CHÚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chú - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Vẻ mặt thanh niên từ cứng ngắc dần dần hoà hoãn lại. Cậu thở dài, ngón tay khẽ sờ lên khoé môi của chú. Chỗ đó hơi sưng, chắc là đau lắm.

Có lẽ cảm giác được thái độ của thanh niên có thay đổi, chú tiếp tục nói: “Cháu hôn tôi đi, hôn một cái là hết đau ngay.” Ngón tay hắn đỡ sau gáy thanh niên, như muốn một lần nữa phá vỡ quy củ không chịu hôn môi của thanh niên.

Thanh niên nhìn người đàn ông này, chậm rãi cam chịu. Ai bảo cậu yêu người ta chứ.

Cậu ôm cổ chú, ngửa đầu, lần nữa hôn lên môi người ấy.

Quần áo ướt sũng trên người cậu bị cởi ra. Nhưng chú lại không làm gì, ngược lại còn mặc quần áo khô giúp cậu.

Không biết hắn kiếm đâu ra một đôi vớ trắng, đeo vào cho cậu.

Thanh niên giẫm giẫm chân lên đũng quần chú, đè đè ép ép. Cậu sung sướng nở nụ cười, ném tất cả những gì không vui hồi nãy ra sau đầu.

Chú cứng rồi. Cậu trêu chọc, lại không muốn người ta thật sự chạm vào mình.

Lúc chú muốn bắt lấy cổ chân mình, cậu rụt chân về, ngón chân đang chui vào vớ khẽ giật, đáng yêu vô cùng.

Cậu nói: “Chú, chú yêu chân sao?”

Nhưng chú lại bảo: “Chú yêu cháu cơ.” Người đàn ông này thực sự rất biết nói những lời âu yếm. Hắn ôm thanh niên vào lòng, xoa tóc xoa má cậu, rồi dụi mặt vào cổ cậu, hít một hơi thật sâu: “Nhóc hư.”
Thanh niên sờ sờ vai chú: “Cháu không phải con nít.” Cậu suy nghĩ một chút, lại nói: “Nhưng cháu thích chú phạt cháu.”

Vòng tay ôm eo cậu khẽ siết chặt, hắn cắn cổ cậu một cái, lại dùng lưỡi chậm rãi liếm láp, ươn ướt.

Thanh niên nói: “Lần sau không được lợi dụng cháu thế nữa, nếu không…” Chú ngẩng mặt lên khỏi cổ cậu, còn cậu đang ngồi trên người chú, cao hơn một chút.

Cậu cúi đầu nhìn chú, nhìn đôi ngươi xanh thẳm hút hồn và cặp mi dài, không nhịn được khẽ đặt lên đó một nụ hôn, khiến chú nhắm mắt lại.

Chú hỏi: “Nếu không thì sao?”

Thanh niên hạ thấp giọng nói “Nếu không thì chú sẽ không được đâu, ông – chú – già.”

Chú cười ha ha, đẩy ngã thanh niên xuống giường, dùng thân thể chứng minh mình cách chữ già còn xa lắm.…..

Lần sau khi đến biệt thự, thanh niên không gặp lại cô gái kia, cũng không gặp bà bảo mẫu đó nữa. Chú thuê một người mới, là một người phụ nữ không nhiều lời, làm việc nhà rất tốt.

Quan hệ tình dục của cậu và chú duy trì không liên tục. Cậu từng yêu cầu với chú, khoảng thời gian cậu và chú làm bạn giường này thì có thể chỉ có mình cậu được không.

Đó là một lần sau khi ân ái, chú nửa tựa vào đầu giường, trong miệng đang ngậm một điếu thuốc. Hắn phả một hơi khói trên gương mặt bất an thấp thỏm của thanh niên, một lúc lâu sau mới nói được.

Tuy thanh niên không biết rốt cuộc chú có nghe theo hay không, nhưng sau đó mỗi lần cậu đến biệt thự, chú đều làm vô cùng tàn nhẫn.

Lúc thanh niên rời khỏi biệt thự, tư thế đi quả thực khó khăn vô cùng, không cách nào quay về trường.

Mỗi lần đều vô cùng phiền phức, nhưng thanh niên chưa từng đề cập đến việc muốn ở lại biệt thự.

Chú cũng không.

Họ làm chuyện thân mật nhất, còn bình thường tán tỉnh nhau như tình nhân.

Có điều tất thảy đều chỉ cận kề ở mức tình nhân, không phải người yêu, không ai dám vượt qua ranh giới.

Chương 17

Hôm nay là sinh nhật của thanh niên, nhưng mấy người trong ký túc xá lại không làm gì. Bởi vì thanh niên đã sớm nói với họ rằng vào ngày sinh nhật của mình, cậu phải ra ngoài.

Mấy người trong phòng ngủ đều biết thanh niên đang yêu, bạn gái ở ngoài trường. Thanh niên đã cho họ xem ảnh, là một cô gái tóc ngắn.

Trông khá bình thường, khí chất cao lãnh, có lẽ là kiểu thanh niên yêu thích.

Thanh niên quen “bạn gái” của mình trên lớp học nướng bánh. Từ lần gặp mặt đầu tiên, hai người có cảm giác đã come out với nhau rồi.

Cuộc gặp gỡ thế này rất kỳ lạ, cũng có duyên số, có lẽ là đồng loại thì thu hút lẫn nhau. Thanh niên thích ở một chỗ với “bạn gái”. Cô không nói nhiều, nhưng lần nào nói cũng nói trúng tim đen.

Bạn gái cũng biết, thanh niên có một tình nhân nam lớn tuổi hơn mình rất nhiều.

Tình sử của tình nhân nam này phong phú, có tiền đẹp trai, chưa bao giờ chịu xác định quan hệ một cách dễ dàng, là một đối tượng vô cùng khó theo đuổi.

Bản thân bạn gái cũng là loại người như vậy, chỉ lên giường chứ không yêu đương. Cô cảm thấy hành động đem trái tim mình cho bạn giường của thanh niên rất ngu ngốc, cô không cách nào cảm động được.

Nhìn thấy thanh niên vô cùng dụng tâm làm bánh ga tô, cô không nhịn được nói: “Lỡ may cậu đến chỗ người ta, mà hắn lại không muốn ở với cậu thì sao?”

Thanh niên cười lắc đầu: “Làm gì có chuyện đó, nếu chú ấy có bực mình thì vẫn nể mặt thôi.” Huống chi, cậu không cảm thấy chú sẽ bực dọc với mình.

Nhìn cái vẻ hãm sâu này của thanh niên, bạn gái thở dài lắc đầu một cái.

…..

Bắt đầu từ sáng đến giờ, một ngày của chú trôi qua không tính là suôn sẻ.Đầu tiên là nhận được điện thoại bức hôn của ông cụ, yêu cầu hắn phải lập tức kết hôn với vị tiểu thư ở nhà kia.

Năm 14 tuổi chú mắc bệnh nặng, thầy bói tính ngày sinh tháng đẻ của hắn, rồi bảo tìm một cô gái cùng mệnh cách với hắn, nuôi dưỡng trong nhà thì chú mới có thể bình an vô sự.

Ông cụ tin những chuyện này, huống chi ông còn là một người làm ăn giàu có.

Tiểu thư kia được ôm về nhà, trở thành con dâu nuôi từ bé.

Chú bực mình và chán nản vô cùng. Sau khi chữa khỏi bệnh, hắn trực tiếp sang nước ngoài học cấp ba, đồng thời cũng quen biết mẹ của thanh niên, là một hoạ sĩ người châu Á lớn hơn hắn 5 tuổi.

Từ nhỏ chú đã trổ mã rất tốt, yêu đương nhiều lần, lại say đắm vị hoạ sĩ ấy đến thần hồn điên đảo. Đáng tiếc người ta đã mang thai, phụng tử thành hôn, hắn hoàn toàn không có cơ hội nữa.

Tiếp đó là một đơn hàng lớn hợp tác với công ty lớn xảy ra thiếu sót rất lớn.
Trong cuộc họp chú nổi giận, trực tiếp đuổi hai người. Cuối cùng hắn bận rộn ở công ty đến hai giờ đêm rồi mới lái xe về nhà.

Vừa về đến nhà, hắn đã cảm thấy trong phòng có người.

Chú vô cùng mệt, chỉ muốn nằm xuống ngủ.

Nào ngờ thanh niên đang co quắp trên sô pha chờ hắn, cậu đắp một tấm thảm len, ngủ say.

Vẻ mặt của chú hơi thả lỏng, thậm chí không nhịn được nở nụ cười. Hắn vừa định khom lưng ôm người về phòng ngủ, lại thấy bánh ga tô trên bàn.

Hắn chưa bao giờ tổ chức sinh nhật, cũng không cho người khác chúc mừng sinh nhật của mình.

Thanh niên nghe thấy giọng của hắn, mơ màng mở mắt ra rồi duỗi hai tay, muốn ôm cổ chú và hôn một cái.

Nhưng chú lại né cái hôn của cậu, tầm mắt vẫn rơi vào cái bánh ga tô kia.

Thanh niên dụi dụi mắt: “Sao chú về muộn thế, thức ăn nguội hết rồi.”

Chú nhìn về phía bàn ăn, quả nhiên là đầy ắp thức ăn.

Hôm nay là sinh nhật của hắn, hắn chưa nói với thanh niên.

Thanh niên lại tổ chức.

Chương 18

Thanh niên chưa tỉnh ngủ, vừa tỉnh lại đã gặp gương mặt lạnh nhạt của chú, nhất thời không rõ vì sao.

Cậu kéo tay chú một cái: “Chú, chú mất hứng sao?” Tại sao?

Cậu chỉ muốn trải qua sinh nhật với người ấy mà thôi.

Chú nghe thấy cậu hỏi, hơi dừng bước.

Hắn nhìn về phía cậu thanh niên đang mờ mịt, suy nghĩ một chút rồi vẫn nói: “Tôi không tổ chức sinh nhật, cháu không nên tự chủ trương.”

Thanh niên sững sờ, lúc này mới hiểu rõ vấn đề ở chố nào. Cậu lắc đầu: “Chú… Chú hiểu lầm rồi, cái cháu muốn tổ chức cùng chú là sinh nhật của cháu.”

Nhưng lời này nói ra lại không thể không thấy bi ai.

Đại khái là hai người họ, một người là dương lịch, một là âm lịch, trùng ngày như vậy, chỉ là trùng hợp.

Chú vừa hiểu lầm, vừa không nhớ rõ sinh nhật của cậu, cũng đã quên ngày đầu tiên hai người họ gặp mặt.

Lần này chỉ là hiểu lầm, nhưng càng chứng minh rằng chú không để ý đến cậu, thậm chí còn không cho phép thanh niên tổ chức sinh nhật cho mình.

Đây là một giới hạn sáng rực mà chú đã vạch ra cho cậu.

Cậu chưa từng trải qua khoảnh khắc nào như vậy, rõ ràng như vậy, bi ai như vậy.

Có lẽ là biết mình đã hiểu lầm, chú liền thu lại biểu hiện phiền muộn. Hắn nhìn về chiếc bánh mà thanh niên mang đến, lại nhìn đồng hồ, đã qua 12 giờ từ lâu.

Chú lại ngồi vào sô pha, cười cười: “Là chú hiểu lầm, chú sai rồi. Ăn bánh ngọt hả, để chú thắp nến cho cháu.”Thái độ của chú cứ như chưa có gì xảy ra, vẫn mềm mỏng nhìn thanh niên, giọng điệu dịu dàng mà ngọt ngào, như muốn bồi thường vậy, hỏi thanh niên muốn gì.

Chú đưa tay ra muốn kéo thanh niên vào ngực mình, nhưng thanh niên lại lắc đầu một cái, nhìn hộp bánh ga tô.

Trời nóng, chiếc bánh đã sớm chảy rồi. Không thể ăn, cũng không thể đẹp được như lúc mới làm.

Cũng giống như trái tim thanh niên, mà đồ vật cậu muốn, có lẽ chú sẽ không cho.

Cậu quá ngốc. Khi bắt đầu làm bạn giường với chú là do cậu bị mê hoặc, cũng không muốn bị thương.

Càng giống đầu cơ trục lợi hơn. Cậu luôn nghĩ, chú đồng ý lên giường với mình, đồng ý làm với mình thì sớm muộn cũng có một ngày, hai người có thể biến bạn giường thành người yêu.

Dù kết quả cuối cùng có không được, cậu cũng có thể cười cười giả vờ thoải mái mà kết thúc quan hệ này.

Để mình không quá chật vật.Nhưng hiện giờ những ý nghĩ này đều biến thành những lưỡi đao lăng trì cậu, tất cả đều đáng đời cậu.

Thấy thanh niên không phối hợp, chú cũng mệt mỏi. Kiên nhẫn của hắn không duy trì được lâu, chỉ có thể lần nữa ôm thanh niên, muốn nói lời hay để dỗ dành cậu thanh niên trẻ đang tủi thân này.

Ngờ đâu thanh niên lại đẩy hắn ra, còn chưa kịp xỏ giày đã chạy và nhà tắm, nôn một trận.

Từng tiếng nôn đều tan nát cõi lòng, nôn đến ứa nước mắt.

Thanh niên đỡ ngực, khó chịu đến mức mặt trắng bệch. Trong lòng vừa buồn vừa đau, lại có cả lửa giận.

Lúc chú lại gần vỗ lưng cậu, hỏi cậu có đi bệnh viện hay không, cậu đẩy người ra.

Lưng chú đụng vào cửa đau nhói, sắc mặt cũng thay đổi. Sau đó hắn nghe thanh niên nói, chia tay đi.

Chú nổi giận. Không phải chỉ hiểu lầm thôi sao, còn chưa xong nữa. Sắc mặt hắn tái nhợt, cố nín nhịn: “Không phải cháu uống rượu nên mới nói vậy đấy chứ.”

Thanh niên mở vòi sen, súc miệng rửa mặt để mình tỉnh táo hơn một chút: “Cháu không uống rượu, chỉ đột nhiên hơi chán mà thôi.”

Cậu ngẩng lên, nhìn chú qua tấm gương. Người đó đang cắn răng, hiển nhiên bị cậu chọc giận không nhẹ.

Thanh niên tiếp tục nói: “Cháu không muốn làm với chú nữa, chia tay đi.”

Ánh mắt của chú rất ngột ngạt, cũng nhìn chằm chằm thanh niên qua gương một lúc, sau đó đột nhiên cười trào phúng: “Cháu có nhầm không, có ở cùng nhau mới gọi là chia tay.”

Chương 19

Chú nói xong những lời ác độc, chỉ thấy thanh niên run rẩy, sắc mặt trắng như giấy. Một giây sau, ánh mắt thanh niên ảm đạm, tắt ngúm.

Hai chân cậu mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống đất.

Chú vội vàng đỡ lấy. Thanh niên ngất không được vài phút, ngay lúc chú chuẩn bị gọi cho 120 thì cậu đã tỉnh.

Cậu đột nhiên ngất xỉu, sau khi tỉnh lại, bụng dưới đau âm ỉ.

Chú ôm chặt cậu, sự khẩn trương này lại khiến hắn khó chịu đến thế.

Thanh niên nhỏ giọng nói: “Chú, cháu không sao. Có lẽ do đêm qua thức đêm nên hôm nay không chịu được.”

Chú cũng xin lỗi cậu, hôn lên thái dương cậu: “Là chú sai rồi. Lần sau sinh nhật cháu, nhất định chú sẽ ở bên cháu, được không?”

Thanh niên gật đầu. Thấy cậu ngoan ngoãn lại, tâm tình của chú cũng tốt hơn. Lúc nãy thanh niên đột ngột té xỉu, thực sự đáng sợ.

Lúc chú đi tắm, thanh niên nằm trong phòng ngủ của chú.

Đến cái giường trong phòng ngủ chính này, cậu cũng chịch gần ba tháng với chú, mới có thể ngủ lại.

Lúc bắt đầu họ làm trong khách sạn. Sau khi làm xong ai tắm rửa phần người nấy, sau đó chú sẽ về nhà ngủ.

Sau đó thanh niên đùa giỡn một chút, biết chú không muốn ngủ chung giường với người khác nên sau khi làm xong bèn làm nũng dính người.

Cuối cùng cũng có thể coi như chung giường, sáng sớm tỉnh lại có thể nhìn thấy gương mặt say ngủ của chú.Chú rất đa tình, cũng vô tình.

Hắn sẽ cho phép thanh niên từng bước thử tìm ranh giới, ngay lúc thanh niên coi mình đã thành công, lại khiến cậu va vào một bức tường vô hình, vỡ đầu chảy máu.

Không lâu sau, chú mặc áo ngủ tiến vào chăn.

Tay người ấy khoác lên eo thanh niên, còn hôn bên tai cậu một cái, nói ngủ ngon.

Thanh niên nhắm hai mắt, không mở ra. Nhưng ngón tay lại nắm chặt chăn không cách nào buông lỏng.

Ngày hôm sau, chú hoãn công việc bận rộn, cố ý dành ra một ngày trống để dẫn thanh niên đến suối nước nóng, đưa cậu leo núi cưỡi ngựa.

Bụng dưới cậu đau, nhưng không muốn huỷ đi hứng thú của chú. Chuyến này đi xong, trong quần lót của cậu có dính chút máu.
Thanh niên nhìn vệt máu này, xoa bụng dưới của mình, sắc mặt trắng bệch.

Đêm đó, chú dẫn cậu đi ngắm pháo hoa, vô cùng rực rỡ xán lạn. Hết thảy đều là bồi thường, chú hôn vành tai cậu, nói, sinh nhật vui vẻ.

Thanh niên cảm động ôm lấy chú, giống như hết thảy đã quay về.

Họ không làm, nguyên nhân vì thân thể của thanh niên.

Cũng may chú cũng quen ôm người ngủ. Hắn bảo thanh niên đừng về trường, ở lại với mình một đêm.

Hắn hoãn công việc lại, sáng ngày mai có lẽ sẽ vô cùng bận rộn, không rảnh để về biệt thự.

Cậu thanh niên đang nằm trong ngực hắn gật đầu nói được, còn cùng hắn trao đổi một nụ hôn quấn quít.

Sáng hôm sau, chú nhắc thanh niên đến bệnh viện kiểm tra thân thể. Còn trẻ mà thức đêm đã té xỉu, như vậy cũng quá bất thường. Thanh niên rụt người vào chăn, không để lộ đầu, chỉ thò tay ra vẫy vẫy, nói hẹn gặp lại chú.

Chú ngồi trên giường, hôn ngón tay cậu: “Chờ điện thoại của chú.”

Thanh niên không đáp lời.

Trên thực tế không những cậu không chờ điện thoại của chú, mà ba ngày sau, khi ông chú vất vả lắm mới quay lại biệt thự, chỉ thấy tủ quần áo trống rỗng, và một chiếc thẻ khoá phòng trên bàn ăn.

Thậm chí một câu nói thanh niên cũng không để lại cho hắn, đã biểu thị ý muốn chia tay

Chương 20

“Vì thế nên cậu phóng khoáng chia tay hắn hả?” Bạn gái lau lớp gel lạnh lạnh* trên bụng thanh niên, lạnh đến mức thanh niên khẽ rùng mình.

*Khi siêu âm, bệnh nhân sẽ được bôi một lớp gel lên vùng cơ thể cần khảo sát để giúp đầu dò tiếp xúc chắc chắn với cơ thể và hạn chế không khí chen vào giữa đầu dò và da bệnh nhân. Chất gel này trong suốt và dễ dàng lau sạch sau khi siêu âm xong.

Bụng dưới của thanh niên hơi nhô lên, lớn hơn rất nhiều so với người bình thường. Cậu nghĩ đến triệu chứng mấy ngày nay của mình, cảm thấy có lẽ mình bị ốm rồi.

Xem pháo hoa với chú xong, hôm sau cậu đến bệnh viện.

Siêu âm cho thấy, bên trong bụng cậu có một thứ đang sống.

Thanh niên vô cùng sợ hãi, lập tức rời khỏi bệnh viện kia.

Trốn ở nhà mấy ngày, cậu suy đi nghĩ lại, vẫn quyết định chia tay chú.

Vốn có ý đồ trên phương diện này, ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.

Nếu để cha mình biết được chuyện mình bị đàn ông làm to bụng, thế nào ông cũng ngất đi.

Đàn ông sinh con đã sớm không phải là chuyện lạ, nhưng mà đăng trên báo thì mới chỉ có vài trường hợp thôi.

Tuy rằng không phải chuyện lạ song cũng đủ hiếm thấy rồi, trong cả nước chỉ mới có mấy ví dụ như vậy.

Thanh niên hoàn toàn không ngờ mình cũng có khả năng mang thai, nếu không thì chắc chắn cậu sẽ không để chú không dùng bao cao su.

Nhưng cái chuyện đàn ông mang thai này, thế nào cũng phải bị cắm vào chịch một trận, còn bắn ở bên trong, lúc trúng thưởng rồi mới biết.
Hiện giờ đã tạo thành mạng người rồi, có hối hận đi chăng nữa cũng làm gì được.

Người thứ nhất mà thanh niên nghĩ đến, tuyệt đối không phải là chú mà là người  bạn gái quen trong lớp học làm bánh.

Trước kia cô từng là bác sĩ trong một bệnh viện lớn, nghe nói còn rất có danh tiếng.

Sau đó không biết đã xảy ra chuyện gì mà rời bỏ quê hương đi đến nơi này, mở một phòng khám bệnh nhỏ.

Thanh niên xin bạn gái giúp đỡ, cô hào phòng tiếp nhận cậu, còn hỏi thanh niên rằng vị tình nhân kia của cậu có biết chuyện không.

Bởi vậy thanh niên bèn khai hết chuyện từ hôm sinh nhật mình đến lúc sau chia tay cho cô biết.

Trên máy đang truyền đến âm thanh ù ù, bạn gái nhìn hình ảnh trên máy, nói với thanh niên: “Là tiếng tim đập của đứa bé.”

Thanh niên ngơ ngác nhìn màn hình, cảm giác mềm mại chưa từng có đột nhiên ùa đến, bắt được trái tim cậu.Kiểm tra xong xuôi, bạn gái thu dọn đồ đạc, sau đó khuyên nhủ: “Chị thấy cậu vẫn nên nói chuyện cẩn thận với hắn rồi chia tay, để tránh hậu hoạ về sau.”

Thanh niên lắc đầu một cái. Cậu thực sự không muốn nói, sau khi biết mình mang thai lại càng không muốn gặp chú.

Cậu sợ mình không nhịn được sẽ nói thẳng thắn hết. Càng sợ mình nhẹ dạ quay về, sợ nhất là sau khi chú biết đến sự tồn tại của đứa bé sẽ bắt cậu phá thai.

Chính thanh niên còn chưa tự quyết định được liệu rốt cuộc có nên lưu lại bất ngờ này không.

Bạn gái nhún vai: “Tuỳ cậu, dù sao chị cũng là người có kinh nghiệm rồi. Cậu có biết tại sao chị lại có dáng vẻ ngày hôm nay không.”

Cũng bởi vì bạn gái từng có một bạn giường lâu dài. Cô không thích người ta, phát hiện cô ta động tâm, bèn nói chia tay.

Không hề nghĩ đến người kia lại truyền ảnh giường chiếu của bạn gái ra ngoài, khiến đồng nghiệp trong bệnh viện của cô đều nhìn thấy.

Bạn gái không còn cách nào, chỉ đành rời bỏ quê hương đi xa.

Bạn gái nói với thanh niên: “Tất nhiên, chị nghĩ với tính cách này của cậu thì sẽ không chụp những loại ảnh kia đâu…” Giọng của cô nhỏ dần, vì cô thấy trong nháy mắt gương mặt của thanh niên hiện lên sự sợ hãi. Nhất thời cô không nói được gì, vỗ trán mình: “Vậy mới nói, sao mọi người đều thích chụp những thứ nguy hiểm này nhỉ.”

Thanh niên nhỏ giọng nói: “Chú không phải là người như vậy.”

Bạn gái cười khẩy: “Trước khi bạn giường của chị làm những chuyện kia, chị cũng cho rằng cô ta không phải là người như vậy, kết quả thì sao.”

Thanh niên không nói gì, bạn gái chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Nhanh nhanh nhân lúc hắn còn chút tình cảm với cậu mà bảo hắn xoá ảnh đi!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau