CHỒNG TÔI MẮC HỘI CHỨNG BÁC HỌC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi mắc hội chứng bác học - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Trọng sinh

Edit: Flanty

Mộc Tiểu Nhã sắp chết. Chính xác mà nói thì bắt đầu từ 10 ngày trước, cô có thể cảm giác được bản thân cách ngày mình chết càng lúc càng gần.

Mười ngày trước, cô về nước thăm người thân, mới ra sân bay thì ngất ở ven đường. Vì cô bất ngờ ngất mà tạo ra một sự hỗn loạn không nhỏ, cũng may sân bay tiến hành cấp cứu kịp thời, nhanh chóng đưa cô tới bệnh viện.

Vào thời điểm khi tỉnh lại, người nhà đều đứng xung quanh cô, không cần hỏi nhiều, chỉ nhìn vào hai mắt sưng đỏ của cha mẹ, Mộc Tiểu Nhã đã biết bản thân mình lần này sợ là bệnh không nhẹ, bằng không người luôn luôn ổn trọng như cha mẹ sẽ không thất thố như thế. Cô nghĩ thầm, muốn hỏi một chút, nhưng há miệng ra, sức lực lại chẳng có.

Sau đó cô lại rơi vào hôn mê, cả người cứ tỉnh rồi lại ngủ, cứ liên tục như vậy, thân thể càng ngày càng suy yếu, mà máy móc chữa bệnh bên giường, cũng càng ngày càng nhiều.

Có những lúc rơi vào trạng thái hôn mê sâu, cô đã từng hai lần vào phòng ICU. Cũng chính là đến lúc này, cô mới biết rốt cuộc mình bị làm sao.

"Cô Mộc, cô đã mắc phải một căn bệnh di truyền hiếm gặp." Bác sĩ phụ trách vẻ mặt đồng tình nói với Mộc Tiểu Nhã, "Loại bệnh di truyền này là đột phát, xác suất phát bệnh rất thấp, hơn nữa trước khi phát bệnh, thân thể sẽ không có bất kì biểu hiện gì khác thường, nhưng một khi phát bệnh, thân thể sẽ nhanh chóng bị suy kiệt."

"Bệnh này... có thể trị được không?" Mộc Tiểu Nhã hỏi xong, mẹ Mộc ở một bên không nhịn được mà nức nở, lúc này không cần bác sĩ trả lời, Mộc Tiểu Nhã cũng đoán được đáp án.

"Xin lỗi, trước mắt không có phương pháp trị liệu nào cho loại bệnh này." Bác sĩ tiếc hận nói.

"Tôi đã biết." Mộc Tiểu Nhã phản ứng khá bình tĩnh. Trong lúc hôn mê, cô cũng không phải hoàn toàn mất ý thức, thân thể là của mình, cô biết rõ thân thể mình thay đổi ra sao, cho nên cũng coi như đã sớm chuẩn bị tâm lý, "Liệu tôi còn lại bao nhiêu thời gian?"

"Nội tạng của cô đã bắt đầu suy kiệt, theo tốc độ này, lạc quan mà nói, đại khái... còn 5 ngày." Năm ngày này, vẫn là bác sĩ dùng các loại thuốc quý tranh thủ mang tới, nếu để mặc kệ, Mộc Tiểu Nhã ước chừng chỉ có thể sống thêm một ngày.

Nếu nhất định phải chết, trong lòng Mộc Tiểu Nhã không hy vọng cha mẹ lại lãng phí thêm tiền bạc trên người cô, nhưng cô cũng biết, đây là điều cuối cùng cha mẹ có thể vì cô mà làm, nếu cô còn ngăn cản, đến khi cô đi rồi, cha mẹ chỉ càng thêm khổ sở.

Trong năm ngày, Mộc Tiểu Nhã ngoài việc an ủi cha mẹ thì chính là tiếp đãi khách khứa đến thăm, chỉ có là quan hệ họ hàng thân thích, đều đến thăm cô. Không có gì khác biệt ngoài tiếc hận đồng tình, Mộc Tiểu Nhã đều chết lặng.

Mãi cho đến ngày thứ tư, Mộc Tiểu Nhã bỗng nhiên lên tinh thần rất nhiều, bỗng nhiên cảm thấy khoẻ mạnh, làm cô nháy mắt nghĩ đến một câu không tốt đẹp gì: Hồi quang phản chiếu[1].

[1] Hồi quang phản chiếu là tên thường gọi của hiện tượng người ốm nặng đột ngột hồi tỉnh, khỏe lại trước khi qua đời.

Vậy là cô sống không đến ngày thứ năm sao?

Mộc Tiểu Nhã suy yếu rốt cuộc cũng có chút sức lực nhúc nhích, cô chống giường ngồi dậy, cố sức kéo ngăn kéo đầu giường ra, lấy được điện thoại động của mình. Điện thoại sớm đã tắt máy, Mộc Tiểu Nhã ấn nút gọi hộ lý ở đầu giường: "Cô, cô có đồ nạp điện không, có thể cho tôi mượn dùng một chút không?"

"Tôi đi lấy sạc cho cô." Ổ điện đầu giường sớm đã cắm đầy các loại dụng cụ, căn bản không có chỗ trống để Mộc Tiểu Nhã sạc điện. Hơn nữa bác sĩ cũng đã dặn dò qua, phòng bệnh này, người bệnh mấy ngày nay tùy thời đều có khả năng qua đời, cho nên hộ lý nhỏ vội vàng lấy nạp điện của mình để cô có thể nhanh chóng dùng điện thoại.

Sạc được một lúc, chỉ chốc lát sau điện thoại đã tự động khởi động lại, tiếp theo, chính là liên tiếp không ngừng có âm báo đến. Vô số điện thoại, WeChat, bưu kiện oanh tạc di động của cô.

Mộc Tiểu Nhã thong thả ung dung xem xét, một nửa là đến từ nơi cô làm việc, một nửa là đến từ hai cô bạn thân. Tin tức công việc cô không xem, chỉ click mở tin nhắn của hai vị bạn tốt gửi tới.

Phương Hủy: Tiểu Nhã đang làm gì, lại bế quan sáng tác à, sao không thấy người? Gọi điện thoại cũng không nghe?

Lương Nặc Nặc: Tiểu Nhã, chừng nào thì cậu về nước, về nước thì phải nhớ đến chỗ tớ chơi. Bây giờ quả anh đào đều chín đỏ rồi, cậu nhớ đến, tớ cho ăn đủ nha.

Đúng rồi, mình vẫn luôn đáp ứng với Nặc Nặc là cùng cô ấy đi chơi, trước kia là không rảnh đi, bây giờ chỉ sợ là đi không được. Cười khổ, Mộc Tiểu Nhã chuẩn bị nhắn lại cho hai cô bạn.

"Phanh!"

Bỗng nhiên, cửa phòng bệnh bị ai đó thô bạo đẩy ra, một người con trai xông vào, phía sau là hộ lý nôn nóng khuyên can: "Anh kia, anh làm gì thế, nơi này là phòng bệnh, anh không thể làm loạn."

Người xông vào cũng không để ý tới hộ lý, anh ôm một chồng tư liệu trong tay, ngơ ngác nhìn chằm chằm Mộc Tiểu Nhã đang nằm trên giường bệnh, tùy ý để hộ lý lôi kéo, không giải thích cũng không rời đi.

Mộc Tiểu Nhã kinh ngạc nhìn chằm chằm chàng trai bỗng nhiên xuất hiện trong phòng bệnh, chàng trai mang mũ cùng kính râm, đem mặt mình che đậy kín mít, chỉ lộ một đôi mắt ra, nhìn thì thấy không phải người tốt gì. Nhưng kỳ lạ chính là, Mộc Tiểu Nhã lại cảm thấy người này có đôi mắt rất quen thuộc, dường như mình đã gặp qua ở nơi nào rồi. Động tác của hộ càng lúc càng mạnh, chàng trai hoảng loạn né tránh, lôi qua kéo lại, chiếc mũ bị rơi xuống, lộ ra bên tai loang lổ vết sẹo. Diện tích vết sẹo cực lớn, từ sau tai kéo dài đến phía dưới khẩu trang, lại từ khẩu trang tiến vào cổ áo, da thịt đan xen, thoạt nhìn đáng sợ đến cực điểm. Hộ lý hoảng sợ, không tự giác dừng lại động tác lôi kéo.

"Bạch Xuyên?" Mộc Tiểu Nhã nhận ra người tới.

Nghe thấy tên của mình, ánh mắt chàng trai sáng lên, nhưng vẫn không nói một lời, ngơ ngác nhìn Mộc Tiểu Nhã.

"Cô hộ lý, đây là bạn của tôi." Nhận ra người đến, Mộc Tiểu Nhã giải thích với hộ lý.

"Bạn cô? Vậy mà không nói lời nào?" Hộ lý có hơi nghi ngờ, mình hỏi anh ta đã nửa ngày, người này lại một câu cũng không nói, cô thiếu chút nữa thì cho rằng người này là người câm.

"Xin lỗi." Mộc Tiểu Nhã vội vàng xin lỗi, cô biết Bạch Xuyên khác thường, nhưng mà người khác thì không biết. Bạch Xuyên là hàng xóm của cô, là một người tự kỷ mắc hội chứng bác học. Từ nhỏ anh đã sống cùng bà nội, chỉ là bốn năm trước, sau khi bà Bạch qua đời, Bạch Xuyên cũng rời khỏi kí túc xá của nhân viên, sau đó họ cũng chưa từng gặp lại nhau.

"Bạch Xuyên, sao anh lại tới đây?" Mộc Tiểu Nhã ôn nhu hỏi.

"Tôi, tôi đã nghiên cứu tất cả hồ sơ y tế của em, nhưng, tôi không có cách nào cứu em." Trên khuôn mặt tràn đầy vết sẹo của Bạch Xuyên đều là nôn nóng, ôm hồ sơ y tế trong tay đến phát run, lời nói ra cũng đứt quãng.

Mộc Tiểu Nhã có chút ngạc nhiên: "Anh là bác sĩ?"

"Tôi không phải." Bạch Xuyên ảo não lắc đầu, lần đầu tiên anh có một loại hối hận mãnh liệt, vì sao lúc trước mình không học y? Bà nói anh là thiên tài, vậy thì nếu anh học y, bây giờ có phải sẽ có biện pháp chữa khỏi bệnh cho Mộc Tiểu Nhã rồi không.

Bệnh của Mộc Tiểu Nhã là bệnh di truyền đột phát, trừ khi thay đổi gien, nếu không, không có khả năng chữa khỏi. Nhưng Bạch Xuyên lại là người duy nhất có suy nghĩ muốn chữa khỏi bệnh cho cô sau khi cô phát bệnh.

Mộc Tiểu Nhã không khỏi có chút tò mò: "Vì sao anh muốn chữa khỏi bệnh cho em?" Cô tự hỏi, quan hệ của mình va Bạch Xuyên dường như không phải đặc biệt.

Bạch Xuyên: "Tôi muốn cưới em."

Bốn chữ đơn giản, trực tiếp đưa Mộc Tiểu Nhã trở lại hồi ức cô muốn quên đi. Lần cuối cùng cô nhìn thấy Bạch Xuyên, cũng chính là lần anh cầu hôn cô.

Bạch Xuyên: "Bà của tôi sắp chết, bà hy vọng tôi kết hôn, tôi... tôi muốn cưới em."

Ngày đó cô mới từ trong nhà đi ra, Bạch Xuyên đón đầu bước tới, không đầu không đuôi nói một câu như vậy. Lúc ấy bản thân trả lời thế nào, Mộc Tiểu Nhã đã không còn nhớ rõ, nhưng tóm lại là cự tuyệt. Nếu không phải cự tuyệt, bây giờ Bạch Xuyên đã có thể trở thành một người goá vợ. Vì thế cô mỉm cười, nói đùa: "Nếu anh cưới em, lập tức sẽ biến thành người goá vợ đó."

"Tôi muốn cưới em." Bị trở ngại nhận thức, Bạch Xuyên không thể biểu đạt rõ ràng suy nghĩ của mình, anh chỉ có thể một lần, lại một lần lặp lại.

Bạch Xuyên kiên định khiến Mộc Tiểu Nhã có chút khiếp sợ, anh không biết chết có ý nghĩa gì sao, hay là thật sự thích cô?

Đón nhận ánh mắt đơn thuần của Bạch Xuyên, Mộc Tiểu Nhã cố gắng khiến bản thân cười đẹp một chút, cô biết bộ dáng hiện tại của mình rất không tốt, nhưng cô muốn cười cảm ơn Bạch Xuyên, cũng cảm ơn lời cầu hôn bốn năm trước của chàng thiếu niên này.

"Cảm ơn anh." Cũng như lúc trước em không thể đồng ý với anh.

"Tôi..."

"Tiểu Xuyên?!" Lúc này, một người đàn ông mang tây trang giày da xông vào, anh ta vừa tiến vào đã khẩn trương vô cùng bắt lấy Bạch Xuyên kiểm tra trên dưới, "Em không sao chứ, sao em lại chạy ra ngoài một mình?"

Bạch Xuyên không để ý đến người đàn ông này, anh có ý đồ tránh thoát cánh tay người đàn ông, tiếp tục cùng Mộc Tiểu Nhã nói chuyện.

"Xin lỗi cô Mộc, em trai tôi đã quấy rầy cô." Xác định Bạch Xuyên không có việc gì, lúc này người đàn ông mới có phản ứng với Mộc Tiểu Nhã.

"Không có việc gì." Hoá ra là anh trai Bạch Xuyên, trách không được lại có bóng dáng giống Bạch Xuyên như thế.

"Vậy cô nghỉ ngơi cho tốt, chúng tôi đi trước, chúc cô..." Người đàn ông dừng một chút, "Nghỉ ngơi thật tốt."

Nói xong, người đàn ông nhặt chiếc mũ rơi trên mặt đất lên, một lần nữa đội lên đầu em trai mình, sau đó không màng Bạch Xuyên giãy giụa, mạnh mẽ mang Bạch Xuyên đi. Mà Bạch Xuyên bởi vì giãy giụa lợi hại, tài liệu trong tay rơi đầy xuống đất.

Hộ lý tiến vào, lẩm bẩm hai câu, sau đó nhặt giấy tờ rơi rụng trên mặt đất lên. Trang giấy bị Mộc Tiểu Nhã nhìn qua, phát hiện mặt trên tất cả đều là bệnh án của mình cùng một ít tư liệu, tư liệu có một ít chỗ trống đều có chú giải được ghi lại bằng tay. Một xấp thật dày, ước chừng khoảng hơn trăm trang.

Mộc Tiểu Nhã cười yếu ớt, có chút cảm động. Cô cầm tư liệu chỉnh tề đặt ở trên đùi, sau đó một lần nữa cầm lấy di động, đem Phương Hủy cùng Lương Nặc Nặc cùng kéo vào trong nhóm chat, dự định cùng các cô ấy nói lời từ biệt.

Mộc Tiểu Nhã vốn tưởng còn có thời gian, nhưng chỉ vừa định gọi, trên người đột nhiên mất hết sức lực. Mộc Tiểu Nhã biết thời gian của cô còn lại không nhiều lắm, từ bỏ gọi video, chỉ khó khăn phát một tin nhắn thoại trong nhóm: "Phương Hủy, Nặc Nặc, tớ đi rồi, các cậu không cần quá khổ sở. Nếu có rảnh, thay tớ đến nhìn ba mẹ."

Buông ngón tay, giọng nói phát ra, di động cũng từ trong tay Mộc Tiểu Nhã rơi xuống, mang theo một chồng tư liệu trên đùi cô, lại một lần rơi xuống đầy đất.

Di động phát ra tiếng "ong ong", là có người gọi điện thoại tới, nhưng Mộc Tiểu Nhã không còn sức lực, tiếp theo, tầm mắt cô cũng dần dần mơ hồ.

Trong lúc hấp hối, cô nghe thấy tiếng cha mẹ gọi, mẹ cô gọi tên cô, cứ liên tục không dứt.

Cha mẹ, con xin lỗi.

Nếu có thể sống lại, sau khi tốt nghiệp đại học con nhất định sẽ không ra nước ngoài du học, con muốn ở lại cùng cha mẹ thêm mấy năm.

Cuối cùng Mộc Tiểu Nhã cũng mất đi ý thức, giữa lúc đó loé lên một tầng ánh sáng trắng, tới khi hoàn hồn, cô đã trở về mùa hè bốn năm trước.

Ngày đó Bạch Xuyên hướng cô cầu hôn.

———

Tác giả có lời muốn nói: Đây sẽ là một quyển truyện ngôn tình nhẹ nhàng, đơn giản, ấm áp, nam chính mắc bệnh tự kỷ, nhưng sẽ không quá nghiêm trọng, anh có chướng ngại giao tiếp nhất định, nhưng vẫn có năng lực giao tiếp. Trong đời sống hiện thực, chứng tự kỷ có khả năng khôi phục được như vậy là cực nhỏ, nhưng Bạch Xuyên là nam chính, cho nên anh có thể khôi phục tốt.

Chương 2: Cầu hôn

Edit: Flanty

Mộc Tiểu Nhã nhớ rõ bản thân mình đã chết, hình ảnh trước khi chết còn rõ ràng trước mắt.

Di động không ngừng reo, bệnh án rơi đầy đất, nhân viên y tế chạy vào phòng, cùng với tiếng khóc bi thương của cha mẹ, vậy mà thế nào vừa mở mắt, bản thân lại đang nằm trong phòng ở nhà mình?

Bức màn màu trắng ngà, vách tường vàng nhạt, bộ sô pha hồng phấn, sàn nhà với hoa văn đen trắng. Hết thảy đều là thiết kế phòng cô trước khi cô xuất ngoại, sau khi xuất ngoại, cha mẹ đã sửa nhà lại một lần, hoa văn sàn nhà trong phòng cô đã sớm không còn, mà thay bằng sàn gỗ, phía dưới còn trải thảm làm ấm.

Mộc Tiểu Nhã xốc mạnh chăn lên, chạy vài bước tới trước chiếc gương to trong phòng.

Trong gương Mộc Tiểu Nhã tóc dài ngang vai, bởi vì vừa mới tỉnh ngủ, tóc có chút hỗn độn, trên người còn mặc áo ngủ phim hoạt hình trông rất ngây thơ.

Không đúng!

Mộc Tiểu Nhã xuất ngoại du học hai năm, tiếp đó thì ở lại một công ty nước ngoài làm việc, vì muốn hình tượng khí chất của bản thân thành thục hơn, cô đã thay đổi tạo hình thành tóc xoăn, hơn nữa tóc còn dài hơn bây giờ rất nhiều.

Đây không phải cô hiện tại, có chút giống với mấy năm trước.

"Đinh linh..."

Một tiếng chuông điện thoại nặng nề vang lên, Mộc Tiểu Nhã một phen xốc chăn, thuần thục tìm được di động, sau đó cầm lấy cái di động vốn đã sớm bị đào thải, rất không quen thuộc nhận điện thoại.

"Mộc Tiểu Nhã, có phải cậu còn đang ngủ hay không, hôm nay chụp ảnh tốt nghiệp, cậu không phải quên rồi chứ!" Giọng nói của Phương Hủy trung khí mười phần[1] từ trong điện thoại truyền đến.

[1] Trung khí mười phần: tràn đầy sức sống, tràn đầy năng lượng, chỉ trạng thái tốt nhất của cơ thể.

"Phương Hủy?" Mộc Tiểu Nhã có chút ngạc nhiên, "Ảnh tốt nghiệp?"

"Tớ biết ngay cậu quên mà, ban chúng ta 11 giờ chụp ảnh, bây giờ cậu lập tức lái xe đến đây." Nói xong, Phương Hủy hung hăng cúp máy.

Ảnh tốt nghiệp? Mộc Tiểu Nhã không thể tin nổi, hôm nay chụp ảnh tốt nghiệp, cũng chính là tháng 6 năm 2019? Mộc Tiểu Nhã quay người đi xem lịch, quả nhiên thấy lịch ở đầu giường ghi chú rõ hôm nay là ngày 12 tháng 6 năm 2019, bên cạnh còn có ba chữ ảnh tốt nghiệp được đánh dấu lại.

Nếu không phải nằm mơ, có phải mình đến trường học thì sẽ nhìn thấy bạn học trước kia, còn có thể lại chụp ảnh tốt nghiệp một lần nữa không?

Không sai, chỉ cần đến trường học nhìn một cái, nếu phát sinh sự tình giống trong trí nhớ, vậy thì thực sự không phải nằm mơ, mà là mình đã trở lại?

Mộc Tiểu Nhã kích động chạy ra ngoài cửa, ngay cả áo ngủ cũng quên không đổi, mang dép lê, cầm điện thoại, để xoã tóc chạy đi, ai ngờ vừa ra ngoài cửa, đối diện liền gặp Bạch Xuyên.

"Bạch Xuyên?!" Mộc Tiểu Nhã kinh ngạc kêu lên. Bạch Xuyên trước mắt cô lúc này, trên mặt không có vết sẹo, cùng với khi gặp ở bệnh viện không giống nhau.

"Tôi..." Thật ra Bạch Xuyên đã chờ ở cửa rất lâu, anh đứng đây mê mang, không dám đi vào, cũng không dám rời đi, vẫn luôn kỳ vọng Mộc Tiểu Nhã ra, lúc này người đã ra rồi, lại nhất thời không biết nên nói thế nào. Anh bất an cúi đầu, ánh mắt nhìn mũi chân mình.

"Anh tìm em có việc gì?" Giọng Mộc Tiểu Nhã rất nhẹ, đây là điều cô đã dưỡng thành khi nói chuyện với Bạch Xuyên. Lúc Bạch Xuyên 7 tuổi được cha mẹ đưa về nơi này, sống với bà của anh. Bởi vì Bạch gia và Mộc gia là hàng xóm, cho nên Mộc Tiểu Nhã cũng thường xuyên gặp Bạch Xuyên. Hơn nữa, khi còn nhỏ Mộc Tiểu Nhã còn thường đi tìm Bạch Xuyên chơi. Nhưng Bạch Xuyên lại không quan tâm đến cô, luôn đắm chìm trong thế giới của chính mình, điều này khiến Mộc Tiểu Nhã cảm thấy có chút thất bại cũng có chút tức giận. Thẳng cho đến khi bà Bạch giải thích với cô rằng Bạch Xuyên khác biệt với mọi người, Mộc Tiểu Nhã mới hiểu được.

Cũng bởi vì như vậy, chỉ cần Mộc Tiểu Nhã nói chuyện với Bạch Xuyên, ngữ khí sẽ học theo bà Bạch, ôn nhu, tinh tế, kiên nhẫn mười phần. Dần dà, Bạch Xuyên bé nhỏ rốt cuộc cũng nguyện ý phản ứng với cô.

Bạch Xuyên: "Bà của tôi sắp chết, bà hy vọng tôi kết hôn, tôi... tôi muốn cưới em."

Mộc Tiểu Nhã kinh ngạc mở to hai mắt, là hôm nay?

Đúng rồi, là hôm nay.

Hôm nay là ngày Bạch Xuyên cầu hôn cô.

"Tôi... tôi muốn cưới em." Bạch Xuyên lặp lại một lần nữa, bình thường anh rất miễn cưỡng nói chuyện, nhưng từ nhỏ bà đã dạy anh, muốn làm đối phương hiểu ý của mình, thì nhất định phải nói ra.

Cho nên, đây là thời gian quay ngược, cô thật sự lại về thời điểm bốn năm trước, lại một lần được Bạch Xuyên cầu hôn?

Vậy lúc này mình muốn hay không muốn đây?
Mộc Tiểu Nhã nhìn Bạch Xuyên đứng ở trước mặt, tuổi tác của Bạch Xuyên và cô không chênh lệch lắm, nhưng cũng có lẽ là bởi vì anh thường xuyên sống trong thế giới của chính mình, nên trên người vẫn lộ ra hơi thở sạch sẽ của thiếu niên. Áo thun trắng, quần ở nhà nhàn nhã, giày thể thao màu trắng, ngũ quan tinh xảo như búp bê, đứng ở trước cửa, toàn thân tản ra ánh sáng rực rỡ. Mộc Tiểu Nhã dám đánh cược, nếu không phải mắc chứng tự kỷ, Bạch Xuyên nhất định sẽ trở thành một chàng trai mê hoặc hàng ngàn cô gái.

Chỉ đáng tiếc, một khuôn mặt tuấn tú như vậy, đời sau thế nhưng lại bị thiêu hủy.

Mộc Tiểu Nhã còn có nhớ rõ gương mặt kia khi ở trong phòng bệnh của mình, ngay cả khi bị khẩu trang che khuất, không thể thấy hết, cô cũng có thể cảm nhận được bên trong rất ghê rợn. Rốt cuộc là lửa lớn như thế nào, mới có thể đem một người đốt thành như vậy?

"Tiểu Nhã, con còn nhớ Bạch Xuyên nhà bà Bạch không?" Có một năm Tết Âm Lịch về nhà, mẹ Mộc bỗng nhiên nhắc đến Bạch Xuyên.

"Bạch Xuyên, anh ấy làm sao vậy?"

"Nghe nói thằng bé bị bỏng, lửa là do vợ nó phóng."

"Đừng nói bừa, là trong nhà cháy, vợ nó không biết Bạch Xuyên ở nhà." Cha Mộc nhíu mày nói.

"Chồng mình có ở nhà hay không, làm vợ sao có thể không biết." Mẹ Mộc nói, "Bên ngoài đều nói, người đàn bà này tham lam tài sản của Bạch gia, không tiếc gả cho người có bệnh tự kỷ như Bạch Xuyên, kết quả là sau khi kết hôn lại không chịu nổi bệnh tự kỷ của thằng bé, liền một phen phóng lửa đốt chết Bạch Xuyên, để kế thừa tài sản của Bạch Xuyên."

"Không có chứng cứ không được nói bậy." Cha Mộc không muốn vợ truyền đi những tin đồn xấu như thế, chỉ nói với con gái, "Trước đây không phải con cùng Bạch Xuyên có quan hệ không tồi sao, có rảnh thì đi gặp thằng bé."

Sau này Mộc Tiểu Nhã đúng là có đến Bạch gia gặp Bạch Xuyên, nhưng không nhìn thấy người, chỉ thấy cha của Bạch Xuyên. Cha của Bạch Xuyên nói với cô rằng anh đã được đưa ra nước ngoài chữa trị, sau đó Mộc Tiểu Nhã cũng ra nước ngoài du học, ở lại đó làm việc, mãi cho đến trước khi chết mới lại lần nữa nhìn thấy Bạch Xuyên.

"Tôi muốn cưới em." Trước mặt, Bạch Xuyên vẫn lặp lại thỉnh cầu của mình.

"Vì sao anh lại muốn cưới em?" Mộc Tiểu Nhã tò mò hỏi. Tình huống của Bạch Xuyên quá đặc thù, anh là một người mắc chứng tự kỷ, mặc dù trải qua sự dạy dỗ của bà Bạch, Bạch Xuyên biểu hiện so với những người cùng mắc bệnh tốt hơn rất nhiều, chỉ cần anh nguyện ý, anh có thể dễ dàng cùng người khác nói chuyện. Nhưng Bạch Xuyên vẫn gặp trở ngại trong nhận thức, rốt cuộc anh có hiểu mình đang nói gì hay không?

"Bà tôi nói, mỗi người... Đều sẽ có vợ, vợ... chính là người... mình thích." Bạch Xuyên nghiêm túc nói, nhưng câu quá dài, anh luôn nói ngắt quãng, "Bà mong muốn, tôi kết hôn, có vợ. Bà sắp chết, tôi muốn cưới em."

Bởi vì bà Bạch sắp chết, mà nguyện vọng lớn nhất của bà chính là muốn nhìn anh kết hôn, có thể có một người vợ bầu bạn cùng anh. Mà anh thích cô, cho nên anh tới đây cầu hôn cô?

Bạch Xuyên nói ngắt quãng, nhưng Mộc Tiểu Nhã nghe hiểu, cô nhìn đôi mắt tha thiết chờ đợi của Bạch Xuyên, bỗng nhiên muốn đồng ý.

Nếu việc ở bệnh viện kia không phải là mơ, nếu mình thật sự trở về bốn năm trước, như vậy bốn năm sau cô vẫn sẽ phát bệnh rồi chết đi. Thử hỏi, một người biết rõ bản thân không sống được lâu nữa, còn có thể kết hôn sinh con hay không? Người khác không biết, nhưng Mộc Tiểu Nhã biết, cô sẽ dùng nốt quãng thời gian còn lại này chăm sóc thật tốt cho cha mẹ.

Nhưng Bạch Xuyên thì khác, Bạch Xuyên không ngại cô chết, anh cũng biết rõ cô sớm sẽ chết, nhưng khi ở bệnh viện vẫn một lòng nói muốn cưới cô.

Bỗng trước mặt Mộc Tiểu Nhã hiện ra cảnh bệnh án rơi đầy đất, cùng với những ghi chú chằng chịt trên bệnh án, còn có Bạch Xuyên hoảng loạn giãy giụa khi bị anh trai mang đi. Hẳn là Bạch Xuyên thật sự thích cô, Mộc Tiểu Nhã ngơ ngác nghĩ, nếu mình chỉ có thể sống thêm bốn năm, tại sao lại không gả cho Bạch Xuyên? Có thể khiến anh tránh được bi kịch đời trước, coi như là cảm tạ đời trước.

"Được." Mộc Tiểu Nhã đáp ứng, gần như là có chút xúc động mà đồng ý.

Đôi mắt Bạch Xuyên trợn to, trong mắt có hàng vạn vì sao tụ lại, phảng phất như một ngôi sao sáng lên trong đêm đen, cuối cùng rực lên thành một mảnh lộng lẫy sao trời.

Đó là phong cảnh đẹp nhất mà Mộc Tiểu Nhã từng thấy qua ở hai đời.

Bạch Xuyên lớn lên thật đẹp mắt, Mộc Tiểu Nhã thở dài, cho dù là vì gương mặt này, cô cũng muốn gả cho anh, ngàn vạn lần không thể để cho lửa lớn kia huỷ hoại nữa.

"Đi!" Bạch Xuyên kích động, chủ động nắm chặt tay Mộc Tiểu Nhã, sức anh rất lớn, đột nhiên bị nắm, Mộc Tiểu Nhã đang ngây người suýt chút nữa đứng không vững, dép lê trượt ra một nửa. Nhưng cũng nhờ hành động này mà Mộc Tiểu Nhã bỗng nhiên ý thức được, cô còn đang mặc đồ ngủ.

"Đi đâu?"

"Bệnh viện, tìm bà."

"Em muốn đi thay quần áo trước."

Bạch Xuyên khó hiểu nhìn Mộc Tiểu Nhã, dường như không rõ vì sao cô muốn đi thay quần áo.

"Đây là áo ngủ, mặc như vậy ra cửa không tốt." Mộc Tiểu Nhã kiên nhẫn giải thích, quay ngược lại kéo tay Bạch Xuyên đi về hướng nhà cô, để Bạch Xuyên ngồi tại phòng khách, còn mình về phòng ngủ thay đổi một bộ quần áo khác, sau đó hai người mới ra ngoài ngồi xe đến bệnh viện.

Lúc xe chạy đến bệnh viện, Phương Hủy gọi điện thoại tới, Mộc Tiểu Nhã vừa mới nhận, đối phương đã nói như tát nước: "Mộc Tiểu Nhã, cậu chết ở chỗ nào vậy? Một giờ trước đã gọi cho cậu, bây giờ cậu còn chưa tới, cả ban đều chờ một mình cậu."

"Rất xin lỗi, rất xin lỗi." Mộc Tiểu Nhã thật đúng là quên mất việc này, nhưng bà Bạch và ảnh tốt nghiệp cái nào nặng cái nào nhẹ? Hơn nữa cô đã đến cửa bệnh viện, không có khả năng lại chạy tới trường học chụp ảnh tốt nghiệp nữa.

"Phương Hủy, cậu giúp tớ xin lỗi mọi người, hôm nay tớ không qua được, các cậu cứ chụp đi." Tuy có hơi tiếc nuối, nhưng cũng chỉ có thể như thế.

"Cái gì?! Cậu tốt nhất cho tớ một lý do, việc gì mà quan trọng hơn cả chụp ảnh tốt nghiệp chứ?" Hiển nhiên Phương Hủy tức giận không nhẹ.

"Tớ muốn kết hôn!" Mộc Tiểu Nhã ném qua một quả bom.

Những lời của Mộc Tiểu Nhã như một cái công tắc, làm khởi động người máy Bạch Xuyên. Bạch Xuyên tuy vẫn không có quá nhiều biểu tình, nhưng đôi mắt đang bình đạm lại bỗng nhiên gợn sóng.

"Oa giỏi!" Trừ bỏ này hai chữ, Phương Hủy không biết nên dùng từ gì để hình dung tâm tình mình lúc này.

"Ngày mai sẽ mang kẹo mừng cho cậu." Nói xong, không đợi Phương Hủy phản ứng, Mộc Tiểu Nhã tắt điện thoại, nắm tay Bạch Xuyên đi đến bệnh viện.

Bạch Xuyên an tĩnh đi theo phía sau, đôi mắt vẫn luôn chăm chú nhìn bóng dáng Mộc Tiểu Nhã.

"Bà ở tầng mấy?" Thang máy đến, Mộc Tiểu Nhã mới lên tiếng hỏi Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên yên lặng ấn nút lên tầng cao nhất.

Thang máy khởi động, chậm rãi đi lên, Bạch Xuyên nhìn tay mình bị Mộc Tiểu Nhã buông ra, có chút không thích ứng nắm nắm vài cái.

Thang máy lên được một nửa, Mộc Tiểu Nhã bỗng nhiên kêu lên một tiếng: "Sao em lại đi tay không tới rồi?" Tới thăm bệnh, lại quên mua quà, Mộc Tiểu Nhã ảo não nhíu mày.

Lúc này, Bạch Xuyên yên lặng đưa tay mình tới nắm tay Mộc Tiểu Nhã, giữ lại, nói: "Không phải tay không."

Mộc Tiểu Nhã nhìn tay phải của mình "không phải tay không", trong lòng dâng lên một ý nghĩ quỷ quái: Chẳng lẽ Bạch Xuyên cảm thấy như vậy thì không phải tay không?

Bạch Xuyên không hề chớp mắt nhìn chằm chằm con số thang máy đang không ngừng thay đổi, tâm tình rốt cuộc cũng một lần nữa bình tĩnh lại.

Chương 3: Kết hôn

Edit: Flanty

Để tránh lãng phí tâm ý muốn "săn sóc" mình của Bạch Xuyên, toàn bộ hành trình Mộc Tiểu Nhã tùy ý để Bạch Xuyên nắm tay, không có buông ra.

Chỉ chốc lát sau, thang máy tới tầng cao nhất, hai người đang chuẩn bị đi ra ngoài thì có người lại nhanh hơn một bước cúi đầu vọt vào. Bị bất ngờ, Bạch Xuyên hoảng sợ, biểu tình hoảng loạn lùi ra sau một bước.

Bạch Xuyên mắc bệnh tự kỷ nên anh không thích cùng người khác có bất kì tiếp xúc nào, cho nên từ nhỏ đã sợ hãi không gian hẹp hoặc nơi đông người. Vừa rồi lúc thang máy đi lên, nếu là đi lên một mình, anh sẽ khẩn trương căng cứng người, lúc này thiếu chút nữa đụng phải người khác, lại càng hoảng loạn, vội vàng né tránh. Mộc Tiểu Nhã phát hiện ra, vội vàng tiến lên trước một bước, đứng giữa hai người, một bên trấn an Bạch Xuyên: "Không sao, chúng ta đi ra ngoài thôi."

"Thật xin lỗi thật xin lỗi, vừa rồi tôi..." Người tới lúc này mới phát hiện thang máy có người, ý thức được mình vừa lỗ mãng, liền xin lỗi, nhưng vừa ngẩng đầu lên, thấy rõ trong thang máy là ai, vẻ mặt xin lỗi bỗng hóa thành kinh hỉ, "Nhị thiếu, cậu đã trở lại."

Người tới kích động kéo cánh tay Bạch Xuyên, Bạch Xuyên mím môi, cả người rụt lại. Mộc Tiểu Nhã vội vàng giơ tay, ngăn lại hành động người kia: "Xin lỗi, anh ấy không thích người khác chạm vào."

"A, xin lỗi, xin lỗi, tôi gần như quên mất." Người đàn ông hình như cũng biết Bạch Xuyên, cho nên tự nhiên cũng biết Bạch Xuyên khác biệt, không có thêm hành động nào, anh ta bước ra thang máy trước, tránh đường cho hai người đi ra, "Nhị thiếu, cậu về rồi thì tốt, Chủ tịch cùng Phu nhân đều gấp đến điên rồi, Tổng giám đốc ra ngoài tìm cậu cũng đã được nửa ngày."

Mộc Tiểu Nhã hơi sửng sốt, nghe ý tứ của người này thì Bạch Xuyên chẳng lẽ là một mình lén lút đi, người nhà họ Bạch cũng không biết?

"Chủ tịch, Nhị thiếu đã về." Chờ hai người bước ra thang máy, anh ta lập tức chạy đi báo tin.

"Anh không nói với người nhà à?" Mộc Tiểu Nhã hỏi Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên nhìn Mộc Tiểu Nhã, không nói chuyện.

Đoán chắc anh nghe không hiểu, Mộc Tiểu Nhã thở dài nói: "Chúng ta đi gặp bà anh."

Hai người cùng nhau đi đến, mới đi được một lát, bỗng nhiên từ trong phòng bệnh có một người phụ nữ khí chất nhã nhặn vội vàng lao ra. Người này Mộc Tiểu Nhã biết, bà là mẹ của Bạch Xuyên, lúc ăn tết Mộc Tiểu Nhã thường thấy bà ở cùng bà Bạch.

"Tiểu Xuyên, Tiểu Xuyên con đi đâu vậy." Bạch Xuyên bỗng nhiên biến mất, mẹ Bạch lo lắng không thôi, phái một nhóm người ra ngoài tìm đều không có tin tức. Lúc này thấy con trai mình đã về, cực kì vui mừng, hận không thể đem người gắt gao ôm vào trong ngực mới an tâm. Nhưng bà lại biết rõ tình huống của con trai mình, không thích bị người đụng chạm, vì vậy chỉ có thể nỗ lực khắc chế bản thân.

Chỉ là lúc bà đang vất vả ổn định lại cảm xúc của mình, lại phát hiện ra đứa con trai không thích bị đụng chạm, lúc này đang ngoan ngoãn nắm tay một cô gái.

Đây là... tình huống gì?

"Dì." Đi đến bên cạnh, Mộc Tiểu Nhã chào hỏi.

"Mộc Tiểu Nhã?" Mẹ Bạch nhận ra Mộc Tiểu Nhã, mặc dù không tiếp xúc với cô nhiều lắm, nhưng mỗi lần bà Bạch gọi điện về cho hai vợ chồng nói đến sinh hoạt của Bạch Xuyên, thì đều nhắc tới cô bé tên Mộc Tiểu Nhã này. Lúc ăn tết, Mộc Tiểu Nhã tới nhà chúc tết, hai người cũng đã gặp qua vài lần.

"Cháu nghe Bạch Xuyên nói, bà Bạch bị ốm." Mộc Tiểu Nhã nói.

"Cháu tới thăm bà à, mau vào đi."

Mộc Tiểu Nhã nắm tay Bạch Xuyên đi về phía phòng bệnh, ở cửa lại gặp cha Bạch Xuyên là Bạch Quốc Du: "Chú Bạch."

Bạch Quốc Du nhàn nhạt gật đầu, biểu tình có chút mỏi mệt, lúc nhìn thoáng qua con trai thì muốn nói gì đó, đúng lúc này có một giọng nói già nua suy yếu từ bên trong cánh cửa truyền ra: "Là Tiểu Xuyên đã trở lại sao?"

Bạch Xuyên nghe thấy tiếng bà, cảm xúc lại một lần nữa bị kích động, anh kéo tay Mộc Tiểu Nhã bước nhanh vào, cũng không để ý vẻ mặt có chuyện muốn nói của cha mình.

"..." Được rồi, cha anh đã sớm có thói quen bị phớt lờ.

Bạch Xuyên mang theo Mộc Tiểu Nhã đi đến trước giường bệnh, ấp úng gọi một tiếng bà nội, kêu xong, lại yên lặng đứng một bên.

"Bà Bạch." Mộc Tiểu Nhã cũng gọi.

Khí sắc của bà Bạch vẫn tính là tốt, giọng nói cũng không đến nỗi suy yếu, đầu tiên bà nhìn qua cháu trai, ánh mắt theo tay phải của anh dừng ở trên người Mộc Tiểu Nhã, sau đó hòa ái cười: "Tiểu Nhã, con tới thăm bà?"

"Bà nội, thân thể bà có khá hơn chút nào không?" Mộc Tiểu Nhã quan tâm hỏi.

"Không tốt lắm, già rồi, đây đều là quy luật tự nhiên." Bà Bạch mỉm cười, bà năm nay 89 tuổi, có thể sống đến cái tuổi này, bà đã rất hài lòng.

"Bà nội..." Tuy biết sinh lão bệnh tử là quy luật tự nhiên, nhưng Mộc Tiểu Nhã nhìn một bà lão hòa ái hiền lành như vậy sắp rời đi, trong lòng vẫn không dễ chịu.

"Là con mang Tiểu Xuyên trở về?" Bà hiển nhiên không nghĩ đến tình trạng thân thể của mình.

"Không phải." Mộc Tiểu Nhã lắc đầu, "Là Bạch Xuyên đi tìm con."

"Tiểu Xuyên đi tìm con?" Bà Bạch kinh ngạc nhìn Bạch Xuyên, "Tiểu Xuyên, con đi tìm Tiểu Nhã?"

"Dạ, chúng con muốn kết hôn." Bạch Xuyên vui vẻ, gấp không chờ nổi tuyên bố.

Bạch Quốc Du cùng vợ Lý Dung nghe được lời này đều kinh ngạc, bọn họ nhìn nhau theo bản năng, đều nhìn thấy vẻ mặt không thể tin được từ đối phương. Chỉ có bà Bạch sau khi kinh ngạc một lát thì nhìn về phía Mộc Tiểu Nhã, hỏi: "Tiểu Nhã, Tiểu Xuyên nói thật à?"

Mộc Tiểu Nhã có hơi xấu hổ và ngượng ngùng, mặc dù cô đã đáp ứng với lời cầu hôn của Bạch Xuyên, nhưng bị phụ huynh hỏi thẳng như vậy, vẫn có chút không được tự nhiên. Rốt cuộc, trước đó bọn họ cũng không nói chuyện yêu đương gì, lại trực tiếp tới gặp mặt phụ huynh. Hơn nữa Bạch Xuyên lại là một người không có năng lực hành vi dân sự, cảm thấy như cô lừa con trai nhà người ta, dù cho cô mới là người được cầu hôn.

Mộc Tiểu Nhã trầm mặc, khiến cho Bạch Xuyên khó hiểu, anh không rõ vì sao Mộc Tiểu Nhã không trả lời bà nội, là đổi ý sao? Một nỗi bất an tràn ngập trong lòng Bạch Xuyên, bất giác, trán Bạch Xuyên bắt đầu đổ mồ hôi, nắm tay Mộc Tiểu Nhã cũng càng ngày càng dùng sức.

Người nhà họ Bạch đứng một bên thấy vậy, tức khắc đều là vẻ mặt khẩn trương cùng phòng bị. Người ngoài có thể không rõ, nhưng đây là dấu hiệu Bạch Xuyên sắp phát bệnh. Lúc anh không phát bệnh, thoạt nhìn chỉ như một thiếu niên an tĩnh, nhưng một khi phát bệnh, anh sẽ điên cuồng, sẽ không ngừng đập phá đồ vật xung quanh, nghiêm trọng hơn, thậm chí sẽ lấy đầu đâm vào tường.

"Là thật ạ." Sau một hồi xấu hổ, điều chỉnh tốt cảm xúc, Mộc Tiểu Nhã tự nhiên hào phóng trả lời, "Con cùng Bạch Xuyên... muốn kết hôn."

Cảm xúc của Bạch Xuyên vì câu nói này nháy mắt buông lỏng, chân mày cũng một lần nữa bằng phẳng.

"Haiz ~" Cha mẹ Bạch cũng đồng thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, vừa rồi bọn họ đã chuẩn bị tốt, một người ôm anh, một người chạy đi gọi bác sĩ.

"Thật sự?!" Bà Bạch run rẩy đưa tay về phía Mộc Tiểu Nhã, cô chủ động duỗi tay nắm lại.

"Tiểu Nhã, bà biết con là một cô gái tốt, nhưng mà... con thật sự nguyện ý gả cho Tiểu Xuyên sao? Con suy nghĩ kĩ chưa? Con đã biết rõ tình huống của Tiểu Xuyên nhà chúng ta rồi đấy."

Kích động qua đi, bà Bạch cũng dần bình tĩnh lại. Nếu Tiểu Xuyên nhà bà không mắc bệnh tự kỷ, anh và Mộc Tiểu Nhã sẽ rất xứng đôi. Nhưng cố tình Tiểu Xuyên lại không phải người bình thường, bà đã chăm sóc Tiểu Xuyên hơn 20 năm, không có người nào so với bà hiểu rõ sống cùng người tự kỷ cần bao nhiêu kiên nhẫn và dũng khí. Dù tình huống của Tiểu Xuyên so với những bệnh nhân tự kỷ khác tốt hơn nhiều.

Mặc dù bà cũng thích Mộc Tiểu Nhã làm cháu dâu, nhưng nếu con đường này đi không tốt, vậy thì không cần phải bắt đầu, như vậy đối với cả hai người đều tốt.

"Bà nội, con đã suy nghĩ rất kĩ." Mộc Tiểu Nhã nghe được lo lắng trong lời nói của bà Bạch, liền cười trấn an.

"Được, tốt tốt tốt." Bà Bạch lúc này mới cao hứng bật cười, "Tiểu Xuyên nhà ta cũng đã có vợ, cuối cùng ta cũng có thể an tâm nhắm mắt."

"Mẹ, mẹ nói cái gì vậy!" Bạch Quốc Du không muốn nghe thấy mẹ mình nói những loại lời như di ngôn này.

Về phần Bạch Xuyên, sau khi bà Bạch nói ra hai chữ an tâm, trong mắt anh hiện lên một loại thoải mái và vui sướng.

"Tiểu Dung, đem vòng tay của ta lại đây."

Mẹ Bạch Xuyên tên là Lý Dung, nghe lời bà nói, xoay người đi đến mép giường, từ bên trong ngăn tủ lấy ra một hộp gỗ đỏ đưa tới cho bà Bạch: "Mẹ, đây ạ."

Bà Bạch cầm đưa qua cho Mộc Tiểu Nhã, nói: "Mở ra nhìn xem."

Mộc Tiểu Nhã ngẩn người, ngoan ngoãn mở ra, bên trong là một chiếc vòng phỉ thúy. Chiếc vòng tay này Mộc Tiểu Nhã cũng từng thấy rồi, đây là chiếc vòng tay chưa bao giờ rời khỏi người bà Bạch.

"Đẹp không?" Bà Bạch hỏi.
"Đẹp. Bà nội, con nhớ đây là vòng tay của bà."

"Đúng, đây vòng tay lúc bà kết hôn, mẹ đưa cho bà làm của hồi môn, là vật gia truyền của nhà chúng ta, hơn nữa chỉ truyền cho nữ. Vốn dĩ bà muốn đưa nó cho con gái bà, nhưng lại sinh ra một đứa con trai, nên không cơ hội. Tiểu Nhã, bây giờ, bà muốn đem nó tặng cho con."

Bà Bạch vừa dứt lời, bên này vẻ mặt vợ chồng họ Bạch cũng kinh ngạc, đối với Bạch gia thì cái vòng tay này có ý nghĩa hơn nhiều so với giá trị của nó. Tất cả đều không nghĩ tới, bà Bạch sẽ mang vòng tay đưa cho một người ngoài.

"Việc này... không được." Mộc Tiểu Nhã vội vàng cự tuyệt.

"Vốn dĩ bà muốn để cái vòng tay này lại cho vợ của Tiểu Xuyên, chỉ là không nghĩ tới bà còn có thể có cơ hội tự mình đưa."

"Nhưng..." Mộc Tiểu Nhã còn muốn trả lại, vật mà tổ tiên truyền lại, lại là loại phỉ thúy tốt nhất, giá trị chắc chắn rất lớn, cô nào dám nhận. Nhưng cô còn chưa kịp nói ra, Bạch Xuyên chợt duỗi tay qua lấy chiếc vòng phỉ thúy trong hộp gỗ, sau đó dưới ánh mắt mờ mịt khó hiểu của Mộc Tiểu Nhã, mạnh mẽ đeo vào cho cô.

"Bạch Xuyên?" Mộc Tiểu Nhã kinh ngạc nhìn Bạch Xuyên.

"Đeo." Lời nói ngắn gọn không cho phép cự tuyệt.

Lúc Bạch Tranh chạy về phòng bệnh sau khi nhận được cuộc gọi của trợ lý, thì nhìn thấy cảnh tượng như vậy. Một người con gái có phần xa lạ với anh, đang quỳ gối trước giường bệnh của bà, mà cậu em trai người sống chớ lại gần, đang vụng về mà cường ngạnh đeo vòng ngọc lên cho người ta. Mà bà của anh, lại đang hài lòng gật đầu liên tục.

"Thật là đẹp mắt." Bà Bạch kéo cánh tay đang mang vòng của Mộc Tiểu Nhã lại nhìn, một lúc sau, vẻ mặt chờ mong hỏi, "Các con tính toán khi nào kết hôn?"

Cháu trai muốn kết hôn, bà Bạch lòng tham muốn nhiều thêm chút thời gian để tham gia hôn lễ.

Mộc Tiểu Nhã nhìn tinh thần bà Bạch bỗng nhiên bừng sáng, có hơi lo lắng, cô không nhớ rõ bà Bạch ra đi ngày nào, nhưng cô biết chỉ còn có mấy ngày nữa. Bởi vì ở đời trước, chiều ngày hôm sau cô đến bệnh viện thăm bà Bạch, nhưng lúc ấy bà Bạch đã không còn.

"Buổi tối về nhà con sẽ nói với ba mẹ, ngày mai liền kết hôn, chờ lãnh chứng xong chúng con sẽ mang ngay đến cho bà nhìn." Mộc Tiểu Nhã trả lời.

"Tốt tốt tốt." Bà Bạch nói liên tiếp ba lần, sau đó giọng nói bỗng nhiên dần dần yếu đi, mọi người phát hiện không đúng, vội vàng quay lại nhìn, lại phát hiện bà Bạch đã nhắm hai mắt lại.

Lần này, mọi người trong phòng bệnh đều hoảng sợ, tất cả tập trung hết ở đầu giường, không ngừng gọi bà Bạch. Chỉ có Bạch Xuyên vẫn yên lặng đứng bên cạnh Mộc Tiểu Nhã, bình thản nhìn bà lão đang ngủ trên giường.

Chỉ chốc lát sau bác sĩ cũng tới, kiểm tra đơn giản, sau đó kết luận: "Bà lão chỉ là ngủ thôi."

Lúc này mọi người mới thở dài nhẹ nhõm.

"Nhưng mà, thân thể bà lão như đèn đã cạn dầu, rời đi... cũng chỉ là sớm muộn. Chờ bà tỉnh ngủ, mọi người nếu còn gì muốn nói, thì hãy nói đi." Dặn dò xong, bác sĩ rời khỏi phòng bệnh.

Bầu không khí trong phòng bệnh trở nên trang nghiêm, người nhà họ Bạch đều đắm chìm trong nỗi bi thương khi biết bà Bạch sẽ rời đi bất cứ lúc nào, nhất thời không để ý tới việc kết hôn của Mộc Tiểu Nhã và Bạch Xuyên.

Mộc Tiểu Nhã nhìn bà lão đang an tĩnh ngủ say như có thể rời đi bất cứ lúc nào, cắn răng, quay sang nói với Bạch Xuyên: "Bạch Xuyên, chúng ta đi lấy giấy chứng nhận đi."

"Được." Bạch Xuyên không chút do dự đồng ý.

"Em về nhà lấy sổ hộ khẩu, sổ hộ khẩu của anh ở đâu?"

Bạch Xuyên chớp mắt, quay đầu lại, bỏ qua cha mẹ đang sợ ngây người, nhìn chằm chằm vào người anh trai cũng đang sững sờ: "Em muốn sổ hộ khẩu."

"..." Bạch Tranh, ai tới nói cho anh biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?

Sổ hộ khẩu cuối cùng cũng đưa cho Bạch Xuyên, Bạch Tranh về nhà lấy sổ hộ khẩu, tự mình đưa đến cửa Cục Dân Chính, sau đó nhìn Mộc Tiểu Nhã và em trai cùng đi vào làm thủ tục, rồi cùng nhau đi ra ngoài.

Trong thời gian này anh vẫn luôn rất kinh ngạc trước phản ứng của em trai mình, em trai Bạch Xuyên của anh, lúc 1 tuổi bị chẩn đoán mắc chứng tự kỷ, lúc 3 tuổi thì được phát hiện có trí nhớ đặc biệt và thiên phú giải toán, may mắn nằm trong 10% người có chứng tự kỷ kia, là một người mắc hội chứng bác học. Sau khi phát hiện ra điều này, trong cảm xúc mờ mịt thống khổ, cha mẹ họ cuối cùng cũng tìm được hướng đi cho em trai anh, họ không tiếc công sức bồi dưỡng em trai. Em trai học tập rất nhanh, nhưng lại luôn khép mình trong thế giới riêng, không muốn giao tiếp với người khác.

Cho đến khi em trai lên 7, một nhà bọn họ đã dùng rất nhiều kiên nhẫn, ngẫu nhiên em trai mới phản ứng lại, nhưng việc trao đổi vẫn còn khó khăn. Cuối cùng là bà nội đã về hưu đang ở nhà, đưa ra quyết định, bà muốn đưa em trai về nhà cũ.

Bác sĩ nói em trai biết phản ứng lại, điều đó có nghĩa là nó đã nhận thức được thế giới bên ngoài, bệnh tự kỷ cũng không quá nghiêm trọng, nếu hồi phục tốt, có thể lấy lại được khả năng giao tiếp.

Nhà họ Bạch bọn họ không cần một thiên tài, họ chỉ muốn có thể giao tiếp với nhau như người một nhà. Vì vậy nên cha mẹ đã đồng ý với quyết định của bà, để bà dẫn em trai đi. Mười mấy năm sau, em trai vẫn sống cùng với bà, và sự hồi phục của em trai cũng rất đáng mừng, nên lúc 12 tuổi cũng đã chấp nhận người nhà họ Bạch, nguyện ý trả lời câu hỏi của họ.

Nhưng loại phản ứng này, cũng không phải là ngay lúc đó, bình thường sau khi hỏi được một lúc, em trai phải mất một vài phút, thậm chí nửa giờ mới có thể trả lời bọn họ.

Mặc dù những năm gần đây biểu hiện đã tốt hơn, nhưng ngoại trừ bà nội, Bạch Tranh chưa bao giờ thấy em trai trả lời ngay lập tức với bất kỳ ai.

Mãi cho đến khi, Mộc Tiểu Nhã xuất hiện.

Chương 4: Anh đau lòng

Edit: Flanty

"Chúng ta mang đến cho bà nội xem." Trên xe, Mộc Tiểu Nhã cùng Bạch Xuyên nhìn tờ giấy kết hôn.

Bạch Xuyên ngây ngốc cầm, một lúc sau mới gật đầu thật mạnh một cái.

30 giây, nhiều nhất 30 giây, em trai anh đã đáp lại cô gái này.

Chú ý tất cả hành động của hai người phía sau, trong lòng Bạch Tranh bỗng nhiên hụt hẫng, chẳng lẽ cùng một mẹ đẻ ra, từ nhỏ hai anh em cùng nhau lớn lên, anh còn kém một người ngoài? Hơn nữa, vì sao mà em trai cùng cô gái Mộc Tiểu Nhã này lại có thể dựa vào nhau gần như vậy, bình thường anh chạm vào một chút, thì thằng bé đều né tránh theo bản năng.

"Rẽ phải." Lúc này, Bạch Xuyên bỗng nhiên lên tiếng.

"Cái gì?" Bạch Tranh đối với giọng nói của em trai từ trước đến nay tương đối mẫn cảm.

"Rẽ phải." Bạch Xuyên lặp lại lần nữa.

"Ý của Bạch Xuyên, vừa rồi ở giao lộ kia, chúng ta nên rẽ phải." Mộc Tiểu Nhã giải thích.

Bạch Tranh sửng sốt, sau đó xấu hổ phát hiện mình quả thật đi nhầm đường. Vì thế chỉ có thể giả bộ như không có việc gì quay đầu trở lại, tiếp tục nghe Mộc Tiểu Nhã và em trai nói chuyện với nhau ở phía sau.

"Bạch Xuyên, anh nhớ rõ đường đến đây sao?"

"Nhớ rõ."

"Anh chừng nào thì nhớ?"

"Trên đường."

Thật tốt, mỗi câu trả lời, khoảng cách nhiều nhất là mười giây.

Ba người mau chóng trở lại bệnh viện, bà Bạch vẫn còn đang ngủ say, mọi người đành phải canh giữ ở phòng bệnh, chờ bà Bạch tỉnh lại. Ước chừng khoảng 5 giờ sau, khi đã quá trưa, bà Bạch cũng thức dậy, Mộc Tiểu Nhã vội vàng kéo Bạch Xuyên qua, cùng nhau đem giấy kết hôn đưa đến trước mắt bà Bạch.

"Bà nội, bà nhìn xem."

Ánh mắt bà Bạch lập tức sáng lên, tinh thần đột nhiên tốt hơn rất nhiều, bà ngồi dậy, run rẩy tiếp nhận tờ giấy kết hôn đỏ rực. Bà nhìn từng chút một, từ ảnh chụp chung của hai người, đến con dấu, đến tên, lại đến ngày lãnh chứng, một chỗ cũng không buông tha.

Sau đó, bà cầm tay Bạch Xuyên và Mộc Tiểu Nhã, dặn dò thật nhiều, xong bắt đầu kể lại chuyện bọn họ khi còn nhỏ vừa mới gặp nhau. Bà Bạch nói không biết mệt mỏi, mãi cho đến khi trời đã xế chiều, mới chậm rãi ngủ, rồi sau đó không hề tỉnh lại.

Bà Bạch đi rất an tĩnh, khóe miệng thậm chí còn mang theo ý cười.

Việc này sáng nay đã có chuẩn bị trước, cho nên cảm xúc của người nhà họ Bạch còn tính là ổn định, hơn nữa bà lão là tự nhiên già đi, vẫn tính là hỉ tang. Hậu sự được tiến hành nhanh chóng, chỉ qua mấy ngày, bà Bạch đã được an táng ở bên cạnh ông Bạch.

Lúc phúng viếng khách tới rất đông, nhưng lễ tang hôm nay lại chỉ có mấy thân thích của Bạch gia.

Tại nghĩa trang, khi thân thích đều đã đi rồi, Lý Dung nhìn con trai mình vẫn đang không nhúc nhích đứng trước bia mộ, lặng lẽ gọi Mộc Tiểu Nhã qua một bên.

"Dì." Đáng lẽ sau khi kết hôn cô phải đổi lại xưng hô là "mẹ", nhưng Mộc Tiểu Nhã nhất thời còn chưa thể thích ứng, cũng may Lý Dung không để ý tới.

"Tiểu Nhã, ta muốn cảm ơn con, cảm ơn con đã hoàn thành tâm nguyện của bà Tiểu Xuyên, để bà lão an tâm ra đi." Lý Dung nói, cha Bạch ở một bên cũng gật đầu cảm kích với Mộc Tiểu Nhã.

"Đây là điều con nên làm." Khi còn nhỏ bà Bạch đối với cô rất tốt, mà hiện tại cô đã quyết định phải gả cho Bạch Xuyên, làm như vậy là chuyện đương nhiên.

"Bây giờ bà cũng đi rồi, tiếp theo con tính toán ra sao?"

"Dạ?" Mộc Tiểu Nhã bị hỏi đến nghẹn họng.

"Ngày đó ở phòng bệnh bà ấy có nhắc mãi với Tiểu Xuyên một câu, nói còn chưa nhìn thấy thằng bé kết hôn, kết quả quay đầu đã không thấy tăm hơi đâu, sau đó nó liền mang con trở về." Vừa nói, Lý Dung không khỏi quay đầu lại nhìn con trai vẫn đang đứng ở trước bia mộ như cũ, "Tiểu Xuyên từ nhỏ đã được bà nội chăm sóc, cho nên tình cảm với bà lão đặc biệt tốt. Nhưng tình trạng của Tiểu Xuyên khá đặc biệt, mặc dù chúng ta cũng hy vọng nó có thể có bạn đời, nhưng không thể cưỡng cầu như vậy được."

"Dì, ý dì là?" Mộc Tiểu Nhã hiểu một chút.

"Chúng ta chính là muốn hỏi con một chút, chuyện kết hôn này, con vì muốn hoàn thành tâm nguyện của bà nội mới cùng Tiểu Xuyên kết hôn, hay là thật sự muốn gả cho Tiểu Xuyên?" Lý Dung cũng không quanh co lòng vòng, việc này bà đã sớm muốn tìm Mộc Tiểu Nhã nói chuyện, chỉ là mấy ngày nay có quá nhiều việc, mãi cho đến hôm nay mới xem như có thời gian.

"Thật ra con cũng không rõ." Mộc Tiểu Nhã trả lời khiến cha mẹ Bạch kinh hãi, ngay cả Bạch Tranh đang ở xa một chút cũng nghiêng đầu nhìn qua đây.

Lúc đó Mộc Tiểu Nhã vừa mới trọng sinh trở về, vui sướng khi sống sót sau tai nạn, thời gian đảo ngược làm đại não cô lúc ấy có chút hỗn loạn. Cho dù trải qua mấy ngày nay có chút vất vả, dù cô chắc chắn là mình trọng sinh, cũng vẫn có cảm giác mộng ảo.

Nếu nói lúc ấy lý do gì thúc đẩy Mộc Tiểu Nhã đồng ý với lời cầu hôn của Bạch Xuyên, hẳn là do đời trước, khi Bạch Xuyên mang tới một xấp bệnh án thật dày, cùng với chi chít những ghi chú trên mặt giấy đã khiến cho cô cảm động.

Vì vậy, lúc cô đang chạy ra khỏi nhà, lại một lần nghe được lời cầu hôn của Bạch Xuyên, cô có chút xúc động mà đáp ứng. Đến nỗi sau khi đi lãnh chứng, Mộc Tiểu Nhã lại càng cảm thấy không sao cả, với một người chỉ có thể sống bốn năm, nào để ý mình có thêm một tờ giấy kết hôn.

"Chú dì, tuy rằng quyết định này của con có chút do xúc động mà thành, nhưng hai người yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho Bạch Xuyên." Tính cách Mộc Tiểu Nhã quyết đoán, hiểu chuyện, đã nói thì nhất định sẽ làm được.

"Con nói, con muốn cùng Tiểu Xuyên duy trì hôn nhân?"

"Dạ." Mộc Tiểu Nhã cười gật đầu.

Lý Dung có hơi kinh ngạc, cùng chồng liếc nhìn nhau, cuối cùng nói: "Thật tốt, con nói một chút với ba mẹ con, chúng ta hai bên gặp mặt."

Cha mẹ? Mộc Tiểu Nhã đang tươi cười nháy mắt suy sụp. Cô quên mất, trong khoảng thời gian này bận quá, cô trộm hộ khẩu cùng Bạch Xuyên đi ra ngoài kết hôn, việc ngày còn chưa kịp nói với cha mẹ.

"Làm sao vậy?" Lý Dung thấy vẻ mặt thay đổi của Mộc Tiểu Nhã liền quan tâm hỏi.

"Cái đó, không có việc gì." Mộc Tiểu Nhã lúng túng nói, "Gặp mặt thì có khả năng phải qua hai ngày nữa, việc kết hôn này, con còn chưa kịp nói với ba mẹ."

"Con còn chưa nói với người trong nhà?" Cha Bạch trầm ngâm một lát, nói với vợ, "Dung Dung, chuẩn bị lễ vật, chúng ta tới cửa thăm hỏi."

"Được." Lý Dung lập tức gật đầu đáp ứng.

"Không cần, không cần." Mộc Tiểu Nhã có chút luống cuống, cha mẹ cô còn không biết việc này đâu, nếu cha mẹ Bạch Xuyên trực tiếp tới cửa, hai vợ chồng già sợ là còn bị hù chết ấy chứ, "Chú dì, trước hết để con trở về nói trước với ba mẹ một tiếng, sau đó lại cùng mọi người ước định thời gian được không?"

"Việc này nên là chúng ta chủ động tới cửa." Bạch Quốc Du nói, nếu không phải vì thỏa mãn tâm nguyện của mẹ mình, Mộc Tiểu Nhã cũng sẽ không thể không nói cho cha mẹ tiếng nào đã cùng con trai mình kết hôn.

"Thật sự không cần, nếu không... con đưa Bạch Xuyên cùng trở về gặp ba mẹ? Để nói về tình huống kết hôn của hai chúng con."

Bạch Quốc Du nhíu mày, theo lý mà nói, hai người kết hôn, làm con rể Bạch Xuyên đến Mộc gia là thích hợp nhất, nhưng tình trạng của con trai mình như vậy đi không phải lại càng tệ hơn sao, mà không đi lại không tốt, Bạch Quốc Du càng nghĩ càng khó chịu.

"Thôi để cho Tiểu Nhã đưa Tiểu Xuyên đi trước." Lý Dung khuyên chồng, "Về sau cùng nhau sinh hoạt cũng là hai đứa nó, chúng ta phải tin tưởng."

"Nhưng..."

"Trước hết để cho chúng nó đi, không được thì chúng ta lại đi."

"Vậy được rồi." Cha Bạch trầm tư một lát, gật đầu đồng ý.

Lý Dung trấn an vỗ cánh tay chồng, quay đầu lại nhìn Bạch Xuyên, rồi sau đó nói với Mộc Tiểu Nhã: "Tiểu Xuyên chắc còn muốn ở chỗ này một lát nữa, chúng ta... giao nó cho con."

Tuy rằng vẫn không yên tâm, nhưng nếu đã quyết định tiếp nhận Mộc Tiểu Nhã, thì nên thử giao Tiểu Xuyên cho cô. "Vâng." Mộc Tiểu Nhã đáp lời.

"Đi thôi." Cha Bạch quay sang con trai cả, kéo tay vợ, xoay người đi ra ngoài nghĩa trang.

Bạch Tranh chần chờ một chút, cuối cùng cũng lựa chọn cùng cha mẹ rời đi. Chỉ là khi đi qua Mộc Tiểu Nhã thì nói một câu: "Tôi để lại cho hai người một chiếc xe."

"Vâng, cảm ơn." Mộc Tiểu Nhã cảm kích, rồi sau đó đi đến chỗ Bạch Xuyên.

Bạch Tranh quay đầu lại, nhìn người em dâu đã được cha mẹ chấp nhận, đang từng bước một đi đến cạnh Bạch Xuyên, sau đó vô cùng tự nhiên vỗ bả vai em trai mình.

Mà em trai anh, cũng không hề né tránh.

Vẻ mặt Bạch Tranh có chút phức tạp, xem ra là em trai thực sự thích cô gái Mộc Tiểu Nhã này, nhưng liệu Mộc Tiểu Nhã có phải sẽ luôn giống như bây giờ thích em trai anh hay không. Hay là sẽ giống vợ của anh, trước khi kết hôn nói sẽ bao dung với Bạch Xuyên, kết quả còn không phải là...

Bạch Tranh sắc mặt âm trầm, nỗ lực không nghĩ đến những thứ không tốt này nữa, thở dài rồi cưỡng bách bản thân rời đi, anh bước nhanh ra ngoài, mãi cho đến khi lên xe, mày vẫn như cũ nhăn lại.

"Sao vậy?" Lý Dung phát hiện sắc mặt con trai không đúng.

"Mẹ, mẹ cảm thấy Mộc Tiểu Nhã có thể ở cùng em trai bao lâu?" Bạch Tranh trực tiếp hỏi, sâu trong lòng anh ta vẫn không tin Mộc Tiểu Nhã có thể vĩnh viễn ở cạnh Bạch Xuyên.

"Dù là bao lâu, Tiểu Xuyên vẫn luôn có chúng ta bên cạnh." Lý Dung nói.

"Nhưng..."

"Bạch Tranh, Tiểu Xuyên tuy mắc bệnh tự kỷ, nhưng thằng bé vẫn có suy nghĩ riêng, hãy để cho nó tự mình trải nghiệm. Giáo sư Phùng không phải đã nói rồi sao, Tiểu Xuyên càng chủ động, thì sẽ càng khôi phục tốt." Bạch Quốc Du nói, "Chúng ta cứ mặc nó."

Bọn họ đều sợ Bạch Xuyên bị thương, nhưng cũng không thể vì vậy mà hạn chế anh.

"Không sai." Lý Dung gật đầu tán thành.

"Tại sao mọi người lại dễ dàng chấp nhận cô ấy như vậy?" Bạch Tranh khó hiểu, em trai anh tuy mắc bệnh tự kỷ, nhưng theo bọn họ, ai cũng không xứng với nó.

"Nếu là người khác, ba mẹ sẽ không nhanh như vậy đã chấp nhận, nhưng Mộc Tiểu Nhã thì khác, cô bé là người mà bà nội con ưng ý. Trên đời này, không có ai so với bà yêu thương Tiểu Xuyên hơn." Lý Dung nói.

Bạch Tranh trầm mặc, không nói nữa.

———

Tại nghĩa trang lúc này chỉ còn lại Mộc Tiểu Nhã và Bạch Xuyên. Từ lúc bà Bạch qua đời cho đến sau tang lễ, Bạch Xuyên vẫn không nói gì bỗng nhiên lại mở miệng nói chuyện.

"Bà nội sẽ không trở lại." Bạch Xuyên dùng một câu trần thuật, tỏ vẻ anh hiểu "qua đời" biểu hiện cho điều gì.

"Chúng ta có thể tới thăm bà." Mộc Tiểu Nhã an ủi.

"Người đã chết, cái gì cũng không còn." Vẫn dùng ngữ khí trần thuật, cả người anh cứng đờ không biết nên nói tiếp thế nào.

"Anh rất đau lòng?" Mộc Tiểu Nhã hỏi.

Đúng vậy, cô đang hỏi, bởi vì biểu tình trên mặt cùng giọng nói của Bạch Xuyên thật sự rất khó nhìn ra cảm xúc của anh là gì. Mộc Tiểu Nhã không rõ hiện giờ Bạch Xuyên có phải đang thương tâm hay không.

"Chỗ này... có chút kỳ lạ." Bạch Xuyên dùng tay đè lên ngực mình, anh không biết làm thế nào để diễn tả cảm xúc đau khổ của mình. Anh biết tuổi thọ của mỗi người là hữu hạn, anh có thể tiếp nhận được sự thật bà đã ra đi, nhưng anh không biết tại sao khi không còn được gặp bà thì trong lòng lại cảm thấy khác thường.

"Anh đang đau lòng." Mộc Tiểu Nhã nói với anh.

"Đau lòng... vậy phải làm sao bây giờ?" Vẻ mặt Bạch Xuyên mê mang bất lực.

"Anh cần một cái ôm." Mộc Tiểu Nhã cho Bạch Xuyên một cái ôm ấm áp.

Ôm đối với Bạch Xuyên là một loại tiếp xúc lạ lẫm, anh không thích tiếp xúc với người khác, người ngoài đụng chạm sẽ khiến anh lo âu, ôm càng không có khả năng. Nhưng anh thích Mộc Tiểu Nhã, càng thích cảm giác thoải mái khi cô ôm lấy mình.

Anh không biết nên hình dung như thế nào, chỉ là cảm thấy an tâm và ấm áp.

Chương 5: Vợ trước

Edit: Flanty

Bạch Xuyên đứng trước mộ bà Bạch thật lâu vẫn chưa đi, Mộc Tiểu Nhã cũng luôn ở bên anh, Bạch Xuyên không đi, Mộc Tiểu Nhã cũng không thúc giục.

Trải qua cái chết một lần, Mộc Tiểu Nhã so với trước kia càng thêm thong dong, kiên nhẫn. Cô chỉ còn lại có bốn năm, bốn năm này cô sẽ không đi du học nữa, sẽ không lãng phí thời gian để học tập, không cần phải gấp gáp đi tìm việc làm, thậm chí cả lý tưởng trước kia giờ cũng không cần cố gắng thực hiện. Tại thời điểm này mọi thứ dường như không hề quan trọng, chợt phát hiện ra, sinh hoạt chậm lại một chút, thời gian vô hạn kéo dài.

Bây giờ Mộc Tiểu Nhã có loại cảm giác này, mà bốn năm tới đây, cô hy vọng có thể cứ như vậy bình đạm ấm áp vượt qua.

"Ục ục ~"

Sáng chỉ đơn giản ăn chút điểm tâm rồi tới nghĩa trang, Mộc Tiểu Nhã sớm đã đói bụng, nhưng luôn cố nén đến bây giờ, dạ dày thật sự chịu không nổi, rốt cuộc phát ra tiếng kêu bất mãn.

Mộc Tiểu Nhã trộm nhìn Bạch Xuyên, cũng may Bạch Xuyên giống như cái gì cũng không nghe thấy, vẫn ngây ngốc đứng trước bia mộ. Dạ dày Mộc Tiểu Nhã khó chịu, không nhịn được giơ tay che kín bụng mình. Vì động tác này, chiếc vòng ngọc trên cổ tay không cẩn thận va vào một cái cúc áo sơmi, phát ra một tiếng va chạm thanh thúy.

Âm thanh rất nhẹ, dường như không nghe rõ, nhưng Bạch Xuyên vốn đang không có phản ứng gì bỗng nhiên lại nhìn qua. Người mắc chứng tự kỷ, đối với những âm thanh đặc biệt, ngược lại có phản ứng rất nhạy bén.

Anh nghi hoặc nhìn cánh tay đang ôm bụng của Mộc Tiểu Nhã.

"Em đói." Mộc Tiểu Nhã ngượng ngùng cười.

"Chúng ta đi ăn cơm." Đói bụng thì phải ăn cơm.

Tư duy của người tự kỷ trực tiếp như vậy, bọn họ không giống như người thường có nhiều băn khoăn, muốn làm gì, cần làm gì, họ sẽ thể hiện bản thân một cách thẳng thắn và nhanh chóng. Đương nhiên, tiền đề là bọn họ có khả năng diễn đạt tốt.

Khả năng biểu đạt của Bạch Xuyên cũng không khác là bao. Trong mấy báo cáo đánh giá gần đây, bác sĩ điều trị của anh là giáo sư Phùng đã nhiều lần hoài nghi Bạch Xuyên là bệnh nhân mắc hội chứng bác học. Ông đã rất nhiều lần dò hỏi cha mẹ Bạch Xuyên, có phải trước một tuổi Bạch Xuyên đã từng xảy ra va chạm dẫn đến tổn thương ở não không. Bởi vì sự khôi phục của Bạch Xuyên, thật sự là quá tốt, tựa như có năng lực giao tiếp thông thường.

Tiểu Nhã đói, cô muốn ăn cơm. Suy nghĩ này đã thúc đẩy Bạch Xuyên đi ra ngoài, chỉ là đi được vài bước mà vẫn không thấy Mộc Tiểu Nhã đuổi kịp, anh nghi hoặc dừng lại.

"Bà nội, chúng con đi." Nói xong, Mộc Tiểu Nhã đuổi theo Bạch Xuyên, tự nhiên cầm tay anh.

Bạch Xuyên ngẩn người, lần thứ ba, đồng thời anh cũng sinh ra một nhận thức: Mộc Tiểu Nhã thích nắm tay anh.

Nhận thức này làm anh có chút vui vẻ.

Hai người theo bậc thang, từng bước một đi xuống dưới chân núi. Bên ngoài nghĩa trang, một chiếc xe thương vụ màu đen sang trọng đang đỗ ở ven đường. Mộc Tiểu Nhã biết đây nhất định là xe Bạch Tranh để lại cho bọn họ, vì thế cùng Bạch Xuyên đi qua.

"Tiểu Xuyên." Hai người mới đến gần, một người phụ nữ diện một thân váy liền màu đen từ trên xe bước xuống, cô ta thân thiết chào hỏi Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên chỉ nhàn nhạt nhìn một cái, một câu cũng không nói, liền thu hồi ánh mắt. Nhưng Mộc Tiểu Nhã biết, đối với Bạch Xuyên mà nói, phản ứng đơn giản này đã cho thấy anh biết người phụ nữ này, hơn nữa cũng không ghét.

"Cô Mộc." Cô ta dường như đã quen với phản ứng của Bạch Xuyên, quay đầu lại chào hỏi Mộc Tiểu Nhã.

"Chào cô, cô là?"

"Tôi là thư ký của Bạch tổng, tên Vương Tịnh, là Bạch tổng yêu cầu tôi ở lại đây chờ hai người." Vừa nói Vương Tịnh vừa mở cửa sau xe.

Mộc Tiểu Nhã cảm ơn, cùng Bạch Xuyên bước vào.

Vương Tịnh đóng cửa lại, bản thân cũng lên xe, khởi động xe rồi quay ra sau hỏi: "Cô Mộc, tôi đưa cô về trước?"

"Cảm ơn, nhà tôi ở..."

"Số 126 đường Phồn Hoa, ký túc xá nhân viên của trường trung học Khánh Nguyên, toà nhà 18." Không chờ Mộc Tiểu Nhã nói, Vương Tịnh đã chuẩn xác nói ra địa chỉ nhà cô.

"Sao cô biết?" Mộc Tiểu Nhã ngạc nhiên.

"Trước kia tôi thường xuyên qua đón Tiểu Xuyên, cô và anh ấy là hàng xóm, cho nên cũng tự nhiên nhớ được địa chỉ."

"Thì ra là thế." Mộc Tiểu Nhã tò mò, cô Vương Tịnh này dường như rất quen thuộc với Bạch Xuyên, vì thế không khỏi hỏi thêm, "Cô và Tiểu Xuyên rất thân quen?"

"Đúng vậy." Vương Tịnh nói, "Tôi lấy học bổng của tập đoàn Dật Phong để đi học đại học, cho nên sau khi tốt nghiệp thì trực tiếp vào đó làm việc. Bạch tổng rất quan tâm đến em trai mình, quần áo, thức ăn, nơi ở, phương tiện đi lại đều được chú ý chặt chẽ, làm thư ký của Bạch tổng, tôi và Tiểu Xuyên tiếp xúc tương đối nhiều." Tập đoàn Dật Phong là công ty do cha Bạch Xuyên, Bạch Quốc Du sáng lập.

"Tiểu Xuyên ở công ty nhất định đã được cô chiếu cố nhiều."

"Đúng vậy." Vương Tịnh quay đầu nói, "Thật ra ngày đó lúc Tiểu Xuyên cầu hôn cô, tôi cũng ở đấy."

"Cô?" Mộc Tiểu Nhã kinh ngạc nhướng mày.

"Ngày đó Tiểu Xuyên bỗng nhiên từ bệnh viện chạy ra ngoài, Bạch tổng rất sốt ruột, chúng tôi tìm xung quanh bệnh viện một vòng cũng không thấy người, tôi hoài nghi Tiểu Xuyên có phải chạy về nhà hay không, cho nên lái xe đi tìm. Không nghĩ tới, vừa lúc thấy được Tiểu Xuyên cầu hôn." Vương Tịnh cười nói, "Nói thật, lúc ấy tôi so với hai người còn khẩn trương hơn."
Mộc Tiểu Nhã cười ngượng ngùng, không nghĩ tới quá trình mình được cầu hôn lại có người nhìn thấy.

"May mắn là tôi đồng ý rồi."

"Nếu cô không đồng ý, tôi có khả năng đã thay thế cô rồi." Vương Tịnh nửa thật nửa giả nói.

Mộc Tiểu Nhã bị người khác trêu trọc và cười nhạo, trong lúc vô tình, ánh mắt lơ đãng xẹt qua sườn mặt tuấn tú trắng nõn của Bạch Xuyên, trong lòng chợt nhảy dựng, trước mặt Mộc Tiểu Nhã đột ngột hiện lên gương mặt chằng chịt sẹo của Bạch Xuyên trước khi trọng sinh.

"Làm cách nào mà cô đồng ý thay tôi?" Mộc Tiểu Nhã bỗng trở nên mẫn cảm.

"Cô Mộc có khả năng không biết, Tiểu Xuyên lớn lên rất tuấn tú, lại thông minh, mặc dù tình trạng có hơi đặc thù, nhưng anh ấy ở trong công ty chúng tôi, cũng được bình chọn là người đàn ông độc thân hoàng kim đấy. Rất nhiều nhân viên nữ đều muốn gả cho anh ấy."

Vương Tịnh nói như vui đùa, nhưng Mộc Tiểu Nhã lúc này đã cười không nổi. Nếu đời trước bà Bạch cũng qua đời vào thời gian này, vậy thì cô vừa cự tuyệt Bạch Xuyên vào buổi sáng, buổi chiều anh lại muốn đi đâu tìm một người để kết hôn? Đủ loại trùng hợp khi liên kết lại với nhau, đều nói cho cô biết rằng, người phụ nữ trước mắt tên Vương Tịnh này, rất có thể chính là vợ của Bạch Xuyên ở đời trước.

Như Vương Tịnh vừa nói, nếu Mộc Tiểu Nhã không đồng ý, thì cô ta đã đồng ý rồi. Không, hẳn là cô ta chủ động tìm Bạch Xuyên đưa ra đề nghị kết hôn. Mà lúc ấy, Bạch Xuyên chỉ nghĩ đến tâm nguyện của bà nội, rất có thể sẽ đồng ý.

Mộc Tiểu Nhã càng nghĩ càng cảm thấy suy đoán này có thể là sự thật. Trước hết, nhà họ Bạch để ý Bạch Xuyên như vậy, khẳng định sẽ không tuỳ tiện tìm cho anh một người để kết hôn. Mà Vương Tịnh lại làm thư ký cho Bạch Tranh, cùng Bạch Xuyên ở chung dường như rất ổn, nếu Bạch Xuyên kiên trì nhất định phải kết hôn trước khi bà nội qua đời, vậy thì nhà họ Bạch thật sự có khả năng sẽ đồng ý hôn sự này.

Nếu đời trước Vương Tịnh gả cho Bạch Xuyên, vậy thì người hại Bạch Xuyên bị thương cũng chính là cô ta...

"Cô Mộc, cô Mộc?"

Mộc Tiểu Nhã đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, mãi cho đến khi Vương Tịnh gọi, mới phục hồi tinh thần.

"Sao vậy?"

"Đến rồi." Vương Tịnh cười nhắc nhở.

Mộc Tiểu Nhã nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên xe đã dừng ở cửa nhà mình rồi, mà Bạch Xuyên ngồi bên cạnh cũng đang yên lặng nhìn cô.

"Chúng ta xuống xe." Mộc Tiểu Nhã ý bảo Bạch Xuyên xuống xe, anh ngoan ngoãn tùy ý để Mộc Tiểu Nhã nắm tay, hai người xuống xe từ cùng một phía.

"Cô Mộc, tôi chờ ở cửa. Chờ mọi người ăn cơm xong, tôi sẽ đưa Tiểu Xuyên về nhà." Vương Tịnh nói.

"Thư ký Vương không cần chờ, một lúc nữa sau bữa tối, tôi sẽ đưa Tiểu Xuyên trở về." Sau khi có suy đoán vừa rồi, Mộc Tiểu Nhã không muốn Vương Tịnh tiếp xúc nhiều với Bạch Xuyên.

"Nhưng... Bạch tổng đã dặn dò tôi, nhất định phải tự mình đưa Tiểu Xuyên trở về."

Mộc Tiểu Nhã nhíu mày, cô không muốn Vương Tịnh đưa anh về, nhưng Vương Tịnh lại nghe lệnh của Bạch Tranh, mà mình và Bạch Tranh lại không quen thuộc, lập tức có chút khó xử.

"Em không muốn cô ấy chờ?" Lúc này, Bạch Xuyên đứng một bên bỗng nhiên lên tiếng. Vừa rồi anh nghe thấy Mộc Tiểu Nhã nói muốn Vương Tịnh rời đi. Vương Tịnh kinh ngạc nhìn Bạch Xuyên, đây là lần đầu tiên cô thấy Bạch Xuyên chủ động phản ứng với người khác.

"Ừm, buổi tối em đưa anh về." Mộc Tiểu Nhã gật đầu.

"Cô về đi!" Hiểu được ý của Mộc Tiểu Nhã, Bạch Xuyên không chút do dự đuổi người. Mà đây cũng là câu nói đầu tiên của anh sau khi nhìn thấy Vương Tịnh, giọng điệu cứng nhắc, không chút khách khí.

"Tiểu Xuyên, em..." Vương Tịnh lập tức có chút xấu hổ.

"Cô đi đi." Bạch Xuyên hơi nhăn mày, người này sao còn không đi.

Chỉ cần là nhân viên của Dật Phong thì đều biết một việc, đó chính là ngàn vạn lần không được làm Bạch nhị thiếu Bạch Xuyên mất hứng, cho dù là nhăn mày cũng không được, bởi vì một khi Bạch nhị thiếu mất khống chế, Chủ tịch cùng Tổng giám đốc sẽ đồng thời tìm bọn họ nói chuyện. Bởi vậy khi Vương Tịnh nhìn thấy Bạch Xuyên nhíu mày, cũng không dám nói nữa, lập tức lái xe rời đi.

"Anh không thích cô ấy à? Sao lại đuổi người ta đi?" Vương Tịnh đi rồi, Mộc Tiểu Nhã thật ra rất cao hứng, nhưng cô vẫn muốn hỏi một chút xem tại sao Bạch nhị thiếu lại bỗng nhiên thông suốt đuổi người.

"Tôi không thích cô ấy." Bạch Xuyên nghiêm túc nói.

"Không thích? Vậy tại sao cô ấy lại gọi anh là Tiểu Xuyên?" Mộc Tiểu Nhã nhướng mày, lần trước bọn họ gặp người trợ lý kia, rõ ràng xưng hô với Bạch Xuyên là Nhị thiếu, vậy mà người phụ nữ này lại trực tiếp gọi Tiểu Xuyên, vừa nghe đã cảm thấy hai người rất thân thiết.

"... Là cô ấy muốn gọi." Trong nhận thức của Bạch Xuyên, dù là Bạch Xuyên, Nhị thiếu hay Tiểu Xuyên cũng chỉ là một cái xưng hô mà thôi, ba cái này cũng không có gì khác nhau.

"Cô ấy muốn thì để cô ấy gọi?" Mộc Tiểu Nhã rất bất mãn.

Bạch Xuyên hoang mang nhìn Mộc Tiểu Nhã, không rõ ý của cô.

Người mắc bệnh tự kỷ đều gặp khó khăn trong giao tiếp, mặc dù khả năng ngôn ngữ của họ không kém. Nhưng khi cùng người khác nói chuyện, bọn họ chủ yếu là nghe người khác nói, không hơn, đối với họ bất luận là so sánh, ẩn dụ, mỉa mai, thành ngữ đều khó có thể lý giải được. Cho nên Bạch Xuyên nghe không hiểu lời nói ẩn dụ của Mộc Tiểu Nhã.

"Không được để cô ấy gọi." Mộc Tiểu Nhã cũng biết Bạch Xuyên nghe không hiểu, cho nên chỉ có thể nói thẳng ra yêu cầu của bản thân.

"Ồ." Bạch Xuyên không rõ cảm xúc của Mộc Tiểu Nhã, nhưng Mộc Tiểu Nhã bảo anh làm gì, một chút cũng không cảm thấy không hợp lý.

"Về sau chỉ có người thật thân thiết với anh mới có thể gọi là Tiểu Xuyên, biết không?" Mộc Tiểu Nhã giải thích.

"Ồ." Bạch Xuyên dường như hiểu được.

Cho nên vừa rồi ở trên xe Mộc Tiểu Nhã gọi mình là Tiểu Xuyên, chính là rất thân thiết với mình? Bạch Xuyên lại tiếp nhận thêm một nhận thức mới đưa vào hệ thống.

Vì Bạch Xuyên nghe lời, khiến cho Mộc Tiểu Nhã rất hài lòng. Cô vui mừng đưa anh về nhà, vừa đi vừa dặn dò: "Bây giờ chắc là ba mẹ em ở nhà, chốc nữa đi vào, việc kết hôn để em nói, anh chỉ cần ngồi ở một bên nghe, biết không?"

"Được."

"Bây giờ em rất đói, chúng ta chờ cơm nước xong rồi nói sau, đỡ phải đến lúc đó cơm tối cũng ăn không ngon."

"Được."

"Thật ngoan."

Bạch Xuyên giương đôi mắt đen như mực, an tĩnh nhìn chăm chú Mộc Tiểu Nhã, đối với hành động trẻ con của Mộc Tiểu Nhã, cũng không có biểu hiện phản đối. Thậm chí anh còn có chút hoài niệm, bởi vì, đã thật lâu rồi Mộc Tiểu Nhã không có như vậy với anh.

"Anh Bạch Xuyên, anh ở chỗ đây chờ em, em sẽ nhanh chóng quay lại." Cô gái nhỏ giải thích xong liền nhảy nhót chạy đi, một hồi lâu sau mới trở về.

"Anh Bạch Xuyên, anh vẫn luôn ở chỗ này chờ em sao? Có bỏ đi không đó?"

Cậu thiến niên nghiêm túc lắc đầu, anh một bước cũng đều không rời đi.

"Thật ngoan." Cô gái nhỏ học theo bộ dáng người lớn, nhón chân lên muốn vỗ đầu thiếu niên, cuối cùng lại bởi vì chiều cao hữu hạn, chỉ chụp tới bả vai.

Lúc này, không có chụp bả vai. Ánh mắt Bạch Xuyên trầm xuống, sau đó đột ngột kéo tay Mộc Tiểu Nhã, mạnh mẽ ấn lên vai mình.

"Sao vậy?" Mộc Tiểu Nhã quay đầu lại, liền đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh của Bạch Xuyên.

———

Tác giả có lời muốn nói: Vợ trước sẽ không xuất hiện quá nhiều, chỉ là một người qua đường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau