CHÚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chú - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Bạn gái về đến nhà, nhức hông đau eo. Cô tháo bụng giả trên người xuống sau đó ngồi phịch trên ghế sô pha sống dở chết dở.

Diễn kịch phải diễn tròn vai, hiện giờ ngay cả phòng khám bệnh của mình cô cũng đành ngừng hoạt động, tuyên bố với bên ngoài rằng mình sắp sinh con.

Dù sao mỗi ngày phải mang một cái bụng giả tan tầm cũng thực sự quá nặng.

Cô để chân trần, gọi tên thanh niên. Thường lúc cô về nhà thì cậu thanh niên đều bưng đồ uống đến cho cô.

Toàn bộ khổ cực cô đều “may mắn” được trải qua, nên cũng thấy xứng đáng.

Dù sao thanh niên cũng sắp đến ngày sinh rồi, vận động nhiều cũng tốt.

Nhưng gọi mấy tiếng mà vẫn yên lặng, yên lặng đến phát sợ.

Bạn gái nhảy dựng lên khỏi sô pha, đẩy tất cả các cửa trong nhà, cuối cùng tìm được thanh niên trong phòng tắm.

Thanh niên sắc mặt trắng bệch nằm trong bồn tắm, nước trong bồn đỏ như máu.

Bạn gái tái mặt. Bộ dạng này của thanh niên e là đột nhiên muốn sinh, nhưng không thể liên hệ với cô, chỉ đành tự chạy đến bồn tắm tự sinh.

Bạn gái đoán không sai. Thanh niên bất cẩn té ngã trong phòng tắm, khiến nước ối vỡ. Cậu không có sức, cũng không có cách nào ra khỏi phòng tắm để đi gọi điện cho bạn gái.

Cậu chỉ có thể khó khăn lết dậy, xả nước ấm đầy bồn tắm rồi tự đi vào.

Cậu nghe nói sinh ở trong nước sẽ dễ dàng hơn chút.

Nhưng mà quá đau, thật sự quá đau.Lúc đau đến hoảng hốt, cậu nhớ đến chú bèn không nhịn được mà oà lên khóc.

Lúc này cậu rất muốn gặp hắn. Cậu hối hận rồi, cậu vẫn muốn chú ở bên cạnh mình, lúc như thế này dù chỉ nghe được giọng của chú cũng tốt lắm rồi.

Tay thanh niên xiết lấy thành bồn tắm, miệng cắn chặt lấy khăn mặt, tiếng gào dữ dội phát ra từ cổ họng đều bị chặn lại.

Ngoài cửa sổ không biết đổ mưa to từ lúc nào, sấm chớp rền rĩ.

Chú đẩy cửa xe ra, xoè ô.

Không hiểu vì sao mà hắn cảm thấy ruột gan rối bời. Chú ôm lấy trái tim đang đập thình thịch, cảm giác sợ hãi kỳ lạ xâm nhập vào lòng hắn.

Bây giờ hắn đang ở nơi khác, nhưng không hiểu sao lại muốn trở về.

Muốn về thì về. Hắn giao cho thư ký đặt vé, lên máy bay, sau bốn tiếng hạ cánh. Màn đêm tăm tối đã qua, chân trời hé lộ vầng sáng.Chú rời sân bay, lên xe, lái đến dưới lầu nhà thanh niên. Lúc này đột nhiên hắn chỉ nghĩ muốn gặp tình nhân cũ này mà thôi.

Chú ngồi trong xe, hút nửa bao thuốc lá, nhưng vẫn không quyết được có muốn lên hay không.

Dù sao hắn cũng không thể chịu đựng được việc bạn gái thanh niên, à không, giờ đã là vợ cậu, vác cái bụng bầu lớn ra đón mình.

Chú cũng không định làm kẻ thứ ba trong hôn nhân của người khác. Tuy rằng lúc hắn ở cùng thanh niên, dưới tình huống không biết chuyện, đã làm kẻ thứ ba rồi.

Bạn gái của thanh niên còn tha thứ cho cậu, hào phóng chứ không so đo như người thứ ba là hắn.

Chú tự giễu nở nụ cười, sau đó hắn nhìn thấy dưới lầu xuất hiện một người phụ nữ. Người đó ôm một cái tã lót, hiển nhiên bên trong là đứa bé.

Cô ôm đứa bé vào ngực mình để bảo vệ, dùng áo dày che thật kín, đang cầm di động gọi điện.

Chú cách cửa sổ nhìn bóng lưng người phụ nữ đó hồi lâu, cuối cùng lắc đầu một cái, ném mạnh nửa bao thuốc lá ra ngoài cửa sổ rồi rời đi.

Do đó hắn không thấy chẳng bao lâu sau có một chiếc xe cứu thương đến dưới lầu nhà thanh niên. Cậu thanh niên – trong lòng hắn đinh ninh vừa làm cha xuân phong đắc ý – lại mặt mày trắng bệch được khiêng lên xe, cả người đầy máu.

Hắn không biết, thanh niên cũng không biết.

Xe cứu thương và xe con chạy về hai phía khác nhau.

Ngược đường khác lối.

Chương 27

Trước cục Dân chính, thanh niên ôm đứa bé, bạn gái thì ngồi xổm bên cạnh hút thuốc.

Hai người trầm mặc, tổ hợp quỷ dị này khiến người đi đường không nhịn được ghé mắt nhìn nhiều hơn.

Bạn gái buồn bực dí điếu thuốc xuống đất, quay đầu lại hỏi thanh niên: “Nghĩ được chưa?”

Thanh niên nhìn nhóc con đang mút tay trong ngực. Đứa bé rất nhỏ, mềm mại đến khó tin.

Bây giờ vẫn còn nhỏ, nhưng vẫn nhìn ra tóc nó là xoăn tự nhiên. Chú cũng tóc xoăn tự nhiên.

Thanh niên thở dài, để bạn gái ôm đứa bé, còn mình thì đi sang một bên gọi điện cho chú.

Vốn cho rằng người ấy sẽ không nhận, ai ngờ lại gọi được. Thanh niên ngẩn người, bên kia cũng không nói chuyện, nhất thời chỉ có sự yên lặng kéo dài.

Có lẽ cảm thấy thanh niên không có ý lên tiếng, giọng nói khàn khàn của chú vang lên: “Chuyện gì.”

Thanh niên nhìn cái bóng của mình, thấp giọng nói: “Chú ơi, cháu muốn kết hôn.”

Hồi lâu sau chú mới nói: “Tôi biết, cháu còn chuyện gì nữa không?” Tất nhiên là kèm theo chút mất kiên nhẫn.

Thanh niên rưng rưng cười: “Cháu có con rồi, là con trai.”
Chú: “…”

Thanh niên hít một hơi thật sâu, nuốt nghẹn: “Chú thấy nó nên đặt tên gì thì tốt.”

Chú: “Cháu có ý gì, bảo tôi đặt tên, cháu… Vợ cháu có đồng ý không?”

Giọng của thanh niên gần như mang theo cả ý cầu xin: “Đặt một cái tên đi, nhũ danh cũng được mà.”

Bên kia không còn âm thanh, suýt nữa thanh niên còn cho rằng chú đã cúp máy. Mà đúng là chú cúp máy thật, lúc tiếng tút tút tút truyền đến thanh niên sửng sốt hồi lâu, sau đó mới cười tự giễu.

Cậu nhét di dộng vào túi, ôm lấy con trai từ tay người bạn gái, đôi mắt còn ửng đỏ cong cong: “Đi thôi, chúng ta đi kết hôn đi.”

Sau khi làm xong thủ tục, bạn gái cưỡi xe gắn máy đưa thanh niên về nhà. Cô ôm lấy thanh niên: “Đừng nghĩ lung tung nữa, chờ chị trở lại nhé.”Thanh niên gật đầu, ngón tay vuốt gò má của đứa con. Mềm quá. Đứa bé mơ màng mở mắt ra, không biết có phải nguyên nhân vẫn còn là con nít hay không mà đôi ngươi của nó có màu xanh.

Lúc mới sinh ra, cậu nhìn đứa bé mà sợ vô cùng.

Dù là ai đi chăng nữa, nhìn cái là biết đây là con của ai. Tóc đen mắt xanh, một người Châu Á như cậu có thể sinh được ư.

May mà thời gian trôi qua, đôi ngươi xanh lam của nhóc dần dần tối đi. Hiện giờ nếu không nhìn kỹ thì hầu như không thấy được.

Thanh niên ôm đứa bé lên lầu. Ngày cậu sinh bị băng huyết, suýt nữa là không cứu được. Hiện giờ vẫn còn di chứng, thể chất trở nên kém cỏi.

Chỉ leo ba tầng lầu thôi cũng khiến cậu thở hổn hển.

Lúc thanh niên cắn răng đi đến cửa thì mồ hôi đã tuôn ròng ròng. Cậu lấy chìa khoá mở cửa, di động trong túi lại đột nhiên rung.

Lấy ra nhìn, là một tin nhắn, đến từ chú.

Chỉ là một loạt chữ đơn giản. Lê Thịnh An, nhũ danh An Bảo.

Thanh niên kinh ngạc mà nhìn hàng chữ này thật lâu, mãi đến khi đứa con trong lồng ngực khẽ ngọ nguậy, cậu mới cúi đầu thơm lên mặt nó mỉm cười rơi lệ nói: “Bảo Bảo,  cha con đặt tên cho con này, êm tai lắm. Bố rất thích.”

Chương 28

Hai năm sau.

Thanh niên ra khỏi phòng học. Cậu nghỉ học suốt hai năm, gần đây mới quay lại lớp.

Bạn học cũng không nhận ra cậu. Hoá ra bạn cùng phòng trước đây đã tốt nghiệp hết rồi. Cậu cũng hết cách, đứa nhỏ còn phải bú sữa, mà tình trạng ngực cậu cũng không cách nào quay về lớp được.

Gần đây cậu đang tập cai sữa cho con, lúc có lớp thì nhờ một bà hàng xóm rất thích An Bảo trông hộ.

Hai năm qua thanh niên cũng không tốt lắm. Tuy bạn gái mở phòng khám cũng có thu nhập, nhưng không thể lúc nào cũng dùng tiền của cô được.

Bạn gái đã giúp cậu rất nhiều, thanh niên ở nhà còn mang theo con nhỏ không có tiền, cha cậu lại muốn đoạn tuyệt quan hệ với cậu.

Cậu nghèo rớt mùng tơi. Nhưng bạn gái đã nói, chú đưa cho cô nhiều máy móc như vậy đã đáng giá rồi.

Tiền kiếm được nhờ những dụng cụ ấy dùng trên người thanh niên, vậy là được.

Thậm chí bạn gái còn trêu cậu: “Tình nhân này của cậu cũng ok đấy chứ, đưa cá không bằng cho cái cần câu.” Biết việc học của thanh niên chưa hoàn thành, đã vậy còn cãi nhau với người nhà, có lẽ sẽ không có thu nhập.

Nên mới lấy cái cớ lễ vật mừng cưới để lên đời cho phòng khám bệnh của cô.

Hai người họ là vợ chồng, cô kiếm được nhiều tiền thì thanh niên cũng không quá khổ cực.

Thanh niên xấu hổ vô cùng, lúc bị bạn gái trêu chọc cũng chỉ có thể đỏ mặt nói: “Em sẽ cố gắng nhanh chóng kiếm tiền.”

Suy cho cùng từ nhỏ cậu cũng đã được dạy dỗ để kế thừa gia nghiệp, có chút đầu óc buôn bán. Cậu mượn ít tiền của bạn thân, mở một cửa hàng, lúc không có lớp thì đi nhập hàng.

Bận rộn khiến người cậu gầy gò, buổi tối còn phải về chăm con, còn phải dành thời gian lên lớp.Bạn gái nhìn thanh niên gầy yếu, đau lòng bảo cậu đừng tiếp tục kinh doanh cửa hàng kia nữa, kiếm cũng chẳng được bao tiền.

Thanh niên lắc đầu: “Không được, em là đàn ông. Em nói muốn kết hôn với chị, dù chúng ta có kết hôn giả đi nữa thì em cũng phải gánh vác trách nhiệm nuôi chị.”

Bạn gái sửng sốt hồi lâu rồi mới bụm mặt hét lớn: “Cậu đừng thả thính chị! Chị không thích trai không thích trai a a!!”

Thanh niên dở khóc dở cười, vỗ về bạn gái: “Đừng phát điên nữa, ngày mai chị đưa An Bảo đến bệnh viện kiểm tra một cái. Gần đây nó hơi ho khan.”

Bạn gái bảo được.

Ngày hôm sau thanh niên đi học, bạn gái lại đi xe máy của mình. Cô thề là cô đi rất chậm, cũng đã phanh kịp.

Rõ ràng là cái xe kia không đi đúng luật, khiến cô tông vào đuôi xe.

May là An Bảo được để trên chiếc túi sau lưng đủ chắc chắn. Lúc bạn gái ngã sõng soài chỉ kịp ôm chặt Bảo Bảo vào ngực mình để bảo vệ nó.Dòng xe phía sau bị tai nạn này ảnh hưởng, phải dừng lại. Bạn gái bị đau, còn muốn kiểm tra Bảo Bảo nên vô cùng căng thẳng.

Chủ xe va chạm với cô cũng đi xuống, nhìn thấy là một người phụ nữ, còn ôm trẻ nhỏ cũng không tiện nói gì, bảo cô nhanh chóng ôm đứa bé đi kiểm tra.

Bạn gái tức giận trừng mắt nhìn người kia. Vừa rồi cô ngã không nhẹ, mắt cá chân phải như bị rớt ra, căn bản không nhúc nhích được.

An Bảo trong lòng cô đang khóc lớn, cô cũng hối hận vô cùng. Đáng lẽ nên thuê xe đi mới đúng, ngàn vạn lần mong đứa nhỏ không bị gì.

Lúc này có người đi đến bên cạnh. Cô ngẩng đầu lên nhìn, choáng váng.

Người mặc Âu phục cao to anh tuấn trước mặt này không phải là chú ư?

Ánh mắt chú chuyển qua đứa nhỏ trong ngực cô, vẻ mặt kỳ quái. Bạn gái thở dài, con mẹ nó đây thực sự là duyên phận.

Lúc thanh niên nhận được điện thoại của bạn gái tim như muốn ngừng đập. Cậu bỏ học chạy thẳng đến phòng khám.

Bạn gái nói An Bảo đã được kiểm tra qua, không có chuyện gì lớn. Nhưng thanh niên vẫn sợ vô cùng, dù sao đây cũng là tai nạn xe.

Thanh niên vừa đẩy cửa phòng khám ra, trái tim đang đập dồn dập đã bị cái lạnh đánh úp vào thân thể làm chậm lại.

Người chú hai năm không gặp đang quay lưng về phía cậu, ôm lấy An Bảo, đứng cách đó không xa.

Khuôn mặt mềm mại nho nhỏ của An Bảo ghé lên vai chú, cười vui vẻ vô cùng.

Chương 29

Đại khái là nhìn thấy thanh niên nên An Bảo giơ tay về phía cậu, a a ơ ơ phun bong bóng, gọi bố.

Thanh niên thấy chú bị An Bảo làm phiền nên quay người lại, nhìn cậu.

Từng đường nét mặt mày mắt mũi của chú lọt vào mắt thanh niên, khiến hô hấp cậu ngừng lại.

Cậu như tham lam mà nhìn chú, những năm qua, chưa giây phút nào cậu ngừng nhung nhớ người ấy.

Bây giờ chú xuất hiện trước mặt cậu, trong đầu cậu liền trống rỗng, cái gì cũng quên hết.

Trong lòng thanh niên đau xót lắm, chẳng bao lâu sau mắt đã đỏ ửng. Cậu hoảng hốt dời tầm mắt, để mình bình tĩnh lại.

An Bảo vẫn đang gọi bố, nhưng tay lại ôm chặt chú của nhóc.

An Bảo rất thích người này, cũng yêu thích cảm giác người ấy ôm nhóc.

Sau đó nhóc cũng cảm giác được bố mình đang khổ sở, trẻ con đều rất nhạy cảm. Nhóc không cười nữa, ngẩn người nhìn thanh niên.

Thanh niên nhìn một lớn một nhỏ này. Không ai có thể hoài nghi sự giống nhau giữa hai người, đồng thời, trái tim cậu cũng bắt đầu căng thẳng.

Ngoài nhớ nhung khi xa cách đã lâu, khi cậu tỉnh táo lại bèn cảm thấy hình ảnh bây giờ có bao nhiêu đáng sợ.

Hình ảnh An Bảo ở cạnh chú thật ấm áp. Cậu nhìn ra được An Bảo yêu thích người ấy bao nhiêu, yêu thích cha ruột của nó, chú.
Nhưng mà không được, người không thể biết thân thế của An Bảo nhất là chú.

Cậu nhanh chóng chạy lại, gần như lỗ mãng mà đoạt lấy An Bảo.

Có lẽ là bị thái độ của cậu chọc giận, chú nhướng mày, ôm An Bảo tránh tay thanh niên.

An Bảo cũng sợ hãi vì sắc mặt của bố mình, còn rụt về trong ngực của chú, sau đó lộ ra đôi mắt to tròn nhìn thanh niên.

Chú xoa xoa sau gáy An Bảo: “Cháu khẩn trương vậy làm gì, cảm thấy tôi sẽ làm gì nó ư?” Lúc chú nói ra câu thứ hai vẻ mặt đã hơi tăm tối.

Thanh niên khổ mà không nói được, chỉ đành đáp: “Chú hiểu lầm rồi, cháu chỉ muốn nhìn xem An Bảo có bị thương không thôi.”

Chú nghe thấy thanh niên gọi đứa bé là An Bảo, vẻ mặt lộ ra chút kinh ngạc. Nhưng hắn cũng không nói gì, chỉ đưa đứa bé cho thanh niên.Tuy An Bảo đã được trả về trong ngực bố mình, nhưng ngón tay vẫn níu chặt lấy cổ tay chú, khiến chú đành phải cúi người xuống phối hợp với nhóc.

Thanh niên nhìn hai người lớn nhỏ này, không khỏi đổ mồ hôi đầy đầu.

Cậu gấp gáp gọi tên thật của An Bảo: “Lê Thịnh An, mau buông tay, không được vô lễ!”

An Bảo mới hai tuổi, đã bao giờ bị thanh niên gay gắt đâu. Nhóc uất ức thu tay lại, mút lấy, đôi mày nhạt màu nhăn lại, đáng thương vô cùng.

Chú nhìn cục cưng nhỏ một lúc, lại nhìn thanh niên gấp gáp, không hề biến sắc mà mím môi, đăm chiêu.

Chú vừa định nói chuyện, bạn gái đã khập khiễng bước ra, hô tên thanh niên: “Lê Khâm, rất xin lỗi, chị không nên đi xe máy!”

Lúc phát hiện chú ở đó, cô bèn ngưng bặt, hơi lúng túng, không bước đến nữa.

Thanh niên lén nhìn chú, thấy mặt hắn không hề cảm xúc, cuối cùng vẫn ôm con mình đến chỗ bạn gái. Cậu lo lắng nhìn trên dưới người cô, hỏi tới hỏi lui.

Mãi đến khi bạn gái nói mình không sao, nói rất nhiều lần đến mức sắp bốc hoả, thanh niên mới quay đầu lại muốn cảm ơn chú.

Tiếc là phía sau không có người, chú đã rời đi từ bao giờ.

An Bảo giơ đôi tay nhỏ về phía chú vừa đứng, a a hai tiếng, giống như đang gọi ai đó.

Chương 30

Sau lần khiếp sợ này, bạn gái mua một chiếc xe rồi lái đến cổng trường thanh niên.

Thanh niên đeo cặp sách đi ra, ban đầu vẫn chưa tìm thấy cô ở đâu.

Bạn gái ngồi trong xe, nhìn dáng vẻ nhìn quanh quất của thanh niên.

Cậu thực sự rất trẻ, dù sao cũng chỉ mới 22 tuổi, không hề giống người đã làm bố của một đứa bé.

Bạn gái hạ cửa xe xuống vẫy vẫy tay, lúc thanh niên nhìn thấy cô thì hơi ngạc nhiên.

Cậu lên xe: “Sao đột nhiên lại muốn mua xe thế.”

Bạn gái quay vô lăng: “Có đẹp trai không!”

Thanh niên ngập ngừng: “Có phải lần trước vì An Bảo nên chị mới…”

Thấy thanh niên lại sắp áy náy, bạn gái vội vàng giơ tay bảo ngừng: “Được rồi, là do chị tiếc mạng đó, cậu đừng có nghĩ nhiều.”

Thanh niên cười cười, thắt dây an toàn: “Cha nói muốn gặp chúng ta.”

Bạn gái rất kinh ngạc, hai người họ từ khi kết hôn chưa từng gặp cha của thanh niên.

Cả người mang lễ vật đều bị quăng ra ngoài.

Lúc đó An Bảo còn nhỏ, không thể nào đưa nhóc đến được. Bằng không, nếu có thể nhìn thấy cháu trai thì ông cũng sẽ không đoạn tuyệt quan hệ.

Thanh niên cũng rất quật cường, hai cha con họ thật sự không hề liên hệ với nhau.
Lần này kỳ thực thanh niên cũng không biết vì sao ông lại đột nhiên muốn gặp mặt.

Thế nhưng cha mình nói muốn gặp, thanh niên vẫn rất vui vẻ. Thậm chí cả tối cậu không thể ngủ, hôm sau đưa cả bạn gái lẫn con trai đến.

Bạn gái không hề thích cha cậu, cũng không giả vờ nhiệt tình để lấy lòng.

Dù sao ở lần đầu gặp mặt, ông già kia cũng chẳng hề khách khí. Bạn gái cũng không phải thật sự là con dâu nhà người ta, làm gì nín được cơn giận này.

Lần này tới cũng chỉ để phối hợp với thanh niên thôi.

Hai người họ nhìn thấy chú trên bàn cơm thì đều hiểu tại sao lần này cha thanh niên lại đột nhiên muốn gặp mặt.

Hoá ra là có người có lòng khuyên bảo, trong lòng bạn gái liên tục chậc chậc, như quần chúng ăn dưa mà nhìn thanh niên và chú tới lui.

Này đúng là sấm chớp tung toé, người mù mới không nhìn ra hai người kia có chuyện. Ánh mắt chạm nhau cái là quấn quít không rời.
Hai người đó còn cố ý không nhìn đối phương, một nhìn sang, người kia lại ngoảnh đi. Anh tới em lui, quả thực đòi mạng.

Cha thanh niên vừa ban đầu còn lạnh mặt, nhưng lúc nhìn thấy cháu trai đáng yêu lại không nhịn được, vẫn còn ngạo kiều không chịu mở miệng nói muốn cháu.

Bạn gái ở bên cạnh nhìn trò vui, đương nhiên cũng không chủ động đưa nhóc con đến.

Vẫn là thanh niên cảm nhận được khát vọng của cha mình, mới ôm An Bảo đến cho cha.

Cha ôm cháu trai của mình, vô cùng yêu thích. Có điều đôi mắt của cháu mình quá lớn, lại tròn nữa, không giống con mình lắm.

Ông liếc mắt nhìn đứa con dâu bất hiếu kia, cũng không giống.

Ông xoa mặt cháu, mở miệng hỏi: “Tên là gì thế.”

Thanh niên thuận theo trả lời: “Lê Thịnh An ạ.”

Người cha hừ một tiếng từ lỗ mũi: “Cũng không tệ lắm, ai đặt đấy?”

Ông vừa dứt lời, trên bàn cơm liền lâm vào tĩnh mịch. Sắc mặt của chú cũng hơi kỳ quái, thanh niên thì đứng ngồi không yên.

Mà bạn gái suýt chút nữa không nín cười được. Cô nhìn vẻ mặt xin cầu viện của thanh niên, chỉ đành đáp: “A Khâm đặt, anh ấy nói anh ấy nằm mơ thấy, con cũng thấy rất êm tai.”

Thanh niên thở phào nhẹ nhõm. Chú nhướng mày, liếc nhìn đứa bé rồi quay lại nói với cha thanh niên: “Anh Diệu, chiều nay em còn có việc, em đi trước đây. Anh nói chuyện với A Khâm đi, nào có chuyện cha con thù oán nhau lâu dài chứ.” Hắn đứng dậy toan rời đi, nhất thời trên mặt thanh niên hiện lên chút không muốn.

Nhưng bước chân của chú lại dừng, hắn nhìn thấy cánh tay nhỏ của An Bảo đang thò ra từ ngực ông nội mình, túm lấy vạt áo của hắn, không hề muốn hắn rời đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau