CHÚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chú - Chương 46 - Chương 50

Chương 46

Bầu không khí nhất thời rơi vào sự yên tĩnh đáng sợ, chỉ có tiếng rơi vỡ của cốc sữa trong tay cha.

Sau khi thanh niên thất thanh hô một tiếng cha, sắc mặt chú thay đổi.

Cha tiến lên giằng lấy di động, thanh niên liền tránh đi.

Cậu hốt hoảng cúp máy, tránh né cha mình, nhưng càng gấp thì càng không tắt máy được. Cha thấy cậu không đưa thì vô cùng giận dữ, tát thanh niên một phát.

Chú tắt máy, trên mặt thanh niên còn đau rát, khi thấy video bị cúp thì ngây ngẩn. Sức lực hồi nãy tan mất, di động bị cha đoạt lấy.

Tất nhiên cha có thể nhìn thấy trên màn hình có đề tên chú, ông cũng biết đó là ai.

An Bảo nhìn thấy thanh niên bị đánh bèn oà khóc, đạp đạp chân gọi bố ơi, ông ơi.

Sắc mặt cha vẫn tái nhợt, nghiến răng nghiến lợi: “Mày đúng là đồ súc sinh không biết xấu hổ!” Mặt thanh niên bỏng rát, quay lại ôm lấy An Bảo.

Mặt cậu tê dại, miệng thì nhẹ nhàng dỗ An Bảo, nhưng đầu óc đã loạn tùng phèo.

Chuyện và người muốn che giấu nhất, tất cả đã bị vạch trần hết.

Chú quả quyết cúp máy, An Bảo khóc lớn, cái câu súc sinh kia của cha, giống như từng thanh đao đâm vào người thanh niên.

Viền mắt cậu đỏ ửng, nhưng vẫn không khóc, Cậu đứng nghiêm, nhìn cha mình: “Không phải như cha nghĩ đâu.”Quả thật cha đã nổi trận lôi đình, sau khi đánh cậu ông liền chỉ vào mũi cậu mà mắng: “Mày có biết hắn là ai không! Mày còn dám xằng bậy với hắn! Mày có xứng với vợ mày?! Với con mày!!” Nói đến con, nét mặt của cha lại thay đổi, mặt mày ứ máu: “Được lắm! Mày còn dám lừa cha mày!! Đứa con này là của hắn đúng không! Mày hèn hạ thế à, nuôi con thay hắn?!”

Sắc mặt thanh niên trắng bệch: “Nó là con của con.”

Cha còn muốn mắng thêm cho thanh niên tỉnh ra, đột nhiên lại nghĩ đến bản giám định DNA của thanh niên là do bạn tốt lâu năm của ông làm, không thể có chuyện giúp thanh niên lừa mình được.

Đứa bé này giống Tần Túc như đúc, lại có dòng máu của thanh niên, điều này chỉ có một lời giải thích.

Nó… Là của Lê Khâm và Tần Túc.

Người cha choáng váng, mạch máu trên đầu giần giật liên tục.
Con trai của ông, đứa con trai ông tự tay nuôi lớn thành người, bị một gã đàn ông làm to bụng sinh con, thậm chí đã kết hôn mà vẫn còn dây dưa không rõ một người đàn ông.

Môi người cha run bần bật: “Vậy vợ của mày…”

Thanh niên an ủi An Bảo đang bị doạ, cầu khẩn nói: “Cha, con xin cha, đi ra ngoài nói đi, đừng nói trước mặt An Bảo.”

Bảo mẫu nhanh chóng tiến đến ôm An Bảo đi, thanh niên theo cha mình đến thư phòng.

Vừa vào thư phòng, thanh niên liền chủ động quỳ xuống. Dáng vẻ ngoan ngoãn của cậu cũng không thể khiến cha bình tĩnh được.

Ông nhanh chóng rút một cây gậy gỗ ra, vụt mạnh vào lưng thanh niên. Cậu bị đánh đến run người, suýt nữa ngất đi. Từ sau khi sinh con, thân thể cậu đã yếu đi rất nhiều.

Một gậy này khiến trán cậu đổ mồ hôi lạnh. Cha nói: “Đánh một gậy này là vì mày không biết tự trọng!”

Dứt lời ông còn muốn đánh tiếp, nhưng dưới lầu lại vang lên tiếng va chạm rất to. Người cha sợ hết hồn, thanh niên cũng thế.

Sau đó hai người nghe thấy tiếng dì Trần thét chói tai và tiếng bước chân gấp gáp lên lầu.

Cửa thư phòng bị người đẩy mạnh ra, chú thở hồng hộc, trên trán có vết thương, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng về phía thanh niên.

Phía sau dì Trần và bảo vệ cũng đuổi theo, vội vàng nói với cha: “Lão gia, Tần tiên sinh đã tông hỏng cửa lớn rồi xông vào!”

Chương 47

Thanh niên choáng váng, cậu cho rằng hành động cúp máy kia của chú là để tránh hiềm nghi.

Không ngờ rằng người ấy lại chạy đến ngay lập tức.

Lái xe tông hỏng cửa lớn khiến trán bị thương, chú liều lĩnh như vậy, cứ như một thiên thần.

Đúng, thật ra cậu đang hoài nghi sự thật lòng của chú, nên mới bị chú mê hoặc, giống như năm đó.

Nhưng cậu vẫn chọn cách đánh cược, nếu thua thì cậu mất một trái tim chân thành thủng trăm nghìn lỗ, còn thắng, là có được chú.

Đó là tình nhân trong mộng suốt thời niên thiếu, là đối tượng cậu nhất kiến chung tình.

Bây giờ cậu có cảm giác xụi lơ sau chiến thắng, giống như không thể tin nổi lại như một giấc mộng dài.

Đây không phải là mơ, cậu thắng rồi.

Chú thở chậm lại, lấy một chiếc khăn từ áo com lê chùi vệt máu trên mắt.

Hắn liếc nhìn thanh niên đang quỳ trên mặt đất, lại nhìn người cha đang cầm gậy gỗ trong tay: “Lê Diệu, cớ gì anh phải đánh thằng bé như thế.”

Người cha giận tím mặt, chỉ gậy gỗ vào mặt chú: “Tần Túc! Uổng công tôi coi chú là bạn tốt, nhiều năm qua vẫn giúp đỡ, vậy mà chú lại đối xử như thế với tôi, chà đạp con trai tôi! Chú không phải là người!”

Chú quay đầu đóng cửa lại, ngăn dì Trần đang kinh hoảng và bảo an ở ngoài cửa.
Hắn bước đến mấy bước, lại gần thanh niên, lấy tay đặt lên người cậu khẽ dùng sức: “Đứng lên đi.”

Cha căm hận nói: “Tôi xem ai dám đứng lên!”

Thanh niên bất động, chú ngước mắt nhìn cha: “Anh đánh em ấy rồi sao?”

Môi cha run run, gân xanh nổi lên trên trán: “Con trai tôi, tôi không được đánh à?”

Chú lắc đầu: “Không phải, chỉ là anh đánh nhầm người rồi. Năm đó là do em lừa gạt Lê Khâm, giờ cũng là em bám lấy em ấy. Lê Khâm không có lỗi nặng, cơn giận này của anh hẳn là nên trút xuống người em.”

Cha cười lạnh nói: “Chú cho rằng tôi không dám đánh chú à?”

Dứt lời cha nhấc gậy gỗ phang vào người chú, dùng hết sức, không chừa lại một lối thoát.Người cha thật sự hận chú, rất hận, hận không thể cắn đứt một miếng thịt trên người chú, uống máu hắn.

Tuy thân thể thanh niên bị đánh đau, nhưng cậu cũng biết dù cha mình có giận thì lúc đánh cậu ông vẫn có chừng mực.

Còn với chú thì không hề có, một gậy này đánh xuống, thân thể chú liền run rẩy, nhưng vẫn không quỳ.

Cha liên tục đánh chú. Thanh niên không thể quỳ được nữa, cậu muốn đứng dậy, nhưng vai lại bị chú đè lại.

Có lẽ là thấy cậu muốn dậy, cha trừng mắt nhìn: “Nếu mày thật sự dám đứng lên, duyên phận cha con giữa hai ta đời này coi như hết.”

Tay chú đè lên người cậu, chưa từng nói câu nào, còn tiếng gậy gỗ rơi vào thân thể vẫn đều đều vang lên.

Thanh niên cắn môi đến sắp chảy máu.

Cậu đột nhiên nổi giận gầm lên một tiếng: “Đủ rồi!”

Cha ngây ngẩn cả người, chú cũng buông bàn tay đang đặt trên vai cậu xuống.

Thanh niên quỳ gối, cúi thấp đầu, âm thanh khàn khàn: “Cha, dù cha có không tiếp nhận con đi chăng nữa thì con vẫn yêu cha, con xin lỗi.”

Cậu đứng dậy nhìn về phía chú, trong mắt ngập tràn tơ máu: “Anh lừa ông ấy làm gì. Em yêu anh, cũng đồng ý sinh con cho anh. Em đã làm mất thể diện, không xứng làm con của cha. Đây là điều em đáng phải chịu, mình em chịu là được. Anh muốn tốt cho em, nhưng anh có biết điều này làm em khó chịu lắm không. Em cũng là người yêu của anh, là một người đàn ông. Em không phải là kẻ nhu nhược, em cũng có thể bảo vệ anh.”

Chương 48

Cha thấy hai người họ nhìn nhau bằng ánh mắt thâm tình, ném gậy đi, tức đến mức bật cười: “Được lắm, tôi giờ đã thành đá cản đường những người có tình cơ đấy.”

Thanh niên vội vã nhìn về phía cha, lại quỳ xuống: “Là con sai rồi, con biết dù giờ con có nói gì đi chăng nữa thì cha cũng sẽ giận. Xin cha đừng tổn thương thân thể mình, muốn đánh muốn mắng con đều chịu hết.”

Người cha hận không thể cho thanh niên một bạt tai, ngón tay ông run run chỉ về phía chú: “Mày có biết hắn là người nào không? Mày hiểu người ta à? Gia đình hắn còn có một người con dâu nuôi từ bé, mày có biết không!”

Thanh niên cúi đầu: “Con biết, con đã từng gặp….”

Lòng cha đột nhiên buồn bã vô cùng: “Được lắm, hôm nay tao sẽ đánh chết cái thứ cam chịu làm đồ thấp hèn như mày.”

Cha nhặt gậy lên, lại muốn đánh thanh niên. Chú giơ tay ra túm chặt lấy. Hắn nhìn về phía cha, thấp giọng nói: “Lê Diệu, chuyện trong nhà em, tất nhiên em sẽ nói rõ với anh.”

Lúc này bảo mẫu ôm An Bảo đến gõ cửa, cách một cánh cửa vẫn nghe được tiếng khóc tê tâm liệt phế của An Bảo.

Cha ngừng một hồi lâu mới dùng gậy gạt tay chú ra, bảo bảo mẫu đi vào

Bảo mẫu ôm An Bảo đã khóc đến khàn giọng vào, đầy mặt không đành lòng. An Bảo thấy bố mình đang quỳ trên đất, thút tha thút thít bảo ôm.

Nhìn An Bảo, lại nhìn thanh niên và chú, đầu người cha vừa đau vừa choáng. Ông chỉ đành lùi về sau vài bước, ngồi phịch xuống ghế sô pha trong thư phòng, hữu khí vô lực nói: “Cút ra ngoài, tất cả cút hết đi.”
Thanh niên bất động, chú cũng thế. Cha vứt cái gậy đi, đến vườn hoa hút thuốc.

Thanh niên nhận lấy An Bảo, thấp giọng dỗ dành. Chú tiến đến, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau khuôn mặt nho nhỏ ửng đỏ của An Bảo.

Hắn sờ An Bảo, còn thanh niên thì sờ hắn. Thanh niên nhìn vết thương của chú, đau lòng hỏi: “Anh vọng động thế làm gì?”

Chú nắm lấy tay cậu, cười cười: “Tôi bị doạ đến mức quên thắt dây an toàn, lại nghĩ cha em sẽ không mở cửa nên mới kích động.”

Nói đến đây, hắn lại nhìn thanh niên: “Bây giờ nhìn lại, đáng giá hết. Em vừa nói em là người yêu của tôi, nghĩa là tôi đã theo đuổi được đúng không, Khâm Khâm?”

Được chú gọi như thế, thanh niên cứ như bị bỏng mà thu tay về, vỗ vỗ An Bảo trong ngực: “Em phải đi khuyên cha.”Chú lắc đầu: “Để tôi đi. Đã nói rồi, có tôi đây.”

Tuy thanh niên không yên lòng, nhưng giờ gặp cha mình thì ngoại trừ xin lỗi và ăn nói vụng về thì cậu không thể nói gì được nữa.

Chú bảo là đi nói chuyện nhưng hai người đàn ông kia tất nhiên không có chuyện gì để nói. Nói được vài câu, thanh niên liền nghe thấy tiếng chậu vỡ truyền đến từ vườn hoa.

Thanh niên ôm An Bảo chạy xuống lầu nhìn, chỉ thấy cha mình cưỡi lên người chú, vừa đánh vừa nói: “Tôi coi chú là huynh đệ! Chú ngủ con trai tôi, nhớ nhung vợ tôi thì thôi đi, vậy mà còn cho tôi một đứa cháu! Tần Túc, tôi không đội trời chung với chú!”

Hình ảnh này vừa bực mình vừa buồn cười, hai người kia đã già đầu mà vẫn còn ấu trĩ lăn thành một cục trên đất.

Rõ ràng là cha rất tức giận, nhưng chú cũng không đánh trả.

Mắt thấy cha muốn nhấc một chậu hoa ném lên đầu chú, thanh niên thét lên: “Cha! Cha điên rồi sao?”

Cha dừng tay lại, nhìn con mình ôm cháu chạy tới đẩy mình ra, che chở cho Tần Túc.

Trái tim của cha già đã vỡ tan.

Chương 49

Mặt mũi chú bầm dập, thanh niên nhìn thấy mà hoảng sợ đau lòng, cũng thương cho người cha đang nổi cơn thịnh nộ.

Hai người này đánh nhau, cậu không phải là người ngoài, nhưng giúp ai cũng đều sai trái. Cậu đến đỡ cha dậy, nhưng bị ông gạt tay ra.

Người cha ngồi dậy, phủi phủi bụi trên người, định bước vào nhà không thèm quay đầu lại.

Nhưng mà ông còn chưa kịp đi thì An Bảo đã níu áo ông, bi bô gọi ông ơi.

Lòng người cha mềm nhũn, vừa cứng nhắc vừa dịu dàng đón lấy An Bảo từ ngực thanh niên.

Ông ôm đứa bé đi vào nhà, vừa đi vừa nhìn. Ngũ quan An Bảo ngoại trừ giống tên súc sinh Tần Túc kia, vẫn có nét giống con trai ông.

Lông mày rất giống thanh niên, miệng cũng vậy. Nhìn ra được điều này, người cha lại thêm mấy phần yêu thương An Bảo.

Con trai có ích gì, còn không bằng cháu trai, cháu trai mới không làm ông phiền lòng.

Thanh niên đứng bên cạnh chú, khoanh tay thở dài, đầu đau nhức.

Chú nằm dưới đất cười cười: “Không ngờ lại được con trai mình cứu.” Khoé miệng vì nở nụ cười mà đau đến mức hít một hơi lạnh.

Thanh niên chậm rãi ngồi xuống, chôn cằm trong hai tay: “Sao anh lại chọc giận ông ấy, hồi nãy ông ấy có vẻ như muốn đánh chết anh vậy?”

Chú liếm liếm vết thương trên miệng: “Tôi bảo ông ấy đánh mình, đánh đến bao giờ hài lòng mới thôi.”Thanh niên khẽ trừng mắt, dở khóc dở cười.

Chú ngồi dậy, xoa xoa đầu thanh niên: “Vết thương trên lưng nhớ phải bôi thuốc đấy.”

Lúc thanh niên ngoan ngoãn ngẩng đầu nhìn hắn, thực sự còn rất nhỏ tuổi, chú không nhịn được lại dùng sức xoa xoa, khom lưng hôn lên đỉnh đầu cậu.

Chú bắt xe đi về, còn xe mình thì nhờ người kéo đi. Người sửa cửa đã đến, dưới lầu vang lên tiếng loảng xoảng.

Thanh niên lén vào phòng đi tìm cha. Hồi nãy cậu quá sốt ruột, không biết cha có bị thương không. Cậu hỏi bảo mẫu, bà bảo ông đang ở trong phòng bé con.

Cửa phòng đã bị khép lại, ánh đèn dìu dịu hắt ra ngoài. Cậu nghe thấy cha mình đang thầm thì, nói hết những vương vấn với mẹ.
Ngữ khí của cha cậu ôn hoà hơn so với lúc nãy nhiều, có lẽ là An Bảo đã ngủ thiếp đi nên ông không dám lớn tiếng.

Cậu nghe thấy cha nói về chuyện của mình, từ lúc còn nhỏ, cấp ba, đại học.

Cha nói lúc đó ông tức giận vì thanh niên quá tuỳ hứng với cuộc đời của mình, không ngờ lại khiến thằng bé hai năm không về nhà.

Bây giờ biết được chân tướng khiến ông càng đau lòng hơn. Là vì mang thai nên không dám nói. Tần Túc cũng là đồ chó, nếu như thật sự tốt với con trai ông, sao có thể để cậu đi kết hôn chứ.

Ông đã không chăm sóc tốt cho thanh niên, con trai mình sinh con, người làm cha như ông còn giận dỗi, không biết gì hết, không đủ quan tâm.

Cái tên Tần Túc kia, lỡ may con trai ông đi theo hắn phải chịu khổ thì làm thế nào bây giờ.

Nhà mình còn một đống chuyện tồi tệ còn chưa giải quyết, vậy mà trái tim con trai mình đã vội trao cho người ta rồi.

Nhưng Tần Túc vừa nói ra một câu khiến ông không tức giận nữa. Hắn bảo ông đánh mình thật ác để trút giận, nhưng đừng đánh A Khâm, A Khâm đã sinh đứa bé, thân thể không tốt.

Nói đến đây cha lại tức, gọi nhũ danh của mẹ thanh niên: “Uyển Quân à, A Khâm dễ tính, nhưng thực ra rất bướng bỉnh, chịu oan ức cũng không nói. Tôi thương nó nó còn không muốn, lại cảm thấy tôi là chướng ngại…” Giọng cha nghèn nghẹn: “Mình nói xem, nếu mình ở đây thì tốt rồi, ít nhất cũng có thể nói cho tôi biết nên làm gì đây.”

Thanh niên đẩy cửa đi vào khiến cha sợ hết hồn, vội vã giấu khung ảnh lên giường của bé con.

Thanh niên vờ như không có chuyện gì, nhưng thực ra cổ họng lại chua xót vô cùng. Cậu nhìn ảnh chụp mẹ mình cười cười: “Cha, con thật sự không chịu uất ức đâu, cha đừng làm mẹ phải sợ.”

Chương 50

Thanh niên không đành lòng để cha mình thương tâm, nên bảo với chú hoãn kế hoạch Chủ nhật đi.

Có lẽ cũng nghe ra được sự bất đắc dĩ trong giọng nói của thanh niên, chú đột nhiên hỏi: “Em có muốn ở cùng một chỗ với tôi không?”

Thanh niên dở khóc dở cười: “Giờ đã thế này rồi mà sao anh còn hỏi như vậy.” Nếu như không muốn ở cùng chú, hà tất cậu phải thừa nhận quan hệ của hai người trước mặt cha, ngay cả chuyện mình cam nguyện sinh con cũng nói ra hết.

Chú hỏi, tôi có thể đến nhìn em không? Thanh niên nói không được, bảo chú nghe lời đi, để cậu tiếp tục khuyên cha mình đã.

Chú nói được, sau đó bảo với thanh niên rằng hắn đã mua một ít quần áo cho An Bảo. Thanh niên cầm điện thoại, như một đứa nhóc mới biết yêu hờn dỗi hỏi: “Còn em thì sao?”

Chú: “Em cũng muốn à?”

Trong lòng thanh niên có mấy phần khó chịu, cậu vẫn luôn lo lắng rằng chú vì An Bảo nên mới ở cùng cậu. Nhưng ngẫm lại, cậu cũng không thể giống như con nít đi tranh giành tình cảm với con trai mình.

Sau khi cúp điện thoại, cậu đến phòng An Bảo, thơm ngủ ngon với nhóc rồi tắt đèn. Không biết cha đã đi đâu rồi, cả ngày không thấy bóng.

Tối qua sau khi cậu vào phòng, cha không nói chuyện với cậu nữa. Rõ ràng vừa lặng lẽ nói với mẹ cậu rằng sợ cậu chịu uất ức, trong nháy mắt đã không thèm thừa nhận, bày ra dáng vẻ cha còn đang tức giận, không muốn phí lời với mày.

Thanh niên nghĩ đến cha già, nghĩ đến con nhỏ, lại nghĩ đến chú.

Sau khi tắm xong cậu quay về phòng, kéo chăn lên thật cao.Nhớ lần đầu tiên chú ngủ cùng cậu, bị động tác này của cậu chọc cười bèn hỏi, chăn kéo cao như thế mũi có thở được không?

Thanh niên chôn mặt trong chăn, nhẹ nhàng gật đầu.

Sau đó chú đào cậu ra khỏi chăn, hôn cậu.

Tiếng gõ cốc cốc cốc trên cửa sổ đánh thức thanh niên ra khỏi hồi ức, trong lòng cậu bỗng nổi lên một luồng dự cảm.

Cậu xuống giường bước về phía cửa, kéo rèm lên.
Đúng thật là chú. Hắn mặc quần áo thể thao, tóc rối bời, ở ngoài cửa sổ cười phóng túng với cậu.

Thanh niên sợ chết khiếp, vội vàng mở cửa cho người ta đi vào: “Anh làm gì thế hả! Cửa lớn không thèm đi, trèo cửa sổ làm gì?”

Chú nhanh nhẹn leo vào: “Đấy không phải vì sợ cha lại đánh em sao?”

Thanh niên kéo chú, muốn xem người ta có bị thương không: “Anh già đầu rồi mà còn học thanh niên kích động vậy à?!”

Chú nghe vậy, ánh mắt hơi nguy hiểm nhìn thanh niên: “Già đầu?”

Suýt nữa là thanh niên cắn phải lưỡi mình, nhưng mà nghĩ lại, cậu cũng nói đâu có sai… Chú lớn hơn cậu 15 tuổi kia mà.

Chú nhìn cậu, đột nhiên thở dài bất đắc dĩ, ôm eo cậu siết vào lòng, lắc lắc: “Đúng thế, em là người tình nhỏ của tôi. Tôi đây không phải đang nhấc một bộ xương già đến dỗ em vui vẻ ư?”

Thanh niên cụp mắt: “Anh đến nhìn An Bảo đúng không.”

Chú đột nhiên nghiêm túc lại, phản bác: “Nói linh tinh gì đấy?!”

Thanh niên ngẩn ra, lại nghe chú nói: “Rõ ràng là tôi đến để trộm em đi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau