CHỒNG TÔI MẮC HỘI CHỨNG BÁC HỌC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Chồng tôi mắc hội chứng bác học - Chương 51 - Chương 53

Chương 51: Tiểu Nhã thích anh

Edit: Flanty

Chỉ cần không rời khỏi Vân Thành, mỗi tuần Mộc Tiểu Nhã đều sẽ về nhà mẹ đẻ một lần, hơn nữa cũng không phải chỉ là ăn một bữa cơm rồi đi, mà qua cả buổi sáng đến tận tối mới trở về, nói chung là mất cả một ngày. Tần suất về nhà này còn thường xuyên hơn cả trước khi cô gả chồng, làm cho cha mẹ Mộc hoài nghi không biết có phải con mình ở Bạch gia bị khi dễ không.

"Con cứ nói cho mẹ nghe, có phải con khó chịu khi ở nhà họ Bạch không?" Thẩm Thanh Di thừa dịp Bạch Xuyên bị chồng mình kéo đi, cũng lén lút kéo con gái qua một bên.

"Mẹ nói gì đó, con tốt lắm mà." Mộc Tiểu Nhã dở khóc dở cười.

"Vậy sao mỗi lần con về nhà đều trông mệt mỏi thế."

"... Sao con lại mệt mỏi chứ." Mộc Tiểu Nhã không phục.

"Làm gì có con gái nhà ai gả ra ngoài rồi còn giống con đâu, sáng sớm về nhà mẹ đẻ ăn cơm, ăn xong bữa tối còn không muốn đi."

"Không phải là do con kết hôn xong sợ ba mẹ cảm thấy con gái không cần mình nữa cho nên mới trở về nhiều với hai người sao." Mộc Tiểu Nhã rũ mắt, không muốn mẹ nhìn thấy cảm xúc trong mắt mình.

Con chỉ là... muốn ở bên cạnh hai người nhiều hơn.

"Yên tâm, mới đầu nên vậy thôi, mẹ với ba con cũng bận lắm, làm gì có thời gian mà nhớ con chứ." Thẩm Thanh Di cười cười chọc vào đầu con gái, "Mỗi cuối tuần con đến đây, mẹ còn phải bỏ mặc đám học sinh lớp 12 để về nấu cơm cho con, mẹ mới càng mệt này."

"Mẹ là người sinh ra con mà sao còn đối xử với bọn học sinh tốt hơn cả con thế." Mộc Tiểu Nhã buồn bực.

"Sao lại đối với con không tốt, không phải mẹ đang về để nấu cơm cho con đây à, lát nữa con đi mẹ còn phải soạn bài nữa đấy." Thẩm Thanh Di ghét bỏ nói.

"Oa ~~" Mộc Tiểu Nhã biết năm nay mẹ phải dạy lớp 12, rất bận rộn, hơn nữa còn phải dạy thêm cả buổi tối, mình về thế này thật sự làm tăng thêm công việc cho mẹ. Nhưng nếu cuối tuần không trở lại, cô lấy đâu ra thời gian đến làm bạn với họ đây.

"Còn nữa, mỗi lần con về không cần mua nhiều thứ thế này đâu. Bạch gia có tiền, nhưng con cũng không thể tiêu linh tinh như vậy được. Con gái kết hôn luôn mua đồ về nhà mẹ đẻ là không tốt." Thẩm Thanh Di nói, "Vả lại, tiền lương của mẹ với ba con đều rất cao, không cần con mua gì cả."

"Đây là tiền con tự kiếm mà." Mộc Tiểu Nhã cãi.

"Không phải con với Phương Hủy ồn ào muốn mở nhãn hiệu lớn sao, vậy thì để dành tiền mai này còn dùng. Mặc dù mẹ không hiểu kinh doanh nhưng làm ăn buôn bán chắc chắn cần nhiều tiền."

"Mẹ yên tâm, không chậm trễ đâu." Nhãn hiệu lớn, cũng không biết phải mấy năm mới có thể thực hiện, ít nhất cũng bốn năm, Mộc Tiểu Nhã biết là không thể nghe theo Phương Hủy lúc trước khoác lác được. Cho nên tiền này, cô không cần phải tiết kiệm.

"Thế con có mua gì cho gia đình Tiểu Xuyên chưa, không phải con nói trang hoàng phòng làm việc cũng là Bạch Tranh cho người tới làm giúp sao?" Thẩm Thanh Di vừa thái lát khoai tây vừa hỏi.

"Xem như... tặng rồi đi." Mộc Tiểu Nhã chột dạ trả lời. Cô đáp ứng định chế giày cho mẹ Bạch Xuyên, nhưng mẹ Bạch Xuyên lại kiên trì đưa tiền, nói rằng nhất định phải trở thành khách hàng đầu tiên của văn phòng cô. Thậm chí giày cô thiết kế, mỗi người Bạch gia đều có 3 đôi, chẳng qua đều là tiền của Bạch Xuyên.

"Cái gì gọi là xem như?"

"Tặng tặng, nhưng không giá trị lắm." Mặc kệ, Bạch Xuyên đưa còn không phải là cô đưa à. Giống như cô tặng quà cho cha mẹ mình cũng tương đương với Bạch Xuyên tặng thôi.

"Giá trị không quan trọng, tâm ý mới là mấu chốt, hiểu không?"

"Đã hiểu, đã hiểu, sao mẹ cứ lải nhải con mãi vậy, thời mãn kinh tới rồi."

"Nếu thời kỳ mãn kinh của tôi tới rồi, xem tôi có lải nhải chết cô không."

"Dạ dạ dạ, đến lúc đó khẳng định con sẽ không nói lại, sẽ thông cảm cho mẹ." Nếu... con có thể chờ đến lúc đấy.

Mộc Tiểu Nhã thất thần một lát, khoai tây trong tay bị cô thái một miếng lớn.

"Ôi trời, con cắt thế nào đấy, phải thái khoai tây nhỏ đi một nửa, ra ngoài chơi với Tiểu Xuyên đi."

Mộc Tiểu Nhã bị mẹ mình ghét bỏ đẩy ra khỏi phòng bếp, nhưng cô cũng không tính đến thư phòng tìm Bạch Xuyên mà lại quay về phòng mình. Cô ngồi vào bàn làm việc, chống cằm xuống bàn, cả người nằm liệt như không xương, ngơ ngẩn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đã gần ba tháng rồi, thời gian trôi qua thật nhanh, lá cây trong sân đã bắt đầu rụng.

Trên thực tế, trong ba tháng qua xảy ra rất nhiều chuyện, tốt nghiệp, kết hôn, mở phòng làm việc, nhớ một hồi, Mộc Tiểu Nhã cảm thấy ba tháng vừa rồi của mình còn phong phú hơn nhiều so với hai mươi năm trước cộng lại. Nhưng sao cô vẫn luôn cảm thấy trống rỗng nhỉ? Chắc là vì cô không còn nhiều thời gian để lãng phí đây mà.

Mỗi lần về nhà, tâm trạng của Mộc Tiểu Nhã đều có chút phức tạp, bởi vì mỗi lần thấy cha mẹ, cô đều nhớ tới quãng thời gian ít ỏi của mình. Mà cảm giác này khi ở bên Bạch Xuyên sẽ trở nên tốt hơn rất nhiều, thậm chí có đôi khi bản thân Mộc Tiểu Nhã cũng quên mất mình vẫn sẽ mắc bệnh di truyền. Mộc Tiểu Nhã biết, đó là bởi vì cô đã thay đổi vận mệnh bị bỏng của Bạch Xuyên, song lại không thay đổi được kết cục cha mẹ sẽ mất đi mình. Về phần Bạch Xuyên, ngay cả khi anh đã mất đi mình thì anh vẫn còn người nhà bên cạnh. Cũng như đời trước, không phải 4 năm không có mình làm bạn anh ấy vẫn sống tốt sao.

"Tiểu Nhã ~~" Giọng nói Bạch Xuyên bỗng nhiên vang lên từ phía sau.

Mộc Tiểu Nhã xoay người, trong nháy mắt khi nhìn thấy Bạch Xuyên, theo bản năng liền cười: Đúng vậy, một đời này của Bạch Xuyên nhất định sẽ càng tốt hơn.

Thấy Mộc Tiểu Nhã tươi cười, Bạch Xuyên lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm. Nó đã biến mất, hơi thở áo lực bao phủ trên người Tiểu Nhã vừa rồi đã không còn.

"Có phải ba em lại kéo anh đi giải đề Olympic Toán không?" Từ lúc phát hiện Bạch Xuyên giải Olympic Toán toàn dùng công thức đơn giản nhất, ba ba Mộc liền thích kéo Bạch Xuyên đi giải đề, hận không thể đưa hết các bài toán Olympic mới mỗi năm cho Bạch Xuyên giải một lần. Cứ như vậy, khi ông giảng đề cho học sinh thì có thể đưa ra cách thức dễ hiểu hơn, cho dù là học sinh không có cơ sở tốt cũng có thể hiểu được.

"Ừ." Bạch Xuyên gật đầu.

"Ba em thật phiền mà, lần sau anh đừng phản ứng ông ấy, gì mà cả ngày đều thấy ông ấy làm bài."

"Không phiền." Thật sự thì Bạch Xuyên còn thích giải đề, bởi vì mỗi lần giải đề, anh đều có thể nhớ lại những ngày tháng trước đây mình giúp Mộc Tiểu Nhã ôn tập toán học. Trong thời gian 4 năm Mộc Tiểu Nhã vào đại học kia, anh cũng thường xuyên cầm đề toán học vào thư phòng làm.

Bạch Xuyên đi qua, nhìn ra ngoài cửa sổ theo tầm mắt Mộc Tiểu Nhã, Bạch Xuyên thấy được cái sân nhà mình.

"Lát nữa ăn trưa xong, chúng ta qua nhìn nhé." Mặc dù Bạch Xuyên chưa bao giờ nói, nhưng Mộc Tiểu Nhã biết Bạch Xuyên nhớ bà Bạch. Vì thế mỗi lần đến đây, cô đều sẽ cùng Bạch Xuyên đi sang bên cạnh để nhìn một cái. Có đôi khi sẽ lấy một hai quyển sách, có đôi khi không lấy gì, chỉ đi dạo trong sân một vòng.

"Ừ."

Ăn xong bữa trưa, hai người đi sang nhà cách vách.

"Tiểu Xuyên, chúng ta đến phòng trước đây của anh đi." Tới nhiều lần như vậy, Mộc Tiểu Nhã vẫn chưa từng vào phòng Bạch Xuyên.

"Được." Bạch Xuyên đưa Mộc Tiểu Nhã lên lầu, sau đó đẩy cửa phòng ngay bên tay phải cầu thang ra, "Nơi này."

"Không phải phòng anh ở bên kia sao?" Mộc Tiểu Nhã thấy căn phòng trước mắt có hơi nhỏ hẹp, nhìn về phía phòng ngủ chính bên trái theo bản năng.

"Dọn đến đây." Bạch Xuyên đi vào, trong phòng cũng không có nhiều chỗ đặt chân, anh nhìn lướt qua một lượt, sau đó duỗi tay lấy một quyển sách trên bàn, yên lặng ngồi xuống chiếc giường duy nhất trong phòng.

Lúc này Mộc Tiểu Nhã cũng đi vào, cô đánh giá gian phòng nhỏ chỉ có bảy tám mét vuông này, trong mắt tràn đầy khó hiểu.
Bố cục phòng ốc nhà cô và nhà bà Bạch không khác nhau mấy. Căn phòng Bạch Xuyên ở là gian nhỏ nhất trên lầu hai, cửa sổ hướng về phía Bắc, cho dù là thời tiết đặc biệt tốt, cũng chỉ đến khi chạng vạng mới có ánh mặt trời chiếu vào. Ở nhà cô, gian phòng này vẫn luôn là nơi cất trữ đồ đạc, Mộc Tiểu Nhã không hiểu vì sao bà Bạch lại để Bạch Xuyên ở trong gian phòng này, mùa đông đến cũng rất ẩm ướt.

Mộc Tiểu Nhã tinh tế quan sát, quan sát càng lâu lại phát hiện càng nhiều, gian phòng này với gian phòng bây giờ họ đang sống có một số chi tiết tương tự nhau. Đệm giường màu xám nhạt, vách tường trắng tinh, bàn làm việc màu xám trắng đối diện với cửa sổ phía Bắc. Trên bàn đặt hai quyển sách, một cái đèn bàn, góc độ bài trí giống hệt căn phòng hiện tại họ đang sống.

"Từ nơi này, có thể nhìn thấy phòng em." Mộc Tiểu Nhã nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy được bức màn trắng ở phòng cô phía đối diện.

"Ừ." Bạch Xuyên gật đầu.

"Vậy có phải trước kia anh thường xuyên nhìn lén em không đó?" Mộc Tiểu Nhã nói giỡn.

"Có."

Bạch Xuyên thẳng thắn trả lời, lại làm Mộc Tiểu Nhã vốn dĩ đang cười vui vẻ bỗng nhiên cứng cả người.

"Anh chuyển đến đây từ lúc nào?" Mộc Tiểu Nhã nhỏ giọng hỏi, nhưng trong lòng cô đã mơ hồ có đáp án, chỉ là muốn xác minh xem có đúng không.

"Ngày 1 tháng 10 năm 2015." Bạch Xuyên luôn nhớ chính xác thời gian cụ thể.

Là kỳ nghỉ đầu tiên khi mình học năm nhất.

Mộc Tiểu Nhã không dám hỏi lại, cô sợ hỏi nhiều, chính mình sẽ chịu không nổi. Nhưng cô lại cảm thấy mình nên trả lời lại...

"Tiểu Xuyên, anh thật sự rất thích em đúng không?" Mộc Tiểu Nhã hỏi một vấn đề mà bản thân cô đã sớm biết đáp án.

"Thích."

"Em cũng thích anh."

Đây là lần đầu tiên Bạch Xuyên nghe thấy Mộc Tiểu Nhã nói thích anh, anh vô cùng cao hứng, anh đứng trước mặt Mộc Tiểu Nhã cười giống như một đứa trẻ lần đầu tiên được ăn kẹo.

"Về sau không được nhìn lén, muốn nhìn... thì quang minh chính đại nhìn."

"Được."

Hai người lại đi dạo một lát mới trở về, song tâm trạng của Bạch Xuyên vẫn luôn rất tốt, ngay cả cha mẹ Mộc cũng đều chú ý tới.

"Nhặt được tiền đấy à? Đi ra ngoài một chuyến mà trở về đã cao hứng như vậy." Thẩm Thanh Di nghi hoặc nhìn con gái.

"Tiểu Xuyên mới không bởi vì nhặt được tiền mà cao hứng đâu, con rể hai người cũng không phải là cái loại người nông cạn như thế." Mộc Tiểu Nhã nói.

"Thế sao Tiểu Xuyên cao hứng vậy?" Mộc Nhược Chu hiếu kỳ nói.

"Ba tự hỏi anh ấy đi." Mộc Tiểu Nhã cự tuyệt làm người truyền tin. Cô phát hiện cha mẹ mình vẫn có thói quen đối xử với Bạch Xuyên như một người bệnh giao tiếp kém, nhưng rõ ràng Bạch Xuyên đã tiến bộ hơn rất nhiều mà.

Thẩm Thanh Di nhìn Bạch Xuyên, gắp một miếng khoai tây lát thả vào chén Bạch Xuyên, cười hỏi: "Tiểu Xuyên, sao hôm nay cao hứng vậy?"

Mộc Nhược Chu cũng cảm thấy hứng thú chờ đáp án.

Bạch Xuyên ngừng đũa, nghiêm túc nhìn mẹ vợ đang hỏi mình, vui vẻ trả lời: "Tiểu Nhã thích con."

"Phốc ~~" Nghe thấy đáp án Mộc Nhược Chu không khỏi cười nhạo thành tiếng.

"Đứa nhỏ ngốc, nếu Tiểu Nhã không thích con thì sao lại gả cho con." Thẩm Thanh Di cũng cười theo.

"Dạ." Chỉ là hôm nay anh mới biết được.

Chương 52: Muốn anh tốt hơn

Edit: Flanty

Đồ nội thất cho nhà mới đã mua đầy đủ, thứ Hai đến phòng kinh doanh để đăng ký internet là có thể vào ở bất cứ lúc nào. Người Bạch gia cũng sẵn sàng để Mộc Tiểu Nhã và Bạch Xuyên dọn ra, vậy nên trên bàn ăn còn luôn cố ý mà vô tình hỏi bọn họ còn thiếu thứ gì không.

"Không thiếu ạ, thẻ mua sắm anh cả đưa con còn chưa dùng hết." Mộc Tiểu Nhã nói.

"Mua giá rẻ vậy cơ à?" Trang hoàng cả cái nhà mà một trăm vạn cũng chưa dùng hết.

"..." Mộc Tiểu Nhã.

Rất xin lỗi, là lỗi của em, một trăm vạn em cũng tiêu không hết, thật sự quá vô dụng.

"Khụ... Vậy các con chuẩn bị khi nào thì dọn ra?" Lý Dung trừng mắt ghét bỏ nhìn con trai, lại còn quản xem người ta tiêu bao nhiêu tiền nữa. Mà Bạch Tranh người đã chi tiền lại còn bị ăn mắng, đành phải yên lặng cúi đầu ăn cơm.

"Cuối tuần ạ." Mộc Tiểu Nhã cười nói, "Tuy đồ nội thất mới cũng không có mùi gì, nhưng con vẫn muốn để thông thoáng một thời gian."

"Đúng đúng, như vậy càng an toàn, những cái khí độc hại gì đó đều sẽ bay mất." Thời Lý Dung và chồng mình cùng gây dựng sự nghiệp đã phải trải qua rất nhiều khó khăn hơn con trai lớn bây giờ.

"Nhị thiếu phu nhân, chờ đến khi cô chuyển nhà, tôi sẽ mang theo người trong nhà qua đó giúp cô dọn dẹp." Chú Lý bưng đĩa trái cây lên sau bữa ăn, cười nói một câu. Việc trang hoàng nhà cửa này, thật ra có rất nhiều nơi cần phải quét tước, người trẻ tuổi như Nhị thiếu và Nhị thiếu phu nhân chắc chắn đều không am hiểu.

"Dọn dẹp thì không cần đâu, phòng cũng không lớn, hai ngày này tôi gần như đã dọn dẹp xong hết rồi." Mộc Tiểu Nhã cười nói, "Nhưng chờ đến khi chuyển nhà, mọi người có thể cùng qua để giúp căn nhà của chúng con ấm áp hơn ạ."

"Điều này được, cuối tuần con dọn lúc nào? Ba sẽ bảo thư ký để trống lịch." Thân là một tổng tài, tuy có nhiều tiền, nhưng cuối tuần ông vẫn thường xuyên phải đi xã giao, Bạch Quốc Du coi như cũng từ bản thân mà hiểu ra cái gì gọi là "khi bạn có tiền bạn thường không có thời gian".

"Vậy... hay là thứ bảy, đến lúc đó con sẽ bảo ba mẹ con cùng tới." Mộc Tiểu Nhã kiến nghị.

"Tốt tốt tốt, ba lập tức thông báo cho thư ký." Bạch Quốc Du bắt đầu cầm di động nhắn tin cho thư ký, Bạch Tranh bên cạnh cũng yên lặng dừng đũa, lấy di động mở ra lịch trình của mình.

"Không cần!" Bạch Xuyên ngồi bên vẫn luôn im lặng lại đột ngột mở lời, anh nghiêm túc nhìn chằm chằm mọi người.

"Tiểu Xuyên?" Mộc Tiểu Nhã khó hiểu nhìn Bạch Xuyên.

"Làm sao vậy?"

"Không cần cái gì?" Những người khác cũng đều sôi nổi nhìn lại.

"Không cần các người tới." Bạch Xuyên cau mày, vẻ mặt không tình nguyện, "Đó là nhà của hai người con với Tiểu Nhã."

"..." Phòng ăn nháy mắt trầm mặc.

Bạch Quốc Du vừa thông báo cho thư ký cũng yên lặng cất lại di động, Bạch Tranh cũng không mở lịch trình tiếp, một lần nữa cầm lấy chiếc đũa, gắp miếng xương sườn dùng sức gặm. Lý Dung người luôn vui mừng khi thấy con trai thông suốt, tâm tình cũng trở nên phức tạp. Chẳng lẽ đây chính là có vợ quên mẹ trong truyền thuyết, bây giờ ngay cả nhà mới cũng không cho mình đến?

"Tiểu Xuyên." Mộc Tiểu Nhã thấy không khí không được tốt, vội vàng duỗi tay kéo góc áo anh, nhỏ giọng nói, "Nhà là do ba mẹ và anh cả dùng tiền giúp chúng ta chuẩn bị, giờ chúng ta vào sống, nên mời họ đến làm khách chứ."

Đúng vậy! Ba người Bạch gia đồng thời lên tiếng ở trong lòng.

"Tôi cũng có tiền, tôi đưa tiền lại cho họ." Bạch Xuyên trả lời.

"..." Sớm biết thế đã không phát tiền cao như vậy cho cậu, Bạch Tranh lại hung hăng gặm một miếng xương sườn.

"Khụ..." Mộc Tiểu Nhã xấu hổ tái mặt, phải làm thế nào mới có thể giải thích rõ ràng được cho Bạch Xuyên đây, "Tiểu Xuyên, chúng ta là người một nhà, người một nhà phải thường xuyên qua lại."

"Mối tuần chúng ta đều sẽ trở về ăn cơm." Đây là quyết định mà Mộc Tiểu Nhã đã đồng ý với cha mẹ Bạch khi dọn ra ngoài. Mỗi cuối tuần, cô sẽ đưa Bạch Xuyên cùng về ăn cơm. Thứ bảy Bạch gia, chủ nhật Mộc gia, hai bên đều đối xử như nhau.

Mộc Tiểu Nhã đau đầu đỡ trán, sao lại thế này chứ, rõ ràng em biết anh không đúng, nhưng em cũng không thể hiểu được cảm giác của anh!

Không khí giằng co một lúc, cuối cùng vẫn là Lý Dung làm dịu lại, nói: "Không đi thì không đi, dù sao cuối tuần trở về cũng giống nhau."

"Giống nhau giống nhau." Bạch Quốc Du cũng phụ họa theo, ông với vợ đều hiểu, một khi Bạch Xuyên cố chấp, ai nói cũng không được.

"Hừ!" Chỉ có Bạch Tranh là có gan dùng trợ từ ngữ khí để biểu đạt sự bất mãn của mình, nhưng cũng chỉ là dùng trợ từ ngữ khí mà thôi, khi "hừ" cũng không dám hướng về phía Bạch Xuyên bên kia.

Mặc dù người nhà họ Bạch thỏa hiệp, nhưng một bữa cơm tối vốn dĩ vui vẻ hoà thuận cũng vẫn bị thay đổi vị. Toàn bộ bàn ăn chỉ có Bạch Xuyên không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào, vẫn nên ăn gì thì ăn nấy. Chờ đến khi vui sướng ăn xong bữa tối, liền buông đũa ngồi bên cạnh chờ Mộc Tiểu Nhã.

"Tiểu Xuyên, hình như máy tính của em có chút vấn đề, anh có thể xem giúp em không?" Mộc Tiểu Nhã chưa ăn xong, bỗng nhiên nói với Bạch Xuyên.

"Được." Bạch Xuyên đồng ý rồi, nhưng vẫn không nhúc nhích.

"Bây giờ anh xem giúp em luôn được không? Chờ cơm nước xong, em phải dùng liền."

Những người ngồi đây đều thông minh, ngay khi Tiểu Nhã nói ra lời này, những người khác trong Bạch gia đều lập tức nhìn lại, lời này rõ rằng là muốn Bạch Xuyên tránh đi đây mà.

Nhưng đương sự Bạch Xuyên lại nghe không hiểu, anh tin tưởng Mộc Tiểu Nhã vô điều kiện nên không chút do dự đứng dậy rời đi.

"Tiểu Nhã, có chuyện muốn nói với chúng ta à?" Lý Dung chờ Bạch Xuyên rời đi, lập tức lên tiếng hỏi Mộc Tiểu Nhã.

"Dạ." Mộc Tiểu Nhã trả lời, "Thứ bảy về hơi muộn, con cũng chưa kịp nói về tình trạng của Tiểu Xuyên với mọi người."

"Tiểu Xuyên lại có vấn đề gì?" Thứ bảy là ngày Bạch Xuyên đến viện điều dưỡng gặp giáo sư Phùng, Lý Dung vừa nghe thấy Mộc Tiểu Nhã nói thì nghĩ bệnh tình của Bạch Xuyên có biến hóa, đáy lòng lập tức khẩn trương. Đồng dạng, Bạch Quốc Du với Bạch Tranh cũng quay sang nhìn.

"Mọi người đừng lo lắng, giáo sư Phùng nói Tiểu Xuyên khôi phục khá tốt, cảm xúc cũng lộ ra ngoài nhiều hơn trước kia." Mộc Tiểu Nhã vội vàng giải thích.

"Làm mẹ sợ muốn chết." Lý Dung vỗ bộ ngực, một lần nữa dựa vào ghế, "Vậy con muốn nói với chúng ta cái gì?"

"Là thế này ạ, giáo sư Phùng nói Tiểu Xuyên khôi phục không tồi, có thể làm thêm một bước trị liệu nữa. Ông ấy kiến nghị chúng ta để Tiểu Xuyên... tự mình đi làm và tan tầm." Mộc Tiểu Nhã dừng một chút mới nói.

"Tự mình, ý là không cho sắp xếp tài xế?" Bạch Tranh hỏi.

"Vâng. Giáo sư Phùng nói, ban đầu có thể cho Bạch Xuyên tự mình lái xe khi tan làm, như vậy có thể tạo ra cho anh ấy một môi trường an toàn và ít người. Chờ đến lúc anh ấy thích ứng được rồi, lại suy xét để anh ấy ngồi phương tiện giao thông công cộng đi làm." Mộc Tiểu Nhã nói.

"Không được, sao có thể để Tiểu Xuyên ngồi xe buýt đi làm, nó sợ nhất là nhiều người, huống chi là để nó một mình đi ra ngoài." Lý Dung phản đối đầu tiên.

"Chuyện đi xe buýt này còn phụ thuộc vào sự phục hồi của Tiểu Xuyên nữa ạ, chờ anh ấy thích ứng được mới có thể thực hiện, nếu anh ấy không thể thích ứng, con sẽ không để anh ấy phải đi xe buýt." Mộc Tiểu Nhã giải thích.

"Không được, mẹ không đồng ý để Tiểu Xuyên đi làm một mình." Lý Dung quyết đoán phản đối, lần đầu tiên trước mặt Mộc Tiểu Nhã bà có biểu hiện cường thế như vậy. "Bà bình tĩnh trước đã nào, nghe Tiểu Nhã nói cho hết." Bạch Quốc Du và Bạch Tranh so với Lý Dung thì bình tĩnh hơn rất nhiều.

"Mẹ, con biết mẹ rất lo lắng cho Tiểu Xuyên, con cũng lo cho anh ấy. Nhưng con muốn Tiểu Xuyên học được một chút kỹ năng sinh hoạt cơ bản, ít nhất về sau khi anh ấy đi ra ngoài một mình chúng ta cũng không phải lo lắng như thế này nữa. Con muốn anh ấy càng trở nên tốt hơn." Mộc Tiểu Nhã thành khẩn nói, "Đương nhiên, con cũng sẽ không đưa Tiểu Xuyên vào trong đám đông kia ngay lập tức. Con nghĩ thế này, ban đầu, con sẽ ký một thoả thuận hàng tháng với công ty cho thuê để mỗi ngày sáng-tối họ cho một chiếc xe taxi đến đưa đón Tiểu Xuyên. Tình trạng của tài xế và xe cộ con cũng sẽ được biết rõ ràng, cứ như vậy, tính ra tài xế và xe mỗi ngày đều không giống nhau, nhưng sự an toàn của Tiểu Xuyên vẫn được đảm bảo."

"Mỗi ngày đổi một xe và tài xế khác nhau, như vậy Tiểu Xuyên sẽ không phát hiện ra là em cố tình sắp xếp, sau đó có thể thúc đẩy thằng bé và tài xế giao tiếp với nhau." Bạch Tranh lập tức hiểu ý Mộc Tiểu Nhã.

"Đúng vậy, kể cả chuyện ngồi xe buýt em cũng có suy xét qua rồi." Mộc Tiểu Nhã tiếp tục nói, "Ở dưới lầu phòng làm việc của em có một chiếc xe tới thẳng tập đoàn Dật Phong, mỗi ngày em sẽ đưa Tiểu Xuyên lên xe, chờ Tiểu Xuyên tới điểm dừng Dật Phong rồi..."

"Anh có thể cho bảo vệ nhìn chằm chằm đúng giờ mỗi ngày." Bạch Tranh lập tức nói tiếp.

"Con nghĩ thật chu đáo." Bạch Quốc Du nghe xong không thể không gật đầu. Mộc Tiểu Nhã đưa, Bạch Tranh sắp xếp người đón, cho nên chỉ cần trên đường Bạch Xuyên không xuống xe, như vậy sẽ không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra.

"Vậy còn vạn nhất, vạn nhất nếu tài xế không đáng tin cậy, hoặc khi ngồi xe buýt Tiểu Xuyên xuống sai trạm, chúng ta phải tìm Tiểu Xuyên thế nào đây." Là một người đang trong tình trạng lo lắng quá độ, bạn có thể dễ dàng tìm được nguy hiểm tiềm ẩn trên thế giới này. Là một người mẹ, Lý Dung dễ dàng có thể có được năng lực ấy.

"Điện thoại bây giờ đều chức năng định vị, con sẽ tùy thời xem xét vị trí của Tiểu Xuyên." Mộc Tiểu Nhã cũng nghĩ tới vấn đề này rồi.

"Vậy vạn nhất điện thoại bị mất thì sao, bên ngoài ăn trộm nhiều như vậy, Tiểu Xuyên lại phản ứng trì độn."

"..." Mộc Tiểu Nhã biết Lý Dung lo lắng, nhưng với cái suy nghĩ đó của Lý Dung, đừng nói là Bạch Xuyên, là một người bình thường trong xã hội cũng không thể nào có được sự an toàn tuyệt đối. Nếu cứ dựa theo sự bảo vệ quá mức như vậy, Bạch Xuyên sẽ vĩnh viễn không có khả năng có được năng lực sinh hoạt độc lập. Nhưng Lý Dung là trưởng bối, là mẹ chồng của cô, mặc dù trong lòng Mộc Tiểu Nhã không ủng hộ nhưng cũng không có thái độ phản bác mạnh mẽ.

"Vậy lại mang thêm một thiết bị định vị khác." Lúc này Bạch Tranh đột nhiên nói chuyện, "Anh có thể cài định vị trong đồng hồ của Tiểu Xuyên, nhưng về việc này Tiểu Xuyên tương đối nhạy cảm, giống như nó có thể cảm giác được trong đồng hồ có cái gì đó. Trước kia anh cũng đã cài đặt cho nó một cái, nhưng nó lại trực tiếp ném đi. Em có biện pháp nào để nó đeo rồi sẽ không tháo xuống không?"

"Để em thử xem." Mộc Tiểu Nhã đáp.

"Bạch Tranh, sao con..."

"Mẹ, nếu mẹ muốn Tiểu Xuyên tốt lên, thì không cần bảo vệ nó quá mức như thế." Đối với Lý Dung, Bạch Tranh không có nhiều cố kỵ như Mộc Tiểu Nhã, không đợi đối phương nói hết, Bạch Tranh đã trực tiếp ngắt lời bà.

"Mẹ..."

"Tôi tán thành." Bạch Quốc Du lúc này cũng biểu đạt thái độ của mình.

Bốn người, ba với một, Lý Dung giật mình, không nói gì nữa.

"Chuyện này cứ vậy chứ ạ, khi nào con với Bạch Xuyên dọn ra ngoài sống thì sẽ bắt đầu?" Mộc Tiểu Nhã hỏi câu cuối cùng.

"Được rồi, hai ngày nữa anh sẽ đưa đồng hồ cho em." Bạch Tranh gật đầu.

"Vậy em lên phòng đây, ba, mẹ, anh cả, ngủ ngon." Mộc Tiểu Nhã có hơi áy náy nhìn Lý Dung, cô có thể hiểu được sự bất an của mẹ chồng, nhưng có một số việc, vẫn cần phải làm.

Mộc Tiểu Nhã vừa rời khỏi, Lý Dung liền gấp không chờ nổi nói khó dễ với chồng và con trai: "Hai người sao lại thế này, trước kia không phải các người cũng không đồng ý để Tiểu Xuyên ra ngoài một mình à? Chẳng lẽ các người đã quên chuyện gì đã xảy ra với Tiểu Xuyên bốn năm trước? Khi đó nó trở về, trên đầu gối và khuỷu tay đều là máu, chúng ta cũng không biết người đâm nó là ai..."

Bốn năm trước, giáo sư Phùng cũng từng một lần đề nghị bọn họ để mặc Bạch Xuyên tự do hoạt động một chút, nhưng có một lần Bạch Xuyên bỗng nhiên biến mất không thấy đâu, người Bạch gia tìm một ngày một đêm cũng chưa tìm được, vẫn là ngày hôm sau Bạch Xuyên tự mình trở về. Chỉ là khi anh về nhà, trên chân tay đều là máu, trầy xước đặc biệt nghiêm trọng. Bác sĩ nói, rất có khả năng là do bị một chiếc xe đụng vào. Từ sau khi phát sinh chuyện này, người Bạch gia cũng không dám để Bạch Xuyên ra ngoài một mình nữa.

"Tình trạng hiện giờ của Tiểu Xuyên, so với trước kia đã tốt hơn khá nhiều." Bạch Quốc Du nói, "Hơn nữa, tôi cảm thấy Tiểu Nhã nói cũng đúng, nên cho Tiểu Xuyên có tiếp xúc nhất định với xã hội đi."

"Nếu vạn nhất có chuyện ngoài ý muốn xảy ra thì sao, nếu có chuyện xảy ra, các người có nghĩ tới hậu quả không?" Lý Dung hốc mắt đỏ hồng nói, "Tôi cũng biết, Tiểu Nhã làm như vậy là muốn khiến Tiểu Xuyên khôi phục càng tốt hơn, rốt cuộc thì, ai cũng không hy vọng chồng mình mắc bệnh tự kỷ..."

"Mẹ!"

"Lý Dung!"

Bạch Tranh và Bạch Quốc Du đồng thời ngăn lại lời nói kế tiếp của Lý Dung để phòng ngừa bà nói ra những lời không thể vãn hồi.

"Mẹ, con biết mẹ quan tâm quá sẽ bị loạn, nhưng Mộc Tiểu Nhã làm như vậy rốt cuộc là vì Tiểu Xuyên hay là vì chính con bé, chẳng lẽ mẹ lại nhìn không ra sao. Nếu nó ghét bỏ Tiểu Xuyên mắc bệnh tự kỷ, vậy lúc trước vì cái gì mà nó đáp ứng gả cho thằng bé? Nếu chỉ là vì thỏa mãn di nguyện của bà nội, vậy thì sau khi bà nội qua đời nó có thể ly hôn bất cứ lúc nào." Bạch Tranh nhắc nhở. Đầu tiên Bạch Quốc Du nhìn con trai, sau mới quay đầu trấn an vợ đã tự biết mình nói lỡ lời: "Chúng ta không phải đã thống nhất rồi sao, đem Tiểu Xuyên giao cho Tiểu Nhã."

"Thật xin lỗi. Lão Bạch, là tôi quá sợ hãi, tôi không thể chấp nhận được Tiểu Xuyên xảy ra một chút việc ngoài ý muốn nào, Tiểu Xuyên là vì tôi..." Giáo sư Phùng nói nguồn gốc của "hội chứng bác học", có một thuật ngữ y học gọi là "giả thuyết não trái bị tổn thương". Nói cách khác, bán cầu não trái của người bệnh "chịu trách nhiệm" tương tác xã hội, sẽ khiến cho bán cầu não phải phải "xử lý" những thông tin phát triển bất thường. Loại tổn thương này, khả năng cao là xuất hiện trong thời kỳ mang thai, đại não không được phát triển đầy đủ. Cho nên Lý Dung vẫn luôn cảm thấy bệnh tự kỷ của Bạch Xuyên là do bản thân mình trong thời kỳ mang thai quá mệt nhọc mà tạo thành.

"Không phải, không phải vì bà." Khúc mắc của vợ Bạch Quốc Du vẫn luôn biết, theo như cách nói của giáo sư Phùng, cũng chỉ là một loại phỏng đoán thôi, cũng không thể hoàn toàn chứng thực được. Mà nếu một hai phải nói nhất định là do vợ mình trong thời gian mang thai quá mệt nhọc, như vậy ông mới là đầu sỏ gây tội. Lúc ấy Dật Phong gấp gáp góp vốn đưa ra thị trường, ông bận rộn chân không chạm đất, liên tục ba bốn tháng đều không ở nhà. Mà Lý Dung lúc ấy hoài thai sáu tháng, còn đồng thời phải chăm sóc cho Bạch Tranh đang sinh bệnh.

Bạch Tranh biết cha mẹ mình lại lâm vào tự trách đối với em trai, nếu nhất định phải tìm đầu sỏ gây tội, vậy thì khi đó anh mới chỉ có năm tuổi, còn bị bệnh nặng, cũng sẽ là một trong những thủ phạm. Nhưng nghĩ như vậy thì có ích lợi gì đâu, tự trách là có thể chữa khỏi bệnh cho Tiểu Xuyên sao?

"Có gì phải sợ." Bạch Tranh không kiên nhẫn nói, "Mộc Tiểu Nhã không có chút quan hệ huyết thống nào với Tiểu Xuyên còn dám mạo hiểm, là thân sinh như cha mẹ chẳng lẽ cũng không chịu nổi?"

Lý do của Bạch Tranh có chút không hợp lý, người vốn dĩ càng thân cận mới có thể càng lo lắng, nhưng sự chất vấn này của anh lại đánh thức Lý Dung, tình yêu ngoài bao dung thì còn có trách nhiệm.

"Đúng vậy, con nói đúng, mẹ không phản đối nữa, mẹ ủng hộ." Lý Dung lau nước mắt, từ trong lòng chồng mình ngồi dậy, "Tôi đi rửa mặt."

Bạch Quốc Du chờ vợ rời đi, nhìn ngược lại về phía con trai ở đối diện, rất hứng thú hỏi: "Người trước đó không yên tâm để Mộc Tiểu Nhã kết hôn với Tiểu Xuyên chính là con, sao bây giờ lại tín nhiệm con bé như vậy?"

Bạch Tranh nhìn cha, không trả lời.

"Hỏi con đấy." Bạch Quốc Du thúc giục, con trai nhỏ không muốn phản ứng với ông đã đành, đằng này con trai lớn cũng hờ hững với ông.

"Lúc bắt đầu con không yên tâm là bởi vì hai người mù quáng tin tưởng, bây giờ yên tâm là bởi vì lâu ngày thấy lòng người." Lưu lại những lời này xong, Bạch Tranh cũng rời khỏi phòng ăn.

Bạch Quốc Du bật cười lắc đầu, dùng tăm trên đĩa trái cây cắm lấy một miếng dưa hấu để ăn.

"Tiên sinh, lượng đường trong máu của ông cao, không thể ăn dưa hấu." Chú Lý chặn đứng bàn tay đang ăn dưa hấu của Bạch Quốc Du.

"Tôi không thể ăn... Vậy ông chuẩn bị cái gì thế này?" Đây không phải là muốn tôi thèm hay sao?

"Nhị thiếu phu nhân thích ăn." Chú Lý cười.

"..."

———

Lúc Mộc Tiểu Nhã trở lại phòng ngủ, Bạch Xuyên đang ngồi trên bàn mân mê máy tính, thấy Mộc Tiểu Nhã vào, lập tức báo cáo: "Máy tính hư là do chương trình không ổn định, tôi giúp em cài đặt lại một chút, rất nhanh là có thể dùng được."

"Không cần vội đâu anh." Vốn dĩ đây chỉ là cái cớ, Mộc Tiểu Nhã tự nhiên cũng không nóng nảy.

"Chờ hệ thống nâng cấp xong là có thể dùng." Trong máy tính Tiểu Nhã đều là hệ thống bản lậu, chẳng những không ổn định lại còn không tương thích với máy, trách không được lại không dùng tốt.

"Cảm ơn anh."

Bạch Xuyên cười cười, có thể giúp được bà xã, anh cũng rất vui vẻ.

"Tiểu Xuyên, vừa rồi ở dưới lầu anh cự tuyệt không cho ba mẹ tới nhà mới, bọn họ đều rất buồn." Mộc Tiểu Nhã vẫn muốn cùng Bạch Xuyên thảo luận một chút chuyện vừa rồi, trước đó ở phòng ăn có nhiều người nên có những lời cô không muốn nói thẳng.

Bạch Xuyên giật mình, mím môi không nói gì. Mặc dù vậy Mộc Tiểu Nhã vẫn có thể cảm giác được tâm tình của anh đang trở nên không tốt, từ điểm này có thể thấy được, Bạch Xuyên vẫn rất để ý tới người nhà họ Bạch.

"Cuối tuần chúng ta để họ tới nhà chung vui được không?" Mộc Tiểu Nhã lại đề nghị thêm lần nữa, "Cả nhà cùng nhau ăn bữa cơm, rất nhanh thì đi rồi."

Bạch Xuyên nhìn chằm chằm màn hình máy tính, ngón tay vô thức cọ góc bàn, trên mặt vẫn là không muốn.

"Anh vẫn không muốn họ tới à?"

"Đó là... nhà của chúng ta, em chỉ được nấu cơm cho tôi ăn." Bạch Xuyên thích ngôi nhà Mộc Tiểu Nhã đã miêu tả cho anh, anh không muốn có bất kỳ sự thay đổi nào xảy ra trong sự miêu tả đó. Anh biết suy nghĩ này của mình sẽ làm cho cha mẹ và anh cả đều không cao hứng, nhưng anh không muốn chút nào. Anh đã thử chấp nhận nó, nhưng cuối cùng anh vẫn không chấp nhận được.

"Bà nội nói, tôi không muốn làm gì, có thể cự tuyệt." Bạch Xuyên có thể vì Mộc Tiểu Nhã mà thay đổi một số việc, nhưng có một số việc, anh không muốn thay đổi.

Trong giọng nói của Bạch Xuyên lộ ra sự quật cường, nhưng trên mặt đã tràn đầy ủy khuất.

Mộc Tiểu Nhã lập tức đau lòng không thôi, hận không thể quay ngược thời gian thu hồi những lời mình vừa nói. Cô rõ ràng đã biết Bạch Xuyên không có được linh hoạt trong phương diện này, anh không hiểu cách từ bỏ và thỏa hiệp. Nhưng cô lại càng ỷ vào việc Bạch Xuyên đối xử với mình khác biệt, được một tấc lại muốn tiến một thước yêu cầu anh thay đổi.

"Bà nội nói rất đúng." Mộc Tiểu Nhã lập tức sửa lời.

Bạch Xuyên đang uỷ khuất kinh ngạc ngẩng đầu, kỳ lạ trước sự thay đổi của Mộc Tiểu Nhã.

"Ba mẹ tức giận, chúng ta xin lỗi là được. Không muốn để họ đến, chúng ta liền không cho." Mộc Tiểu Nhã kiên định nói, dường như cô mới chính là người không cho người nhà họ Bạch đến.

"Em không tức giận?"

"Em không tức giận." Mộc Tiểu Nhã cảm thấy cô nên suy nghĩ lại, "Tiểu Xuyên, em nói không nhất định là đúng. Về sau nếu anh có chuyện gì không muốn làm, anh cứ giống như vừa rồi kiên quyết biểu đạt ra. Em nghe thấy, chắc chắn sẽ ủng hộ anh."

"Vậy thì tôi... ngày mai đi xin lỗi."

"Em đi cùng anh."

Bạch Xuyên cảm thấy lời bà nội nói thật sự đều rất đúng, người chân chính yêu anh, chẳng những sẽ không ghét bỏ anh, mà còn thấu hiểu và ủng hộ anh nữa. Mặc dù anh làm không tốt, thậm chí phạm sai lầm, người kia cũng sẽ đứng bên cạnh anh, cùng anh gánh vác.

"Máy tính xong rồi." Lúc này, bản cập nhật của máy tính đã hoàn tất.

"Ồ, chúng ta tắm rửa đi ngủ thôi."

"Không phải em sốt ruột muốn dùng sao?"

"..."

Chương 53: Người nhà để ý

Edit: Flanty

Sáng sớm hôm sau.

Sau khi ăn xong bữa sáng, mọi người đang muốn tản ra để từng người đi làm, Mộc Tiểu Nhã bỗng nhiên gọi mọi người lại:

“Ba mẹ, anh cả, mọi người chờ một chút, Tiểu Xuyên có chuyện muốn nói.”

“Tiểu Xuyên có chuyện muốn nói với chúng ta?” Mọi người có chút ngoài ý muốn, rất hứng thú nhìn Bạch Xuyên phía đối diện.

Bạch Xuyên trong ánh mắt cổ vũ của Mộc Tiểu Nhã, đứng lên, nhìn ba người đối diện bắt đầu xin lỗi: “Thật xin lỗi, nhưng… con không muốn cho mọi người đến nhà.”

“…” Khoé miệng tươi cười của Mộc Tiểu Nhã cứng đờ, hận không thể quay sang gào rít với Bạch Xuyên, tự dưng anh lại thêm câu sau vào làm gì?

“…” Cha mẹ Bạch, đây là xin lỗi hay là khiêu khích lần hai?

“Đã biết.” Bạch Tranh không có biểu cảm gì, dùng khăn lau tay, đứng dậy rời đi. Một câu ‘đã biết’, cũng không biết là có tha thứ hay không tha thứ.

“Ha ha, không sao, ba mẹ không giận đâu.” Lý Dung cứng người một lúc, quyết định bỏ qua nửa câu sau của con trai, chỉ nghe ba chữ phía trước.

“Đúng vậy, Tiểu Xuyên, đừng để trong lòng.” Bạch Quốc Du cũng an ủi con trai, lớn như vậy nhưng đây lại là lần đầu tiên Bạch Xuyên nói xin lỗi với họ.

“Dạ.” Được tha thứ, vẻ mặt Bạch Xuyên cao hứng, quay sang vợ cầu khen ngợi, “Tôi nói xin lỗi xong rồi.”

“Ồ, phải không?” Mộc Tiểu Nhã không biết mình còn có thể nói gì nữa.

Từ phòng ăn ra ngoài, Bạch Tranh vừa chỉnh lại cổ áo tây trang, vừa đi đến bãi đỗ xe, rồi sau đó khởi động xe đi làm.

Từ cửa biệt thự đi ra ngoài rẽ phải, dọc theo đường nhựa đi thẳng là con đường mỗi ngày anh cùng Bạch Xuyên chạy bộ. Con đường một chiều 2.5 km, cả đi cả về là 5 km, mỗi lần chạy đến cái đèn giao thông trước mặt thì họ sẽ quay đầu chạy về.

Bạch Tranh ngừng xe, nhìn vào gương chiếu hậu một lúc lâu, đèn xanh đèn đỏ ở phía trước đã thay đổi qua lại vài lần mà vẫn không thể thu hút được sự chú ý của tài xế. Cũng may đường trên núi của biệt thự không có nhiều xe, Bạch Tranh trì trệ không đi cũng không gây ùn tắc cho con đường, song lại thu hút được sự ý của công nhân vệ sinh.

“Tiên sinh, xe anh có vấn đề gì sao?” Một người công nhân mặc đồng phục dọn vệ sinh, xách theo một cây chổi đi tới dò hỏi.

“Không phải.” Bạch Tranh hoàn hồn, theo bản năng nhìn lên phía trước, đèn xanh.

“Vậy anh chạy nhanh đi thôi, cẩn thận đi làm muộn.”

“Cảm ơn.” Bạch Tranh gật đầu, thả phanh tiếp tục đi về phía trước. Công nhân vệ sinh đứng phía sau sau khi xe rời đi, ra sức múa may cây chổi, nhiệm vụ sáng nay của anh ta chỉ còn mỗi đoạn đường cuối cùng này, vừa rồi chiếc xe chặn đúng chỗ rác sáng nay anh ta vừa quét, may là cái xe kia đã chạy đi rồi, bằng không anh ta cũng không kịp về nhà ăn bữa sáng sáng.

Tâm trạng của Bạch Tranh có vẻ đặc biệt tốt,  anh mở mui xe, để ánh mặt trời và bóng cây không trở ngại lọt vào phía trong, trong ánh nắng anh cười vẻ mặt đầy thỏa mãn.

Còn biết xin lỗi, tính ra cậu còn có lương tâm.

Tâm trạng giống như Bạch Tranh còn có cha mẹ Bạch, bọn họ không bình tĩnh được như Bạch Tranh, vừa ra khỏi phòng ăn, Lý Dung liền trực tiếp nhào vào lồng ngực chồng mình: “Lão bạch, Tiểu Xuyên, trong lòng Tiểu Xuyên có chúng ta đúng không?”

“Đương nhiên, giáo sư Phùng không phải đã sớm nói rồi sao, chỉ là Tiểu Xuyên không biết cách biểu đạt thôi, chứ thật ra cái gì nó cũng biết.” Hốc mắt Bạch Quốc Du cũng nóng lên, mặc dù giáo sư Phùng đã từng nói thế, nhưng nhiều năm như vậy, ngoại trừ phẫn nộ, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy cảm xúc đặc biệt nào khác trên mặt Bạch Xuyên, càng đừng nói để để ý đến họ. Bây giờ đã cảm nhận được rõ ràng Bạch Xuyên để ý tới, Bạch Quốc Du chỉ cảm thấy so với lúc đưa Dật Phong ra thị trường còn khiến cho ông cao hứng hơn.

“Trong lòng Tiểu Xuyên không chỉ có mẹ và Tiểu Nhã, mà còn có cả chúng ta.” Lý Dung cực kỳ vui mừng.

“Ừ.”

“Thật tốt!”

Mộc Tiểu Nhã không biết một câu xin lỗi xấu hổ như thế của Bạch Xuyên lại đánh sâu vào lòng ba người Bạch gia như vậy, cô đưa Bạch Xuyên lên xe, sau đó cũng trực tiếp đi làm. Tới văn phòng rồi, Mộc Tiểu Nhã liền đến thẳng phòng làm việc, giày da cô làm cho Bạch Xuyên chỉ còn một chút nữa là có thể hoàn thành rồi, cô muốn làm xong nó trong hôm nay.

Bận rộn trong phòng làm việc đến giữa trưa, Mộc Tiểu Nhã rốt cuộc cũng hoàn thành khâu cuối cùng, cô vừa lòng thưởng thức trong chốc lát, muốn tìm một cái hộp giày để đóng gói, đợi thêm hai ngày nữa đến Thất Tịch sẽ tặng cho Bạch Xuyên như một món quà Thất Tịch. Nhưng cô tìm trong phòng làm việc nửa ngày cũng không thấy được cái hộp nào thích hợp.

Mộc Tiểu Nhã ôm giày ra khỏi phòng, hỏi Phương Hủy: “Phương Hủy, chúng ta có hộp giày định chế chưa?”

“Hộp giày định chế? Thôi xong, tớ quên mất rồi.” Phương Hủy đột nhiên phản ứng lại.

“Không có hộp giày?” Mộc Tiểu Nhã còn chưa từ bỏ ý định.

“Không có đâu, giày định chế chắc chắn phải dùng hộp có chất lượng tốt, trước đó tớ tìm được mấy nhà những đều không ưng lắm, sau đó lại quên mất luôn.” Phương Hủy nhìn thoáng qua giày trong tay Mộc Tiểu Nhã, kinh hỉ hỏi, “Làm xong rồi?”“Ừ.” Mộc Tiểu Nhã cười gật đầu.

“Cho tớ xem nào.” Phương Hủy thò đầu lại gần, lấy giày từ trong tay Mộc Tiểu Nhã lại, sau đó đi ra ngoài nơi có ánh sáng tốt hơn để đánh giá, bộ dáng khắc nghiệt y như một giáo viên chuyên nghiệp đang sửa chữa bài tập, “Đường may này, keo dính này, tay nghề này… gần như đã đuổi kịp sư phụ già trong xưởng công tác mười mấy năm của cậu tớ rồi đó.”

“Nào có lợi hại như thế.” Mộc Tiểu Nhã vẫn tự hiểu lấy mình, ở phương diện thiết kế cô còn có chút thiên phú, nhưng loại chuyện như tay nghề này, nếu không có sự tích luỹ lâu dài trong quá trình làm việc thì không thể nhanh chóng trưởng thành được. Cô cũng vì đời trước nên có thêm bốn năm tích góp được chút kinh nghiệm mà thôi, không so được với sư phụ già mười mấy năm trong nhà xưởng.

“Tớ thấy cái tay nghề này của cậu, khi nào chúng ta định chế cũng không cần phải mời sư phụ già đâu, dứt khoát để cậu làm đi.” Phương Hủy nói.

“Cậu muốn tớ mệt chết à.” Cô chỉ làm đôi giày này cho Bạch Xuyên mà đã mất cả tuần, nếu về sau mỗi đôi giày của phòng làm việc đều do cô làm, cô lại chẳng quá bận rộn đi.

“Biết ngay cậu không muốn.” Phương Hủy cũng chỉ là nói giỡn mà thôi, “Đây cũng coi như là đôi giày đầu tiên văn phòng chúng ta định chế ra, đợi chút tớ bảo Tiểu Tân lại đây chụp một tấm để chúng ta đăng trên trang web. Còn đôi giày cao gót của mẹ chồng cậu khi nào thì xong? Cũng đăng lên đó luôn.”

“Cuối tuần đi.” Mộc Tiểu Nhã tính toán một chút thời gian.

“Giày tốt thế này, nên xứng với cái hộp sang trọng.” Phương Hủy chống cằm suy nghĩ trong chốc lát nói, “Tớ lại đi tìm mấy thương nhân nữa nói chuyện.”

“Chờ cậu nói xong rồi mang về đây thì không biết đến khi nào, tớ ra ngoài mua một cái hộp giày vậy.”

“Mua hộp giày thì không có logo xinh đẹp nhà chúng ta.”

“Không sao, mang về tớ sẽ vẽ một cái.” Đôi giày này là đưa cho Bạch Xuyên, Mộc Tiểu Nhã cũng không quá cố chấp rằng nhất định phải có logo của văn phòng trên đó, nhưng thấy Phương Huỷ chấp nhất như thế, cũng không sao. Dù gì cô cũng có bản lĩnh hội hoạ, vẽ một cái logo văn phòng lên hộp giày là việc rất đơn giản.

“Aizz, cậu chờ một chút…” Hình như Phương Hủy lại nhớ tới cái gì đó, bỗng nhiên xoay người đi vào trong, chỉ lát sau đã ôm ra bốn năm cái hộp giày đủ loại màu sắc.

“Đây là mấy cái hộp mẫu trên mạng tớ đã bàn bạc với mấy thương nhân kia, mặt trên đều không có logo, hơn nữa còn là thuần sắc, cậu nhìn xem có thể sử dụng được không.” Phương Hủy nói.

Mộc Tiểu Nhã sờ từng cái, cuối cùng lựa chọn một hộp giày màu xanh biển, nói: “Cái này cũng không tệ lắm.”

“Được đó, chọn đúng cái đắt nhất.” Phương Hủy cười.

“Bao nhiêu tiền?” Mộc Tiểu Nhã tò mò, không biết hộp giày đắt nhất có thể lên đến bao nhiêu tiền.

“Một trăm.”

“Một hộp giày một trăm?” Mộc Tiểu Nhã không thể tin nổi.

“Đúng đấy, đừng xem nó như cái hộp giấy, nhà sản xuất nói đây là hộp giày PITAILA chuyên dụng, dùng cái công nghệ đặc biệt gì đó, dù sao tớ cũng không hiểu.” Phương Hủy giải thích, “Nhưng mà tớ cũng rất thích hộp giày này, nhưng lại quá đắt nên chưa đưa ra quyết định.”
“Là rất đắt.”

“Đúng không, thêm khoản đóng dấu nhãn hiệu, kiểu gì người ta cũng thu thêm phí.”

“Còn thu à…” Thương nhân bây giờ đều tàn nhẫn vậy sao?

“Tớ nghĩ lại đã, hộp giày này cứ để cho cậu dùng trước.” Phương Hủy đem mấy hộp giày khác đặt chồng lên một bên, “Lát nữa tớ sẽ xem thêm mấy nhà, dù sao tạm thời chúng ta cũng chưa bắt đầu định chế.”

“Được.” Đúng là cũng không vội dùng.

Mộc Tiểu Nhã lấy hộp giày, bọc giày da vào một bộ chống bụi, sau đó thật cẩn thận cất vào hộp giày. Phía dưới hộp giày xanh biển in hoa văn chìm, dùng tay sờ lên có thể cảm giác được lớp hoa văn phập phồng phía dưới, kỳ thật không cần cố ý vẽ logo làm gì, chỉ để hộp giày như vậy cũng đã rất đẹp rồi. Nhưng nếu đã đồng ý với Phương Hủy, Mộc Tiểu Nhã vẫn cân nhắc tới việc vẽ thêm logo. Cô nhìn mặt ngoài hộp giày bóng loáng sạch sẽ, suy nghĩ một lúc đã có ý tưởng, sau đó đứng dậy vào phòng làm việc lấy Propylene ra.

Propylene là một loại thuốc màu có thể trực tiếp bôi lên giày và quần áo, màu sắc tươi sáng và không dễ phai màu. Trước kia khi đi học Mộc Tiểu Nhã rất thích dùng Propylene vẽ một số hoa văn nhỏ trên giày trắng. Bằng cách này, chẳng những giá quần áo rẻ hơn mà còn có thể duy trì được sự cá tính.

Mộc Tiểu Nhã cũng không muốn vẽ hộp giày quá sức tưởng tượng, cô chọn màu vàng vẽ logo văn phòng lên giữa hộp giày, sau đó cô lại viết ba chữ đơn giản ở phía dưới:

To: Bạch Xuyên

Cuối cùng, cô viết con số 001 rất nhỏ cùng với chữ ký của mình ở góc dưới cùng của chiếc hộp.

“Phương Hủy, cậu lại đây nhìn xem, như vậy được không?” Mộc Tiểu Nhã gọi Phương Hủy lại thưởng thức kiệt tác của mình.

“Cậu vẽ xong rồi?” Phương Hủy bưng cà phê chạy tới, nhìn một lúc sau đó nhướng mày nói, “Cậu dùng Propylene vẽ à?”

“Đúng vậy, dùng màu chì thì màu sắc lên không được tươi.” Mộc Tiểu Nhã giải thích.

“Cái này được đó, không dễ phai màu, hơn nữa nhìn còn xa hoa cao cấp.” Ánh mắt Phương Hủy lại di chuyển đến góc dưới của hộp, hỏi: “001, có ý gì?”

“001, có nghĩa là đôi giày đầu tiên Mộc Tiểu Nhã tớ định chế.”

“Cũng có nghĩa Bạch Xuyên là khách hàng đúng không?” Phương Hủy cạn lời, “Một hộp giày cậu cũng có thể khoe ân ái, không ai vậy hết.”

“Tớ không có.” Mộc Tiểu Nhã dở khóc dở cười, “Tớ chỉ đơn thuần muốn ký một cái thôi.”

“Đơn thuần muốn ký?” Phương Hủy liếc mắt nhìn con số cùng chữ ký phía dưới góc bên phải, đột nhiên vỗ đùi nói, “Chủ ý này được nha, bằng không về sau trên hộp giày của chúng ta đều viết một con số cùng chữ ký. Để mỗi hộp giày đều được đánh số và có chữ ký của nhà thiết kế, giống như mỗi viên kim cương đều được đánh số vậy? Đúng rồi, cứ làm như thế đi, sao trước kia tớ lại không nghĩ tới cơ chứ.”

“Có quá khoa trương không?” Mộc Tiểu Nhã nhỏ giọng nhắc nhở.

“Không khoa trương, kim cương châu báu trong cửa hàng cũng chỉ mới trên dưới một vạn, người ta còn đánh số khác nhau. Giày của chúng ta tốt xấu gì cũng ba vạn một đôi đấy.” Phương Hủy phản bác.

“Được rồi, chờ cậu bán ra rồi nói sau.” Sợ đến lúc công ty khai trương đã nhiều năm, mà con số được đánh dấu kia vẫn dừng ở một chữ số, vậy mới đáng xấu hổ đó.

“Tính Thất Tịch tặng Bạch Xuyên à?” Sắp tới chính là Thất Tịch, Phương Hủy không cần hỏi cũng có thể đoán được.

“Đúng vậy.” Cho nên cô mới vội vàng đi tìm hộp giày.

“Thế chắc sẽ chuyển nhà sau hôm đó hả?”

“Cuối tuần này dọn rồi.”

“Ồ được đấy, mấy cái cây tớ định đưa cho cậu có lẽ đến hôm đấy cũng chọn xong, vừa lúc cuối tuần cùng nhau đưa qua đó, cho nhà cậu thêm ấm áp.”

“Nếu không… cậu đến trước hai ngày?” Mộc Tiểu Nhã nhỏ giọng thương lượng.

“Vì sao?” Phương Hủy khó hiểu.

“Hắc hắc hắc… Tiểu Xuyên không thích có người đến nhà mới của chúng tớ.” Mộc Tiểu Nhã cười vẻ mặt lấy lòng.

“… Cậu.” Phương Hủy im lặng, vẻ mặt u oán, “Vậy cậu giúp tớ chuyển lời cho anh ấy, tớ cũng không thích anh ấy tới phòng làm việc của tớ.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước