CHÚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chú - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Đầu óc thanh niên đang vô cùng lộn xộn, cậu ngồi xổm trên mặt đất lặng lẽ rơi lệ. Lúc này bầu trời không đẹp, có mấy hạt mưa to rơi xuống.

Không lâu sau, mưa rào xối xả đổ xuống.

Thanh niên che sách trong ngực rồi đứng dậy chạy vào trong cửa hàng cạnh đó. Cậu vào đấy mua ô, nhưng mà trong cửa hàng có nhiều người, không đủ ô, ông chủ đang đi lấy hàng.

Trong cửa hàng người trú mưa chen chúc nhau. Thanh niên đứng trong góc, nhìn giá để ô trống không mà đờ ra.

Cậu đứng quay lưng với cửa hàng nên  không biết rằng chiếc xe mà cậu vừa xuống kia, sau khi đi đã quay lại chỗ thanh niên vừa đứng.

Chú ngồi trên xe, sắc mặt âm trầm. Hắn lấy di động ra cầm hồi lâu, cuối cùng vẫn không thể ấn số điện thoại trên đó.

Hắn hạ cửa xe xuống, tầm mắt lướt qua màn mưa mờ mịt, nhưng không thể tìm được người mình muốn tìm.

Chú dựa mạnh vào ghế ngồi, huyệt Thái dương nảy lên đau đớn. Một hồi lâu sau hắn mới mở mắt ra, vô cùng tức giận.

Giận đến mức không cần phong độ không cần mặt mũi mà đuổi người xuống xe.

Nhưng giờ hắn tức giận vì bản thân mình thấy trời mưa nên quay về tìm người. Tại sao lại mềm lòng, dựa vào gì mà mềm lòng chứ.

Hết thảy đều do thanh niên làm, nên hắn nhất định phải tiếp nhận ư.

Thanh niên nói chia tay, thanh niên muốn kết hôn, thanh niên mang thai con trai của hắn, lại tự mình lén sinh ra.

Thanh niên đã có rất nhiều cơ hội để nói cho hắn biết tin tức này, để hắn có thời gian suy tính.Nhưng không, hết thảy chỉ có lừa gạt, thanh niên chọn cách tự mình sinh con.

Rõ ràng là người đã tước đi cái quyền được biết mọi chuyện của hắn, là người đã lừa gạt người khác.

Vậy mà cậu lại trưng ra dáng vẻ vô cùng đáng thương, run rẩy vô cùng sợ hãi, cứ như nếu hắn biết con là của ai thì sẽ làm tổn thương đến cậu ta.

Lúc hắn đi tìm thanh niên, lúc hắn hầu như mất hết tôn nghiêm mà dừng xe đứng dưới căn nhà thanh niên và bạn gái ở chung, những lúc ấy thanh niên có thể nói cho chú biết.

Nhưng không, cậu không làm thế.

Mà bây giờ dựa vào gì mà thanh niên có thể bày ra cái dáng vẻ mình mới là người bị hại chứ.

Cậu biết rõ hắn ở dưới lầu, hắn biết điều đó.
Bởi vì thanh niên đứng trên lầu xem, nên từ đó chú không tới tìm nữa.

Hắn lấy thân phận gì mà đi tìm đây, người thứ ba ư, một người thứ ba không hề biết chuyện, cũng không đủ phân lượng.

Giờ chú đã biết mình không phải là người thứ ba, nhưng phía sau lại giấu một lời nói dối càng lớn hơn.

Hắn có một đứa con trai mà mình không biết, đứa bé đó cũng không biết hắn. Hắn bị tin tức đột ngột kia giáng xuống không kịp chuẩn bị, thậm chí không có chỗ phát tiết.

Phát tiết với ai, với người thanh niên kể từ khi hắn biết được chân tướng liền mặt xám như tro tàn ư?

Chú hung hăng nện bánh lái một cái rồi đẩy phanh tay xuống muốn đi, cửa sổ xe lại bị gõ vang.

Ngoài cửa xe là thanh niên, cậu bị dính nước mưa ướt sũng, lại rất cẩn thận gõ cửa xe, một lần, hai lần.

Chú nhìn chăm chú vào cái người ngoài cửa sổ kia, lòng nói đi đi. Nhưng thân thể hắn lại mở cửa ra, để cho thanh niên người đẫm nước mưa kia lên xe mình.

Trên xe có cần gạt nước mưa, âm thanh vang lên soàn soạt.

Chú hỏi lại một lần nữa: “Cháu có gì muốn nói không?”

Thanh niên túm lấy quần áo ướt đẫm của mình, rũ mi mắt.

Cậu nói: “Xin lỗi.. Cháu chỉ là… Quá sợ.”

Chương 37

Ý định ban đầu của chú là để thanh niên nói cho rõ ràng, nhưng khi thấy dáng vẻ này của cậu, cơn giận của hắn dần dần lui xuống rồi một cảm giác kỳ quái lại dâng lên.

Đó là cái cảm giác khiến người ta vô cùng khó chịu, tim cứ như bị ai nhéo lấy, đau đớn vô cùng.

Mặt hắn vẫn không hề có cảm xúc, thanh niên nhìn lén hắn. Chú lấy chiếc áo khoác dài ở ghế sau lên: “Cởi quần áo ra.”

Thân thể thanh niên run lên, cậu mím môi, ngoan ngoãn cởi bộ quần áo ướt đẫm ra rồi mặc áo khoác vào.

Ở trong mắt chú, ít nhất là quãng thời gian hai người ở với nhau ấy, thanh niên vẫn rất ngoan ngoãn. Không ngờ cuối cùng cậu lại có thể làm được cái chuyện mang con bỏ trốn.

Thanh niên nói mình sợ, tại sao lại sợ chứ. Đây là chuyện mà chú vừa nghĩ đến là lại phiền lòng.

Thanh niên ngồi cạnh hắn. Từ lúc hắn lái xe, cậu vẫn chưa mở miệng hỏi rốt cuộc chú đưa mình đến đâu.

Chú không nói lời nào, cậu cũng không dám nói chuyện.

Có lẽ không phải không có uất ức, nhưng ai bảo cậu yêu người ấy cơ chứ. Thanh niên che mắt mình lại mà đoán kết quả xấu nhất.

Nhưng không ngờ người ấy sẽ quay lại đón mình.
Điều hoà trong xe đổi thành sưởi ấm, tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra, quanh thân được bao bọc bởi áo khoác của chú, còn có hương vị của chú nữa.

Tất thảy đều khiến thanh niên muốn ngủ, cậu rất mệt.

Nhưng vào lúc này, đột nhiên chú lại mở miệng nói: “Sinh con… Rất đau đúng không.”

Thanh niên trợn tròn mắt, một câu nói này đã ép nước mắt cậu tuôn trào. Chỉ khi có người hỏi bạn có đau không, bạn mới có thể cảm thấy rất đau.

Uất ức sợ hãi, mệt mỏi buồn bã, khổ sở đau đớn, những cảm xúc trong những năm này đã hoá thành lệ, không ngừng tuôn rơi.

Cậu không cách nào kiểm soát, cũng không thể kiểm soát nổi. Cậu bật khóc thành tiếng, vô cùng mất mặt. Cậu khóc sưng cả hai mắt, nức nở nói: “Đau lắm, suýt nữa là không sống nổi.”Chú đạp mạnh phanh xe, sắc mặt hắn tái nhợt dừng xe ở ven đường. Hắn quay đầu nhìn cậu thanh niên đang khóc tức tưởi bên cạnh.

Đây chẳng qua chỉ là một đứa nhỏ chưa trưởng thành, vậy mà đã phải có con. Một người đàn ông biết mình có thai lại còn muốn sinh con thì khổ bao nhiêu, chú thậm chí không cách nào tưởng tượng nổi.

Thanh niên khẽ cuộn người lại. Cậu gầy hơn lúc trước rất nhiều, từ trước chú đã phát hiện ra. Vì thế hắn mới khuyên cha cậu để cậu quay về, không để cậu ở ngoài chịu khổ thêm nữa.

Lại không ngờ rằng những điều này có lẽ là vì hắn.

Hắn khiến cậu mang thai, lúc đó thanh niên mới bao tuổi chứ, chắc là sợ muốn chết.

Quan hệ của họ không trong sáng như thế, lần đầu tiên lên giường thanh niên đã xác định với hắn rằng hai người họ chỉ là quan hệ giường chiếu thôi. Thanh niên ấn định hai người thành bạn giường, sao cậu không tiếp nhận như thế chứ.

Thanh niên đang sợ cái gì? Cậu sợ hắn không yêu mình, cũng sợ hắn không cần đứa bé.

Vì thế mà cậu tự mình sinh con, vì hắn tức giận mà xin lỗi.

Vì gì? Một khắc ấy chú hiểu rõ, bởi vì người trước mặt này yêu hắn tha thiết, vô cùng, vô cùng yêu hắn.

Chương 38

Thanh niên được chú đưa về nhà. Căn nhà ấy là nơi ba năm trước cậu đã từng ngủ lại vô số lần, nhưng rốt cuộc cũng không ở lại.

Chú bảo cậu vào phòng tắm tắm rửa đi, vì người cậu đã ướt nhẹp.

Trong phòng tắm, thanh niên lén gọi điện về nhà, bảo mình có việc nên có thể sẽ về muộn, nói bảo mẫu chăm sóc cho An Bảo, trước khi ngủ thì đọc sách cho bé nghe, cẩn thận An Bảo ngã bị thương.

Nhóc con đã hai tuổi rồi, luôn muốn chạy khắp nơi. Vì không để An Bảo bị ngã mà cha thanh niên suýt nữa đã bọc hết tất cả các góc cạnh sắc nhọn trong nhà, đề phòng An Bảo bị thương.

Thanh niên nhìn video quay An Bảo được gửi tới trên điện thoại, không nhịn được cười.

Lúc này chú lại kéo cửa ra để đưa khăn và quần áo. Hắn thấy cậu ngồi bên bồn tắm cười khúc khích, bèn hỏi: “Không lạnh à, ngồi đấy làm gì thế?”

Thanh niên vốn định cất di động, nhưng chú lại nghe được tiếng của An Bảo trong đó bèn giơ tay muốn lấy máy của cậu, định nhìn xem.

Sau khi chú ra khỏi phòng, thanh niên tắm nước ấm một lúc. Cậu cảm thấy hôm nay sẽ không xảy ra chuyện gì với chú đâu, không thích hợp, cũng không có ý đó.

Nhưng chú lại có dáng vẻ muốn nói chuyện dài với cậu, chắc trong thời gian ngắn sẽ không đi được.

Thanh niên thở dài một cái, bước ra khỏi bồn tắm. Khi với lấy chiếc khăn tắm, cậu liền ngây người.

Trên chiếc khăn màu xanh nhạt có thêu mấy con mèo nhỏ. Đây là cái mà lúc trước cậu với chú cùng chọn mua.

Tuy thanh niên không ở căn nhà này, nhưng cậu muốn ngủ lại.

Nếu đã ngủ lại thì có rất nhiều thứ phải dùng. Chú vốn muốn bảo người giúp việc chuẩn bị cho cậu một phần, nhưng thanh niên không muốn, cậu muốn tự tay mua.

Lúc đó chú đang ngồi trên ghế sô pha đọc tài liệu. Thanh niên để chân trần, chạy đến chui vào ngực chú, dùng đôi tay trắng trẻo thon dài víu vai chú, mềm mại làm nũng, dính người vô cùng. Lúc đó chú có hơi bất đắc dĩ nhìn cậu, cuối cùng vẫn tháo kính xuống rồi lái xe dẫn cậu đi mua.Thanh niên nhìn cái gì cũng thích, cái gì cũng mua, còn toàn mua kiểu tình nhân.

Lúc mua cặp cốc tình nhân đầu tiên, cậu cẩn thận hỏi chú: “Chúng ta cùng nhau dùng nhé?”

Chú nhìn cái cốc trong tay cậu, lạnh nhạt nói: “Được.”

Thanh niên vừa vui mừng vừa thất vọng, cuối cùng còn lẩm bẩm lầu bầu trong lòng, cái tên đàn ông không có tình thú, không có mắt nhìn.

Chiếc khăn tắm màu lam nhạt này cậu có một cái, còn của chú là màu hồng nhạt. Lúc chú nhìn thấy cái khăn màu hồng kia thì hơi đau đầu, không chịu dùng.

Cuối cùng vẫn phải dùng. Sau khi tắm chú sẽ vắt nó lên vai, màu hồng không làm chú trở nên tức cười, trái lại càng tôn màu da của chú.

Thanh niên nhìn chiếc khăn, nhớ đến không ít chuyện cũ.

Nhưng cậu chưa hề nghĩ đến việc đồ vật của cậu vẫn còn nguyên ở đó.Tay thanh niên run rẩy kéo tủ đựng đồ trong phòng tắm ra. Đúng như dự đoán, cặp cốc mà hai người họ đã từng gọi là cốc tình nhân vẫn để ở trong đó, không được sử dụng.

Quần áo cũng là cái cậu đã mặc qua, đều do cậu và chú cùng mua.

Đầu óc thanh niên hỗn loạn, cậu mặc quần áo vào, phủ khăn tắm lên rồi đi ra ngoài.

Lúc này hẳn là chú đang xử lý công việc, bao giờ cũng thế.

Đúng như dự đoán, chú đeo kính mắt nửa tựa trên sô pha, bật một chiếc đèn, ôm máy tính xem tài liệu.

Thanh niên đi ra, chú liền ngẩng đầu nhìn cậu. Hắn thấy tóc cậu đang ướt bèn khẽ nhướn mày, giơ tay ra hiệu cho cậu lại đây để lau tóc cho cậu, giống như lúc trước.

Thanh niên cứng đờ tại chỗ. Cậu nhìn quanh, căn phòng này không hề giống như quanh năm không người ở, ngay cả đèn cũng không sáng bằng lúc trước.

Bên cạnh TV có đặt một chồng CD cậu mang tới, trên kệ tạp chí còn để sách bài tập mà cậu mua, trên bàn là đĩa đựng trái cây in hình dưa hấu buồn cười, dưới bàn trà là tấm thảm trải sàn vải ka ki mà cậu chọn.

Chú thấy cậu vẫn đứng tại chỗ, lại nhìn cậu để chân trần bèn nói: “Đi giày vào, đứng ngẩn ra đó làm gì.”

Thanh niên đi đến trước tủ giày rồi mở ra. Đúng như dự đoán, tất cả giày của cậu đều để ngay ngắn trong đó.

Cậu quay đầu lại, đánh giá người chú đã lâu không gặp lần nữa, lại phát hiện không phải vì đã lâu không gặp, mà cảm giác quen thuộc nhấn chìm sự xa lạ mới khiến cậu hồi hộp.

Liệu chú có biết rằng, hành động của mình giống như… Vẫn đang chờ cậu không.

Chương 39

Trên thực tế, sau khi thanh niên bỏ đi, chú đã từng rời khỏi nơi này một thời gian.

Chú có tiền, chuyện làm ăn rất thành công, có rất nhiều người muốn ôm ấp yêu thương.

Nhưng hắn không có hứng thú với việc kim ốc tàng kiều. Hắn không thể lý giải nổi việc bạn bè mình mua rất nhiều nhà, chỗ này nuôi một người, chỗ kia lại cho người khác ở.

Chú quen giường, thích ở một nơi thoải mái và cho rằng có một ngôi nhà là được rồi.

Căn biệt thự mà thanh niên ở kia không phải là kim ốc mà cậu vẫn nghĩ, mà đó thực sự là nhà của chú.

Lần đầu tiên chú đưa cậu về nhà cũng là điều bất ngờ.

Lần đó thanh niên uống say, không đưa chứng minh thư. Chú ôm người lên xe, nhìn cậu say đến nhũn người, nhất thời không muốn ngủ nữa.

Hắn đưa thanh niên về nhà, lại đối đãi như với một tiểu bối, một người khách, một đứa trẻ con.

Không muốn có dục vọng với người nhỏ tuổi.

Nào biết sau đó vẫn luôn lăn qua lộn lại trong nhà, chưa từng đi ra ngoài.

Hắn đưa chìa khoá nhà mình ra một cách tuỳ ý, thanh niên cũng nhận một cách tuỳ ý, không ai nghĩ sâu hơn về chiếc chìa khoá này.

Đối với chú mà nói, nhà là một nơi rất thoải mái, thanh niên là người khiến hắn cũng rất thoải mái, nên không gì là không thể ở cùng nhau.
Mãi đến về sau khi thanh niên có bạn gái, có con, còn muốn kết hôn, chú mới phát hiện căn nhà này không thể ở lại được nữa.

Sao có thể ở lại được, chốn này đâu đâu cũng có hình bóng và thanh âm của thanh niên.

Trong phòng bếp như có thể nhìn thấy thanh niên mặc sơ mi của hắn, đi chân trần quay lưng về phía hắn, vừa hát vừa cắt bánh mì.

Trong phòng khách, thanh niên thích nhất là nằm trên thảm đọc sách, đọc một lúc liền cười hì hì xốc quần áo của mình lên, giả vờ lão luyện câu dẫn, đáng yêu vô cùng.

Trong nhà vệ sinh, cùng tiến vào bồn tắm, có rất nhiều chuyện hương diễm cũ.

Lần đầu tiên chú mua thêm một căn nhà, là loại nhà đã có sẵn vật dụng, có thể chuyển tới ngay lập tức.

Hắn như trốn chạy khỏi căn nhà này. Nhưng khi ở nhà mới hắn lại càng không thoải mái, thậm chí có chút hậm hực.Quá trống trải, quá mới, không quen, không dễ chịu.

Chú bắt đầu ngủ không yên, thỉnh thoảng đến dưới nhà thanh niên để nhìn. Lần đầu tiên đi đến đó, chú bắt gặp thanh niên đi mua thức ăn với bạn gái quay về.

Bạn gái đang cầm một que kem, tự mình ăn một miếng rồi đưa cho thanh niên. Trong lúc giật mình, chú bèn nhớ đến thanh niên nằm nhoài trên thảm ăn kem, sau đó miệng đầy mùi sữa sáp lại hôn hắn. Dù lúc đó hắn có đang làm việc hay không, cậu đều muốn quấn quýt hôn môi. Căn bản chú không thể cưỡng lại được, cuối cùng kéo lấy eo người ta đặt trên sô pha, tài liệu rơi lả tả.

Bây giờ thanh niên vẫn ăn kem, có điều người bên cạnh cậu đã không còn là hắn nữa.

Chú lần nữa về nhà. Bảo mẫu đang dọn vệ sinh, nhìn thấy hắn về còn giật mình.

Dù sao bảo mẫu cũng đang thu dọn mấy thứ trên giường để đưa đến nhà mới của hắn, nhưng chú lại giơ tay cản lại, nói không cần.

Bảo mẫu không nhiều lời, bà dọn dẹp những cuốn sách rõ ràng không phải là của chủ nhà đang để trên bàn kia, hỏi giữ lại hay là ném đi.

Lúc bảo mẫu phục vụ trong nhà chú, thanh niên vẫn đang ở, bà biết người trẻ tuổi kia.

Cũng biết hai người đã chia tay, những đồ vật này có lẽ phải dọn sạch, bảo mẫu nghĩ thầm.

Không ngờ chủ nhà chỉ lắc đầu: “Đừng động đến, cứ để đó đi.” Ném đi… Thì quá trống rỗng.

Hắn cởi áo khoác, mệt mỏi đi lên lầu, Hắn muốn ngủ, hắn quá mệt mỏi rồi.

Chương 40

Chú thấy thanh niên sững sờ tại chỗ, vừa định mở miệng nói chuyện thì đã thấy cậu vội vàng kéo khăn xuống, do dự nói: “Cháu phải đi về rồi.”

Dáng vẻ của cậu rất sợ hãi, khiến chú bất giác dùng giọng điệu ra lệnh: “Lại đây.”

Thanh niên nhìn hắn, rốt cuộc vẫn không có cách nào từ chối. Cậu đi tới, đến gần người đàn ông khiến mình ngày nhớ đêm mong.

Mới tới gần người ấy, cậu đã ngửi thấy mùi nước hoa trên người chú, có hơi nhạt, lại vô cùng quen thuộc.

Chú vẫn chưa đổi nước hoa, cũng chưa đổi bố trí trong căn nhà.

Hình như khăn mặt là đồ mới. Vì sao lại mua khăn giống như trước, chú cảm thấy sớm muộn cũng có một ngày cậu sẽ quay về ư?

Rõ ràng chú mới biết cậu kết hôn giả thôi mà…

Chờ một người có thể sẽ không quay về.

Rốt cuộc chú đã nghĩ gì vậy, là vì thói quen, hay là vì… có tình cảm.

Thanh niên không dám hỏi, sợ lại tưởng bở nữa.

Chú cách khăn nhẹ nhàng lau tóc cho cậu, động tác có hơi thô bạo. Thanh niên không mở miệng, chú lại nhẹ tay hơn nhiều, cũng chậm rãi hơn.

Chờ tóc gần khô rồi, chú lấy khăn ra, nhìn mái tóc rối bời của thanh niên, không nhịn được cong môi nở nụ cười.
Hắn lấy ngón tay nhẹ nhàng vuốt tóc thanh niên, lại bị người nắm chặt tay.

Thanh niên chỉ dám chạm vào đầu ngón tay hắn, còn run lên một cái. Cậu ngẩng đầu lên, chú cúi xuống nhìn, tầm mắt của hai người dây dưa quấn quít, không ai nói gì.

Chuông di động vang lên, thanh niên bỗng chốc dời tầm mắt, cũng thu tay về, giống như một chú rùa chui vào mai, vô cùng sợ hãi.

Là điện thoại đến từ nhà thanh niên, cậu ấn nhận. Âm thanh vang dội của An Bảo vang lên, sau đó đổi thành tiếng của cha, ông hỏi tại sao cậu vẫn chưa về nhà.

Thanh niên cầm di động, không thoải mái lắm, cứ như bị bắt quả tang tại trận. Cậu đứng lên đi về phía ban công, sau khi gọi điện xong quay lại thì thấy chú có mấy phần không giống với lúc nãy.

Nhìn như đã đi rửa mặt, tóc xoã ra, cổ áo buông lỏng, trên quần áo còn mấy vệt nước, cổ tay áo xắn lên, nhìn gợi cảm đến mức thanh niên không dám dừng tầm mắt quá lâu.

Chú nhìn cậu: “An Bảo biết nói rồi hả?”Thanh niên thấy chú hỏi đến An Bảo bèn gật đầu: “Vốn đã biết rồi, chẳng qua lúc chú ôm lấy nó, có lẽ nó không biết gọi chú là gì nên mới…”

Lời này vừa nói ra sắc mặt chú lập tức tối đi. Thanh niên hận không thể tự cắn lưỡi mình, sao lại nói năng bất cẩn vậy.

Sau đó chú vẫn kéo cậu lại gần, ngón tay vòng qua tai cậu mà đỡ lấy sau gáy.

Gáy thanh niên tê rần, kỳ quái là trước ngực cậu lại không nhịn được mà căng xót, chảy ra một ít sữa.

Chú như không phát hiện mùi sữa dần lan ra không khí, lạnh nhạt nói: “Cũng coi như xong rồi, cháu nhanh về đi.”

Thanh niên gật đầu. Lúc cậu chuẩn bị đi liền nghe thấy chú nói: “Chủ nhật có rảnh không?”

Thanh niên suy nghĩ một chút, không có lớp. Đáng lẽ ra là có nhưng mà cậu muốn đến cửa hàng để trông coi.

Chú nói: “Tôi sẽ đến đón cháu.” Hắn dừng một chút mới tiếp tục nói: “Cháu và An Bảo.”

Thanh niên còn chưa trả lời, đã nghe thấy chú dùng một giọng nói vô cùng nghiêm túc nói: “Tôi muốn theo đuổi em, Lê Khâm, em có đồng ý không?”

_____________

Đoán xem thanh niên có đồng ý không nào ha ha

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau