CHÚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chú - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Lúc đó bạn thân đã bị chấn động vì câu nói kia của chú. Đây là kiểu âm thanh như nào, vừa cưng chìu lại mang theo cả mệnh lệnh.

Đừng nói thanh niên không có quan hệ gì với chú, ngữ điệu như này cũng quá tình sắc đi.

Đây không phải câu dẫn thì là cái gì!

Chú đỡ thanh niên để cậu nằm xuống giường. Hắn đắp chăn cho cậu, sau đó nhìn đồng hồ: “Không còn sớm nữa, cậu nhớ chăm sóc nó thật cẩn thận.”

Bạn thân ngẩn người. Cậu ta còn tưởng rằng dù thế nào đi nữa thì chú cũng không để cho hai người họ ngủ chung phòng đâu, ai ngờ lại yên tâm mà giao người.

Chú còn làm ra vẻ trưởng bối nghiêm túc mà đưa cho bạn thân một tấm danh thiếp: “Có chuyện gì thì cứ liên hệ với tôi, dù sao tôi cũng phải thay cha nó trông coi nó.”

Bạn thân nhìn tấm danh thiếp kia, là tổng giám đốc của một công ty nổi tiếng, vô cùng giàu có.

Bạn thân nhận danh thiếp, lại lần nữa ám muội mỉm cười: “Cháu sẽ chăm sóc cậu ấy thật cẩn thận.” Cậu ta nhấn mạnh vào hai chữ chăm sóc, nhưng mà dường như chú nghe không hiểu, còn nói: “Vậy thì tôi yên tâm rồi, đã làm phiền cậu.”

Chú đi ra ngoài, bạn thân ở đằng sau cuống lên, lại lo lắng không biết lúc nãy mình có bỏ sức quá nhiều không. Nếu chú thật sự không có hứng thú với thanh niên thì làm thế nào bây giờ.

Lúc này chú lại xoay người lại, vẻ mặt của bạn thân sáng lên.

Chú nhìn thấy tất cả nét mặt của bạn thân, hắn nói: “Không cần tiễn đâu.”Bạn thân: “…” Bỗng nhiên muốn nghiến răng nghiến lợi.

Trước khi cậu ta đóng cửa lại thì nhìn thấy chú lấy di động ra, nhận điện thoại. Người đàn ông đó không cố ý che giấu âm thanh, hắn dùng một loại ngữ khí hoàn toàn khác với lúc nói chuyện với cậu ta để đáp lại đầu dây bên kia.

Đó là hững hờ, và cả thái độ cứng rắn nữa, bảo người đó ở dưới lầu chờ hắn.

Có lẽ người kia uất ức, nói gì đó.

Chú lấy hộp thuốc lá ra, nhẹ nhàng quơ quơ, nở nụ cười: “Ngoan.”
Bạn thân đóng kín cửa lại. Trái tim nhỏ của cậu ta đập thình thịch, đúng là đã bị chú già trêu chọc, đồng thời cũng hết sức lo lắng cho thanh niên.

Ông chú đẹp trai này mới nhìn đã biết là có đẳng cấp rất cao. Thanh niên ở trước mặt người ta cứ như nghé con mới sinh, chưa kịp nhảy nhót đã trở thành xâu thịt nướng.

Cậu ta quay đầu lại định rót cho xâu thịt ma men kia một cốc nước để thanh tỉnh rồi tiếp tục khuyên nhủ. Mới yêu đã thích trúng loại hình này, đúng là đại sự không ổn.

Mà đối tượng cậu ta đang lo lắng lại ngồi dậy trên giường từ lâu, ráng hồng do say trên mặt còn chưa tản đi, nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo.

Bạn thân yên lặng. Thanh niên vén chăn lên, đi vào buồng tắm.

Bạn thân bỗng tỉnh ngộ: “Quả nhiên là mày không say! Má! Còn giả vờ như thật!”

Thanh niên như cười như không, trên khuôn mặt ửng hồng càng để lộ nét hấp dẫn kiều diễm không thuộc về mình, khiến bạn thân nhìn mà choáng váng.

Thanh niên nói: “Say thật thì khó coi lắm, tao sẽ không để mình say thật đâu.” Cậu suy nghĩ một chút rồi nói với bạn thân: “Hắn là hắn phải biết tao không say.”

Bạn thân chậc chậc chậc: “Hai người bọn mày toàn là ảnh đế!” Cậu ta lại hỏi: “Sao mày biết được hắn biết mày không say?”

Thanh niên như thẹn thùng mà liếm liếm miệng: “Lúc nãy hắn cởi quần thay tao, tao run dữ dội hơn, còn cứng nữa.”

Chương 7

Thanh niên tắm xong, sau đó mặc áo tắm buộc dây lỏng lẻo bước ra.

Cậu đưa tay đến trước mặt bạn thân, bạn thân hỏi làm gì, cậu xoè tay ra: “Không phải là hắn đưa danh thiếp cho mày à?”

Bạn thân lấy tấm danh thiếp kia từ trong ví tiền: “Mày muốn làm gì?”

Thanh niên đưa tấm danh thiếp màu đen lên mũi, ngửi một cái: “Mày nói xem tao muốn làm gì.”

Thanh niên đặt một phòng khác cho bạn thân. Cậu bạn đáng thương không thể làm gì khác hơn là tận tình khuyên nhủ thanh niên phải lý trí lên. Nói không chừng giờ chú đang chìm đắm trong ôn nhu hương, lúc này thanh niên đi trêu chọc, không chừng hắn sẽ mất hứng.

Bạn thân nói gì thanh niên đều biểu thị đã nghe. Cậu dùng giọng mũi, bạn thân nói một cậu, cậu ừ một tiếng.

Ừ đến mức bạn thân không dễ chịu mới đẩy người ra khỏi phòng, nói tao biết rồi, sẽ không xằng bậy đâu.

Đưa bạn thân đi rồi, cậu thanh niên không xằng bậy bắt đầu ngồi lên giường gọi điện thoại cho chú.

Qua một hồi bên kia mới nhận. Giọng nói bình thường, không giống bị gián đoạn chuyện tốt. Nhất thời thanh niên lại không biết nói gì, chỉ nhỏ giọng mềm mại gọi một tiếng chú.

Sau đó cậu nghe thấy chú nở nụ cười, tiếng cười kia như hoá thành hình, lại như ngón cái lúc nãy vừa đỡ eo cậu không biết vô tình hay cố ý mà xoa hõm eo.

Lúc kéo quần lót cậu lên, ngón tay trỏ lướt qua mông. Rõ ràng là chú đang trêu cậu, rờ rẫm cậu, nhưng vừa chạm lại khẽ buông, thả mồi xem cậu có cắn câu không.

Thanh niên cúp điện thoại. Cậu mở cửa phòng ra, chân bước trên thảm không hề có tiếng động.Bạn thân về phòng, đi ngủ. Ngày hôm sau cậu ta dậy đi tìm thanh niên mà không thấy người. Gõ cửa không được, điện thoại không tiếp.

Lúc này thanh niên đang ở trong một căn phòng khác. Cậu nằm sấp, bị người tiến vào. Mặt cậu ửng hồng, khuyên núm vú bị người kéo, sức lực không hề ôn nhu, khiến cậu liên tiếp xin tha.

Trên mặt cậu còn đẫm nước mắt, bên môi dính chất lỏng trắng, eo hông đều là dấu tay.

Thân thể thanh niên vẫn còn rất ngây ngô non nớt, đêm qua khi bị mở ra còn khóc rất thảm.

Trên giường có vết máu. Hiện giờ cậu đang quỳ gối trên đó, khiến cho tấm ga trải giường dính máu kia nhăn nhúm.

Bạn thân đi đến đại sảnh hỏi xem có phải thanh niên đã trả phòng rồi hay không. Khi biết được đáp án, hình như cậu ta nghĩ đến điều gì, mặt tràn đầy vẻ *** má mà ngồi chở ở đại sảnh.
Không biết đã bao lâu, bạn thân có cảm giác buồn ngủ, sau đó bị thanh niên lay tỉnh.

Cậu ta mở mắt ra nhìn. Tóc thanh niên vẫn đang ướt, môi sưng đỏ, mí mắt cũng hơi hồng.

Trên cần cổ thanh mảnh đều là những dấu hôn mút mát ra không chút e dè. Xanh xanh tím tím, nhìn thấy mà giật mình.

Vừa nhìn đã biết cái người tối qua chiếm tiện nghi của thanh niên là người có hàm răng khoẻ, tính dục rất mạnh, ham muốn độc chiếm biến thái cũng rất nhiều. Còn có phương thức biểu lộ sự tồn tại nào tốt hơn cái này đâu.

Nhưng mà làm thì cũng làm rồi, bạn thân còn biết sao được nữa.

Lúc thanh niên bước đi không nhịn được mà đỡ eo, chân hơi dạng ra. Giống như vì mở ra quá lâu mà không khép lại được.

Nói chung là bị chịch vô cùng tàn nhẫn.

Bạn thân thở dài xong lại bắt đầu tò mò, hỏi rất nhiều. Ví dụ như lần đầu là tư thế gì, mấy lần, nhất định có sử dụng biện pháp an toàn đúng không.

Thanh niên bị làm phiền không chịu nổi, chỉ đành nhỏ giọng thì thầm bên tai bạn thân một hồi.

Bạn than tặc lưỡi, phắc, ông chú đẹp trai kia đúng là mạnh mẽ thật. Một đêm này ăn nhiều như vậy, e rằng sẽ nghiện thôi.

Thanh niên cũng lợi hại, bây giờ vẫn có thể xuống được giường. Tuy cái tư thế bước đi này khiến người tinh tường một chút nhìn qua là biết tối qua rốt cuộc cậu đã làm gì.

Chương 8

Sau một đêm xuân nồng nàn, thanh niên lại không hề nhận được bất kỳ cú điện thoại nào của chú.

Một tuần sau, lúc cha gọi cậu vào thư phòng, thanh niên còn hoảng hốt một hồi, cứ tưởng chuyện mình với chú đã bại lộ rồi.

Nhưng sau khi hoảng sợ lại có cảm giác cam chịu vò mẻ chả sợ nứt.

Cậu phải làm con trai ngoan của cha, tất nhiên không thể để lộ xu hướng tính dục, nên giấu diếm cũng rất cực khổ.

Nhưng không phải cha muốn nói những thứ này với cậu, chỉ bảo thanh niên hãy cân nhắc đến trường học mà năm đó ông nhắc đến. Trường đó rất tốt, hơn nữa trong đó còn có người quen của cha, sau khi thanh niên vào đó học thì ông sẽ nhờ người quen chăm sóc cậu nhiều hơn.

Thanh niên gật đầu nói đồng ý. Từ trước đến giờ cậu không hề có ý kiến riêng với những chuyện như thế này.

Sau đó cậu nghe đến tên của chú, bèn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía cha.

Người quen trong trường, chính là chú.

Trong trường chú có giữ chức, thỉnh thoảng vẫn lên lớp.

Trong trường học vẫn có tiếng nói.

Thanh niên cụp mi, thấp giọng bảo vâng.

….

Chú trở về từ công ty, bảo thư ký từ chối bữa tiệc tối. Gần đây chất lượng giấc ngủ của hắn không tốt lắm, có lẽ là tình dục không được thoả mãn.

Mà người như hắn lại có thói quen rất kỳ quái. Hắn thích cảm xúc và nhiệt độ của thân thể nhưng lại có bệnh sạch sẽ.

Không thể nào chấp nhận được việc chung chăn gối chung giường với người khác cho đến sáng.Trừ phi là làm ròng rã cả đêm, như cái lần cùng với thanh niên.

Hắn cũng không ngờ đây là lần đầu của cậu, dù sao cái lúc câu dẫn hắn, tư thái ấy vô cùng phóng túng.

Sau khi trêu ghẹo hắn động tình thô bạo lại bắt đầu khóc.

Thân thể kia cũng khít vô cùng, ông chú đâm rút một chút là biết xảy ra chuyện gì rồi.

Thật ra trong lòng hắn cũng thấy hơi phiền toái. Mấy lần tiếp xúc với thanh niên, hắn cho rằng cậu chỉ giả vờ ngoan ngoãn chứ thực ra lại chơi bời phóng túng, thậm chí còn hơi phóng túng quá.

Đêm đó chỉ là tình một đêm, mà đúng là thanh niên cũng rất hiểu chuyện.

Bị hắn đòi hỏi cả đêm, ngày hôm sau đi tắm, sau đó cũng không nói gì về chuyện đêm trước.

Thậm chí cũng không nói kiểu đây là lần đầu này nọ, trái lại khiến chú có phần mềm lòng.
Hắn vừa muốn hôn trán thanh niên, lại bị cậu tránh đi.

Thanh niên mở to cặp mắt sáng long lanh, nhìn chú nói: “Chú, chúng ta chỉ đơn giản ngủ một đêm thôi nhỉ.”

Chú mỉm cười, vô cùng dịu dàng: “Đương nhiên.” Hắn rất tán thưởng những cậu trai dứt khoát như vậy.

Thanh niên gật gật đầu: “Nên là sau khi xuống giường, chú không cần hôn cháu đâu, cháu không thích.”

Chú hơi nhíu mày, dường như nhìn kỹ lại thanh niên lần nữa, sau đó gật đầu: “Được, chú biết rồi.”

Nhưng tay hắn vẫn đặt trên bả vai trần trụi của thanh niên, ngón cái như có như không vuốt ve cậu.

Ông chú nhớ đến thanh niên, tâm tình coi như không tệ.

Hắn lái xe vào biệt thự, sau đó thấy trước cửa nhà mình có cậu thanh niên đang đứng nghiêm.

Thanh niên ăn mặc đơn giản, đeo một vai hai túi, còn đội mũ.

Đèn đường chiếu ra cái bóng mảnh khảnh của cậu, mặt mày trẻ tuổi vô cùng mê người. Nhưng tất cả những cái này cũng không cách nào khiến chú có được tâm tình tốt nữa.

Hắn chậm rãi dừng xe lại, hạ cửa sổ xuống, gọi tên thanh niên.

Thanh niên nghe thấy tiếng bèn chạy chậm lại, nghiêng người nói: “Chú, chú về rồi.”

Vẻ mặt chú lạnh nhạt, thậm chí trong mắt còn có vẻ mất hứng: “Sao cháu lại biết nhà tôi?”

Thanh niên giật mình.

Chương 9

Tất nhiên thanh niên sẽ không xem nhẹ sự mất hứng của chú với mình, có lẽ do cậu lỗ mãng chạy tới nên đã đắc tội người đàn ông này.

Cảm xúc của chú chỉ thoáng qua. Sau đó hắn mở cửa xuống xe, những tâm tư kia được hắn giấu kín, lại lần nữa mỉm cười, hỏi cậu đã đợi bao lâu.

Thanh niên lắc đầu một cái: “Không lâu lắm ạ.” Cậu lấy cặp xuống, kéo dây kéo ra rồi lấy một chai rượu quý được gói kỹ. Giá rất đắt, không giống quà mà thanh niên có thể mua.

Chú nhận lấy chai rượu, nhìn về phía thanh niên: “Cha cháu bảo cháu mang tới à?”

Thanh niên gật đầu: “Cha bảo cháu đến đây hỏi chút chuyện trong trường.” Hình như có vẻ khó mà mở miệng, nên lúc nói lời này tai cậu đã đỏ bừng lên.

Trên thực tế thì điểm của thanh niên cũng đủ vào rồi, nhưng cha lại bảo cậu đến đây để xác nhận, như đến để đi cửa sau vậy.

Rõ ràng là người đàn ông trước mặt này đã đi “cửa sau” của cậu rồi.

Mặt mày chú bỗng thả lỏng, trên mặt cũng mang theo nụ cười thật lòng. Hắn nhập password, mở khoá vân tay, mở cửa rồi bảo thanh niên đi vào.

Rõ ràng những chuyện thân mật hơn cũng đã làm, nhưng hai người họ lại khách khí như hai người xa lạ.

Thanh niên cởi giày, để lộ đôi tất trắng. Đôi mắt của chú dừng ở đó một chút, sau đó mặt không biến sắc đi vào trong.

Hắn đặt rượu lên quầy bar, lấy ly thuỷ tinh ra hỏi thanh niên muốn uống gì.

Lúc đó thanh niên đang nhận một cuộc gọi, không trả lời chú.Chú cũng không truy hỏi, chỉ mở một chai rượu vang, rót nửa ly chậm rãi uống.

Thanh niên quay về phía điện thoại ừm hai tiếng, sau đó bỏ xuống, lại nói với chú: “Không cần đâu, cháu phải đi rồi.”

Chú: “Cháu vẫn chưa hỏi chuyện trường học đấy.”

Vẻ mặt thanh niên bình thản, nhưng trong mắt lại lướt qua chút kiêu ngạo: “Cháu biết mình có thể thi đậu.”

Chú nở nụ cười: “Vậy thì phải mỏi mắt trông chờ rồi.”

Thanh niên lễ phép gật đầu, đứng dậy rời đi.
Chú ở đằng sau gọi cậu một tiếng, bảo cậu ở lại.

Hắn lắc lắc ly thuỷ tinh trong tay, cười đến hơi đáng ghét: “Không uống chút đã đi sao?” Thanh niên đột nhiên nhớ tới chút mất hứng kia, đột nhiên nở một nụ cười xấu xa không kém: “Không cần đâu ạ, người trẻ tuổi tụi cháu không quá thích uống những thứ thế này.”

Vẻ mặt của chú không hề thay đổi, nhẹ nhàng đặt ly xuống bàn: “Cũng phải.” Hắn không nổi giận, cũng không phát cáu, lại khiến những lời của thanh niên có vẻ vô cùng không biết điều.

Nhưng thanh niên lại không hề có ý xin lỗi, cậu nói tiếp: “Rượu thì thôi. Nếu lần sau chú muốn lên giường với cháu thì cứ gọi điện, có thể cháu sẽ có thời gian đấy.”

Chú lẳng lặng nhìn cậu, không nói gì. Mãi đến khi khuất sau cánh cửa, cả người thanh niên mới mềm nhũn, hối hận không ngừng,

Cậu xong rồi, nhất định chú sẽ không tìm đến cậu nữa.

Sao lại không thể nén giận được cơ chứ, rõ ràng đã biết với người đàn ông kia thì đó chỉ là tình dục mà thôi.

Thanh niên rất khổ sở mà kéo cổ áo. Ngực cậu nằng nặng, rất khó thở.

Cậu nguỵ trang vô cùng trấn định, trời mới biết lúc cậu nhìn thấy sự lạnh lùng trên mặt chú, tim đã bị đâm xuyên rồi.

Mà bây giờ cậu càng xác định, cậu không chỉ có dục vọng với chú. Thanh niên quay đầu lại nhìn căn biệt thự đang sáng đèn kia, chậm rãi tiến vào con đường đen kịt.

Lần thứ hai gặp mặt có kết cục thảm hại.

Chương 10

Bạn thân cùng thi đỗ vào một chỗ với thanh niên, nhưng không cùng trường. Thanh niên kể cho bạn thân nghe chuyện tối hôm đó, cậu ta chỉ nói với cậu ba chữ, nén bi thương.

Đúng vậy, từ hôm đó về sau chú không hề liên lạc với cậu nữa.

Chú cũng ít đến nhà, hai người họ căn bản không chạm mặt.

Thanh niên cứ lo được lo mất, mỗi lần nhìn di động là một lần thất vọng. Bạn thân không nhìn nổi việc thanh niên treo cổ trên một cái cây, bảo phải giới thiệu đàn ông cho thanh niên.

Thanh niên không muốn, cậu bảo phải học cho thật giỏi.

Ở đầu dây bên kia bạn thân trợn trắng mắt. Trên thực tế đúng là thanh niên đang gắng học. Cậu biết chú dạy môn nào, nếu như cậu muốn lên lớp của chú thì chỉ có thể tự chọn môn thôi.

Trước mặt người đàn ông mình thích, làm gì có chuyện vô tư được. Có lẽ vẫn có một chút chờ mong, liệu có phải chú sẽ nảy sinh cái nhìn khác về cậu, chứ không giống với những người trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp vây quanh chú. Khác chỉ bởi vì thanh niên là con trai của bạn tốt.

Sau khai giảng là huấn luyện quân sự một tháng. Thanh niên không những không bị đen mà còn trắng hơn, khiến đám con gái quanh cậu vô cùng ao ước.

Tính thanh niên ấm áp, bị trêu chọc cũng không giận, lại còn trắng, xinh trai nhã nhặn.

Không lâu sau đã quen thân với mấy bạn trai khác, kề vai sát cánh với nhau, thường bị đùa giỡn.

Người ngoài không biết xu hướng tình dục của cậu, trong phòng ngủ cậu còn thích dọn dẹp sạch sẽ, lại còn đối xử tốt với bạn cùng phòng nên rất nhanh đã bị người ta gọi vợ ơi vợ ơi.

Thanh niên nghiêm túc bảo không muốn bị gọi như vậy, nhưng mà còn gây ra nhiều lời trêu chọc hơn.

Thanh niên hết cách, chỉ đành kệ bọn họ.Sau khi tan lớp, lão đại lớn nhất phòng ngủ ôm vai cậu, hỏi, vợ, lát nữa chúng ta đi đâu ăn đây?

Sau đó cậu ta đụng phải một người. Lão đại ngẩn ra, thuận thế nhìn, lại đón lấy ánh mắt của người kia. Cậu ta cảm thấy tóc gáy dựng hết lên, tất cả đều là bản năng.

Tiếc là lão đại là một tên thần kinh thô, cậu ta nhìn người đàn ông trước mặt này, chỉ cho rằng đối phương bị va phải nên không vui, lại nhìn giáo án trong tay người đó, vội thu lại dáng vẻ lưu manh, hô to chào thầy ạ.

Thanh niên ở bên cạnh lại không lên tiếng. Vị thầy giáo đó cũng không để ý đến lão đại, chỉ lạnh nhạt liếc cậu ta một cái, lại nhìn về phía thanh niên. Lần này ánh mắt dừng lại khá lâu.

Lão đại cho rằng vì thanh niên không chịu chào thầy nên đã chọc giận thầy ấy rồi.

Nhưng lão đại lại rất bao che, không nhịn được mà đứng trước mặt thanh niên, ngăn trở tầm mắt của thầy. Cậu ta cười hì hì xin lỗi, sau đó nửa ôm thanh niên mà đi về phía trước.

Lúc này một thanh âm mới truyền đến từ phía sau: “Lê Khâm, lát nữa đến văn phòng của thầy.”
Lão đại ngẩn ra, vừa muốn quay đầu lại thì bị thanh niên kéo tay.

Bước chân của cậu hơi vội vàng, mãi đến khi cách đó khá xa mới dừng lại. Lúc này lão đại mới phát hiện mặt thanh niên đỏ ửng bất thường, hô hấp cũng khá gấp gáp.

Thanh niên chỉ đơn giản nói rằng, thầy giáo kia là bạn tốt của cha mình, bảo lão đại  không cần lo lắng.

Lão đại chỉ đành nói cẩn thận, sau đó tự mình về phòng ngủ tìm những người khác.

Thanh niên đứng dưới tán cây hoè già, hít một hơi thật sâu, sau đó gửi tin nhắn hỏi địa chỉ của văn phòng.

Cũng không biết rốt cuộc chú có bao nhiêu cổ phần trong trường, nên trường lại cấp cho hắn một văn phòng riêng.

Điều hoà đang mở khá lạnh, sắc đỏ hây hây trên người thanh niên không vì nhiệt độ hạ thấp mà rút đi.

Chú đang đứng trước bàn làm việc, hững hờ gỡ đồng hồ trên cổ tay xuống.

Hắn mặc chính trang, cởi bỏ áo khoác, áo sơmi bỏ vào quần, để lộ vòng eo mạnh mẽ.

Mặt thanh niên càng đỏ hơn, cậu biết dáng vẻ khi cái eo này ra sức trên người cậu.

Chú liếc nhìn cậu: “Lại đây.”

Thanh niên vừa mới động, mệnh lệnh tiếp theo của chú đã truyền đến: “Cởi quần áo.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau