CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo

Cố Duyên cũng hiểu ý của anh, theo bản năng, cô dùng lực đẩy anh ra, anh từ từ đè lên người cô, nhưng cô không thể đẩy anh ra, ngược lại bị anh đè lên người thực sự.

Trong lòng không khỏi dâng lên sợ hãi, trước kia mỗi lần ở cùng với Phong Tùy, cô đều không lo lắng anh sẽ làm những việc như thế này với cô, vì lúc đó cô mang thai, mà Phong Tùy hoàn toàn không phải một người không có năng lực kiềm chế bản thân.

Điều càng làm cô sợ hãi chính là, trong người cô lại nổi lên hàng loạt những rung động, vừa cảm thấy mong đợi vừa cảm thấy sợ hãi cứ thay thế hành hạ cô, khiến cô vô cùng khó chịu.

“Sao vậy? Sợ?” Phong Tùy từ từ nâng người lên, nhìn thân thể không ngừng run rẩy của cô.

“Em không muốn như vậy.” Cố Duyên quay mặt ra chỗ khác, từ từ nhắm hai mắt, hai tay lại vịn thật chặt eo săn chắc của anh.

Phong Tùy cúi đầu nhìn cánh tay đang quấn chặt trên eo anh, cười nguy hiểm: “Thực sự không muốn?”

“Ừ...”

“Phụ nữ đều nói một đằng nghĩ một nẻo.” Anh càng cười cởi mở.

Tiếng cười của anh làm cho Cố Duyên tỉnh táo một chút, cô tức giận mở hai đôi mắt, cô muốn nói bây giờ mình đã tỉnh táo rồi, tuyệt đối không phải miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo. Lúc mắt đang mở ra lại tiếp xúc với chiếc áo ngủ trên ngực anh.

“Anh...”

Cố Duyên đột nhiên rất muốn ngắm anh một chút, người đàn ông này rất bí ẩn.

Lời nói và hành động phản kháng đều bị sự tò mò trong lòng kiềm hãm, cô đột nhiên nhớ đến Phong Tùy, từ sau khi anh rời đi với vết thương ở nhà Dương Xinh Xinh, cô cũng không xem qua vết thương súng bắn trên lưng anh.

Không biết vết thương trên lưng anh có giống với vết thương trên lưng của Ngự Tứ không? Rốt cuộc... anh và Ngự Tứ có phải là cùng một người hay không?

“Em đang nghĩ gì mà lại nghiêm túc như vậy?” Phong Tùy chăm chú nhìn cô, bàn tay đập vào người cô.

Cố Duyên giả vờ bình tĩnh tiếp đón ánh mắt của anh, nói: “Em đang nghĩ câu nói của anh vừa nãy rất có lý, sao phải nói một đằng nghĩ một nẻo như vậy chứ?”

“Nghĩ thông suốt rồi?”

“Nghĩ thông rồi.”

“Vậy mới ngoan.” Phong Tùy nói xong kéo khăn tắm trên người cô, tay luồn sau lưng cô, hơi thở của hai người... dần dần không ổn định.

Phong Tùy giơ cánh tay lên ấn vào nút đèn trên đầu giường, chớp mắt bên trong phòng ngủ tối om. Cố Duyên ngu ngốc, anh ấy lại tắt đèn? Người đàn ông đáng ghét!

“Đừng... đừng tắt đèn...”

Anh cúi xuống nhìn cô: “Em thích mở đèn?”

“Không phải...” Cô do dự một chút rồi lại đổi giọng: “Ờ, đúng vậy...”

“Nhưng anh lại không thích.”

“Phong Tùy... anh...”

“Anh làm sao?”

“Anh... vô liêm sỉ.”

Mặt của anh lạnh lùng, anh vô liêm sỉ?

“Em không muốn tiếp tục nữa, chúng ta không thể như vậy!” Cố Duyên chỉ muốn rời khỏi, chỉ còn tồn tại một tia lý trí nói cho cô biết, cô không thể làm như vậy.

Phong Tùy tắt hết đèn rồi, cô không còn lý do gì để tiếp tục buông thả bản thân. Chỉ là, cô không muốn tiếp tục nữa, có người một khi đã buông thả thì không thể kiềm chế nổi bản thân, không tiếp tục không được.

Phong Tùy hôn từ mặt xuống cổ cô, cuối cùng xuống... của cô ấy.

Cố Duyên từ từ nhắm mắt không nói lời nào.

Anh dứt khoát cởi áo ngủ của trên người của mình xuống.

Sống hai mươi mấy năm, đây là lần thứ hai cô làm chuyện đó cùng với một người đàn ông, lần đầu tiên cách đây rất lâu rồi, có chút chịu không nổi, cô chau chặt mày, cắn chặt môi, tay nhéo cánh tay của anh, móng tay hằn sâu trong thịt của anh.

Cô cảm thấy xấu hổ... chỉ muốn tìm một cái lỗ chui vào.

Anh lại vặn thẳng mặt của cô, chăm chú nhìn cô: “Duyên Duyên, em cảm thấy xấu hổ sao? Chuyện vợ chồng bình thường như vậy sao em cảm thấy xấu hổ chứ?”

Lúc này cô đau đến nỗi đổ mồ hôi, miệng không ngừng cầu xin tha thứ: “Anh đừng nói nữa, xin anh đừng nói nữa...”

Anh dừng tất cả mọi hành động, đau lòng nói: “Duyên Duyên, anh với em sống lâu như vậy, cũng đã từng có con rồi, có phải từ trước đến nay em đều không cảm thấy em là người phụ nữ của anh? Cố Duyên cắn môi không nói lời nào, cũng không biết mình nên nói gì.

“Duyên Duyên, chúng ta là vợ chồng.” Mặt anh ngày càng lạnh nhạt, nghiến chặt răng: “Chúng ta mới là vợ chồng thực sự, sau này em chỉ có thể mua khăn cho ăn, mua quần áo cho anh, nhớ chưa?”

Vợ chồng...

Nước mắt cô từ khóe mắt chảy xuống.

Ở bên cạnh Phong Tùy, từ trước tới nay cô đều yếu đuối, nhưng lẽ nào ngay cả việc này cũng do anh quyết định sao?

Anh đang hận cô, chính vì chiếc khăn, chiếc áo choàng mà hận cô, nhưng tại sao lại dùng cách này làm cô xấu hổ? Cô dùng miệng cắn vai anh, kèm với mùi tanh của máu, cô khóc hu hu. Còn anh, mặc kệ cô cắn cũng mặc kệ cho cô khóc, sẽ có một ngày, cô sẽ quen với việc có anh, anh nghĩ.

Lúc nào anh cũng cưng chiều cô, cũng bắt nạt cô, mãi mãi không cảm thấy mệt mỏi.

Cuối cùng kết thúc, toàn thân cô mệt mỏi nằm liệt trên giường, đầu trống rỗng. Trên người cô ướt đẫm, đều do anh để lại, cô lười đến nỗi không muốn lau hay rửa đi mà mặc nó từ từ bốc hơi bởi quạt sưởi.

Phong Tùy cũng mệt mỏi, hai người dính chặt vào nhau, anh ôm cô, vô cùng thỏa mãn.

Anh hôn lên tóc cô, ghé sát vào tai cô nhẹ nhàng hỏi: “Duyên Duyên, chúng ta như vậy không tốt sao? Tại sao phải trải qua cuộc sống đau khổ, nguy hiểm chồng chất, bị người khác ức hiếp, bị người ta coi thường chứ?”

Cô không nói lời nào, mặc cho anh ôm hôn, ngoan như một con mèo nhỏ.

Không nghĩ đến Ngự Tứ, nghĩ đến Phong Thanh, nghĩ đến quá khứ, nghĩ đến tương lai nữa.

Cô quá mệt mỏi rồi, từ trước đến nay cô đều sống vì người khác, chưa bao giờ nghĩ đến bản thân, cô nhắm mắt lại, ép buộc bản thân mình ngủ, tốt nhất là đừng tỉnh lại.

Bởi vì cô biết chỉ cần mình tỉnh lại, những thứ nên nghĩ vẫn sẽ nghĩ, những việc cần làm vẫn phải làm, cô không thể mãi mãi nằm trong lòng anh mà sống được.

Ngày hôm sau cô tỉnh lại, trời đã sáng choang, quạt sưởi ấm vẫn thổi lất phất không tiếng động. Cố Duyên cúi đầu nhìn bản thân mình, cô và Phong Tùy đã làm chuyện đó.

Tim cô loạn nhịp, hai má ửng hồng.

Sau đó cô nhanh chóng xuống giường, nhặt áo choàng tắm vứt lả tả dưới đất, quay đầu, thấy Phong Tùy không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, đang mỉm cười nhìn cô.

“Tỉnh rồi?” Anh hỏi

Nói nhảm, chẳng nhẽ không tỉnh sao? Cô tức giận lườm anh. Đi đến tủ quần áo chọn quần áo, theo như cô dự đoán, trong tủ có rất nhiều quần áo, vừa may đều số đo của cô. Cô cũng không quan tâm những bộ quần áo này là mua cho cô hay mua cho Dao Trụ, tùy ý chọn một bộ khoác lên người.

“Còn đau không?” Phong Tùy đột nhiên hỏi cô.

Tối hôm qua cô vẫn luôn níu chặt cánh tay anh, đau đến nỗi cắn răng chịu đựng, anh ấy cũng không phải không cảm giác được.
Cố Duyên ngơ ngác một lúc mới hiểu anh nói gì, lắc đầu: “Không đau.”

Cô vào phòng tắm rửa sạch sẽ, chỉnh đốn lại quần áo trên người, lúc cô đi ra ngoài, Phong Tùy cũng đã dậy rồi. Trên người anh mặc một bộ quần áo ở nhà, ngồi nghiêng mình trên chiếc ghế sofa, lười biếng mà gợi cảm.

Cố Duyên đi về phía anh rồi nói: “Em đi về trước.”

“Anh làm canh bổ dưỡng để ở phòng bếp, ăn rồi hãy đi.” Phong Tùy đứng dậy.

“Không cần đâu, em không cần bồi bổ đâu.”

“Em không cần nhưng anh cần.” Phong Tùy kéo áo trên vai mình, lộ ra một hàng dấu răng màu máu đỏ: “Nhìn xem, kiệt tác của em đây này.”

Cố Duyên nhìn vết thương trên vai anh, không khỏi giật mình, hai hàng dấu răng sâu như vậy thực sự là cô để lại sao? Cô không nhớ quá rõ.

Cô bướng bỉnh lườm anh: “Đó là anh đáng đời bị như vậy.”

“Vì thế nên anh không hề oán trách em.” Phong Tùy kéo lại áo mình, anh không oán trách cô, anh cũng sớm đã quen với việc cô để lại trên người mình những dấu vết to, nhỏ rồi.

Hai người từ phòng ngủ đi ra, xuống tầng một, đầu bếp đã đặt đồ ăn sáng và thuốc bổ trên bàn. Phần ăn sáng của Cố Duyên và Phong Tùy giống nhau, sữa, chân giò hun khói bánh mì sandwich, còn có một bát canh bổ trước mặt mà Phong Tùy không có.

“Không phải anh muốn bồi bổ cơ thể sao? Cho anh uống.” Cố Duyên đẩy bát canh đến trước mặt anh. Lại bị anh đẩy lại, anh cười nói: “Đây là canh phụ nữ chuyên uống, không hợp với anh.”

“Đây...”

“Yên tâm đi, khả năng tự khỏi bệnh của anh rất cao. Ngược lại là em, tối qua tổn thương nguyên khí nặng nề, nên bồi bổ thật tốt.”

Mặt của Cố Duyên lại ửng hồng lần nữa, cô lén nhìn sang người làm ở bên cạnh, xấu hổ vô cùng. Người đàn ông không biết xấu hổ, lẽ nào anh không cảm thấy xấu hổ chút nào sao? Hay là đem phụ nữ về nhiều quá nên đã sớm thành thói quen?

Cố Duyên cúi đầu uống hết bát canh bổ, để bát trên bàn rồi bắt đầu ăn bữa sáng.

Ăn sáng xong, Cố Duyên trở lại phòng ngủ lấy túi xách, nhìn chiếc giường rộng lớn kia, giống như lại nhìn thấy cảnh mình ở bên Phong Tùy ngày hôm qua, khuôn mặt của cô lại nóng lên, cô lấy túi xách trên ghế sofa rồi rời khỏi phòng ngủ.

Phong Tùy khăng khăng muốn đưa cô đi, vẫn dùng chiếc xe của cô.

Xe chậm rãi ra khỏi khu biệt thự, Phong Tùy quay đầu, nhìn cô tựa lưng vào ghế im lặng đờ cả người ra. Anh dành một tay nắm lấy bàn tay bé nhỏ đang đặt trên đùi của cô, mỉm cười: “Đang nghĩ gì mà say mê như vậy?”

“Không có gì.” Cố Duyên lắc đầu, rút tay về.

Phong Tùy cũng không hỏi tới nữa, tiếp tục lái xe.

Im lặng một hồi, Cố Duyên nói với anh: “Đưa em về nhà họ Phong.”

“Vì sao không phải là trở về nhà họ Ngự?” Phong Tùy cảm thấy kỳ lạ.

“Em trở về lấy ít đồ.” Cố Duyên trả lời qua loa một tiếng, thực tế cô không có đồ gì muốn lấy cả, chỉ là bây giờ cô không muốn trở về nhà họ Ngự mà thôi. Trên người của cô vẫn còn lưu lại mùi của Phong Tùy, sao có thể trở về bên cạnh một người đàn ông khác đây? Điều này sỉ nhục thế nào đối với Ngự Tứ.

Cô cần phải đi về nhà họ Phong, suy nghĩ thật kĩ tất cả những việc xảy ra mấy ngày qua, bao gồm cả mối quan hệ giữa cô và Phong Tùy.

Phong Tùy dĩ nhiên không tin vào lời viện cớ vụng về của cô, nhìn vào mắt cô đầy ý thăm dò, nhưng vẫn không hỏi nhiều.

Phong Tùy đưa cô về đến cổng chính nhà họ Phong, lại lề mề không mở cửa xe, hai tay nắm vô lăng nhìn cổng chính nhà họ Phong, trong lòng không nỡ rời xa cô.

Cố Duyên nhìn anh, hỏi: “Sao vậy? Còn có việc gì sao?”|

“Ừ.”

“Chuyện gì?”

“Không muốn xa em.” Hai tay Phong Tùy rời khỏi vô lăng, ôm lấy cô vào lòng rồi cúi đầu, hôn cô.

Bây giờ cô lại không khống chế được suy nghĩ...

Trong miệng của cô thậm chí vẫn còn lưu lại mùi đặc biệt của anh trước khi lên xe, bây giờ lại hôn tiếp. Cô phiền não muốn đấy anh ra, nhưng lại không ngừng bị mê hoặc.

Thực sự hận bản thân mình, tối qua hận, hôm nay cũng hận, nhưng hết lần này đến lần khác... cô không thể sửa chữa được, không thể giữ vững nguyên tắc nên giữ vững của mình.

“Không muốn!” Cố Duyên bỗng dưng đẩy tay anh ra, tức giận, trừng mắt nhìn anh: “Anh điên rồi sao?”

Chương 97: Vật nhỏ ồn ào

Phong Tùy dùng ngón tay sờ vào chóp mũi rồi cười: “Chút nữa thì điên rồi, đều bị cái đồ nhỏ bé như em ồn ào.”

Cố Duyên nhìn vẻ mặt của anh, trong lòng khó hiểu vì sao anh lại có tinh lực mạnh như vậy, rất giống với một người đàn ông chưa từng gặp phụ nữ bao giờ vậy, lẽ nào bao nhiêu hồng nhan tri kỉ kia cũng không làm anh thỏa mãn sao?

Cố Duyên nhìn anh mở miệng, cuối cùng muốn nói nhưng lại thôi, nuốt những lời muốn nói vào bên trong, đổi thành lời chào tạm biệt: “Được rồi, em xuống xe đây.”

Cô đẩy cửa xe ra, Phong Tùy kéo tay cô lại, hỏi: “Có phải em muốn nói gì với anh không?”

Cố Duyên quay đầu, nhìn chăm chú vào anh, nói: “Đúng là có lời muốn nói, em hi vọng chúng ta kết thúc ở đây.”

“Em vẫn nên tiếp tục giữ im lặng.”

“Anh Phong, chúng ta không cần tiếp tục làm những chuyện không rõ ràng như vậy được không, em không muốn mỗi ngày đều sống trong tội lỗi.”

“Em đang nhắc nhở anh nên cho em một thân phận hợp lý hay sao? Cô Phong.” Anh cười.

Cố Duyên vội vàng nói: “Không phải, em không có nghĩ như vậy.”

Phong Tùy nhìn cô, lại ôm cô vào lòng, ngẩng đầu hít một hơi thật sâu: “Duyên Duyên, cho anh một chút thời gian, anh nhất định sẽ cho em một cuộc sống yên ổn, hạnh phúc.”

“Vì sao không phải bây giờ?” Cô hỏi.

“...”

“Anh có quá nhiều chuyện gạt em.” Cô lại nói: “Nếu anh thực sự yêu em, muốn ở bên em cả đời, đừng có bí mật như hiện tại. Em thậm chí còn không biết người nhà của anh, bạn bè của anh, cuộc sống anh như thế nào...”

“Không phải là anh không muốn cho em biết những thứ này, nếu em biết thì sẽ bất lợi với em, anh không muốn em chịu khổ như anh.” Phong Tùy dừng một chút, lại nói: “Em chỉ chỉ cần biết anh yêu em là thật, thế là đủ rồi.”

Cố Duyên im lặng, anh cũng im lặng.

“Buông em ra.” Một lúc lâu, Cố Duyên mới nhẹ nhàng đẩy anh ra.

Phong Tùy xuống xe, Cố Duyên đưa xe cho người làm lái vào gara ô tô, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi đi về vào nhà chính, sau đó cô nhìn thấy Phong Hách và Lăng Tiêm Hà đang ngồi uống trà trên ghế sofa.

Lăng Tiêm Hà nhìn thấy cô trở về, vui mừng đứng dậy tiến về phía trước đón cô, ôm cánh tay của cô rồi kéo cô ngồi xuống ghế sofa: “Tình Nhi đến rồi, Thanh Nhi con đến chơi với mẹ con sao?”

Cố Duyên nở một nụ cười với bà, đôi mắt buồn ngủ, sau đó chuyển về hướng Phong Hách lễ phép gọi: “Cha.”

“Sao con không bảo Phong Tùy vào đây ngồi một chút?” Phong Hách uống một ngụm trà thơm rồi nói.

Cố Duyên ngẩn người ra, bỗng dưng nhìn về phía cửa chính, mới phát hiện hướng ở đây nhìn ra ngoài vừa vặn là vị trí cô vừa mới đỗ xe. Vậy thì... mọi hành động của cô và Tùy Phong đều bị Phong Hách nhìn thấy sao?

Trời ạ! Cô lại có thể lơ đãng, không chú ý trong nhà còn có người!

Cô không cười gượng gạo, lúc này mới thấy biểu cảm trên mặt của ông có chút không hài lòng, trong lòng nhất định là buồn bực vì cô và Phong Tùy.

“Tình Nhi, con ra đây một chút.” Ông đứng lên khỏi sofa, đi về phía gian phòng nghỉ ngơi.

Cố Duyên chần chừ một chút, kiên trì đi theo ông.

Quả nhiên, ông cứ mở miệng ra lại là Phong Tùy.

“Tối hôm qua con ở bên cạnh Phong Tùy? Ông ấy hỏi.

Thảo luận chuyện tình cảm nam nữ cùng cha đẻ thực sự khiến người ta mất tự nhiên vô cùng, mặt của cô hôm nay đỏ ửng lên vô số lần. Phản ứng của cô khiến ông nhìn thấy được đáp án.

Ông ngồi xuống ghế sofa, thở dài nhìn cô nghiêm túc nói: “Tình Nhi, là con nhất quyết tiếp tục làm vợ Ngự Tứ, nếu con đã chọn Ngự Tứ thì không nên gần gũi với Phong Tùy như vậy, con biết không?”

“Con biết.” Cô cúi đầu.

“Có phải con rất thích Phong Tùy?”

Cố Duyên không nói lời nào, bởi vì ngay cả chính cô cũng không biết mình có thích anh hay không nữa. Nếu không thích anh thì tại sao lại hạnh phúc khi thân mật với anh chứ?

“Nếu như con thích cậu ta, cha không ngăn cản, nhưng con phải thuyết phục cậu ta nói rõ gia cảnh, quản lý tập đoàn Phong Thị cùng cha. Sau đó ly hôn Ngự Tứ, cha sẽ tổ chức cho con một lễ cưới trọng đại, chỉ có như vậy, cha mới yên tâm.”

Cố Duyên cay mũi, cha thật lòng thương cô, cô biết chứ.

Chỉ là, đây thực sự là cuộc sống mà cô muốn sao? Sống cùng Phong Tùy cả đời? Đây là cuộc sống mà cô chưa bao giờ nghĩ đến!

“Cha cho con chút thời gian.” Cô cúi đầu nói.

Làm cho Phong Tùy nói rõ gia cảnh nhà anh ấy, cô không có năng lực này, lúc nãy ở trên xe anh cũng đã từ chối cô rồi.

Phong Tùy... mãi mãi đều là câu này, vì tốt cho cô, không muốn cô rơi vào trong bất kì vòng xoáy nguy hiểm nào. Hôn nhân đại sự quả thực không gấp được, điều này Phong Hách cũng biết, chỉ là nhìn thấy cô và Phong Tùy thân mật như vậy, ông thực sự rất lo lắng.

“Được, cha sẽ cho con thời gian suy nghĩ kĩ, hy vọng không quá lâu.” Phong Hách gật đầu, không nói chuyện nữa, mắt cụp xuống, không biết đang nghĩ gì.

Cố Duyên cũng không hề rời đi, mà nhìn ông, chần chừ một lúc lâu mới mở miệng: “Cha, cha có điều tra Phong Tùy hay không?”

“Ờ.” Ông thẳng người lên: “Điều tra rồi, nhưng không điều tra được gì.”

Cố Duyên thất vọng, cũng phải, ngay cả người chuyên nghiệp như Tô Uyên cũng hết cách, Phong Hách sao có thể điều tra rõ được?

Phong Hách lại nói: “Ngay cả đăng kí các loại tài sản của công ty bất động sản đều dùng tên của người khác, có thể biết được người này xảo quyệt đến mức nào, cho nên cha mới không ủng hộ con ở bên cạnh cậu ta. Nhưng nếu con thích cậu ta, cha sẽ không ép buộc, ngăn cấm, để cậu ta nói rõ tất cả, không quá đáng chứ?”

“Vâng.” Cố Duyên gật đầu một cái.

Thảo nào ngay cả thẻ ngân hàng anh đưa cho cô cũng để tên của người khác.

“Ngự Tứ thì sao?” Cô lại hỏi một câu.

“Ngự Tứ... chẳng có gì để điều tra cả.” Phong Hách nghĩ một hồi: “Cậu hai nhà họ Ngự là một tên ngốc, trong xã hội thượng lưu mắc phải bệnh lạ cũng không phải là chuyện lạ.”

“Nghe nói là do tai nạn giao thông tạo thành?”

Về Ngự Tứ, Cố Duyên cũng không hiểu rõ lắm, cô chỉ thỉnh thoảng nghe Linh Lung nhắc đến chuyện quá khứ của Ngự Tứ, có lẽ cô bị chủ cấm không cho nói nên không dám nói nhiều về chuyện quá khứ của Ngự Tứ.

Mà ở trong nhà họ Ngự, ngoại trừ Linh Lung còn có thể nói với cô vài câu ra, những người khác đều thể hiện sự khinh thường đối với cô, không thì chỉ là cái gật đầu giữa chủ nhân và đầy tớ.

“Con có hứng thú với quá khứ của cậu ấy sao?” Phong Hách không hề thích nói chuyện người khác không liên quan đến mình.

Nhưng khi nhìn thấy Cố Duyên nghĩ như vậy, ông trầm ngâm nhớ lại những chuyện đã qua, suy nghĩ trong đầu sự việc này rồi mới nói: “Cha nhớ mẹ của Ngự Tứ là con gái một của Tần Hà, chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Tần Thị, còn Ngự Cẩm Sơn thì là trợ lý đắc lực của Tần Hà, sau này không biết thế nào hai người họ kết hôn, cha đoán là Tần Hà cảm thấy Ngự Cẩm Sơn không tồi, làm chủ tác hợp hai người bên nhau. Mẹ Ngự Tứ từ nhỏ đã được bố mẹ chiều hư, tính cách không tốt cho lắm. Ngự Cẩm Sơn bị đè nén lâu ngày rồi phản kháng, đánh cô ấy chấn động não, hai người ngày càng không thể sống chung, Tần Hà mong hai người ly hôn, cho Ngự Cẩm Sơn một phần ba tài sản. Trong lúc cãi nhau, bệnh tim của Tần Hà tái phát, đưa đến bệnh viện thì qua đời. Cùng với năm đó, Ngự Tứ và mẹ của cậu ấy bị tai nạn giao thông vô cùng nghiêm trọng. Sọ não của Ngự Tứ bị thương nặng, khi được cứu về thì thành như vậy, qua nhiều năm như thế vẫn không có chuyển biến tốt đẹp.”

“Cha nghĩ tất cả những bệnh lạ này đều do tai nạn để lại!” Phong Hách lắc đầu, từ đầu đến cuối ông đều không tin căn bệnh lạ mà người ta hay nói trong truyền thuyết này.

Cố Duyên im lặng, chăm chú nghe những lời Phong Hách vừa nói.

Một lúc lâu, cô ngẩng đầu lên, nhìn Phong Hách: “Sao lại trùng hợp như vậy, cùng trong thời gian một năm nhà họ Tần, người thì chết, người thì bị thương?”

“Ai biết được chứ?”

“Không phải là trò của Ngự Cẩm Sơn sao?” Cô hỏi ra nghi ngờ trong lòng mình, Phong Hách lại giơ tay lên ngăn cô lại: “Tình Nhi, bất kể con có nghi ngờ như thế nào, cũng đừng nói ra, dù sao cũng là chuyện trong quá khứ rồi, hơn nữa là việc không liên quan đến con.”

Năm đó, rất nhiều người bàn tán nhà họ Tần tan đàn xẻ nghé đều do Ngự Cẩm Sơn gây ra, nhưng không ai có chứng cứ, họ cũng không muốn quan tâm đến chuyện không liên quan đến mình. Truyền mãi, cũng không còn ai nhắc đến chuyện này nữa, con đường kinh doanh tập đoàn Tần Thị của Ngự Cẩm Sơn cũng thuận buồm xuôi gió.

“Kể ra Ngự Tứ cũng là một cậu bé đáng thương.” Nếu như lúc đầu không xảy ra sự cố, bây giờ anh ấy chắc cũng kế thừa gia nghiệp của ông ngoại anh, bận rộn với công việc và sự nghiệp của mình. Đúng vậy, nếu không xảy ra sự cố này thì anh nhất định sẽ là một người đàn ông rất lớn mạnh, nhất định sẽ có rất nhiều người vây quanh giống như Phong Tùy, làm sao bị Dung Kim và đám con nhà giàu xấu xa kia ức hiếp được chứ?

Nghĩ đến Phong Tùy, trong lòng Cố Duyên đột nhiên căng thẳng, hay là... anh chính là Phong Tùy.

Phong Tùy tràn đầy thù hận, còn liều chết giết sếp Chu của tập đoàn Tần Thị, nếu anh không phải là Ngự Tứ, tại sao lại muốn giết người của tập đoàn Tần Thị chứ? Tại sao lại bí mật đến nỗi không ai có thể điều tra được nhân vật “Phong Tùy” là ai?

Trong lòng Cố Duyên càng ngày càng kết luận Ngự Tứ chính là Phong Tùy!

Cố Duyên đứng lên, nhìn Phong Hách: “Cha, con về nhà họ Ngự trước đây.”

Phong Hách đứng dậy theo: “Sao lại đi gấp gáp như vậy? Không ngồi uống trà với mẹ con à?”

Cố Duyên lắc đầu: “Mai con lại trở về.”|

“Ừ, con đi đường cẩn thận nhé.”

Cố Duyên từ nhà họ Phong đi ra, cô lái xe rất nhanh trên đường, đi về phía nhà họ Ngự.

Ngự Tứ, anh lừa dối em, lừa dối...

Cô ở lặng lẽ mắng anh trong lòng, nước mắt làm mờ đi tầm nhìn của cô, cô nhanh chóng lấy tay lau đi, giảm tốc độ xe.

Trở về nhà họ Ngự, cô đi thẳng về phòng ngủ, đúng lúc gặp Linh Lung ở cầu thang, hỏi: “Cậu hai đâu rồi?”

“Trong nhà có người mới, bà hai dẫn cô ta đi dạo quanh nhà, cậu hai đi theo bọn họ xem náo nhiệt rồi.” Linh Lung nói nhỏ.

“Người mới? Người mới nào?” Cố Duyên bước chậm rãi, nghi ngờ hỏi.

Linh Lung không nói, mãi đến sau khi hai người đi vào phòng ngủ, cô đóng chặt cửa phòng lại, vẻ mặt bí mật nói: “Thảo nào cậu cả lại thích thú như vậy, ly hôn với mợ cả, hóa ra có người phụ nữ khác bên ngoài, người phụ nữ này có thai hơn năm, sáu tháng rồi.”

Cố Duyên sửng sốt, hiển nhiên cô ngạc nhiên vì tin tức này.

Dung Kim mới đi hôm qua, hôm nay cậu cả đã đem người về? Việc như vậy cũng làm ra được.

“Bà hai không phải sướng đến phát rồ sao?”

“Đúng vậy, sướng đến nỗi cả đêm không ngủ được, ngay cả mợ cả cũng vô cùng vui sướng. Bà mua cho người phụ nữ này một căn biệt thự có giá trị hơn ba trăm tỷ, còn hứa hẹn sẽ thay cô ấy tìm một cậu trai khỏe mạnh.”

Cố Duyên cười giễu cợt, bà hai sẽ đi quản sự sống chết của người khác? Vốn dĩ là chuyện hài. Bà ta sẽ đối xử tốt với Dung Kim, chẳng qua là dùng tiền lấp miệng cô ta mà thôi, suy cho cùng cả hai đã làm ra rất nhiều chuyện xấu.

Có điều đó là chuyện của bọn họ, cô không có chút hứng thú nào cả.

Mặc kệ tất cả những người mới kia là thần thánh phương nào, bây giờ cô không có hứng thú, điều cô muốn làm nhất bây giờ là nhìn thấy Ngự Tứ.

Còn về việc gặp được anh ấy phải làm thế nào, cô thực sự không biết.

“Mợ hai muốn gặp cậu hai, tôi giúp mợ gọi cậu ấy trở về.” Linh Lung nói.

“Được, cảm ơn.”

Linh Lung đi, Cố Duyên thở phào nhẹ nhõm, đi đến phía trước gương, nhìn chằm chằm vào chính mình, trên người của cô vẫn còn mặc quần áo ở chỗ Phong Tùy, trên miệng vẫn còn lưu lại mùi của Phong Tùy.

Cô dùng ngón tay lau đi, nhìn khuôn mặt mịn màng của mình trong gương, có người nói rằng, người phụ nữ được làm chuyện ấy với người đàn ông là người phụ nữ vô cùng mềm mại và xinh đẹp.

Ngoài phòng ngủ truyền đến một loạt tiếng bước chân, nghĩ là Ngự Tứ trở về, Cố Duyên xoay người, quả nhiên nhìn thấy Ngự Tứ bước vào với nụ cười rạng rỡ, vui tươi trên mặt của mình: “Chị, em về rồi.”

“Chơi với chị dâu mới vui không?” Cố Duyên mỉm cười.

“Vui.”

Sau khìn thấy Linh Lung đóng cửa, Cố Duyên chậm rãi bước đến trước mặt của anh, nhìn chằm chằm vào anh, hình như muốn nhìn thấu anh. Nhưng cô không nhìn ra được gì.

Cô nhón chân lên, nhân dịp anh không để ý kề vào người anh, sau đó, cánh tay thon gọn của của vòng lên eo anh, ôm anh, hôn anh, bắt chước hành động tối hôm qua của Phong Tùy.

Ngự Tứ đờ cả người vì hành động bất ngờ này, hai mắt trợn tròn, kinh ngạc nhìn cô.

Anh chưa từng thấy Cố Duyên làm chuyện này với anh sao?

Chương 98: Thăm dò

Cố Duyên thưởng thức, nhớ lại dư vị một cách tỉ mỉ, cô cho rằng bất kì thứ gì trên một người đều có thể thay đổi, nhưng mùi vị nhất định không thay đổi được. Nó lan tràn giữa môi và răng của cô... không phải là mùi vị tối hôm qua cô đã nếm qua sao, mùi vị thuộc về Phong Tùy đó?

Trong lòng của cô dần dần dâng lên cảm xúc xúc động, cô không rõ mình xúc động vì mình đã làm rõ thân phận của anh hay là vì anh không phải là kẻ ngốc thực sự.

Giống như Dương Xinh Xinh nói, người đẹp trai, thu hút như vậy sao có thể là một kẻ ngốc được chứ!

Một lúc lâu, cô buông anh ra, lui về phía sau một bước.

Sắc mặt của cô không tốt cho lắm, sắc mặt của Ngự Tứ cũng vậy, Ngự Tứ đỏ bừng lên, lúng túng nhìn cô hỏi: “Chị làm sao vậy?”

Anh vẫn gọi cô là chị, vẫn giả vờ trước mặt cô!

Cố Duyên còn chưa kịp trả lời, Linh Lung đã gọi ở ngoài cửa: “Cậu hai ơi, mợ hai, bà hai gọi hai người xuống tầng một.”

Ngự Tứ nghe thấy tiếng gọi liền cắm đầu đi ra khỏi cửa, Cố Duyên chần chừ một lúc rồi cũng đi theo anh xuống tầng một.

Dưới tầng, bà hai đang cười nói với người phụ nữ trẻ tuổi, người phụ nữ kia có vóc dáng thon thả, khuôn mặt xinh đẹp, phần bụng nhô lên, quả nhiên giống như lời Linh Lung nói, đã mang thai năm, sáu tháng rồi.

Nhìn chăm chú vào phần bụng tròn xoe của cô, Cố Duyên đột nhiên thấy đau đớn trong lòng, nếu con của cô vẫn còn, bụng cô cũng to như vậy, mấy tháng nữa là có thể sinh ra...

“Liên Liên, sau này đi lại trong biệt thự phải cẩn thận đó, dù sao lòng người khó đoán, nhất định có người ước đứa con trong bụng của con không thể sinh ra được.” Bà hai không biết là vô tình hay cố ý liếc mắt nhìn Cố Duyên, nói với người phụ nữ kia.

“Mẹ, con biết rồi.” Cô gái kia khéo léo đáp lại bà.

Cố Duyên biết người bà hai đang nói là mình, thế là cô rời ánh mắt của mình khỏi bụng của Liên Liên.

Bà hai lúc này mới chuyển sang hướng Cố Duyên, nói rõ ràng: “Duyên Duyên, đây là chị dâu của con, chị con đang mang thai, hi vọng các con sống hòa thuận, mấy tháng tới nhường chị con một chút.”

“Mẹ, mẹ yên tâm, con không làm nổi chuyện thất đức như hại trẻ con đâu.” Cố Duyên cười, hướng về phía Liên Liên, lễ phép gọi một tiếng: “Chị dâu.”

Bà hai “ừm” một tiếng, quả nhiên không hề tin tưởng cô.

Bà hai lại nói với Liên Liên: “Đây là vợ của Ngự Tứ, mợ hai.”

“Á? Ngự Tứ cũng có vợ sao? Thật không ngờ.” Liên Liên cố ý biểu hiện sự khinh bỉ, lập tức cười: “Chào mợ hai.”

Cố Duyên không xấu hổ, bình tĩnh nói: “Chân anh cả không tốt cũng có người bằng lòng lấy anh, chân tay Ngự Tứ bình thường, vì sao không có vợ chứ?”

Lâm lâm bực tức im lặng.

Trong lòng của bà hai đương nhiên cũng rất bực, chân của Ngự Hàn vốn dĩ là nút thắt trong lòng bà, Cố Duyên lại còn nói bóng nói gió, chế giễu. Nhưng tâm trạng của bà hôm nay khá tốt nên không muốn tính toán với cô.

Ông chủ Ngự cũng cảm thấy bầu không khí bất thường giữa bọn họ, vội vàng giảng hòa: “Thân thể khỏe mạnh hay không không quan trọng, chỉ cần tình cảm giữa hai người tốt là được, em xem Duyên Duyên và Ngự Tứ vô cùng xứng đôi. Tất nhiên, Liên Liên và Ngự Hàn cũng rất xứng đôi, Liên Liên con nên sớm trở về được rồi, bảo đầu bếp làm những món ăn bồi dưỡng thân thể, con với đứa bé mới khỏe mạnh được.”

“Cha...” Liên Liên vòng qua bên cạnh ông chủ Ngự ngồi xuống, ôm cánh tay ông làm nũng nói: “Con sớm đã muốn trở về rồi, nhưng Ngự Hàn không đồng ý, cứ nói mẹ thích Dung Kim, sẽ không đồng ý cho anh ấy và Dung Kim ly hôn. Anh Ngự Hàn không yêu con chút nào cả, không đối xử tốt với con.”

“Ngự Hàn chính là như vậy, không biết quan tâm người khác, ngay cả Ngự Tứ cũng không bằng.” Ông chủ Ngự cười ha ha.

Cố Duyên nhanh chóng liếc nhìn Ngự Tứ, nhấc ly trà chị Trần bưng lên uống một ngụm. Trong lòng nghĩ, Ngự Tứ quả thực tốt hơn Ngự Hàn nhiều, mặc dù Ngự Tứ là một kẻ ngốc thực sự, cô cũng tình nguyện gả cho anh chứ không gả cho Ngự Hàn.

Cô đưa cho Ngự Tứ một miếng quýt, Ngự Tứ cười rồi cắn một miếng.

Bà hai cũng oán trách: “Con đang mang thai con của Ngự Hàn, có gì mà không dám nói chứ, cho dù Ngự Hàn không đồng ý mẹ cũng toàn tâm toàn ý chấp nhận. Mẹ thích Dung Kim nhưng lại càng thích người sinh con cho Ngự Hàn hơn. Con yên tâm, tính khí Ngự Hàn dạo này không tốt, khó tránh khỏi nóng nảy một chút, qua giai đoạn này rồi sẽ tốt thôi, mẹ cũng sẽ lựa lời nói với nó.”

“Con cảm ơn mẹ.” Liên Liên nở nụ cười hài lòng.

Cố Duyên không muốn tiếp tục ở với những người này nữa, cô đứng dậy nói với ông chủ Ngự: “Cha, không có việc gì con trở về phòng trước đây.”

“Ừ, con đi đi.” Khuôn mặt ông chủ Ngự lúc đối diện với cô có vẻ hiền hòa, vẻ mặt trước đây chưa từng có.

Cố Duyên đứng lên, nói với Ngự Tứ: “Em ở đây uống trà với mọi người à?”

Ngự Tứ gật đầu, lấy khay đựng trái cây trước mặt rồi ăn.

Nhình dáng vẻ không quan tâm đến hình ảnh của anh, trong lòng Cố Duyên đột nhiên mềm nhũn, anh cũng không dễ dàng gì.

Thù hận như vậy, còn muốn giả vờ làm kẻ ngốc sống ở nhà họ Ngự, cô hiểu nỗi khổ của anh, tại sao vẫn để ý anh có phải đang lừa cô, có phải đang giả vờ hay không?

Vì sao nhất định phải vạch trần anh, gây thêm phiền phức cho anh? Cố Duyên chậm rãi bước lên tầng, bước chân giẫm lên bậc thang trải tấm thảm màu trắng, cô nhớ đến bộ dạng của anh vì cứu cô mà ngã cuộn tròn xuống tầng. Nhớ đến lúc anh không nể nang đuổi cô đi, hung dữ với cô, hóa ra đều có lý do cả.

Trong lòng của anh chỉ muốn đoạt lại nhà họ Ngự mà thôi!

Cô lại nhớ đến Phong Tùy tối qua thì thầm những lời nhỏ nhẹ bên tai cô, cô và anh là vợ chồng chính thức, cô và anh nên giống như những cặp vợ chồng khác, hằng đêm ôm nhau.

Trở lại phòng ngủ, Cố Duyên mới phát hiện mũi của mình chua xót, khó chịu, mỗi một cảnh nhớ lại đều khiến cô cảm động, khiến cô đau lòng.

Cô đi đi lại lại trong phòng, nhìn tỉ mỉ một lượt những thứ liên quan đến Ngự Tứ, trên chiếc ghế sofa đặt một chiếc áo choàng cô mới mua, cô cầm chiếc áo choàng ngắm thử nó trong gương, áo choàng hợp với Ngự Tứ, nhất định cũng hợp với Phong Tùy.

Cô đột nhiên lại cảm thấy buồn cười, Phong Tùy đáng yêu, tự ghen với chính mình.

Linh Lung đưa cho cô bánh đậu đỏ, nói là đầu bếp vừa mới làm, thơm nức rất hấp dẫn, Cố Duyên vừa ăn bánh vừa hỏi Linh Lung: “Cậu hai vẫn luôn dễ dàng tha thứ cho người khác như vậy sao?”

Linh Lung gật đầu: “Tôi ở đây chí ít cũng được mấy năm, cậu hai rất khoan dung, lúc bị người ta bắt nạt, cậu chạy về phía sau vườn, cũng không so đo, tính toán với bọn họ. Vì thế, mợ hai cũng đừng tính toán với mợ cả nữa, mợ ấy thích nói gì thì để mợ ấy nói đi.”

“Tôi không tính toán với cô ta.” Cố Duyên cười.

“Mợ hai, chiếc áo này mợ mua cho cậu hai sao?” Linh Lung cầm lấy chiếc áo choàng lên nhìn một lượt.

“Đẹp không?”

“Đẹp lắm, cậu hai nhất định thích.”

“Vậy là tốt rồi, lúc nãy vì vội vã xuống tầng nên chưa kịp đưa cho em ấy.”

“Không sao, tí nữa cậu ấy lên, mợ đưa cho cậu mặc thử là được rồi.” Linh Lung vừa nói hết câu thì Ngự Tứ từ ngoài cửa bước vào.

Một tay anh cầm miếng bánh đậu đỏ, vừa bước vào trong vừa cao giọng nói: “Chị à, chị Trần làm rất nhiều bánh ngọt ngon, cho chị này.”

Cố Duyên cầm chiếc bánh ngọt anh đưa, nói: “Cảm ơn.”

Linh Lung ở một bên cười đùa nói: “Cậu hai đúng là thương mợ hai, ông chủ lúc nãy nói không sai mà. Nhưng mợ hai không thiếu bánh đậu đỏ.” Chỉ tay vào đĩa bánh đậu đỏ bày trên bàn.

Ngự Tứ nhìn thấy đĩa bánh đậu đỏ, nụ cười trên mặt dần dập tắt, như bị tạt một gáo nước lạnh.

Cố Duyên lại cười nói: “Quà nhỏ nhưng tình nghĩa lớn, chị rất vui.”

Linh Lung cầm chiếc áo choàng trên ghế đưa cho Ngự Tứ xem: “Cậu hai nhìn đi đi đây là áo mới mợ hai mua cho cậu đấy.” “Cảm ơn chị.” Ngự Tứ vui vẻ nhận lấy chiếc áo.

Cố Duyên cười rồi nói: “Mặc thử xem nào.”

Ngự Tứ mặc chiếc áo vào người, Cố Duyên chỉnh thay anh xong rồi kéo khóa.

Linh Lung khen: “Nhìn rất đẹp, cũng rất vừa nữa, mắt nhìn của mợ hai quả thật không tồi.”

Chiếc áo này Ngự Tứ mặc quả thật rất đẹp, Cố Duyên cũng vô cùng hài lòng, cuối cùng cũng không tiêu phí tiền.

Nhìn Ngự Tứ mặc chiếc áo mới này, trong lòng cô nghĩ nếu Phong Tùy mặc nó, có phải cũng giống với Ngự Tứ hay không? Cô sớm đã biết họ chính là cùng một người, biết thế hôm qua cô đưa chiếc áo này cho Phong Tùy rồi, tránh anh ấy đỡ phải nổi máu ghen.

“Chị à, đẹp không?” Ngự Tứ xoay về hướng Cố Duyên hỏi.

“Đẹp lắm.” Cố Duyên khen.

“Cảm ơn chị, em muốn mặc nó đi gặp chị dâu mới, để coi chị ấy còn dám chế giễu em không.” Ngự Tứ tức giận.

Khóe miệng cô trở nên đắng chát, nhìn người chị dâu mới kia không biết tốt hơn chỗ nào so với Dung Kim, mà Ngự Tứ lại giống như trước kia, thích chơi với cô ta, nhiều lúc, cô không biết Ngự Tứ đang nghĩ gì trong lòng.

Để anh ấy đi đi, chỉ cần là việc anh muốn làm nhất định là có lý do.

Kể từ khi biết thân phận của Ngự Tứ, Cố Duyên vô cùng để ý hành tung của anh, chỉ cần anh rời khỏi tầm mắt của cô, cô sẽ đi thăm dò mọi nơi.

Mà đám người làm thông thường đều sẽ lắc đầu nói không biết, hoặc là đã nói anh ra đằng sau vườn chơi, xem ra bình thường anh đều lừa gạt ánh mắt của người khác như vậy, cô nghĩ.

Hiếm có một ngày Ngự Tứ ở nhà họ Ngự cả ngày, hai người cùng nhau xem phim, xem một bộ phim gián điệp vừa mới quay. Cố Duyên xem không hiểu, cũng vì có anh bên cạnh nên không có cách nào tập trung tinh thần.

Cô cũng đã không thể bắt nạt anh giống như trước đây, coi anh là lò sưởi, nói chuyện trên trời dưới đất cùng anh, anh bắt đầu trở nên chú trọng lời nói cử chỉ của mình.

Cố Duyên rúc vào trong chăn, đôi mắt có chút buồn ngủ, cô định ngủ một giấc. Ngự Tứ bất giác thu lại cánh tay vốn dĩ ôm trên người cô, vẻ mặt nghiêm túc.

Cố Duyên ngẩng đầu nhìn trộm khuôn mặt nghiêm túc của anh, vùi trong lòng anh, vô cùng ấm áp, cảm giác hài lòng, cô chỉ muốn cả đời mãi mãi như vậy.

“Tại sao chị không xem?” Ngự Tứ cúi đầu nhìn cô hỏi.

Cố Duyên rời ánh mắt mình khỏi anh, lắc đầu: “Xem không hiểu lắm.”

“Vậy chúng ta đổi cái đĩa khác.” Ngự Tứ nói xong xuống giường đổi đĩa, Cố Duyên hoảng sợ vội vàng kéo anh: “Không cần đâu, chị không muốn xem.”

“Vậy chị muốn làm gì?”

“Ờ... ngủ một giấc, sau đó xuống dưới ăn cơm.”

“Vậy chị ngủ một giấc đi.” Ngự Tứ lại một lần nữa kéo cô vào lòng.

Cố Duyên nhắm mắt lại, ngửi mùi vị đặc biệt tỏa ra trên người anh, ngủ rất ngon, mơ một giấc mơ đẹp.

Lúc đợi cô tỉnh dậy, thấy đĩa của Ngự Tứ đã chiếu gần hết phim, là cô bị anh lay tỉnh. Lúc mở mắt có chút mơ hồ nhìn xung quanh hỏi: “Sao vậy?”

“Linh Lung gọi ăn cơm.” Ngự Tứ cười híp mắt kéo cô ra khỏi chăn.

Hai người cùng nhau đi xuống tầng dưới, trên bàn ăn, ông chủ Ngự và bà hai còn có cả Liên Liên ngồi sẵn ở dưới đây, trước mặt của Liên Liên đặt các loại đồ ăn dinh dưỡng, vẻ mặt cười ngọt ngào. Cô lại đúng lúc gặp Ngự Hàn, sắc mặt của hắn lạnh lùng đáng sợ.

Nhìn thấy Ngự Tứ và Duyên Duyên sánh vai đi vào, Liên Liên lại trêu ghẹo nói: “Cha nói không sai, tình cảm của Ngự Tứ và Duyên Duyên là tốt nhất, từ sáng đến tối như hình với bóng không rời.”

Cố Duyên mỉm cười, không nói lời nào.

“Em thích nhất chị ấy.” Ngự Tứ cũng cười hì hì rồi kéo Cố Duyên ngồi xuống ghế.

Riêng Ngự Hàn lại ghét nhất là nhìn thấy bộ dạng thân mật của họ, khuôn mặt vốn dĩ đã ảm đạm giờ lại càng ảm đạm hơn.

Chương 99: Em muốn đi tắm suối nước nóng

Liên Liên uống một ngụm canh bổ, ngẩng đầu nói với ông chủ Ngự và bà hai: “Cha mẹ, con muốn đi chơi với anh Ngự Hàn, có thể bồi dưỡng cảm xúc, giống như Duyên Duyên và Ngự Tứ thì tốt biết bao.”

“Đi ra ngoài chơi á?” Bà hai có chút khó xử: “Bụng con bây giờ to như vậy rồi, hay là ở nhà đi, nhưng...”

Bà liếc nhìn Ngự Hàn, vốn dĩ muốn nói chân của Ngự Hàn không thuận tiện cho việc đi lại, lo lắng kích động hắn nên bà không nói nữa.

Liên Liên lại không thèm để ý chút nào, gương mặt tràn đầy phấn khởi: “Không sao đâu, bọn con tìm một khu nghỉ mát tốt một chút, ngắm phong cảnh, xem chương trình, đánh bài, tâm trạng thoải mát mới tốt cho con của con.”

Khuôn mặt của bà hai vẫn tỏ vẻ khó xử, Liên Liên lại chuyển ánh mắt sang ông chủ Ngự cầu cứu, ông chủ Ngự đành phải gật đầu đồng ý: “Không sao, để cho chúng nó đi đi, nhưng Liên Liên à, đánh bài ít thôi, những thứ như xoa bóp và xông hơi thì đừng có động vào, cũng không được ăn bậy bạ, đang là phụ nữ có thai nha con.”

“Dạ, con biết rồi ạ, con cảm ơn cha.” Liên Liên hưng phấn gật đầu.

Ngự Hàn đột nhiên lạnh lùng nói: “Anh không đi.”

“Vì sao?” Cái miệng nhỏ nhắn của Liên Liên vểnh lên: “Em muốn đi.”

“Muốn đi thì em tự đi đi.”

“Cha...” Liên Liên lại cầu cứu ông chủ Ngự.

Ông chủ Ngự đành phải nói với Ngự Hàn: “Ngự Hàn, con đưa Liên Liên đi đi, chơi vài ngày rồi trở về, nếu không ở nhà cả ngày cũng không tốt.”

“Em cũng muốn đi!” Ngự Tứ đột nhiên hưng phấn nói.

Cố Duyên cuống quýt lấy tay kéo góc áo của anh, ý bảo anh im miệng, người ta hai người đi nghỉ dưỡng, anh đi làm gì.

Không ngờ ông chủ Ngự lại nói với Ngự Tứ và Cố Duyên: “Duyên Duyên, con và Ngự Tứ cũng đi đi, dù sao cũng không có việc gì làm, càng đông ngươi càng vui.”

Cố Duyên ngẩn người ra, không ngờ ông chủ Ngự lại đồng ý cho cô và Ngự Tứ đi cùng, cô quay đầu nhìn Ngự Tứ, liếc anh một cái, cười vô cùng vui vẻ...

Đi nghỉ mát với Ngự Tứ đúng là chuyện chưa từng có, Cố Duyên do dự một lúc, cuối cùng cũng không phản đối.

Sáng sớm hôm sau, Ngự Tứ sớm dậy thu xếp đồ, Cố Duyên nhìn thấy bóng dáng anh di chuyển, mỉm cười hỏi anh: “Em thực sự muốn đi?”

“Em muốn đi đến khu nghỉ dưỡng chơi cùng chị.” Ngự Tứ trịnh trọng nói.

Cố Duyên mỉm cười, dậy khỏi giường đi đến chỗ anh: “Hay là để chị giúp em, em đi thay quần áo đi.”

Cô tìm bộ quần áo trong ngăn kéo đưa cho Ngự Tứ, nhưng Ngự Tứ lại nói: “Em muốn mặc áo mới chị mua cho em.”

“Em đã mặc hai ngày rồi.”

“Không sợ, không bẩn tí nào.” Ngự Tứ cầm chiếc áo bị cô vứt trong rổ lên, đưa cho cô xem.

Cố Duyên bất đắc dĩ, không thể làm gì khác, đành phải chiều theo ý anh,

Lúc Cố Duyên và Ngự Tứ xuống tầng, Liên Liên và Ngự Hàn đã đi trước, quản gia nói với Cố Duyên tài xế đã đợi sẵn ở ngoài cửa, khu nghỉ dưỡng bên kia đã sắp xếp ổn thỏa rồi, hai người có thể xuất phát bất cứ lúc nào.

Hai người ăn sáng xong liền xuất phát, chiếc xe đi về phía ngoại ô, đến một khu du lịch nghĩ dưỡng.

Cố Duyên nhìn xung quanh khu nghỉ mát, trong lòng kinh ngạc, khu du lịch ông chủ Ngự đã thay bọn họ sắp xếp ổn thỏa, lại chính là nơi cô và anh vừa mới đến mấy ngày trước. Đêm đó cô còn uống say, vì thế mà mất thân...

Khuôn mặt của cô không tự chủ nóng lên, cô quay đầu liếc nhìn Ngự Tứ, trên mặt anh lại không có chút kinh ngạc gì, con người này ẩn giấu thật tốt.

“Chị à, sao chị không xuống xe?” Ngự Tứ hỏi cô.

Cố Duyên xuống xe, tài xế giúp bọn họ xách hành lý vào phòng khách sạn rồi rời khỏi đó, đây là một căn phòng sang trọng năm sao, bên trong đầy đủ tiện nghi, ánh mắt cô hài lòng.

Vừa mới đặt đồ đạc xuống, Ngư Tư không kịp chờ đợi liền lôi cô đi chơi, một nơi khá xa, Cố Duyên nhìn Liên Liên và Ngự Hàn đang câu cá, Ngự Hàn có vẻ sốt ruột, ngay cần câu cũng vứt vào trong nước.

Cố Duyên lôi Ngự Tứ đi vòng đường khác, cố gắng tách khỏi hai người kia.

“Chị, em cũng muốn câu cá.” Ngự Tứ bị cô kéo đi, trong lòng không đồng ý.

“Câu cá có gì vui, chị dẫn em đi tắm suối nước nóng.”

“Được, em muốn đi tắm suối nước nóng.”

Thực ra Cố Duyên cũng không biết nơi này có suối nước nóng hay không nữa, cô chỉ cảm thấy khu nghỉ dưỡng này chắc là có suối nước nóng, cô đưa anh đi hết bên trái rồi bên phải, ngay cả bóng dáng của suối nước nóng cũng không thấy. Cuối cùng, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn anh nói: “Hình như không có.”

Cô nghĩ thầm, Ngự Tứ nhất định hiểu rõ nơi này có gì cái gì chơi hơn cô, số lần anh đến đây chắc chắn cũng không ít.

Ngự Tứ chỉ vào phía tây của khu nghĩ dưỡng nói: “Suối nước nóng ở bên kia.”

“Em chắc chắn chứ?” Cố Duyên nghi ngờ hỏi hắn.

Ngự Tứ gật đầu: “Em vừa thấy có người mặc đồ bơi đi ra từ bên kia.” Nếu là Ngự Tứ của lúc trước, cô e rằng sẽ không tin lời của anh mà phí công chạy một chuyến ra đó, nhưng Ngự Tứ bây giờ đã khác trước, cô có thể tin tưởng được.

Cô đi cùng Ngự Tứ qua đó, quả nhiên là suối nước nóng đang ở trước mắt mình.

Cố Duyên thuê một gian phòng riêng, đi vào bên trong cùng anh, Ngự Tứ tỏ vẻ rất hưng phấn, xồng xộc khắp nơi. Cố Duyên vừa chạy đuổi theo vừa gọi anh, mãi mới nắm được tay anh, không cẩn thận lại ngã vào một người phụ nữ nóng bóng, cô ta quay người lại mắng cô một trận: “Mù à, không nhìn thấy trước mặt có người à?”

“Xin lỗi, xin lỗi...” Cố Duyên vội cúi đầu về phía người phụ nữ đẹp kia rồi xin lỗi.

“Xin lỗi có tác dụng không? Cô có biết là cô làm tôi đau không?” Người phụ nữ kia dùng ngón tay trỏ chỉ vào đầu của Cố Duyên, chửi cô: “Cô nhìn cô xem, người đã không ra gì rồi, mặt mũi cũng không ra gì, giống như một đứa trẻ con chưa lớn...”

“Không phải đã nói lời xin lỗi rồi sao?” Ngự Tứ không nhịn được, cắt đứt lời quở trách của người phụ nữ kia.

Người phụ nữ kia tiếp tục buông lời: “Không phải đã nói xin lỗi cũng vô dụng sao?”

Cố Duyên hết chỗ nói rồi, không có vóc dáng, không có khuôn mặt... cô kém cỏi như vậy sao? Có điều mắng chửi người khác với cái giọng the thé như vậy, trong ký ức của cô vẫn còn một nhân vật như vậy.

Cô ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào người phụ nữ này, vóc dáng, khuôn mặt đều xinh đẹp. Sau đó, giơ tay đánh vào đầu cô một cái: “Tô Lý Lý, cậu nói ai không có vóc dáng, không có khuôn mặt, không trưởng thành?”

Người phụ nữ đơ người ra, đơ một nửa phút rồi lại oang oang, giậm chân, ôm cô: “Cố Duyên! Cậu đánh tớ! Dám đánh cả tớ, không chơi với cậu nữa!”

Cố Duyên lườm cô một cái, không chơi cùng cô thì sao, như trẻ con vậy.

Cô bị Tô Lý Lý đẩy đến nỗi chân không vững được, ngay cả lời cũng không nói ra được, Tô Lý Lý kích động đủ rồi, đẩy cô ra, nhìn bộ dạng mặc đồ bơi của cô cười ha ha, nói: “So với hồi cấp ba thì trưởng thành hơn nhiều rồi, ờ... cũng xinh đẹp hơn nhiều!”

Vừa rồi bị nói những lời như thế kia, bây giờ cho dù có khen, Cố Duyên cũng không chấp nhận, cô nhìn sang vóc dáng đầy đặn của Tô Lý Lý, thở dài một tiếng.

“Ấy, cậu đừng như vậy mà, vừa nãy tớ chỉ đùa chút thôi! Thực ra cậu vẫn luôn xinh đẹp mà, thật đấy!”

“Cố Duyên! Cậu rốt cuộc muốn thế nào! Xin lỗi cũng xin lỗi rồi, khen cũng khen rồi, cậu cũng không nói gì, tớ đi đây.”

“Họ Cố à!”

Tô Lý Lý làm bộ muốn đi, Cố Duyên bình thản hỏi một câu: “Lại đổi bạn trai rồi?”

Cô hất hàm chỉ người đàn ông bên cạnh Tô Lý Lý, đó là một người đàn ông diện mạo bình thường, có chút chất phác, nhưng ăn mặc rất sang trọng.

Người đàn ông kia ngượng ngùng cười với cô, gật đầu thừa nhận thân phận của mình.

Tô Lý Lý tức giận: “Cái gì mà đổi bạn trai, ba năm không gặp rồi, đổi bạn trai không bình thường sao?”

Cố Duyên mỉm cười, cô tất nhiên không tin ba năm qua Tô Lý Lý chỉ thay đổi một người đàn ông duy nhất, với tính cách của Tô Lý Lý, số lượng đổi bạn trai ba năm qua tuyệt đối không ít hơn mười người.

“Còn cậu thì sao? Có bạn trai lúc nào vậy?” Tô Lý Lý cũng chỉ người đàn ông bên cạnh Cố Duyên, lúc nói không quên khen anh: “Đẹp trai quá!”

Ngự Tứ nhìn cô cười ngây ngô. Cố Duyên nhìn anh rồi kéo anh lại, nói: “Đây là chồng tớ, Ngự Tứ.”

“Hả! Chồng á?” Tô Lý Lý kinh ngạc hét lên.

“Đúng vậy.”

Sau đó, Tô Lý Lý không chút do dự, đánh cô một cái vào đầu: “Cố Duyên, cậu đúng là không có suy nghĩ, kết hôn mà cũng không nói cho tớ biết!”

Cố Duyên sờ vào phần đầu bị đánh đau, cười nói: “Đây không phải cho cậu một bất ngờ sao.”

Sự thực vào thời điểm cô và Ngự Tứ kết hôn, ngoài hai chị em nhà Dương Sương Sương và Dương Xinh Xinh ra, cô không thông báo cho ai, huống chi là Tô Lý Lý.

Cô vội vàng chuyển sang chủ đề khác: “Các cậu đặt phòng xong hết chưa? Có muốn đi cùng bọn mình không?”

“Thôi được rồi, đi cùng các cậu chẳng khác nào kỳ đà cản mũi! Các cậu đi tắm suối nước nóng, cùng trượt cỏ, xong rồi thì cùng nhau ăn cơm, cứ quyết định như vậy đi, bai bai...”

Tô Lý Lý nói xong khoác tay người yêu, kéo bạn trai rời khỏi đó, đi được mấy bước rồi lại quay trở lại, chỉ vào bạn trai của cô, nói: “À đúng rồi, quên nói với cậu, bạn trai của tớ tên là Hà Bình.”

“Hà Bình, tạm biệt.” Cố Duyên nhìn anh vẫy tay.

Cố Duyên rất ít khi tắm suối nước nóng, lúc vừa mới xuống nước thậm chí có chút không thích ứng, Ngự Tứ thì ngược lại, vô cùng thích ứng, nhìn cô ngồi bất động dưới nước, kéo cô vào trong nước.

Hai người cùng nhau tựa ở dựa vào đài nghịch nước, Cố Duyên chủ động nói với anh: “Cô gái lúc nãy là bạn học cấp ba với chị, lát nữa cũng nhau ăn cơm, có sao không?

“Không sao.” Ngự Tứ lắc đầu, tò mò hỏi: “Lâu lắm rồi không gặp sao?”

“Đúng vậy, rất lâu rồi.” Cố Duyên cười: “Sau khi kết hôn không làm thể nào liên lạc được với bạn học.”

“Vì sao?”

“Không sao cả, không muốn liên lạc mà thôi.” Cô nói.

Sau khi kết hôn, quả thực cô rất ít khi liên lạc với bạn học cũ, bởi vì kết hôn quá vội vàng, càng bởi vì kết hôn với cậu hai nhà họ Ngự, cô sợ ánh mắt của bạn bè, sợ hỏi cô những vấn đề cô không muốn trả lời.

Ngự Tứ đột nhiên khoác vai cô, ôm cô trong vòng tay mình.

Cố Duyên không chống cự, nhẹ nhàng dựa vào anh, nhắm mắt lại, hưởng thụ khoảnh khắc thoải mái này.

Sau khi tắm suối nước nóng xong, Cố Duyên và Ngự Tứ cùng nhau uống nước trái cây trong quán cà phê, đợi Tô Lý Lý đến.

Hai người mới vừa ngồi xuống, đã thấy Liên Liên từ bên ngoài đi vào, bên cạnh không hề có Ngự Hàn đi cùng mà là Hà Bình, người vừa đi cùng với Tô Lý Lý lúc nãy? Cố Duyên ngạc nhiên, đây là chuyện gì thế?

Bước chân của Liên Liên di chuyển về phía hai người, ngồi xuống trước mặt họ: “Tắm suối nước nóng nhanh vậy? Đáng tiếc chị không tắm được.”

“Ngự Hàn đâu?” Cố Duyên hỏi Cô.

“Anh ấy ngủ ở trong phòng rồi.” Liên Liên thở dài một tiếng, nhìn Ngự Tứ: “Vẫn là em tốt, ngốc thì ngốc nhưng vẫn còn có thể đi cùng em khắp nơi, chẳng trách em lại thỏa mãn như vậy.”

Cố Duyên không nói lời nào, nhìn người đàn ông bên cạnh cô, Liên Liên lập tức giới thiệu: “Đây là một người bạn cũ của chị, Hà Bình.”

“Hà Bình, chào, lại gặp anh rồi.” Cố Duyên cười đùa với anh.

Khuôn mặt anh ta đỏ lên, Liên Liên kinh ngạc nhìn hai người: “Sao hai người lại quen nhau?”

“Anh ấy là bạn trai của bạn học em, tất nhiên là em biết rồi.”

“Hà Bình vừa nói với chị không có bạn gái, chỉ là đi chơi cùng bạn thôi.”

Khuôn mặt Hà Bình lại càng đỏ hơn.

“Cô vừa nói gì?” Tô Lý Lý không biết từ đâu đến xông vào, chốc lát đứng trước mặt Liên Liên, chỉ vào cô: “Đồ khốn nạn, cô vừa nói gì?”

“Ai là đồ khốn nạn? Cô nói chuyện kiểu gì vậy?” Liên Liên tức đến nỗi đứng dậy khỏi ghế.

“Tôi nói đấy, thì sao?” Tô Lý Lý cầm lấy cánh tay của Hà Bình, lôi anh ta đứng dậy: “Nhìn cho rõ, đây là bạn trai của tôi, người đàn bà mang thai như cô không ở nhà sinh con, lại còn chạy đến đây cướp đàn ông? Thèm đàn ông phát điên rồi sao?”

Tô Lý Lý ngày càng chửi hăng say, càng chửi càng tức giận.

Liên Liên vốn dĩ cũng không phải là người hiền lành gì, không yếu thế chút nào, nói: “Hà Bình nói cô không có bạn gái, cô tự nhân vơ cái gì? Trên trái đất này không có đàn ông sao?”

Chương 100: Chỉ là một người đàn ông thôi

“Cô...!” Tô Lý Lý tức giận, nhìn sang phía Hà Bình, giận dữ hỏi anh: “Có phải anh nói không? Lừa tôi, nói không thể tắm suối nước nóng, hóa ra là đang bận hẹn hò với người phụ nữ khác.”

Hà Bình lắc đầu, vội vàng lấy lòng cô: “Lý Lý, em đừng hiểu lầm, anh và Liên Liên chỉ là bạn cũ, hôm nay đúng lúc gặp lại nhau nên mới uống trà với nhau.”

“Cùng nhau uống trà là cái gì? Ngủ cùng nhau tôi cũng không quan tâm.”

Liên Liên nở một nụ cười, nhìn Tô Lý Lý chế nhạo nói: “Ngủ à, tất nhiên phải tìm một người vừa lòng một chút, tôi nhìn cô là ngán rồi.”

“Tôi sống chết với cô!” Tô Lý Lý nhào tới túm lấy áo trước ngực của Liên Liên, đánh vào đầu và bả vai của cô.

Liên Liên không ngờ cô ấy sẽ động thủ, thét lên liên tục tránh né.

Cố Duyên cũng bị dọa, hoảng sợ vội vàng đứng dậy, xông lên kéo Tô Lý Lý ra, vội vàng nói: “Lý Lý, sao cậu lại đánh người như thế, cậu không nhìn thấy chị ấy đang mang thai sao?”

“Đang mang thai thì sao? Mang thai thì có thể cướp bạn trai của người khác à?” Tô Lý Lý nhìn Liên Liên lại muốn nhào lên, bị Cố Duyên và Hà Bình kéo lại.

Tô Lý Lý không đánh được Liên Liên, quay sang phía Hà Bình, tức giận nói: “Hà Bình! Anh nghe đây, kể từ giờ phút này tôi bỏ anh, về sau đừng xuất hiện trước tôi nữa!”

Hà Bình nghẹn lời, chân tay luống cuống không biết phải làm thế nào mới phải.

Cố Duyên nhìn thấy khuôn mặt Liên Liên bị đánh sưng hết lên, định đi hỏi thăm cô vài câu thì Tố Lý Lý lại kéo tay của cô đi ra ngoài cửa tiệm cà phê, vừa đi vừa nói: “Đi, chúng ta rời khỏi chỗ ghê tởm này.”

Cố Duyên bị cô kéo đi, chỉ kịp quay đầu gọi Ngự Tứ mau đi theo cô.

Đi được một đoạn, Tô Lý Lý mới buông tay ra. Cố Duyên nhìn cô chằm chằm, tức giận nói: “Lý Lý cậu sao vậy, bao nhiêu năm như vậy, tính cách vẫn không thay đổi chút nào, cậu không biết vừa nãy nguy hiểm thế nào không, nhỡ làm chị ấy sảy thai, cậu có bồi thường được không?”

“Là cô ta chọc giận tớ trước.”

“Không phải người ta đã nói rồi sao, là bạn cũ gặp mặt.”

“Nếu là bạn bè đơn thuần, Hà Bình cần gì phải lừa dối cô ta rằng anh không có bạn gái chứ? Là qua đây chơi cùng bạn bè?”

Cố Duyên không nói gì, những thứ như tình cảm cô thực sự không biết biểu đạt như thế nào.

“Không sao, chẳng qua chỉ là một người đàn ông thôi mà, muốn bao nhiêu chẳng được, đi, đi ăn cơm!” Tô Lý Lý kéo tay Cố Duyên, bước nhanh đến phía khách sạn, không hề cảm thấy buồn.

Có một nhà ăn phương tây ở tầng hai của khách sạn, Tô Lý Lý ngồi ở cạnh cửa sổ, gọi xong món rồi ngẩng đầu nhìn Cố Duyên hỏi: “À đúng rồi, cậu két hôn bao giờ vậy?”

“Được nửa năm rồi.” Cố Duyên đáp.

“Sao cậu lại đến thành phố Tương?” Cố Duyên vội vàng đổi chủ đề.

“Đến đây du lịch mà thôi, ai biết sẽ gặp phải chuyện buồn nôn như vậy chứ, thật ảnh hưởng đến tâm trạng.” Tô Lý Lý thở dài một tiếng.

Cố Duyên hỏi cô ấy: “Cậu và Hà Bình yêu nhau bao lâu rồi?”

“Không bao lâu, lần đầu tiên ra ngoài chơi.”

“Cậu đúng thật là...” Cố Duyên lắc đầu rồi: “Lớn như vậy vẫn còn cái tính này.”

“Ây, tớ bao nhiêu tuổi chứ? Tớ vẫn đang còn trong tuổi dậy thì, cậu có biết không?” Tô Lý Lý chuyển về phía Ngự Tứ: “Chồng ơi, anh nói xem Duyên Duyên già không?”

Cố Duyên chán nản nhìn cô, điểm này của Tô Lý Lý cũng không thay đổi tí nào, ai cũng gọi là chồng.

“Không già... không già chút nào.” Ngự Tứ lắc đầu, vẻ mặt thành thật.

“Chồng thật đáng yêu.” Tô Lý Lý đột nhiên có hứng thứ với Ngự Tứ, nhìn anh: “Chồng làm công việc gì thế? Có nhiều tiền không? Đi xe gì? Ở nhà như thế nào?”

“Xin cậu đừng cứ mở miệng là lại gọi một tiếng chồng hai tiếng chồng được không?” Cố Duyên tức giận nhìn cô: “Chồng tớ không nghề, không xe, không nhà, cậu đừng đem lòng hư vinh của cậu đi khắp nơi như thế, xấu hổ lắm!”

“Có gì mà xấu hổ... người chết vì tiền chim chết vì ăn, anh nói có đúng không, anh yêu.” Cô không gọi là chồng nữa mà đổi thành anh yêu.

Ngự Tứ vẫn chỉ gật đầu.

Tô Lý Lý cuối cùng cũng thấy sự bất thường của Ngự Tứ, nghi hoặc nhìn anh: “Ngoại trừ phụ họa lời người khác ra, chồng của chúng ta không còn ngôn ngữ biểu đạt khác sao?

Ngự Tứ lắc đầu, Tô Lý Lý nghi ngờ nhìn Cố Duyên, Cố Duyên chỉ cười, không nói lời nào.

Nếu là trước đây, cô sẽ thoải mái thừa nhận chồng mình là một kẻ ngốc, nhưng bây giờ cô đã biết anh không phải như vậy, quả thực không thể nói bừa làm hỏng hình tượng của anh.

“Chồng của cậu không phải có vấn đề chứ?” Tô Lý Lý không khỏi tò mò, chỉ vào đầu của mình hỏi.

Cố Duyên giữ yên lặng, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Trong mắt của Tô Lý Lý, im lặng là thừa nhận, sau khi xác định sự thật xong, cô lập tức ngạc nhiên lấy che miệng, ngạc nhiên nhìn Ngự Tứ, rất lâu mới phun ra một câu: “Trời diệt nhân tài! Người đàn ông đẹp trai như vậy!”

Cố Duyên đã chân cô dưới bàn.
Cô lại cười hì hì: “Nhưng không sao, bản thân cảm thấy vui vẻ là được, nhưng tớ còn thắc mắc một vấn đề, hai người...”

Tô Lý Lý đập hai ngón trỏ với nhau: “... Hòa hợp không?”

“Tô Lý Lý!” Cô Duyệt liếc nhìn Ngự Tứ, khuôn mặt nóng lên, cuối cùng cũng không thể nhịn được vẻ mặt tức giận.

Tô Lý Lý tiếp tục cười ngây ngô.

“Cậu có thể biểu hiện một chút nỗi buồn khi vừa mới chia tay được không?” Cố Duyên vừa tức giận vừa phục cô, mấy năm không gặp, tính tình của cô càng ngày càng thuần thục hơn.

Tô Lý Lý ra vẻ không sao: “Đối với những người đàn ông này, chẳng lẽ cậu muốn mình khóc lóc van xin anh ta đừng bỏ đi à?”

“Đó không phải là người đàn ông mà cậu tự tìm hay sao?”

“Cố Duyên, cậu cảm thấy mình không có khí phách như vậy sao? Tự mình tìm thì sao, tự tìm mình tìm thì không thể đá được à?”

“Được rồi, tớ nói không lại cậu.”

“Hay là nói về hai người đi.” Tô Lý Lý lập tức hứng thú, thấy Cố Duyên lườm cô, lại hướng về phía Ngự Tứ: “Anh yêu, anh cảm thấy Duyên Duyên nhà chúng ta như thế nào? Có được không?”

“Chị ấy tốt lắm.” Anh vẫn đang ăn một cách tự nhiên, không chú ý đến ai, ngẩng đầu lên nói một câu.

“Anh ấy thích gọi tớ là chị, bởi vì bình thường tớ đều bảo vệ anh ấy.” Cố Duyên híp mắt cười, để tránh việc Tô Lý Lý hỏi nhiều, cô đành phải giải thích rõ ràng trước.

“Tất nhiên là như vậy, tuy dung mạo không bằng em nhưng ở trường học cô ấy duyên hơn em nhiều.”

Cố Duyên lườm cô, ý bảo im lặng.

Ngự Tứ lại nhìn cô tò mò hỏi: “Vì sao ạ?”

“Vậy anh nói cho em biết anh thích điểm gì ở Duyên Duyên.”

“Em thích chị ấy vì chị ấy có thể bảo vệ được em.” Ngự Tứ đáp.

Cố Duyên và Tô Lý Lý không nói lên lời.

Ăn cơm xong, Tô Lý Lý lại kéo họ đến khu trượt cỏ, khu trượt cỏ vô cùng rộng lớn, bên trong có rất nhiều người đang chơi hăng say, Cố Duyên nhìn thấy nguy hiểm, thực sự không có dũng cảm bước vào nơi nguy hiểm như thế.

Ngược lại, Tô Lý Lý lại rất muốn chơi, ngã lộn mấy vòng vẫn vô cùng thích thú.

“Duyên Duyên, cậu qua đây, tớ với cậu chơi.” Tô Lý Lý vẫy tay.

“Thà tớ tự mình chơi còn hơn.” Cố Duyên tỏ vẻ hoài nghi đối với kĩ thuật của cô ấy.

“Cậu không tin tớ?” Tô Lý Lý giận dỗi.
“Không phải, tớ đã quyết định chơi với Ngự Tứ rồi.” Cố Duyên vội vàng kéo Ngự Tứ ngồi vào chiếc xe trượt cỏ dành cho hai người, Ngự Tứ chưa từng chơi loại trò chơi làm hỏng thân phận cao quý này của anh, nhưng anh không hề sợ, thậm chí tỏ vẻ bình tĩnh khiến Cố Duyên cho rằng anh đã từng chơi trò này rất nhiều rồi, cô vô cùng yên tâm.

“Ngự Tứ, em biết chơi không?” Vì đảm bảo an toàn, Cố Duyên quay đầu nhìn anh tìm chứng cứ.

“Biết chơi.” Ngự Tứ gật đầu.

“Đã từng chơi rồi sao?”

“Chưa từng.” Ngự Tứ lắc đầu.

“Vậy em nói em biết?”

“Em đã từng xem người khác chơi rồi.”

Đã từng xem... không phải là vừa mới xem qua người khác chơi chứ?

Cô định đổi ý đi xuống thì Ngự Tứ lại khởi động công tắc, chiếc xe trong chớp mắt lao xuống dốc, tốc độ nhanh đến nỗi làm cô kêu lên sợ hãi. Chiếc xe thuận lợi trượt xuống, nhưng không may, cả người và xe bị lật ở con dốc tiếp theo.

Nguyên nhân là Ngự Tứ tông trúng chiếc xe của Tô Lý Lý, Tô Lý Lý kêu lên: “Cứu mạng... cứu!”

Tô Lý Lý tránh chướng ngại vật nguy hiểm, dừng ở một bên.

Nhưng Cố Duyên và Ngự Tứ không được may mắn như vậy, vào thời khắc chiếc xe bị lật, lăn nhanh xuống dốc, theo bản năng, cô kéo lấy cánh tay của Ngự Tứ, còn Ngự Tứ nhanh chóng ôm cô, bảo vệ cô ở trong vòng tay của mình.

Hai người vẫn cứ như vậy lăn xuống dốc, những du khách khác cũng vô cùng sợ hãi.

Cuối cùng, hai người bị chặn lại ở lan can dưới cùng con dốc, may mắn xung quanh đều là cỏ, lan can cũng được làm bằng lốp xe thổi căng. Nhưng từ nơi cao như vậy lăn xuống, Cố Duyên cảm thấy tất cả các nội tạng đều lộn tùng phèo hết cả lên, khó chịu ho khan.

Khó khăn lắm mới dịu lại, lúc này cô mới phát hiện Ngự Tứ đang nằm sấp trên người cô, vẫn nhắm hai mắt không nhúc nhích. Cô đột nhiên mơ hồ, dùng tay tát vào mặt anh mấy cái rồi lo lắng gọi: “Ngự Tứ, tỉnh dậy đi, em không sao chứ?”

Mặc kệ cô đánh anh như thế nào, Ngự Tứ vẫn không có chút phản ứng, cô càng thêm lo lắng, nước mắt cũng rơi xuống: “Ngự Tứ, em đừng dọa chị, vì chị mà làm mình bị thương, em bảo chị làm sao giải thích với mọi người đây..”

“Chị muốn giải thích với ai?” Ngự Tứ đột nhiên mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào cô.

Cố Duyên ngẩn người, nhìn nụ cười mỉm trên khuôn mặt anh, anh...

Cô chưa kịp phản ứng thì Ngự Tứ đột nhiên hôn cô một nụ hôn nồng thắm.

“Ngự... Tư...” Cố Duyên kinh ngạc vì hành động này của anh, kết hôn cũng đã lâu, ngoài lúc cao hứng hôn cô nhanh một cái thì Ngự Tứ chưa bao giờ hôn cô như vậy. Ngoài việc hôn cô thật sâu từ lần trước ra thì những chiếc ôm là hành động thân mật nhất của hai người.

Ngự Tứ lại có thể hôn cô trước mặt mọi người ở đây? Cô quả thật vô cùng kinh ngạc.

“Chị, có phải em hôn tốt hơn chị không?” Cố Duyên vẫn còn chưa hết ngạc nhiên thì Ngự Tứ đã buông cô ra, ngẩng đầu nhìn chằm chú cô rồi cười nói.

Cái đồ Ngự Tứ không biết xấu hổ! Mặt Cố Duyên đỏ ửng lên.

Xung quanh truyền đến tiếng ồn ào vui mừng, còn có Tô Lý Lý chống nạnh, chỉ vào hai người vẫn đang ôm nhau, lớn tiếng mắng: “Hai người đúng là độc ác mà, đâm vào người ta không quan tâm thì thôi lại còn ở đây hôn nhau.”

Mặt Cố Duyên đỏ bừng lên, đẩy Ngự Tứ ra, Ngự Tứ từ từ đứng dậy khỏi người cô.

Lúc này Cố Duyên mới nhớ đến Tô Lý Lý bị cô và Ngự Tứ đâm trên kia, thế là cô tiến lên phía Lý Lý, ân cần nhìn cô một lượt: “Cậu có sao không? Bị thương ở đâu?”

“Cậu nói xem mình bị thương ở đâu? Eo của tớ sắp bị đụng gãy mất rồi.” Tô Lý Lý nhìn hai người tức giận, bất bình: “Hai người thì tốt rồi, không sao hết.”

“Xin lỗi, xin lỗi, tớ đưa cậu đi đến phòng y tế khám.” Cố Duyên vội vàng đỡ lấy cánh tay của cô, vừa hay có nhân viên chạy đến đưa cô đi điều trị.

Tô Lý Lý vừa đi vừa tức giận, ồn ào: “Không phải cậu nói không muốn chơi hay sao? Sao lại chơi làm gì.”

“Ngự Tứ nói biết chơi.” Cố Duyên cũng tỏ vẻ uất ức, quay đầu lườm Ngự Tứ một cái.

Ngự Tứ vẫn giữ nụ cười ngây ngô.

“Anh ấy nói biết mà cậu tin, còn tớ nói thì cậu không tin, không biết tâm trạng gì!”

Dù sao cũng là Ngự Tứ đụng vào Tô Lý Lý, giờ Tô Lý Lý nói gì Cố Duyên cũng không dám nói gì nhiều, Ngự Tứ trở về phòng trước, còn cô thì đưa Tô Lý Lý đến phòng y tế xem vết thương.

Tô Lý Lý bị thương không nặng, nhưng bác sĩ yêu cầu xoa bóp trong thời gian dài, trong lúc tức giận Tô Lý Lý yêu cầu cô làm toàn bộ, tất nhiên cô không dám từ chối, ở bên Lý Lý cả một buổi chiểu.

Lúc ăn cơm tối, Lý Lý lại yêu cầu cô mời mình ăn món ăn Pháp, lúc hai người cùng đi nhà hàng Pháp, chọn món thì Cố Duyên bảo người phục vụ gói một phần đưa đến phòng cho Ngự Tứ ăn.

Tô Lý Lý nhìn nhân viên phục vụ rời khỏi, nhìn Cố Duyên: “Cậu đối xử với chồng tốt thật đấy.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau