CHÚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chú - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Thế nên cậu đồng ý à?” Bạn gái hút mạnh trân châu trong trà sữa rồi nhai nhai nhai, trên mặt là vẻ hóng hớt.

Thanh niên lúng túng gãi gãi mặt: “Không…”

Bạn gái suýt nữa bị nghẹn trân châu, cô dùng ánh mắt kỳ quái nhìn thanh niên: “Có tiền đồ nhỉ, dám từ chối chú của cậu cơ đấy.”

Thanh niên cười khổ lắc đầu: “Cũng không hẳn là từ chối. Em cảm thấy thời cơ không đúng, nên không tiếp lời chú ấy.”

Bạn gái ngạc nhiên hỏi: “Cái quái gì thế, cậu còn muốn lúc nào nữa. Nghe cậu miêu tả thì cái tên Tần Túc kia đã yêu cậu rồi, không chạy nữa đâu.”

Nghe đến câu yêu cậu kia, tai thanh niên nóng bừng, mặt cũng đỏ ửng.

Cậu đúng là không có tiền đồ, chỉ cần nghe thấy người khác bảo chú yêu mình là đã cảm thấy trong lòng vừa ngọt vừa chua.

Nhưng thanh niên vẫn lắc đầu, suy nghĩ một chút mới chậm rãi nói: “Em cảm thấy bọn em cứ vậy thì đột ngột quá.”

Bạn gái là kiểu người thẳng tính muốn gì làm nấy, hoàn toàn không thể lý giải được những quanh co lòng vòng trong bụng thanh niên.

Cô vội la lên: “Gì chứ, cậu yêu hắn hắn yêu cậu, vậy hai người cứ ở bên nhau, đột ngột cái gì. Mà có đột ngột đi chăng nữa cũng chẳng bằng lần trước hai người các cậu bỗng nhiên xoạc nhau đâu.”

Thanh niên trừng bạn gái một cái: “Đừng nói linh tinh.”

Bạn gái hừ một tiếng, rốt cuộc cũng không nói câu con cũng đẻ ra rồi, vậy mà còn xoắn xuýt cái khỉ khô.

Thanh niên nhìn bạn gái, đột nhiên hỏi: “Chị với cô bé kia thế nào rồi?”

Bạn gái nghe thấy vậy, biểu hiện trên mặt bỗng thay đổi, có hơi ê a: “Thì thế thôi.”Thanh niên khẽ cười: “Cô ấy từ chối chị à?”

Bạn gái mở to mắt: “Sao cậu biết?”

Thanh niên nói: “Vì nó giống y việc tại sao em không trả lời chú.” Bởi vì không hề có cảm giác an toàn.

Cậu không biết rốt cuộc tại sao chú phải ở bên cậu. Vì An Bảo ư, hay vì mất đi nên mới hối hận.

Nếu như vì nguyên nhân trước thì hà cớ gì phải miễn cưỡng.

Còn nếu vì cái sau, dễ dàng có được sẽ không quý trọng.

Bạn gái nghe thanh niên nói một tràng như vậy, hận không thể lắc tỉnh cậu: “Sao cậu nghĩ lắm thế, chị còn tưởng rằng cậu yêu hắn còn hơn cả sinh mạng chứ. Hắn cầu xin một cái là cậu mềm lòng ngay lập tức.”

Thanh niên nghiêm túc nói: “Đúng là em yêu chú ấy, nhưng tình nhân như chú mà chỉ có yêu cũng vô dụng.”Bạn gái biết thanh niên không giống vẻ ngoài lương thiện mềm mại. Bằng không lúc mười tám tuổi cậu cũng không vượt rào qua bao nhiêu bước rồi trực tiếp lăn lên giường với chú.

Cũng sẽ không kiên quyết dứt khỏi chú.

Đột nhiên cô run lên: “Không phải lúc đó cậu đã biết nếu như mình bỏ đi, hắn sẽ nhớ cậu cả đời đấy chứ?”

Thanh niên nghe bạn gái nói vậy, không khỏi bật cười: “Em nào có tự tin thế, em còn đang không tin việc chú ấy nói yêu em đây này.”

Nhưng khi đó cậu chọn cách bỏ đi, chỉ mang theo mấy bộ quần áo mình mang đến trước đó.

Cậu phá vỡ từng quy củ một của chú, không thể ngủ một giường, không thể ngủ cùng người khác, nhưng trước nay cậu không ngủ lại, cũng không cho hôn môi.

Thật sự không có chút mẹo vặt của mình ư.

Cậu kết hôn với bạn gái, vì cô mà làm loạn với người nhà, lừa dối bạn cùng phòng, thật sự chưa từng nghĩ đến việc dùng những điều này như một thanh kiếm sắc bén đâm thẳng vào lòng chú ư?

Nhưng tất cả những điều này chỉ có hiệu quả nếu như trong lòng chú có cậu.

Còn nếu chú không yêu cậu, thì sẽ vẫn nhớ cậu cả đời.

Ý nghĩ này thật sự chưa từng xuất hiện trong lòng thanh niên sao.

Ô, ai mà biết được.

Chương 42

Nói là chủ nhật gặp nhau, nhưng đến hôm đó còn ba ngày, mỗi ngày thanh niên đều nhận được tin nhắn của chú. Điều này với cậu mà nói đúng là quá mức kỳ lạ.

Lúc cậu ngồi trong phòng học nghe giảng, chú yên lặng bước vào từ cửa sau, ngồi xuống cạnh cậu rồi hỏi lát nữa có muốn đi ăn cơm không, sự kỳ lạ này đã đạt đỉnh điểm.

Trong lớp cũng có học sinh của chú, bao gồm cả thầy giáo trên bục giảng cũng biết chú. Đến mức thầy giáo ngừng giảng bài một lúc, còn học sinh bốn phía thì quay đầu lại nhìn, xì xào bàn tán.

Thanh niên lấy sách che mặt lại, cúi thấp đầu nhỏ giọng hỏi: “Sao chú lại đến đây.” Chú nhìn vành tai đỏ bừng của thanh niên, vậy mà cũng sáp lại gần, dùng tông giọng thấp như cậu trả lời: “Tôi dạy lớp bên cạnh, thuận tiện đến đón em luôn.”

Thanh niên mắt nhìn vào sách, giống như trong đó có núi vàng núi bạc: “Sao chú biết cháu ở đây.”

Mặt chú không hề đổi sắc: “Tôi đã thuộc lòng thời khoá biểu của em rồi.” Ngữ khí của hắn tuỳ ý và nhẹ nhàng vô cùng.

Thanh niên không chịu nổi. Thế này quá phách lối rồi, cậu không hề muốn sau khi tan học, người khác đến hỏi tại sao chú lại đến nơi này.

Cậu bảo chú đi đi, chú lại bất động, hỏi cậu: “Có thể mời em ăn cơm không?”

Suýt nữa là thanh niên gật đầu đồng ý, nhưng lại nhớ đến hôm nay cha bảo cậu về nhà ăn cơm, chỉ đành nói với chú: “Cha cháu bảo cháu đi về.”

Sắc mặt của cậu rất bất đắc dĩ, giống như hổ thẹn với chú lắm, nhưng thực tế trong mắt lại để lộ vẻ giảo hoạt. Cậu muốn xem chú sẽ làm thế nào.

Sẽ thất vọng ư, hay sẽ cường thế như trước đây, hoặc là không có phản ứng.
Ai ngờ chú chống bàn, ghé lại càng gần hơn: “Bé ngoan, còn có gác cổng nữa ư?”

Hơi thở hắn phả vào mặt khiến thanh niên nóng bừng đến mức rụt lại, lông mi run rẩy.

Chú nghiền ngẫm nhìn cậu: “Em định lúc nào thì để tôi gặp cha em.”

Thanh niên vừa thẹn vừa giận: “Chú muốn thấy ông ấy thì tự đi mà gặp.”

Chú lắc đầu: “Không giống nhau.”

Thanh niên nghĩ thầm, người này xấu xa thật, rõ ràng nói muốn theo đuổi mình, vậy mà giờ lại ép cậu dẫn hắn đến gặp người nhà.

Nếu để cho cha biết cậu bị người ta làm lớn bụng, sợ rằng sẽ ngất mất.Thanh niên cau mày nhìn chú: “Vậy còn chú, chú định chừng nào thì dẫn cháu đến gặp cha mẹ mình đây.”

Chú ngồi thẳng lại, cách xa thanh niên một chút.

Thanh niên chỉ cảm thấy nhiệt độ  không khí quanh mình hạ xuống, khiến cậu thất vọng và mất mát.

Đột nhiên chú đặt tay sau gáy cậu, chậm rãi vân vê: “Mẹ chồng của em mất sớm, nhưng em khẳng định muốn thấy bố chồng mình sao? Nếu như muốn gặp thì không thể dối gạt được cha em nữa đâu.”

Thanh niên chôn mặt vào hai tay, chỉ để lộ đôi mắt, yếu ớt nhìn chú: “Cha sẽ rất tức giận.”

Lòng bàn tay chú ấm áp, xoa xoa vành tai cậu: “Không sao, có tôi ở đây rồi.”

Chú buông tay, đứng dậy rời đi.

Thanh niên vẫn nằm nhoài ở đó, hồi lâu sau mới nhận được một tin nhắn.

Chú nói, tôi chờ em ở văn phòng.

Chú còn hỏi, Lê Khâm, có thể hôn em không?

Chương 43

Tiếng chuông tan học vang lên, thanh niên bứt rứt ngồi lỳ ở chỗ ngồi, thật sự cậu có cảm giác mình đang nói chuyện yêu đương.

Thanh niên tự phỉ nhổ bản thân, con cũng sinh rồi, giờ sao lại thẹn thùng như thế chứ. Nhớ đến lúc mới nhận được tin nhắn của chú, cậu lại mặt đỏ tim đập. Chú đề nghị như thế với cậu quả thật khiến người ta động lòng.

Người này biết rõ là nếu hắn hỏi cậu, mời cậu, nhất định cậu sẽ không cự tuyệt.

Có thể tạm thời thanh niên không muốn cho, nhưng sẽ không chịu nổi sự mê hoặc này.

Cậu nhớ đến môi của chú, đôi môi ấy đã từng lướt khắp thân cậu.

Cậu nhớ chiếc đèn vàng bên giường, chú chui ra khỏi chăn, tóc tai lộn xộn, cười cười nhìn cậu, đầu lưỡi liếm liếm môi.

Đôi môi ươn ướt kia có dính vài thứ của cậu.

Thanh niên giơ tay muốn lau giúp chú, nhưng ngón tay lại bị nắm chặt lấy rồi đưa vào trong cổ họng ấm áp, giống như một phần thân thể cậu vừa nãy cũng được chú ngậm lấy trong chăn.

Thanh niên đột nhiên hoàn hồn, tỉnh rụi dùng cặp sách che thân dưới, chậm rãi đến văn phòng chú.

Văn phòng đang có người, là một cậu sinh viên trẻ. Cậu ta đang đứng, còn chú thì ngồi. Cậu sinh viên kia khom lưng, vạt áo sơ mi kéo lên để lộ một phần eo trắng nõn.

Chú cầm bút viết viết lên tài liệu, lúc ngẩng lên thấy cậu liền đưa mắt ra hiệu bảo thanh niên chờ hắn.
Có lẽ do mấy hôm nay được chiều quá hoá hư, thanh niên lại nghĩ, tại sao cháu phải chờ chứ, rõ ràng là chú gọi cháu đến.

Cậu ra khỏi cửa, đứng đợi một hòi, sau đó quay người muốn rời đi.

Cổ tay cậu bị bắt lấy, không dùng sức quá nhiều, sau đó bị kéo lại ôm eo.

Chú hỏi cậu: “Đi đâu đấy?”

Thanh niên túm lấy dây đeo ba lô: “Có vẻ chú đang rất bận, cháu về trước đây.”

Chú buông lỏng tay ra, thanh niên bĩu môi một cái, người đã bị xoay sang chỗ khác.

Thanh niên không kịp chuẩn bị đã nhìn thấy một gương mặt uất ức.Chú sững sờ, còn chưa nói chuyện thì hắn đã bị thanh niên đẩy ra.

Hoá ra là cậu sinh viên kia đi ra, cậu ta lễ phép nói với chú: “Thầy, mai em lại đến ạ.” Chú gật đầu, sau đó kéo thanh niên vào rồi đóng cửa lại.

Thấy động tác đóng cửa hết sức tự nhiên của chú, thanh niên nói: “Cháu đã đáp ứng đâu?”

Chú nhướn mày: “Đáp ứng cái gì?”

Thanh niên không lên tiếng, chú mới như phản ứng lại, cười nói: “Không muốn cho tôi hôn ư?”

Thanh niên vẫn không muốn nói chuyện, chú nắm lấy tay cậu đặt bên môi: “Tay thì sao?” Ánh mắt hắn lưu luyến trên gương mặt thanh niên, đó là tầm mắt nóng rẫy: “Tóc, mắt, mũi, cằm, tôi có thể hôn không?”

Thanh niên cảm thấy nghe chú nói đến đâu, những bộ phận đó phảng phất như được hôn lên, nóng bừng.

Chú bắt lấy tay cậu rồi trói cổ tay cậu lại. Hắn cụp mắt, tựa như cảm nhận được gì đó, dùng lòng bàn tay chạm vào cổ tay: “Tim em đang đập rất nhanh.”

Thanh niên vừa định phản bác thì chú đã cầm tay cậu áp lên tay mình.

Chú nói: “Cảm nhận được không, tim tôi cũng đang đập rất nhanh. Tôi muốn hôn em, nó cũng vậy.”

Chương 44

Thanh niên sao có thể chống đỡ được, cả người cậu đã mềm nhũn.

Cậu được chú ôm lấy eo. nhưng vẫn chống tay lên vai chú khẽ đẩy, nhỏ giọng nói: “Nãy chú còn vì học sinh của mình mà không cho cháu vào.”

Vừa dứt lời, cậu liền mím chặt môi.

Giọng điệu của cậu quá mềm mại, mà nội dung lại quá mất mặt.

Quả nhiên sau khi nghe thấy chú bèn nở nụ cười, nhưng vẫn không lên tiếng, chỉ ngả người về sau ngồi trên bàn làm việc, để mình thấp hơn thanh niên một chút.

Hắn đặt tay lên gáy thanh niên, ép xuống từng chút một. Hắn bá đạo một cách thản nhiên, lại kèm theo cả ôn nhu dịu dàng. Hắn vẫn chừa lại cho thanh niên chỗ trống để cự tuyệt, lại mê hoặc như thế.

Chú ngước mắt lên nhìn, trong ánh mắt đều là dáng vẻ của đối phương, không ai có thể chống lại được, và thanh niên cũng không ngoại lệ.

Chuyện phát sinh sau đó hoàn toàn không theo dự đoán của thanh niên.

Lúc cậu và chú hôn nhau đã vô cùng động tình.

Mấy phút sau, người cậu nhũn ra, suýt không thể đứng vững. Nếu như lúc này có người ở ngoài sẽ thấy một màn như thế này.

Những chỗ lộ ra của thanh niên đều ửng hồng. Áo sơ mi của cậu bị mở ra, một phần áo phía sau siết lấy eo cậu, đằng trước ngực thì đang phồng lên. Có người chôn đầu trước ngực cậu, mút mát rất mạnh.Đầu gối cậu run lẩy bẩy, hương sữa thơm ngọt không khống chế được toả khắp phòng, khiến cho văn phòng được trang trí theo phong cách nghiêm túc này tăng thêm một phần hoang đường.

Thanh niên mờ mịt mở to mắt. Miệng cậu thì nói từ chối, nhưng tay lại siết chặt vai chú, còn khẽ ưỡn ngực về phía trước.

Thật sự rất thoải mái. Vì bị tức sữa nên chỗ ấy của cậu vô cùng khó chịu, căng đau, mỗi ngày đều bị ướt một mảng nên hầu như không có áo mặc, chỉ có thể mặc một chiếc áo phông tay lỡ rộng.

Bây giờ chiếc phông tay lỡ này lại tạo điều kiện để chú dễ dàng chui vào mút mát cái nơi khiến cậu chịu khổ ấy, đầu lưỡi đè mạnh xuống là sữa lại tuôn ra.

Tiếng mút chậc chậc vang lên, hàm răng ma sát nhè nhẹ khiến thanh niên thở dốc, thân thể mềm nhũn. Phía dưới của cậu sắp không khống chế được mà tan chảy trên người chú.

Vừa nãy lúc họ hôn nhau, phần ngực của cậu đã ướt rồi. Chú hỏi cậu, em biết vẻ mặt của mình bây giờ là gì không?
Thanh niên không biết, chú tiếp tục cười, ngón tay chỉ vào ngực thanh niên nói: “Giống như em vẫn luôn muốn để tôi giúp đỡ.”

Thanh niên vội vàng lắc đầu, cảm thấy thật oan uổng. Tay chú luồn vào trong quần áo cậu, ngữ khí chậm rãi mà dụ hoặc: “Không sao đâu, chỉ là hỗ trợ mà thôi, tôi sẽ không làm gì khác với em hết.”

Lúc này thanh niên đã choáng váng lắm rồi, đúng là ngoại trừ “Hỗ trợ” bên ngoài thì tay chú chỉ đàng hoàng đỡ eo cậu, không để ý đến phần thân dưới vì có cảm giác mà lộ ra ngoài của cậu.

Chú chui ra khỏi áo cậu, có lẽ do bị hun nóng mà hai gò má chú có hơi ửng hồng. Tóc hắn rối tung, đôi ngươi xanh lam sâu thẳm, dập dờn sóng tình.

Hắn liếm liếm đôi môi trơn bóng, cứ như đã được ăn thứ gì đó vô cùng ngon, lộ ra vẻ tham lam.

Chú nắm lấy vạt áo thanh niên: “Nhiều thật đấy.” Thanh niên si ngốc nhìn hắn, hắn lại cười cười: “Còn muốn nữa không?”

Thanh niên không cự tuyệt nữa, cậu chỉ có thể vô lực nhấn mạnh một câu: “Chú còn đang theo đuổi cháu, cháu chưa đồng ý đâu đấy…”

Chú nghiêm túc gật đầu: “Ừ, em vẫn chưa đồng ý. Tôi chỉ muốn làm chuyện khiến em vui vẻ thôi.” Tay hắn nhẹ nhàng sờ eo thanh niên, không biết vô tình hay cố ý mà lúc nói chuyện, hơi thở nóng rẫy của hắn đều phả vào ngực thanh niên.

Chỗ đó cực kỳ mẫn cảm, phần áo đã căng lên.

Cuối cùng thanh niên tự vén vạt áo tay lỡ của mình lên quá ngực. Hai tay cậu siết lấy áo, hơi nghiêng mặt không dám nhìn chú, im lặng phát ra lời mời gọi.

Chương 45

Lúc thanh niên về đến nhà thì đã qua thời gian quy định.

Cha cậu cố ý trì hoãn chuyện công ty lại, đến ăn cơm với con trai và cháu cưng của mình.

Bé con không chịu đói nổi. An Bảo đã có thể ăn cơm, nhóc cầm cái muỗng nhỏ vung vung vẩy vẩy. Người cha nào chịu để nhóc bị đói bụng, chỉ có thể cho bảo bảo ăn cơm, mình cũng ăn trước.

Nên lúc thanh niên đầy mặt xuân tình về nhà, bữa cơm đã ăn được một nửa.

Cha cậu đã hơn năm mươi tuổi mà tóc vẫn đen dày, ngũ quan anh tuấn nhưng vẫn phảng phất nét tang thương. Ông cầm một cái muỗng nhỏ, a a a dỗ cháu trai, hình ảnh ấy thực sự buồn cười.

Thanh niên áy náy kéo ghế lại gần, nói đột nhiên mình có việc ở trường nên về trễ.

Dì Trần nhanh chóng múc canh cho cậu. Cha dùng khăn nhỏ lau miệng cho An Bảo rồi nhìn thanh niên một cái, hừ một tiếng, không biết có tin không.

Thanh niên rất bình tĩnh, uống từng ngụm canh rồi chọc An Bảo nói chuyện.

Trời mới biết giờ ngực cậu nhạy cảm đến bao nhiêu, sưng đỏ, còn ngứa ngáy vô cùng.

Vừa nghĩ đến việc chính mình chủ động vén áo lên tự dâng mình, thanh niên liền cảm thấy đầu mình bốc khói, quá xấu hổ.

Cha tỉ mỉ nhìn cậu, hỏi: “Làm hoà với mẹ thằng bé rồi à?”
Thanh niên ngẩn ra: “Không ạ, bọn con… Không cãi nhau.”

Cha không tin: “Anh ngoại tình à?”

Thanh niên suýt nữa phụt ngụm canh ra ngoài, cậu hoảng hốt lắc đầu. Cha nói với cậu: “Không có là tốt nhất. Vì vợ con mình, anh không thể làm cái chuyện chà đạp con gái nhà người ta, cho dù là vợ anh hay là người thứ ba kia.”

Mặt thanh niên nóng bừng. Đúng là cậu không được tính là ngoại tình, nhưng lại có “vợ” con, chuyện này là sao đây.

Buổi tối thanh niên ôm An Bảo đọc truyện cổ tích, chú gọi video đến, muốn nhìn thanh niên.

Thanh niên rất tự giác xoay camera về phía An Bảo, để chú nhìn nhóc, còn mình thì ở bên câu được câu chăng nói chuyện với chú.

Sau đó hắn lên tiếng: “Tại sao không cho tôi nhìn em.”Thanh niên đáp: “Chú không muốn thấy An Bảo sao?”

Chú: “Tôi cũng muốn nhìn em.”

Thanh niên cắn môi, vẫn làm theo. Cậu quay camera về phía mình, nhưng vẫn liếc đi nơi khác, không dám nhìn chú.

Chú hỏi: “Chỗ đó còn đau nữa không?” Hắn chỉ ngực thanh niên.

Thanh niên xấu hổ. Cậu không đáp lời, chú lại tiện đà nói: “Để tôi xem chút nào.”

Thanh niên trừng đôi mắt ươn ướt, căm tức nhìn chú: “An Bảo đã có thể nghe hiểu rồi, chú đừng nói những thứ này nữa! Còn nói nữa là cháu cúp máy đó.”

Giọng của chú trong đêm khuya rất êm tai và ám muội. Hắn nói xin lỗi với thanh niên, sau đó dùng đôi mắt dập dờn tình ý miêu tả mặt thanh niên: “Là tôi sai rồi, em đừng giận nữa. Tôi chỉ sợ chỗ đó của em bị đau thôi, còn đau không em?”

Thanh niên mím mím môi, cuối cùng vẫn đưa lưng về phía An Bảo, vén áo lên, để lộ bầu ngực ưng ửng đỏ.

Sau đó cậu cứng đờ, bởi vì chẳng biết cửa phòng An Bảo đã bị đẩy ra từ lúc nào.

Người cha bưng một cốc sữa bò ấm, mặt mày tái nhợt nhìn cậu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau