CHỒNG TÔI MẮC HỘI CHỨNG BÁC HỌC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi mắc hội chứng bác học - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Chúng ta chờ họ đồng ý

Edit: Flanty

Cha mẹ Mộc Tiểu Nhã đều là giáo viên cấp Ba, cha Mộc Nhược Chu là giáo viên chủ nhiệm bộ môn Toán tại Trung học Khánh Nguyên, mẹ Thẩm Thanh Di cũng là giáo viên Tiếng Anh ở đó. Hai vợ chồng, không nói đến sự nghiệp giảng dạy 26 năm, nhưng cũng có không ít học sinh do họ dãy dỗ đã bước chân vào các trường Đại học danh tiếng.

Tuy có cha mẹ là giáo viên nổi tiếng, thành tích học tập từ nhỏ của Mộc Tiểu Nhã lại không phải là tốt, từ tiểu học lên đến trung học, thậm chí cô cũng không thi đỗ Trung học Khánh Nguyên nơi cha mẹ giảng dạy.

Đối với điều này, cha mẹ Mộc Tiểu Nhã cũng không trách móc nặng nề, bọn họ đối với Mộc Tiểu Nhã chỉ có duy nhất yêu cầu là lớn lên khỏe mạnh, hạnh phúc. Ngược lại cô cảm thấy chính mình đã ném hết mặt mũi của cha mẹ đi rồi, vì thế khi vào Trung học đã hăng hái học tập, cuối cùng đỗ vào một trường Đại học không tồi.

Mà Mộc Tiểu Nhã dám giấu cha mẹ cùng Bạch Xuyên kết hôn, thật ra cũng xuất phát từ việc cha mẹ đối với cô quá mức nuông chiều.

Cha mẹ Mộc thấy Bạch Xuyên bỗng nhiên đến, biểu hiện có chút kinh ngạc. Hai người phỏng đoán có thể là do bà Bạch vừa mới mất, Bạch Xuyên vẫn chưa thích ứng được, cho nên con gái mình mới đưa người ta về nhà ăn cơm. Vì thế cũng không hỏi nhiều mà nhiệt tình chiêu đãi Bạch Xuyên.

Chuyện Bạch Xuyên mắc hội chứng bác học Mộc Nhược Chu cũng biết, dù sao bản thân Mộc Nhược Chu cũng là giáo viên toán học, cho nên ngẫu nhiên cũng sẽ nghiên cứu một số vấn đề toán học. Ông biết khả năng tính toán của Bạch Xuyên rất tốt, vì thế lúc ăn cơm chọn ra mấy vấn đề mình không biết, hỏi Bạch Xuyên. Mà Bạch Xuyên đối với số học cũng cảm thấy hứng thú, vì thế cha vợ hỏi gì đáp nấy.

Điều này làm cho Mộc Nhược Chu vô cùng cao hứng, ăn xong cơm tối đã lập tức lôi kéo Bạch Xuyên giúp ông đem công thức toán viết ra.

Cánh tay bị người lạ giữ chặt, cho dù là cha, Bạch Xuyên cũng không cho ông chút mặt mũi nào mà hất ra, đứng ra phía sau Mộc Tiểu Nhã. Việc này khiến Mộc Nhược Chu có hơi xấu hổ.

"Tiểu Xuyên, thật xin lỗi." Mộc Nhược Chu xấu hổ ho khan một tiếng, sau đó nhìn Bạch Xuyên đứng không rời con gái mình, năn nỉ nói, "Tiểu Nhã, con bảo Tiểu Xuyên đem những công thức vừa rồi viết ra cho ba đi."

"Ba, anh ấy sẽ viết, nhưng dù sao cũng phải có giấy bút chứ." Mộc Tiểu Nhã bật cười.

"Đúng đúng đúng, để ba đi lấy." Mộc Nhược Chu gật đầu, vội vàng xoay người chạy tới thư phòng tìm giấy bút.

Thẩm Thanh Di giống như đã quen chồng mình như vậy, lắc đầu cười cười sau đó bắt đầu dọn bàn ăn. Mộc Tiểu Nhã thấy thế, quay đầu nói với Bạch Xuyên còn ngồi đó: "Anh ra sô pha ngồi đi, chốc nữa giúp ba em viết mấy công thức ra, em sẽ giúp mẹ rửa chén."

Bạch Xuyên ngây ngốc gật đầu, sau đó ngoan ngoãn đi ra sô pha ngồi.

Mộc Tiểu Nhã nhấc mâm đi vào phòng bếp hỗ trợ.

Thẩm Thanh Di vừa dọn dẹp bệ bếp vừa nói chuyện phiếm cùng con gái: "Giáo sư Thôi qua đời, cảm xúc của Tiểu Xuyên vẫn còn ổn."

Bà Bạch họ Thôi, trước khi về hưu cũng là giáo viên trường Trung học Khánh Nguyên, thời gian giảng dạy của bà dường như là cùng lúc với lịch sử ra đời của Khánh Nguyên, cho nên Thẩm Thanh Di luôn gọi bà Bạch là giáo sư Thôi.

"Khá tốt, chỉ là có hơi khổ sở." Mộc Tiểu Nhã trả lời.

"Chắc chắn là vậy rồi." Là hàng xóm, quá trình Bạch Xuyên từ một đứa trẻ tự kỷ chậm rãi khôi phục thành như bây giờ, không ai so với bọn họ hiểu rõ hơn những gì bà Bạch phải trả giá, "Đều nói đứa trẻ có bệnh tự kỷ chỉ sống trong thế giới của chính mình, nhưng Tiểu Xuyên có thể cảm thấy đau lòng, có thể thấy được nỗ lực của giáo sư Thôi không phải là vô ích."

"Thật ra Tiểu Xuyên có thể giao tiếp với mọi người mà." Mộc Tiểu Nhã nhân cơ hội nói.

"Đúng vậy, mẹ thấy con và thằng bé nói chuyện rất tốt."

"Con gái mẹ người gặp người thích đó." Mộc Tiểu Nhã cười khoe khoang.

"Người gặp người thích? Xem con không biết xấu hổ kìa, nhanh rửa bát đi, còn đưa Tiểu Xuyên về." Thẩm Thanh Di cười mắng.

"Cũng phải chờ Tiểu Xuyên giúp ba viết xong công thức đã."

Nói xong, hai mẹ con ăn ý cùng nhau nhìn về phía phòng khách, Mộc Nhược Chu đang ân cần ngồi xổm trước mặt Bạch Xuyên, si mê nhìn Bạch Xuyên viết công thức, thỉnh thoảng lại tấm tắc tán thưởng. Nhìn một màn này, hai mẹ con lại cười, sau đó tiếp tục dọn dẹp phòng bếp. Mộc Tiểu Nhã phụ trách rửa bát, Thẩm Thanh Di phụ trách cất đồ.

"Về sau Tiểu Xuyên không ở cùng chúng ta bên này nữa à?" Giáo sư Thôi qua đời, Thẩm Thanh Di cảm thấy người nhà họ Bạch chắc chắn sẽ không để Bạch Xuyên một mình ở đây.

"Con cũng không rõ."

"Khẳng định là không." Thẩm Thanh Di lo lắng nói, "Chỉ là không biết thay đổi hoàn cảnh, Tiểu Xuyên có thể thích ứng được hay không, rốt cuộc thì tình trạng của nó cũng có chút đặc biệt."

"Mẹ, mẹ rất lo lắng cho Bạch Xuyên à?" Mộc Tiểu Nhã nhướng mày.

"Vô nghĩa, nói thế nào thì mẹ cũng nhìn nó lớn lên." Thẩm Thanh Di là một giáo viên rất có trách nhiệm, ở trường học còn đối đãi với học sinh như đối xử với chính bản thân mình, huống chi tình trạng của Bạch Xuyên còn đặc biệt như vậy, lại còn là đứa bé bà nhìn nó lớn lên.

"Con muốn nói chuyện này với mẹ, mẹ đừng tức giận." Cơm cũng ăn xong rồi, bát đũa cũng đã rửa xong, Mộc Tiểu Nhã cảm thấy bây giờ là thời điểm thích hợp nhất.

"Con làm gì mà lo mẹ tức giận?" Thẩm Thanh Di tò mò.

"Mấy hôm trước con đã về nhà lấy sổ hộ khẩu đi."

"Con lấy sổ hộ khẩu làm gì?" Thẩm Thanh Di hỏi, "Không phải hộ chiếu và visa ra nước ngoài đã được làm sớm rồi hay sao?" "Con... cầm đi kết hôn."

"Bang!" Chén sứ màu trắng từ trong tay Thẩm Thanh Di rơi xuống, nháy mắt mảnh sứ rơi đầy đất, cũng kinh động đến hai người đàn ông đang ngồi trong phòng khách, từ tờ giấy công thức ngẩng đầu nhìn lên.

"Cùng Bạch Xuyên." Mộc Tiểu Nhã một hơi nói hết.

"..."

Tin tức bất ngờ làm cho vợ chồng Mộc gia không kịp trở tay, bọn họ ở trong phòng khách, im lặng ngồi trên sô pha giống như đang chờ đợi phán quyết, hai người trầm mặc rất lâu.

Cuối cùng, Mộc Nhược Chu vẫn để con gái mình đưa Bạch Xuyên trở về trước.

"Ba mẹ, con đưa Tiểu Xuyên về đây." Mộc Tiểu Nhã đứng lên chuẩn bị mang Bạch Xuyên rời đi.

"Ba, mẹ, tạm biệt." Ai ngờ, trước lúc rời đi, Bạch Xuyên bỗng nhiên đổi giọng gọi cha mẹ.

"..." Một tiếng cha mẹ này, khiến cho Mộc Nhược Chu cùng Thẩm Thanh Di sắc mặt hai vợ chồng đều thay đổi.

Đối với lời tạm biệt lễ phép này, hai người ai cũng không lên tiếng đáp lại. Bây giờ Bạch Xuyên không chỉ là cậu thiếu thiên đáng thương ở cách vách, mà còn là con rể bọn họ.

Con người chính là như vậy, có một số việc, bạn với tư cách là người ngoài cuộc sẽ có biểu hiện vô cùng khoan dung, đồng tình, thậm chí còn chủ động giúp một tay, nhưng khi bạn trở thành người trong cuộc, tâm lý lại hoàn toàn khác. Cha mẹ Mộc lúc này chính là loại tâm lý khó có thể diễn tả thành lời.

Mộc Tiểu Nhã biết cha mẹ lúc này cần có thời gian để bình tĩnh lại, cho nên cô cũng không kích thích hai người, vội vàng đưa Bạch Xuyên rời đi.

Ra khỏi nhà họ Mộc, Bạch Xuyên dừng bước chân, quay đầu nhìn lại.

"Sao vậy? Anh quên đồ gì à?" Mộc Tiểu Nhã hỏi.

"Vừa rồi... ba mẹ, không có nói tạm biệt với tôi." Bạch Xuyên cực kỳ nghiêm túc nói.

Ách...

Mộc Tiểu Nhã lập tức có chút xấu hổ, không nghĩ tới Bạch Xuyên vẫn là BOY nghiêm túc ngay thẳng.

"Bọn họ quên mất, khi về em sẽ nhắc nhở bọn họ, bảo đảm về sau sẽ không như vậy." Mộc Tiểu Nhã đáp lại theo bản năng.

"Bọn họ không đồng ý?"
"Cái gì?"

"Không đồng ý chúng ta kết hôn." Bạch Xuyên nghiêm túc hỏi.

Mộc Tiểu Nhã ngây ngẩn cả người, cô lại không nghĩ tới, có trở ngại nhận thức như Bạch Xuyên, lại có thể cảm nhận rõ được cảm xúc của cha mẹ mình.

"Anh... sao lại nghĩ như vậy?" Mộc Tiểu Nhã hỏi.

"Từ nhỏ đến lớn, tôi tổng cộng đi qua nhà em 26 lần, mỗi một lần đi qua bọn họ đều sẽ cùng tôi cười nói tạm biệt, bây giờ lại không có." Bạch Xuyên dùng chính logic độc đáo của mình giải thích, "Mà hôm nay cùng với 25 lần trước chỉ khác nhau ở hai chỗ, bà tôi đã mất và tôi đã kết hôn với em. Mà có quan hệ với họ chỉ có việc chúng ta kết hôn."

"Anh... Anh có thể một hơi nói nhiều lời như vậy à." Mộc Tiểu Nhã kinh ngạc cảm thán với năng lực phân tích của Bạch Xuyên, đồng thời cũng ở trong lòng cũng chửi "má nó, rốt cuộc ai nói Bạch Xuyên có chướng ngại nhận thức và tình cảm vậy, khả năng logic này, đã có thể bắt kịp với thám tử rồi".

"Có thể." Mộc Tiểu Nhã giống như đang nhổ nước bọt, Bạch Xuyên không hiểu, nhưng anh vẫn như cũ nghiêm túc trả lời.

"Vậy sao bình thường anh lại không nói chuyện?"

"Không cần."

"Ý anh là khi cần thiết thì sẽ nói nhiều?"

"Ừ." Bạch Xuyên gật đầu nói, "Tôi không thích nói chuyện."

"Không thích thì không nói, đi, em đưa anh về nhà." Mộc Tiểu Nhã bỏ qua vấn đề ban đầu của Bạch Xuyên, đưa người ra tiểu khu, gọi xe, chạy về phía biệt thự Bạch gia.

"Vì sao họ không đồng ý?" Nhưng Bạch Xuyên lại không phải người thường, anh sẽ không bởi vì Mộc Tiểu Nhã cố tình lảng tránh mà bỏ qua vấn đề này. Đến khi xe khởi động, anh lại hỏi.

Vì sao không đồng ý? Bởi vì ở trong mắt cha mẹ cô, anh là một người mắc chứng tự kỷ, không xứng với con gái họ.

"Bọn họ không phải không đồng ý, mà còn đang suy nghĩ, chờ suy nghĩ xong, thì sẽ đồng ý thôi." Mộc Tiểu Nhã nói.

Bạch Xuyên chớp chớp mắt, giống như chấp nhận lời giải thích của Mộc Tiểu Nhã, không tiếp tục hỏi nữa.

Xe nhanh chóng dừng lại trước cửa biệt thự Bạch gia, Mộc Tiểu Nhã bảo tài xế ở trong xe chờ cô một chút, rồi đưa Bạch Xuyên vào cửa.

"Chúng ta đã kết hôn." Đến cửa, Bạch Xuyên lại không đi vào.

"Em biết."

"Vậy khi nào thì sống cùng nhau?" Bạch Xuyên hỏi.

"..." Mộc Tiểu Nhã sửng sốt, "Sống cùng nhau?"

"Đúng, sau khi kết hôn, hai vợ chồng phải sinh hoạt với nhau."

"..." Thật đúng là những gì nên biết thì đều biết, Mộc Tiểu Nhã đỡ trán, "Ba mẹ em còn chưa đồng ý đâu."

"Bọn họ đồng ý thì chúng ta có thể ở cùng một chỗ?" Bạch Xuyên truy hỏi.

Nói thật, Mộc Tiểu Nhã căn bản không nghĩ tới sẽ sống cùng Bạch Xuyên, lúc này chỉ có thể căng da đầu ứng phó, "Ừm... Đúng."

"Vậy tôi chờ họ đồng ý." Nghe được lời khẳng định, lúc này Bạch Xuyên mới vừa lòng.

Có lẽ là buổi tối hôm nay Bạch Xuyên biểu hiện quá mức bình thường, Mộc Tiểu Nhã không nhịn được mà hỏi: "Nếu... ba mẹ em không đồng ý thì sao?"

"Chúng ta đã kết hôn." Bạch Xuyên nhấn mạnh lần nữa, "Bọn họ không đồng ý cũng vô dụng."

"!!!" Mộc Tiểu Nhã cả kinh, quả thực không thể tin được những gì mình vừa nghe.

"Cho nên... chắc là bọn họ sẽ đồng ý."

"..." Bởi vì không đồng ý cũng vô dụng, cho nên sẽ đồng ý đúng không? Hoá ra đây là logic của anh, Mộc Tiểu Nhã có chút dở khóc dở cười.

Chương 7: Thích anh ấy

Edit: Flanty

Sau khi Mộc Tiểu Nhã rời đi, người nhà họ Bạch đồng thời vây quanh anh, dù vậy bọn họ vẫn duy trì khoảng cách đủ để Bạch Xuyên cảm thấy thoải mái, cẩn thận tìm hiểu xem đêm nay ở Mộc gia phát sinh sự tình gì.

"Tiểu Xuyên, ba mẹ Tiểu Nhã nói thế nào?" Bạch Quốc Du ở thời điểm công ty mình được đưa ra thị trường cũng không khẩn trương như vậy.

"Bọn họ có đồng ý hôn sự của con và Tiểu Nhã không?" Lý Dung hỏi cụ thể.

Những gì muốn hỏi đều bị cha mẹ giành mất, Bạch Tranh chỉ có thể nhìn về phía em trai mình chờ đáp án.

Bạch Xuyên bước chân không ngừng, đi qua phòng khách, bước lên cầu thang, đến khi lên đến lầu hai, dường như mới phản ứng lại, quay đầu nói ba chữ: "Không đồng ý." Nói xong, anh tiếp tục đi về phía trước, nhốt mình vào phòng ngủ.

"Không đồng ý?" Ba người nhà họ Bạch đứng ở cầu thang thành một đoàn.

"Aiz, trên thực tế, có thể hiểu được." Bạch Quốc Du lý trí hơn vợ, tuy trong lòng có chút chua xót, nhưng vẫn có thể suy xét được vấn đề khi đứng ở lập trường của cha mẹ Mộc. Nếu ông là cha Mộc Tiểu Nhã, cũng sẽ không hy vọng con mình gả cho một người có tinh thần không bình thường.

"Con đã nói không thể để Tiểu Xuyên một mình đến Mộc gia." Bạch Tranh hối hận.

Bạch Xuyên không thích nói chuyện, lại không có nhận thức như người bình thường, ngay cả khi có người đứng mắng anh, anh cũng không nhất định sẽ phản ứng lại, cũng không biết đêm nay ở Mộc gia có phải chịu ủy khuất không. Bình thường ở công ty, anh đều hận không thể đem Bạch Xuyên vào trong văn phòng, ngay dưới mí mắt mình mà nhìn.

"Bạch Tranh, con cho người chuẩn bị lễ vật, ngày mai ba và mẹ tự mình đến Mộc gia thăm hỏi." Bạch Quốc Du suy nghĩ một lát, vẫn quyết định tự mình đi một chuyến.

"Nếu ba mẹ Mộc gia vẫn không đồng ý thì sao?" Bạch Tranh hỏi.

"Không có cách nào, cũng không thể cưỡng ép người ta mang con gái gả đến nhà chúng ta được." Khả năng này cũng không phải không có.

"Vậy Tiểu Xuyên làm sao bây giờ? Tiểu Xuyên thích Tiểu Nhã như vậy, anh không thấy thằng bé vừa mới trở về đã có bộ dạng mất mát hay sao?" Nghĩ đến khả năng này, Lý Dung không khỏi lo lắng.

"Tiểu Xuyên có mất mát à?" Bạch Quốc Du kinh ngạc, con của ông chẳng lẽ vừa rồi không phải giống như trước kia, đều là mặt than sao?

"Đương nhiên là có, đàn ông các người chính là không chịu để ý, rõ ràng như vậy mà nhìn không ra."

Đồng dạng không thấy là Bạch Tranh, cũng yên lặng dời tầm mắt.

"Tóm lại, mặc kệ Mộc gia nghĩ như thế nào, chúng ta đều phải tới biểu hiện thành ý." Bạch Quốc Du quyết định.

———

Mộc Tiểu Nhã về đến nhà, phòng khách sớm đã không có bóng dáng cha mẹ, Mộc Tiểu Nhã hơi dừng một chút rồi nhấc chân tiến vào thư phòng ở lầu một.

Giơ tay gõ nhẹ hai cái, rồi sau đó đẩy cửa vào.

"Ba mẹ muốn hỏi cái gì thì hỏi đi." Bình tĩnh dừng lại trước bàn của cha, Mộc Tiểu Nhã biết, trong khoảng thời gian mình đưa Bạch Xuyên rời đi, cha mẹ ở nhà cũng đang sắp xếp lại suy nghĩ của bản thân.

"Con cùng Bạch Xuyên kết hôn là thật?" Mãi cho đến bây giờ, Thẩm Thanh Di vẫn không thể tin con gái mình đã kết hôn.

"Là sự thật." Mộc Tiểu Nhã vô cùng nghiêm túc nói, "Ngày bà Bạch qua đời, con và Bạch Xuyên đi lãnh chứng, ngày đó quá vội vàng, hai người lại ở trường học giám thị, cho nên con chưa kịp nói với hai người."

"Ngày giáo sư Thôi qua đời? Vậy mới qua mấy ngày? Lúc chúng ta đến tham gia lễ truy điệu của giáo sư Thôi, cũng không thấy người Bạch gia nói gì." Mộc Nhược Chu nhíu mày.

"Chắc là bọn họ cũng cảm thấy quá bất ngờ."

"Con có ý gì?" Thẩm Thanh Di khó hiểu.
"Mấy ngày nay có quá nhiều việc, chuyện con cùng Bạch Xuyên kết hôn, bọn họ cũng đột nhiên mới biết, hơn nữa lại cùng ngày với ngày bà Bạch qua đời, cho nên đại khái họ cũng cần thời gian để tiếp nhận." Mộc Tiểu Nhã giải thích.

"Bạch gia kia đối với việc các con kết hôn có thái độ thế nào?" Mộc Nhược Chu hỏi, nếu người nhà Bạch Xuyên cũng giống như bọn họ, đột nhiên biết đến chuyện kết hôn này, thì bọn họ sẽ có phản ứng gì?

"Thật ra..." Mộc Tiểu Nhã cười khổ, "Hôm nay lúc ở nghĩa trang, mẹ Bạch Xuyên còn hỏi con, có thật sự muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này không."

"Có ý gì?" Thẩm Thanh Di nhạy cảm hỏi.

"Mẹ Bạch Xuyên nói, mặc dù bọn họ thực sự hy vọng Bạch Xuyên có bạn đời, nhưng cũng không muốn ép buộc."

"..." Nghe xong lời con gái thuật lại, tâm tình cha mẹ Mộc càng thêm nặng nề. Lời này cho thấy điều gì, cho thấy việc gả cho Bạch Xuyên, người nhà họ Bạch cũng không làm ra bất kỳ khuyên bảo hay hướng dẫn nào, hoàn toàn là do con gái mình nguyện ý.

"Tại sao con lại muốn kết hôn với Bạch Xuyên?" Thẩm Thanh Di khó hiểu, "Là bởi vì di nguyện của giáo sư Thôi?"

Nhiều năm làm hàng xóm, quan hệ của Thẩm Thanh Di và bà Bạch vẫn luôn rất tốt, tự nhiên cũng rõ ràng trong lòng bà Bạch suy nghĩ gì. Trước đây, khi cùng bà Bạch nói đến chuyện tương lai của Bạch Xuyên, Thẩm Thanh Di thậm chí còn lạc quan khuyên bảo bà Bạch, nói trên đời này sẽ luôn có một người con gái hiểu được Bạch Xuyên, không để ý đến những khuyết điểm của anh.

Nhưng nhân tính luôn là như vậy, khi là người ngoài cuộc hay người trong cuộc, thái độ sẽ hoàn toàn khác nhau. Bà đánh giá cao, kính nể cô gái sẽ không so đo tình trạng của Bạch Xuyên mà chăm sóc anh cả đời, nhưng bà cũng không hy vọng người đó lại là con gái mình.

Tựa như nữ chính trong bộ phim điện ảnh《A beautiful mind》[1], mọi người đều đánh giá cao và ngưỡng mộ sự khoan dung của nữ chính đối với John Nash, nhưng những đau khổ mà cô ấy gặp phải không phải ai cũng có dũng khí trải qua.

[1] Bộ phim tái hiện cuộc đời phi thường của nhà toán học lỗi lạc bậc nhất thế kỷ 20 – John Nash, cũng như tình yêu đầy bao dung của người bạn đời dành cho ông.

"Con thích Bạch Xuyên." Đây là câu trả lời Mộc Tiểu Nhã dành cho mẹ mình.

Cô biết, đối với cha mẹ mà nói, không có bất cứ lý do gì có thể tốt hơn so với việc cô thích. Vì để cha mẹ càng thêm tin tưởng, Mộc Tiểu Nhã tiếp tục nói, "Thật ra con đã thích Bạch Xuyên từ rất lâu rồi, hai người cũng biết trước kia con thích nhất là đến nhà bà Bạch tìm Bạch Xuyên mà. Cho nên mấy hôm trước, khi Bạch Xuyên bỗng nhiên chạy tới đây cầu hôn con, con đã cao hứng mà đồng ý."

"Bạch Xuyên bỗng nhiên cầu hôn con, con có nghĩ nó là vì bà nội mình hay không." Mộc Nhược Chu nhắc nhở.

"Con có nghĩ đến, cũng đã hỏi qua anh ấy."

"Vậy nó trả lời thế nào?"
"Bạch Xuyên nói, bà Bạch muốn anh ấy tìm một người mình thích để kết hôn, sau đó anh ấy liền tới tìm con." Mộc Tiểu Nhã trả lời.

Cha mẹ Mộc lại lần nữa trầm mặc, Bạch Xuyên là đứa trẻ tự kỷ, mà trẻ tự kỷ có một đặc điểm lớn chính là không sẵn sàng giao tiếp cùng người khác, họ cũng sẽ không nói dối, cũng sẽ không tìm lý do bào chữa cho bản thân, cho nên một khi đã nói ra, nhất định đó là cảm giác chân thật nhất trong lòng. Bạch Xuyên nói anh thích Mộc Tiểu Nhã, vậy nhất định là thật sự thích.

"Tiểu Nhã, con có nghĩ tới, con cùng Bạch Xuyên ở bên nhau sẽ rất vất vả?" Mộc Nhược Chu vẫn là không nhịn được mà nhắc nhở.

"Đúng vậy Tiểu Nhã, Tiểu Xuyên tuy là đứa trẻ tốt, cũng rất thông minh, nhưng dù sao nó cũng mắc bệnh tự kỷ, không thể bày tỏ được tình cảm như người bình thường. Cái mà con gọi là thích, liệu được mấy ngày. Đến lúc đó, đối với cả hai đứa đều sẽ bị tổn thương." Thẩm Thanh Di bổ sung lời nói của chồng.

"Ba mẹ, những điều này con đều đã nghĩ tới, nhưng con muốn thử một lần." Mộc Tiểu Nhã nói, "Con đã suy nghĩ nghiêm túc rồi mới nói với hai người."

Điều cha mẹ lo lắng, Mộc Tiểu Nhã có thể hiểu được, nhưng là người đã trọng sinh một lần, Mộc Tiểu Nhã cảm thấy, kết quả của mình và Bạch Xuyên, cuối cùng cũng giống nhau, bản thân thì phát bệnh qua đời, còn Bạch Xuyên trở thành một người goá vợ. Không, hẳn là tốt hơn một chút, bởi vì đời này Bạch Xuyên có thể tránh khỏi vận mệnh bị hủy dung, trở thành một người đàn ông đẹp trai goá vợ.

"Vậy còn việc du học?" Thẩm Thanh Di lại hỏi.

"Con không đi." Du học, cô đã có kế hoạch không đi ngay từ đầu.

"Không đi? Đến SG học thiết kế, không phải là ước mơ từ trước đến nay của con sao?" Thẩm Thanh Di không thể tin nổi.

"Mẹ, chuyện này về sau con sẽ từ từ giải thích cho mẹ."

Mộc Tiểu Nhã biết mình thay đổi quá mức đột ngột, sẽ khiến cho cha mẹ khó có thể tiếp nhận được. Nhưng cô lại không thể nói ra sự thật, rằng bệnh di truyền của cô sẽ đột phát vào bốn năm sau, mà giờ phút này lại không thể tìm ra được. Điều duy nhất mà cô có thể làm, chính là dành thời gian còn lại để bầu bạn với họ.

"Mẹ, con thật sự muốn gả cho Bạch Xuyên, giống như lúc trước mẹ muốn gả cho ba ba vậy, hai người đồng ý đi." Đạo lý này không sai biệt lắm, Mộc Tiểu Nhã bắt đầu áp dụng chiến lược làm nũng.

"Các người đều đã kết hôn, còn cần chúng ta đồng ý nữa sao?" Thẩm Thanh Di tức giận đẩy con gái ra.

"Chuyện này con làm là không đúng, nhưng lúc ấy không phải là tình huống khẩn cấp sao, hơn nữa sau đó con thật sự đã quên mất, con xin lỗi." Mộc Tiểu Nhã không để ý bị mẹ ghét bỏ, không biết xấu hổ lại dán đến.

Thẩm Thanh Di thở dài nhìn chồng, trong mắt Mộc Nhược Chu cũng tràn đầy bất đắc dĩ, giống như vợ vừa nói, con gái đã cùng Bạch Xuyên kết hôn, dù cho bọn họ phản đối, cũng không thay đổi được sự thật này. Hơn nữa, trải qua hơn 20 năm làm giảng viên, bọn họ rất rõ ràng, có một số việc, bọn nhỏ không tự mình trải qua, dù cho họ có nói gì đi chăng nữa, bọn chúng vẫn sẽ không nghe.

Nhưng làm cha mẹ, con gái mình kết hôn, lại dưới tình huống mình không biết đến, rốt cuộc trong lòng vẫn hụt hẫng: "Chuyện này, ta và mẹ con còn muốn xem xét lại một chút."

"Vậy hai người còn muốn cân nhắc trong bao lâu nữa?" Mộc Tiểu Nhã hỏi.

"Suy xét tốt, tự nhiên sẽ nói cho con." Nói xong, Mộc Nhược Chu lạnh nhạt đứng dậy rời đi.

Thẩm Thanh Di thấy chồng mình rời đi, để lại cho con gái một biểu tình "con tự cầu phúc đi", sau đó cũng đi luôn.

Nhìn thư phòng trống trơn, Mộc Tiểu Nhã yên lặng gãi trán, bỗng nhiên "phụt" một tiếng bật cười. Cha mẹ cô, cả đời làm giáo viên, trước nay thông tình đạt lý, đều không ép buộc con gái phải làm gì hoặc không được làm gì. Trong lòng họ chỉ có cô nguyện ý hay không mà thôi.

Bọn họ suy nghĩ cả đêm, hỏi cô nhiều vấn đề như vậy, nhưng toàn bộ quá trình lại không hề yêu cầu cô phải rời khỏi Bạch Xuyên, mà chỉ là lần lượt phân tích lợi và hại trong đó, hỏi cô đã thật sự suy nghĩ kỹ hay chưa.

Thật ra cẩn thận suy nghĩ một chút, 26 năm ở đời trước, ngoài việc sống có hơi ngắn, không nói chuyện yêu đương, không ở bên chăm sóc cha mẹ nhiều hơn, Mộc Tiểu Nhã cảm thấy cả đời kia, cô thực sự hạnh phúc.

Một trận gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi tới, thổi giấy Tuyên Thành trên bàn bay lên, Mộc Tiểu Nhã dùng cái chặn giấy đem mấy tờ giấy bảo bối của cha mình để lại một chỗ, rồi đi đến bên cửa sổ đóng lại. Đối diện với cửa sổ ở thư phòng là sân nhà bà Bạch, hiện giờ bà Bạch không còn nữa, trong nhà tối đen như mực không có một ngọn đèn dầu, trông hết sức trống vắng, cũng làm tâm trạng Mộc Tiểu Nhã bỗng dâng lên khó chịu.

Nếu bốn năm sau mình rời đi, lúc cha mẹ nhìn phòng ngủ của mình, liệu có giống tâm trạng mình hiện giờ khi nhìn sân nhà bà Bạch không?

Hoặc là, họ sẽ càng khổ sở hơn.

Chương 8: Cho em ảnh chụp của anh

Edit: Flanty

Sáng sớm, Mộc Tiểu Nhã thay quần áo rồi chạy vội đến trường học. Hôm nay là ngày trường thống nhất cấp bằng tốt nghiệp cho sinh viên, cô đã bỏ lỡ buổi chụp ảnh tốt nghiệp, nếu đến bằng tốt nghiệp mà cũng không đến lấy đúng hạn, có lẽ Phương Hủy sẽ trực tiếp giết đến tận nhà cô mất.

Xuống xe tại trạm xe buýt công cộng, đi chưa được mấy bước, Mộc Tiểu Nhã đã thấy Phương Huỷ đang đứng chờ trước cổng trường. Lúc này, Phương Hủy không có sự giỏi giang, khôn khéo của một vài năm sau, mà vẫn là cái dạng con gái trên đầu có từ ba loại màu tóc trở lên.

"Phương Hủy."

Mộc Tiểu Nhã cao hứng vẫy tay với Phương Hủy, Phương Hủy quay đầu lại, nhìn hướng cô chạy tới, biểu hiện có chút lạnh nhạt. Miệng cô ấy còn đang ngậm ống hút trà sữa, căn bản không tính cho Mộc Tiểu Nhã chút phản ứng nào. Nhưng Mộc Tiểu Nhã không quan tâm đến điều này, một phát phi lên, giống như bạch tuộc cuốn lấy Phương Hủy.

"Quần áo của tớ! Mộc Tiểu Nhã, cậu muốn chết phải không." Hành động bất ngờ khiến trà sữa trong tay Phương Hủy tràn ra, làm cho bộ quần áo mới của cô ấy nhiễm một mảng trà màu nâu.

"Tớ đã lâu chưa gặp cậu, tớ nhớ cậu quá đi mất." Mộc Tiểu Nhã căn bản không nghe thấy Phương Hủy oán giận, vẫn như cũ đắm chìm trong niềm vui được nhìn thấy bạn tốt.

"Cậu thiếu tớ bộ này, tớ nói cho cậu biết, nếu hôm nay cậu không đưa giấy kết hôn ra đây, tớ khẳng định sẽ không để cho cậu đi." Phương Hủy không chút khách khí đem người đẩy ra.

"Giấy kết hôn thì không mang, nhưng có ảnh chụp, cậu muốn xem không?" Mộc Tiểu Nhã hỏi.

"..." Phương Hủy sửng sốt, cũng bất chấp trà sữa dính đầy người mình, kéo Mộc Tiểu Nhã lại truy hỏi, "Cậu thật sự kết hôn?"

"Đúng." Mộc Tiểu Nhã thoải mái thừa nhận.

"Không phải... Aiz, cậu kết hôn với ai, yêu đương lúc nào, sao tớ không biết?" Phương Hủy vẫn luôn cho rằng ngày đó Mộc Tiểu Nhã nói mình kết hôn, chỉ là thuận miệng lấy cớ.

"Nói ra thì rất dài, cậu có nhớ trước kia tớ hay đề cập đến anh hàng xóm nhà tớ không?"

"Nhớ rõ, cậu nói cách vách nhà cậu có một đại soái ca, nhưng đáng tiếc là mắc bệnh tự kỷ."

"Chính là anh ấy."

"Mộc Tiểu Nhã, cậu điên rồi!" Bọn họ học nghệ thuật đều có chút nhan khống[1] không sai, nhưng cũng không đến mức vì mặt mũi mà tìm một người mắc bệnh tự kỷ.

[1] Nhan khống: chỉ những người dễ xiêu lòng vì nhan sắc.

"Cậu đừng kích động, từ từ rồi tớ sẽ nói." Hai người cùng đi vào trường, Mộc Tiểu Nhã vừa đi vừa nói một chút sự tình cho Phương Hủy nghe.

Nghe xong, biểu tình của Phương Hủy càng phức tạp, cô ấy lấy một loại ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn Mộc Tiểu Nhã, hỏi: "Vậy rốt cuộc là cậu theo di nguyện của bà lão ấy mới kết hôn, hay là thật sự muốn gả cho Bạch Xuyên."

"Đều có." Mộc Tiểu Nhã thành thật trả lời.

"Cái gì gọi là đều có... tớ đổi cách hỏi khác." Phương Hủy cảm thấy vấn đề mình hỏi chưa đúng, vì thế lại một lần nữa nói, "Nếu lúc ấy bà Bạch Xuyên không qua đời, cậu có đồng ý gả cho Bạch Xuyên không?"

"Có." Suy nghĩ một lát, Mộc Tiểu Nhã vẫn đưa ra đáp án khẳng định như cũ. Bà Bạch qua đời chỉ là vừa đúng ở thời điểm kia mà thôi, mà mong muốn ban đầu của cô là gả cho Bạch Xuyên, vì muốn cho Bạch Xuyên tránh khỏi tương lai bi kịch của mình. Đương nhiên, nếu bà Bạch không ra đi, Bạch Xuyên cũng sẽ không cầu hôn, nhưng đương nhiên đây không phải là trọng điểm câu hỏi của Phương Hủy.

"Vậy... cậu thích anh ta?" Phương Hủy hỏi.

Thích? Mình thích Bạch Xuyên không? Mộc Tiểu Nhã tự hỏi, hẳn là thích, nhưng loại thích không có tình yêu. Nếu có, đời trước mình cũng sẽ không cự tuyệt Bạch Xuyên. Chỉ là trở lại một đời, Mộc Tiểu Nhã cảm thấy tình yêu đã không còn quan trọng, mà hôn nhân cũng trở nên đơn thuần.

"Thích." Mộc Tiểu Nhã không dám đem suy nghĩ trong lòng nói cho Phương Hủy, bằng không, với tính cách của Phương Hủy thì đừng mong cô ấy dừng lại.

"Phương Hủy, Mộc Tiểu Nhã..." Phương Hủy còn muốn nói gì đó, bỗng nhiên có người ở phía trước gọi tên bọn họ. Hai người theo tiếng gọi nhìn lại, liền thấy phía trước bậc thang khu dạy học, ba đến năm bạn học đang vẫy tay gọi họ. Hai người lập tức không nói chuyện nữa, bước nhanh qua đó.

"Mộc Tiểu Nhã, tại sao ngày đó chụp ảnh tốt nghiệp cậu không tới?" Chụp ảnh tốt nghiệp đại học, chỉ thiếu duy nhất Mộc Tiểu Nhã.

"Phương Hủy nói cậu kết hôn, là thật à?"

"Khẳng định không phải thật, không phải tháng sau Mộc Tiểu Nhã sẽ đi du học sao?"

Mộc Tiểu Nhã kiên nhẫn chờ bọn họ nói xong, mới cười ha hả: "Phương Hủy không lừa các cậu, tớ thật sự đã kết hôn."

"Thật hay giả, cùng ai?"

"Có ảnh chụp không? Cho chúng tớ xem một chút."

Có một người đề nghị, mọi người lập tức ngay cả bằng tốt nghiệp cũng không đi lấy, đứng ở cửa khu dạy học chờ Mộc Tiểu Nhã cho xem ảnh chụp chồng mình.

"Trong điện thoại tớ không có." Mộc Tiểu Nhã khó xử, trước đây cô cũng không có ý gì với Bạch Xuyên, nên nào có ảnh chụp lén anh ở trong điện thoại. Trong điện thoại chỉ có ảnh chụp tờ giấy kết hôn, cũng không thể trực tiếp mang ảnh giấy kết hôn ra cho các bạn học xem được.

"Lừa ai vậy, cậu mà không có ảnh chụp chồng mình?" "Không có thì bảo chồng cậu gửi một tấm ảnh tự sướng qua đây."

"Đúng đúng, tớ muốn nhìn xem là ai có mị lực lớn như vậy, có thể đem Mộc đại mỹ nữ của chúng ta lấy đi ngay khi vừa tốt nghiệp."

Mộc Tiểu Nhã nhìn Phương Hủy cầu cứu, nhưng Phương Hủy lại cũng là vẻ mặt xem kịch vui. Nói thật, cô ấy đã nghe Mộc Tiểu Nhã nói rằng Bạch Xuyên lớn lên rất đẹp trai, nhưng rốt cuộc là trông thế nào, cô ấy cũng chưa thấy qua, lúc này không khỏi có chút tò mò.

"Việc này... để tớ thử một chút." Điện thoại Mộc Tiểu Nhã có số của Bạch Xuyên, nhưng cô cũng chưa từng dùng đến. Trong ấn tượng của cô, Bạch Xuyên thường đắm chìm trong thế giới của mình, có đôi khi đứng trước mặt gọi anh cũng không nhất định có phản ứng, càng đừng nói là dùng di động để liên hệ. Thậm chí Mộc Tiểu Nhã còn hoài nghi, mình lúc này gửi đi một tin WeChat, Bạch Xuyên có khả năng chú ý đến không.

Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng Mộc Tiểu Nhã vẫn lấy WeChat của Bạch Xuyên, gửi một tin nhắn qua.

"Anh ấy bình thường rất bận, vì vậy chưa chắc đã nhìn thấy." Mộc Tiểu Nhã nói trước.

"Không nhìn thấy thì gọi điện thoại." Các bạn học không nhìn thấy ảnh chụp thì không bỏ qua.

Mộc Tiểu Nhã ngay lập tức im lặng.

———

Tại biệt thự Bạch gia, Bạch Xuyên đang an tĩnh ngồi trên ban công đọc sách, động tác đọc sách của anh cực nhanh, cơ hồ chỉ hai ba giây đã lật qua trang sau.

Bên tay phải Bạch Xuyên có một cái bàn tròn nhỏ, phía trên bày bữa sáng được sắp xếp gọn gàng, nhưng bát cháo trắng đã sớm không còn nhiệt độ, hiển nhiên đã được để đây từ rất lâu rồi.

Lúc này, quản gia nhà họ Bạch – chú Lý lặng lẽ đi đến, ông ấy liếc mắt một cái thì thấy bữa sáng còn nguyên trên bàn, trong lòng tràn ngập bất đắc dĩ, Nhị thiếu lại quên ăn sáng.

Không chỉ bữa sáng, mà một ngày ba bữa, Nhị thiếu đều sẽ quên ăn. Không, nói quên ăn cũng không đúng, Nhị thiếu không phải quên ăn, mà là khi nào anh cảm thấy đói mới ăn. Nhưng cảm giác của Nhị thiếu và người thường không giống nhau, anh thường chỉ một bữa trong ngày, hoặc có đôi khi không ăn. Đối với điều này, tất cả mọi người Bạch gia đều lo lắng, nhưng lại không biện pháp nào. Bởi vì vào thời điểm Nhị thiếu đang đắm chìm trong thế giới của chính mình, dù cho họ có nói gì, anh cũng không hề phản ứng.

Mà việc duy nhất ông có thể làm, chính là luôn chuẩn bị đồ ăn trong tầm tay Nhị thiếu, để lúc Nhị thiếu đói bụng, sẽ luôn có thứ ăn được ở xung quanh.

Chú Lý đến mang bữa sáng về phòng bếp, cẩn thận nhấc cái đĩa đã sớm lạnh lên, sau đó một khắc cũng không dám ở lâu, xoay người đi ra ngoài. Lúc đến cửa phòng ngủ, chú Lý bỗng nhiên nghe được một tiếng động lạ, ông theo bản năng nhìn qua, phát hiện là điện thoại di động của Nhị thiếu đặt trên tủ đầu giường đang vang lên.

Chú Lý không để trong lòng, cũng không đi nhắc nhở. Thành thật mà nói, di động của Nhị thiếu từ trước đến nay chỉ là công cụ liên hệ một chiều mà thôi, chỉ khi anh muốn tìm ai đó thì mới dùng đến, về cơ bản không nhận điện thoại của ai bao giờ. Vậy nên khi ông chủ muốn tìm Nhị thiếu, đều là gọi máy bàn trong nhà, sau đó ông sẽ đi nhận.

"Kẽo kẹt ~"

Chú Lý còn đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, liền nghe thấy âm thanh ghế dựa cọ qua sàn nhà, sau đó vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng có quy luật. Chú Lý hoài nghi xoay người lại, phát hiện Nhị thiếu thế nhưng buông sách trong tay xuống, từ ban công đi đến bên mép giường, hơn nữa còn trực tiếp cầm lấy di động.

Nhị thiếu nghe thấy âm thanh có tin nhắn nên mới qua đây?

Không, không có khả năng, Nhị thiếu chưa từng có phản ứng nhanh như vậy, nhất định là trùng hợp, hẳn là Nhị thiếu vừa lúc có việc muốn tìm người khác. Đúng, nhất định là như thế.
Chú Lý nghĩ vậy, trong lòng mới thoải mái một chút, bưng mâm tiếp tục đi ra ngoài phòng ngủ.

Lúc này Bạch Xuyên đã cầm lấy di động, thấy tin nhắn Mộc Tiểu Nhã gửi đến: "Có thể gửi cho em một bức ảnh của anh được không?"

Ảnh chụp? Bạch Xuyên mím môi, nhìn xung quanh, khi anh còn đang nghĩ xem nơi nào có ảnh chụp của mình, tầm mắt liền thấy chú Lý đang muốn rời đi.

Anh không biết chú Lý vào khi nào, hơn nữa cũng không quan tâm, anh chỉ biết hiện tại cần sự trợ giúp của chú Lý, vì thế mở miệng gọi người.

"Chú Lý." Bạch Xuyên gọi.

"Nhị... Nhị thiếu?!" Chú Lý kích động thiếu chút nữa làm rơi cái mâm trên tay. Ông không nghe lầm chứ, ông năm nay mới 52 tuổi, hẳn là không già đến mức gặp ảo giác, vừa rồi là Nhị thiếu gọi ông? Đúng không, đúng không?

Còn có... Nhị thiếu còn biết tên của ông.

"Tôi muốn chụp ảnh." Bạch Xuyên đưa điện thoại của mình cho chú Lý.

Chụp ảnh? Nhị thiếu muốn chụp ảnh? Nhị thiếu muốn ông chụp ảnh cho?!

Chú Lý nhanh chóng phản ứng lại, thức ăn trong tay tùy ý để một góc trên mặt đất, lo lắng chạy qua tiếp nhận điện thoại trong tay Bạch Xuyên: "Nhị thiếu, cậu muốn chụp như thế nào?"

Đây chính là lần đầu tiên Nhị thiếu tìm ông làm việc, ông nhất định phải làm thật hoàn hảo.

"Chụp cho tôi một bức ảnh." Bạch Xuyên lặp lại.

Mình thật là ngu ngốc, cái gì gọi là "chụp ảnh như thế nào"? Nhị thiếu làm sao biết được kỹ năng chụp ảnh cùng POSE, ông có thể tự mình chụp ảnh cho Nhị thiếu đã là một bước nhảy vọt rồi. Chốc nữa, ông nhất định phải đem tin tức tốt này nói cho ông chủ, bà chủ, còn có đại thiếu gia nữa.

"Thiếu gia, ánh sáng trong phòng không tốt, chúng ta ra ban công chụp đi." Chú Lý đề nghị.

"Được." Bạch Xuyên nghe lời một lần nữa trở về ban công, sau đó tùy ý đứng.

Chú Lý vốn đang muốn chụp hình tốt một chút, cố gắng phô bày hết vẻ đẹp tuấn mỹ của Nhị thiếu ra mới được. Nhưng khi nhìn thấy Nhị thiếu chỉ tùy ý đứng ở ban công kia, chú Lý lập tức cảm khái đến lệ tuôn ra. Nhị thiếu nhà ông chỉ cần đứng đó cũng đã là một phong cảnh, nào còn cần kỹ thuật chó má của mình.

Chú Lý chụp thật nhiều ảnh vẫn chưa đã thèm, nhưng vẫn phải đưa điện thoại cho Nhị thiếu, sau đó mới lưu luyến mang bữa sáng đã lạnh ngắt rời đi.

Có ảnh chụp, Bạch Xuyên lập tức click mở WeChat của Mộc Tiểu Nhã, đem ảnh chụp của mình gửi qua, sau đó cũng không đọc sách, cứ như vậy gắt gao nhìn chằm chằm di động chờ hồi đáp.

———

Bên này, Mộc Tiểu Nhã đã chuẩn bị tốt rằng Bạch Xuyên sẽ không trả lời cô, nhưng không đợi quá hai phút, Bạch Xuyên đã đáp lại.

"Mau, ảnh chụp, nhanh mở lên." Không đợi Mộc Tiểu Nhã thấy rõ ràng, đã có bạn học tò mò click mở bức ảnh kia, lập tức bộ dáng Bạch Xuyên bị phóng đại hoàn toàn trước mắt mọi người.

"Tớ xem ~"

"Oa ~"

"Mộc Tiểu Nhã, số cậu thật tốt quá đi."

Ngay lập tức, tiếng kinh ngạc cảm thán, tiếng hút khí không dứt bên tai, như thể chỉ cần một bức ảnh chụp như vậy, đã có thể giải thích tại sao Mộc Tiểu Nhã bỗng nhiên kết hôn.

Ngay cả trong mắt Phương Hủy cũng loé lên kinh ngạc, nếu không phải Mộc Tiểu Nhã đã sớm nói qua với cô, cô thật sự cũng không thể đem người con trai tuấn mỹ trong bức ảnh chụp liên hệ với một người bị tự kỷ được. Nói một câu có chút bốc đồng, vì gương mặt này, kết hôn cũng đáng.

Mộc Tiểu Nhã vẫn luôn biết Bạch Xuyên lớn lên đẹp trai, nhưng lại cũng là lần đầu tiên phát hiện, anh thế nhưng còn ăn ảnh như vậy? Trên ảnh chụp, Bạch Xuyên mặc một bộ đồ cotton giản dị, dường như vừa mới ngủ dậy, tóc tai có chút hỗn độn. Anh đứng ngược sáng, đôi mắt chuyên chú nhìn phía trước, phảng phất như muốn xuyên thấu qua màn hình đối diện với cô.

Sau khi đã thoả mãn lòng hiếu kỳ của mọi người, Mộc Tiểu Nhã mới thật vất vả lấy điện thoại mình về. Cô nhìn lướt qua ảnh chụp chàng trai đang trầm mặc, khóe mắt liền nhìn thấy bữa sáng ở góc bên phải.

Hơi hơi nhíu mày, Mộc Tiểu Nhã nhắn lại một tin: Ảnh chụp rất đẹp trai, nhớ ăn bữa sáng nha.

Bữa sáng? Bạch Xuyên nghi hoặc ngẩng đầu, rốt cuộc thấy được trước mặt bữa sáng.

Bạch Xuyên: Được.

Nhắn lại xong, Bạch Xuyên trở lại bên cạnh bàn, thong thả ung dung ăn sáng.

Chương 9: Em là cửa sổ của anh

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Flanty

Cuộc nói chuyện của hai người bị gián đoạn bởi một vài sinh viên đột nhiên bước ra. Sau khi lấy bằng tốt nghiệp xong, Phương Hủy kéo Mộc Tiểu Nhã đến quán cà phê bên cạnh.

"Cappuccino, thêm một khối bánh kem Black Forest[1], cậu đi mua." Bước vào quán cà phê, Phương Hủy không chút khách khí sai Mộc Tiểu Nhã đi mua đồ.



"Đại tiểu thư, còn muốn thứ gì khác nữa không?" Mộc Tiểu Nhã vô cùng phối hợp.

"Trước cứ vậy đã, ăn xong bổn tiểu thư lại gọi thêm." Phương Hủy ngạo kiều vung đầu, đi trước vào bên trong tìm chỗ ngồi.

Mộc Tiểu Nhã cười cười, đến quầy lễ tân mua bánh kem và cà phê mang đi.

Phương Hủy nhấp một ngụm cà phê của mình, mắt liếc đến thứ đen sì trước mặt Mộc Tiểu Nhã, lập tức nhăn mày: "Sao cậu lại uống cà phê đen, thật đắng."

Mộc Tiểu Nhã sửng sốt, ngay sau đó phản ứng lại, sau khi cô xuất ngoại bởi vì học tập và làm việc quá bận rộn, thường xuyên thức đêm thiết kế bản thảo, cho nên hình thành thói quen uống cà phê đen. Nhưng mình của hiện tại, lại không thích.

"Gần đây không ngủ ngon, uống để lên tinh thần." Mộc Tiểu Nhã tùy tiện tìm cớ.

"Chú và dì không đồng ý à." Phương Hủy suy đoán.

"Cũng chưa nói không đồng ý, còn đang xem xét."

"Xem xét? Từ nhỏ đến lớn, chú dì đối với quyết định của cậu có khi nào xem xét, không phải là đều hỗ trợ hết sao? Xem xét thì chứng tỏ họ không đồng ý." Phương Hủy từ nhỏ đến lớn đều vô cùng hâm mộ Mộc Tiểu Nhã có được cha mẹ rất dân chủ, không giống như cha mẹ cô ấy, quản lí nghiêm ngặt.

"Bọn họ sẽ đồng ý." Mộc Tiểu Nhã tin tưởng mười phần nói.

"Không đồng ý cũng không được, dù sao các cậu đều đã kết hôn rồi." Phương Hủy nói.

"Đúng vậy." Mộc Tiểu Nhã chợt nhớ tới lời nói tối hôm qua của Bạch Xuyên cũng giống hệt cô ấy, lập tức không nhịn được, "phụt" một tiếng bật cười.

"Cậu còn có tâm tình cười?" Phương Hủy nhắc nhở, "Nói thật, Bạch Xuyên chính là người bị tự kỷ, anh ta biết cái gì là hôn nhân không? Kết hôn cũng không phải là xúc động thì đi lãnh chứng, chồng lớn lên đẹp trai là được, mà là về sau phải cùng nhau sinh hoạt. Chờ về sau khi các cậu có con... đúng rồi, anh ta biết làm thế nào để sinh con không?"

"Phương Hủy!" Mộc Tiểu Nhã tức giận trừng mắt nhìn bạn tốt một cái, phía trước còn nói rất đứng đắn, như thế nào càng về sau càng kỳ cục.

"Anh ta... cái kia sao?" Suy nghĩ một phát liền chạy lên tận trời, cũng không thèm quay trở lại, Phương Hủy càng không sợ Mộc Tiểu Nhã trừng cô ấy, càng hỏi càng lộ liễu.

"Cậu muốn hỏi gì?"

"Không có gì." Phương Hủy vừa thấy biểu tình của Mộc Tiểu Nhã liền biết đôi vợ chồng mới cưới này phỏng chừng còn thuần khiết như tờ giấy trắng, "Không được, tớ phải tra xem, nếu người tự kỷ sẽ không cái kia, các cậu vẫn nhân lúc còn sớm ly hôn đi." Nói, Phương Hủy thật đúng là cầm di động lên tra xét.

"Cậu đủ rồi đấy!" Mộc Tiểu Nhã vừa xấu hổ vừa tức giận, một phen đoạt lấy di động của Phương Hủy.

"Được rồi, không đùa cậu nữa." Phương Hủy thấy Mộc Tiểu Nhã nóng nảy, không tiếp tục đùa cô, "Vậy các cậu chuẩn bị khi nào tổ chức hôn lễ?"

"Chắc là... sẽ không làm." Mộc Tiểu Nhã chần chờ một chút nói.

"Cũng đúng, trong nhà cũng vừa có người qua đời." Phương Hủy hiểu ý gật đầu.

Nhắc tới bà Bạch, Mộc Tiểu Nhã không khỏi nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay trái mình.

"Vòng trên tay cậu là bà Bạch đưa à?" Phương Hủy chú ý tới biểu tình của Mộc Tiểu Nhã, suy đoán nói.

"Ừm." Mộc Tiểu Nhã gật đầu.

"Vòng tay này thoạt nhìn không rẻ đâu, xem ra bà ấy thật thực vừa lòng đứa cháu dâu này." Phương Hủy tuy không hiểu ngọc, nhưng nhìn loại thế nước vòng ngọc phỉ thúy này, chỉ cần ra giá, tuyệt đối không thấp. Mộc Tiểu Nhã cười cười không nói chuyện.

"Đúng rồi, cha mẹ Bạch Xuyên có thái độ gì với cậu?" Phương Hủy lại hỏi, "Mà tháng sau không phải cậu muốn đi du học sao? Nhà bọn họ đồng ý cho cậu đi không?"

"Tớ... không đi du học." Mộc Tiểu Nhã nói.

"Cậu không đi?" Phương Hủy nhíu mày, "Cậu vì Bạch Xuyên mà cả du học cũng bỏ?"

"Không phải vì Bạch Xuyên, mà là tớ không muốn đi. Tớ nghĩ rồi, tớ quyết định sẽ cùng cậu mở phòng làm việc." Thực ra hôm nay Mộc Tiểu Nhã muốn cùng Phương Hủy nói chuyện này, vừa lúc Phương Hủy hỏi, cô liền đơn giản nói ra.

Cô và Phương Hủy đều học đại học chuyên ngành thiết kế giày dép. Trong nửa học kỳ sau của năm thứ tư, cô và Phương Hủy đã đưa ra những lựa chọn khác nhau khi đối mặt với lễ tốt nghiệp sắp tới. Cô xin học nghiên cứu sinh của Học viện thiết kế SG, mà Phương Hủy lại quyết định mở một văn phòng làm việc, tự mình thiết kế giày.

"Cậu cùng tớ mở phòng làm việc? Không phải cậu nói, những sinh viên tốt nghiệp đại học chưa có kinh nghiệp như chúng ta, mở phòng làm việc khẳng định phải mất rất nhiều tiền sao?" Phương Hủy kinh ngạc. Lúc trước cô nói muốn mở phòng làm việc, Mộc Tiểu Nhã không có hứng thú. Hơn nữa Phương Hủy biết điều Mộc Tiểu Nhã lo lắng là đúng, nhưng cô cũng không để bụng. Kỳ thật cô mở phòng làm việc chỉ là mở chơi mà thôi, bị mất cũng không quan trọng, dù sao cha cô cũng có tiền.

"Không phải do cậu nói, mệt thì bỏ, dù sao chị cũng có tiền à." Mộc Tiểu Nhã nói hết sức lúng túng.

Đời trước, phòng làm việc của Phương Hủy hoạt động không tốt, nhưng vẫn luôn không đóng cửa đều là do Phương Hủy dùng tiền riêng của mình để duy trì. Nếu là trước đây, Mộc Tiểu Nhã tự nhiên sẽ không lựa chọn cùng Phương Hủy mở phòng làm việc, nhưng hiện tại, cô chỉ muốn làm một công việc mình thích, nhàn nhã vượt qua bốn năm tiếp theo.

"Thiếu chút nữa quên mất, bây giờ cậu gả vào hào môn, không thiếu tiền ~"

"Không sai." Mộc Tiểu Nhã cười hoà hoãn, thực ra cô có một số tiền tiết kiệm. Thời điểm còn học đại học, cô đã bán một số mẫu giày cho các nhà sản xuất, được trích phần trăm phí thiết kế, có thêm chút tiền, ít nhất cũng phải 20-30 vạn. Dùng để đầu tư cho giai đoạn đầu, về cơ bản là đủ rồi.

"Vậy buổi chiều chúng ta cùng đi xem phòng đi, tớ hẹn trước với người môi giới một chút?" Có Mộc Tiểu Nhã tham gia cùng, Phương Hủy lập tức nhiệt tình lên mười phần.

"Được nha." Mộc Tiểu Nhã vui vẻ đồng ý.

———

Sau khi rời trường, Mộc Nhược Chu cùng vợ đến chợ mua đồ ăn, sau đó chậm rãi về nhà. Hai người còn đang thảo luận xem buổi tối ăn cá trước hay ăn thịt, bỗng nhiên phát hiện trước cửa nhà mình có hai người đang đứng, trong tay còn xách theo không ít hộp quà.

"Thầy Mộc, cô Thẩm."

"Ông Bạch, bà Bạch?" Mộc Nhược Chu hơi sửng sốt, ngay sau đó, hiểu rõ ý định của đối phương khi đến.
Mặc dù hai vợ chồng ông đối với việc con gái mình và Bạch Xuyên kết hôn còn chưa thể tiếp nhận được, nhưng họ cũng không thể đem người đuổi ra ngoài.

"Thầy Mộc, cô Thẩm, chuyện Tiểu Xuyên cùng Tiểu Nhã kết hôn, là Bạch gia chúng tôi thất lễ." Vừa vào cửa, Bạch Quốc Du đã mở lời xin lỗi.

"Ông Bạch không cần như vậy, Tiểu Nhã đã nói với chúng tôi, chuyện kết hôn là do chính con bé quyết định, không liên quan các vị." Mộc Nhược Chu không phải người không nói lý lẽ, chuyện này kỳ thật không phải do Bạch gia, nói cho cùng là con gái nhà họ tự mình gả đi.

Bạch Quốc Du và vợ liếc nhìn nhau, hai người trong lòng đều rõ ràng, Mộc Nhược Chu tuy ngoài miệng nói khách khí, nhưng trong lòng cũng không tình nguyện gả con gái cho Bạch Xuyên. Về điều này, trong lòng họ sớm đã có chuẩn bị.

"Thầy Mộc, cô Thẩm, thật ra hôm nay chúng tôi tới là muốn chính thức cùng các vị thương lượng một chút chuyện hôn sự của bọn nhỏ." Lý Dung nói.

"Hai người tính toán như thế nào?" Mộc Nhược Chu nhíu mày.

"Thầy Mộc, cô Thẩm." Lý Dung vô cùng chân thành nói, "Hôn sự này, tôi biết là Tiểu Xuyên nhà chúng tôi trèo cao. Tôi tự hỏi, nếu Tiểu Nhã là con gái chúng tôi, tôi cũng sẽ không đồng ý gả con bé cho một người mắc chứng tự kỷ. Nhưng, tôi lại là mẹ của Tiểu Xuyên, tôi hy vọng có thể thúc đẩy hôn sự này. Cho nên hôm nay chúng tôi tới đây, chính là muốn có được sự đồng ý của hai người cho Tiểu Xuyên."

Muốn cha mẹ nhà gái đồng ý, loại chuyện này hẳn là do nhà trai chính mình tới, nhưng Bạch Xuyên là người bị tự kỷ, anh không làm được, cho nên chỉ có thể để vợ chồng Bạch Quốc Du đến đây. Mà trùng hợp đây lại là chuyện hai vợ chồng Mộc Nhược Chu để ý nhất, nhưng bọn họ vẫn nhẫn nại lắng nghe.

"Tiểu Xuyên có bệnh tự kỷ, thằng bé sống trong thế giới của chính mình, người khác rất khó đi vào, đây cũng chính là điều hai người lo lắng. Nhưng tôi muốn nói với hai người là ở trong thế giới của Tiểu Xuyên, Tiểu Nhã cũng có vị trí." Lý Dung nói, "Khi bà nội Bạch Xuyên ở bệnh viện có nói một câu, bà ấy nói thế giới của Tiểu Xuyên rất nhỏ, dường như chỉ có thể chứa được mình nó. Nhưng khi thằng bé mở lòng ra với ai, người đó sẽ là cả thế giới của nó. Con gái hai người đối với con trai tôi, chính là tồn tại như vậy."

"Đương nhiên, chúng tôi biết nói thế này cũng không thuyết phục được, cho nên, chúng tôi cũng đưa cả bác sĩ phụ trách của Tiểu Xuyên tới. Nếu thuận tiện, có thể nghe một chút ý kiến chuyên môn của anh ta không?" Lý Dung trưng cầu ý kiến của hai người.

Bác sĩ phụ trách của Bạch Xuyên? Vợ chồng Mộc Nhược Chu liếc nhìn nhau, rồi sau đó, đồng ý với đề nghị của Lý Dung.

Bác sĩ phụ trách Bạch Xuyên là giáo sư Phùng, là người có tiếng nói cao trong phương diện chữa bệnh tự kỷ, vì hôm nay tới Mộc gia thăm hỏi, cho nên Bạch Quốc Du đã tự mình tới bệnh viện mời ông đi cùng, mà giáo sư Phùng trước đó vẫn luôn ở trên xe bên ngoài chờ.

Bạch Quốc Du đi ra ngoài đưa giáo sư Phùng tiến vào. Đơn giản hàn huyên vài câu, giáo sư Phùng cũng không có vội vã nói về bệnh tình của Bạch Xuyên, mà trước đó mở vài đoạn video trị liệu cho Bạch Xuyên ra.

Trong đoạn video thứ nhất Bạch Xuyên rất nhỏ, thoạt nhìn chỉ 7-8 tuổi, bộ dáng anh yên lặng ngồi trên ghế vẽ tranh, anh vẽ rất chăm chú, cho dù giáo sư Phùng ở một bên muốn cùng anh giao lưu cỡ nào đi chăng nữa, anh đều không để ý tới, mãi cho đến khi giáo sư Phùng hỏi: "Cô gái trong tranh, là bạn cháu sao?"

"Mộc Tiểu Nhã." Nửa ngày, giọng nói non nớt rõ ràng của Bạch Xuyên từ trong video truyền ra.

Trong đoạn video thứ hai Bạch Xuyên lớn hơn một chút, đại khái 11-12 tuổi, anh đang xem một cuốn truyện tranh.

"Tiểu Xuyên, tại sao cháu bỗng nhiên nghĩ đến xem truyện tranh?"

Bạch Xuyên không để ý tới.

"Quyển truyện tranh này đẹp không?"

Bạch Xuyên không để ý tới.

"Quyển sách này là ai mua cho cháu?"

Bạch Xuyên trầm mặc một lát rồi trả lời: "Tiểu Nhã."

Sau đó là liên tiếp 2-3 đoạn video trị liệu, nội dung phần lớn giống nhau, đều là giáo sư Phùng bất đắc dĩ mới lấy được lời nói của Bạch Xuyên, chỉ cần nhắc tới Mộc Tiểu Nhã, Bạch Xuyên đều sẽ ít hoặc nhiều cho chút phản ứng.

Giáo sư Phùng giải thích: "Tôi tiếp xúc với rất nhiều đứa trẻ có bệnh tự kỷ, có một số ít căn bản sẽ không nói, có một số thậm chí không biết người nhà của mình, mà trẻ tự kỷ hiếm khi biểu đạt mong muốn của bản thân, cũng rất ít người khôi phục được đến tình trạng như Bạch Xuyên. Sự phục hồi Bạch Xuyên, ở trong bệnh án tôi cũng đã nói qua, đây có thể coi là một kỳ tích, bởi vì cậu ấy dường như là khôi phục được năng lực giao tiếp."

"Đương nhiên, loại năng lực này của cậu ấy so với người thường vẫn có chút chênh lệch, nhưng chỉ cần cậu ấy nguyện ý đi ra thì hoàn toàn có khả năng độc lập sinh hoạt được." Giáo sư Phùng nói, "Mà sở dĩ có thể khôi phục tốt như vậy, là bởi vì trong thế giới của cậu ấy và thế giới chúng ta có kết nối với nhau thông qua một cửa sổ. Loại cửa sổ này, đại đa số người tự kỷ có khả năng suốt cuộc đời đều sẽ không có. Nhưng Bạch Xuyên thật may mắn khi có được hai cánh."

"Một là bà Bạch, một là Mộc Tiểu Nhã."

Tâm tình của Mộc Nhược Chu và vợ vô cùng phức tạp, bọn họ không cầm lòng được lại nhìn về phía hình ảnh cuối cùng bị dừng trong video. Hình ảnh cậu thiếu niên Bạch Xuyên đang vẽ tranh, trên giấy vẽ là bóng dáng của một cô gái, cô ngồi trên bãi cỏ xanh mơn mởn nhìn về phía xa với làn váy hoa đầy màu sắc. Màu sắc của toàn bộ bức tranh là tươi sáng và sống động, giống như tất cả tâm trạng vui vẻ đều được thể hiện hết trên trang giấy.

Đó là Mộc Tiểu Nhã trong mắt Bạch Xuyên.

Chương 10: Đáng yêu

Edit: Flanty

"Đối với Tiểu Xuyên nhà chúng tôi mà nói, Tiểu Nhã vô cùng quan trọng, nhưng mọi người cũng biết, đây không phải là lí do duy nhất để Tiểu Nhã gả cho thằng bé. Chúng tôi đưa giáo sư Phùng đến đây, cũng không phải muốn lợi dụng điểm này để tranh thủ sự đồng tình, mà chỉ đơn giản muốn chứng minh cho hai người thấy rằng, hai đứa nhỏ đặc biệt có tình cảm với nhau, cũng bởi vì tình cảm này chúng mới kết hôn."

"Đương nhiên, nếu hai người vẫn không đồng ý hôn sự này, chúng tôi hoàn toàn có thể lý giải được. Nhưng nếu hai người đồng ý cho Tiểu Xuyên một cơ hội, Bạch gia chúng tôi sẽ vô cùng cảm kích. Tôi cùng cha Tiểu Xuyên chắc chắn sẽ coi Tiểu Nhã như con gái mình, sẽ bảo vệ con bé giống như với Tiểu Xuyên."

"Hơn nữa, chúng tôi còn có thể đảm bảo với hai người, nếu nào một ngày nào đó Tiểu Nhã cảm thấy mệt mỏi, không muốn ở lại Bạch gia nữa, con bé có thể rời đi bất cứ lúc nào."

Cha mẹ Bạch Xuyên và giáo sư Phùng rời đi đã được một lúc, nhưng vợ chồng Mộc Nhược Chu và Thẩm Thanh Di vẫn chưa thể bình tĩnh lại, bọn họ ngồi yên, trong đầu không ngừng quanh quẩn lời nói của bà nội Bạch Xuyên trước khi rời đi.

Bọn họ đều là cha mẹ, tự nhiên có thể hiểu được tình yêu của cha mẹ Bạch Xuyên dành cho con trai mình. Không nói đến việc Bạch Xuyên cũng là đứa trẻ mà bọn họ nhìn nó từng bước trưởng thành, ngay cả khi là một đứa trẻ xa lạ, họ cũng sẽ động lòng khi thấy những hình ảnh trong video điều trị, Bạch Xuyên rất để ý tới con gái họ. Bạch Xuyên là người mắc bệnh tự kỷ, anh can đảm bước ra và nắm lấy thế giới của mình.

Rõ ràng, người nhà Bạch Xuyên cũng giống như họ, cũng không cho rằng đoạn hôn nhân này có thể duy trì được lâu, họ cũng sẵn sàng chuẩn bị để Tiểu Nhã rời đi bất kỳ lúc nào. Giống như ông cùng vợ mình sợ rằng Tiểu Nhã sẽ bị tổn thương trong cuộc hôn nhân này, thì cha mẹ Bạch Xuyên cũng vậy, họ làm sao có thể không sợ hãi khi Bạch Xuyên bị tổn thương.

Nhưng lời nói cuối cùng của mẹ Bạch Xuyên, cơ hồ đã đem cuộc hôn nhân này trao toàn quyền quyết định cho Tiểu Nhã. Lấy việc Bạch Xuyên để ý Tiểu Nhã mà nói, sẽ không có chuyện anh chủ động đưa ra đề nghị chia tay, mà Tiểu Nhã lại có thể tùy thời rời đi. Điều này tương đương với việc bọn họ ngầm đồng ý cho Tiểu Nhã làm tổn thương Bạch Xuyên. Đây là một sự tín nhiệm lớn, cũng là sự chân thành tuyệt đối. Mộc Nhược Chu chỉ cảm thấy trong lòng nặng trĩu.

"Ôi, mọi người đều ở nhà?!" Mộc Tiểu Nhã kêu lên. Cô vừa mới về đến nhà, phát hiện trong nhà một mảnh đen nhánh, còn tưởng rằng cha mẹ đến trường giám sát học sinh tự học buổi tối, ai ngờ vừa bật đèn, hai đại thần lại đang ngơ ngác ngồi trên sô pha, dọa cô một thân mồ hôi lạnh.

"Ba mẹ làm gì mà không bật đèn, làm con sợ hết hồn." Mộc Tiểu Nhã che lại trái tim nhỏ, vô lực nằm liệt trên sô pha.

Mộc Nhược Chu liếc mắt nhìn con gái mình đang không có hình tượng vứt dép lê mỗi nơi một chiếc, vốn tâm tình đã phức tạp, lại càng phức tạp thêm. Nha đầu này bình thường ở nhà có bộ dáng khó coi, sao mà lại chen được qua vài tỷ dân cư trên thế giới, để chạy vào thế giới của Bạch Xuyên? Bạch Xuyên lại còn bị nha đầu này hấp dẫn để từ trong thế giới của mình ra bên ngoài xem xét?

"Mẹ, buổi tối ăn gì vậy, chạy cả một buổi trưa, bây giờ con rất đói." Chiều nay cô cùng Phương Hủy đến xem qua hơn mười địa điểm, lại không có một cái thích hợp, cuối cùng hai người đều mệt đến cơm cũng không muốn ăn, lúc này về đến nhà, Mộc Tiểu Nhã mới xem như có thời gian ăn uống.

"Mẹ đi nấu cho con bát mì." Thẩm Thanh Di bất đắc dĩ đứng lên.

"Cảm ơn mẹ, cho thêm hai quả trứng gà nha."

Thẩm Thanh Di đến phòng bếp, đem đồ ăn vừa mua cho bữa tối phân loại bỏ vào tủ lạnh, sau đó đơn giản nấu 3 bát mì.

Ăn xong, Mộc Tiểu Nhã cũng khôi phục chút sức lực, cô chủ động đứng lên giúp dọn dẹp, rửa bát đũa. Dọn xong phòng bếp, Mộc Tiểu Nhã xoa tay đi ra ngoài, bất ngờ nghe cha nói một câu: "Chọn thời gian, hẹn người nhà Bạch Xuyên chính thức gặp mặt."

"?!" Mộc Tiểu Nhã sửng sốt một hồi lâu mới lấy lại tinh thần, "Ba, ba đồng ý hôn sự của con và Bạch Xuyên rồi sao?"

"Hừ!" Mộc Nhược Chu hừ hừ vào thư phòng, một cái liếc mắt cũng không thèm cho Mộc Tiểu Nhã, dường như người vừa rồi nói chuyện không phải là ông.

"Mẹ?" Mộc Tiểu Nhã quay lại nhìn mẹ.

"Hẹn thời gian đi." Thẩm Thanh Di cười, buổi chiều sau khi cha mẹ Bạch Xuyên rời đi, bà liền biết chồng mình sẽ đồng ý.

"Mẹ, cảm ơn mẹ." Mộc Tiểu Nhã chạy tới ôm chặt lấy mẹ mình. Cho dù là đời trước hay đời này, cho dù bản thân lựa chọn ở lại nước ngoài phát triển hay tiền trảm hậu tấu[1] quyết định chuyện chung thân đại sự của mình, cha mẹ cô vẫn luôn như vậy, vẫn không ngừng chăm sóc, hỗ trợ cô.

[1] Tiền trảm hậu tấu thường dùng để chỉ những việc làm không chờ đợi chỉ thị của cấp trên, cứ làm, cứ hành động trước, xong xuôi mọi chuyện rồi mới báo cáo, thưa gửi.

———

Trở về phòng, Mộc Tiểu Nhã liền vội vàng gọi điện thoại đến Bạch gia, muốn nói cho bọn họ chuyện cha mẹ mình đã đồng ý. Nhưng mở di động ra, ngón tay Mộc Tiểu Nhã dừng ở danh thiếp của mẹ Bạch Xuyên thật lâu, cuối cùng lại chuyển qua ấn số điện thoại Bạch Xuyên.

Ban ngày, Bạch Xuyên trả lời WeChat nhanh như vây, hẳn là bây giờ cũng sẽ nhận điện thoại thôi.

Suy nghĩ của Mộc Tiểu Nhã còn chưa kịp dứt, điện thoại đã được kết nối.

"Tiểu Nhã." Giọng Bạch Xuyên nhu hòa mà trầm thấp, cùng với lúc gặp mặt có hơi không giống nhau, giọng của Bạch Xuyên lúc này giống như anh đang thì thầm bên tai cô.

"Bạch Xuyên, em có chuyện muốn nói với anh, còn cần anh truyền đạt lại cho mẹ mình." Mộc Tiểu Nhã nói.

"Tiểu Xuyên."

"Hả?" Mộc Tiểu Nhã sửng sốt.

"Ngày hôm qua... em gọi tôi là Tiểu Xuyên." Trong giọng nói Bạch Xuyên lộ ra chút bướng bỉnh không rõ ràng.

"..." Mộc Tiểu Nhã không nhịn được đỡ trán, gia hỏa này không phải đối với xưng hô không để ý hay sao, sao bây giờ lại so đo với mình. Trong lòng tuy rằng có chút bất đắc dĩ, nhưng Mộc Tiểu Nhã vẫn sửa theo ý Bạch Xuyên: "Tiểu Xuyên."

"Ừ." Đầu tiên Bạch Xuyên nghiêm trang lên tiếng, sau đó mới hỏi, "Muốn truyền đạt chuyện gì?"

"Ba mẹ em đã đồng ý hôn sự của chúng ta rồi, anh cùng với chú dì chọn thời gian để gặp mặt đi." Mộc Tiểu Nhã nói.

"Được." Nói xong, Bạch Xuyên ngay lập tức ấn tắt điện thoại.

Không có vui sướng, cũng không có kinh ngạc, thậm chí còn có chút không lễ phép, điều này khiến Mộc Tiểu Nhã hơi khó chịu. Nhưng nghĩ lại, với tính cách của Bạch Xuyên, có thể làm được như vậy đã là không tồi, làm sao có thể yêu cầu anh lễ nghĩa chu đáo giống người thường được.

Bên này Mộc Tiểu Nhã đã bình thường trở lại, bên kia Bạch Xuyên lại ngây ngẩn cả người, anh ôm di động, ở trong phòng ngủ ngây ngốc khoảng chừng mười phút mới tiêu hóa xong tin tức vừa rồi. Sau đó không một tiếng động xoay người xuống lầu.

"Nhị... Nhị thiếu?" Người đầu tiên phát hiện Bạch Xuyên xuống lầu một chính là chú Lý đang chuẩn bị mang trái cây lên trên, ông kêu to một tiếng, ba người nhà họ Bạch đang thương lượng gì đó trong phòng khách cũng giật mình nhìn sang.
Bạch Xuyên không để ý tới chú Lý, chỉ chuyên chú bước xuống bậc thang, anh từng bước một đi tới, vững vàng mà thong thả, nếu lúc này có người tính giờ, hẳn sẽ phát hiện ra, thời gian bước xuống mỗi bậc thang của Bạch là như nhau.

Mọi người không dám lên tiếng, ngừng thở chờ anh xuống, mãi cho đến bậc thang cuối cùng, Bạch Xuyên bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn về phía phòng khách.

Cha Bạch, mẹ Bạch cộng thêm Bạch Tranh, ba người lập tức khẩn trương ngồi thẳng lưng. Bạch Tranh đang cầm tách trà trong tay cũng không dám buông xuống, dường như sợ có âm thanh gì đó sẽ kích thích đến Bạch Xuyên.

Là tới tìm chúng ta sao?

Đúng vậy.

Mãi cho đến khi Bạch Xuyên dừng ở trước mặt ba người, họ mới dám kết luận như thế.

"Tiểu Xuyên?" Bạch Xuyên bỗng nhiên chủ động tới tìm họ, Lý Dung kích động đến giọng nói cũng run rẩy, bà cẩn thận hỏi, "Con tìm chúng ta?"

Bạch Xuyên chớp mắt, cúi đầu nhìn thoáng qua điện thoại vẫn bị anh bóp chặt trong tay, sau đó bộ não dường như mới hoạt động, trả lời: "Tiểu Nhã nói, ba mẹ cô ấy đồng ý, mọi người chọn thời gian."

"Ồ, ba mẹ Tiểu Nhã đồng ý, cái gì?! Bọn họ đồng ý?" Quá mức kích động, Lý Dung không chú ý đến âm lượng.

"Nhỏ giọng thôi, làm Tiểu Xuyên sợ." Cha Bạch và Bạch Tranh khẩn trương nhắc nhở.

Chính Lý Dung cũng hoảng sợ, che miệng nhìn Bạch Xuyên, sợ Bạch Xuyên thật vất vả mới chủ động tới tìm bọn họ lại bị dọa chạy mất.

"Chọn thời gian." Bạch Xuyên không sợ hãi, anh chẳng những không sợ hãi, thậm chí còn lặp lại rõ ràng câu nói của mình.

"Cái gì?"

"Chọn thời gian?" Bạch Xuyên nhíu mày.

"Ồ, này này ~~ được, mẹ đã biết." Lý Dung vội vàng đáp ứng.

Biểu cảm của Bạch Xuyên thả lỏng, sau đó tiếp tục nhìn chằm chằm Lý Dung, không nói lời nào, cũng không rời đi.

"..." Lý Dung không rõ nguyên nhân, nghi hoặc nhìn chồng mình với con trai cả.

"Chọn thời gian." Bạch Tranh nhắc nhở.

Không phải đã đáp ứng rồi sao? Lý Dung đầu tiên là sửng sốt, cũng may EQ cao phản ứng mau, lập tức hiểu được: "Chọn, chọn, chọn thời gian, bây giờ sẽ tính."

Lý Dung lấy di động ra, một bên tra ngày, một bên cùng chồng và con trai nói: "Các người ngày nào có thời gian?"

"Tôi hỏi trợ lý." Bạch Quốc Du gọi trợ lý.

"Con hỏi thư ký." Bạch Tranh gọi thư ký.
"Thứ bảy có rảnh không?" Lý Dung hỏi.

"Không được, thứ bảy tôi hẹn nói chuyện hợp tác với Lý đổng." Bạch Quốc Du nói.

"Chủ nhật?"

"Chủ nhật con đi Bắc Kinh công tác." Bạch Tranh.

"Đều huỷ cho tôi!" Lý Dung nhíu mày, hợp tác cái gì, đi công tác cái gì, có thể quan trọng hơn hôn sự của con trai bà sao?

"Huỷ!" Nữ chủ nhân đã lên tiếng, hai cha con nào dám phản bác, đặc biệt ăn ý đồng thời phân phó với trợ lý, thư ký bên kia một câu, sau đó cùng nhau tắt điện thoại.

"Vậy là thứ bảy hay chủ nhật?" Lý Dung hỏi lại.

"Đều được."

"Vậy thứ bảy đi, đến khách sạn Khải Duyệt, tôi đặt trước." Nói xong, Lý Dung gọi cho giám đốc khách sạn Khải Duyệt, đặt trước bữa tối thứ bảy.

"Đã đặt trước, thứ bảy tuần này, 7 giờ tối, khách sạn Khải Duyệt, ghế lô Nguyệt Viên." Xác định xong ghế lô, Lý Dung liền gấp không chờ nổi đem thời gian địa điểm nói cho Bạch Xuyên.

Có được tin tức, Bạch Xuyên vừa lòng, xoay người, không chút lưu luyến rời đi.

Ba người Bạch gia, cứ như vậy nhìn theo Bạch Xuyên trở về phòng ngủ, rồi mới quay trở lại vẻ mặt không thể tin được nhìn nhau.

"Vừa rồi có phải Tiểu Xuyên chủ động nói chuyện với chúng ta không?" Lý Dung quả thực không thể tin được vừa rồi đã xảy ra cái gì.

"Đúng, lại còn nói vài câu." Bạch Quốc Du cũng kích động.

"Mỗi một câu trả lời đều chỉ dùng năm giây phản ứng." Bạch Tranh vẻ mặt vui mừng. Có thể xem như đuổi kịp Mộc Tiểu Nhã.

———

Trở lại phòng ngủ, Bạch Xuyên ngồi trên ghế ở ban công, mở di động ra, đem tin vừa rồi soạn lại vào khung chat. Đọc đến ba bốn lần, xác định không sai dấu câu nào mới đem tin tức gửi đi. Gửi xong, anh lại lẳng lặng nhìn chằm chằm di động, chờ bên kia hồi âm.

Tuy nhiên, Mộc Tiểu Nhã có vẻ đang bận, không lập tức trả lời ngay, cũng may Bạch Xuyên không sốt ruột, kiên nhẫn chờ.

Cuối cùng, khoảng hai mươi phút sau, di động lại một lần nữa sáng lên, cùng sáng còn có đôi mắt của Bạch Xuyên.

Mộc Tiểu Nhã: Nhanh như vậy đã chọn xong thời gian rồi?

Bạch Xuyên: Ừ.

Mộc Tiểu Nhã: Tốt, chốc nữa em nói với ba mẹ.

Bạch Xuyên: Ừ.

Mộc Tiểu Nhã: Hẹn gặp vào thứ bảy.

Bạch Xuyên: Ừ.

Mộc Tiểu Nhã: Anh ngoài "ừ" thì có thể nói cái gì khác không?

Bạch Xuyên nhìn chằm chằm dòng chữ này ước chừng mười giây đồng hồ, sau đó bỗng nhiên mở từ điển Baidu ra: Tốt, đúng vậy, đã biết, đến lúc đó gặp, không gặp không về, OK, seeyou...

Mộc Tiểu Nhã vốn dĩ chỉ muốn trên trọc Bạch Xuyên, nhưng nhìn một loạt các từ được thay thế kia, lập tức dở khóc dở cười gửi đi một hàng dài dấu ba chấm biểu đạt cảm xúc phức tạp của mình.

Bạch Xuyên: Xem không hiểu.

Không có văn tự, Bạch Xuyên không hiểu Mộc Tiểu Nhã muốn diễn đạt ý gì.

Mộc Tiểu Nhã: Khen anh đáng yêu đó.

Đôi mắt Bạch Xuyên lập tức lại sáng lên: Cảm ơn.

"Phụt ~~" Trong phòng ngủ tại Mộc gia, Mộc Tiểu Nhã mái tóc ướt đẫm nhìn tin nhắn của Bạch Xuyên, trực tiếp ngã xuống giường.

Tại sao trước kia mình lại không phát hiện ra Bạch Xuyên đáng yêu như vậy?

Ý nghĩ này vừa thoát ra, Mộc Tiểu Nhã liền kinh ngạc phát hiện, dường như từ sau khi vào đại học, mình rất ít chú ý tới Bạch Xuyên. Nếu cộng cả hai đời lại, không sai biệt lắm cũng phải hơn tám năm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau