho khan một tiếng hỏi.

- Ukm... đã đột phá xong.

Nàng ngượng ngùng gật đầu đáp.

- Vậy thì chúng ta lên trên đó đi, mọi người lúc này chắc đang rất sốt ruột rồi.

Anh Vũ gãi đầu nói.

- Nhưng chúng ta làm sao mà lên trên đó.

Nàng cũng đang lo lắng cho mọi người liền đứng dậy hỏi.

- Ngươi lên đi.

Anh Vũ cuối thấp người đưa tấm lưng ra trước mặt nàng nói.

-Hả...

Nàng đỏ mặt hoảng hốt.

- Ngươi lên đi ta liền mang ngươi ra ngoài.

Anh Vũ nói.

-Ukm.

Nàng đỏ mặt trả lời sau đó liền leo lên lưng hắn.

Anh Vũ đã có kinh nghiệm ngọc ấn vừa bay lên hắn liền dậm nó lấy đà lao theo lên.


- Bọn họ đã xuống đó hai ngày rồi làm sao lại không có tin tức.

Đoạn thúc lúc này rất lo lắng cho con gái của mình đi qua đi lại nói.

- Đoạn thúc à, nàng là đi cùng với vị công tử kia ta tin bọn họ liền sẽ không sao.

A Quang mặt dù cũng đang lo lắng thế nhưng vẫn trấn áp tinh thần của mọi người.

Sáng ngày hôm qua bọn họ tỉnh giấc liền đã không thấy hai người đâu, nhìn đi nhìn lại hiện trường chỉ để lại một cái hố thật sâu, liền nghĩ là hai người đã xuống đó, nhưng cái hố xâu này lại rất tối, mặt dù đoạn thúc cũng không ít lần đề nghị xuống dưới thế nhưng lại bị A Quang ngăn cản liền trên này ngồi chờ hôm nay liền đã ngày thứ hai rồi.

- Đoạn thúc, A Quang liền nói rất đúng, vị công tử kia rất cường đại Thư Kỳ theo hắn liền sẽ được an toàn.

A Tú cũng mở miệng khuyên nhủ.

- Haiz.... chỉ mong là như vậy.

Đoạn thúc này cũng chỉ biết thở dài

Chỉ vừa nói hết câu thì cái hô sâu lại có người liền bay ra đáp trước mặt họ, lúc này Anh Vũ cõng Thư Kỳ một ngày lem luốc bước đến, A Tú thấy vậy liền cười tủm tỉm trêu ghẹo

- Haizz... Thư Kỳ cô nương của tôi ơi, vậy mà cùng tình nhân trốn chạy, không biết mọi người như thể nào lo lắng.

Thư Kỳ gia mặt mỏng liền sao có thể chịu được A Tú trêu ghẹo chứ liền đỏ mặt phóng xuống nói:

- Ai là cùng tình nhân trốn chạy chứ, chúng ta là vô tình rơi xuống.

- Ha ha, về rồi thì tốt, về rồi thì tôt.

Đoạn thúc lúc này vui vẻ nắm tay con gái mình liền há hốc mồm ngạc nhiên, không nói nên lời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau