CHỒNG TÔI LÒNG ĐEN TỐI (KIỀU THÊ KHÔNG DỄ LÀM)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Chồng tôi lòng đen tối (kiều thê không dễ làm) - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Tại sao lại có loại bệnh như vậy_

Ti vi phát ra âm thanh không quá lớn, Cố Duyên nghe rất rõ cô ta nói gì, trước kia cô không muốn hạ thấp giá trị của mình mà quan tâm đến cô ta, hiện giờ lại càng không cần thiết. Cô không đáp lại câu nào mà quay ra hỏi Linh Lung: “Linh Lung, cậu hai đâu rồi?”

Linh Lung trả lời: “Cậu hai ăn tối xong liền ra viện phía Bắc, có lẽ cậu đang chơi bóng ở đấy ạ.”

“Cô qua đó gọi cậu về giúp tôi nhé.”

“Vâng.” Linh Lung quay người đi ra.

Ông Ngự bất ngờ lên tiếng bảo Dung Kim tắt ty vi, Dung Kim không thoải mái, nhưng cuối cùng vẫn tắt ti vi đi. Phòng khách bỗng chốc trở nên im ắng, ông nhấp một ngụm trà rồi nói với Cố Duyên: “Nguyệt Nguyệt, con định ly hôn với Ngự Tứ thật sao?”

Cố Duyên gật đầu, cô nhận ra Phong Hách không hề lừa mình, hóa ra ông Ngự không đồng ý thật.

“Tối nay con đến để từ biệt mọi người.” Cố Duyên cười một cách đầy châm biếm: “Tuy rằng những ngày sống ở đây cũng chẳng dễ dàng gì cho cam, nhưng dù sao cũng từng là người một nhà, theo lý mà nói cũng nên đến nói lời từ biệt phải không nào.”

“Hôn nhân không phải trò đùa, đâu thể nói ly hôn là ly hôn chứ con? Nếu thường ngày chúng ta làm gì có lỗi với con thì cha hy vọng con có thể rộng lượng mà tha thứ, sau này cả nhà chúng ta sẽ sống hòa thuận với nhau.” Ông Ngự cố gắng cứu vãn sự tình.

“Chính vì không phải trò đùa, con mới phải suy nghĩ lại về cuộc hôn nhân này, ngay từ khi bắt đầu đây đã không phải cuộc hôn nhân mà con mong muốn, vừa hay mẹ và chị dâu ghét con như vậy, bây giờ cha cũng đồng ý rồi, vậy thì chúng con xin phép được ly hôn, như vậy cả nhà chúng ta ai cũng vui vẻ.” Cố Duyên nói một cách rất thản nhiên, vì đây là việc cô đã sớm quyết định xong.

“Cô nói như thể nhà chúng tôi đuổi cô đi không bằng ấy, cô thì không ghét chúng tôi chắc.” Dung Kim nói với giọng điệu lạnh nhạt pha chút mỉa mai: “Sao giờ lại nói dễ nghe thế, đây vốn dĩ không phải cuộc hôn nhân cô muốn, sao ngay từ đầu chẳng thấy cô nói không muốn? Bây giờ tự nhiên thành cô chủ nhà họ Phong, coi thường người làm chị dâu như tôi, muốn đi rồi à.”

Cố Duyên nghiêm túc đáp: “Chị dâu à, hôm nay tôi đến không phải để cãi nhau với chị, mong chị tự trọng.”

Vấn đề được nhắc đến vừa rồi, cũng là điều ông cụ Ngự tò mò, và cảm thấy khó hiểu nhất, ông cụ Ngự do dự hỏi Cố Duyên: “Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra giữa con và nhà họ Phong vậy? Sao con tự nhiên lại trở thành con gái của Phong Hách?”

Phong Hách ra mặt, dứt khoát đề nghị chấm dứt cuộc hôn nhân giữa Ngự Tứ và Cố Duyên, nhưng với tình hình kinh doanh bất ổn của công ty hiện giờ ông không có cách nào phản đối, bởi vì đối thủ mạnh nhất của Tần Thị lúc này chính là tập đoàn Phong Thị và Thụy Cảnh, ông không thể đắc tội được.

Mỗi khi nghĩ đến Phong Hách, ông cũng chỉ có thể hậm hực trong lòng.

Cố Duyên cụp mắt: “Quan hệ giữa con và Phong Hách....con sẽ không trình bày gì thêm ở đây nữa, tóm lại sự việc là như thế, sau khi chấm dứt cuộc hôn nhân này hai nhà chúng ta cũng không còn liên quan gì đến nhau, không nhất thiết phải tìm hiểu kỹ càng như vậy.”

“Không phải kiểu quan hệ cha nuôi – con gái mà người ta thường nói đó chứ? Trong phòng thì là tình nhân, ra ngoài lại thành cha nuôi?” Dung Kim bỗng nhiên lên tiếng.

Ánh mắt Cố Duyên đanh lại, cô tức giận đến mức không thể kìm nén.

“Sao? Cô định dùng bạo lực à?” Dung Kim nhìn Cố Duyên đầy cảnh giác: “Nếu không phải, sao cô phải tức giận như vậy?”

“OK, cô Dung à, cô cứ đi mà tung tin đồn nhảm.” Câu nói cuối cùng của Dung Kim đánh trúng tâm lý cô, đúng rồi, cô tức giận gì cơ chứ? Có gì phải tức giận đâu? Xử lý Dung Kim sau cũng chưa muộn.

Cô im lặng một thoáng, rồi lại tiếp tục quay ra nói chuyện với ông Ngự: “Thưa cha, lời tạm biệt con nói xong rồi, mong cha giữ gìn sức khỏe.”

Cô bước mấy bước về phía cầu thang rồi nói: “Con lên tầng lấy mấy thứ rồi sẽ đi ngay.”

Nói xong, cô rảo bước lên tầng, không hề nhìn xuống người dưới tầng một lần nào nữa.

Cố Duyên bước vào phòng ngủ, cô quan sát bốn phía, căn phòng vẫn giống như khi cô rời đi.

Thực ra cô chẳng có đồ gì phải lấy cả, cô chỉ muốn ở đây đợi Ngự Tứ, gặp anh lần cuối và nói lời tạm biệt mà thôi.

Tuy rằng Ngự Tứ đáng ghét, một mực đuổi cô đi, nhưng dù sao anh cũng từng cứu mạng cô một lần, xét về mặt tình nghĩa này cô cũng nên nói lời từ biệt với anh.

Cô chẳng có việc gì làm nên đi loanh quanh khắp phòng ngủ, tuy rằng ở đây không lâu nhưng khắp nơi đều có dấu tích của cô, đồ của cô trong phòng ngủ còn nhiều hơn của Ngự Tứ.

Cố Duyên thu rọn hết đồ của cô trên mặt bàn và trong ngăn kéo bỏ vào một cái túi, rồi để ở góc phòng, những thứ thuộc về nhà họ Ngự cô sẽ không đem đi dù chỉ một chút, giống như lần trước vậy.

Cả quần áo trong tủ cô cũng gói gọn từng chiếc từng chiếc lại, không gian dành cho Ngự Tứ để đồ cũng rộng rãi hơn khá nhiều.

Đồ đạc gói xong hết rồi mà vẫn chưa thấy Ngự Tứ về, nhìn đồng hồ thì đã hơn 10 giờ. Cô đã hứa với Phong Hách sẽ về sớm, lại còn tài xế Giang vẫn đang đợi dưới nhà nữa.

Cuối cùng, Linh Lung cũng về nhưng mặt mày cô ta lai nhăn nhó đầy vẻ tội lỗi: “Tôi đã tìm khắp cả khu vườn phía Bắc rồi mà vẫn không thấy cậu hai đâu, không biết là cậu lại đi đâu mất rồi.”

Không tìm được.... Cố Duyên thất vọng, cô hỏi Linh Lung: “Có khi nào anh ấy ở vườn sau không?”

Linh Lung lắc đầu, sao mà anh ấy giám đến đó chứ!

Câu nói tiếp theo của Linh Lung hoàn toàn khiến Cố Duyên hoang mang, Linh Lung ưu sầu nói: “Hôm nay là mùng một, cậu hai chắc sẽ không về phòng ngủ.”

Mùng một! Chính là ngày Ngự Tứ phát bệnh!

Cô thầm nghĩ sao mình lại không nhớ ra nay là mùng một, nhưng mà, tại sao Ngự Tứ lại không ngủ ở nhà vào mùng một? Nếu không ngủ ở nhà thì có thể ở đâu ngủ chứ?

“Tại sao?” Cố Duyên kinh ngạc.

“Những tháng gần đây, cậu ấy vẫn luôn như vậy, cứ đến tối mùng một là lại chẳng thấy cậu ấy đâu, cũng không ai biết cậu ấy đi đâu nữa.” Linh Lung suy nghĩ một thoáng rồi nói: “Hơn nữa cậu hai biết tối nay mợ sẽ đến nên lại càng không về.”

Cũng phải, Ngự Tứ không hề muốn gặp cô.

Nhưng mà, khi anh phát bệnh thì phải làm sao? Ai sẽ chăm sóc cho anh? Tuy rằng trước kia ở trong phòng cũng chẳng có ai chăm sóc anh nhưng chí ít còn có người đi ra đi vào.

“Mấy tháng nay bệnh của anh ấy có tái phát không?” Cố Duyên hỏi.

Linh Lung lắc đầu: “Hình như không, vì trước đây mỗi lần phát bệnh, cậu hai lại gây ra cho mình vô số vết thương, nhưng 2 tháng gần đây tôi không thấy trên người cậu ấy có bất kỳ vết thương nào, hơn nữa sau ngày mùng một cậu ấy lại trở về nhà như chẳng có chuyện gì xảy ra.”

Cố Duyên hết sức kinh ngạc, Phong Thanh từng nói, bệnh của Ngự Tứ ngày càng trở nên nghiêm trọng, thế nên tần suất phát bệnh chỉ có tăng không có giảm, sao lại không phát bệnh được?

“Để tôi đi tìm.” Cố Duyên đi khỏi phòng ngủ.

Linh Lung quýnh lên, vội vàng xông lên ngăn cô: “Mợ hai, mợ lại định ra vườn sau sao, mợ quên lần trước...”

“Lần trước do có kẻ lưu manh, lần này không có, tôi còn sợ gì nữa?” Cố Duyên cắt ngang lời Linh Lung, biểu cảm đầy châm biếm.

“Hơn nữa, không ai quan tâm đến tình hình gần đây của Ngự Tứ, cô thấy có nên tiếp tục để như vậy không?”

“Mợ hai à, cũng không phải không ai quan tâm cậu hai, mà thực sự do không ai rõ hành tung của cậu ấy nên không thể quan tâm được. Mợ yên tâm, trưa mai cậu ấy lại bình yên trở về thôi.”

“Lấy giúp tôi một cây đèn đi.” Cố Duyên chìa tay ra trước mặt Linh Lung. Linh Lung đứng im bất động, nhìn Cố Duyên chân thành nói: “Nói câu này thì hơi khó nghe, nhưng mợ với cậu hai sắp thành người dưng rồi, tại sao còn quan tâm cậu ấy sống hay chết làm gì? Tốt nhất mợ hãy về đi.”

“Tôi bảo cô đưa đèn pin cho tôi, cô không nghe thấy sao?!” Cố Duyên to tiếng với cô ta. Nói xong cô mới nhận ra bản thân kích động quá rồi, cô quay lại phòng ngủ lật tung mọi ngóc ngách để tìm đèn pin.

Tìm khắp nơi rồi nhưng vẫn không thấy.

Khi quay người lại, cô mới thấy Linh Lung đã đang cầm đèn pin đứng trước cửa phòng ngủ với mặt mũi bí xị, cô ta nói: “Tôi chỉ không muốn mợ phải mạo hiểm, mợ cũng biết mọi người ở đây đều không yêu quý gì mợ.”

“Xin lỗi, tôi... chỉ vì tôi quá lo cho Ngự Tứ.” Cô cười khổ: “Thực ra cô nói rất đúng, tôi với Ngự Tứ sắp trở thành người lạ rồi, mà sao còn lo lắng cho anh ấy, nhưng tính cách tôi là vậy, tôi sẽ theo bản năng mà quan tâm, cứ để tôi đi đi.”

“Được... mợ cẩn thận một chút.”

“Được, cô giúp tôi nói với lái xe Giang, tôi sẽ về muộn một chút.” Cố Duyên đón lấy chiếc đèn trong tay Linh Lung, vội vã xuống tầng.

Khi xuống đến tầng 1, Dung Kim và bà hai vẫn đứng đó, cô không quan tâm mà bước nhanh ra ngoài

Đã từng đến vườn sau một lần vậy nên lần này không còn sợ hãi như ban đầu, cô cứ đi thẳng về phía trước, đi mãi đi mãi cuối cùng cũng xuyên qua đám cây thủy sam, đến một khoảng đất tương đối thoáng đãng và bằng phẳng. Trên khoảng đất trống có một ngôi nhà trệt rộng khoảng 100 mét vuông, cô tò mò liệu đây có phải căn nhà dùng để nhốt những người mắc lỗi không? Bên tay trái cô có một căn phòng trông giống như nhà kính trồng hoa, cửa phòng khép hờ, bên trong phát ra ánh sáng lờ mờ.

Cố Duyên lên tiếng gọi Ngự Tứ, không có bất kỳ câu trả lời nào, cô tiếp tục tiến lên trước, đẩy cánh cửa nhà hoa ra.

Cô soi vào bên trong một lượt, phát hiện đây đúng là một phòng dùng để trồng hoa, có điều do cô căng thẳng quá lâu, nên ngoài ánh đèn vàng lờ mờ cô không nhìn rõ hoa cỏ bên trong.

Không thấy bóng dáng Ngự Tứ đâu, khi Cố Duyên vừa định ra phòng bên kia tìm thì căn phòng trồng hoa lại truyền đến âm thanh đầy đau khổ. Cô giật mình, thần kinh trở nên căng thẳng, cô từ từ đi về phía phát ra âm thanh ấy.

Không ngờ sâu bên trong căn phòng trồng hoa này còn có một gian nữa, Cố Duyên cũng cảm thấy kinh ngạc trước sự dũng cảm của mình, ở một nơi như này mà cô chẳng hề cảm thấy sợ hãi, có lẽ là nỗi lo lắng cho an nguy của Ngự Tứ đã vượt qua cả nỗi sợ hãi tâm lý.

Cô đi vào trong phòng, dõi theo ánh đèn pin, cô nhìn thấy một người nằm cuộn dưới đất, quả nhiên là Ngự Tứ!

Cố Duyên giật mình, hiện lên sau ánh đèn pin là một gương mặt trắng toát, đầy đau đớn. Cô hoang mang tiến lại gần, đỡ Ngự Tứ đứng thẳng dậy, lo lắng hỏi: “Ngự Tứ, em sao vậy? Bệnh lại tái phát sao?”

Đây chỉ là câu hỏi tu từ, vì tất nhiên Cố Nguyệt biết câu trả lời.

“Ngự Tứ, em lại chạy đến đây làm gì? Sao không về nhà mà nằm nghỉ ngơi chứ?” Cố Duyên lo lắng lấy áo khoác ngoài của mình khoác cho Ngự Tứ.

Ngự Tứ nghe thấy tiếng nói, cảm thấy có ánh sáng rọi vào mặt mình, đôi mắt nhắm chặt cuối cùng cũng từ từ mở ra, nhưng anh không nhìn thấy gì vì ngược sáng, chỉ mơ hồ nhìn thấy bóng một người.

Có điều anh cũng chẳng cần nhìn rõ, từ khi mắc bệnh đến nay, người dám xuất hiện trước mặt anh lúc anh phát bệnh chỉ có Cố Duyên, chỉ có Cố Duyên mà thôi!

“Đi ra!” Anh gắng sức hất cánh tay của cô ra, cô bị anh hất ngã xuống đất. Nhưng cô lại nhanh chóng đứng dạy, tiếp tục bám chặt vào cánh ta Ngự Tứ và nói: “Đi, về phòng thôi, chị dìu em về phòng.”

“Đi ra, không cần chị lo, đi ra....”

“Lần này tôi cứ thích lo đấy, sau này tôi kệ cậu, được chưa?”

“Đi ra....” Ngự Tứ vùng vẫy để đuổi cô đi, hoàn toàn không quan tâm cô nói gì, cũng không muốn về phòng. Hai tay anh ôm đầu cuộn tròn trên mặt đất, giọng nói đã vô cùng yếu ớt, nhưng vẫn cố gắng che dấu.

Trước kia khi phát bệnh anh còn khiến người khác bị thương, tự tổn thương mình bằng cách xô vào tường, xô vào ghế. Giờ đây đến sức lực để tự làm thương mình cũng không có rồi, anh đau đớn cuộn tròn người trên nền đất.

Cuối cùng cô cũng hiểu vì sao hai tháng nay anh không bị thương. Hóa ra không phải vì anh không phát bệnh, mà là hoàn toàn không còn sức lực để làm thương bản thân nữa, bệnh của anh quả thực ngày càng trở nên trầm trọng rồi!

“Ngự Tứ, em đừng như vậy, em ốm rồi, ốm thì phải đi khám bác sĩ đúng không?” Cố Duyên cảm thông, đau lòng vì anh, cô chỉ muốn đưa anh đi viện ngay lập tức dù biết rằng đi viện cũng vô ích.

Phong Thanh nói, hiện nay vẫn chưa có một bệnh viện nào có hướng điều trị cho căn bệnh này, cũng có nghĩa là chẳng có bệnh viện nào có thể chữa được cho anh, không có cách nào khác ngoài việc hàng năm hàng tháng phải đối mặt với nó.

Trên đời này sao lại có căn bệnh như thế này chứ, sao lại có chứ…?

Chương 87: Không muốn gặp bác sĩ

“Em không muốn gặp bác sĩ, không muốn, không muốn...” Ngự Tứ đau đến mức hai tay quào loạn lên dưới mặt đất, hai tay dính đầy cỏ vụn cùng bùn đất. Sau đó bất lực dùng nắm đấm đấm vào đầu mình.

Giọng nói của anh yếu dần, sắc mặt ngày càng tái nhợt, hành động cũng chậm dần. Lúc này Cố Duyên hoàn toàn không cần lo sẽ bị anh làm tổn thương, nhưng với sức lực của một người phụ nữ như cô quả thực không đủ, không có cách nào khiêng anh từ đây vào phòng ngủ được.

Khi cô lâm vào tình thế cấp bách không biết xử lý ra sao, thì bỗng bên ngoài căn nhà hoa truyền đến giọng nói tài xế Giang gọi cô, chắc là nghe Linh Lung nói cô đến vườn sau rồi nên tìm thẳng đến đây.

Cố Duyên đang cần người giúp đỡ, cô chạy ra ngoài vẫy tay với tài xế Giang, tài xế Giang vội vã chạy tới, đánh giá tình hình cấp bánh một lượt rồi hỏi: “Cô chủ, sao cô lại đến đây? Xảy ra chuyện gì rồi?”

“Đừng nhiều lời, nhanh giúp tôi chuyện này đi.” Cố Duyên xoay người đi về phía phòng hoa, tài xế Giang với vẻ mặt nghi ngờ sao một lúc chần chừ cũng đi vào bên trong, khi hắn nhìn thấy Ngự Tứ đang cuộn tròn phát run dưới mặt đất thì càng khiếp sợ hơn, lùi về phía sau theo bản năng.

“Anh đừng sợ, đây là cậu chủ Ngự, cậu ấy không được khỏe, phiền anh giúp tôi dìu cậu ấy vào trong phòng.” Cố Duyên vừa nói vừa ngồi xổm xuống dìu Ngự Tứ đứng dậy.

Tài xế Giang mặc dù chưa từng gặp Ngự Tứ, nhưng đã từng nghe tin đồn bên ngoài lưu truyền rằng cậu hai nhà họ Ngự mắc một bệnh vô cùng kỳ quái, thầm nghĩ không phải Ngự Tứ phát bệnh đấy chứ, mặc dù trong lòng còn nghi ngờ, nhưng hắn cũng không dám hỏi thêm gì, cúi người giúp Cố Duyên cùng dìu Ngự Tứ từ dưới đất đi ra khỏi ngôi nhà hoa.

Hai người hợp lực dìu Ngự Tứ từ vườn sau về phòng ngủ, Cố Duyên nhìn Ngự Tứ đã dần mất đi ý thức, trên người vừa dơ lại vừa lộn xộn bèn nói với tài xế Giang: “Anh về trước đi, nói với ông chủ, tối nay tôi không về nhà.”

Nhìn thấy dáng vẻ này của Ngự Tứ, cô sao nỡ bỏ mặc anh chứ, sao dành lòng để anh lại một mình?

Để cô chăm sóc anh đêm nay vậy!

Tài xế Giang không ngờ cô sẽ nói như vậy, muốn khuyên cô vài câu, nhưng lại không biết mở miệng như thế nào, Cố Duyên biết hắn muốn nói gì, nhưng cô cũng không cho hắn cơ hội nói chuyện, xoay người đi vào toilet lấy nước nóng chuẩn bị lau người cho Ngự Tứ

Tài xế Giang cuối cùng đành vâng theo mệnh lệnh mà rời đi.

“Mợ hai, có cần tôi giúp gì không ạ?” Linh Lung đứng bên giường, nhìn Cố Duyên bưng nước nóng từ toilet ra, khó khăn cởi quần áo trên người Ngự Tứ.

Khi Cố Duyên nhìn thấy Ngự Tứ hôn mê không cử động được, dựa vào mình cô quả thực quá khó, liền gật đầu: “Được rồi, cô giúp tôi dìu cậu lên một chút.”

Hai người hợp sức cởi quần áo trên người Ngự Tứ ra áo, làn da vốn vàng nhạt của anh vì đổ bệnh mà có chút u ám, Cố Duyên dùng khăn nóng lau người giúp anh, sau đó lật người anh lại, để anh nằm sấp trên giường, rồi lại cẩn thận lau mồ hôi lạnh trên lưng anh.

Khi tay cô xoa xuống phía dưới lưng anh, liền bị một vết sẹo thu hút sự chú ý, cô chăm chú quan sát, đó là một vết sẹo lớn như một đồng tiền vậy, thời gian vết sẹo này xuất hiện chắc cũng cách đây không lâu.

Bàn tay cô dừng lại, Cố Duyên tỉ mĩ quan sát vết sẹo, theo cô được biết, trước kia trên người Ngự Tứ chưa từng có bất kỳ vết sẹo nào, vết sẹo này hình như gần đây mới có. Lúc trước cô rời đi Ngự Tứ đã bị thương sao? Cô bắt đầu nghi ngờ.

Lần trước khi Ông cụ Ngự đề nghị cô trở về nhà họ Ngự, bởi vì Ngự Tứ hiểu lầm cô quá nhiều việc nên vẫn luôn tránh mặt cô, càng không để cô giúp anh thay quần áo hay tắm rửa, vì vậy, cô thực sự không biết lúc đó vết sẹo này đã có hay chưa.

“Vết sẹo này... Anh ấy có từ lúc nào nhỉ?” Cố Duyên nói ra sự nghi ngờ trong lòng mình.

Linh Lung liếc nhìn, không để bụng đáp: “Có thể là lần đó khi phát bệnh tự làm bản thân mình bị thương, tôi cũng không biết, mợ cũng biết đó, bình thường cậu hai không muốn người khác thay quần áo giúp cậu.”

Không phải cô máu lạnh, nhưng thực sự trên người Ngự Tứ có vết thương là điều không bình thường, hơn nữa, còn là vết sẹo lớn bằng đồng tiền nữa chứ.

Cố Duyên vô cùng quan tâm đến vết sẹo này, vừa đánh giá vết sẹo vừa suy nghĩ rốt cuộc sao lại bị thương như thế, bời vì dù cô có nhìn kiểu gì đi chăng nữa cũng không giống như bị đụng vào đâu đó.

Mà vết sẹo này nhìn có vẻ quen mắt, không phải là vết thương do đạn bắn của Phong Tùy khi đó cũng là ở vị trí này sao?

Nghĩ đến Phong Tùy, bản thân Cố Duyên như bị chính mình dọa cho một trận, sao đột nhiên lại nghĩ đến anh chứ? Là bởi vì trên người anh có vết thương giống như Ngự Tứ sao?

Linh Lung giúp Ngự Tứ mặc quần áo lại thúc giục cô: “Mợ hai, nhanh mặc quần áo vào cho cậu chủ đi, cẩn thận bị cảm lạnh mất.”

Cố Duyên lúc này mới hoàn hồn, giật mình nhận ra thời tiết rất lạnh, e là Ngự Tứ đã bị lạnh đến ốm rồi. Cô cũng không nghĩ về nguồn gốc của vết sẹo nữa, nhanh chóng giúp Ngự Tứ mặc quần áo vào.

Giúp Ngự Tứ lau sạch cơ thể, thay quần áo sạch sẽ xong, Cố Duyên mệt mỏi ngồi bất động trên ghế sofa. Nhìn Ngự Tứ nằm im trên giường, cô lại nghĩ tới vết thương trên lưng anh, nghĩ tới Phong Tùy.

Cô lấy điện thoại di động ra, chần chờ rồi nhấn số điện thoại của Phong Tùy, cô không biết tại sao mình lại nhấn số điện thoại này, lẽ nào Ngự Tứ và Phong Tùy thực sự có quan hệ với nhau? Còn có là năng là cùng một người sao?

Cô không dám nghĩ thêm nữa, bởi vì suy nghĩ này quá hài hước rồi, hoàn toàn không thực tế chút nào.

Số điện thoại của Phong Tùy đang ở trạng thái tắt máy, đây là số đặc biệt lắp đặt vì cô.

Tắt máy? Mặc dù điện thoại của Phong Tùy thường xuyên tắt máy, nhưng trong lòng cô lại dâng lên cảm gíac nghi ngờ, cô gọi điện cho A Kim. Phong Tùy từng nói, khi gặp khó khăn mà không tìm được anh thì cứ tìm A Kim, A Kim có thể giúp cô giải quyết.
Điện thoại của A Kim trước nay chưa từng tắt máy, lần này cũng vậy, hơn nữa rát nhanh truyền đến giọng nói của hắn.

“Là tôi, Cố Duyên.” Cố Duyên run giọng nói.

Cô của lúc này không chỉ kích động mà còn lo lắng, bởi vì thân phận của Ngự Tứ!

“Cô Cố chào cô, xin hỏi cô tìm tôi có chuyện gì không?” A Kim đương nhiên không ngờ Cố Duyên lại gọi điện cho hắn, ngẩ người ra một lúc mới mỉm cười đáp lại.

Cố Duyên khẽ hít một hơi, giọng nói cố gắng thật bình tĩnh: “Tôi tìm Phong tùy có chút chuyện, xin hỏi bây giờ anh đang ở cùng anh ấy sao?”

“Cả tối nay tôi không ở cùng anh Phong.” A Kim đáp.

“Vậy... Anh có biết bây giờ anh ấy đang ở đâu không?”

“Xin lỗi, tôi không biết.”

“Ừm... Vậy được rồi, cảm ơn anh.” Cố Duyên đành cúp điện thoại.

Cúp điện thoại xong, Cố Duyên đứng dậy, đến bên cạnh Ngự Tứ, cẩn thận quan sát anh. Rõ ràng là hai khuôn mặt khác nhau, sao có thể là cùng một người được? Sao có thể?

Trong lòng cô không ngừng cười nhạo chính mình, lại không nhịn được mà suy nghĩ, mà nghi ngờ, không tìm ra đáp án, cô không thể an tâm được.

Khi cô chăm chú quan sát Ngự Tứ, cô lại nghĩ đến vô số khả năng và sự trùng hợp trước đó, bác sĩ Chung cung cấp báo cáo giám định ADN chúng minh đứa trẻ là của Ngự Tứ, nếu như bác sĩ Chung thực sự không giúp cô lừu gạt, vậy tại sao lại có kết quả ngoài ý muốn như vậy?

Còn nữa, cô lúc nào cũng mơ hồ cảm thấy hình ảnh của Phong Tùy trên người Ngự Tứ, trước kia luôn cảm thấy bởi vì hai người coc khuôn mặt đẹp trai giống nhau, nhwung giờ nhìn lại, nhất định không phải là sự trùng hợp đơn giản như vậy đâu?

Tất cả những băn khoăn, cứ từng chút lấp đầy trái tim cô, nhét đầy đến nỗi dường nhưu cô chẳng thể thở nổi.

Cố Duyên liếc nhìn đồng hồ trên tường, đã hơn hai giờ sáng rồi, còn lâu trời mới sáng, đánh một giấc trước đã.

Phòng ngủ chỉ có một chiếc giường lớn và một cái chăn, cô dành ngủ cùng giường với Ngự Tứ ngủ vậy. Cô không sợ Ngự Tứ như những người khác, bởi cô biết sau khi Ngự Tứ phát bệnh, cả đêm sẽ ngủ rất an tĩnh, không gây nguy hiểm gì.

Cố Duyên trở mình mãi mà vẫn không ngủ được, trong đầu vẫn xuy nghĩ về chuyện liệu Ngự Tứ có khả năng có thân phận thứ hai hay không, mới tới khi trời sắp sáng cô cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.

Khi cô tỉnh lại, Ngự Tứ đã tỉnh rôi, anh đang mở to mắt nhìn cô.

Cái nhìn của anh khiến cho Cố Duyên hơi hoảng sợ, cô dùng mười giây để phản ứng lại chuyện hôm qua rốt cuộc là thật hay mơ, khi cô nhớ lại tất cả đều là sự thật, lại dùng thêm năm giây điều chỉnh lại cảm xúc của mình. Khi cô chứ chắc chắn suy đón của mình, cô chỉ có thể giả vờ như mình không biết gì cả.

Sau khi điều chỉnh lại tâm trạng xong, cô nói với Ngự Tứ: “Tối hôm qua em phát bệnh, chị đưa em từ sân sau về đấy.”

“Chị trở về làm gì?” Ngự Tứ cau mày: “Không phải cha đồng ý để chị đi rồi sao, tại sao còn trở lại?”

Nhự Tư vẫn vậy, vẫn giữ thói quen chọc cô điên lên, thói quen đuổi cô đi. Nếu như không phải trong lòng sinh nghi, cô chẳng hơi đâu mà nghĩ xem lúc này anh là thật lòng hay là giả dối nữa.

Cố Duyên nhìn anh, mỉm cười: “Trước đây chị không đồng ý ly hôn, bây giờ cũng vậy, vì vậy chúng ta vẫn là vợ chồng.”

Đúng vậy, cô thay đổi chủ ý, đang không có biết rõ Ngự Tứ gió êm dịu theo đến tột cùng có quan hệ hay không trước, cô sẽ không ly hôn, sẽ không rời đi Ngự gia, càng sẽ không rời đi Ngự Tứ.

Cô xuống giường, lấy quần áo của anh từ trong tủ quần áo ra: “Ngoan nào, thay quần áo đi, đánh răng rửa mặt xong chúng ta cùng nhau xuống ăn sáng.”

Ngự Tứ ngồi bất động, quai hàm nhô lên rất cao.

Nhìn vẻ mặt tức giận của anh, trong lòng Cố Duyên thầm nghĩ nếu như anh là Phong Tùy, vậy tên Phong Tùy này thật có bản lĩnh, diễn cái gì cũng có thể diễn đạt, đến tên ngốc cũng có thể diễn sinh động như thế.

Trên đời này sao lại có người có bản lĩnh phân thân đóng vai như vậy chứ? Nhất định là mình nghĩ nhiều quá rồi, cô lại một lần nữa phủ định suy đoán của mình.

Cố Duyên đánh răng rửa mặt thay quần áo xong, cùng Ngự Tứ xuống tầng, trên bàn cơm đã đủ người, có điều mọi người đều chưa hề động đữa dùng bữa sáng, dường như đang đợi hai người họ đi xuống.

Nếu đổi lại là trước kia, khi hai người họ xuống muộn một chút, mọi người nhất định đang ăn rồi, hoàn toàn không tồn tại từ "Đợi".

Ông cụ Ngự nhìn thấy bọn họ đi cuống, lập tức cười ha hả nói với Cố Duyên: “Duyên Duyên, nghe nói tối qua con không rời đi, ta rất vui.”

Ông cụ đương nhiên vui vẻ, vì được đúng như mong muốn của ông!

Cố Duyên liếc mắt nhìn khuôn mặt lạnh nhạt của Dung Kim đang dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cô, sau đó ánh mắt chuyển sang nhìn ông cụ Ngự hơi cười nói: “Tối qua con đã suy nghĩ cả đêm, quyết định nghe theo lời cha, tiếp tục làm con dâu nhà họ Ngự.”

“Thật sao?” Ông cụ Ngự ngạc nhiên khẽ kêu lên.

Cố Duyên gật đầu, lại nhìn về phái Dung Kim: “Nhưng mà con có một thỉnh cầu nho nhỏ.”

“Con nói đi.” Chỉ cần có thể làm được, ông nhất định sẽ nghe theo!

“Cha, cha cũng biết rồi đó, con vài mợ cả trước nay không đội trời chung, tục ngữ có câu một núi không thể có hai hổ, hai chúng con nhất định phải tách rời, hoặc là chị ấy đi, hoạc là con đi.”

Lời nói của cô vừa dứt, mọi người trên bàn ăn đều hết sức kinh ngạc, tất cả đều dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn cô, chẳng ai nghĩ cô sẽ đưa ra một yêu càua ngang ngược vô lý như thế.

“Cô...!” Dung Kim tức giận đến mức bật dậy khỏi ghế ngồi, giận dữ chỉ tay vào mặt cô: “Cô có ý gì?”

Cố Duyên chẳng thèm để ý cô ta, hoàn toàn coi cô ta là không khí. Ánh mắt yên lặng chăm chú nhìn ông cụ Ngự, đợi cây trả lời thuyết phục của ông.

Ông cụ Ngự nhât thời bị làm khó, vô duyên vô cơ đuổi ra ngoài thực sự ông khó mà làm được, nhưng, cô lại rất hi vọng có thể giữ lại Cố Duyên.

Nếu như chỉ được chọn một trong hai người, câu hỏi khó này chỉ có Cố Duyên mới nghĩ ra được, trong lòng ông không khỏi dâng lên một cảm giác không hài lòng.

Ánh mắt ông cụ Ngự chuyển qua nhìn Ngự Hàn, mà trên mặt Ngự Hàn lại hoàn toàn thờ ơ, sau khi kinh ngạc liền biến thành thờ ơ.

Không chỉ có ông cụ Ngự quay sang nhìn Ngự Hàn, mà Dung Kim cũng vậy, ánh mắt mắt cô ta ngập tràn sự cầu xin giúp đỡ. Quyết định cuối cùng cho vấn đề này thuộc về tay Ngự Hàn, lúc này, Ngự Hàn trở thành niềm hy vọng trong mắt mọi người!

Chỉ có bà hai là không câng quan sát sác mặt của Ngự Hàn, lạnh lùng lên tiếng: “Cô không đủ tư cách đuổi mợ cả ra ngoài đâu, ở nhà họ Ngự này mà tập luyện thêm mấy chục năm nữa đi!”

“Ông chủ Ngự, đây cũng là thái độ của người sao?” Thứ mà Cố Duyên quan tâm là quyết định của ông cụ Ngự.

Chương 88: Em là chồng của chị

Hai bên làm khó như vậy khiến ông cụ Ngự bất đắc dĩ thở dài, tận tình khuyên bảo: “Duyên Duyên, ta đã nói rồi, những điều không vui ở nơi này trước kia ta hi vọng con hãy quên hết đi, sau này kẻ nào dám động tới một sợi lông của con, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho kẻ đó.”

“Không sai, cha đã nói rồi, trước đó cha cũng nói như vậy, nhưng suýt chút nữa con bị ngã từ cầu thang xuống, may mà có Ngự Tứ cứu con.” Cô nói xong, còn đùa cợt nở nụ cười: “Nhưng đúng như những gì các người muốn, đứa con của con không giữ được nữa.”

Ông cụ Ngự không nói lên lời.

Sự cố ngoài ý muốn của Cố Duyên dù không có bằng chúng là do Dung Kim cố ý gây ra, nhưng sự thật bất cứ ai cũng có thể tưởng tượng ra.

Ông cụ Ngự không còn cách nào quyết định, lúc này Ngự Hàn lại lên tiếng: “Vậy ly hôn đi, tôi không có ý kiến.”

“Anh nói cái gì --?” Ngự Hàn vừa dứt lời, Dung Kim laaij một lần nữa bật dậy khỏi ghế, hoảng hốt nhìn hắn chằ chằm: “Ngự Hàn! Anh nói cái gì? Nói lại cho em nghe!”

“Tôi nói, chúng ta ly hôn đi, dù gì cha cũng có ý này.” Ngự Hàn cười buồn bã. Hắn của hiện tại đến đứng dậy cũng là một việc khó khăn, còn cần vợ làm gì nữa chứ? Còn không bằng không có.

Vốn dĩ hắn và Dung Kim cũng chẳng có tình cảm gì, gần đây lại bị sự chanh chua của cô ta làm phiền đến điên lên, hắn sớm đã chán ghét người đàn bà này rồi. Càng quan trọng hơn là, hắn không phải không thấy ánh mắt cầu cứu của ông cụ Ngự, coi như làm hài lòng ông đi.

“Anh --!” Dung Kim tức đến mức như sắp hộc máu, ngón tay run rẩy chỉ về phía hắn, bắt đầu điên cuồng gào to: “Anh là đồ không có lương tâm sao? Em là vợ danh chính ngôn thuận của anh đấy! Hay là anh cảm thấy người đàn bà nay tốt hơn em, có văn hóa biết kiềm chế hơn em? Anh quên rồi sao? Anh biến thành như vậy là do cô ta hại đấy! Cô ta hoàn toàn không tốt đẹp như anh nghĩ đâu!”

“Vậy thì sao? Điều đó chẳng ảnh hưởng gì tới chuyện tôi ly hôn với cô.”

Đối với Dung Kim, Ngự Hàn hận Cố Duyên và Ngự Tứ đến thấu xương, trong lòng ít nhiều vẫn còn chút oán hận, nếu như đêm đó không phải cô ta đóng công tắc nguồn điện, hắn đã không can đảm chạy ra vườn sau quấy rối Cố Duyên, cũng sẽ không có ngày hôm nay.

Hắn chẳng những muốn ly hôn với cô ta, còn muốn để Cố Duyên và Ngự Tứ ở lại đây, chỉ cần họ ở đây, nhất định sẽ có cơ hội cho hắn báo thù.

“Mẹ...!” Dưới tình thế cấp bách Dung Kim chỉ có thể chuyển hướng sang bà hai cầu xin sự giúp đỡ.

Không cần cô ta phải xin giúp đỡ, Bà hai cũng không đồng ý đê Ngự Hàn ly hôn, bà ta buồn bực giơ tay đập vào cái ót của Ngự Hàn một cái: “Con câm miệng cho ta, hai chữ "Ly hôn" có thể tùy tiện nói ra sao?”

Ngự Hàn không để ý đến bà ta, lạnh lùng nói với Cố Duyên: “Cô Cố, cô cứ việc ở lại, tôi sẽ ly hôn, Dung Kim cũng sẽ đi, chào mừng cô trở về, chúng ta vẫn là người một nhà.”

“Có được câu nói này của anh là đủ rồi.” Cố Duyên đùa cợt cười, nhìn Ngự Tứ: “Nghe thấy chưa? Chúng ta vẫn là người một nhà.”

Điều bất ngờ là, lần này Ngự Tứ không hề mở miệng nói chuyện, cũng không xua đuổi cô như trước nữa. Chỉ là không nhịn được mà hỏi một câu: “Con đói bụng rồi, có thể ăn sáng chưa?”

“Có thể, ăn đi ăn đi.” Ông cụ Ngự chỉ vào hai chỗ trống bên cạnh.

Ngự Tứ lập tức đi tới ngồi xuống, cầm một chiếc bánh mỳ kẹp lên cắn, ăn được mấy miếng thì quay đầu lại, nhìn Cố Duyên không hiểu hỏi: “Chị thích ở bên em như vậy sao?”

“Đương nhiên.” Cố Duyên đưa một ly bánh kem cho anh, mỉm cười: “Em là chồng của chị mà.”

Nhìn tất cả mọi người đều đang ăn bữa sáng của mình, trong lòng Dung Kim vừa tức lại vừa ấm ức, cuối cùng không thể nhịn được nữa, ném dao nĩa xuống bàn rồi rưng rưng nước mắt: “Các người thật quá đáng!”

Mắng xong xoay người chạy ra khỏi phòng ăn, chạy lên trên tầng hai.

Ngự Hàn vẫn không để lộ bất kỳ cảm xúc gì, chậm rãi ăn bữa sáng của hắn, dường như người muốn ly hôn với Dung Kim không phải hắn vậy.

Trong lòng Cố Duyên thầm cười nhạt, Ngự Hàn quả nhiên là một kẻ vừa đa tình vừa máu lạnh, dù gì cuộc hôn nhân này cũng đã kéo dài mấy năm rồi, vậy mà lại có thể dễ dàng đồng ý ly hôn như vậy.

Đây chính là kết quả mà cô muốn, Dung Kim, cô đã nhịn cô ta quá lâu rồi, không muốn nhịn thêm nữa, cũng không thể nhịn thêm được nữa!

Sau bữa sáng, trong phòng ngủ của bà hai ở tầng hai, Dung Kim khóc đến mức nước mắt nước mũi chảy hết cả ra.

Mà bà hai từ đầu đến cuối đều giữ yên lặng ngồi trên ghế sofa, người ngoài hoàn toàn không biết bà ta đang suy nghĩ gì.

Dung Kim khóc một lúc cong, dùng khăn giấy lau nước mắt trên mặt, vô cùng uất ức nói: “Mẹ, mẹ nói gì đi chứ, lẽ nào mẹ lại mặc kệ Ngự Hàn không nói lý lẽ như vậy, mặc kệ Cố Duyên bắt nạt con như vậy sao?”

Trước kia cho dù xảy ra chuyện gì, bà hai cũng luôn bảo vệ cô ta, nào cho phép nhười khác khinh dễ cô ta như vậy. Lần này, chuyện ly hôn lớn như vậy, bà ta lại không nói lời nào, cũng không có bất kỳ biện pháp nào cứu vãn.

Ly hôn với Ngự Hàn, đừng nói cô ta không nỡ từ bỏ cuộc sống vô cùng giàu sang phú quý này, cho dù cô ta không tiếc vị trí mợ cả nhà họ Ngự, cũng sẽ bị bạn bè bên cạnh khinh miệt đến chết.

Sau khi im lặng một lúc lâu, bà hai cuối cùng cũng lên tiếng: “Đây là chuyện lão gia quyết định, con chỉ có thể tự mình cầu phúc thôi.”

“Tại sao? Lẽ nào mẹ không định khuyên nhủ cha sao?”

“Con tưởng rằng mẹ khuyên ông ấy thì sẽ có tác dụng sao?” Bà hai tự giễu cợt cười: “Chỉ cần dính đến tiền, ông ấy sẽ biến thành một kể chẳng quan tâm gì đến quan hệ cha con, huống chi là cuộc hôn nhân giữa con và Ngự Hàn.”

“Như vậy là có ý gì? Con và Ngự Hàn ly hôn hay không có liên quan gì đến tiền của cha?” Dung Kim không hiểu, đôi mắt ngấn lệ hỏi. Bà hai buồn bực, có chút thất vọng trừng mắt nhìn cô ta: “Ngu ngốc, con còn không hiểu sao? Cố Duyên đột nhiên trở thành thiên kim tiểu thư của chủ tịch tập đoàn Phong Thị, mà sau này công ty của cha con với Phong Thị là thù hay là bạn, cô ta đóng vai trò rất quan trọng. Có trách thì trách con xuất thân không tốt, hoàn toàn không mang đến cho ông ấy chút lợi ích nào.”

Nghe xong lời bà hai nói, trong lòng Dung Kim vô cùng hối hận, lúc đầu cô ta giúp bà hai khuyên ông chủ cho Cố Duyên vào nhà, chính là muốn dùng thân phận thấp kém của Cố Duyên để làm nhục Ngự Tứ. Không ngờ chưa đến nửa năm sau, Cố Duyên lại một bước lên tiên, trở thành thiên kim nhà họ Phong. Đây không phải gậy ông đập lưng ông trong truyền thuyết sao? Có ai ngu ngốc, có ai đen đủi như cô ta không chứ?

“Mẹ... Con không muốn ly hôn với Ngự Hàn đâu, người nhất định phải giúp con....” Dung Kim nắm lấy cánh tay của bà hai lác lác tay bà ta nhiuw một lời cầu xin.

Chỉ cần không ly hôn với Ngự Hàn, bắt cô ta làm gì cô ta cũng làm, cho dù là nghe theo sự sắp đặt của bà hai, để Ngự Hàn cùng người phụ nữ khác sinh con duy trì hương khói cho nhà họ Ngự.

Vì cầu cứu sự giúp đỡ của bà hai, cô ta thậm chí đã quỳ xuống đất.

“Con đứng lên trước đi, bên phía cha con ta sẽ khuyên nhủ.”

Dung Kim đứng dậy, bà hai suy nghĩ một chút rồi nói: “Đương nhiên, bên phía Ngự Hàn cũng rất quan trọng, phải dựa vào sự cố gắng cứu vãn của con.”

“Con biết rồi.” Dung Kim nghẹn ngào gật đầu.

Tùy trong miệng cô ta nói như vậy, nhưng trong lòng sớm đã từ bỏ yes định này, bowirr vì phía Ngự Hàn hoàn toàn không có cơ hội cứu vãn được nữa rồi. Chân của Ngự Hàn không được tốt, cũng không đối sử tót với cô ta, chỉ nể mặt bà hai tiếp tục sống cùng cô ta. Sau khi hai chân bị tàn phế tính khí lại càng gắt gỏng hơn, thái độ không hỏi không quan tâm ngày trước với cô ta nay lại càng ác liệt hơn.

Có những lúc cô ta thậm chí còn thầm nghĩ bản thân mình còn không bằng Cố Duyên gả cho một thằng ngốc nữa, ít nhất như vậy còn không bị sỉ nhục.

Cô cũng không phải là chưa từng cứu vãn trước mặt Ngự Hàn, chỉ là vừa mới mở miệng, đã bị Ngự Hàn hung dữ đuổi ra ngoài.

Trong lòng Ngự Hàn, đã vì chuyện bị tàn tật mà trở nên vô cùng tàn nhẫn.

Ngoài của truyền đến tiếng bước chân, vững vàng trầm ổn, vừa nghe đã biết là ông cụ Ngự đã trở về. Bà hai ra hiệu Dung Kim đi râ ngoài, Dung Kim đứng dậy khỏi ghế ngồi, vừa hay đụng phải ông cụ Ngự đang đi vào cửa.

“Cha.” Cô ta lui qua một bên, cúi đầu lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt.

Ông cụ Ngự thấy nước mặt của cô ta, dừng chân lại, nhìn cô ta nói: “Dung Kim, con yên tâm, nhà họ Ngự sẽ không bạc đãi con đâu. Ngự Hàn bây giờ thành ra như vậy rồi, con ở bên nó cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, còn không bằng mang theo đống của hồi môn hậu hĩnh kia đi gả cho một người đàn ông mình mong muốn, con nói xem có đúng không?”

Dung Kim không nói lời nào, cúi đầu rời khỏi phòng ngủ của hai người.

Đương nhiên cô biết ông cụ Ngự sẽ cho cô một khoản tiền chia tay hậu hĩnh, nhưng dù phí chia tay có hậu hĩnh đến đâu đi chăng nữa cũng không sánh nổi tài sản của nhà họ Ngự, không sánh được với thân phận địa vị dâu trưởng nhà họ Ngự.

Dung Kim vừa đi, bà hai lạnh lùng liếc mắt nhìn ông cụ Ngự sau đó xoay người đi tới trước bàn trang điểm rồi ngồi xuống, không nói lời nào.

Ông cụ Ngự thấy sắc mặt u ám của bà ta liền biết bà ta đang tức giận vì chuyện của Dung Kim, ông cũng không nói lời nào, thay quần áo. Bởi vì ông biết rõ, chỉ cần ông lên tiếng, hai người sẽ lại xảy ra một cuộc cãi vã.
Ông không nói chuyện, bà hai lại càng tức giận hơn, một tay túm chặt lấy ông: “Rốt cuộc ông muốn thế nào! Ông nói đi!”

Ông cụ Ngự hít một hơi, trả lời: “Tình hình công ty bây giờ thế nào bà không phải không biết, trước kia Phong Hách không đội trời chung với chúng ta, bây giờ bởi vì chuyện của Cố Duyên mà cố ý đối đầu với chúng ta, muốn xoa dịu thế cục này, chỉ có thể thu xếp tốt phía Cố Duyên.”

“Ông cho rằng ông giữ Cố Duyên lại, Phong Hách sẽ hóa từ địch thành bạn với ông, coi ông là thông gia tốt của hắn sao?” Bà hai cười nhạt.

Ông cụ Ngự nhún vai một cái: “Cái này cũng không phải là không thể, với sự sủng ái của ông ta với Cố Duyên, lại chỉ có mình Cố Duyên là con gái, sau này non nước thênh thang nhà họ Phong không phải sẽ trở thành của Nhà họ Ngự chúng ta sao?”

“Ông à, có phải ông tính quá xa rồi không?”

“Đương nhiên, tôi chỉ nói vậy thôi, bây giờ điều cần thiết nhất là đưa công ty trở lại quỹ đạo, những thứ khác để sau hãy nói.” Ông cụ Ngự nói xong, vỗ vai bà ta: “Cho nên tôi hy vọng bà lấy đại cục lấy trọng, từ bỏ những tính toán lặt vặt bụng dạ hẹp hòi của bà đi, đôi xử thật tốt với Cố Duyên, nó sắp là phúc tinh của chúng ta rồi đấy.”

“Ông sẽ không bắt tôi lấy lòng nó đấy chứ?” Bà hai đánh vào tay ông, bực bội gào lên: “Tôi nói cho ông biết đừng có mơ nhé! Cho dù tôi có chết vì đói tôi cũng sẽ không hạ thấp giá trị của mình mà đi lấy lòng nó đâu!”

“Không phải, tôi không miễn cưỡng bắt bà lấy lòng con bé, chỉ hi vọng bà có thể hòa thuận mà sống chung với nó, ít nhất sau này dừng vì chút chuyện nhỏ mà nóng giaanjj hay trừng phạt nó.”

Bà hai không nói lời nào, chỉ cười lạnh một tiếng.

Chung sống hòa thuận vơi Cố Duyên, đó không phải là ttự tát vào miệng mình sao? Choduf công ty có thực sự sụp đổ, bà ta chắc chắn cũng không làm được.

Ông cụ Ngự còn nói thêm: “Còn về chuyện của Ngự Hàn và Dung Kim bà cũng đừng tham gia, lđể chúng nó tự quyết định đi, tôi tôn trọng quyết định của Ngự Hàn.”

Ông cụ Ngự nói xong liền leo lên giường, kéo chăn đắp lên trên người rồi đi ngủ.

Ông đang suy nghĩ, nếu như bà hai nhất định muốn ngăn cản Ngự Hàn và Dung Kim ly hôn, cũng chưa chắc đã ngăn được, cứ để bà ta làm loạn đi.

Bà Ngự liếc mắt nhìn ông, thở dài, nói: “Ông làm như vậy có xứng đáng với Dung Kim không? Ông nhẫn tâm nhìn nó tổn thương sao?”

Bà ta vừa nói gương mặt vừa mang theo sự thất vọng, vậy mà ông cụ Ngự chỉ cười, ông không tin bà hai sẽ vì những tổn thương và đau lòng của Dung Kim mà cố gắng giữ bằng được Dung Kim ở bên mình, chảng qua là muốn giữ lại một người thân tín bên mình mà thôi.

Lại nhớ quãng thời gian sống ở nhà họ Ngự, mặc dù Cố Duyên cảm thấy chán ghét, nhưng nghĩ đến mục đích mình ở lại, cô lại đè nén tất cả những cảm xúc không vui xuống.

Cũng may thái độ của Ngự Tứ đối với cô cuối cùng cũng có chút chuyển tốt, mặc dù không quan tâm và cố gắng lấy lòng như trước nữa, nhưng ít nhất cũng không dùng lời lẽ cay độc với cô nữa, cũng không động một chút là đuổi cô đi.

Sau khi quyết định ở lại, cô gọi điện thoại cho Phong Hách, Phong hách lần đầu tiên tức giận với cô.

Phong Hách vô cùng giận dữ trách lập trường của cô không kiên định, người ta mới nói vài câu dễ nghe liền thay đổi chủ ý.

Cố Duyên biết Phong Hách rất quan tâm đến cuộc hôn nhân này của cô, rất muốn nhanh chóng giải thoát giúp cô, vì vậy cô sớm đoán được ông sẽ tức giận, cũng sớm chuẩn bị tâm lý rồi.

Cô không nói lời nào, chỉ im lặng cầm chiếc điện thoại, đợi Phong Hách quở trách xong xuôi cô mới nhẹ nhàng nói một câu: cha, con có nỗi khổ riêng của mình, hi vọng cha sẽ ủng hộ con, tin tưởng rằng con sẽ đủ năng lực để bảo vệ mình.

Cô nói như vậy, Phong Hách còn có thể nói gì nữa? Chỉ có thể đè nén cơn iaanj mà chấp nhận sự thực.

Ngày thứ năm ở lại nhà họ Ngự, Cố Duyên quyết định đưa Ngự Tứ về nhà họ Phong gặp mặt Phong Hách, cô rời giường từ sớm, chỉnh Ngự Tứ cho thật sạch sẽ, ổn thỏa, cố gắng để lại ấn tượng tốt trước mặt Phong Hách.

Lúc hai người ra tới cửa, lần đầu tiên ông cụ Ngự tự mình phái tài xế cho họ, chuẩn bị các loại lễ vật phong phú, đồng thời căn dặn cô về sớm một chút.

Một ông cụ Ngự như vậy, thực sự Cố Duyên thấy không quen!

Hai người về Phong gia, Lăng Tiêm Hà vô cùng vui mừng, kéo hai người vào phòng uống trà ăn bánh do đích thân bà làm. Phong Hách thì ngược lại, liếc mắt nhìn Ngự Tứ rồi lại thu hồi ánh mắt, trong mắt đều là sự ghét bỏ.

Ngự Tứ có đẹp trai, có sạch sẽ hơn đi chăng nữa, cũng chỉ là một thằng ngốc, trong mắt ông anh chẳng có giá trị gì cả!

Cố Duyên kéo cánh tay Ngự Tứ nhẹ giọng nhắc nhở anh gọi "cha".

Ngự Tứ nhìn thấy vẻ mặt này của Phong Hách, không cam lòng cũng không muốn gọi một tiếng, ngồi bên bàn ăn cạnh Lăng Tiêm Hà ăn bánh.

Mà Phong Hách cũng không cam lòng không đáp tiếng nào.

“Cha...” Cố Duyên đi tới ngồi xuống bên cạnh Phong Hách, ôm cánh tay ông khẽ lay lay: “ Cha đừng như vậy mà, anh ấy là chồng của con gái cha đấy, cha ghét bỏ anh ấy đồng nghĩa với việc ghét bỏ con gái cha đấy cha có biết không?”

Chương 89: Phong tùy rất đáng nghi

Cố Duyên rất ít khi làm nũng trước mặt Phong Hách, ngày thường đều rất cung kính ông, đây là lần đầu tiên, vì vậy Phong Hách rất nhanh thì mềm lòng. Bất đắc dĩ thở dài, vỗ tay cô: “Nói cho cha biết nguyên nhân con đột nhiên thay đổi chủ kiến đi.”

Cố Duyên chỉ nói trong lòng mình có chừng có mực, sẽ bảo vệ tốt bản thân, nhưng lại không nói nguyên nhân thực sự khiến cô thay đổi chủ kiến.

Cố Duyên thoáng nhìn Ngự Tứ, cười nói: “Trước kia không muốn quay về, là bởi vì mợ cả nhà họ Ngự lúc nào cũng chĩa mũi nhọn vào con, bây giờ cô ta sắp chuyển ra ngoài rồi, vì vậy con cũng không cần ly hôn nữa.”

“Con...” Phong Hách chán nản: “Cái này là nguyên nhân của con sao?”

“Đương nhiên không chỉ có cái này.” Cố Duyên chuyển từ bên cạnh ông sang bên cạnh Ngự Tứ, chuyển qua ôm lấy tay Ngự Tứ: “Hai chúng con trước nay vẫn luôn sống rất tốt, rất vui vẻ.”

“Con thực sự khiến ta tức chết mà!” Phong Hách bưng chén trà trên mặt bàn lên uống một ngụm.

Hai lý do này đều không phải là lý do ông muốn nghe, theo như ông thấy, phải nhẫn nhịn chịu đựng người chồng như vậy, nhất định phải có một lý do rất lớn nào đó mới đúng! Nếu không chẳng có cách nào thuyết phục người khác, thuyết phục được ông!

Ngự Tứ cũng chơi rất vui vẻ ở nhà họ Phong, mới đến không được bao lâu mà đã thuộc hết các ngõ ngách, lúc này đang quấn lấy quản gia bắt ông đưa vào trong vườn hoa bắt bướm.

Phong Hách nhìn vẻ ngây thơ, ngốc nghếch của anh, sự tức giận trong lòng lại càng dâng lên, hận không thể lập tức đuổi hắn đi.

“Mùa đông mà đòi đi bắt bướm, đúng là chỉ có nó mới nghĩ ra được!” Phong Hách nhìn chằm chằm dáng vẻ chạy tới chạy lui của anh rồi tức giận nói.

Lúc này ông đang cùng Lăng Tiêm Hà còn có Cố Duyên uống trà ở phòng khách tầng hai, cửa sổ sát đất của phòng trà vừa hay lại đối diện vườn hoa, có thể thấy rõ từng nhất cứ nhất động của Ngự Tứ.

“Cha, tại sao lúc nào cha cũng không vừa mắt với anh ấy như vậy?” Cố Duyên cạn lời.

Phong Hách buồn bực: “Đó là điều đương nhiên, nếu như con gái của con gả chomotj người chồng như vậy, con có thể vừa mắt được không?”

Cố Duyên không nói, quả thực, cô đúng là không thể đồng ý cho được.

Cô cười ha ha, nói: “Con cảm thấy quả thực anh ấy rất đáng yêu, cả người đều là năng lượng, mẹ, mẹ nói xem phải không!?” Cô đi vòng qua bên người Lăng Tiêm Hà, kéo cánh tay của bà.

Lăng Tiêm Hà lập tức cười gật đầu: “Đúng rồi đúng rồi, rất đáng yêu, mẹ đều thích nó.”

Lăng Tiêm Hà vốn đang rót trà, nhìn thấy lá trà đã hết, liền đứng dây đi về phía cửa phòng khách: “Em ra tủ lạnh lấy lá trà.”

Cố Duyên nhìn theo bóng lưng dần biến mất sau cửa phòng khách của bà, liền quay người lại nghiêm túc nói với Phong Hách: “Cha, cha có cảm thấy anh ấy khá giống Phong Tùy không?”

Đây chính là mục đích cô mang Ngự Tứ đến nhà họ Phong ngày hôm nay, với những gì cô hiểu về Phong Tùy, ngoại trừ đám trợ thủ của anh, thì Phong Hiasch đã giao du với anh khá nhiều lần rồi, nếu như bọn họ thực sự là một người, chắc là Phong Hách cũng sẽ biết điều gì đó.

Phong Hách lại chẳn cho là phải: “Sao con lại so nó với Phong Tùy? Phong Tùy thông minh tài giỏi hơn nó nhiều.”

“Cha, có phải cha rất thích Phong Tùy không.” Cố Duyên nghi hoặc.

Phong Hách suy nghĩ một chút, đột nhiên mỉm cười: “Thích thì đương nhiên thích, về mặt công việc và về các loại xã giao thằng bé là một nhân tài hiếm có, có điều ta cảm thấy một nhân tài ưu tú như thế không thích hợp để làm chồng, sẽ khiến con mất cảm giác an toàn, vì vậy cho dù con có ly hôn với Ngự Tứ, ta cũng sẽ không giả con cho nó.”

Cố Duyên vẫn luôn cho rằng Phong Hách không đợi được nữa muốn gả cô cho Phong Tùy, bởi vì ông thích Phong Tùy như vậy, thật không ngờ... Cô lắc đầu, không nhịn được mà bật cười.

“Cha, cha hiểu được bao nhiêu về Phong Tùy?” Khi cô ngẩng đầu lên lại liên tiếng hỏi.

Sau một lúc trầm tư suy nghĩ, Phong Hách nói: “Cũng không nhiều, mười ba năm trước nó theo ta học kiến thức về thương nghiệp hơn nửa năm, sau đó ta và mẹ con đưa Ngọc Ngân ra nước ngoài, rồi mất liên lạc, cho đến hai năm trước Ngọc Ngân về nước, lúc nó và Ngọc Ngân ở cùng nhau đã gặp qua vài lần, ta chỉ cảm thấy nó rất giỏi, mười ba năm trước khi còn ở cạnh ta còn chưa biết gì, sau mười ba năm, nó đã có thể dựa vào thực lực của bản thân mà khiến Thụy Cảnh phát triển được đến quy mô ngày hôm nay, ủa thwucj không tồi chút nào.”

Thì ra Phong Hách cùng Phong Tùy không thân quen như cô nghĩ, xem ra cho dù Phong Tùy có chuyện giấu ông thì ông cũng chẳng thể biết được. Nghĩ đến đây, Cố Duyên không khỏi có chút thất vọng, vốn tưởng rằng có thể biết được một chút sự thật từ trong miệng của Phong Hách.

Phong Hách nhìn thấy vẻ mặt trầm tư của cô, thái độ cũng nghiêm túc hơn một chút, hỏi: “Sao con lại cảm thấy Ngự Tứ giống Phong Tùy?”

“Con chỉ cảm thấy tên Phong Tùy này rất khả nghi, rất thần bí. Hơn nữa, có một số chuyện ghép lại với nhau lại thấy rất hợp lý, càng khiến người tatheem nghi ngờ.” Cố Duyên nghĩ, nếu như Phong Tùy không liên quan đến Ngự Tứ, cho dù anh có khả nghi, có thần bí hơn đi chăng nữa thì cũng là quyền tự do của người ta, cô không có lý do mà đào bới đời tư của người ta. Nhưng, nếu là Ngự Tứ, vậy cô càng phải điều tra cho rõ mới được!

“Chuyện gì?”

“Ví dụ như, trên lưng bọn họ có vết thương giống nhau.”

“Vậy cũng không thể chứng minh bọn họ là cùng một người đâu.” Phong Hách cười, thở phào nhẹ nhõm. “Chính vì không thể chứng minh được, nên con mới muốn tìm một ít bằng chứng chúng minh hai người họ không phải là một người để thuyết phục bản thân mình.” Đây là lý do Cố Duyên kiên trì đến cùng.

Phong Hách đứng dậy đi ra hướng cửa sổ sát đất, nhìn bóng dáng ngây ngô đến buồn cười đang ở trong vườn hao, quay người nhìn Cố Duyên mỉm cười, ông nói: “Con gái các con lúc nào cũng có nhiều nghi ngờ, thôi được rồi, con cũng không cần phải phsi công nhọc sức làm gì, Phong Tùy có thân phận gì đều có thể có khả năng, nhưng không thể là biến thân của Ngự Tứ được.”

Thấy gương mặt vẫn chưa yên tâm của Cố Duyên, ông lại nói: “Nếu như con vẫn không chịu tin, cũng được, ngày mai ta sẽ phái người giúp con điều tra.”

“Cảm ơn cha.” Cố Duyên rũ mắt xuống.

Trước khi tới đây cô đã đoán được Phonh Hách sẽ có phản ứng này, nếu như không nhìn thấy vết thương trên lưng Ngự Tứ, đột nhiên có người nói với cô mỗi quan hệ giữa Ngự Tứ và Phong Tùy, bản thân cô cũng sẽ không có hằng trăm nghi vấn như vậy.

Nhưng bây giờ cô không khống chế được mình nữa rồi, không khống chế nổi những hoài nghi.

Từ khi đi ra khỏi biệt thự nhà họ Phong, Lăng Tiêm Hà luôn lưu luyến không rời căn dặn Cố Duyên phải trở về nhiều hơn, chăm sóc tốt bản thân, Cố Duyên liên tục gật đầu vâng lời.

Phong Hách nói với cô: “Khi nào không ở nhà họ Ngự nữa thì có thể về đây, có gì khó khăn cứ gọi điện cho cha, chuyện gì cha cũng có thể giúp con giải quyết.”

Nghe thấy những lời này, trong lòng Cố Duyên bỗng bần thần cả người, Phong Tùy cũng từng nói với cô câu này, hơn nữa sau đó rất nhiều lúc khi cô lâm vào thời điểm nguy hiểm, Phong Tùy đều xuất hiện kịp thời thay cô giải quyết ổn thỏa mọi thứ.

Nghĩ đến Phong Tùy, cô không nhịn được mà nhìn về phía Ngự Tứ, chỉ thấy hai tay Ngự Tứ đều cầm theo bánh ngọt Lăng Tiêm Hà tự mình làm, vẻ mặt hào hứng nói tạm biệt với Lăng Tiêm Hà, không biết xấu hổ nói: “Mẹ, lần sau con nhất định sẽ đến ăn điểm tâm người làm.”

Trên mặt Lăng Tiêm Hà tràn đầy sự vui mừng, vui vẻ gật đầu đồng ý.

Phong Hách mặc dù không tin Ngự Tứ có liên quan đến Phong Tùy, nhưng lúc Ngự Tứ rời đi vẫn nghiêm túc đánh giá anh, trùng hợp là, lúc này Ngự Tứ cũng đang nhìn ông, ông mỉn cười, nói với anh: “Rảnh rỗi lại tới chơi nhé.”

Xe của Ngự Tứ và Cố Duyên ra khỏi căn biệt thự, trên mặt Phong Hách mới nở nụ cười, nhíu mày bắt đầu trầm tư suy nghĩ.

Buổi tối, Cố Duyên ổ ở trên ghế sofa xem ti vi, ánh mắt cũng không ngừng liếc về phía chiếc đồng hồ trên tường, đã mười một giờ, Ngự Tứ vẫn chưa trở về.

Cô càng đợi càng buồn bực trong lòng, thầm nghĩ Ngự Tứ mất tích không nói câu nào rốt cuộc là đang bận cái gì chứ, không phải thực sự giống như có hai thân phận như cô dự đoán đấy chứ?

Lại đợi thêm hai mươi phút nữa, cuối cùng cô đi ra khỏi phòng ngủ, định ra vườn sau tìm thử. Sau khi trải qua lần phát bệnh trước của Ngự Tứ, cô cũng quen đường ở vườn sau rồi, cũng không sợ nó như trước nữa, vì vậy cho dù đã sắp 12h rồi nhưng cô vẫn không thấy sợ hãi.

Sau khi đi qua tầng 1, cô gặp người làm ở viện sau lưng bên đó, bèn thuận miệng hỏi cô ta xem Ngự Tứ có đó không.
Cô bé người làm suy nghĩ một chút, lắc đầu, lại gật đầu.

Cố Duyên nghi hoặc, đây được coi là có hay không đây? Không đợi cô hỏi nhiều, cô bé người làm nhanh chóng rời đi, cô đành tự mình đến viện phía Bắc xem vậy.

Hầu như ngày nào viện phía Bắc cũng có tiết mục, hoặc là bà hai mang bạn bài đến đánh bài, hoặc là Dung Kim hay Ngự Hàn gọi một đám người tới vui chơi. Có điều từ sau khi Ngự Hàn tàn phế để chẳng đến đây nữa, Cố Duyên tưởng rằng lúc này chắc là Dung Kim không còn tâm trạng nào mà hẹn bạn tới chơi.

Nhưng nằm ngoài dự đoán của cô, quán bar đêm nay tập trung mười máy người đang uống rượu, mặc dù Dung Kim cũng ở đây, nhưng thứ cô ta uống lại là rượu đau lòng, ánh đèn ngũ sắc chiếc vào khuôn mặt xinh đẹo của cô ta, hiện lên hai hàng lệ.

Dung Kim lâm vào thế yếu như vậy, là lần đầu tiên Cố Duyên nhìn thấy, trong lòng dâng lên một cảm giác đồng tình với cô ta, bị bà hai lợi dụng lâu như vậy, cuối cùng vẫn bị đuổi ra khỏi nhà họ Ngự, ngoài Cố Duyên cô ra, dường như chẳng ai đáng thương hơn cô ta.

Có điều đồng tình thì đồng tình, những việc ác Dung Kim làm với cô rõ rành rành trước mắt, trong lòng cô tự cảnh cáo mình, đối phó với những người như thế nhất định không được nhân từ mà nương tay, bằng không người cuối cùng thua thiệt vẫn là mình.

Cố Duyên liếc mắt nhìn bốn phía, cuối cùng tìm thấy bóng dáng Ngự Tứ trong đám người kia, Ngự Tứ... vậy mà lại ở đây!

“Ái chà, cuối cùng mợ hai cũng tới rồi sao?” Một cô gái trang điểm khêu gợi liếc mặt nhìn Cố Duyên với vẻ mặt giễu cợt nói.

“Sao nào? Các người đang chờ tôi sao?” Cố Duyên cười, cô chưa từng gặp người đàn bà này, cô và bạn bè của Dung Kim trước nay chưa từng nói với nhau câu nào, vì vậy, cô không thấy trong lời nói của đối phương có chút gì gọi là chân thành.

“Cậu hai đang ở đây, chúng ta thầm nghĩ cô nhất định sẽ tới, quả nhiên tới rồi, đã tới rồi, qua đây cùng uống ly rượu đi!” Cô ta cười híp mắt đi tới, kéo cô đến ngồi xuống trên chiếc ghế sofa, cũng phất tay về phía Ngự Tứ: “Cậu hai, rót cho vợ cậu một ly rượu mang qua đây.”

“Chị ấy không thích uống rượu.” Trong tay Ngự Tứ bưng bầu rượu nói.

“Nếu không thích uống rồi sẽ thích.” Cô ta tự ý rót cho cô một ly rượu, ngoài mặt giả vờ tươi cười nói: “Nào, chúc mừng quỷ kế của cô thành hiện thực, thành công đuổi Dung Kim ra khỏi nhà họ Ngự, chúng tôi mời cô!”

“Cảm ơn.” Cố Duyên đáp trả bọn họ bằng ột nụ cười ấm áp, nhận lấy ly rượu uống ực một hơi. Lúc ngẩng mặt lên mơ hồ nhìn thấy một cảnh đúng như dự đoán của cô phản chiếc trên tấm thủy tinh trên tường.

Trong đám người này, ai ai cũng mỉm cười, chỉ có Dung Kim sau lưng cô nắm chặt dao trong tay, vẻ mặt vô cùng hung tợn nhìn cô chằm chằm, dường như định dùng dao đâm cô vậy.

Cố Duyên không tin Dung Kim sẽ ngốc như vậy, dù sao nơi này cũng là địa phận nhà họ Ngự, xảy ra án mạng cô ta muốn trốn cũng không thể trốn thoát. Nhưng chó vội ắt sẽ vượt tường, trong cơn giận dữ Dung Kim giết người cũng không phải là không có khả năng.

Cô cười, để ly lên bàn: “Nào, lần này đến lượt tôi kính mọi người một ly rồi, cảm ơn các người đã quan tâm đến tôi.”

Ngự Tứ ngồi đối diện cô, nếu như anh thực sự là Phong Tùy, anh nhất định sẽ cảnh giác với bầu không khí nguy hiểm xung quanh, dù sao anh cũng là người vô cùng cảnh giác, nhất định sẽ ra tay cứu cô trong lúc cô gặp nguy hiểm, vậy thì muốn biết anh rốt cuộc có phải là Phong Tùy hay không, liều mạng một lần cô cũng chịu.

Nhưng, con dao Dung Kim nắm chặt trong tay lúc này lại hạ xuống, khiến cô mất công vô ích mất đi cơ hội nhìn rõ con người thật của Ngự Tứ.

Mọi người cứ cô nhìn tôi, tôi lại nhìn cô, không ai đưa tay bưng ly rượu lên.

Ngự Tứ đi tới, bắt lấy cánh tay đang lắc lư của cô nói: “Chị à, chị tới thật đúng lúc, bọn họ không cho em về ngủ, em sắp buồn ngủ chết rồi.”

Cố Duyên thấy hai mắt anh đỏ lên, hai mắt vô thần, quả nhiên là dáng vẻ buồn ngủ lắm rồi. Vậy nên cô đứng dậy, đảo mắt nhìn mọi người một lượt nói: “Nếu mọi người không nể mặt như vậy, thì thôi bỏ đi, ngày mai tôi còn phải dậy sớm đi Lương Sơn thắp hương, không tiếp tục ở lại cùng các vị được.”

Nói xong, kéo Ngự Tứ đi ra cửa quán bar.

Cố Duyên và Ngự Tứ đi rồi, trong chớp mắt Dung Kim giống như một quả bóng xì hơi ngả xuống ghế sofa, giọng điệu buồn khổ lên tiếng: “Thật hối hận không dùng một đao đâm chết cô ta!”

“Cậu điên rồi!” Cô gái vừa rồi đẩy cô ta một cái, buồn bực nói: “Giết cô ta rồi cậu còn có thể sống sót mà rời khỏi đất cả nhà họ Ngự sao? Sát nhân phải đền mạng đấy!”

“Nếu không phải làm sao bây giờ? Mình bây giờ nhìn thấy cô ta chỉ hận không giết được cô ta thôi!”

“Cho dù muốn giết cô ta cũng không thể giết ở đây, ngu ngốc!”

Mộng Châu chậm rãi nói: “Tớ thấy hay là thôi đi, dù gì nhà họ Ngự cũng đã bồi thường cho cậu rồi, vậy thì lấy số tiền đó rồi dời đi là được rồi, ở đây không sống được đâu, dùng mạng mình như vậy không đáng đâu.”

Dung Kim không có mở miệng nói chuyện nữa, cũng không biết cô ta có nghe lọt tai không, mọi người nhìn nhau, cũng không còn hứng thú uống rượu nữa.

Chương 90: Không sợ đau

Cố Duyên dẫn Ngự Tứ quay về phòng ngủ, mở nước tắm đầy bồn sau đó đẩy anh vào phòng tắm rồi nói: “Tắm nhanh lên còn đi ngủ, khuya lắm rồi.”

“Chị à, em tự tắm được mà.” Ngự Tứ rất "hiểu chuyện" nói.

Cố Duyên không hiểu: “Sao bây giờ em lại muốn tự tắm? Trước đây không phải đều nhờ chị giúp sao?”

“Cha nói sau này phải tự tắm.” Ngự Tứ đi vào phòng tắm, đóng cửa lại.

Mười năm phút sau, Ngự Tứ từ trong phòng tắm đi ra, nước chảy đầy trên tóc trên mặt, Cố Duyên cầm chiếc khăn lông khô giúp anh lau tóc rồi cố tình giả vờ hỏi: “Sao lại có vết thương trên lưng em vậy?”

Ngự Tứ lắc đầu.

Cố Duyên lại hỏi: “Bị lúc nào vậy?”

Ngự Tứ vẫn lắc đầu: “Em không biết.”

“Em không thấy đau sao?”

“Nam tử hán đại trượng phu sợ gì đau chứ.”

“... “

Cố Duyên không hiểu rốt cuộc anh thực sự không biết hay giả vờ không biết nữa, nếu anh chỉ là Ngự Tứ, không biết mình bị thương cũng là chuyện bình thường, bởi vì đêm tân hôn khi anh phát bệnh đã bị thương ở trán, nhưng anh lại không có cảm giác gì.

Sáng sớm hôm sau, Cố Duyên đã bị tiếng phá cửa bước vào đánh thức, theo bản năng cô ngồi dậy, nhìn thấy khuôn mặt giận dữ của Dung Kim đang nhìn mình chằm chằm.

Bên cạnh Cố Duyên, Ngự Tứ vẫn đang suy giấc.

Cô tức giận trừng mắt nhìn Dung Dỳ: “Cô Dung này, cô không lo thu dọn đồ đạc ra khỏi đây đi, chạy tới đây gõ cửa phòng tôi làm gì?”

Hôm nay là ngày Dung Kim phải đi khỏi nhà họ Ngự, Cố Duyên đương nhiên biết cô ta xông vào đây là muốn làm gì, nhưng cô không sợ hãi, cũng không hoảng sợ.

“Cố Duyên. Xem như cô lợi hại, sẽ có ngày cô gặp báo ứng thôi. Đến lúc đó chắc chắn cô sẽ còn khổ hơn tôi, thảm hơn tôi, cô cứ chờ mà xem.” Dung Kim nói xong những lời này, quay người bừng bừng khí thế nghênh ngang bỏ đi.

Những lời nguyền rủa cứ văng vẳng bên tai Cố Duyên, cô ta rời đi với khuôn mặt ác độc, trong lòng cô không kìm được mà run lên, người trước nay chưa từng tin vào quỷ thần, không tin vào những lời thề độc hay những lời nguyền rủa như cô cũng đã thấy trong lòng nguội lạnh vì phần, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?

Cô hít một hơi thật sâu, nằm xuống giường, cười gượng trong lòng. Giữa người với nhau sao cứ nhất định phải đấu đá nhau như vậy? Không thể hòa thuận chung sống, cùng nhau trải qua những tháng ngày hạnh phúc được hay sao?

Mà quyết đấu đến cùng thì có được cái gì?

Cố Duyên quay đầu nhìn Ngự Tứ đang say giấc, anh vẫn là tốt nhất, không tranh đấu không cướp đoạt, bị ức hiếp cũng ngây ngô vui vẻ cười với người ta.

Không biết anh có thoải mái, vui vẻ như những gì biểu hiện ra bên ngoài hay không?

Cô lặng lẽ nhìn Ngự Tứ, định nhìn khuôn mặt tuấn tú đó xem có nhìn ra điều gì không, nhưng chẳng thấy được điều gì cả.

Cố Duyên ăn sáng xong liền đi ra ngoài, một mình đến Lương Sơn.

Lúc đi ra ngoài, Ngự Tứ đòi đi theo cô, cô không đồng ý, bời vì buổi chiều cô còn phải đi gặp ông cụ Cố và hai chị em Sương Sương với Xinh Xinh.

Cố Duyên tự mình lái xe đi ra ngoài, trên đường đi đến Lương Sơn, tâm trạng cô luôn trong trạng thái hồi hộp căng thẳng, thỉnh thoảng lại quan sát tình hình qua chiếc gương chiếu hậu.

Cô cũng không phải là tín đồ gì gì đó, đến Lương Sơn thắp hương chẳng qua cũng chỉ là cái cớ mà thôi, mục đích thực sự... chỉ có cô mới biết.

Lương Sơn nằm trên đoạn đường ở phía đông Tân Thành, trên núi có một pho tượng Quan Thế Âm và các tượng Phật khác, nơi này mỗi năm Cố Duyên chỉ đến một lần. Trên đường đi cũng không phát hiện điều gì bất thường, điều này khiến cô có chút bất ngờ và thất vọng.

Khi sắp tới Lương Sơn, Cố Duyên tạm dừng xe ở ven đường, khoảng mười phút sau, quả nhiên cô thấy phía sau có một chiếc xe rất khả nghi tiến lại gần cô, dừng xe cách chỗ cô khoảng hai trăm mét.

Thấp thoáng xa xa, nhưng cô có thể nhìn thấy một người đàn ông đeo kính râm ngồi ở ghế lái, đang cầm điện thoại không biết là đang nói chuyện với người khác thật hay là che giấu thủ đoạn dừng xe bên đường của mình.

Để xác nhận đối phương có thực sự đang theo dõi mình không, Cố Duyên khởi động xe, đối phương cũng khởi động xe, đi theo cô suốt cả đoạn đường đến bãi đỗ xe của ngôi chùa trên đỉnh núi Lương Sơn.

Lúc này, Cố Duyên có thể khẳng định một trăm phần trăm rằng đối phương đến là để theo dõi mình, đây chính là kết quả mà cô đang mong đợi.

Tối hôm qua cô chỉ thuận miệng nói trước mặt Dung Kim rằng sáng nay cô sẽ tới Lương Sơn để thắp hương, không ngờ cô ta phái người đi theo thật. Xem ra tối hôm qua cô ta giơ dao lên không phải vô ý, mà là cố ý, ý đồ giết người của cô ta quả nhiên không hề nhỏ.

Cố Duyên bỏ kính râm xuống, bước nhanh về phía ngôi chùa, lúc đi qua bãi đỗ xe, cô không ngờ lại nhìn thấy hai dáng người quen thuộc từ trong chùa đi ra, là Phong Tùy và Dao Trụ. Cô ngây người, kinh ngạc nhìn hai người cười cười nói nói đi từ trong chùa ra, trong tay mỗi người còn cầm một quẻ màu hồng, rõ ràng là quẻ vừa mới rút từ trong chùa ra.

Quả nhiên Phong Tùy đến rồi, nhưng dù nhìn thế nào cũng không nhìn ra anh đến đây vì cô. Nhìn dáng vẻ của anh, rõ ràng đã đến từ rất sớm, cùng Dao Trụ cầu nguyện rút quẻ cũng xong rồi, chuẩn bị ra về....

Cố Duyên liếc mắt nhìn khắp bãi đỗ xe, thấy chiếc Bugatti của Phong Tùy đỗ ở một góc bên cạnh chiếc xe taxi, mà anh với Dao Trụ đang đi về phía chiếc xe đó.

Lần này cô mạo hiểm đến đây, chỉ hy vọng có thể gặp được Phong Tùy, bởi vì mỗi lần cô gặp khó khăn hay những lúc gặp nguy hiểm Phong Tùy đều sẽ xuất hiện tới cứu cô, cô cho rằng lần này Phong Tùy nhất định sẽ xuất hiện.

Mấy ngày nay cô đã thử liên lạc với Phong Tùy, nhưng đến cuối cùng vẫn không thấy bóng dáng Phong Tùy đâu, A Kim nói với cô Phong Tùy đã đi công tác ở nước ngoài, cô không biết lý do này có đáng tin không nữa.

Không ngờ Phong Tùy lại xuất hiện ở đây, nhưng lại xuất hiện như thế này.

Cô cứ đứng ngây người ở giữa bãi đỗ xe nhìn Phong Tùy và Dao Trụ từ trong chùa đi ra, đi tới bãi đỗ xe, rồi đi tới bên cạnh chiếc Bugatti mở cửa chuẩn bị lên xe.

Bởi vì đứng ở giữa đường, nên Cố Duyên bị tiếng còi ô tô làm giật mình, cô định thần lại, quay đầu nhìn thấy một chiếc xe màu đen chẳng biết đã dừng ở đó từ lúc nào, người đàn ông thò quả đầu tron vo ra ngoài của xe mắng cô: “Muốn chết à? Còn không mau tránh ra cho tôi.”

“Xin lỗi.” Cố Duyên áy náy cúi người xin lỗi, tránh sang một bên.

Ấy vậy mà một chút rắc rối nhỏ này lại thu hút ánh mắt của Phong Tùy và Dao Trụ, chiếc xe màu đen chậm rãi đi qua, Cố Duyên bắt gặp ánh mắt của Phong Tùy, hoảng hốt vội vàng quay người bước nhanh về phía trước.

Nhưng Phong Tùy cũng vừa bước nhanh tới, vừa gọi tên cô.

Cố Duyên đi càng nhanh, tiếng bước chân trầm ổn của Phong Tùy cũng càng lúc càng tiến lại gần, cuối cùng, anh cũng đuổi kịp cô, nắm lấy canh tay cô kéo cô lại, nhíu mày: “Sao em vẫn giống như trước nhìn thấy anh là bỏ chạy vậy?”

Cố Duyên cười gượng, quay đầu nhìn sang Dao Trụ đang đứng bên cạnh chiếc Bugatti nói: “Chỉ là em không muốn làm kỳ đà cản mũi hai người thôi.”

“Anh còn chẳng để ý, em để ý làm gì chứ?”

“... “

Cố Duyên không nói gì, Phong Tùy hỏi cô: “Mới sáng sớm em chạy đến đây làm gì?”

“Chẳng phải anh còn đến sớm hơn sao?”

“Câu hỏi hiện tại của anh là em đến đây để làm gì.”

“Em muốn đến cầu bình an thay đứa con đã mất của em, để nó sớm được lên thiên đường.” Cố Duyên thuận miệng bịa ra một câu.
Phong Tùy tỏ ra nghi ngờ, đánh giá cô: “Em tin vào cái này sao?”

“Mặc kệ tin hay không tin, dù gì cũng chẳng có việc gì làm, nên em đến thử một lần.” Cố Duyên nói xong, liền liếc nhìn Dao Trụ, vốn muốn nhắc anh nên về rồi. Nhưng lúc đó Phong Tùy lại nói với cô một câu: “Em chờ anh một lát.”

Nói xong bèn xoay người đi về phía Dao Trụ, Cố Duyên thấy anh nói với Dao Trụ vài câu, sau đó đưa chìa khóa xe cho cô ta. Sau đó Dao Trụ đưa mắt nhìn về phía cô, đi vòng sang bên ngồi lái rồi mở cửa ngồi vào trong xe.

Chiếc Bugatti chậm rãi chạy ra khỏi bãi đỗ xe, người đàn ông lạnh lùng vô tình như Phong Tùy mà lại để người ta tự lái xe đi, Cố Duyên quả thực không còn gì để nói.

“Nếu đã là cầu cho con được bình an, thì người làm cha như anh không có lý do gì mà vắng mặt được, đi thôi, chúng ta cùng đi.” Anh quen thói khoác vai cô, ôm cô đi vào trong chùa.

Lý do này quả thực quang minh chính đại quá đi.

Cố Duyên lại một lần nữa cảm thấy cạn lời, cô quay đầu lại nhìn góc nghiêng xinh đẹp của anh: “Anh không cảm thấy mình rất vô tình sao? Lần nào cũng làm người ta tổn thương như vậy.”

Khi nói những lời này, ánh mắt cô đang quan sát thật kĩ khuôn mặt của Phong Tùy, cố nhìn rõ xem khuôn mặt anh rốt cuộc là thật hay giả.

Chỉ lúc xem phim cổ trang cô mơi thấy thuật dịch dung, chứ chưa bao giờ nghe nói trong đời thực, lẽ nào Phong Tùy đã sử dụng thuật dịch dung trong truyền thuyết đó sao? Nhưng nhìn thế nào cũng không thấy giống.

Chẳng lẽ là do cô đã suy nghĩ nhiều rồi?

“Em lúc nào cũng lo rất nhiều chuyện.” Phong Tùy nhìn cô một cái rồi cười.

Cố Duyên không nói thêm lời nào, hai người cùng đi vào trong chùa cầu bình an, thắp hương, rồi xin quẻ. Lúc Phong Tùy rút quẻ, cô lén lút đi ra ngoài, ánh mắt không ngừng tìm kiếm nơi bãi đỗ xe, thấy chiếc xe theo dõi cô đang di chuyển ra ngoài, hiển nhiên đã từ bỏ việc theo dõi cô.

Rõ ràng, bọn họ đột nhiên thấy bên cạnh cô xuất hiện một Phong Tùy, đành phải từ bỏ.

Lại là Phong Tùy cứu cô.

Chỉ là lần này Phong Tùy cứu cô rốt cuộc là vô tình hay cố tình? Cô không biết, nếu là cố tình, như thì Phong Tùy thực sự quá thông minh xảo quyệt rồi.

Cô quay lại, thấy Phong Tùy đứng ở trong đang chăm chú đọc giải nghĩa nội dung trên quẻ, vô cùng nghiêm túc và cẩn thận.

Theo như cô biết, Phong Tùy cũng không để ý đến mấy thứ này lắm, sao đột nhiên lại tin như vậy?

Phong Tùy đi tới, đưa cho cô một quẻ rồi cười nói: “Đây là quẻ mới xin của em, nói năm nay em có mệnh đào hoa, lại còn là một bông hoa đào lớn nữa.”

Cố Duyên nhìn qua một lượt quẻ đó, nghĩ thầm mệnh đào hoa này không phải là Ngự Tứ đấy chứ? Đó mà cũng được coi là đào hoa lớn sao?

“Em không tin mấy cái này đâu.” Cố Duyên nhét lại quẻ đó vào tay anh.

Phong Tùy vội vàng đặt ngón tay trỏ lên môi cô, nói: “Những lời như vậy không được nói trước mặt Bồ Tát đâu, người sẽ oán giận em đấy.”

Cố Duyên ngậm miệng lại, xoay người về phía Bồ Tát chắp hai tay vái một lạy, sau đó quay người đi về phía bãi đỗ xe.

Phong Tùy kéo lấy cánh tay cô, chỉ vào cây duyên ở bên cạnh: “Đi, chúng ta đi mua dây tơ hồng để treo lên.”

Dây tơ hồng, với anh, hình như không thích hợp lắm.

Cố Duyên theo bản năng muốn chống cự, nhưng Phong Tùy lại thể hiện bản tính ngang ngược của mình, mạnh mẽ kéo cô đến trước cây nhân duyên hỏi giá dây tơ hồng. Lúc nghe thấy giá của nó là 700.000 đồng hai dây, Cố Duyên kinh ngạc kêu đắt quá, sống chết gì cũng không chịu mua.

Phong Tùy mua hai dây, nhét vào tay cô một dây mỉm cười nói: “Nhân duyên là thứ vô giá, đừng so đo tính toán một chút tiền như vậy, qua đây.”

Cố Duyên tức giận bất bình lên tiếng oán trách: “Đây đúng là ăn cướp mà, một đồng cũng có thể mua được rồi mà dám bán 350.000 đồng, chỉ có những người có tiền như anh mới bị hắn lừa...”

Phong Tùy kéo cô đến dưới cái cây, buộc sợi tơ hồng cầm trong tay lên cành cây, thấy Cố Duyên chậm chạp không nhúc nhích, bèn hỏi cô: “Sao vậy? Dù sao cũng đã mua rồi, mau treo lên đi.”

Cố Duyên ngẩng đầu đánh giá những sợi dây màu đỏ trên cây, trong lòng không hiểu tại sao có thể có những người nhạt nhẽo đến mức đi làm mấy chuyện nhạt nhẽo như thế này. Lẽ nào nhân duyên quan trọng với một người đến như vậy sao? Xem ra là thật rồi.

Ngay cả Phong Tùy cũng ngây thơ như vậy, huống chi là những đôi nam nữ bình thường đó?

“Dây tơ hồng của anh với Dao Trụ treo ở đâu vậy?” Cô không tự chủ được mà buột miệng hỏi câu này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau