CHỒNG TÔI MẮC HỘI CHỨNG BÁC HỌC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi mắc hội chứng bác học - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Anh đến đón em tan làm

Edit: Flanty

Lữ Dương vội vã chạy xuống khu an ninh ở dưới lầu, nhìn thấy Bạch Tranh đang đi qua đi lại trước cửa toà nhà, ngay cả thở cũng không dám, gấp không chờ nổi mà báo cáo: "Tổng giám đốc, Nhị thiếu ra ngoài lúc 2 giờ 51 phút."

"Gọi xe không?" Bạch Tranh truy hỏi.

"Không có, Nhị thiếu đi bộ theo hướng kia." Lữ Dương chỉ vào bên phải đường cái, "Sau khi đi vào đường Tam Nam, hệ thống camera của toà nhà chúng ta không nhìn thấy được nữa."

"Tiểu Xuyên không mang điện thoại, cũng không cầm tiền." Bạch Tranh bực bội đấm một quyền lên chiếc xe thương vụ trước mặt, "Đám bảo vệ kia làm cái gì mà không biết? Một người cũng không nhìn được."

"Tổng giám đốc anh đừng vội, khẳng định là Nhị thiếu đi tìm Nhị thiếu phu nhân." Lữ Dương an ủi. Nhưng trong lòng anh ta cũng biết, việc này thật đúng là không thể trách nhóm bảo vệ được, mấy năm nay Nhị thiếu ở công ty, thời gian tan làm mỗi ngày so với máy móc còn chuẩn hơn, lại nói những người trong toà nhà này đều là người làm công bình thường, nếu không có việc gì đột phát, bảo an sẽ không nhìn chằm chằm vào máy theo dõi.

"Từ chỗ này đến văn phòng của Mộc Tiểu Nhã, lái xe cũng phải mất nửa giờ, Tiểu Xuyên đi bộ thế nào?"

"Tổng giám đốc, Nhị thiếu thông minh như thế, chắc sẽ không có việc gì đâu."

"Nó ngoại trừ học toán tốt, những mặt khác đều ngu ngốc, đi ra ngoài cũng không nói chuyện với ai, cậu còn dám khẳng định nó sẽ không có việc gì?"

"Tổng giám đốc, trí nhớ của Nhị thiếu rất tốt, anh ấy chắc chắn nhớ rõ đường đến chỗ Nhị thiếu phu nhân. Chúng ta lái xe dọc ven đường, khẳng định có thể tìm thấy." Lữ Dương đề nghị.

Bạch Tranh dần dần bình tĩnh lại, anh nhìn đồng hồ, phân phó: "Bây giờ là 3 giờ 16 phút, Tiểu Xuyên mới ra ngoài được 25 phút, cậu sắp xếp bảo an toà nhà, tài xế, xe hơi, xe đạp, tất cả cùng đi đến chỗ Mộc Tiểu Nhã, tìm hết các đường cho tôi."

"Vâng, tôi lập tức sắp xếp." Lữ Dương quay đầu chạy đi phân phó.

Bạch Tranh kéo cửa xe bước vào, vừa khởi động vừa gọi cho Mộc Tiểu Nhã.

"Xin chào?" Điện thoại nhanh chóng kết nối.

"Mộc Tiểu Nhã." Bạch Tranh lái xe, ánh mắt không ngừng tìm kiếm ở cả hai bên đường. Mặc dù biết rõ Bạch Xuyên đã rời đi gần nửa giờ, không có khả năng còn ở gần công ty, nhưng anh vẫn không dám bỏ qua bất kỳ bóng người nào trên đường.

"Anh cả?" Giọng nói Mộc Tiểu Nhã có chút kinh ngạc.

"Tiểu Xuyên có gọi cho em không?"

"Không có, không phải Tiểu Xuyên đang đi làm ạ?"

"Nó đi tìm em, nói muốn đón em tan tầm." Ánh mắt Bạch Tranh u ám, ngay cả Mộc Tiểu Nhã cũng không biết sao?

"Anh ấy muốn tới đón em tan tầm? Để em gọi cho anh ấy hỏi một chút."

"Đừng gọi, nó quên mang điện thoại."

"Cái gì?!" Theo âm thanh sợ hãi của Mộc Tiểu Nhã truyền đến, còn có tiếng vật nào đó rơi xuống đất. Đầu kia của điện thoại trầm mặc một hồi lâu, Mộc Tiểu Nhã mới run rẩy hỏi lại lần nữa, "Anh cả, anh gọi cho em, có phải là không tìm thấy Tiểu Xuyên không"

"... Nó không mang di động, cũng không ngồi xe anh sắp xếp cho, là đi ra ngoài một mình." Bạch Tranh không giấu giếm.

"Anh... Anh ấy đã đi bao lâu, em... em đi tìm anh ấy." Âm thanh run rẩy của Mộc Tiểu Nhã đã chuyển thành khóc nức nở.

Phía trước có một cái đèn đỏ, Bạch Tranh thiếu chút nữa không kịp phanh lại. Bản thân anh cũng lo lắng, nhưng anh cũng không quên an ủi Mộc Tiểu Nhã ở đầu kia: "Em đừng vội, anh đã cho tài xế và bảo an công ty đi dọc theo đường đến chỗ em tìm rồi. Em cứ đợi trong phòng làm việc, tìm được rồi anh sẽ đưa nó đến đó. Em đừng chạy loạn, Tiểu Xuyên đang tìm em."

"Được." Mộc Tiểu Nhã thở hổn hển, "Anh cả, đường về nhà anh cũng cho người tìm đi, cũng có khả năng Tiểu Xuyên về nhà."

"Sẽ không, nó nói đi tìm em, vậy thì nhất định sẽ đi tìm em." Bạch Xuyên chấp nhất thế nào, không ai có thể hiểu hơn gia đình anh.

"Vậy... Vậy anh tìm theo bản đồ, Tiểu Xuyên nhớ rõ bản đồ, nhất định là anh ấy đi dọc theo hướng bản đồ chỉ đến chỗ em."

"Anh biết." Bạch Tranh cúp điện thoại, điều chỉnh máy hướng dẫn, bắt đầu chậm rãi di chuyển dọc theo đường cái với tốc hai mươi km.

———

"Mộc Mộc, cậu sao vậy?" Phương Hủy mới từ công ty quảng cáo trở về, trong tay ôm một đống tranh tuyên truyền đi về phía phòng làm việc, thật xa đã thấy Mộc Tiểu Nhã hốc mắt đỏ hồng đứng trước cửa.

"Phương Hủy, Tiểu Xuyên, Tiểu Xuyên không tìm thấy." Thấy Phương Hủy, Mộc Tiểu Nhã vẫn luôn cố nén nước mắt, lập tức chảy xuống.

"Cái gì?" Phương Hủy choáng váng ngay tại chỗ.

"Bạch Tranh vừa mới gọi điện thoại đến đây, nói Tiểu Xuyên cả điện thoại lẫn tiền cũng không mang, một mình ra khỏi công ty, nói muốn tới đây đón tớ tan tầm." Mộc Tiểu Nhã hoang mang lo sợ, "Cậu nói xem, đường xa như thế, Tiểu Xuyên có thể xảy ra chuyện gì không?"

"Trước cậu đừng khóc, cậu..." Phương Hủy "ôi chao" một tiếng, quay đầu gọi Tiểu Tân, sau khi Tiểu Tân chạy đến thì ném tập tranh trong tay mình qua đó, quay đầu ôm lấy Mộc Tiểu Nhã, an ủi, "Không có việc gì, cậu không cần dọa bản thân. Bạch Xuyên mắc hội chứng bác học, chỉ số thông minh cao hơn người thường rất nhiều, nhiều đồ vật anh ấy xem một lần là có thể nhớ rõ. Vậy nhất định anh ấy cũng có thể nhớ rõ đường tới chỗ chúng ta, chắc chắn anh ấy sẽ không đi lạc. Chỉ một lát, chỉ một lát thôi anh ấy sẽ tới đây."
"Từ tập đoàn Dật Phong đến chỗ chúng ta, gần hai mươi km, trên đường có nhiều ngã tư như vậy, lại nhiều người xa lạ như thế, lại nhiều xe như thế..." Mỗi một tình hình được nói ra, sắc mặt Mộc Tiểu Nhã lại trắng thêm một chút, "Tiểu Xuyên anh ấy không thích nói chuyện, cũng không thích nghe người khác nói chuyện, tớ không biết anh ấy có nhìn thấy đèn giao thông không, anh ấy..."

"Mộc Mộc, Mộc Mộc, Mộc Tiểu Nhã!" Phương Hủy gắt gao túm lấy bả vai Mộc Tiểu Nhã, dường như là phải hét lên, "Cậu bình tĩnh lại cho tớ."

"Huỷ Huỷ, tớ sợ hãi." Giọng nói của Mộc Tiểu Nhã tràn đầy bất lực.

"Bạch Xuyên không phải muốn tới đón cậu tan tầm hay sao? Vậy cậu phải ở đây chờ anh ấy. Anh ấy thích cậu như vậy, nhất định sẽ đến đâu, cậu phải tin tưởng anh ấy." Phương Hủy liều mạng an ủi, nhưng cô cũng biết, đối với một người mắc bệnh tự kỷ mà nói, đi bộ 20km trong thành phố rắc rối phức tạp là rất đáng lo ngại.

"Đúng vậy, chị Mộc Mộc, trị an xã hội của chúng ta tốt như vậy, chồng chị chắc chắn sẽ không sao đâu." Ở một bên nghe xong, Tiểu Tân cũng theo đó an ủi.

"Tiểu Tân, không phải cậu có xe điện sao, cậu đi xe điện theo đường đến tập đoàn Dật Phong đi, tôi chuyển ảnh chụp Bạch Xuyên sang điện thoại cậu, tìm được rồi thì gọi điện thoại cho tôi." Mộc Tiểu Nhã không thể yên tâm, chỉ có thể bảo Tiểu Tân đi tìm.

"Được, tôi lập tức đi." Tiểu Tân thả đồ trong tay xuống, cầm chìa khóa lên xe điện rời đi.

"Mộc Mộc, chúng ta đi vào chờ." Phương Hủy muốn đưa Mộc Tiểu Nhã vào trong.

"Không, tớ chờ ở đây." Mộc Tiểu Nhã đẩy Phương Hủy ra, ngồi trên bậc thang trước phòng làm việc, ôm đầu gối nhìn thẳng về phía giao lộ.

Phương Hủy bất đắc dĩ, chỉ có thể ngồi xuống bên cạnh Mộc Tiểu Nhã.

Đợi gần một giờ, các cô không chờ được Bạch Xuyên đến, cũng không chờ được điện thoại của Tiểu Tân, mà là chờ được Bạch Tranh.

Bạch Tranh từ trên xe bước xuống, nhìn Mộc Tiểu Nhã kích động từ bậc thang xông tới, trực tiếp kéo cửa xe ra nhìn tình hình bên trong, vốn dĩ muốn hỏi một câu, cuối cùng một lời cũng không nói ra được.

Còn hỏi cái gì, nếu Tiểu Xuyên ở chỗ này, cô ấy cũng sẽ không thành cái dạng này.

"Không tìm được sao?" Mộc Tiểu Nhã chưa từ bỏ ý định nhìn Bạch Tranh.

"..." Nhìn Mộc Tiểu Nhã như thế, Bạch Tranh đành phải an ủi, "Em đừng quá lo lắng, Tiểu Xuyên cũng không phải lần đầu tiên ra ngoài một mình, hẳn là... sẽ không có việc gì."

Đúng vậy, Bạch Xuyên lớn như vậy, đây cũng không phải lần đầu anh ra cửa một mình. Nói gần, ngay kể cả lần đó anh đi tìm Mộc Tiểu Nhã cầu hôn, cũng là anh ra ngoài một mình. Nói xa, Bạch Xuyên khi còn nhỏ cũng đã vài lần trốn ra ngoài.

Tuy mỗi lần đều an toàn trở về, nhưng rốt cuộc thì Bạch Xuyên cũng không giống người bình thường, ngay cả khi một vạn lần an toàn trở về, bọn họ cũng không dám yên tâm một vạn linh một lần trốn đi.

"Anh nói rất đúng, Tiểu Xuyên thông minh như thế, anh ấy chắc chắn có thể tìm tới đây." Mộc Tiểu Nhã tự mình an ủi, xoay người ngồi lại chỗ bậc thang một lần nữa.

Bạch Tranh thở dài, trở lại xe, định quay đầu xe tiếp tục đi tìm.

"Huỷ Huỷ, lái xe nửa giờ, đi bộ thì phải mất bao lâu mới có thể đến?" Mộc Tiểu Nhã ngồi trên bậc thang rầu rĩ hỏi Phương Hủy.

"Chắc hơn ba giờ." Nếu tính đúng theo tốc độ đi 6 km một giờ, 20 km cũng xấp xỉ ba giờ. "Tiểu Xuyên đã đi một tiếng rưỡi rồi, tớ lại chờ một tiếng rưỡi nữa, Tiểu Xuyên có phải sẽ tới đây không?" Mộc Tiểu Nhã hỏi.

"Ừ." Ngoại trừ gật đầu, Phương Hủy không biết nên nói thế nào.

Hai ngày trước cùng bọn họ đi xem phòng mới, lúc ấy cô vừa mừng vừa vui, vui mừng vì mặc dù Bạch Xuyên không đủ hoàn mỹ, nhưng nhìn Mộc Tiểu Nhã thực sự rất hạnh phúc. Nhưng lúc này, nhìn Mộc Tiểu Nhã thất hồn lạc phách, Phương Hủy cực kỳ khó chịu.

Bạn đời hẳn là sự tồn tại hỗ trợ lẫn nhau, nhưng Bạch Xuyên, một người tự kỷ ngay cả ra ngoài cũng khiến cho người khác lo lắng. Nhà Mộc Mộc, chỉ có thể dựa vào bản thân cô ấy. Có bao nhiêu thích, thì cũng có bấy nhiêu trầm trọng.

Thời gian lại trôi qua nửa giờ, Tiểu Tân đi xe điện đã trở lại, cậu ta lắc lắc đầu, không thu hoạch được gì. Biết Bạch Xuyên còn chưa tìm được, cậu ta cái gì cũng không nói, lại lần nữa quay đầu đi tìm.

Hai mươi phút sau, Bạch Tranh đã đi xong một vòng nữa trở về, anh thấy Mộc Tiểu Nhã vẫn ngồi xổm trên bậc thang như cũ, có hơi không dám đi qua.

"Tổng giám đốc, những người ra ngoài đều đã trở lại, cũng chưa tìm được." Lữ Dương nói trong điện thoại, "Nếu không, chúng ta báo cảnh sát đi."

"Đừng nóng vội, lại chờ một giờ nữa." Nếu Bạch Xuyên tới tìm Mộc Tiểu Nhã, vậy thì chắc chắn sẽ đến trong một giờ nữa. Anh đã chạy đi chạy lại hai vòng, từ tập đoàn Dật Phong đến đây đường đều thông suốt, chứng tỏ trên đường không có phát sinh bất luận sự cố giao thông ngoài ý muốn nào. Chỉ cần không phải là Tiểu Xuyên có ý muốn ra ngoài, cho dù là đi lạc, lấy tài lực của Bạch gia bọn họ cũng có thể tìm trở về.

Tự mình an ủi xong, Bạch Tranh cúp điện thoại, sau đó bực bội châm một điếu thuốc. Anh hút đứt quãng, ngay khi điếu thuốc lá sắp hết, ánh mắt anh lơ đãng đảo qua kính chiếu hậu, sau đó đồng tử bỗng nhiên co rút.

Tiểu Xuyên? Hình như anh vừa nhìn thấy Tiểu Xuyên?

Bạch Tranh không thể tin được kéo cửa xe ra, ở một đầu xe, anh trơ mắt nhìn Bạch Xuyên từ đầu xe bên kia... đi qua.

Lúc này Bạch Xuyên cả người đều là mồ hôi, gương mặt bị phơi đỏ bừng, trong tay cầm một hộp quà cột dây lụa màu tím, bước chân có chút hấp tấp đi về phía trước, khi ánh mắt anh chạm đến Mộc Tiểu Nhã đang ngồi trên bậc thang, nháy mắt toả ra ánh sáng.

Ánh sáng này, ngăn cản âm thanh vừa muốn hét lên của Bạch Tranh. Anh nhìn theo hướng đi của Bạch Xuyên, lặng lẽ nhìn chăm chú.

Mộc Tiểu Nhã cũng nhìn thấy Bạch Xuyên, cô kích động đứng dậy, lảo đảo chạy về phía Bạch Xuyên.

"Tiểu Xuyên!" Mộc Tiểu Nhã hung hăng nhào vào lồng ngực Bạch Xuyên, đâm cho Bạch Xuyên phải lùi lại phía sau hai bước, hai người suýt nữa cùng nhau ngã xuống đất.

"Tiểu Nhã, tôi tới đón em tan làm." Bạch Xuyên nhìn đồng hồ, bây giờ là 5 giờ 20 phút, anh đã đến trước khi Tiểu Nhã tan tầm.

Mộc Tiểu Nhã cắn răng, nỗ lực không cho âm thanh nức nở của mình chạy ra khỏi khớp hàm, cô gắt gao ôm Bạch Xuyên, không cho anh nhìn thấy bộ dạng khóc thút thít của bản thân.

"Tôi đột nhiên tới đón em tan tầm, em cao hứng không?" Vì muốn tạo ra kinh hỉ, anh đã không nói trước với Tiểu Nhã.

"Cao hứng, sao bỗng nhiên anh tới?" Mộc Tiểu Nhã không ngừng lau nước mắt, cố gắng làm mình trông thật ngạc nhiên và vui mừng.

"Tôi còn mang theo chocolate, em xem." Bạch Xuyên giật giật, muốn đưa hộp chocolate cho cô nhìn.

"Đừng nhúc nhích, để em ôm một lát." Nước mắt vẫn chưa kịp lau khô, hốc mắt vẫn còn hồng, Mộc Tiểu Nhã không muốn để Bạch Xuyên nhìn thấy mình như vậy.

Bạch Xuyên đã cố ý gạt mình để tới đây, nếu để cho anh biết mình khóc, vậy thì ba giờ đi đường để tạo ra kinh hỉ của Bạch Xuyên không phải đã hỏng bét rồi sao. Anh dụng tâm như vậy, Mộc Tiểu Nhã thật sự không đành lòng phá hủy. Cô chỉ có thể gắt gao ôm Bạch Xuyên, ở nơi anh không nhìn thấy dùng sức khóc, chờ khóc đủ rồi, tâm trạng bình tĩnh lại, cô mới buông người ra.

Bạch Xuyên ngoan ngoãn đứng đấy, mãi cho đến Mộc Tiểu Nhã ôm đủ rồi, buông lỏng ra, sau khi nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Mộc Tiểu Nhã mới giơ chocolate lên như dâng vật quý: "Astro Boy nói, em nhất định sẽ thích ăn."

Trên tay Bạch Xuyên, Mộc Tiểu Nhã kéo nơ con bươm xinh đẹp ra, mở nắp hộp, để lộ một khối lớn chocolate màu đen.

"Đều chảy nước rồi." Mộc Tiểu Nhã nói.

"Tại sao lại như vậy?"

"Không sao, chúng ta mang về nhà, cho vào tủ lạnh, đông lạnh lên thì lại có thể ăn rồi."

"Ừ." Bạch Xuyên gật đầu.

"Anh xem anh đi, cả đầu toàn là mồ hôi, mặt cũng đã bị phơi đỏ rồi."

"Tôi đi ba giờ, trên đường rất nóng."

"Vất vả."

"Không vất vả." Bạch Xuyên ngây ngốc cười, cảm thấy vô cùng mỹ mãn với việc tạo ra kinh hỉ của bản thân.

Chương 47: Em sợ cái gì?

Edit: Flanty

"Tiểu Xuyên, nghe nói hôm nay con đi đón Tiểu Nhã tan tầm?" Vào bữa tối, Lý Dung ra vẻ thong dong nhắc tới chuyện này.

Việc Bạch Xuyên một mình ra khỏi công ty không mang theo điện thoại, Bạch Tranh cũng không thông báo trước cho bà, bà chỉ biết chuyện sau khi Bạch Xuyên đã được tìm thấy. Mặc dù bà không cảm nhận được nỗi sợ hãi như trước, nhưng trong lòng vẫn còn lo lắng.

Trước kia Bạch Xuyên cũng đi lạc, không, thật ra không thể nói là đi lạc, chỉ là Bạch Xuyên một mình đi ra ngoài, ai cũng không biết anh đi nơi nào mà thôi. Lúc ấy bà sẽ đứng ngồi không yên, sẽ nôn nóng sợ hãi, chờ sau khi tìm được Bạch Xuyên rồi, bà sẽ chảy nước mắt ôm Bạch Xuyên để về sau anh không cần ra ngoài một mình nữa. Nhưng lúc này đây, bà lại vô cùng bình tĩnh, dường như Bạch Xuyên chỉ là một người bình thường, một người ra cửa không khiến ai phải bận tâm.

"Mẹ, chuyện lần này, không cần nhắc đến với Tiểu Xuyên." Đây là lời Bạch Tranh dặn dò bà và chồng sau khi trở về. Lý Dung không hiểu vì sao, nhưng bà biết từ trước đến nay Bạch Tranh làm việc đều ổn trọng, nói như vậy thì chắc chắn anh có lý do, vì thế bà cũng không hỏi nhiều, chỉ thuận miệng nhắc đến trên bàn ăn thôi.

"Dạ." Dường như tâm tình Bạch Xuyên không tồi, trả lời rất nhanh chóng.

"Sao bỗng nhiên con lại nghĩ đến việc đi Tiểu Nhã tan tầm?" Lý Dung lại hỏi.

"Tiểu Nhã bỗng nhiên nhìn thấy con, sẽ rất vui vẻ." Vừa rồi Tiểu Nhã cao hứng ôm lấy anh không buông, từ nhỏ đến lớn, Tiểu Nhã chưa từng chủ động ôm anh, lại còn ôm quá lâu như vậy.

Mộc Tiểu Nhã mỉm cười nhìn Bạch Xuyên, dùng ánh mắt để khẳng định sự kinh hỉ mà anh tạo ra.

Mọi người Bạch gia nhìn tương tác giữa hai người, nhất thời vừa vui mừng lại vừa cảm khái. Bọn họ vui mừng vì sự chuyển biến của Bạch Xuyên, rồi lại sợ sự thay đổi này sẽ mang đến càng nhiều những nguy hiểm không xác định. Các quy củ trước đó của Bạch Xuyên đã làm cho cả tâm hồn và thể xác họ mệt mỏi, huống chi hiện tại...

"Tiểu Xuyên, em đã đi qua những con đường nào?" Bạch Tranh tò mò hỏi. Anh đã phái mấy chục người ra ngoài tìm, ngay cả chính bản thân cũng đích thân tìm kiếm hai vòng, có thể nói là anh đã tìm kiếm trên đoạn đường 20 km kia rất nhiều lần, nhưng sự thật là không một ai có thể nhìn thấy bóng dáng Bạch Xuyên.

"Rất nhiều đường." Ba chữ đơn giản, khái quát ba giờ đi đường. Trên thực tế, ngoại trừ với Mộc Tiểu Nhã, khi Bạch Xuyên nói chuyện với những người khác, từ trước đến nay đều là lời ít mà ý nhiều.

"Tiểu Xuyên, anh nói kỹ càng tỉ mỉ đi, em cũng rất tò mò anh đến như thế nào. Ba giờ, trên đường đi anh có gặp phải chuyện gì hay không?" Mộc Tiểu Nhã muốn hiểu rõ những con đường mà Bạch Xuyên đã đi qua, nếu hiểu được thì nếu tương lai phát sinh tình huống như thế sẽ dễ dàng tìm kiếm hơn rất nhiều.

"Được." Bạch Xuyên buông đũa, bắt đầu nhớ lại hành trình đi đường của mình, "Tôi ra khỏi công ty, rẽ phải, vào đường Tam Nam, đi đến ngã tư Phổ Hoa thì rẽ trái, sau đó đi thẳng tới đường Gió Thu, tiếp theo đi đến đường Thượng Đức, lại tiếp tục đi đến đường Thanh Dương..."

Bạch Xuyên nói từng tên đường một, những con đường đó có cái Bạch Tranh biết, có cái Bạch Tranh không biết. Nhưng điều này cũng khiến anh hiểu vì sao mình phái nhiều người đi như vậy mà vẫn không tìm thấy Bạch Xuyên. Từ Dật Phong đến văn phòng của Mộc Tiểu Nhã, tình hình giao thông cũng không phức tạp, lái xe dọc theo đường Tam Nam ra đến đường Minh Hải, đi thêm 5 km vào đường Quan Triều. Rõ ràng chỉ cần chạy ba con đường là đã đến, Bạch Xuyên lại đi qua hơn 10 con đường khác nhau.

"Anh nói đi như vậy gần hơn sao?" Mộc Tiểu Nhã hỏi.

"Ừ, đi như vậy, có thể tiết kiệm 5 km." Một lần sau khi đi qua phòng làm việc của Mộc Tiểu Nhã, Bạch Xuyên lặng lẽ tính toán khoảng cách giữa hai người trên bản đồ, và cũng tự nhiên mà tính ra con đường ngắn nhất đến đó.

Bạch Xuyên hơi ngửa đầu, giống như đang cầu khích lệ, Mộc Tiểu Nhã phối hợp gắp một miếng thịt kho tàu cho anh.

"Em cũng ăn." Bạch Xuyên học theo cũng gắp cho Mộc Tiểu Nhã một miếng.

Ăn xong bữa tối, Mộc Tiểu Nhã tìm cớ bảo Bạch Xuyên trở về phòng trước. Chờ Bạch Xuyên rời đi, Mộc Tiểu Nhã đột nhiên đứng lên khỏi chỗ ngồi, cúi đầu thật sâu trước cha mẹ Bạch: "Ba mẹ, con xin lỗi."

"Tiểu Nhã, con làm gì vậy?" Cha mẹ Bạch sợ hãi đứng dậy.

"Chuyện hôm nay, đều là vì con. Tiểu Xuyên vì muốn tạo kinh hỉ cho con nên mới không nói gì đã chạy ra khỏi công ty." Chuyện này, người nhà họ Bạch không trách cứ cô, họ không đề cập đến, nhưng Mộc Tiểu Nhã lại không thể nào giả vờ như không biết.

"Đứa nhỏ này, con nói cái gì đấy, việc này con cũng không biết trước mà." Lý Dung khuyên giải.

"Nhưng nếu không phải vì con, Tiểu Xuyên sẽ không như vậy." Nếu không phải vì cô, Bạch Xuyên sẽ giống như trước kia, đi làm rồi tan tầm, anh sẽ không phải không nói một tiếng đã chạy ra ngoài. Đổi lại, nếu con của cô đi lạc, ngay cả khi cô biết rằng cô không thể đổ lỗi cho người khác, nhưng lúc này vẫn sẽ không nhịn được mà giận chó đánh mèo. Huống chi, chuyện này lại liên quan trực tiếp đến cô.

"Tiểu Nhã, con đừng đem việc này mang vác lên người mình, muốn trách cũng sẽ không tới lượt con, Bạch Tranh mới là người đầu tiên phải chịu trách nhiệm." Bạch Quốc Du bỗng nhiên lên tiếng.

Bạch Tranh nhìn cha mình, không nói gì.

"Nhìn cái gì mà nhìn, thời gian đi làm, không phải con nên là người nhìn chằm chằm Tiểu Xuyên sao?" Bạch Quốc Du trừng mắt nhìn con trai.

"Vâng, là con sai." Bạch Tranh cũng không cãi cọ, dứt khoát thừa nhận sai lầm.

"Nhưng..."

"Nhưng sao?" Bạch Tranh ngắt lời Mộc Tiểu Nhã.

Hôm nay, anh dọc theo đường đi tìm kiếm hai lần, mặc dù lý trí nói với anh rằng, chuyện này không thể trách Mộc Tiểu Nhã, nhưng trong tiềm thức anh vẫn rất bất mãn với Mộc Tiểu Nhã. Giống như cô nói, nếu không phải bởi vì cô, Tiểu Xuyên căn bản sẽ không có ý tưởng ra ngoài một mình. Anh nghĩ như thế, anh tin rằng cha mẹ mình cũng nghĩ như thế. Chẳng qua họ là những người có lý trí, ngay cả khi tiềm thức họ cho là như vậy, nhưng lý trí vẫn sẽ thành công trấn áp sự bất mãn này xuống.

Cũng may lần này Tiểu Xuyên không có việc gì, hơn nữa cũng rất nhanh chóng đến văn phòng của Mộc Tiểu Nhã, nhưng nếu trên đường Tiểu Xuyên đi tìm Mộc Tiểu Nhã có xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Hoặc là giống lần trước, ở bên ngoài qua một ngày một đêm mới tìm được? Bạch Tranh tự hỏi, anh không thể làm như không có khúc mắc gì với Mộc Tiểu Nhã, mặc dù anh biết việc này không có quan hệ với Mộc Tiểu Nhã. Nhưng trái tim của con người đều như vậy, không có sự vị tha tuyệt đối.

Nhưng khi anh đứng phía sau Tiểu Xuyên, nhìn Tiểu Xuyên sau khi đi bộ ba giờ đồng hồ, khoảnh khắc kia khi nhìn thấy Mộc Tiểu Nhã, ánh mắt vô cùng sống động, Bạch Tranh chợt cảm thấy, giống như người em trai vốn tồn tại vô hồn này của mình, sao anh không hành động bừa bãi một lần như nó.

Thế nên sau khi trở về anh mới bảo cha mẹ không đề cập đến chuyện này trước mặt Tiểu Xuyên, đừng làm cho nó cảm thấy việc ngày hôm nay là không đúng, không cần phá hỏng cố gắng muốn tạo ra kinh hỉ của nó. Giống như Mộc Tiểu Nhã, họ giả vờ cái gì cũng không biết, giả vờ Tiểu Xuyên che giấu rất tốt, giả vờ rất kinh hỉ.

"Anh biết em đang lo lắng điều gì, em sợ Tiểu Xuyên bởi vì em mà xảy ra chuyện, em sợ mọi người sẽ trách em."
Mộc Tiểu Nhã cắn răng, không nói gì, nhưng biểu cảm trên mặt cô đã nói nên tất cả, cô thật sự nghĩ như vậy.

"Thật ra, lúc đầu anh không đồng ý em và Tiểu Xuyên kết hôn." Bạch Tranh bỗng nhiên nói, "Bởi vì anh không tin một người không có chút quan hệ huyết thống nào như em, sẽ giống như chúng ta, toàn tâm toàn ý vì Tiểu Xuyên."

"Bạch Tranh?!" Bạch Quốc Du không nhịn được quát con trai ngừng lại, chẳng lẽ nó không phát hiện ra Mộc Tiểu Nhã đang rất tự trách bản thân sao, lại còn có thể nói ra loại lời này.

"Ba, ba để con nói nốt." Bạch Tranh không màng sắc mặt đã tái nhợt của Mộc Tiểu Nhã tiếp tục nói, "Anh có thể thay mặt mọi người nói cho em biết, em không đoán sai, nếu Tiểu Xuyên bởi vì em mà xảy ra chuyện, mọi người thật sự sẽ trách em."

"Bạch Tranh, đừng nói nữa." Lý Dung cũng không nhìn được, bà an ủi Mộc Tiểu Nhã, "Tiểu Nhã, con đừng nghe nó nói bậy."

Mộc Tiểu Nhã không nói gì, cô quật cường nhìn Bạch Tranh, chờ anh đem lời nói ra cho hết.

"Nhưng... em sẽ bởi vì sợ chúng ta trách em mà rời khỏi Tiểu Xuyên sao?" Bạch Tranh không để ý đến mẹ mình, anh vẫn tiếp tục nói ra vấn đề của bản thân.

"Sẽ không." Mộc Tiểu Nhã không chút nghĩ ngợi trả lời.

"Vậy em sợ cái gì?" Bạch Tranh hỏi, "Em là vợ Tiểu Xuyên, là bạn đời hợp pháp của Tiểu Xuyên, về mặt pháp luật, đạo đức và tất cả các quy định trên đời này, em mới là người thân mật nhất với Tiểu Xuyên. Em có quan hệ thân mật nhất với nó, nên phải nhận trách nhiệm lớn nhất, nếu ngay cả điều này em cũng không làm được, vậy thì nhân lúc còn sớm ly hôn đi."

Mộc Tiểu Nhã trầm mặc, cha mẹ Bạch cũng trầm mặc, phòng ăn trong lúc nhất thời yên tĩnh đến cực điểm.

"Em đã biết." Mộc Tiểu Nhã duỗi thẳng eo, trên mặt đã không còn vẻ mê man và áy náy, cô mỉm cười, xoay người rời khỏi phòng ăn.

Sau khi Mộc Tiểu Nhã rời đi, Lý Dung nhìn trách cứ Bạch Tranh, mắng: "Rõ ràng là ý tốt, vì sao con không thể nói tốt một chút chứ."

"Nói tốt như thế chứ còn nói thế nào nữa ạ?" Bạch Tranh hỏi lại.

"Con không thể nói là, dù có chuyện gì xảy ra chúng ta cũng không trách con bé được sao?"

"Lời này, chính mẹ có thể tin sao?"

"Nhưng con nói thế kia, áp lực của Tiểu Nhã sẽ rất lớn, vốn dĩ nó gả cho Tiểu Xuyên cũng đã không dễ dàng gì." Lý Dung rất sợ Bạch Tranh nói mấy câu khiến Mộc Tiểu Nhã bị dọa chạy.

"Mẹ, Mộc Tiểu Nhã... thật sự thích Tiểu Xuyên, mẹ tin cô ấy một lần đi." Nói xong, Bạch Tranh cũng rời khỏi phòng ăn.

"..." Lý Dung sửng sốt một chút, hơn nửa ngày mới quát lên trong phòng ăn, "Nói bậy gì đó, có lúc nào mẹ không tín nhiệm Tiểu Nhã chứ."

"Được rồi." Bạch Quốc Du trấn an vợ còn đang tức giận, "Chắc là Bạch Tranh cảm thấy... Tiểu Nhã làm tốt hơn chúng ta."

Thật ra điều trong lòng Bạch Quốc Du càng tò mò hơn là, rốt cuộc Bạch Tranh nhìn thấy cái gì mà bỗng nhiên thay đổi cái nhìn về Mộc Tiểu Nhã lớn như vậy. Chắc hẳn nó kết luận là Mộc Tiểu Nhã sẽ không dễ dàng ly hôn với Bạch Xuyên nên mới nói ra những lời này.

——— Mộc Tiểu Nhã trở lại phòng, Bạch Xuyên đang yên tĩnh ngồi đọc sách sau bàn làm việc, nghe thấy tiếng cô bước vào, mới lập tức buông sách nhìn qua đây.

"Điện thoại của anh." Mộc Tiểu Nhã lấy điện thoại Bạch Xuyên ra khỏi túi, đây là buổi chiều Bạch Tranh đưa cho cô.

"Buổi chiều, tôi quên ở văn phòng." Bạch Xuyên tiếp nhận, nhớ tới việc bản thân quên điện thoại.

"Không phải trí nhớ anh rất tốt à, sao con quên cả điện thoại?" Mộc Tiểu Nhã hỏi.

"Không nhớ tới." Bạch Xuyên cảm thấy chuyện này và trí tốt không có quan hệ gì với nhau, nhưng lại không biết nên giải thích thế nào với Mộc Tiểu Nhã, vì thế dứt khoát không nói.

"Vậy nếu em có việc tìm anh thì phải làm thế nào bây giờ?" Mộc Tiểu Nhã di chuyển một cái ghế vuông, ngồi xuống đối diện Bạch Xuyên.

"Tôi đang đi trên đường tìm em." Bạch Xuyên đáp.

"Vậy nếu em ra khỏi phòng làm việc thì sao?"

"..." Bạch Xuyên nhíu mày, giả thiết nếu mình cố gắng đi đến văn phòng của Mộc Tiểu Nhã, nhưng Mộc Tiểu Nhã lại không có ở đó, sau đó mình còn không mang theo điện thoại, lại không có cách liên lạc với cô, tâm tình lập tức đi xuống, "Tôi không biết."

"Không biết, vậy đứng tại chỗ chờ em." Mộc Tiểu Nhã cầm tay Bạch Xuyên, nhẹ giọng nói, "Em sẽ đi tìm anh."

"Nhưng em không biết anh đi tìm em mà." Tính logic của Bạch Xuyên rất mạnh, trước sau anh đều nhớ rõ mình phải tạo ra kinh hỉ nên không liên lạc với Mộc Tiểu Nhã.

"Chỉ cần em muốn tìm, thì nhất định có thể tìm được."

"Vậy... tôi chờ em." Bạch Xuyên thích những lời này, anh cao hứng gật đầu.

"Nhưng... vì phòng ngừa em khiến anh chờ lâu, lần sau anh đừng quên mang điện thoại được không?"

"Ừ." Bạch Xuyên nắm chặt di động, nghiêm túc đáp ứng, "Về sau tôi sẽ đều mang theo."

"Còn phải đầy pin nữa."

"Ừ."

"Tiểu Xuyên... anh muốn hôn em không?"

Bạch Xuyên chớp mắt, rồi sau đó cúi xuống, cách nửa cái bàn hướng về phía mặt Mộc Tiểu Nhã.

Cơn gió trên ban công làm nổi lên một góc của tấm màn, cũng vén lên sợi tóc dài của Mộc Tiểu Nhã, sợi tóc quấn quanh bàn tay đang giao lấy nhau của hai người, cào ngứa con tim.

———

Tác giả có lời muốn nói:

Là một học tra, lúc làm bài là thời điểm đặc biệt dễ dàng bị thần ngủ bám vào người, càng đừng nói là thư phòng Bạch gia lại thoải mái như vậy.

Thiếu nữ Nhã ngủ say, nước miếng chảy ra nhiễm ướt nửa trang bài thi.

Thiếu niên Xuyên nhíu mày, cố mãi mới rút được bài thi dưới cánh tay thiếu nữ Nhã, cẩn thận phơi khô dưới ánh mặt trời.

Vừa quay đầu lại, nước miếng lại chảy xuống mặt bàn.

Thiếu niên Xuyên đành phải ngồi bên cạnh thiếu nữ Nhã, dùng khăn giấy giúp cô lau nước miếng.

Thiếu nữ Nhã tỉnh ngủ mở mắt ra, lập tức nhìn thấy thiếu niên thịnh thế mỹ nhan[1], không tự chủ được đỏ mặt.

[1] Thịnh thế mỹ nhan: tán dương dung nhan ai đó cực kỳ đẹp, cũng chỉ dạng đẹp cổ điển, dùng cho cả nam và nữ.

"Anh... sao lại nhìn em ngủ."

"Em chảy nước miếng."

Thiếu nữ nhìn theo tầm mắt của thiếu niên, một thùng rác tràn đầy khăn giấy.

Chương 48: Đã sớm thích anh

Edit: Flanty

Việc tạo ra kinh hỉ cho vợ của Bạch Xuyên cũng gây ra nhiều sóng gió cho tập đoàn Dật Phong. Trong đó, người tự trách nhất là Astro Boy, vì muốn tranh thủ thêm 2 tuần để gỡ lỗi và hoàn thiện trò chơi mà đã đưa ra chủ ý này cho Bạch Xuyên.

Sáng sớm hôm sau, Astro Boy đã thành thành thật thật đứng trước cửa văn phòng Bạch Tranh chuẩn bị chịu đòn nhận tội.

"Tổng giám đốc, đều là lỗi của tôi, là tôi đưa ra chủ ý cho Nhị thiếu, bảo anh ấy đi đón Nhị thiếu phu nhân tan tầm." Astro Boy cũng không tìm cớ cho mình mà thẳng thắn nhận sai.

"Cả tôi nữa, nếu không phải lúc ấy tôi rời khỏi quầy lễ tân, tôi đã có thể nhìn thấy Nhị thiếu đi ra ngoài, đã có thể liên hệ tài xế đón Nhị thiếu." Lễ tân Tiểu Lệ cũng mang vẻ mặt tự trách. Một trong những nhiệm vụ của Tiểu Lệ là phải kịp thời thông báo cho bảo vệ và tài xế dưới lầu ngay khi Bạch Xuyên phải rời khỏi công ty, bảo đảm Bạch Xuyên có thể thuận lợi ngồi trên xe mà công ty đã sắp xếp. Nhưng thật không khéo, lúc ấy cô rời đi một lát, đến phòng trà nước để pha một ly nước trái cây.

Để bảo đảm cho sự an toàn Bạch Xuyên tại công ty, Bạch Tranh đã bố trí vài trạm kiểm soát, nhưng chung quy là vẫn xuất hiện một vài thiếu sót. Mọi người trong bộ phận Nghiên Phát cho rằng khi Bạch Xuyên ra cửa, lễ tân có thể nhìn thấy, nhưng mà trùng hợp là lễ tân lại rời đi ngay lúc đó. Mọi người trong bộ phận Bảo an thì cho rằng chỉ khi Bạch Xuyên tan tầm mới rời khỏi văn phòng, cho nên không có người nào nhìn chằm chằm Bạch Xuyên. Tài xế cũng không nhận được điện thoại thông báo, cho nên vẫn luôn đợi lệnh trong văn phòng.

Một loạt sự trùng hợp đã tạo thành cục diện ngày hôm qua, nhưng nói cho cùng, bọn họ cũng không phạm phải sai lầm lớn lao gì, cũng không thể cấm đoán người ta đến phòng trà nước pha một ly cà phê.

"Quên đi, về sau không được tái phạm sai lầm này một lần nào nữa." Bạch Tranh cũng không định truy cứu thêm.

"Cảm ơn Tổng giám đốc, chúng tôi đảm bảo về sau sẽ không." Hai người hoàn toàn không nghĩ rằng Tổng giám đốc sẽ dễ dàng tha thứ cho họ như vậy, trên mặt đều là vẻ không thể tin được.

"Đi xuống đi." Bạch Tranh mở văn kiện trong tay, chuẩn bị làm việc.

"Dạ." Hai người xoay người rời đi, nhưng Astro Boy bất ngờ bị Bạch Tranh gọi lại.

"Đồng Mộc, cậu ở lại."

"Tổng giám đốc." Astro Boy đành phải nơm nớp lo sợ quay lại, quả nhiên không dễ dàng buông tha cho người đầu sỏ gây tội như tôi sao?

"Người của bộ phận Kế hoạch nói, thời gian phát hành trò chơi, cậu muốn lùi lại 2 tuần?" Bạch Tranh hỏi.

"Không, không cần, tôi lập tức trở về tăng ca, ngay kể cả không được ngủ, tôi cũng nhất định điều chỉnh server xong đúng hạn." Astro Boy nào còn dám kéo dài thời hạn, vì chuyện kéo dài thời gian lần này, thiếu chút nữa anh đã để lạc mất Nhị thiếu.

"Không được ngủ sẽ dễ chết đột ngột, Dật Phong chúng ta tuy không thiếu tiền, nhưng cũng không muốn trả chi phí tang lễ cho nhân viên." Bạch Tranh lạnh lùng nhìn Astro Boy.

Astro Boy chỉ cảm thấy phía sau lưng chợt lạnh, đứng tại chỗ không dám thở.

"Thời gian 2 tuần đủ không?"

"A?" Astro Boy sửng sốt một lúc, chờ phản ứng được Bạch Tranh đang nói gì, cao hứng thiếu chút nữa mất khống chế, "Đủ, đủ rồi đủ rồi."

"Cho các cậu thêm một tuần nữa, để mọi người dưới trướng cậu về sắp xếp dọn dẹp một chút, hôm qua vào văn phòng các cậu thiếu chút nữa bị nghẹt thở mà chết." Bạch Tranh vẻ mặt ghét bỏ.

"Nhiều... Nhiều thêm một tuần." Từ trên trời giáng xuống chiếc bánh có nhân làm cho Astro Boy ngây ngẩn tại chỗ. Có ý gì, chẳng những đồng ý kéo dài thời hạn phát hành, còn cho bộ phận Nghiên Phát bọn họ thêm một tuần?

"Đi ra ngoài." Bạch Tranh đuổi người.

"Tổng... Tổng giám đốc hẹn gặp lại!" Astro Boy vẻ mặt mê man đi ra ngoài.

Đóng cửa văn phòng Tổng giám đốc lại, Astro Boy vẫn còn đứng trước đó, có phải hôm qua mình tăng ca quá muộn nên xuất hiện ảo giác hay không. Sao mình phạm phải sai lầm lớn như thế, Tổng giám đốc chẳng những không phạt, ngược lại còn khen thưởng? Có nên hỏi lại không, không được, anh không cái gan đó.

"Đứng ngốc đấy làm gì?" Lữ Dương thấy Astro Boy đứng ngẩn người trước cửa, đến vỗ bả vai anh ta.

"Không phải... sao tôi cảm thấy không chân thật lắm?" Astro Boy xin giúp đỡ, "Trợ lý Lữ, Tổng giám đốc thật sự đồng ý kéo dài thời hạn à, hơn nữa còn là 3 tuần?"

"Nhìn cậu bị dọa kìa." Lữ Dương cười nhạo, "Nhị thiếu tự ra mặt muốn thay đổi thời gian, vị Tổng giám đốc cuồng em trai này của chúng ta sao có thể sẽ không cho."

"Đây là thật sự, vậy được à?!"

"Có thể đả động được Nhị thiếu, các cậu cũng có bản lĩnh đấy." Lữ Dương bội phục tự đáy lòng, Nhị thiếu đến công ty làm đã hơn ba năm, xuống lầu ăn một bữa cơm cũng không muốn, càng đừng nói đến chuyện mở họp.

"Ha ha... Ha ha..." Hạnh phúc tới quá đột ngột, Astro Boy vuốt cái đầu bóng nhẫy, vẻ mặt cười ngây ngô rời đi.

Anh gấp không chờ nổi chạy về bộ phận Nghiên Phát, muốn chia sẻ với mọi người cái tin tức tốt này, nhưng vừa đi vào đã vội che lại mũi chạy ra.

Má ơi, đúng là nghẹt thở, sao trước đó mình không phát hiện ra chứ.

———

Lúc Phương Hủy đi làm thì gặp phải kẹt xe, vì vậy đến muộn hơn bình thường một lát. Vào phòng làm việc, cô phát hiện ra vị trí của Mộc Tiểu Nhã vẫn trống không, lập tức nhăn mày hỏi hai nhân viên làm việc trong phòng: "Mộc Mộc, hôm nay tới không?"
"Tới, đang làm ở trong." Tiểu Tân chỉ ra phía sau.

"Tâm tình thế nào?"

"Tâm tình khá tốt, còn mang cho chúng ta đồ ăn vặt đấy." Lãnh Nghệ giơ que cay trong tay mình.

"Khôi phục nhanh như vậy?" Phương Hủy kinh ngạc nhướng mày, sau đó vỗ bàn tay đầy sa tế của Lãnh Nghệ, "Sáng sớm ăn que cay cái gì, lau khô bàn phím cho tôi."

"Ồ ồ." Lúc này Lãnh Nghệ mới phát hiện ra bản thân quá mức kiêu ngạo, vội vàng lấy khăn giấy bắt đầu rửa sạch.

Phương Hủy thả túi xách xuống, trực tiếp đi vào phòng làm việc. Trong phòng, Mộc Tiểu Nhã đang vẽ mẫu thiết kế giày da.

"Giày Bạch Xuyên?" Nghiệp vụ định chế giày da của phòng làm việc vẫn chưa chính thức được triển khai, bây giờ Mộc Tiểu Nhã làm giày chỉ có thể là làm cho Bạch Xuyên.

"Đúng vậy." Mộc Tiểu Nhã cười gật đầu.

"Chân trái chân phải chênh nhau nửa [1]." Phương Hủy liếc nhìn phần đế giày Mộc Tiểu Nhã đang chuẩn bị.

[1] Đơn vị chiều dài "mã" (phiên âm tiếng Anh yard), 1 yard = 0.914 m.

"Đúng vậy, chân trái Tiểu Xuyên lớn hơn chân phải nửa mã."

"Để tớ giúp cậu." Phương Hủy cầm dụng cụ, muốn giúp Mộc Tiểu Nhã vẽ mẫu thiết kế.

"Không cần, đôi giày này tớ muốn đích thân làm." Cô đã đáp ứng với Bạch Xuyên, đôi giày này, mỗi một chỗ đều sẽ do cô đích thân làm.

Phương Hủy nhìn chăm chú Mộc Tiểu Nhã, Mộc Tiểu Nhã rất tập trung, lúc nói chuyện với mình vẫn nói nói cười cười, không nhìn ra có gì khác thường. Nhưng càng như vậy, Phương Hủy càng lo lắng, chợt cô nhớ tới nội dung nói chuyện phiếm tối hôm qua với Lương Nặc Nặc.

"Nặc Nặc, cậu không thấy được bộ dạng sốt ruột của Mộc Mộc khi phát hiện Bạch Xuyên đi lạc đâu." Phương Hủy lo lắng, "Tớ xem như đã nhìn ra, ngay cả khi biểu hiện của Bạch Xuyên rất tốt, nhưng chung quy anh ấy cũng không phải người bình thường. Anh ấy có bệnh tự kỷ, anh ấy không dung nhập được với xã hội, anh ấy chỉ đi ra ngoài một mình đã khiến Mộc Mộc lo lắng như thế, ngày còn dài, về sau sao cậu ấy có thể chịu được?"

"Làm sao, chẳng lẽ cậu muốn khuyên cậu ấy ly hôn?" Lương Nặc Nặc hỏi.

"Không dám đâu." Phương Hủy thở dài, "Chỉ là không tìm thấy Bạch Xuyên, Mộc Mộc đã giống như người mất hồn, tớ nào dám bảo cậu ấy ly hôn."

"Cho nên đó, chúng ta cũng đừng nói gì nữa, Mộc Mộc không muốn chúng ta lo lắng, mà là ủng hộ." Lương Nặc Nặc nói.

Ủng hộ sao? Phương Hủy phục hồi tinh thần, đem dụng cụ trong tay thả về chỗ cũ, lại tìm ghế dựa ngồi xuống bên cạnh Mộc Tiểu Nhã, cùng cô thảo luận về việc sắp xếp phòng làm việc trong tương lai.

"Tớ định cuối tuần bắt đầu định chế giày da, cậu cảm thấy một đôi giày da định chế của chúng ta có thể thu được bao nhiêu?" "Phải xem đối phương chọn loại da nào." Mộc Tiểu Nhã trả lời.

"Tớ nghĩ như thế này, tớ chỉ định giữ lại 2-3 loại da chất lượng cao thôi. Định chế xong, nếu giá cả quá thấp, chúng ta chẳng những không kiếm được tiền, lại còn tốn rất nhiều sức lực. Cho nên không bằng ngay từ đầu dùng loại tốt nhất, giá cả cũng để cao một chút."

"Tớ đồng ý." Mộc Tiểu Nhã cảm thấy Phương Hủy suy xét rất đúng.

"Cho nên tớ muốn làm một đôi giày... 3 vạn tệ."

"Ba vạn?" Mộc Tiểu Nhã kinh ngạc nhìn Phương Hủy.

"Đương nhiên, đây chỉ là giai đoạn trước thôi, chờ về sau khi nhãn hiệu của chúng ta ra mắt, chúng ta sẽ điều chỉnh lại giá cả."

"Không phải... cậu xác định một đôi giày 3 vạn sẽ có người đến định chế chứ?" Mộc Tiểu Nhã không tin tưởng lắm.

"Sao lại không, đầu năm nay tầng lớp trung lưu sẵn sàng chi tiền ra nhất, bọn họ tuy không giàu đến mức ngồi phi cơ sang Italy định chế một đôi giày da mấy chục vạn, nhưng để định chế một đôi giày 3-4 vạn thuộc về mình thì vẫn bỏ ra được." Phương Hủy nói, "Còn nữa, không ai định chế cũng chẳng sao, chúng ta lại không phải chỉ dựa vào cái này để kiếm tiền."

"Tớ thấy, cậu cũng thấy trong khoảng thời gian này giày của chúng ta bán rất chạy, mọi người đều lâng lâng vui mừng."

"Mặc kệ, dù sao trong cái giới định chế này, tớ cảm thấy chúng ta có giá trị."

"Được, nghe cậu." Mộc Tiểu Nhã thấy Phương Huỷ khăng khăng thì cũng đồng ý, dù sao cô ấy mở phòng làm việc này cũng không phải vì kiếm tiền.

"Cái đó..." Phương Hủy ấp úng, còn muốn nói gì đó, nhưng nhất thời lại không tìm thấy đề tài.

"Muốn hỏi chuyện tớ với Bạch Xuyên chứ gì." Mộc Tiểu Nhã bật cười, từ lúc Phương Hủy tiến vào bắt đầu nói đông nói tây với cô, cô đã đoán được ý đồ của Phương Hủy. Chuyện hôm qua mình đã như vậy, chắc cũng làm Phương Hủy sợ hãi.

"Đã nhìn ra?"

"Chỉ thiếu viết lên mặt." Mộc Tiểu Nhã trợn mắt nhìn cô ấy.

"Nếu đã nhìn ra, vậy cậu nói đi." Phương Hủy vẻ mặt bát quái.

"Cậu muốn nghe cái gì?"

"Cậu... yêu Bạch Xuyên đúng không?" Phương Hủy hỏi thẳng.

"Ừ." Mộc Tiểu Nhã mỉm cười, sảng khoái thừa nhận.

"Thật đúng là..." Phương Hủy mang vẻ mặt "quả nhiên là thế", "Tớ không nhìn lầm mà, ngày hôm qua cậu như vậy, vừa thấy đã biết cậu yêu Bạch Xuyên, lại còn không phải là yêu bình thường. Nhưng điều tớ thấy lạ là, chỉ mới 2 tháng thôi, sao bỗng nhiên tình cảm của cậu lại sâu sắc như thế?"

Phương Hủy còn nhớ, lần đầu tiên cô nghe thấy Mộc Tiểu Nhã nói muốn kết hôn, cô rõ ràng không nhìn thấy một chút tình yêu nào từ trên mặt Mộc Tiểu Nhã. Nếu một hai phải nói có, vậy cũng chỉ có thể tính là thích một chút thôi. Thậm chí không chỉ một lần, Phương Hủy nghi ngờ Mộc Tiểu Nhã cưới Bạch Xuyên là do tình thương của mẹ trong lòng cô ấy.

"Phương Hủy, tớ cảm thấy... hẳn là từ rất sớm trước kia tớ đã thích Bạch Xuyên rồi, chỉ là bản thân tớ không ý thức được." Mộc Tiểu Nhã trả lời.

"Có ý gì?"

"Bạch Xuyên lớn hơn tớ 2 tuổi, khi tớ 5 tuổi thì anh ấy đến sống ở bên cạnh. Tiểu khu chỗ chúng tớ đều là giáo viên già, trẻ con thì rất ít, hơn nữa Bạch Xuyên còn lớn lên đẹp nên tớ đặc biệt thích chạy sang nhà anh ấy." Mộc Tiểu Nhã nhớ lại, "Nhà trẻ, tiểu học, sơ trung, cao trung. Mỗi cuối tuần, mỗi kỳ nghỉ hè, tớ đều đi tìm Bạch Xuyên. Ngay từ đầu không biết anh ấy mắc bệnh tự kỷ, còn bởi vì anh ấy mỗi ngày đều không để ý đến tớ mà rất tức giận, lúc ấy bà Bạch liền nói với tớ..."

"Bà nói, anh Bạch Xuyên của con đặc biệt hướng nội, cho nên không thích nói chuyện, nó không chạy đi, chứng tỏ nó thích con, con đừng tức giận nó. Sau đó bà Bạch sẽ lấy thật nhiều đồ ăn vặt cho tớ ăn, tớ đã được dỗ dành bởi đống đồ ăn này, và tin những gì bà Bạch nói." Nhớ lại đến đây, Mộc Tiểu Nhã không nhịn được cười.

"Sau đó tớ biết, dù Bạch Xuyên mắc bệnh tự kỷ, anh ấy vẫn sẽ nói chuyện với tớ. Anh ấy không phản ứng với người khác, nhưng anh ấy phản ứng với tớ. Tớ học toán không tốt, anh liền một lần lại một lần dạy tớ, có đôi khi 5 phút trước vừa mới dạy xong tớ lại quên, nhưng anh ấy vẫn không hề thấy phiền mà dạy lại. Lúc sơ trung, tiếng Anh của tớ không tốt, anh ấy dạy tớ học từ đơn. Lúc cao trung, tớ học văn, luôn không nhớ được sự kiện lịch sử, anh ấy liền ghi nhớ hết, sau đó mỗi ngày đọc lại cho tớ nghe."

"Thật ra anh ấy không thích nói chuyện, nhưng bởi vì tớ nói với anh ấy, mỗi ngày anh cứ đọc lại mấy lần cho em nghe, có lẽ em sẽ nhớ kỹ. Sau đó mỗi ngày anh ấy đều không ngừng đọc cho tớ những từ đơn, niên đại lịch sử gì gì đó."

"Những việc này, trước kia tớ cũng chưa nghe thấy cậu nói đến." Phương Hủy kinh ngạc.

Mộc Tiểu Nhã vén tóc lên, cười khổ: "Bởi vì... tớ đã thật lâu không nhớ đến, tớ đã rời khỏi Bạch Xuyên... từ cao trung."

"Trước kia không phải cậu vẫn luôn hỏi tớ, sao có nhiều người theo đuổi như vậy mà tớ đều chướng mắt à?" Mộc Tiểu Nhã cười nói, "Có lẽ bởi vì trong lòng tớ, không ai có thể đối tốt với tớ như thế."

Người tốt như vậy, sao có thể đánh mất anh ấy đây?

Chương 49: Mâu thuẫn

Edit: Flanty

Mặc dù tính huống của Bạch Xuyên vẫn luôn tốt, nhưng mỗi tháng vẫn cần phải đi gặp giáo sư Phùng một lần, xem như kiểm tra định kỳ, cũng không nhất định phải trị liệu, chỉ đơn giản là tán gẫu một chút để giáo sư Phùng hiểu rõ tình trạng hiện tại của Bạch Xuyên hơn.

Khi Bạch Xuyên còn nhỏ, hầu như đều là do bà Bạch đưa đi, sau bà Bạch tuổi lớn, lần lượt các thành viên khác nhà họ Bạch sẽ đưa đi, bây giờ Bạch Xuyên đã kết hôn, nhiệm vụ này tự nhiên mà dừng trên người Mộc Tiểu Nhã.

"Tôi không muốn vào." Mới đi đến cửa viện điều dưỡng, Bạch Xuyên đã không cao hứng nhăn mày lại.

"Chúng ta vào đó nửa giờ thôi, tâm sự với giáo sư Phùng một chút thì đi ra. Sau đó chúng ta đi ăn cơm, buổi chiều chúng ta còn phải đến trung tâm nội thất để xem đồ nội thất nữa đó." Mộc Tiểu Nhã dỗ dành.

"Mua nội thất xong, có phải được vào đó sống luôn không?" Nghe thấy nói đến nội thất, biểu cảm của Bạch Xuyên tốt lên một chút.

"Đúng vậy, mua xong thì chúng ta có thể vào sống ngay."

"Đến lúc đó, em sẽ nấu cơm cho tôi ăn."

"Em làm, anh muốn ăn gì em sẽ làm cho anh cái đó." Mộc Tiểu Nhã bật cười, Bạch Xuyên chấp nhất với việc mình nấu cơm cho anh đến thế cơ à.

"Sau đó tôi rửa chén, sau đó lại cùng nhau xem TV trong phòng khách." Mỗi một câu Mộc Tiểu Nhã nói với anh trong căn nhà mới anh đều nhớ rõ.

"Là là là..." Mộc Tiểu Nhã thừa dịp Bạch Xuyên đang nói chuyện đưa người vào viện điều dưỡng. Cô không khỏi buồn bực, hai lần trước đến cũng không thấy Bạch Xuyên không vui thế này, hôm nay cũng không biết làm sao.

Giáo sư Phùng đã sớm chờ trong phòng trị liệu, thấy hai người tiến vào, cười hỏi: "Sao vậy, thoạt nhìn có chút không cao hứng."

Bạch Xuyên nhìn giáo sư Phùng, ngồi trên ghế không nói lời nào. Nhưng anh biết, ngay cả khi anh không phản ứng với ông, giáo sư Phùng cũng vẫn sẽ nói không ngừng.

Quả nhiên, liền nghe thấy giáo sư Phùng nói tiếp: "Phát sinh việc gì đấy, có thể nói cho tôi không?"

Bạch Xuyên vẫn trầm mặc, anh cúi đầu, chuyên chú nghịch ngón tay mình.

Giáo sư Phùng hết cách, đành phải nhìn Mộc Tiểu Nhã: "Trước đó đã xảy ra chuyện gì à?"

"Không có, chỉ là... hình như Tiểu Xuyên không thích tới đây." Mộc Tiểu Nhã giải thích.

"Không thích tới đây? Không nên nha, nơi này thằng bé đã đến mười mấy năm, sao bỗng nhiên lại không thích chứ." Lúc giáo sư Phùng nói cũng không tránh Bạch Xuyên, hoặc là nói, ông đang cố ý nói cho Bạch Xuyên nghe, lại vừa âm thầm quan sát phản ứng của Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên cũng không phản ứng lại, anh vẫn nghịch ngón tay mình như cũ, ngẫu nhiên quay đầu nhìn đồng hồ trên tường một cái.

Đây là vội vã rời đi?

Giáo sư Phùng cảm thấy thú vị, tiếp tục ý đồ muốn giao tiếp với Bạch Xuyên: "Có phải lát nữa hai người còn có chuyện muốn làm không?"

Lúc này Bạch Xuyên mới có phản ứng, anh nhìn giáo sư Phùng, nhưng vẫn không nói chuyện. Nhưng chỉ một ánh mắt kia giáo sư Phùng đã hiểu, cho thấy sự mâu thuẫn và không kiên nhẫn.

Đây là đang mâu thuẫn với mình?

Giáo sư Phùng buồn bực, mặc dù Bạch Xuyên không nói chuyện nhiều, nhưng trước đây không có cảm xúc mẫu thuẫn nhiều với ông như lúc này. Trong lúc trị liệu, nếu đề cập đến vấn đề tình cảm, Bạch Xuyên vẫn chủ động nói chuyện phiếm với ông. Nhưng vừa rồi, đề tài rõ ràng khiến cho Bạch Xuyên hứng thú, nhưng Bạch Xuyên lại cố nén không thèm để ý đến ông.

"Lát nữa chúng cháu muốn đi chọn đồ nội thất." Nhận thấy ánh mắt của giáo sư Phùng, Mộc Tiểu Nhã giúp Bạch Xuyên trả lời.

"Muốn dọn ra ngoài sống?"

"Đúng vậy, bác biết việc này ạ?" Mộc Tiểu Nhã có chút kinh ngạc.

"Để các cháu dọn ra ngoài sống, vốn dĩ chính là tôi đề nghị, sao tôi có thể không biết chứ." Giáo sư Phùng cười uống một ngụm trà.

Nghe được lời này, Bạch Xuyên đột nhiên ngẩng đầu nhìn giáo sư Phùng, cảm xúc mâu thuẫn trên mặt ít hơn một chút.

Giáo sư Phùng càng nhìn càng cảm thấy hôm nay Bạch Xuyên thú vị cực kỳ, mới vào chưa đến mười phút, nhưng hôm nay là ngày Bạch Xuyên có nhiều biểu cảm phong phú nhất trong suốt mười mấy năm điều trị.

"Vậy... chúng cháu dọn ra ngoài sống, có phải chú ý cái gì không ạ?" Mộc Tiểu Nhã hỏi, tuy cô đã chuẩn bị rất nhiều, nhưng vẫn lo lắng rằng một mình mình không thể chăm sóc tốt được cho Bạch Xuyên.

"Không cần phải cố chú ý cái gì cả, bà Bạch có thể một mình mang theo Bạch Xuyên ra ngoài sinh hoạt, cháu cũng có thể." Giáo sư Phùng cổ vũ.
"Cháu sẽ cố gắng." Mộc Tiểu Nhã không biết mình có thể làm tốt hơn bà Bạch không, nhưng cô sẽ dốc hết sức mình.

Sau đó, giáo sư Phùng bảo Mộc Tiểu Nhã ra ngoài để ông nói chuyện với Bạch Xuyên 20 phút. Hai mươi phút sau, giáo sư Phùng một mình ra khỏi phòng trị liệu.

"Giáo sư Phùng, Tiểu Xuyên đâu?" Mộc Tiểu Nhã vội vàng lên đón.

"Suỵt, chúng ta qua bên này nói chuyện." Giáo sư Phùng ra dấu im lặng với Mộc Tiểu Nhã, dường như sợ Bạch Xuyên ở trong phòng nghe thấy, sau đó ông đưa Mộc Tiểu Nhã đi đến bên ngoài hành lang dài, mới lên tiếng nói, "Tiểu Xuyên kháng cự với việc trị liệu của tôi."

"Sao lại thế ạ?" Mộc Tiểu Nhã sốt ruột nói, "Gần đây anh ấy vẫn luôn rất tốt, ba mẹ còn nói tình trạng của Tiểu Xuyên tốt hơn trước rất nhiều."

"Đúng là tốt hơn trước kia thật, hơn nữa còn tốt hơn rất nhiều."

"Vậy..." Mộc Tiểu Nhã không hiểu.

"Cảm xúc của thằng bé lộ ra ngoài càng ngày càng nhiều, hơn nữa loại mâu thuẫn này của nó đối với tôi, cũng không phải tự phong bế đắm chìm trong thế giới của mình, mà là cố tình không muốn phản ứng với tôi." Giáo sư Phùng cười nói, "Cái từ "cố tình" này, thông thường tôi sẽ không dùng trên những bệnh nhân mắc bệnh tự kỷ."

Mộc Tiểu Nhã hiểu, ý giáo sư Phùng là đang nói, loại mâu thuẫn này của Bạch Xuyên chính là một biểu hiện của sự khôi phục.

"Nhưng tôi hy vọng lát nữa cháu hỏi nó một chút xem vì sao lại kháng cự việc điều trị của tôi, sau đó lén nói nguyên nhân cho tôi biết." Đây cũng là nguyên nhân ông trốn Bạch Xuyên để ra ngoài tìm Mộc Tiểu Nhã.

"Được ạ, chờ tâm tình anh ấy tốt hơn một chút, cháu sẽ hỏi anh ấy." Mộc Tiểu Nhã gật đầu đồng ý.

"Còn nữa..." Giáo sư Phùng tiếp tục nói, "Khoảng thời gian trước, Tiểu Xuyên vì muốn tạo ra kinh hỉ cho cháu, một mình chạy từ công ty tới tìm cháu đúng không?"

"Vâng, nói đến chuyện này, cháu cũng đang muốn tìm bác tư vấn một chút." Mộc Tiểu Nhã nói, "Loại tình huống này, bác cảm thấy cháu nên ngăn anh ấy lại, hay vẫn để anh ấy phát triển một cách tự nhiên?"

"Cháu cảm thấy thế nào?" Giáo sư Phùng hỏi lại Mộc Tiểu Nhã.

"Cháu... Cháu muốn để anh ấy thuận theo tự nhiên phát triển, cháu muốn để Tiểu Xuyên muốn làm gì thì liền làm cái đó." Mộc Tiểu Nhã thấp thỏm nói, "Cũng không biết như vậy được không?"

Giáo sư Phùng cười vui mừng, tán thưởng nói: "Suy nghĩ của cháu không sai. Thật ra từ rất lâu rồi, chắc là vào thời điểm lần thứ 2 Bạch Xuyên chạy ra khỏi nhà, tôi liền kiến nghị với cha mẹ Bạch Xuyên cho nó một sự tự do nhất định. Nhưng khi đó đã xảy ra một chuyện, khiến cho kế hoạch này không bệnh mà chết."

"Chuyện gì ạ?"

"Vì sợ thật sự không tìm thấy Bạch Xuyên, anh trai Bạch Xuyên đã tìm một chiếc đồng hồ có chức năng định vị và đeo nó trên người Bạch Xuyên, nhưng Bạch Xuyên đã ném cái đồng hồ kia đi, sau đó ra bên ngoài ngây người một ngày một đêm mới về nhà. Người nhà họ Bạch bị dọa không nhẹ, từ đó về sau không dám để Bạch Xuyên chạy ra ngoài một mình nữa."

"Một ngày một đêm, vậy anh ấy đi đâu được chứ?" Mộc Tiểu Nhã hỏi. Giáo sư Phùng nhìn Mộc Tiểu Nhã, ý vị thâm trường hỏi: "Cháu muốn biết?"

"Có thể chứ ạ?"

"Cháu nói, đương nhiên có thể." Giáo sư Phùng cười, "Trước cháu về hỏi Bạch Xuyên xem, nếu nó không muốn nói cho cháu, tôi sẽ gửi cho cháu một đoạn video."

"Ồ, được ạ." Mộc Tiểu Nhã không hỏi giáo sư Phùng vì sao không thể trực tiếp gửi video luôn cho cô, cô chỉ cảm thấy ông làm như vậy nhất định là có nguyên nhân.

"Để Bạch Xuyên ra ngoài một mình là một phương pháp rất tốt giúp thúc đẩy sự hoà nhập của nó với xã hội." Giáo sư Phùng tiếp tục đề tài vừa rồi, "Thật ra tôi vẫn luôn cảm thấy người nhà Bạch Xuyên đã bảo vệ Bạch Xuyên quá mức. Bản thân người tự kỷ rất dễ dàng chìm đắm trong thế giới của mình, đi ra ngoài nhiều, đặc biệt là để nó ra ngoài một mình, buộc nó phải giao lưu với người bên ngoài, đều là những cách trị liệu vô cùng hữu dụng. Đương nhiên, loại phương pháp này cũng rất nguy hiểm, không ngoại trừ việc gặp được chuyện gì kích thích sẽ kích thích đến người bệnh. Nhưng trạng thái của Bạch Xuyên rất tốt, tôi cảm thấy hoàn toàn có thể thử một lần."

"Thậm chí, tôi kiến nghị cháu nên đặt ra cho Bạch Xuyên nhiều hạn chế hơn. Ví dụ như không cho nó tài xế đã được sắp xếp trước, để tự nó lái xe tan tầm, lại ví như mỗi ngày để nó nói chuyện một hai câu với người xa lạ."

"Như vậy có quá làm khó Tiểu Xuyên không?" Mộc Tiểu Nhã lo lắng.

"Thử xem đi, không được thì chúng ta lại điều chỉnh phương án khác."

"... Dạ được." Mộc Tiểu Nhã suy nghĩ rồi đồng ý.

"Vào đi thôi, nó đang đợi cháu."

Mộc Tiểu Nhã gật đầu với giáo sư Phùng, xoay người đi đón Bạch Xuyên trong phòng trị liệu. Giáo sư Phùng tiếp tục đi dạo trên hành lang dài, kéo lấy một cậu bé đang gặm lá cây.

———

Sau khi rời khỏi viện điều dưỡng, tâm trạng của Bạch Xuyên rõ ràng tốt hơn rất nhiều, song Mộc Tiểu Nhã cũng không vội vã truy hỏi nguyên nhân mà trước đó đưa Bạch Xuyên đi ăn trưa, sau mới dựa theo kế hoạch đi đến trung tâm nội thất.

Trong khoảng thời gian này, Mộc Tiểu Nhã đã lục tục đặt mua không ít đồ vật, như bức màn, thảm, máy giặt, điều hòa, TV, dụng cụ phòng bếp,... cô gần như đã mua hết. Lần này tới trung tâm nội thất, mục đích chủ yếu của họ là muốn lựa chọn giường ngủ và sô pha, còn có kệ sách của Bạch Xuyên nữa.

Bởi vì gần đến Thất Tịch, nơi nơi trong trung tâm nội thất đều đang có hoạt động khuyến mãi. Dù sao cũng là Lễ Tình Nhân, cho nên ưu đãi đối với các cặp tình nhân và vợ chồng là lớn nhất. Vô luận là thứ gì, chỉ cần là đồ dành cho hai người sử dụng, đều sẽ được chiết khấu vô cùng lớn.

Kiếp trước độc thân cả đời Mộc Tiểu Nhã còn chưa bao giờ nhận được ưu đãi trên phương diện này, cho nên mặc kệ có cần hay không, cô vẫn không nhịn được nhìn những hàng ưu đãi nhiều thêm một lần.

"Tiên sinh, thái thái, mua chiếc giường đôi này đi, chúng tôi sẽ tặng một đôi gối đầu, một đôi gối ôm, một đôi búp bê tình nhân, cùng với một cặp áo ngủ tình nhân." Nhân viên ra sức đẩy mạnh tiêu thụ.

"Cảm ơn, để chúng tôi xem đã." Mộc Tiểu Nhã ngồi thử một cái, cảm thấy giường không phải thật thoải mái, vì thế túm lấy Bạch Xuyên rời đi.

"Sao vậy, anh thích cái giường kia à?" Mộc Tiểu Nhã thấy Bạch Xuyên liên tục quay đầu lại, không khỏi hỏi thêm.

"Áo ngủ."

"Cái gì?"

"Áo ngủ tình nhân." Mắt Bạch Xuyên sáng rực lên, anh muốn cùng Mộc Tiểu Nhã mặc áo ngủ giống nhau.

"Khụ... về sau, về sau khẳng định sẽ có." Bị trêu chọc, Mộc Tiểu Nhã đỏ mặt kéo người đi.

"Tiên sinh, thái thái, nệm này của chúng tôi được làm bằng công nghệ nano mới nhất, mềm mại co dãn, có thể trải nghiệm được giấc ngủ tốt thất." Nhân viên tiêu thụ chợt tiến đến gần Bạch Xuyên, đưa qua một ánh mắt mà đàn ông đều hiểu, ái muội nói, "Dù lăn lộn thế nào cũng sẽ không biến dạng nha."

"..." Mộc Tiểu Nhã thật vất vả mới hạ được nhiệt độ xuống, giờ lại tiếp tục tăng lên.

Thật đúng là núi cao còn có núi cao hơn, bây giờ người trong nước đều cởi mở như vậy sao? Không thấy tiểu thuyết internet đều không cho viết đó sao, các người lại dám trắng trợn táo bạo nói loại chuyện này giữa ban ngày, cẩn thận lại bị đóng cửa hàng đấy!

"Tặng áo ngủ tình nhân không?" Cũng không nghe hiểu ám chỉ, Bạch Xuyên chấp nhất nhớ thương áo ngủ.

"Áo ngủ tình nhân?" Nhân viên tiêu thụ không hiểu chuyện gì, lặng lẽ nói, "Quà tặng của chúng tôi là áo ngủ tình thú cơ."

"... Không cần, cảm ơn." Mộc Tiểu Nhã không đợi Bạch Xuyên "sủa" bậy, kéo người đi như chạy trốn.

Chương 50

Chương này được đặt pass. Vui lòng truy cập vào trang flantyblog.wordpress.com để đọc truyện. Xin cảm ơn!
Câu hỏi giải pass chương 50:

Bạch Tranh đã đeo đồ vật gì lên người Bạch Xuyên để định vị? (Pass gồm 6 chữ cái, không dấu, không viết hoa, không cách)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau