CHƯỞNG KHỐNG TINH KHÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chưởng khống tinh không - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Chu Tề gian kế

-Ong...

Nội kình trong cơ thể Chu Tề phóng ra kèm theo tiếng xé gió của thanh đao trên tay hướng Anh Vũ mà lao tới.

Anh Vũ thủ thể tay trái dơ lên nội kình phóng ra ở lòng bàn tay hướng thanh đao mà chụp, hành động hai người rất nhanh khiến không ít người ánh mắt cũng không kịp phong mang. Trong chớp nhoáng Anh Vũ liền bắt được lưỡi đao lại vận dụng nội kình phóng thích đẩy ngược trở lại.

Hành động này không khỏi mọi người ngây người, Anh Vũ so với tuổi đời của Chu Tề vậy mà cứ như vậy lại chụp được một đao này, không những thế lại còn khiến đối phương lui vài bước. Lại nói nội kình dao động của thanh niên trẻ này bằng mắt thường cũng có thể thấy không gian khuếch đại lại yếu hơn so với Chu Tề không ít. Mọi người cũng không biết mặt dù nội kình Anh Vũ mặt dù yếu, thế nhưng lực cuồng bạo lại hơn chứ không kém, đó là biến đổi lớn của việc trọng tố kinh mạch, làm linh hồn nội kình so với người thường liền lớn hơn so với người thường, vậy nên mặt dù không gian động còn yếu thế nhưng lực cuồng bạo sẽ tăng mạnh.

Theo lời nguyên ấn là thì sự hấp thu thiên địa nguyên khí so với người thường ít nhất là gấp năm lần, vậy nên sức cuồng bạo theo Anh Vũ đoán chắc cũng không quá yếu hơn năm lần, đó là điều Anh Vũ nghĩ, vì vậy nhân cơ hội này hắn liền thử một lần, kết quả này cũng khiến Anh Vũ đúng là ngoài dự kiến, không khỏi vui mừng.

Còn về Anh Vũ có thể đẩy thanh đao đó ra cũng là vì đối phương quá khinh địch, vậy nên khi Anh Vũ chụp được thanh đao thì Chu Tề dường như rất bất ngờ liền không kịp phản ứng bị đẩy ra.

- Hóa ra đây là luyện khí tầng sáu đó sao... sao ta lại cảm thấy lại yếu đuối giống như mèo bệnh đến vậy.

Mọi người nghe Anh Vũ nói, tức thì không nhịn được liền cười ầm lên, không khỏi khen tặng Anh Vũ một câu: "rất ngưu".

Anh Vũ đây là cố ý trêu tức, hắn là muốn đối phương điên cuồng dùng hết thực lực, tự tin của hắn không phải là không có vốn luyến, về kinh nghiệm đánh nhau có thể nói là từ nhỏ đến lớn liền ai bằng, về kinh nghiệm vượt cấp đánh kẻ thù hắn cũng có rất nhiều vì cái tính liều mạng của hắn. Lại nói bây giờ hắn cần thử xem thực lực của mình cường đại đến cỡ nào, liệu có đúng với những gì mà nguyên ấn nói không.

- Tiểu tử, ngươi đã chính thức chọc giận ta... hôm nay không phải ngươi chết thì coi như ta vong.

Chu Tề không hổ danh là đại ca của Chu Lợi đều mang dòng máu chó điên trong người, liền không giữ được bình tĩnh nhìn Anh Vũ đầy sát cơ nói.

- Phanh... phanh.

Lưỡi đao bén nhọn lại bay ra, hễ mà vật gì bị nó chém trúng thì bị chấn ra làm hai mảnh, mọi người không dám lại gần liền tất cả đều chạy hết ra ngoài nhìn vào.

Thanh đao cứ lại một lần rồi một lần nhắm về Anh Vũ, thế nhưng mọi lần đều hụt, làm cho Chu Tề tức điên lên không ngừng dùng sức mà chém, nhưng mọi cố gắn của hắn cũng không thể thể đụng được góc áo của đối phương.

- Lại sâu như vậy... Haizz em gái ta vậy mà liền tốt số lại cứ như thế kết giao được với một đại nhân vât.

Thanh Hải lúc này hối hận, bằng cách ăn mặt cùng với chiêu thức của Anh Vũ, hắn dám khẳng định nhất định là con cháu của một đai gia tộc nào đó. Bằng ấy thiên phú cùng công pháp thì không phải hạn vô danh tiểu tốt, hắn chỉ tiếc cái tên tiểu tử này vậy mà che dấu thật sâu làm hắn cứ vậy mà mất cơ hội nịnh hót.

- Công tử này vậy mà đánh nhau lợi hại như vậy.

- Oa, không chỉ lợi hại mà còn rất đẹp trai, không được ta muốn xuất giá.

Không ít vị cô nương nhìn thân ảnh phiêu dật của hắn càng nhìn lại càng yêu thích, có người còn mạnh dạng đề nghị nói.

- A Tú, nàng đây là muốn gả cho ta.

Một vị thanh niên chất phát nghe bạn gái của mình cứ như vậy mà muốn xuất giá, không phải gả cho hắn lại còn ai, thế nhưng lời nói tiếp theo của nàng lại làm hắn nội tâm khổ não á.

- Ngươi tự mình đa tình, là ta muốn gả cho vị công tử bên trong.

Nàng biểu môi nói.

- A Tú, ta có chỗ nào đối với nàng không tốt sao.

Thanh niên này khuông mặt nóng rang hỏi.

- Ngươi với ta rất tốt, thế nhưng ngươi có đẹp trai bằng người ta không.

Nàng nói.

- Không có, thế nhưng đẹp trai thì chưa hẳn là tốt.

Thanh niên lại kiên trì nói.

- Vậy ngươi bản lĩnh chắc hơn được với người ta.

Nàng lại hỏi.

- A Tú, tuy là ta không có những cái đó, nhưng ta thật lòng yêu nàng.

Thanh niên này dường như sợ người yêu mình giành mất thật sự là rất muốn khóc á.

Không những chỉ có tên này mà mọi nam nhân trong làng cũng đang lâm vào đại địch, liền đứng lên che ngang người yêu mình lại, sợ rằng nếu thả liền theo người ta mà bay mất.

Mọi người thấy vậy có người liện không nhịn được cũng bật cười.

- Liền lợi hại như vậy.
Đoạn Thư Kỳ càng nhìn lại càng say mê không dám chớp đôi mắt đẹp lại, sợ rằng thân ảnh đó biến mất.

Anh Vũ không phải không muốn phản đoàn mà là hắn đang chìm trong lĩnh ngộ những ưu thế mà việc trọng tố mang lại, đã một canh giờ trôi qua hắn thấy càng kéo dài cũng không còn ý nghĩa nữa, mặt dù nội kình cơ thể hắn dồi dào nhưng đối phương lại đã không còn trụ nổi nữa, đao quang lúc này cũng đã vung loạn xạ. Vì vậy Anh Vũ tay kết quyền vận dụng công pháp gia tộc mà hắn biết một quyền đi ra hét lớn.

- Hổ quyền thức thứ nhất hư không phá... oanh...

Một quyền đưa ra, thanh đao sắt nhọn liền vỡ vụng, khiến mọi người không khỏi bất ngờ liền cảm thán:

- Không ngờ lại che giấu thực lực.

- Thức thứ hai oanh bạo... oanh

Cơ thể Chu Tề ăn một quyền này liền vặng vẹo văng ra ngoài đặp xuống đất không ngừng thổ huyết chật vật đứng dậy, lại nhìn Anh Vũ cứ như vậy mà một lần nữa bước tới. Trong lúc luống cuồng tay chân, hắn lại phóng ra một thanh phi đao hướng Anh Vũ bay tới.

- Vô dụng.

Anh Vũ cười lạnh né tránh.

- Ta liền không nghĩ vậy.

Chu Tề cười lạnh, sau đó cánh tay hắn lại chụp đến một tiểu hài tử đứng gần nhất hắn ôm vào lòng, đôi tay nắm lấy cổ đứa bé dơ lên trời nói:

- Đứng lại đó nếu không muốn tiểu tử này chết.

- Con trai ta...

Ba mẹ đứa bé nhất thời hoảng hốt lao ra nhưng may mắn được mọi người ngăn cản.

- Cầu xin ngươi, mau thả con trai ta.

Ba mẹ đứa không làm được gì liền chỉ biết quỳ gối van xin.

- Quá vô sỉ.

- Vậy mà lấy đứa trẻ ra làm bia đỡ đạn, thật đúng là cầm thú mà.

Đã không ít người không giữ được bình tĩnh liền chửi ầm lên, thầm nghĩ hắn quả không hổ là tên chó điên gặp ai cũng cắn bậy.

- Huhu... ba mẹ mau cứu ta.

Đứa trẻ cổ họng lúc này đau đớn liền không nhịn được đau khóc òa lên.
- Hài tử ta...

Tiếng khóc lóc không ngừng truyền ra, khiến không ít người thở dài thương hại.

- Đều im miệng hết cho ta.

Chu Tề không chịu được ồn ào ánh mắt lạnh lùng nhìn mọi người cảnh cáo sau đó lại nói:

- Điều này không thể trách ta, cũng chỉ có thể trách hắn.

- Haha, buồn cười thực lực không bằng người ta lại lấy một hài tử ra mà uy hiếp người khác... người vô sỉ như ngươi là ta lần đầu tiên gặp.

- Đúng vậy.

Mọi người lúc này phẩn nộ liền không nể nang nhìn hắn chửi ầm lên.

- Tất cả đều im miệng hết cho ta.

Chu Tề sau đó lại nhìn Anh Vũ nói:

- Tiểu tử, nếu tiểu tử trong tay ta chết liền tại ngươi.

- Ngươi rốt cuộc muốn cái gì.

Anh Vũ lương tâm hắn không cho phép lại làm hại đến người khác, đặt biệt là một đứa bé đáng yêu trước mặt này liền mở miệng nói.

- Haha... tuổi còn nhỏ lại nghĩa hiệp đến vậy, ta rất yêu thích.

Miệng thì nói như vậy nhưng trong lòng thầm mắng Anh Vũ là tên ngu, nghĩa hiệp liền sống thọ sao, sau đó lại nhìn Anh Vũ tiếp tục nói:

- Như vậy đi, ta cũng chỉ muốn giữ cái mạng nhỏ này cũng không muốn làm hại đến người khác... ngươi tự mình phế đi một tay ta liền thả người thế nào.

- Được.

Anh Vũ không do dự liền nói.

- Rất tốt.

Chu Tề đã nghĩ đến Anh Vũ sẽ không đồng ý lại muốn cò kè mặt cả thế nhưng hắn không nghĩ vậy mà lại đồng ý, hắn cười thầm suy nghĩ " Không phải cái tên này là ngốc tử hay sao".

- Vũ không được.

Thanh Hà, cùng với Thư Kỳ không khỏi giật mình lo lắng nhưng không biết lại nên nói cái gì đây, nếu như lại khuyên Anh Vũ thì làm sao dám nhìn mặt mũi ba mẹ của đứa trẻ.

- Yên tâm, ta tự có chủ ý.

Anh Vũ nhìn hai người nói, sau đó lại nhìn tiểu hài tử mỉm cười nói:

- Đệ đệ, nếu ngươi tin đại ca này liền nhắm mắt lại liền sẽ không sao.

Đứa nhỏ thấy Anh Vũ cười với hắn mặt dù còn sợ nhưng tâm lý đã tốt hơn nhiều liền ngừng khóc thân thể không ngừng rung rẩy liền nhắm mắt lại.

Anh Vũ lại dũi tay trái ra, hướng tay phải của mình một quyền đánh gãy.

- Vậy mà làm, vị tiểu huynh đệ này đúng là haizz...

- Haizz.

Không ít người thấy Anh Vũ cứ như vậy liền làm, liền thở dài tán thưởng.

- Haha... tốt, tiểu tử này giao cho ngươi.

Nói xong hắn liền vận nội kình trên thân dùng lực ném đi.

Anh Vũ thấy thế liền lao tới đón lấy đứa bé, nhưng lại không ngờ phi đao lại che dấu trên thân đứa bé cứ như vậy mà gâm trúng trước ngực hắn, máu bắng tung tóe khắp người.

Chương 17: Tru sát Chu Tề

Anh Vũ không thèm để ý đến Chu Tề lúc này nâng đứa bé lên mỉm cười nói:

- Tiểu tử, ngươi đã không sao rồi.

Nó nghe vậy đã ngừng khóc, đôi mắt chớp chớp nhìn Anh Vũ quang tâm nói:

- Đại ca, huynh bị thương rồi.

- Con trai.

Cha mẹ của đứa bé liền chạy lại ôm con vào lòng, lại nhìn Anh Vũ cảm kích nói:

- Cảm ơn.

- Vũ, người không sao chứ.

Mẹ con A Ngốc cùng với Đoạn Thư Kỳ lúc này liền bước lại gần, thì lúc này Anh Vũ cũng đã vừa rút thanh đao ghiêm trên người, máu lại không ngừng chảy liền quang tâm lo lắng hỏi.

- Ta không sao.

Anh Vũ mỉm cười trên người lại lấy ra lọ thuốc cầm máu rắc lên miệng vết thương.

Anh Vũ một màng xả thân cứu đứa bé liền được mọi người thu vào mắt, lại thấy Anh Vũ bị thương, có người liền hướng Thanh Hải lên tiếng:

- Trưởng làng, mau phát động đi, chỉ cần người hưởng ứng thì mọi người sẽ đồng tâm tiêu diệt cái tên Chu Tề khốn kiếp này.

Thanh Hải hiện thấy người dân đã không ít người phẫn nộ, thế nhưng bên kia hắn lại không dám đắc tội, một người là cái thần bí thân phận, người còn lại là người sai vặt của phi đao thành. Nếu như hắn lựa chọn thì nhất quyết hắn sẽ lựa chọn tru sát Anh Vũ, vì Anh Vũ là người mà hắn đắc tội qua, thế nhưng Anh Vũ lúc này lại được lòng mọi người, nếu làm vậy thì ắc hẳn vị trí trưởng làng của hắn cũng vì vậy mà mất đi. Ngay lúc này hắn chỉ biết giữ im lặng nói:

- Mọi ngươi nghe ta, im lặng mà chờ đợi.

Nghe vậy, mặt dù phẩn nộ bọn hắn cũng không biết làm gì, sống trong một tập thể quang trọng nhất là đồng lòng, nếu không việc sinh tồn lại không có khả năng.

- Chết...

Không đợi Anh Vũ có cơ hội hồi phục vết thương, Chu Tề phóng người bay lên một chưởng nhắm đỉnh đầu Anh Vũ mà đến.

- Không...

Thư Kỳ đang đỡ lấy Anh Vũ liền thấy đối phương lại lao lên liền kiềm lòng không được ôm chặc Anh Vũ chắn ở phía trước, nàng đang nghĩ Anh Vũ lúc này rất suy yếu nếu lại trúng một chưởng này thì mạng nhỏ lại không còn.

- Tiểu cô nương ngốc này.

Anh Vũ thấy nàng vậy mà đứng ra che chở cho hắn trong lòng liền không khỏi ấm áp, nhìn nàng mắng yêu sau đó đẩy nàng ra một bên.

- Muốn giết ta... không dễ như ngươi tưởng.

Anh Vũ cười lạnh nắm đấm ngưng tụ hét:

- Hổ Quyền thức thứ ba, mị ảnh.

- Oong... Oong...

Ngay tại Anh Vũ đang đứng lúc này liền mờ ảo, Chu Tề một chưởng liền vỗ nhào xuống chấn nức mặt đất tạo nên tiếng nổ vang trầm đục.

Nhưng quyền kình của Anh Vũ lại thâm hiểm quyền này lại một lần nữa đánh oanh bạo cơ thể của Chu Tề cứ như vậy liền văng ra, đó cũng là sự ảo diệu của thức cuối cùng, khi hổ quyền chạm tới thức cuối cùng nó có thể biến đổi hình thể nhẹ nhàng lước chiêu mà đi. Trong gia tộc Anh Vũ là một trong số ít người luyện được thức cuối cùng này.

Chiêu này Anh Vũ đã không nương tay như lần trước, hắn nhìn ra được tên này không những là một tên chó điên mà còn một tên rắng độc ác. khác ở chỗ là chó điên là chỉ biết cắn người có thể đề phòng được, còn rắng độc thì lại âm hiểm xảo trá không thể đề phòng.

- Ngươi... không thể nào... ngươi đã bị phế rồi, với lại trên thanh đao ta lại tẩm độc... không thể nào ngươi lại cử động được.

Với thủ đoạn của hắn, Chu Tề đủ tự tin Anh Vũ sẽ bất động mặt cho hắn chém giết, thế nhưng mọi việc lại không như mong muốn, Anh Vũ vậy mà vẫn cử động lại còn phản kích. Hắn lúc này vết thương cũ mới đã chồng chất máu không ngừng chảy làm hắn không thể gượng dậy nổi chỉ đành nằm đó oán hận.

- Lão tử sinh tử cũng có thể vượt qua há lại vết thương nhỏ này liền làm gì được ta.

Anh Vũ nghe tên này nói trên thân phi đao tẩm thuốc thì nhất thời giật mình dò xét cơ thể, lại cảm thấy không có điều gì bất thường liền thở ra. Hắn lại nghĩ đến ngọc ấn nói thân thể hắn bây giờ đã có sự đột phá lớn vậy nên có thể kháng được mọi độc tố, lúc đầu thì hắn bán tính bán nghi, đùa sao hắn không dám đem thân mình ra thử độc, nhưng là hắn thật sự tin tưởng rằng cơ thể mình có thể làm được.

- Giết chết cái tên đó đi.

Mọi người liền thấy thủ đoạn của cái tên Chu Tề này đúng là quá mức vô sỉ liền điên cuồng chửi ầm lên mằng giết.- Ngươi đừng qua đây.

Anh Vũ nhẹ nhàng bước đến làm cho Chu Tề lúc này rung sợ dường như gặp phải cái tu la người.

- Dẫm lên người khác mà sống thì phải nghĩ đến cục này.

Anh Vũ lạnh lùng nói.

- Trưởng làng cứu ta... mau cứu ta... mọi thỏa thuận trước đây của ngươi ta đều đáp ứng.

Hắn lúc này nghe Anh Vũ nói rung sợ liền biết mạng mình lần này coi như vong, hắn vội quay lại nhìn Thanh Hải như muốn niếu lấy cộng rơm cứu mạng cuối cùng.

Anh Vũ liền lạnh lùng liếc nhình Thanh Hải.

Mọi người lúc này cũng ngạc nhiên nhìn vị trưởng làng trước mặt này, có phẩn nộ, có oán trách. Cái tên Chu Tề trước mặt này là một tên ác ma, vậy mà vị trưởng làng của họ cứ như thế lại có quang hệ.

Thanh Hải thấy ánh mắt Anh Vũ lạnh lùng nhìn mình cũng rung lên, nhưng hắn cũng không có cách nào khác đành đứng ra nói:

- Vị tiểu huynh đệ này, hắn vẫn là thân phận đặt thù... nếu hắn chết ở đây thì có thể ảnh hưởng tánh mạng của nhiều người nơi đây, mong tiểu huynh đệ dơ cao đánh khẽ.

Thanh Hải oán hận Chu Tề vậy mà khai ra hắn cùng mình hợp tác, thế nhưng hắn cũng lo sợ thành chủ phi đao thành điên cuồng trả thù, vì vậy cũng đành nuốt hận vào lòng, hắn cũng muốn nhân dịp này lại niếu kéo quang hệ với người ta, dù sao cái danh trưởng làng ngày hôm nay cũng đều mất hết.

Chu Tề nghe vậy liền gật đầu lia lịa nói:

- Đúng, đúng... ta là người phi đao thành ngươi không thể giết ta

Nghe trưởng làng nói mọi người cũng hiểu ý lại cũng chỉ biết oán hận nhìn Chu Tề.

-Mọi hậu quả ta gánh chiệu.

Anh Vũ lạnh lùng nói, cái tên này nếu thả đi thì hắn sẽ cảm kích mình? điều này là không thể, nếu đã vậy liền một chưởng đập chết chớ để phiền phức.

- Không, ta không muốn chết.

Chu Tề lúc này hối hận sao lại dây với tên sát tinh này lại gào thét kịch liệt.

Anh Vũ thù ấn, một quyền hướng đỉnh đầu Chu Tề mà đánh.

- Phanh...Chu Tề cứ vậy mà chết đi mọi người cũng không ai vì hắn lại đau lòng, có suy nghĩ cũng chỉ là chết rất đáng mà thôi.

Thư Kỳ thấy Anh Vũ vậy mà không sao lại còn sát ngược trở lại, liền nghĩ hành động của mình không khỏi dư thừa, nhưng nàng lại nghĩ không ra sao mình lại vì một người mới quen lại liều mạng như vậy, càng nghĩ không khỏi khiến nàng đỏ mặt mỉm cười, thầm nghĩ cái cảm giác này không tệ.

- Lại nghĩ cái gì? Chúng ta nhanh về thôi.

Anh Vũ lại gần Thư Kỳ thấy nàng vẫn đứng đờ người ra đó liền nhìn nàng mỉm cười hỏi.

- Ưm... A... Ta không sao.

Lúc ngẩn ngơ liền bị Anh Vũ gọi, không khỏi khiến nàng giật mình mặt đỏ ngang tai trả lời.

- Bá mẫu, chúng ta trở về.

Hắn quay lại nhìn mẹ con A Ngốc,nhìn tên tiểu tử kia vậy mà ngủ ngon tròng lòng mẹ liền không khỏi bật cười, hắn xoay người cõng A Ngốc trên lưng nhìn Thanh Hà mỉm cười.

--------------------------------/

Phi Đao thành về đêm.

- Vô dụng, đúng là cái thứ vô dụng mà, đối với một tên phế vật vậy mà đến nay còn không có tin tức.

Bên trên ghế cao, người trung niên thân hình mập mạp tay trái một mỹ nhân, tay phải một mỹ nhân, nhìn bên dưới đám thủ hạ bực mình nói.

- Mong thành chủ bớt giận.

Bên dưới đám thuộc hạ nghe tiếng rống giận của hắn cũng không khỏi run cầm cập, bọn họ biết cái tên thành chủ này là một tên vô dụng, chỉ biết ăn chơi đàn điếm, cái hắn rất giỏi lại là không biết lý lẽ, ngày thường chỉ biết nhìn hắn nịnh hót nếu làm tên này phật ý mệnh bọn hắn coi như xong. Ai bảo cái tên này sinh ra liền gia cảnh tốt hơn bọn hắn làm gì.

- Sao lại không giận được chứ, người trong triều là lần thứ ba đến thúc giục rồi, nếu tiểu tử kia còn chưa chết thì mạng của tất cả các ngươi cùng với ta coi như xong.

Vị trung niên mập mạp lúc này thân hình ục ịch nóng giận đứng dậy vỗ bàn nói.

- Thành Chủ ta lại nghĩ một cách, có thể giết chết tên tiểu tử đó dễ như trở bàn tay.

Tên kia đứng ra lại nói.

- Còn không mau nói.

Hắn không còn kiên nhẫn nhìn tên kia nói.

- Lại nói cái thành kia tìm một đại nhân vật lại không ra, sao ta không phái một cao thủ luyện khí cữu trọng đến ám sát.

Tên kia chững chạt bày mưu.

- Ngươi là muốn hại chết ta à... Tên kia thân phận đặt thù, chỉ có thể mượn tay giết người, nếu để hoàng thượng tra ra thì ta có mười cái mạng cũng không thể sống nổi.

Hắn rất tức giận nói.

- Thành chủ người nghe ta nói hết.

Tên kia lại đứng ra giải thích kế hoạch.

- Đầu tiên chúng ta là lệnh người ám sát, tiếp đó liền cáo trạng dân chúng làng đá mưu sát hoàng tử liền dẫn quân chinh phạt chó gà không tha, thì lúc này ai còn biết là người làm. Lại nói ngài dẫn binh tru diệt hung thủ không phải là một bên được lòng hoàng thượng, bên khác lại lấy lấy lòng hoàng hậu, tiền đồ của ngài ngày càng sáng lạng, đây không phải là một mũi tên trúng hai đích sao.

- Oa... haha... hay... gia sư nghĩ rất chu đáo, vậy thì mời ngài an bài dùm.

Hắn nhìn tên kia cười sáng lạng vui vẻ nói.

- Đây là chức trách của thuộc hạ.

Tên này bên trong cười lạnh khinh thường nhưng bên người lại đưa ra vẻ mặt tươi cười lấy lòng nói.

Chương 18: Yêu một người liền là như vậy

Anh Vũ đưa A Ngốc về nhà hắn tính lại ra ngoài tìm một quán trọ, thế nhưng lại bị Thanh Hà ngăn cản, kêu hắn cứ ở lại, Anh Vũ cũng không từ chối sau đó liền cùng A ngốc một chỗ nghỉ ngơi.

A Ngốc cứ như vậy ngủ rất ngon, Anh Vũ nhẹ nhàng xuống giường tìm một góc phòng ngồi trấn định bắt đầu hấp thu thiên địa linh khí. Nhưng một canh giờ trôi qua hắn lại lắc đầu cười khổ, lính khí thiên địa mà hắn hấp thụ được rơi vào trong cơ thể hắn như là rơi vào một cái động không đáy biến mất không có tâm hơi lại nói nội kình cứ như vậy mà không có tiến triể gì cả.

Lắc đầu đứng dậy, ngay lúc này đây, nguyên ấn lại truyền âm cho hắn:

- Thiên địa linh khí ở cái địa phương này thưa thớt, với cái cơ thể này của ngươi muốn tiến giai là điều không thể... Đã đến lúc ngươi nên rời đi.

- Ukm...

Anh Vũ lại không phản đối ý kiến này, hắn biết bản thân ngay lúc này cần phải cấp tốc tăng thực lực mới có cơ hội quay về lại gia tộc, chiếu cố tộc nhân, cùng với người mẹ của mình.

- Nhưng trước khi đi, ngươi hẳng là nên quay lại khu rừng, ta cảm thấy có một luồng thiên địa linh khí dao động rất mạnh, rất có thể giúp ích cho ngươi tu luyện.

Ngọc Ấn lại phát sáng nói.

- Là thật.

Anh Vũ, thật không thể tin cái địa phương linh khí yếu ớt như thế này lại có nơi như vậy liền hỏi lại.

- Đương nhiên là thật, thế nhưng ta cũng cảm thấy hơi thở nồng đậm của yêu thú, mặt dù địa phương này yêu thú xem như rất yếu, thế nhưng với ngươi hiện tại, bọn nó cũng là một vấn đề rất khó giải quyết.


Trời đã tơ mờ sáng, Anh Vũ cùng A Ngốc lại ngồi trên một cái bàn nhỏ nhìn Thanh Hà bận rộn, A Ngốc ngốc nghếch nhìn mẹ mình nũng nịu nói:

- Mẹ à... nhanh lên A Ngốc đói bụng.

Mặt dù tuổi hắn với Anh Vũ là đồng lứa, thế nhưng A Ngốc từ nhỏ đầu óc lại ngốc nghếch thế nên hắn hiện giờ tính tình vẫn giống như tiểu hài.

- A ngốc, có ngay đây con.

Thanh Hà nhìn bộ dáng đáng yêu của con trai mình cũng mỉm cười bưng mâm đồ ăn ra.

Anh Vũ cảm thấy cuộc sống hai người mặt dù thiếu thốn nhưng lại rất vui vẻ, thế nên hắn mỉm cười nhìn Thanh Hà nói:

- Bá mẫu, người nấu ăn thật ngon.

- Thích thì con cứ ăn nhiều một chút.

Thanh Hà mỉm cười nhìn Anh Vũ nói.

Cả ba người cười nói rất vui vẻ cho đến khi bữa cơm kết thúc, Thanh Hà lại bắt đầu gánh hàng ra chợ như thường ngày.

Anh Vũ cùn A ngốc lại ở nhà thu dọn lại chén bác xong, thì Anh Vũ lúc này muốn một mình vào sâu trong núi tìm cái nơi mà ngọc ấn nói cho hắn tối hôm qua, thế nhưng A Ngốc lại kèo nài đòi theo, sau một hồi dằn co cuối cùng Anh Vũ cũng là bất đắc dĩ gật đầu.

Làng đá mặt dù thiên nhiên cằn cỏi, khắp nơi đều là đất đá thế nhưng hướng đông làng lại là những ngọn đồi nhỏ, không khí trong lành mát mẻ, nếu như ở đây yêu thú không quá hung hiểm thì có lẽ mọi người đã khai phá mà sống rồi.

- A Ngốc à, từ lúc này trở đi tất cả mọi việc đều nghe theo ta.

Ngay từ lúc tiến vào Anh Vũ đã không ngừng nhắt nhở, hắn đồng ý dẫn A Ngốc đi là bởi vì sợ là sẽ xuất hiện như ngày hôm qua, A Ngốc nếu ở nhà một mình thì bị người ta hãm hại, hắn cũng không biết cái tên ngốc nghếch này đối với mọi người mà nói là một tên không ảnh hưởng gì cả. Vậy thì người nào lại muốn đối phố hắn đây, hắn lại nghĩ đến Thanh Hà đêm qua mặt dù bà lẫm bẩm một mình thế nhưng hắn cũng nghe được, vậy thì mẹ con A Ngốc đang trốn tránh cái gì? Điều này cũng chỉ có mẹ của A Ngốc mới biết được. Mặt dù rất muốn giúp đỡ thế nhưng Thanh Hà không nói thì hắn cũng không biết giúp thế nào đây.

---------------/

- Nghĩa phụ à! để con giúp cho.

Khu rừng sâu người thanh niên nét mặt vui vẻ nhìn vị lão bá đối diện mình cười nói

-À! ukm... Cảm ơn con.

Vị lão bá này nét cười dường như không thể che dấu trên khuông mặt, hắn biết vị thanh niên này cũng vì con gái mình mà đến, thế nhưng bằng nhiệt tình và thành ý của hắn thì vị lão bá này cũng gật đầu hài lòng.

- Nghĩa phụ à, đều là người một nhà.

Chàng thanh niên nét mặt hài lòng cười nói, sau đó lại nhìn vị tiểu cô nương đi bên cạnh cười nói:

- Thư Kỳ à để ta sách cho.

-Không cần.

Người con gái vẽ mặt đầy chán ghét nói.

Nếu Anh Vũ có mặt nơi này cũng có thể nhận ra được hai người này là người hắn biết, tên thanh niên tươi cười lấy lòng này là Tô Minh còn vị tiểu cô nương đi bên cạnh hắn là Thư Kỳ mà hôm qua hắn có gặp qua một lần ở trên đầu chợ.

Tên Tô Minh này nhận ra sự hiện diện của Anh Vũ đã là sự uy hiếp lớn đối với hạnh phúc của hắn, vì vậy hắn quyết định ra tay sớm cưỡng đoạt mà đem về nhà. Nên ngay từ rất sớm hắn lại đứng chờ nàng cùng phụ thân bên ngoài làng. Hắn biết việc này muốn thành công cần phải có sự đồng ý cùng phụ mẫu nàng mới được.

- Đứa nhỏ này lại không hiểu chuyện, con đừng trách.

Vị lão bá này sao lại không biết tính tình con gái mình chứ, từ nhỏ đã mạnh mẽ không giống những đứa con gái trong làng. Thế nhưng hắn lại rất thích Tô Minh, tướng tá cũng được, lại ngoan hiền lễ phép.
- Cha...

Nếu như không có ngày hôm qua thì nàng sẽ còn cho rằng tên trước mặt này là người cũng không tồi, thế nhưng ngày hôm qua khuông mặt thật của hắn lại hiện ra, khiến nàng rất kinh tởm, nhìn hắn nàng lại càng chán ghét lấy cái gì mà còn ưa thích chứ.

- Bá phụ! ta sao có thể trách nàng.

Hắn mỉm cười xua tay nói.

- Kinh tởm.

Trong lòng nàng thầm mắng tên này sao lại kinh tởm đến vậy chứ, đúng là bất khả tự nghị

- Grừ... Hống...

Trong rừng rậm lúc này nhất thời từng tiếng gầm thét của tiếng yêu thú phá đi cái mảnh rừng yên tĩnh thường ngày, những con yêu thú thấp cổ bẹ họng lại chạy tán loạn trên khắp cánh rừng.

- Chuyện gì xảy ra.

Vị lão bá đi săn đã gần mấy chục năm qua, đây là lần đầu tiên hắn thấy một màng như vậy.

- Nghĩa phụ! chúng ta hay là về đi.

Hắn bây giờ đã rung như cây sậy làm gì còn chú ý đến cái gì thay đổi hay không thay đổi chứ, hay là mạng mình vẫn quang trọng hơn vì vậy liền đứng ra đề nghị.

- Có ta cùng cha ta ở đây ngươi có cái gì mà sợ.

Nàng khinh thường trêu chọc nói.

- Đứa nhỏ này... haizz... thôi chúng ta quay về.

Vị lão bá này đúng là không hiểu đứa con gái mình ngày hôm nay là bị cái gì, sao mà lời nói của nàng sao lại không có câu nào dễ nghe vậy chứ.

---------/

- Hú....

Bầy chó sói cứ như vậy mà vây quanh cặp trai gái ngay tại một mảnh rừng rậm.

- Chuyện này là sao, bầy sói này thường hoạt động vào ban mà, tại sao hôm nay giữa ban ngày ban mặt lại đụng độ.

Chàng thanh niên này cũng cảm thấy rất khỏ hiểu, đao quang lại rút ra khỏi vỏ lao lên một đao chém xuống máu văng tung tóe một con lại một con ngã xuống thế nhưng số lượng chúng lại rất đông, hắn biết rằng mình đã không đủ sức lực lại ngăn cản bọn chúng liền kéo người con gái mình mà chạy, hi vọng có thể thoát ra khỏi cánh rừng này.

--------/
- Có ai không... có ai không... mau cứu mạng...

Cả ba người Thư Kỳ quay đi thì ngay lúc này lại nghe giọng nói truyền từ sau lưng truyền tới.

- Cha chúng ta vẫn là qua bên đó xem thử.

Tình hình khu rừng này càng lúc càng đáng sợ, nàng cũng cảm giác được điều đó, thế nhưng giọng nói này làm nàng có chút quen thuộc, chắc chắn là người trong làng, vì vậy cũng không thể nào khoanh tay đứng nhìn. Không chút do dự nàng hướng cha mình đề nghị.

- Ukm... hay là vẫn đi xem một chút.

Vị lão bá này cũng không phải là người lạnh nhạc nghe vậy cũng đồng ý.

- Nghĩa phụ, nơi này rất nguy hiểm chúng ta vẫn là nên ra ngoài lại tìm người đến cũng không muộn.

Tô Minh cũng không dám lấy mạng mình ra đùa giỡn, liền tỏ vẻ không đồng ý đứng ra khuyên ngăn.

- Cứu người như cứu hỏa, còn ngươi muốn rời đi liền đi, đợi ngươi tìm người tới thì người ta liền thành cái xác khô rồi.

Nàng thấy tên này ý kiến như vậy liền bực mình nói.

- Vẫn là Thư Kỳ nói đúng, chúng ta liền qua đó.

Lão bá này mặt dù cũng không có phản cảm gì mấy đối với Tô Minh, là người ai mà không sợ chết hắn hay là vẫn hiểu được.

- Mọi người điên hết rồi.

Tô Minh dường như đã phát cuồng, so với Thư Kỳ thì cái mạng này của hắn lại trên hết liền nói:

- Nếu đã quyết như vậy thì nghĩa phụ cứ tới đó trước, ta chạy về gọi người... Thư Kỳ chờ ta, nhất định sẽ quay lại.

Miệng nói, chân hắn liền bỏ chạy.

Thư Kỳ cười lạnh lại cùng cha nàng bước đến nơi phát ra tiếng cầu cứu.

Lại thấy một người con gái chạy như điên về phía mình, hai người liền vội vàng chạy lại đỡ cô gái đang đuối sức vì mệt.

- A Tú ngươi làm sao vậy.

Thư Kỳ cùng A Tú cũng là bạn với nhau, nhìn thấy A Tú hóc mắt đỏ ngầu không ngừng kêu la nàng đỡ nàng lên lại hỏi.

- Thư Kỳ! Đoạn thúc... mau cứu lấy A Quang.

A Tú thấy Thư Kỳ cùng cha nàng liền thấy được hi vọng liền gấp gáp nói.

- Hắn làm sao.

Thư Kỳ cùng cha nàng liền hỏi.

- Hắn là vì muốn để ta thoát thân liền một mình ngăn bầy sói ở trước mặt.

Nàng bù lu bù loa khóc liền nói.

Nàng cùng A Quang là thanh mai trúc mã điều này ai trong làng cũng biết, A Quang biết nàng sáng nay liền đề nghị lên núi hái một ít thảo dược về bán nên liền đề nghị theo cùng bảo vệ. Cả sáng hôm nay mọi việc đều tốt lành, thảo dược liền hái đủ vừa định xuống núi liền gặp phải bất thường, A Quang vì bảo vệ nàng liền không ngại nguy hiểm lại một mình ngăn bầy sói để nàng thoát thân. Lúc đầu nàng cũng không đồng ý, nàng biết cái tên ngốc này cũng là một võ giả luyện khí tầng hai,đối với hắn việc một mình thoát thân khỏi bầy sói là rất dễ dàng, thế nhưng vì nàng hắn đứng lại liều mạng điều này làm nàng rất cảm động liền quyết định ở lại cùng hắn đồng sinh cộng tử, thế nhưng A Quang dức khoát kề đao lên cổ nói với nàng " một là nàng nhìn ta chết tại đây hai là ra ngoài tìm người để cứu viện". Không còn cách nào khác, nàng liền quay lưng chạy thật nhanh, hi vọng lại có người tới giúp đỡ, trời không phụ lòng người lại để cho nàng liền gặp hai cha con Thư Kỳ.

- Cứu người như cứu hõa, nhanh mau qua đó.

Vị lão bá này lúc này cũng nôn nóng cứu người liền phi thân thật nhanh về phía trước,

- A Tú... ngươi lưu lại nơi này.

Thư Kỳ nhìn A Tú nói.

- Thư Kỳ... ta cầu xin ngươi mang ta đi có được không, dù sống dù chết ta vẫn muốn ở bên cạnh hắn.

A Tú ánh mắt kiên định nhìn Thư Kỳ cầu xin.

- Haizz... được rồi ta dìu ngươi đi.

Thư Kỳ nhìn bộ dáng của A Tú liền cảm động lại không nỡ từ chối liền đồng ý, lại nhớ đến một màng hành động hôm qua của nàng cũng là như vậy, vì một người con trai mà mạng sống cũng không cần, nàng lại lẩm bẩm:" yêu một người liền là như vậy".

Chương 19: Đối chiến với bầy sói

- Anh Vũ à! A Ngốc sợ.

Từng tiếng gầm rú thoát ra ngập tràn khu rừng sâu bên trong, tất cả mọi võ giả đều bị những âm thanh ấy làm hoảng loạn vội vàng thoát li ra khỏi cánh rừng, có thể nói cũng chỉ Anh Vũ cùng A ngốc hiện giờ vẫn còn bước từng bước đi vào bên trong.

- Nếu A ngốc đã sợ như vậy để Vũ đưa ngươi về nhé.

Anh Vũ thấy A ngốc đã chịu đựng được đến bây giờ so với người thường thì đúng là đủ cường, hắn nghĩ vậy liền mỉm cười nhìn A ngốc nói.

- A Ngốc không sợ, có Vũ ở đây A Ngốc không sợ... Vũ lợi hại như vậy liền có thể bảo vệ được A Ngốc.

Theo Anh Vũ xuất hiện A Ngốc liền cảm thấy được như là có người anh trai luôn che chở hắn, như vụ việc ngày hôm qua chẳng hạn. Đó là lý do vì sao A Ngốc mặt dù hắn rất nhác gan nhưng lại có thể cùng Anh Vũ đi sâu như vậy vào rừng, đó là sự tín nhiệm tuyệt đối của A Ngốc với Anh Vũ.

- Đã A Ngốc tin tưởng Vũ như vậy thì cùng đi.

Anh Vũ cười cười lại hướng trước mặt A Ngốc mà đi, hắn cũng không sợ là sẽ bảo vệ không được A Ngốc vì hắn cảm nhận nơi đây Yêu thú đúng là không đáng nhắt đến.

Anh Vũ đã từng lịch lãm qua cánh rừng còn đáng sợ hơn cái này, ở đó là Viêm thành nhà hắn. Nơi đó, rất nhiều yêu thú đã thức tỉnh được thú hồn có thể điều động được nguyên tố chi nguyên trong cơ thể, có thể phun lửa, làm mặt đất rung chuyển hay là thân hình cứng cáp như kim loại, có thể nói nếu muốn giết được bọn chúng các võ giả cần phải tổ đội với nhau cùng với một điều kiền tổ đội cần có ít nhất 2 nhân nguyên cao thủ đã thức tỉnh thuộc tính trong cơ thể để hổ trợ thì mới có thể giết được thú hồn cấp một, còn thú hồn cấp hai, thì cần phải có đại lượng nhân mã với năng lực gấp bội thì mới có thể giết được, đối với yêu thú có thú hồn cấp ba trở lên thì lại ít thấy xuất hiện, nhưng đối phó với bọn chúng cũng không dễ dàng gì, vì linh trí của bọ chúng rất cao.

Còn ở nơi này, mặt dù tu vi của hắn không còn là một bán nhân nguyên, nhưng lấy kinh nghiệm cảm nhận của hắn thì hắn không cảm nhận được thú hồn trong khu rừng này. Để cho chắc ăn hơn hắn lại truyền âm cho ngọc ấn:

- Ngươi cảm thấy thế nào.

- Hình như luồng dao động linh lực thiên địa linh khí mà hôm qua ta cảm nhận được đang khuếch tán bên trong làm yêu thú cánh rừng này hoảng sợ.

Ngọc Ấn truyền âm nói.

- Vậy thì cứ vô tiếp xem sao.

Anh Vũ cũng vì luồng linh khí này mà đến cũng không thể tay không mà về, nếu không phải là thú hồn của yêu thú thì hắn tin chắc sẽ không có nguy hiểm gì.

--------------------

Hai cha con thư có thể nói là vẫn là kịp lúc đến kịp, liền lao lên đỡ lấy A Quang quan tâm hỏi:

- Không sao chứ.

A Quang trên người đầy vết thương do sói cắn, máu không ngừng chảy tay cầm chặc thanh đao gượng cười nói:

Thấy thế vị lão bá tay cầm cung tên lại chỉa vào bầy sói ra sức bắn.

- Sao nàng lại quay lại.

A Quang ổn định tinh thần lại thấy A Tú cứ như vậy mà lại gần đỡ lấy hắn, liền giật mình hỏi.

Hắn có thể vì nàng mà chết nhưng nhất quyết không để nàng bị thương tổn, đó là một chấp niệm của hắn cứ như vậy nên liền gắn gượng tới bây giờ để có thê cho nàng an toàn thoát thân. Lúc trước hắn nói với nàng tìm viện binh nhưng thực chất là không phải là như vậy, đấy cũng chỉ là một cái kế để bảo vệ nàng, nhưng lại thấy nàng quay lại làm sao hắn không lo lắng cho được.

- A Quang, chàng lại muốn đuổi ta đi sao.

Nàng mỉm cười sờ lên vết sước dường như là bị bầy sói cào trúng mỉm cười yêu thương nói:

- Ta không thể sống thiếu chàng... vậy nên có thể cùng sống hoặc là cùng chết.

- Ngốc quá.

Hắn mỉm cười trong hạnh phúc nói.

Thư Kỳ thấy vậy cảm động đôi mắt liền rưng rưng, trong lòng lẩm bẩm " Vũ! chàng có như vậy liền đối với ta chăng".

- Thư Kỳ còn không nhanh lên giúp ta một tay.

Thư Kỳ liền tỉnh mộng nhấc kiếm lao lên.

- Nàng ngồi đây nhé.

A Quang mỉm cười hôn lên tráng nàng xoay người đứng dậy liền nói:
- Đoạn thúc ta cũng lên giúp các người một tay.

Thanh đao lúc này lại nắm chặc trên tay phóng người lao lên.

Lại một canh giờ chém giết điên cuồng, xác bầy sói đã chết cũng không dưới năm mươi con, nhưng chúng nó dường như vẫn không sợ gì cả lại càn điên cuồng lao lền.

- Bầy sói này là điên rồi chăng.

Chuôi kiếm trên tay Thư Kỳ đã rung nhẹ dường như là bất cứ lúc nào cũng có thể rớt khỏi tay nàng, thế nhưng thấy bầy sói lại cứ như vậy mà không buông tha bọn họ lại điên cuồng lao lên, khiến nàng kiên định không thể buông kiếm được, cũng không có cách nào nếu như kiếm đã buông thì mạng nàng cũng chấm dức.

- Mọi người theo ta từ từ mà lui ra đừng nên ham chiến, phía sau có cái hang chỉ cần cố gắng kiên trì nữa canh giờ lui tới đó thì có thể núp tạm.

Bằng kinh nghiệm thực chiến cùng với sự hiểu biết khu rừng này, vị lão bá đã đưa ra kế hoach ứng phó.

- Lão cha! mọi người đi trước đi.

Mọi người lui ra rất dễ dàng, nhưng Thư Kỳ lại không như vậy, vì bên cạnh nàng lúc này đã đầy máu tanh của bầy sói nên chúng nó cứ như vậy mà điên cuồng quây quanh.

- Không, ta không để con ở lại đây một mình được.

Lão bá lúc này điên cuồng gào thét.

- Đoạn thúc nói đúng, có đi thì chúng ta cùng đi.

A Quang cùng A Tú cũng kiên quyết lắc đầu không rời đi, bọn họ biết rằng nếu không có Thư Kỳ bọn họ cũng không sống tới giờ phút này, vì vậy càng không thể bọ mặt nàng rời đi

- A...

Thư Kỳ cả người đã kiệt sức không phản ứng được liền bị yêu thú cào một đường trên cánh tay, không nén được đau đớn liền la lên,

- Thư Kỳ.........

- Con gái ta....

Mọi người thấy thế liền lo lắng la lên.

Quanh người ba con sói lúc này không ngừng gầm gừ, nước bọt tuông ra khắp miệng liền hướng nàng điên cuồng lao tới.Nàng ngay lúc này đã biết mình không còn sức hoàng thủ, đứng trước sự sống và cái chết lại nhớ đến thân ảnh kia nàng liền biết trái tim nàng không biết từ lúc nào lại bị hắn cướp đi liền mỉm cười lẩm bẩm:" nếu lại có kiếp sau, ta muốn lại nhìn thấy chàng một lần nữa".

- Không.

Mọi người gào thét trong tuyệt vọng.

Ba đầu sói cũng không vì tiếng hét mà ngừng lại, cứ như vậy tiếp tục mà lao lên.

- Hổ quyền thức thứ nhất hư không bạo.

- Ầm.. Ầm...

Ba đầu thú cánh nàng chỉ trong gang tất lúc này một thân ảnh quen thuộc xẹt qua chắn trước mặt nàng một quyền tung ra chấn nát ba đầu yêu thú kia.

- Oa, Vũ ngươi thật lợi hại.

A Ngốc lúc này đã tiếng lại một bên ba người lão bá hò hét trợ uy.

Một màng này khiến mọi người bất ngờ, nhưng lại thấy Thư Kỳ không sao cũng thở ra.

- Cô nương! chúng ta lại gặp nhau.

Anh Vũ nhìn Thư Kỳ mỉm cười nói.

- Vũ! là công tử sao... không phải ta đang mơ chứ.

Ngây ngốc một hồi liền cảm thấy đây không phải là giấc mơ, liền vui mừng ôm chầm lấy hắn.

- Cô nương!...

Một màng này làm mọi người dường như hóa đá.

Lão bá cũng vậy cứng đờ ra nhìn mọi người hỏi:

- Chuyện này là sao...

Anh Vũ cũng đờ người ra nghi hoặc hỏi:

- Cô nương! không sao chứ.

Nàng ôm chặc hắn như một vật yêu thích không nỡ buông tay liền nói:

- Xin lỗi, Vũ! ngươi có thể để ta ôm một lác được không.

Anh Vũ cười khổ lại nói:

- Ta thì không sao, nhưng bọn chúng thì không cho chúng ta cứ như vậy mà thảnh thơi.

Nghe vậy nàng liền xung quanh nhìn lại, phát hiện bầy sói vẫn còn nhìn hai người tiếng gầm gừ còn dữ tợn hơn, liền tỉnh mộng thả hắn ra lo lằng hỏi:

- Vậy phải làm sao bây giờ.

Anh Vũ mỉm cười nói:

- Nàng liền tin tưởng ta thì cứ dao lại việc này cho ta... còn nếu nàng sợ thì có thể nhắm mắt lại.

Nhìn đôi mắt tự tin của hắn nàng không thể chống lại sự hấp dẫn ấy, liền gật đầu thầm nghĩ " Hắn vẫn luôn ấm áp như thế".

Chương 20: Sói Vương

Anh Vũ ôm nàng vào lòng lại đạp không bay lên hướng nơi mọi người tụ tập mà đến.

- Con gái ta, ngươi không sao chứ... con gái... con gái à.

Vừa mới đáp xuống vị lão bá này đã không nhịn được nữa liền chạy lại hỏi thăm.

Nàng lúc này đây nằm trọn trong vòng tay của hắn làm nàng cứ như người say trong mộng, làm sao có thể nghe được tiếng quang tâm lo lắng của cha mình chứ.

- Cô nương! cô có sao không.

Nhìn nàng cứ vậy mà không phản ứng hắn lo lắng hỏi.

-A... Ta không sao.

Nghe được hắn quang tâm hỏi nàng nhất thời giật mình đỏ mặt đẩy hắn ra nói.

- Tay bị thường rồi, cô nương không chê thì lại dùng cái này thoa lên vết thương rất nhanh liền sẽ lành.

Vị đại thúc này sao không thể nhìn ra tâm tư của con gái chứ, nhưng tình hình trước mắt lại nguy cấp hắn liền không có đứng ra hỏi vị thanh niên trước mặt này là ai, thế nhưng trong lòng lại thở dài lẩm bẩm:" Haizz... con gái lớn liền không giữ được á." Sau đó lại liền xoay người hướng đàn yêu sói đề phòng.

Mỉm cười sau đó lại nhìn một lược nói:

- Mọi người cũng mau cầm lấy nó thoa lên vết thương đi, rồi phục dụng cái này vào.

Mọi người cảm tạ mau chóng nhận lấy thuốc mà Anh Vũ đưa, sau đó cầm lọ đan dược nhìn kỹ trên đó có ghi nhục kình đan.

- Á... là nhục kình đan.

Cằm lọ đan dược trên tay vị lão bá vậy mà hét lớn xém tí nữa là làm rớt lọ thuốc này.

- Đoạn thúc, người biết thứ thuốc này.

A Quang cảm thấy kỳ quái, đều là thuốc trị thương sao lại ngạc nhiên như vậy.

- Thuốc cái đầu ngươi... là đan dược đó ngươi biết không... một viên thôi là cả một ngàn đồng thiết đó.

Đoạn thúc giống như phát cuồng nhìn A Quang mắn.

Hắn biết đan dược này có ý nghĩa lớn đến như thế nào, chỉ cần phục dụng một viên nhục kình đan này liền có thể giúp nhục thân nội kình có thể khôi phục nhanh chóng liền người thường như bọn hắn cũng chỉ có thể nghe chứ chưa hề dùng qua. Lại nói Anh Vũ vậy mà Anh Vũ cứ như vậy nhẹ nhàng xuất ra đưa bọn hắn dùng.

- Liền như vậy lợi hại.

A Quang mồm há thành chữ o thật to nhìn Anh Vũ như thấy quỷ

Đoạn thúc lúc này lại nhìn Anh Vũ nói:

- Công tử loại đan dược này quá quý giá, thứ cho ta không thể nhận.

Hắn đang suy nghĩ Anh Vũ rốt cuộc là cái thân phận gì vậy mà cứ thế xuất ra thứ đang dược trân quý đến như vậy.

- Vị đại thúc này không cần phải như vậy, ở đây ta còn rất nhìu.

Hắn nói trên tay lại xuất thêm một lọ nữa đưa ra.

Mọi người dường như hóa đá tại chỗ, nghĩ đến một viên như vậy liền bọn hắn kiếm một năm, vậy mà Anh Vũ cứ như vậy liền xuất ra tới hai lọ đúng là bất khả tự nghị.

Thư Kỳ nghe mọi người cứ như vậy lúc đầu thì ngạc nhiên, lúc sau lại cảm thấy mất mác, bây giờ người mù cũng đoán được Anh Vũ là thân phận rất không bình thương. Nàng đang nghĩ với cái thân phận cao cao tại thượng làm gì nghĩ đến một cô gái quê mùa được chứ.

- Mọi người mau mau phục dùng đi.

Anh Vũ không nghĩ đến một lọ đan dược vậy mà liền kéo theo bao sóng gió như vậy chứ, liền gượng cười nhìn mọi người thúc dục.

- Được.

Bọn họ liền không nhiều lời nữa uống vào.

Chỉ trong chốc lát phục dụng liền luồng nội kình trong thân thể hồi phục lại, hư nhược trên mặt đã không còn nữa, tác dụng của đan dược này làm bọn hắn cảm thán không thôi, rồi lại hướng Anh Vũ hành lễ cảm tạ.

- Hú... hú...

Tiếng sói ngay lúc này lại gầm rú lên dữ dội vang vọng khắp khu rừng, làm Anh Vũ lúc này cũng nhíu đôi chân mày hướng mọi người nói:

- Nguy, là uy áp thú hồn, mọi người cẩn thận.

Hắn lúc này rất ngạc nhiên, lấy kinh nghiệm của hắn làm sao lại không nhận ra sớm hơn được uy áp của thú hồn chứ. Nhưng cảm nhận lại thì hắn mới phát hiện được lực lượng thú hồn này đúng là vẫn chưa hoàng chỉnh trách không được tại sao hắn lại không nhận ra.- Khu rừng này nhỏ hẹp tại sao lại xuất hiện yêu thú có thú hồn được chứ.

Vị Đoạn thúc này sống đã mấy chục năm qua trong khu rừng này, lại nói hắn cũng có chút hiểu biết về yêu thú muốn đột phá thú hồn thì cái địa phương nguyên khí thưa thớt nơi đây là điều không thể, vậy nên hắn vẫn là không tin tưởng lời nói Anh Vũ.

- Bầy sói nổi điên không phải không có nguyên nhân, bọn chúng đây là muốn xua đuổi tất cả mọi nguy hiểm xung quanh để giúp con đầu đàng đột phá.

Anh Vũ liền giải thích.

- Nếu đúng là như vậy chúng ta liền làm sao.

Thư Kỳ dường như tin vào lời Anh Vũ nói, liền hỏi bước tiếp theo.

- Xung quanh đã bị bọn chúng bao vây tất cả muốn rời đi an toàn là điều không thể.

Anh Vũ nói.

- Chẳng lẽ chúng ta cứ như vậy mà chờ chết.

A Quang cười khổ lại nói tiếp:

- Là ta đã liên lụy các vị.

- Ngươi là nói rất đúng, nhưng cũng không hẳng là như thế.

Anh Vũ nói.

- Là sao.

Mọi người ánh mắt nguy hoặc nhìn Anh Vũ.

- Chúng ta liền đợi nhân vật chính xuất hiện.

Anh Vũ mỉm cười lại nói tiếp.

- Ý công tử nói là sói vương.

Thư Kỳ cuối cùng cũng hiểu được vấn đề liền nói.

- Tiểu huynh đệ ngươi mấy phần nắm chắc.

Đoạn thúc lại lên tiếng hỏi.

Đùa sao là đây là yêu thú đã thức tỉnh thú hồn rồi, đã có thể thao túng thuộc tính trong cơ thể liền luyện thể như bọn hắn làm thế nào mà so sánh. Mặt dù hắn hỏi như vậy thế nhưng hắn cũng không tin Anh Vũ lại có bao nhiêu phần trăm nắm chắc.- Đoạn thúc! ta chỉ có thể nắm chắc năm mươi phần trăm cơ hội.

Anh Vũ cười khổ nói.

- Liền được năm mươi phần trăm cơ hội... Vị tiểu huynh đệ này ngươi nói là thật.

Vị lão bá Đoạn thúc này đôi mắt tròn xoe nhìn Anh Vũ dường như không dám tin nổi.

- Đã đến.

Anh Vũ cảm dường như cảm nhận được nhìn bầy sói trước mặt nói.

- Gào...... Gừ..... Hú...........

Tiêng ngâm vang của con đầu đàng liền bầy só hai bên cứ vậy mà từng tiếng từng tiếng ngâm theo khiến cho bọn họ không rét mà rung cầm cập.

Anh Vũ dường như đã có kinh nghiệm liền ngăn được liền bình tĩnh đứng nơi đó quang sát, nhìn mọi người lại nói:

- Mọi người liền cho ta mượn vũ khí.

- Vũ cầm lấy.

Đoạn Thư Kỳ liền cằm thanh kiếm trên tay mình giao ra.

- Cũng cầm lấy của ta.

A Quang cũng hưởng ứng cằm đao đưa Anh Vũ.

- Cảm ơn.

Anh Vũ nhìn mọi người nói, sau đó liền xoay mình tay trái cầm đao tay phải cầm kiếm lao lên, thanh đao cứ như thế xuất ra được nội kình truyền vào thanh đao cứ thế rung mãnh liệt, sau đó Anh Vũ liền dơ đao lên cứ thế mà ném đi.

- Oong... Oong...

Đao quang lóe sáng một đường hướng bầy thú mà đến, từng tiếng tê tê mãnh liệt quét ngang trên đường nó đi máu sói lại tung tóe khắp nơi, một màng này khiến tất cả mọi người đều lóe mắt lên, một đao này xuất ra liền bằng bọn họ đánh một ngày.

- Thư Kỳ! cậu thanh niên này là ai, liền cùng ngươi sao lại có quang hệ.

Đoạn thúc ánh mắt nóng rực nhìn con gái của mình.

- Cha! Hắn là Anh Vũ,ta cũng chỉ tiếp xúc vị công tử này chỉ mới ngày hôm qua.

Anh Vũ làm nàng bất ngờ hết lần này đến lần khác, đối với thân phận hắn nàng cũng hiếu kỳ thế nhưng không cách nào hỏi.

- Đoạn thúc! người này chúng ta biết, hắn là người đã giết chết Chu Tề ngày hôm qua.

A Quang lúc này đứng ra nói.

- Chu Tề bị giết... Chu Tề đã là luyện khí tầng bảy liền chết trên tay vị này thiếu niên.

Đoạn thúc há mồm không thể tin nổi, hắn nhận ra khí tức Anh Vũ cũng chỉ là luyện khí tầng bốn liền hắn luyện khí tầng năm có thể cảm nhận được. Đối vơi hắn đối đầu với Chu Tề liền không có sức chống trả liền chết trên tay vị thiếu niên này. Nếu là không chính mắt thấy liền cảm thấy A Quang này nói hưu nói vượn thế nhưng một cảnh trước mắt hắn lại tin tưởng, ngay lúc này hắn cảm thấy kiến thức của mình cứ như thế vậy mà hạn hẹp.

Đao quang liền cứ thế tiến đến trên đầu con sói đầu đàn với khuông mặt dữ tợn, Anh Vũ vậy mà đã đuổi kịp thanh đao phóng người lại cằm lấy được chuôi đao, trên không Anh Vũ xoay người một đao bổ xuống liền nghe thấy tiến rít gào xé gió hưởng đỉnh đầu yêu sói đầu đàn bổ nhào.

- Ầm... ầm...

- Gào... gào...

Yêu sói đầu đàng cứ thế mà gầm thét, một mảnh đất dưới chân cứ thế mà địa chấn lúng sâu chừng hai mét, thế nhưng vậy mà một đao này cứ thể lại chẳng làm tổn hại đến da lông của nó.

- Một đao liền như vậy uy lực.

Mọi người cứ như vậy mà há hốc mồm, đoạn thúc lúc này liền nhớ đến Anh Vũ liền nói sẽ năm mươi phần trăm cơ hội hiện giờ hắn liền tin Anh Vũ liền không có nói ngoa.

- Vũ thật lợi hại.

A Ngốc cũng không có vẻ sợ hãi, chỉ là đứng vỗ tay trợ uy, hắn dường như rất tin tưởng Anh Vũ có thể làm được tất cả mọi thứ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau