CHÚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chú - Chương 51 - Chương 55

Chương 51

Thời gian sau đó, chú vẫn không hẹn thanh niên ra ngoài mà chỉ nhiều lần đến vụng trộm.

Ban đầu thanh niên còn cảm thấy, vậy thì nói chuyện yêu đương đi. Nhưng vì bộ ngực căng đau của cậu mà chuyện này nhanh chóng biến thành game khiêu dâm.

Hai người trong bóng tối lén lút qua lại, người cha còn tưởng rằng cái tên bạc tình kia bị ông đánh chạy mất rồi.

Cha còn chưa kịp cao hứng lại bắt đầu tức giận.

Tên súc sinh Tần Túc kia lừa gạt con trai của mình khiến ông mất hứng, nhưng Tần Túc cứ đi như thế thật sự khiến ông tức điên lên được.

Kết quả của cơn thịnh nộ này là, người cha để công ty mình gây phiền phức cho công ty của Tần Túc.

Quấy nhiễu đơn hàng, cướp lấy đất đấu giá, vân vân và mây mây.

Cái con chó Tần Túc kia không hề có phản ứng gì cả, hầu như nhẫn nhục chịu đựng chịu tổn thất, để ông xả giận.

Nhưng mà con chó trong lòng ông, buổi tối lại lén lút đến tìm con trai ông làm chuyện xấu, cha già không biết gì cả.

Cha thấy chú thật sự không có động tĩnh gì, bèn tìm thanh niên nói chuyện, móc mỉa mắng chú.

Thanh niên yên lặng nghe, thỉnh thoảng lại phối hợp vài câu, phối hợp đến mức khiến cha phải nghi ngờ.

Ông đánh giá con trai mình, hỏi: “Tần Túc thật sự không tìm mày à?”

Thanh niên cười cười, không hề trả lời rốt cuộc là có hay không.

Cha đau đầu ngửa người trên sô pha, bất đắc dĩ nói với thanh niên: “Chuyện của con cha không quản được, con chỉ cần nhớ, nếu hắn thật lòng muốn ở cùng con thì sẽ không để con chịu uất ức. Cha không biết con bị đánh bùa mê thuốc lú gì mà nhất định muốn ở bên hắn, nhưng nếu hắn còn có vợ chưa cưới mà vẫn muốn dây dưa với con thì cha mặc kệ. Chính con vì yêu mà tự chịu thấp hèn, không phải cha chưa từng nhắc qua.”
Thanh niên tựa như bị những lời này đánh tỉnh, đến tối khi chú lại muốn leo qua cửa sổ, cậu bèn khoá cửa lại.

Chú đứng quạnh hiu trong gió rét, gọi điện thoại cho thanh niên.

Cậu trốn trong chăn nhận điện thoại của hắn, vừa mở miệng lại đột nhiên thấy oan ức, hỏi: “Không phải anh còn cô vợ chưa cưới à.”

Thanh niên chui ra khỏi chăn, bước đến bên cửa sổ. Cậu muốn nghe chú phủ nhận, lại không đợi được.

Cậu muốn nhìn rõ vẻ mặt của chú. Trên cửa có một lớp sương mờ, cậu chùi đi, thấy rõ vẻ mặt của người ấy.

Chú cầm điện thoại nhíu mày lại, trên mặt có chút khó xử và hoảng hốt.

Hoá ra vẫn đang ở cùng nhau. Cả người thanh niên như bị vớt ra khỏi nước nóng rồi ném vào trong đất lạnh.

Mẹ nó cậu thật ngu ngốc, chưa làm rõ cái gì, bị người ta dỗ dành vài câu đã đần độn cho rằng có thể thật sự nói chuyện yêu đương.
Mắt thanh niên đỏ lên, gằn từng chữ một: “Anh cút đi cho em, đừng tới tìm em nữa.”

Giọng nói khàn khàn của chú vang lên trong điện thoại: “Không phải thế.”

Thanh niên nói: “Em nghe anh giải thích, nói đi.”

Hô hấp của chú nặng nề, thanh niên dứt khoát cúp máy, kéo rèm cửa sổ lại rồi quay về giường. Cậu không muốn nghe, giờ chú nói gì cậu đều không muốn nghe.

Cậu muốn đến nhận sai với cha, cậu là đồ ngốc.

Cậu đau lòng vì An Bảo, là do cậu không chịu tranh giành.

Chú đi khi nào, cậu không biết. Hôm sau thức dậy, thanh niên chán nản xuống lầu ăn sáng.

Cha đang nhận điện thoại, rõ ràng là ông nghe được tin tức khó thể tin nổi nào đó, không khống chế được vẻ mặt của mình.

Ông cúp máy, đắn đo nói với thanh niên: “Tần Túc chấm dứt với hôn thê của hắn rồi.”

Động tác của thanh niên hơi ngừng, nhưng lòng cậu cũng như tro tàn. Nếu như việc này không phải do chú chủ động làm mà bị cậu ép buộc, vậy thì có ý nghĩa gì.

Có lẽ là thấy cậu không có phản ứng gì quá lớn, cha cũng không nói thêm gì nữa.

Tin tức của chú lần thứ hai truyền đến, là ba ngày sau.

Chú ngã cầu thang, không rõ sống chết.

Chương 52

Lúc thanh niên nghe được tin này liền ngây ngẩn cả người.

Rõ ràng một người mấy ngày trước còn rất tốt, hiện giờ lại không rõ sống chết.

Thanh niên muốn lập tức chạy đến bệnh viện, nhưng người cha sau khi nói cho cậu biết tin này lại không chịu để cậu đi.

Thanh niên sốt ruột vô cùng: “Cha, con phải đến gặp anh ấy.”

Sắc mặt người cha phức tạp nói: “Không được.”

Thanh niên không muốn nói nữa, không ngờ có hai bảo vệ bước vào, áp giải cậu vào phòng.

Thanh niên bị nhốt ở trong phòng, chỉ cảm thấy hoang đường, còn cha cách cửa khuyên nhủ cậu.

Cha nói một thôi một hồi rất dài, nhưng mà lòng thanh niên như đang bị lửa đốt, chỉ có thể nghe một cách đại khái.

Cha nói mệnh của chú rất không tốt, lúc đó một cao nhân ngự dụng của Tần gia đã khuyên mẹ Tần Túc không nên sinh con, nhưng bà không chịu làm theo.

Lúc sinh gặp khó khăn nên bà bị băng huyết mà qua đời. Cha hắn tất nhiên không thích đứa con này. Ông nội Tần Túc coi trọng huyết thống, bèn giữ Tần Túc ở bên cạnh mình.Sau đó cao nhân lại nói, thời điểm Tần Túc 14 tuổi sẽ gặp đại nạn, phải tìm cho hắn một cô gái có thể áp chế mệnh cách của hắn.

Lúc đó Tần Túc còn trẻ nên không tin, lén bỏ nhà đi. Thật sự cũng rất tà môn, lần hắn bỏ đi này liền đổ bệnh nặng, suýt nữa mất mạng.

Người cha nửa tin nửa ngờ, dù sao ông cũng là người làm ăn, vẫn rất kính nể với những chuyện như vậy.

Ông biết ý nghĩa của cô con dâu nuôi từ bé kia với chú, nếu thật sự hắn tách khỏi cô ta thì đó chính là không cần mạng nữa.

Giờ xem đi, mới kết thúc với cô vợ chưa cưới này được mấy ngày đã thật sự xảy ra chuyện.
Điều này nói rõ mệnh của Tần Túc thật sự không tốt, cao nhân không phải nói lung tung.

Vì lẽ đó mà mặc kệ Tần Túc có vợ chưa cưới hay không, đã chia tay hay chưa biệt ly, hiện giờ cha sẽ không để cậu đi tìm chú.

Thanh niên ở bên trong yên lặng nghe xong toàn bộ, sau đó hỏi ngược lại cha mình một câu: “Mọi người đều biết chuyện này, tại sao không ai nói cho con biết?”

Người cha nghẹn lời, nhất thời không biết phải trả lời thế nào, hồi lâu mới nói: “Không chừng chính Tần Túc cũng không coi cái này là chuyện gì lớn, nên mới…”

Thanh niên ngắt lời: “Nhưng mà cha ơi, nếu anh ấy vì chuyện này mà chết thì sao?”

Người cha trầm mặc, thanh niên lại cầm lấy tay nắm cửa: “Nếu anh ấy chết rồi, vậy thì câu nói cuối cùng của con với anh ấy là một chữ cút.”

Hơn nữa còn những lời khác, thanh niên không nói ra được. Cậu không biết gì hết, không biết ý nghĩa của cô dâu nuôi từ bé kia, không biết ý nghĩa lúc chú trầm mặc.

Nếu như chú chết thật, có phải cũng vì cậu không.

Thanh âm của cha ở bên ngoài truyền đến, tận tình khuyên bảo: “Coi như là vậy thì con cũng không được đi. Ông nội Tần Túc giờ đang tìm con, ông ấy biết Tần Túc vì thích một người nên mới cương quyết ép người phụ nữ kia rời đi. Ông ấy đã nói, coi như phải đào ba thước đất cũng phải đào được con ra, cha không thể để con đi. Con hãy thông cảm cho cha, cha cũng vì muốn tốt cho con thôi.”

Chương 53

Lúc chú mở mắt ra, đầu vẫn ong ong, đau đớn vô cùng.

Ký ức cuối cùng của hắn là hắn đến thư phòng tìm ông nội nói chuyện vợ chưa cưới, ông cụ bị tức đến mức suýt nữa phải uống thuốc.

Lần nào cũng thế, đã nhiều năm rồi, không biết bao lần hắn muốn đưa người phụ nữ kia đi để không làm liên luỵ đến con gái nhà người ta, cũng không phiền hắn. Nhưng mà ông cụ mãi mãi không đồng ý, còn hở ra lại bảo hắn làm như vậy là muốn mình chết sớm.

Lâu dần, chú cũng có phần cam chịu, cứ để kệ ông cụ.

Nhưng lần này không được, hắn đã có thanh niên, và cũng đáp ứng sẽ giải quyết chuyện này.

Đêm đó cậu trai không cho hắn vào phòng, cũng vô cùng khổ sở. Điều này càng làm cho chú cảm thấy chuyện này không thể kéo dài hơn được nữa.

Số mệnh gì chứ, hắn không để ý, nhưng mà cánh cửa ông cụ lại không hề dễ qua.

Ở trước mặt ông cụ chú vẫn rất mềm mỏng, hắn nói, ông đã có chắt trai rồi, nếu ông không muốn gặp thì kệ ông.

Sau đó ông nội bảo hắn ra ngoài, ông muốn suy tính thêm một chút.

Chú cảm thấy ông nội mình là người coi trọng huyết thống như thế, nhất định sẽ cần chắt trai, việc này coi như thành một nửa rồi.

Mới ra khỏi thư phòng hắn té ngã xuống cầu thang, đến lúc tỉnh lại đã qua một tuần lễ.Bên cạnh hắn là “cô vợ chưa cưới” mà hắn đã muốn tìm lý do đưa ra nước ngoài từ rất sớm.

Người phụ nữ kia liếc nhìn hắn, cũng chê hắn phiền phức. Lúc trước “cô vợ chưa cưới” này của hắn động lòng thiếu nữ, từng muốn gả cho hắn.

Sau đó bị hắn làm tức muốn chết nên cũng tuyệt vọng, đáp ứng ra nước ngoài. Bây giờ nhìn lại, tinh thần của cô cũng bình thường hơn một chút.

Nào biết “Vợ chưa cưới” vừa mở miệng đã thốt ra một tin tức động trời, cô nói: “Ông nội nói giữa tháng sẽ kết hôn, anh xem đó mà làm.”

Chú đỡ cái đầu nặng trình trịch, hồi lâu mới phản ứng lại được: “Ông cụ lại nổi điên gì thế.”

Vợ chưa cưới rút một túi hạt dưa ra, ngồi nhằn hạt dưa trước mặt chú, vừa nhằn vừa đá giày cao gót vào giường bệnh: “Ai bảo anh già rồi, đi cầu thang cũng té một phát. Tôi ở nước ngoài vô cùng vui vẻ, anh nói đi, một thằng đàn ông như anh mà xảy ra chuyện thì phải cần một cô gái trẻ trung xinh đẹp như tôi chôn cùng anh đấy.”
Vừa nói, vợ chưa cưới còn phun vỏ hạt ra.

Chú nhìn hành động của cô, càng nhức đầu hơn: “Lễ nghi cô học được lúc trước bị chó ăn hết rồi hả?”

Vợ chưa cưới cười gằn: “Năm đó tôi bị điên nên mới vì ông chú già như anh mà học nhiều thứ như thế. Tôi hiểu rõ rồi, mình phí thời gian trên người anh làm gì cơ chứ, nước ngoài đâu có thiếu đàn ông anh tuấn đẹp trai lãng mạn như ông chú già anh đây chứ.”

Dứt lời ánh mắt của cô còn chuyển đến eo chú, khinh bỉ: “Mà ai biết cái eo này của anh giờ còn dùng được nữa không.”

Hiện giờ chú đã hiểu rõ cái gì gọi là quả báo.

Lúc đó hắn không thích cô vợ chưa cưới này, khi cô thích hắn bèn dùng hết mọi biện pháp để người ta ghét mình, lời cay nghiệt nào cũng nói được.

Giờ vợ chưa cưới đáp trả lại từng cái một, đúng là không phải không có nhân quả, chỉ do thời điểm chưa đến mà thôi.

Vợ chưa cưới phủi một hạt dưa dính trên tay: “Tôi mặc kệ, tôi không muốn gả cho anh. Nghe nói anh còn có cả con rồi nữa cơ, ai thèm làm mẹ kế chứ. Ông nội cũng điên rồi, thật sự cho rằng anh là một cái bánh bao thơm ngon. Cho tôi thì tôi phải ăn, bà đây nhổ vào.” Chữ nhổ vừa nói ra, một mảnh vỏ hạt dưa liền bay đến mặt chú.

Chú chậm rãi lấy vỏ hạt xuống, đau đầu muốn chết.

Chú vô lực giơ tay phải lên, không có sức tính toán với cô, bảo cô cút nhanh lên.

Chương 54

Sau khi đuổi vợ chưa cưới ra ngoài, chú mới bình tĩnh suy nghĩ xem đến cùng đã xảy ra chuyện gì.

Đại khái là cú ngã này của hắn khiến ông cụ mê tín nhà mình sợ vỡ mật, lại nhân lúc hắn hôn mê mà quyết định chuyện kết hôn cho hắn.

Chú muốn tìm di động mà không thấy, chỉ đành bất đắc dĩ gọi tên vợ chưa cưới, bảo cô trở về.

Vợ chưa cưới sưng sỉa mặt mày, chống nạnh đứng bên giường hắn.

Chú hỏi: “Cô có biết di động của tôi để ở đâu không?”

Vợ chưa cưới: “Không biết.”

Chú: “Vậy cô có thể cho tôi mượn di động của cô không?”

Vợ chưa cưới: “Không cho.”

Chú gọi tên thật của vợ chưa cưới: “Nói gì đi nữa thì tôi cũng miễn cưỡng coi như là nửa anh trai của cô, cô có cần phải làm thế không?”

Vợ chưa cưới hừ mũi, nguýt dài một cái rồi lấy điện thoại ra ném lên người chú.

Chú cầm lấy bấm gọi, nhưng tắt máy. Thời gian này sao thanh niên có khả năng tắt máy chứ.

Chú gắng sức để mình tỉnh táo lại: “Ông nội vẫn chưa nói chuyện kết hôn này ra ngoài đúng không.”Tựa hồ vợ chưa cưới đã hiểu chú gọi điện cho ai: “Nói rồi, thiệp cưới cũng phát ra rồi.”

Suýt chút nữa chú không thở nổi, hắn buồn bực bất an lần nữa nhấn gọi, vẫn không nhận.

Suy nghĩ một chút, hắn gọi điện thoại cho Lê Diệu. Lê Diệu bắt máy, nghe thấy giọng hắn liền chửi ầm lên, bảo hắn cút đi, đừng tiếp tục quấn lấy con trai mình nữa.

Chú vừa tỉnh lại sau cơn hôn mê, vốn vừa hư nhược vừa mệt mỏi, vậy mà còn phải nhịn một hơi để xử lý những chuyện này.

Lê Diệu còn chưa mắng xong điện thoại lại đột nhiên được tiếp, giọng của thanh niên truyền tới từ phía bên kia. Thanh niên nói với cha, muốn nói mấy câu với chú.

Chú nghe được tiếng của cậu vội vàng giải thích: “A Khâm…” Thanh niên lại đột nhiên cắt lời hắn: “Chú, không có chuyện gì đâu, em hiểu hết mà.”
Chú muốn hỏi em hiểu cái gì? Thanh niên tiếp tục nói: “So với những thứ khác, em chỉ muốn anh được sống thôi.” Chú nghĩ, không phải hắn chỉ ngã một phát sao, sống sót cái gì thế.

Âm thanh của thanh niên rất thấp, tràn đầy sự thận trọng và đắn đo suy nghĩ: “Em không trách anh, có lẽ là hai ta có duyên mà không phận.”

Vợ chưa cưới vốn đứng bên cạnh dựng tai hóng hớt nghe trộm. Đương nhiên cô có thể nghe được lúc điện thoại của Tần Túc mới bắt máy, hắn bị mắng thảm vô cùng, trong lòng còn mừng thầm.

Đáng tiếc Tần Túc bị mắng vậy mà vẻ mặt vẫn không thay đổi, đúng là vô vị. Sau đó âm thanh yếu đi, hình như đã biến thành người khác.

Tần Túc nghe, sắc mặt khó coi như người chết, cô nghe thấy hắn hỏi: “Cái gì là có duyên không phận.”

Bên kia lại nói gì đó, Tần Túc nói: “Tôi chỉ ngã một cái thôi, không nghiêm trọng như lời đồn đâu.”

“Tôi không lừa em.”

“Cái gì gọi là tách ra thì tốt hơn.”

“Em không tin tôi?”

“Lê Khâm, tôi nói cho em biết, giờ em có muốn buông tay hay không, cái gì mà tốt cho tôi này nọ, tôi đều không muốn nghe. Cái lúc em đáp ứng lần nữa muốn ở cùng tôi, em đã không còn đường lui nữa rồi.”

Vợ chưa cưới nghe vậy nghĩ thầm, đây đang quay phim truyền hình máu chó hạng ba à?

Chương 55

Thanh niên vẫn bị chú cúp máy, cậu cầm điện thoại của cha mình, choáng váng tại chỗ.

Ban đầu khi cha nhốt cậu lại, cậu định leo từ phòng xuống sân, kết quả không phải ai cũng có thể leo trèo thành công như chú.

Chân tay thanh niên bị mài đến rách da, vừa mới dẫm lên mặt đất đã bị phát hiện.

Lúc thanh niên bị nhốt trong nhà, hết tin này đến tin khác truyền đến, nói chú đã không sao rồi, nói vợ chưa cưới lòng như lửa đốt bay từ nước ngoài về.

Nói cô khóc lóc đồng ý lời cầu hôn của chú, nói ông cụ nhà đó cảm thấy việc này phải làm càng sớm càng tốt, nên sẽ tiến hành trong tháng này.

Không đầy hai ngày sau, thiệp cưới đã được đưa đến.

Mấy ngày này thanh niên vẫn luôn ở nhà trông con, nghĩ đến rất nhiều rất nhiều thứ.

Người cha nhận được thiệp cưới, tức đến mức giậm chân. Lúc ông muốn đốt thiệp cưới thì thanh niên ôm lấy An Bảo trốn trong thư phòng đọc truyện cổ tích.

Sau những đêm trắng mất ngủ, thanh niên lại cảm thấy đây có lẽ thật sự là rào cản giữa chú và cậu, không thể bước qua được.

Nếu nói chỉ vì cậu yêu thích mà chú phải trả giá bằng cả mạng sống của mình thì thật sự cậu không chịu nổi. Cậu muốn chú được sống, dù không thuộc về mình cũng được.

Nhưng cậu sẽ không tham gia lễ cưới của chú, cũng không muốn tiếp tục đến trường đi học nữa.

Gần đây cậu xem rất nhiều thông tin về trường đại học nước ngoài ở trên mạng. Thanh niên có người cậu đang ở nước ngoài, có thể mang theo An Bảo sang đó một thời gian, chuẩn bị thi và học ngoại ngữ.
Trên thực tế thanh niên cũng rõ ràng, chỉ là do mình không thể chịu được nữa nên muốn chạy trốn mà thôi.

Cậu không chịu được hiện thực này, tuy năm đó đã sớm biết rằng sớm muộn cũng có một ngày chú phải kết hôn.

Nhưng sau khi có được mà lại mất đi sẽ khiến con người không thể nào chịu được.

Sau khi nhận được cú điện thoại này của chú, thanh niên có hơi dao động, nhưng chuyện cậu xuất ngoại lần này lại rất được cha ủng hộ.

Cha bảo cậu ra nước ngoài chăm chỉ học tập, sau đó về tiếp nhận công ty trong nhà.

Còn rốt cuộc cậu muốn tìm trai hay gái làm bạn đời, ông cũng không muốn quản nữa. Vì dù là ai đi chăng nữa cũng không thể bết bát hơn Tần Túc cả.

Thanh niên vẫn không nhịn được mà muốn bênh chú, nhưng không biết nói gì.Cậu đồng ý để chú kết hôn sao, không, không muốn.

Nhưng lẽ nào cậu muốn nói với chú rằng, nhất định anh phải ở bên em, dù anh phải chết ư?

Đó không phải là tình yêu, đó là biến thái.

Không biết có phải vì cú điện thoại kia của chú đã kích thích đến cha hay không mà ông hỏi thanh niên rằng liệu quyết định xuất ngoại của cậu có thay đổi không.

Người cha thật sự sợ đứa con ngốc của mình lại bị người ta dùng dăm ba câu giữ lại, sau đó lại ngu ngốc bị lừa gạt mà đi làm kẻ thứ ba.

May là thanh niên trầm mặc một lúc lâu rồi vẫn nói: “Không có đâu ạ, quyết định của con không thay đổi.”

Thanh niên về phòng mở máy tính ra. Chuông báo weixin trên máy cậu vang lên dữ dội, là bạn gái gửi tới.

Vừa kết nối, tiếng gầm thét tức giận của bạn gái vọng ra từ tai nghe: “Tên khốn kiếp kia muốn kết hôn?! Bà đây muốn đập nhà hắn!”

Thanh niên dở khóc dở cười: “Chị đừng làm loạn nữa, em không sao, nhưng mà em muốn đi.”

Bạn gái kinh hãi: “Đi, đi đâu cơ?”

Thanh niên thấp giọng nói: “Rời khỏi nơi này.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau