CHỒNG TÔI MẮC HỘI CHỨNG BÁC HỌC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi mắc hội chứng bác học - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Chương này được đặt pass. Vui lòng truy cập vào trang flantyblog.wordpress.com để đọc truyện. Xin cảm ơn!
Câu hỏi giải pass chương 36:

Trong thẻ lương của Bạch Xuyên có bao nhiêu tiền? (Pass gồm 8 chữ cái, không dấu, không viết hoa, không cách)

Chương 37: Bất ngờ

Edit: Flanty

Bởi vì phản ứng của thị trường tốt hơn so với mong đợi, cho nên Phương Hủy đã đẩy nhanh việc quảng bá shop online chính thức của phòng làm việc, trước hết đưa ba mẫu giày mới nhất lên trang chủ của cửa hàng Taobao. Hơn nữa trên trang chủ của cửa hàng còn ghi rõ các thông tin của văn phòng, có ảnh thật chụp phòng làm việc, địa chỉ, số điện thoại liên hệ. Nhờ có sự giúp đỡ trang trí của Bạch Tranh, văn phòng trông vô cùng sang trọng, vừa nhìn đã thấy rõ đẳng cấp và thực lực của văn phòng, mang lại không ít điểm cộng cho cửa hàng.

Quảng cáo trên trang chủ Taobao rất có lực hấp dẫn, chỉ một buổi sáng mà cửa hàng mới của bọn họ đã có không ít điểm, thậm chí còn bán được một đôi giày. Điều này khiến Phương Hủy vô cùng cao hứng, lập tức vung tay mời bốn người ra ngoài ăn mừng một bữa, một bữa cơm bằng lợi nhuận của mười đôi giày.

"Phương Hủy, cậu lại đây giúp tớ nhìn chút, cái vòng tay này đẹp không?" Thời gian trà chiều, Mộc Tiểu Nhã ngồi bên quầy bar xem giao diện website của một nhãn hiệu trang sức nào đó.

"Để tớ nhìn xem." Phương Hủy đi qua liếc mắt một cái, "Ồ, họ mới ra sản phẩm mới, vòng tay này kiểu dáng khá ổn, đeo lên nhất định sẽ đẹp."

"Vậy mua cái này." Mộc Tiểu Nhã đặt hàng trên mạng, sau đó lựa chọn cửa hàng để đến lấy.

"Cậu muốn đến cửa hàng lấy đồ? Cửa hàng này cách chỗ chúng ta rất xa, tự mình đi lấy còn không bằng để cho bọn họ chuyển phát nhanh qua đây, cùng một thành phố thì sẽ chuyển trong ngày thôi." Phương Hủy nói.

"Tí nữa tớ muốn mang đi tặng người khác." Mộc Tiểu Nhã trả lời.

"Tặng người khác, ai vậy?" Phương Hủy tò mò.

"Bạn gái của đồng nghiệp Bạch Xuyên."

"... Mối quan hệ này có phải hơi xa quá rồi không?" Phương Hủy không nói nên lời.

"Hôm qua Bạch Xuyên ôm một bó hoa hồng về tặng tớ." Nhớ tới bó hoa hôm qua Mộc Tiểu Nhã liền muốn cười, "Tớ hỏi mới biết được, hoa anh ấy lấy là của một đồng nghiệp trong văn phòng vốn dĩ muốn đem tặng cho bạn gái mình."

"... Vậy cũng được." Phương Hủy bị thuyết phục bởi hành động của Bạch Xuyên.

"Thế nên chốc nữa tớ phải trả cho người ta." Mặc dù Mộc Tiểu Nhã không biết chính xác tình huống ngày hôm qua, nhưng mặc kệ nói thế nào, Bạch Xuyên thật sự đã lấy đồ của người khác. Bạch Xuyên không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, cô là vợ, lại là người được tặng hoa, dù sao cũng phải tỏ vẻ một chút. Vì vậy cô mới mua quà, chuẩn bị để lát nữa đến tập đoàn Dật Phong tìm người đồng nghiệp vô tội đã bị Bạch Xuyên đoạt mất hoa hồng để xin lỗi.

"Cậu cũng đủ mệt."

"Nhưng tớ được nhận hoa nha." Hơn nữa còn là lần đầu tiên Bạch Xuyên tặng hoa cho cô đó.

"Không phải chỉ là một bó hoa hồng thôi sao." Phương Hủy không khỏi oán giận, "Cậu còn chưa hiểu hết sự đời, sau mấy năm kết hôn, bảo đảm cậu nhận hoa mỏi tay."

Mộc Tiểu Nhã cười, đương nhiên hoa cô sẽ nhận, nhưng người tặng không giống nhau, tự nhiên hoa cũng không giống nhau.

Chọn quà xong, Mộc Tiểu Nhã lại trốn làm một lần nữa. Cô định đến lấy vòng tay ở cửa hàng cách tập đoàn Dật Phong không xa. Mộc Tiểu Nhã trước đi lấy vòng tay, sau đó lại ở trung tâm mua sắm mua thêm 15 phần gà rán và Coca, dặn dò bọn họ sau khi làm xong thì đưa đến phòng Nghiên Phát trò chơi của tập đoàn Dật Phong, rồi sau nữa mới cầm vòng tay đi đến tập đoàn.

Mộc Tiểu Nhã chưa từng tới tập đoàn Dật Phong bao giờ, lại không muốn thông báo trước để tạo bất ngờ cho Bạch Xuyên, vì thế đã bị nhân viên lễ tân dưới lầu ngăn cản.

"Ngại quá, không có hẹn trước cô không thể đi lên." Lễ tân kiên nhẫn giải thích.

"..." Mộc Tiểu Nhã có chút bất đắc dĩ, xem ra bất ngờ này không cho được rồi. Lấy điện thoại, khi Mộc Tiểu Nhã đang chuẩn bị nhắn tin cho Bạch Xuyên, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tên mình.

"Cô Mộc? Quả nhiên là cô Mộc, cô còn nhớ rõ tôi không? Tôi là Vương Tịnh." Vương Tịnh dường như mới từ bên ngoài đi vào, trong tay ôm một đống văn kiện và tư liệu, thấy Mộc Tiểu Nhã nhìn mình nên vội vàng đi tới.

"Thư ký Vương." Mộc Tiểu Nhã gật đầu, cô đương nhiên nhớ rõ Vương Tịnh, tuy chỉ gặp mặt qua một lần, nhưng người này là "vợ trước" của Bạch Xuyên, sao cô có thể dễ dàng quên được.

"Cô đến tìm Nhị thiếu à?" Vương Tịnh nhìn thoáng qua điện thoại trong tay Mộc Tiểu Nhã rồi nói, "Lúc làm việc, Nhị thiếu rất tập trung, gần như không phản ứng với bất kỳ âm thanh nào bên ngoài, điện thoại cũng không nhận, để tôi đưa cô lên."
"Vậy... làm phiền cô." Thật ra Mộc Tiểu Nhã không lo lắng việc Bạch Xuyên không nhận điện thoại của cô, nhưng để không phá hỏng bất ngờ dành cho Bạch Xuyên, Mộc Tiểu Nhã vẫn rất nguyện ý phối hợp.

Vương Tịnh đưa Mộc Tiểu Nhã qua cổng, tiến vào thang máy.

"Bộ phận Nghiên Phát của Nhị thiếu ở tầng 22." Sau khi ấn tầng lầu, Vương Tịnh giới thiệu.

"Tôi biết, Tiểu Xuyên đã nói với tôi rồi." Mộc Tiểu Nhã trả lời.

"Như vậy à." Vương Tịnh trầm mặc trong chốc lát, trên mặt bỗng hiện lên một chút giãy giụa. Vừa rồi khi gặp Mộc Tiểu Nhã ở dưới lầu, thật ra Vương Tịnh có chuyện muốn hỏi cô, nhưng lại không biết nên mở miệng thế nào, bây giờ chỉ có hai người họ trong thang máy, đúng là thời điểm tốt để nói chuyện, Vương Tịnh suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn không kiềm chế được mà hỏi Mộc Tiểu Nhã nghi hoặc trong lòng cô ta.

"Cô Mộc, tôi có thể hỏi cô một vấn đề được không?"

"Chuyện gì?" Mộc Tiểu Nhã nhìn Vương Tịnh một cách khó hiểu.

"Là chuyện này, trước đây tôi là trợ lý sinh hoạt của Nhị thiếu, hơn nữa vẫn luôn rất hoà hợp với Nhị thiếu, nhưng lần này sau khi Nhị thiếu quay lại làm việc, đột nhiên bắt đầu mâu thuẫn với tôi. Tôi muốn biết, có phải tôi đã làm sai điều gì khiến Nhị thiếu không vui hay không?" Mặc dù Vương Tịnh luôn hỏi vì sao Bạch Xuyên bỗng nhiên mâu thuẫn với cô ta, nhưng trong mắt cô ta đã biểu hiện rõ, cô ta biết chuyện này có liên quan đến Mộc Tiểu Nhã.

Trong khoảng thời gian này cô ta vẫn luôn cẩn thận suy nghĩ, cô ta phát hiện sự thay đổi Bạch Xuyên hẳn là từ lần đầu tiên cô ta đưa Mộc Tiểu Nhã về Mộc gia.

"Không phải Tiểu Xuyên đột nhiên mâu thuẫn với cô, là tôi nói với anh ấy, không muốn cô làm trợ lý sinh hoạt cho anh ấy nữa." Mộc Tiểu Nhã trả lời dứt khoát.

Quả nhiên là như thế.

"Vì sao?" Giọng nói của Vương Tịnh mang theo sự phẫn nộ, cô không biết rốt cuộc mình đã chọc vào chỗ nào của Mộc Tiểu Nhã mới có thể khiến cô ấy đối xử với mình như vậy.

Trình độ chuyên môn của cô ở tập đoàn Dật Phong không sâu, năng lực cũng không mạnh, mỗi ngày đi làm áp lực đều rất lớn. Mãi cho đến khi cô kiêm chức làm trợ lý sinh hoạt cho Bạch Xuyên, phụ trách đưa đón Bạch Xuyên đi lại và các yêu cầu trong mọi khía cạnh khi Bạch Xuyên ở công ty, lúc này áp lực của cô mới giảm đi một chút.

Sau đó, cô lại từ từ phát hiện ra Chủ tịch và Tổng giám đốc đều vô cùng để ý đến Bạch Xuyên, chỉ cần cô có thể có quan hệ tốt với Bạch Xuyên, gót chân của cô ở Dật Phong sẽ hoàn toàn đứng vững. Vì vậy, mỗi lần trước khi đưa đón Bạch Xuyên, cô đều không ngừng tìm kiếm đề tài nói chuyện phiếm với anh. Nhưng mặc kệ cô nói gì, Bạch Xuyên cũng không đáp lại, vì thế cô lại suy nghĩ một biện pháp khác.

Cô đã vận dụng một chút thông minh bằng cách thay đổi xưng hô với Bạch Xuyên, cô lại phát hiện, mặc kệ cô xưng hô là Bạch Xuyên hay Nhị thiếu, Bạch Xuyên vẫn cho cô một phản ứng giống hệt nhau. Vì vậy, để thể hiện sự thân thiết của mình với Bạch Xuyên, cô bắt đầu gọi Bạch Xuyên là Tiểu Xuyên. Phương pháp này dùng vô cùng tốt, chẳng qua chỉ là một cách xưng hô, đã có thể phân biệt cô với các trợ lý sinh hoạt trước đây của Bạch Xuyên. Cô đã trở thành trợ lý sinh hoạt được "yêu thích" nhất trong các trợ lý sinh hoạt của Bạch Xuyên, cũng bởi vì như vậy, cô thuận lợi chuyển lên chính thức, hơn nữa tiền thưởng mỗi quý còn được cao nhất trong văn phòng.

Nhưng ngoại trừ một chút thông minh ở bên ngoài như vậy, cô tự nhận thấy mình cũng không làm bất cứ việc gì có lỗi với Bạch Xuyên, cô thật lòng đối tốt với Bạch Xuyên. Cho nên cô thật sự không rõ, Mộc Tiểu Nhã vì sao muốn làm vậy.

Mộc Tiểu Nhã cảm nhận được sự phẫn nộ của Vương Tịnh, trong lòng cũng có chút phức tạp. Rốt cuộc tại sao đời trước Vương Tịnh lại khiến Bạch Xuyên bị bỏng, cô cũng không rõ ràng, cho nên cũng không biết bây giờ có phải Vương Tịnh thật lòng đối tốt với Bạch Xuyên hay không. Nếu thật sự chuyện đời trước là ngoài ý muốn, như vậy bây giờ Vương Tịnh là vô tội, cô không có lý do gì trách cứ đối phương.

Nhưng mặc kệ nguyên nhân như thế nào, Mộc Tiểu Nhã thấy Vương Tịnh, làm thế nào cũng không thích nổi.

"Bởi vì, tôi không thích cô." Mộc Tiểu Nhã trả lời đơn giản mà trực tiếp, đối với những người cô không thích, Mộc Tiểu Nhã từ trước đến nay đều không có kiên nhẫn. Thời gian cả đời này của cô không nhiều lắm, không muốn lãng phí với những người râu ria.

"?!" Trên mặt Vương Tịnh tràn đầy không thể tin được, hiển nhiên không nghĩ tới Mộc Tiểu Nhã sẽ nói trắng ra như vậy.

"Xin lỗi, tôi biết những lời này không dễ nghe, nhưng thật sự tôi không thể nào thích cô được. Cô thử nghĩ xem, nếu cô là một người vợ, tất nhiên cô sẽ không thể nào thích bên cạnh chồng mình xuất hiện một người phụ nữ xa lạ lại có diện mạo xinh đẹp." Thang máy vừa lúc dừng ở tầng 22, cửa thang máy "tích" một tiếng mở ra, "Tôi tự đi vào, cảm ơn cô đã dẫn tôi tới đây."

Nói xong, Mộc Tiểu Nhã không để ý đến Vương Tịnh, chính mình từ trong thang máy đi ra ngoài.

Cứ như vậy đi, mặc kệ đời trước cô ta có cố ý hay không, đời này cô ta cũng không có quan hệ gì với Bạch Xuyên.

"Xin chào, xin hỏi cô đến tìm ai?" Nhân viên lễ tân Tiểu Lệ lễ phép hỏi Mộc Tiểu Nhã.

"Xin chào, tôi tới tìm Bạch Xuyên." Mộc Tiểu Nhã tò mò đánh giá không gian tầng 22 một chút, lúc này cô mới phát hiện, tầng 22 không phải chỉ có một văn phòng, nếu không hỏi căn bản không thể biết văn phòng của Bạch Xuyên ở đâu.

"Tìm Nhị thiếu? Cô là?" Vừa nghe là tới tìm Bạch Xuyên, biểu cảm của Tiểu Lệ nháy mắt trở nên nghiêm túc thêm vài phần. Nhị thiếu nhà bọn họ, cũng không phải là ai cũng có thể tùy tiện tìm được.

"Tôi là vợ anh ấy." Mộc Tiểu Nhã trả lời.

"A! Cô là Nhị thiếu phu nhân?!" Biểu cảm của cô gái một giây sau trở thành ngạc nhiên, "Ngày hôm qua tôi có ăn một viên kẹo cô tặng, ăn đặc biệt ngon."

"Một viên?" Mộc Tiểu Nhã nói một cách kỳ lạ, "Tôi nhớ rõ trong gói kẹo mừng có tổng cộng mười viên mà."

"Nhị thiếu không cho tôi kẹo mừng, tôi đã lấy từ một người trong bộ phận Nghiên Phát." Tiểu Lệ cười tủm tỉm nói, Nhị thiếu chỉ phát cho những người trong cùng văn phòng với anh, những người khác đều không có đâu. Cô thật vất vả mới lấy được một viên.

Người nói không cảm thấy gì, nghe người lại xấu hổ. Sớm biết vậy thì cô đã mua thêm mấy gói kẹo mừng để lúc này mang ra tặng một chút.

"Nhị thiếu phu nhân, Nhị thiếu ở văn phòng bên này, từ bên này trực tiếp đi vào, Nhị thiếu ở văn phòng nhỏ tận cùng bên trong." Tiểu Lệ chỉ vào văn phòng bên trái nói.

"Được, cảm ơn." Mộc Tiểu Nhã theo hướng dẫn đi vào. Nhân lúc cô xoay người, Tiểu Lệ cũng đã thông báo tin tức vào trong nhóm chat. Vì thế khi cô vừa bước vào cửa văn phòng, mười lăm người đang cắm đầu vào máy tính đồng loạt ngẩng đầu nhìn lại.

Trường hợp này... Nói như thế nào đây, có chút hoảng sợ.

"Chào... xin chào mọi người." Giọng nói của Mộc Tiểu Nhã không khỏi có chút run run.

"Chào Nhị thiếu phu nhân." Mười lăm con người, trăm miệng một lời, vô cùng ăn ý trả lời. Trường hợp này, cực kỳ giống lúc lãnh đạo thị sát, cấp dưới đến hô khẩu hiệu.

"..." Mộc Tiểu Nhã xấu hổ cười cười, trước mắt bao nhiêu người, từng bước một đi về phía văn phòng Bạch Xuyên.

Chương 38: Trốn làm

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Flanty

Văn phòng của Bạch Xuyên ở cuối con đường, văn phòng của anh và văn phòng bên ngoài được ngăn cách với nhau bởi một tấm kính pha lê trong suốt, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể thu lại hết được tình huống bên ngoài. Nhưng khi làm việc Bạch Xuyên vô cùng chuyên chú, anh rũ mắt, ánh mắt vẫn luôn đặt trên màn hình máy tính, tầm mắt không hề di chuyển ra khỏi màn hình. Lúc này, nếu như có thể di chuyển tầm mắt một chút, hẳn là anh có thể thấy Mộc Tiểu Nhã đang đứng phía ngoài tấm kính pha lê.

Mộc Tiểu Nhã không trực tiếp tiến vào văn phòng, cô dừng lại trước bàn làm việc đối diện Bạch Xuyên, cách một tấm kính pha lê, yên lặng và chăm chú nhìn Bạch Xuyên. Cô chưa bao giờ nhìn thấy bộ dáng của Bạch Xuyên khi anh làm việc, vừa nghiêm túc, tập trung, lại nhiều thêm khí chất tự tin, trầm ổn, khiến tim cô đập thình thịch.

"Tích, tích tích..."

Điện thoại Bạch Xuyên bỗng nhiên vang lên, là âm thanh nhắc nhở đặc trưng, anh lập tức dừng động tác gõ bàn phím, cầm lấy điện thoại.

Mộc Tiểu Nhã: Đang bận sao?

Là Tiểu Nhã, mắt Bạch Xuyên sáng rực, nhanh chóng trả lời lại: Không bận.

Mộc Tiểu Nhã: Vậy... ngẩng đầu.

Bạch Xuyên sửng sốt, có chút khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngẩng đầu lên. Sau đó... anh thấy Mộc Tiểu Nhã đang đứng ngoài văn phòng vẫy tay với mình.

Bọn họ... chỉ cách nhau một tấm kính pha lê trong suốt.

Là Tiểu Nhã, Tiểu Nhã ở ngoài cửa, Tiểu Nhã đến đây gặp anh.

"Tiểu Nhã." Một nụ cười lớn xuất hiện trên khoé môi Bạch Xuyên, cả người anh, giống như bỗng nhiên được nhuộm thêm màu sắc, nháy mắt trở nên sinh động.

Thấy Mộc Tiểu Nhã, đầu tiên Bạch Xuyên chân tay luống cuống, đứng tại chỗ cao hứng ngốc nghếch, sau đó mới nhớ tới phải ra ngoài văn phòng. Anh vội vàng chạy, lúc rời khỏi bàn làm việc thậm chí còn đụng vào góc bàn, khiến văn kiện rơi xuống đầy đất.

"Tiểu Nhã." Chạy đến trước mặt vợ mình, Bạch Xuyên vô cùng tự nhiên nắm tay nhỏ của vợ, thuận tiện còn nhéo nhéo.

Nắm lấy tay, thật sự là Tiểu Nhã. Nghĩ như vậy, nụ cười trên mặt Bạch Xuyên không nhịn được lại rực rỡ thêm vài phần.

"Vừa, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?"

"Nhị thiếu, vừa chạy từ trong văn phòng ra à?"

"Nhị thiếu lại còn chạy bộ?"

"..."

Âm thanh bàn phím "bùm bùm" lại một lần nữa vang lên trong văn phòng, tất cả đều là bát quái về Bạch Xuyên.

"Làm gì mà chạy nhanh như vậy, đâm vào có đau không?" Mộc Tiểu Nhã đau lòng nhìn chân trái của Bạch Xuyên, vừa rồi anh va vào góc bàn kia, cô đứng bên ngoài còn có thể nghe thấy tiếng vang.

"Vừa rồi không đau, bây giờ có chút đau." Bạch Xuyên trả lời.

Sự lỗ mãng này khiến người ta vừa đau lòng lại vừa buồn cười, nhưng so với điều này, ánh mắt nóng rực không thể bỏ qua của những người xung quanh mới làm Mộc Tiểu Nhã có chút khó chịu. Cô nhẹ nhàng kéo cánh tay Bạch Xuyên, nhỏ giọng nói: "Không giới thiệu với em sao?"

"Giới thiệu gì?" Bạch Xuyên không hiểu.

"Giới thiệu em với các đồng nghiệp của anh đấy."

Bạch Xuyên ngẩn người, ngẩng đầu nhìn xung quanh, lập tức đón nhận khuôn mặt hưng phấn bát quái của mười lăm người đang ngồi trước màn hình máy tính.

Muốn giới thiệu thế nào? Bạch Xuyên có chút ngốc, anh chưa từng nói chuyện với nhiều người như vậy.

Khó lắm à? Cũng đúng, bảo Bạch Xuyên nói chuyện với một người đã khó, bỗng nhiên bảo anh cùng nói chuyện với nhiều người thế này, thật sự có chút không thích ứng được. Ngay khi Mộc Tiểu Nhã bắt đầu nghĩ lại xem có phải mình đã làm khó Bạch Xuyên hay không, lại thấy Bạch Xuyên đột nhiên buông tay cô ra, xoay người quay về văn phòng, sau đó nhanh tay gõ cái gì đó trên bàn phím máy tính.

Đây là đang làm gì? Mộc Tiểu Nhã buồn bực.

Bạch Xuyên rất nhanh lại ra khỏi văn phòng, anh ra ngoài với vẻ mặt nhẹ nhàng, cao hứng nói: "Giới thiệu xong rồi."

"Cái gì?"

Nghi ngờ của Mộc Tiểu Nhã vừa mới xuất hiện, trong văn phòng bỗng nhiên lại lần nữa vang lên tiếng nói đồng thanh: "Xin chào Nhị thiếu phu nhân."

Mộc Tiểu Nhã theo bản năng quay đầu lại, liền thấy trên màn hình máy tính gần cô nhất là một dòng văn bản hết sức bắt mắt: Đây là vợ tôi, Mộc Tiểu Nhã.

Chẳng lẽ?

Mộc Tiểu Nhã vội vàng nhìn các máy tính khác, phát hiện trên mỗi màn hình máy tính trong văn phòng lúc này đều giống nhau như đúc, dòng chữ trắng trên nền xanh với lời giới thiệu của Bạch Xuyên: Đây là vợ tôi, Mộc Tiểu Nhã.

Bạch Xuyên thế nhưng lại dùng phương thức này để giới thiệu cô? Hơn nữa còn trực tiếp gọi mình là vợ... Thật là, đã đơn giản, thô bạo lại còn cường thế, khí phách, rất man.

"Chào mọi người, tôi là Mộc Tiểu Nhã, là vợ của Bạch Xuyên, mọi người cứ gọi tôi là Tiểu Nhã, không cần gọi Nhị thiếu phu nhân, nghe có hơi là lạ." Bạch Xuyên có thể dùng văn bản để giới thiệu cô, nhưng Mộc Tiểu Nhã không có kỹ thuật này, chỉ có thể tự mình lên tiếng giới thiệu lần nữa.

Trong văn phòng lại lần nữa vang lên những lời chào thiện ý.

"Đúng rồi." Mộc Tiểu Nhã quay đầu lại, nhỏ giọng hỏi Bạch Xuyên, "Hôm qua anh lấy hoa hồng từ chỗ nào?"

"Astro Boy đưa." Bạch Xuyên trả lời.

"Astro Boy?" Mộc Tiểu Nhã sửng sốt, đây không phải là tên phim hoạt hình à, "Ai là Astro Boy?"

"Tôi, tôi là Astro Boy." Đứng bên cạnh, cách hai người không xa, Astro Boy nghe thấy tên mình, vội vàng tới nhận.

"Cậu là Astro Boy?" Mộc Tiểu Nhã xác nhận.

"Là tôi."

"Thật ngại quá, ngày hôm qua Bạch Xuyên lấy hoa của cậu về nhà." Mộc Tiểu Nhã tràn đầy hối lỗi.

"Không có không có, hoa kia, hoa kia là tôi chủ động đưa cho Nhị thiếu." Mộc Tiểu Nhã bỗng nhiên xin lỗi, làm Astro Boy có chút trở tay không kịp, hơn nữa sự việc ngày hôm qua vốn dĩ anh ta cũng không tức giận, càng chưa nói phải yêu cầu xin lỗi.
"Tôi đã nhìn thấy tấm card trong bó hoa." Mộc Tiểu Nhã lấy hộp quà vẫn luôn xách theo đưa tới trước mặt Astro Boy, "Đây là chiếc vòng tay vừa rồi tôi chọn ở trung tâm thương mại bên cạnh, cậu đưa cho bạn gái, xem như là nhận lỗi chuyện hôm qua, hy vọng hành vi ngày hôm qua của Bạch Xuyên không ảnh hưởng đến việc hẹn hò của hai người."

"Không có không có, chuyện này... thật sự không sao. Sau đó tôi lại đến cửa hàng đặt một bó hoa khác, hoàn toàn không ảnh hưởng hẹn hò, chúng tôi rất vui vẻ, thật sự." Astro Boy nào dám nhận.

"Cậu nhận lấy đi, bằng không tôi sẽ rất ngại."

"Thật sự không cần, thật sự không cần."

"..." Đẩy qua đẩy lại vài lần, Mộc Tiểu Nhã thấy Astro Boy sống chết không chịu nhận, quay đầu nhìn Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, nhưng anh hiểu ý Mộc Tiểu Nhã, còn không phải là muốn Astro Boy nhận quà thôi sao? Bạch Xuyên tiếp lấy hộp quà, trực tiếp đặt trên bàn Astro Boy, rồi sau đó cứng ngắc nói: "Cho cậu."

"!" Astro Boy vừa rồi còn sống chết không chịu nhận lập tức im bặt, không dám từ chối, lại ngượng ngùng xoắn xít một lát mới lúng túng nói, "Vậy... tôi sẽ nhận."

Mộc Tiểu Nhã lúc này mới vừa lòng, xoay người tiếp tục nói với mọi ngươi: "Lần đầu tiên tôi tới đây, cũng không có quà gì cho mọi người, vừa rồi ở trung tâm thương mại thấy một cửa hàng gà rán khá ngon nên đã đặt cho mọi người một chút, hẳn là chốc nữa sẽ có người đưa đến, đến lúc đó mọi người chia nhau ăn nhé."

"Đặt gà cho chúng tôi sao?"

"Hôm qua mới ăn kẹo mừng, hôm nay lại có gà rán, thật sự là quá hạnh phúc."

"Vợ Nhị thiếu về sau thường xuyên tới nha, chúng ta sẽ có lộc ăn." Không biết là ai bỗng nhiên hô hào gọi Mộc Tiểu Nhã như vậy, vô tình nhận được một Thiết Sa Chưởng[1] của đồng nghiệp bên cạnh.

[1] Thiết sa chưởng là tên của một công phu võ thuật do rèn luyện bàn tay mà có. Đây là loại công phu chuyên luyện chưởng thịnh hành trong Thiếu Lâm thuộc Bắc phái chính tông.

"Được." Mộc Tiểu Nhã cũng không ngại, cười thành tiếng, "Về sau tôi nhất định sẽ thường xuyên tới."

Mọi người thấy Mộc Tiểu Nhã đối với xưng hô này dường như cũng không để ý, hơn nữa so với câu "Nhị thiếu phu nhân" vừa rồi thì giống như lại càng thích xưng hô này hơn, lập tức bầu không khí lại trở nên sinh động.

"Vợ Nhị thiếu... Khụ, Tiểu Nhã, cô muốn thể nghiệm một chút trò chơi do Nhị thiếu phát minh không?" Có người bỗng nhiên đề nghị.

"Đúng rồi, đúng rồi, trước đó cô có chơi không?"

"Không có, thật ra tôi cũng không rõ Bạch Xuyên làm gì, tôi chỉ mới hỏi qua một lần, nhưng anh ấy nói quá chuyên nghiệp, tôi nghe không hiểu lắm." Mộc Tiểu Nhã ngượng ngùng nói, "Các cậu có thể nói với tôi không?"

"Có thể mà, quá có thể luôn, thật ra chúng tôi là người nghiên cứu và phát minh trò chơi."

"Bên này, bên này, chơi một lúc cô sẽ biết." Mọi người nhiệt tình dẫn Mộc Tiểu Nhã vào một góc khu thể nghiệm trò chơi trong văn phòng, nơi đó bày một loại thiết bị màu trắng, thoạt nhìn có điểm giống với ghế vũ trụ trong phim khoa học viễn tưởng, bên cạnh ghế dựa có một cái cái giá, trên giá treo một đôi mắt kính AR.

"Cô đã thấy cái này bao giờ chưa?" Astro Boy chỉ vào mắt kính AR và hỏi.

"Thấy rồi, trong khu vực trò chơi của trung tâm thương mại, là trò chơi 5D à?" Bây giờ các trò chơi AR ở trung tâm thương mại đều có khu thể nghiệm, Mộc Tiểu Nhã tuy chưa từng chơi, nhưng đã thấy qua không ít lần.

"Cái này của chúng tôi tiên tiến hơn so với bên ngoài rất nhiều, những cái trò chơi và hình ảnh AR bên ngoài đó, hoặc là chỉ có thể lặp lại một vài động tác trò chơi đơn giản, hoặc là chỉ có thể nhìn vào màn hình với tư cách người xem. Mà trò chơi chúng tôi đang nghiên cứu và phát minh này, có thể thông qua nhiều điểm tiếp xúc để khiến các thao tác trong trò chơi trở nên trơn tru và tự nhiên hơn, ví dụ như chạy nhanh, nhảy lên, chuyển hướng, đều có thể thực hiện thông qua hành động của chính chúng ta, trực tiếp hiển thị trong trò chơi. Mục tiêu cuối cùng của chúng tôi là phát triển game giả thuyết[2] theo đúng nghĩa, đương nhiên bây giờ vẫn còn có chút chênh lệch, nhưng tốc độ của chúng tôi đã vượt qua hầu hết các loại trò chơi tương tự trên thị trường, đây đều là công lao của Nhị thiếu. Tới đây, trực tiếp trải nghiệm một chút đi." Sau đó Astro Boy trực tiếp đưa mắt kính cho Mộc Tiểu Nhã để cô tự mình trải nghiệm.

[2] Game giả thuyết là một cách tiếp cận để hiểu và phân tích hành vi hay quyết định của mỗi cá nhân và các nhóm cá nhân trong một tình huống mâu thuẫn. Bắt nguồn từ cơ sở toán học ứng dụng và sau đó là ngành kinh tế, game giả thuyết theo đuổi hai giả định căn bản. Thứ nhất, nó giả định mỗi cá nhân hay các nhóm cá nhân là một người tham gia trong một cuộc chơi và mục tiêu của họ là làm thế nào để giành lợi ích (có thể là chiến thắng hay giảm sự thiệt hại). Thứ hai, nó xem mỗi hành động của con người được dẫn dắt dựa trên nguyên tắc lý tính theo ý nghĩa là trước mỗi quyết định, cá nhân đều cố gắng tính toán xem lợi ích/thiệt hại của bản thân mình khi đưa ra quyết định đó như thế nào.

Mộc Tiểu Nhã theo lời đeo mắt kính AR vào.

"Nhị thiếu, anh cũng chơi cùng đi." Có người đưa một bộ mắt kính khác cho Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên nhìn thoáng qua Mộc Tiểu Nhã đã đeo mắt kính, sau đó nhận lấy mắt kính, cũng đeo lên.

Tiếp theo lại có người cầm hai dụng cụ thao tác trong tay hai người, còn nhắc nhở Mộc Tiểu Nhã: "Đây là vũ khí trò chơi, có hình dáng giống với vũ khí cô thấy trong trò chơi, cô cứ thực hiện thao tác là thấy."

Mộc Tiểu Nhã thử xúc cảm, hiểu được và gật đầu. "Tải trò chơi." Astro Boy là người khởi động bảng điều khiển trò chơi.

Khi vừa đeo kính lên, trước mắt Mộc Tiểu Nhã là một hình ảnh ô vuông trắng xoá, nhưng theo thời gian khởi động trò chơi, hình ảnh bắt đầu xuất hiện đếm ngược năm bốn ba hai một, đếm ngược kết thúc, hình ảnh trước mắt lại thay đổi, cô xuất hiện trên đường phố một thành thị. Mộc Tiểu Nhã theo bản năng ngẩng đầu, sau đó tầm nhìn của cô cũng theo đó mà xảy ra biến hóa, cô phát hiện mình còn chưa làm thao tác nào, chỉ là ngẩng đầu lên đã có thể điều chỉnh thị giác trong trò chơi.

Đây là game giả thuyết sao?

"Đạp đạp..." Có tiếng bước chân đến gần mình, Mộc Tiểu Nhã theo bản năng quay đầu, ở sau con hẻm, cô thấy một thiếu niên cầm trong tay hai khẩu súng. Thiếu niên đi giày bốt Martin[3], một thân áo da thoải mái, trên eo cột lấy một vòng dây đạn, anh từ trong góc bước ra, đi đến trước mặt cách Mộc Tiểu Nhã hai bước mới dừng lại.



Đây là trò chơi bắn nhau? Mộc Tiểu Nhã cúi đầu nhìn tay mình, quả nhiên trong tay cô cũng có một khẩu súng.

"Nhị thiếu, anh nói một câu đi, kiểm tra hiệu ứng giọng nói." Nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính để xem hai người trong trạng thái trò chơi, mọi người không thể không nhắc nhở Nhị thiếu đã muốn chạy tới trước mặt vợ mình nhưng lại không nói một lời.

Đây là... Bạch Xuyên?

"Tiểu Xuyên?" Mộc Tiểu Nhã thử gọi một tiếng.

"Ừ." Thiếu niên đẹp trai trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng âm thanh này chính xác là giọng của Bạch Xuyên.

"Thật là anh à?" Mộc Tiểu Nhã vẻ mặt ngạc nhiên, trình độ mô phỏng của trò chơi thật cao, âm thanh nghe giống như là Bạch Xuyên đang ở trước mặt cô nói chuyện vậy.

"Là tôi." Thậm chí thiếu niên đẹp trai còn gật đầu một cái.

Bỗng nhiên, một thông báo hệ thống xuất hiện ở dưới góc bên trái theo tầm nhìn của Bạch Xuyên: Nhị thiếu, lát nữa tôi sẽ đặt hai NPC hệ thống[4] ở đây, anh bắn hai phát trước mặt vợ mình trông đẹp trai một chút nha.

[4] NPC (từ viết tắt của: non-player character) là một nhân vật trong các trò chơi mà những người chơi không thể điều khiển được. Trong các video game thì nhân vật này được điều khiển bằng máy tính thông qua trí thông minh nhân tạo. Còn trong các trò chơi nhập vai thì chúng được điều khiển bởi những gamemaster hay trọng tài.

Dư Tiền phát xong tin tức hệ thống, cũng không đợi Bạch Xuyên trả lời, ngón tay trên bàn phím liên tục gõ thêm vài cái, bắt đầu kích hoạt chế độ luyện tập. Chỉ chốc lát sau, hai quân địch cầm súng máy trong tay lặng lẽ chạm vào nhau, bắt đầu phục kích đôi vợ chồng vẫn còn đang nói chuyện phiếm trên đường lớn. Bởi vì là chế độ người máy, NPC hệ thống xuất hiện vô cùng vụng về, lúc này chỉ cần Bạch Xuyên nâng súng hạ gục, lập tức có thể dẫn đến một hồi anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng Bạch Xuyên căn bản vừa rồi chỉ lo nhìn vợ, không chú ý tới thông báo hệ thống, vì vậy...

Thình thịch hai tiếng, vợ chồng hai người nháy mắt ngã xuống đất. Hai chữ thất bại to đùng, đậm nét và vô cùng bắt mắt hiện ra trước mắt mọi người.

"..." Trong văn phòng không một tiếng động, Mập mạp phẫn nộ giơ nắm đấm, đấm trên đầu Dư Tiền. Phóng NPC cái gì, đảo loạn cái gì.

Mộc Tiểu Nhã im lặng nhìn thi thể "Bạch Xuyên" trong chốc lát, tháo mắt kính ra xấu hổ nói: "Giống như... bị đánh lén."

"Không sao, chúng ta còn có thể lại đến một ván nữa." Astro Boy nói, lần này anh ta sửa trình tự, chỉ cho NPC dùng dao găm. Anh ta cũng không tin còn có thể tiếp tục thua.

"Không cần, tôi cũng không am hiểu loại trò chơi này." Mộc Tiểu Nhã từ chối, "Nhưng trò chơi này thật sự rất thần kỳ, tôi thật sự có cảm giác mình đang ở trong đó."

"Đương nhiên, đây là kết quả mà chúng tôi muốn theo đuổi, chúng tôi vận dụng..." Mọi người, tôi một lời anh một lời giới thiệu đặc điểm trò chơi với Mộc Tiểu Nhã, nói bọn họ khi nghiên cứu phát minh thì gặp vấn đề gì, trông sống động hơn nhiều so với kiểu báo cáo với lãnh đạo kia. Mộc Tiểu Nhã lúc đầu còn có thể miễn cưỡng nghe hiểu, về sau chỉ có thể cười ngây ngô khi nghe đến toàn những từ ngữ chuyên nghiệp. Cũng may gà rán vừa lúc đưa tới, mọi người vội vàng tranh nhau gà rán, kịp thời hóa giải xấu hổ của cô.

Mộc Tiểu Nhã yên lặng thở hắt ra, thầm nghĩ: Nhóm người này, năng lực biểu đạt cũng không tốt hơn Bạch Xuyên bao nhiêu.

"Nhị thiếu, Tiểu Nhã, hai người cũng tới ăn này." Mọi người ăn gà, cũng không quên tiếp đón hai người.

"Các cậu ăn đi, tôi và Bạch Xuyên lát nữa sẽ ra ngoài ăn." Mộc Tiểu Nhã trả lời.

Mọi người chợt hiểu, hoá ra là muốn hẹn hò nha, vậy gà này sẽ không cho bọn họ nữa.

Bạch Xuyên nghe thấy Mộc Tiểu Nhã nói muốn dẫn anh ra ngoài, phản ứng đầu tiên là bây giờ còn chưa đến thời gian tan tầm. Vì thế anh nhẹ nhàng kéo tay áo Mộc Tiểu Nhã, nhỏ giọng nhắc nhở: "Còn chưa đến giờ tan tầm."

"Vậy anh có đi hay không?" Mộc Tiểu Nhã nhướng mày.

"..." Bạch Xuyên rối rắm nhăn mày, việc cố định thời gian tan tầm và việc vợ gọi anh đi ra ngoài cái nào quan trọng? Rối rắm trong chốc lát, Bạch Xuyên tiếp tục ý đồ muốn thuyết phục, "Thời gian ăn cơm cũng chưa tới."

"Vậy rốt cuộc anh có đi hay không?" Mộc Tiểu Nhã trước sau chỉ nói một câu này.

Hỏi hai lần, có phải Tiểu Nhã mất hứng rồi không, Bạch Xuyên mím môi, gian nan quyết định: "... Đi."

"Phốc..." Mộc Tiểu Nhã, người ban đầu có dự định chờ Bạch Xuyên rồi cùng nhau tan tầm, vì không để phụ lòng người nào đó "gian nan" lựa chọn, chỉ có thể quang minh chính đại mang theo người nào đó trốn làm.

———

Vở kịch nhỏ:

Trên đường đi học về, phát hiện cửa hàng KFC bên cạnh trường học đang có chương trình khuyến mãi, mua một tặng một hamburger. Thiếu nữ Nhã hưng phấn cầm tiền tiêu vặt của mình, đứng đợi nửa giờ, mua hai cái hamburger và một túi khoai tây chiên. Hào hứng chạy sang nhà bên cạnh, tìm thiếu niên Xuyên chưa từng được ăn KFC để chia sẻ.

"Anh xem, KFC, nhất định là bà Bạch không cho anh ăn đâu, em giấu trong cặp sách mang vào đấy, chúng ta đem cửa đóng lại, trộm ăn." Thiếu nữ Nhã lén lút nói.

"Em đến muộn." Thiếu niên Xuyên cũng không thèm nhìn tới hamburger.

"Em xếp hàng mua hamburger mà."

"Em đến muộn."

"Anh có phiền hay không, rốt cuộc ăn hay không ăn?!" Thiếu nữ Nhã thở phì phì chống nạnh, "Không ăn em đi đây."

Thiếu niên Xuyên yên lặng dừng miệng, duỗi tay cầm lấy một cái hamburger.

"Biết ngay anh cũng thích ăn mà, khẩu thị tâm phi[5], hừ."

[5] Khẩu thị tâm phi: Ngoài miệng nói là phải, trong lòng nghĩ là trái, chỉ sự dối trá.

Chương 39: Số lượng thắng quà tặng

Edit: Flanty

"Chúng ta đi ăn ở đâu?" Lần đầu tiên trốn làm đi ăn, Bạch Xuyên đối với bữa cơm này có chấp nhất khác thường.

"Còn chưa tới giờ ăn cơm, chúng ta đi dạo một lát đi." Mộc Tiểu Nhã một bên lái xe, một bên thuận miệng trả lời.

"Tôi nói, còn chưa tới giờ ăn cơm đâu." Quy luật bị phá vỡ, Bạch Xuyên có chút khó chịu nhăn mũi lại, không nhịn được nhỏ giọng nhắc mãi một câu.

"..." Mình đây là bị oán giận sao? Lần đầu tiên bị Bạch Xuyên oán giận Mộc Tiểu Nhã cảm thấy có chút mới lạ, vì thế cô cố ý không nói tiếp, trầm mặc lái xe, muốn nhìn xem Bạch Xuyên còn có thể nói gì tiếp theo.

"Sau 6 rưỡi mới ăn cơm." Thời gian này là Mộc Tiểu Nhã đặt ra cho anh.

"Bây giờ mới 5 giờ." Công ty 5 rưỡi tan tầm, bọn họ rõ ràng có thể đúng giờ ra ngoài, thời gian hoàn toàn kịp.

Nhắc xong ba câu này, Bạch Xuyên an tĩnh hai phút, sau đó lại tiếp tục lặp lại ba câu này.

"Còn chưa tới giờ ăn cơm đâu... Sau 6 rưỡi mới ăn cơm... Bây giờ mới 5 giờ." Nói tới nói lui ba câu như vậy, Bạch Xuyên nhỏ giọng lải nhải, trung bình cứ khoảng hai đến ba phút, anh lại giống như được lắp đặt phần mềm truyền phát tin, lặp lại không biết mệt mỏi.

Lúc đầu, Mộc Tiểu Nhã cũng không cảm thấy phiền, ngược lại còn thấy có chút đáng yêu, bởi vì ngày thường Bạch Xuyên cũng không thích nói chuyện, nhưng giờ cứ như một ông cụ non đang không ngừng oán niệm, thoạt nhìn có hơi thú vị.

Nhưng theo thời gian càng dài, Mộc Tiểu Nhã dần dần bắt đầu ý thức được không đúng. Bạch Xuyên cứ nhắc mãi điều này, cũng không phải vì muốn nói chuyện mà không ngừng nhắc nhở, căn bản là anh không thể khống chế được chính mình. Giống như buổi tối ngày đó, anh không ngừng viết trên notebook là 6 giờ nhất định phải về nhà, đó là vì quy luật sinh hoạt đã bị phá vỡ, trong lòng không thích ứng được nên tự nhiên dẫn đến ám ảnh. Loại ám ảnh này, chỉ khi nào quy luật sinh hoạt lại một lần nữa trở về đúng quỹ đạo thì anh mới có thể bình tĩnh lại.

Mặc dù tình huống lần này không nghiêm trọng, Bạch Xuyên không phát bệnh, chỉ là có bất an rất nhỏ, nhưng Mộc Tiểu Nhã biết, hành vi hôm nay của mình vẫn làm anh không thoải mái.

Mộc Tiểu Nhã trầm mặc đỗ xe dưới hầm trung tâm thương mại, tắt máy, rồi sau đó quay đầu nhìn về phía Bạch Xuyên vẫn đang không ngừng oán niệm, mở miệng hỏi một vấn đề: "Bây giờ mấy giờ?"

"5 giờ 20, còn có mười phút tan tầm." Trong tiềm thức của Bạch Xuyên vẫn còn nhớ chuyện mình không tan tầm đúng giờ.

"Khi nào chúng ta ra khỏi Dật Phong?" Mộc Tiểu Nhã hỏi tiếp.

"4 giờ 50." Tan tầm trước tận 40 phút đấy.

"30 phút, nửa giờ, anh vẫn luôn lặp lại rằng thời gian còn chưa đến, không nên tan tầm." Mộc Tiểu Nhã dừng một chút, hỏi, "Anh giận em à? Trách em mang anh ra ngoài?"

"Không có." Bạch Xuyên không chút nghĩ ngợi lắc đầu, mặc dù thật sự không nên ra ngoài trước giờ, nhưng anh cũng không tức giận mà.

"Vậy sao anh vẫn luôn nhắc mãi, anh vẫn luôn nhắc đến chứng tỏ anh không cao hứng, anh không cao hứng chính là đang trách em, chính là tỏ vẻ em làm sai. Nhưng vừa rồi rõ ràng em đã hỏi anh, là chính anh đồng ý muốn cùng em ra ngoài, kết quả ra ngoài rồi anh lại trách em?" Biểu tình của Mộc Tiểu Nhã có chút khổ sở, loại khổ sở này không phải bởi vì Bạch Xuyên nhắc mãi với cô, mà là vì cô thấy một Bạch Xuyên như thế này.

"Tôi... tôi không tức giận, không trách em, tôi... tôi..." Nên giải thích thế nào đây? Bạch Xuyên vẻ mặt lo âu, sốt ruột đến đỏ mặt.

Anh thật sự không tức giận, anh chỉ có chút không thích ứng được, khi không thích ứng được anh sẽ không khỏi lặp lại nhắc mãi một chuyện, đây là một loại phát bệnh khác của bệnh tự kỷ, Bạch Xuyên căn bản không thể khống chế được chính mình.

Bạch Xuyên biết rõ tất cả đặc điểm về căn bệnh của mình, từ nhỏ anh đã đi gặp bác sĩ, cũng đọc qua không ít sách về phương diện này, thậm chí anh còn có thể biết chuẩn xác các phản ứng khác nhau mà bệnh nhân tự kỷ sẽ mắc phải, nhưng cứ mỗi khi chứng bệnh này xuất hiện, đại não của anh lại hỗn loạn. Một mặt, não phải nói với anh rằng anh không nên lại nhắc mãi, nhưng mặt khác, não trái đã tự chủ trương hành động.

Bạch Xuyên có đôi khi rất chán ghét não phải lý trí của mình, thậm chí anh hy vọng khi mình phát bệnh, não phải lý trí có thể biến mất, như vậy thì sau khi phát bệnh anh sẽ không áy náy, sẽ không sợ Tiểu Nhã chán ghét anh.

"Vì muốn anh vui nên em mới đến công ty tìm anh, nếu anh trách em, về sau em sẽ không đi tìm anh nữa."

Mộc Tiểu Nhã còn đang nói, mỗi một chữ đều làm Bạch Xuyên vô cùng khó chịu. Loại khó chịu này dần dần chiếm thế thượng phong, trợ giúp não phải thành công áp chế hành vi của não trái, do đó sự thôi thúc nhắc nhở của Bạch Xuyên cũng dần dần được xoa dịu.

"Tôi... Tôi không nói nữa." Nếu Tiểu Nhã nghe xong sẽ đau lòng, vậy thì về sau anh sẽ không nhắc mãi như vậy nữa, ít nhất, không thể nói ra tiếng.

Đúng, không nói ra tiếng, lặp lại trong lòng thì tốt rồi, như vậy Tiểu Nhã sẽ không phát hiện. Hoặc là về nhà ghi lên notebook cũng được, tóm lại chỉ cần không bị Tiểu Nhã phát hiện thì tốt rồi. Không bị phát hiện, Tiểu Nhã sẽ không chán ghét mình.

"Về sau tôi sẽ không như vậy." Tìm được phương pháp giải quyết, Bạch Xuyên nói chuyện tự tin hơn hẳn, anh lớn tiếng nói, "Tôi không tức giận, về sau em đừng không tới tìm tôi." Anh thích Mộc Tiểu Nhã đi tìm mình, thích thời điểm khi ngẩng đầu nhìn ra ngoài văn phòng, bỗng nhiên phát hiện Tiểu Nhã đứng ở nơi đó. Thậm chí Bạch Xuyên còn cảm thấy, có lẽ về sau, khi làm việc anh đều sẽ ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài một lần.

Mộc Tiểu Nhã nghe lời thề son sắt của Bạch Xuyên, tâm trạng có chút phức tạp: Vậy xem như là mình dẫn đường đúng rồi phải không?

Giáo sư Phùng nói qua, quỹ đạo sinh hoạt của người tự kỷ đều vô cùng đơn giản, bọn họ không giao lưu mà chỉ một mình sinh hoạt, thậm chí học tập cũng chỉ một mình. Quỹ đạo sinh hoạt mỗi ngày của họ giống như một đường thẳng tắp, cũng sẽ không xuất hiện chỗ rẽ hoặc quẹo vào. Cho nên, một khi họ nhận định quỹ đạo bị phá vỡ, đường thẳng bị cong, thay đổi này sẽ khiến họ bất an. Bọn họ sẽ thông qua động tác, ngôn ngữ, hết thảy các hành vi họ có thể dùng để biểu đạt sự bất an của mình. Nếu mức độ bất an quá lớn, lên đến lo âu, họ sẽ rất dễ dàng phát bệnh.

Không thể về nhà đúng giờ nên Bạch Xuyên lo âu phát bệnh. Mà việc nghỉ làm sớm và không ăn trong thời gian quy định, tuy cũng làm Bạch Xuyên bất an, nhưng loại bất an này không đủ để khiến anh lo âu, chỉ làm anh không thể khống chế cứ phải nhắc nhở mãi chuyện đó. Thông qua cách thức này để làm giảm bất an của mình. Vì vậy, việc Bạch Xuyên nhắc nhở mãi, thật ra cũng là một phương pháp tự điều tiết. Nói nghiêm trọng một chút, anh đang tự trị liệu cho chính mình.

Nhưng bây giờ, vì mấy câu nói đơn giản của cô, Bạch Xuyên lại sẵn sàng dừng việc trị liệu này lại.

Mình làm như vậy có đúng không? Mộc Tiểu Nhã do dự, một mặt, cô hy vọng Bạch Xuyên có thể bình thường hơn, ngay cả khi chỉ có một chút tiến bộ, một mặt, cô lại không muốn Bạch Xuyên khó chịu.

"Em biết anh không cố ý, anh chỉ là không khống chế được thôi đúng không?" Đối mặt với đôi mắt áy náy của Bạch Xuyên, Mộc Tiểu Nhã chung quy không thể mạnh mẽ hạ quyết tâm được.

"Ừ." Bạch Xuyên gật đầu thật mạnh, vẻ mặt như trút được gánh nặng.

Tiểu Nhã hiểu anh.

"Chúng ta làm một cuộc trao đổi được không?" Mộc Tiểu Nhã đề nghị.

"Trao đổi?"

"Đúng vậy." Mộc Tiểu Nhã muốn Bạch Xuyên càng trở nên tốt hơn, nhưng lại không đành lòng để Bạch Xuyên quá mức khó chịu, vì vậy cô muốn cho Bạch Xuyên một chút bồi thường, "Nếu về sau lại phát sinh việc tương tự thế này, ví dụ như em làm gì đó khiến anh không thoải mái, anh có thể đưa ra cho em một yêu cầu. Yêu cầu này chỉ cần có thể làm được, em đều sẽ đáp ứng. Đổi lại, anh không được nhắc lại mãi như thế nữa. Ừm... Nếu anh không thể chịu đựng được, cũng không thể vượt quá ba lần."

Mộc Tiểu Nhã giơ ba ngón tay, duỗi đến trước mắt Bạch Xuyên, cô hy vọng trao đổi này của mình có thể giảm bớt lo âu trong lòng anh. Bạch Xuyên ngơ ngác nhìn ba ngón tay trước mắt, đại não bắt đầu phân tích lời nói của Mộc Tiểu Nhã: Tiểu Nhã nói, về sau phàm là xuất hiện loại tình huống tương tự, Tiểu Nhã có thể đồng ý vô điều kiện với mình một việc sao? Chỉ cần nghĩ như vậy, Bạch Xuyên liền cảm thấy sự bồn chồn trong lòng mình đã hòa hoãn đi không ít.

Sau khi lý giải xong, Bạch Xuyên quyết định thử một lần, vì thế anh gấp không chờ nổi mà hỏi: "Vậy... bây giờ có thể nói ra yêu cầu chưa?"

"Có thể, anh muốn em làm gì?" Mặc dù hôm nay Bạch Xuyên đã nhắc đi nhắc lại 30 phút mà không phải ba lần, nhưng là "trao đổi lợi ích" lần đầu, Mộc Tiểu Nhã không ngại hào phóng một chút. Hơn nữa, cô cũng rất tò mò Bạch Xuyên sẽ nói yêu cầu gì với mình.

"Cười."

"?"

"Tôi muốn em vui vẻ." Bạch Xuyên không thích bộ dáng bây giờ của Mộc Tiểu Nhã, ánh mắt nặng nề như chứa sương mù giống khi anh chạy bộ vào buổi sáng, anh không thích.

Lúc này Mộc Tiểu Nhã thật sự muốn khóc, nhưng vì hết lòng tuân thủ lời hứa, cô vẫn nỗ lực làm mình bật cười. Cô không soi gương, nhưng cô có thể xác định bộ dạng bây giờ của mình nhất định không khó coi, bởi vì nơi lồng ngực ấm áp, nhất định có thể truyền hơi ấm đến trái tim Bạch Xuyên thông qua một nụ cười.

Mà nháy mắt khi Mộc Tiểu Nhã nở nụ cười, Bạch Xuyên bỗng phát hiện anh không thể không nhắc mãi **[1], như mặt trời mọc sau sương mù, tiêu tán không thấy đâu.

[1] Mình không hiểu chỗ này lắm. Trong bản convert viết là hai dấu ** như thế này, còn bản gốc của cả đoạn trên là 而在木小雅的笑容展开的那一瞬间,白川同样发现,他忍不住想要念叨的欲望,仿佛日出后的雾霭,消散不见。Ai hiểu thì giải thích giúp mình với nhé!!

———

Hai người trì hoãn như vậy một lúc nên khi đến nhà hàng thì cũng đã 6 giờ. Sau đó lấy số, gọi món ăn, chờ đồ ăn được đưa lên, Mộc Tiểu Nhã nhìn đồng hồ, vừa lúc 6 rưỡi, đánh bậy đánh bạ thế này mà vẫn đúng giờ của Bạch Xuyên.

Mộc Tiểu Nhã nhìn toàn bộ hành trình không có chút khác thường của Bạch Xuyên, nhất thời lưỡng lự, không biết rốt cuộc "trao đổi" của mình có tác dụng hay không, hay là bởi vì ăn cơm đúng giờ quy định nên Bạch Xuyên đã tự động chữa khỏi.

Nhưng hôm nay cô cũng không muốn tiếp tục tìm tòi nghiên cứu, bệnh của Bạch Xuyên cần phải kiên nhẫn chỉ dẫn, Mộc Tiểu Nhã cảm thấy hôm nay cô đã dẫn dắt anh đủ nhiều rồi.

"Ăn xong, em mang anh đến một nơi."

"Ừ."

Ăn cơm xong, Mộc Tiểu Nhã đưa Bạch Xuyên đến khu Đông lầu ba, nơi đó tập trung nhiều cửa hàng giày trong trung tâm thương mại. Đó cũng là mục đích chủ yếu Mộc Tiểu Nhã muốn tới trung tâm thương mại này, bởi vì trong đây có một cửa hàng giày của cậu Phương Hủy. Trong đó có ba đổi giày cô thiết kế mới được đưa ra thị trường.

Bước vào cửa hàng, chỉ đơn giản nhìn một vòng, Mộc Tiểu Nhã đã nhanh chóng phát hiện ra ba đổi giày mình thiết kế được đặt ở chính giữa cửa hàng, là khu vực hàng mới vừa được đưa ra thị trường.

"Tiểu Xuyên, anh nhìn xem." Mộc Tiểu Nhã cầm lấy một đôi trong đó rồi đưa cho Bạch Xuyên nhìn.

"Em vẽ." Bạch Xuyên không làm Mộc Tiểu Nhã thất vọng, liếc mắt một cái đã nhận ra đôi giày này. Đó là vào lúc bọn họ vẫn còn ở Anh Đào Viên, Tiểu Nhã ngồi bên dòng suối nhỏ vẽ ra, ngày đó còn gặp một cơn mưa rất lớn.

"Ừ." Mộc Tiểu Nhã có chút kiêu ngạo nói, "Hôm nay nhìn thấy trò chơi anh nghiên cứu và phát minh, em cũng muốn cho anh xem giày em thiết kế. Đây là nhãn hiệu do em và Phương Hủy cùng nhau sáng lập, trên mặt còn có LOGO phòng làm việc của bọn em đó." Vừa nói, Mộc Tiểu Nhã vừa chỉ phần đế giày cho Bạch Xuyên nhìn, trên đế giày màu trắng có một hình tròn nhỏ, đó là hai chữ cái tiếng Anh H và Y đã qua quá trình xử lý mà tạo thành, đứng từ xa nhìn thì giống bông hoa, nhìn gần có thể thấy là hai chữ cái nghệ thuật.

"H là Huỷ trong Phương Hủy, Y là..."

"Nhã[2] trong Tiểu Nhã." Bạch Xuyên đoạt lời.

[2] Phương Huỷ phiên âm là Fāng Huì. Tiểu Nhã phiên âm là Xiǎo Yǎ. "Không sai."

"Hai bạn có thích đôi giày nào không?" Lúc này, nhân viên chuyên môn của cửa hàng đã đi tới, nhìn thấy đôi giày trên tay hai người lập tức bắt đầu giới thiệu chương trình khuyến mại, "Đây là thiết kế mới do công ty chúng tôi và phòng làm việc H&Y hợp tác thiết kế, là mẫu mới của năm nay đó ạ. Đôi giày này trông đơn giản mà phóng khoáng, sau khi mang vào sẽ thấy vô cùng thoải mái, mặt giày làm từ vải dệt đã được xử lý thông khí, cho dù là mùa hè cũng sẽ không cảm thấy bị đè nén. Ở cửa hàng chúng tôi, doanh số tiêu thụ của đôi giày này đặc biệt tốt, vừa rồi tôi mới bán một đôi, hai người có muốn lấy một đôi không?"

"Không cần..."

"Muốn." Bạch Xuyên đánh gãy lời Mộc Tiểu Nhã, "Đôi này, đôi này, còn có đôi này, tôi đều muốn."

Bạch Xuyên liên tiếp chỉ ba đôi, mỗi một đôi đều là kiểu dáng Mộc Tiểu Nhã thiết kế, mỗi một đôi Mộc Tiểu Nhã thiết kế ở Anh Đào Viên, anh đều nhớ rõ.

"Dạ được, xin hỏi muốn lấy số bao nhiêu ạ?" Mua nhiều như vậy, vốn dĩ nhân viên đã rất nhiệt tình bây giờ lại càng thêm "nóng bỏng".

"36, 37, 43, 44 một đôi, 45 hai đôi." Bạch Xuyên báo ra một chuỗi số.

"Vậy... cụ thể là cỡ nào, lấy đôi nào ạ?" Nhân viên cửa hàng xác nhận lại.

"Mỗi loại như trên."

"Ý anh là... mỗi cỡ giày đều mua ba đôi?" Nhân viên cửa hàng vẫn chưa tin nổi.

"45 phải là sáu đôi." Bạch Xuyên sợ nhân viên cửa hàng tính sai.

"Anh... Anh chắc chứ?" Đây nào phải mua giày, có mà là đi bán sỉ ý...

"Chắc chắn." Bạch Xuyên gật đầu vô cùng khẳng định, anh chưa bao giờ tính sai.

"Tiểu Xuyên, anh làm gì đấy..." Từ lúc Bạch Xuyên bắt đầu báo số đo Mộc Tiểu Nhã đã khiếp sợ không nói nên lời, sau khi phục hồi lại tinh thần, cô xấu hổ cười với nhân viên cửa hàng, quyết đoán kéo Bạch Xuyên sang một bên, nhỏ giọng nói, "Anh mua nhiều giày như vậy làm gì, lại nói, nếu anh muốn mua giày thì cứ nói với em, tiêu tiền mua làm gì, em còn một đống kìa." Hôm qua Phương Hủy mới lấy từ nhà xưởng vài đôi giày mẫu về phòng làm việc, nếu Bạch Xuyên thích giày này, cô hoàn toàn có thể trực tiếp lấy về nhà, căn bản không cần tiêu tiền mua.

"Muốn mua, muốn cổ vũ." Bạch Xuyên kiên quyết nói.

"Vậy cũng không cần mua nhiều mà, mua một đôi không được sao?"

"Tặng người khác." Bạch Xuyên còn nói thêm.

"Tặng ai?" Mộc Tiểu Nhã tò mò, Bạch Xuyên còn có thể chủ động mua đồ tặng người khác ư.

"Em đã nói, chờ phòng làm việc của em chính thức khai trương thì sẽ tặng ba mẹ, còn có anh cả nữa." Bạch Xuyên cảm thấy Mộc Tiểu Nhã khẳng định là lại quên mất rồi.

"..." Mộc Tiểu Nhã không quên, đúng là trên bàn ăn sáng Bạch gia cô đã nói sẽ tặng giày cho họ, nhưng Mộc Tiểu Nhã hứa sẽ thiết kế giày cho họ chứ không phải là loại giày sản xuất hàng loạt hai ba trăm đôi như thế này.

"Vậy cũng không cần mua nhiều như thế, ba người, mua ba đôi là tốt rồi." Mộc Tiểu Nhã nói.

"Sáu người." Bạch Xuyên đếm, "Ba mẹ tôi, ba mẹ em, anh cả, còn có tôi."

Cuối cùng, Mộc Tiểu Nhã nhanh chóng quẹt thẻ lương của Bạch Xuyên, mua 18 đôi giày mình thiết kế, sau đó trở lại biệt thự đưa cho cha mẹ Bạch cùng với Bạch Tranh, mỗi người tặng ba đôi.

Mọi người trong Bạch gia:... Tiểu Xuyên nhà chúng ta thật hào phóng, một phát liền đưa ba đôi.

———

Tác giả có lời muốn nói:

Sau khi mua giày về nhà, chú Lý đưa theo hai người giúp việc, mỗi người ôm mấy hộp giày, đi theo phía sau Bạch Xuyên.

Người đầu tiên là Bạch Tranh, Bạch Tranh nghe thấy tiếng đập cửa, đi ra mở.

Bạch Xuyên: "Giày, Tiểu Nhã thiết kế, đưa anh." Thịch thịch thịch, liên tiếp ba đôi giày được nhét vào tay Bạch Tranh, sau đó lập tức rời đi.

Bạch Tranh ôm ba đôi giày:...

Người thứ hai là cha mẹ Bạch.

Cha mẹ Bạch kinh hỉ: "Tiểu Xuyên, sao con lại tới đây?"

Bạch Xuyên: "Giày, Tiểu Nhã thiết kế, đưa người... hai người." Sau đó liên tiếp sáu đôi được phân biệt rõ ràng đưa cho cha mẹ đang mặc áo ngủ.

Cha mẹ Bạch:...

Bạch Xuyên trở lại phòng ngủ, cầu khen ngợi: "Đều đưa xong rồi."

Mộc Tiểu Nhã vừa mới tắm xong ra ngoài:... Hơn nửa đêm anh còn đi đưa giày?

Chương 40: Phòng cưới

Edit: Flanty

Mỗi buổi sáng, sau khi Bạch Xuyên chạy bộ về, Mộc Tiểu Nhã mới tỉnh dậy. Chờ đến khi cô rửa mặt xong, Bạch Xuyên gần như đã sẵn sàng chờ cô rồi cùng nhau xuống lầu ăn bữa sáng.

Mộc Tiểu Nhã vào phòng thay quần áo, liếc mắt một cái thì thấy ngay Bạch Xuyên đang nghiêm túc ngồi trên ghế buộc lại dây giày, bên chân anh có một hộp giày rỗng, logo H&Y trên hộp giày trông vô cùng bắt mắt.

Mộc Tiểu Nhã cười cười, đi đến rồi nói: "Đi đôi giày này thì anh nên mặc một bộ quần áo sáng màu." Nói xong, Mộc Tiểu Nhã đi đến tủ quần áo của Bạch Xuyên lựa chọn một lúc, rất nhanh chóng chọn ra một chiếc áo thun màu xám trắng cùng với một chiếc quần jean rách sáng màu, xoay người đưa cho Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên nhìn chiếc áo màu xanh trên người mình, sau đó ngoan ngoãn nhận lấy quần áo trong tay Mộc Tiểu Nhã, đặt dây giày đang buộc xuống rồi mới đứng dậy thay đồ.

Bạch Xuyên lớn lên rất đẹp, cho nên quần áo gì mặc trên người anh cũng đều không khó coi, nhưng Mộc Tiểu Nhã lại thích nhất là Bạch Xuyên mặc quần áo sáng màu, đặc biệt là khi anh ngồi trên ban công đọc sách, ánh mặt trời chiếu vào khóe mắt đuôi mày của Bạch Xuyên, dường như cả năm tháng đều vì anh mà trở nên ôn nhu hơn.

"Quần áo chưa được chuẩn bị tốt." Áo thun của Bạch Xuyên không được phẳng, bên hông vẫn còn nhăn nhúm, Mộc Tiểu Nhã duỗi tay vuốt vuốt lại. Bởi vì không cao nên chóp mũi cô vừa vặn chỉ đến vị trí xương quai xanh của Bạch Xuyên, khi cô đứng vuốt lại quần áo cho anh, mang theo mùi hương của sữa tắm, bay thẳng tới chóp mũi.

Bạch Xuyên vừa mới chạy về, tuy đã tắm qua, nhưng làn da quanh cổ vẫn còn hơi hơi phiếm hồng.

"Gần đây chạy bộ còn mệt không?" Mộc Tiểu Nhã nhẹ giọng hỏi. Lần đầu tiên khi đưa Bạch Xuyên ra ngoài chạy bộ, anh có một bộ dạng sống không còn gì luyến tiếc, khiến cô ấn tượng sâu sắc.

"Không mệt." Bạch Xuyên nhẹ nhàng lắc đầu, thật ra từ nửa tháng trước anh đã thích ứng với cường độ chạy bộ, hơn nữa cũng phát hiện ra sau mỗi lần chạy bộ buổi sáng, tinh thần anh đều tốt hơn không ít.

"Bây giờ còn ghét chạy bộ không?"

"Không ghét."

"Vậy anh phải tiếp tục cố lên nha, tranh thủ luyện ra cơ bụng." Mộc Tiểu Nhã chỉ thuận miệng nói ra, nhưng sau khi nói xong, đôi mắt lại không tự chủ hạ xuống, nhìn về phía bụng Bạch Xuyên, não đã tưởng tượng ra cảnh Bạch Xuyên lộ ra cơ bụng sau khi cởi quần áo, chỉ nghĩ thôi mà đôi mắt đều sáng rực cả lên.

"Ừ." Bạch Xuyên nghiêm túc đồng ý.

Chỉ dựa vào chạy bộ, nào có thể luyện ra cơ bụng. Mộc Tiểu Nhã cũng chỉ tùy ý YY[1] một chút, nhưng vẻ mặt nghiêm túc đồng ý của Bạch Xuyên vẫn khiến tâm tình cô rất tốt: "Đi giày vào, chúng ta đi ăn cơm."

[1] YY: tự sướng, tự tưởng tượng.

Hai người từ trên lầu đi xuống, đi về hướng phòng ăn. Sau khi chào hỏi cha mẹ Bạch, Mộc Tiểu Nhã mơ hồ cảm thấy hôm nay phòng ăn dường như có chút không thích hợp, còn đang buồn bực thì thấy Bạch Tranh một thân tây trang giày da đi đến. Mộc Tiểu Nhã thấy Bạch Tranh, ánh mắt sáng lên, đột nhiên phản ứng lại, cô biết chỗ không thích hợp vừa nãy là do đâu rồi.

Không thích hợp ở chỗ, hôm nay cha mẹ Bạch ăn mặc quá giản dị.

Ngày thường cha Bạch và Bạch Tranh đều luôn giống nhau là mặc tây trang giày da, thế nhưng hôm nay ông lại mặc một bộ quần áo thể thao, mà mẹ Bạch người luôn ăn mặc tinh xảo, hôm nay lại chỉ mặc một chiếc quần jean trắng đơn giản.

"Ba, hôm nay ba không đến công ty ạ?" Bạch Tranh nhìn thoáng qua cha mẹ, ngồi xuống hỏi.

"Hôm nay hẹn Quách Đổng cùng nhau đánh golf." Bạch Quốc Du trả lời.

"Không phải hẹn Quách Đổng 10 giờ họp ở công ty sao?" Bạch Tranh kinh ngạc.

"Cũng không phải hội nghĩ gì quan trọng, lúc đánh golf thì thuận tiện thảo luận một chút là được." Bạch Quốc Du nói, ánh mắt như có như không nhìn xuống phía dưới bàn.

Bạch Tranh theo tầm mắt cha mình nhìn xuống, chỉ liếc mắt một cái đã hiểu được tại sao lại thế này, lập tức lộ ra vẻ mặt ghét bỏ.

Đánh golf? Gậy golf đặt trong nhà đều đã rỉ sắt cũng không thấy đi ra ngoài đánh một lần, tự nhiên hôm nay lại sửa hội nghị thành đến sân golf, còn không phải là tìm một cơ hội khoe giày mới sao.

Ấu trĩ!

Bạch Tranh ghét bỏ di chuyển tầm mắt, hung hăng cắn một miếng sandwich. Nhân tư phế công[2], còn hai ngày nữa là cuối tuần, không thể chờ đến cuối tuần rồi đi à?

[2] Nhân tư phế công: lợi dụng việc tư để bỏ việc công/bỏ dở việc kinh doanh vì các mối quan hệ cá nhân.

"Tiểu Nhã, giày này con thiết kế vô cùng đẹp, mặc quần áo nào cũng thấy hợp." Lý Dung trực tiếp đứng dậy cho con dâu nhìn, "Con xem, có phải rất hợp với bộ quần áo này của mẹ không?"

"Dạ." Mộc Tiểu Nhã được khen nên hơi ngượng ngùng, loại giày trắng này, vốn dĩ mặc cùng cái gì cũng hợp.

"Chẳng những kiểu dáng đẹp, khi đi còn vô cùng thoải mái, đế giày vừa mềm vừa nhẹ, không thua kém gì những thương hiệu nổi tiếng." "Mẹ thích thì tốt rồi."

"Tiểu Xuyên, con xem, đôi giày của mẹ và của con giống hệt nhau." Lúc Bạch Xuyên đi vào, Lý Dung lập tức thấy ngay đôi giày trên chân Bạch Xuyên. Tuy giày đều do Tiểu Xuyên đưa cho, nhưng tổng cộng có ba đôi, bà có thể chọn cùng một kiểu giày với Tiểu Xuyên, lại trong cùng một ngày, cũng là một loại ăn ý khó có được. Như chồng bà, cũng không có được sự ăn ý thế này. Con trai lớn, thậm chí còn chưa đi giày.

"Vâng." Bạch Xuyên nhìn thoáng qua giày trên chân mẹ, tán thành gật đầu. Một tiếng "vâng" này, lập tức làm nụ cười tươi của Lý Dung sáng lạn thêm vài phần.

Mộc Tiểu Nhã ở một bên xấu hổ chỉ có thể vùi đầu ăn uống, mặc dù cô có thể hiểu được tâm trạng vui sướng của mọi người khi nhận được quà của Bạch Xuyên, nhưng phương thức cầu khen ngợi cầu chú ý con trai này, thật đúng là khiến người ta cảm thấy ngượng ngùng. Đặc biệt những người ở đây, khi ra ngoài đều là những nhân vật có chút thể diện trên đất Vân Thành.

Mộc Tiểu Nhã tuy đã vào Bạch gia không lâu, nhưng cô phát hiện Bạch gia có quy củ bất thành văn, đó chính là khi mọi người trong nhà cùng nhau ăn cơm, chỉ cần không có tình huống gì đặc biệt, cho dù có người ăn xong trước cũng sẽ không chủ động rời khỏi bàn ăn. Họ sẽ thả chậm tốc độ ăn cơm chờ đến khi người cuối cùng ăn xong mới cùng nhau đứng dậy rời đi. Mà cái người cuối cùng ăn xong này, thông thường đều là Bạch Xuyên.

Trong cả bữa sáng, Bạch Tranh đều vô cùng trầm mặc, chờ đến khi Bạch Xuyên ăn xong, anh ta mới lên tiếng: "Nhà, anh đã mua rồi."

Nhà? Bạch Tranh muốn mua nhà dọn ra ngoài sao? Mộc Tiểu Nhã tò mò nhìn qua, sau đó phát hiện Bạch Tranh nói những lời này là nhìn cô mà nói.

"Ở ngày tiểu khu bên cạnh phòng làm việc của em, đã trang trí xong, thời gian tầm khoảng một năm, có thể trực tiếp vào ở."

"Vì sao... lại mua bên cạnh văn phòng của em?" Mộc Tiểu Nhã ngơ ngác hỏi.

"Vị trí bên đó không tồi, cách Dật Phong không xa, Tiểu Xuyên cũng dễ dàng đi lại." Bạch Tranh nói, "Người phát triển tiểu khu này là một người bạn của anh, căn hộ đó anh ta tự mua cho mình ở, cho nên bên trong không cần phải trang trí lại nữa. Nhưng đồ nội thất thì hai người phải tự đi chọn." Nói xong, Bạch Tranh lại lấy một tấm card màu tím từ trong túi ra đặt trước mặt Mộc Tiểu Nhã.

"Đây là thẻ mua sắm của trung tâm thương mại, bên trong có một trăm vạn, cuối tuần em dành chút thời gian đi mua đồ với Tiểu Xuyên đi."

"Nhà là mua cho bọn em?" Mộc Tiểu Nhã kinh ngạc.

"Đúng vậy, trước đây không phải đã nói với con rồi sao, chờ sau khi các con kết hôn, sẽ mua cho các con một căn nhà mới, để các con dọn ra ngoài sống." Lý Dung nói.

Mặc dù Mộc Tiểu Nhã không chủ động đề nghị, nhưng họ biết Mộc Tiểu Nhã sống ở biệt thự này cũng không được tự do tự tại. Mỗi ngày tan tầm về nhà, ngoại trừ lúc ăn cơm, cô đều cùng Bạch Xuyên ở lầu hai, gần như rất ít xuống dưới, tất cả điều này họ đều để ở trong mắt. Hơn nữa, lúc trước họ vốn đã đồng ý cho Mộc Tiểu Nhã và Bạch Xuyên dọn ra ngoài sống sau khi kết hôn, giáo sư Phùng cũng đề nghị bọn họ cho Bạch Xuyên một môi trường mới thoải mái hơn, vì vậy họ đã cùng nhau thương lượng để Bạch Tranh chuẩn bị căn hộ này.

"Chỉ là... cũng không cần mua nhà mới đâu ạ, nếu chúng con muốn dọn ra ngoài sống, chúng con sẽ dọn về nhà cũ của bà nội, ở đó vẫn còn để trống. Hơn nữa, con và Tiểu Xuyên cũng quen thuộc với bên đó." Mộc Tiểu Nhã nói.

"Bên đó cũng để cho các con, chỗ này cũng để cho các con, các con muốn sống ở bên kia thì cứ sống ở đó." Lý Dung cười nói.

"Đúng đấy, văn phòng của con vừa thành lập, lúc mới bắt đầu gây dựng sự nghiệp sẽ rất bận, có một căn phòng ở gần nơi làm việc, đi làm cũng tiện hơn." Bạch Quốc Du cũng là một người gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, ông hiểu nhất là sự gian khổ lúc mới bắt đầu. Tuy Bạch gia không thiếu chút tiền mà Mộc Tiểu Nhã kiếm được ấy, nhưng ông rất thưởng thức việc Mộc Tiểu Nhã sáng lập ra nhãn hiệu của riêng mình và quyết tâm cũng như chí hướng của cô, đặc biệt là sau khi đã đi giày do Mộc Tiểu Nhã thiết kế.
"Vậy... Vậy thẻ mua sắm này cũng không cần, chúng con sẽ tự mua nội thất." Mộc Tiểu Nhã thấy không từ chối được căn nhà, đành phải đẩy lại thẻ mua sắm về.

"Đồ nội thất, xem như là quà dọn nhà anh tặng cho các em." Bạch Tranh nói với vẻ mặt vô cảm.

"Đã tặng nhà rồi..." Mộc Tiểu Nhã nhỏ giọng nói, cô rất xấu hổ khi phải lấy lại.

"Nhà là ba mẹ tặng, anh chỉ tặng đồ nội thất." Bạch Tranh thấy Mộc Tiểu Nhã không muốn nhận, lập tức mày nhăn lại, hỏi: "Hay là, em thích nhà hơn?"

"Không không không... Không có không có, cảm ơn anh cả." Mộc Tiểu Nhã sợ Bạch Tranh thật sự lại mua thêm một căn nhà nữa, dọa cô vội vàng cầm thẻ mua sắm lên.

Mộc Tiểu Nhã xem như đã phát hiện ra, với mọi người Bạch gia, bạn căn bản không được khách khí, bạn càng khách khí, bạn sẽ nhận được càng nhiều quà.

Ăn sáng xong, mọi người cùng nhau ra cửa, Bạch Tranh và Bạch Xuyên cùng đi đến công ty, cha Bạch đến sân golf, mẹ Bạch hẹn bạn tốt đi Đạp thanh[3], bốn người Bạch gia khó có khi được cùng nhau ra cửa.

[3] Đạp thanh: Dẫm lên cỏ xanh, chỉ việc trai gái đi chơi xuân.

Chú Lý cầm gậy golf cho cha Bạch, nhìn cách ăn mặc của mấy người, rất có mắt mà khích lệ: "Tiên sinh, Phu nhân, Nhị thiếu, hôm nay mọi người ăn mặc, dù là quần áo hay giày dép, vừa nhìn đã biết chính là người một nhà đấy."

Cha mẹ Bạch lập tức mặt mày hớn hở.

"Hừ!"

Một tiếng hừ lạnh đến từ Bạch Tranh đang mặc tây trang.

———

Hiệu suất làm việc của Bạch Tranh vô cùng cao, buổi sáng chỉ mới đề cập đến chuyện nhà ở, chỉ đến công ty một lát đã cho trợ lý đem giấy tờ bất động sản tới. Mộc Tiểu Nhã mở ra nhìn, phát hiện trên giấy tờ bất động sản là tên của cô và Bạch Xuyên.

"Không phải chỉ viết tên cậu, cũng không phải chỉ viết tên Bạch Xuyên, mà là viết tên của cả hai người." Phương Hủy nhìn thoáng qua mấy tờ giấy rồi nói, "Người nhà họ Bạch cũng tốn tâm tư đó chứ."

Lấy tài lực của Bạch gia, mua một ngôi nhà cho Mộc Tiểu Nhã là hoàn toàn có thể, nhưng họ cũng không làm như vậy, mà thay vào đó, họ đã viết tên Mộc Tiểu Nhã và Bạch Xuyên lên giấy chứng nhận bất động sản. Họ đã dùng phương thức này để nói cho Mộc Tiểu Nhã, họ đặt vị trí của cô và Bạch Xuyên ngang nhau.

"Đúng vậy, tớ cũng không nghĩ tới." Trong lòng Mộc Tiểu Nhã cảm thấy ấm áp.

Nếu trong giấy tờ bất động sản chỉ viết tên cô, chắc chắc sau đó Mộc Tiểu Nhã sẽ sang tên lại cho Bạch Xuyên, nhưng bây giờ trên giấy tờ lại là tên của hai người họ, ngược lại cô không còn lựa chọn nào tốt hơn để làm. Tâm ý của người nhà họ Bạch đã rõ ràng như thế, nếu cô còn làm gì khác thì lại là ra vẻ làm kiêu.

"Nhà này rộng 130 mét vuông, còn có gác mái, bên trong nhất định có rất nhiều phòng. Sau này nhớ giữ cho tớ một phòng nha, nếu tăng ca về muộn, tớ sẽ đến nhà cậu ở." Phương Hủy nói giỡn.

"Nếu không biết xấu hổ muốn làm bóng đèn thì cậu cứ tới." Mộc Tiểu Nhã liếc cô ấy một cái.

"Bạn học Mộc Tiểu Nhã, tớ phát hiện từ sau khi cậu gả vào hào môn, cậu càng ngày càng keo kiệt. Trước kia giường 1 mét 5 cũng sẵn sàng chia cho tớ một nửa, bây giờ 130 mét vuông cũng không muốn chia cho tớ một cái giường?"

"Ai bảo tớ đã là người có gia đình, nếu tớ còn độc thân, đừng nói một cái giường, cả nhà đều cho cậu." Mộc Tiểu Nhã hào phóng nói.

"Cắt..." Vui đùa qua đi, Phương Hủy đề nghị, "Lát nữa ăn trưa xong, tớ đưa cậu đi xem phòng mới nhé?"

"Không được... tớ muốn chờ đến cuối tuần cùng Bạch Xuyên đi xem." Mộc Tiểu Nhã nói.

"Được rồi, tớ không làm xáo trộn nữa, chờ cậu bố trí xong, tớ lại đi xem." Phương Hủy hiểu ý gật đầu. Phòng cưới, cùng với bạn thân, dĩ nhiên là nên đến xem trước với chồng mình rồi.

"Cuối tuần nếu cậu không có việc gì thì cũng đến đó đi." Mộc Tiểu Nhã mời.

"Làm gì?"

"Không phải cậu vẫn luôn muốn gặp Bạch Xuyên à?" Mộc Tiểu Nhã cười.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau