CHÚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chú - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Bạn gái bảo thanh niên đi lấy ảnh về, nhưng cậu không chịu. Cậu không dám liên lạc với chú, mà cũng chẳng tin người ấy sẽ thật sự dùng những bức ảnh đó để làm này làm nọ.

Thanh niên không ngờ rằng chú lại là người đến gặp mình.

Thanh niên không còn cách nào nên chỉ đành tạm nghỉ học. Cha cậu không thể biết chuyện này, bởi vậy cậu còn phải quay lại lớp.

Nhưng có mấy môn cậu có thế trốn được, cũng chuyển ra khỏi ký túc xá đến ở phòng bạn gái đang thuê.

Dù sao với thân thể bây giờ, nếu cậu không có chốn nào để dừng chân cũng bất tiện.

Bởi vì lâu rồi cậu không lên lớp nên không biết rằng chú đã đến lớp tìm mình, còn đến cả ký túc xá.

Lúc thanh niên dọn ra có lấy lý do là ở chung với bạn gái.

Bạn gái cũng phối hợp với cậu, đến giúp thanh niên dọn đồ đạc.

Thanh niên có mời mấy người trong kí túc ăn bữa cơm rồi mới dọn ra ngoài. Chú đến tìm, lão đại không nghĩ nhiều bèn nói: “Nó với bạn gái đi ra ngoài ở rồi.”

Vừa dứt lời, lão đại đã cảm thấy sắc mặt của chú thay đổi. Đó là kinh ngạc rồi không thể tin nổi, nhưng trong nháy mắt chú đã nhanh chóng thu lại.

Chú gật đầu: “Vậy à, hoá ra đã có người yêu à, vậy mà tôi không biết.”

Lão đại cười hì hì: “Đúng thế, mới vào đại học đã có người yêu rồi, thằng nhóc thối.”

Lão đại còn chưa nói hết thì đã bị lão nhị tàn nhẫn kéo áo, để con hàng thiếu thông minh này câm miệng.Chờ sau khi chú hỏi địa chỉ rõ ràng, lão đại mới nhe răng trợn mắt vuốt phần bụng bị cấu sưng của mình, nói với lão nhị: “Sao mày cấu tao ác thế hả thằng kia!”

Lão nhị lườm một cái:” Sao cái gì mày cũng bô bô được thế, lỡ may Tiểu Khâm không muốn cho người nhà biết nó ở chung với bạn gái thì sao hả?! Mày thì hay rồi, dùng một cái miệng đã vạch trần hết tất tần tật.”

Lão đại bỗng nhiên tỉnh ngộ, vỗ đầu một cái: “Là do tao thấy hai người họ quan hệ tốt mà. Mày xem, mỗi chủ nhật Tiểu Khâm không đi đến chỗ người yêu nó thì cũng đến chỗ ông chú đấy thây.”

Lão nhị chỉ tiếc mài sắt không thành kim: “Quan hệ tốt mà chú đó còn cần mày mới biết á, mày khuyết não hả!”

Lão đại do dự một hồi mới nói “Vậy làm thế nào bây giờ.”

Lão nhị lại cấu eo lão đại: “Gọi điện thoại cho Tiểu Khâm đi!”

Lúc thanh niên nhận được điện thoại thì vô cùng căng thẳng. Cậu cúp máy rồi nói cho bạn gái biết, hỏi làm thế nào bây giờ. Cái bụng của cậu lúc này sao mặc được quần áo.
Nhóc con trong bụng cậu đã bốn tháng rồi, bụng dần dần nhô lên, mà hành động của chú thì không thể khống chế được.

Lỡ may bị phát hiện là xong.

Trong điện thoại thanh niên hoảng hốt, còn bạn gái ở đầu dây bên kia lại vô cùng ngầu mà cởi áo blouse trắng ném cho trợ lý, sau đó nói với thanh niên: “Chờ đấy.”

Lúc chú theo địa chỉ tìm đến dưới lầu toà nhà vừa cũ vừa nát này, đầu tiên là nhíu mày, sau đó lại cảm thấy mình buồn cười.

Lấy gia cảnh của thanh niên, sao có khả năng không ở được một căn nhà tốt. Trừ phi cậu không dám nói về cô người yêu này cho gia đình, lén lút nuôi.

Hoặc là yêu thì uống nước cũng no, cậu thích dùng cuộc sống khổ cực để chứng minh ái tình.

Chú nhìn cái hộp để trên ghế phụ, đó là chiếc đồng hồ đeo tay mà lúc đi công tác hắn mua cho cậu thanh niên. Không ngờ tiếp đó cậu đã tặng cho mình một lễ vật lớn đến thế.

Chú đẩy cửa xuống xe, đừng dưới lầu, nhất thời do dự có nên đi lên hay không.

Cứ nhớ đến việc thanh niên cầu xin mình đừng lên giường với người khác, vậy mà cậu lại có bạn gái là hắn lại nổi điên.

Không ngờ cũng có ngày hắn bị người đùa giỡn thế này.

Hắn còn tưởng rằng, ánh mắt đong đầy tình cảm mà thanh niên nhìn mình là thật.

Rốt cuộc, chẳng qua hắn chỉ tưởng bở mà thôi.

Chương 22

Chú đứng dưới nhà gọi điện cho thanh niên, nhưng cậu không nhận.

Mục đích hắn đến là để nói cho rõ ràng. Hắn cũng không muốn ngẫm xem liệu quan hệ giữa hai người có cần cái nói rõ ràng kia không.

Nếu như thanh niên nói với hắn, chúng ta chẳng qua chỉ là bạn tình thôi, sao phải thật sự chia tay chứ, vậy hắn cũng không có mặt mũi để tiếp tục hỏi nữa.

Chú nghĩ có lẽ thái độ đêm đó đã làm tổn thương thanh niên, nên cậu mới có quyết định này.

Nhưng đã duy trì quan hệ với một người đến gần một năm trời, dù là quan hệ xác thịt đi chăng nữa thì đột ngột cắt đứt như vậy cũng sẽ khiến người ta bất ổn.

Nếu như thanh niên hi vọng có những thứ khác, hoặc là tiến sâu thêm một bước, cũng không phải không thể, nhưng không nên dùng phương pháp như thế này.

Những điều này là suy nghĩ của chú trước khi tìm đến thanh niên.

Nhưng tất cả những giả thiết này đều bị lật đổ vào giây phút nghe thấy thanh niên đã sớm có một cô bạn gái.

Hắn dự định cho đi tất cả, nhưng hoá ra thanh niên lại không muốn.

Chú nhìn điện thoại lần nữa bị từ chối, lúng túng vô cùng. Hắn không hiểu tại sao mình lại ở đây, để chuốc nhục nhã ư?

Tiếng xe máy vang lên từ xa lại gần, thân xe sượt qua người chú.

Chú không nhúc nhích, thậm chí sắc mặt cũng không đổi. Hắn nhìn, rõ ràng chủ xe đang khiêu khích sượt qua người mình.

Nhìn người kia lấy mũ bảo hiểm xuống, tóc ngắn, là một cô gái.
Cô gái đó tiêu sái dừng xe đi về phía hắn, đánh giá từ trên xuống dưới: “Tần Túc?”

Chú gật đầu: “Cháu là?” Trong lòng hắn đã có suy đoán, nhưng không hề nghĩ cô gái này lại biết mình.

Bạn gái cười cười, trên thực tế đã nhìn toàn thân chú một lần, còn cho điểm tối đa. Đúng là một người gợi cảm, không trách thanh niên lại hãm sâu như vậy.

Nếu cô không phải là les, không chừng còn muốn ấy với chú một lần.

Chú thấy bạn gái không có ý muốn giới thiệu, bèn nói: “Cháu là bạn gái Tiểu Khâm nhỉ.”

Bạn gái nháy mắt mấy cái, không trả lời mà nói: “Hiện giờ anh ấy không tiện gặp chú.”

Sắc mặt chú dần lạnh xuống: “Có gì không tiện, thậm chí ngay cả điện thoại cũng không tiện nhận à?”

Bạn gái khoanh tay: “Người sống trên đời này có nhiều chuyện không tiện lắm, đâu phải mọi chuyện đều như ý được.”Giống như cảm nhận được mùi thuốc súng trong giọng nói của cô, chú đột nhiên nhíu mày, nói: “Cháu biết tôi là ai.”

Bạn gái: “Tất nhiên cháu biết chú là ai rồi.”

Chú: “Không đúng, là cháu biết tôi không chỉ là chú của em ấy.”

Trong lòng bạn gái like một cái cho sự nhạy cảm của chú, sau đó cô nhún nhún vai: “Cháu không để ý đâu, anh ấy thích cháu, cháu cũng thích ảnh là được.”

Chú cũng không tin lắm: “Không ai có thể không để ý chuyện như vậy.”

Bạn gái không nhịn được: “Anh ấy khóc lóc cầu xin cháu trở về, cháu miễn cưỡng đồng ý, chỉ cần anh ấy cắt đứt với chú. Kết quả không phải đã rất rõ ràng à, hiện giờ anh ấy đang ở nhà cháu, mà chú…” Cô chỉ vào ngực chú: “Chỉ có thể tìm đến dưới nhà cháu, cầu xin cháu cho mình gặp anh ấy một lần.”

Chú bị hai chữ cầu xin kích thích. Hắn đẩy tay bạn gái ra, lùi về sau vài bước: “Tôi nghĩ cháu hiểu lầm rồi, tôi không cần cầu xin.”

Hắn qua người muốn đến chỗ xe, lại bị bạn gái gọi, cô bảo: “Tiểu Khâm rất sợ chú, anh ấy muốn ở cùng cháu. Mà cháu có thể tha thứ cho anh ấy là vì cháu đã biết tất cả mọi chuyện rồi. Anh ấy nói mình có vài bức ảnh trong tay chú, anh ấy không thể xác định được chú sẽ lấy ảnh đó làm cái gì.”

Cô thấy bóng lưng cứng đờ của người đàn ông, lòng cũng rất khẩn trương, sợ mình chữa lợn lành thành lợn què.

Dù sao cái này cũng chỉ là giả thuyết của bạn gái, cô đã gánh tội rồi, còn mở miệng muốn ảnh chụp nữa chứ.

Nhìn người đàn ông này quay người lại với cái dáng vẻ tuyệt tình giống như sẽ không bao giờ trở lại ấy, xem ra lời này đã có tác dụng.

Chú từ từ xoay người, mặt hắn rất lạnh lùng và tức giận, cắn răng: “Nói nó không cần phải lo, tôi sẽ không bỉ ổi đến vậy. Hãy nói với nó, không cần lo chuyện tôi sẽ dây dưa không rõ, tất cả sẽ như ước nguyện của nó.”

Chương 23

Bạn gái lên lầu, đẩy cửa bước vào nhà. Cậu thanh niên mà cô vừa nói không tiện, giờ đang mặc một cái áo ba lỗ ông già, ôm một quả dưa sung sướng ăn.

Bạn gái lúc nãy còn đang ngang tàng trước mặt chú, lập tức sụp đổ, đỡ tủ giày chống eo, thở một hơi thật dài: “Hù chết bà đây rồi!”

Thanh niên thấy dáng vẻ thoát khỏi đại nạn của bạn gái, không dám ăn dưa nữa: “Chị làm sao thế? Gặp chú ấy rồi hả?”

Bạn gái lấy tay quạt quạt: “Đương nhiên, chị còn giả ngầu nữa, nhưng cũng sắp mệt chết được.”

Thanh niên lấy giấy ăn lau miệng: “Chú ấy không làm gì chị chứ.”

Bạn gái lườm một cái: “Tên đàn ông của cậu mà cậu còn không biết à, chả cần động thủ, chỉ cần khí tràng đó đã hù chết người rồi.”

Thanh niên cũng bị chọc cười, ôm bụng ngửa ra cười ha ha ha ha trên ghế. Bạn gái đi lại ngồi, cũng ôm quả dưa lên:”Cơ mà trông hắn có vẻ giận lắm, nãy chị hơi đắc tội hắn rồi.”

Ánh mắt thanh niên bình tĩnh: “Chú ấy không dám động đến chị, chị sợ gì chứ.”

Bạn gái húp nước dưa, chớp mắt một cái, liếc nhìn thanh niên: “Cậu thật sự không muốn nói chuyện với hắn à. Cái chuyện ảnh ọt kia chị vừa nói rồi, hình như hắn giận lắm, cảm thấy nhân cách bị sỉ nhục, nên hẳn sẽ để cậu tự đến xoá ảnh đấy.”

Thanh niên nghe đến đó nhất thời đứng ngồi không yên. Cậu liếc nhìn bụng mình: “Như vậy sao mà qua được chứ, đến để chú ấy ép em phá thai ư.”
Bạn gái hơi do dự: “Kỳ thực chị cảm thấy hắn không giống loại người sẽ bắt cậu phá thai đâu. Ít nhiều hắn cũng có cảm tình với cậu, nếu không sẽ không đến đây. Đúng rồi, quên nói cho cậu, hắn đã cho rằng chị là người yêu của cậu, ôi cậu không thấy ánh mắt hắn trừng chị đâu.”

Thanh niên trầm mặc một hồi rồi cười cười cay đắng: “Vậy thì càng không thể gặp mặt. Hiện giờ trong lòng chú ấy em là kẻ xấu xa lắm.”

Bạn gái im ặng, tiện đà an ủi: “Cậu xấu xa gì chứ, không phải lúc bắt đầu đã nói làm bạn giường à. Đừng nói đến chuyện cậu thật sự không có bạn gái, nếu cậu có, hắn cũng không có tư cách bắt bẻ đâu.”

Thanh niên lắc đầu một cái: “Không phải vậy. Chị cũng biết đấy, lúc bọn em vừa bên nhau, em bảo chú ấy đừng đi tìm người khác, chú ấy đã làm được. Hiện giờ trong mắt chú, em đã biến thành một người vừa bắt đầu đã bắt cá hai tay, nên chắc chú ghét em lắm. Thêm vào đó em còn hoài nghi chú sẽ dùng ảnh làm này nọ nữa. Chú vốn kiêu ngạo như vậy, chị thấy người ta sẽ còn lại mấy phần tình cảm với em chứ.”

Bạn gái nắm tóc, than một tiếng: “Trách chị. Hay là chị lại tìm hắn để giải thích?”

Thanh niên nhìn bụng mình: “Thôi không cần, như vậy cũng tốt, đừng liên lạc nữa. Hết thảy cứ chờ em sinh đứa bé ra rồi lại nói.”Cậu im lặng một lúc, rồi như thuyết phục chính mình: “Em muốn đứa bé, không muốn chú ấy.”

Hơn nữa, chú vốn không muốn tiến thêm bước nữa với cậu, bằng không sao có thể biến thành bộ dạng ngày hôm nay.

Bố của chú đã từng có con riêng.

Thái độ của chú với con riêng luôn khinh bỉ và xem thường, thậm chí là căm ghét.

Thanh niên hiểu rõ, chú sẽ không thể, cũng sẽ không bao giờ kết hôn với mình.

Vậy, trong bụng cậu chính là con riêng.

Hơn nữa cậu rõ ràng là đàn ông, lại trở thành quái vật có thể sinh con.

______________

Giải thích một chút, theo trí nhớ cá vàng của tui, thì Bạn gái lớn tuổi hơn Thanh niên nên tui để hai người xưng chị – em, nhưng lúc nói chuyện với chú Bạn gái vẫn gọi Thanh niên là “anh ấy”. Nếu sau này phát hiện ra tui nhớ lầm thì sẽ sửa lại sau.

Chương 24

Thanh niên mới từ ngoài về. Cậu cởi áo khoác, để lộ cái bụng tròn vo tám tháng.

Cậu thong thả cởi khăn quàng cổ, bạn gái đang ngồi chơi game trong phòng khách quay đầu lại nhìn: “Lại đi nhìn lén hắn à?”

Thanh niên gật đầu, đỡ thân thể nặng nề chậm rãi ngồi xuống ghế sô pha: “Không hiểu sao gần đây em nhớ chú ấy lắm, chỉ cần thấy người thì trong lòng sẽ an ổn hơn.”

Bạn gái thở dài, cảm thấy hai cái người này đúng thật sự dằn vặt.

Không chỉ có thanh niên lén đi nhìn chú, cô cũng đã gặp người đàn ông kia nhiều lần. Trong đêm, ai mà không biết cái xe sang chảnh kia chứ.

Vì để tránh đụng mặt chú mà mỗi lần hai người họ ra ngoài đều phải quan sát hồi lâu.

Nhưng từ tháng trước, khi thanh niên gọi điện cho cha mình nói chuyện bạn gái, cũng biểu thị ý muốn kết hôn.

Từ đó không thấy chú đến đây nữa. Bạn gái hay thấy thanh niên thường đứng trước cửa sổ nhìn xuống lầu.

Cô cũng khó chịu, bèn khuyên thanh niên đi tìm chú nói rõ ràng.

Thanh niên nắm rèm cửa, đôi tay gầy nổi gân xanh, hồi lâu mới mệt mỏi lắc đầu một cái: “Không thể.”

Sao không thể chứ, bạn gái tức gần chết, chỉ đành đến ban công hút thuốc.Hai người họ tháng sau đi đăng ký kết hôn, vẫn là bạn gái tìm quan hệ để nhờ.

Cô lớn hơn thanh niên năm tuổi, thanh niên còn chưa tới độ tuổi đăng kí kết hôn.

Nhưng biết làm sao được, đứa bé phải sinh ra, cũng không thể không có hộ khẩu được.

Thanh niên trộm được sổ hộ khẩu vốn giấu ở bàn trà trong nhà mình.

Bạn gái cũng không để tâm đến việc kết hôn với thanh niên, dù sao cô cũng định độc thân cả đời. Cô chỉ đau lòng cho cậu thanh niên thôi, muốn mà không dám lấy.
Khát vọng trong mắt cậu ai nhìn qua là biết, cậu chỉ muốn ôm người tình kia của mình một cái.

Bạn gái buồn bực hút thuốc, lại còn làm cái chuyện ôm bụng lén lút đến nhìn cha thằng bé nữa chứ.

Đây là kịch bản máu chó gì thế, tức chết cô rồi.

Gần đây có thể là vì thân thể nên thanh niên vô cùng nhớ đến chú.

Cậu thường nằm mơ thấy chú. Trong mơ chú nhìn bụng cậu, cũng không ép cậu phá thai, chỉ cho cậu một chữ, cút.

Thanh niên tỉnh giấc, mất thật lâu cũng không cách nào thoát khỏi cảm xúc trong mơ, khóc thành kẻ ngốc.

Có lẽ là nguyên nhân hormone hỗn loạn nên cậu thường xuyên đa sầu đa cảm. Rất nhiều lúc cậu muốn trực tiếp đi tìm chú, mặc kệ đối phương sẽ có phản ứng gì, cho cậu dứt khoát cũng tốt.

Cậu đỡ bụng ra cửa, nhưng lại nhìn thấy bạn gái mặt kỳ quặc nhìn điện thoại.

Thấy thanh niên đi ra, bạn gái nói với đầu dây bên kia: “Trước hết đừng ký, để tôi đến đã.”

Có nhiều dụng cụ khám bệnh nhập khẩu được chuyển đến phòng khám bệnh của cô, còn tặng kèm một lẵng hoa, bên trên còn thiệp chúc mừng tân hôn, chúc em hạnh phúc.

Chương 25

Lúc chú đến tiệc đứng thì vừa có một cậu trai nhảy vào trong bể bơi. Nước trong bể văng rất cao, cậu trai kia cười vô cùng vui vẻ, bơi quanh một vòng.

Hắn nhìn cậu ta một lúc, mãi đến khi bạn mình đi đến mới cụng ly sâm panh với người đó.

Người bạn hất cằm chỉ cậu trai trong bể bơi: “Lão Tần, có hứng thú hả?”

Chú nhíu mày lắc đầu, suy nghĩ một lúc vẫn nói: “Nhớ vài chuyện quá khứ thôi.”

Người bạn dùng sức bóp bóp vai chú: “Đừng nhớ cậu nhóc kia nữa, đến vui vẻ chút.”

Chú lạnh nhạt nói: “Đã nói bao lần với cậu là tôi với cậu ấy không giống như cậu nghĩ rồi.”

Người bạn bĩu môi, còn không giống mình nghĩ nữa chứ, có cần lấy gương ra cho chú nhìn vẻ mặt hậm hực của mình bây giờ không.

Hai người vào biệt thự, tránh khỏi bể bơi ồn ào.

Chú hơi mệt mỏi ngồi dựa vào ghế sô pha: “Gần đây tôi chỉ hơi bận rộn nên mệt mỏi mà thôi.”

Người bạn ồ một tiếng, không để ý đến hắn.

Chú nhịn một chút rồi vẫn mở mắt ra, trong mắt đều là tơ máu: “Người phụ nữ kia mang thai, đã tám tháng.”

Người bạn nghe thấy vậy, tính toán thời gian hai người chia tay, không khỏi đồng tình nhìn chú.

Tám tháng, đây chẳng phải là chưa chia tay chú đã làm bạn gái to bụng à.

Người bạn như thấy cặp sừng to tổ bố trên đầu chú.*
*Nguyên văn là thảo nguyên to xanh mượt trên đầu, thảo nguyên xanh ý chỉ bị lừa dối, tui thay bằng sừng cho dễ hiểu.

Chú mất hứng tựa vào ghế, đỡ trán: “Tôi thật không ngờ mình cũng có một ngày như thế.”

Bị sự đơn thuần và nhiệt tình của thanh niên làm mờ mắt, thậm chí sau đó vì cậu rời đi mà còn đi tìm người, định gửi gắm trái tim.

Hắn nên vui mừng vì mình chưa làm, nếu không thì đúng là ngu ngốc từ đầu đến cuối.

Trong mắt thanh niên, có lẽ hắn chính là một bạn giường có thể tuỳ tiện vứt bỏ. Thanh niên cũng đã có vợ có con rồi, vậy mà con mẹ nó đến tận khi nhận được tin tức đó hắn mới hết hi vọng.

Cũng là vì hắn đã đoán sai phân lượng của mình nên mới không làm rõ tình hình.

Người bạn an ủi hắn: “Đêm nay có muốn tìm một người không.”

Chú lắc đầu: “Bây giờ tôi chẳng có hứng thú với ai cả.” Đặc biệt là cậu trai trẻ tuổi, hắn không chịu đựng nổi việc lại bị lừa gạt lần nữa, đến giờ còn chưa trở lại bình thường.
Thanh niên là người có thể lên giường hắn lâu nhất. Nếu cậu không rời đi, nói không chừng quan hệ giữa hai người họ còn kéo dài lâu hơn chú tưởng tượng.

Người bạn cảm thấy trạng thái hiện giờ của chú có lẽ là vì thanh niên đột nhiên bỏ đi, nên gần như được coi là phản bội lừa dối.

Do đó hầu như chuyện của cậu đã khắc sâu thành bóng ma trong lòng vị bạn già trải qua vạn bụi hoa của mình rồi.

Cũng đúng, hay đi ở bờ sông, có lý nào không ướt giày.

Chú chưa bao giờ bao dưỡng ai, cũng không theo đuổi ai, cũng cực kỳ xoi mói với bạn tình.

Nhưng thực sự người theo đuổi hắn rất đông, lại quá mức ghẹo người, nên cũng không thiếu kẻ có thể đến bên cạnh hắn.

Nhưng một khi chú đã phát hiện người ta có tâm tư không nên có, thì sẽ mở miệng nói không nên lui tới nữa.

Từ lúc chú đồng ý không có quan hệ xác thịt với người khác với cậu thanh niên, đồng thời ròng rã một năm không tách khỏi cậu, đã là chuyện vô cùng không hợp lý rồi.

Nhưng chính chú lại không biết.

Người bạn biết.

Người bạn không dám nhắc nhở. Có gì tốt mà nhắc, dù có động tâm thì đã sao.

Đó cũng không phải là đối tượng tốt để động lòng, đó là một nhóc lừa dối sắp cưới rồi, còn sắp có con nữa.

Người bạn hi vọng cả đời chú cũng không biết, rốt cuộc mình có cảm tình gì với cậu thanh niên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau