CHƯỞNG KHỐNG TINH KHÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chưởng khống tinh không - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Lại có thể bắt đầu tu luyện

- Anh, ngươi đã tỉnh.

Người thanh niên gương mặt tuấn lãng tuổi chừng mười lăm đang nhìn người thanh niên nằm dưới giường cười ngốc nghếch nói.

- Ở đây là nơi nào, còn ngươi là ai.

Người nằm dưới giường khắp người toàn vết thương ý thức mơ hồ cảm nhận được nơi này dường như không đúng, hắn đã không còn trên bờ suối mà là được người ta đưa về vết thương đã được băng bó. Nhưng là hắn lại cảm thấy buồn cười khắp mình lại quấn quanh rất là lộn xộn không có trật tự, chỗ thì lại quấn nhồi thành cục, chỗ thì lại thưa thớt.

Đang được băng bó đúng là Anh Vũ, sau khi trọng tố lại cơ thể thành công thì hắn lại ngất đi vì kiệt sức về sau thì hắn không biết chuyện gì cả.

- Ta thấy anh bị thương nằm bên bờ suối là ta mang người về.

Vị em trai này mặt tràn đầy khí phách vỗ ngực nói.

- Được, cảm ơn.

Anh Vũ thấy điệu bộ của thiếu niên trước mặt này thì cũng không nhịn được cười thầm nghĩ không phải vị em trai trước mặt này bị ngốc đó chứ. Hắn có thể nhìn ra tuổi tác giữa hắn với vị thanh niên này có thể nói là đồng lứa, có thể xem là bạn được, gọi anh em thì hắn cảm thấy không được tốt cho lắm nên lại mở miệng nói:

- Ta với ngươi có thể nói là đồng lứa, nếu ngươi không chê ngươi có thể gọi thẳng tên ta là được, ta tên là Anh Vũ.

- Anh, có phải A ngốc không tốt hay không, anh cứ nói a ngốc nhất định sẽ sửa đổi.

Vị thanh niên này đôi mắt đã rươm rướm nước mắt miệng không ngừng cầu khẩn, vì hắn có từ nhỏ đã ngốc nghếch nên người trong làng không ai thèm để ý đến hắn, thậm chí còn chọc ghẹo hắn, vì vậy thường ngày khi mẹ hắn ra ngoài hắn chỉ biết ngây ngốc một mình. Tình cơ sáng hôm nay hắn định đi dạo một vòng quanh núi thì gặp được Anh Vũ đang nằm bất động tại một gốc cây gần bờ suối, không nghỉ ngợi gì nhiều hắn liền đem Anh Vũ về chăm sóc.

Anh Vũ không nghĩ đến vị thiếu niên này đúng là một tên ngốc, nhưng hắn không vì tính cách ngốc nghệch của a ngốc mà chán ghét, vì người ngốc nghếch cũng có cái tốt của nó, không nham hiểu mưu kế như người thường. Hắn ngẫn đầu lên nhìn a ngốc mỉm cười nói:

- A ngốc, không phải ta chán ghét ngươi, lại nói tuổi tác của hai chúng ta lại trương lứa với nhau, nếu ngươi không chê ta thì chúng ta có thể làm bạn.

- Anh... không Anh Vũ ngươi nói thật... ta thật sự có thể làm bạn với ngươi.

A ngốc nhìn Anh Vũ như không tin vào tai mình hỏi lại.

- Là thật.

Anh Vũ mỉm cười trả lời.

- Tốt quá... những tên kia nói ta rất ngôc không ai thèm chơi với ta hết... lần này thì tốt rồi ta đã có bạn cũng không thèm để ý với mấy tên đó nữa... A Vũ à ngươi phải mau chóng khỏe lại ta đưa ngươi đi chơi.

A ngốc vui mừng nói.

- Được rồi, ngươi ra ngoài trước đi, ta muốn yên tĩnh một lát.

Anh Vũ lúc này đang muốn kiểm tra sự biến hóa trong cơ thể của mình sau khi trọng tố nên hắn nên kêu a ngốc ra ngoài.
- Được rồi, vậy ngươi nghỉ ngơi đi, ta ra ngoài kiếm gì đó cho ngươi ăn giúp ngươi mau khỏe lại

A ngốc mặt dù có chút không tình nguyện ra ngoài thế nhưng cũng không hề muốn cải lại nên cũng chậm rãi bước ra.

............................................................................................

Đỗ gia phủ.

- Đã hơn một tháng rồi, vậy mà sao lão tộc trưởng vẫn không có tin tức gì.

Tờ mờ sáng, Đỗ gia đã mở cuộc triệu tập khẩn cấp của gia tộc, đã hơn một tháng truyền tin cho lão tộc trưởng thế nhưng vẫn biệt vô âm tích, nên lúc này đại trưởng lão Đỗ Nhất Viễn lòng đầy lo lắng.

Kể từ khi Anh Vũ mất tích, mọi người đã cho rằng Anh Vũ vấn lạc, cả gia tộc rơi vào hỗn loạn. Gia chủ gia tộc Đỗ Nguyệt Ánh vì con trai vấn lạc thì đã rơi vào trạng thái điên cuồng truy sát Viêm gia. Kế sau đó nàng vì vết thương cũ thương mơi nên đã hôn mê được gia tộc bảo hộ mang về cho đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại. Toàn thể đỗ gia mất đi thiếu chủ trẻ tuổi lại còn cả vị gia chủ đã hôn mê thì đã như rắng mất đầu, việc làm ăn của gia tộc khắp nơi trở nên trì trệ, lại gặp sức ép bên Viêm thành chủ nên việc làm ăn gặp khó lại càng thêm khó khăn.

- Ngươi có cái gì mà nôn, cũng có thể là lão gia chủ chưa nhận được tin tức... lão gia chủ vì suy nghĩ cho gia tộc nên mới rời đi tìm cơ hội để đột phá tâm cảnh thì đối với việc tu luyện là rất tốt.

Người lên tiếng là nhị trưởng lão Đỗ Nhật Cường, sau đó hắn lại nhìn mọi người mỉm cười nói:

- Các vị... gia tộc gặp biến cố lớn như thế này có thể nói là ai cũng không muốn thấy, thế nhưng trước mắt chúng ta cần thương lượng nghĩ ra đối sách là vấn đề tất yếu.

Sau đó hắn lại nhìn con trai mình mỉm cười nói:

- Các vị Thiếu chủ thì vấn lạc, gia chủ hôn mê, lão gia chủ thì không có tin tức, ta kiến nghị nên lập một thiếu chủ gia tộc tạm thời... lại nói Minh Ngọc con trai ta mấy ngày nay vì gia tộc lại buôn ba khắp nơi vì gia tộc mà lấy xuống không ít cống hiến, cũng là nhờ có hắn giao hảo tốt Viêm đại thành chủ mới lại mắt nhắm mắt mở cho chúng ta... Vì vậy ta kiến nghị mọi người đề bạc Minh Ngọc con trai ta lên làm thiếu chủ tạm thời Đỗ gia mọi người cảm thấy như thế nào.

- Cha... việc này không thể chúng ta nói là được... để cho các vị thúc bá sẽ suy xét.Minh Ngọc mỉm cười chính nghĩa đứng lên nói.

- Haizz... đứa nhỏ này... mọi người thấy đấy, con trai ta so về thiên phú cũng không thua kém người khác, về tài về đức lại không thể bàn cãi... các ngươi còn cái gì để chê trách nó.

Nhị trưởng lão lúc này cũng thở dài ánh mắt thâm ý nhìn con trai hắn, sau đó nhìn mọi người nói.

- Ta thấy ý kiến này rất hay.

- Ukm... Minh Ngọc là người đúng là không tệ, tuổi trẻ tài đức vẹn toàn, nếu hắn là thiếu chủ ta sẽ không phản đối

- Ta cũng không có ý kiến

Mọi người thi nhau bàn luận, cuối cùng quyết định để Minh Ngọc làm thiếu chủ tạm thời Đỗ gia.

.............................................

- Haha, quá tốt rồi... ta lại có thể tu luyện.

Sau một hồi ngồi lại thiên địa linh khí lại quay quanh người hắn, chỉ trong chốc lát hắn lại nhập định tiến vào trạng thái tu luyện. Một canh giờ, hai canh giờ lại trôi qua bằng thiên phú cùng với kinh nghiệm Anh Vũ cuối cùng cũng đạt được luyện khí tần một đỉnh phong nhưng hắn rất không hài lòng nên lẩm bẩm nói.

- Kỳ quái, với thiên phú và kinh nghiệm tu luyện của ta với lại ta cảm thấy thân thể của mình sau khi trọng tố hấp thu thiên địa linh khí phải nói là gấp mấy lần lúc trước... vậy thì nguyên nhân gì khiến ta tiếng giai chậm như vậy.

Sau khi cơ thể hắn trọng tố cơ thể hắn đã có sự đột phá lớn, các đốt xương ngày càng trở nên rắng chắc, da thịt thúi rửa lúc trước chỉ trong hai ngày đã dần khép lại, mặt dù còn lấm tấm những vết xước nhỏ thế nhưng có thể nói tốc độ hồi phục của hắn người thường đã không còn lý giải được nữa. Quang trọng nhất là hắn đã cảm nhận được ngũ đại nguyên tố trong trời đất thì việc cảm nhận được thiên địa linh khí sẽ lại gấp mấy lần so với lúc trước, vì vậy hắn nghĩ việc tiếng giai có phải là nên dễ hơn lúc trước mới đúng, vậy tại sao hắn lại tiến giai chậm chạp như vậy.

- Ngu ngốc... ngươi tưởng trọng tố cơ thể mới chỉ có ưu điểm không có nhược điểm à.

Ngọc Ấn vẫn luôn trong người hắn lúc này phát sáng lại nói:

- Cơ thể mà ngươi đang có là sự ôm ấp của ngũ đại nguyên tố sinh ra cũng có thể nói là thuộc nữa linh vật trời sinh, lúc bấy giờ nội kình trong cơ thể ngươi so với người thường đã có sự đột phá mới. Nội kình là vì cơ thể mà sinh ra, nó sinh ra trong sự vật sống như là linh hồn để giúp cơ thể có thể vận động, lại nói cơ thể ngươi lại biến đổi quá lớn chẳng khác gì nội kình trong cơ thể ngươi lại thay đổi theo, có thể nói linh hồn sức sống của ngươi tăng mạnh, kéo theo nội kình trong cơ thể ngươi khuếch đại lên trở thành ưu việc, vì vậy nó cần rất nhiều thiên địa nguyên khí đế có thể bạo phát bộc phá lên được cạnh giới mới.

- Cần một lượng lớn vậy là bao nhiêu khó khăn đây.

Anh Vũ hiểu ra nguyên nhân cũng bắt đầu cau mày hỏi lại.

- Ta cũng không biết chắc, vì ngươi là trường hợp đầu tiên mà ta biết, nhưng ta có thể đoán là không ít hơn gấp năm lần so với người thường.

Ngọc Ấn thâm ý nói.

Không ít hơn gấp năm lần, vậy là gấp sau hay bảy, thậm chí có thể gấp mười lần á, đây là cái khái niệm gì. Từ nhỏ hắn đã thể hiện thiên phú kinh diễm mới có thể được gia tộc chiếu cố giúp hắn một đường tăng nhanh cảnh giới, nếu như biết hắn bây giờ tài nguyên mà hắn cần đã gấp hơn năm lần thì liệu gia tộc có chiệu chấp nhận bỏ ra lượng tài nguyên khổng lồ ấy hay không. Cứ cho là bỏ ra được vậy thì gia tộc có thể cầm cự bao lâu, hắn lại lắc đầu không dám nghĩ nữa. Có được thân thể mới này được hưởng lợi từ sức ưu việc của nó nhưng con đường tu luyện mặt dù có thể nhưng lại xa vời, hắn không biết nên khóc hay nên cười đây.

Chương 12: Tình Mẹ

Trong căn phòng nhỏ, Anh Vũ đang lục tục với những đồ vật mà hắn đang có bên người, là người thừa kế trong tương lai so với người thường thì vật mà hắn mang theo rất bất phàm. Tìm ra mười viên hạ phẩm linh thạch đặt trên đất coi như đã không tệ, linh thạch vì là kết tinh của trời đất nên ẩn chứa đại lượng thiên địa nguyên khí thuần khiết hơn trong tự nhiên. Cũng là vì như vậy nên linh thạch rất quý hiếm, người có thể sử dụng nó cũng chỉ có quý tộc. Mười viên hạ phẩm linh thạch này, luyện khí cảnh hắn còn chưa thấy, mãi đến khi gia tộc biết được thiên phú của hắn, vậy nên gia gia hắn trong lần hộp lại gia tộc đã kiến nghị gôm gốp một ít tiền tài tìm kiếm. Cũng không biết gia tộc đã phí hết bao nhiêu công sức giúp hắn tìm được giúp hắn có cơi hội đột phá nhân nguyên cảnh thành công. Nhưng với tình thế hiện giờ hắn phải đành bắt buộc lấy ra sử dụng, hắn đã không còn thời gian để nghĩ nhiều.

Hắn lại lại kiểm tra một ít đan dược nội kình đan, đan dược này mặt dù không có tác dụng hấp thụ thiên địa linh khí thế nhưng đối với võ giả không thể thiếu. Thông thường nội kình đạt đến một mức độ cao nhất thì rất khó mà hấp thu thiên địa linh khí được nữa, cần đợi điều kiện thích hợp để nội kình trong cơ thể bạo phát nắm chắt thời cơ đột phá bính cảnh. Nhưng nếu có nội kình đan thì cơ hội đột phá sẽ cao hơn, nội kình đan giúp nội kình trong cơ thể không ngừng dao động chính vì thế giúp việc đột phá bính cảnh nhanh hơn. Đan dược này cũng được chia làm ba cấp bậc là hạ phẩm, trung phẩm, và nhất phẩm, tùy theo phẩm cấp của người luyện dược sư. Gia tộc Đỗ gia mặt dù nghe thì uy phong, thế nhưng so với các thế gia khác trong thiên hạ thì không đáng nhắt tới. Kiểm tra một lần thì còn xót lại hai lọ nội kình đan.

Công tác chuẩn bị đã xong, hắn lại ngồi nhập định bên trong cái vòng nhỏ mà hắn tạo ra từ linh thạch, thiên địa linh khí tinh thuần không ngừng dao động xoay tròn xung quanh cơ thể hắn. Cơ thể hắn lúc này như một đáy vực không đáy, hễ linh khí vừa tiến vào thì liền bị nó cắn nuốc điên cuồng không hề thấy vết tích.

Một canh giờ, hai canh giờ, lại ba canh giờ trôi qua Anh Vũ cũng chỉ có thể đột phá lên luyện khí tầng 4 nội kình đỉnh phong thì linh thạch lúc này đã cạn kiệt. Điều hắn cảm thấy kỳ quái nhất là cơ thể lại không bị phát sinh dị biến. Nội kình đan, loại đan dược này mặt dù giúp đột phá bính cảnh trở nên dễ dàng hơn, thế nhưng cũng có tác dụng phụ, nguời phục dụng thuốc dù thành công hay thất bại thì trong vòng một canh giờ tiếp đó kinh mạch toàn thân đau nhức, tùy theo lượng sử dụng mà mức đau nhức này này càng khác nhau. Vì vậy mỗi người cao lắm chỉ có thể phục dụng liên tiếp ba viên một lần. Còn hắn thì khác, trong ba canh giờ này hắn đã sử dụng hết cả một lọ, có thể nói là hết mười viên nhưng cơ thể lại vẫn không bị tác dụng phụ, nếu có cũng chỉ có thể cơ thể trở nên ngày càng sảng khoái nhờ việc lân cấp mà thôi. Nếu bây giờ linh thạch vẫn còn thì hắn vẫn sẽ có cơ hội đột phá, hắn cảm thấy tiếc nuối nhưng cũng chỉ biết lắc đầu.

Thế nhưng có một điều mà hắn lại không biết, chưa từng có ai lại sử dụng linh thạch để đột phá luyện thể cả, như đã biết thì linh thạch chứa thiên địa nguyên khí rất thuần khiết nồng đậm mà cơ thể con người nếu không đột phá nhân nguyên cảnh, nội kình chưa có thực lực đủ để khống chệ lực lượng cuồng bạo của nó thì sẽ nổ tung mà chết. Vì Anh Vũ trước kia đã bước lên ngưỡng cửa nhân nguyên cảnh nên điều này hắn biết hay không cũng đã trở thành dư thừa, nên trong gia tộc cũng chẳng có ai nói cho hắn biết cả.

Còn nói về nguyên ấn hắn đối với việc này hắn càng mù tịt, đúng là hắn rất nhiều kiến thức, nhưng cơ thể của con người đối với nó thì vẫn không hiểu gì mấy vì người mà hắn tiếp xúc không ai yếu cả.

Anh Vũ vương mình bước ra ngoài, đứng hít thở không khí trong lành lúc này hắn dường như cảm thấy mình đã sống lại, hắn quyết định không thể về lại gia tộc ngay lúc này. Mặt dù lo cho mẹ, nhưng hắn vẫn tin tưởn ông nội mình sẽ về kịp lúc, hắn muốn trước khi có đủ thực lực chống lại viêm gia thì hắn nên ở trong tối, âm thầm quang sát tìm gian tế trong tộc lôi ra ánh sáng.

Nhìn lại xung quanh lại không thấy người bạn mà mình mới quen không biết lại chạy đi đâu chơi rồi, lúc này bụng lại sôi trào, nghĩ lại thì hay là hắn vẫn nên đi xung quanh xem một chút lại vừa có thể tìm thứ gì đó để ăn.

.....................

Làng Đá, ngôi làng có thể nói là nằm ở biên giới đại yên, giáp giới với chu quốc, ngôi làng cũng như tên xung quanh toàn là đất đá, sự sống thưa thớt, đã là nữa buổi chiều nhưng nắng vẫn còn rất gắt, mặt dù ở bên cạnh cũng có rừng núi nguyên sơ thế nhưng lại đầy rẫy hung hiểm của yêu thú. Cái tên a ngốc kia, đúng là vì nhàm chán không có việc gì làm nên lén lúc lên núi chơi nhờ vậy nên mới gặp Anh Vũ mang về, cũng có thể nói là hắn mạng lớn.

A ngốc lúc này vẫn lẽo đẻo đứng bên cạnh mẹ hắn nói:

- Mẹ, Vũ Nhi đói bụng người có thể cho ta ít tiền được không.

- Đứa nhỏ này... haizz, là mẫu thân nghĩ không chu toàn để con phải chịu đói rồi, cầm ít tiền này đi.

Người phụ nữ này tuổi chừng bốn mươi nét mặt u ám nhưng vẫn nhìn con nàng mỉm cười âu yếm, trong làng ai cũng biết về bà, bà là Tô Thanh Hà con gái của trưởng làng, nghe nói lúc còn trẻ bà là người đẹp nhất làng, thanh niên trong làng có thể nói điên cuồng đến nhà nàng cầu thân nhưng đều bị từ chối. Trong một năm chiến loạn, nàng phải long một vị tướng quân trẻ tuổi lại theo người ấy về kinh đô, nhưng chỉ được mười năm thì nàng lại thân một mình mang đứa bé chưa đầy ba tháng tuổi về. Mặt dù vẫn bị người đời chửi bới, anh em trong nhà lại sợ phiền phức xa lánh, nhưng bà vẫn một mình coi cúc nuôi con khôn lớn đến bây giờ. Cho dù Vũ nhi của bà lớn lên lại ngu ngốc nhưng bà vẫn rất yêu thương cưng chiều hắn.

Sạp thảo dược của bà nằm bày biện trong một góc của cái chợ trời nhỏ của ngôi làng, mặt dù thu nhập có thể nói là túng thiếu đủ điều thế nhưng bà vẫn kiên trì vì con của mình bà có thể làm việc mệt nhọc hơn thế nữa bà vẫn không cảm thấy oán thán. Có thể nói tấm lòng của bậc làm mẹ đúng là như trời như biển, không thể đo lường được.

- A ngốc, ngươi cầm tiền làm gì, mau đưa đây để ta cùng bạn gái ta ăn cơm tối đi...

A ngốc vừa đi thì lại bắt gặp một nam một nữ bước ra, tên nam nhìn hắn cười cợt, đây cũng không phải là lần đầu tiên, những lần khác thì A ngốc đã cười cười đưa cho rồi. Nhưng lần này lại khác, hắn nhớ tới bạn hắn đang đói bụng, hắn cần số tiền này nên kiên quyết lắc đầu nói:

- A ngốc không thể đưa cho ngươi được... số tiền này để A Ngốc mua thức ăn... Có người ở nhà đang chờ ta, A Ngốc xin đi trước.

- Haha... ngươi ngốc thề mà cũng biết mua thức ăn à... thôi đưa tiền đây, về nhà mà bú sửa mẹ đi

Thanh niên lại nhìn a ngốc cười cợt nói.

- Không được... A ngốc không cho được.- Ngươi.... tức chết ta, thường ngày ngươi rất biết nghe lời mà sao hôm nay lại như vậy... có phải ăn trúng phân chó không, đưa đây cho ta.

Không đợi cho A ngốc nói hết câu, tên thanh niên này đã hung giữ chụp lấy A Ngốc. Hắn lúc này cảm thấy rất nóng, mọi ngày thường thì ai cũng có thể nói cái tên ngốc nghếch này một câu thì tên này sẽ vân dạ mà làm theo. Hôm nay thì lại không như thế, nếu để người ta biết được thì hắn sẽ có hay không bị bạn bè hắn cười cho thúi mặt.

- Chu lợi ngươi làm gì phải hung dữ với một tên ngốc như vậy, còn không mau buông tay.

Cô gái đi cùng hắn lúc này cũng không thể làm ngơ hành động của tên chu lợi trước mặt này, nàng tên là Đoạn thư Kiều, nàng biết tên a ngốc trong làng nổi tiếng là một tên ngốc nghếch, thế nhưng việc ức hiếp một người ngốc đối với nàng lại khinh bỉ chứ đừng nói chi là cái tên này vậy mà đem ra khoe khoang. Hôm nay nàng là đi cùng với cái tên này không phải là vì nàng thích mà là vì bị ba mẹ ép buộc, nên đành phải nghe theo. Chu Lợi mày mặt dù ba mẹ không còn nhưng hắn may mắn lại có một người anh trai nghe đâu làm một gia nô trong gia đình quyền quý coi như trong thôn nghèo khó này cũng máu mặt thật lớn đến ngay cả trưởng làng cũng phải nể mặt hắn vài phần. Không những thế, tên này trong thôn này hắn cũng uy vọng thật lớn, nhờ một ít tài nguyên mà anh trai hắn gửi về cùng với thiên phú của hắn nên mười tám tuổi hắn cũng đạt đến cảnh giới tần ba. Có con rể này ai mà không ao ước đừng nói chi là ba mẹ nàng.

- Ngươi đã chọc giận ta, nên đánh.

Chu Lợi nghe lời này của nàng thì lại nghĩ khác đi, sợ rằng nàng nghĩ hắn vô dụng. Đoạn Thư Kỳ có thể nói là người con gái đẹp nhất mà hắn từng gặp, lúc trước cũng bởi vì nàng cùng cha nàng là một gã thợ săn lên núi săng bắn nên ít khi lộ diện nên hắn vẫn không biết nàng, cho đến một hôm này nghe mẹ nàng giới thiệu hắn cũng bán tính bán nghi mà đi gặp. Nhưng vừa gặp hắn lại cảm thấy mình rất may mắn, nàng có mái tóc đen óng xõa ngang vai, khuông mặt xinh xắn, môi đào kết hợp với đôi mi thanh tú có thể nói là làm cho người ta cứ như thế mà mê say, không những thế nàng là người tập võ từ nhỏ loài lõm cân xứng, khác với con gái trong thôn mà hắn biết, mọ cử chỉ của nàng phong tình vạn chủng.

Hắn một tay vung quyền hướng A Ngốc đánh tới, nàng muốn giúp nhưng lại không đủ thực lực, mặt dù luyện võ từ nhỏ, trong thôn cũng xem như không tệ nhưng cũng chỉ là luyện khí nhị trọng, trước mặt nội kình tầng ba thì cũng không dám nhắc tới nên chỉ biết đứng thở dài.

---------------/

- Tô Thẩm, ngươi mau qua xem a ngốc nhà ngươi bị người ta đánh.

Một a thẩm tốt bụng cháy đến nói, nàng lo lắng vội vàng bỏ sạp hàng liền chạy đi.

Tới nơi thì lại nhìn con trai mình ôm chầm lấy đầu nằm trên mặt đất liền hét lớn chạy đến:

- Dừng tay, con trai ta... huhu... ngươi ác lắm... còn không mau buông con trai ta ra.Bà chạy tới ôm chầm lấy con trai mình khóc lơn, mọi người lúc này xem náo nhiệt lại càng đông lên chỉ chỉ trỏ trỏ.

Chu Lợi thấy vậy liền tức đến tận mang tai, cũng không nghĩ dừng lại liền chỉ bà mắng chửi:

- Bà già thúi, ngươi cái gì mà gào, là hắn không cho ta cao hứng ta cứ đánh đấy ngươi cảng ngay cả bà ta cũng đánh.

Chu Lợi song chưởng lại giơ lên vồ nhào tới đánh.

- Chu Lợi, ngươi quá đáng lắm rồi, mau dừng tay.

Đoạn Thư Kỳ đã không nhịn được nữa bước lên ngăn cản hành vi không bằng cầm thú của tên này.

- Con đàn bà thối, ngươi lại không binh vực người nhà mà lại còn đứng về phía người ngoài.

Được ba mẹ nàng chấp nhận, hắn biết nàng thế nào đi chăng nữa thì chỉ cần hắn gật đầu thì nàng nhất định sẽ gả cho hắn, thế nhưng hết lần này đến lần khác lại không nghĩ đến nàng lại vì tên tiểu tử ngốc nghếch này chống đối mình, hắn cảm thấy giận hơn bao giờ hết.

- Ai cùng ngươi là người nhà.

Nàng lúc này đã đưa ra quyết định, mặt kệ ba mẹ có phản đối như thế nào thì nàng nhất quyết sẽ không lấy cái tên chết tiệc này làm chồng.

- Tốt, tốt... rất tốt... con đàn bà thúi để ta dạy giỗ ngươi cách để tôn trọng ta.

Hắn bây giờ hỏa giận đã lên tới tận mây, một quyền đánh tới, nếu nàng đã ngăn cảng thì hắn cũng sẽ đánh, hắn từ nhỏ đã được mọi người tôn sùng nên hễ ai phản nghịch hắn thì tên đó cũng sẽ bị hắn hành hạ đến thỏa mãn mới thôi. Chính vì sở thích quái đản của hắn nên trong làng hắn lại có biệt danh là Chu chó điên.

Nàng song chưởng ương ngạnh với hắn một hồi, mặt dù so với cấp bậc nàng thua hắn, nhưng so với thực chiến nàng lại kinh nghiệm hơn hẳn, vì vậy hắn trong khoảng thời gian đầu cũng không thể nói chiếm thượng phong.

Nhưng một canh giờ trôi qua hắn dần lấy ra tu vi luyện thể tầng ba của mình áp chế, nàng khuông mặt tái nhợt chật vật luôi ra sau vài bước.

- Cô nương, ngươi đi đi việc này không liên quang đến ngươi.

Tô Thanh Hà lúc này ôm con đang bị đau trên mặt đất khóc lóc:

- Hài tử là mẹ vô dụng không thể bảo vệ tốt được ngươi.

Mọi người thấy vậy đều rương rướng nước mắt, dường như cảm giác được tấm lòng người làm mẹ thật đáng quý cỡ nào,

Đoạn Thư Kỳ lúc này cũng quyết tâm cho dù chiệu đánh đi chăng nữa nhưng nàng rất không muốn đứng nhìn, nếu nàng làm như thế thì cái cảm giác tội lỗi cắng rức lương tâm khiến nàng không thể chịu được,

Chương 13: Đoạn Thư Kỳ rung động,

- Người ta nói đàn bà ngực to hơn não quả đúng mà, bị đánh đến như vậy mà còn vẫn che chở cho người khác...

- Chậc chậc... mà cô nương này là ai, sao lại đẹp đến vậy mà ta chưa từng thấy nhỉ.

Lúc này thanh niên trai tráng trong làng nhìn Đoạn Thư Kỳ mà thèm chảy dải, bọn hắn thề đây là lần đầu tiên mà bọn hắn nhìn qua người con gái xinh đẹp đến như vậy.

- Nàng á... là con gái của Đoạn Thừa Hiền, thường ngày cùng hắn đi săn, ta là hàng xóm của nàng cũng chỉ gặp được mấy lần huống chi là ngươi.

Một thanh niên khác lại lên tiếng nói.

- Chả trách... haizz..

- Ngươi cũng đừng mơ tưởng, tư nhỏ nàng đã theo cha lên núi săn bắc, cho đến bây giờ cũng đã là luyện khí tầng hai, với cái luyện khí tầng 1 của ngươi thì ngay cả cộng tóc của nàng ngươi còn chưa đụng được á.

Nghe đến đây thôi, thì mọi người đều cảm thán, mặt dù nam nhân mà ai trong lòng đều không muốn tìm một người vợ xinh đẹp, thế nhưng cũng phải thật sự đủ bản lĩnh á. Như bọn hắn thì không có cửa rồi, suốt ngày chỉ biết ăn chơi đàn điếm, bọn hắn lấy vốn luyến gì để theo đuổi nàng chứ. Bây giờ bọn hắn chỉ có thể thầm ao ước có đủ sức mạnh như tên chó điên đang đánh kia mới có thể thỏa sức đè ép vị hoa khôi kia tới tay.

Anh Vũ lúc này ăn uống cũng đã no nê, hắn từ một khách điếm nhỏ bước ra, nhìn thấy mọi người túm lại hò hét hắn cũng hiếu kỳ chen vô, điều làm hắn ngoài ý muốn là lúc này A Ngốc đang dựa vào lòng mẹ hắn đôi mắt khúm núm không ngừng rẩy, phía trước vị cô nương đang che chở cứ một quyền dang ra lại bị đẩy lùi lại cứ như thế đã tiếp cận kề sát với hai mẹ con A Ngốc.

Lại nghe người ta xôn xao hắn vẫn hiểu ít nhiều, Anh Vũ thấy mặt dù a ngốc có hơi ngốc một chút nhưng làm người vẫn không tệ, lại nói vị tiểu cô nương trước mặt này còn trẻ vậy mà nghĩa khí đến như vậy dám đứng ra che chở cho người nàng không hề quen biết.

- A...

Đoạn Thư Kỳ đã trụ không vững lại bị một quyền của tên kia chấn bay ngược lên không trung.

Anh Vũ toàn thân mặt một bộ lam bào phi thân bay lên túm lấy eo thon đem nàng áp sát vào lòng đáp xuống nhìn nàng mỉm cười sáng lạng nói:

- Cô nương, không sao chứ.

Thư Kỳ lúc này như người trong mộng ngơ ngác nhìn hắn, khuông mặt hắn áp sát khuông mặt nàng trong gang tất, khuông mặt tuấn tú thân người phiêu dật mà trước giờ nàng chưa hề được thấy khiến nàng khuông mặt nóng rang thất thần nói:

- Ta không sao.

Anh Vũ nhẹ nhàng đẩy nàng ra sau đó mò trong người lấy ra viên đan dược trị thương nhét vào đôi môi anh đào vẫn còn ngơ ngác nhìn mình nói:

- Cô nương ăn vào đi.

Nàng bây giờ cho dù có biết đó là thuốc độc nàng cũng nuốt vào, vì bây giờ nàng như là người đang chìm trong mộng ảo lung linh.

- Anh Vũ ngươi đang bị thương làm sao lại đến.

A ngốc nhìn thấy Anh Vũ bước về phía mình liền cao hứng nhảy khỏi lòng mẹ vui mừng la lớn nhưng cũng không quên lo lắng hỏi thăm.

- Ta là ngươi đã là bạn, nếu là ngươi gặp nạn ta đương nhiên sẽ đến.

Anh Vũ nhìn A ngốc mỉm cười nói, sau đó lại nhìn người phụ nữ đằng sau hành lễ:

- Hài tử chào bá mẫu.

Đối với hắn mà nói nhìn thấy mẫu thân của A Ngốc hắn cảm thấy rất ấm áp như nhìn được người mẹ của mình vậy, vì con nhỏ mà lun giữ được ý chí quật cường.

- Con trai, đây là ai.

Nàng đối với Anh Vũ cũng tương đối hài lòng liền gật đầu, lại nhìn con trai mình hỏi.

- Hắn là Anh Vũ cũng là người bạn mà con mới quen biết.

A ngốc lúc này cũng quên đi thươn tích trên mình liền cười nói.

- Tốt, đứa nhỏ này, cảm ơn ngươi đã chịu làm bạn với nó.

Nàng mỉm cười xoa đầu con trai mình sau đó nhìn Anh Vũ rươm rướm nước mắt nói. Nàng thấy vị thiếu niên này lớn lên tuấn tú, ăn nói lại nho nhã lễ phép liền rất hài lòng.

- Bá mẫu, chớ nói như vậy, hắn mặt dù hơi ngốc một chút nhưng làm người rất không tệ... bá mẫu, ngươi cầm lấy lọ đan dược này thoa lên vết thương hắn đi.

Sau đó, hắn lấy ra lọ khác lại đưa đến cho vị cô nương bên cạnh nói:
- Nàng cũng thoa vào đi, một người con gái xinh đẹp như nàng nếu vết thương để lại sẹo thì rất xấu.

Anh Vũ trên người không ít dược liệu trị thương, từ nhỏ hắn thường cùng người ta gây gỗ đánh nhau, mẹ hắn biết cũng không thể ngăn cản con trai mình nên chính vì vậy lúc hắn đi ra ngoài bà thường bắt hắn phải mang theo những dược liệu này, nghĩ đến đây đôi mắt hắn tràn đầy thiếu vắn lại nhớ đến mẹ mình.

- Hắn nói ta xinh đẹp.

Đoạn Thư Kỳ nghe Anh Vũ quang tâm lại càng nghe hắn khen mình xinh đẹp khiến tim như nhảy loạn lẩm bẩm sau đó ngước mắt nhìn Anh Vũ đỏ mặt cười duyên đáp:

- Cảm ơn.

Một màng lại bị tên Chu Lợi thu hết thảy vào trong mắt, hắn liền gầm rú lên như đúng là một tên chó điên chính hiệu rống:

- Tiểu bạch kiếm, ta muốn giết ngươi.

- Ha ha... cái tên tiểu bạch kiếm này biết mình có chút công phu thì cứ tưởng là hắn giỏi, Chu Lợi ca ca giết hắn đi.

- Đúng, giết hắn đi...

Không ít thanh niên nhìn thấy Anh Vũ xuất hiện, hắn lại có khuông mặt đẹp trai đến như vậy không khỏi khiến nhiều tên mập mạp tiểu trư trư đem lòng ganh ghét cười đểu nói.

- Haizz.. lúc nãy là một tiểu cô nương, lần này lại kéo theo một tiểu huynh đệ không biết trời cao đất rộng rồi.

Nhiều người lại cảm thấy vị thanh niên trước mặt này là người rất được, gặp việc nghĩa thì lại xông pha, thế nhưng họ lại không tin tưởng thực lực của Anh Vũ nên lại cảm thán dường như Anh Vũ lần này là làm việc theo cảm tính không biết suy nghĩ,

- Với thực lực của ngươi vậy mà muốn giết ta... buồn cười... nếu ngươi đã tự tin như vậy thì cứ lao vào.

Anh Vũ đúng là không nói ngoa, hắn cảm thấy thật buồn cười, một luyện khí tầng 4 đỉnh phong lại đi đánh tay đôi với luyện khí tầng 3 sờ kỳ đúng là có thắng cũng không có vẻ vang gì, thế nhưng đối phương đã muốn tìm chết như vậy thì hắn lại không nỡ từ chối á.

- Cuồng vọng, tiểu tử đón lấy ta một chiêu.

Chu Lợi thấy đối phương khinh thường mình dường như khuông mặt nóng rang lên, nội kình dồn lên bàn tay song chưởng đánh tới.

- Công tử cẩn thận

Anh Vũ là người trong gia tộc lớn cũng biết thu liễm khí thức, đối với người từng trải thì tuyệt đối không có khả năng nhưng đối với những người như nàng thì vô cùng hiệu quả. Nàng cũng như mọi người không biết thực lực của hắn mạnh tới đâu, thế nhưng hắn vẫn mỉm cười đứng im bất động, điều này làm nàng liền lo lắng không thôi.

- Ha Ha.... ngươi chết chắc...

Lại một số tiểu trư trư lắc mông bụng đầy mỡ cười ha hả nói.Nhưng quyền vừa đụng vào Anh Vũ khác với mọi người dự đoán liền Chu Lợi bị phản phệ bay ra thân thể đặp gãy cột đèn bên đường, không khỏi khiến mọi người giật mình không dám tin vào mặt. Đối với bọn họ thì Chu Lợi có thể nói là người trẻ tuổi lợi hại nhất trong thôn này mà bọn họ biết. Thế nhưng vị tiểu huynh đệ này ăn trọn một chiêu lại không sao, mà người bị văng ra ra lại là người xuất thủ, điều này ý nghĩa cho cái gì? Đương nhiên sẽ là Chu Lợi đúng trước vị thanh niên trước mặt này cũng chỉ là con sâu cái kiến mà thôi.

Anh Vũ lại từng bước đi tới, cái tên Chu Lợi này ỷ vào thực lực ăn hiếp người khác Anh Vũ cũng đã gặp qua không ít, thế nhưng người mà tên này ức hiếp lại là bằng hữu của hắn, Anh Vũ muốn cho tên này một bài học nhớ đời.

- Ngươi đừng qua đây.

Chu Lợi cái tên này mặt dù rất hóng hách nhưng cũng là người nhác gan sợ chết, hắn lúc này toàn thân đã đau nhức lại thấy Anh Vũ vậy mà không buông tha hắn cứ thế mà lại gần, hắn không ngừng rung sợ luôi lại nói.

Anh Vũ từ nhỏ đã không phải là người ăn chay, hắn cười bỉ ổi lại gần nói:

- Ngoan á... ca sẽ cho ngươi trở thành người nổi tiếng.

Nói xong cánh tay Anh Vũ liền chụp tới Chu Lợi, hành động tiếp theo lại khiến cho các cô gái đỏ mắt tía tai không nói nên lời. Anh Vũ lúc này đã lột trần Chu Lợi rồi lại phóng người đưa hắn bay lên treo hắn bên cột đèn giữa phố chợ đông người. Có thể nói ai ai trong làng đều có thể thấy, đúng là Chu Lợi không muốn nổi tiến mới là lạ. Như thế này hắn mặt muỗi nào bước ra đường đừng nói chi là tìm người khác gây chuyện.

Làm xong rồi Anh Vũ cũng tiêu sái bước lại bên Mẹ con A ngốcnói:

- Bá Mẫu, A Ngốc trời tối rồi, chúng ta là hẳn nên về nhà.

- Oa... Mẹ thấy không, Anh Vũ thật lợi hại á.

A Ngốc lúc này mới òa lên vui mừng nhìn mẹ mình khoe người bạn mà hắn mới quen biết thế nào là cường đại, sau đó lại chạy lại Anh Vũ nói:

- Anh Vũ à ở đây, liền thấy ngươi đói bụng, ở đây ta có xin mẹ ít tiền chúng ta có thể cùng nhau đi ăn được không.

Nghe A ngốc nói trong lòng hắn lại cảm thấy ấm áp, liền mỉm cười, vỗ vai nói:

- Huynh đệ, đi chúng ta cùng nhau đi ăn một bữa no nê.

- Mấy đứa nhỏ này.

Tô Thanh Hà lúc này bà cũng mỉm cười trong hạnh phúc, đã từ rất lâu rồi con trai bà không có vui vẻ qua như hôm nay.

- Bá mẫu à hay là người cũng đi cùng chúng ta đi.

Anh Vũ mỉm cười lại gần bà nói.

- Không được, ta còn phải thu dọn sạp hàng.

Nàng còn phải thu dọn lại quầy thuốc của mình, một phần nữa là với tính cách tiết kiệm của nàng thì nàng chưa bao giờ đi quáng ăn cả, chỉ cần con trai mình vui vẻ thì nàng có thể chấp nhận tất cả.

- Vậy thì để chúng ta giúp người, sau đó lại cùng đi.

Anh Vũ thấy vậy cũng liền hướng bà đề nghị.

-Đúng mẹ à, con cũng muốn giúp.

A Ngốc hôm nay hắn cảm thấy rất vui, cũng vội vàng hưởng ứng.

- Còn có ta.

Đoạn Thư Kỳ từ nãy đến giờ không có rời đi lúc này liền lấy hết can đảm lên mở miệng nói.

- Nàng....

Anh Vũ cùng lại nghi hoặc nhìn nàng.

- Đã như vậy liền cùng đi đi, càng đông thì càng vui.

Nam nhân yêu mỹ nhân, Mỹ nhân yêu anh hùng bà đã sống qua cái tuổi ấy sao lại không hiểu chứ, cô gái trước mặt này là một người tốt mặt dù thực lực không đủ nhưng vẫn đứng ra che chở cho hai mẹ con bà, lại nói Anh Vũ là một cái thiện lương người, người tốt thì cần nên báo đáp vì vậy bà cũng đang nghĩ tạo cơ hội cho hai người trẻ tuổi này.

Chương 14: Trưởng làng tính toán

Dọn dẹp sạp thuốc xong thì sắc trời cũng đã tối, Anh Vũ cùng với mọi người tiến vào một quán ăn nằm một bên nằm giữa ngôi làng, lúc đầu thì bị Thanh Hà phản đối, bà là người tiếc kiệm lại thấy quán ăn đèn đuốc sang trọng lại không nỡ tiến vào.

- Tô thẩm, lại nói Vũ công tử là người đã cứu ta, lần này coi như ta mời khách.

Đoạn Thư Nguyệt làm sao không hiểu được suy nghĩ trong lòng bà được chứ, liền mỉm cười nắm tay bà cười cười nói.

Nàng tuy rằng cũng không khá giả gì nhưng mà thường ngày cũng hay theo ba đi săn nên cũng giành dụm một ít, trả một bữa cơm nàng cũng là có thể.

- Sao ta vẫn như cảm thấy mình là trai bao vậy.

Anh Vũ nhìn nàng cười cười rồi nói:

- Yên tâm đi, bữa cơm nay ta mời mọi người cứ dịp ăn thỏa thích.

Hắn bây giờ tiền bạc là hắn dư nhất, lại nói sao lại để mọi người vì hắn mà trả tiền cơm được.

Nàng mỗi lúc nhìn nụ cười sáng lạng của hắn lại nhớ đến cái ôm của hắn lúc chiều dịu dàng lại mang cho người ta ấm áp vô hạn liền đỏ mặt thầm nghĩ:" Có phải ta đây là mê trai quá hay không".

Nàng đúng là lần đầu tiên gặp một người con trai đẹp đến như vậy, nhưng cảm giác của nàng đúng là thật sự không phải là bản tính mê trai mới xuất hiện cảm giạc kỳ lạ đến như vậy. Nàng không hề biết cuộc sống của Anh Vũ đã trải qua, vì vậy người mà hắn muốn bảo vệ luôn cảm thấy sự ấm áp, mãi đến sau này nàng mới nhận ra.

- Haizz... được rồi.

Nghe vậy bà liền chỉ biết gật đầu đành nghe theo, bà cũng không muốn vì bà lại phá vỡ bầu không khí vui vẻ của giới trẻ.

----------------------------------/

Bên trong tửu lâu, bên trên căn lầu nhỏ lúc này có hai người đàn ông nói chuyện, người kia lại ăn mặt sang trọng toát lên vẻ quý phái, người còn lại thì ăn mặt dân giả tươi cười nói với nhau:

- Chu quảng gia, ngươi yên tâm tiểu tử ngốc đó bây giờ chắc có lẽ bị yêu thú tha đi mất rồi.

Người ăn mặt dân giã là trưởng làng Tô Thanh Hải là bác của A Ngốc, hắn cũng không nhận đứa cháu ngốc nghếch này, trời tờ mờ sáng nay hắn đúng đã qua nhà a ngốc, thấy mẹ hắn không có ở nhà liền nghĩ ra chủ ý lừa hắn một mình vào rừng. Cũng không phải là không có nguyên nhân, hắn là được hứa hẹn của người ta sẽ cho hắn nhiều chỗ tốt nên mới làm như vậy.

- Ngươi chắc, nếu lần này thành công thì gia chủ ta sẽ trả lễ đối với ngươi.

Người đàn ông ăn mặt sang trọng là quảng gia của một gia tộc nhỏ nằm bên ngoài ngôi làng, hắn là Chu Tề anh trai của Chu lợi mà Anh Vũ giáo huấn. Hắn được lệnh gia chủ phái đến bí mật làm một nhiệm vụ nhỏ.

- Ba kêu con đến đây có việc gì.

Lúc này một thanh niên chừng hai mươi tuổi khuông mặt điểm trai bước vào nhìn Thanh Hải gọi. Hắn Là Minh, con trai duy nhất của Thanh Hải.

- Mau qua đây chào Chu quảng gia đi.

Thấy con trai đến, hắn liền kéo con trai mình qua ra mắt.

- Vãn bối ra mắt chu quản gia.

Cha hắn nói vậy hắn cũng không dám chậm trễ liền đứng ra hành lễ nói.

- Ukm, ngài đây là...

Chu Tề gật đầu sau đó lại nhìn Thanh Hải đầy thâm ý hỏi.

- Chu Quảng gia, ngài thấy đấy cả đời ta chỉ có một nhi tử không thể để nó cứ ngất ngưỡng chỗ này mãi được, nếu chu quảng gia ngài không chê hay là để hắn làm tùy tùng của ngài thì thế nào.

Thanh Hải cảm thấy đối với hắn nơi này mặt dù lời nói rất là có uy lực nhưng đối với thế giới bên ngoài thì chả là cái gì cả cũng đành khúm núm dòm trước ngó sau, như cái tên trước mặt này, lúc trước đầu trộm đuôi cướp, mới ra ngoài lăng lộn được mấy năm, mặt dù vẫn là nô bộc cho nhà người ta nhưng cũng là thiên đại quyền uy.Lúc ấy hắn quyết tâm cũng tạo dựng cho con trai của mình ra ngoài bương chải, nếu thành công thì đời sau của hắn có thể nói là ăn sung mặt sướng á.

- Kìa trưởng làng ngươi cần gì phải làm như vậy, không phải công tử ở nơi đây rất tốt hay sao, hà tất gì phải theo ta chiệu cực khổ.

Tên Chu Tề này cũng là người bương chải, hắn cũng không phải không muốn giúp, nếu là người khác hắn khẳng định là hài lòng gật đầu nhận cái tên sai vặt này, điều này đối với hắn rất tốt. Thế nhưng tên trước mặt này lại khác, vì tiền tài mà ngay cả cháu ruột mình cũng hại được, hắn không muốn có bất kỳ quang hệ gì với cái tên trước mặt này á, ai biết trước mặt thì vân vân dạ dạ nhưng sau lưng thì đâm hắn không chừng, nên cũng khéo léo từ chối.

- Tên kia không phải là A Ngốc sao, Thanh Hà ngươi là đang đùa ta sao.

Đang nói chuyện trên lầu cao Chu Tề lúc này nhìn một màng ồn ào phía dưới thì thấy A Ngốc cùng với mọi người lại cười nói vui vẻ, hắn lúc đầu thì giật mình, sau đó lại nhìn cha con Thanh Hải trào phúng lại nói tiếp:

- Hay lại nói người chết liền lại biết đến tửu điếm gọi cơm.

Hắn bây giờ rất tức giận, hắn không ngừng nghe cha con hắn hứa hẹn thế nhưng sao chứ, không phải vẫn để cái tiểu tử kia vẫn sống được sao.

- Điều này là sao, Tô Minh ngươi nói việc này là sao.

Thanh Hải lúc này nhìn xuống dưới lầu nhất thời cũng rất bực bội, sáng hôm nay khi biết A Ngốc ở nhà một mình hắn liển bảo con trai của mình qua mời tên tiểu tử này đi chơi, lại lừa hắn vào rừng sâu. Với tiểu tử ngu ngốc này một mình vào rừng sâu không bị dã thú tha đi mới là việc lạ, thế nhưng bây giờ lại xuất hiện ngay trước mặt hắn, phá hỏng đi mọi thứ mà hắn tạo dựng lúc này. Hắn đang nghĩ là con mình có vì máu mủ tình thân mà nhân từ hay không, thế nhưng là người làm cha hắn biết Tô Minh lun căm ghét tên tiểu tử ngốc nghếch kia làm sao có thể thả hắn được, không khỏi tiểu tử này mạng lớn.

- Cha! con cũng không biết là chính mắt con nhìn thấy tên tiểu tử kia một mình tiến vào rừng.

Tô Minh ánh mắt cũng đầy hận ý nhìn tiểu tử ngốc nghếch kia vì tên này làm hắn mất mặt trước cha mình.

- Giỏi, các ngươi thật giỏi... xém chút nữa ta bị các ngươi hại chết.

Chu Tề cảm thấy còn may khi chưa gửi tin báo về cho gia chủ biết, nếu không hắn lại phải mang cái tội ham công làm giả tin tức, lúc ấy hắn có mười cái mạng cũng không giữ được. Hắn đúng là muốn một chưởng vổ chết hai cha con này, mặt dù với thực lực của hắn vẫn là dư sức làm việc này thế nhưng lại nói việc này được gia chủ dặn dò vô cùng hệ trọng vì vậy cũng đành nuốt cục tức này vào trong đứng dậy rời đi.

- Chu quản gia ngài chờ đã, chúng ta có thể bàn lại mà.

Thanh Hải vội vàng đứng lên năng nỉ nói.

- Cút...

Chu Tề rống giận hất tay đi ra cửa.

- Bác Hải, Anh Minh... hay quá hai người cũng tới mau ngồi ăn cơm với a ngốc đi.

A Ngốc nhìn thấy người thân liền chạy lại kéo tay Tô Minh cười tươi nói.- Xú tiểu tử, tránh xa ta ra một chút.

Tô Minh lòng đầy căm phẩn hất tay A Ngốc nói.

A Ngốc sợ sệt buôn tay lại lui ra, một màng này tất cả mọi người đều thu vào mắt.

- Kìa sao lại nói với A Ngốc như vậy, dù sao nó vẫn là em trai của con mà.

Thanh Hải mặt dù đang ngậm cục tức trong lòng, thế nhưng mà hắn biết một ngày A Ngốc còn sống thì tên Chu Tề kia sẽ đến nhờ hắn giúp đỡ, vì vậy nặng ra nụ cười trên miệng nhìn con trai mình trách móc.

- Em trai, xin lỗi là anh nhất thời hồ đồ.

Tô Minh làm sao không biết cha mình đang nghĩ gì chứ liền tươi cười nhìn A ngốc nhận lỗi, lại nhìn vào bàn ăn nhất thời làm hắn nhất thời ngây ra không thể tin nổi lòng thầm nghĩ " sao nàng lại ngồi chung một bàn ăn với tên a ngốc này".

Anh Vũ lúc này không có mặt trong bàn ăn, vì là một quán ăn dân giả nên việc gọi thức ăn là rất khó khăn, Anh Vũ là nam nhân dĩ nhiên không để mọi người đi gọi thức ăn.

- Thư Kỳ! sao nàng lại ở đây.

Tô Minh lúc này nhìn A ngốc lòng đầy ganh ghét, đã không chết vậy mà lại cùng với Thư Kỳ ngồi cùng một bàn ăn cơm. Cha hắn là trưởng làng làm sao lại không biết nàng được, từ nhỏ hắn đã đem lòng yêu mến nàng, lại không ngại cực khổ cùng nàng với cha nàng vào núi săn bắt. Mẹ nàng thấy hắn là con trai của trưởng làng cũng rất yêu thích thường hay ghép đôi nàng với hắn. Thế nhưng mấy ngày nay không hiểu vì nguyên nhân gì mẹ nàng lại thay đổi lớn, không còn thích hắn nữa thậm chí mấy lần tới nhà đều bị xua đuổi. Bây giờ lại nhìn nàng có mặt tại đây làm sao hắn không ngạc nhiên được. Đương nhiên hắn sẽ không tin nàng lại có hứng thú với tên tiểu tử ngốc nghếch trước mặt này, hắn cũng chỉ có thể giải thích là nàng gặp hắn trong rừng sâu xuất phát từ lòng thương hại liền đem hắn về. Hắn nghĩ như vậy là vì a ngốc một mình vô rừng không bị thú dữ cắn xé đương nhiên là sẽ có người cứu giúp đưa ra, nếu như vậy lại rất hợp lý, chính vì điều này mà cô hắn lại mời một bữa cơm, vậy nên hắn nghĩ nàng đây là thương hại tên a ngốc này.

- Tô Minh chào cô.

Hắn đưa ra bộ dạng tươi cười bươc đến hướng cô mình khách sáo nói, lại bươc chân tới cái ghế còn đang trống bên cạnh gần chỗ nàng ngồi cười nói:

- Thư Kỳ, nàng hôm nay thật đẹp

Thư Kỳ nhìn hắn mỉm cười gật đầu, từ nhỏ cùng hắn lớn lên nàng đối với hắn cũng không bài xích lun xem hắn như một vì a trai.

- Em gái, ăn cơm sao lại không mời anh chứ.

Thanh Hải đối với đứa em gái này cũng còn nhớ chút tình xưa, nhưng so với lợi ích thì hắn vẫn đặt lợi ích lên trên hết.

Sau đó hắn lại nhìn con trai của mình cùng với Thư Kỳ ngồi một chỗ thì mỉm cười nói:

- Thư Kỳ, nếu đã đến thì cứ ăn thoải mái nhé, hôm nay ta mời khách.

Hắn cũng rất xem trọng hài nữ này, từ nhỏ nàng đã hiểu chuyện giỏi giang tháo vác lại rất xinh đẹp, nếu làm con dâu của hắn thì hắn dĩ nhiên sẽ gật đầu.

- Đa tạ Hải bá bá.

Nàng mỉm cười nói.

- Dù sao cũng là người một nhà cả không cần khách khí.

Hắn cười rồi lại nói tiếp:

- Mọi người đã đi gọi đồ ăn chưa.

- Bác Hải yên tâm, bạn con đã đi gọi đồ ăn rồi.

A Ngốc, từ khi kết thân với Anh Vũ thì tươi cười ngày càng sáng lạng, luô muốn lấy người bạn của mình để ra khoe khoang với người khác.
- Bạn của ngươi.

Hai cha con Thanh Hải nghe A Ngốc cũng bất ngờ, hắn đang thầm nghĩ làng của mình tại sao mới qua một khoảng thời gian ngắn lại xuất hiện thêm tiểu tử ngốc nghếch nữa chứ.

- Hai vị này là...

Anh Vũ lúc này cũng bước ra, thấy bàn ăn của mình lúc này lại xuất hiện thêm hai miệng ăn liền hỏi.

- Anh Vũ, để ta giới thiệu cho ngươi, đây là anh họ ta, còn đây là bác ta.

A ngốc làm bộ người lớn chững chạc đứng lên giải thích.

- Hai người tốt.

- Người tốt.

Nghe giải thích thì cả ba người cũng chào nhau.

Anh Vũ lại nhìn qua lại thấy ánh mắt tên anh họ của a ngốc đang tràng đầy nghi hoặc nhìn hắn liền nhìn lại cười trừ,cái ghế màm tên đó đang ngồi là của hắn á, hắn nhìn thì đã biết vị đại ca này đối với cô nương trước mặt là có tình chứ, hắn cũng không thích phá uyên ương liền quay lại nhìn A Ngốc cười cười nói:

- A Ngốc ta ngồi với ngươi được không.

Sau đó hắn lại tìm cái ghế kéo lại bên mẹ con A ngốc cười cười nói chuyện.

Thư Kỳ thấy Anh Vũ vậy mà không để ý đến nàng liền mất mát, lúc này nói chuyện với Tô Minh cũng chẳng vui vẻ gì liền gật đầu cho có lệ.

- Chàng trai trẻ, ngươi chắc hẳn không phải là người trong làng thì phải.

Thanh Hải thấy một thân ăn diện của Anh Vũ khác với người thường liền hỏi.

- Dạ... đúng vậy.

Anh Vũ trả lởi.

- Vậy ngươi là từ đâu mà đến.

Thanh Hải lại hỏi.

- Ta cũng chỉ là một cái tán tu võ giả, xem thiên hạ là nhà cũng không phải là đại nhân vật gì.

Anh Vũ mỉm cười nói, hắn bây giờ cũng lo trước nghĩ sau nên sẽ không để lộ thân phận của mình liền lấy cái danh phận tán tu nói cho qua chuyện.

- Thì ra là vậy.

Thanh Hải cũng không tin, với tuổi đời non trẻ như thế này mà đòi ra ngoài làm tán tu, hắn nghĩ Anh Vũ cũng chỉ là tên khấc cái lông bông lưu lạc khắp nơi thôi, tán tu là định nghĩa gì á, là những người kinh nghiệm dày dặn, không những thế lại trên thân mang một thân đạo pháp. Đối với Anh Vũ bề ngoài tuổi đời so với con trai hắn còn trẻ hơn, nói là tán tu đối với hắn là chuyện cười hắn mới nghe qua. Đương nhiên hắn cũng sẽ không rỗi hơi vạch mặt tên tiểu tử này, nếu làm như vậy ngươi ta nói với hắn là nhỏ mọn.

- Vậy ngươi có dự định ở lại đây bao lâu không.

Hắn lại nói tiếp.

- Sau khi thương thế ta hồi phục, ta sẽ rời đi.

Anh Vũ vết thương mặt dù đã không còn đán ngại nhưng muốn ở lại đây tịnh dưỡng cơ thể vài ngày, nói đúng hơn là muốn hiểu rõ hơn về kinh mạch mới của mình, hắn nghĩ điều này là rất cần thiết.

- Ngươi bị thương...

Thư Kỳ luôn để ý đến hắn, lúc này mới nghe được là hắn bị thương liền quang tâm hỏi.

- Chỉ là vết thương cũ không có gì đáng ngại.

Anh Vũ nhìn nàng cười nói.

- Đúng vậy, lúc ta thấy Anh Vũ thì hắn đang nằm bất tỉnh bên bờ suối là chính ta mang hắn về.

A ngốc lúc này cũng đứng lên nói.

- Con trai ngươi sao lại vào rừng một mình.

Nghe được A Ngốc nói thì Thanh Hà giật mình nhìn con trai mình gắt gao trách móc.

- Mẹ! ta không phải vào rừng một mình mà là đi với anh họ, lúc sau bọn ta liền lạc nhau, tìm mãi mà không thấy anh họ đâu... đúng rồi anh họ ngươi lúc ấy là đi nơi nào.

A ngốc vô tội nói.

- Tô Minh ngươi đây là muốn làm gì ngươi có biết là người thường vào rừng là rất nguy hiểm không, sao ngươi lại mang hắn vào đó.

Thanh Hà nhìn Tô Minh oán trách nói.

- Cô à... ta...

Tô Minh lúc này cũng á khẩu không giải thích được.

Anh Vũ từ nãy đến giờ tâm tư của cha con hắn đều bị Anh Vũ thu hết vào mắt, hắn dường như cũng đã nhìn ra cha con tên này đối với hắn và a ngốc rất xem thường, lại nghe A Ngốc nói hắn dĩ nhiên sẽ không cho là Tô Minh sẽ không có âm mưu gì đối với A Ngốc.

Chương 15: Chu Tề tìm tới

Được A Ngốc kể lại sự việc lúc sáng thì Thanh Hà trở nên nóng nảy nhìn Thanh Hải nói:

- Anh, mặt dù ta vẫn biết ngươi không thích đứa cháu này nhưng dù sao vẫn là cháu của ngươi, ngươi vậy mà nhẫn tâm sao.

Nàng biết anh trai mình cũng là bị người ta sai khiến, nàng đã từ bỏ tất cả, từ bỏ cả người mình yêu để đem lại cho con trai mình có cuộc sống bình yên, thế nhưng tại sao người đó lại không tha cho con trai nàng chứ.

- Em gái à nghe anh nói, đây hết thẩy là hiểu lầm... không phải con trai của em vẫn bình yên vô sự sao

Thanh Hải lúc này cũng bối rối cố mà giải thích.

- Xin lỗi, ta không có một người anh như ngươi, từ nay về sau ta cùng ngươi tình nghĩa đã hết.

Đã có lần đầu rồi thì chắc chắn sẽ có lần thứ hai, càng nghĩ nàng lại càng sợ, vì vậy nàng quyết định vì con nàng sẽ không tin hắn.

- Được, nhớ kỹ là chính ngươi từ ta...

Thanh Hải lúc này cũng thẹn quá hóa giận liền rống lên nói.

- Cha cũng không cần để trong lòng, con cũng không cần một người cô không biết liêm sỉ chưa chồng lại có con, loại đàn bà này ta cảm thấy rất chán ghét.

Tô Minh lời này là thật, từ nhỏ hắn đã luông chán ghét vị cô này của hắn, sống cứ cho là mình thanh cao, nhưng hắn lại phỉ nhổ thầm nghĩ " Thanh cao gì chứ, không phải chửa hoang hay sao".

- Ngươi nói cái gì liền nói lại ta nghe.

Anh Vũ ánh mắt âm trầm nhìn Tô Minh nói.

- Ta nói không đúng sao, loại đàn bà này không chồng lại có con, đúng là lẳng lơ vậy mà cứ cho mình là thanh cao...

Bóp...

Nói chưa hết lời thì Anh Vũ đã một quyền đánh ra làm hắn không kiệp đề phòng liền cứ như vậy mà té xuống đất.

- Tiểu tử ngươi dám.

Thanh Hải lúc này phẩn nộ nói.

Anh Vũ cười lạnh nói:

- Là hắn đán bị đánh.

- Dù con ta nói năng hơi khó nghe, nhưng thử hỏi mọi người ở đây có ai mà không biết cô ta chứ, mặt dù nó là em gái ta nhưng đây cũng là sự thật không thể chối cãi.

Thanh Hải mặt dù nóng giận nhưng cũng không làm mất hình tượng trưởng làng liền lấy số đông ra để chỉ trích muội muội của mình.

- Hay cho một sự thật không thể chối cãi.

Anh Vũ lại nhìn Thanh Hà hỏi:

- Bá mẫu, ngươi sẽ hối hận khi yêu người đó, cũng sẽ hối hận khi có a ngốc?

- Ta sẽ không hề hối hận khi yêu chàng, cũng cảm ơn ông trời đã ban cho ta một đứa con.

Tô Thanh Hà kiên định lắc đầu nói, mặt dù câu hỏi này bà đã suy nghĩ cả ngàn lần trong đầu thế nhưng những ngày tháng hạnh phúc mà nàng đã trải qua bên cạnh người ấy khiến nàng không hối hận.

- Yêu một người là sai sao, mặt dù người mà bà ấy thích không phải là người tốt lành gì, cũng không cho bà bất cứ thứ gì vậy mà bà cứ thế vẫn kiên trì yêu hắn, vậy mà cái tình cảm ấy bị các người chà đạp. Mọi người ở đây chưa đủ thấy bà đáng thương hay sao, hay là các ngươi đang sống trong cái hạnh phúc thì lại khinh rẽ người ta.

Anh Vũ hùng hồn nhìn mọi người nói.
Lúc này không ít người cuối đầu, không ai lên tiếng, Anh Vũ lại nói tiếp:

- Lại nói bà vì con trẻ mà không tiếc mang thanh danh ô uế trên thân xin hỏi các đại thẩm liệu có ai làm được, vậy mà mọi người lại không ai lên tiếng giúp đỡ lại cứ thế chỉ trích chửi rủa.

Anh Vũ đây cũng là lời nói tận đáy lòng nói thay cho mẹ hắn, cảm xúc thật, lời nói thật khiến cho mọi người nơi đây rươm rướm nước mắt lại không ngừng cảm thấy xấu hổ.

Thư kỳ lúc này đôi mắt đã ước đẫm nhìn Anh Vũ, nàng ngày càng cảm thấy Anh Vũ thật là thần bí, mọi khi lúc tiếp xúc liền tươi cười, nhưng dấu sâu sự tươi cười ấy là sự cô đơn thiếu vắn tình thân.

- Tuổi còn nhỏ mà miệng lưỡi trơn tru.

Thanh Hải trong cơn tức giận làm gì có tình cảm chứ liền vung quyền hướng Anh Vũ đánh tới.

- Lão già, ngươi đừng cậy già lên mặt.

Anh Vũ thấy thế thân thể cũng bắt đầu lắc lư bay ra.

- Phanh...

Quyền kình theo lòng bàn tay mà chạm vào nhau liên vang lên lúc này mọi người cũng phải lui xa vài bước.

- Tuổi trẻ như vậy là luyện khí tầng bốn, tiểu tử ngươi là ai.

Thanh Hải cũng không uổng phí sống lâu, hắn tin chắc là lấy niên đại của vị thiếu niên này vậy mà là đã đạt đến ngưỡn cửa luyện khí tầng bốn, không những thế lại còn có thể trấn áp luyện khí tầng năm như hắn khẳng định thân phận hắn không phải người thường, nghĩ vậy hắn liền thu quyền lại đầy thâm ý hỏi.

- Liền lợi hại như vậy, ngây cả trưởng làng luyện khí thằng năm cũng đánh ngang tay.

- Người trẻ tuổi này liền lai lịch không nhỏ.

Mọi người liền sầm sì bàn luận.

- Bá mẫu, A ngốc ta đưa các ngươi về.

Nhìn hài người hắn mỉm cười ấm áp sau đó lúng túng gãi đầu nói:
- Xin lỗi, là ta khiến các người gặp phiền phức.

Nếu lúc trước không phải hắn cố chấp nhất quyết dẫn mọi người đi ăn thì cũng đã xảy ra cố sự như bây giờ.

- Đứa nhỏ này, là chúng ta liên lụy ngươi mới đúng chứ... haizz

Bà cảm thấy Anh Vũ mặt dù nhỏ tuổi nhưng lại rất hiểu chuyện khiến bà càng nhìn càng ưa thích.

- Bá mẫu còn có ta.

Nàng lúc này cũng bước lại nắm tay bà cười cười nói.

- Tốt, chúng ta cùng về nhà.

Nàng lúc này cảm thấy rất ấm áp và hạnh phúc.

- Về nhà thôi.

A Ngốc cười ngây ngô nói.

- Thư Kỳ nàng điên rồi, chứ đứng chung với loại người này, nàng mau qua đây ta đưa nàng về.

Tô Minh thấy vậy, cũng không dám đứng ra ngăn cản, đùa sao thực lực của hắn không chiệu nổi một kích của người ta, liền đứng ra chiệu đánh à, hắn tự cho là cái người khôn lanh liền sẽ không làm như vậy.

- Tô Minh, ngươi khiến ta thật chán ghét, từ đây về sau ta cùng ngươi tuyệt dao.

Hôm nay nàng mới phát hiện ra bộ mặt thật của Tô Minh khiến nàng cảm thấy kinh tởm.

- Tốt... rồi nàng sẽ hối hận.

Trong lòng Tô Minh lúc này nhìn Anh Vũ oán hận, hắn đổ hết thảy những tội lỗi này lên đầu Anh Vũ

- Là kẻ nào đánh em trai ta.

Chu Tề vừa ra khỏi cửa thì nghe tin Chu Lợi vậy mà bị người ta đánh, không những thế lại còn bị cỡi trần treo lên cột đèn, lại nghe hung thủ đánh xong người kẻ này còn đi tửu lâu ăn cơm. Chu Tề cảm thấy tức tối một thân một mình quay lại tửu lâu. Vừa đến cửa hắn liền đạp bay cánh cửa hét lớn.

- Tên đó không phải là Chu Tề sao.... hặn vậy mà lại về.

- Tại sao lại không về... người ta nay cũng là tay sai vặt của thành chủ Phi Đao thành cỡ nào uy phong, ngay cả trưởng làng cũng muốn xưng huynh gọi đệ hắn còn không được nữa là.

- Lẽ nào lại có lý đó.

- Haizz... người tốt sống không thọ á, người xấu lại sống ngàn năm.

Tên Chu Tề này cũng không còn lạ lẫm với mọi người trong thôn không ai mà không biết đến hắn,lúc hắn còn ở trong thôn vẫn là đầu trộm đuôi cướp hóng hách bá đạo không chuyện xấu gì không làm, mười mấy năm trước lại cưỡng giang con gái của một nông phu sau đó lại giết cả nhà người ta khiến người trong làng phẫn nộ đuổi giết nhưng lại để hắn trốn thoát. Bây giờ lại nghe nói hắn không ngờ lại là tay sai vặt cho một vị thành chủ chứ, đây không phải là trời cao không có mắt hay sao, mọi người lắc đầu cười khổ.

- Vũ! cẩn thận tên này là Chu Tề anh trai Chu Lợi, hắn đã là luyện khí tầng sáu, tốt nhất nên đi nhanh lại đỡ phải phiền phức.

Cũng chính vì là em trai của cái tên này mà mẹ hắn bắt nàng đi xem mắt, nghe mẹ nàng nói tên Chu Tề này từ ngày rời làng liền được một nhà quang nhận vào làm tay sai vặt, mặt dù là một tên sai vặt nhưng lại hưởng được rất nhiều quyền lợi mà những người dân giã như bọn họ không có, thế nên mẹ nàng liền tham lam ghép đôi nàng với em trai hắn.

- Thì ra là vậy.

Anh Vũ bây giờ cũng chỉ là luyện khí tầng bốn, thế nhưng nghe ngọc ấn nói cho hắn biết, cơ thể của hắn so với người thường lại cường đại hơn không ít, nội kình trong cơ thể cũng nhờ vậy mà so với người thường lợi hại hơn, hắn đang muốn thử. Lại nói, nếu hắn bây giờ bỏ đi thì bá mẫu cùng với a ngốc làm sao bây giờ, lại nói so về liều mạng thì hắn lại hơn người ta chứ không kém.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau