CHỒNG TÔI MẮC HỘI CHỨNG BÁC HỌC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi mắc hội chứng bác học - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Cũng không khó chịu như vậy

Edit: Flanty

"Dừng xe lửa sẽ có người tiếp đón các bạn, biển số xe là Vinh 888*9."

Bạch Xuyên kéo hành lý, Mộc Tiểu Nhã ra cửa trạm nhìn đông nhìn tây tìm kiếm người mà Lương Nặc Nặc nói sẽ phái tới đón họ, chỉ là cô tìm hơn nửa ngày, cũng không phát hiện ra người và xe tới đón mình là cái nào.

"Cũng không cho số điện thoại." Mộc Tiểu Nhã lẩm bẩm, đang muốn gọi cho Lương Nặc Nặc, thì thấy một người đàn ông đội mũ rơm, mặc đồ lao động đang từ xa vẫy tay với cô.

"Là Mộc Tiểu Nhã sao?" Giọng nói của người đàn ông rất lớn, cách nửa quảng trường cũng có thể nghe thấy âm thanh của anh ta.

Mộc Tiểu Nhã sửng sốt, thấy người kia chạy vài bước tới: "Cô gái nhỏ, cô là Mộc Tiểu Nhã à?"

"Là tôi, chú là?"

"Tôi là người được Nặc Nặc nhờ tới đón các bạn, đi thôi, xe ở ngay lối vào phía trước." Vừa nói, người đàn ông vừa nhiệt tình duỗi tay nhận lấy hành lý trong tay Bạch Xuyên, ai ngờ tay anh ta còn chưa kịp chạm tới vali, Bạch Xuyên đã lách mình tránh ra.

Người đàn ông nhìn khoảng không trước mắt, lại nhìn Bạch Xuyên một cách kỳ lạ, thấy Bạch Xuyên trầm mặt không nói lời nào, còn tưởng rằng mình đã làm sai ở đâu.

Chẳng lẽ bởi vì mình vừa mới giao xong hàng hóa rồi đến đây ngay, trên người quá nặng mùi, người thành phố không chịu được? Nghĩ như vậy, người đàn ông lập tức nói xin lỗi: "Thật ngại quá, mùi mồ hôi trên người quá nặng, đã ảnh hưởng đến các bạn."

"Không phải, chú hiểu lầm rồi, chồng tôi tương đối hướng nội, không thích cùng người khác tiếp xúc." Mộc Tiểu Nhã biết đối phương hiểu lầm, vội vàng giải thích.

"Ồ ha ha... ra là vậy." Người đàn ông cười cười, cũng không để trong lòng, thấy đối phương không cần cầm hộ hành lý, liền dẫn hai người đi về phía trước, "Tôi là Lương Thành, cùng thôn với Nặc Nặc, các bạn cứ gọi tôi là chú Lương. Buổi sáng tôi chuyển một xe hàng vào trong huyện, vừa mới bán xong, đang định trở về thì Nặc Nặc nói cô ấy có hai người bạn từ thành phố đến chơi, nhờ tôi đi đón hộ."

"Đã làm phiền chú rồi."

"Không phiền, không phiền, tiện đường thôi."

Mộc Tiểu Nhã cười, hiếu kỳ nói: "Vừa rồi sao chú nhận ra chúng tôi?"

"Nói thật, nơi này của chúng tôi chỉ là một huyện nhỏ, không có người nào ăn mặc giống như cô cậu. Hai người đứng ở đây, vừa liếc mắt tôi đã nhận ra." Lương Thành vui tươi hớn hở, "Đặc biệt là người đàn ông của cô, đứng ở kia, giống như trong TV bước ra vậy."

Người đàn ông của cô? Hình dung này vừa trực tiếp lại thô bạo, Mộc Tiểu Nhã không khỏi đỏ mặt.

Giờ mình là người đã kết hôn rồi, thế mà vẫn còn e lệ như vậy, không được, không được, da mặt phải dày một chút. Mộc Tiểu Nhã lắc đầu, nhắc nhở bản thân phải "tỉnh táo" lên.

"Làm sao vậy?" Bạch Xuyên quan tâm hỏi.

"Không có gì, chỉ hơi nóng một chút thôi." Mộc Tiểu Nhã lấy cơ thời tiết nóng bức để che dấu khuôn mặt đỏ bừng của mình, nhất định Bạch Xuyên không thể nhìn ra điều gì từ mặt cô đâu.

Bạch Xuyên dừng một chút, phát hiện trên mặt Mộc Tiểu Nhã có không ít mồ hôi, vì thế từ trong túi lấy ra một tập khăn giấy giúp Mộc Tiểu Nhã lau mặt.

"Em... em tự làm được." Mộc Tiểu Nhã đoạt lấy khăn giấy tự mình lau mồ hôi, nhưng ngón tay cô vẫn cảm nhận được sự mát lạnh trên đầu ngón tay Bạch Xuyên.

Sao nhiệt độ cơ thể mình cao hơn so với Bạch Xuyên nhiều như vậy?! Mộc Tiểu Nhã buồn bực nghĩ.

"Đến rồi, đem hành lý để ra phía sau đi." Lúc này, Lương Thành bỗng hô lên.

Mộc Tiểu Nhã quay đầu, phát hiện Lương Thành đang đứng trước một chiếc xe vận tải loại nhỏ, mà hướng Lương Thành đang chỉ là phía sau thùng xe, trên đó còn bừa bãi một đống trái cây.

"..." Trách không được mình không tìm thấy xe, hoá ra là tới đón mình bằng xe tải, nha đầu Lương Nặc Nặc chết tiệt cũng không đề cập trước một câu, hại cô vừa rồi còn mải tìm kiếm xe hơi loại nhỏ.

Lương Thành giúp hai người đưa hành lý ra phía sau xe, sau đó nói với Mộc Tiểu Nhã: "Không gian trong đầu xe hơi nhỏ, chỉ có thể ngồi một người, nếu không người đàn ông của cô ngồi phía sau đi?"

Mộc Tiểu Nhã thăm dò nhìn tình hình bên trong xe, phát hiện phía đầu xác thật chỉ có hai chỗ ngồi, mày hơi nhíu lại, nhẹ đến không thể phát hiện ra. Để Bạch Xuyên một mình ngồi phía sau xe cô tất nhiên không yên tâm, nhưng để Bạch Xuyên ngồi trên ghế phụ, Mộc Tiểu Nhã lại càng không yên tâm.

"Chú Lương, hai chúng tôi đều ngồi phía sau." Mộc Tiểu Nhã vẫn quyết định không muốn tách ra khỏi Bạch Xuyên.

"Phía sau bừa bộn, chốc nữa còn phải đi đường núi một hồi lâu, đến lúc đó sẽ rất xóc."

Vậy càng không thể để Bạch Xuyên một mình ở phía sau được.

"Không sao, Nặc Nặc nói phong cảnh ở đây rất đẹp, tôi vừa lúc ngồi phía sau nhìn xem." Mộc Tiểu Nhã tùy tiện tìm cớ.

"Vậy đi thôi." Lương Thành không khuyên nữa, "Người thành phố các cô các cậu sống trong các toà nhà quen rồi, thường thích ngắm núi nhìn sông chỗ chúng tôi." Phong cảnh trên núi chỗ họ rất tuyệt, ngẫu nhiên cũng sẽ có một vài phượt thủ trong thành phố đến đây du lịch, cho nên Lương Thành cũng không cảm thấy cái cớ của Mộc Tiểu Nhã có vấn đề gì.

Mộc Tiểu Nhã cười cười không nói chuyện, leo lên xe cùng Bạch Xuyên, đem hành lý của hai người đặt xuống rồi dựa lưng vào tấm chắn trên xe, đồng thời cũng ngồi lên chính hành lý của mình.
Từ huyện thành đến nhà Lương Nặc Nặc phải đi hơn nửa giờ đường quốc lộ cộng thêm hơn mười phút đường núi. Nửa giờ đầu, xe đi rất vững vàng, chờ đến khi vào trong núi, Lương Thành hướng về phía sau hô lớn: "Đường bắt đầu xóc, các bạn cẩn thận."

"Được." Mộc Tiểu Nhã lớn tiếng đáp lại, quay đầu vừa muốn nhắc nhở Bạch Xuyên, xe bỗng nhiên quẹo vào một cái, cả người cô theo quán tính bị quăng đi, lao vào lồng ngực Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên chống xuống tấm chắn xe tải, chặt chẽ đem Mộc Tiểu Nhã ôm vào trong ngực.

"Cái kia... chú Lương nói, đường không dễ đi, nhắc chúng ta cẩn thận." Mộc Tiểu Nhã bị lời nói của chính mình vả mặt, nhịn không được lại nói, "Nhưng đừng giống như em bị quăng đi thế này."

"Ừ." Bạch Xuyên nghiêm túc gật đầu.

Mộc Tiểu Nhã từ trong ngực Bạch Xuyên ngồi dậy, sau đó hai tay gắt gao bám lấy tấm chắn sau lưng, sẵn sàng đối phó với đoạn đường xóc nảy tiếp theo.

"Loảng xoảng, loảng xoảng, loảng xoảng ~~"

Thân thể hai người phập phồng theo xe, sau lưng bởi vì vẫn luôn dán vào tấm chắn, vài lần xóc nảy bị đập vào có chút đau. Nhưng Mộc Tiểu Nhã lại không dám duỗi tay ra xoa, sợ mình vừa buông tay một cái, cả người liền mất trọng tâm.

"Loảng xoảng ~~"

Lại một trận xóc nảy nữa, thời điểm Mộc Tiểu Nhã cắn răng chuẩn bị lại bị đập vào lưng một lần nữa, một cánh tay lặng yên không tiếng động chắn phía sau Mộc Tiểu Nhã. Mộc Tiểu Nhã chỉ cảm thấy phía sau lưng mềm nhũn, tiếp theo thân thể đã bị cuốn vào một cái ôm ấm áp.

"Tiểu Xuyên?!" Mộc Tiểu Nhã quay đầu lại.

"Đau, tôi chống đỡ." Giọng Bạch Xuyên rất thấp, nếu không phải là đang dán vào lỗ tai Mộc Tiểu Nhã nói, âm thanh cơ hồ đã bị tiếng xóc nảy này che đậy. Nhưng mà Bạch Xuyên cũng không cần Mộc Tiểu Nhã nghe thấy, anh chỉ không muốn sau lưng Mộc Tiểu Nhã lại xuất hiện vết bầm tím giống lần trước.

Tiểu Nhã quá sợ ngứa nên không cho anh chạm vào, nếu cô bị thương mà mình lại không thể giúp cô mát xa và bôi thuốc được, vậy thì không thể cho cô bị thương.

Mộc Tiểu Nhã an tĩnh dựa vào ngực Bạch Xuyên, theo mỗi một lần xe xóc nảy, hai người lại càng thêm tiếp xúc thân mật. Mộc Tiểu Nhã không biết nên hình dung cảm giác ấy như thế nào, chỉ cảm thấy cái ôm này phảng phất như vòng ra một thế giới nho nhỏ, xung quanh đều an tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng tim đập cùng tiếng hít thở của nhau. Mà toàn bộ cảm xúc của cô, chính là vòng tay mạnh mẽ của Bạch Xuyên.

Không biết qua bao lâu, xe bỗng nhiên ngừng lại. Lương Thành từ khoang điều khiển đi ra, cười ha hả nói với hai người: "Tới rồi."

"Tới rồi?" Mộc Tiểu Nhã vội hoàn hồn.

"Đi lên chính là Anh Đào Viên nhà Nặc Nặc." Lương Thành vừa nói vừa giúp hai người lấy hành lý xuống.

"Cảm ơn chú Lương." Xuống xe, Mộc Tiểu Nhã từ trong ba lô lấy ra một hộp chocolate đưa qua, "Tôi có một hộp chocolate, tặng chú."

"Cái này không được, đã nói rồi, tôi tiện đường." Lương Thành xua tay, tỏ vẻ không nhận.

"Chúng tôi cũng chỉ là tuỳ tiện mua chút quà kỷ niệm, cũng không quý, chú đừng khách khí." "Vậy được rồi." Người trong núi tính cách đều ngay thẳng, thấy Mộc Tiểu Nhã thiệt tình muốn đưa, cũng không cự tuyệt nữa, "Muốn tôi đưa hai người lên không, hai cái hành lý này mang lên cũng không dễ."

"Không cần, Nặc Nặc sẽ lập tức xuống đây đón chúng tôi." Mộc Tiểu Nhã cười nói.

"Vậy được, tôi đi đây, có rảnh tới nhà tôi ăn cơm." Lương Thành phất tay, mở cửa xe tải, "loảng xoảng, loảng xoảng" rời đi.

Mãi cho đến khi không nghe thấy tiếng xe nữa, mày Bạch Xuyên mới giãn ra, anh trước nay chưa từng thấy qua cái xe nào ồn như vậy, so với xe lửa còn ồn hơn.

"Mộc Mộc!" Lúc này, một giọng nữ lảnh lót từ trên sườn núi truyền xuống, ngay sau đó, một cô gái mặc áo sơmi kẻ ô vuông chạy tới.

"Nặc Nặc." Mộc Tiểu Nhã vui vẻ, buông hành lý trong tay, cũng chạy vội lên. Hai cô gái tươi như hoa ôm nhau trên sườn đồi đầy cỏ xanh, cười như hai đứa trẻ năm tuổi.

Bạch Xuyên nhìn Mộc Tiểu Nhã tươi cười, những phiền não tích luỹ từ cuộc hành trình ồn ào, nháy mắt đều tan biến. Đôi mắt anh sáng lấp lánh, thậm chí còn mang theo một chút thỏa mãn. Anh muốn rằng, mỗi lần trải qua một trận ồn ào như vừa rồi, đều có thể nhìn thấy Tiểu Nhã tươi cười, như vậy thì dù cho có ồn ào bao nhiêu cũng có thể chịu đựng được.

Hai người cười đủ rồi, Lương Nặc Nặc lúc này mới quay sang đánh giá chàng trai vẫn luôn yên lặng đứng bên sườn núi, vừa thấy, lập tức hâm mộ ghen tị nói: "Một người đàn ông đẹp trai như vậy, thế mà lại bị cậu cướp mất."

"Ghen à?" Mộc Tiểu Nhã cười, "Tớ phải xếp hàng trước mười mấy năm mới lấy được đó."

"Biết biết biết, tớ biết hai người thanh mai trúc mã rồi."

Hai người lùi lại vài bước, Lương Nặc Nặc thoải mái hào phóng vươn tay với Bạch Xuyên: "Xin chào, em là Lương Nặc Nặc, là bạn tốt của vợ anh."

Mộc Tiểu Nhã quay đầu nhìn Bạch Xuyên, nhưng cô cũng không thúc giục hay nhắc nhở, mà là an tĩnh ở một bên chờ, chờ Bạch Xuyên tự mình đáp lại.

Bạch Xuyên đầu tiên là ngơ ngác nhìn Lương Nặc Nặc đang vươn tay ra, lại nhìn lên mặt Lương Nặc Nặc, toàn bộ quá trình đều diễn ra chậm chạp.

Mà Lương Nặc Nặc cũng không nóng nảy, vẫn giữ nụ cười chân thành, kiên nhẫn chờ Bạch Xuyên đáp lại. Tình trạng của Bạch Xuyên cô đã sớm nghe Mộc Tiểu Nhã đề cập qua, cho nên lúc này vẫn chưa cảm thấy kỳ lạ và không kiên nhẫn.

"Xin chào." Hai phút sau, Bạch Xuyên rốt cuộc cũng đáp lại, nhưng anh cũng chỉ chào mà thôi, chứ không nắm lại tay Lương Nặc Nặc.

Dù chỉ là trả lời, cũng đã khiến Mộc Tiểu Nhã cao hứng. Bởi vì Bạch Xuyên chỉ dùng có hai phút, đã tiếp nhận bạn của cô.

"Tớ quyết định, lần sau nói gì với anh ấy tuyệt đối sẽ không đi kèm hành động nào nữa." Duỗi tay nửa ngày cũng vô dụng, Lương Nặc Nặc vừa xoa cánh tay vừa nhõng nhẽo với Mộc Tiểu Nhã.

Mộc Tiểu Nhã cũng không phản ứng lại với cô ấy, nắm lấy tay Bạch Xuyên cùng đi lên núi.

Lương Nặc Nặc xách hành lý đuổi sát theo Mộc Tiểu Nhã, dẫn hai người vào nhà gỗ nhỏ trong Anh Đào Viên.

Nhà gỗ nhỏ có tổng cộng 5 gian, liên kết thành một khối, được xây ở trung tâm vườn anh đào.

Lương Nặc Nặc đưa một gian phòng cho Mộc Tiểu Nhã, sau đó giới thiệu: "Phía sau là phòng bếp, bên phải là phòng tắm, các cậu trước tiên đi tắm rửa thay quần áo đi, lúc ra là có thể ăn cơm rồi. Tớ ở ngay bên cạnh, lúc nào cần thì cứ gọi."

"Được." Mộc Tiểu Nhã đánh giá nhà gỗ một chút, bên trong không gian rất lớn, đại khái khoảng hai mươi mét vuông. Phòng trang trí tuy đơn giản, nhưng rất có tình thú, Lương Nặc Nặc thậm chí còn chuẩn bị cho bọn họ chăn gối đỏ thẫm, giống hệt phòng tân hôn.

"Tớ đi trước làm cơm tối đây." Đi tới cửa, Lương Nặc Nặc bỗng nhiên xoay người lại, nháy mắt với Mộc Tiểu Nhã, "Nhắc nhở thân thiện."

"Cái gì?" Mộc Tiểu Nhã hỏi.

"Nơi này cách âm không tốt, các cậu buổi tối... chú ý chút nha." Nói xong, Lương Nặc Nặc vội tông cửa ra ngoài, vừa vặn tránh thoát Mộc Tiểu Nhã thẹn quá thành giận mà phi giày vào mình.

Mộc Tiểu Nhã thở phì phì một hồi, vừa lúc đối mắt với Bạch Xuyên, lúc này trong đầu lại nghĩ đến tư tưởng không tốt đẹp của Lương Nặc Nặc, thu cũng thu lại không được.

"Không sao, tôi có thể mang tai nghe." Bạch Xuyên tỏ vẻ từ lúc Tiểu Nhã mua tai nghe cho anh, anh đã không có sợ âm thanh như trước nữa.

"..." Loại chuyện này mang tai nghe có thể có ích lợi gì!!

———

Tác giả có lời muốn nói:

Bạch Xuyên: Mang tai nghe vô dụng, vậy phải làm sao bây giờ?

Chương 22: Bạch Xuyên khá tốt

Edit: Flanty

Tắm xong, Bạch Xuyên ngồi bên mép giường chậm rãi lau tóc, động tác của anh rất chậm, dường như chẳng cần quan tâm đến thời gian. Ánh mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm vào cửa, chờ Mộc Tiểu Nhã trở về.

Vừa rồi lúc anh tắm rửa xong, Tiểu Nhã nói muốn đi ra ngoài một chút, bảo anh ở đây chờ.

"Kẽo kẹt ~~"

Cửa gỗ bị đẩy ra, Mộc Tiểu Nhã cầm một hòm thuốc vào, đôi mắt Bạch Xuyên sáng lên không dễ nhận thấy, trong lòng an tâm hơn rất nhiều.

Đã trở lại (#^.^#)

"Tóc còn chưa lau khô sao?" Mộc Tiểu Nhã hỏi, vừa rồi khi cô đi ra ngoài Bạch Xuyên đang lau tóc, cũng đã được bốn năm phút đồng hồ rồi, thế nào mà Bạch Xuyên vẫn còn đang lau.

Bạch Xuyên ngẩn người, có chút vụng về dừng động tác lại. Một lát sau, mới nhớ phải trả lời Mộc Tiểu Nhã: "Lau khô."

Bạch Xuyên chột dạ, vừa rồi anh chuyên tâm chờ Mộc Tiểu Nhã về, nhất thời quên mất mình còn đang lau tóc.

Mộc Tiểu Nhã từ trong hòm thuốc lấy ra một hộp thuốc mỡ, xoay người ngồi đối diện Bạch Xuyên: "Cởi quần áo ra, để em xem lưng anh." Vừa rồi trên đường quá xóc nảy, Mộc Tiểu Nhã sợ lưng Bạch Xuyên sẽ bị thương, vì thế không yên tâm muốn nhìn một chút.

Bạch Xuyên không do dự, cũng không làm trò trước mặt Mộc Tiểu Nhã, động tác nhanh nhẹn cởi áo thun vừa mới thay ra, để lộ làn da trắng nõn dưới lớp áo.

"Khụ... quay lại." Da thịt sáng choang làm cô hoa cả mắt, Mộc Tiểu Nhã bỏ qua xấu hổ trong lòng, đi đến mép giường bảo Bạch Xuyên quay người. Bạch Xuyên quay lưng lại, lộ ra một mảng ứ xanh phía sau lưng.

Quả nhiên đã bị bầm.

Mộc Tiểu Nhã nhăn mày lại, có chút đau lòng nhìn một mảng lớn xanh tím này, chẳng qua mới xóc nảy hơn mười phút, từ lúc xuống xe đến bây giờ còn chưa đến một giờ, thế mà đã ứ xanh thành như vậy.

"Đau không?" Mộc Tiểu Nhã dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào lưng Bạch Xuyên.

"Đau." Bạch Xuyên không có cái gọi là chủ nghĩa đại nam tử[1] của người đàn ông bình thường, cô hỏi anh, đau anh sẽ nói là đau.

[1] Chủ nghĩa đại nam tử: luôn tỏ ra mình là người đàn ông đích thực, người đàn ông đã trưởng thành.

Mộc Tiểu Nhã nháy mắt lại tự trách: "Vậy sao anh còn ôm em, không phải sẽ càng đau hơn sao."

Trọng lượng của hai người bị Bạch Xuyên một mình đỡ lấy, phía sau lưng va đập với tấm chắn cũng sẽ mạnh hơn gấp bội, hơn nữa Bạch Xuyên vì ôm lấy cô, chỉ có thể dùng một bàn tay để cân bằng thân thể, như vậy tất nhiên lực giảm xóc cũng nhỏ đi. Cho nên phía sau lưng Bạch Xuyên bị ứ xanh một mảng lớn thế này, hơn phân nửa là do cô mà tạo thành.

"Tôi ôm em, cũng chỉ đau mình tôi." Bạch Xuyên trả lời.

Hai mắt Mộc Tiểu Nhã nóng lên, bỗng nhiên muốn khóc. Sống hai đời, Mộc Tiểu Nhã không nghĩ tới sẽ có một ngày, cô sẽ bởi vì một người đàn ông ngồi trên xe ôm mình mà cảm động muốn khóc.

Rõ ràng giáo sư Phùng và bà Bạch đều đã sai, ai nói bệnh tự kỷ sẽ không biểu đạt tình cảm, Mộc Tiểu Nhã cảm thấy Bạch Xuyên đối với việc biểu đạt tình cảm, có thể chạm tới tận tâm hồn.

"Em... em đi lấy đá đắp một chút." Để che giấu đôi mắt đã đỏ lên, Mộc Tiểu Nhã vội xoay người ra cửa. Khi quay đầu muốn đến phòng bếp tìm đá thì bắt gặp bạn tốt Lương Nặc Nặc.

"Mộc Mộc, sao cậu lại khóc?" Lương Nặc Nặc thấy Mộc Tiểu Nhã hốc mắt phiếm hồng, lập tức khẩn trương hỏi.

"Không có gì, ở đây có túi chườm đá không?" Mộc Tiểu Nhã cười, nỗ lực điều chỉnh cảm xúc của mình.

"Tủ lạnh có đá, tớ lấy khăn lông cho cậu bọc lại." Lương Nặc Nặc thấy Mộc Tiểu Nhã không muốn nói, cũng không hỏi lại, dùng khăn lông làm thành túi chườm đá đưa cho Mộc Tiểu Nhã.

"Cảm ơn." Mộc Tiểu Nhã cầm túi chườm đá quay đầu rời đi, Lương Nặc Nặc đứng ở cửa phòng bếp, nhìn theo hướng bạn tốt rời đi, trong mắt hiện lên một tia lo lắng.

Lúc Mộc Tiểu Nhã trở lại phòng, Bạch Xuyên vẫn như cũ duy trì tư thế ngồi đưa lưng về phía cô, dường như từ lúc mình rời khỏi anh không hề cử động một chút nào. Mà phần lưng xanh tím của anh, lại giống như đã lớn hơn một ít.

"Tiểu Xuyên, anh nằm xuống đi." Mộc Tiểu Nhã cầm đá đi qua.

Bạch Xuyên nghe lời nằm sấp xuống.

"Có hơi buốt, nhưng dùng túi chườm đá đắp một chút, vết bầm sẽ không lan rộng." Mộc Tiểu Nhã giải thích.

"Ừ." Bạch Xuyên nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Mộc Tiểu Nhã đem khăn lông bọc đá đắp nhẹ trên lưng Bạch Xuyên, trong tay mang nửa trọng lượng túi chườm đá, sợ buông lỏng tay sẽ làm tổn thương da của anh.

Sau khi đắp một lúc, Mộc Tiểu Nhã lại lấy thuốc mỡ bôi lên vết ứ xanh cho Bạch Xuyên. Ngón tay mềm nhẹ xẹt qua sống lưng, sau đó lưu luyến ở phần eo. Eo Bạch Xuyên bị bầm nghiêm trọng nhất, sau khi đắp xong một lúc, màu xanh đã chuyển một chút sang tím. Mộc Tiểu Nhã không khỏi bôi thuốc mỡ thêm lên chỗ này.

"Tiểu Nhã ~" Bạch Xuyên đột nhiên lên tiếng.

"Dạ?" Mộc Tiểu Nhã không để ý đáp lời, ngón tay vẫn bôi thuốc mỡ.

"Vì sao lúc em sờ tôi thì tôi không ngứa, nhưng lúc tôi sờ em, em lại ngứa?" Bạch Xuyên cố sức quay đầu lại, nghiêm túc hỏi.

"!!" Cái gì mà em sờ anh anh sờ em?

Mộc Tiểu Nhã đối diện với ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Bạch Xuyên, cố gắng nhắc nhở bản thân không được hiểu sai, "Bởi vì... bởi vì nơi đó của em quá nhiều thịt ngứa, nên sẽ ngứa."

"Vậy vì sao tôi không có nhiều?"

"Thắt lưng mỗi người có độ mẫn cảm khác nhau, trên eo anh không nhiều, không nhất định ở những chỗ khác cũng không có."

"Ồ." Bạch Xuyên đã hiểu, anh quay người lại, "Hoá ra là eo Tiểu Nhã mẫn cảm."

"Phụt ~~" Mộc Tiểu Nhã siết chặt tay, trong nháy mắt một đống thuốc mỡ phun ra. Nhìn một đống thuốc mỡ màu trắng trên mu bàn tay, Mộc Tiểu Nhã hung hăng đổ toàn bộ lên quần áo phía sau lưng Bạch Xuyên, quần áo Bạch Xuyên dính nhơm nhớp lại không thể đi tắm được.

———

Cơm chiều chỉ có ba người Bạch Xuyên, Mộc Tiểu Nhã cùng bà chủ Lương Nặc Nặc.

"Sao chỉ có chúng ta, những người khác đâu?" Mộc Tiểu Nhã cảm thấy kỳ quái, Anh Đào Viên lớn như vậy không thể chỉ có mình Lương Nặc Nặc được.

"Những người khác về nhà rồi, bọn họ đều là người trong thôn." Lương Nặc Nặc trả lời.

"Vậy chú dì đâu?"

"Ba mẹ đi thăm em gái tớ rồi, hơn hai ngày nữa mới về, nhưng dù có tới đây cũng sẽ không ở lại, họ thích ở trong thôn hơn." Lương Nặc Nặc nói.

Mộc Tiểu Nhã gật đầu hiểu rõ: "Câu tính về sau thật sự ở đây trồng anh đào sao?" Thật ra Mộc Tiểu Nhã biết rõ nhưng cố tình hỏi, bởi vì 4 năm sau, Lương Nặc Nặc thật sự vẫn luôn ở lại quê cô ấy.

"Tớ định mở một cửa hàng chuyên bán các loại trái cây trên Taobao." Lương Nặc Nặc cười nói, "Nơi này khí hậu rất tốt, trái cây trồng ra ăn ngon hơn so với bên ngoài, tớ tính toán bắt đầu từ vườn anh đào nhà tớ trước, nếu hiệu quả và lợi ích cao, sẽ phát động cả thôn làm một trận."

"Cậu đây là muốn kéo cả thôn cùng nhau làm giàu?"

"Đúng vậy, tư tưởng giác ngộ quá cao đi." Lương Nặc Nặc ha ha cười.

"Bội phục bội phục, tớ hổ thẹn vì không bằng cậu."

"Tới đây, nếm thử anh đào nhà tớ xem." Lương Nặc Nặc đẩy một rổ anh đào tới trước mặt Mộc Tiểu Nhã, "Hôm nay đến thì trời đã tối rồi, không thể đưa các cậu đi tham quan được, chờ ngày mai sẽ đưa các cậu đi."

Mộc Tiểu Nhã ừ một tiếng, cầm một quả anh đào lên ăn, phát hiện quả nhiên vị rất ngon, so với anh đào bình thường ngọt hơn không ít, lập tức ánh mắt sáng lên, lấy một quả anh đào đưa tới trước mặt Bạch Xuyên: "Tiểu Xuyên, nếm thử xem, anh đào này ngon ngọt hơn nhiều so với mua ở Vân Thành."

Bạch Xuyên, người đang yên tĩnh ăn cơm, đặt đôi đũa trong tay xuống, đón lấy quả anh đào Mộc Tiểu Nhã đưa và ăn nó.

"Ngon không?" Mộc Tiểu Nhã theo sát hỏi.

"Ăn ngon." Bạch Xuyên gật đầu, nhưng cũng không ăn anh đào nữa, mà chỉ nâng bát đũa lên tiếp tục ăn cơm tối.

"Chờ đến ngày mai chúng ta có thể tự mình đi hái ăn rồi."

"Ừ." Bạch Xuyên dừng lại động tác ăn cơm, ngoan ngoãn lên tiếng, sau đó mới tiếp tục ăn.

Bên này Mộc Tiểu Nhã cùng Bạch Xuyên giao lưu không cảm thấy có vấn đề gì, nhưng Lương Nặc Nặc ở một bên nhìn lại cảm thấy mệt không chịu được. Bạch Xuyên yên lặng đến mức, vừa rồi cô cùng Mộc Tiểu Nhã nói chuyện phiếm, thậm chí quên mất sự tồn tại của anh. Hiện giờ Bạch Xuyên có phản ứng, nhưng lại giống hệt người gỗ, chỉ khi nào Mộc Tiểu Nhã hỏi thì anh mới trả lời. Một khi Mộc Tiểu Nhã không nói, anh lại an tĩnh như không tồn tại..

Tuy sớm biết rằng bệnh tự kỷ chính là như vậy, nhưng chính mắt nhìn thấy, tự mình cảm nhận bọn họ không giống người bình thường, Lương Nặc Nặc mới cảm nhận sâu sắc được cái loại cảm giác gian nan vô lực này. Người này về sau chính là chồng Mộc Mộc sao? Vài chục năm sau Mộc Mộc đều phải kiên nhẫn hướng dẫn anh ta sao? Chỉ như vậy nghĩ, Lương Nặc Nặc nháy mắt liền hiểu được những lo lắng Phương Hủy trước đó nói với cô.

Quá mệt mỏi, Mộc Mộc sống như vậy, thật sự rất mệt.

"Sao không ăn cơm?" Mộc Tiểu Nhã thấy Lương Nặc Nặc bỗng nhiên thẫn thờ, không khỏi nhắc nhở.

"Ách, đang nghĩ chút việc." Lương Nặc Nặc hoàn hồn.
"Nghĩ cái gì?"

"Tớ đang suy nghĩ, hai người các cậu ngày mai nên trở thành người mẫu cho tớ." Lương Nặc Nặc cười nói, "Tớ định chụp vài tấm hình đẹp "up" lên cửa hàng Taobao, hai người các cậu phối hợp giúp tớ chụp mấy tấm."

"Cậu cũng không phải là bán quần áo, lại còn muốn người mẫu." Mộc Tiểu Nhã tức giận nói.

"Cậu không hiểu, đầu năm nay người đẹp luôn thu hút được sự chú ý, để hai người các cậu lên hình, khi khách hàng ghé qua sẽ dừng lại vài giây để xem, có lẽ nhìn thấy liền mua?"

"Tốt nhất cậu tự mình lên hình đi. Ảnh thì để tớ chụp giúp cho, tớ học thiết kế, phân bổ kết cấu nhất định tốt hơn cậu."

Hai người nói qua lại lẫn nhau, cả bữa cơm tối vô cùng náo nhiệt, nhưng toàn bộ quá trình cũng chỉ có hai người tương tác, người thứ ba Bạch Xuyên giống như một con rối gỗ yên lặng, trước sau không xen vào một lời.

Ăn xong bữa tối, Mộc Tiểu Nhã sợ Bạch Xuyên mệt mỏi, bảo anh về phòng nghỉ ngơi trước, cô cùng Lương Nặc Nặc tiếp tục ngồi dưới tán cây anh đào trò chuyện.

"Bạch Xuyên vẫn luôn yên lặng như vậy à?" Bạch Xuyên không ở đây, Lương Nặc Nặc mới dám chuyển đề tài đến anh.

"Ừ, anh ấy từ nhỏ đều rất an tĩnh." Mộc Tiểu Nhã cười cười, trong lòng đại khái có thể đoán được Lương Nặc Nặc kế tiếp muốn nói gì.

"Trước kia..." Lương Nặc Nặc dừng một chút, thay đổi ngữ khí hỏi, "Vậy giờ là đã tốt hơn một chút rồi đấy à?"

"Khá hơn nhiều, khi còn nhỏ vẫn luôn là tớ hỏi anh ấy, bây giờ ngẫu nhiên cũng sẽ chủ động nói chuyện." Nhưng dường như chỉ là khi hai người bọn họ ở riêng với nhau.

"Vậy thì tốt rồi, tớ còn tưởng rằng chỉ có khi cậu chủ động nói thì anh ấy mới đáp lại." Lương Nặc Nặc nhẹ nhàng thở ra, chủ động nói chuyện là tốt, ít nhất cũng không phải là đơn phương giao lưu.

"Cảm ơn." Mộc Tiểu Nhã bỗng nhiên nói.

"Sao bỗng nhiên nói cảm ơn?" Lương Nặc Nặc kỳ quái.

"Cảm ơn cậu đã lo lắng cho tớ." Mộc Tiểu Nhã cười, "Nhưng, Nặc Nặc, đừng lại dùng ánh mắt như vừa rồi nhìn bọn tớ."

"Tớ..." Lương Nặc Nặc sửng sốt, nhanh chóng phản ứng lại, hoá ra vừa rồi trên bàn cơm mình khác thường, Mộc Tiểu Nhã vẫn nhìn ra, khiến cô còn tưởng rằng mình chuyển dời đề tài đi nhanh.

"Cậu biết không, xe hôm nay cậu nhờ đi đón bọn tớ là xe tải chở hàng, phía trước ngồi không được, tớ cùng Bạch Xuyên chỉ có thể ngồi phía sau xe, lúc tiến vào núi đặc biệt xóc. Bạch Xuyên đã bảo vệ tớ cả một quãng đường, khiến cho toàn bộ phía sau lưng đều bị bầm tím." Mộc Tiểu Nhã ngẩng đầu nhìn sao trời, "Tớ hỏi anh ấy đau không, anh ấy nói đau, nhưng hai người chỉ cần một mình anh ấy đau là được."

"Bệnh tự kỷ sẽ không nói dối, Bạch Xuyên nói đau, thật sự chính là đau. Tuy tớ cảm thấy xe xóc một chút cũng sẽ không đau bao lâu, nhưng anh ấy vẫn che chở cho tớ." Hốc mắt Mộc Tiểu Nhã lại nóng lên. Cô không phải bởi vì Bạch Xuyên thay mình đón nhận đau đớn mới cảm động, cô cảm động chính vì hành động tự nguyện bảo vệ cho cô của Bạch Xuyên.

Người mắc chứng tự kỷ, họ chỉ làm những gì họ muốn mà không cân nhắc lợi – hại. Mộc Tiểu Nhã biết, cho dù có đau đớn hơn vạn lần so với thế này, Bạch Xuyên cũng vẫn sẽ nguyện ý che chở cho cô.

"Anh ấy không thích nói chuyện cũng không sao, dù sao khi tớ hỏi thì anh ấy đều trả lời, vậy nên về sau tớ hỏi nhiều một chút thì tốt rồi." Mộc Tiểu Nhã lạc quan nói, "Cho nên đừng nhìn bọn tớ như vậy, Bạch Xuyên có chướng ngại nhận thức, anh ấy không hiểu cảm xúc trong mắt người khác, nhưng có thể phân biệt được ánh mắt nào khác thường."

Lương Nặc Nặc ngơ ngẩn nghe, cảm xúc vô cùng phức tạp.

"Thật xin lỗi." Lương Nặc Nặc áy náy.

"Cậu bảo người ta dùng xe tải đón bọn tớ sao?" Mộc Tiểu Nhã quay đầu, hỏi với giọng điệu nhẹ nhàng.

"Đúng vậy, tớ vốn đã hẹn máy kéo, nhưng khẳng định cậu không muốn ngồi."

"Cảm ơn, tớ không muốn ngồi thật."

"Mộc Mộc ~"

"Hửm?"

"Bạch Xuyên khá tốt, lúc nhìn cậu, đôi mắt thật giống các vì sao."

Mộc Tiểu Nhã nhìn lên bầu trời, sao trời thật đẹp, cho nên mới có nhiều người đi Tây Tạng như vậy, đi đến các cực, đến nơi có thể ngắm nhìn các ngôi sao.

———

Tác giả có lời muốn nói:

Bà Bạch: Tiểu Xuyên, cháu thích em gái hàng xóm Tiểu Nhã đúng không?

Thiếu niên Bạch Xuyên im lặng nhìn bà Bạch.

Bà Bạch: Thích thì phải biểu đạt ra.

Thiếu niên Bạch Xuyên vẫn im lặng nhìn bà Bạch.

Bà Bạch: Trong lúc con bé nói chuyện với cháu, cháu phải phản ứng lại. Bằng không, con bé sẽ cho là cháu không thích nó, về sau sẽ không bao giờ nữa tới.

Trên mặt thiếu niên Bạch Xuyên xuất hiện một tia khẩn trương, sau đó dùng một khoảng thời gian rất dài để học cách đáp lại.

Thiếu nữ Nhã: Anh Bạch Xuyên.

Thiếu niên Xuyên: Ừ.

Chương 23: Quảng cáo ngoài ý muốn

Edit: Flanty

Phòng ngủ trong nhà gỗ của Anh Đào Viên không có rèm cửa dày, ánh mặt trời sáng sớm từ ngoài cửa sổ chiếu vào, hắt lên mặt hai người còn đang ôm chặt lấy nhau. Nó cũng làm Mộc Tiểu Nhã lần đầu tiên nhìn thấy tư thế của hai người họ khi thức dậy vào buổi sáng.

Cô đang bị Bạch Xuyên siết chặt vào lòng.

"Sớm." Mộc Tiểu Nhã ngẩng đầu, thấy trong mắt Bạch Xuyên vẫn còn chưa hết buồn ngủ.

Bạch Xuyên không trả lời, anh cũng không hoàn toàn tỉnh táo, chỉ là cảm giác trong lồng ngực có chút động đậy, anh theo bản năng liền siết chặt vòng tay.

"..." Vừa định rời giường, Mộc Tiểu Nhã đã bị ôm trở về.

Cũng may Bạch Xuyên nhanh chóng tỉnh táo lại, hai người thay quần áo rồi đi ra khỏi nhà gỗ nhỏ, nhìn vườn anh đào đỏ tươi, hít sâu một ngụm không khí mang hương vị trái cây, Mộc Tiểu Nhã chỉ cảm thấy toàn thân thật thoải mái.

"Lưng còn đau không?" Mộc Tiểu Nhã hỏi Bạch Xuyên.

"Đau." Bạch Xuyên gật đầu.

"..." Quên mất, không thể hỏi như vậy, cho dù chỉ đau một chút, Bạch Xuyên cũng sẽ nói đau, "Khá hơn chút nào không?"

"Tốt hơn rồi."

"Để em nhìn xem." Mộc Tiểu Nhã đi qua, vén áo Bạch Xuyên lên nhìn, phát hiện vết ứ xanh ngày hôm qua dường như đậm hơn, nhưng nó lại không lan rộng thêm nữa.

"Ôi chao, mới sáng sớm, các cậu đã làm gì đây?" Trùng hợp ngay lúc này cánh cửa gỗ cách vách mở ra, Lương Nặc Nặc vừa ra khỏi cửa liền che kín hai mắt của mình.

Mộc Tiểu Nhã xem thường vẻ mặt cô ấy, quay đầu nói với Bạch Xuyên: "Chờ chạy bộ về, em sẽ giúp anh chườm nóng, hai ngày nữa sẽ tốt thôi."

"Chạy bộ?" Bạch Xuyên nhíu mày.

"À, giáo sư Phùng nói muốn anh vận động nhiều hơn." Mộc Tiểu Nhã còn chưa quên mấy lời khuyên của giáo sư Phùng, phải đưa Bạch Xuyên ra ngoài nhiều một chút, để anh tiếp xúc với thế giới bên ngoài nhiều hơn, vận động nhiều hơn. Đặc biệt là ngày hôm qua, khi chườm đá cho Bạch Xuyên, Mộc Tiểu Nhã chú ý tới làn da tái nhợt của anh, hơn nữa thịt trên người cũng thật mềm, vừa thấy chính là một trạch nam[1] hàng năm không vận động.

[1] Trạch nam là cách gọi những chàng trai không thích ra ngoài và chỉ muốn làm tổ trong nhà.

"Các cậu muốn chạy à." Lương Nặc Nặc nhiệt tình đề nghị, "Các cậu chạy qua bên kia đi, ở đó có một cái hồ, các cậu có thể chạy dọc theo hồ, một vòng đại khái khoảng 800 m, phong cảnh bên hồ cũng không tồi đâu."

Mộc Tiểu Nhã kéo Bạch Xuyên vẫn còn đang không tình nguyện chạy chậm đi, bọn họ từ Anh Đào Viên chạy ra, chạy dọc theo sườn núi khoảng năm phút đồng hồ, quả nhiên thấy cái hồ mà Lương Nặc Nặc nói. Ánh dương nhu hòa của buổi sáng chiếu vào mặt hồ, phản xạ ra một mảnh sóng nước lóng lánh, Mộc Tiểu Nhã thong thả chạy, chỉ cảm thấy mỗi hơi thở đều tươi mát ngọt lành.

"Tiểu Xuyên, đừng dừng lại, chúng ta chạy một vòng rồi trở về."

Chạy khoảng 1000 m, thân hình Bạch Xuyên có chút cứng, thân thể anh dường như không nghe theo đại não, không phối hợp đong đưa, cái trán đầy mồ hôi, nhỏ từng giọt xuống dưới, lượng mồ hôi này quả thực khiến Mộc Tiểu Nhã sợ ngây người.

Vì mệt nên chỉ có thể dùng miệng hô hấp, Bạch Xuyên bất lực ngẩng đầu, sau đó lại nỗ lực chạy tiếp. Anh cảm thấy tay chân mình giống như bị rót đầy chì, kéo anh thẳng xuống dưới. Anh cực kỳ mệt mỏi, chỉ muốn cứ như vậy nằm trên mặt đất, nhưng phía trước lại là thân ảnh của Mộc Tiểu Nhã đang càng ngày càng xa. Anh cắn chặt răng, đuổi theo, một lần nữa nỗ lực chạy, chưa bao giờ anh cảm thấy thời gian dài như vậy.

Thật vất vả mới về tới Anh Đào Viên, Bạch Xuyên hận không thể nằm liệt trên mặt đất.

"Tiểu Xuyên, đừng ngồi xuống, chúng ta lại đi vài bước nữa đã, sau khi chạy bộ không thể lập tức ngồi xuống đâu."

Bạch Xuyên lúc này đã không còn khả năng tự hỏi, chỉ theo bản năng nghe lời Mộc Tiểu Nhã mà chuyển động.

Lương Nặc Nặc ở một bên nhìn Bạch Xuyên đang thở hồng hộc, lại quay qua khiển trách Mộc Tiểu Nhã: "Sao lại để Bạch Xuyên như vậy?"

"Thể lực anh ấy quá kém, mới chạy hai vòng đã thế này." Mộc Tiểu Nhã nói.

"Chị gái à, tốt xấu gì cũng phải để từ từ mà tiến lên chứ, vừa chạy đã gần 2 km, có quá độc ác hay không?"

"Có sao?" Mộc Tiểu Nhã nghi hoặc, bình thường cô đều chạy 5 km vào buổi sáng.

"Nghĩ xem khi học thể dục cậu chạy 800 m như thế nào đi." Lương Nặc Nặc ném cho bạn tốt một ánh mắt xem thường.

Mộc Tiểu Nhã một mặt nghĩ lại xem mình có thật sự quá độc ác hay không, mặt khác lại nghiêng người đưa nước cho Bạch Xuyên uống.

Bạch Xuyên thở dốc một hồi lâu, đại não mới xem như lấy lại được năng lực tự hỏi, ngay khi anh cảm thấy miệng khô lưỡi đắng, Mộc Tiểu Nhã liền đem ly nước đưa tới bên miệng anh. Sau khi uống một ngụm, anh thở hổn hển.

"Còn khó chịu à?" Mộc Tiểu Nhã đau lòng hỏi.

"Ừ." Bạch Xuyên chưa từng mệt như vậy.

"Xem ra hai vòng quả thật là quá dài, vậy ngày mai chúng ta chạy một vòng thôi."

"!!" Bạch Xuyên ngẩng đầu khiếp sợ, há miệng mấy lần cũng không nói ra lời nào, cũng may Mộc Tiểu Nhã kiên nhẫn, cũng không ngắt lời anh, một lúc lâu sau mới nghe thấy anh nói, "Có thể... không chạy không?"

Lần đầu tiên trong cuộc đời, Bạch Xuyên cùng người khác thảo luận về điều mà mình không muốn làm.

"Không được, tố chất thân thể anh quá kém, thể lực không được, cần thiết phải rèn luyện." Mộc Tiểu Nhã không cho thương lượng, lập tức cự tuyệt.
Trong mắt Bạch Xuyên vừa có chút mong đợi lại ảm đạm đi xuống, bộ dáng kia khiến Mộc Tiểu Nhã đau lòng không thôi, thiếu chút nữa thì đã đồng ý để anh không chạy, cũng may lý trí kịp thời ngăn cô lại.

"Ồ." Tuy rằng không muốn, nhưng Bạch Xuyên vẫn đồng ý với quyết định của Mộc Tiểu Nhã.

Bà nội nói, sau khi kết hôn sẽ phát sinh chuyện tốt, cũng sẽ phát sinh chuyện xấu, vợ chồng phải bao dung lẫn nhau. Anh đã lựa chọn Mộc Tiểu Nhã, thì phải bao dung với những "chuyện xấu" Mộc Tiểu Nhã mang đến, huống chi, ngoại trừ việc chạy bộ ở ngoài, từ khi kết hôn đến bây giờ cũng toàn là chuyện tốt. Bạch Xuyên tự trấn an bản thân, quyết định bao dung cho Mộc Tiểu Nhã làm "chuyện xấu".

"Đi tắm rửa thay quần áo đi." Bạch Xuyên thật sự ra mồ hôi quá lợi hại, toàn bộ quần áo đều giống như bị ngâm trong nước, không thể không thay ra.

Ăn sáng xong, Lương Nặc Nặc đưa hai người đi tham quan một vòng Anh Đào Viên, cũng giới thiệu một lần hết tất cả những cảnh đẹp ở địa phương cho Mộc Tiểu Nhã. Cuối cùng, còn để hai người thay quần áo lao động, đi theo cô ấy hái quả anh đào.

Mộc Tiểu Nhã hái được nửa rổ anh đào, cảm thấy eo mình đau nhức, không thể không hoài nghi, nói: "Cậu để tớ giúp hái anh đào, không phải là gạt tớ đi làm cu li đó chứ."

"Trời đất chứng giám, tớ ở đây để cho cậu trải nghiệm Nông Gia Nhạc đấy." Lương Nặc Nặc kiên quyết không thừa nhận.

"Nông Gia Nhạc đúng không, được, tớ thể nghiệm đủ rồi, tớ muốn nghỉ ngơi." Mộc Tiểu Nhã tháo mũ và găng tay ra, rồi nằm bất động dưới tàng cây anh đào, "Tiểu Xuyên, đừng hái nữa, nghỉ ngơi một lát."

Mộc Tiểu Nhã nhìn Bạch Xuyên đang yên lặng chịu khó hái anh đào, mặt đầy vẻ không thể tưởng tượng được, tại sao mới chạy mấy bước đã mệt thành như vậy mà hái anh đào cả buổi chiều lại không có việc gì.

Bạch Xuyên ngoan ngoãn dừng lại, đem rổ anh đào như dâng vật quý đến trước mặt Mộc Tiểu Nhã, sau đó cầm lấy một quả lớn nhất trong đó đưa đến bên miệng cô.

Mộc Tiểu Nhã há mồm nuốt vào, cười tủm tỉm nói một tiếng "ngọt", Bạch Xuyên lập tức cười vui vẻ.

Thiếu chút nữa bị mù mắt chó, Lương Nặc Nặc không nhịn được trợn trắng mắt. Nhìn sắc trời, Lương Nặc Nặc bỗng nhiên nói: "Ánh sáng bây giờ rất tốt, thích hợp chụp ảnh, tớ muốn chụp mấy bức. Mộc Mộc, có một quả dưa hấu trong giếng bên cạnh phòng bếp, cậu lấy ra rồi cắt ăn đi."

"Sao không để dưa hấu trong tủ lạnh?" Mộc Tiểu Nhã kỳ quái nói.

"Bởi vì đặt trong giếng ăn ngon hơn."

Nói xong, Lương Nặc Nặc cầm camera bắt đầu chụp ảnh, Mộc Tiểu Nhã cùng Bạch Xuyên trở về, hai người đi ra giếng vớt dưa hấu, đến phòng bếp dùng dao cắt ra, sau đó mỗi người ôm nửa quả dưa hấu, ngồi trên bậc thang nhà gỗ ăn.

Ừ, khẩu vị mát lạnh thật thoải mái, khác hẳn với cái lạnh lẽo trong tủ lạnh.

Lương Nặc Nặc, người cầm camera đi chụp một vòng, cảm thấy không sai biệt lắm có thể trở về ăn dưa hấu, vì thế cầm máy ảnh trở lại, ai ngờ mới ra khỏi rừng anh đào, liền thấy hai người kia đang ngồi gặm dưa hấu. Hai người lúc này đang ngồi đưa lưng về phía hoàng hôn, sắc trời vàng đỏ rọi xuống từ mái nhà gỗ, phảng phất như ánh sáng của thiên đường, cùng với việc ăn dưa hấu này thật trần tục.

Lương Nặc Nặc vô thức đưa máy ảnh lên chụp lại khoảnh khắc ấy.

"Này, cậu chụp xong rồi?" Mộc Tiểu Nhã phát hiện thấy Lương Nặc Nặc.

"Dưa hấu của tớ đâu?" Lương Nặc Nặc chụp xong mới phản ứng lại, hai vợ chồng này mỗi người một nửa quả dưa hấu, căn bản không để cho cô ấy~.

"Vẫn còn trong giếng, tự mình vớt lên đi." Mộc Tiểu Nhã chẳng để ý nói.

"..." Lương Nặc Nặc căm giận bỏ đi, khi đi ngang qua hai người, cô ấy còn nghe thấy Mộc Tiểu Nhã hỏi Bạch Xuyên: "Ôm dưa hấu ăn như vậy, có phải đặc biệt sảng hay không?"
Cho nên vì muốn để cho chồng mình ăn dưa hấu thật sảng khoái, liền đem bạn tốt quên mất sao?

Cẩu độc thân phải học cách tự gánh vác, Lương Nặc Nặc đi đến giếng tự mình vớt một quả dưa hấu lên, sau đó phân thành hai nửa, một nửa để vào tủ lạnh, một nửa cầm theo cái cái muỗng ôm đi, qua ngồi cùng hai người kia cùng nhau gặm dưa hấu.

"Ăn dưa hấu xong, cơm tối cũng không cần nữa, tớ bảo dì Lưu không tới nấu." Dì Lưu là đầu bếp nữ chuyên giúp nấu cơm trong Anh Đào Viên.

"Muốn ăn."

"Đã ăn nửa quả dưa hấu rồi mà cậu còn nuốt trôi cơm tối à?"

"Tớ ăn không hết, Tiểu Xuyên nuốt trôi mà." Mộc Tiểu Nhã nói.

"..." Lại chịu thêm một đợt bạo kích, Lương Nặc Nặc cảm giác dưa hấu trong tay mình đều đã thay đổi vị.

Ăn xong cơm tối, Lương Nặc Nặc đem ảnh mình chụp sửa sang lại một chút, sau đó phát 9 bức ảnh lên vòng bạn bè để tuyên truyền, lại còn yêu cầu hai người chia sẻ: "Các cậu ăn uống đồ của tớ, nhanh giúp tớ tuyên truyền trên vòng bạn bè đi."

"Được." Mộc Tiểu Nhã nhanh chóng nói tiếp, "Nói trước nha, bạn bè tớ đều là sinh viên nghèo mới tốt nghiệp, không mấy người mua nổi anh đào đâu." Bây giờ anh đào rất quý, tận mấy chục đồng tiền một cân.

"Chồng cậu đâu? Chia sẻ đi?" Lương Nặc Nặc nhìn về phía Bạch Xuyên.

"Anh ấy thì không cần đâu, bạn bè trong giới không được vài người." Vòng bạn bè của Bạch Xuyên phỏng chừng nếu không tính anh ấy ra, thì chính là mấy người Bạch gia kia.

"Thịt muỗi cũng là thịt, hơn nữa vòng bạn bè không phải còn có tác dụng chia sẻ tiếp nữa sao?" Lương Nặc Nặc nói không chút do dự.

Mộc Tiểu Nhã không còn cách nào, đành phải quay đầu lại nói với Bạch Xuyên: "Tiểu Xuyên, nếu không anh vào vòng bạn bè của em chia sẻ một chút đi."

Đang lắng nghe tiếng côn trùng trong núi, Bạch Xuyên gật đầu, từ trong túi lấy ra di động, chuyển phát vòng bạn bè.

———

Vân Thành.

Qua bữa tối, Lý Dung đang ngồi trong phòng khách lướt vòng bạn bè, bỗng nhiên giao diện vòng bạn bè loé lên, liên tiếp hai vòng bạn bè giống nhau như đúc xuất hiện trong tầm mắt bà.

Là Tiểu Nhã và Tiểu Xuyên?!

Lý Dung không khỏi mở to hai mắt ra nhìn, sau đó trong khung cảnh cả vườn toàn trái cây bà thấy được một hình bóng quen thuộc.

"Lão Bạch, ông nhìn xem, đây là Tiểu Xuyên à?" Lý Dung kích động hỏi chồng.

Bạch Quốc Du thò đầu qua, trong bức hình đã được vợ phóng đại lên nhiều lần, quả thực thấy được thân hình mờ ảo của Bạch Xuyên.

"Tiểu Xuyên đang hái anh đào, nhìn qua là bộ dáng vui vẻ." Lý Dung cao hứng nói.

"..." Ảnh chụp mơ hồ không rõ mặt, nào có thể nhìn ra Tiểu Xuyên vui vẻ? Nhưng mà... thoạt nhìn tinh thần khá tốt.

"Tiểu Xuyên nói anh đào này ăn ngon, tôi cũng muốn mua." Lý Dung thấy trên vòng bạn bè được đính kèm địa chỉ vào, dứt khoát mở trang Taobao của cửa hàng ra, mua hơn mười cân về. Cái này cũng chưa tính, bà còn vô cùng nể tình việc con trai mình lần đầu phát lên vòng bạn bè, đem anh đào này quảng cáo, trực tiếp chuyển vào vòng các phu nhân Vân Thành.

Tiểu Xuyên nói nơi này ăn ngon, đây rõ ràng chính là quảng cáo. Bạch Quốc Du đối với việc vợ mình xúc động tiêu pha có chút không nói nên lời.

"Anh cũng chuyển tiếp đi." Bản thân chuyển xong không tính, Lý Dung quay đầu tiếp tục thúc giục chồng.

"..." Vì thế vòng bạn bè lại tiếp tục được chuyển vào vòng các tổng tài Vân Thành.

Cùng thời gian đó, Bạch Tranh còn đang tăng ca ở công ty vừa vặn phản hồi xong một tin WeChat, cũng vừa lúc thấy nhắc nhở vòng bạn bè có đổi mới, theo bản năng click mở. Sau đó hai tròng mắt mệt mỏi trợn to: Tiểu Xuyên thế nhưng phát vòng bạn bè?

Bạch Tranh cẩn thận nhìn quảng cáo, sau đó cũng từ trong ảnh tìm được em trai mình đang hái anh đào.

"Vào đây một lát." Bạch Tranh gọi trợ lý.

"Tổng giám đốc." Trợ lý đi vào.

"Thông báo bộ phận Hành chính, trái cây trà chiều của công ty ta về sau mua từ cửa hàng trong vòng bạn bè của tôi."

Vòng bạn bè?

Trợ lý đương nhiên là có WeChat của ông chủ, sau khi rời khỏi văn phòng, anh ta mở vòng bạn bè ra, quả nhiên thấy 30 giây trước tổng giám đốc nhà mình chuyển phát một cái... quảng cáo?

Vì thế, quảng cáo này lại tiếp tục bị chuyển vào vòng phú nhị đại Vân Thành.

Chương 24: Sấm sét

Edit: Flanty

Sáng sớm hôm sau, Mộc Tiểu Nhã tiếp tục kéo Bạch Xuyên đi chạy bộ, chạy xong một vòng, Bạch Xuyên tuy không còn quá mệt giống hôm qua, nhưng lúc chạy xong vẫn thở hổn hển như muốn nằm liệt dưới đất. Hình tượng quý công tử trời sinh ở trên người, tại một khắc này nghèo túng không còn bộ dáng gì.

"Uống nước." Mộc Tiểu Nhã kịp thời bổ sung nước cho Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên mệt không nói nên lời, nhận lấy uống một ngụm.

"Hôm nay anh chạy rất tuyệt nha, ngày mai chúng ta chạy thêm 100 m được không?" Mộc Tiểu Nhã dựng ngón tay cái lên, cười tủm tỉm thương lượng với Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên ngơ ngác nhìn ngón tay kia, mỏi mệt trên thân thể vẫn còn kháng nghị, nhưng đối mặt với đôi mắt cười tủm tỉm của Mộc Tiểu Nhã, anh ma xui quỷ khiến lại gật đầu.

"Quá tuyệt vời." Mộc Tiểu Nhã hoan hô nói, "Chúng ta hôm nay chạy một km, về sau mỗi ngày thêm 100 m, như vậy một tháng sau anh liền có thể chạy đến..."

Bốn km!

Bạch Xuyên chưa từng nghĩ tới, một đề toán học đơn giản như thế, ở thời điểm nháy mắt ra đến đáp án, lại có một loại xúc động muốn ngất. Chẳng lẽ về sau mỗi ngày anh đều phải chạy buổi sáng, sau đó trải qua một lần thống khổ như hiện giờ, hơn nữa mỗi ngày đều tăng dần lên, một tháng sau đạt gấp bốn lần hiện tại sao?

"Tôi... Tôi khả năng sẽ phát bệnh." Bạch Xuyên cảm thấy trạng thái bây giờ của mình rất không tốt, nếu đạt tới trạng thái gấp bốn lần hiện tại, anh lo mình sẽ phát bệnh mất.

"Phát bệnh sẽ không xảy ra." Mộc Tiểu Nhã dở khóc dở cười xua tay, "Có phải anh không muốn chạy bộ nên cố ý tìm cớ phải không?"

"Tôi không có." Bạch Xuyên ủy khuất, anh không tìm cớ, anh thật sự lo lắng rằng mình sẽ phát bệnh.

"Vậy anh không chạy nữa sao?"

"Chạy." Bạch Xuyên ủy khuất đáp ứng.

Thực hiện được, Mộc Tiểu Nhã cười khanh khách: "Đi, chúng ta đi ăn sáng."

Mộc Tiểu Nhã kéo Bạch Xuyên từ mặt đất lên, hai người cùng tới nhà gỗ nhỏ ăn sáng. Hai người vừa mới đi đến trước cửa đã thấy Lương Nặc Nặc người vốn phải đang chuẩn bị bữa sáng, lại giống như đang phát điên, ngồi trước bàn ăn cầm điện thoại cười ngây ngô.

Hỏi mới biết, hoá ra là cửa hàng của Lương Nặc Nặc trên Taobao xuất hiện tình trạng tiêu thụ điên cuồng vào đêm qua, cô ấy lúc này chính là cao hứng không biên giới.

Để giao hàng càng sớm càng tốt, Lương Nặc Nặc nhanh chóng báo công nhân đến hái anh đào ngay lập tức, còn không có thời gian chiêu đãi Mộc Tiểu Nhã. Mộc Tiểu Nhã cũng không ngại, vào buổi chiều, mang theo thức ăn nước uống, cùng Bạch Xuyên vào trong núi dã ngoại.

Từ Anh Đào Viên đi ra, qua hồ sáng sớm chạy bộ, lại đi tiếp lên trên, có thể thấy một triền núi cỏ cây tươi tốt, nơi đó có một dòng suối nhỏ uốn lượn chảy xuống thôn làng dưới chân núi. Ngồi bên dòng suối nhỏ, có thể quan sát toàn bộ cảnh sắc sơn thôn, nơi đó là quang cảnh đẹp nhất của Lương gia thôn.

Tới nơi, Mộc Tiểu Nhã đặt một tấm vải dã ngoại lớn dưới bóng cây, sau đó đem toàn bộ đồ ăn và trái cây Lương Nặc Nặc giúp họ chuẩn bị bày ra.

"Tiểu Xuyên, thích nơi này không?" Mộc Tiểu Nhã hỏi Bạch Xuyên.

"Ừ, rất an tĩnh." Vừa nói, Bạch Xuyên vừa nhìn dòng nước suối, "Rất êm tai."

"Chúng ta ở đây đợi đến trời tối được không, Nặc Nặc nói, nơi này buổi tối sẽ có đom đóm, chúng ta chờ xem đom đóm." Mộc Tiểu Nhã chưa từng nhìn thấy đom đóm, những hiểu biết về đom đóm đều là qua hình ảnh và phim truyền hình.

"Ừ." Bạch Xuyên rất thích nơi này, dĩ nhiên không có ý kiến. Anh cầm một quyển sách ngồi dưới tàng cây, nghiêm túc đọc.

Mộc Tiểu Nhã cũng lấy bản thảo thiết kế của mình ra, ngồi cách Bạch Xuyên không xa, bắt đầu thiết kế thiết kế đôi giày đầu tiên kể từ sau khi trùng sinh.

Nếu nói sau khi trùng sinh, ngoại trừ có thêm thu hoạch ngoài ý muốn là Bạch Xuyên ra, thì cô còn có phong cách thời trang vượt trước bốn năm. Thời gian bốn năm ấy Mộc Tiểu Nhã thiết kế không ít giày, phần lớn đều là giày cao gót của nữ, nhưng giày cao gót trước đây cô thiết kế lại có yêu cầu rất cao về loại da và tay nghề, điều này không thích hợp cho văn phòng nhỏ hiện tại của cô và Phương Hủy. Vì vậy Mộc Tiểu Nhã dự định thiết kế trước một số đôi giày thể thao. Giày thể thao là loại giày phổ biến nhất, hơn nữa lại chẳng phân biệt mùa, xuân hạ thu đông đều thích hợp để đi, cho nên dù đưa ra thị trường vào thời điểm nào cũng sẽ có tiêu thụ. Mộc Tiểu Nhã một bên suy tư, bút vẽ trên tay cũng không ngừng, nhanh chóng phác hoạ ra khung mẫu[1] một đôi giày thể thao. Sau đó, Mộc Tiểu Nhã dừng lại, cân nhắc trong chốc lát, bút vẽ lại di chuyển, nhẹ nhàng phác hoạ ra mấy đường cong ở chỗ trống trên mũi giày, làm cho đôi giày thuần trắng trở nên thời thượng lên không ít, cũng không thể hiện sự trói buộc rườm rà.

[1] Khung mẫu: một mẫu/ cấu trúc dựng sẵn, cung cấp các tiêu chuẩn để xây dựng và sản xuất ra một sản phẩm.

Tiếp theo, Mộc Tiểu Nhã thiết kế hai bên và phía dưới phần đế giày, đồng thời tỉ mỉ đánh dấu các loại số liệu tỉ lệ của giày, cùng với yêu cầu về chất liệu, để mọi thứ được thực hiện hoàn hảo tại thời điểm sản xuất.

Sau khi vẽ xong, Mộc Tiểu Nhã lật qua một trang khác, tính toán lại vẽ một bản thiết kế mới, dự định thay đổi một chút phần mũi giày so với khung mẫu thiết kế ban đầu để mang đến cảm giác khác biệt. Chỉ là vừa mới đặt bút, cô chợt nhớ ra mình đã thật lâu rồi chưa chú ý tới Bạch Xuyên, vì thế quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Bạch Xuyên vẫn dựa vào dưới tàng cây đọc sách, trên đỉnh đầu không biết khi nào đã rơi xuống một mảnh lá cây, anh cũng không hề nhận thấy.

"Tiểu Xuyên." Mộc Tiểu Nhã chợt gọi.

Trên người Bạch Xuyên dường như có chốt mở cảm ứng với Mộc Tiểu Nhã, Mộc Tiểu Nhã chỉ vừa phát ra tiếng, anh liền lập tức ngẩng đầu nhìn lại.

"Không có việc gì." Mộc Tiểu Nhã thật ra chỉ muốn gọi Bạch Xuyên một tiếng, sau khi gọi lại chẳng có gì để nói, vì thế cười một cái rồi lại quay đầu tiếp tục phác hoạ bản thảo thiết kế.

Bạch Xuyên sửng sốt hai giây, thấy Mộc Tiểu Nhã không để ý tới anh, cũng không tức giận, tiếp tục cúi đầu đọc sách của mình. Một sự ăn ý ngầm không thể nói được tràn ngập giữa hai người, hai người an tĩnh như một bức tranh. Trong toàn bộ bức tranh ấy, không có âm thanh nào khác ngoài tiếng suối và tiếng chim hót.

Mộc Tiểu Nhã thuần thục phác họa bản thiết kế thứ hai, vừa mới vẽ hoàn chỉnh khung mẫu thiết kế xong, bỗng nhiên trước mắt tối sầm, cô theo bản năng ngẩng đầu nhìn sắc trời, lập tức nhăn mày lại.

Trên đỉnh đầu không biết từ lúc nào đã toàn là mây đen. Thời tiết trên núi thay đổi thật thất thường.

"Tiểu Xuyên, trời sắp mưa rồi, chúng ta chạy về nhanh." Mộc Tiểu Nhã khép lại bản thảo thiết kế, đứng lên chạy về phía Bạch Xuyên. Nhưng cô đã xem nhẹ tốc độ của giông tố, Mộc Tiểu Nhã vừa mới kéo Bạch Xuyên ra khỏi tàng cây, nước mưa đã ào ào rơi xuống.

Trong nháy mắt, hai người đã bị xối lạnh đến thấu tim.

Mộc Tiểu Nhã không quan tâm được nhiều như vậy, cô đem bản thảo thiết kế và sách của Bạch Xuyên nhét hết vào ba lô, sau đó ngồi xổm xuống thu dọn vải bạt và thức ăn trên đó.

Bạch Xuyên mờ mịt đứng trong mưa, nhất thời không kịp phản ứng mình nên làm gì lúc này. Anh muốn giúp Mộc Tiểu Nhã, nhưng quần áo dính chặt trên người khiến anh rất không thoải mái, thật vất vả mới bỏ qua được sự khó chịu của cơ thế, tiến hai bước về phía Mộc Tiểu Nhã. Bỗng nhiên, có một tiếng sấm sét vang lên, oanh một tiếng rung trời. Toàn bộ thân thể Bạch Xuyên cứng đờ, sau đó đại não bắt đầu hỗn loạn.

Mộc Tiểu Nhã quấn tấm vải trên mặt đất thành một bọc, tùy tiện ôm lên, quay đầu nói với Bạch Xuyên: "Tiểu Xuyên, chúng ta xuống chân núi tránh mưa."

Nói xong, Mộc Tiểu Nhã nhanh nhẹn chạy trước về hướng dưới chân núi, nhưng chạy được một quãng xa, cô phát hiện Bạch Xuyên lại không hề nhúc nhích, lập tức cảm thấy kỳ lạ, xoay người.

"Tiểu Xuyên?"

Lúc này đây, chốt mở nhanh nhạy trên người Bạch Xuyên đối với Mộc Tiểu Nhã tựa hồ trục trặc, anh đứng đó trong mưa giống như một cái cọc gỗ, không nhúc nhích, tùy ý để nước mưa càng lúc càng lớn cọ rửa trên người.

"Tiểu Xuyên." Vừa gọi, Mộc Tiểu Nhã vừa quay đầu chạy về phía Bạch Xuyên, chỉ là khi cô vừa đứng trước mặt anh, không trung lại vang lên một tiếng sấm sét, so với âm thanh trước đó còn lớn hơn, khiến Mộc Tiểu Nhã bị dọa giật nảy mình.

"A, a a ~~~"

Đại não hỗn loạn của Bạch Xuyên giờ phút này như bị âm thanh sấm sét bổ ra, anh thét chói tai, như thể là một con thú đang hoảng sợ, nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía gốc cây đại thụ.

"Tiểu Xuyên." Mộc Tiểu Nhã nóng nảy, bất chấp sợ hãi, một bước chạy vọt qua, giữ chặt cánh tay Bạch Xuyên, không cho anh tiến vào dưới tàng cây.

Bạch Xuyên lúc này đã mất đi lý trí, anh hoảng loạn giãy giụa, ý đồ muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Mộc Tiểu Nhã, liều mạng chạy về phía cây đại thụ.

"Oanh!"

Lại là một tiếng sấm vang, toàn thân Bạch Xuyên run lên, trực tiếp ngồi xổm trên mặt đất. Anh ôm đầu, người run bần bật.

"Tiểu Xuyên, mau đứng lên, chúng ta rời khỏi nơi này." Tiếng sấm càng lúc càng lớn, mưa cũng rơi ngày càng nhiều, Mộc Tiểu Nhã vô cùng sợ hãi, nơi này là trên núi, chẳng những không có cột thu lôi lại còn có quá nhiều cây cối, thời điểm sét đánh quá mức nguy hiểm, cô phải mau chóng đưa Bạch Xuyên xuống núi.

"A a, a a, a..." Bạch Xuyên ngồi xổm trên mặt đất, gắt gao nhắm mắt lại, trong miệng luôn phát ra tiếng thét chói tai, mặc kệ Mộc Tiểu Nhã gọi anh thế nào, anh cũng đều không đáp lại. Biểu hiện của anh cực kỳ kinh hoàng, giống đứa trẻ vừa yếu ớt lại bất lực.

"Tiểu Xuyên, đứng lên, trên núi quá nguy hiểm, chúng ta đi xuống thôi." Mộc Tiểu Nhã nỗ lực kéo, nhưng sức cô quá nhỏ, căn bản là Bạch Xuyên vẫn bất động. Thậm chí bởi vì dùng sức quá độ nhiều lần mà trượt cả chân, ngã trên mặt đất.

"Tiểu Xuyên, mau đứng lên, chúng ta xuống núi." Mộc Tiểu Nhã thật sự muốn khóc, nhưng Bạch Xuyên cũng không nhìn thấy được nước mắt của cô. Cô cảm thấy thất vọng hơn bao giờ hết, cô đã đánh giá quá cao bản thân mình, cô đã từng chuẩn bị tốt tâm lý, những việc phải ứng phó khi Bạch Xuyên phát bệnh, nhưng tại một khắc này toàn bộ đều không dùng được. Một cảm giác bất lực sâu sắc, cùng với cơn mưa, thấm ướt cơ thể và tâm trí cô.

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?

"Oanh! Rầm rầm!"

Lại là một trận sấm vang, thân thể Bạch Xuyên theo mỗi tiếng sấm là một lần rung động.

Mộc Tiểu Nhã cắn chặt răng, bỗng nhiên đem vải bạt bên chân giũ ra, che lên đỉnh đầu hai người. Cô ngồi quỳ bên cạnh Bạch Xuyên, hai tay che lại lỗ tai anh, đem đầu Bạch Xuyên gắt gao ôm vào lồng ngực mình.

"Đừng sợ, em ở đây."

"Đừng sợ, sẽ không có việc gì, đừng sợ!" Mộc Tiểu Nhã đang nói cho Bạch Xuyên nghe, cũng đang nói cho chính mình nghe.

Giông tố vẫn đang diễn ra, dường như đang cọ rửa hết ngọn núi này, dòng suối nhỏ cũng ngày càng chảy siết, cỏ cây nghiêng ngả. Nhưng những nơi được bao phủ bởi tấm vải bạt kia, dường như đang hình thành một thế giới khác, vẫn đứng sừng sững trong mưa gió.

Chương 25

Chương này được đặt pass. Vui lòng truy cập vào trang flantyblog.wordpress.com để đọc truyện. Xin cảm ơn!
Câu hỏi giải pass chương 25:

Trước khi trùng sinh, Mộc Tiểu Nhã phải vào phòng ICU mấy lần? (Pass gồm 1 chữ số)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau