CHỒNG TÔI MẮC HỘI CHỨNG BÁC HỌC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi mắc hội chứng bác học - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Chương này được đặt pass. Vui lòng truy cập vào trang flantyblog.wordpress.com để đọc truyện. Xin cảm ơn!
Câu hỏi giải pass chương 41:

Bạch Xuyên đã tặng gì để dỗ dành Mộc Tiểu Nhã? (Pass gồm 7 chữ cái, không dấu, không viết hoa, không cách)

Chương 42: Không muốn làm anh sợ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Flanty

Khi hai người ra khỏi phòng khách, Phương Hủy đã đợi sẵn ở chỗ pha cà phê. Trước mặt cô ấy là ba ly cà phê, bản thân mình cầm một ly, hai ly khác rõ ràng là chuẩn bị cho bọn họ.

Hai người đến đó ngồi xuống, Mộc Tiểu Nhã lấy thêm mấy viên đường, thả hai viên vào ly cà phê của Bạch Xuyên, quấy một lúc rồi đưa cho anh.

Bạch Xuyên nhận lấy, uống một ngụm nhỏ, biểu tình có chút vui vẻ.

Ừ, không đắng.

"Có muốn thêm một viên nữa không anh?" Mộc Tiểu Nhã chỉ nhớ khi còn nhỏ Bạch Xuyên không thích đồ ăn có vị đắng, cũng không biết anh có thể chịu được hương vị cà phê hay không.

Bạch Xuyên lắc đầu.

Lúc này Mộc Tiểu Nhã mới buông lọ đường xuống, cầm ly cà phê của mình lên, mỉm cười hỏi người nào đó phía đối diện đang có vẻ mặt đắc ý: "Nói chuyện phiếm với ai đấy, cười vui vẻ thế?"

"Với Nặc Nặc, tớ bảo cậu ấy là chồng cậu chủ động bắt tay với tớ, cậu ấy còn không tin." Phương Hủy trả lời.

"..." Mộc Tiểu Nhã hết nói nổi, có ai như cậu không.

"Bạch Xuyên, cà phê thế nào? Uống được không?" Phương Hủy thấy Bạch Xuyên uống vài ngụm cà phê, tưởng tay nghề pha cà phê của mình tiến bộ, không nhịn được mà hỏi.

Bạch Xuyên nhìn cô ấy một cái, cười cười không nói chuyện.

Nụ cười này phá lệ thẹn thùng, như một cọng lông vũ cào ngứa lòng Phương Hủy, hận không thể bắt lại, trực tiếp giấu về nhà.

Giống như đã chịu bạo kích, Phương Hủy che ngực lại, rên rỉ thành tiếng: "Tội lỗi quá!"

"Sao vậy?" Mộc Tiểu Nhã liếc mắt nhìn người nào đó đột nhiên ôm ngực.

"Không có gì, chỉ là một giây ngắn ngủi như vậy, tớ thấy sắc nảy lòng tham." Thích cái đẹp là bản chất của con người. Nụ cười của Bạch Xuyên có một loại ma lực, đó là một loại sạch sẽ rất ít thấy trên người bình thường, như một chùm ánh sáng, chiếu vào vạn vật trên thế gian.

Mộc Tiểu Nhã tức giận "phi" Phương Hủy một tiếng, Phương Hủy cười ha ha, cúi đầu tiếp tục buôn chuyện với Lương Nặc Nặc.

Chờ đến khi ba người uống cà phê xong mới cùng nhau đi đến tiểu khu bên cạnh.

Bạch Tranh vì họ mà mua phòng cưới vô cùng gần văn phòng làm việc, từ văn phòng đi ra, quẹo phải 100 mét là cửa lớn tiểu khu. Bởi vì là khu nhà mới, cho nên số người vào ở không đến một nửa, nhưng an ninh của tiểu khu cũng rất đảm bảo, nếu không phải Mộc Tiểu Nhã khi ra ngoài còn nhớ mang theo giấy chứng nhận bất động sản, chỉ sợ đến cửa tiểu khu cũng không vào được.

Từ cửa lớn đi vào, một đường đều là thực vật xanh hóa, hai bên đường là những cây ngô đồng cành lá tốt tươi, mỗi một toà nhà đều tràn ngập cảm giác hoa viên nhỏ, chính giữa tiểu khu còn có một đài phun nước âm nhạc. Đường xe chạy của tiểu khu còn được phân ra làn cho người và cho xe, hầu như không thấy có chiếc ô tô nào đỗ ven đường, điều này làm cho toàn bộ tiểu khu thoạt nhìn đã an toàn lại sạch sẽ.

"Toà này à?" Phương Hủy chỉ vào toà nhà trước mặt.

"Để tớ thử xem." Mộc Tiểu Nhã cầm thẻ truy cập mới lấy từ chỗ bất động sản, đi lên quẹt thử một phát, sau khi có tiếng "tích", cửa tự động mở ra.

Ba người đi vào, lên thang máy tới tầng cao nhất. Khoá phòng là loại khoá mật mã, sau khi Mộc Tiểu Nhã nhanh chóng nhập mật mã vào, rốt cuộc cũng thấy được bố cục căn hộ mới.

Giống như lúc trước Bạch Tranh giới thiệu, căn phòng đã được trang hoàng tỉ mỉ, cho dù đồ đạc trong phòng đều bị dọn đi làm cho cả phòng thoạt nhìn trống rỗng, nhưng vẫn rất xa hoa, phòng bếp dùng đá cẩm thạch, ban công lát gạch kín kẽ, nhìn thế nào cũng thấy đã được trang hoàng tinh xảo.

Vừa vào cửa, biểu hiện của Phương Hủy so với hai vị chủ nhà còn hưng phấn hơn, cô ấy chạy quanh căn phòng, chạy xuống dưới lầu xem rồi lại chạy lên trên gác mái.

Mộc Tiểu Nhã dạo qua một vòng phòng khách, vách tường thuần trắng, cửa sổ sát đất rất lớn, ánh sáng đầy đủ, cô chỉ liếc mắt một cái đã thấy thích nơi này.

"Tiểu Xuyên, anh thích nơi này không?" Mộc Tiểu Nhã quay người lại hỏi Bạch Xuyên.

"Thích." Thật ra Bạch Xuyên không có yêu cầu quá lớn đối với bất kỳ nơi nào, chỉ cần có Tiểu Nhã ở thì tốt rồi. Cho nên chỉ cần Mộc Tiểu Nhã thích, anh đều sẽ thích.

"Về sau nơi này cũng chỉ có hai chúng ta sống." Đại khái, mỗi người đều có một mộng tưởng về gia đình, không phải là sống cùng cha mẹ, mà một gia đình chỉ thuộc về bản thân và người mình thích. Gia đình này sẽ do chính mình trang trí tỉ mỉ, mỗi đồ đạc bên trong đều do chính mình lựa chọn, có lẽ cũng không cần xa hoa tinh xảo, nhưng nhất định phải thoải mái.

"Phòng khách chắc là 30 mét vuông, lại còn thông với phòng bếp. Về sau ở chỗ này chúng ta có thể để một cái sô pha siêu lớn, đối diện là mặt tường TV, đến lúc đó chúng ta cũng mua một cái TV thật lớn, mỗi ngày buổi tối có thể ngồi trên sô pha xem TV." Mộc Tiểu Nhã không nhịn được bắt đầu lê kế hoạch, "Hoặc là anh ngồi ở đây xem TV, em ở bên kia nấu cơm, sau đó chúng ta cùng nhau ăn, ăn xong rồi anh phải giúp em rửa chén."

"Nấu cơm?" Bạch Xuyên theo bản năng lặp lại, đôi mắt không tự giác trừng lớn.

"Đúng vậy, tuy em nấu không ngon bằng dì trong nhà, nhưng cũng không khó ăn." Đời trước ở nước ngoài sinh sống bốn năm, trù nghệ của Mộc Tiểu Nhã ở phương diện này cũng coi như tự học thành tài. Không phải cấp bậc đầu bếp, nhưng các món ăn gia đình thì khẳng định là không có vấn đề gì.

Bạch Xuyên nhìn phòng bếp một cái, tưởng tượng thấy Mộc Tiểu Nhã đứng ở đó nấu cơm cho anh, tâm tình không khỏi tốt lên.

"Tiểu Xuyên, bên này là phòng ngủ." Mộc Tiểu Nhã kéo Bạch Xuyên đi vào phòng ngủ. Phòng ngủ chính cũng có một cái ban công trong nhà, ban công này tuy không lơn như ở phòng khách, nhưng thiết kế lại tinh xảo hơn, "Chúng ta cũng mua một cái bàn nhỏ trên ban công giống ở biệt thự đi, đặt ở chỗ này, về sau anh cũng có thể ở ban công đọc sách."

"Ừ." Bạch Xuyên thật sự rất thích đọc sách.

"Đem giường đặt ở đây, bên này chúng ta đặt một tấm thảm thật lớn, lại thêm mấy cái gối ôm, chờ đến mùa đông hoặc khi trời mưa, chúng ta kéo rèm ra, ngồi trên thảm cũng có thể ngắm phong cảnh bên ngoài."
"Ừ."

"Phòng bên cạnh chúng ta làm thành phòng giữ quần áo được không, dù sao cũng không có người sống, em muốn đem hết quần áo treo lên, như vậy lúc chọn quần áo sẽ dễ hơn."

"Được."

"Gác mái trên lầu chúng ta có thể làm thành thư phòng, lại trải nệm tatami[1], hẳn là có thể đặt rất nhiều sách, chúng ta lên nhìn một chút..." Mộc Tiểu Nhã kéo Bạch Xuyên chạy lên gác mái, đi đến cầu thang đã thấy trên bậc thang đầu trước cửa gác mái, Phương Hủy đang đại mã kim đao[2] ngồi ở kia.

[1] Tatami là một loại sản phẩm (tạm gọi là tấm nệm) được dùng để lát mặt sàn nhà truyền thống của Nhật Bản. Phòng được lát sàn bằng tatami được gọi là phòng tatami. Phòng tatami có mặt sàn được tạo ra bằng cách xếp chặt các tấm nệm hình chữ nhật có kích cỡ thống nhất lại với nhau. Mỗi tấm nệm này thường có chiều dài bằng hai lần chiều rộng. Kích cỡ chuẩn truyền thống là 910mm×1820mm, dày 55mm.



[2] Đại mã kim đao: mô tả cách nói chuyện lỗ mãng, sắc nhọn hoặc hành động hùng hổ, nghiêng về hướng thô lỗ.

Cô ấy tay chống cằm, vẻ mặt cười khanh khách nhìn bọn họ.

"Sao cậu lại ngồi ở đây?" Vừa rồi Mộc Tiểu Nhã lên kế hoạch trang hoàng lại nhà cửa quá nghiêm túc, thiếu chút nữa quên mất sự tồn tại của Phương Hủy.

"Tớ sợ đi ra ngoài lại quấy rầy đến hai người đang lên kế hoạch cho tương lai đấy chứ." Hơn mười phút trước, Phương Hủy xem xong gác mái rồi xuống lầu, vốn dĩ cô ấy đang hào hứng muốn phát biểu một chút đánh giá của mình đối với căn nhà này. Nhưng chờ đến khi cô ấy nhìn thấy Mộc Tiểu Nhã hưng phấn cùng Bạch Xuyên miêu tả tương lại của bọn họ, Phương Hủy bỗng nhiên đổi ý.

Hai người này, một người nói, một người nghe, một người phấn khích khoa tay múa chân, một người sủng nịch mỉm cười, cảm xúc vui sướng phảng phất dưới ánh mặt trời hạt bụi, phát ra ánh sáng. Đây là nhà bọn họ, đâu cần người noài là cô phải nói thêm cái gì. Nghĩ thông suốt điểm này, cô liền an tĩnh ngồi xổm trên thang lầu, tận lực không đến quấy rầy bọn họ.

"Cậu xem trên lầu rồi sao? Thế nào?" Mộc Tiểu Nhã hỏi.

"Xem rồi, yên tâm, rất thích hợp làm thư phòng." Phương Hủy cười tránh ra khỏi cầu thang, "Đi lên xem đi."

"Đi, chúng ta đi lên." Mộc Tiểu Nhã cũng không khách khí, kéo Bạch Xuyên chạy lên lầu.

Phương Hủy tự nhiên cũng không theo sau phát biểu ý kiến, cô đi đến phòng khách, nhìn phòng khách lớn thông nam-bắc, bỗng nhiên bật cười. Có thoải mái, càng nhiều hơn là chúc phúc, Mộc Mộc nói không sai, cô ấy không phải bởi vì đồng tình mới gả cho Bạch Xuyên.

"Xem ra, lần này mình tới đây là dư thừa rồi..." Phương Hủy không khỏi tự giễu, "Mình cũng phải nhanh tìm ai đó để cùng trang trí nhà cửa mới được."

Bởi vì phải mất nhiều thời gian làm thủ tục bất động sản, cho nên chỉ đơn giản tham quan một chút cũng đã giữa trưa, ba người đành phải đến trung tâm thương mại cách tiểu khu không xa để ăn cơm trưa.

"Trên lầu có một cái sân phơi rất lớn, tớ muốn làm một khu vườn nhỏ trên đó." Lầu hai, ngoại trừ có một cái gác mái, một phòng lưu trữ đồ thì còn có một cái sân phơi rất lớn.

"Ý tưởng không tồi, nhưng cậu có thể chăm sóc để nó sống được không?" Hiểu rõ bạn tốt của mình, Phương Hủy không nhịn được mà khinh bỉ. Mộc Tiểu Nhã thích thực vật, nhưng mỗi lần tưới nước đều vô cùng tùy tiện, dùng cách nói hoa mỹ hơn đó là, mặc kệ bông hoa có khát hay không, dù sao Mộc Tiểu Nhã cũng cảm thấy chúng nó khát, vậy nên nhóm thực phải liều mạng uống. Tính cho đến trước mắt, trên tay cô ấy chỉ có cây Lục la[3] là vẫn kiên cường tồn tại.

[3] Lục la – 绿萝– hay còn gọi là cây Trầu bà vàng.

"... Tớ một mình không nuôi sống được, chả lẽ hai người cũng không nuôi sống được sao?" Mộc Tiểu Nhã không phục.

"Trồng hoa đâu cần hai người, cũng đâu phải là nuôi con đâu."

Tay ăn cơm của Mộc Tiểu Nhã cứng đờ, sắc mặt có chút mất tự nhiên.

Phương Hủy thấy biểu cảm này của Mộc Tiểu Nhã thì biết mình đại khái đã nói sai lời.

Mộc Tiểu Nhã rất thích trẻ con, trước kia khi các cô cùng nhau thảo luận về tương lai, thậm chí Mộc Tiểu Nhã còn nói, chờ sau khi cô kết hôn, ít nhất phải sinh hai đứa nhỏ. Nhưng bây giờ nói đến con cái, Mộc Tiểu Nhã lại lộ ra vẻ mặt này, chẳng lẽ là... Bạch Xuyên không hiểu phương diện kia?

"Cái đó, ăn xong tớ sẽ đi trước." Phương Hủy nói sang chuyện khác, không dám nghĩ sâu hơn.

"Cậu có việc à?"

"Tớ không có việc gì, nhưng cũng không muốn lãng phí cuối tuần để cho các cậu ngược cẩu." Vừa mới từ phòng mới đi ra, cô đã bị cẩu lương kia cho ăn đủ no rồi.

Mộc Tiểu Nhã cười, gắp cho mình một miếng gà.

"Nếu anh cả thổ hào nhà cậu đã cho tiền mua đồ đạc trong nhà, tớ đây cũng chỉ có thể đưa các cậu chút đồ nhỏ. Thực vật trên sân phơi, tớ sẽ cho cậu." Phương Hủy hào phóng nói, "Tớ nhất định sẽ chọn loại thực vật kiên cường nhất."

"Cậu sẽ không đưa cho tớ một cây Tiên nhân cầu[4] chứ." Mộc Tiểu Nhã sợ hãi nói.



"Đến lúc đó cậu sẽ biết."

"Tiểu Xuyên, Phương Hủy nói muốn tặng cho chúng ta hoa trên sân phơi." Mộc Tiểu Nhã nói với Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên tuy vẫn không lên tiếng, nhưng lời nói của Mộc Tiểu Nhã, anh vẫn luôn nghe, thuận lý thành chương tự nhiên cũng nhớ kỹ lời Phương Hủy nói. Hơn nữa anh cũng không kháng cự Phương Hủy, bởi vì trên người Phương Hủy có cùng hơi thở với Anh Đào Viên, cô ấy và Lương Nặc Nặc giống nhau, đều là bạn rất tốt của Tiểu Nhã.

"Cảm ơn." Bạch Xuyên nhẹ giọng nói.

"Bạch Xuyên, vì câu cảm ơn này của anh, em sẽ không mua Tiên nhân cầu, mua hoa." Phương Hủy thở dài nhìn Mộc Tiểu Nhã, "Không biết vì sao, cùng là hai chữ, chồng cậu nói ra còn dễ nghe hơn cậu."

Ăn cơm xong, ba người đi bộ về, Mộc Tiểu Nhã quyết định đưa Phương Hủy về trước, sau đó cô và Bạch Xuyên lại trở về nhà tiếp tục lên kế hoạch bài trí đồ đạc. Bọn họ còn có rất nhiều việc phải chuẩn bị, ví dụ như giường trong phòng phải lớn bao nhiêu, kích thước cửa sổ to hay nhỏ, tấm rèm cần phải có yêu cầu gì...

"Trên đường cẩn thận." Tại bãi đỗ xe, Mộc Tiểu Nhã ngồi trong xe phất tay với Phương Hủy.

Trước khi khởi động xe, Phương Hủy nhìn bạn tốt một cái, lại nhìn Bạch Xuyên bên cạnh cô ấy, càng nhìn càng cảm thấy một thiếu niên mặt mày như hoạ thế này, ở trong tay Mộc Tiểu Nhã thật sự là đáng tiếc, vì thế cô không khỏi vươn tay ra ngoéo ngón tay Mộc Tiểu Nhã một cái.

Mộc Tiểu Nhã nghi hoặc nhìn.

"Làm gì?" Mộc Tiểu Nhã hỏi.

"Cậu với Bạch Xuyên, có phải không có cái kia..." Phương Hủy hỏi.

Mộc Tiểu Nhã không nghĩ tới Phương Hủy sẽ hỏi chuyện này, hơn nữa còn là làm trò trước Bạch Xuyên, lập tức thẹn quá hoá giận trừng mắt nhìn bạn tốt: "Ai cần cậu lo."

Biểu cảm này, ngữ khí này, cậu không thấy thất vọng với bốn chữ[5] phụ nữ đã kết hôn à?

[5] Phụ nữ đã kết hôn trong tiếng Trung là 已婚妇女, nên ở đây mới nói là có bốn chữ.

Phương Hủy thở dài, da mặt Mộc Tiểu Nhã vẫn luôn rất mỏng, khi học đại học cô thay đổi ba người bạn trai, Mộc Tiểu Nhã một lần cũng không thấy nói gì. Có một hôm bắt gặp cô và bạn trai mới hôn môi trong ký túc xá, Mộc Tiểu Nhã tuy không bị dọa chạy đi, nhưng so với đương sự là cô đây còn không tự nhiên hơn.

"Mộc Mộc, tớ biết cậu da mặt mỏng, nhưng có một số việc, chỉ có thể là cậu chủ động." Phương Hủy tận tình khuyên nhủ, "Lại nói, đóng cửa vào cũng chỉ có hai người các cậu, ai chủ động người khác cũng không biết nha..."

"Câm miệng."

Không đợi Phương Hủy nói xong, Mộc Tiểu Nhã liền hầm hừ đứng lên, kéo Bạch Xuyên chạy đi, nhanh chóng trốn khỏi bãi đỗ xe.

"Mộc Mộc, bây giờ là thế kỷ 21 rồi, tư tưởng phải giải phóng..." Phương Hủy chưa từ bỏ ý định, nhoài người ra nói.

Giải phóng cái gì mà giải phóng, tư tưởng của cô đâu có bảo thủ, cô chỉ là...

Mộc Tiểu Nhã dừng bước chân, nhìn Bạch Xuyên trông có vẻ thờ ơ dưới bóng cây, cô chỉ là... không muốn làm anh sợ, chỉ là Bạch Xuyên không hiểu gì về tình dục mà thôi.

Chương 43

Chương này được đặt pass. Vui lòng truy cập vào trang flantyblog.wordpress.com để đọc truyện. Xin cảm ơn!
Câu hỏi giải pass chương 43:

Hồi cấp Hai, Mộc Tiểu Nhã thích đọc gì? (Pass gồm 18 chữ cái, không dấu, không viết hoa, không cách)

Chương 44: Tức giận

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Flanty

Ngày hôm qua khi hai người về đến nhà thì cũng đã khuya, nhưng vẫn không thể tránh khỏi nhãn lực tốt 2.0 của chú Lý. Đi ra ngoài một ngày, khi trở về lại thay đổi một bộ quần áo khác. Việc lớn như vậy, ngay đêm đó ông lập tức báo cho cha mẹ Bạch.

Nửa đêm mẹ Bạch vẫn còn mơ màng phấn khích, lăn lộn khiến cha Bạch cũng không thể nào ngủ yên.

"Ngày hôm qua mưa to như vậy, Tiểu Nhã và Tiểu Xuyên khẳng định là gặp mưa, sau đó thuận tiện thay đổi bộ quần áo, có gì tốt đâu mà chuyện bé xé ra to." Cha Bạch không hiểu vợ mình đang hứng phấn cái gì nữa.

"Ông là đồ thẳng nam không có tình thú." Lý Dung quay lưng lại, xốc lên chăn nằm xuống.

"..." Sao tôi lại thành thẳng nam, không đúng, sao tôi lại không có tình thú? Bạch Quốc Du bất đắc dĩ thở dài, không dám nói nữa, sợ lát nữa lại phải chạy đến thư phòng.

Bởi vì đêm qua về muộn, Lý Dung cũng chưa nói chuyện nhiều với Bạch Xuyên, vì thế sáng sớm hôm sau, Lý Dung không nhịn được mà hỏi nhiều vài câu.

"Hôm qua sét đánh, Tiểu Xuyên thật sự không sợ à?" Lý Dung hỏi Mộc Tiểu Nhã.

"Không sợ, Tiểu Xuyên đã không còn sợ sét đánh nữa." Hôm qua mưa lớn, cô nhìn còn có chút sợ, Bạch Xuyên lại còn có thể kéo cô đi vào trong mưa, nào thấy bộ dáng sợ hãi đâu. Nghĩ đến đây, Mộc Tiểu Nhã lại cầm lòng không đậu nhớ tới nụ hôn trong mưa ngày hôm qua, dọa cô nhanh chóng bưng cốc sữa bò lên uống một ngụm, nhanh nhanh hạ nhiệt bản thân.

Mặc dù hôm qua từ trong điện thoại đã biết chuyện này, nhưng người từ nhỏ đã chán ghét trời giông tố như Bạch Xuyên, bỗng nhiên lại không sợ sét đánh, vẫn khiến mọi người Bạch gia cảm thấy có chút không tưởng.

Sao bỗng nhiên lại tốt vậy?

"Tiểu Xuyên, sao đột nhiên con lại không sợ sét đánh?" Lý Dung hỏi Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên dừng động tác ăn cơm, có chút khó xử nhăn mày, anh nghe thấy điều mẹ đang hỏi mình, nhưng anh lại không biết nên biểu đạt sự chuyển biến trong nội tâm mình như thế nào.

Chỉ là bỗng nhiên anh không sợ thôi.

"Tiểu Xuyên, mẹ hỏi anh đấy." Mộc Tiểu Nhã cho rằng Bạch Xuyên không nghe thấy, nhỏ giọng nhắc nhở một câu.

Bạch Xuyên nhìn mẹ mình, lại nhìn Mộc Tiểu Nhã đang nhắc nhở anh, tiếp theo bỗng nhiên nghiêng người lại gần, ngay khi Mộc Tiểu Nhã còn chưa kịp phản ứng, lập tức hôn một cái.

"Như vậy, sẽ không sợ hãi." Bạch Xuyên cảm thấy hành động này của mình hẳn là giải thích rất rõ.

"Loảng xoảng!"

"Xoảng."

Chiếc đũa của Bạch Tranh rơi trên trên bàn, cái đĩa của Bạch Quốc Du rơi trên mặt đất, Lý Dung mặt đỏ còn lợi hại hơn cả Mộc Tiểu Nhã. Nhưng khác biệt là, Mộc Tiểu Nhã vừa thấy xấu hổ, lại vừa kích động.

"Con... con ăn xong rồi." Hôn không sao, bị chính chồng mình hôn càng không sao, nhưng khi hôn lại bị cha mẹ chồng cộng thêm anh cả nhìn chằm chằm như vậy, da mặt của Mộc Tiểu Nhã không thể HOLD nổi. Mộc Tiểu Nhã ném chiếc đũa xuống, chạy trối chết.

Bạch Xuyên ngẩn người, rồi sau đó theo sát động tác của vợ, buông chiếc đũa, cũng rời đi.

Sau khi hai vị đương sự rời đi, phòng khách vẫn an tĩnh một hồi lâu, mãi cho đến khi Lý Dung hưng phấn thét chói tai một tiếng đánh vỡ yên lặng.

"Tiểu Xuyên thông suốt rồi?!" Lý Dung bắt lấy tay áo chồng mình, run rẩy hào hứng, "Tôi đã nói rồi mà, tôi đoán không sai, trực giác phụ nữ chuẩn nhất."

"Thấy rồi, thấy rồi." Bạch Quốc Du cũng rất vui mừng, nhưng loại chuyện này không cần phải biểu hiện rõ ràng như vậy chứ, không thấy hai đứa nhỏ đều bị dọa chạy rồi à.

Sau một lát, Bạch Tranh bình tĩnh nhặt đũa lên tiếp tục ăn sáng. Anh chính là người đứng đắn, không phải người lớn tuổi nên không biết xấu hổ như cha mẹ mình, lại nghị luận việc không thể nói sau lưng con trai con dâu.

"Ông xã, ông nói quả nhiên không sai, nên để chúng nó dọn ra ngoài sống, mới có một ngày thôi đã có tiến triển lớn như vậy rồi." Đối với việc Bạch Xuyên dọn ra ngoài, Lý Dung vẫn còn hơi lo lắng, bây giờ đã hoàn toàn không có.

"Bây giờ yên tâm chưa?" Bạch Quốc Du cười nói.

"Yên tâm yên tâm, quá yên tâm." Đâu chỉ yên tâm, bà hận không thể khiến cho bọn họ dọn luôn ra ngoài hôm nay, "Bạch Tranh, mua nhà không tồi."

"..." Bạch Tranh từ nhỏ đã không thiếu người khen, cũng chưa từng từ chối nhận lời khen, nhưng câu khích lệ hôm nay, anh thật sự không muốn nhận, chuyện này thì có quan hệ logic gì với việc anh mua nhà chứ?

"Con cũng ăn xong rồi." Bạch Tranh không nghe nổi nữa, cà phê cũng chẳng uống, đứng dậy chuẩn bị ra khỏi phòng ăn.

"Công việc của Tiểu Nhã bận như thế, nếu không, tôi bảo chú Lý đến giúp bọn nó trang hoàng nhà cửa cho tốt, như vậy bọn nó càng có thể nhanh dọn vào sống."

"Không phải đã nói để cho bọn nó tự bố trí phòng rồi sao, Tiểu Xuyên có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, chỗ nào không hài lòng, nó lại không thoải mái..."

"Ông nói xem, chờ bọn nó dọn ra ngoài sống rồi, phát triển thuận lợi hơn, sang năm chúng ta liệu có thể bế cháu nội được không?"

"Có phải phát triển hơi nhanh rồi không?"

"..." Bước chân của Bạch Tranh dứt khoát tăng nhanh.

——— Bên này, Mộc Tiểu Nhã ôm mặt trở về phòng, chỉ cảm thấy bản thân đã không còn mặt mũi nào đi xuống lầu gặp mọi người nữa.

"Không sao, không sao, mình với Bạch Xuyên là vợ chồng hợp pháp, hôn vào mặt một cái thì có làm sao?" Mộc Tiểu Nhã không ngừng tự thôi miên chính mình. Nhưng cho dù cô có cố gắng thôi miên thế nào, chỉ cần tưởng tượng đến ba ánh mắt kinh ngạc vừa rồi của mọi người ở dưới lầu, cô hận không thể đào một cái hố chui vào.

"Ôi!" Mộc Tiểu Nhã hung hăng nhào thẳng lên giường, cuốn chăn lại, đem chính mình bọc thành một cái nhộng, hét to, "Đều do Tiểu Xuyên, tại sao lại hôn em."

Bạch Xuyên vừa vào cửa thì nghe thấy Mộc Tiểu Nhã trách mình, khuôn mặt anh lập tức trắng bệch. Anh mím môi đứng ở đầu giường, nhìn chăn cuốn trên giường đang không ngừng lăn lộn, bướng bỉnh chờ. Vẫn chờ đến khi Mộc Tiểu Nhã bình tĩnh lại, rốt cuộc cũng lộ đầu từ trong chăn ra, mới ủy khuất nói:

"Là em nói, cho dù tôi muốn hôn lúc nào, đều có thể."

"..." Mộc Tiểu Nhã chớp chớp mắt, đối với ánh mắt uỷ khuất của ông xã mình, trong lúc nhất thời cũng có chút ngốc, làm sao vậy?

"Có phải em lại quên rồi không?"

"Em... không có." Trí nhớ của cô không tốt, nhưng cũng không đến mức hôm qua vừa đồng ý hôm nay đã quên.

"Vậy em muốn đổi ý?" Giọng nói của Bạch Xuyên có chút run rẩy, dường như vẫn đang nỗ lực áp chế cái gì đó. Anh có thể chấp nhận trí nhớ Mộc Tiểu Nhã không tốt, bởi vì quên mất, anh có thể nhắc nhở. Nhưng nếu Mộc Tiểu Nhã đổi ý, anh không biết nên làm gì bây giờ.

"Đổi ý? Vậy..."

"Không được!" Không đợi Mộc Tiểu Nhã nói hết, Bạch Xuyên đã tức muốn hộc máu hét lên. Đã đồng ý rồi, sao lại có thể đổi ý.

"Anh hung dữ với em?" Mộc Tiểu Nhã không chỉ ngốc, còn cảm thấy mới lạ.

"Tôi..." Tôi không muốn hung dữ với em, tôi chỉ là... không khống chế được chính mình.

Không được, anh đã đáp ứng Tiểu Nhã, về sau phát bệnh phải nỗ lực khống chế bản thân. Bạch Xuyên đột nhiên phản ứng lại, anh nhanh chóng xoay người, chạy đến bàn đọc sách, lấy tai nghe Mộc Tiểu Nhã mua cho từ trong ngăn tủ. Nhanh chóng lấy ra, sau đó đeo lên tai mình.

Bạch Xuyên nhắm hai mắt lại, nằm liệt trên ghế như vừa được cứu rỗi. Nhắm hai mắt lại, trong thế giới của anh cũng chỉ có tiếng ca của Mộc Tiểu Nhã, trong đầu cũng chỉ có hình ảnh bọn họ ở trên sườn núi. Như vậy, anh sẽ không có cảm xúc mất khống chế.

Đây là... tức giận ư.

Cách một cái bàn, Mộc Tiểu Nhã lẳng lặng nhìn Bạch Xuyên. Đều nói cảm xúc của người tự kỷ vô cùng không ổn định, thường thường sẽ bởi vì một chút nguyên nhân không thể hiểu được mà phát giận. Nhưng ở cùng Bạch Xuyên thời gian dài như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên cô thấy Bạch Xuyên phát giận. Hơn nữa nguyên nhân phát giận, còn rất đáng yêu.

Tai nghe phát xong một lần, cảm xúc của Bạch Xuyên cũng dần dần hòa hoãn lại, anh mở mắt ra, thấy Mộc Tiểu Nhã đang ở đầu kia của cái bàn.

"Tiểu Nhã." Bạch Xuyên buông tai nghe, biểu cảm vẫn rất ủy khuất.

"Ừm?" Mộc Tiểu Nhã đáp lời, cô rất tò mò lúc này Bạch Xuyên sẽ nói gì với mình.

"Em đã nói, nếu về sau em làm gì khiến tôi không thoải mái, thì có thể đồng ý với tôi một điều kiện, đúng không?" Bạch Xuyên có hơi khẩn trương nhìn Mộc Tiểu Nhã, sợ chuyện này Mộc Tiểu Nhã cũng quên mất hoặc cũng muốn đổi ý.
"Ừ." Mộc Tiểu Nhã gật đầu.

"Vậy... vừa rồi tôi không thoải mái." Bạch Xuyên nói.

"Đã thấy." Nhưng anh khống chế bản thân rất tốt.

"Tôi muốn ra yêu cầu." Bạch Xuyên đúng lý hợp tình nói.

"Anh nói đi."

"Chuyện hôm qua... không thể đổi ý." Ngữ khí của Bạch Xuyên tràn đầy bá đạo, "Đã đồng ý với tôi, đều không thể đổi ý."

"Được." Mộc Tiểu Nhã cười khẽ.

Quên đi, cũng không phải chỉ là bị vây xem thôi sao. Nếu thật sự không được, mình luyện da mặt dày thêm một chút là được.

Nghe thấy lời hứa hẹn, Bạch Xuyên rất cao hứng, anh và Mộc Tiểu Nhã cùng nhau bật cười, điểm bá đạo vừa rồi giống như hoa quỳnh[1] lướt qua, tiêu tán thật sâu trên má lúm đồng tiền.

[1] Hoa quỳnh chỉ nở vào ban đêm và tồn tại 3 – 4 tiếng là héo ngay, nó tượng trưng cho những gì đẹp đẽ nhưng ngắn ngủi.



———

Vì một nhạc đệm nho nhỏ như vậy nên tâm tình của Mộc Tiểu Nhã cả ngày nay đều rất tốt, thế cho nên linh cảm tăng gấp bội, hiệu suất làm việc tăng cao mạnh mẽ, còn phác thảo xong bản thiết kế của một tuần tới.

"Gần đây cậu bị nữ thần Muse[2] bám vào người à? Linh cảm thật tuyệt nha." Phương Hủy nhìn bản thảo thiết kế mới nhất của Mộc Tiểu Nhã nói, "Hơn nữa, tớ cảm thấy bản thiết kế này của cậu so với lúc đi học còn tốt hơn nhiều. So với cậu, bản thiết kế của tớ căn bản không lấy được tiền."

[2] Những nữ thần Muses là 9 người phụ nữ trẻ xinh đẹp tượng trưng cho: khoa học, văn học và nghệ thuật. Họ chính là nguồn cảm hứng sáng tác trong các tư liệu thơ nhạc của văn hóa Hy Lạp cổ xưa. Họ còn được coi là hiện thân của tri thức và nghệ thuật, đặc biệt là ca vũ, âm nhạc và văn học.

Mặc dù nói khi học đại học, thành tích của cô không kém Mộc Tiểu Nhã, nhưng cũng không xuất hiện sự chênh lệch lớn như vậy. Nếu nói linh cảm là dựa vào thiên phú vậy thì cô không thể nào so sánh trên phương diện này, ngay kể cả tiến độ hoàn thành bản thảo thiết kế, Mộc Tiểu Nhã cũng vượt qua cô quá nhiều. Thủ pháp thiết kế của Mộc Tiểu Nhã, ngắn gọn hơn, chuẩn xác hơn, khác biệt rất lớn với trước đây.

"Không phải trước đây tớ chuẩn bị đi du học à? Tớ sợ qua đó không theo kịp, cho nên đã học thêm vài khoá." Mộc Tiểu Nhã giải thích. Năng lực thiết kế bây giờ của cô là có được sau khi trải qua bốn năm mài giũa học tập mới luyện ra, dĩ nhiên sẽ mạnh hơn lúc còn học đại học.

"Được rồi, dù sao cậu càng ưu tú, tớ càng chiếm tiện nghi." Phương Hủy chỉ là kinh ngạc cảm thán với tiến bộ của bạn tốt một chút, có hâm mộ, nhưng không ghen ghét, "Đúng rồi, báo cáo tiêu thụ tuần đầu tiên đã có rồi, còn cao hơn mong đợi của chúng ta 10%."

"Thật sự?!" Mộc Tiểu Nhã vui mừng tiếp nhận bản báo cáo Phương Hủy đưa cho, những cái khác cũng không xem, nhìn thẳng đến chỗ lợi nhuận, "Mười vạn, chúng ta một tuần đã kiếm lời mười vạn tệ?"

"Nhìn cậu ngốc chưa kìa, chúng ta bây giờ mới có bao nhiêu. Tổng cộng mới có ba đôi giày, còn phải khấu trừ chi phí, lợi nhuận, lại chia một nửa cho cậu tớ. Cậu ngẫm lại đi, nếu trừ hết tất cả các khoản phí, ngay cả khi toàn bộ mặt tiền cửa hàng đều bán giày của chúng ta, cậu nói chúng ta có thể kiếm được nhiều hay ít?" Phương Hủy trước mặt Mộc Tiểu Nhã có vẻ vô cùng bình tĩnh, thật ra khi vừa nhận được bản báo cáo, biểu hiện của cô cũng chẳng khác Mộc Tiểu Nhã bao nhiêu.

"Thế này tớ đã rất thỏa mãn." Kiếp trước là nhà thiết kế, Mộc Tiểu Nhã cũng làm ra mấy đôi giày bán rất chạy, lúc ấy công ty cho tiền thưởng cao nhất cũng chỉ mới mười vạn. Bây giờ văn phòng mới của cô, một tuần đã có thể kiếm mười vạn, hơn nữa còn là loại lợi nhuận liên tục, vẫn bán thì vẫn luôn có.

"Tớ sẽ cố gắng hơn để có thể bắt kịp Bạch Xuyên." Mộc Tiểu Nhã kích động.

"Sao, Bạch Xuyên nhà cậu không nuôi cậu à?" Phương Hủy nheo mắt.

"Nuôi chứ, anh ấy nuôi tớ, tớ cũng nuôi anh ấy mà." Mộc Tiểu Nhã cười nói, "Vợ chồng hai bên kinh tế độc lập, hôn nhân mới có thể ổn định và hoà bình lâu dài nha."

"Sao, áp lực khi gả vào hào môn à?"

"Không phải..." Mộc Tiểu Nhã trả lời, "Chỉ là Tiểu Xuyên nhà tớ ưu tú như vậy, tớ cũng phải nỗ lực chứ."

"Không khoe ân ái sẽ chết à?" Phương Hủy không khỏi trợn trắng mắt.

"Khoe cũng vẫn chết, tại sao không khoe." Mộc Tiểu Nhã da mặt dày trả lời.

"Ôi! Nhìn tớ nổi da gà cả người này." Phương Hủy vươn cánh tay ra trước mặt Mộc Tiểu Nhã, cho nhìn cánh tay nổi da gà kia của mình.

Mộc Tiểu Nhã tức giận đập một cái.

"Cậu không sợ, cậu quá mức ưu tú, người khác nói Bạch Xuyên không xứng với cậu sao?" Phương Hủy trêu ghẹo nói.

"Không sợ, dù sao Bạch Xuyên cũng không hiểu." Về mặt này, Mộc Tiểu Nhã thật đúng là hoàn toàn không lo lắng. Đừng nói là nghị luận sau lưng Bạch Xuyên, ngay cả nói trước mặt anh, Bạch Xuyên nhà họ cũng lười phản ứng một câu.

"Thật bi thảm cho cái bệnh tự kỷ này, giỏi hơn thì bị nói thành phức cảm ưu việt[3]." Phương Hủy cảm thán.

[3] Phức cảm thượng đẳng hay Phức cảm ưu việt (superiority complex) được từ điển tâm lý học của Hiệp hội tâm lý học Hoa Kỳ định nghĩa như sau: "Trong lý thuyết tâm lý học cá nhân của Alfred Adler, phức cảm thượng đẳng là ý nghĩ phóng đại của một người về khả năng và thành tích cá nhân xuất phát từ cảm giác tự ti quá lớn" (APA, 2019). Nói ngắn gọn thì đây là cảm giác "Tôi tốt hơn tất cả mọi người". Đây là một thuật ngữ được đề ra bởi chuyên gia tâm lý học Alfred Adler, người sáng lập trường phái tâm lý học cá nhân.

Chương 45: Trốn ra ngoài

Edit: Flanty

Tập đoàn Dật Phong.

Astro Boy và bộ phận Kế hoạch cùng trở lại sau một cuộc họp, vốn thân thể đã cạn kiệt sau khi tăng ca, lúc này gần như đã lung lay sắp đổ. Mọi người trong bộ phận Nghiên Phát vừa mới thấy bộ dạng này của cậu ta thì biết ngay là bị tàn phá từ trong phòng hội nghị.

"Lão đại, thế nào rồi?" Các đồng nghiệp trong bộ phận Nghiên Phát đều mở to đôi mắt tròn, ôm tâm lý may mắn hỏi.

"Phát hành đúng hạn." Bốn chữ này, Astro Boy dường như nói ra với tất cả sức lực, "Bây giờ tôi sẽ từ chức, đừng ai cản tôi."

"Không được nha, nếu cậu đi rồi, tôi lại phải đi họp." Mập mạp vội vàng bám lấy Astro Boy, đánh chết cũng không cho anh ta đi từ chức. Astro Boy là chủ quản[1] của bộ phận Nghiên Phát, anh là phó chủ quản, nếu Astro Boy từ chức, anh chỉ có thể đi đầu. Anh cũng muốn từ chức lắm chứ, nhưng năm trước vừa mới mua nhà, áp lực vay tiền mua nhà rất lớn, nên không dám luôn.

[1] Chủ quản: người chịu trách nhiệm quản lý công việc.

"Không từ chức cũng được, cậu đi bảo Nhị thiếu tăng ca!" Tuy anh ta là chủ quản bộ phận Nghiên Phát, nhưng địa vị của Nhị thiếu ở bộ phận này vẫn là sự tồn tại đặc biệt, chẳng qua bởi vì tình trạng đặc thù của anh không thể làm công tác quản lý được, mới đem cái vị trí xúi quẩy này giao cho anh ta.

Tiền lương một tháng của anh ta nhiều hơn tên mập chết tiệt kia 5000, nhưng anh ta phải chịu không ít tra tấn đấy chứ.

"Tôi nào có bản lĩnh đấy." Bảo Nhị thiếu tăng ca, cẩn thận Nhị thiếu lại phát bệnh cho cậu xem.

"Bộ phận Kế hoạch nói muốn phát hành trò chơi vào ngày Thất Tịch, chẳng những bảo chúng ta phải hoàn thiện trò chơi đúng hạn, còn muốn chúng ta làm thêm một video quảng cáo trò chơi thật đẹp nữa." Astro Boy nói.

"Đây là muốn bức tử chúng ta à, điều chỉnh trò chơi đã làm không xong rồi, lại còn muốn thêm việc." Nghe được tin dữ, tiếng kêu thảm thiết vang lên trong văn phòng hết đợt này đến đợt khác.

"Bọn họ bảo chúng ta cố gắng tăng ca."

"Còn muốn tăng ca thế nào nữa, cuối tuần này, ngay cả thời gian về nhà thay quần áo cũng không có."

"Đúng vậy, mẹ tôi cũng quên mất tôi trông như thế nào rồi."

"Ngay cả con chó tôi nuôi cũng quên mất mùi của tôi rồi."

"Cậu còn có thời gian nuôi chó?"

"Lão đại, cậu bảo người của bộ phận Kế hoạch đến xem chúng ta mấy ngày nay sống thế nào đi."

"Tôi nói rồi, nhưng người của bộ phận Kế hoạch cũng nói, bảo là cùng nghiên cứu phát minh trò chơi, sao Nhị thiếu phong độ càng ngày càng đẹp trai, mà chúng ta nguyên một đám nhìn bẩn thỉu như vậy, nguyên nhân chủ yếu là năng lực của chúng ta quá kém." Astro Boy bi phẫn. Luận về ăn nói, người trong bộ phận Nghiên Phát bọn họ nào phải đối thủ của bộ phận Kế hoạch, quả thực là khinh người quá đáng.

"Khinh người quá đáng, chúng ta có thể so với Nhị thiếu? Hội chứng bác học ai cũng có thể mắc chắc?"

"Gì mà càng ngày càng đẹp trai, chúng ta đây không phải chỉ là không có vợ hỗ trợ thôi sao?"

Mọi người càng nói càng chua xót, rồi sau đó cầm lòng không đậu nhìn vào trong văn phòng, chỉ thấy một hình bóng loáng thoáng sau cửa kính trong suốt, một thân thoải mái bình tĩnh, tư thái thong dong của Nhị thiếu thật sự làm người ta không ghen ghét không được.

Nhưng càng khó chịu hơn là, một người mắc bệnh tự kỷ không thích nói chuyện như vậy lại có một cô vợ vừa xinh đẹp lại còn ôn nhu.

Có lẽ oán niệm của mọi người thật sự quá mức mạnh mẽ, cho nên truyền đến được dây thần kinh cảm ứng của Bạch Xuyên khiến anh ma xui quỷ khiến nhìn ra bên ngoài. Nhưng Bạch Xuyên cũng chỉ là nhìn lướt qua mà thôi, anh không hề tò mò tại sao mọi người bên ngoài đều nhìn chằm chằm mình như thế, lại bình tĩnh rũ mắt xuống tiếp tục làm việc.

"Lão đại, thật ra nếu không phải Nhị thiếu đi hưởng tuần trăng mật, rồi về nhà đúng hạn gì đó, thời gian của chúng ta hẳn là đủ." Có người trong bộ phận Nghiên Phát phát hiện ra đầu sỏ gây ra một lượng lớn công việc cho bọn họ.

"Nói thì nói như vậy, nhưng cậu dám trách Nhị thiếu à?" Astro Boy hỏi.

"Chúng ta đương nhiên không dám, nhưng chúng ta không dám, người của bộ phận Kế hoạch chắc chắn cũng không dám."

"Cậu nói là..." Ánh mắt Astro Boy sáng lên, "Để Nhị thiếu đi nói chuyện với bộ phận Kế hoạch."

"Không sai." Người nọ hung hăng gật đầu, cậu ta chính là có ý này, "Nhị thiếu thân phận siêu nhiên, xứng đáng là một đại BOSS, thậm chí Tổng giám đốc cũng có thể làm, bộ phận Kế hoạch thì tính là cái rắm gì."

"Nói không sai, nhưng làm thế nào chúng ta mới có thể khiến Nhị thiếu ra mặt nói chuyện với bộ phận Kế hoạch đây?"

Đúng vậy, làm sao mới có thể khiến Nhị thiếu ra mặt đây, Nhị thiếu chính là cái người nói với anh một lời anh cũng lười phản ứng lại một câu. Khiến anh ra mặt nói chuyện với người khác, đùa cái gì vậy.

"Tôi nghĩ ra rồi." Đứa bé lanh lợi Dư Tiền hưng phấn chạy tới hiến kế, "Vợ Nhị thiếu."

"Cụ thể đi." Astro Boy hỏi.

"Lão đại, cậu còn nhớ việc đoạt hoa hồng lần trước của Nhị thiếu không, chúng ta..." Dư tiền cứ như vậy đem kế hoạch của mình nói một lần. Astro Boy và Mập mạp nghe xong đều mang vẻ mặt mờ mịt.

"Đáng tin không?" Mập mạp hoài nghi.

"Lần trước phản ứng của Nhị thiếu với vợ các cậu cũng thấy được, các cậu có khi nào thấy Nhị thiếu linh hoạt như vậy không, tôi cảm thấy cách này rất hữu dụng. Mà vô dụng cũng không sao, chúng ta cứ thử xem, dù sao việc này trời biết đất biết chúng ta biết, Nhị thiếu cũng sẽ không nói với người ngoài." Bộ phận Nghiên Phát bọn họ ỷ vào việc Nhị thiếu mắc bệnh tự kỷ, ở trong văn phòng mắng to công ty vô số lần, cũng không truyền tới lỗ tai Tổng giám đốc, "Lão đại, nếu bộ phận Kế hoạch không nhượng bộ, hạng mục của chúng ta không thể hoàn thành đúng hạn, thành tích năm nay chắc mất hết."

"Được!" Chuyện liên quan đến tiền thưởng, Astro Boy lập tức cắn răng đồng ý.

Mười phút sau, Astro Boy nhìn email đã biên tập tốt, hạ quyết tâm nhận xuống, sau đó ba người quay đầu lại, nhìn chằm chằm phản ứng của Bạch Xuyên trong văn phòng.

Trong văn phòng, Bạch Xuyên đang chỉnh sửa chương trình bỗng nhiên bắn ra một cái cửa sổ, anh không như bình thường liếc mắt một cái thì tắt đi, mà là ngơ ngác nhìn chằm chằm email vừa nhận được. FROM Astro Boy: Nhị thiếu, có muốn làm chút gì đó cho Tiểu Nhã để khiến cô ấy vì anh mà vui vẻ không?

Cách một tấm cửa kính, Astro Boy khẩn trương đến mức lòng bàn tay đều là mồ hôi: "Được chưa?"

"Quay lại, quay lại, Nhị thiếu trả lời rồi." Giọng Dư Tiền vừa phát ra, Astro Boy nhanh chóng nhận được email của Bạch Xuyên trong máy tính.

FROM Nhị thiếu: Làm thế nào?

"Mau mau, mau nói yêu cầu với Nhị thiếu." Mập mạp kích động thúc giục.

Astro Boy nhanh chóng múa ngón tay trả lời: Có thể nói cho anh, nhưng trước đó chúng ta phải đi họp đã.

FROM nhị thiếu: Được.

"Bộp!" Ba người hoan hô thành tiếng, "Mau, mau gọi điện thoại cho bộ phận Kế hoạch, một giờ sau sẽ lại họp một lần nữa."

Một giờ sau, phòng họp.

Giám đốc bộ phận Kế hoạch Phong Duyên bước vào phòng họp, muốn nhìn xem bộ phận Nghiên Phát lại lấy cớ gì để làm chậm thời gian phát hành trò chơi. Phong Duyên cảm thấy người của bộ phận Nghiên Phát thật sự quá ngây thơ, bộ phận Nghiên Phát bọn họ không thể hoàn thành đúng hạn thì bị khấu trừ tiền thưởng, vậy nếu bộ phận Kế hoạch cho bộ phận Nghiên Phát lùi thời gian phát hành trò chơi lại, chẳng lẽ tiền thưởng quý này của bọn họ (bộ phận Kế hoạch) không bị trừ à?

Cho nên mặc kệ bọn họ nói gì, Phong Duyên đều hạ quyết tâm sẽ không thay đổi cuộc thời gian họp báo.

"Giám đốc Phong, tới rồi à." Astro Boy cười hì hì chào Phong Duyên.

"Giám đốc Đồng, hội nghị một giờ trước tôi đã nói qua... Nhị thiếu!" Phong Duyên đột nhiên nhìn thấy Bạch Xuyên ngồi ở đầu bàn hội nghị, nói với giọng kinh hoàng.

Sao Nhị thiếu lại đến?

"Giám đốc Phong, thật ra hội nghị này là Nhị thiếu đề ra, anh ấy có chuyện muốn nói với anh." Astro Boy cười ha hả.

"Nhị thiếu, anh tìm tôi?" Vẻ mặt Phong duyên đầy hoài nghi, tập đoàn Dật Phong này có ai không biết, Nhị thiếu tuy có kỹ thuật lập trình cao siêu, cũng làm ở bộ phận Nghiên Phát, nhưng lại chưa bao giờ quản lý công việc.

Bạch Xuyên nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Phong Duyên, lạnh nhạt nói: "Thời gian phát hành, hai tuần sau."

"Nhị thiếu, thời gian này là... là do bộ phận Nghiên Phát các anh đặt ra." Sắc mặt Phong Duyên thay đổi, vội vàng giải thích.

"Thời gian phát hành, hai tuần sau." Bạch Xuyên mặc kệ thời gian này do ai định ra.

"Nhị thiếu, thật sự không thể hoãn lại, bộ phận Kế hoạch chúng tôi, đã bắt đầu làm tuyên truyền, giai đoạn trước đầu tư..."

"Thời gian phát hành, hai tuần sau!" Bạch Xuyên có chút không kiên nhẫn.

"Giám đốc Phong, Nhị thiếu tức giận rồi, tôi thấy việc vày cứ quyết định như vậy đi." Astro Boy nhỏ giọng nhắc nhở, anh cũng sợ Nhị thiếu phát giận nha, nếu thật sự phát bệnh, anh và Phong Duyên đến trái cây cũng không có mà ăn đâu. "Tôi..." Phong duyên còn có thể nói gì, anh ta có thể đối phó với Astro Boy, nhưng Nhị thiếu thì anh ta không dám.

Astro Boy thấy Phong Duyên ăn quả đắng, trong lòng không nhịn được cười, không cho Phong Duyên cơ hội nói nữa, lập tức dẫn Bạch Xuyên rời đi: "Nhị thiếu, họp xong rồi, chúng ta trở về đi."

Bạch Xuyên ừ một tiếng, không chút lưu luyến đứng dậy rời khỏi phòng họp, để lại Phong Duyên của bộ phận Kế hoạch đứng tại chỗ khóc không ra nước mắt.

Hai người trở lại bộ phận Nghiên Phát, vừa vào cửa, Astro Boy lập tức vung tay lên trời, biểu hiện bọn họ thành công, mọi người lập tức cùng nhau vỗ tay hoan hô.

"Các cậu không biết đâu, Nhị thiếu chỉ ngồi xuống đó thôi, mở mồm liền nói, thời gian phát hành hoãn lại hai tuần sau, Phong Duyên kia nghe xong, rắm cũng không dám thả. Cái gì mà quy định công ty, tổn thất kinh tế, đánh giá hiệu suất, một câu cũng chưa dám đề cập đến." Astro Boy chỉ cảm thấy vô cùng đắc ý, "Thật là sung sướng, ha ha ha..."

"Phương pháp." Bạch Xuyên đánh gãy lời Astro Boy, họp xong rồi, anh muốn biết cách có thể khiến Tiểu Nhã vì anh mà cao hứng.

"A, phương pháp... phương pháp..." Astro Boy bỗng nhiên phục hồi lại tinh thần, xoay người vỗ vào người Mập mạp và hỏi, "Đồ tôi bảo cậu mua đâu?"

"Đây này." Mập mạp vội vàng lấy một hộp chocolate đóng gói đẹp mắt từ trong ngăn kéo ra đưa cho. Vừa rồi anh ta phải chạy sang trung tâm thương mại bên cạnh mua chocolate thủ công.

Astro Boy tiếp nhận, sau đó nhét vào tay Bạch Xuyên: "Nhị thiếu, chocolate này là loại bạn gái tôi thích ăn nhất, nghe nói chỉ cần là nữ sinh thì đều thích ăn chocolate này. Anh cầm đi, tặng cho vợ anh, cô ấy khẳng định rất cao hứng."

Bạch Xuyên nhìn chocolate trong tay, bất mãn nhăn mày: "Cũng chỉ là tặng đồ?"

Bạch Xuyên hơi thất vọng, chỉ là tặng đồ thôi sao? Trước kia không phải anh chưa từng tặng, Tiểu Nhã tuy nhận được quà thì rất vui, nhưng niềm vui này là bởi vì nhận được quà chứ không phải bởi vì anh.

Thấy biểu cảm này của Bạch Xuyên, trong lòng Astro Boy không khỏi lộp bộp một cái. Nhị thiếu không hài lòng ư? Không được, phải nghĩ biện pháp khắc phục.

"Đương nhiên... không chỉ là tặng quà. Chocolate này chỉ là dệt hoa trên gấm[2], nếu đi tay không thì không ổn." Astro Boy đột nhiên nhanh trí nói, "Nhị thiếu, anh đã đi đón vợ tan tầm bao giờ chưa?"

[2] Dệt hoa trên gấm: làm tôn lên một cái gì đã có sẵn, dựa vào cái đã có sẵn để mà làm/ví với việc làm cho sự vật càng đẹp hơn.

Bạch Xuyên thành thật lắc đầu.

"Đúng vậy." Astro Boy vỗ đùi, "Nhị thiếu, lần trước khi vợ anh tới đón anh tan tầm, khi đó có phải anh rất cao hứng không?"

Bạch Xuyên gật đầu.

"Cho nên nha, anh cũng đến đón cô ấy tan làm, cái này gọi là có đi có lại. Hơn nữa còn không thể nói trước, phải tạo kinh hỉ." Astro Boy nói.

Bạch Xuyên cẩn thận nghĩ lại một chút, ngày đó Tiểu Nhã bỗng nhiên đến đây, khi anh từ trong văn phòng nhìn ra ngoài thấy Tiểu Nhã, thật sự lúc đó anh vô cùng vui vẻ. Như vậy nếu mình cũng đến đón Tiểu Nhã tan tầm, Tiểu Nhã bỗng nhiên thấy mình, có phải cũng sẽ vui mừng như thế không?

Trong mắt Bạch Xuyên tràn đầy vui vẻ, anh ôm hộp chocolate, xoay người ra khỏi văn phòng.

Sau khi Bạch Xuyên rời đi không lâu, việc anh bỗng nhiên mở cuộc họp kinh động đến Tổng giám đốc. Biết tin, Bạch Tranh trực tiếp đến bộ phận Nghiên Phát, đang muốn hỏi một chút vì sao Bạch Xuyên bỗng nhiên mở họp, anh lại phát hiện Bạch Xuyên căn bản không có trong văn phòng.

"Bạch Xuyên đâu?" Không nhìn thấy người, âm thanh của Bạch Tranh lập tức trầm xuống.

"Nhị thiếu, Nhị thiếu anh ấy tan tầm rồi?" Astro Boy không nghĩ tới việc Tổng giám đốc đột nhiên qua đây, nơm nớp lo sợ trả lời.

"Tan tầm, bây giờ mới có ba giờ, nó xuống làm cái gì chứ?" Bạch Tranh chất vấn, ý thức về thời gian của Bạch Xuyên rất mạnh, chưa bao giờ tan làm sớm.

"Nhị thiếu, đi...đi đón vợ tan tầm." Astro Boy trả lời.

Bạch Tranh nhíu mày, suy nghĩ một chút, trực tiếp gọi cho tài xế dưới lầu: "Nhị thiếu có dùng xe không?"

"Không có ạ, Nhị thiếu không phải đều đúng giờ mới tan tầm sao?" Tài xế phụ trách trả lời.

Sắc mặt Bạch Tranh biến đổi, lập tức cúp điện thoại, trực tiếp gọi cho Bạch Xuyên. Điện thoại nhanh chóng có tín hiệu, nhưng tiếng chuông lại phát ra từ văn phòng nhỏ phía sau lưng Bạch Tranh.

Tiểu Xuyên không mang điện thoại?!

———

Tác giả có lời muốn nói:

Sau khi Mộc Tiểu Nhã lên đại học thì rất hiếm khi về nhà, cho dù là cuối tuần cũng không trở về.

Bạch Xuyên đợi hết ngày này qua ngày khác, vẫn luôn không đợi được Mộc Tiểu Nhã, vì vậy anh đã dưỡng thành thói quen tìm Mộc Tiểu Nhã trên bản đồ.

"Học viện thiết kế Vân Thành." Bạch Xuyên nhìn ký hiệu của trường học trên bản đồ, một lần lại một lần nhìn, chậm rãi nhớ kỹ cả tấm bản đồ.

Lời của editor: Hẹn gặp lại vào mùng 10 nha các tình yêu 💃🏻

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau