CHƯỞNG KHỐNG TINH KHÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Chưởng khống tinh không - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Bán thân chôn mẹ

Trước những tia năng oai bức, trên không trung những con yêu thú chiếm giữ bầu trời không ngừng sải cánh bay qua những dãy núi trùng điệp đầy rẫy những tiếng gầm rú của yêu thú, chúng nó đang chờ cơ hội thuận lợi để nuốt chững những kẻ mà chúng cho là yếu thế hơn nó. Và ngược lại những kẻ bên dưới cũng vậy, tất cả bọn chúng gầm rú, nhe răng múa vuốt để thể hiện bọn chúng không phải là những kẻ yếu mà đối phương đang nhắm tới. Mặt khác bọn chúng cũng thể hiện chúng có đủ thực lực để nuốc những kẽ khác.

Yêu thú với yêu thú là vậy, người với người cũng vậy, đứng trong thế giới thực lực quy tôn con người luôn hướng về sức mạnh tối cao vô thượng.

Giữa khu rừng rậm đầy rẩy hung hiểm là một ngôi thành lớn với tòa kiến trúc kiên cố che đậy đi những đợt gầm thét hung dữ của bầy thú

Ngôi thành này dưới sự quảng lý của Viêm gia đã mấy nghìn năm nay sừng sững không ngã. Nghe đồn đãi rằng mấy nghìn năm trước nơi này vẫn là nơi ngọa hổ tàng long, các thế lực lớn nhỏ không ngừng đấu đá lẫn nhau đã dẫn đến quanh năm gió tanh mưa máu. Nhưng từ khi Viêm gia tới, với sự giúp đỡ của vương triều đại yên chấn áp các thế lực lớn nhỏ chỉ sót lại ba đại gia tộc Lý gia, Trần Gia và Đỗ Gia kiềm hãm lẫn nhau.

-Đệ à ngươi lại ra ngoài nếu để đại cô cô mà biết được không phải ngươi lại bị một trận no đòn sao.

Trên đường cái hai cái thân ảnh toác lên một thân cao quý đuổi bắt trên đường người theo sau khuông mặt anh tuấn tươi cười trêu chọc lên tiếng.

-Trong nhà quá ngột ngạt đệ muốn ra ngoài.

Người nam thanh niên đi phía trước nét mặt u sầu nói.

- Đó không phải Đỗ Anh Vũ người thế nhà Đỗ gia sao.

Không ít người nhìn thấy thanh niên trước mặt đều nhận biết nghị luận.

Hai thanh niên nay là hai anh em nhà Đỗ gia, đang đi trước là Đỗ Anh Vũ mười lăm tuổi và cũng là người được thừa kế gia tộc đỗ gia. Tuổi còn nhỏ đã là nữa bước nhân nguyên cảnh có thể nói là kỳ tài không có bất kỳ nhân vật nào trong thành mà không biết đến hắn, và đó cũng là nguyên nhân để các lão tộc trưởng không phản đối hắn làm thiếu tộc trưởng.

Người theo sau là con trai của đại trưởng lão trong gia tộc 17 tuổi cũng đã đạt được luyện khí thất đoạn. Mặt dù so với người em họ phía trước vẫn thua kém rất xa nhưng so với thanh niên tài tuấn trong các đại gia tộc vẫn coi như không tệ.

Phía xa một bên tửu quáng, một cô gái khuông mặt gầy gò lạnh lẽo đang quỳ gối, trước nàng là một thi thể lạnh tanh, trên thân lại mang tấm biển " Bán thân chôn mẹ".

- Tiện nhân, đám anh em ta nể mặt nên muốn đưa người về phủ vậy mà ngươi còn không chịu.

Đám người này toàn thân mặt giáp, quây quanh nàng mặt đầy trào phúng nói.

- Đây không phải là vệ quân thành à... sao ta lại nhìn cứ như thổ phỉ.

- Haizz! lần này tiểu cô nương này muốn gặp xuôi xẻo rồi.

Mọi người nhìn tình cảnh này chỉ biết thở dài nghị luận.

Tiểu cô nương kiêng cường với đôi mắt tuyệt vọng cắn môi ngồi tại chỗ nói:

- Quang gia, xin người tự trọng... ta là bán mình chôn mẹ ta... nếu các ngươi muốn ta đi theo cũng có thể... xin các người rủ lòng thương xót cho ta ít đồng sau khi chôn mẹ xong ta phụng bồi cùng các ngươi.

Tên khôi giáp đi trước ăn mặt có sang trọng nghe vậy bật cười:

- Đám ti tiện các ngươi muốn ta xuất tiền đúng là buồn cười mà...khà khà... người đâu mang cô ta về... còn cái xác này thì ném đi để lâu làm bẩn viêm thành chúng ta.

- Tuân lệnh.

Những quân nhân thân mặt khôi giáp nụ cười không thể bỉ ổi hơn

nhao nhao lên tiếng trả lời.

- Tên nào bước lên ta phế hắn.

Anh Vũ mới tới nhìn một màng như thế này không nhịn được liền lao tới chắn trước mình vị tiểu cô nương trẻ tuổi, quay sang lạnh lùng nhìn đám quân binh quát lạnh.

Những tên này thấy vị thanh niên trước mặt bước lên ngăn cản lúc đầu còn khinh bỉ nhưng sau khi nhận dạng rõ thân phận thì sợ sệt không ngừng lui lại.

-Ta còn tưởng đại thiếu gia nhà ai, ai ngờ là tên con hoang nhà ngươi ngoài đường hò hét cái gì.

Tên chỉ huy phía sau thấy vậy mặt đầy trào phúng cười cười rồi lại nói tiếp:- Đúng là tiện nhân lại đi che chở cho tiện nhân mà... haha.

-Viêm Gia Bảo....Sự nhẫn nhịn của một người cũng có giới hạn… ngươi mà còn mở mồm nói bậy chớ trách ta tâm ngoan thủ lạc.

Anh Vũ ánh mắt lãnh lẽo nhìn hướng về Gia Bảo lời nói mang đầy tính uy hiếp nói.

Tên này là con cháu gia tộc viêm gia thành chủ, là một phó thống lĩnh bảo an thành nhưng lại dùng quyền uy suốt ngày làm sằn làm bậy làm cho người trong thành có khổ chỉ biết oán thầm trong lòng.

- Ta nói không đúng sao, mẹ ngươi là tiện nhân không biết xấu hổ lăng loàng với đàn ông bên ngoài sinh ra ngươi.

Tên Gia Bảo này dường như điếc không sợ súng vẫn cười nói tiếp:

- Ha ha.... buồn cười nhất là ngay cả cha ruột của hài tử mình nàng cũng không biết.

Đám mặt y giáp nhao nhao phù họa cười to.

Mẹ Anh Vũ là Đỗ Ánh Nguyệt năm xưa cũng là kỳ tài ngúc trời gia nhập Thanh Vân tông là một trong bốn đại tông tộc lớn nhất hoàng triều đại yến ngay cả hoàng gia cũng phải nể mặt. Nàng cũng có thể coi là một trong những tuyệt thế mỹ nhân được nhiều cái thế gia công tử đại yên triều hướng đến truy cầu, làm gia tộc vì nàng cũng rất tự hào.

Nhưng một lần hồi phủ làm mọi người bất ngờ là nàng lại mang thai nhưng người chủ nhân của thai nhi này là của ai nàng lại kiên quyết một mực không nói. Cha nàng Đỗ Nhất Viễn lúc ấy nóng nảy mặt nổi đầy gân xanh nhiều lần gặn hỏi nhưng mỗi lần chỉ thấy con gái mình chỉ biết khóc, vì thương con gái vẫn là không đành lòng tiếp tục.

Anh Vũ khi sinh ra đời luôn bị mọi người chế nhạo, bản tính không khuất phục từ nhỏ hắn đã liều đánh nhau, đánh không lại hắn lại tu luyện điên cuồng. Cũng bỡi vì huyết mạch thiên phú dị bẫm của hắn nên một đường tu luyện hắn có thành tích như ngày hôm nay. Trong gia tộc cũng đã có đa số mọi người chuyển từ xem thường sang kính trọng hắn.

-Tạp chủng… ngươi uy hiếp ta cái mông.

Gia Bảo cười trào phúng ánh mắt hiếp lại khuông mặt mang nét trêu chọc hỏi ngược lại. Hắn biết chính bản thân mình đánh không lại tên trước mặt này, nhưng với thân phận người của Viêm gia thì Anh Vũ sẽ không động thủ đánh hắn, từ trước giờ vẫn vậy hiện tại vẫn vậy.

-Bốp… Bốp…

Gia Bảo chưa kịp phản ứng thì đã bị người ta một quyền đánh ra cho nằm rạp dưới đất, không những dừng lại ở thế, toàn thân hắn lại từng trận đau nhức truyền đến. Nhìn một màng trước mắt hắn cũng không dám tin Anh Vũ lại hung hăn càng quấy ngay giữa phố lớn đánh hắn như vậy.

Một màng như vậy làm cho tất cả mọi người đều ngơ ngác không dám tin được, vậy mà công tử nhà Đỗ gia lại đãm lực như vậy dám huênh hoang dưới con mắt của tất cả mọi người ra tay đánh công tử nhà Viêm gia thảm nư vậy.

Tốp mặt áo giáp theo sau nhao nhao tới, thấy vậy Anh Vũ lạnh giọng quát:-Tên nào có đảm lượng bước lên… lên một người ta phế một người… lên hai người ta phế 2 người… cả đám lên thì ta phế hết.

Cả đám mặt mũi tái nhợt đứng tại chỗ không dám nhúc nhích, đùa sao hắn đã là nữa bước nhân nguyên bọn họ chỉ mới luyện khí cao nhất chỉ mới nhị trọng á, đứng trước hắn bọn họ cũng chỉ là em bé mới tập đi thôi đấy, bọn họ chỉ biết cười khổ lắc đầu.

-Xem ra lần này nhà công tử họ viêm kia đã vấp phải thiết côn.

Đám dân chúng thì nhao nhao xem trò vui bình luận xôn xao.

-Oa… công tử Đỗ gia thật là soái.

Vài vị thiếu nữ ngày có chút tư sắt ngày thường bị đám cẩm vệ thành trêu ghẹo hô lên trợ uy.

-Suỵt!... nhỏ thôi… ta nói đám cô nương các ngươi viêm gia mà cũng dám trêu ghẹo à… ngại mình mệnh dài hay sao.

Đám thiếu nữ le lưỡi luôi ra sau nhưng trong lòng cũng không ngừng hò hét thầm nhủ: “ có lấy lang quân cũng phải chọn một người như vị công tử đây.”

Anh Vũ cùng với ngày thường bất đồng, hôm nay tâm tình hắn rất xấu nên muốn ra ngoài cho giải khuây, nhưng không ngờ lại gặp cái tên này lại muốn bị ăn đánh đến thế.

…….

Một hồi sau Anh Vũ cũng cảm thấy tâm tình tốt hơn rất nhiều nên cũng chủ động buôn tha, cả người luôi về phía sau vài bước lạnh lung nhìn đám cẩm vệ trước mặt thản nhiên nói:

-Còn không mau mang hắn cút.

Đám cẩm y thấy vậy nhao nhao lại gần nâng Gia Bảo đang nằm chật vật dưới đất lên rời khỏi.

- Ngươi có sao không.

Anh Vũ lại gần vị tiểu cô nương nhẹ nhàng ngồi xuống, trong đôi mắt hắn hiện lên sự thương cảm nhẹ nhàng vương tay ra lau đi những giọt nước mắt của nàng.

Hắn lại rút ra sấp tờ ngân phiếu nhét vào tay của nàng nói:

- Cầm lấy chôn cất cho mẹ ngươi đi... số còn lại không cần phải trả, dùng nó để lo cho cuộc sống sau này.

Nàng cầm sắp ngân phiếu hoảng hốt vội vàng chối từ nói:

- Không... công tử nhiêu này là nhiều quá, ta chỉ xin ít bạc trắng thôi.

Hắn nhẹ nhàng lấy tay che miệng nàng, cười dịu dàng nói:

- Ngoan... mọi việc nghe theo ta, cầm tiền chôn cất mẹ ngươi đi.

Nàng khuông mặt lạnh lẽo thoáng đỏ hồng ngẫn ngơ một hồi ngẫn mặt lên thì hắn đã biến mất.

-Biểu đệ! Không sao chứ…Ta nói biểu đệ à ngươi vậy thì liệu có hơi quá không.

Minh Ngọc lặn lẽ đứng phía sau dường như đang suy tư điều gì lúc này cũng đến gần ân cần lo lắng hỏi.

-Tạ biểu ca quang tâm, ta không sao… việc này mình đệ làm đệ sẽ chính mình xử lý, nếu lão già nào trong gia tộc trách phạt thì nói là đệ làm đệ sẽ đứng ra gánh vác hết.

Anh Vũ thấy thấy Minh Ngọc lo lắn cho mình trong lòng đầy ấm áp nên quay mặt trấn an vị biểu ca này.

Từ nhỏ hắn luôn bị mọi người mắn chửi là con hoang chỉ có vị biểu ca thường ngày luôn che chơ bảo vệ hắn. Trừ ông ngoại và mẹ hắn ra thì trong gia tộc người mà hắn tin tưởng nhất cũng chính là vị biểu ca trước mặt này.

Chương 2: Đỗ Ánh Nguyệt

Đỗ phủ về đêm rất yên tĩnh, bên trong đại điện lớn chỉ còn hai thân ảnh đang ở đó. Trên ghế cao người phụ nữ nét mặt uy nghiêm lạnh lẽo đang ngồi thượng vị.

Người phụ nữ này là Đỗ Nguyệt Anh gia chủ hiện tại của gia tộc Đỗ gia, mặt dù thượng vị còn rất trẻ nhưng với tài hoa của mình trong mười năm qua nàng đã giúp gia tộc phát triễn rất nhanh vượt qua Trần gia và Lý gia. Không chỉ có thiên phú trong việc kinh doanh mà mười lăm năm trước nàng đã là một vị cường giả trúc cơ cảnh có thể nói là địa vị ngang hang với thành chủ Viêm thành Viêm Hải.

-Vũ nhi ngươi muốn người mẹ này phải như thế nào với ngươi đây, suốt ngày cứ đánh nhau với người ta có phải hay không muốn người mẹ này tức chết thì mới vừa lòng.

Bà nét mặt buồn bã nhìn xuống phía dưới nhìn nhi tử của mình bất đắc dĩ nói.

Bên dưới người con trai của bà đang quỳ gối chỉ biết úp cằm xuống đất không lên tiếng. Nếu như có thể thấy nét mặt hắn lúc này thì người ta có thể nhìn ra hắn đang rất uy khuất. Nghe người mẹ của mình lại trách móc hắn càng cảm thấy uất ức hơn nên nhỏ giọng mở miệng nói:

-Bọn hắn mắng ta là con hoang, bọn hắn là đáng đánh.

Đôi mắt mắt hắn đã bắt đầu đỏ ngầu kiềm hãn những giọt nước mắt không để nó rơi ra.Mặt dù nói là một người đàn ông đỗ máu nhưng không rơi lệ nhưng mà hắn cũng là một con người bằng xương bằng thịt cũng có nước mắt. Họ mặt dù đứng trước thù địch vẫn có phong phạm kiêng cường bất khuất nhưng trước mặt thân nhân của mình họ cũng có mặt cảm yếu đuối.

-Vũ Nhi… Con…

Nàng ngồi tại chỗ chết lặng không biết nên nói thế nào cho phải trong mắt nàng cũng đã xuất hiện sự bi thương.

Hắn kiêng cương hướng mẫu thân mình nhìn lên lại nói tiếp:

-Mẹ! cha con đâu rồi… có đúng hay không như lời đồn của người ta con chỉ là một đứa tạp chủng mãi mãi sẽ không biết cha mình là ai.

Lúc nhỏ hắn bị nhiều người trong gia tộc chỉ trích hắn chỉ là một đứa tạp chủng do Nguyệt Ánh lẵng lơ sinh ra nên ngay cả cha của đứa bé là ai nàng cũng không biết. Mặt dù tình thế ngày nay đã khác xưa không còn ai dám mở miệng nói to nhỏ về điều này nhưng vẫn còn để lại di chứng trong lòng con trẻ.

Nàng nhìn hài tử của mình mà rưng rưng nước mắt, không phải chỉ có nhi tử của mình bị người đời phỉ bám. Mười mấy năm nay nàng cũng bị miệng lưỡi người đời chỉ trích lẵng lơ mọi nam nhân đều có thể làm chồng. Đứng trước hoàng cảnh ấy nàng chỉ có thể một mực chiệu đựng, nhiều lúc lại ôm nhi tử còn nhỏ ngồi khóc. Nàng tự nhủ với bản thân rằng vì hài tử của mình phải nhẫn nhịn chịu đựng.

-Mẹ! Con xin lỗi! con sai rồi xin mẫu thân đừng khóc.

Nhìn hai hang nước mắt của mẹ đã bắt đầu chảy trên khuông mặt tuyết trắng hắn đã biết là mình đã lỡ lời. Hắn đánh người không chỉ vì bản thân mà còn vì người mẹ trước mặt này, nhục mạ hắn hắn có thể nhịn xuống, trưởng bối trong gia tộc đánh hắn hắn vẫn cắn răng nhịn được. Nhưng xúc phạm đến mẫu thân cho dù có thiên vương lão tử hắn cũng liều mạng đánh.

Năm ấy lúc hắn còn rất nhỏ có một lần một vị trưởng lão chỉ vào hai người mắng mẹ hắn là lăng loàn không biết xấu hổ. Lúc ấy mẹ hắn đã không chiệu được cặm cụi bế hắn định đi nhưng nước mắt cũng không ngừng rơi xuống. Hắn cảm thấy rất tức giận nhảy khỏi đôi tay mẹ lao tới cắn vào chân tên trưởng lão kia. Mặt dù bị tên đó đánh đập rất giả mang xém chút dùng kình lực đặp chết nhưng hắn vẫn sống chết không chiệu buông. Mãi đến khi ông ngoại hắn đến, mẹ cùng ông ngoại khuyên cang hắn mới chịu buông thả.

Kể từ ngày ấy, hể ai dám mắn hắn hay là có hành vi nhục mạ mẹ hắn thì hắn đánh, đánh không lại cũng liều mạng mà đánh.

Lúc ấy, Ánh Nguyệt thấy con trai mình ngày nào về đến nhà cũng mang trên mình đầy vết thương trong lòng nàng lại đầy khổ sở. Mãi cho đến những năm nay con trai nàng đã bộc lộ hết thiên phú tu luyện của hắn chỉ mới 15 tuổi đã đạc tới nhân nguyên cảnh. Trong Viêm thành mọi người đã không dùng từ ngữ thiên tài để hình dung được nữa mà có thể nói hắn là yêu nghiệt.

Anh Vũ bước lên đại điện nhẹ nhàng dang hai tay nhỏ bé ôm lấy bờ vai gầy gò của mẹ và nói:

-Mẹ! người yên tâm… con sẽ tiềm ra tên đàn ông đó, con thề sẽ chính tay con giết chết hắn.

Nghe vậy nàng hoảng hốt quay đầu nhìn hắn một hồi sau đó thở dài nói:

-Haizz! Vũ nhi của mẹ đã khôn lớn rồi có một số việc.Đôi bàn tay nàng vuốt nhẹ mái tóc của hắn sau đó lại nói tiếp:

-Ngươi cũng giống như cha ngươi, luôn kiên nghị và quyết đoán như vậy.

Hắn giật mình hoảng hốt lui về phía sau vài bước ngước đầu lên nghi hoặc nhìn mẹ mình rồi lại hỏi tiếp:

- Mẹ! ngươi thật sự biết hắn là ai?

-Ukm

Nàng mỉm cười nhìn đứa con trai của mình gật đầu.

-Tốt quá rồi… mau nói cho con biết, một đao con sẽ bổ sống hắn.

Hắn nhảy cẩn lên vui sướng nói.

Nghe con trai nói vậy nàng hoảng hốt giật mình nhìn con trai của mình bật cười lòng thầm nghĩ “Thiên ca, con trai chàng muốn một đao bổ sống chàng á… không biết chàng biết tin này sẽ như thế nào nhỉ.”

Nàng tỏ vẻ tức giận sau đó lại nhìn con trai của mình hờn dỗi nói:

-Con nói cái gì đó, có tin hay không ta sẽ tức giận.

-Mẹ!...
Nghe vậy hắn luốn cuồn tay chân nhìn người mẹ mình.

Ánh Nguyệt nhìn đứa con mình cảm thấy thỏa mãn, nàng biết nhi tử mình rất hiếu thảo cũn không dọa hắn nữa mỉm cười kéo hắn sang nói:

-Hài tử con không nên trách hắn, có trách cũng nên trách năm đó là mẹ vô dụng không bảo vệ được cho ông ấy.

Nàng vuốt ve khuông mặt con trai mình đôi mắt đã đỏ hồng nói tiếp:

-Năm ấy cha con bị người ta truy sát thân mang trọng thương lại gặp ta bị một đám tà tu du côn vị thèm thuồng sắt đẹp của ta vây công. Cha ngươi vì cứu ta vết thương cũ thương mới ngày càng trở nên trầm trọng. Hai chúng ta sinh tử chi giao ngày qua ngày lại sinh ra cảm tình. Sau khi thoát khốn hai người bọn ta quyết định quy ẩn sống một đời bình lặng hết kiếp.

Lúc này Anh Vũ có thể thấy nàng mỉm cười thật hạnh phúc.

-Lúc ta cho hắn biết hắn đã sắp làm cha rồi, hắn rất là vui vẻ ngày nào cũng hỏi thăm về hài nhi của hắn thế nào. Hài tử, ngươi là niềm hạnh phúc lớn nhất của chúng ta.

Nàng mỉm cười đưa tay nhéo má trái hắn.

-Nhưng mọi chuyện lại không như ý nguyện, một ngày kia hắn về đến nhà máu me khắp người. Hắn nói kẻ thù đã tìm tới bảo ta mau đi khỏi nơi này. Đương nhiên lúc đó ta không muốn ly khai khỏi hắn. Nhưng hắn lại kiêng quyết khuyên ta nói ko phải vì bản thân mà cũng chính vì con trai chưa ra đời.

Kể đến đây ánh mắt nàng đã đẫm lện nhìn về nơi xa xăm rồi nói tiếp:

-Hắn chính vì cứu hai chúng ta mà một mình ngăn chặn kẻ thù để mẹ con ta có thể an toàn rời đi.

Ánh mắt của Ảnh Vũ lúc này cũng đỏ ngầu nhìn mẹ hắn nói:

-Mẹ! cha đã chết rồi ư…

-Hắn còn chưa có chết, vì vật này còn nằm trong tay ta.

Nói xong nàng trong tay xuất ra một con ân to bằng nắm tay đưa trao cho hắn.

Tiếp ngọc ấn Anh Vũ nhìn kĩ chỉ là một hình khối trụ toàn thân đen xì trên đỉnh hiện lên một đầu rồng rất mờ, hắn nghi hoặc nhìn mẫu thân mình.

-Mẹ cũng không biết ngọc ấn này có tác dụng gì, chỉ nghe cha ngươi nói giao lại cho ngươi… mấy tên kia cũng vì nó mà đuổi giết chúng ta, vậy nên ngươi hãy giữ nó thật cẩn thận nếu vật này nếu vật này còn trên tay chúng ta thì cha ngươi vẫn có cơ hội sống sót.

Nàng thở dài quay người rời đi đại sảnh truyền âm cho hắn nói:

-Dưới ngọc ấn có khắc chữ đó cũng là thân thế của ngươi.

Nghe vậy hắn vội vàng lật ra xem đúng là có khắc chữ “ Lưu”.

Chương 3: Bắt người

- Gầm...... gừ....

Đàn tê giác một sừng trên lưng người ngồi toàn thân khôi giáp đập tan màn sương mù dày đặt buổi sáng.

- Là kỵ binh Viêm Phủ xuất động

- Chậc chậc lần này không biết họa rơi nhà nào.

- Nhìn kìa, là hướng về Đỗ Phủ.

- Chậc chậc... lần này không biết chuyện gì.

Đã không ít người hướng về đội kỵ binh này nghị luận to nhỏ.

Cửa Đỗ Phủ.

- Xin hỏi quang gia đây là ý gì.

Một gia nô Đỗ gia nhìn thấy đội binh tới liền đứng ra mỉm cười hỏi.

Đứng trước đám kỵ binh hùng hậu khoảng 30 người cưỡi tê giác một sừng thì một thương gia như Đỗ phủ cũng phải kiên kỵ vài phần.

- Chúng ta đang truy bắt trọng phạm.

Đi trước đám binh mã là một vị đại hán tuổi chừng ba mươi thân mang áo choàng đỏ, có thể nói hắn là thân phận cao quý nhất trong đám người.

Hắn nhìn tên gia nô kia cười lạnh nói.

- Quang gia, có thể là ngài đi lầm đi, nơi này là Đỗ Phủ chưa hề chứa trọng phạm như lời ngài nói.

Lúc này tên gia nô cũng kiên trì gượng cười lấy lòng kung kính hành lễ nói.

- Biến... một tên gia nô nho nhỏ mà cũng dám cò kè mặt cả với bổn soái... nhớ kỹ lần sau không phải là chỉ một tác này mà là mạng của ngươi để đánh đổi.

- Ba...

Tên kia bàn tay giơ lên hạ xuống mạnh mẽ trên mặt gia nô một tiếng giòn tan truyền đến lão già bay ngược ra đập lên cửa đá phun ra một ngụm máu tươi. Tên kia hài lòng lại mở miệng nói:

- Vào nói với tên cẩu tạp chủng kia, nếu hắn thức thời mau ra đây chịu trói mọi việc sẽ không truy cứu, còn nếu ngoan cố phản kháng...

Mắt đầy trào phún lại nói:

- Đỗ phủ chỉ sợ một hồi gió tanh mưa máu.

Bên trong đỗ phủ.

- Đây rốt cuộc là chuyện gì, thiếu chủ người có biết.

Trong sảnh chính lúc này mấy trưởng lão nhao nhao hướng Anh Vũ hỏi.

Anh Vũ ba tháng trước đã được thông qua gia tộc chọn lựa là người thừa kế tộc trưởng trong tương lai nên việc sưng hô cũng đã sửa đổi khác hẳng hơn trước nhiều.

- Ta đây cũng không biết, có lẽ có uẩn khúc nào đó.

Anh Vũ ngồi trên cao suy tư nghĩ.

Đêm hôm qua mẹ hắn đã bế quang, gia gia thì đi ra ngoài hơn một năm qua. Tạm thời mọi việc trong tộc được quảng lý dưới sự chỉ đạo của hắn, đương nhiên là được sự trợ giúp của ngũ đại trưởng lão đúng trong này.

- Hừ... chỉ biết suốt ngày gây sự... ta nghĩ là cái gia tộc này giao cho ngươi cũng sẽ bị hại thảm.

Người này là nhị trưởng lão tên là Đỗ Nhật cường, hắn cũng là người thường đem chuyện xưa moi móc.

- Cha! người đừng quá đáng, con nghĩ việc này là có hiểu lầm... hay chúng ta cứ ra gặp người ta trước đi rồi hãy nói tiếp.

Đỗ Ngọc nhìn phụ thân mình trách móc hướng các trưởng lão mỉm cười nói.

- Haha... tốt! đứa nhỏ này rất hiểu chuyện, ngươi nhìn lại ngươi đi càng già lại khó tính

Đỗ Nhất Trí đại trưởng lão cười to nhìn Đỗ Minh Ngọc mở miệng tán dương lại nói tiếp:

- Đi... chúng ta ra đó xem sao.

Trước tình hình như vậy mọi người cũng chỉ biết nhao nhao ra ngoài.

- Kìa, Viêm Tống thống lĩnh ngọn gió nào mang người tới đây.

Mọi người nhao nhao đứng ra chào hỏi.

- Mấy lão già các ngươi bớt xàm ngôn.Tên Viêm Tống cười lạnh nhìn đám già xem thường sau đó hướng Anh Vũ trào phúng nói:

- Tạp chủng ngươi cuối cùng cũng chịu ra.

Anh Vũ nhìn vẽ mặt tên này đầy ác ý, hắn là người không bao giờ chịu ăn thiệt trước mắt nên mỉm cười bưới ra nói:

- Tạp chủng là mắng ai đấy

Viêm Tống không biết là mình đang bị một tiểu hài bẫy vậy nên hùng hổ trả lời:

- Tạp chủng là mắng ngươi.

Anh Vũ gật đầu hài lòng cười ha ha nói:

- Haha... thì ra là tạp chủng đang mắng ta.

- Phốc... Haha..

- Hắn ngưu bức...haha.

Mọi người không nhịn được bật cười ha hả.

Đội khôi giáp lúc này mặt đỏ hoa toàn thân rung rẩy nhịn cười.

Viêm Tống mặt đỏ ngầu sau đó cũng khôi phục lại bình tỉnh âm trầm nói:

- Tuổi còn nhỏ mà miện lưỡi đã bén nhọn như vậy, không chỉ thế gang ngươi cũng là rất lớn, ngay cả phó thống lĩnh thủ vệ thành cũng dám ra tay giết. Nếu ngươi thức thời ngoan ngoãn đứng ra chịu trói, nỡ tình mẹ ngươi có thể thiếu chủ đại nhân còn có thể cho ngươi đường sống... nếu ngoan cố chống cự, đừng nói là mạng ngươi khó giữ ngay cả Đỗ gia cũng phải chịu liên lụy.

- Thiếu chủ... Việc này...

Trưởng lão Đỗ gia nghe được cũng choán váng không dám tin. Bọn họ cũng biết vị thiếu chủ này hành động luôn theo cảm tính, nhưng thường ngày làm việc cũng có nguyên tắc, có dũng có mưu không phải là một mãng phu nên bọn họ đều tán thành để hắn là người kế vị trong tương lai.

- Điều này là thật sao... hành động này không phải trắng trợn uy hiếp quyền uy của Viêm Phủ sao.

- Chậc chậc... thiếu gia của Đỗ phủ thật ngưu bức.

- Haizz... thiếu chủ đỗ phủ chỉ sợ lần này là khó thoát kiếp này rồi.

Đám đông dân chúng quây quanh xôn xao bàn luận.

- Haha... chuyện buồn cười gì đây.

Lúc này Anh Vũ đứng tại chỗ bật cười lại nói:

- Viêm gia không bằng không cớ lại hùng hổ đến cửa gán ta cái tội danh lớn như vậy á... không phải là coi trọng thiếu gia ta đấy chứ.- Tạp chủng đừng đứng đó chối bỏ.

Viêm Tống nghiến răng nói tiếp:

- Người đâu dẫn nhân chứng lên.

Một cụ già rung rung được dẫn lên đứng giữa sân rộng quỳ xuống gấp gáp rung sợ nói:

- Đại nhân tha mạng.

Viêm Tống mỉm cười bỉ ổi nói:

- Ngươi muốn sống thì thành thành thật thật trả lời cho ta.

Sau đó hắn hướng Anh Vũ chỉ tới hỏi:

- Phải hay không chính là tên kia ra tay đánh Phó thống thống lĩnh thủ vệ thành sáng hôm qua.

- Đại nhân, phải phải,chính mắt ta chứng kiến...

Lão rung rung nói.

- Tiểu tạp chủng, ngươi còn gì để nói.

Viêm Tống phất tay hài lòng, quay người về Anh Vũ cười lạnh hỏi.

- Gia Bảo phó thống lĩnh là do ta đánh... ta không phủ nhận điều này.

Anh Vũ cười cười nói.

- Ngươi đã nhận thì mau thuất thủ chịu trói mau theo ta về chờ ngày định tội.

Viêm Tống nghe vậy tưởn rằng hẳn là sợ quyền uy của Viêm gia liền mừng thầm nghĩ việc này coi như dễ dàng, rồi lại nhìn Anh Vũ đầy tiếu ý nói:

- Ấy ấy, mong ngài chớ gấp... người là do ta đánh ở đây chắc cũng có một số người trong đám đông biết... nhưng thứ lỗi ta là không có ra tay giết hắn.

Anh Vũ cũng mỉm cười đứng ra nói.

- Đúng vậy... hôm qua ta cũng có chứng kiến, là tên kia chọc ghẹo người ta nên đáng bị đánh nhưng đánh xong hắn cũng bò đi dường như cũng không có chuyện gì.

- Đúng vậy... sao giờ lại báo tử, cái này là mọi việc ra làm sao.

Mọi người xôn xao nghị luận.

- Viêm Phủ điều tra nói ngươi giết là ngươi giết chớ đứng đó cuồn ngôn.

Viêm Tống mặt lúc này không nhịn được co giật đỏ ngầu lên vì tức giận.

- Đương nhiên nếu Viêm Phủ đã nói như vậy liền như vậy rồi... Haizz trách ta là nhất thời động phải tên này toàn thân là bệnh truyền nhiễm nên yếu như vậy, đánh vài cái đã lăng đùng ra chết.

Mọi người dường như hóa đá tại chỗ sau đó bật cười ha hả chỉ trỏ bàn luận:

- Ta nói Đỗ thiếu gia này sao mà ngưu đến vậy, lại dám nói Viêm Gia mang cái gì mà bệnh truyền nhiểm.

- Đây là trắng trợn chống đối á...haha.. trâu quá trâu... không được từ này hắn là thần tượng của ta.

- Oa... vũ ca ca rất soái... chúng ta yêu ngươi.

Lúc này một lão già trong tay dắc đứa gái cũng chừng mười lăm nhìn tràng cảnh này cũng ha hả cười nói:

- Cái tên này sao lại có đứa cháu càng quấy như vậy... bất quá ta thích vậy mới xứng với cháu gái ta chứ.

- Ông nội à! ngươi nói cái gì thế... nếu còn nói ta nhổ sạch râu người.

Đứa bé gái mặt đỏ ngang tai nhìn lão đầu này uy hiếp sau đó mỉm cười nhìn lại nói:

- Hắn đúng là cái tính đánh chết không bỏ, không bao giờ chiệu thua thiệt.

Viêm Tống dường như đã phát hỏa rống lên ra lệnh tốp nhân mã phía sau lưng mình nói:

- Lên... bắt hắn cho ta.

Chương 4: Cứng đối cứng

- Lão thiên... người đang đùa ta sao đây là gần 30 tên cường giả luyện khí cấp tám cấp chín đó vậy mà một người liền đánh ngã hết.

- Ngay cả nhân nguyên cảnh cũng chưa hẳn có khí phách này.

- Đỗ Anh Vũ của Đỗ gia xứng với danh xưng yêu nghiệt á.

Ngay từ mới bắt đầu Anh Vũ dĩ nhiên đã lao về phía trước dùng công pháp hệ mộc cường hóa lực đánh,một quyền bang bang đi ra từng tên giáp vệ cữu cấp lại ngã xuống. Cứ thế một hồi chỉ còn sót lại mười tên giáp vệ cửu cấp thiên phú không tệ còn trụ vững nhưng trên người lại không ít vết thương lớn nhỏ chồng chất.

Một màng này mọi người chứng kiến không khỏi ngây người nghị luận to nhỏ.

Mặt dù biết thiên phú của thiếu chủ nhà họ Đỗ là nghịch thiên nhưng vẫn chưa hề chứng kiến chiến lực cứ như vậy mà bá đạo như vậy. Đúng là có vốn luyến để kêu ngạo như vậy.

Mọi người có thể không biết nhưng đối với toàn bộ người trong gia tộc lại biết rất rõ. Đã nhiều năm như vậy rồi bọn họ còn nhớ rất rõ, từng năm từng năm trôi qua đối với đứa bé này nói dài cũng không dài nhưng nói ngắn lại càng không ngắn. Cứ lại một ngày trôi qua đối với đứa nhỏ này là một chiến tích ví như là bị mọi người chế giễu bị những trận đòn quần ẩu,nhưng gan dạ ngày sau lại đánh tiếp đến khi nào đối phương bên kia khuất phục nhận lỗi mới dừng lại. Với cái tính ngon cố không ăn thua thiệc thì ngày nào hắn vẫn vết thương đầy mình nhưng ngược lại kể từ ngày đó được nhiều người trong tộc kính trọng cho đến năm nay thì đã là một thiếu chủ của đỗ gia được nhiều người ủng hộ. Họ biết đứa bé năm xưa cho đến nay cũng không khác gì, là một con nghịch lân đang ngủ say hễ ai mà chọc giận đến lân phiến của nó thì sẽ bị nó điên cuồng cắn nuốt.

- Thiếu chủ uy vũ...

- Anh Vũ ca ca... chúng ta ũng hộ ngươi.

Toàn thể lớn nhỏ trong Đỗ gia không nhịn được phấn khởi trong lòng lúc này mặt cho trưởng bối ngăn cảng vẫn là lao ra hò hét trợ uy vang vọng khắp sân.

Minh Ngọc lúc này vẫn là đang đứng một góc âm trầm nhìn vào, ai cũng không biết hắn là đang nghĩ gì trong đầu. Mười mấy năm qua cũng vậy, mặt dù ngoài miệng gặp người đệ này vẫn là cười thỏa mãn hài lòng nhưng sâu trong ánh mắt nội tâm hắn có một tia không cam tâm. Lúc này lòng hắn đã đưa quyết định bỗng bật cười tại chỗ giống như mọi người đều là xem trò vui.

- Phế vật... tất cả là lũ phế vật.

Tên Viêm Tống lúc này đứng chỗ cũng đã không nhịn được gầm lên dậm chân nhảy lên cao một chưởng nhào tới hướng đến đỉnh đầu Anh Vũ mà lao đi.

- Ca... sát...

- Mau bảo vệ thiếu chủ.

Thấy tình hình có biến trưởng lão gia tộc nhao nhao lao ra, đùa sao tên Viêm Tống này thống lĩnh cấm vệ không phải là quả hồng mềm. Hắn ba mươi tuổi cũng đã là nhân nguyên trung kỳ nội kình trung kỳ đỉnh phong, dù Anh Vũ có nghịch thiên đến đâu cũng chỉ là nhân nguyên sơ kỳ một thân cũng chỉ là nội kình sơ kỳ mà thôi. Nếu là chịu một chưởng này thì không chết được thì cũng bị phế đi.

Anh Vũ nhận được luồn kình lực đang dao động trong không trung định thân đứng vững tay thủ ấn đặt lên cao hơn đỉnh đầu chống đỡ.

- Muốn chống đỡ... đúng là ngu si vọng tưởng.

Viêm Tống thấy Anh Vũ không lùi bước lại còn muốn chống đỡ hắn cười lạnh trào phúng nói.

- Ầm... ầm

- Xong... một thiên tài cứ như vậy mà mất đi.

- Haizz... đúng là trời đố kỵ thiên tài mà...

Mọi người vây quanh thở dài nghị luận, lại có người hả hê xem kịch vui như là việc này không phải của mình.Anh Vũ chịu một chưởng thân hình lúc này cũng chật vật không thể chịu được mặt đất lõm thành một cái hố xâu.

- Nhìn kìa là cơ thể hắn đang phát sáng... không là kim quang.

- Không sai kim quang...

- Trời là kim thuộc tính, là song hệ vũ giả á....

Tất cả mọi người dường như ngây ngốc, không hề nghĩ đến hắn lại còn có thể là vũ giả song hệ.

Không chỉ có bọn họ, ngay cả mấy lão già khọm Đỗ gia cũng vậy tất cả đều ngạc nhiên kinh hỉ không thôi. Gia tộc có một nhân tài như vậy thì nếu như thiên tài như vậy cứ thế mà lớn mạnh thì bọn họ sẽ chứng kiến một thời kỳ mới của Đỗ gia. Người ta có câu" một người làm quan thì chó gà cũng lên trời mà"

- Tên xấu xa hắn lại có thể mạnh như vậy.

Một bên thiếu nữ khoảng chừng 15 nãy giờ cũng đang chăm chăm nhìn thân ảnh quen thuộc bên trên không ngừng siết chặt tay của ông nội mình sau đó hỏi:

- Ông nội! hắn sẽ không xảy ra vấn đề chứ.

- Cứ nhìn xem tình hình rồi tính sau... chưa đến máu chốt không nên ra mặt.

Vị lão gia gia này cũng ngây ngốc không thể tin được tên tiểu tử trước mặt này lại để cho hắn nhiều kinh hỉ vậy. Xem ra ánh mắt đứa cháu gái này thật là có ý tứ. Hắn cười nhạc sau đó lại thầm nghĩ" xem ra lần này hắn là muốn xuất thủ rồi.

Lúc này Anh Vũ thân hình hét lên kim quang chói lóa đẩy ngược Viêm Tống bay ngược trở lại miệng cũng không ngừng thổ huyết.

- Thật là có ý tứ.Viêm Tống bay ngược ra sau ngẩn người, hắn không ngờ chiệu một chưởng của hắn vậy mà tên trước mặt này chỉ thổ huyệt mà thôi. Mắt lóe tinh quang hắn biết hôm nay không thể để cho tên này sống được nếu tên này sống sẽ ảnh hưởng đến căn cơ Viêm gia.

- Mau thông báo với tiểu thư thiếu chủ gặp chuyện cần người tương trợ.

Các trưởng lảo Đỗ gia nhận ra rằng lần này không thể kết thúc vụ việc êm xuôi liền gọi người thông tri với Nguyệt Ánh sau đó cũng dậm chân bay ra chắn trước mặt Anh Vũ.

- Đệ nuốt viên đan dược trị thương này đi.

Minh Ngọc cũng đến vội đem Anh Vũ đỡ lên sau đó đem viên đan dược nhét vào miệng hắn.

Anh Vũ nhìn Minh Ngọc gật đầu cảm kích sau đó nuốt đan dược vào bụng.

- Tống Thống lĩnh việc nay chắc là có hiểu lầm nào đó, vậy đi ngài coi như là nễ mặt Đỗ gia ta để chúng ta tìm hiểu kỹ càng sau rồi lại nói. Nếu không phải là thiếu môn chủ nhà ta làm thì mọi việc xem như xóa bỏ, còn nếu là hắn làm Đỗ gia ta cũng hướng Viêm gia có câu trả lời hài lòng.

Đỗ gia đại trưởng lão Đỗ Nhất Trí thấy tìn hình ngày càng trở nên căn thẳng đứng ra khuyên cang.

- Haha.... Viêm Phủ làm việc há lại một câu hiểu lầm liền xóa bỏ... Đây là Viêm Phủ ta không bản lĩnh hay là Đỗ phủ ngươi cuồng đây.

Bên ngoài lúc này một cỗ xe kỳ lân lân lớn hai bên thị vệ cẩm bào cùng tùy tùng theo sau trông rất là diễm lệ khiến không ít người hâm mộ ghen ghét, trách không được ai ai cũng chạy đua với quyền lực.

- Thành chủ vạn an...

Xe dừng chân ngay tại bên ngoài biệt viện Đỗ phủ Viêm Tống cùng đám giáp vệ bị thương lúc này vội vàng quỳ gối vấn an.

Mọi người cũng nhao nhao quỳ gối.

Bên trong xe hai thân ảnh đạp không bay ra kèm theo tiếng ríc gió rơi xuống bên cạnh người Viêm Tống hô:

- Miễn lễ.

Lão già râu tóc bạc phơ âm trầm nhìn thoáng qua mọi người xung quanh một hồi ánh mắt đầy lãnh ý lại nhìn Anh Vũ hừ lạnh nói:

- Tuổi còn trẻ... khó trách tâm cao khí ngạo như vậy... ngươi thức thời thì lăng ra chịu trói còn nếu vẫn còn ngon cố như vậy đừng trách lão phu độc ác.

Uy áp trúc cơ thật không đơn giản, Anh Vũ dường như cảm thấy sướng cốt dường như còn muốn vỡ vụng liền nhịn không được lại thổ huyết nét mặt tái nhợt.

- Con trai của Ánh Nguyệt ta sai ở đâu thì cũng nhất định phải làm rõ hà tất các trưởng bối như các ngươi ý già lên mặt như vậy.

Uy áp trên người Anh Vũ bị đặp tan lúc này một thân ảnh lăng không mà đến chắn trước mặt Anh Vũ lạnh lùng liếc nhìn Viêm gia. Nàng thấy màng này cũng biết chuyện này đã không hẳn đơn giản là cứ như vậy mà dừng. Bởi vì nàng cảm thấy sự việc ngày hôm nay là đã chuẩn bị từ trước việc buông tha cho con trai của nàng là không có khả năng.

Chương 5: So vô liêm sỉ chỉ so với Viêm gia

Ánh Nguyệt phong tình vạng chủng nhẹ nhàng bước lên làm cho các thanh niên trai tráng nhịp tim chạy loạn mặt mày đỏ bừng. Nàng năm nay tuổi đã tròn bốn mươi tuổi nhưng vẫn giữ được nét thanh xuân vốn có của nó. Có thay đổi cũng chỉ là nét chững chạc uy nghiêm của một người trưởng thành đã gặp không ít trắc trở theo năm tháng.

Viêm Tề con trai thành chủ Viêm thành một thân diện áo bào trắng phất phới tuấn lãng ánh mắt nóng bỏng nhìn nàng như lang như sói. Năm đó lòng say mê nàng hắn đã không từ thủ đoạn dùng quyền lực thiếu chủ thành chủ mình mà ép hôn. Đỗ Nhất Viễn thân là gia chủ Đỗ gia dưới sự bức bách thành chủ đành ngậm bùi hòn chấp nhận. Lúc này Ánh Nguyệt chán nãn đành trốn nha ra đi, trời không phụ lòng người năm đó nàng gặp một đạo sư của Thanh Vân Tông nhận làm môn hạ.

Tuy Viêm Tề cũng không phải là kẽ sĩ diện vì thứ mình muốn mà bất chấp tất cả nhưng lấy thiên phú của hắn ngay cả cổng của thanh vân tông còn không vào được nói gì đến việc đi thanh vân tông tìm nàng gây khó dễ. Vì vậy hắn đành ngậm bùi hòn buông bỏ nhờ đó mà Ánh Nguyệt thoát được một kiếp.

Nàng đôi mắt chán ghét nhì Viêm gia hừ lạnh nói:

- Lấy thân phận ngoại môn trưởng lão Thanh Vân tông ra lệnh ngươi luôi binh.

- Ngươi...

Viêm Hằng mặt khuông mặt già nua xám lại.

Không sai mặt dù nàng rời thanh vân tông nhưng vì được sư phụ yêu thương nên nhận chức ngoại môn trưởng lão thanh vân tông. Tuy nói thanh vân tông với triều đình không dính liếu tới nhau thế nhưng ngay cả triều đình cũng nể mặt vài phần vì vậy chức vị ngoại môn trưởng lão của nàng tuy nói không cao nhưng so với chức quang của hắn cũng không kém. Vì vậy mấy năm nay đối với Đỗ gia bất mãn muôn phần nhưng cũng không dám làm càn.

- Ngươi đắc ý cái gì... ta đây là bắt khâm phạm triều đình việc của thanh vân tông ta sẽ có câu trả lời xác thực sau.

Đúng là hắn không thể đắt tội với thanh vân tông được, nhưng trừ việc không thể động vào nàng thì chưa chắc lại không thể động vào tên ranh con trước mặt này. Về lý mà nói hắn là thì hành pháp tắc triều đình đây cũng là cái cớ tốt nhất để bàn giao.

- Các ngươi dám...

Nàng lạnh lùng nhìn nói.

- Nhìn xem lão đây có dám hay không... người đâu bắt tên phản tặc này lại cho ta.

Hắn lạnh lùng quát.

- Phụ thân xin hạ thủ lưu tình... hắn dù đúng dù sai cũng là hài tử của nàng.

Viêm Tề nãy giờ đứng cạnh phụ thân của mình cũng thở dài lên tiếng cầu tình rồi lại nhìn nàng mỉm cười.

- Con... haizz...

Viêm Hải thở dài nếu như mọi người có thể để ý cũng có thể nhìn ra hắn là không bất ngờ khi nghe nhi tử mình nói như vậy,có thể thấy đây là diễn khổ nhục kế.

Viêm Hải làm bộ thở dài bất đắt dĩ nói:

- Ánh Nguyệt à!... Tề nhi đối với ngươi là một mảnh tình si...

Hắn nhìn nàng mỉm cười lại nói tiếp:

- Thế này đi... nếu như ngươi nguyện ý cùng con trai ta thành thân... nếu đã là người một nhà thì dễ nói.

Tên này nếu để ý kỹ đúng là một lão cáo già, hắn chỉ nói là người một nhà là có thể dễ nói chuyện đương nhiên sẽ không buông tha cho Anh Vũ. Vì trươc mắt hắn tên tiểu tử này là nghiệt chủng không thể giữ lại được. Đương nhiên sau khi nàng là người của Viêm phủ nàng còn có thể chạy được lại nói hắn còn có thể cũng cố được địa vị của thành chủ, thật đúng là một muỗi tên trúng hai đích không giờ là ba cái đích nhắm vì Anh Vũ đã phô bày một thân tuyệt thế không giết sẽ là mầm họa ngầm đối với hắn.

- Đánh thì đánh... mẹ ta có đồng ý thì ta sẽ tuyệt đối không đồng ý... Viêm gia ngươi mơ thật là đẹp.

Anh Vũ nghe vậy thì cười lạnh lên tiếng.

- Tạp chủng nhà ngươi đây là muốn đánh... cha ta đây là niệm tình xưa mới cho các ngươi một cơ hội vậy mà không giữ cho chặt còn ngoan cố như vậy.

Lên tiếng là Viêm Nhạc con trai của Viêm Tề, hắn lại nhìn về Ánh Nguyệt xem thường nói:

- Người đàn bà vô liên sỉ nhà ngươi còn không biết tạ ơn ngây ra đó làm gì.

Ánh Nguyệt làm sao không biết cả nhà Viêm gia là kẻ hát người sướng chứ nàng vần lạnh lùng nhìn.

- Ngươi là mắng mẹ ta...

Anh Vũ thì còn rất nhỏ để hiểu chuyện, nghe trước mặt bao nhiêu người lại lăng mạ mẹ mình như vậy là đã vi phạm đại điều cấm kỵ.

-Ta mắng đấy, tạp chủng ngoan ngoãn gọi cha ta một tiếng nghĩa phụ... hắn tâm tình tốt không những có thể thả ngươi... còn có thể cho ngươi một cái họ phù hợp... chậc chậc... đổi thành Viêm Anh Vũ thế nào...oa... haha...

Anh Vũ lúc này đã không thể nhịn nữa cơ thể đã phủ lớp bạch quang của kim loại gầm lên dậm chân bắn ngược lên trời lao đến nơi Viêm Nhạc đang đứng.
- Ngu ngốc mà...

Viêm Nhạc cười nhạt nói.

Mặt dù Viêm Nhạc thiên phú với Anh Vũ thật là không đáng để vào mắt, mặt dù trương lứa nhưng hắn vẫn là luyện thể lục trọng. Nhưng hắn bên người lại có cha mình đang đứng ít nhiều ông ấy cũng là cao thủ nhân nguyên đỉnh phong.

-Tới tốt....

Viêm Tề thủ ấn trong tay nắm giữ kim quang thuộc tính phóng ra giao phong với Anh Vũ.

- Ầm...

Không khí chấn động tạo thành một vụ nổ lớn Anh Vũ lùi lại mấy bước sau đó lại tiếp tục cứng đối cứng mà lao lên.

- Động tới con ta đều phải chết...

Ánh Nguyệt thấy con mình lại ăn thua thua thiệt đã chịu không được nữa rồi cũng lao lên lên, nếu nhi tử của nàng có mệnh hệ gì nàng tuyệt đối sẽ không buông tha cho bọn ngụy quân tử viêm gia này.

- Đối thủ ngươi là ta...

Viêm Hằng thấy thế lao lên ngăn trước mặt nàng kình phong vàng bạc phóng ra cỗ khí lực hai bên oành oành giao động không bên nào nhường bên nào.

- Lão già ta chiệu ngươi đã đủ rồi nếu ngươi ngại mình mệnh dài thì cứ lên.

Nhìn con trai mình bị vây đánh nàng đã không còn nhẫn nại được nữa rồi nên rống giận nói.

Nàng thủ ấn kết tinh thành một khối nước lăng tăng đứng giữa không trung như vị tiên tử hạ phàm nghịch nước, những giọt nước ngưng tụ thành những muỗi đao bén nhọn phóng ra bao phủ cả người Viêm Hằng.

Viêm Hằng cũng không yếu thế thân thể cũng mang kim quang thuộc tính vàng bạc một quyền lại một quyền đánh tan những cây đao sắt nhọn ấy.

- Bùm... bùm...

Trên không trung từng tiếng nức nẻ của đạo kình vang lên, dưới đất cũng là đang hỗn chiến buội bay mù mịt khắp nơi làm chắn đi một mảnh lớn của thiên địa.

Anh Vũ đang đánh bỗng nhiên cơ thể hắn truyền đến một cơn đau nhức kỳ quái nội kình trong người như thế càng ngày càng thất thoát hòa lẫn với tự nhiên. Hắn nén đau gầm lên vẫn tiếp tục lao đánh chờ cơi hội phá vòng vây.

- Nguyên lực của thành chủ dường như không bình thường thì phải.

- Không phải là không bình thường, nói chính xác là mạnh hơn trước một cấp bậc.- Trời vậy nói thành chủ không lẽ là nhân nguyên sơ kỳ đã bước trạng thái nội kình đỉnh phong đã bước đến ngưỡng cửa nhân nguyên trung kỳ.

- Mạnh như vậy... Kỳ này Đỗ gia phải dựa vào Ánh Nguyệt tiểu thư rồi...

Trên bầu trời từng đợt hư bạo tỏa ra kình lực bức bách mọi người không ngừng lui ra nghị luận.

- Haha... tiểu tử người giờ đã là nỏ mạnh hết đà để ngươi còn ngoan cố đến đâu.

Thấy Anh Vũ dần dần yếu thế không ngừng lui ra Viêm Tề cười lạnh thủ ấn chụp tới bắt lấy Anh Vũ ghì mạnh xuống đất.

Anh Vũ đã không chịu được lâu hơn nữa nhất thời bị một chưởng phong bạo vồ xuống tức thì phun một ngụm máu tươi nằm gọn trong tay Viêm Tề.

Viêm Tề dường như đạt được mục đích cười nhạt trận chiến này cũng đã hồi kết liền dùng kình lực rống lên tiếng:

- Tất cả dừng tay không thì một chưởng này ta giết hắn.

Hai tên mặt giáp vệ chạy đến trợ uy giữ lấy Anh Vũ đã không còn sức chống cự ghì chặt xuống đất.

Ánh Nguyệt lui đã luôi một bước lo lắng nhìn con trai mình đáp xuống đất hô:

- Vũ nhi...

- Haiz... nàng tội tình gì phải như vậy chứ.

Viêm Tề vẫn luôn nhìn nàng như lang như sói liền làm bộ làm tịch thở dài nói.

- Các ngươi muốn sao.

Nàng không chút biểu tình lạnh lùng nói.

Viêm Tề lúc này trong lòng hoang hỉ nhưng ngoài mặt cũng còn làm bộ buồn rầu nói:

- Việc đã đến nước này... cũng nên nói thật... ta cho đến bây giờ vẫn không ngừng yêu nàng...

- Im miệng.... hài tử đều đã lớn chừng này rồi... đây là tình yêu của ngươi?... ngươi là ngại da mặt chưa đủ dày hay sao.

Nàng ánh mắt lạnh lùng trào phúng nói.

- Phốc...haha...

Tất cả mọi người đều không thể nhịn cười được liền một tiếng cười cả đám hùa theo ha hả.

Đúng vậy, con trai đã lớn vậy mà còn nói không ngừng nhớ nhung sao, chỉ có ngốc tử mới tin được những lời của hắn nói hay cũng là có khả năng hắn biến mọ người thành ngốc tử.

- Tất cả đều im hết cho ta...

Viêm Tề mặt nóng rang đến tận mang tai tức giận lại nói:

- Tốt... nếu bây giờ ngay trước mặt mọi người hứa là sẽ gã cho ta... ta cam đoan hôm nay hắn sẽ không chết.

-Ánh Nguyệt à con thấy Tề Nhi cũng đã đủ thành ý lắm rồi con hay là vẫn nên suy nghĩ lại

Viêm Hằng mỉm cười đáp xuống nói.

- Xin Ánh Nguyệt tiểu thư suy nghĩ lại.

Trên dưới Viêm gia dường như đều ra trận hò hét trợ uy.

Trong lòng mọi người nơi đây thì tận đáy lòng chửi ầm lên Viêm gia phủ là một nhà vô sỉ, một hồi đòi giết con người ta, một hồi lại lấy con người ta ra uy hiếp thành ý đây là thành ý ở chỗ nào mà ra. Tất cả dường như quy kết:" Nếu so vô liêm sỉ thì chỉ có thể so với Viêm gia".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau