CHÚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chú - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Thanh niên căng thẳng muốn chết. Cậu nhìn An Bảo chằm chằm, đang muốn bảo nhóc buông tay ra. Nào ngờ cha mình lại lên tiếng đầu tiên: “Tần Túc, thằng bé này hợp ý với chú lắm đấy!”

Chú cụp mắt nhìn An Bảo một lúc lâu rồi mới hoà hoãn mặt mày, cũng cười: “Em cũng thấy thế.” Hắn duỗi tay ra xốc dưới nách An Bảo, bế nhóc lên.

Cha thanh niên không kịp ngăn cản, chỉ thấy cháu mình mặt mày hớn hở, a a mấy câu không ai hiểu, quơ đôi tay ngắn ngủi chui vào lồng ngực chú, vô cùng phấn khởi.

An Bảo còn rất chủ động thơm lên mặt chú một cái.

Nhất thời người cha hiểu ra thằng nhóc giống ai. Lúc nãy ông có cảm giác không ổn, cảm thấy cháu cưng của mình thực sự rất quen mắt, nhưng không nhớ được là giống người nào.

Một cái ôm này của chú, một cái thơm của An Bảo khiến người ta hoài nghi đây chính là con trai người anh em tốt của mình, Tần Túc.

Sắc mặt cha nhất thời xanh mét, ánh mắt lưỡng lự quét qua người bạn gái và chú.

Thanh niên níu chặt vạt áo, không ngừng hít sâu. Cậu trao đổi ánh mắt với bạn gái, giờ phải làm sao đây.

Chú ôm An Bảo rồi đột nhiên thơm nhóc một cái, sau đó đến trước mặt bạn gái.

Cô còn chưa kịp phản ứng đã thấy chú khom lưng, cẩn thận bế nhóc con đến trước mặt cô.

An Bảo nhíu mày, tròn mắt oan ức nhìn chú, kêu a a, vẫn muốn ôm ôm cơ.

Ban gái vội vàng nhận lấy nhóc, còn chú thì dịu dàng nói: “Chăm sóc nó cho tốt, cháu sinh nó khéo lắm.”Tim thanh niên thót lên, lời của chú quả thật như kim đâm vào lòng cậu.

An Bảo thích chú như vậy, cũng nhắc nhở cậu về sự thật cha con liền tâm này.

Mà cậu sẽ không nói cho An Bảo biết thân thế của nó rốt cuộc là thế nào. Chú cũng không biết đứa con đầu tiên của mình đã ra đời từ lâu.

Nhưng dáng vẻ chú ôm lấy An Bảo đã xuất hiện rất nhiều lần trong giấc mộng của cậu.

Bây giờ đã thành hiện thực, không ngờ lại đau xót đến thế.

Bạn gái cũng không dễ chịu. Cô ôm An Bảo, giống như một diễn viên kém cỏi mà cười gượng hai tiếng: “Cũng được thằng bé giống bố nó mà…”
Thanh niên quả thực muốn bạn gái im lặng. Tầm mắt của chú rơi xuống người thanh niên, rồi lại dời đi, giống như nhìn thấy một người không liên quan.

Thái độ của chú khiến thanh niên hiểu rõ, hai người họ thật sự đã tách ra, lúc cậu kết hôn với bạn gái, lúc cậu sắp sinh con, lúc cậu muốn gọi điện cho chú, lại bị người ta cúp máy.

Chú đi rồi, thanh niên vừa muốn đón lấy con mình từ tay bạn gái đã bị cha mình gọi lại.

Ông bảo thanh niên đến thư phòng, ông có chuyện muốn nói.

Thanh niên cũng hiểu sơ được cha mình sẽ nói cái gì. Lúc cha nhìn thấy khuôn mặt tương tự của chú và An Bảo, biểu hiện hoài nghi trên mặt ông quá rõ ràng, thanh niên không phải không nhìn ra.

Đúng như dự đoán, cha bảo cậu và An Bảo làm giám định DNA.

Cha hoài nghi An Bảo không phải là con trai của cậu. Vẻ mặt của thanh niên rất tự nhiên,không hề có chút phẫn nộ khi cha mình tự dưng nhắc đến một cặp sừng trên đầu mình.

Cậu chỉ bình tĩnh nói, được.

Bởi vì dù có kiểm tra bao nhiêu lần đi nữa thì An Bảo cũng sẽ là con trai cậu, đấy là điều tất nhiên….

….

Chú lên xe, cởi áo khoác xuống đưa cho thư ký đang ngồi một bên: “Cầm đi xét nghiệm, bên trên có nước bọt của đứa bé.”

Chương 32

Thanh niên và bạn gái về nhà, sau đó bạn gái trang điểm mặc váy ra ngoài chơi. Thanh niên dặn cô đừng uống quá nhiều rồi về phòng đọc truyện cổ tích cho An Bảo.

An Bảo thực sự rất ngoan, cũng rất ít khóc. Nếu có khóc thì vì mới cai sữa nên chỉ cần cho bé ngậm một cái núm vú cao su, An Bảo sẽ vui vẻ ngay lập tức.

Ngực thanh niên vẫn hơi căng tức, may mà bây giờ trời không nóng lắm, lúc ra ngoài cậu khoác thêm một cái áo là có thể tránh được việc ướt ngực.

Cậu vừa đọc truyện cổ tích cho An Bảo nghe, vừa vần vò ngực mình, khó chịu vô cùng.

Đọc được một lúc, thanh niên đặt sách xuống rồi tựa vào giường trẻ, nghiêng đầu hỏi An Bảo: “An Bảo cục cưng, con có biết người bế mình ngày hôm nay là ai không?”

An Bảo nhếch miệng nhìn thanh niên, sau đó cười toe toét.

Thanh niên bị moe hoá, nhỏ giọng đáp: “Là cha con đó, người ôm con hôm nay chính là cha của con.”

An Bảo đạp đạp chân, kêu một tiếng pà pà thật to. Thanh niên lắc đầu, muốn sửa lại phát âm: “Là cha.” An Bảo vẫn gọi là pà pà. Thanh niên lại nghĩ đến việc nhóc cũng gọi mình là pa pa bèn cười nói: “Được rồi, con cứ gọi cha con là pà pà đi.”

Ngày hôm sau, cậu xin nghỉ rồi đưa An Bảo đến bệnh viện mà cha mình chỉ định để làm xét nghiệm DNA. Thái độ bình tĩnh của thanh niên khiến ông cũng khá an lòng.

Nhưng việc thấy cháu trai của mình quá giống bạn chí cốt khiến ông cũng sốt ruột, tuy trong lòng ông vẫn rất thích vẻ ngoài đẹp đẽ xinh xẻo ấy của thằng nhóc.

Xét nghiệm DNA xong, người cha bảo thanh niên về nhà đi làm, đừng chịu khổ ở cái cửa hàng nhỏ kia nữa.
Thanh niên ôm con, lắc đầu: “Con vẫn chưa học xong, chuyện buôn bán vẫn đang tốt.”

Cha nổi giận: “Mày cũng biết mình chưa học xong cơ à, năm đó vì một đứa con gái mà dám bướng bỉnh bỏ học nữa cơ!”

Thanh niên ngoan ngoãn thật, nhưng tính cũng rất quật cường. Cậu không nói nhưng người cha cũng biết, nếu tiếp tục nói thêm gì nữa thì ngoại trừ phá hỏng quan hệ cha con, đến cuối cùng cũng chẳng có gì tốt đẹp.

Người cha thở dài, nói với thanh niên: “Được rồi, nhưng con vẫn phải tới công ty nhà mình. Cha đã liều mạng gầy dựng nên gia nghiệp, con không thể không cần bất cứ thứ gì được.”

Thấy thanh niên còn không nói lời nào, ông lại tức giận nói: “Mày mà còn kinh doanh cái cửa hàng nát ấy thì có thể cho nó cái gì. Mày có biết hiện giờ muốn nuôi một đứa trẻ thật tốt thì phải cần bao nhiêu thứ không, hả?”

Nói đến đây, đúng là thanh niên có chút do dự.

Đêm đó, thanh niên ngồi trong nhà chờ bạn gái đi chơi đêm về. Cô ra ngoài chơi bời một ngày một đêm, đến lúc về thì đã khuya.Thanh niên ngồi chờ trên sô pha, bật một bóng đèn nhỏ, chờ được bạn gái đang rón ra rón rén cầm giày cao gót đi vào.

Thanh niên bật cười vì dáng vẻ của cô, bèn bật đèn lên nhìn. Tóc bạn gái lộn xộn, son môi không còn, phấn mắt cũng phai, trên tất lưới còn thủng một lỗ.

Bạn gái không ngờ thanh niên còn chưa ngủ. Thấy cậu bật đèn lên, cô bèn thoải mái đi đến sô pha ngã phịch xuống: “Mệt chết chuỵ rồi.”

Thanh niên cười nói: “Sao cứ như vừa đi đánh trận vậy.”

Bạn gái lười biếng nói: “Hẹn chịch cũng là đánh trận đó.”

Thanh niên: “Đừng nói linh tinh nữa, thương lượng với chị chuyện này.”

Bạn gái: “Cái gì?”

Thanh niên do dự một chút rồi vẫn nói: “Chúng ta ly hôn đi.”

Bạn gái hoảng hốt một lúc, sau đó ngồi dậy, vén tóc ra sau tai. Cô mở miệng, nhưng mất một lúc vẫn không biết nói gì.

Bạn gái lúng túng cười cười: “Xảy ra chuyện gì với chị thế nhỉ, giờ chị lại thấy dường như đang khổ sở vô cùng.”

Chương 33

Thấy bạn gái nói vậy, thanh niên cười dang hai tay ra: “Đến ôm ôm cái nào.” Mắt bạn gái hơi ươn ướt, nhào đến ôm lấy thanh niên.

Hai người họ đã bên nhau lâu như vậy, còn cùng nuôi một đứa bé.

Tuy họ là bạn bè nhưng thực ra lại giống người thân hơn.

Nếu như thanh niên phải quay về, có lẽ cha cậu sẽ thường xuyên gây khó khăn cho bạn gái.

Cô không phải là người vợ thật sự của cậu, không cần phải chịu đựng như thế.

Huống chi gần đây bạn gái còn thường ra ngoài, trên miệng cũng hay nhắc đến một người.

Cô chê cô gái kia dính người, phiền phức, còn cố ý để lộ nhẫn cưới để doạ người ta bỏ đi.

Kết quả người đi rồi, bạn gái lại mất hứng.

Những chuyện này thanh niên đều biết cả. Cậu nghĩ, có lẽ đã đến lúc phải xa nhau rồi. Bạn gái lén lút lau nước mắt: “Làm gì thế, khiến chị đây bánh bèo thế này!”

Thanh niên bật cười thành tiếng: “Nói lung tung gì đấy.”

Hôm sau, bạn gái vào phòng gặp An Bảo. An Bảo hay bi bô gọi cô là chị, nhóc cũng rất thích bạn gái.

Khi nhóc phát hiện thanh niên đang thu dọn đồ đạc, bạn gái cũng giúp cậu một tay liền nhạy bén cảm nhận được có gì đó không đúng.

An Bảo bò dậy, nắm đồ chơi nhỏ trong tay, cũng không khóc mà chỉ yên lặng nhìn thanh niên và bạn gái.

Bạn gái đã giúp đỡ thanh niên đi qua tháng ngày khó khăn, giờ cũng đã đến lúc phải chia tay. Mặc dù sau khi xa nhau rồi sẽ không được như ngày trước nữa, nhưng tình bạn sẽ không thay đổi.

Lúc An Bảo lớn hơn còn phải đi học, những lời cha nói ngày đó không phải không khiến cậu động lòng.
Chính thanh niên còn chưa tốt nghiệp, vẫn chưa được tính là trưởng thành, cũng không có năng lực và tiền bạc để cho An Bảo một sự giáo dục và chăm sóc tốt.

Nhất định cậu phải quay về, vì An Bảo, cũng vì cha mình.

Cha cậu đã lớn tuổi rồi. Mẹ cậu mất sớm, nhiều năm qua ông vẫn ở một mình, rốt cuộc thanh niên phải quay về với ông.

Thanh niên đưa An Bảo về nhà, người cha thấy đứa con dâu bất hiếu kia không đi cùng còn hỏi vài câu. Thanh niên qua loa kiếm cớ, không nói rõ lý do.

Người cha còn cố ý nói qua một lần với thanh niên rằng, lúc mẹ cậu ra đi trước, ông hiểu rất rõ một người đàn ông chăm sóc một đứa con nhỏ khổ cực thế nào.

Nếu thanh niên vì ông mà kiêng dè thì không cần. Ông sẽ không vì tình cảm cá nhân của mình mà khiến An Bảo không có mẹ.

Báo cáo xét nghiệm đã được đưa đến tay cha, đứa bé đúng là con của thanh niên.

Nghi ngờ bị đánh tan, ông nhìn cháu trai đáng yêu, vẫn có thể tiếp nhận mẹ ruột của bé.

Thanh niên rất cảm động, đồng thời cũng càng thêm hổ thẹn. Cậu không thể làm gì khác hơn là biến những nỗi hổ thẹn ấy thành động lực, cậu quyết định kỳ thực tập sẽ đến công ty của cha, nhanh chóng học tập.
Thanh niên cũng nghĩ sẽ gặp lại chú, dù sao thì cha mình và chú là bạn bè làm ăn với nhau. Nhưng cậu không ngờ lại gặp sớm đến thế.

Hôm đó thanh niên mới ra khỏi trường, muốn tranh thủ về nhà.

Sau đó cậu thấy chú ở cổng trường. Người ấy đang tựa vào bên xe gọi điện thoại. Hắn nhìn thấy thanh niên bèn giơ tay vẫy.

Thanh niên cứng đờ bước đến, miễn cưỡng nói: “Chú, có chuyện gì thế ạ?”

Chú đáp một tiếng được với đầu dây bên kia, sau đó cúp máy. Vẻ mặt của hắn không lộ rõ tâm tình, vẫn bình tĩnh như vậy.

Nhưng lời nói ra lại khiến tóc tai lông tơ thanh niên dựng đứng.

Chú hỏi: “Biết cú điện thoại lúc nãy là chỗ nào gọi đến không?” Hắn không chờ thanh niên trả lời đã nói tiếp: “Tôi làm xét nghiệm huyết thống cha con cho An Bảo, kết quả đã gửi đến.”

Toàn thân thanh niên đổ mồ hôi lạnh, chân tay như nhũn ra. Cậu sợ đến mức hai mắt mờ đi, tim đập như sấm.

Cậu gắt gao nhẫn nhịn, nhưng miệng lại run rẩy: “An Bảo là con của cháu, nó là của cháu.”

Ánh mắt chăm chú của chú khiến thanh niên lui về sau một bước, cậu vội vã lắc đầu: “Mặc kệ chú làm xét nghiệm gì, cháu nói cho chú biết, kết quả đó đều không đúng. An Bảo là con của cháu.”

Chú nhìn sắc mặt trắng bệch như người chết của thanh niên, chậm rãi nói: “Tôi biết Lê Diệu đã làm xét nghiệm, cũng đã biết kết quả rồi. An Bảo đúng là con của cháu.”

Thanh niên đứng ngồi không yên, mà chú vẫn chưa dừng lại: “Kết quả xét nghiệm của tôi và An Bảo vẫn chưa có.”

Thanh niên sững sờ, chú lại bắt lấy tay cậu, dùng sức rất mạnh: “Bản mẫu đưa đi xét nghiệm bị bẩn nên không có kết quả. Nhưng mà…” Rốt cuộc trong âm thanh của hắn cũng để lộ chút tâm tình.

Dĩ nhiên là chú cảm thấy thanh niên không thể ngừng run rẩy, hắn nói nốt những lời còn lại: “Cháu đang sợ cái gì?”

Chương 34

Thanh niên nghe thấy chú nói vậy, đột nhiên dùng sức rút tay ra.

Cậu cố gắng nhịn cơn run rẩy xuống, trên mặt lại giả vờ trấn định đón lấy tầm mắt của chú: “Cháu sợ gì chứ, cháu chả sợ gì hết. Cháu chỉ cảm thấy chú thật quái lạ thôi…”

Chú chăm chú nhìn cậu: “Tại sao lại lấy cái tên tôi đưa để đặt cho nó?”

Thanh niên lui về sau, bày ra tư thế phòng ngự, nhướn mày đáp: “Sao không thể dùng chứ. Cháu đã hỏi rất nhiều người, chẳng qua là cảm thấy tên đó dễ nghe hơn thôi.”

Chú im lặng, thanh niên thấy vậy muốn chạy trốn, ai dè cậu bị chú túm sau cổ, mở cửa rồi đẩy vào trong xe.

Thanh niên ngơ ngẩn, nhưng đôi chân dài vẫn để ngoài xe, vẫn còn cơ hội.

Chú trực tiếp ép vào, đẩy chân cậu vào trong.

Cạch một tiếng, cửa xe đóng, hết cơ hội.

Xe chú đậu ở ven đường, không ít người qua lại. Thanh niên chỉ sợ người khác thấy hai người họ như này sẽ hiểu lầm, lại sợ có người quen nhìn thấy, giận dữ và xấu hổ muốn chết.

Chú bóp lấy cằm cậu, ép cậu nhìn mình: “Cháu sợ cái gì, sợ tôi không phát hiện An Bảo giống tôi như đúc, sợ tôi không biết An Bảo cũng có phần của mình ư?”

Thanh niên giãy dụa, trong lòng bình tĩnh vì chú không có kết quả xét nghiệm, cũng không có chứng cứ.

Nhưng một khi chú đã nghi ngờ rồi, muốn xét nghiệm lần hai thì cậu phải cản lại thế nào đây.

Rõ ràng dù thế nào đi chăng nữa cũng không thể ngăn lại được, thanh niên có chút nản lòng.

Thấy vẻ mặt thanh niên chậm rãi bình tĩnh lại, chú liền hơi buông lỏng tay.
Lúc thanh niên bị ép vào xe, áo khoác của cậu bung ra, vạt áo trong bị tốc lên. Bên trong cậu mặc một chiếc sơ mi ca rô, nhưng hai vạt trước ngực cậu đã ướt.

Ở ngoài còn không biết, nhưng khi đi vào không gian kín, hương sữa dần dần toả ra, chú cũng đã ngửi thấy.

Chú vốn cho rằng thanh niên đã lấy tinh dịch của hắn đi tìm người mang thai hộ.

Hắn không ngờ thanh niên có thể điên cuồng như vậy, không được sự đồng ý của mình đã tự ý quyết định để con trai hắn sinh ra.

Đây đúng là một hành động hoang đường ảnh hưởng đến cuộc đời hắn và vô cùng ích kỷ. Nhưng trong lúc tức giận, hắn lại biết được một sự thật vô cùng bất ngờ.

Vốn tưởng rằng thanh niên bắt cá hai tay, nhưng bây giờ nhìn lại thì thanh niên nuôi con trai của hắn, còn kết hôn với một cô gái đồng tính.

Đúng thế, hắn đang điều tra thân thế của An Bảo, đồng thời cũng điều tra bạn gái.

Hắn có được bức ảnh bạn gái đang dây dưa ám muội với một cô gái khác.
Điều này chứng tỏ cái gì, đó là kết hôn là giả, đứa bé là con của hắn. Đồng thời lúc chia tay với hắn thì đứa bé đã được ba tháng.

Hai người họ lên giường với nhau một năm, thanh niên trộm t*ng trùng của hắn đi tìm người mang thai, sau đó kết hôn với một cô gái đồng tính.

Đây là những gì chú nghĩ đến và cũng không thể hiểu nổi. Một điều duy nhất mà hắn nghĩ mình có thể đã hiểu lầm là An Bảo không phải là con của hắn.

Nhưng phản ứng của thanh niên đã chứng minh rằng đứa bé là con ruột của chú.

Thanh niên nói có giấy xét nghiệm, chú khịt mũi coi thường. Thứ đó nếu muốn làm giả thì lấy gia thế của thah niên còn không làm được ư.

Đủ loại suy đoán như vậy, nhưng lại thiếu đi một điều quan trọng nhất.

Đó là, tại sao thanh niên phải làm thế, làm vậy có lợi ích gì, vì cái gì?

Đến giờ phút này, một suy nghĩ không thể tưởng tượng nổi xẹt qua đầu hắn. Chú đột nhiên giơ tay nắm lấy vạt áo sơ mi của thanh niên.

Như biết hắn sắp làm gì, thanh niên mạnh mẽ giằng lại.

Tiếng quần áo bị xé rách vang lên rất to, thậm chí còn có chiếc cúc áo văng lên cằm chú, nhưng không thể khiến hắn dời tầm mắt.

Hắn chăm chú nhìn bộ ngực của thanh niên, nhìn đầu nhũ mềm mại thoáng nhô lên.

Chỗ ấy sưng đỏ bất thường, còn có vệt sữa chưa lau sạch.

Khoen xỏ nhũ bị chạm vào.

Chương 35

Chú chạm tay lên đầu nhũ sưng đỏ kia một cái, không có ý tứ kiều diễm gì và cũng không hề ôn nhu. Hắn nhéo chỗ đó, hỏi: “Đây là cái gì?”

Thời khắc áo bị xé ra, thanh niên đã dùng tay che mắt lại, chỉ để lộ mũi và bờ môi trắng bệch.

Chú cau mày, dùng sức nặn nặn khiến sữa tươi tràn ra ngoài, hắn nhấn mạnh: “Tôi hỏi cháu, đây là cái gì?”

Rốt cuộc thanh niên cũng giật giật. Cậu thả tay xuống, để lộ đôi mắt đỏ ửng rơm rớm và lông mày nhíu chặt: “Chú không nhìn ra ư?”

Tay chú rê thẳng từ đầu nhũ thanh niên xuống bụng. Nơi ấy phẳng lì nhẵn nhụi, không có vết sẹo sau khi mang thai mà hắn từng thấy.

Tay hắn trĩu nặng đặt trên bụng thanh niên: “Con của tôi?”

Thanh niên không còn giãy dụa nữa, cậu cười khổ: “Không phải chú đã có đáp án rồi ư?”

Chú bị thanh niên không ngừng hỏi lại chọc giận, nhưng vẫn tìm được lượng thông tin khổng lồ.

Một vài chi tiết nhỏ nhất thời đã được làm rõ.

Trước khi biệt ly thanh niên đột nhiên ngất xỉu và nôn ói, chia tay không lý do, đột nhiên nhảy ra một người bạn gái mang thai, đột nhiên kết hôn.

Thì ra là thế, đây mới là chân tướng.

Có lẽ vì biết tình huống đã không thể tệ hơn được nữa, thanh niên bỗng bình tĩnh lại. Cậu đẩy bàn tay chú đang đặt trên bụng mình ra, kéo áo lại.

Thấy thanh niên chuẩn bị ngồi dậy, chú thoáng lui lại.Nhưng hành động này của chú lại đâm thẳng vào trái tim thanh niên. Cậu đã từng nghĩ rằng sau khi chú biết chuyện này sẽ có phản ứng gì.

Cậu chưa từng nghĩ đến việc chú sẽ ôm chặt lấy mình, nói rằng cháu đã chịu khổ rồi, hoặc là nguyện ý ở bên cậu.

Dù những điều này có xuất hiện trong mơ thì cậu cũng lập tức biết rằng giấc mơ ấy chỉ là giả.

Bởi vậy khi chú có phản ứng như bây giờ, cậu thương tâm gì chứ, đúng là dở người.

Lúc cậu quyết định sinh con, lựa chọn ấy là của cậu nên nhất định phải tự mình gánh chịu hậu quả.

Chú ngồi ở ghế bên cạnh, đột nhiên rút bao thuốc từ trong túi ra, nhưng không châm lửa mà chỉ cầm trong tay vân vê.

Hắn nghiêng đầu nhìn cậu thanh niên đang cúi đầu, nhìn ngón tay thanh mảnh đang cài cúc áo, quấn chặt mình lại, bèn hỏi: “Cháu không có gì muốn nói ư?”Thanh niên sửng sốt một lúc rồi trầm mặc lắc đầu,

Nói gì đây, nói rằng cháu bị điên, nói tại sao mình lại mang thai. Cậu cũng không biết vì sao mình lại mang thai, vì sao phải sinh đứa bé ra.

Cậu đã chịu nhiều đau khổ vì đứa con này, vứt bỏ sinh hoạt vốn có của mình, đoạn tuyệt quan hệ với người nhà, cũng cắt đứt liên lạc với chú.

Chịu những nỗi cực khổ mà mười tám năm trước cậu chưa từng phải chịu.

Vì cái gì nhỉ? Có lẽ ban đầu là vì tình yêu, còn sau đó? Là vì An Bảo. Thời khắc khi sức nặng ấy rơi vào ngực cậu, cậu không cách nào buông tay.

Chú nhìn thanh niên đang im lặng, bàn tay đang cầm bao thuốc lá nổi gân xanh. Hắn mở miệng: “Xuống.”

Thanh niên đột ngột ngẩng đầu lên, cậu không nhìn thấy vẻ mặt của chú, chỉ có thể nghe được mệnh lệnh của người ấy.

Người ấy bảo cậu đi đi.

Cổ họng thanh niên run rẩy, mũi cay xè. Cậu thảng thốt dụi dụi mắt, mở cửa xuống xe.

Chú cũng xuống theo, rồi vòng đến ghế lái, đóng cửa, nổ máy, rời đi.

Thanh niên vẫn đứng nơi đó, nhìn chú ra đi rồi chậm rãi ngồi xổm xuống, ôm chặt lấy mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau